VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1291 - Chương 1295

Chương 1293: Thi binh.

Trong Táng Hùng Cốc, Dương Viêm đứng tại chỗ nhìn hai tấm bản đồ khiếm khuyết trên tay, trên mặt lóe sáng không chừng, bởi vì hai tấm bản đồ khiếm khuyết chỉ dẫn tới đây, không có phần tiếp sau.

Chỉ dựa vào hai tấm bản đồ khiếm khuyết mà tìm đến nơi này, đã coi như Dương Viêm có bản lãnh lắm rồi, nhưng hôm nay bất kể nàng làm thế nào cũng không có cách nào xác định bản đồ khiếm khuyết chỉ dẫn vị trí cuối cùng là ở đâu. Nàng chỉ biết nhất định là ở bên trong phương viên ngàn dặm này mà thôi.

Phương viên ngàn dặm, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng thật muốn tìm ra một vị trí cực kỳ bí ẩn như thế, còn là rất tiêu hao thời gian.

Đi vào sâu tới đây, bất kỳ trận pháp cấm chế nào cũng không thể làm khó nàng, nhưng ở chỗ âm khí cực kỳ nồng đậm này cũng đang không ngừng tiêu hao thánh nguyên của nàng, cũng may mà trong cơ thể Dương Khai số lượng thánh nguyên dự trữ khổng lồ, có thể mọi lúc quan tâm tới nàng, nếu không hai người sớm đã cùng nhau rút lui ra ngoài rồi.

- Làm sao bây giờ? Dương Viêm quay đầu nhìn Dương Khai hỏi, đều đã đi tới nơi này, đương nhiên nàng không muốn bỏ qua, nói không chừng chỉ cần cố gắng thêm một chút, là có thể tìm tới vị trí cuối cùng trong bản đồ khiếm khuyết chỉ dẫn... nhưng điều này còn phải theo ý của Dương Khai.

Dương Khai cau mày trầm ngâm suy nghĩ, tuy rằng cùng nhau đi tới đây không có gặp nguy hiểm quá lớn, nhưng bắt đầu từ hai ngày trước, hai người đụng phải những âm hồn kia, đã có cảnh giới tu vi tương đương với Thánh Vương Cảnh, thậm chí có âm hồn hàng năm thấm nhuần trong âm khí, còn mở ra chút linh trí, đều rất khó dây dưa, phát hiện không đúng liền sẽ lập tức rút lui, nghỉ ngơi một hồi lại như rồng như hổ đánh tới. Nhờ Dương Khai có thủ đoạn ùn ùn, nếu không đúng là không thể ở loại địa phương này tiêu diệt chúng triệt để được.

Hắn mơ hồ cảm thấy, trong Táng Hùng Cốc cũng không phải chỉ có chút nguy hiểm trước mắt này, nếu không phía ngoài cũng không có lời đồn đãi cường giả Phản Hư Cảnh bỏ mạng trong này.

Một lát sau, Dương Khai mới trầm giọng nói: - Nếu ta nói bây giờ chúng ta đi trở về, có phải cô nương sẽ không cam lòng hay không?

Dương Viêm thành thực gật đầu.

Dương Khai toét miệng cười nói: - Ta cũng không cam lòng! Nếu đã như vậy thì cứ đi tiếp đi! Dù sao cũng chỉ trong phương viên ngàn dặm, cùng lắm thì lật đáy lên trời cả ngàn dặm này!

Nghe hắn nói như vậy, Dương Viêm lập tức tinh thần tỉnh táo. Hai người liền bắt đầu lục soát tìm kiếm trong ngàn dặm phụ cận.

Một ngày sau, Dương Khai bỗng nhiên dừng lại bước chân, nghi hoặc quan sát bốn phía, Dương Viêm thấy vậy, tự nhiên biết hắn có phát hiện gì đó, cũng lẳng lặng đứng chờ. Một lúc sau, Dương Khai mới lộ vẻ mặt cổ quái, chậm rãi hỏi: - Cô nương có ngửi thấy mùi là lạ hay không?

- Có, dường như là mùi rửa nát gì đó! Dương Viêm đáp, hiển nhiên nàng cũng nhận ra điểm này.

- Quả nhiên như thế! Xem ra không phải ảo giác của ta! Dương Khai cười hà hà, trên tay bỗng nhiên hiện lên một quả cầu lửa đen kịt. Quả cầu lửa kia vừa xuất hiện, liền thiêu đốt hư không ở phụ cận vặn veo biến hình. Hỏa lực nóng rực chứa trong đó dường như ngay cả không gian đều có thể thiêu đốt.

Ngay sau đó Dương Khai vung tay ném quả cầu lửa đen kịt tới hướng một cây khô gần bên.

Quả cầu lửa tốc độ cũng không nhanh, nhưng ngay lúc quả cầu lửa đen kia sắp chạm tới cây khô, cây khô thoạt nhìn không bắt mắt chút nào, bỗng nhiên từ trong cây truyền ra một tiếng gầm nhẹ đè nén. Tiếng gầm nhẹ này giống như tiếng gầm rú của hung thú bị nhốt trong lồng giam phát ra, trầm thấp dị thường. Tiếp theo từ trong đó bùng phát ra một luồng sát khí ngút trời.

"Ầm" một tiếng vang thật lớn, từ bên trong cây khô kia phát ra lực đạo mạnh mẽ, cây khô vỡ nát thành phấn vụn, rồi bỗng nhiên xuất hiện thân ảnh một người cao lớn dị thường ở nơi đó.

Thân ảnh kia thò ra một bàn tay to như cái quạt hương bồ tìm tòi phía trước, một màn hơi mờ màu vàng nhạt trong nháy mắt bao phủ trên bàn tay, hắn lại không tránh không né chụp tới hướng quả cầu lửa đen.

Vang lên tiếng "xùy xùy" thật lớn, trong nháy mắt màn hơi màu vàng nhạt kia va chạm cùng quả cầu lửa đen, liền giống như trong chảo dầu lớn cho một nắm muối, xuất hiện phản ứng to lớn, màn hơi màu vàng rất nhanh trở thành nhạt đi, nhưng Ma diệm của Dương Khai cũng yếu đi rất nhiều.

Một lát sau, màn hơi màu vàng nhạt cùng quả cầu lửa đen đồng thời tan biến vô hình, hình dáng của thân ảnh cao lớn dị thường kia lập tức lộ ra trước mặt Dương Khai, Dương Viêm.

Vừa thấy rõ diện mạo người này, Dương Khai đột nhiên biến sắc, trên mặt nổi lên vẻ nghi hoặc không hiểu, còn Dương Viêm lại la thất thanh: - Thi binh!

- Thi binh? Dương Khai quay đầu nhìn nàng, còn là lần đầu nghe nói tới tồn tại loại này. Mà thân ảnh cao lớn dị thường đối diện kia, rõ ràng không phải là người sống, bộ mặt của hắn khô khốc dường như không có chút hơi nước, da bọc xương, hốc mắt hõm sâu, hai con ngươi xanh biếc lấp lóe giống như ma trơi, thân hình tuy rằng cao lớn dị thường nhưng cũng giống như bộ mặt của hắn, chỉ có da bọc xương, gầy ốm dị thường, bộ dáng của hắn thoạt nhìn cực kỳ khủng bố kinh người, khiến người ta không rét mà run.

Mà từ trên người của hắn, Dương Khai không cảm nhận được bất kỳ sinh cơ gì, có chăng chỉ là tử khí cùng thi khí nồng đậm. Nếu không phải trong thân thể hắn tản ra dao động khí tức không kém Thánh Vương tam tầng cảnh, thật đúng là Dương Khai sẽ xem hắn là một cỗ thi thể. Nhưng chính là một khối gì đó hư hư thực thực giống như thi thể trước mắt này, vừa rồi một kích liền đánh tan quả cầu lửa Ma diệm của hắn, làm cho một kích kia không thể lập công.

Trước đó Dương Khai và Dương Viêm ngửi thấy mùi hôi thúi, chính là từ trên người hắn phát ra, chỉ là bị cây khô kia cản lại, cho nên mới không cảm thấy rõ ràng lắm.

- Đây là cái gì? Dương Khai kinh nghi hỏi.

- Huynh có thể xem hắn là một loại sinh linh!

- Sinh linh? Dương Khai biến sắc, đang muốn hỏi thêm cho rõ, chợt thấy Thi binh đối diện bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt kỳ quái, vẻ mặt kia dường như là đang cười gằn, nhưng bởi vì gương mặt khô quắt, cho nên có vẻ quỷ dị cùng dữ tợn lạ thường. Ngay sau đó, từ trong cổ họng của hắn truyền ra thanh âm khàn khàn: - Tốt, tốt, tốt, lại tới thêm hai vật đại bổ, nhất là cô gái này! Oa, máu thịt tươi rói, đợi lát nữa ăn nhất định mùi vị không tệ!

Nghe hắn vừa nói như vậy, Dương Viêm không tự chủ được rùng mình, vội vàng né ra phía sau Dương Khai.

Dương Khai rất nhanh thu lại vẻ mặt kinh ngạc, nếu Dương Viêm nói Thi binh này là sinh linh, như vậy hắn sẽ có linh trí, biết lên tiếng nói chuyện cũng không kỳ quái. Bất quá đúng là lần đầu tiên Dương Khai gặp phải sinh linh cổ quái như vậy, nhưng nghĩ kỹ lại, đã có tồn tại loại âm hồn này, thì có Thi binh cũng chẳng có gì lạ.

Toét miệng cười, Dương Khai nhìn hắn nói: - Muốn ăn đồng bạn của ta?

- Ngươi có ý kiến? Thi binh lạnh lùng quan sát Dương Khai, trong hai tròng mắt xanh biếc chớp lóe khí tức nguy hiểm: - Yên tâm, ngươi cũng không trốn thoát, đợi chút nữa đều sẽ trở thành vật trong bụng ta!

- Còn muốn ăn ta? Dương Khai dường như nghe được chuyện gì buồn cười, sắc mặt lạnh lùng, nạt nhỏ: - Cũng không sợ vỡ răng của ngươi!

Nói vừa dứt lời, một tay lắc một cái, một thanh trường kiếm đen nhánh xuất hiện trên tay, ngay sau đó hung hăng bổ tới phía trước, từng bóng kiếm đen như mực chém phá hư không, khí thế như cầu vồng bay vụt tới hướng đối phương.

Thi binh kia lại một chút ý sợ hãi cũng không có, trong tiếng cười "kiệt kiệt" quái dị không tránh không né, song chưởng đưa ngang trước người, một lần nữa xuất hiện màn hơi màu vàng nhạt trong nháy mắt tràn ngập toàn thân hắn, hắn cứ như vậy nghênh đón từng bóng kiếm chém tới.

Dương Khai biến sắc, nhưng cũng không có làm tiếp động tác gì khác, mà chỉ lạnh lùng quan sát. Chỉ thấy từng bóng kiếm của mình chém ra đều chuẩn xác đánh vào song chưởng của đối phương, nhưng thân hình của hắn chỉ bị từng lực đạo mạnh mẽ đụng phải hơi dừng lại một chút, màn hơi màu vàng nhạt trên song chưởng hắn nhào lộn nhưng lại không bị thương chút nào, chỉ truyền ra hàng loạt tiếng va chạm của kim loại giòn tan.

- Thi binh thân thể vô cùng chắc chắn, căn bản không phải võ giả cấp ngang hàng có thể sánh được, thậm chí không thể kém so với bí bảo phòng ngự cấp ngang hàng!

Từ phía sau truyền đến tiếng nhắc nhở của Dương Viêm.

- Thì ra là thế! Dương Khai khẽ gật gật đầu.

- Cô gái này không ngờ biết không ít tin tức về chúng ta... Hà hà... đợi chút ta sẽ hưởng dụng ngươi trước tiên! Thi binh kia lại cười gằn một tiếng, trong khoảnh khắc liền vọt tới trước mặt Dương Khai, thò ra một bàn tay to khô quắt, năm đầu ngón tay mọc dài móng tay đen sì hiện lên u quang lạnh lẽo, chụp xuống đầu Dương Khai.

Còn chưa chụp trúng, tiếng xé gió "vèo vèo" không dứt bên tai, dường như muốn vặn đứt đầu của Dương Khai.

Dương Khai giơ tay tung ra một quyền, đánh thẳng vào bàn tay to của hắn.

- Không biết tự lượng sức mình! Thi binh thấy Dương Khai lại muốn dùng thân thể ngay mặt đụng chạm cùng hắn, trong miệng cười lạnh không ngừng, năm ngón tay lập tức co rụt lại, thoáng cái đã nắm chặt tay quyền của Dương Khai, đồng thời đầu ngón tay hắn phát lực, ý muốn bóp nát tay quyền của Dương Khai thành phấn vụn.

Nào ngờ hắn vừa bóp mạnh, máu thịt mơn mởn của nắm tay đối phương kia, thoạt nhìn không chịu nổi một kích không ngờ chắc chắn dị thường, mặc cho hắn thúc giục bảy thành lực đạo, cũng không thể xé rách đối phương dù chỉ là một lớp da.

Ngược lại từ trong nắm tay của đối phương truyền ra lực đạo to lớn, làm cho hai tròng mắt xanh biếc của hắn nhảy lên không dứt, trong tiếng kêu quái lạ, thân mình tên Thi binh này như tờ giấy bay ngược ra sau, trong mắt tràn đầy vẻ rung động.

Mà Dương Khai cũng thân thể chấn động, bật lui ra sau vài bước, cảm giác trên nắm tay mình giá lạnh. Cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trên mu bàn tay của mình có năm dấu ngón tay đen như mực, tản ra hắc khí nồng nặc. Hắc khí kia phảng phất như vật sống, nhuyễn động vùng vẫy trên mu bàn tay, muốn chui vào trong cơ thể hắn.

- Cẩn thận thi khí của hắn, những thứ này vô cùng âm độc, một khi bị xâm nhập sẽ rất khó khu trừ! Đúng lúc vang lên tiếng Dương Viêm nhắc nhở.

Dương Khai sắc mặt lạnh xuống, Ma diệm xuyên qua cơ thể, biến thành tồn tại chí cương cực nóng.

Luồng hắc khí nhuyễn động kia dường như gặp phải khắc tinh, truyền ra hàng loạt tiếng hét thảm không thể nghe bằng tai, rồi rối rít từ trên mu bàn tay Dương Khai bay ra, tan trong không khí.

Thấy vậy, trong lòng Dương Viêm liền buông lỏng, Thi binh khó dây dưa nhất chính là thân thể chắc chắn cùng với thi khí quỷ dị của chúng, nếu Dương Khai đều không e ngại hai dạng khác biệt này, thì nàng cũng không có gì phải lo lắng.

Quả nhiên, thấy Dương Khai thật dễ dàng khu trừ thi khí của mình, Thi binh kia vừa rơi trên mặt đất đôi mắt chuyển động, nhưng lại có chút chần chờ không có ý ra tay.

Vốn trong ý nghĩ của hắn, Dương Khai chỉ là một Thánh Vương lưỡng tầng cảnh cộng thêm Dương Viêm, vốn cũng không phải là đối thủ của hắn, hắn chỉ cần vài ba kích là có thể giải quyết hai người, cắn nuốt tinh hoa máu thịt, tăng cường thực lực của mình.

Chuyện như vậy trước kia hắn cũng không chỉ làm một lần hai lần, nhưng lúc này, hắn phát hiện tên võ giả Thánh Vương lưỡng tầng cảnh này không giống với những tên mình đụng phải trước đây, mà dường như rất khó giải quyết.

Điều này làm cho hắn không biết có nên tiếp tục dây dưa hay không?!

Hắn đang chần chờ, Dương Khai lại không có ý định bỏ qua cho hắn, bấm tay bắn ra, lập tức bay ra một sợi tơ màu vàng như vô hình, vô thanh vô tức, bay thẳng đến trước mặt Thi binh. Lúc này hắn mới có điều phát giác, trong tiếng gầm nhỏ, Thi binh há to miệng, lộ ra một miệng răng nanh, từ trong miệng phun ra thi khí dày đặc, nghênh đón sợi tơ màu vàng kia...

Chương 1294: Trận trong trận.

Trong phút chốc, thi khí nồng nặc liền bao phủ lấy sợi tơ màu vàng, nhưng khiến cho Thi binh hết sức kinh hãi chính là, thi khí vốn luôn thuận lợi khi được hắn thả ra nhưng đối với sợi tơ này lại không hề có tác dụng. Sợi tơ màu vàng như có linh tính, chỉ khẽ rung lên, truyền ra sức sống và khí huyết mạnh mẽ, chỉ một lát liền đánh tan thi khí rồi phóng thẳng đến ngực hắn. Thân thể rắc chắc dị thường của Thi binh giống như đậu hũ, không chịu nổi một kích, bị tơ vàng xuyên thẳng qua.

Tơ vàng quấn quanh vài vòng liền cột chặt hắn lại.

Thi binh hoảng hốt, nhưng không đợi hắn phản ứng, Dương Khai đã phóng tới một lưỡi đao đen như mực. Luồng công kích này không có chút dao động năng lượng nào, nhưng trong cặp mắt xanh như ma trơi của Thi binh lại nhảy dựng lên, hắn cảm nhận được nguy hiểm to lớn từ luồng công kích này.

Trong lúc vội vàng, hắn liền uốn éo thân hình, khó khăn lắm mới tránh khỏi hai vị trí nguy hiểm, khiến cho lưỡi đao đen như mực kia cắt vào cánh tay của hắn.

Một màn quỷ dị liền xuất hiện, vô thanh vô tức cánh tay của hắn không ngờ liền rơi từ trên người xuống, hơn nữa vị trí bị cắt ra cùng miệng vết thương lại không hề khớp nhau.

Có thể làm được điều này, hiển nhiên chính là Không Gian Nhận của Dương Khai.

Tuy rằng thân thể Thi binh chắc chắn vô cùng, nhưng Không Gian Nhận cũng đồng dạng hết sức mạnh mẽ, cắt phá hư không, đủ để đem một phần cánh tay đối phương cắn nuốt vào hư không xa xăm, trục xuất vĩnh viễn ở một nơi nào đó.

Nhưng Dương Khai nhìn lại, chỉ thấy miệng vết thương đối phương chảy ra một ít chất lỏng màu xanh lục nhạt, căn bản không thấy chút máu tươi nào, có vẻ vô cùng quỷ dị.

Cho dù như vậy, Thi binh kia cũng giống như bị thương nặng vậy, trong miệng phát ra tiếng kêu gào thảm thiết, ngay sau đó khắp thân thể đều được thi khí nồng đậm bao lại.

Dương Khai đang muốn đuổi theo giết hắn chợt biến sắc, vội vàng vẫy tay một cái, sợi tơ vàng đang trói Thi binh lập tức bay trở về.

Trong phút chốc, Thi binh lại được tự do. Trong vòng bao phủ của thi khí, dường như hắn hung tợn liếc nhìn Dương Khai một cái, ngay sau đó quơ trảo cầm cánh tay bị cắt đứt dưới đất lên, hóa thành một luồng ánh sáng vàng cấp tốc bỏ chạy, tốc độ hết sức nhanh chóng.

Dương Khai trầm ngâm đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn qua tơ vàng của mình, bất ngờ phát hiện trên đó bị dính không ít hắc khí.

Thời gian hắn tu luyện bí thuật tơ vàng dù sao cũng không dài, chưa thể phát huy ra toàn bộ uy năng của nó, nếu không cũng không đến mức xảy ra tình trạng như vậy. Dưới hoàn cảnh bị trói chặt lại, Thi binh kia dù thực lực có mạnh mấy đi nữa Dương Khai cũng có thể trong thời gian ngắn giải quyết hắn.

Tay rung lên, Dương Khai liền thu tơ vàng vào trong cơ thể, rồi vừa vận chuyển thánh nguyên khu trừ thi khí trên tơ vàng, vừa đưa tay nắm lấy bả vai Dương Viêm nhanh như chớp đuổi theo Thi binh.

Dương Khai giao thủ với Thi binh nhanh như chớp, thậm chí Dương Viêm còn chưa kịp phản ứng, Thi binh mà nàng coi như đại địch kia đã chật vật chạy trốn. Cho tới giờ phút này, nàng mới chợt nhớ ra cái gì đó, liền giải thích lai lịch của Thi binh cho Dương Khai nghe.

Sau khi nghe nàng giải thích, Dương Khai mới hiểu được, thì ra Thi binh chẳng qua chỉ là một cách gọi mà thôi, cách gọi này để phân chia cấp bậc của loại sinh vật này.

Nó được sinh ra tương tự như âm hồn vậy, những Thi binh này cũng phải ở hoàn cảnh có âm khí nồng đậm mới có thể sinh ra, dưới cơ duyên xảo hợp, thân thể và thần hồn cũng không chết đi, mà tồn tại dưới một dạng khác, gọi là Thi binh.

Dĩ nhiên, cũng có Thi binh không phải được tạo thành như vậy, mà là âm hồn sau khi tu luyện thành liền đi cưỡng ép chiếm cứ một thân thể khác, tương tự như đoạt xá vậy, sau đó cũng trở thành một loại Thi binh.

Cũng có Thi binh là do con người dùng bí thuật tạo ra, rất nhiều tông môn tà ác trên U Ám Tinh vẫn luôn tồn tại bí thuật như vậy.

Tuy nhiên, nhìn chung thì Thi binh khó hình thành hơn âm hồn rất nhiều, âm hồn chỉ cần điều kiện thích hợp, thần hồn không tiêu tan liền có thể thành hình. Nhưng Thi binh thì khác, Thi binh yêu cầu thân thể và thần hồn phải cùng tồn tại, hơn nữa cần phải dung hợp với nhau, độ khó khi hình thành tự nhiên cũng tăng lên một chút.

Loại sinh linh này trên cơ bản có thể phân ra ba đại cấp bậc, Thi binh trăm năm, Thi tướng ngàn năm, Thi Vương vạn năm!

Thi binh trăm năm tự nhiên không cần phải nói, loại sinh linh này tu luyện rất khó khăn, bởi vì bọn chúng vốn là vật chết, thân thể không giống như sinh vật bình thường có thể dễ dàng đón nhận thiên địa nguyên khí, cho nên tốc độ tu luyện của bọn chúng đều thua xa bất kỳ sinh vật còn sống nào, có lẽ Thi binh tu luyện mấy trăm năm thì cảnh giới tu vi cũng không bằng một võ giả Thánh Vương Cảnh.

Mà trong cùng một cấp bậc lớn, thực lực giữa các Thi binh cũng khác biệt nhau rất lớn, từ tương đương với Khai Nguyên Cảnh bé nhỏ cho đến Thánh Vương Cảnh thực lực không tầm thường đều có thể tồn tại.

Như con Dương Khai vừa mới đụng phải kia, chính là con có thực lực Thánh Vương Cảnh đỉnh phong, xem ra tối thiểu cũng đã tu luyện được 7, 800 năm mới có thể có đạt đến thục lực như vậy.
Mà một khi Thi binh lên đến cấp Thi tướng ngàn năm, sẽ có thực lực không thua cường giả Phản Hư Cảnh, về phần Thi Vương vạn năm trong truyền thuyết thì có thể so sánh với cường giả Hư Vương Cảnh. Thậm chí có thể nói, một con Thi Vương vạn năm sẽ lợi hại hơn so với cường giả Hư Vương Cảnh bình thường rất nhiều, Thi Vương tu luyện đến vạn năm, thân thể gần như là bất diệt.

Nghe Dương Viêm nói cặn kẽ, Dương Khai âm thầm kinh hãi.

Trước kia hắn chưa từng tiếp xúc qua loại sinh vật này, cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe người ta nhắc tới, căn bản không nghĩ tới trên đời này lại còn có sinh vật quỷ dị như vậy.

Tuy nhiên Dương Khai cũng không giống như người bình thường, trước kia hắn đã từng nhìn thấy rất nhiều sinh vật kỳ lạ, cho nên đối với Thi Vương vạn năm có thân thể bất diệt chỉ cảm thấy có chút hứng thú mà thôi, cũng không quá kinh ngạc.

Một mạch đuổi theo, cũng không biết rốt cuộc Thi binh kia sử dụng thủ đoạn kỳ lạ gì, mà tại một vị trí cách 50 dặm nó liền biến mất.

Dương Khai tỏa thần niệm ra, nhưng không dò xét được bất kỳ đầu mối gì, thi khí phát ra từ thân thể Thi binh vẫn còn vương vấn ở quanh đó.

Lần theo dấu vết thi khí, hai người Dương Khai và Dương Viêm đuổi tới trước một phế tích sụp đổ, phóng tầm mắt nhìn ra, trong phạm vi mười mấy dặm xung quanh đều là vách đổ tường xiêu, có lẽ nơi này trước đây đã từng là một tông môn trọng yếu, nếu không cũng sẽ không có nhiều kiến trúc như vậy.

- Có dấu vết trận pháp.

Cặp mắt xinh đẹp của Dương Viêm sáng lên, nhìn chằm chằm vào một chỗ giống như quảng trường, khẽ mỉm cười: - Chỉ là một ảo trận mà thôi, phá giải cũng không khó.

Dương Khai khẽ gật đầu, ra hiệu nàng tiến lên phá giải.

Dương Viêm một lần nữa lấy ra những đồ vật kỳ lạ, truyền thánh nguyên vào, rồi quăng từng cái vào trong không trung, những đồ vật này liền biến mất.

Sau khoảng một nén nhang, cảnh tượng trước mắt chợt uốn lượn biến hóa, rất nhanh, sau một trận rung động mạnh, quảng trường đột nhiên biến mất, thay vào đó lại là một mảnh phế tích khác.

Không đợi cho Dương Viêm thả lỏng, bỗng nhiên từng luồng năng lượng kỳ lạ từ bốn phương tám hướng chợt bắn nhanh ra, rậm rạp chằng chịt công kích tới Dương Khai và Dương Viêm, khí thế hết sức kinh người.

- Trận trong trận! Dương Viêm thốt lên, Dương Khai phản ứng thật nhanh, một tay kéo Dương Viêm ra phía sau, đồng thời lấy chiếc khiên màu tím ra, điên cuồng rót thánh nguyên vào trong, phát động uy năng của nó. Trong chốt lát, bão cát nổi lên, một tầng đất bụi mù mịt màu vàng liền bao phủ Dương Khai và Dương Viêm vào trong.
Đây chính là uy năng bão cát ẩn chứa trong cái khiên màu tím.

Từng luồng năng lượng công kích bắn vào bão cát, do có gió mạnh và cát vàng cản trở nên mặc dù không hoàn toàn biến mất, nhưng uy lực đã giảm nhiều, không còn mạnh mẽ như trước nữa.

Hai tay Dương Khai hoạt động liên tục, từng quả cầu lửa màu đen nối nhau bắn ra, chặn những luồng năng lượng công kích còn sót lại.

Thấy vậy, nỗi lo trong lòng Dương Viêm liền được giải tỏa, vội vàng dò xét bốn phía xung quanh, nàng cũng không ngờ trong này lại còn có trận trong trận. Dù sao phương pháp bố trí này yêu cầu rất hà khắc, hơn nữa hao phí vật liệu cũng rất lớn, cho nên cho dù là một số đại tông môn cũng sẽ không bố trí loại trận pháp này.

Vậy mà không ngờ ở nơi này lại xuất hiện một cái khiến cho nàng rất ngạc nhiên, đồng thời cũng âm thầm cảnh giác.

Bộ trận pháp thứ hai công kích liên tục không dứt, tuy không quá mạnh mẽ, nhưng Dương Khai cứ mải phòng ngự như vậy cũng dần trở nên luống cuống tay chân, cứ đà này, chỉ một lúc nữa hắn sẽ phải vận dụng đến thủ đoạn phòng ngự của bản thân rồi.

Đúng lúc này, Dương Viêm bỗng nhiên chỉ vào nửa cánh cửa lớn màu đồng cổ dài khoảng một lóng tay, khẽ kêu lên: - Đánh cái này!

Dương Khai nghe vậy, không chút chậm trễ liền bổ tới một đạo Không Gian Nhận.

Trong giây lát, Không Gian Nhận liền cắt qua cánh cửa lớn màu đồng cổ kia, chia thành hai nửa. Bốn phía trong hư không chợt truyền ra những tiếng động lớn, rồi sau đó tất cả công kích đều lặng lẽ lui xuống.

Một lát sau, công kích quả nhiên đã hoàn toàn ngừng lại, Dương Khai lúc này mới thu lại chiếc khiên màu tím của mình, chăm chú quan sát xung quanh.

Hắn cứ tưởng rằng Thi binh kia sẽ trốn ở chỗ này, nhưng tìm khắp vẫn không thấy, trong lòng không khỏi lấy làm lỳ lạ.

- Thật là vô lý, trận pháp này ngay cả muội phá giải cũng hơi phiền toái, tại sao Thi binh kia vừa đến đây lại biến mất, hắn không thể nào tinh thông trận pháp được. Dương Viêm không ngừng cau mày, hiển nhiên đang không hiểu sao.

Dương Khai lộ vẻ trầm ngâm, bỗng nhiên nói: - Nếu như bản thân nó đã biết lối đi an toàn ra vào trận pháp này từ trước thì sao?

- Không thể nào. Dương Viêm lắc đầu kiên quyết:

- Trừ khi lúc hắn còn sống là một trận pháp Tông sư, nếu không cho dù thực lực có mạnh mấy đi nữa cũng sẽ không thể làm được như vậy. Dĩ nhiên, nếu như lúc hắn còn sống là đệ tử trông coi trận pháp của tông môn này, thì ngược lại cũng không khó giải thích. Nhưng hắn chỉ là mộ Thi binh, mới tu luyện được mấy trăm năm mà thôi, còn Cổ Dương Tông đã bị diệt môn từ 2000 năm trước, cho nên hắn khi còn sống nhất định không phải là đệ tử của Cổ Dương Tông.

- Không cần biết như thế nào, nhất định hắn vẫn còn ở chỗ này. Dương Khai khẽ nhếch mép: - Có thể ẩn nấp trong này, hơn nữa lại là trận trong trận, muội không cảm thấy nơi này rất có khả năng chính là nơi chúng ta muốn tìm hay sao?

- Huynh muốn nói, chỉ cần chúng ta có thể tìm ra nơi hắn ẩn nấp thì sẽ thành công sao? Dương Viêm như chợt nhớ ra điều gì đó, tinh thần phấn chấn.

- Có lẽ vậy. Dương Khai không cho ý kiến.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, cũng không chần chờ nữa, liền cẩn thận tìm kiếm xung quanh.

Nửa canh giờ sau, hai người đứng ở một chỗ bên trên phế tích, cùng nhìn chăm chú vào một vị trí, vị trí này nhìn qua không chút bắt mắt, nhưng nếu xem xét kỹ lưỡng liền phát hiện chỗ đó và bên cạnh hơi khác nhau, không gian có vẻ như hơi uốn lượn.

Lại là một nơi che dấu cấm chế, chỉ có điều cấm chế này chỉ có tác dụng che đậy, không có tính công kích, nếu Dương Viêm không nghiên cứu sâu về trận pháp, chỉ sợ cũng không phát hiện được.

Chương 1295: Thi huyệt.

Càng là cấm chế ẩn nấp ở trong này, càng khiến cho Dương Khai khẳng định suy đoán trước đó.

Nhìn chăm chú vào cấm chế một lúc lâu, Dương Khai bỗng nhiên thay đổi vẻ mặt, lấy lò luyện khí cấp Hư Vương ra, chỉ tay quát khẽ: - Vào xem!

Một tiếng hót dài vang lên, con chim lửa khí linh từ lò luyện khí liền bay ra, dứt khoát lao thẳng vào cấm chế, không gian bốn phía bỗng nhiên rung động, ngay sau đó khí linh liền biến mất.

Dương Khai nhướng mày, sau khi cảm ứng thấy hắn và khí linh vẫn còn giữ được liên lạc mới yên tâm trở lại.

Đứng tại chỗ cảm ứng tin tức từ khí linh truyền về, Dương Khai liền trở nên trầm tư, một hồi lâu sau hắn mới mở miệng nói: - Xem ra đúng là ở trong này, bên trong còn có một không gian khác, hơn nữa linh khí thiên địa rất nồng đậm, rất có khả năng là nơi chúng ta muốn tìm.

- Thật sao? Dương Viêm mừng rỡ hỏi.

- Tuy nhiên... bên trong còn có rất nhiều thi khí. Xem ra ở nơi này không chỉ có một con Thi binh sinh sống. Vẻ mặt Dương Khai ngưng trọng nói.

Dương Viêm ngơ ngác, dáng vẻ cũng trở nên lưỡng lự. Nếu chỉ có một con Thi binh, với thủ đoạn của Dương Khai thì không có gì đáng ngại, nhưng nếu như số lượng quá nhiều, Dương Khai căn bản là không thể địch lại, có tiếp tục xâm nhập hay không cần phải cẩn thận xem xét.

Một hồi lâu sau, Dương Viêm liền nói: - Nếu trong này là di chỉ của Cổ Dương Tông, vậy có nghĩa là những Thi binh này xuất hiện sau khi Cổ Dương Tông bị diệt môn. Rất có thể tông môn này có số lượng đệ tử đông đảo, sau khi chết lại may mắn gặp được cơ duyên nên mới biến thành như vậy. Nói cách khác, lợi hại nhất trong bọn chúng cũng chỉ là Thi tướng đã tu luyện 2000 năm mà thôi, cùng lắm là có trình độ tương đương với Phản Hư lưỡng tầng cảnh, thậm chí còn hơi không bằng.

- Phản Hư lưỡng tầng cảnh sao... Dương Khai lộ ra vẻ trầm tư, lẩm bẩm nói.

Nếu chỉ là như vậy, hắn cũng không cần e ngại, loại Thi tướng thực lực cỡ này hắn không nhất định có thể đánh thắng được, nhưng mang theo Dương Viêm chạy trốn thì không thành vấn đề.

Sau một hồi trầm tư, Dương Khai liền có quyết định, khẽ gật đầu nói: - Vậy thì đi vào thôi.

Nếu như cảm nhận được bên trong chỉ toàn là thi khí, nhất định Dương Khai sẽ quay trở về. Tuy hắn không sợ những Thi tướng ngàn năm kia, nhưng khi không cần thiết có thể tránh được tranh đấu thì nên tránh. Nhưng ngoài trừ thi khí ra, linh khí thiên địa bên trong cũng đồng dạng hết sức nồng đậm, rõ ràng là có cất giấu thứ tốt gì đó.

Hắn và Dương Viêm đã xâm nhập một mạch đến tận đây, lúc này mục tiêu đã gần trong gang tấc, dĩ nhiên sẽ không "chưa lâm trận mà đã rút lui".

Sau khi nói xong, Dương Khai liền phát động thánh nguyên bao phủ Dương Viêm ở bên trong, dẫn nàng bước về phía trước một bước.

Chỉ bước tới một bước, trời đất liền xoay chuyển, ngay sau đó không gian trước mắt liền biến đổi, không ngờ hai người đã hiện ra tại một nơi trông giống như là hang động. Từ xa, tiếng gió rít vù vù vọng lại nghe như tiếng gào khóc thê lương, khiến người ta không rét mà run.

Xung quanh hang động hiện lên ánh sáng lờ mờ do một loại vật chất không rõ nguồn gốc, màu xanh mượt giống như ma trơi phát ra.

Nhưng không gian bên trong hang động này lại chứa đựng thiên địa linh khí hết sức nồng đậm, thậm chí Dương Khai còn thoáng ngửi thấy mùi hương của dược liệu trong đó. Trong lòng hắn lúc này rất rung động, biết rằng hắn và Dương Viêm đã tìm đúng chỗ rồi, vị trí mà 2 tấm bản đồ khiếm khuyết chỉ dẫn, tám chín phần mười chính là hang động bí mật của Cổ Dương Tông này.

Ánh sáng trong hang động tuy rằng chỉ lờ mờ, nhưng với tu vi của Dương Khai, sau khi rót thánh nguyên vào hai mắt vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ rất rõ ràng. Ngầm thả thần thần niệm ra cảm nhận một hồi, rất nhanh Dương Khai đã phát hiện hang động này có dấu vết của con người cải tạo, dường như đây vốn là một hang động tự nhiên nằm cách mặt đất khoảng trăm trượng, sau đó lại được người ta cải tạo rộng thêm ra.

Mà ở chỗ sâu nhất trong hang động có bốn lối đi thông suốt, mỗi một lối đi cũng không biết thông tới đâu. Dương Khai thả thần niệm ra dò xét dọc theo một lối đi, đến độ sâu khoảng ba mươi trượng chợt biến sắc, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.

- Phát hiện cái gì hả? Dương Viêm khẽ hỏi.

- Suỵt! Dương Khai vội vàng đưa một ngón tay lên ra hiệu im lặng, rồi lén lút thu hồi lại thần niệm, truyền âm cho Dương Viêm: - Thi binh, rất nhiều Thi binh.

Dương Viêm tái mặt. Dương Khai nói tiếp: - Nhưng dường như chúng đều đang ngủ say, chưa tỉnh lại, chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút, không đánh thức bọn chúng thì không sao đâu.

- Có bao nhiêu con? Mặt Dương Viêm trắng bệch, khẩn trương hỏi thăm.

- Không rõ lắm, huynh chỉ mới dò xét dưới đáy một lối đi đã có ít nhất mấy trăm con rồi, nếu như mỗi lối đi đều có số lượng Thi binh như vậy...

- Trong này chẳng lẽ là Thi huyệt! Dương Viêm dường như nhớ ra điều gì đó.

- Thi huyệt? Dương Khai nhướng mày.

- Vâng, nghe đồn đó là một nơi đặc biệt, dễ dàng sinh ra Thi binh, hơn nữa nếu như Thi binh ngủ say tu luyện ở nơi này thì có thể khiến cho thần hồn và thân thể dễ dàng dung hợp, mở ra linh trí. Nếu đây thật sự là Thi huyệt vậy thì hết sức nguy hiểm.

- Có phải Thi huyệt hay không huynh không biết, nhưng ở sâu trong lối đi quả thật thi khí rất nồng đậm, khí âm hàn cũng vậy, những Thi binh ngủ say kia đúng là đang hô hấp những luồng khí trắng âm hàn trong đó.

- Vậy thì chính xác là Thi huyệt rồi. Dương Viêm hoảng sợ, khẽ giải thích: - Có nhiều Thi binh như vậy, rất có thể một phần trong số đó là đệ tử Cổ Dương Tông trước kia, mà số còn lại là những võ giả gặp nạn sau đó, dường như chúng ta đã vào một nơi khủng khiếp rồi.

- Dù sao cũng đã tới rồi, nói chuyện này để làm gì. Dương Khai cười khà khà, vận chuyển tâm niệm, xa xa một quầng lửa liền lặng lẽ bay trở về, ngay sau đó biến mất vào trong cơ thể Dương Khai, chính là khí linh do Dương Khai thả ra dò đường trước đó.

Dương Viêm thấy vậy liền nghiến răng, lần nữa phát động ra năng lực của bí bảo dây chuyền, bí bảo dây chuyền liền tỏa ra vầng sáng sóng sánh như nước bao phủ Dương Viêm lại, cả Dương Khai cũng được bao phủ trong đó.

Trong chốc lát, khí tức của hai người đã bị ngăn cách với bên ngoài.

Hai người liếc nhau, lén lút đi về phía trước.

Những Thi binh kia nếu như đang ngủ say thì cũng không có gì đáng lo ngại, điều khiến Dương Khai lo lắng duy nhất chính là, tên Thi binh có cấp độ Thánh Vương đỉnh phong hắn đả thương trước đó không biết giờ đang trốn ở nơi nào. Dương Khai không dám tùy tiện đi dò xét, cho nên nhất thời cũng không tìm ra tung tích của hắn. Chỉ mới đi qua một vài đường rẽ đã có thể nghe thấy tiếng hô hấp rất rõ ràng của Thi binh đang phun ra hít vào thi khí nồng đậm. Tuy nhiên những tiếng hô hấp này rất đều đặn, dĩ nhiên nếu không có ngoại lực tác động, những Thi binh kia sẽ không thể nào thức tỉnh.

Mỗi lần đi qua một đường rẽ, Dương Viêm đều không kìm được nép sát vào Dương Khai, tựa như theo bản năng muốn tìm một chỗ dựa an toàn vậy.

Cũng may Dương Viêm có bí bảo xuất sắc, hai người lại hết sức cảnh giác, cho nên đoạn đường xâm nhập này cũng không lộ ra chút khí tức nào.

Mà trong lúc hai người đang xâm nhập, tại một ngã ba ở sâu bên trong có ba con Thi binh thân hình khô gầy, bộ dạng khủng khiếp đang khoanh chân ngồi dưới đất, chính bọn chúng cũng không biết công pháp chúng đang vận chuyển là gì, nhưng chỉ mới hít vào một hơi đã thu từng luồng từng luồng khí trắng vào trong thân thể, tăng cường thực lực của bản thân.

Mà trong cơ thể ba con Thi binh này đều tỏa ra khí tức năng lượng Thánh Vương Cảnh đỉnh phong.

Bỗng nhiên, một bóng dáng chợt lóe lên xuất hiện ở lối đi, không ngờ lại chính là tên Thi binh đang chạy trốn kia, bộ dáng của nó hết sức chật vật, một cánh tay đã bị đứt lên quá khửu, hai cái nanh thò ra ngoài, nhìn qua hết sức dữ tợn.

Hắn vừa mới xuất hiện ba Thi binh khác đã nhận ra, quay mặt nhìn về phía hắn. Trong chốc lát, ngọn lửa xanh biếc trong sáu con mắt liền không ngừng nhảy nhót lên trong huyệt động âm u.

- Hả, Nhiếp huynh, sao huynh lại biến thành như vậy? Một Thi binh trong đó vừa nhìn thoáng qua đã thấy đồng bạn của hắn bị cụt tay, kinh ngạc hỏi: - Chẳng lẽ gặp phải nguy hiểm gì đó ở bên ngoài?

Ánh mắt Thi binh cụt tay kia liền lóe lên vẻ hung ác, nghiến răng nói: - Đúng là đụng phải chút nguy hiểm, nhất thời sơ suất bị người ta chém rớt một tay!

- Không ngờ lại còn có chuyện như vậy!

Tên Thi binh vừa lên tiếng tước đó lộ ra vẻ giật mình, nói: - Từ rất nhiều năm nay, không phải là chưa từng có võ giả Phản Hư Cảnh nào đi vào Táng Hùng Cốc sao? Chẳng lẽ bây giờ lại có võ giả Phản Hư Cảnh đi vào?

- Không phải Phản Hư Cảnh, mà chỉ là một Thánh Vương lưỡng tầng cảnh mà thôi. Thi binh cụt tay dường như hơi xấu hổ, nói tiếp: - Nhiếp mỗ nhất thời không để ý, mới bị thương nặng như vậy.

- Ha ha, Nhiếp huynh nói đùa rồi, nếu như ta và huynh đang còn thân thể con người thì bị thương kiểu này quả thật rất khó chữa khỏi, nhưng bây giờ đã biến thành hình dáng này, thương thế như vậy nhằm nhò gì, chỉ cần tốn chút thi khí bản mạng là có thể mọc ra như cũ rồi.

- Thương thế này của Nhiếp huynh chỉ sợ không có cách nào khỏi được. Một Thi binh tóc dài khác dường như đã phát hiện ra điều gì đó, liền nói, hơn nữa âm thanh phát ra từ Thi binh này lại tròn tiếng, êm tai, hiển nhiên thân thể của Thi binh này là một nữ nhân. Tuy không thấy rõ toàn thân của Thi binh, nhưng có thể tưởng tượng được khi còn sống Thi binh này nhất định là một nữ nhân xinh đẹp.

- Vì sao lại nói như vậy? Thi binh vừa lên tiếng lúc nãy nghi hoặc hỏi thăm.

- Nếu như ta không nhìn lầm, cánh tay bị cụt của Nhiếp huynh có phải là thiếu một bộ phận hay không? Ánh mắt của nữ Thi binh lóe lên, hỏi.

Vừa nghe nữ Thi binh nói như vậy, hai tên khác đều cẩn thận quan sát, vừa nhìn đã phát hiện đúng thật là như thế. Cánh tay bị chặt đứt được Thi binh kia mang về quả thật bị thiếu một bộ phận, hơn nữa vết cắt rất đều đặn, giống như là bị cắt qua hai lần vậy.

- Chỉ là một tên Thánh Vương lưỡng tầng cảnh mà lại lợi hại như vậy sao? Nhiếp huynh có phải ngươi quá khinh địch hay không? Nữ Thi binh giọng nói có một chút trách cứ nói.

- Không phải Nhiếp mỗ khinh địch, mà là lực lượng của hắn quá mức kỳ quái, từ trước tới giờ ta chưa từng gặp qua loại công kích như vậy. Thi binh cụt tay hồi tưởng lại lúc lưỡi đao đen như mực đánh tới, ngay cả hắn đã là thi thể thì gương mặt cũng co rúm lại kinh hãi không ngớt, nếu lúc đó hắn không phản ứng nhanh, chỉ sợ đã chết thêm một lần nữa rồi. Lần trước, sau khi chết trở thành Thi binh, hắn đã phải tu luyện hết sức vất vả để xuất hiện thần trí, sau đó lại trải qua vô số năm mới có được thực lực như ngày hôm nay. Lần này nếu lại chết lần nữa, sẽ thật sự tan thành mây khói.

- Là loại lực lượng gì? Ba Thi binh khác đều cảm thấy ngạc nhiên, vội vàng truy hỏi.

Chương 1296: Hang động bí mật.

Thi binh cụt tay liền vội vàng kể lại những chuyện hắn đã gặp phải, cả chi tiết hắn cùng Dương Khai giao thủ cũng không bỏ sót.

Sau khi nghe xong, thân thể nữ Thi binh kia khẽ run lên, nghi hoặc nói: - Huynh nói là hắn có thể chém ra công kích hình lưỡi đao đen như mực sao? Mà công kích kia tuy không có chút dao động năng lượng nào, nhưng huynh lại không đỡ được?

- Không sai, sau khi chém qua, cánh tay của ta liền thiếu mất một phần, cũng không biết biến đi đâu. Thi binh cụt tay gật mạnh đầu, hai tròng mắt xanh biếc nhìn nữ Thi binh hỏi: - Có phải muội biết điều gì đó hay không?

Nữ Thi binh kia lộ ra vẻ chần chờ, trầm ngâm một hồi lâu mới đáp: - Theo như huynh nói, lực lượng đối phương thi triển có vẻ là lực lượng không gian.

- Cái gì? Ba Thi binh còn lại hết sức kinh hãi: - Lực lượng không gian? Muội không có nói đùa đó chứ?

Nữ Thi binh hừ lạnh một tiếng: - Các ngươi đã quên ta xuất thân từ nơi nào rồi sao?

Thi binh cụt tay ngẩn ra, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó, chợt nói: - Thì ra là thế!

Nữ Thi binh khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: - Trong số các đại trưởng lão của Chiến Thiên Minh, cũng có một người tu luyện lực lượng không gian, muội từng may mắn được thấy Mạc trưởng lão Mạc Tiếu Sinh thi triển thần thông như thế một lần, cho nên đối với lực lượng không gian so các huynh am hiểu hơn. Chỉ là...

- Chỉ là cái gì?

- Chỉ là nếu đúng như Nhiếp huynh nói, thì trình độ lực lượng không gian của người xâm nhập cũng quá cao đi, năm xưa ngay cả Mạc trưởng lão cũng không thể làm được chuyện tạo thành đao không gian rồi chém xuống thi thể một cách dễ dàng, người này cùng lắm chỉ là một tên Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, sao có thể làm được chuyện như vậy? Cho nên muội chỉ nói hắn thi triển ra giống với lực lượng không gian, chứ không dám khẳng định.

- Không sai, không sai! Đại danh Mạc Tiếu Sinh của quý minh trước kia ta cũng đã được nghe nhiều, chỉ có điều đã qua mấy trăm năm rồi, không biết hắn còn sống hay không. Nếu như tiểu tử kia thật sự có thể tạo thành đao không gian thì quả thật là quá kinh khủng rồi.

- Bây giờ nói những lời này có ích lợi gì, các ngươi đã quên mất chúng ta là loại sinh vật gì rồi sao? Lan cô nương, ta biết ngươi cùng Mạc trưởng lão có quan hệ sâu xa, nhưng bây giờ nếu ngươi xuất hiện trước mặt hắn với bộ dáng này, hắn nhất định sẽ bỏ ngươi, đúng chứ?

Nữ Thi binh được gọi là Lan cô nương kia nghe vậy, con mắt như ma trơi nhảy nhót càng thêm nhanh chóng, trông hết sức bất ổn.

- Đúng rồi Nhiếp huynh, lúc ngươi trở lại, không để lại dấu vết gì chứ?

Thi binh lên tiếng đầu tiên cảnh giác hỏi.

- Tất nhiên là không, hơn nữa cho dù người đó có tìm tới nơi này, cũng không phá nổi cấm chế ở đây. Nơi này là trận pháp cấm chế mà Cổ Dương Tông trước kia đã bố trí, nếu không phải chúng ta biết được phương pháp ra vào từ chính miệng bọn bọn họ nói ra, thì cũng không thể phá trận mà vào đây được. Hắn chỉ là một Thánh Vương lưỡng tầng cảnh nhỏ bé, làm gì có bản lĩnh như vậy chứ?

- Cũng có lý. Thi binh kia gật gật đầu, bỗng nhiên chợt nhớ ra điều gì đó, liền giận dữ nói: - Ta thật không biết nên cảm tạ Cổ Dương Tông hay là nên hận bọn hắn, vì bọn chúng mà ta phải chết, nhưng nếu không có bọn chúng thì chỉ sợ ta đã sớm tan thành mây khói rồi. Rơi vào kết cục như bây giờ, cảm giác trong đó...hà hà!

Vừa dứt lời, ba Thi binh khác đều trở nên trầm mặc, hiển nhiên là rất đồng cảm.

Không khí ở nơi sâu trong hang động liền chìm vào tĩnh lặng một lúc lâu, sau đó nữ Thi binh kia mới lên tiếng: - Thôi, không thèm nghĩ đến những chuyện này nữa, mười năm tới đến phiên chúng ta trông giữ chỗ này, để đề phòng bất trắc nên đi thăm dò một chút, mất công những đại nhân kia tỉnh dậy lại chất vấn.

- Cũng tốt, ta cùng với Lan cô nương đi xem qua, Nhiếp huynh, ngươi mau dùng âm khí ở đây để nối lại cánh tay đi, tuy thiếu một đoạn nhưng so với không có tay thì vẫn tốt hơn. Vừa nói, Thi binhh kia vừa đứng lên, cùng nữ Thi binh đi ra ngoài.

Cùng lúc đó, tại một nơi khác, hai người Dương Khai và Dương Viêm vừa lẻn vào trong một hang động bí mật rộng lớn. Nhìn từng dãy giá gỗ trống rỗng, còn có các loại hộp đã mục nát nằm lay lắt trên mặt đất, sắc mặt Dương Khai liền trở nên u ám, suýt nữa đã không nhịn được chửi ầm lên.

Hắn và Dương Viêm lần theo mùi dược liệu đến đây, sau khi dò xét thấy không có dấu vết Thi binh ngủ say, liền hào hứng vọt vào.

Nào ngờ lại thấy được cảnh này.

Trong này trước kia nhất định là nơi cất giữ linh thảo linh dược của Cổ Dương Tông, số lượng giá gỗ sắp thành từng hàng kia ít nhất cũng phải hơn trăm cái, mỗi một cái giá gỗ đều có tầng ba, mỗi một tầng có thể đặt được 5, 6 chiếc hộp. Nhưng bây giờ tất cả những chiếc hộp này đều bị vứt bỏ lung tung trên mặt đất, không ai thèm ngó tới.

Mà toàn bộ hộp đều đã được mở ra, những thứ bên trong cũng không cánh mà bay. Thật vất vả tìm đến nơi này, tưởng rằng sẽ có thu hoạch lớn, nhưng rồi lại nhìn thấy cảnh này, có thể hiểu được tâm trạng Dương Khai lúc này ra sao.

Không cần đoán cũng biết, những linh thảo linh dược này nhất định đã bị đám Thi binh ngủ say ở đây ăn hết.

Tuy rằng ăn vào như vậy hơi phí của trời, nhưng Thi binh không thể luyện đan nên bọn chúng chỉ có thể làm như vậy. Ăn linh thảo linh dược, tăng cường sức mạnh thân thể, đây vốn là con đường tu luyện của Thi binh, cũng tương tự như yêu thú vậy.

Tuy nhiên, sau khi cẩn thận tìm kiếm những hộp đã mở ra, Dương Khai cũng tìm được một ít linh thảo linh dược thuộc tính hỏa còn sót lại. Những thảo dược này đối với đặc tính thích âm hàn như Thi binh mà nói, giống như là độc dược nguy hiểm vậy, dĩ nhiên bọn chúng sẽ không nuốt vào.

Đáng tiếc tất cả các hộp đều đã bị mở ra, trải qua thời gian dài như vậy, dược tính của những thảo dược này đều đã mất hết không còn lại chút nào, tất cả đều không dùng được nữa. Điều này làm cho Dương Khai muốn rách cả mắt, chỉ hận không thể vọt vào sâu trong hang động chém nhừ tử đám Thi binh cho bõ tức giận.

Sau một hồi dò xét với tâm trạng buồn bực, Dương Khai và Dương Viêm đều bóp cổ tay thở dài.

Kho linh dược của cả một đại tông môn, không ngờ cứ như vậy bị vơ vét sạch sẽ, bất cứ ai thấy được đều vô cùng đau lòng.

Cũng may là ở trong hang động bí mật này ngoại trừ kho linh dược ra, bên trong vẫn còn có những hang động khác, hai người cũng không chần chờ, tiếp tục xâm nhập vào bên trong.

Ngay sau khi hai người rời đi không lâu, nữ Thi binh và một tên Thi binh khác liền quỷ mị xuất hiện ở chỗ này. Hai tên Thi binh đều hít hít không khí, rồi lập tức liếc nhìn nhau, tròng mắt màu xanh lóe lên.

- Có khí tức của người sống! Tên nam Thi binh kia khẽ nói.

Nữ Thi binh khẽ gật đầu: - Hơn nữa còn là hai người, xem ra người Nhiếp huynh đụng phải đã xâm nhập vào trong này rồi.

- Không xong, ở bên trong là khu vực cất giữ khoáng thạch và bí bảo, ngoài ra còn có món đồ kia, đối với kế hoạch sau này của các vị đại nhân còn có chỗ dùng tới. Nam Thi binh kia liếc nhìn phương hướng mà Dương Khai và Dương Viêm biến mất, ánh mắt chợt biến đổi, khẽ hô lên.

Ánh mắt Nữ Thi binh hiện lên vẻ tàn nhẫn, lên tiếng: - Trước hết cứ đi theo quan sát một chút, nếu như ta và huynh liên thủ có thể giải quyết được bọn chúng, vậy thì không cần đánh thức mấy vị đại nhân. Nếu để người này xâm nhập vào bên trong, bất kể như thế nào chúng ta đều không tránh khỏi bị trách phạt.

Nghe nàng vừa nói như vậy, ánh mắt nam Thi binh kia hơi đổi, có vẻ rất hoảng sợ, vội vàng gật đầu nói: - Được! Lập tức, hai Thi binh liền vận chuyển lực lượng trong cơ thể, thu liễm khí tức bản thân, lén lút bám theo.

Tại một nơi sâu hơn trong hang động bí mật, Dương Khai và Dương Viêm đang thong thả xuyên qua xuyên lại giữa những hàng giá gỗ, tay của hai người vừa đung đưa một cái, những điển tịch cả dày lẫn mỏng đều mất tăm.

Trong này dĩ nhiên là phòng chứa điển tịch công pháp bí mật của Cổ Dương Tông.

Dương Khai cũng không có thời gian nhìn kỹ, hiển nhiên là phải thu trước rồi tính sau.

Tuy nhiên, khi hắn liếc mắt tới một quyển bí điển có tên là luyện thi thuật, lập tức hiểu ra tại sao ở nơi này lại có nhiều Thi binh như vậy. Cổ Dương Tông trước kia cũng là một đại tông môn không thua gì Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông, có loại bí điển như vậy cũng rất bình thường. Nói vậy, trong hàng ngũ đệ tử của Cổ Dương Tông cũng có người tu luyện loại bí điển này, cho nên mới khiến cho chỗ này sau 2000 năm xuất hiện nhiều Thi binh như vậy.

Số lượng bí điển công pháp không ít, nhưng rất nhanh đã bị Dương Khai và Dương Viêm vơ hết vào túi.

Khi xác định đã vét sạch toàn bộ, hai người mới tiếp tục xâm nhập vào sâu hơn.

Một lát sau, hai người lại đi vào một cái hang động bí mật khác. Nhìn số lượng bí bảo khổng lồ, rực rỡ muôn màu trước mắt, cho dù Dương Khai có tài sản giàu có cũng không khỏi cảm thấy động lòng.

Tại kho chứa bí bảo này, ít nhất cũng có hơn một ngàn món, hơn nữa có rất nhiều hình dáng khác nhau, bí bảo dạng đao kiếm không tới một phần mười, còn lại là các loại bí bảo dạng vòng tròn, hạt châu, các loại có hình trang sức, còn có một số ít bí bảo dạng cây cờ; bảo giáp cũng có vô số.

Ở phía dưới hang động bí mật này có một pháp trận to lớn đang vận chuyển, dường như là đang hấp thu thiên địa linh khí, bảo dưỡng những bí bảo này.

Mà hiệu quả có vẻ cũng không tồi, tuy rằng đã trôi qua hơn hai ngàn năm, nhưng đại đa số bí bảo vẫn hiện lên hào quang óng ánh như cũ, vừa nhìn đã biến linh tính chưa mất. Ngoài ra còn có một số bí bảo mặc dù không tỏa ra hào quang gì, nhưng được bảo tồn hết sức hoàn hảo, chỉ cần tu sửa bổ một chút là có thể sử dụng được.

Hơn một nửa đều là bí bảo cấp Thánh Vương, hai thành trong đó là cấp Hư Vương.

Số lượng bí bảo nhiều như thế, khiến Dương Khai hết sức vui mừng.

Cùng Dương Viêm liếc nhau, không khách sáo chút nào phân công nhau hành động.

Sau thời gian chưa đầy nửa nén hương, nơi này liền trở nên trống rỗng.

- Vẫn còn hang động bí mật. Sau khi Dương Khai dẹp xong những bí bảo này, nhìn vào chỗ sâu hơn của lối đi, ánh mắt liền hiện lên vẻ vui mừng nồng đậm.

Trước đó hắn cùng với Dương Viêm đã đi qua các hang động bí mật chứa linh thảo linh dược, công pháp bí điển, bí bảo, hiện tại vẫn còn một cái, không biết bên trong sẽ chứa thứ gì, nhưng nếu như đã được cất giữ ở trong cùng thì có thể khẳng định giá trị sẽ không thấp.

Trên mặt vẫn còn hiện ra vẻ ngoài ý muốn, hai người Dương Khai và Dương Viêm tiếp tục xâm nhập vào sâu bên trong.

Chờ cho hai người đi khỏi, lúc này hai tên Thi binh vẫn một mực đi theo phía sau bọn họ kia mới lén lút hiện thân, nhìn xung quanh, ánh mắt trở nên u ám.

- Bọn họ đã đi vào chỗ đó mất rồi. Trong đó là nơi mà cho dù là các vị đại nhân cũng không thể đi vào! Làm sao bây giờ? Nam Thi binh kia lên tiếng hỏi.

- Còn có thể làm được gì chứ? Nữ Thi binh khẽ thở dài: - Các vị đại nhân đều không vào được, dĩ nhiên chúng ta không thể vào, chỉ có thể chờ ở chỗ này thôi. Tuy nhiên nghe nói trong đó cất giữ bảo vật trấn tông của Cổ Dương Tông, Thái Dương Chân Tinh, đối với loại thi thể như chúng ta có tính khắc chế mãnh liệt, bằng không cũng không đến mức các vị đại nhân cũng không thể đi vào.

- Ừm, ta cũng đã nghe nói qua chuyện này, nghe nói đây chính là chân tinh được chiết xuất ra từ Tinh Hạch của một cái mặt trời. Không biết rốt cuộc là ai mà lại có loại thủ đoạn thần kỳ như vậy, rồi sau đó thì lại rơi vào tay Cổ Dương Tông.

Chương 1297: Bàn Băng Ngọc vạn năm.

Những chuyện này không cần chúng ta tính, hơn nữa dù chúng vào trong, với tu vi cảnh giới của chúng, có thể mang đi Thái Dương Chân Tinh hay không là chuyện khác, nghĩ những chuyện này làm gì. Thi binh nữ cười lạnh.

- Đúng rồi. Thi binh nam cũng cười hắc hắc. - Thái Dương Chân Tinh không dễ cầm như thế, nói không chừng hai người kia sẽ chịu thiệt, căn bản không cần chúng ta ra tay đã bỏ mạng trong này, chúng ta chỉ cần xem kịch là được.

Nghĩ vậy, hai Thi binh đều vui vẻ, ẩn nấp thân hình, lén lút trốn sang một bên, chờ đợi chuyện hay xảy ra.

Ở trong hang, Dương Khai nhìn cảnh này, không nhịn được muốn cười ha hả.

Trong hang, cất giấu toàn là thánh tinh cùng các loại khoáng thạch quý hiểm!

Những khối thánh tinh đều là cấp thượng phẩm, chất đống thành mấy quả núi nhỏ, mỗi một cái đều cao mười mấy trượng, phóng mắt quét qua, trong mỗi chỗ phải chứa ít nhất ba bốn triệu thánh tinh.

Nói cách khác, chỗ này chứa đựng mấy chục triệu thánh tinh!

Trước đó Dương Khai còn cầu nguyện, nếu có thể mượn hành trình lần này giải quyết cục diện khó khăn của Long Huyệt Sơn thì không gì tốt hơn, bây giờ, liền dễ dàng đạt được nguyện vọng này.

Liếc sang Dương Viêm, hai người đều thấy được ánh mắt vui mừng của đối phương.

Không vội đi thu những đống thánh tinh, ánh mắt hai người đều bị một cái đài ngọc thu hút. Đài ngọc trắng như tuyết, tỏa ra luồng hơi lạnh băng, làm cho hang động trở nên lạnh buốt, vừa nhìn là biết thứ bất phàm.

Ở trên đài ngọc, đặt 4 chiếc nhẫn không gian, còn có khoáng thạch đặc biệt bị bao phủ trong màng sáng năng lượng.

Cùng đi tới trước đài ngọc, cẩn thận xem xét, Dương Viêm khẽ hô lên: - Đây là Băng Ngọc vạn năm!

- Băng Ngọc vạn năm!

Ánh mắt Dương Khai co rụt, vội hỏi: - Muội không nhìn nhầm?

- Đây chắc chắn là Băng Ngọc vạn năm, muội không nhìn nhầm. Nhìn nàng chắc chắn, Dương Khai tự nhiên tin tưởng vào ánh mắt của nàng, nhất thời, trong ánh mắt vừa mừng rỡ vừa giật mình.

Thứ như Băng Ngọc, vốn là cực kỳ ít ỏi, mà Băng Ngọc vạn năm lại càng cực kỳ khó có. Nếu dùng Băng Ngọc vạn năm chế tạo ra bí bảo mang theo người, có thể khiến võ giả tu luyện thuộc tính băng hàn chuyển hóa linh khí thiên địa tốt hơn, tăng cường hiệu suất tu luyện.

Băng Ngọc vạn năm không đơn giản chỉ có một tác dụng như thế, luyện chế bí bảo hệ băng hàn, nếu bỏ vào một chút Băng Ngọc vạn năm, sẽ tự nhiên tăng thêm 3 phần uy năng, thậm chí có thể phóng thích ra hàn khí Băng Ngọc. Loại hàn khí này có tác dụng với thân thể hay thần hồn, cực kỳ lạnh giá.

Băng Ngọc vạn năm, là một trong ba loại huyền ngọc nổi danh, một cục to bằng nắm tay, cũng là bảo bối giá trên trời.

Mà trước mắt lại có một khối Băng Ngọc vạn năm lớn như vậy, sao không làm Dương Khai mừng rỡ. Hắn kinh hãi, là Băng Ngọc vạn năm này lại bị chế tạo thành đài ngọc, đặt 4 chiếc nhẫn không gian cùng một cục khoáng thạch.

4 chiếc nhẫn không gian thì cũng thôi, có lẽ chỉ tùy ý đặt ở đây. Còn cục khoáng thạch to cỡ đầu người, không có gì nổi bật, khẳng định là có lai lịch, bằng không sao lại dùng cấm chế bảo vệ.

Dương Khai liếc Dương Viêm, quả nhiên phát hiện thần sắc của nàng ngưng trọng, đang quan sát cục khoáng thạch đó, nhưng vẫn không nói gì, dường như ngay cả nàng cũng không dám xác định cục khoáng thạch này là vật gì, điều này khiến Dương Khai càng thêm kinh ngạc.

- Trước tiên xem 4 chiếc nhẫn không gian đã. Dương Khai chờ hồi lâu, cũng không thấy Dương Khai có phản ứng, liền đưa ra đề nghị. Vừa nói, vừa cầm lấy những chiếc nhẫn kia.

Thần niệm đi vào tra xét bên trong, Dương Khai khẽ gật đầu.

Không ngoài dự đoán, trong 4 chiếc nhẫn không gian này cũng chứa đựng thánh tinh cùng khoáng thạch quý hiếm, mỗi thứ một nửa. Thánh tinh thì khỏi nói, số lượng khổng lồ, còn khoáng thạch quý hiếm thì càng hiếm hơn cả những loại bên ngoài.

Ném nhẫn cho Dương Viêm kiểm tra, nàng liền mừng rỡ: - Thật quá tốt, có những thứ này, muội sẽ có thể luyện chế những bảo bối vẫn luôn suy xét. - Bảo bối gì? Dương Khai tò mò không thôi, không biết bảo bối gì mà phải sử dụng nhiều đồ như vậy.

- Trước tiên không nói cho huynh, nhưng đến lúc đó phải mượn lực lượng của huynh. Dương Viêm cười hì hì, trả lại chiếc nhẫn.

Dương Khai nhìn nàng, cũng không hỏi, thu lại hẫn, mới nhìn vào cục khoáng thạch kỳ quái bị cấm chế bao phủ trên đài ngọc, nói:

- Muội có thể mở ra cấm chế này không?

- Có thể mở ra! Dương Viêm khẽ gật đầu. - Nhưng mà nhất định phải mở ra? Không biết sao, muội cảm nhận được một tia hơi thở nguy hiểm từ thứ này.

- Muội cũng có cảm giác này? Dương Khai kinh ngạc, vốn hắn tưởng là ảo giác của mình, nhưng không ngờ Dương Viêm cũng giống vậy, thần sắc liền ngưng trọng hơn. Có thể làm hắn cảm thấy nguy hiểm, nhất định là cực kỳ nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng là vô giá.

Dương Viêm không nói nữa, mà tập trung nhìn tảng đá to bằng đầu người, hồi lâu sau mới nói:

- Mở ra đi, dù có nguy hiểm, tin rằng chúng ta cũng có thể chống đỡ được. Gặp vật như thế mà bỏ qua, quả thật quá đáng tiếc.

Nói rồi, lấy ra công cụ giải trừ cấm chế, ném xung quanh.

Dương Khai thấy thế, liền trở nên cảnh giác, âm thầm thúc đẩy thánh nguyên, chuẩn bị sẵn sàng ra tay.

Ngẫm lại, phất tay gọi, thả ra Thạch Khổi, truyền thần niệm sang hạ lệnh cho nó. Thạch Khổi liền tới trước đống thánh tinh khoáng thạch, há to miệng, bắt đầu cắn nuốt chúng.

Không biết cấu tạo thân thể Thạch Khổi thần kỳ thế nào, nhìn nó nhỏ nhắn, nhưng dung lượng cái bụng không giới hạn, thoáng cái đã nuốt mất nửa quả núi nhỏ.

Trước kia Dương Khai có hỏi Dương Viêm về chuyện này, nghe nàng nói, Dương Khai mới biết bản thân Thạch Khổi có năng lực thiên phú cắn nuốt khoáng thạch tiến hóa, nó cắn nuốt khoáng thạch, tuy rằng đa số sẽ phun ra, hơn nữa còn là sau khi tinh luyện, nhưng bản thân nó cũng sẽ hấp thu một chút, hấp thu những tinh hoa khoáng vật là căn bản cho nó trưởng thành.

Khoáng thạch có đặc tính gì, nó hấp thu xong sẽ có được năng lực của khoáng thạch đó. Mà cực kỳ trùng hợp, Thạch Khổi sinh ra cắn nuốt số khoáng vật đầu tiên, chính là Không Linh Tinh, loại khoáng vật có lực lượng không gian này làm hình thành không gian rộng lớn trong bụng Thạch Khổi, cho nên nó mới có thể cắn nuốt vô hạn. Nếu không thì Thạch Khổi bình thường dù có thiên phú cắn nuốt, cũng không có dung lượng khổng lồ như con này.

Thạch Khổi cắn nuốt thánh tinh cùng khoáng vật, tốc độ rất nhanh, Dương Khai cũng không chú ý nó nữa, mà nhìn chằm chằm động tác của Dương Viêm.

Cấm chế bao phủ trên hòn đá kỳ lạ kia rất là phức tạp, ngay cả tự mình Dương Viêm ra tay, cũng không thể phá giải ngay được. Dương Khai sợ xảy ra chuyện gì, tự nhiên lén thả ra thần niệm tra xét xung quanh.

Vừa tra, hắn liền giật mình.

Bởi vì trong hang động bí mật mà hai người vừa cướp bóc, lại có hai cỗ thi khí nhàn nhạt ẩn nấp. Tuy rằng chúng ẩn nấp không kém, nhưng dưới thần niệm mạnh mẽ của Dương Khai thì vẫn lộ ra một chút dấu vết, làm hắn phát giác ra.

Nhưng làm Dương Khai hơi yên lòng, hai Thi binh này chỉ là Thánh Vương tam tầng cảnh, hơn nữa không có ý ra tay, chỉ nằm yên trong đất, không động đậy.

Dương Khai càng thích vậy, giả vờ như không phát hiện gì, vừa chú ý động tĩnh của chúng, vừa chú ý tiến triển của Dương Viêm.

Đối với Dương Khai, chỉ cần lấy hết những thứ này, coi như đại công cáo thành. Đến lúc đó trực tiếp xé rách không gian, dẫn Dương Viêm chạy đi, dù cho kinh động vô số Thi binh trong này, hắn vẫn có thể thoải mái chạy thoát.

Đổi lại trước kia, hắn còn không dám tùy tiện mang theo người xé rách không gian. Dù sao xé rách không gian cực kỳ không ổn, trong quá trình đi qua rất có thể sẽ xảy ra chuyện gì bất ngờ, một mình hắn còn có thể đối phó, nhưng mang theo một người liền không đảm bảo được an toàn của đối phương.

Nhưng hiện tại, hắn lý giải cùng lĩnh ngộ lực lượng không gian đã sớm lên đến độ cao mới, mang theo người nháy mắt đi xa ngàn dặm không thành vấn đề.

Có chỗ dựa, hắn tự nhiên không e ngại gì.

Quầng sáng cấm chế bao phủ trên đài ngọc, bị Dương Viêm phá giải, nhưng vẫn chắc chắn như ban đầu. Chỉ có thể thấy trên màng sáng có những gợn sóng khác thường lóe lên, cùng lúc đó, màng sáng lại rung động không yên, khi thì phình ra, khi thì co lại, nhìn rất quái lạ.

Hơn nữa, không giống như phá giải những loại cấm chế khác, lần này sắc mặt của Dương Viêm đặc biệt ngưng trọng, mặt nhỏ hồng lên, xem ra rất khó khăn.

Thời gian trôi qua, màng sáng cấm chế bắt đầu lung lay sắp đổ, Dương Khai vừa thấy, liền biết cấm chế sẽ bị phá giải ngay.

Đúng lúc này, Dương Viêm bỗng nhiên quát khẽ: - Cẩn thận!

Vừa nói xong, tầng cấm chế kia liền vỡ tan, đồng thời, một cỗ hỏa linh khí tinh thuần khiến cho hai người biến sắc, trào ra từ cục khoáng thạch kỳ quái kia.

Trong khoảng khắc, toàn bộ hang động nóng rực, đối diện như có một con rồng lửa ập tới.

Sắc mặt Dương Viêm trắng bạch, tuy rằng nàng sớm dự cảm được nguy hiểm, nhưng không ngờ sau khi phá giải cấm chế lại xảy ra chuyện như thế. Rồng lửa chưa ập tới, nàng bỗng sinh ra cảm giác như bị hòa tan.

Vừa cảm nhận được nguy hiểm, nàng cũng thúc đẩy uy năng các món bí bảo phòng ngự, những tầng phòng hộ bố trí trước mặt nàng.

Những bí bảo này toàn là Hư cấp trung hạ phẩm, là bí bảo đặc chế dành riêng cho nàng. Nói tới năng lực phòng hộ, không kém gì bí bảo Hư cấp thượng phẩm.

Nhưng ngay cả như thế, rồng lửa vẫn không gì cản nổi ập tới trước mặt nàng, hỏa linh khí dày đặc vừa chạm vào phòng hộ, liền hòa tan tất cả. Những tiếng răng rắc vang lên, hai vòng tai của Dương Viêm vỡ vụn, vòng tay cũng vỡ nát, đồng thời chiếc bảo giáp mặc trên người cũng mờ nhạt.

Ba tầng phòng hộ lại không chống nổi rồng lửa xâm nhập, ở trước mặt rồng lửa, phòng hộ này như tờ giấy mỏng không chịu nổi một đòn, ngay cả bí bảo của nàng cũng bị phá hủy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau