VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1296 - Chương 1300

Chương 1298: Thái Dương Chân Tinh.

Ba món bí bảo phòng ngự của Dương Viêm chế tạo riêng cho mình vừa bị phá hủy, Dương Viêm không khỏi kinh hô.

Đúng lúc này, một bàn tay đạt lên vai, kéo nàng ra sau, đồng thời Dương Khai đã che trước mặt nàng. Sắc mặt Dương Khai ngưng trọng hơn bất cứ lúc nào, vung tay lên, hai quả cầu lửa đen đã đón đỡ rồng lửa.

Thuộc tính Ma diệm tùy theo ý muốn, hóa thành chí âm chí hàn, vừa chạm vào rồng lửa cũng liền tan biến, tựa như bị đốt mất.

Dương Khai biến sắc, thân hình vừa lùi lại, trong người truyền ra tiếng chim hót. Ngay sau đó, khí linh bay vụt ra, hai cánh giang rộng, hóa thành con chim lửa đỏ rực dài mười mấy trượng. Nó há miệng, phun ra hào quang đỏ rực, nhưng vẫn bị rồng lửa ngăn cản, vừa chạm vào liền bị rồng lửa đánh tan tành, không có tác dụng gì.

Rồng lửa như tên ngông cuồng, mặc kệ Dương Khai ngăn cản thế nào, nó cũng dễ dàng xé nát phòng ngự.

Trong ánh mắt nhân tính hóa của khí linh xuất hiện sợ hãi, ngay sau đó, liền toát ra hung dữ. Thân thể xoay chuyển, hình thể co rút nhiều, sau đó vỗ cánh, hóa thành ánh lửa xông vào trong người rồng lửa.

Tiếng rồng gầm, khí linh kêu to, vang vọng trong hang động, rất là náo nhiệt.

Khi khí linh lao người vào trong rồng lửa, cuối cùng mới khó khăn cản trở tốc độ lao tới của nó. Nhưng cũng chỉ được một lát, sau đó khí linh rên rỉ, vọt ra khỏi người rồng lửa, sau đó lóe lên, biến mất trong người Dương Khai.

Sắc mặt Dương Khai đại biến.

Hắn sớm luyện hóa lò luyện khí cấp Hư Vương cùng khí linh, tự nhiên có thể cảm nhận được trạng thái của khí linh hiện giờ. Khí linh sinh ra từ lò luyện khí cấp Hư Vương, được Địa Phế Hỏa Trì thiêu đốt mấy chục ngàn năm mà hình thành, lúc này lại như tổn thương nguyên khí, sao không làm hắn khiếp sợ?

Bản thân khí linh chứa đựng linh khí hệ hỏa nồng nặc tinh thuần đến cực hạn, rốt cuộc rồng lửa này sinh ra từ vật gì, lại khiến khí linh cùng thuộc tính đụng nhau vào trọng thương?

Tuy rằng khí linh bị thương, nhưng rồng lửa cũng như bị suy yếu phân nửa, chẳng những màu sắc nhạt đi, hình thể cũng rút nhỏ nhiều. Nhưng nó vẫn lảo đảo xông về phía Dương Khai, giống như không đốt cháy hai người sẽ không bỏ qua.

Dương Khai lại trở nên bình tĩnh, dao động lực lượng huyền diệu tuôn ra từ trên người, sau đó hai tay giơ lên, hung hăng nắm chặt hư không, như giữ lấy cánh cửa vô hình, sau đó cắn răng, xé ra hai bên.

Khe nứt không gian sâu không thấy đáy, như muốn cắn nuốt vạn vật xuất hiện, hơn nữa theo tay của Dương Khai xé ra mà trở nên to hơn.

Khe nứt không gian vừa mới hình thành, rồng lửa liền đâm đầu vào.

Hư không rung lên, không gian vặn vẹo, khe nứt không gian trở nên không ổn định, như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Dương Khai quát khẽ, lực lượng không gian trào ra, cưỡng chế ổn định khe nứt không gian, không cho nó bị phá hoại ngay.

Sau 3 nhịp thở, rồng lửa lắc đầu vẫy đuôi biến mất trong khe nứt không gian, đồng thời khe nứt không gian cũng hình thành vô số vết rạn, vỡ nát như mặt gương.

Đứng ở đó, Dương Khai thở hổn hển, Dương Viêm bị hắn kéo ra sau cũng sợ hãi không thôi.

Nhưng trải qua kiếp nạn này, Dương Viêm như nhớ ra gì, nhìn chằm chằm cục đá kỳ quái kia, mắt đẹp rung động, che miệng nhỏ, lẩm bẩm hô: - Thái Dương Chân Tinh?

Da mặt Dương Khai co rút, như nghe tới điều gì khó tin, trong mắt tuôn ra ánh sao.

Nói tới cũng kỳ quái, rồng lửa bị khe nứt không gian cắn nuốt, cục Thái Dương Chân Tinh mà Dương Viêm gọi cũng trở nên bình thường, không có gì đáng chú ý. Từ trên nó, Dương Khai không cảm nhận được lực lượng nóng bỏng gì, tựa như cục đá bên đường, ném đó cũng không ai thèm quan tâm.

Nhưng mà lúc này không có thời gian cho bọn họ chú ý, hai người Dương Khai lén lút trốn vào đây, tuy rằng bị hai tên Thi binh theo dõi, nhưng chúng vẫn không có ý ra tay. Nhưng bây giờ, gây ra động tĩnh lớn đến thế, e rằng đã kinh động không ít Thi binh đang ngủ say.

Thả ra thần niệm, sắc mặt Dương Khai trầm xuống, quả nhiên như mình đoán, các Thi binh ngủ say trong các hang động đã thức tỉnh phân nửa. Những luồng thi khí mạnh yếu đang nhanh chóng hướng về phía bên này.

Đồng thời, tiếng gầm rú trầm thấp vang lên từ sâu trong lòng đất, như tiếng hung thú gào thét, kéo theo sát khí lệ khí nồng nặc. Dương Khai nghe vào tai, thần hồn liền không ổn, hung bạo sâu trong lòng có dấu hiệu bị dẫn ra, trong mắt hiện ra tia máu.

Các Thi binh đang chạy tới nghe tiếng gầm rú này, tựa như nhận được mệnh lệnh, toàn bộ gầm lên, như đang đáp lại, mỗi tên trở nên kích động như gà cắt tiết, chạy tới càng nhanh hơn.

Nháy mắt, trong hang động gào thét thảm thiết, khiến người ta tê da đầu.

Thi binh lén lút đi theo Dương Khai Dương Viêm lúc này cũng hiện hình, đứng ở cửa hang, nhìn chằm chằm Dương Khai, nhe răng trợn mắt, răng nanh trắng nhởn lóe lên tia sáng lạnh.

Dương Viêm thấy thế, trong lòng trầm xuống, mặt trắng không chút máu.

Tuy nhiên hai tên Thi Binh này dường như không có ý lập tức ra tay, ngược lại ngó chừng Dương Khai cùng Dương Viêm, cũng lén liếc về phía cục Thái Dương Chân Tinh, trong mắt tràn đầy kiêng kỵ.

Thái Dương Chân Tinh bình thường như không, ngay khi hai tên Thi binh vừa hiện thân, bên trong lại trào ra một tia hỏa linh khí cực kỳ khủng bố. Tuy nhiên không trào ra, dường như Thi binh không tới gần, nó sẽ không phát huy.

Dương Khai thấy vậy, trong lòng mừng rỡ, vội vàng vươn tay chụp lấy cục Thái Dương Chân Tinh, thánh nguyên khổng lồ tuôn ra bao bọc Thái Dương Chân Tinh. Ngay khi Dương Khai muốn bỏ Thái Dương Chân Tinh vào nhẫn không gian, Dương Viêm vội quát khẽ:

- Không được!

Dương Khai sửng sốt, ngay lập tức thấy không ổn. Trên Thái Dương Chân Tinh lóe lên ánh lửa, liền đốt sạch thánh nguyên thần niệm bám trên đó, Dương Khai không khỏi lùi lại, hoảng sợ nhìn Thái Dương Chân Tinh.
Hắn căn bản không thể thu Thái Dương Chân Tinh vào nhẫn không gian.

Thấy vậy, hai tên Thi binh đứng bên ngoài cười hung ác, Thi binh nữ hô: - Dám xông vào Thi huyệt, còn dám có ý với Thái Dương Chân Tinh, đợi các vị đại nhân chạy đến, ta xem các ngươi sẽ làm sao.

Thi binh nam cũng chế nhạo: - Xem ra hai tên này cũng sẽ thành đồng bạn với chúng ta, Lan cô nương nói chuyện khách khí một chút, nói không chừng sau này mọi người còn phải chung phòng nữa.

Thi binh nữ hừ lạnh: - Còn cần khách khí với chúng? Chờ chúng mở ra linh trí, chuyển hóa thành Thi binh thì tối thiểu cũng hơn trăm năm, hơn nữa ai biết chúng có chuyển hóa thuận lợi hay không. Nếu không được, vậy sẽ chỉ trở thành thức ăn trong bụng chúng ta thôi.

Thi binh nam trầm tư một lát, cũng gật đầu: - Nói cũng phải, vậy thì, cũng không cần phải khách khí với chúng.

Hai tên này mỗi kẻ một câu nói chuyện, Dương Khai không để ý tới chúng, đối phương không dám đi vào, vậy hắn cũng không lãng phí thời gian đuổi tận giết tuyệt. Hơn nữa động tĩnh vừa rồi đã kinh động Thi binh trong này, nghe bọn họ nói, dường như còn có cấp Thi tướng chạy tới, hiện tại quan trọng nhất là nghĩ cách mang đi Thái Dương Chân Tinh.

Hắn không khỏi nhìn sang Dương Viêm, lại thấy nàng cũng bó tay, không khỏi trầm xuống.

Phương pháp vận chuyển Thái Dương Chân Tinh, Dương Viêm tự nhiên biết, nhưng tiêu tốn rất nhiều thời gian công sức, muốn dùng nhẫn không gian mang đi là không thực tế. Trong lúc Dương Viêm suy tư, bỗng nghe tiếng gầm rú trầm thấp ngày càng gần, đồng thời uy áp khiến người ta kinh hồn vỡ mật ập xuống, bao trùm hang động này.

- Phản Hư tam tầng cảnh! Dương Khai cảm nhận uy áp mạnh mẽ, sắc mặt không khỏi biến đổi.

Tình huống trong này có chênh lệch lớn so với hắn cùng Dương Viêm dự tính, lúc trước hai người ước đoán trong này dù có Thi tướng, cũng chỉ tu luyện chừng 2000 năm mà thôi. Loại sinh linh này tu luyện khó khăn, có thể đoán tu vi chỉ khoảng Phản Hư lưỡng tầng cảnh thậm chí thấp hơn.

Nhưng trước mặt xuất hiện một con Thi tướng Phản Hư tam tầng cảnh, dường như còn đạt tới đỉnh phong, suýt chút trở thành Thi Vương, sao không làm Dương Khai khiếp sợ?

Ngẫm lại, chỉ sợ là Thi huyệt tồn tại, đẩy mạnh tốc độ tu luyện của Thi tướng.

Bản thân Dương Khai có dốc hết thủ đoạn, cũng không chống nổi đối thủ mạnh như thế, hơn nữa hắn còn phải bảo vệ Dương Viêm.

Chẳng lẽ phải bỏ chạy như vậy? Dương Khai nhìn Thái Dương Chân Tinh, tràn đầy không cam lòng!

Đây là một trong những bảo bối có giá trị nhất mà hắn gặp tới lúc này, đối với hắn, nó còn quan trọng hơn cả Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, gần với Ôn Thần Liên bảy màu.

Bởi vì hắn có rất nhiều Huyền Âm Quỳ Thủy, nếu có thể lấy được Thái Dương Chân Tinh, dẫn ra toàn bộ hỏa lực bên trong phối hợp luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy, vậy hắn sẽ thu lợi không tưởng tượng nổi.

Lần trước sau khi luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy trong Địa Phế Hỏa Trì, hắn liền phát hiện làm vậy chẳng những có thể tăng cường cường độ thân thể, còn tăng mạnh uy lực Ma diệm, đồng thời tăng lên tu vi cảnh giới.

Hắn chỉ có thể ký gửi hy vọng vào Dương Viêm, nếu ngay cả Dương Viêm cũng không nghĩ được cách, vậy hắn chỉ có thể tạm thời rút lui.

Hắn tin tưởng, dù cho những Thi tướng thực lực thông thiên, cũng không cách nào làm gì được Thái Dương Chân Tinh này, bằng không sao lại bỏ đó nhiều năm.

Chương 1299: Đắc thủ.

Thần sắc của Dương Viêm lúc này âm tình bất định, có vẻ như không có biện pháp nào.

Đầu bên kia sát khí cùng lệ khí tràn ngập đã càng ngày càng gần, cách chỗ này không tới nghìn trượng. Còn Dương Khai thì thậm chí có thể nghe được một trận tiếng bước chân vội vã truyền vào trong tai.

Dương Khai thở dài khe khẽ, biết không còn kịp đi nữa rồi. Mặc dù có Thái Dương Chân Tinh chấn nhiếp vào lúc này, Thi binh bình thường không dám mảy may tới gần, nhưng ai biết Thi tướng tu luyện 2000 năm sẽ có dạng thủ đoạn gì? Nếu tiếp tục lưu lại, trăm điều hại mà chẳng có điều lợi nào.

Nhưng mà chưa đợi Dương Khai lên tiếng, Dương Viêm bỗng nhiên mắt đẹp sáng ngời, dường như là nhớ ra cái gì đó, vội vàng ngoắc ngoắc nói về phía một bên:

- Tiểu Tiểu! Thạch Khổi đang nhai nuốt một đống khoáng sơn trên một tòa khoáng thạch quý hiếm nghe vậy liền chạy tới không chút do dự.

Mà giờ khắc này, mười mấy tòa núi nhỏ chất đống ở chỗ này đã bị Thạch Khổi nhai nuốt hơn phân nửa, chỉ còn lại có hơn một nửa ở tại chỗ. Đợi Thạch Khổi chạy đến, Dương Viêm mới chỉ về Thái Dương Chân Tinh trước mắt, ôn nhu hỏi:

- Nuốt hết nổi không? Trên gương mặt có vẻ thật thà của Thạch Khổi, toát ra một vẻ chần chờ lẫn kiêng kỵ, con ngươi lộ ra sự ngưng trọng.

Thạch Khổi trời sanh liền cụ bị khả năng thôn phệ các loại khoáng thạch, có thần thông thiên phú hấp thu khoáng thạch tinh hoa. Loại thần thông này là trời sanh mà đến, vô cùng cường đại, ngay cả những thứ Không Linh Tinh cũng nó thôn phệ không tốn sức chút nào. Nhưng đối mặt một khối Thái Dương Chân Tinh lớn khoảng đầu người như vậy, Thạch Khổi có chút đắn đo.

Hiển nhiên đối với nó mà nói, vật này cũng cực kỳ nguy hiểm. Thấy vậy, Dương Viêm lộ ra vẻ bó tay, không muốn miễn cưỡng nó. Dù sao đối với Dương Viêm mà nói, Thái Dương Chân Tinh hiển nhiên quý trọng vô cùng, Thạch Khổi đồng dạng cũng không thể thay thế.

Vật nhỏ này nhiều lần phối hợp Dương Viêm tinh luyện vật liệu luyện khí, nàng sớm đã sinh ra tình cảm nhất định với nó, không xem nó là một công cụ, mà đối đãi nó như một sinh linh sống vậy.

Nhưng điều khiến cho Dương Viêm bất ngờ chính là, sau khi Thạch Khổi chần chờ một lát, bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng, ngay sau đó tia sáng đại phóng trên người nó, lớp da bao phủ bên ngoài như chiến giáp lập tức có quầng sáng lưu động. Từng cái phù văn thần kỳ huyền diệu không ngừng di chuyển ở phía trên.

Khí tức của Thạch Khổi trong phút chốc đã xảy ra sự biến đổi to lớn, tạo cho người ta một loại cảm giác phòng thủ kiên cố, dường như thiên hạ sẽ không có vật gì có thể phá hủy được nó.

Dương Khai cùng Dương Viêm hai người đều nhìn ngây người, căn bản không nghĩ là Thạch Khổi còn có bản lãnh như vậy. Những thứ như phù văn này chỉ xuất hiện trong nháy mắt, liền biến mất không thấy đâu nữa. Mà lớp da chiến giáp bên ngoài thân của Thạch Khổi mới đầu nhìn rất bất phàm, thời khắc này lại tinh quang lóe lên trông vô cùng uy mãnh.

Một trận tiếng vang giòn giã răng rắc truyền đến từ các điểm mấu chốt của Thạch Khổi. Ngay sau đó dưới ánh mắt nhìn chăm chú và trợn mắt há hốc mồm của Dương Khai cùng Dương Viêm, thân thể nho nhỏ của Thạch Khổi không ngờ một cái trở nên lớn rất nhiều, ước chừng cao lên ba trượng mới dừng lại.

Sau đó nó sãi bước, ánh mắt ngưng trọng đi tới trước Thái Dương Chân Tinh, đưa ra một bàn tay chộp tới Thái Dương Chân Tinh. Một luồng ánh lửa kinh khủng lưu truyền từ bên trong Thái Dương Chân Tinh, hóa thành một đạo hỏa xà, bắn thẳng tới bàn tay to của Thạch Khổi.

Thạch Khổi dường như lộ ra chút cười gằn. Bàn tay to mở ra một cái rồi nắm chặt, bắt lấy hỏa xà vào lòng bàn tay. Nó lại dùng lực bóp mạnh, ánh huỳnh quang bay tứ tán, hỏa xà bị nó dễ dàng bóp nát.

Trải qua màn này, Dương Khai cũng nhìn thấy bàn tay to của Thạch Khổi dường như tan đi một chút, làm cho mi mắt của hắn nhướng lên. Không có hỏa xà cản trở, Thạch Khổi trực tiếp cầm lấy khối Thái Dương Chân Tinh vào khoảng đầu người này, mở rộng miệng nuốt lấy nó.

Ngay sau đó, một tiếng gầm rú trầm muộn phát ra từ trong cổ họng của Thạch Khổi, dường như nó đang chịu sự hành hạ khó có thể tưởng tượng. Bên ngoài thân của nó cũng hiện lên hào quang đỏ bừng, phù văn trên chiến giáp lần nữa hiện lên vô cùng uy mãnh, nhưng vỡ ra từng cái, biến thành từng luồng lực lượng thần kỳ, tràn vào trong cơ thể nó, áp chế hỏa lực kinh khủng kia.

Làm xong hết thảy chuyện này, thân thể của Thạch Khổi lần nữa rút nhỏ lại, trong giây lát liền trở về bộ dáng ban đầu. Dương Khai không chậm trễ chút nào, trực tiếp đem Thạch Khổi thu vào trong Không Gian Hắc Thư của mình.

Lúc trước hắn thấy được sự kinh khủng của Thái Dương Chân Tinh, không dám tùy ý thu nó vào trong Không Gian Hắc Thư. Giờ này Thạch Khổi đã thôn phệ nó, thu vào đương nhiên không có gì đáng lo.

Hết thảy chuyện xảy ra ở bên này, đương nhiên không thể thoát khỏi ánh mắt của Thi binh đứng ở cửa đang một mực nhìn hai người. Thấy hai người tùy tiện xông vào Thi huyệt, lại thật sự có biện pháp mang đi Thái Dương Chân Tinh, bọn chúng cũng không thể an ổn, rối rít phát ra tiếng khóc từ trong miệng, thân hình thoắt một cái liền chạy tới bên này.

Trên mười ngón tay của nữ Thi binh bỗng nhiên thoát ra 10 cái móng tay thật dài đen thui, tóc tai bù xù giống như ác quỷ vọt tới bắt Dương Khai. Còn nam Thi binh thì hé miệng, một cỗ thi khí nồng nặc cuồn cuộn tuôn ra, phóng thẳng tới vị trí của hai người.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, một đạo tơ vàng bay ra, bao lấy nữ Thi binh. Song song đó, một tay chém vào hư không, từng đạo công kích hình lưỡi đao đen như mực đánh tới nam Thi binh. - Không gian nhận! Nam Thi binh đã sớm biết được một chút thủ đoạn của Dương Khai từ đồng bạn, thời khắc này đối mặt, hiển nhiên hoảng hốt vô cùng, vội vàng tránh né.

Mà thi thể của nữ Thi binh thì lại bị Kim Huyết ti xuyên thủng qua, lập tức bị trói buộc tại chỗ. Dương Khai chợt vẫy ra Kim Huyết ti, ánh sáng vàng bay đầy trời. Từng cây kim ti nhỏ nhoi chợt hóa thành một màng kim võng, bao trùm nữ Thi binh vào trong đó. - Không có khả năng!

Nữ Thi binh kinh hô một tiếng, dường như thấy được chuyện bất khả tư nghị gì, đợi cho kim quang vừa thu lại. Thi thể của ả càng vỡ tan thành nhiều mảnh, rơi rớt trên mặt đất, giống như cái ly thủy tinh bị rớt xuống đất, bể ra thành vô số khối.

Nam Thi binh tận mắt thấy đồng bạn có thực lực không kém mình chút nào không ngờ vừa đối mặt đã bị đối phương lập tức đánh chết. Trong tròng mắt xanh biếc của hắn lóe ra sự kiêng kỵ nồng đậm, đâu còn dám dây dưa gì cùng Dương Khai nữa?

Thân hình hắn cấp tốc lui về sau, sắp lui ra khỏi hang động bí mật này. Nhưng cùng lúc đó, một thân hình cao lớn uy mãnh bỗng nhiên xuất hiện ở cửa vào của hang động bí mật. Hắn mặc một bộ trường bào màu máu đỏ, thân hình tuy vẫn còn có chút yếu ớt, nhưng thoạt nhìn đã so với người sống chẳng khác gì.

Máu thịt trên gương mặt hắn vẫn còn đầy đủ, sắc thái của hai tròng mắt cũng như người thường, trắng đen rõ ràng. Nhưng từ trên người của hắn, lại tản ra hung sát chi khí vô cùng mạnh mẽ, cùng thi khí nồng đậm tới cực điểm.

Hắn vừa xuất hiện, liền nhìn chằm chằm vào Dương Khai đang lấy đi ngọc đài của Băng Ngọc vạn năm tạo ra, đối với thủ hạ đang nhào tới trước mặt mình chỉ vung tay lên. Nam Thi binh kia thật vất vả lắm mới đào thoát khỏi Không Gian nhận của Dương Khai lại bị hắn đánh thành phấn vụn, vỡ toạt ra.

Dương Khai mắt thấy cảnh này, mi mắt co rụt lại, quát nhỏ:

- Thi tướng! Đây chính là vị thi tướng cường đại mà hắn mới vừa cảm nhận được.

Trong thời gian ngắn ngủi, tên này đã chạy tới chỗ này, đồng thời còn trong nháy mắt giết chết thủ hạ của mình, xem ra thật sự là đang vô cùng giận dữ. Thi tướng này vừa thấy những thứ đặt trên Băng Ngọc đài đều biến mất không thấy đâu nữa, hơn nữa chỗ này cũng không còn khí tức của Thái Dương Chân Tinh khiến cho hắn kiêng kỵ, vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra. Hắn cất một tiếng gầm nhẹ từ trong miệng.

Dương Khai chợt thân hình lắc lư một cái, xuất hiện một loại ảo giác trống rỗng như đầu óc sắp bị xé rách ra. Hơn nữa bên trong thức hải của hắn bỗng nhiên nhộn nhạo không ngừng, dường như cả thức hải đều sôi trào lên.

Mà Dương Viêm càng không khá hơn. Tia sáng trên người nàng lóe lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nhợt, phun ra một ngụm máu tươi, đã bị thương không nhẹ.

- Để lại đồ vật! Thi tướng quát lạnh một tiếng, sãi bước về phía Dương Khai. Dương Khai vẫn còn do dự gì đó, một lần nữa bổ chém ra mười mấy đạo Không Gian nhận, đồng thời hai tay xé hư không, trực tiếp xé rách ra một cái khe nứt không gian.

Sau đó thừa dịp Thi tướng mắt lộ ra vẻ kinh nghi đang quan sát Không Gian nhận, mang Dương Viêm trực tiếp vọt vào khe nứt không gian. Cho tới giờ khắc này, Thi tướng dường như mới biết không ổn, điên cuồng gào thét.

Một cỗ thi khí màu vàng nồng đậm tràn ra từ trong cơ thể, biến thành một cái xúc tu to lớn, quất tới khe nứt không gian. Nhưng vẫn đã muộn, khi thi khí xúc tua của hắn vỗ trúng cái khe, thân ảnh của Dương Khai cùng Dương Viêm đã biến mất không thấy đâu nữa.

Tuy rằng công kích của hắn ảnh hưởng đến sự ổn định của khe nứt không gian, nhưng vẫn không thể ngăn trở hai người đào thoát. Lực lượng không gian! Thi tướng ngây người, ngay sau đó tức giận vô cùng, từng tiếng quát rú ầm ầm phát ra từ trong miệng, có vẻ rất không cam lòng.

Nếu như không phải đối phương tu luyện loại lực lượng không gian quỷ bí, với thực lực của hắn làm sao để cho hai người đào thoát chứ?

Chỉ cần cấp cho hắn thời gian ba hơi thở, hắn có thể đánh bẹp hai người thành bánh thịt, lấy lại hết thảy mọi thứ của bọn họ. Một lát sau, từng đạo thân ảnh xuất hiện trong hang động bí mật, đều sắc mặt âm trầm quan sát bốn phía.

Những thân ảnh này, mỗi một cái đều tản ra khí tức không kém vị Thi tướng thứ nhất chạy đến chỗ này. Bọn chúng tất cả đều là phản hư cảnh điên phong, hơn nữa lại có hơn bốn vị.

Những Thi tướng khác cũng có tu vi tương đương với phản hư nhất lưỡng tầng cảnh đang chạy tới chỗ này, cả Thi huyệt sôi trào nhộn nhạo. - Thái Dương Chân Tinh đâu? Một Thi tướng thân mặc áo xanh trong đó nhìn thấy thiếu một cái vốn đặt ở chỗ ngọc đài, không khỏi biến sắc.

- Bị lấy đi rồi. Thi tướng áo đỏ là kẻ đầu tiên chạy tới nơi này nghe vậy tức giận đáp.

- Cái gì? Thái Dương Chân Tinh bị mang đi rồi sao? Hai tên Thi tướng khác đều có vẻ bất khả tư nghị kêu lên:

- Người đến chẳng lẽ là phản hư cảnh cao thủ sao? Nhưng ta vừa rồi rõ ràng phát hiện một người trong đó chỉ là thánh vương lưỡng tầng cảnh thôi mà?

- Là thánh vương lưỡng tầng cảnh không sai, nhưng bọn họ rốt cuộc làm sao lấy đi Thái Dương Chân Tinh, ta cũng không rõ lắm. Thi tướng áo đỏ đáp.

- Một tên Thánh Vương lưỡng tầng cảnh nhỏ nhoi ngươi cũng không ngăn lại được sao? Long sư đệ có phải ngươi đã ngủ say trong thời gian quá dài rồi hay không?

Thi tướng áo xanh nhìn người trước, miệng châm chọc khiêu khích. Thi tướng áo đỏ nhàn nhạt nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói:

- Đối phương tu luyện lực lượng không gian, hơn nữa có vẻ rất là tinh thông, trực tiếp xé rách không gian bỏ chạy, Mạc sư huynh cảm giác mình có cơ hội ngăn lại sao?

- Lực lượng không gian ư?

- Xé rách không gian sao?

- Không thể nào đâu! Ba vị Thi tướng khác đều rối rít hô lên cả kinh, trong tròng mắt tràn ra thần sắc không dám tin.

- Chỗ này còn lưu lại một chút lực lượng không gian dao động, là phải hay không phải, mấy vị tự mình cảm ứng chẳng phải là sẽ biết ngay sao. Thi tướng áo đỏ dường như không muốn giải thích thêm nhiều, sau khi nói xong liền không nhiều lời nữa.

Mấy Thi tướng khác nghe vậy, đều rối rít phóng ra thần niệm cảm giác. Một lát sau, sắc mặt họ trở nên khó coi vô cùng. Bọn họ quả thật cảm thấy có một chút lực lượng không gian dao động lưu lại, xem ra Thi tướng áo đỏ cũng không nói láo.

Chương 1300: Nguồn suối Hoàng Tuyền.

Bên trong hang động bí mật nhất thời yên tĩnh không tiếng động, bốn vị Thi tướng thật đủ sức để sánh ngang phản hư cảnh điên phong đều trầm mặc lại, dường như cũng không chuẩn bị đuổi bắt Dương Khai.

Dù sao người này có thể xé rách không gian bỏ chạy, bọn họ cho dù thực lực dù có mạnh mấy đi nữa, chỉ sợ cũng không đuổi kịp đối phương, trừ phi cụ bị thủ đoạn thuấn di tương tự với xé rách không gian.

- Ai, Thái Dương Chân Tinh đó là mấu chốt quan hệ đến bọn ta lên cấp Thi Vương, giờ này lại bị người ta cầm đi rồi, chuyện này phải làm gì cho phải đây?

Một tên Thi tướng mặc áo trắng chau mày, bộ dáng rất áo não.

- Đúng vậy. Không có Thái Dương Chân Tinh, một tầng cuối cùng của “Luyện Thi quyết” mà bọn ta tu luyện căn bản không thể tiếp tục nữa, thành tựu không được Thi Vương thân, sao có thể trở thành tồn tại bất tử bất diệt?

Cuối cùng một vị Thi tướng áo đen cũng phụ họa gật đầu, trong mắt hung quang lóe lên, dường như không muốn dễ dàng thả Dương Khai rời đi như vậy.

- Không được, cho dù hắn tinh thông lực lượng không gian, cũng không thể thả hắn rời đi, ta cũng nên đi bắt hắn trở lại. Thi tướng áo xanh cắn răng một cái, dậm chân một cái, xoay người, dường như thật muốn đuổi theo.

- Mạc sư huynh, ngươi chẳng lẽ quên mất sự tồn tại của đám người trên Tinh Đế Sơn hay sao? Tuy rằng 2000 năm qua, nhưng nếu lúc này chúng ta chúng ta rời khỏi đây, thế tất sẽ bị bọn họ để mắt tới. Lại nói, người kia nếu tinh thông lực lượng không gian, há dễ dàng đuổi kịp như vậy?

Thi tướng áo trắng vội vàng ngăn trở. Nghe được ba chữ Tinh Đế Sơn, ba vị Thi tướng khác đều không khỏi đồng tử co rụt lại, chẳng những toát ra ý kiêng kỵ, thậm chí còn có cừu hận khắc cốt minh tâm. Mà Thi tướng áo xanh quả nhiên cũng bỏ đi ý niệm trong lòng.

Thi tướng áo trắng lại khẽ cười một tiếng:

- Tuy rằng đánh mất Thái Dương Chân Tinh, nhưng đây chưa chắc cũng không là một chuyện tốt.

- Cái gì? Thi tướng áo xanh ngạc nhiên nhìn y.

- Mấy vị sư huynh có biết tại sao Cổ Dương tông chúng ta lại đem một khối Thái Dương Chân Tinh đặt ở chỗ này không? Thi tướng áo trắng kia cười cười cao thâm khó lường, có vẻ phá lệ quỷ dị.

- Khang sư đệ biết sao? Thi tướng áo trắng cũng không nói rõ, mà là cao thâm khó lường liếc một cái về phía vị trí của ngọc đài, chậm rãi nói:

- Vốn là chuyện này ta cũng không dám quá mức khẳng định, nhưng bây giờ lại có tám thành nắm chắc. Mấy vị sư huynh không ngại nhìn một chút bên kia, nhìn xem có thể cảm giác được cái gì hay không?

Ba tên Thi tướng khác nghe vậy, đều hai mặt nhìn nhau liếc một cái, nghi ngờ nhìn lại phía bên kia, đồng thời thả ra thần niệm cẩn thận cảm giác. Một lát sau, ba tên Thi tướng bỗng nhiên đều đồng loạt thần sắc chấn động. Thi tướng áo xanh mi mắt co rụt lại, cả kinh kêu lên:

- Âm sát khí thật là nồng đậm, dường như bị phong ấn rồi, chỉ toát ra có chút mà thôi, bất quá như vậy, cũng đã nồng hậu rất nhiều so với Thi huyệt thi khí chỗ này. Mà mặt khác Thi tướng áo đỏ cùng Thi tướng áo đen mặc dù không nói chuyện, lại đồng dạng lộ ra biểu lộ vui mừng đan xen.

Hiển nhiên những âm sát khí này đối với bọn họ mà nói là vô cùng trọng yếu. Ba tên Thi tướng vội vàng đưa ánh mắt về phía Thi tướng áo trắng, Thi tướng áo xanh hỏi:

- Khang sư đệ, ngươi là huyết mạch hậu nhân duy nhất của sư tôn năm đó, có phải biết chút ít gì hay không? Nếu nói như vậy, cũng không cần úp úp mở mở, hãy cùng các sư huynh hảo hảo nói một chút đi.

- Đúng vậy đúng vậy Khang sư đệ, ba người chúng ta tuy rằng tuổi lớn hơn ngươi, nhưng bàn về sự hiểu biết đối với bí tân của tông môn, làm sao có thể so sánh trên ngươi? Hơn nữa năm đó lúc tông môn bị diệt, chúng ta cũng mới bất quá vào thánh cảnh tu vi, nếu không phải sư đệ mang ba người chúng ta trốn vào chỗ này, chỉ sợ sớm đã hồn phi phách tán.

Thi tướng áo đỏ dường như bướng bỉnh không thiện ý nhất, nhìn Thi tướng áo trắng ánh mắt cũng không khỏi nhu hòa rất nhiều, một bộ dáng vẻ lẳng lặng lắng nghe. Thi tướng áo trắng cười ha hả:

- Sự việc năm đó đều đã qua, mấy vị sư huynh không cần để ý. Sở dĩ ta mang bọn ngươi đi vào chỗ này, cũng là phụng mệnh của tông chủ, giữa lại một chút hương hỏa cho Cổ Dương tông ta mà thôi.

Nói tới đây, biểu lộ của bốn tên Thi tướng đều ảm nhiên. Tuy rằng hương hỏa miễn cưỡng xem như giữ lại, nhưng bốn vị sư huynh phong độ ung dung, anh tuấn tiêu sái năm đó giờ này lại trở thành bộ dáng này, cũng không biết có thẹn với tông chủ năm đó bồi dưỡng hay không? Trầm mặc một lát, Thi tướng áo trắng sửa sang xong tâm tư, tiếp tục mở miệng nói:

- Năm đó thực lực ta không cao, tuy rằng tông chủ là cha ta, nhưng cũng không có tư cách tiếp xúc đến nhiều bí tân của tông môn. Tuy nhiên ta ngẫu nhiên có một lần nghe được phụ thân và mẫu thân đang bàn về hang động bí mật, nhưng thật ra nghe được một ít thứ không muốn người biết, nghe nói chỗ này phong ấn một cái nguồn suối Hoàng Tuyền.

- Nguồn suối Hoàng Tuyền! Ba vị Thi tướng nghe vậy, tất cả đều kinh hãi lên tiếng.

- Không sai! Thi tướng áo trắng thần sắc ngưng trọng gật đầu:

- Nguồn suối Hoàng Tuyền là gì, có lẽ năm đó chúng ta không biết, nhưng bây giờ, mấy vị sư huynh khẳng định biết rồi chứ?

- Đây là hiển nhiên! Thi tướng áo xanh ngưng trọng gật đầu:

- Nguồn suối Hoàng Tuyền đó, nghe nói nó nối thẳng Minh giới của tin đồn, là Thánh địa tu luyện ước mong nhất của chúng ta.

- Trách không được, trách không được nơi đây lại xuất hiện một cái Thi huyệt, thì ra là có nguồn suối Hoàng Tuyền! Thi tướng áo đen cũng như có điều suy nghĩ lẩm bẩm một tiếng.

- Vì phong ấn nguồn suối Hoàng Tuyền này, một đời tông chủ không biết của Cổ Dương tông chúng ta tìm thấy một khối Thái Dương Chân Tinh, với lực nóng rực của Thái Dương Chân Hỏa, trấn áp trên nguồn suối, kể từ đó, có thể vạn vô nhất thất.

Vì có thể cất giữ Thái Dương Chân Tinh, tông chủ mấy đời sau lại tốn mất giá cao to lớn, tìm tới Băng Ngọc đài vạn năm, đang đặt nơi này! Có thể nói, chuyện này là một trong cơ mật lớn nhất của tông môn, bộ dáng dường như chỉ có tông chủ và ít ỏi mấy vị trưởng lão có tư cách biết được. Thi tướng áo trắng sau khi nói xong, lặng lẽ cười:

- Tuy nhiên ta năm đó dù rằng nghe được đôi câu vài lời, nhưng cũng không hiểu nhiều. Hơn nữa Thái Dương Chân Tinh trấn áp ở chỗ này, chúng ta căn bản không thể lại gần, cho nên cũng chưa nói cho mấy vị sư huynh, mong rằng chư vị sư huynh đừng lấy làm lạ!

- Ha ha ha! Thi tướng áo xanh cười lớn một tiếng, nặng nề vỗ vỗ bả vai Thi tướng áo trắng:

- Khang sư đệ nói chi lời đó, sư huynh đệ bốn người ta sớm đã là một nhà, sao có thể trách mắng ngươi được? Huống chi, chuyện như vậy cho dù ngươi năm đó nói ra chúng ta cũng không có bất kỳ biện pháp nào, bất quá bây giờ xem ra, nơi này chỉ sợ thật là có nguồn suối Hoàng Tuyền!.
- Đúng vậy, chỉ là âm sát khí tiết lộ ra ngoài nồng hậu tựa như thế này, nếu như đánh mở phong ấn, chúng ta đây có thể chiếm được chỗ tốt chẳng phải là vô cùng vô tận hay sao? Mượn nguồn suối Hoàng Tuyền này, ngưng tụ Thi Vương thân, cũng không phải là chuyện không thể. Điều này an toàn xa so với tu luyện một tầng “Luyện Thi quyết” cuối cùng.

- Không sai, dù sao một tầng “Luyện Thi quyết” cuối cùng ai cũng chưa tu luyện qua, nhưng lại muốn mượn trợ Thái Dương Chân Tinh gì đó nguy hiểm như vậy. Vốn dĩ ta không tán thành tiếp tục tu luyện tiếp, bây giờ thì được rồi, hết thảy vấn đề đều giải quyết dễ dàng.

Xem ra, chúng ta thật đúng là cám ơn nhiều người đã lấy đi Thái Dương Chân Tinh chứ. Thi tướng áo đỏ trầm mặc đã lâu, bỗng nhiên như có điều suy nghĩ nói:

- Ta đã nói mà, chỗ tông môn tại sao có thể có “Luyện Thi quyết” vật như vậy. Hơn nữa các ngươi còn nhớ rõ không, năm đó dưới tay Lưu trưởng lão dường như thì có mấy cổ thi nô uy lực không nhỏ, xem ra ông ta chính là mượn nơi này tu luyện ra được.

Mấy Thi tướng trầm tư một chút, rối rít gật đầu đồng ý. Thi tướng áo xanh vung tay lên nói:

- Được, nếu biết được chỗ này có một nguồn suối Hoàng Tuyền, chúng ta hay là trước tiên nghĩ biện pháp phá khai phong ấn của nó mới phải. Nói vậy không có Thái Dương Chân Tinh trấn áp, với thực lực của chúng ta bây giờ, phá khai nó cũng không khó.

Nhưng mà trước đó, tông môn di địa cũng không ngờ lại có người ngoài tới quấy rầy, bằng không nếu như bị người phát giác dị thường gì, nói không chừng lại sẽ dẫn tới chủ ý của bên phía Tinh Đế Sơn.

- Điều này không đơn giản, để cho bọn họ ra ngoài hoạt động một chút. Dù sao cường giả phía ngoài cũng không phải không biết tình huống nơi này, bọn họ chỉ cần không rời đi tông môn di địa, cũng sẽ không đưa tới vấn đề lớn.

Thi tướng áo đỏ lạnh lùng cười, quay đầu nhìn lại phía sau, chỗ phía sau bọn họ, chẳng biết lúc nào đã xuất hiện một mảng lớn Thi binh Thi tướng, đứng dày đặc ở nơi đó. Từng tên một sát khí ngất trời, hai tròng mắt xanh biếc, hình thể tuy rằng bất đồng, nhưng từ con ngươi của bọn chúng chuyển động xem ra, những Thi binh Thi tướng rõ ràng đều cụ bị linh trí của mình, hơn nữa bộ dáng linh trí còn không cạn.

Mấy vị Thi tướng thực lực đứng đầu nhất lúc này liên tiếp ra mệnh lệnh ra ngoài, những Thi binh Thi tướng lĩnh mệnh, tụm năm tụm ba rởi khỏi Thi huyệt, rối rít đi tới các nơi hoạt động của Táng Hùng cốc. Vào lúc bốn vị Thi tướng nói chuyện với nhau, địa phương nào đó xa ngoài ngàn dặm, trong hư không bỗng nhiên nứt ra một đạo khe hở.

Khe hở kia cong vẹo, bộ dáng dường như rất không ổn định, ngay sau đó, một đạo thân ảnh chạy vọt ra từ trong, tiếp theo lại là một đạo thân ảnh thoát ra.

Cơ hồ song song với đạo thân ảnh thứ hai thoát ra, cái khe trong hư không đó đột nhiên biến mất không thấy. Dương Khai gương mặt sợ hãi quay đầu nhìn lại, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.

Tuy rằng hắn tối hậu quan đầu, dựa vào thủ đoạn xé rách không gian mang Dương Viêm trong nháy mắt rời khỏi ngàn dặm chi địa, nhưng sự công kích của Thi tướng áo đỏ còn ảnh hưởng đến tính ổn định của khe nứt không gian.

Vừa rồi hắn cùng với Dương Viêm hai người suýt nữa bị lạc trong khe nứt không gian. Nếu không phải sự hiểu biết cùng lĩnh ngộ của hắn những năm này đối với lực lượng không gian càng ngày càng tăng.

Lần này hắn coi như mình có thể đào thoát, Dương Viêm cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Đối với sự hung hiểm như vậy, Dương Viêm không hề phát hiện, nhưng Dương Khai lại xuất mồ hôi lạnh cả người, âm thầm quyết định, lần sau nếu lại dẫn người thông qua loại phương pháp này chạy thoát, phải chạy trước đến vị trí địch nhân không thể quấy nhiễu, nếu không rất có thể sẽ hối hận cả đời.

Hơn nữa, cũng không biết có phải là ảo giác của mình hay không, khoảnh khắc rời đi Thi huyệt, Dương Khai từ vị trí của Băng Ngọc đài vạn năm cất giữ, cảm nhận được một cỗ khí tức không giống tầm thường.

Hắn lắc lắc đầu, không nghĩ sâu xa những điều này, giờ đây có thể đào thoát từ dưới tay một tên phản hư cảnh điên phong, Dương Khai đã may mắn không dứt, hơn nữa, chuyến này thu hoạch cũng lớn vô cùng. Không có thời gian đi nhất nhất kiểm tra, Dương Khai chỉ kịp chú ý một chút tình huống của Thạch Khổi trong không gian hắc thư.

Sau khi hắn xác nhận nó tạm thời vô sự, liền thánh nguyên bính phát, bao lấy Dương Viêm, phân biệt rõ xong phương hướng phía dưới, phóng đi phía vòng ngoài của Táng Hùng cốc.

Dương Viêm ở trong Thi huyệt tựa hồ bị một chút làm kinh sợ, dọc theo đường đi không nói một lời, chỉ đem thân mình sát bên cạnh Dương Khai, run lẩy bẩy.

Nàng dường như trời sanh ra rất nhát gan. Trên đường cũng không gặp điều gì hung hiểm, trừ bị Dương Khai thúc giục thánh nguyên đã quấy rầy âm hồn một đường đuổi giết ở ngoài, thì không có thứ khác trở ngại.

Tuy nhiên với tâm tình của Dương Khai bây giờ không thể chờ đợi muốn rời khỏi, những thứ âm hồn kia căn bản không thể đuổi kịp, chỉ là ngắn ngủi nửa ngày, hai người liền bay ra hơn phân nửa lộ trình.

Chương 1301: Gặp lại Thẩm Thi Đào.

Lúc đi vào Táng Hùng cốc, bởi vì phải tìm tòi cùng dò xét, cho nên tốc độ hai người cũng không nhanh, cũng chỉ có thể đi bộ đi tới. Nhưng bây giờ rời đi, Dương Khai điều khiển Tinh Toa, thời gian hao phí trên tự nhiên sẽ không khá dài như vậy.

Ngay vào lúc Dương Khai mang Dương Viêm hỏa cấp hỏa liệu tiến ra ngoài, bỗng nhiên hắn dừng lại thân hình, hình như có phát hiện nhìn lại phía bên phương xa, trong miệng khẽ di một tiếng, lộ ra vẻ kinh ngạc.

- Thế nào? Dương Viêm ngạc nhiên hỏi thăm, không biết Dương Khai tại sao đột nhiên không đi.

- Không có gì.

Dương Khai nhàn nhạt trả lời:

- Lại đụng phải một người trong đám người trước kia, tuy nhiên trạng thái của nàng dường như có cái gì không ổn. Bên kia, có một đạo thân ảnh đang vội vội vàng vàng chạy đến bên này, cũng không biết có phải là trùng hợp hay không, đúng lúc chạy về phía phương hướng của Dương Khai.

Hơn nữa dưới Dương Khai cố ý quan sát, hắn phát hiện người đến dĩ nhiên là cô gái tên Lục Oánh đi theo bên cạnh Thẩm Thi Đào.

Chỉ có điều thời khắc này thần tình của nàng hốt hoảng, một thân dao động thánh nguyên cực kỳ không xong, thoạt nhìn có chút dáng vẻ chật vật, dường như vừa mới trải qua một cuộc đại chiến gian khổ.

Mà trừ nàng ra, Càn Thiên tông Thẩm Thi Đào, Cực Đạo môn Thẩm Phàm Lôi cùng Uông Ngọc Hàm đều không thấy bóng dáng, cũng không biết bọn họ đi đâu.

Đối phương rõ ràng là gặp phiền toái gì rồi. Nếu là người xa lạ, Dương Khai lập tức sẽ cách xa chỗ này, dù sao trước đó không lâu hắn mới trêu chọc qua một ít sự tồn tại đặc thù bên trong Thi huyệt, làm gì còn có tâm tư dừng lại?

Nhưng đối phương là người mà hắn biết, không gặp thì thôi, nếu đã gặp bỏ đi như vậy, Dương Khai ít nhiều có chút bất an. Lại nói thế nào đi nữa, cũng là nhờ có Thẩm Thi Đào, hắn mới biết nơi này là Táng Hùng cốc.

Trầm ngâm một hồi, Dương Khai cắn răng một cái, điều khiển Tinh Toa tiến lên đón Lục Oánh. Lục Oánh một bên phi độn một bên hết nhìn đông tới nhìn tây, dường như là đang tìm kiếm cái gì, bỗng nhiên đã nhận ra có người lại gần, không khỏi trong lòng giật mình, trông lại phía Dương Khai.

Sau khi đợi thấy rõ khuôn mặt của hắn, nàng lúc này mới vui mừng quá đỗi, vẻ cảnh giác cùng hốt hoảng trên mặt biến mất không thấy, đồng dạng vội vàng tiến lên đón.

Người còn chưa tới tới gần, liền run giọng la lên một tiếng:

- Dương sư huynh!" - Lục Oánh cô nương! Dương Khai vọt tới ngừng lại trước mặt nàng, hồ nghi hỏi:

- Chuyện gì hốt hoảng như vậy? - Dương sư huynh, nhanh đi mau cứu Thẩm sư tỷ bọn họ đi, bọn họ bị một con yêu thú bậc chín để mắt tới.

- Yêu thú bậc chín sao? Dương Khai sắc mặt trầm xuống.

- Nơi này tại sao có thể có yêu thú? Hơn nữa còn là bậc chín. Yêu thú bậc chín, đây chính là tương đương với trình độ của phản hư cảnh. Ở Táng Hùng cốc chỗ đặc thù như vậy, không ngờ lại tồn tại yêu thú, thật sự là rất ngoài dự liệu của hắn.

- Ta cũng không biết. Nhưng ở đây quả thật có một con yêu thú bậc chín, Thẩm sư tỷ bọn họ bị vây ở bên kia, nghĩ biện pháp thật vất vả đẩy ta ra tìm người hỗ trợ. Dương sư huynh, van cầu ngươi nhanh qua đi, kéo dài không còn kịp rồi.

- Lục Oánh cô nương nói đùa rồi. Dương Khai cũng chưa có một tiếng đáp ứng, mà nhíu mày hỏi:

- Ta chỉ có thánh vương lưỡng tầng cảnh tu vi, thực lực còn không bằng Thẩm cô nương cùng vị Uông huynh kia. Bọn họ đều bị vây, nếu ta đi, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?

Lục Oánh nghe vậy, biểu tình ngẩn ngơ, dường như cũng phản ứng lại. Chỉ là vừa rồi nàng nóng lòng tìm người, hơn nữa Táng Hùng cốc loại địa phương này vốn cũng rất ít có người ra vào. Nàng thật vất vả thấy được Dương Khai, đương nhiên là nhanh lên tiếng cầu viện, bây giờ bị Dương Khai chợt đề tỉnh như vậy, mặt mày lập tức thất sắc.

Yêu thú kia lợi hại nàng cũng tận mắt nhìn thấy, hợp lực của bốn người mới có thể miễn cưỡng ngăn cản, cho dù Dương Khai đi, với cảnh giới tu vi của hắn thì làm sao có thể ngăn cơn sóng dữ? Chỉ sợ cũng phải bị dính líu không thể thoát thân trong đó.

Trong lúc nhất thời, Lục Oánh sợ run tại chỗ, tấc lòng đại loạn. Dương Khai mặc dù không có một tiếng đáp ứng, nhưng cũng đuổi theo hỏi một câu:

- Yêu thú kia là cái loại hình gì? Thực lực cụ thể ra sao? Lục Oánh theo bản năng đáp:

- Là lôi chúc tính yêu thú, nói về thực lực phải tương đương với phản hư nhất tầng cảnh, có thể nó mượn một cái Lôi Trì cùng cấm chế bên kia, lại có thể phát huy vượt xa người thường. Nếu không đám người Thẩm sư tỷ cũng sẽ không bị giam ở trong đó không thể đào thoát, ngay cả không địch nổi, chạy trối chết vẫn là không có vấn đề.

- Lôi Trì? Dương Khai vẫn không trả lời, Dương Viêm thì trước mắt sáng ngời, dường như rất cảm thấy hứng thú.

- Ừ, nơi này có một cái Lôi Trì thì rất nhiều người đều biết. Lần này Thẩm Phàm Lôi đệ đệ của Thẩm sư tỷ chính là muốn mượn Lôi Trì tu luyện một loại bí thuật, đột phá bình cảnh trước mắt, nhưng không ngờ tới xuất hiện chuyện ngoài ý này. Lục Oánh vội vàng giải thích.

Dương Khai nhìn nhìn Dương Viêm một cái, bên tai bỗng nhiên vang lên tiếng chuyển lời của Dương Viêm:

- Ta muốn Lôi Dịch trong Lôi Trì đó!

Dương Khai thở dài, biết lần này chỉ sợ là phải đi một chuyến rồi. Trước không nói hắn vốn không có ý định thật khoanh tay đứng nhìn, giờ này Dương Viêm đối với Lôi Dịch gì đó cũng cảm thấy hứng thú, nhất định là thứ tốt có chỗ dùng lớn rồi.

Vừa rồi nói như vậy, cũng chỉ là duyên cớ bản thân cẩn thận. Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai cũng không chần chờ nữa, mở miệng nói:

- Lục Oánh cô nương dẫn đường đi, tuy rằng Dương mỗ thực lực không cao, nhưng nếu Thẩm cô nương gặp nạn, ta đây cũng không thể thờ ơ lạnh nhạt. Nhưng ta không dám bảo đảm với ngươi điều gì, chỉ có thể nói làm hết sức.

- Hả? Lục Oánh vừa nghe, sắc mặt chuyển buồn làm vui, vừa rồi nàng nghe khẩu khí của Dương Khai, còn tưởng rằng đối phương cũng không nguyện ý đáp ứng xuất thủ. Nhưng nàng không nghĩ tới trong nháy mắt tình thế xoay chuyển, nàng vui mừng, lúc này gật đầu, dẫn đường đi tới phía trước.

Tuy nhiên nàng dường như cũng không có ôm hy vọng quá lớn đối với Dương Khai, dọc theo đường đi vẫn như cũ ưu tâm xung xung, đồng thời thần niệm khuếch tán ra bên ngoài, thỉnh thoảng dò xét bốn phía có những võ giả khác lợi hại hơn hoạt động hay không.

Nhưng khiến cho nàng thất vọng chính là nàng không thu hoạch được gì. Mà ở trên đường, thông qua hỏi thăm, Dương Khai cũng biết, bọn họ lần này đến Táng Hùng cốc mục đích chủ yếu chính là một chỗ Lôi Trì đó.

Vốn hết thảy sống yên ổn với nhau vô sự, sau khi tìm đến chỗ Lôi Trì, Thẩm Phàm Lôi đi vào trong đó, dẫn lôi vào cơ thể, bắt đầu tu luyện bí thuật của hắn. Ba người kia thì ở một bên bảo vệ.

Sau khi ở đó được mấy ngày, từ phía dưới Lôi Trì bỗng nhiên xông lên một con Ngân Tiêu Lôi Thú, chẳng những khiến Thẩm Phàm Lôi tu luyện thất bại trong gang tấc, đồng thời Ngân Tiêu Lôi Thú nọ thần trí không thấp, còn kích phát cấm chế phụ cận Lôi Trì, vây khốn hết thảy bốn người, rất có niệm đầu muốn đánh chết toàn bộ bốn tên vỏ giả xâm nhập Lôi Trì.

Bởi vì Lục Oánh có một món bí bảo rất thích ứng chạy trối chết. Cho nên dưới tình huống phát hiện không địch nổi hơn nữa không thể thoát vây, Thẩm Thi Đào liền liên hiệp Uông Ngọc Hàm cùng Thẩm Phàm Lôi, cưỡng ép xé mở một phần cấm chế, để cho Lục Oánh trốn thoát.

Nhưng bởi vì cấm chế đó bố trí cạnh Lôi Trì, có địa lôi điện lực cuồn cuộn không ngừng bổ sung chữa trị, cho nên ba người căn bản chưa kịp cùng nhau trốn ra, vẫn như cũ bị vây trong đó. Khoảng cách Lục Oánh trốn ra tìm cứu binh, đã qua một ngày một đêm, ai cũng không biết tình huống bên kia như thế nào. - Thời gian trôi qua lâu như vậy, có phải có chút không còn kịp rồi hay không? Dương Khai khẽ thở dài một cái.

- Không đâu! Lục Oánh liền liên tục xua tay:

- Thẩm sư tỷ có một món bí bảo phòng ngự uy lực vô cùng lớn, ngay cả không địch nổi, cũng có thể chống đỡ một ít thời gian vẫn có thể làm được.

- Hả? Dương Khai cau mày lại. Lục Oánh chủ động giải thích:

- Nhắc tới cũng phải cảm tạ Dương sư huynh, lần trước trong Lưu Viêm Sa Địa, chúng ta đào được đại lượng thánh tinh, sau khi trở về đem thánh tinh nộp lên trên tông môn. Trưởng lão trong môn ban cho từng người chúng ta một chút bí bảo quý hiếm.

Thẩm sư tỷ được một kiện Cửu Cung Thiên La Tán, đó là bí bảo hư cấp thượng phẩm, sớm được Thẩm sư tỷ luyện hóa vào cơ thể, thúc dục khiến cho tự nhiên. Mà bí bảo dùng để chạy trối chết của ta, cũng là các trưởng lão ban cho, nếu không với thực lực của ta, sao có thể chạy thoát đi ra.

- Thì ra là thế! Nghe vậy, Dương Khai cũng hơi yên tâm, đã có bí bảo phòng ngự hư cấp thượng phẩm bảo vệ, Thẩm Thi Đào cũng sẽ không xảy ra vấn đề lớn lao gì.

Nếu không chờ hắn chạy tới chỉ có thể nhặt xác đám người Thẩm Thi Đào, cũng là chuyện đĩnh bi kịch. Vị trí chỗ Lôi Trì khoảng cách ba người vốn cũng không gần, hao tốn thời gian ước chừng nửa ngày, mới đến được chỗ cần đến.

Dương Khai dọc theo con đường này, quan sát bốn phía chặt chẽ, sợ một ít Thi binh Thi tướng đột nhiên toát ra từ địa phương nào đến vây quanh đuổi chặn hắn.

Dù sao hắn cũng không dám xác định, những thứ đặc thù tồn tại trong Thi huyệt có thể đuổi theo đến đây hay không. Hắn đã đáp ứng đi cứu viện Thẩm Thi Đào, thật ra cũng mạo nguy hiểm nhất định.

Vào lúc khoảng cách Lôi Trì còn có mười dặm, Lục Oánh liền chỉ một cái xa xa, đồng thời vui vẻ nói:

- Chính là bên kia, xem ra đám người Thẩm sư tỷ quả nhiên bình yên vô sự! Không cần nàng nhắc tới, Dương Khai đã chú ý tới bên kia dị thường, chỉ thấy bầu trời bên kia, đè nặng một mảng lớn mây xanh. Bên trong đó, lôi hồ lóe lên, thỉnh thoảng có một vài đạo lôi điện đánh rớt từ bầu trời, thanh thế kinh người. Mà ở phía dưới mây xanh, có hiện lên cái lồng năng lượng của lôi quang, bao phủ mặt đất.

Tuy rằng vẫn thấy không rõ tình huống bên trong cụ thể như thế nào. Nhưng từ trong những tiếng đánh nhau có thể phán đoán ra, đám người Thẩm Thi Đào cũng chưa chết, chính là khí tức có chút hư nhược, xem ra kiên trì tới hiên tại, chỉ sợ cũng sắp đến cực hạn.

Thấy vậy, Dương Khai không chậm trễ chút nào nói:

- Đi thôi!. Thân hình thoắt một cái, liền là trăm trượng khoảng cách, thẳng tắp phóng đi phía bên kia. Lục Oánh cũng theo sát phía sau, đồng thời miệng anh đào hé ra, từ trong miệng phát ra thanh âm dễ nghe như chim tước vậy.

Thanh âm này thoải mái phập phồng, nghe ra đúng như chim tước kêu to bình thường, nhưng trong đó lại tích chứa một chút tin tức ngời ngoài không cách nào phát hiện. Trong khi nghe được thanh âm này, Thẩm Thi Đào đang khổ sở chống đỡ cạnh Lôi Trì gương mặt xinh đẹp vui mừng, duyên dáng gọi to:

- Là Lục Oánh sư muội, nàng tìm tới trợ thủ, chúng ta được cứu rồi. Nghe vậy, Uông Ngọc Hàm cùng Thẩm Phàm Lôi tất cả đều tinh thần chấn động, đồng loạt thúc giục bí bảo phòng ngự trên tay, chặn lại từng đạo tia chớp lực đánh tới trước mặt.

Cũng nhờ có ba người đồng tâm, chỉ phòng thủ không phản công, nếu không cũng không kiên trì được đến bây giờ.

- Thẩm sư tỷ! Một lát sau, Lục Oánh duyên dáng gọi to từ bên ngoài truyền đến. Thẩm Thi Đào nghe vậy, vội vàng quay đầu nhìn lại phía bên kia, vui vẻ nói:

- Lục Oánh sư muội, đã tìm được trợ thủ phải không?

- A, không phụ sự kỳ vọng rất lớn của sư tỷ, ta dẫn Dương sư huynh đến rồi. Lục Oánh liền vội vàng gật đầu.

- Dương sư huynh sao? Thẩm Thi Đào nghe vậy ngạc nhiên, nhìn lại phía sau Lục Oánh, đã thấy đến Dương Khai biểu tình ngưng trọng đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm cục diện phía này không nói một lời.

- Dương tiểu ca... Thẩm Thi Đào dở khóc dở cười, nàng tuyệt đối không nghĩ tới, Lục Oánh tìm tới trợ thủ lại là Dương Khai. Mặc dù là trong lòng nàng nhận định người này nhiều may mắn, nhưng vận may cùng tình huống dưới mắt không có quan hệ gì, chỉ trông vào vận khí, chỉ sợ còn là một con đường chết a.

Chương 1302: Ngân Tiêu Lôi Thú.

Khi biết Lục Oánh tìm người giúp là Dương Khai, tâm tình Thẩm Thi Đào trở nên kỳ lạ, khóe miệng toát ra cười khổ. Tuy rằng nàng có ý muốn kết giao với Dương Khai, quan hệ thật tốt, sau này dễ dàng mời hắn ra ngoài cùng đi, nhưng nếu ngay cả một cửa này cũng không qua, còn nói gì về sau.

Dương Khai chỉ mới Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, làm sao phá ra cấm chế chỗ này, cứu ra ba người bọn họ?

Nhưng dù sao người ta cũng tới giúp, ngay cả trong lòng Thẩm Thi Đào có chút thất vọng, nhưng cũng không nói gì thêm, đang muốn nói lời cảm kích, Cực Đạo Môn Uông Ngọc Hàm đã tức điên lên quát: - Ngươi dẫn hắn đến đây có tác dụng gì? Ba người chúng ta tốn công sức giúp ngươi trốn thoát, ngươi dẫn về kẻ như thế? Có phải ước gì chúng ta chết sớm hay không.

Dù không mắng người, nhưng lời này đúng là rất nặng.

Lục Oánh mặt nhỏ trắng bạch, rưng rưng nhìn Uông Ngọc Hàm, tràn đầy sợ hãi bất an.

Thẩm Thi Đào sắc mặt trầm xuống: - Uông sư huynh, ngươi nói có quá đáng lắm không? Nơi này là chỗ nào, chẳng lẽ ngươi còn không rõ ràng? Bình thường căn bản không có ai lại đi Táng Hùng Cốc, Lục Oánh sư muội có thể tìm được Dương tiểu ca cũng là may mắn trời ban, ngươi còn muốn sao nữa?

Nàng không chút khách khí nạt lại Uông Ngọc Hàm, người kia cũng ngượng ngùng, dù không phản bác, nhưng ai cũng nhìn ra hắn không đồng ý.

Dương Khai ở bên ngoài cuối cùng dời ánh mắt quan sát, nhàn nhạt liếc hắn, nhưng cũng không nói gì. Lời của đối phương rõ ràng có ý đánh giá thấp mình, tuy rằng Dương Khai khó chịu, nhưng cũng không so đo với hắn.

Làm cho hắn để ý, là cấm chế cùng Ngân Tiêu Lôi Thú bên trong.

Chỗ cấm chế này không cần nói, đã có tồn tại đặc thù như Lôi Trì, có lẽ trước kia nơi này là cấm địa của Cổ Dương Tông, hẳn là mở ra dành riêng cho võ giả tu luyện công pháp võ kỹ thuộc tính lôi. Còn Ngân Tiêu Lôi Thú không biết dùng phương pháp gì, có thể mở ra cấm chế trong này, giam đám người Thẩm Thi Đào bên trong.

Ngân Tiêu Lôi Thú vốn là yêu thú thuộc tính lôi, chỗ này lại có Lôi Trì hỗ trợ, càng chiến đấu trong cấm chế, chiếm cứ địa lợi, quả thật nó phát huy thực lực vượt xa bình thường, đúng như lời Lục Oánh đã nói.

Hình dạng Ngân Tiêu Lôi Thú có chút cổ quái, thân hươu đuôi báo, cả người lóe lên tia sét, mặt ngoài còn phủ lớp vảy dày như giáp, vảy to cỡ bàn tay, vừa nhìn là biết công kích bình thường không thể phá được.

Trên trán nó còn mọc hai sừng còng, bên trên cũng dày đặc tia sét, cái đầu to lắc lên, liền kéo động mây trời, dẫn động lực thiên lôi, đánh xuống sừng của nó. Sau đó lại từ sừng bắn ra, thẳng tới đối diện, đôi sừng kia dường như có lực lượng tăng mạnh thần kỳ, tăng thêm uy lực của thiên lôi.

Thỉnh thoảng nó còn há miệng, phun ra quả cầu sét, đập tới trước mặt đám người Thẩm Thi Đào, cầu sét vỡ tung ra, trở thành những con rắn nhỏ ngợp trời bò qua, sát thương kinh người, khó lòng phòng bị.

Ba người Thẩm Thi Đào hiện tại trốn sau một cái dù lớn, trên cái dù tỏa ra dao động năng lượng không yếu, mặt ngoài lưu chuyển phù văng, đó là Cửu Cung Thiên La Tán, bí bảo phòng ngự Hư cấp thượng phẩm, Lục Oánh đã có nói.

Toàn bộ công kích hệ lôi vừa chạm tới, liền bị một tầng lực lượng thần kỳ trên Cửu Cung Thiên La Tán ngăn cản, uy lực giảm mạnh.

Dương Khai xem một hồi, liền hiểu nếu không phải có món bí bảo phòng ngự này, ba người Thẩm Thi Đào đã sớm chết không biết bao nhiêu lần.

Tuy rằng dựa vào món bí bảo phòng ngự mạnh mẽ này, Thẩm Thi Đào có thể đỡ được quá nửa công kích từ Ngân Tiêu Lôi Thú, nhưng vẫn hết sức thảm hại. Trước người Uông Ngọc Hàm dựng một tấm bình phong nhiều màu, nó cũng là bí bảo phòng ngự, công kích mà Thẩm Thi Đào không chặn được liền bị bình phong ngăn cản, sấm sét chạy tới liền biến mất, không biết đi về đâu.

Người ở sau cùng là Thẩm Phàm Lôi, trên người cũng lóe lên điện quang như Ngân Tiêu Lôi Thú, không phòng ngự gì, mà há miệng hút vào, nuốt hết lực lôi điện tán loạn vào bụng.

Trong ba người, hắn là nhẹ nhàng nhất, dường như những lực lôi điện phát tán ra chẳng những không thể tổn thương hắn, mà lại khiến hắn tăng cường thực lực. Điều này làm Dương Khai không khỏi chú ý, trong lòng suy đoán người này có thể chất đặc thù, hoặc là tu luyện công pháp hiếm có. Tinh thần của hắn vẫn như thường, ánh mắt lấp lánh sáng ngời, sức sống tràn đầy.

Ba người chia nhau, phòng ngự công kích dữ dội từ Ngân Tiêu Lôi Thú, nhất thời không có nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng còn kéo dài, một khi Thẩm Thi Đào cùng Uông Ngọc Hàm không đủ thánh nguyên, ba người thảm bại chỉ là thời gian, dù cho Thẩm Phàm Lôi có thể chất cùng công pháp đặc thù cũng không thể trốn thoát được.

- Dương tiểu ca! Thẩm Thi Đào tranh thủ hô to: - Nếu ngươi có thủ đoạn gì thì mau dùng, chúng tôi sắp không chịu nổi rồi.

Nàng thấy Dương Khai vẫn đứng yên ở đó, vừa không có ý ra tay cũng không có ý bỏ đi, tự nhiên nóng vội.

Dương Khai thản nhiên nói:

- Chờ một lát.

Sắc mặt Thẩm Thi Đào khổ sở, cũng không thúc giục nữa, ngược lại Uông Ngọc Hàm âm lãnh liếc Dương Khai, cảm thấy nếu Dương Khai không muốn hỗ trợ, vậy thì sớm cút đi.

Lục Oánh nóng lòng, đã gia nhập trận chiến, nhưng nàng bị cấm chế chặn bên ngoài, chỉ có thể thi triển thủ đoạn công kích cấm chế, xem thử có thể phá vỡ nó được không.

Ngoài Dương Khai ra, không ai chú ý tới Dương Viêm đã âm thầm ra tay, chuyện giải trừ cấm chế tự nhiên phải giao cho nàng, cho nên Dương Khai mới không tùy tiện ra tay.

Vừa nhìn là biết cấm chế này không tầm thường, lại có căn nguyên năng lượng là Lôi Trì, không thể dùng bạo lực phá hủy trong thời gian ngắn, hắn cần gì lãng phí sức?

Một lát sau, Dương Viêm nhỏ giọng nói: - Có thể ra tay, muội phá giải cấm chế này cũng phải tốn thời gian, chỉ sợ còn không bằng huynh trực tiếp tấn công phá hủy. Nhưng muội dời nguồn năng lượng của nó, huynh chỉ cần ra tay là được.
- Được rồi! Dương Khai thế mới gật đầu, lại tế ra Bách Nhạc Đồ, nhưng không giống mấy người Thẩm Thi Đào, Bách Nhạc Đồ vừa xuất hiện, 20 hư ảnh ngọn núi bay ra, cái sau lớn hơn cái trước, sau đó theo Dương Khai thúc đẩy, không chút nương tay ném về phía cấm chế.

- Ta coi hắn có bản lĩnh gì, thì ra cũng chỉ dựa vào bạo lực. Thẩm cô nương, chúng ta không thể ký gửi hy vọng vào tiểu tử này, nên tự nghĩ cách thì hơn! Vừa thấy Dương Khai thi triển thủ đoạn giống như trước, Uông Ngọc Hàm không khỏi chế nhạo. - Hắn không nhìn ra, có Lôi Trì là chỗ dựa, căn bản không thể dùng bạo lực phá hủy cấm chế chỗ này hay sao?

Thẩm Thi Đào chợt nhíu mày, nàng cũng cảm thấy Dương Khai ra tay như vậy có chút lỗ mãng, nhưng lời Uông Ngọc Hàm khiến nàng không thoải mái, sắc mặt phát lạnh, không đáp lại.

Trong lúc nói chuyện, những hư ảnh ngọn núi hùng hồn nện vào cấm chế, đập cho cấm chế rung chuyển, đồng thời lực lôi điện trong Lôi Trì trào ra, muốn bổ sung vào cấm chế.

Thẩm Thi Đào cùng Uông Ngọc Hàm đã thấy tình cảnh này vô số lần, chính vì thấy rõ điểm này, bọn họ mới không lãng phí sức đi công kích cấm chế, bởi vì có lực lôi điện bổ sung, bọn họ gần như không thể phá giải được tầng cấm chế này.

Nhưng khiến bọn họ kinh ngạc, là Lôi Trì trào ra lực lôi điện chỉ chạy qua cấm chế một chút, không biết sao lại di chuyển ra ngoài, còn bản thân cấm chế lại không hề được bổ sung.

Nhìn ra, ở ngoài cấm chế, có một thứ giống cây khô dựng ở đó, toàn bộ lực lôi điện bị chuyển ra đều trút vào nó, sau đó biến mất dưới mặt đất.

Điều này làm làm cho bọn họ vừa mừng vừa sợ, quả thật không biết tại sao một nhánh cây khô nhỏ bé lại có tác dụng thần kỳ như thế.

Dương Khai cũng không biết, nhưng hắn hết sức tin tưởng vào Dương Viêm, nhìn thấy phương pháp di chuyển có hiệu quả, tự nhiên không chừa sức, thúc đẩy uy năng Bách Nhạc Đồ, tiếp tục đánh phá cấm chế.

Hắn không muốn ở lại đây lâu, ra tay không dừng, Bách Nhạc Đồ phát huy ra uy năng còn khủng bố hơn những lần trước, khiến cho Thẩm Thi Đào âm thầm kinh hãi, đến giờ mới hiểu lần trước Dương Khai che giấu thực lực.

Dương Khai đánh phá cấm chế, Ngân Tiêu Lôi Thú bên trong cấm chế tự nhiên sẽ không ngồi yên mặc kệ. Phát hiện không đúng, nó rống lên nghe như tiếng bò, lại như hổ gầm, sau đó bầu trời xanh quay cuồng, một tia sét to hơn bắp đùi người bắn xuống, nhắm ngay hai sừng của Ngân Tiêu Lôi Thú. Cặp sừng lóe lên tia sáng, tia sét còn hung hãn hơn vừa rồi bắn vụt về phía Dương Khai.

- Dương tiểu ca cẩn thận! Thẩm Thi Đào hô to nhắc nhớ, nàng biết rõ uy lực của công kích này. Nếu không có Cửu Cung Thiên La Tán, nàng không dám chống đỡ nó. Dương Khai chỉ mới Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, nếu bị đánh trúng, chỉ sợ sẽ thành tro bụi ngay.

Làm nàng bất ngờ là Dương Khai dù nghe lời nhắc nhở của nàng, nhưng vẫn đứng yên ở đó, ở trước mặt hắn xuất hiện chiếc khiên lưu chuyển hào quang tím, trên đó tuôn ra lực phong thổ, sau đó hình thành bão cát, che trước mặt Dương Khai.

Đùng một cái, tia sét đánh vào trong bão cát, bị bão cát ngập trời ngăn cản, chỉ một lát liền biến mất tăm.

- Bí bảo phòng ngự Hư cấp thượng phẩm! Uông Ngọc Hàm khẽ kinh hô, nóng mắt nhìn chiếc khiên kia.

Hắn là đệ tử Cực Đạo Môn, tu vi Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng mãi tới giờ cũng chưa từng có bí bảo Hư cấp trung phẩm trở lên. Thẩm Thi Đào có một món là được trưởng lão tông môn ban thưởng, tên họ Dương này lấy đâu ra bí bảo cấp bậc như thế?

Hơn nữa nhìn uy năng phòng ngự của bí bảo này, dường như còn không kém gì Cửu Cung Thiên La Tán.

Lại so sánh với bí bảo của mình, Uông Ngọc Hàm phát hiện mình quá nghèo hèn, không khỏi căm phẫn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau