VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1311 - Chương 1315

Chương 1313: Băng Hồn Châu.

Mặc dù chỉ là một tiếng thăm hỏi lãnh đạm, nhưng bốn chữ Thiên Nguyệt trưởng lão truyền vào trong tai, lại làm cho thân thể mềm mại của nữ nhân đối diện run lên bần bật, ngẩng đầu lên, không dám tin nhìn chằm chằm vào Dương Khai.

Ngay sau đó, trong đôi mắt đẹp của nàng chợt toát ra ý vui mừng mà mơ hồ, dường như là nhận ra Dương Khai nhưng không dám xác định, trong lúc nhất thời sắc mặt nàng cực kỳ phức tạp.

- Thế nào? Thiên Nguyệt trưởng lão không nhận ra Dương mỗ à? Dương Khai mỉm cười hỏi nàng.

- Dương Khai! Thiên Nguyệt duyên dáng gọi to, một tay che miệng, đôi mắt đẹp chớp chớp liên tục: - Không ngờ lại đúng thật là ngươi!

- Ở địa phương này, trừ ta ra, còn có người nào biết cô nương là Thiên Nguyệt trưởng lão chứ? Dương Khai chân mày cau lại.

Thiên Nguyệt vẻ mặt càng thêm kỳ quái, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Dương Khai, có chút muốn cười, lại có chút muốn khóc, trên mặt đổi sắc liên tục, thật lâu mới khôi phục lại bình tĩnh, trong mắt xuất hiện một chút thân thiết, có cảm giác dường như nàng tìm được người nhà xa cách đã lâu. Nàng nhẹ nhàng hít vào một hơi, bộ ngực đầy đặn phập phồng, lúc này nàng mới nói: - Ta không nghĩ tới, ở chỗ này lại có thể gặp ngươi!

Dương Khai toét miệng cười: - Ta cũng không nghĩ tới!

- Đúng rồi, ngồi xuống nói đi! Thiên Nguyệt lấy lại tinh thần, vội vàng nói.

Dương Khai gật gật đầu, theo lời ngồi xuống.

Thiên Nguyệt cũng ngồi xuống, bốn mắt nhìn nhau, hai người lại đều trầm mặc. Rõ ràng trong lòng mỗi người đều có một bụng vấn đề muốn hỏi, trong lúc nhất thời lại không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

Thiên Nguyệt tâm tình bất ổn, Dương Khai làm sao không phải, vị Nguyệt Nhi cô nương trước mắt này chính là Thiên Nguyệt trưởng lão của Băng Tông ở Thông Huyền đại lục trước kia!

Nữ nhân này, Dương Khai qua lại cũng không nhiều lắm, chỉ có thể nói là biết mà thôi, tuy nhiên nàng là người từng chỉ dạy Tô Nhan tu luyện, mặc dù không có danh nghĩa thầy trò nhưng cũng có một chút tình quan hệ truyền thụ con đường tu luyện.

Năm đó sau khi Mộng Vô Nhai mang hai nàng Hạ Ngưng Thường và Tô Nhan từ đường hành lang hư không trong lòng đất ở Trung Đô về tới Thông Huyền đại lục, bởi vì Mộng Vô Nhai có chuyện quấn thân, phải giải trừ Thiên Huyền Phong Ấn Quyết của Ma Tôn Trường Uyên gieo trên người lão, không thể truyền dạy cho Tô Nhan, cho nên đành phó thác Tô Nhan cho Băng Tông, một tông môn lánh đời này.

Sau đó Dương Khai cũng đến Thông Huyền đại lục, nhiều phen thăm dò qua nhiều người, cũng đi Băng Tông. Ở nơi đó, hắn đã từng gặp qua vị Thiên Nguyệt trưởng lão này, thậm chí còn đánh nhau với nàng.

Lúc đó Băng Tông từ trên xuống dưới, trừ Thiên Nguyệt ra, Dương Khai nhớ mang máng còn có vài trưởng lão Nhập Thánh Cảnh khác, trong đó có một người kêu là Thiên Hạo, là bào huynh của Thiên Nguyệt trưởng lão. Mà lúc đó Băng chủ Thanh Nhã đã có tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh, là nhân vật cường đại đứng ở đỉnh phong số lượng không nhiều lắm của Thông Huyền đại lục.

Năm đó Dương Khai chỉ có tu vi Siêu Phàm Cảnh, có thể đánh nhau với mấy vị Nhập Thánh Cảnh của Băng Tông, toàn bộ là ỷ lại Phệ Hồn Trùng, cuối cùng bức Băng chủ Thanh Nhã phải xuất hiện, sau một phen tâm tình, mới giao hòa thần hồn với Tô Nhan, từ đó Âm Dương Hợp Hoan Công mới đại thành.

Trước sau gần 20 năm không gặp, vốn là nhân vật cấp trưởng lão một tông mà Dương Khai luôn ngưỡng mộ, thời khắc này không ngờ lại lưu lạc phong trần. Thoạt nhìn bộ dáng còn có chút không thể làm chủ tự do của mình, chỉ có thể ở chỗ này chờ đợi khách nhân lựa chọn, để dùng công pháp song tu trợ giúp người ta đột phá bình cảnh... thế sự xoay vần, cảnh đời thăng trầm, quả thực làm cho Dương Khai cảm khái hàng vạn hàng ngàn. Hơn nữa, giờ này tu vi của mình cũng cao hơn một bậc so với vị Thiên Nguyệt trưởng lão.

Đủ loại ý niệm nhoáng lên trong đầu, Dương Khai mới bỗng nhiên đổi sắc mặt, mỉm cười nói: - Nghe nói Nguyệt Nhi cô nương trước kia tu luyện chính là công pháp thuộc tính băng, không biết cô nương xuất thân nơi nào, như thế nào lưu lạc đến đây?

Thiên Nguyệt nhíu chân mày, theo bản năng trừng mắt nhìn Dương Khai một cái, bất quá khi nhìn ra trong mắt hắn lóe lên dị sắc, bỗng nhiên trong lòng nàng có điều cảnh giác, nhàn nhạt đáp: - Ta trước kia tu luyện đúng là công pháp thuộc tính băng, nhưng điều đó cũng không có quan hệ với quý khách. Về phần như thế nào lưu lạc tới nơi này, cũng không phải quý khách cần lưu tâm!

Dương Khai chỉ là cười nhạt một tiếng, như không quan tâm: - Nếu như thế, Dương mỗ sẽ không hỏi, chỉ là đợi lát nữa sẽ song tu với nhau, tự nhiên là mọi người hiểu nhau nhiều một chút mới tốt, cho nên Dương mỗ muốn nói chuyện lâu một phen với cô nương, để hiểu biết lẫn nhau hơn... Không biết ý cô nương như thế nào?

- Nếu là quý khách yêu cầu, đương nhiên thiếp sẽ phối hợp! Thiên Nguyệt vẫn lạnh nhạt như cũ đáp lời.
Dương Khai khẽ gật gật đầu, lập tức liền tùy ý nói chuyện trên trời dưới đất với Thiên Nguyệt, nói đều là một số chuyện vụn vặt, phần lớn là lời đồn thú vị ở các nơi, cũng làm cho Thiên Nguyệt nghe hứng thú say sưa. Tuy rằng vẻ mặt lãnh đạm, nhưng trong đôi mắt đẹp lại để lộ ra vẻ tò mò.

Thật lâu sau, Dương Khai ngừng nói, sắc mặt hòa hoãn lại, gật gật đầu nói với Thiên Nguyệt: - Tốt rồi, thần niệm giám thị kia đã rời đi!

Thiên Nguyệt cũng hơi ngưng trọng, đồng thời lộ ra vẻ kinh ngạc, nói: - Dương Khai ngươi đúng là làm cho người ta có chút không thể nhìn thấu! Năm đó ngươi bất quá là một Siêu Phàm Cảnh, đã dám một thân một mình xông vào Băng Tông, giờ này tới Hợp Hoan Lâu, không ngờ cũng có thể dò xét được thần niệm giám thị của những người đó, ngươi sao có thể làm được?

Có thể dùng thần niệm giám thị ở chỗ này, nhất định là cường giả Phản Hư Cảnh! Thiên Nguyệt nếu không phải nhìn ra vẻ khác lạ trên mặt Dương Khai, thì cũng không phối hợp với hắn như vậy.

Nhưng Thiên Nguyệt rõ ràng phát hiện tu vi của Dương Khai cũng chỉ là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh mà thôi, điều này làm cho nàng rất kinh ngạc.

Dương Khai mỉm cười: - Thần niệm của ta lớn mạnh một chút so với võ giả bình thường mà thôi!

- Không chỉ lớn mạnh một chút thôi! Thiên Nguyệt cười khổ lắc đầu, cũng không có hỏi sâu vào vấn để này, mà vội vàng nói: - Ngươi tại sao tới địa phương này?

- Ta cũng muốn hỏi cô nương vấn đề này! Dương Khai nghiêm sắc mặt, nghiêm nghị nhìn nàng hỏi.

- Chuyện này nói ra rất dài dòng! Thiên Nguyệt cười khổ một tiếng, cầm lên cái chén và ấm trà trên bàn, rót chén trà nước đưa cho Dương Khai, hơi sửa sang lại suy nghĩ một chút, lúc này mới lên tiếng: - Nói vậy bây giờ hẳn ngươi đã biết Băng Tông chúng ta năm đó vì sao luôn luôn ở Băng Xuyên Thế Giới kia, lánh đời không ra ngoài rồi chứ?

- Ừm, có biết chút đỉnh, theo các vị nói là ở nơi đó canh giữ Cốt tộc! Dương Khai gật gật đầu, ký ức ngày xưa nổi lên.

- Không sai, nhưng Cốt tộc sống lại quá mãnh liệt, Băng Tông chúng ta quá bất ngờ. Thậm chí trong đó còn có một vị tồn tại không thể địch lại, mà Băng Tông chúng ta cũng không còn là huy hoàng của năm xưa, chỉ dựa vào mấy vị Nhập Thánh Cảnh căn bản không thể ngăn cản! May mà năm xưa các tiền bối Băng Tông đánh giết Cốt tộc, đã từng tịch thu được một kiện Tinh Toa, Tinh Toa kia luôn được các đời Băng chủ cất giữ... Khi Băng Tông bị diệt, Thanh Nhã Băng chủ tự biết không thể dẫn chúng ta chạy thoát, chỉ có thể mạo hiểm xông vào cánh cửa tinh không ở phụ cận Băng Tông kia, dựa vào Tinh Toa, chúng ta mới có thể đi vào Tinh Vực!

- Điểm này ta cũng đã nghe nói! Dương Khai hít sâu một hơi: - Nếu đi vào Tinh Vực, sao lại xuất hiện ở chỗ này? Thanh Nhã Băng chủ đâu? Tô Nhan đâu? Giờ này các nàng ở nơi nào? Dương Khai vội vàng hỏi thăm.

Thiên Nguyệt sắc mặt tối sầm lại, thấy vậy, Dương Khai mặt tái nhợt, sâu trong nội tâm dâng lên một cảm giác không ổn. Thiên Nguyệt thấy vẻ mặt hắn, lập tức biết hắn hiểu lầm, vội vàng khoát tay nói: - Ngươi không cần suy nghĩ nhiều, tuy rằng ta không biết các nàng hiện tại ở nơi nào, nhưng Thanh Nhã Băng chủ và Tô Nhan hẳn không có xảy ra chuyện gì đâu!

- Từ đâu cô nương có thể khẳng định? Dương Khai nghi hoặc nhìn nàng.

- Bằng vào cái này! Thiên Nguyệt bỗng nhiên xoay cổ tay, nơi lòng bàn tay liền hiện ra hai viên băng trong suốt, mỗi viên băng đều chỉ có lớn bằng móng tay, thuần khiết không tỳ vết.

Vừa nhìn thấy hai viên băng này, Dương Khai liền ngẩn ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một cái trong đó, rồi cũng không thể dời ánh mắt. Hắn từ trên viên băng này cảm nhận được khí tức của Tô Nhan, mà trên viên băng kia lại có khí tức của Thanh Nhã.

- Đây là cái gì? Dương Khai ngẩng đầu nhìn Thiên Nguyệt hỏi tới.

- Đây là Băng Hồn Châu dựa vào bí thuật của Băng Tông chúng ta ngưng luyện thành, châu còn người còn, châu nát người vong! Thiên Nguyệt nhỏ giọng giải thích: - Mỗi một viên Băng Hồn Châu đối ứng với một người, chúng ta cũng là sợ ở trong Tinh Vực tách rời nhau, cho nên mới ngưng luyện ra để ngừa vạn nhất. Trên tay ta có Băng Hồn Châu của các nàng, trên tay các nàng cũng có Băng Hồn Châu của ta, giờ này hai viên Băng Hồn Châu còn nguyên vẹn, thì nói rõ các nàng vẫn còn trên nhân thế!

Nghe vậy, gánh nặng trong lòng Dương Khai liền được buông lỏng, trong mắt phát ra tia sáng mừng rỡ.

Chỉ cần Tô Nhan không sao, hắn liền an tâm! Tuy rằng hiện tại không biết nàng ở đâu, nhưng sẽ có một ngày hai người gặp lại, Dương Khai đối với chuyện này rất tin tưởng không nghi ngờ!

Trầm ngâm một chút, Dương Khai hỏi tiếp: - Viên Băng Hồn Châu này, có thể cho ta không?

Thiên Nguyệt mỉm cười:

- Dĩ nhiên không thành vấn đề, dù sao ở trên đời này ngươi mới là người thân cận nhất của nha đầu Tô Nhan!

Nói xong, nàng đưa viên Băng Hồn Châu của Tô Nhan kia cho Dương Khai, Dương Khai miệng nói cảm tạ, đưa tay nhận lấy.

Vừa vào tay một mảnh lạnh như băng, khiến Dương Khai không khỏi nhớ lại dung mạo cùng từng cái nhăn mày từng tiếng cười của Tô Nhan năm đó, trong mắt lóe lên vẻ nhu tình. Dương Khai cảm thụ khí tức làm cho hắn tha thiết ước mơ này một hồi lâu, lúc này mới vô cùng thận trọng thu vào trong không gian Hắc Thư của mình.

Làm xong những này, Dương Khai khẽ thở dài một hơi, thể xác và tinh thần lập tức buông lỏng rất nhiều. Từ trước tới nay, áp lực vô hình đè nặng trong lòng cũng vào giờ khắc này tan đi, trong cơ thể thánh nguyên không tự chủ được ầm ầm vận chuyển, dẫn động linh khí thiên địa ở phụ cận sôi trào kịch liệt.

Sau khi biết Tô Nhan không có xảy ra chuyện gì, áp lực trong lòng nhẹ tênh, một thân khí cơ của hắn lại sôi trào không chừng, mơ hồ có dấu hiệu sắp đột phá.

Từ trước tới nay, mặc dù Dương Khai không có nhiều lời với ai về chuyện Tô Nhan, mặc dù là bản thân cũng chỉ thỉnh thoảng tưởng nhớ nàng, nhưng loại lo âu và vướng víu này trong vô tình đã trở thành một chướng ngại vật trên đường đi tới của Dương Khai, cũng là một sợi xích trói buộc trong lòng hắn.

Hiện tại gông xiềng này ngay lúc khí tức của Tô Nhan đánh sâu vào tự sụp đổ, cộng thêm có Băng Hồn Châu có thể xác định giai nhân sống chết, tự nhiên thể xác và tinh thần hắn buông lỏng. Lần trước sau khi luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy trong Lưu Viêm Sa Địa, tu vi của hắn liền tăng thẳng lên Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong, giờ này thời gian gần như đã qua hai năm, quả đúng là đến lằn ranh sắp đột phá.

Chuyện hôm nay chỉ là một vật dẫn mà thôi, cho dù không có chuyện hôm nay, phỏng chừng Dương Khai tự mình ngắn thì ba tháng, dài thì nửa năm cũng sẽ đột phá. Hắn vội vã chạy về Long Huyệt Sơn cũng có nguyên nhân là muốn làm chuẩn bị để đột phá.

Dị trạng trên người hắn đương nhiên không tránh khỏi ánh mắt của Thiên Nguyệt, nàng kinh ngạc nhìn hắn, rồi lộ vẻ vui mừng, đang định chúc mừng, Dương Khai lại nhíu mày, cưỡng ép đè xuống thánh nguyên bản thân sôi trào, sắc mặt hơi đỏ lên sau đó như không có chuyện gì xảy ra..

Chương 1314: Tao ngộ của Thiên Nguyệt.

Linh khí thiên địa bị một thân khí cơ của Dương Khai khuấy động, cũng trong nháy mắt này khôi phục bình thường.

- Sao ngươi lại bỏ qua cơ duyên lần này? Thiên Nguyệt trong mắt lóe lên một tia dị sắc, hỏi với vẻ tiếc nuối.

Dương Khai mỉm cười lắc đầu: - Không sao, sớm muộn gì sẽ còn trở lại, hiện tại ta chỉ muốn biết chuyện sau khi các người đi vào Tinh Vực, thì như thế nào tách ra?!

Thiên Nguyệt nghe vậy, cười khổ một tiếng, nhưng vẫn gật đầu nói: - Cũng tốt! Ngươi canh cánh trong lòng như vậy, cũng không phải là thời cơ tốt để đột phá!

Rồi lập tức kể lại tình huống của mấy người Băng Tông sau khi đi vào Tinh Vực.

Thông qua nàng thuật lại, Dương Khai mới biết, một nhóm mấy người các nàng đi vào Tinh Vực gặp gỡ tình huống còn hung hiểm hơn nhiều so với mình, gió lốc tinh không kia thì không cần phải nói, biển vẫn thạch cũng là nguy hiểm vạn phần.

Cường độ thân thể, tu vi thần niệm của họ, dù sao không bằng Dương Khai, cho nên khi đi vào Tinh Vực hoàn toàn không thể dễ dàng ngăn cản nguy cơ trước mắt, nếu không nhờ có mấy người Thanh Nhã toàn lực phòng hộ, thì với tu vi cảnh giới của Tô Nhan như thế đã sớm bỏ mình rồi.

Dù như thế, hai vị Nhập Thánh Cảnh trưởng lão Băng Tông cũng trong một lần gió lốc tinh không quét tới không thể thuận lợi tránh thoát, bỏ mình mà chết, cuối cùng chỉ còn lại có Băng chủ Thanh Nhã, Tô Nhan cùng với hai sư huynh muội Thiên Nguyệt, Thiên Hạo.

Còn dư lại bốn người ước chừng lưu lạc trong Tinh Vực tới mấy năm, đang lúc vô cùng tuyệt vọng bất ngờ phát hiện một đường hành lang hư không.

Mặc dù không biết đường hành lang hư không tồn tại trong tinh không kia đi thông tới phương nào, phía trước lại có nhiều nguy hiểm ra sao, nhưng nếu như bỏ qua cơ hội đó, bọn họ cũng không thể duy trì đi tiếp được nữa.

Cho nên sau một phen trao đổi, bốn người liền đi vào đường hành lang hư không kia, chỉ là đường hành lang hư không này dường như không ổn định lắm, đồng thời ở bên trong có rất nhiều lối rẽ, mọi người trong lúc vô ý đi tách rời ra... đợi đến lúc Thiên Nguyệt thông qua đường hành lang hư không, liền phát hiện mình đi tới U Ám Tinh.

Về phần những người khác, nàng cũng không rõ đã đi nơi nào.

Dương Khai nghe xong, sắc mặt càng thêm trầm trọng.

Nếu như nói bọn họ là thông qua cùng một ngã ba sau đó tách rời ra, như vậy Băng chủ Thanh Nhã, Thiên Hạo trưởng lão và Tô Nhan khẳng định đều giống nhau đi tới U Ám Tinh, nhưng bọn họ lại đi vào lối rẽ khác ở bên trong đường hành lang hư không, vậy thì có trời mới biết những lối rẽ kia sẽ đưa ba người còn lại đến địa phương nào?

Hơn nữa, Dương Khai phỏng chừng ba người kia hẳn có tỷ lệ 90% không ở U Ám Tinh, bởi vì hắn cùng với Tô Nhan trong mơ hồ có một tia cảm ứng, loại cảm ứng này theo thực lực của hắn tăng lên sẽ càng ngày càng mạnh.

Lúc trước Dương Khai đã từng dùng một giọt Kim huyết dạo qua một vòng quanh U Ám Tinh, nếu như Tô Nhan thật sự ở trong U Ám Tinh, khẳng định hắn đã có điều phát hiện.

Bên trong đường hành lang hư không không ngờ cũng sẽ xuất hiện đường rẽ! Điều này làm cho Dương Khai có điều không hiểu lắm, nhưng thiên hạ rộng lớn không thiếu điều lạ, hắn cũng chỉ là một nhân vật Thánh Vương lưỡng tầng cảnh nho nhỏ, còn có rất nhiều chuyện không hiểu rõ.

Băng Hồn Châu tồn tại, chứng tỏ ba người kia còn sống, chỉ là không biết họ đang ở nơi nào trên Tinh Vực mà thôi.

Mà sau khi Thiên Nguyệt đi tới U Ám Tinh, liền xuất hiện ở phụ cận Hắc Nha Thành. Lúc đó nàng thông qua đường hành lang hư không, một thân lực lượng mười không còn một, vô cùng yếu ớt. Không may là, dưới tình huống đó còn gặp mấy võ giả lòng mang ý xấu, thấy nàng sắc đẹp bất phàm, liền động ác ý. Cũng may lúc đó có một cường giả Phản Hư Cảnh đi ngang qua, cứu nàng, mang nàng về Hợp Hoan Lâu.

Từ đó tới nay, Thiên Nguyệt luôn ở trong Hợp Hoan Lâu, tu luyện công pháp song tu của người cứu nàng truyền cho.

Theo thời gian trôi qua. Thiên Nguyệt cũng từ từ hiểu rõ nơi này là làm nghề gì, mà chờ đợi mình sẽ là vận mạng gì. Cũng may tu vi của nàng không thấp, giờ này đã có Thánh Vương nhất tầng cảnh, đều không phải là ai ai cũng có thể gần gủi song tu. Ngẫu nhiên có mấy khách quý tới đây ra giá cao, cũng không có chọn trúng nàng, lúc này nàng mới một mực tự do đến nay.

Hôm nay nhận được tin tức nói có khách quý sắp tới cửa, cũng là ngày nàng phải ra tiếp khách, trong lòng Thiên Nguyệt đang bàng hoàng bất an, nào ngờ khách quý tới lại là Dương Khai.

Trong lúc Thiên Nguyệt thuật lại những chuyện này, Dương Khai một mực không có chen lời, chỉ lẳng lặng lắng nghe. Thiên Nguyệt thuật chuyện dường như là nín một bụng chua cay, còn mấy lần lau nước mắt. Điều này cũng khó trách, nhớ lại hồi đó, nàng chính là một vị trưởng lão của Băng Tông, tuy rằng danh tiếng không hiển hách, nhưng cũng coi là nhân vật số một trên Thông Huyền đại lục, sau khi tới Tinh Vực, còn chưa kịp nhìn thấy đặc sắc của Tinh Vực, liền mấy lần sống lại từ cõi chết, cuối cùng sau khi ổn định lại còn bị giam lỏng ở chỗ này, trở thành một nữ nhân phong trần.

Trước sau đối lập như thế, quả thực là khác biệt một trời một vực.

Dương Khai cũng không biết nên an ủi như thế nào, hơn nữa, Thiên Nguyệt miễn cưỡng coi như là trưởng bối của hắn, chẳng qua là võ giả tu luyện thành tựu, rất có tâm đắc trên đạo trú nhan, cho nên chỉ nhìn từ bề ngoài là không nhìn ra tuổi thật của nàng... Dương Khai cũng không thể an ủi nàng như người cùng lứa, như vậy cũng có chút e ngại vượt qua lễ giáo.

Đợi sau khi nỗi lòng nàng bình phục, Dương Khai mới nói: - Nếu như lại để cho cô nương nhìn lại chỗ Tinh Vực các người tách ra kia, cô nương còn có thể nhận ra không?

- Không dám nói trăm phần trăm nhận ra, nhưng ta vẫn còn có chút ấn tượng đối với một vài tinh tú ở phụ cận!

Thiên Nguyệt nhẹ nhàng gật gật đầu.

- Tốt quá! Dương Khai trong mắt sáng ngời! - Hôm nào có thời gian, cô nương nói cho ta biết những tinh tú kia có điểm gì đặc biệt!

- Không thành vấn đề, nhưng chỉ bằng vào đó ngươi làm thế nào xác định vị trí?

- Điều đó cô nương không cần quan tâm, dĩ nhiên ta có phương pháp của ta... À, đúng rồi! Cô nương vừa nói trên người bị hạ một số cấm chế? Nếu như thuận tiện, có thể cho ta xem thử hay không?

- Nhìn xem một chút tự nhiên có thể, nhưng ngươi không cần vọng động, người hạ cấm chế này, chính là vị cường giả Phản Hư Cảnh cứu ta trở về kia, cũng là một trong chủ nhân của Hợp Hoan Lâu. Ngày thường bà ta ngồi tu luyện trong một gian mật thất gần đây, nếu như kinh động tới bà, khẳng định không có chuyện gì tốt!

- Ta hiểu được! Dương Khai gật gật đầu, đợi Thiên Nguyệt vươn tay ra, lúc này mới dò ra hai ngón tay đặt lên cổ tay của nàng, thánh nguyên hóa thành một tia nhỏ chạy trong cơ thể Thiên Nguyệt.

Theo dò xét, sắc mặt Dương Khai từ từ ngưng trọng.

Thật lâu, hắn mới thu về ngón tay, lộ ra vẻ mặt trầm tư, rồi nói: - Không tính là cấm chế ác độc lắm, xem ra người kia chỉ là không muốn cô nương chạy trốn mà thôi!
- Ừm! Ta cũng thử chạy trốn mấy lần, nhưng mỗi lần bà ta vừa thúc giục cấm chế, ta liền cả người vô lực, căn bản không chạy được bao xa. Hơn nữa, nếu không phải mấy năm trước ta đang đột phá cửa ải Thánh Vương Cảnh, thì bà ta cũng không dễ dàng tha thứ cho ta càn quấy như vậy!

Mấy năm trước, Thiên Nguyệt còn chỉ là Nhập Thánh Cảnh, nhưng một nữ nhân Nhập Thánh Cảnh so với một nữ nhân Thánh Vương Cảnh, ở trong Hợp Hoan Lâu này giá cả là hoàn toàn bất đồng, cho nên dù Thiên Nguyệt có mấy lần chạy trốn, người kia cũng chỉ là tăng thêm trừng phạt, cũng thật không có ý làm tổn thương cơ sở của nàng.

Mà chờ đến sau này Thiên Nguyệt thuận lợi đột phá Thánh Vương Cảnh, bà ta liền không kịp chờ đợi đẩy nàng ra, trở thành đối tượng song tu đợi khách quý chọn lựa.

Bây giờ nghĩ lại, lúc đó sở dĩ bà ta ra tay cứu Thiên Nguyệt, chỉ sợ cũng là ôm trong lòng tính toán này. Dù sao Thiên Nguyệt lúc đó xem ra không có nơi nương tựa, tu vi lại không thấp, còn là thân ngọc trinh nguyên, không thể nghi ngờ còn có lời hơn rất nhiều so với Hợp Hoan Lâu từ đầu bồi dưỡng ra một nữ nhân như vậy.

- Chuyện của ta nói xong rồi, còn ngươi thì sao? Thông Huyền đại lục bên kia tình huống như thế nào? Cốt tộc có còn nổi lên tàn ác hay không? Thiên Nguyệt sửa sang lại dung nhan, khẩn trương lên tiếng hỏi.

Tuy rằng đã tới Tinh Vực, nhưng đối với nàng, Thông Huyền đại lục vẫn như cũ còn là nhà, mỗi khi nghĩ tới trong lòng nàng luôn vướng víu không thôi.

Dương Khai mỉm cười: - Chuyện Cốt tộc không cần lo lắng, bọn chúng đã bị diệt tộc! Thông Huyền đại lục vào thời điểm ta đi đều đang vui sướng hướng tới vinh quang. Quan hệ giữa Ma tộc, Yêu tộc cùng Nhân tộc cũng vì chung sức đối địch mà đã hòa thuận không ít!

- Cốt tộc bị diệt tộc ư? Thiên Nguyệt trên mặt hiện đầy vẻ kinh ngạc, hỏi tới: - Như thế nào làm được?

Dương Khai lập tức đơn giản kể lại một lần chuyện trên Thông Huyền đại lục, ba tộc liên thủ đối kháng với Cốt tộc... Nghe kể Thiên Nguyệt toàn tâm trí hướng về, không ngừng nở nụ cười, mà sau đó nàng hỏi tới liên tục, Dương Khai cũng nói một ít chuyện xảy ra sau khi mình đi vào Tinh Vực.

So với tao ngộ của Thiên Nguyệt, con đường Dương Khai trải qua này không thể nghi ngờ là đặc sắc vạn phần, đồng dạng cũng cực kỳ hung hiểm.

Khi đó vừa đi vào Tinh Vực, liền bị người bắt giữ, an trí bên trong phòng động cơ của chiến hạm rút lấy thánh nguyên, bổ sung năng lượng cho chiến hạm, suýt nữa hao hết tinh lực mà chết; rồi ở trong Hỗn Loạn Thâm Uyên gặp phải chiến hạm bị hủy ngoài ý muốn; lưu lạc tới Huyền Không đại lục, lại bị Quỷ Tổ quản chế, thật vất vả mới trốn ra khỏi Huyền Không đại lục, đi tới Thủy Nguyệt Tinh, lại kết thù một cách không giải thích được với Tuyết Nguyệt tam thiếu gia của Hằng La Thương Hội; tiếp đó trên đường đi tới Vũ Bộc Tinh lại là cửu tử nhất sinh...

Tiếp theo giải trừ xiềng xích linh hồn, chạy thoát khỏi Vũ Bộc Tinh, rơi vào ngủ say mấy năm, mới được kết tinh máu đỏ kia bảo vệ, một đường phiêu bạc đến gần U Ám Tinh, vô tình gặp được đám người Vũ Y của Hải Khắc gia tộc cứu hắn...

Thuật một hơi đến thời gian Lưu Viêm Sa Địa mở ra gần đây, Dương Khai mới dừng lại.

Dĩ nhiên, cảnh đại chiến ướt át cùng với vị tam thiếu gia Tuyết Nguyệt trên Tử Tinh kia, Dương Khai là theo bản năng bỏ qua, hơn nữa trong câu chuyện hắn kể lại, Tuyết Nguyệt chỉ là một nam nhân mà thôi.

Sau khi nghe xong, Thiên Nguyệt cảm khái không ngừng, vừa hâm mộ lại vừa khâm phục: hâm mộ là Dương Khai tự do tự tại, không chịu ước thúc; còn khâm phục chính là, đoạn đường đi nhiều chông gai hung hiểm như vậy hắn đều vượt qua. Mà lúc ban đầu hắn dự tính đi vào Tinh Vực, cũng chỉ vì muốn đi tìm Tô Nhan... điều này làm cho Thiên Nguyệt nảy sinh nhiều ý tốt đối với Dương Khai, cảm thấy nha đầu Tô Nhan kia cuối cùng cũng không có phó thác cuộc đời mình sai đối tượng.

Hơn nữa xem theo tình cảm vấn vương của hắn đối với Tô Nhan vừa rồi, dù đã nhiều năm trôi qua như vậy, Tô Nhan ở trong lòng hắn cũng không giảm phân lượng chút nào.

Trầm mặc một lát, Thiên Nguyệt bỗng nhiên cười một cách quỷ bí, nhìn Dương Khai nói: - Nhìn bộ dáng ngươi đích xác thật rất thoải mái, không ngờ có thời gian cùng tâm tư tới cả loại địa phương thế này!

Dương Khai sửng sốt, lập tức biết là nàng bất bình thay cho Tô Nhan, liền vội vàng khoát tay nói: - Thiên Nguyệt trưởng lão hiểu lầm rồi, ta tới đây đúng ra là có nguyên nhân!

- Dĩ nhiên là có nguyên nhân! Mỗi một nam nhân tới đây đều sẽ nói như vậy, bất quá nể tình biểu hiện của ngươi vừa rồi, ta thay mặt nha đầu Tô Nhan kia cho ngươi một cơ hội giải thích một hai, nếu thật là có chuyện quan trọng khác tới đây thì thôi, nếu không phải... Hừ hừ... Chớ trách bổn trưởng lão lần sau gặp được Tô Nhan sẽ tố giác ngươi!

Thiên Nguyệt nhìn hắn cười như không cười, nói.

Dương Khai đầu lớn như cái đấu, bất quá hắn rất nhanh thì vẻ mặt bình thản lại, lúc này liền thuật lại chuyện là Thẩm Phàm Lôi mời mình tới đây... cũng nói ra lòng hoài nghi của mình đối với Uông Ngọc Hàm...

Chương 1315: Chuộc người.

Thiên Nguyệt có thể trở thành một vị trưởng lão của Băng tông, trên Thông Huyền đại lục cũng có thể tu luyện đến cảnh giới của nhập thánh lưỡng tầng cảnh, đương nhiên là người băng tuyết thông minh, sau khi nghe xong, làm gì vẫn không rõ vấn đề phức tạp trong đó.

Thiên Nguyệt sau một lúc trầm ngâm nói: - Nói như vậy, huynh tới đây quả nhiên thật sự có nguyên nhân.

Nhưng mà Uông Ngọc Hàm thật đúng là rất có tâm cơ, bày ra kế hoạch không ngờ hoàn hoàn tương khấu, giọt nước không lọt, người này không thể coi thường.

Dương Khai cười nhạt một cái, từ từ nói:

- Hắn thiết kế ta như vậy, nếu như chỉ muốn bôi đen ta, khiến Thẩm Thi Đào xem thường ta, đây cũng đã đành. Nhưng nếu như mang ác ý khác, ha ha...

Hắn tuy rằng đoán được một chút dụng tâm của Uông Ngọc Hàm, nhưng cũng không có ý tứ muốn rời đi nơi này. Vốn dĩ hắn ở lại, chỉ là tính toán ở chỗ này cố ý tìm chút chuyện, bức ra dụng ý thực sự của Uông Ngọc Hàm.

Nhưng không ngờ tới ở chỗ này gặp được thân ảnh của Thiên Nguyệt, dĩ nhiên là biết thời biết thế, tới nơi Băng Tuyết Các này.

- Huynh vẫn vô pháp vô thiên như vậy.

Thiên Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn, hơi thất thần, tình huống trước mắt, cùng tình cảnh lúc trước hắn đơn thân độc mã xông vào Băng tông đại náo một trận tương tự biết bao?

Vô luận là lúc đó hay là bây giờ, thực lực của Dương Khai đều không tính là đứng đầu, nhưng hắn lại dám làm một ít chuyện mà thường nhân không dám nghĩ, nàng nghĩ xong một hồi nói:

- Tuy nhiên nếu huynh dám hành sự như thế, nhất định là có một chút dựa vào. Ta cũng sẽ không khuyên bảo huynh, nhưng nhất định phải cẩn thận mọi sự.

Ta cũng không hy vọng thật vất vả ở chỗ này đụng phải một người quen cũ, lại còn phải nhăt xac người đó. - Yên tâm, đánh không lại, ta sẽ chạy.

Dương Khai toét miệng cười: - Tuy nhiên nàng hãy nói cho ta biết trước, Hợp Hoan Lâu này có bối cảnh như thế nào?

- Bối cảnh sao? Thiên Nguyệt nhíu mày một cái:

- Tình huống cụ thể ta không phải hiểu rất rõ. Dù sao từ khi ta đi tới nơi này, lại không cùng người ngoài tiếp xúc qua ra sao, nhưng ngẫu nhiên nghe một ít các tỳ nữ nói chuyện với nhau.

Ta lại biết chỗ này hàng năm sẽ có ba vị phản hư cảnh trấn giữ, hơn nữa Hợp Hoan Lâu dường như còn là một sản nghiệp bí ẩn của Khuyết Hợp tông tông môn, sau lưng đồng thời còn có thành chủ duy trì ở đây.

- Khuyết Hợp tông ư? Dương Khai sửng sốt một chút, luôn cảm giác bộ dáng mình dường như từ lúc nào cùng tông môn đệ tử này đã từng quen biết, nhưng cẩn thận nghĩ lại không nghĩ ra. Nếu không nghĩ ra, cũng không phải chuyện trọng yếu gì, Dương Khai không để trong lòng, hắn sờ cằm, trầm ngâm nói:

- Ba vị phản hư cảnh trấn giữ, ngược lại cũng thủ vệ sâm nghiêm. Thiên Nguyệt nhìn ra tia sáng khác thường lóe lên trong mắt hắn, mặt mày của nàng biến đổi, nạt nhỏ: - Huynh muốn làm cái gì?

Dương Khai khoát tay, mỉm cười đáp:

- Không phải như nàng nghĩ đâu, ta cùng với nơi này không thù không oán, đương nhiên sẽ không ở chỗ này làm chuyện gì không tốt. Ta chỉ muốn mang nàng rời khỏi mà thôi.

- Mang ta rời khỏi sao? Thiên Nguyệt sắc mặt vui mừng, nhưng mà rất nhanh liền ảm đạm xuống, cười khổ nói:

- Muốn mang ta rời khỏi, nói dễ hơn làm a.

- Có chỗ khó gì sao? Dương Khai kinh ngạc hỏi thăm.

- Chỗ khó đương nhiên là có, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ! Nếu huynh có thể tới Băng Tuyết Các, nói vậy cũng bỏ ra không ít thánh tinh chứ? Ta không biết những thứ thánh tinh của huynh là từ đâu tới, nhưng chỉ là cả đêm lại cần giá cao khổng lồ như vậy, muốn mang ta rời khỏi cần phải trả cái giá chỉ sợ phải kể tới gấp mười lần.

Huynh có nhiều thánh tinh như vậy sao? Hiển nhiên nàng nhìn lại, Dương Khai không có khả năng bỏ ra giá cao lớn như vậy, riêng là thánh tinh cần cho cả đêm ở đây, đối với Thiên Nguyệt xem ra cũng đã là một con số rất lớn.

Nhưng Dương Khai lại nở nụ cười khoái trá, tự tin nói:

- Điểm này nàng không cần lo lắng, một chút thánh tinh nhỏ nhoi ta vẫn có thể lấy ra nữa. - Một chút nhỏ nhoi... Thiên Nguyệt không khỏi che lại môi đỏ mọng, ngạc nhiên nhìn Dương Khai, dường như là muốn lần nữa biết hắn, nàng bất kể như thế nào cũng không ngờ tới. Dương Khai vì sao có thể có tài sản khổng lồ như vậy?

- Cũng không biết Hợp Hoan Lâu có thể thả người hay không? Theo đạo lý mà nói, các cô gái như nàng vậy, sau khi tiếp đãi một lần khách quý, mất đi nguyên âm, Hợp Hoan Lâu hẳn không có quá nhất định coi trọng.

Dương Khai nói xong, bỗng nhiên lộ ra vẻ lúng túng: - Ngôn ngữ của Dương mỗ có chỗ đường đột, Thiên Nguyệt trưởng lão đừng lấy làm lạ!

Trên gương mặt xinh đẹp của Thiên Nguyệt xẹt qua một chút ửng đỏ, hơi có chút quyến rũ kiều diễm ướt át, nhưng mà rất nhanh liền khôi phục như thường, chậm rãi nói:

- Không có gì, huynh nói cũng là sự thật, bất quá huynh nghĩ rằng ta có mất đi nguyên âm hay không, Hợp Hoan Lâu những người đó sẽ không nhìn ra sao?

Dưới tình huống vẫn là thân ngọc nguyên vẹn, huynh muốn chuộc ra ta, chỉ sợ khó khăn không nhỏ.

Dương Khai không khỏi nhướng mày: - Điều này cũng đúng, chỉ sợ Hợp Hoan Lâu cố định lên giá a. Nhưng mà không sao, trên đời không có chuyện giao dịch không thành, chỉ nhìn có thể bỏ ra giá cao tương ứng hay không.

Hai người ta và nàng đều đến từ Thông Huyền đại lục, có thể ở chỗ này gặp nhau cũng là thiên ý, bất kể như thế nào ta cũng sẽ không cho nàng tiếp tục ở tại chỗ này. Thiên Nguyệt nghe vậy, trên mặt lộ ra một tia vẻ cảm kích, không nói gì thêm nữa, chỉ có điều trong lòng cũng mơ hồ mong đợi. Nếu nàng có thể rời đi nơi này như lời nói, thì làm sao một mực dừng lại đến nay? Ngày hôm nay Dương Khai đến, cuối cùng là cho nàng một đường hy vọng, bỏ lỡ hôm nay, nàng ngày sau nói không chừng sẽ phải ở chỗ này phí thời gian cả đời, trở thành người nữ tử phong trần tiếp khách.

Lập tức, Dương Khai lại hỏi thăm một chút về tình huống cặn kẽ của Hợp Hoan Lâu. Thiên Nguyệt đương nhiên là biết thì nói hết không giữ lại ngôn vô bất tẫn. Nhưng rất nhiều chuyện nàng cũng không hiểu rõ, không thể cung cấp trợ giúp gì cho Dương Khai.

Một lúc lâu sau, Thiên Nguyệt gọi tới tỳ nữ của Hợp Hoan Lâu. Sau khi dặn dò nàng một tiếng, tỳ nữ đó có chút ngoài ý muốn nhìn nhìn Dương Khai một cái, ánh mắt phức tạp rời đi.

Lại đợi ước chừng thời gian cạn một chung trà, thiếu phụ đã từng quen biết trước đó cùng Dương Khai xuất hiện ở trong lầu các, cười tủm tỉm quan sát hắn. Trong con ngươi xinh đẹp lóe ra hào quang khác thường, hiển nhiên nàng đã nghe được chút tin tức từ tỳ nữ kia.

Thiên Nguyệt tự mình dâng nước trà, sau đó liền đứng bên cạnh Dương Khai, trong thần sắc mơ hồ có chút ý khẩn trương. Thiếu phụ kia nhấp nhẹ vài hớp nước trà, lúc này mới thong thả khẽ hé đôi môi đỏ mọng, khí thở như lan hỏi:

- Nghe nói công tử có ý muốn chuộc đi Nguyệt Nhi cô nương, cho nàng được tự do đúng không?

- Không sai! Dương Khai thản nhiên gật đầu, nói ngay vào điểm chính:

- Ta rất hài lòng đối với vị Nguyệt Nhi cô nương này, cho nên muốn mang nàng rời đi nơi này. Không biết quý lâu có nguyện ý thả người hay không? Thiếu phụ kia nghe vậy cười khúc khích, nhìn nhìn Thiên Nguyệt, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, lúc này mới hỏi:

- Nếu thiếp không nhìn lầm, nguyên âm của Nguyệt Nhi dường như chưa bị hái, công tử nếu chưa làm chuyện hoan hảo đó, vì cái gì nhất định phải mang đi Nguyệt Nhi chứ? Dương Khai nhướng mày: - Ta đương nhiên là có nguyên nhân của mình, điểm này quý lâu cũng muốn tìm hiểu rõ ràng sao?

- Công tử thứ lỗi, chỉ là Hợp Hoan Lâu chúng ta có rất ít có tiền lệ cô nương được chuộc đi, thiếp không thể không thận trọng một hai. Trên mặt Dương Khai nổi lên một tia vẻ khổ sở, trầm ngâm một hồi lâu mới nói:

- Một khi đã như vậy, quả thật nên cho quý lâu một cái công đạo. Không sai, ta cùng với vị Nguyệt Nhi cô nương này quả thật còn là trong sạch. Ta nhìn trúng chỉ là băng chúc tính công pháp của nàng tu luyện mà thôi, đây đối với sự tu luyện của ta về sau có chút chỗ dùng.

- Băng chúc tính công pháp, nếu là như vậy, cũng làm cho thiếp không hiểu. Võ giả tu luyện loại công pháp này nhiều đếm không xuể, công tử vì cái gì chỉ cần Nguyệt Nhi cô nương chứ?

Nói như thế, đôi mắt đẹp của thiếu phụ tập trung quan sát Dương Khai, dường như muốn nhìn vào chỗ sâu nơi nội tâm của hắn. Dương Khai khẽ cười một tiếng:

- Vỏ giả tu luyện loại chúc tính công pháp này quả thật không ít, nhưng cùng tại hạ hợp ý cũng sẽ không nhiều. Nếu như ta nói ta cùng với Nguyệt Nhi vừa gặp đã thương, cô nương sẽ không tin tưởng đúng không? Thiếu phụ không khỏi nở nụ cười khà khà.

Còn Thiên Nguyệt đứng bên cạnh Dương Khai, trên mặt cũng vừa đúng nổi lên một chút đỏ sẫm, thoạt nhìn ngượng ngùng động lòng người.

- Cô nương xem có vẻ như không tin, bất quá đây là sự thật, tại hạ ngược lại cũng không có gì hay che giấu. Dương Khai không đi biện giải, dù sao một lời nhất định nguyên nhân này. Thiếu phụ nhíu mày một cái, bỗng nhiên thình lình đứng dậy, đi tới bên cạnh Thiên Nguyệt, thân mật khoác lên cánh tay của nàng, cười khanh khách nói với Dương Khai:

- Công tử đừng lấy làm lạ, không phải thiếp cẩn thận, chỉ có điều Nguyệt Nhi là đệ tử của Hợp Hoan Lâu chúng ta từ nhỏ đã bồi dưỡng, trả giá cao không ít. Hơn nữa thiếp cùng Nguyệt Nhi cũng tình như tỷ muội, thật sự là không đành để nàng rời đi như vậy, còn muốn nàng có thể lưu lại theo giúp ta một đoạn thời gian.

- Từ nhỏ bồi dưỡng, tình như tỷ muội sao...? Dương Khai cười mà như không một tiếng. Nụ cười trên mặt của thiếu phụ lại không giảm chút nào, thản nhiên cùng Dương Khai nhìn nhau. Nếu như Dương Khai không phải đã sớm biết Thiên Nguyệt, biết lai lịch của nàng, chỉ sợ đúng thật sẽ bị nàng lừa rồi.

Nữ nhân này mở mắt nói dối bản lãnh không chỗ nào chê. Bỗng nhiên, Dương Khai nghiêm sắc mặt, vung tay lên nói:

- Cô nương nói giá đi, nếu nàng không có một lời từ chối, đó chính là có đường sống trao đổi rồi. Nàng cho một con số đi ra, ta xem một chút có thể chấp nhận nổi hay không?

Chúng ta hảo hảo nói một chút, chừng bất quá là một cái giao dịch mà thôi. Thiếu phụ hơi bỉu môi, thân hình xoay một cái, lại trở về chỗ ngồi của mình, thản nhiên nói:

- Công tử một khi đã khoái nhân khoái ngữ như vậy, thế thì thiếp cũng không vòng vo. Quả thật, tiền lệ của Hợp Hoan Lâu chúng ta có cô nương được chuộc ra, nhưng thánh vương cảnh cô nương chưa bao giờ có người chuộc qua.

Công tử đây chính là muốn khai tiền lệ a, nếu ngài thật muốn làm như vậy, trả giá cao cũng sẽ không quá nhỏ.

- Nói một chút xem. Dương Khai nhàn nhạt nhìn nàng.

Thiếu phụ hơi nhíu chân mày lại, nhìn một chút Thiên Nguyệt nói:

- Nếu như Nguyệt Nhi cô nương đã mất đi nguyên âm, vậy dĩ nhiên là một chuyện khác, nhưng hôm nay nàng vẫn là thân ngọc nguyên vẹn, giá tiền này đúng là phải cao hơn rất nhiều.

- Cô nương không đùa nhầm chứ? Dương Khai bỗng nhiên cười lạnh một tiếng:

- Thánh tinh của tối nay ta đã trả tiền rồi, theo đạo lý mà nói, Nguyệt Nhi cô nương nguyên âm đã là thuộc về ta. Ngươi đây cũng muốn cầm mà nói giá sao?

- Đúng là đạo lý này.

Thiếu phụ hé miệng cười duyên;

- Nhưng công tử không phải là không lấy đi nguyên âm của Nguyệt Nhi sao? Vậy dĩ nhiên là một chuyện khác. Tuy nhiên nếu như công tử đổi ý, rất có thể bây giờ liền cùng Nguyệt Nhi thành tựu chuyện tốt, thiếp cũng sẽ không ngăn trở. Chờ các ngươi song tu xong rồi, chúng ta bàn lại chuyện này ra sao?

Nàng dường như nhận định Dương Khai sẽ không làm như vậy, cho nên lúc nói lên điều này gương mặt đầy lòng tin. Dương Khai sắc mặt bỗng nhiên lạnh lùng. Biểu lộ của Thiên Nguyệt cũng đẹp mắt không đi nơi nào. Bất cứ người nào bị người khác trước mặt, như mua bán hàng hóa cò kè mặc cả như vậy, vả lại sự tình liên quan thân trong sạch của mình, sắc mặt đều sẽ rất khó coi.

Chương 1316: Cò kè mặc cả.

Nghe ý tứ trong lời nói của thiếu phụ này, bây giờ lấy đi nguyên âm của Thiên Nguyệt, thì giá tiền chuộc nàng không thể nghi ngờ là sẽ thấp hơn không ít. Đây cũng là sự lo lắng trước đó của hai người Dương Khai cùng Thiên Nguyệt, nhưng Dương Khai sao có thể làm chuyện như vậy?

Cái này là người câm bị thua thiệt, chỉ có thể nắm lỗ mũi nhận! Dương Khai trong lòng cảm thấy một bụng buồn bực. Hắn lạnh mặt nói:

- Đề nghị của cô nương, tại hạ không thể chấp nhận, coi như nàng nói có đạo lý đi.

Thiếu phụ thấy hắn thỏa hiệp, lập tức khoái trá nở nụ cười, lại nói tiếp:

- Không nói đến bồi dưỡng Nguyệt Nhi đến nay, tiêu hao vật tư, duy chỉ một bộ công pháp song tu đó của Nguyệt Nhi cô nương tu luyện, là bí mật bất truyền của Hợp Hoan Lâu chúng ta.

Công tử đã có quyết định muốn chuộc đi nàng, có thể nghĩ cho kỹ xử lý như thế nào công pháp của Nguyệt Nhi tu luyện chưa? Chẳng lẽ, công tử dự định mua luôn cả công pháp song tu này sao?

Dương Khai sắc mặt hơi đổi một chút, bỗng nhiên ý thức được mình lại sơ suất vấn đề này, nhưng mà tâm tư của hắn thay đổi cực nhanh, lập tức phản bác:

- Cô nương nói đùa rồi, công pháp song tu của quý lâu quả thật rất cao, nhưng theo ta được biết, sợ là có không ít tai họa ngầm chứ? Thiếu phụ nghe vậy, lạnh lùng nhìn thoáng qua Thiên Nguyệt, dường như là nghĩ đến Thiên Nguyệt tiết lộ thứ gì. Dương Khai thản nhiên nói:

- Yên tâm, Nguyệt Nhi cô nương không có nói với ta bất cứ chuyện gì về công pháp song tu. Nhưng là ta biết, trên đời không có công pháp nhanh và tiện lợi như vậy.

Công pháp song tu của quý lâu quả thật có chỗ độc đáo, nhưng cũng nhất định tồn tại tai họa ngầm. Sắc mặt của thiếu phụ thay đổi mấy lần, không ngờ cũng không có ý tứ phủ nhận, mà là gật gật đầu nói:

- Không nhìn ra, công tử cũng là người có kiến thức rộng rãi. Không sai, công pháp song tu của Hợp Hoan Lâu chúng ta quả thật có tai họa ngầm, nhưng chuyện như vậy cũng không phải bí mật gì. Rất nhiều người đều biết rõ trong lòng, thậm chí khách tới đây cũng có hiểu biết.

- Ha? Lần này đến phiên Dương Khai kinh ngạc:

- Không biết cô nương có thể dễ dàng báo cho biết không?

- Nói cho ngài biết cũng không có gì, dù sao ngài đi ra bên ngoài hỏi thăm một chút, cũng có thể biết được. Tai họa ngầm chính là nếu có thể ở chỗ này mượn song tu đột phá bình cảnh, vậy sau này tu vi cảnh giới tự thân có thể cũng... không có biện pháp tăng lên nữa, chỉ sẽ dừng lại nơi này.

- Thì ra là thế! Dương Khai nhẹ nhàng gật gật đầu:

- Nếu biết có tai họa ngầm, vậy tại sao còn muốn tới nơi này đột phá bình cảnh?

- Bởi vì những khách nhân kia cảm giác mình cuộc đời này không có hy vọng lại đột phá, đương nhiên cũng sẽ không quan tâm tai họa ngầm gì đó. Tới nơi này, nói không chừng còn có thể vào một tầng, giải quyết xong tâm nguyện.

Nếu đổi thành công tử cắm ở bình cảnh gần cả trăm năm không thể tiến thêm, biết Hợp Hoan Lâu chúng ta có cơ duyên giúp ngài đột phá, ngài sẽ lựa chọn như thế nào? Dương Khai trầm tư một lát, nghiêm mặt đáp:

- Chỉ sợ cũng không chống đỡ nổi dụ dỗ.

- Vậy là được rồi. Bộ công pháp song tu này cho dù có tai họa ngầm, đó cũng là công pháp tốt hiếm có. Công tử muốn chuộc đi Nguyệt Nhi, mà Nguyệt Nhi lại tu luyện bộ công pháp song tu này. Ai biết công tử có phải đánh chủ ý vào bộ công pháp này hay không chứ?

- Lòng của nàng đã biết rõ, cớ gì xem điều này là uy hiếp? Dương Khai hừ lạnh một tiếng:

- Ta vẫn không ngu xuẩn đến mức dựa vào một lần song tu bị phá huỷ tiền đồ tốt đẹp của mình. Thiếu phụ cười nhẹ nhàng:

- Uy hiếp chưa nói tới, chỉ là thiếp có nghĩa vụ nhất định nhắc nhở công tử chút này mà thôi. Tuy nhiên nếu như công tử cố ý muốn dẫn đi Nguyệt Nhi, cũng không phải là không còn đường thương lượng.

- Nguyện nghe tường tận! Dương Khai cau mày lại. - Nếu như Nguyệt Nhi đem công pháp song tu kia tu luyện đến chỗ sâu nhất, cho dù công tử ra giá lớn hơn nữa, thiếp cũng không dám thả người. Cũng may Nguyệt Nhi thời gian tu luyện không dài, chưa bao giờ tiếp xúc với mấy tần công pháp phía sau, cái này có đường sống dàn xếp.

Thiếp nơi này có hai đề nghị, cũng không biết công tử muốn lựa chọn cái nào. Thiếu phụ nói xong, nàng nhìn về Dương Khai, sau khi đợi hắn ra hiệu nàng tiếp tục, lúc này mới mạn bất kinh tâm nói:

- Đề nghị thứ nhất rất đơn giản, chỉ cần phế bỏ công pháp tu luyện của Nguyệt Nhi là được. Lời vừa nói ra, Thiên Nguyệt sắc mặt trắng nhợt, thân thể mềm mại đều có chút run rẩy lên.

Dương Khai cũng không khỏi nhíu mày. Tuy rằng công pháp song tu này là Thiên Nguyệt sau khi đi tới Hợp Hoan Lâu bị ép tu luyện, nhưng dù sao đã tu luyện. Quả như thật phế trừ, nếu nói vận khí tốt thế tất sẽ ảnh hưởng căn cơ của nàng, chỉ tổn thương chút ít nguyên khí, nghỉ ngơi một trận cũng có cơ hội khôi phục.

Nếu vận khí không tốt, sẽ phát sinh hậu quả gì ai cũng không nói chính xác. Cho nên Dương Khai lập tức lắc đầu:

- Biện pháp này không được, nói biện pháp thứ hai đi. Thiếu phụ dường như cũng sớm có dự liệu, nghe vậy cười, tiếp tục nói:

- Thứ hai là muốn công tử trả giá cao.

- Coi như là khiến ta mua đi công pháp song tu mấy tầng trước của Nguyệt Nhi tu luyện đúng không? Dương Khai như có điều suy nghĩ.

- Có thể nói như vậy, thiếp coi như là người nói chuyện xong, công tử không có chỗ nào làm khó chứ?

- Đề nghị này hợp tình hợp lý, không có gì làm khó. Dương Khai hơi gật gật đầu. Thiếu phụ sắc mặt vui mừng:

- Công tử quả nhiên là khoái nhân khoái ngữ, bất quá nói như vậy, cái giá mà công tử phải trả cũng sẽ không nhỏ nha.

- Vậy không biết quý lâu muốn giá cao thế nào? Dương Khai nhàn nhạt nhìn nàng.

Thiếu phụ hơi nhíu chân mày lại, cẩn thận tự định giá một lát, lúc này mới báo ra một con số. Thân thể mềm mại của Thiên Nguyệt đứng phía sau Dương Khai run lên, trong con ngươi xinh đẹp lóe lên một tia vẻ tuyệt vọng.
Mấy chữ này quả thực là nàng tưởng cũng không dám tưởng. Lấy nàng biết được sơ sài đối với U Ám Tinh, cũng biết một khoản thánh tinh như vậy, đủ đi mua một kiện bí bảo hư cấp cực tốt.

Cho dù là cả đời nàng, cũng chưa chắc có thể quyên góp đủ một khoản con số tài phú như vậy. Dương Khai dường như cũng lộ ra vẻ khổ sở, không còn vẻ sảng khoái vừa rồi, sờ cằm trầm ngâm im lặng.

Thiếu phụ kia thấy vậy, khẽ mỉm cười nói:

- Công tử không cần vọng tưởng ép giá, thiếp nếu báo ra một con số như vậy, đó khẳng định là quy củ trong Hợp Hoan Lâu của chúng tôi, cho nên cũng không phải thiếp có thể tùy ý sửa lại. Nếu như công tử ra không nổi giá tiền như đã nói, thì xin từ đâu tới, liền trở về nơi đó.

Câu nói sau cùng của nàng nói một chút khách khí cũng không có, dường như đã nhận định Dương Khai hữu tâm vô lực, không chuẩn bị ở lại chỗ này cùng hắn lãng phí thời gian.

Dương Khai khẽ thở dài một cái, nói: - Một khoản thánh tinh khổng lồ như vậy, quả thật làm cho ta có chút hơi khó. Thiếu phụ cười lạnh một tiếng, không nói tiếp.

Lời nói của Dương Khai chợt chuyển, mở miệng hỏi: - Không biết quý lâu có chấp nhận dùng vật phẩm thế chân hay không?

- Vật phẩm thế chân sao? Thiếu phụ giương lên chân mày.

- Ừ, bí bảo a, đan dược, hoặc là vật liệu gì đó. Dương Khai đáp:

- Tuy nhiên những thứ này đối với Dương mỗ mà nói rất trọng yếu, cho nên chỉ là thế chân lúc này, chờ sau khi ta trở về, gom góp đến đủ thánh tinh, trở lại lần nữa chuộc về. Dù sao người nào cũng sẽ không tùy thân mang theo một số lớn thánh tinh như vậy.

- Ngài nói cũng có chút đạo lý, nhưng cũng phải xem ngài thế chân là vật gì? Vạn nhất công tử tùy ý ném mấy thứ đồ ở chỗ này, sau đó một đi không trở lại, Hợp Hoan Lâu ta chẳng phải là thua thiệt lớn sao? - Điểm này cô nương xin hãy yên tâm. Nếu ta muốn thế chân, nhất định là thế chân mấy thứ đồ trọng yếu nhất của mình, không có khả năng không tới thu lấy.

Dương Khai nói như thế, giữa thần sắc khổ sở vẫy tay một cái, ngay sau đó, hai cái bình ngọc, hai kiện bí bảo, một cái không gian giới liền xuất hiện ở trên bàn. Hắn đẩy những thứ này về phía thiếu phụ, thản nhiên nói:

- Cô nương xin kiểm tra một chút, nhìn một chút những thứ này có đủ hay không? Thiếu phụ nghi ngờ nhìn Dương Khai một cái, cũng không có khách khí, trực tiếp cầm lên cái không gian giới, thả ra thần niệm cảm ứng một phen. Đợi sau khi nàng phát hiện bên trong là một ít thánh tinh, liền không dấu vết lại buông xuống.

Những thánh tinh đó số lượng tuy nhiều, nhưng không đủ so với bảng giá vừa rồi nàng báo ra. Nàng lấy thêm một cái bình ngọc trong đó, vén khui miệng bình ngửi một cái, mặt mày hơi thay đổi. Nàng không chút nghĩ ngợi từ trong bình đổ ra một viên đan dược, đặt trên lòng bàn tay cẩn thận kiểm tra, một lát sau, nàng mới lộ ra một tia ý kinh ngạc:

- Hư cấp hạ phẩm Hỏa Vân đan, hơn nữa chất lượng không ngờ tốt như thế, hẳn phải xuất phát từ tay của một vị luyện đan đại sư chứ? Dương Khai không tỏ rõ ý kiến, cũng không trả lời ý của nàng. Nhưng biểu lộ của thiếu phụ không thể nghi ngờ so với vừa rồi phải ngưng trọng rất nhiều. Bởi vì có thể chiếm được một lọ hư cấp hạ phẩm đan như vậy, nhất định là người rất có quan hệ sâu xa cùng mấy vị luyện đan đại sư đó.

Thân phận phi phú tức quý, cho nên nàng cũng không dám coi thường Dương Khai nữa. Dù sao Khuyết Hợp tông sau lưng Hợp Hoan Lâu, cũng chỉ là một tông môn bậc trung mà thôi, bên trong môn căn bản không có đại sư trấn giữ như vậy. Thiếu phụ lại kiểm tra một chút một lọ đan dược khác, bất ngờ cũng là hư cấp hạ phẩm đan.

Điều này làm cho thiếu phụ càng thêm khẳng định sự phỏng đoán trong lòng mình, riêng là hai bình đan dược thì giá trị xa xỉ, cũng không phải là dùng thánh tinh có thể mua được. Mà hai kiện bí bảo ngược lại không coi là nhiều quý trọng, đều là bí bảo cấp thánh vương thượng phẩm, nhưng cũng có thể được với một chút thánh tinh.

- Hai bình đan dược này cũng là ta thật vất vả mới cầu xin được, đối với sự tu luyện về sau của ta rất có hữu dụng, cho nên ta không có khả năng bỏ qua hai lọ linh đan như vậy. Cô nương lần này sẽ không có gì hoài nghi rồi chứ? Dương Khai mỉm cười nhìn thiếu phụ kia.

Thiếu phụ chậm rãi gật đầu, lòng nghi ngờ biến mất. Nói thật, hai lọ đan dược như vậy, mặc dù là cường giả phản hư cảnh bình thường cũng không nhất định có thể có. Một tên thánh vương lưỡng tầng cảnh có thể chiếm được, hiển nhiên có mạng giao thiệp cùng thủ đoạn không giống bình thường.

Nàng lại không biết, hai bình đan dược này chính là Dương Khai tự mình luyện chế được mà thôi. Thấy nàng đang trầm tư, Dương Khai cũng không có ý quấy rầy, chỉ lén lút cho Thiên Nguyệt một ánh mắt yên tâm. Hắn cũng đã nhìn ra, thiếu phụ này hiển nhiên đã bị giá tiền của mình đưa ra đả động, cũng sẽ không nói yêu cầu gì quá phận, một khi khoản giao dịch này thành, hắn sẽ lập tức mang Thiên Nguyệt cách xa Hắc Nha Thành, từ nay về sau không bao giờ... trở lại nữa.

Về phần giao ra đan dược và bí bảo, Dương Khai sao để ở trong lòng? Sở dĩ hắn không toàn bộ dùng thánh tinh giao dịch, cũng là duyên cớ Dương Khai cẩn thận một chút. Kkhông phải là hắn không có, mà là một lần lấy ra nhiều thánh tinh như vậy, nói không chừng sẽ khiến cho hữu tâm nhân mơ ước.

Thiên Nguyệt thấy vậy, cũng không khỏi lộ ra một chút mỉm cười. Thật lâu, thiếu phụ kia mới dường như có quyết định, ngước trán lên mỉm cười về phía Dương Khai. Vào lúc nàng muốn lên tiếng nói gì đó, thì biến đổi sắc mặt, liền vội vàng lấy ra một cái truyền tin la bàn, trên miệng xin lỗi nói: - Thật ngại quá, công tử xin chờ một lát.

Chương 1317: Tiếp tục trắc trở.

Quả nhiên, thiếu phụ kia cười áy náy, mở miệng nói:

- Vị công tử này, khoản giao dịch này sợ là nói chuyện không được rồi!

- Nói chuyện không được sao?

Mi mắt của Dương Khai co rụt lại, trên mặt một mảnh ý tức giận, lạnh lùng hỏi:

- Là tại hạ ra giá cao không đủ hay sao?

- Không phải như thế!

Thiếu phụ bất đắc dĩ lắc đầu:

- Chỉ là thiếp vừa rồi nhận được phía trên đưa tin, nói không thể để cho người chuộc đi Nguyệt Nhi, nguyên nhân cụ thể trong đó, cũng không tiện báo cho ngài biết! Thiên Nguyệt vừa nghe, thân thể mềm mại không nhịn được hơi sợ run, sắc mặt tái nhợt. Nàng vừa mới thấy được hy vọng tự do, bỗng nhiên lại bị vô tình dập tắt, bị đả kích lớn có thể tưởng tượng được.

Sắc mặt của Dương Khai cũng cực kỳ khó coi, âm lãnh nhìn chằm chằm thiếu phụ đối diện. Hắn thấy trên mặt đối phương một mảnh ý lúng túng cùng cười cười, lập tức biết chuyện này chỉ sợ đã không phải nàng có thể làm chủ, cho nên coi như mình nổi giận với nàng cũng vô ích. Hắn hít sâu một hơi, như có điều suy nghĩ hỏi:

- Nàng nhận được tin tức, nói là không thể chuộc đi Nguyệt Nhi cô nương, hay là nói mọi người đều không thể chuộc đi?

- Có khác biệt sao? Thiếu phụ trở nên sửng sốt.

- Nàng chỉ cần trả lời là được. Dương Khai hừ nhẹ một tiếng. Dường như bởi vì mình đột nhiên đổi ý, thực sự có chút ít ý lấy làm thẹn, thiếu phụ trầm ngâm một chút mở miệng nói:

- Phía trên chỉ ra tên của Nguyệt Nhi, về phần những người khác, thật ra không có nói.

- Ta biết rồi, ha ha!

Dương Khai liên tục cười lạnh, thần sắc lóe lóe nói:

- Cô nương, như vậy đi, ta vẫn cảm thấy trên đời không có giao dịch nào không thành, chỉ có trả không ra giá tiền. Nếu nàng có thể đáp ứng ta mang Nguyệt Nhi rời khỏi, ta lại bỏ ra thêm một lọ linh đan, được không hả?

Vừa nói, Dương Khai vừa lấy ra một cái bình nhỏ tinh xảo, trên mặt nổi lên thần sắc cực kỳ nhức nhối, đem bình nhỏ kia trịnh trọng đưa cho thiếu phụ. Thiếu phụ bất đắc dĩ cười khổ:

- Công tử đây là làm khó thiếp rồi, nếu phía trên đã lên tiếng, vậy chuyện này thật không phải là thiếp có thể làm chủ.

- Có thể làm chủ hay không, nàng thả nhìn một chút đan dược trong bình đi rồi nói sau. Nếu thật không thể đáp ứng, vẫn hy vọng nàng có thể thay ta liên lạc một chút với người truyền tin vừa rồi, hỏi một chút người đó cần ta bỏ ra giá cao thế nào. Trong mắt thiếu phụ lóe lên một chút ngạc nhiên, kinh ngạc nói:

- Xem ra, Nguyệt Nhi cô nương đối với công tử thật vô cùng trọng yếu a. Nguyệt Nhi quả nhiên hảo phúc khí. Có thể được người như công tử thưởng thức. Lúc nàng nhìn về Thiên Nguyệt, lại không khỏi toát ra một tia thần sắc hâm mộ. Dương Khai kiên trì muốn chuộc đi Thiên Nguyệt như vậy, rõ ràng trong nội tâm cực kỳ coi trọng nàng. Đây đối với tràng diện của một cô gái lưu lạc phong trần mà nói, không thể nghi ngờ là chuyện hạnh phúc nhất.

Nàng cũng là một cô gái, đối với chuyện này đương nhiên cảm động lây. Cho nên ngược lại cũng không một câu từ chối Dương Khai, mà là tượng trưng mở ra bình nhỏ, cúi đầu nhìn thoáng qua. Vốn dĩ thần sắc thờ ơ sau khi nhìn đến vật trong bình, bỗng nhiên mắt hạnh trừng trừng, lộ ra thần sắc bất khả tư nghị.

Trong bình chỉ có một viên đan dược, tròn vo, trắng tinh không tì vết, tản ra một loại khí tức khiến người ta cực kỳ thư thái, ngửi một hơi, thiếu phụ thậm chí cảm giác mình lập tức tâm tình vững vàng. Nàng kinh ngạc nhìn nhìn Dương Khai, đúng lúc gặp được đối phương cười mà như không nhìn nàng, cũng không dám qua loa khinh thường, vội vàng đổ ra đan dược, đặt trên lòng bàn tay cẩn thận kiểm tra.

Thật lâu, nàng mới đặt viên đan dược trở lại bình, nhẹ nhàng mà hít vào một hơi, mắt lộ ra vẻ kỳ dị nhìn Dương Khai:

- Tuy rằng thiếp đối với đan dược biết không nhiều lắm, nhưng cũng miễn cưỡng nhận ra đây hẳn là một viên Trảm Ma đan đúng không?

- Cô nương nhãn lực không tệ, chính là Trảm Ma đan! Dương Khai da mặt chợt nhăn nhó, phảng phất có chút ít đau lòng gật đầu đáp.

- Những thứ này là một trong đan dược phụ trợ tốt nhất khu trừ tâm ma, duy trì tâm cảnh cho thánh vương cảnh đột phá phản hư cảnh. Trình độ quý hiếm tuy rằng so ra kém Ngưng Hư đan, nhưng giá trị lại tương xứng với nó, công tử nhất định muốn đem vật này thế chân hay sao? Dương Khai lắc lắc đầu:

- Không phải thế chân, xem như là trù mã của giao dịch, để ta mang đi Nguyệt Nhi, một viên Trảm Ma đan này chính là thuộc về Hợp Hoan Lâu của các người rồi!

- Coi như trù mã của giao dịch sao? Thiếu phụ nghe vậy mừng rỡ, sắc mặt lóe lên không chừng, một hồi lâu mới cắn răng nói:

- Công tử đợi một lát, ta giúp ngài liên lạc lại lần nữa, xem phía trên có nguyện ý thả người hay không. Nói thật, nếu như chuyện này thật có thể do ta làm chủ, khoản giao dịch này đã sớm thành, chỉ có điều...

Nàng cười khổ một tiếng, sau khi ý thức được chỗ khó có được cùng vô cùng quý trọng của Trảm Ma đan cũng không dám sơ suất, vội vàng lần nữa lấy ra truyền tin la bàn, rót vào thần niệm, bắt đầu nói chuyện với người không biết nọ.

Vào lúc nàng trao đổi, trong mắt Dương Khai lại lóe lên ánh sao, một luồng thần niệm lén lút dọc người ra ngoài, trong nháy mắt liền du động xuyên qua bên trong Hợp Hoan Lâu. Trừ một ít chỗ có cấm chế đặc biệt lợi hại chưa dám chạm đến ra, còn có chỗ do mấy vị cường giả phản hư cảnh trấn giữ không dò xét, chỉ là ngắn ngủi một lát, Dương Khai đã dò xét một phen cả Hợp Hoan Lâu.

Không bao lâu, hắn liền chiếm được tin tức mình muốn, thầm nghĩ quả nhiên như thế, trong lòng cười lạnh không ngừng, ở mặt ngoài bất động thanh sắc thu hồi một luồng thần niệm đó. Hắn nhìn lại đối diện, thiếu phụ cùng người không biết nọ trao đổi dường như vẫn chưa kết thúc.

Nhưng thiếu phụ rõ ràng là ở theo lý cố gắng gì đó, vẻ mặt khó coi, dường như rất không muốn bỏ qua một viên Trảm Ma đan. Đây cũng khó trách, chỗ dùng của Trảm Ma đan nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Nếu như võ giả lúc tấn thăng xuất hiện tâm ma không mạnh, đương nhiên không cần Trảm Ma đan.

Mà nếu như xuất hiện tâm ma thật lợi hại, quấy nhiễu đến việc tấn thăng, nhất định phải có loại đan dược này phụ trợ. Điều này vô cùng có khả năng quan hệ đến sự thành bại của một tên võ giả tấn thăng. Trảm Ma đan trên tay của Dương Khai, cũng là lúc trước thuận tay luyện chế được, chuẩn bị cho Thường Khởi cùng Hách An hai người đột phá phản hư cảnh.

Nhưng hai người này đã có Vạn Niên Hương do Dương Khai mang về từ Lưu Viêm Sa Địa phụ trợ, lúc đột phá phản hư cảnh, căn bản không gặp tâm ma quấy nhiễu. Trảm Ma đan được tiết kiệm, giờ này vừa đúng dịp bị Dương Khai cầm ra giao dịch. Ngưng Hư đan hắn cũng không thiếu, nhưng hắn không ngốc đến mức lấy ra nó.

Hai loại này có giá trị không sai biệt lắm, nhưng Ngưng Hư đan không thể nghi ngờ phải quý hiếm vô số lần. Vào lúc thiếu phụ kia đang dùng truyền tin la bàn cùng người trao đổi, thần sắc của Dương Khai cũng âm tình bất định. Hắn nhất định phải mang Thiên Nguyệt đi. Bên đây tốt nhất là đáp ứng giao dịch, nếu như không đáp ứng, hắn chỉ có thể dùng thủ đoạn lôi đình kiềm chế người thiếu phụ này, sau đó lập tức mang Thiên Nguyệt rời đi nơi đây.

Dĩ nhiên, nếu quả như thật đi tới bước này, hắn sẽ không có cách nào tiếp tục ở tại Hắc Nha thành, cho nên không phải vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn cùng Hợp Hoan Lâu xé rách da mặt.

Dù sao cường long không áp đầu sỏ, hắn giờ này chỉ có thánh vương lưỡng tầng cảnh, nhưng bên trong Hợp Hoan Lâu lại có ba vị phản hư cảnh trấn giữ. Chỗ này cũng có bổn địa thành chủ duy trì, không phải là đối tượng có thể dễ dàng trêu chọc. Trong lòng có kế hoạch, Dương Khai biểu lộ lạnh nhạt, sau khi len lén truyền âm một câu với Thiên Nguyệt, để nàng chuẩn bị sẵn sàng, liền lẳng lặng đợi.

Được một chút thời gian, thiếu phụ kia mới chán nản lại áo não thu hồi truyền tin la bàn, tràn đầy áy náy nhìn Dương Khai, chậm rãi lắc đầu:

- Thiếp thật sự không thể ra sức, cũng không biết phía trên vì cái gì nhất định phải giữ lại Thiên Nguyệt cô nương, công tử mời trở về đi.

Dương Khai chậm rãi đứng dậy, gật gật đầu nói:

- Ừ, một khi đã như vậy, ta đây cũng không muốn làm khó khăn nàng. Tốt nhất nàng ở chỗ này nghỉ ngơi một hồi đi!

Dương Khai nói như thế, hướng về phía thiếu phụ cười một tiếng quỷ quyệt. Thiếu phụ trái tim máy động, vẫn chưa kịp làm ra phản ứng gì, bên trong thức hải bỗng nhiên phủ xuống một cổ uy áp cực kỳ cường đại, khiến cho thức hải của nàng nhào lộn không ngừng, trong phút chốc váng đầu hoa mắt. Cùng lúc đó, nàng lại thấy thanh niên đối diện không ngờ thân hình thoắt một cái, liền vọt tới trước mặt mình, bàn tay to bao phủ tới mình.

Thiếu phụ sắc mặt hoảng sợ, có lòng ngăn cản, nhưng căn bản vận chuyển không được chút nào thánh nguyên. Nàng cũng chỉ là thánh vương lưỡng tầng cảnh võ giả, nhưng lúc đối mặt Dương Khai một đối thủ ngang hàng, không ngờ một chút năng lực phản kích đều không làm được, trong lòng hoảng sợ có thể tưởng tượng được.

Ngay sau đó, một cỗ lực lượng nóng rực từ bốn phương tám hướng kéo lại, tràn vào trong cơ thể nàng. Những lực lượng này trong đó rõ ràng có chút liên lạc, trong cơ thể nàng tạo thành một cái cấm chế cực kỳ xảo diệu, phong ấn một thân tu vi của nàng.

Thân thể mềm mại của thiếu phụ mềm nhũn, ngay cả khí lực nhúc nhích ngón tay cũng không có, trong miệng khẽ kêu lên:

- Công tử ngươi đây là ý gì? Dám ở Hợp Hoan Lâu giương oai, ngươi cũng không có kết quả gì tốt!

Dương Khai toét miệng cười, cong tay lại bắn ra, khóe miệng của thiếu phụ bỗng nhiên ngậm lại, cũng mở ra không được nữa. Lúc này hắn mới ung dung nói:

- Người ta mang đi, vật giữ lại, khoản giao dịch này, ta nghĩ quý lâu sẽ không thua thiệt, ngược lại còn lời không ít, về phần người của phía trên... Cô nương đợi sau khi khôi phục tự do không ngại đi điều tra một phen, nói không chừng là có hạng người nhỏ nhoi gì đó cầm lông gà làm lệnh tiễn, ngăn trở giao dịch lần này của cô nương cùng với ta.

Ừ, đợi sau khi điều tra rõ, ngươi sẽ biết tự mình sẽ không bị cái gì trừng phạt. Thiếu phụ kinh nghi nhìn Dương Khai, không biết trong lời nói của hắn rốt cuộc tiết lộ ra ý gì. Có lòng hỏi thăm, lại không mở miệng được, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân ảnh của Dương Khai cùng Thiên Nguyệt biến mất trong tầm mắt của nàng.

Trong lòng khẩn trương, thiếu phụ cưỡng ép thúc giục lên một chiêu bí thuật của mình, làm một cái vòng tai trên vành tai vỡ toạt ra.

Trong nháy mắt cái vòng tai nổ tung, Dương Khai lập tức có điều phát giác, sắc mặt hơi đổi một chút, trong miệng nạt nhỏ:

- Đi! Hắn nói như thế, liền ôm lấy eo của Thiên Nguyệt, muốn mang nàng nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

- Còn muốn chạy sao? Một tiếng quát bỗng nhiên truyền tới từ trong hư không, trong miệng mang một chút ý trong trẻo nhưng lạnh lùng:

- Nếu dám ở Hợp Hoan Lâu càn rỡ, ở lại đây cho ta! Giọng nói vừa xong, một cổ lực lượng vô hình bỗng nhiên bao phủ phụ cận của Dương Khai, khiến không khí bốn phía cùng không gian tựa hồ đều trở nên ngưng đọng, sềnh sệch vô cùng. Thân hình của Dương Khai mới vừa vọt lên không, không ngờ lập tức tầng tầng lớp lớp rơi xuống.

- Thế! Dương Khai co rụt lại mi mắt, hắn không phải lần đầu tiên gặp được loại lực lượng này, đương nhiên trong nháy mắt liền nhận ra được. Sau khi rơi xuống đất, Dương Khai lập tức đem Thiên Nguyệt bảo vệ ở sau người, ngưng thần quan sát qua một chỗ khác.

Bên kia, một đạo tịnh ảnh lóe lên, một cô gái ăn mặc như trung niên mỹ phụ hiện thân. Người mỹ phụ này mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, làm nổi lên vô cùng tinh tế vóc người bốc lửa, gương mặt xinh đẹp hàm sát.

Gương mặt âm u lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm Dương Khai. Mà Thiên Nguyệt sau khi gặp được trung niên mỹ phụ này, sắc mặt đại biến, la thất thanh:

- Liên quản sự! Nghe Thiên Nguyệt la như vậy, Dương Khai không khỏi sắc mặt trầm xuống, cảm thấy khó giải quyết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau