VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1286 - Chương 1290

Chương 1288: Âm hồn.

Trên bầu trời một mảnh sơn cốc diện tích mấy trăm ngàn dặm, Dương Khai cùng Dương Viêm đứng giữa không trung, nhìn khí âm hàn khác thường đặc sệt, cuộn trào không ngừng, đều không khỏi nhíu mày.

Dù không xâm nhập vào, Dương Khai cũng có thể nhìn thấu không phải dễ chống đỡ khí âm hàn này, hơn nữa thỉnh thoảng bên trong còn truyền ra tiếng gió rít như tiếng gào thảm thiết, khiến người ta không rét mà run.

- Muội xác định là chỗ này? Dương Khai quan sát một hồi, quay đầu nhìn sang phía Dương Viêm.

- Không nhầm được, tuy rằng không biết vị trí chính xác, nhưng ghép 2 tấm bản đồ rách với nhau, chính là chỉ hướng đến đây.

Dương Viêm nhìn 2 mảnh bản đồ, nhìn bên trái lại ngó bên phải, xác định nói.

- Vậy thì rắc rối rồi. Dương Khai nhíu mày.

Chuyến này sở dĩ hắn dẫn Dương Viêm ra ngoài, chính là bởi 2 mảnh bản đồ này. Trong đó có một tấm là bản thân Dương Viêm đã có, Dương Khai cũng không hỏi nàng có được từ đâu, còn một tấm khác là xuất hiện trên hội đấu giá Thiên Vận Thành, vào trong Lưu Viêm Sa Địa, Dương Khai đánh chết Mạnh Hồng Lượng đệ tử Khuyết Hợp Tông mà lấy được.

2 mảnh bản đồ này ghép lại, tuy rằng vẫn không có manh mối chính xác, nhưng ít ra cũng nhìn thấu được một chút.

Loại bản đồ cũ xưa này đều chứa đựng một chút bí mật, một khi tìm được nơi mà bản đồ cũ chỉ tới, nói không chừng sẽ thu lợi lớn. Hiện tại Long Huyệt Sơn thiếu vốn lưu động, Dương Khai lại không cho phép Dương Viêm tiếp tục đấu giá bí bảo, cho nên Dương Viêm thừa dịp đi Lưu Ly Môn lần này, cũng đi cùng Dương Khai, tiện thể tìm tới nơi mà bản đồ cũ chỉ dẫn, xem có thể nào số đỏ một hồi, giải quyết cục diện khó khăn hiện tại.

Kiểm tra xong số lượng Thiên Huyễn Lưu Ly mà Thạch Khổi cắn nuốt, hai người không dừng chân chạy sang bên này. Tìm chừng 10 ngày, cuối cùng đến được bên trên sơn cốc to lớn này. Nói là sơn cốc, bởi vì ở vùng biên chỗ này quả thật có núi non nối liền, tạo thành hình tròn bao phủ. Nhưng sơn cốc to lớn, chiếm diện tích khổng lồ như thế, Dương Khai mới thấy lần đầu.

Thoáng nhìn qua, nơi này như bị cao thu mạnh mẽ đánh lún xuống, hơn nữa bên trong trào ra khí âm hàn làm người ta không thoải mái. Chỉ là tình cảnh bên ngoài đã vậy, đủ tưởng tượng được bên trong sẽ có nguy hiểm thế nào.

- Muội có biết nơi này là chỗ nào? Dương Khai lại hỏi, nếu chỉ có một mình hắn, vậy thì không sợ gì. Nhưng hiện tại Dương Viêm cũng đi theo, tuy rằng năng lực tự vệ xuất chúng, nhưng nếu thật gặp nguy hiểm quá lớn, Dương Khai cũng không thể ra tay cứu giúp, vậy thì thật làm người ta lo lắng.

- Không biết, U Ám Tinh quá lớn, muội làm sao biết mọi nơi. Nhưng nhìn trong vòng trăm vạn dặm không có người ở, có lẽ không phải chỗ hay ho gì. Dương Viêm lắc đầu.

Dương Khai bất đắc dĩ, nơi này không phải chỗ hay ho thì nhìn là biết ngay, nào cần Dương Viêm nói?

Hiện tại còn muốn tìm người hỏi thăm là không thể, từ 5-6 ngày trước, hai người xuyên qua một tòa thành nhỏ liền không thấy bóng người nữa.

- Dù sao cũng đã đến, vào xem thử. Có thể tìm được chỗ mà bản đồ chỉ tới hay không còn chưa biết, muội chỉ là không muốn lãng phí 2 mảnh bản đồ đã lấy được mà thôi. Dương Viêm thấy Dương Khai do dự, không khỏi thúc giục.

Dương Khai nhìn nàng, trầm ngâm nói: - Được! Nhưng muội phải theo sát huynh, không được rời xa quá 3 trượng.

- Biết rồi!

Dương Viêm thè lưỡi, lại bao bọc áo bào đen kín hơn.

Hai người cũng không chần chờ nữa, xâm nhập vào trong sơn cốc.

Vừa vào trong sơn cốc, khí âm hàn nồng nặc từ bốn phương tám hướng trào tới, làm cho Dương Khai không khỏi run lên. Nhưng ngay sau đó, trong người nàng bùng lên thánh nguyên hệ hỏa nóng bỏng, xua tan khí âm hàn, liền khôi phục như thường. Dương Khai tự nhiên không quan tâm khi âm hàn này, cường độ thân thể của hắn đủ để ngăn cản được quấy nhiễu.

Phóng mắt nhìn, nơi này một mảnh ẩm thấp, dường như rất hoang vắng, trong tầm mắt, khó thấy cây cối gì, ngẫu nhiên có chút bụi cỏ mọc lên, cũng toàn phát tán khí tức âm hàn màu đen xỉn khó coi. Tiếng gió rít như gào thét càng thêm vang dội, gió mạnh từ xa thổi đến, quét qua hai người, lại quỷ dị mang theo ý rét lạnh, nó như tác động lên thần hồn, khiến người ta khó mà phòng bị.

- Đi thôi! Dương Khai gọi, dẫn Dương Viêm xâm nhập vào trong. Trên đường, ngoài hoàn cảnh không thoải mái, cũng chỉ có tiếng gió thổi qua, nhưng lại không thấy nguy hiểm gì, điều này làm Dương Khai rất bất ngờ, nhưng hắn cũng thích như thế.

Một ngày sau, hai người đã đi sâu vào 3000 dặm, lúc này đang đứng trước một mảnh đổ nát, có chút thất thần.

Nơi này vốn có một tòa công trình, nhưng không biết đã sụp đổ từ bao giờ, năm tháng vô tình trôi qua, nơi này chỉ còn lại di tích, vách tường đổ nát cũng bị gió thổi mài mòn, những mảnh đá vụn cũng bằng phẳng như gương.

- Ồ? Bỗng nhiên Dương Viêm như phát hiện điều gì, vội chạy tới, đến trước vách tường đổ nát, đi vòng vòng quanh đó.

Dương Khai cũng không cản trở, trong thần niệm tra xét, xung quanh không có nguy hiểm gì.

Một lát sau, Dương Viêm như có suy ngẫm quay lại.

- Phát hiện cái gì?

- Cấm chế. Dương Viêm trầm giọng nói. - Xem ra trước kia nơi này là di tích tông môn nào, chỗ này có dấu vết cấm chế, nhưng đã sớm bị phá hủy. Xem ra quãng đường tiếp theo phải cẩn thận hơn, bình thường cấm chế tông môn đều tăng mạnh từ ngoài vào trong, trước đó chúng ta chưa gặp phải, là bởi chưa vào trong phạm vi tông môn này.

Nghe nàng nói thế, Dương Khai liền gật đầu, hỏi: - Bây giờ đi hướng nào?
Dương Viêm lại lấy ra 2 mảnh bản đồ, xem kỹ càng, mới chỉ một hướng: - Bên này!

Dương Khai tiếp tục dẫn đường đằng trước, trên đường, quả nhiên hai người đụng phải một chút cấm chế cùng pháp trận sót lại, nhưng chúng căn bản không đáng là gì ở trong mắt Dương Viêm. Nghe nàng nhắc nhở, Dương Khai tránh được thì tránh, thật không qua được, liền cho Dương Viêm ra tay phá giải.

Những cấm chế pháp trận này, không cái nào cản được Dương Viêm 30 nhịp thở.

Nhưng Dương Khai lại không hề mừng rỡ, ngược lại thần sắc trở nên ngưng trọng hơn. Nơi này nếu là di tích tông môn, hơn nữa xem trạng thái đã là rất nhiều năm trước, hiện tại đã qua lâu như vậy, cấm chế pháp trận vẫn phát huy tác dụng, đủ hiểu được khi đó tông môn này hùng mạnh cỡ nào. Mà tông môn như vậy, bố trí cấm chế pháp trận sẽ không tầm thường.

Mỗi khi Dương Viêm phá giải cấm chế pháp trận, Dương Khai sẽ bảo vệ bên cạnh, đợi nàng phá giải xông thì lại đi trước mở đường, hai người hợp tác phân công, phối hợp chặt chẽ.

Lúc này, Dương Viêm phá giải một cái cấm chế ảo thuật nho nhỏ, sảng khoái vỗ tay, đang muốn nói gì với Dương Khai, sắc mặt Dương Khai bỗng phát lạnh, thân mình lóe lên tới trước mặt Dương Viêm, một tay nắm vai nàng kéo ra đằng sau mình, đồng thời tay kia nhẹ nhàng đẩy tới trước.

Trong lòng bàn tay, ngọn lửa đen thui bùng lên.

Bàn tay đánh vào hư không, nhưng quỷ dị lại truyền ra tiếng hét thảm, trong đó như ẩn chứa thần uy khó tin, tương tự như thần hồn kỹ công kích, xông vào thức hải của Dương Khai và Dương Viêm. Nhưng công kích không quá mạnh, không thể xé rách phòng ngự của hai người, đã bị chặn ở ngoài.

Ngay cả như vậy, sắc mặt Dương Viêm vẫn trắng bệch, nàng căn bản không nhận ra có nguy hiểm gì, liền gặp phải đánh lén, tự nhiên bị hù dọa.

Đợi cho tập trung nhìn lại Dương Khai, bất ngờ phát hiện một cái bóng mờ ảo, gần như không thấy được, bị Dương Khai nắm chặt trong tay. Ma diệm tuôn ra, mặt mũi mờ nhạt của bóng người kia toát ra đau đớn, sau đó bị Ma diệm đốt cháy sạch sẽ.

- Âm hồn! Dương Khai cùng Dương Viêm cùng lúc hô lên, sau đó nhìn nhau, sống lưng lành lạnh.

Âm hồn là tồn tại rất đặc thù, là sinh linh chết đi, thần hồn không tiêu tan mà ngưng tụ thành một loại giống như sinh linh.

Bình thường, bất cứ sinh linh nào sau khi thân thể chết đi, thần hồnsẽ không tồn tại quá lâu. Không có thân thể chứa đựng, thần hồn sẽ nhanh chóng tiêu tán trong thiên địa, trở thành một phần của linh khí thiên địa. Nhưng nếu như dùng bí bảo thích hợp để bảo tồn, hoặc là trong thời gian ngắn tìm đến thân thể thích hợp để đoạt xá, có thể bảo trì thần hồn bất diệt.

Nhưng bí bảo có thể chứa đựng thần hồn nào dễ luyện chế? Đoạt xá lại cực kỳ nguy hiểm, sơ suất một cái là có thể bị thần hồn chủ nhân thân thể cắn nuốt. Tựa như năm đó Địa Ma muốn đoạt xá thân thể của Dương Khai, kết quả bị hắn khống chế, cuối cùng buộc phải nghe theo lệnh của Dương Khai, đúng là tiền mất tật mang.

Nhưng còn một loại tình huống khác, có thể giữ cho thần hồn không tiêu tán, đó là môi trường thích hợp.

Tựa như sơn cốc này, chính là chỗ cực kỳ thích hợp, khí âm hàn nồng nặc, thần hồn ở trong này, tốc độ tiêu tán sẽ chậm lại, nếu có kỳ ngộ, sẽ nhiều năm không tan biến, ngược lại biến thành thứ như âm hồn này.

Đương nhiên, chuyển biến thành âm hồn, vậy thần hồn này cũng mất đi linh trí, hóa thành hung hồn lệ quỷ chỉ biết hành động theo bản năng.

Âm hồn hình thành dưới tình hình này, có tính công kích rất mạnh, bất kỳ vật sống hay sinh linh có thân thể nào, đều là kẻ địch ở trước mặt chúng. Bọn chúng nằm trong hư ảo, nếu không có bí thuật bí bảo thích hợp, vậy rất khó chân chính tiêu diệt được chúng.

Ma diệm của Dương Khai chuyển sang thuộc tính nóng bỏng, vốn là chí cương chí dương, chính khắc tinh của những âm hồn này, cho nên chụp trúng liền đập chết. Đổi thành võ giả khác, sẽ không dễ dàng như thế.

Chương 1289: Là nàng.

Nói tới, trước kia Dương Khai thật đúng là từng đối phó những thứ này. Nhiều năm trước, khi hắn lịch lãm trong Hung Sát Tà động ở Thương Vân Tà Địa, gặp các Tà Linh cũng tương tự như âm hồn. Lúc đó hắn có thể thu được không ít căn nguyên Tà Linh, đáng tiếc âm hồn này tiêu tán mà không dể lại thứ này.

Sau khi vào sơn cốc, Dương Khai cũng hoài nghi chỗ này có thể nào cũng tồn tại âm hồn, nhưng đi một đường vẫn không phát hiện, cho nên cũng không để ý, nhưng không ngờ bây giờ mới đụng trúng.

Càng làm sắc mặt Dương Khai khó coi, đó là nếu xuất hiện một con âm hồn, vậy tức là nói sẽ có con thứ hai, thứ ba, thậm chí...

Nhìn sắc mặt Dương Viêm, rõ ràng nàng cũng nghĩ tới điều này, thần sắc âm trầm không thôi.

Giống như chứng thật suy đoán của hai người, sau khi âm hồn kia bị tiêu diệt, trong lòng đất xung quanh bỗng nhiên trào ra những đoàn khí âm hàn thấy được bằng mắt thường, giống như bị tiếng hét của âm hồn kia đánh thức.

Những luồng khí âm hàn này có đậm có nhạt, nhạt đến mức không phát hiện ra, đậm thì như làn khói, bất kể hình thái nào, chúng nó vặn vẹo một hồi liền hiện ra những âm hồn hình người, không ngoại lệ, đều không có mặt mũi rõ ràng, ngay cả tứ chi cũng không đầy đủ, nhìn rất quỷ dị.

Dương Viêm thấythế, thúc đẩy bảo giáp, thoáng cái một đoàn hào quang đỏ lửa bao bọc người nàng, còn Dương Khai không nói một tiếng, mười ngón tay bắn ra, từng đoàn Ma diệm bắn phá, xuyên trúng thân thể những âm hồn kia.

Tuy rằng số lượng âm hồn không ít, nhìn dày đặc, nhưng quả thật không chịu nổi một đòn. Một vòng công kích, không một con nào chống đỡ nổi, lần lượt bị Ma diệm bao phủ, hóa thành tro bụi tiêu tán trong trời đất.

Dương Viêm thấy vậy, cũng yên lòng hơn, con mắt xoay chuyển, liền lấy ra một món bí bảo hình vòng tròn, truyền thánh nguyên vào đó, thúc đẩy uy năng bí bảo.

Sau đó, lấy bí bảo vòng tròn làm trung tâm, một vòng ánh sáng đỏ rực khuếch tán ra, nơi ánh lửa quét qua, xua tan toàn bộ khí âm hành. Những âm hồn ngưng tụ thành cũng không chống nổi uy lực ánh lửa, hét thảm vỡ tan thân thể.

Vòng lửa đỏ rực lan tràn ra trăm trượng, mới dần mất đi uy năng, biến mất. Phóng mắt nhìn ra, âm hôn dày đặc lúc này không còn gì, toàn bộ bị vòng lửa diệt sạch.

Dương Khai ngẩn ngơ, kinh ngạc liếc Dương Viêm.

- Hì hì! Bí bảo mới luyện chế không lâu, cũng khá lắm phải không? Dương Viêm đắc ý cười với Dương Khai.

- Ừm, thích hợp với tình huống hiện giờ, nhưng nếu đối phó một người thì có vẻ không đủ. Ánh mắt của Dương Khai không kém, liếc qua liền nhìn ra khuyết điểm của bí bảo này.

Nghe Dương Khai nói thế, Dương Viêm bĩu môi: - Muội còn những bí bảo khác dùng đối phó một người, chỉ là lười đánh nhau với người ta mà thôi, hừ!

Dường như vì Dương Khai nói thật, làm nàng rất không vui.

Dương Khai vuốt mũi, thản nhiên nói: - Đi thôi, tuy rằng những âm hồn này không chịu nổi một đòn, nhưng nói không chừng bên trong còn có hung hồn lệ quỷ gì, không thể coi thường.

Hai người tiếp tục lên đường.

Mảnh di chỉ tông môn này thật là cổ quái, không nói còn sót lại nhiều cấm chế, còn diễn sinh ra âm hồn. Trên đường đi tiếp, hai người mấy lần gặp âm hồn tập kích cùng cấm chế ngăn cản, nhưng cũng chỉ làm hai người tốn chút sức liền thoải mái giải quyết, cũng không có chuyện gì quá nguy hiểm.

Một hơi thăm dò mấy ngày trong sơ cốc, theo thời gian trôi đi, mỗi lần Dương Viêm kiểm tra mảnh bản đồ cũng càng lâu, dường như tới gần mục tiêu, nàng càng khó xác định vị trí chính xác.

Đến một ngày, Dương Viêm đang kiểm tra mảnh bản đồ chỉ dẫn, bỗng nhiên Dương Khai biến sắc, thả ra thần niệm khuếch tán bên ngoài, một lát sau, sắc mặt của hắn cổ quái, cau mày nói: - Trong này lại còn có người?

- Là ai? Dương Viêm giật mình, hỏi.

- Không rõ lắm, nhưng chỉ có bốn người, hai Thánh Vương tam tầng cảnh, hai Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, dường như bị nhốt trong cấm chế gì đó. - Có muốn xem thử không, vừa lúc hỏi thăm nơi này là chỗ nào. Dương Viêm đề nghị.

Theo ý kiến của Dương Khai, nếu lần này hai người đến tìm bảo vật, đương nhiên không nên làm rối, mặc kệ người bên kia là ai, gặp nguy hiểm gì, hắn cũng lười để ý. Nhưng trong thần niệm cảm ứng được có hai khí tức làm hắn quen thuộc, dường như đã gặp qua ở đâu.

Điều này làm hắn không khỏi tò mò, nghe Dương Viêm nói thế, trầm ngâm một hồi liền gật đầu: - Được, âm thầm đi qua xem, nhưng đừng làm lộ dấu vết.

- Ừm. Dương Viêm tự nhiên không có ý kiến.

Hai người mới lén lút tiến về bên kia, thần niệm của Dương Khai mạnh mẽ, chỉ cần thu liễm khí tức, thần niệm bao bọc trên người, tự nhiên không sợ bị võ giả ngang cấp phát hiện dấu vết.

Còn Dương Viêm thúc đẩy uy năng bí bảo dây chuyền, trên người nhanh chóng bao phủ lớp màng mỏng năng lượng, tựa như có nước chảy, sau đó trong chớp mắt, nàng biến mất khỏi ánh mắt Dương Khai, chỉ để lại một cái bóng nhàn nhạt. Ngay cả thần niệm của Dương Khai tra xét cũng không phát hiện được khí tức gì, trừ khi có người tới gần dùng mắt thường để nhìn, bằng không khó mà bại lộ được.

Thấy thế, Dương Khai khẽ gật đầu.

Vị trí bốn người kia cũng không gần bên này, cách xa 30 dặm, chỉ có Dương Khai mới có thể không kiêng kỵ thả ra thần niệm tra xét ở trong này.

Sau một nén nhang, Dương Khai cùng Dương Viêm đến dưới một gò đất, ló đầu nhìn sang bên kia.

Chỉ thấy trên mảnh đất trống gần đó, có quầng sáng năng lượng rộng khoảng 30 trượng, dạng nửa vòng tròn, như cái tô lớn ụp xuống đất. Ở bên trong quầng sáng, có 4 võ giả, dựa lưng vào nhau, thần sắc ngưng trọng cảnh giác xung quanh, trên người lưu chuyển ánh sáng, thánh nguyên tuông trào, mỗi người cầm bí bảo khác nhau, trong đó hai người không ngừng thúc đẩy uy năng pháp bảo đánh vào quầng sáng.

Mỗi một lần, tuy rằng làm cho quầng sáng rung chuyển, nhưng không biết quầng sáng này dùng chiêu gì, chẳng những giam bốn người ở trong, còn bắn ngược công kích trở về.

Hai người còn lại sau khi đồng bạn công kích, liền dùng bí bảo phòng ngự tiếp đón năng lượng bắn về, tránh cho đồng bạn bị thương.

Bốn người phối hợp có vẻ rất thành thạo, vừa nhìn là biết hiểu nhau, nhưng mặc kệ bọn họ cố gắng thế nào, dường như không thể nhất thời đánh vỡ quầng sáng năng lượng. Hơn nữa không biết bọn họ bị nhốt bao lâu, dao động thánh nguyên của mỗi người đều trồi sụt, nhìn có vẻ tiêu hao rất lớn. - Ồ, là cấm chế có tính chất bắn ngược, thật là thú vị. Ánh mắt Dương Viêm sáng ngời, tựa hồ có hứng thú lớn với cấm chế nửa vòng tròn kia.

Dương Khai lại nhíu mày, nhìn cô gái mặc kiểu thiếu phụ, đôi mắt như hoa đào, sắc mặt cổ quái nói: - Là cô ta!

Trước đó hắn cảm nhận được khí tức hai người có vẻ quen thuộc, cho nên mới tới đây tìm kiếm, nhưng quả thật không ngờ là nữ nhân này.

Thiếu phụ kia, lại chính là Thẩm Thi Đào Càn Thiên Tông, nói tới hắn cũng không có thâm giao, chỉ là gặp mấy lần trong Lưu Viêm Sa Địa. Nhưng mà nữ nhân này lại nhận định hắn là người mang đại số mệnh, lúc đó cố ý muốn kéo hắn cùng hành động, nhưng chưa chờ Dương Khai từ chối, liền gặp phải Thường Khởi truy đuổi long hồn, kết quả vận số của nàng không tệ, đi theo Dương Khai vào tới một cái quặng mỏ thánh tinh dưới lòng đất.

Sau đó Dương Khai rời khỏi quặng mỏ thánh tinh trước, chỉ để lại mấy người Càn Thiên Tông cùng Thường Khởi khai thác thánh tinh, cũng không biết mấy người kia thu hoạch thế nào.

Nhưng xem thu hoạch của Thường Khởi, cũng biết bọn họ có thu hoạch không nhỏ, mấy người gộp lại cũng tối thiểu hơn trăm triệu thánh tinh, lại còn không gánh vác nguy hiểm gì.

Huống chi, Dương Khai có thể lấy được Long Cốt Long Châu và Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ trong quặng mỏ thánh tinh đó, nói không chừng đám người Thẩm Thi Đào cũng có cơ duyên khác, lấy được thứ quý giá gì.

Nhìn từ góc độ khác, lúc đó nàng cũng dính vận may từ Dương Khai, mới có thu hoạch lớn đến vậy.

Chỉ là Dương Khai không ngờ, đến chỗ này cũng gặp phải Thẩm Thi Đào. Lúc trước hắn cảm nhận được khí tức quen thuộc, một trong đó chính là nàng, còn người khác, chính là cô gái thanh tú gặp khi đó, nàng là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, lúc này là thành viên phụ trách phòng ngự.

- Quen biết? Dương Viêm nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi.

- Miễn cưỡng là thế. Dương Khai gật đầu.

- Vậy có cần giúp bọn họ không?

- Không cần. Dương Khai quyết đoán lắc đầu. - Nữ nhân này thật là phiền, đừng để bọn họ phát hiện thì hơn. Xem ra cấm chế này không quá nguy hiểm, xem chừng có thể nhốt bọn họ mấy ngày mà thôi, đến lúc đó tự nhiên sẽ ra được.

- Nhưng muội vẫn muốn đi nghiên cứu xem... Dương Viêm chưa nói hết, ánh mắt khựng lại, nhìn về phía đằng xa sau Dương Khai.

Dương Khai cũng cảm ứng được quay đầu lại, sắc mặt liền khó coi.

Bởi vì gần đó có mấy con âm hồn đang bay về phía bên này, dường như bị động tĩnh bên này thu hút, hơn nữa nhìn tuyến đường, sẽ đi ngang qua chỗ Dương Khai ẩn thân.

Dương Khai rất căm tức, lén lút ra dấu tay với hướng về phía Dương Viêm, muốn rút chạy.

Nào ngờ, bọn họ vừa động dậy, mấy con âm hồn kia như cảm ứng được, ồ ạt chạy sang bên này, sau đó mỗi con há miệng kêu to, hung dữ đánh tới.

Tuy rằng Dương Khai và Dương Viêm ẩn nấp cực kỳ hoàn mỹ, sẽ không bị võ giả Thánh Vương Cảnh phát hiện, nhưng đối với những âm hồn này, chỉ cần là vật sống, chúng đều có thể cảm ứng được thông qua sinh cơ phát ra.

Thấy thế, ánh mắt Dương Khai lóe lên tia sát khí lạnh lẽo, vung tay, tóm lấy con âm hồn xông lên trước, tay còn lại bắn ra Ma diệm, phát tán khắp nơi.

Chương 1290: Giải vây.

Mấy âm hồn cũng không cường đại, bị một kích của Dương Khai như vậy, chỉ trong nháy mắt liền tan thành mây khói, nhưng vừa làm như vậy, tự nhiên thân ảnh của Dương Khai cũng lộ ra, bốn người bên kia đều phát hiện.

Bốn người đều cả kinh, vẻ mặt ngưng trọng trông lại hướng bên này, vừa lúc nhìn thấy Dương Khai hơi có chút bất đắc dĩ, lúng túng đứng ở đó.

Trong bốn người, hai nam nhân tự nhiên sắc mặt khó coi, bởi vì bọn họ bị vây ở trong cấm chế, phía ngoài lại có người thụt ló, tự nhiên sẽ sinh ra lòng nghi kỵ, nghĩ là Dương Khai hoạt động ở phụ cận ôm mục đích gì đó không muốn cho ai biết... lập tức liền ngưng động tác trên tay, xoay người cảnh giác nhìn chằm chằm vào Dương Khai, vẻ mặt không thiện cảm.

Mà hai nữ nhân kia vừa nhìn thấy Dương Khai lại thoáng ngẩn người, bất quá rất nhanh, Thẩm Thi Đào cùng cô gái thanh tú liền nhớ lại người này là Dương Khai.

Tuy rằng hiện tại đã cách biệt gần hai năm, nhưng Thẩm Thi Đào sao có thể quên được nam nhân đã mang đến cho nàng chỗ tốt lớn lao? Lúc này nàng lộ vẻ mặt mừng rỡ, giơ lên bàn tay ngọc hô to: - Thì ra là Dương tiểu ca!

Cô gái thanh tú kia cũng hướng về phía Dương Khai mỉm cười, nụ cười cực kỳ ngọt ngào xinh đẹp.

Dương Khai cảm thấy nhức đầu, nhưng không thể không giả bộ làm ra một bộ dáng ngoài ý muốn, nghi hoặc nói: - Cô nương là...

Thẩm Thi Đào che miệng cười duyên, đôi mắt xinh đẹp quyến rũ: - Thế nào, Dương tiểu ca không nhận biết ta à? Ta là Thẩm Thi Đào của Càn Thiên Tông, chúng ta đã từng gặp nhau ở trong Lưu Viêm Sa Địa!

- Lưu Viêm Sa Địa? Hai gã nam nhân bên cạnh Thẩm Thi Đào vừa nghe nói không khỏi biến sắc, một lần nữa quét mắt nhìn Dương Khai.

Dù sao người có thể từ trong Lưu Viêm Sa Địa còn sống đi ra, cũng không thể coi thường. Hai người bọn họ lúc đó bởi vì đủ loại nguyên nhân, lỡ mất cơ duyên đi vào Lưu Viêm Sa Địa, mỗi khi nghĩ đến đều hối tiếc. Sau này biết được đám người Thẩm Thi Đào từ trong đó chiếm được chỗ tốt to lớn, lại càng tiếc nuối không thôi. Tuy nhiên bọn họ biết về Lưu Viêm Sa Địa cũng chỉ là thông qua Thẩm Thi Đào miêu tả mà thôi. Giờ này lại gặp được một võ giả từ trong Lưu Viêm Sa Địa an toàn trở về, tự nhiên không tránh khỏi chú ý nhiều một chút.

Bất quá đợi khi nhận ra Dương Khai chỉ có tu vi Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, một người trong hai người ngầm bĩu môi xem thường, rồi không chú ý nhiều tới nữa, dường như cảm thấy Dương Khai có thể còn sống trở ra hẳn chỉ là hoạt động ở tầng thứ nhất mà thôi.

Mà nam nhân tu vi thấp một chút kia thì lại có vẻ tinh thần khí mười phần, hai tròng mắt sáng rực, ngược lại cảm thấy rất hứng thú với Dương Khai.

Tu vi của hắn ngang bằng với Dương Khai, đều là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, tự nhiên trong lòng có một chút ý muốn so sánh.

Thấy Thẩm Thi Đào biểu hiện ra bộ dáng rất quen thuộc với mình, Dương Khai càng cảm thấy phiền toái. Lần trước lúc gặp nữ nhân này, Dương Khai đã biết nàng rất phiền toái, nhưng không nghĩ tới mình còn đánh giá thấp nàng, với mức độ quen biết sơ qua trước đây, mà người ta nhiệt tình như vậy, Dương Khai cũng chỉ có thể cười ha hả nói: - Thì ra là Thẩm cô nương, ta nhớ ra rồi!

- Cuối cùng là nhớ người ta! Ta còn tưởng rằng Dương tiểu ca thật là quý nhân bận nhiều chuyện hay quên, không có xem người ta vào đâu, hì hì... Thẩm Thi Đào dường như dáng vẻ rất vui vẻ, bị vây khốn trong cấm chế, vậy mà cũng cười duyên không ngừng, làm cho ba người kia đều rất kinh ngạc.

Nghe nàng nói như vậy, Dương Khai cũng chỉ có thể cười ha hả ứng phó.

Cười một hồi, bỗng nhiên Thẩm Thi Đào chớp đôi mắt đẹp nhìn Dương Khai dịu dàng hỏi: - Đúng rồi, Dương tiểu ca làm sao lại chạy đến nơi này?

- Trong lúc vô ý xâm nhập chỗ này, cảm thấy nơi này có chút cổ quái nên chạy vào nhìn xem, nhưng không ngờ nghe bên này có chút động tĩnh... trước không có hiện thân ngay, còn xin chư vị đừng lấy làm lạ! Dương Khai khẽ ôm quyền, giải thích.

- Vô tình xâm nhập... Thẩm Thi Đào cười tủm tỉm, liếc nhìn Dương Khai một cái thâm ý sâu sắc. Tuy rằng nàng không thật tin tưởng lời nói này của Dương Khai, nhưng nàng cũng không hỏi nhiều, chỉ là xoay chuyển con ngươi một vòng nói: - Thiếp mạo muội, có thể nhờ Dương tiểu ca giúp một chuyện hay không?

- Giúp việc gì? Dương Khai da đầu tê rần, lập tức biết phiền toái tới trên người rồi.

- Tiểu ca có thể hay không cho vị đồng bạn ở bên ngoài kia công kích tầng cấm chế này. Nó có tính chất bắn ngược, chúng ta ở bên trong thật sự là không buông ra tay chân được, nhưng theo ta nghĩ nếu công kích từ bên ngoài, hẳn là không có vấn đề gì!

Dương Khai chần chờ một chút, quay đầu nhìn Dương Viêm, nàng nhìn hắn khẽ gật gật đầu.

Lúc này Dương Khai mới gật đầu nói: - Đương nhiên là được! Thẩm Thi Đào gương mặt xinh đẹp vui mừng, vội vàng nói: - Vậy thì cảm tạ Dương tiểu ca, chờ sau khi chúng ta thoát vây sẽ tự mình nói lời cảm tạ tiểu ca nhiều hơn!

- Nhấc tay làm chút chuyện nhỏ mà thôi, Thẩm cô nương không cần nghĩ nhiều! Dương Khai phất tay áo ra hiệu bảo bốn người bọn họ đứng xa một chút, lúc này mới lấy ra Bách Nhạc Đồ, tế ra từng hư ảnh ngọn núi ném vào tầng cấm chế kia.

Hắn không có dùng thánh nguyên bản thân, chủ yếu là không muốn để lộ nhiều lắm trước mặt người ngoài. Bách Nhạc Đồ chỉ là bí bảo, cho nên người ngoài cũng không thể thông qua hắn xuất thủ nhìn thấu thứ gì.

Từng hư ảnh ngọn ngọn núi khí thế ầm ầm như vạn quân nện xuống. Quả nhiên đúng như Thẩm Thi Đào suy đoán, cấm chế bắn ngược kia chỉ nhằm vào người bị vây khốn ở bên trong, công kích từ bên ngoài cũng không gặp phải tình huống như vậy.

Mà dưới công kích của Dương Khai, tầng lồng năng lượng hình nửa vòng tròn kia rất nhanh liền rơi vào tình thế nguy cơ nguy ngập, lung lay sắp đổ, màu sắc từ từ nhạt dần, có lẽ không tới thời gian uống cạn chén trà nhỏ sẽ bị phá vỡ.

Thẩm Thi Đào cùng cô gái thanh tú kia thấy vậy, cũng không khỏi vẻ mặt vui mừng khôn xiết, dù sao bốn người bọn họ bị vây khốn ở chỗ này đã hai ngày, tuy rằng có thể một vài ngày nữa cũng mạnh mẽ phá vỡ cấm chế này, nhưng bây giờ có người hỗ trợ tự nhiên là không còn gì tốt hơn, cũng tiết kiệm thời gian dừng lại lâu ở địa phương quỷ quái này.

Mà võ giả nam tính Thánh Vương tam tầng cảnh kia bỗng nhiên thấp giọng hỏi một câu: - Thẩm cô nương, người này nàng quen thuộc lắm sao?

Thẩm Thi Đào nghe vậy, trầm ngâm một chút, thành thật lắc đầu nói: - Không quen thuộc lắm, chỉ là ở trong Lưu Viêm Sa Địa gặp qua hai lần mà thôi, tuy nhiên người này rất có ý tứ!

- Rất có ý tứ? Gã võ giả kia hơi sửng sốt, nghĩ không thông câu đánh giá này của Thẩm Thi Đào có thâm ý gì, hắn đang định lên tiếng hỏi thăm cho rõ, bất chợt nam nhân thoạt nhìn tinh thần mười phần kia lại nói: - Đào tỷ, tỷ nói trước đây hắn cũng đi vào Lưu Viêm Sa Địa ư?

- Đúng vậy, ta biết hắn chính là ở trong Lưu Viêm Sa Địa... Ồ... không ngờ hắn đã là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh... Lần trước lúc gặp hắn, hắn chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh đấy, xem ra quả nhiên hắn có chút cơ duyên rồi đây! Thẩm Thi Đào đôi mắt đẹp sáng ngời, dường như là phát hiện điều kỳ lạ gì đó.

- Thánh Vương nhất tầng cảnh vậy mà cũng dám đi vào Lưu Viêm Sa Địa, quả nhiên là không biết trời cao đất rộng! Gã võ giả lúc trước nói chuyện kia bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, lộ vẻ mặt khinh thường, nói: - Tên này có thể còn sống đi ra, quả nhiên là vận khí tốt, có lẽ lúc đó hắn cũng chỉ là hoạt động ở tầng một vòng ngoài mà thôi!

Không biết tại sao, người này tựa hồ rất coi thường Dương Khai, mặc dù mới lần đầu tiên gặp mặt, lại cố tình cực lực đánh giá thấp hắn ở trước mặt Thẩm Thi Đào.

Thẩm Thi Đào lại mỉm cười, lắc đầu nói: - Hắn cũng không phải hoạt động ở tầng thứ nhất vòng ngoài, hắn xông qua được tầng thứ nhất đấy, lúc ta gặp hắn là ở bên trong tầng thứ hai!
- Hắn có thể xông qua được tầng thứ nhất ư? Võ giả nam tính kia lộ vẻ mặt kinh ngạc kêu lên. Dù sao trước đây hắn nghe người ta nói qua, khu cực nóng ở tầng thứ nhất Lưu Viêm Sa Địa tuy rằng không phải rất khó vượt qua, nhưng ít nhiều cũng có chút hung hiểm, rất nhiều võ giả Thánh Vương lưỡng tầng cảnh thánh nguyên không tinh khiết, chuẩn bị không đủ đều bị ngăn cản lại, mà tên nam nhân vốn chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh này có năng lực gì mà có thể vượt qua được?

Hắn đầy mặt không thể tin.

- Dĩ nhiên, lúc đó Lục Oánh sư muội cũng có ở đó, không tin, huynh có thể hỏi nàng là biết! Thẩm Thi Đào khi nói chuyện, chỉ tay vào cô gái thanh tú đứng bên cạnh.

Cô gái thanh tú được gọi là Lục Oánh liên tục gật đầu, tỏ ý Thẩm Thi Đào nói không sai.

- Bất quá... Uông sư huynh có câu không có nói sai, vận may của hắn quả thật không tệ! Thẩm Thi Đào cười nói thâm ý sâu sắc.

- Vận may? Võ giả họ Uông nghe vậy, chậm rãi lắc đầu, - Vận may cũng không phải là thực lực, chẳng lẽ Thẩm sư muội chưa nghe nói qua có câu: vật cực tất phản sao? Nếu như phàm chuyện gì đều dựa vào vận may, thì chúng ta cũng không cần tu luyện nữa!

Thẩm Thi Đào lộ ra vẻ mặt không cho là đúng, thấy vậy, võ giả họ Uông quay đầu nhìn về phía nam nhân kia hỏi: - Thẩm sư đệ, ngươi nói sư huynh nói có đạo lý hay không?

- À... sư huynh nói có đạo lý! Nam nhân cùng họ với Thẩm Thi Đào kia, nhìn qua gương mặt cũng có vài phần tương tự, nghe vậy gật đầu thật mạnh, trả lời không chậm trễ chút nào. Tuy nhiên hắn lại cười tủm tỉm nhìn Dương Khai, rồi quay về phía Thẩm Thi Đào hỏi: - Đào tỷ, chẳng lẽ người này là người tỷ đề cập tới lần trước?

- Đúng vậy!

Thẩm Thi Đào khẽ gật gật đầu.

- Thì ra chính là hắn, nói như vậy, phải kết giao với hắn một phen! Hắn rõ ràng đã sớm từ Thẩm Thi Đào biết tin tức về Dương Khai, mà còn giống như Thẩm Thi Đào cảm thấy rất hứng thú với Dương Khai.

Thấy bộ dáng hai người như vậy, võ giả họ Uông khẽ hừ một tiếng, không nói nhiều thêm nữa.

Mà ở bên ngoài, Dương Khai hơi giật giật chân mày, thần sắc lạnh nhạt.

Bên trong mấy người nói chuyện tuy rằng rất thấp giọng, nhưng với thần thức cường đại của hắn, làm sao không nghe được? Nội dung mấy người nói chuyện đều bị hắn nghe không sót một chữ, lúc này trong lòng thầm kêu khổ, cảm thấy đích thực không nên có quá nhiều lòng hiếu kỳ chạy tới đây như vậy. Hiện tại chẳng những bị người sai sử làm lao động tay chân, còn dẫn tới chú ý của một người khác.

Bất quá, bốn người này xuất hiện ở đây, có lẽ cũng là có chuyện quan trọng khác trong người, nếu không cũng không xuất hiện ở loại địa phương quỷ dị này. Đến lúc đó chưa chắc đã thích dây dưa với mình, nói không chừng bọn họ còn ước gì mình sớm một chút rời đi mới tốt.

Nghĩ như vậy, Dương Khai lập tức thoải mái không ít, chuyên chú thúc giục uy lực của Bách Nhạc Đồ, tiếp tục ném vào cấm chế kia.

Sau thời gian uống cạn chung trà, kèm theo hư ảnh một ngọn núi to lớn đập xuống, tầng cấm chế vây khốn bốn người Thẩm Thi Đào cuối cùng đã tới cực hạn, phát ra tiếng vang giòn tan rồi tấc tấc rạn nứt ra.

Thấy vậy, Dương Khai liền thu lại các hư ảnh ngọn núi, thu Bách Nhạc Đồ vào trong cơ thể, đứng tại chỗ chờ đợi.

Bốn người Thẩm Thi Đào đều vẻ mặt tươi cười bước ra, đi tới hướng Dương Khai bên này.

Đợi đi tới gần, một làn gió mang theo hương thơm ập vào mặt, khiến người ta cảm thấy tâm tình sung sướng, Thẩm Thi Đào cười nói: - Làm phiền Dương tiểu ca ra tay giải vây, thiếp thật sự vô cùng cảm kích!

- Thẩm cô nương sao lại nói vậy, chỉ là chút chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến! Dương Khai vội vàng xua tay, đang định hàn huyên một chút với bọn họ rồi lập tức rời đi, dư quang khóe mắt lại nhìn thấy Dương Viêm không nói không rằng vọt ra ngoài, ở ngay chỗ cấm chế trước đó dò tìm gì đó...

Chương 1291: Táng Hùng Cốc.

Thấy vậy, Dương Khai ngầm cười khổ một tiếng, biết Dương Viêm là muốn nghiên cứu cấm chế kia, như vậy ý định của hắn liền rơi vào khoảng không, chỉ có thể làm mặt tươi cười nói tới nói lui cùng Thẩm Thi Đào, một bên chờ đợi Dương Viêm xong chuyện..

Trong lúc nói chuyện, Thẩm Thi Đào tự nhiên là rất nhiệt tình giới thiệu đồng bạn của mình cho Dương Khai biết.

Cô gái thanh tú trước đây Dương Khai gặp qua một lần, chính là đệ tử Càn Thiên Tông theo Thẩm Thi Đào đi vào Lưu Viêm Sa Địa, tên là Lục Oánh.

Mà trong hai nam nhân kia, người có tu vi thấp một chút, hai tròng mắt sáng lấp lánh có thần, tên là Thẩm Phàm Lôi, là một bào đệ trong tộc của Thẩm Thi Đào. Nghe nàng vừa giới thiệu như vậy, trong lòng Dương Khai lập tức hiểu rõ, thầm nghĩ không trách được mặt mày của hai người có vài chỗ tương tự, thì ra là có liên hệ máu mủ trong đó.

Mà người cuối cùng võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh thì tên là Uông Ngọc Hàm.

Ngoài dự liệu của Dương Khai, Uông Ngọc Hàm cùng Thẩm Phàm Lôi này lại không phải đệ tử của Càn Thiên Tông, hai người xuất thân là đệ tử tông môn khác kêu là Cực Đạo Môn, không thuộc chung tông môn với Thẩm Thi Đào và Lục Oánh.

Bất quá, võ giả có chút quan hệ lẫn nhau, cho dù không thuộc chung thế lực, kết bạn du lịch cũng là chuyện rất thường gặp. Cho nên khi Dương Khai biết những tin tức này ngược lại cũng không có tỏ ra kinh ngạc nhiều lắm.

Chỉ là cái tên Cực Đạo Môn này, hắn nghe có chút quen tai, dường như trước kia đã nghe qua ở nơi nào đó.

Sau một phen giới thiệu, Thẩm Thi Đào mới mỉm cười hỏi: - Dương tiểu ca tới Táng Hùng Cốc này, có chuyện gì quan trọng sao?

Thanh âm của nàng ngọt ngào êm tai, phối hợp thêm với khí chất thành thục kia gần như còn có lực hấp dẫn hơn so với Doãn Tố Điệp thi triển mị công, Dương Khai liền chú ý tới, nam nhân tên Uông Ngọc Hàm tựa hồ có chút tình ý với Thẩm Thi Đào.

Tuy nhiên vừa nghe đến ba chữ Táng Hùng Cốc, Dương Khai hơi biến sắc, thất thanh nói: - Nơi này là Táng Hùng Cốc ư?

Thẩm Thi Đào kinh ngạc, ngay sau đó che miệng cười duyên, ngạc nhiên hỏi: - Dương tiểu ca không phải thật sự là trong lúc vô ý xâm nhập chỗ này chứ? Không ngờ không biết địa phương này là nơi nào!

Lúc trước khi nghe Dương Khai giải thích, dĩ nhiên là Thẩm Thi Đào không cách nào tin tưởng, dù sao chỗ này đã cách phía ngoài nhất có mấy ngày lộ trình, cho dù vô tình xâm nhập cũng sẽ không xông vào địa phương sâu như vậy, nhưng bây giờ vừa thấy phản ứng cùng vẻ mặt của Dương Khai đều không giống như giả bộ, điều này làm cho trong lòng nàng tự trách, thầm nghĩ chẳng lẽ Dương Khai không có lừa nàng?

- A A... Dương Khai co giật khóe miệng một cái: - Ta thật sự không biết nơi này là địa phương nào!

Suy nghĩ một chút, lên tiếng hỏi: - Nơi này chính là Táng Hùng Cốc sau khi Cổ Dương Tông kia bị diệt môn lưu lại ư?

- Không sai! Thẩm Thi Đào khẽ gật đầu, hé miệng cười nói: - Xem ra tiểu ca không phải là không biết gì về chuyện này!

- Ừm! Trước kia thật ra có nghe người ta nói qua một chút lời đồn về chỗ này!

Dương Khai sở dĩ biết Táng Hùng Cốc, là lúc ở trong Lưu Viêm Sa Địa nghe Đại Diên nói tới. Lúc đó Hồng Chúc Quả sắp thành thục, hắn hỏi thăm Đại Diên về tên đệ tử của Tinh Đế Môn kia, do đó dẫn tới đề tài này.

Theo Đại Diên nói, Táng Hùng Cốc này vốn kêu là Cổ Dương Tông, là một thế lực to lớn không kém chút nào so với Lôi Đài Tông, Chiến Thiên Minh, nhưng hơn hai ngàn năm trước, người của Cổ Dương Tông không cẩn thận giết chết một tên đệ tử của Tinh Đế Sơn xuống núi đi lịch lãm, kết quả liền chọc phải ngập trời đại họa, một tháng sau, Cổ Dương Tông bị diệt môn... nơi này cũng biến thành Táng Hùng Cốc, một địa phương kỳ lạ ngày nay.

Hơn nữa, Đại Diên còn nói: từ đó về sau, rất nhiều võ giả đều thích kết thành đoàn đội chạy đến nơi đây tìm cơ duyên. Bởi vì nghe đồn, tuy rằng Cổ Dương Tông bị diệt môn, nhưng còn lưu lại một chỗ hầm ngầm bí ẩn, trong đó chứa vô số năm tích lũy của cả tông môn Cổ Dương Tông, chữ lợi đi đầu, đương nhiên sẽ hấp dẫn người đến đây.

Nhưng trong này cấm chế tầng tầng lớp lớp, âm khí cực kỳ nồng đậm, người tới nhiều, chết cũng nhiều, mà hầm ngầm bí ẩn huyền thoại kia vẫn chưa có người nào tìm được. Lâu ngày chày tháng, nơi này cũng không có bao nhiêu người hỏi tới.

Mà về câu chuyện liên quan với Cổ Dương Tông bị Tinh Đế Môn diệt môn rốt cuộc là thật hay giả, cũng không có cách nào khảo chứng.

Bản thân Đại Diên từng đích thân đi tới đây, nhưng không có thu hoạch gì, ngược lại còn bị một luồng hàn khí quấn thân, sau khi về Lưu Ly Môn phải mất thời gian rất lâu mới hóa giải được hàn khí kia. Dương Khai trong đầu hồi tưởng lời nói của Đại Diên lúc đó, vẻ mặt liên tục biến đổi.

Nếu như nơi này đúng là Táng Hùng Cốc, thì chuyến này nhất định phải cẩn thận một chút. Trước kia người tới chỗ này không đơn giản chỉ có Thánh Vương Cảnh, ngay cả cường giả Phản Hư Cảnh cũng có nhiều người tới, đồng dạng cũng phải bỏ mình. Dương Khai tự biết dù mình có thực lực mạnh mấy đi nữa, cũng không dám có chút qua loa khinh thường.

Chẳng lẽ hai tấm bản đồ khiếm khuyết trên tay Dương Viêm kia chỉ dẫn tới địa phương, là hang động bí mật của Cổ Dương Tông? Nghĩ tới đây, trái tim trong ngực Dương Khai đập rộn, không khỏi lửa nóng vạn phần.

Nếu quả thật đúng như vậy, thì trước mắt có thể giải quyết cục diện khó xử của Long Huyệt Sơn, dù sao tích chứa của một thế lực tông môn lớn, tài phú ắt hẳn phải rất kinh người.

Trong lòng nghĩ như vậy, mặt ngoài Dương Khai thản nhiên không đổi sắc.

Đám người Thẩm Thi Đào dường như cũng nhìn ra Dương Khai đang trầm tư suy nghĩ những thứ gì, cũng không có lên tiếng cắt ngang suy tư của hắn. Hồi lâu sau, Dương Khai mới hít sâu một hơi, ôm quyền hướng về phía Thẩm Thi Đào, nói: - Đa tạ Thẩm cô nương, nếu lần này không gặp Thẩm cô nương, ta cùng với đồng bạn kia chỉ sợ còn không biết nơi này là nơi nào!

Thẩm Thi Đào cười khanh khách, nói: - Tiểu ca thật đúng là khinh thường sơ suất mà! Trước khi chạy đến nơi đây, chẳng lẽ không hỏi thăm một chút gì sao? Cũng may mà tiểu ca luôn có vận khí tốt, nếu không, tùy tiện xâm nhập sâu trong đó, cho dù tiểu ca có tu vi Phản Hư Cảnh, cũng là có đi mà không về!

Nàng làm bộ dáng như oán trách, như đang trách cứ Dương Khai tuyệt không quý trọng tính mệnh của mình.

Dương Khai cười khan "ha ha" hai tiếng.

Thẩm Thi Đào lại không biết nhớ lại điều gì, nhiệt tình giải thích với Dương Khai: - Dương tiểu ca đừng thấy hiện tại không có đụng phải nguy hiểm gì, nhưng trong này nếu quả thật là di tích của Cổ Dương Tông, thì vị trí của chúng ta còn chỉ là vòng ngoài thôi. Cấm chế cùng trận pháp vòng ngoài đều không tính là quá cường đại, nhưng nếu xâm nhập sâu bên trong, gặp cấm chế cùng pháp trận thì không phải là bình hòa như trận pháp vây khốn bốn người chúng ta lúc nãy... Tiểu ca nhất định phải cẩn thận là tốt nhất!

- Thẩm cô nương! Uông Ngọc Hàm bỗng nhiên chen lời nói: - Vị bằng hữu này chỉ là trong lúc vô ý xâm nhập chỗ này, sao lại tiếp tục vào sâu chứ? Nói với hắn những điều đó cũng vô dụng!

Thẩm Thi Đào nhíu chân mày, không có tiếp lời, mà chỉ nhìn Dương Khai.

Dương Khai cười nói: - Nếu đã biết nơi này là Táng Hùng Cốc, đương nhiên ta sẽ không vào sâu! À... Chư vị tới nơi này có lẽ cũng có chuyện quan trọng trong người, vậy Dương mỗ không quấy rầy nữa, xin cáo từ! - Dương huynh bảo trọng! Uông Ngọc Hàm kia vừa nghe nói vậy, lại mặt tươi cười hàn huyên mấy câu với Dương Khai, trong lòng dường như ước gì hắn đi nhanh lên càng xa càng tốt.

Dương Khai dùng khóe mắt nhìn lướt qua hắn, khóe miệng hơi nhếch gọi Dương Viêm một tiếng, lúc này mới khoan thai theo đường cũ quay trở lại, thân hình càng lúc càng xa.

Nhìn bóng lưng của hắn, Thẩm Thi Đào khẽ há miệng, dường như muốn nói gì, nhưng thủy chung không nói ra miệng, chờ đến lúc bóng lưng Dương Khai biến mất, nàng mới khẽ thở dài một hơi.

- À, vị Dương huynh này quả thật có ý tứ! Uông Ngọc Hàm khẽ gật gật đầu, cười khẩy nói: - Một chút chuẩn bị đều không làm, không ngờ dám xông vào Táng Hùng Cốc, cũng may mà hắn gặp Thẩm cô nương, bằng không hắn ngay cả chết như thế nào cũng không biết!

- Sư huynh dường như không thích người này lắm nhỉ!

Thẩm Phàm Lôi gương mặt thật thà hỏi han.

Uông Ngọc Hàm cười ha hả một tràng: - Chưa nói tới không thích, chỉ là có chút xem thường loại người chỉ trông vào vận may mới có thể sống sót! Sư huynh vẫn là câu nói kia, vận may chung quy dùng cho tới khi nào hết rồi thôi, lần sau không nhất định hắn sẽ có loại may mắn này!

Nói xong, hắn vô tình hay cố ý nhìn thoáng qua Thẩm Thi Đào, dường như là muốn thuyết phục nàng, nhưng Thẩm Thi Đào rõ ràng lộ sắc mặt không vui, khiến hắn rất bực tức.

Thẩm Thi Đào tự nhiên là một bụng mất hứng, lần này khó có được gặp Dương Khai loại người nhiều may mắn thêm thân này, vốn nàng đang muốn mời Dương Khai cùng đi với nhau, dù sao lần này bốn người bọn họ đi tới Táng Hùng Cốc làm chuyện mặc dù không có hung hiểm quá lớn, nhưng phàm chuyện gì cũng có thể phát sinh chuyện ngoài ý muốn, nếu có Dương Khai cùng đi chung, nói không chừng có thể dựa vào vận may của hắn mà mức độ nguy hiểm sẽ hạ thấp nhất.

Chỗ nào hiểu được Dương Khai vừa mới nói ra cáo từ, mình còn chưa kịp giữ lại, tên Uông Ngọc Hàm này liền tiếp lời... thật đúng là đủ chán ghét.

- Ai da... Thẩm sư tỷ! Lục Oánh từ đầu không có lên tiếng nói chuyện bỗng nhiên duyên dáng gọi to một tiếng, mở miệng nói: - Tỷ lại quên mất hỏi hắn xuất thân ở đâu rồi!

Thẩm Thi Đào vừa nghe, lỗ mũi đều vì tức giận sắp sai lệch, bộ ngực đầy đặn dị thường mà dường như rất mềm mại kia phập phồng lên xuống dồn dập.

Lần trước nàng đã có lòng muốn tìm hiểu xuất thân của Dương Khai, để sau này thuận tiện đi lại nhiều hơn, quen thuộc nhiều hơn, nhưng sau khi nàng đào được đủ thánh tinh, lại phát hiện Dương Khai sớm đã không thấy bóng dáng, tìm Thường Khởi hỏi, Thường Khởi cũng nói không rõ ràng, lão không dám tiết lộ lai lịch của Dương Khai.

Điều này làm cho Thẩm Thi Đào luôn vì chuyện đó mà áy náy.

Lần này khó có được có cơ hội gặp lại, nếu như không có Uông Ngọc Hàm cản trở, khẳng định nàng sẽ không quên chuyện này, tối thiểu cũng hỏi thăm rõ ràng lai lịch của người ta, sau này thuận tiện tới cửa thăm viếng. Lần sau nếu có đi ra ngoài du lịch, cũng có thể mời hắn cùng đi theo.

So sánh với hành động chung cùng những người khác, nàng càng muốn đi chung với Dương Khai người luôn có vận may này.

Chính là tên Uông Ngọc Hàm, hết lần này tới lần khác lên tiếng cắt ngang mình nói chuyện với Dương Khai, kết quả mình lại quên mất tiêu chuyện này... Vừa nghĩ đến đây, Thẩm Thi Đào không khách sáo chút nào trừng mắt nhìn Uông Ngọc Hàm, nhìn ngay ánh mắt có chút lấy lòng của hắn. Uông Ngọc Hàm sửng sốt, còn không có suy nghĩ minh bạch rốt cuộc vì sao lại thế, Thẩm Thi Đào lại có chút mất hứng phất tay một cái nói: - Đi thôi, mau sớm tìm đến chỗ Lôi Trì kia, để Phàm Lôi đột phá bình cảnh trước mắt rồi tính sau!

Nói xong, Thẩm Thi Đào lập tức đi trước dẫn đường. Lục Oánh biết vì cái gì Thẩm Thi Đào biến thành như vậy, tự nhiên cũng liếc xéo Uông Ngọc Hàm một cái, rồi theo sát bước chân sư tỷ mình.

Thẩm Phàm Lôi lại dường như trời sinh ngu độn, không có nhận ra mảy may, cũng hào hứng đi theo, nhưng thật ra Uông Ngọc Hàm đi cuối cùng, sắc mặt âm trầm liếc nhìn lại hướng Dương Khai rời đi, rất là oán hận.

Hắn cùng với Thẩm Phàm Lôi xuất thân Cực Đạo Môn, tuy rằng không tính là tông môn quá nhỏ, nhưng không thể so sánh với Càn Thiên Tông, cho nên hắn đã sớm có tình ý với bào tỷ của sư đệ mình này. Thẩm Thi Đào dáng người dung mạo đều cực kỳ xuất chúng, nhất là một đôi mắt đào hoa trời sinh kia, dường như có thể câu hồn đoạt phách... Mỗi lần Thẩm Phàm Lôi trở về tộc, hắn đều kiếm cớ đi theo, chính là để gặp mặt Thẩm Thi Đào. Hắn cũng luôn ở trước mặt nàng biểu hiện mình, muốn đánh động trái tim của giai nhân...

Chương 1292: Xâm nhập.

Nếu như có thể ôm được mỹ nhân về, sau này chẳng những Uông Ngọc Hàm sẽ có người đẹp làm bạn, nói không chừng còn có thể mượn cơ hội này đi vào Càn Thiên Tông, chuyện nhất cử lưỡng tiện như thế, sao hắn có thể không nóng lòng?

Nhưng trước sau mấy lần gặp mặt, hắn cũng ngoài sáng trong tối biểu lộ lòng ái mộ của mình, nhưng qua lâu ngày như vậy mà Thẩm Thi Đào đối với hắn lại là một chút tình ý cũng không có, Uông Ngọc Hàm cũng có phần tuyệt vọng, không còn có ý định tiếp tục dây dưa với Thẩm Thi Đào, sợ chọc nàng không thích.

Nhưng lần trước trong một lần tán gẫu với sư đệ Thẩm Phàm Lôi, trong lúc vô ý từ hắn nghe được một tin tức vô cùng chấn động.

Đó chính là Thẩm Thi Đào giờ này lại có tài sản một triệu thánh tinh, đồng thời trên tay còn có vài bí bảo Hư cấp trung, thượng phẩm uy lực không tầm thường!

Những tài phú này, dường như chính là nàng lấy được từ trong Lưu Viêm Sa Địa. Nghe Thẩm Phàm Lôi nói, vị bào tỷ này của hắn vận khí rất tốt, ở trong Lưu Viêm Sa Địa tìm được một quặng mỏ thánh tinh, đào được một lượng lớn thánh tinh, sau đó về tới tông môn tuy rằng đại đa số thu hoạch chiếm được nộp lên cho tông môn, nhưng cũng để lại một phần, đồng thời trưởng lão Càn Thiên Tông cũng ban cho nàng vô số bí bảo đan dược.

Mấy kiện bí bảo Hư cấp trung, thượng phẩm uy lực không tầm thường kia, chính là giới cao tầng Càn Thiên Tông ban thưởng cho nàng!

Thẩm Phàm Lôi không có tâm cơ gì, dường như trời sinh chính là người tùy tiện như vậy, hơn nữa có quan hệ rất tốt với Uông Ngọc Hàm, nên nói đến những điều này tự nhiên không có chút kiêng kỵ. Có thể là người nói vô tình, người nghe lại cố tình, vốn Uông Ngọc Hàm đã tuyệt vọng đối với Thẩm Thi Đào lại một lần nữa động tâm.

Chuyến này Thẩm Phàm Lôi phải tới chỗ này mượn một chỗ Lôi Trì bí ẩn để tu luyện bí thuật bản thân, hòng đột phá bình cảnh trước mắt. Lúc này Uông Ngọc Hàm liền đề nghị để hắn nói với Thẩm Thi Đào cũng mời hắn tham gia, đương nhiên quá trình rất thuận lợi. Bào đệ của mình cần đột phá bình cảnh, Thẩm Thi Đào là một tỷ tỷ tốt dĩ nhiên muốn bảo vệ tốt cho đệ đệ, nên có trách nhiệm không thể chối từ, lúc này liền dẫn theo Lục Oánh từ Càn Thiên Tông chạy ra, ở vòng ngoài Táng Hùng Cốc hội hợp cùng hai người bọn họ, sau đó kết bạn đi vào đây.

Mới bắt đầu hết thảy đều thuận lợi, nhưng hai ngày trước bọn họ lại trong lúc vô ý chạm trúng một cái cấm chế, kết quả bị giam ở trong đó, sau đó liền toát ra tên tiểu tử kêu là Dương Khai kia, thấy Thẩm Thi Đào để ý đặc biệt đối với hắn, đương nhiên Uông Ngọc Hàm vô cùng cảnh giác, cho nên mới có chút ý đối địch.

Thế nhưng hiện tại xem ra, cách làm của mình dường như là chọc giận giai nhân, Uông Ngọc Hàm sắc mặt âm trầm đứng tại chỗ tự định giá một lát, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, rồi cũng đi theo. Đi theo ba người kia tới chỗ Lôi Trì, đồng thời trong lòng hắn thầm suy tính, nên dùng phương pháp gì để đánh động trái tim của Thẩm Thi Đào.

Khoan hãy nói, hắn nghĩ như vậy, thật đúng là để hắn nghĩ tới một ý kiến hay, lập tức mỉm cười không dứt, chuẩn bị tìm cơ hội áp dụng kế hoạch của mình.

Bên kia, sau khi tách ra đám người Thẩm Thi Đào, Dương Khai liền dẫn Dương Viêm đi trở về đường cũ, đi ra xa mấy chục dặm hai người liền dừng lại.

- Nơi này chính là Táng Hùng Cốc? Dương Viêm nghe Dương Khai nói xong tình hình chỗ này, chẳng những không sợ hãi, ngược lại lộ ra vẻ mặt mừng rỡ, một bộ nhao nhao muốn đi vào sâu cho biết.

- Cô nương muốn làm cái gì? Dương Khai cau mày hỏi, bỗng nhiên có cảm giác không tốt lắm.

- Không có gì, ta chỉ nghĩ nếu nơi này đúng thật là di tích của một tông môn lớn, khẳng định sẽ có bố trí đầy cấm chế và trận pháp! Dương Viêm đôi mắt đẹp lóe tia sáng khác thường, Dương Khai từ trong đó thấy được một loại gọi là thần sắc hưng phấn.

Khẽ đưa tay bóp trán, Dương Khai nói: - Nếu đã tới đây, ta cũng không có ý rút lui có trật tự, nhưng hai tấm bản đồ khiếm khuyết kia chỉ dẫn phương hướng tới đâu? Nếu như không chỉ dẫn vào sâu bên trong, thì chúng ta cũng không cần phải nhúng vào phiền toái!

- Hì hì... Để huynh thất vọng rồi, hướng chỉ dẫn đúng là chỉ vào chỗ sâu. Huynh yên tâm đi, trên đời này cũng chưa có cấm chế cùng trận pháp nào ta không phá được, chúng ta sẽ không gặp chuyện gì ở trong này đâu! Nếu như người của nơi này còn sống, ta không dám cam đoan cái gì, nhưng bây giờ lưu lại cấm chế cùng trận pháp đều là vật chết, hoàn toàn không có người chủ trì, không phát huy ra toàn bộ uy lực, thì sao có thể làm khó được ta chứ? Nàng nói với dáng vẻ lòng tin tràn đầy.

Thấy vậy, Dương Khai cũng chấn động tinh thần, gật gật đầu nói: - Tốt! Nếu cô nương nói như vậy, thì chúng ta cứ tiếp tục đi sâu vào, nhìn xem địa phương bản đồ khiếm khuyết chỉ dẫn kia có phải là hang động bí mật của Cổ Dương Tông hay không? Nếu đúng, thì sau này cô nương có thể tùy ý muốn mua sắm vật liệu luyện khí hay bày trận gì cũng được!

Dương Viêm trong mắt sáng ngời, không thể chờ đợi thúc giục Dương Khai mau mau đi vào.

Lập tức hai người đi một vòng lớn, tránh chạm mặt với đám người Thẩm Thi Đào sẽ lúng túng, rồi đi tiếp sâu vào hướng bên trong.

Thẩm Thi Đào nói một chút đều không sai, ở tầng bên ngoài, đụng phải cấm chế cùng trận pháp cũng không tính là quá cường đại, thỉnh thoảng có một vài trận pháp như trước vây khốn bọn họ, đã coi như là uy lực mạnh nhất, nhưng những trận pháp cấm chế này đều không làm khó được Dương Viêm phá giải, ngắn thì mười mấy hơi thở, dài thì thời gian một nén nhang, hết thảy những cấm chế này đều bị phá giải sạch sẽ.

Dương Khai cùng Dương Viêm hai người một đường đi vào thông suốt không trở ngại.

Năm ngày sau, dường như hai người đã đi vào vòng bên trong của Cổ Dương Tông, bởi vì ở chỗ này, nơi nơi có thể thấy được tường đổ vách xiêu, dường như vốn trước đây nơi này có rất nhiều rất nhiều kiến trúc nối liền nhau, sau đó đều bị phá hủy. Ở chỗ này gặp phải cấm chế và trận pháp, bất luận là cấp bậc hay là uy lực đều cường hãn hơn rất nhiều so với trước, Dương Viêm phá giải cũng phải rất thận trọng.

Những cấm chế trận pháp này tồn tại thời gian đã quá lâu, có rất nhiều chỗ không ổn định, lúc Dương Viêm phá giải khó tránh khỏi sẽ xuất hiện một vài tình huống không kịp chuẩn bị, những lúc đó Dương Khai liền phụ trách bảo vệ an toàn cho nàng.

Dương Khai vốn còn muốn tìm kiếm một phen ở chỗ tường đổ vách xiêu nơi này, nhìn xem có vật gì có giá trị hay không, nhưng rất nhanh hắn liền vứt bỏ ý nghĩ không thiết thực này.

Táng Hùng Cốc tồn tại ở chỗ này đã hơn 2000 năm, qua nhiều năm như vậy, vô số võ giả người trước ngã xuống, người sau kế tiếp chạy tới chỗ này, ngay cả chỗ này là tầng bên trong, cũng có không ít cường giả đặt chân, cho nên dù có thứ tốt gì, khẳng định cũng sớm đã rơi vào trên tay người khác.

Một ngày này, Dương Viêm dừng ở phía trước một chỗ đất trống rộng lớn, bỗng nhiên hai tay giơ lên, từng kiện gì đó hình thù kỳ quái dường như là bí bảo bị nàng đánh ra ngoài, những thứ này nhoáng lên một cái rồi biến mất, không ngờ chìm vào trong hư không không thấy bóng dáng.

Dương Khai thấy lạ nhưng không kinh ngạc, chỉ canh giữ ở phía sau Dương Viêm, ngầm ngưng tụ thánh nguyên, tùy thời chuẩn bị ra tay.

Dương Viêm nhắm mắt cảm ứng một hồi, bỗng nhiên khóe miệng nổi lên vẻ cười, quay đầu lại nói với Dương Khai: - Nơi này có một đại trận, chỉ sợ phá giải cần một chút thời gian!

- Có thể đi vòng không?

- Không cần đâu!

Dương Viêm nhìn Dương Khai với ánh mắt khẩn cầu: - Tuy rằng có thể đi vòng, nhưng khó có được tồn tại trận pháp như vậy, ta muốn phá hết chúng! Trước kia ta đã nói với huynh, chỉ cần ta không ngừng nghiên cứu trận pháp và luyện khí, thứ gì đó về hai lĩnh vực này trong đầu ta sẽ càng ngày càng nhiều. Đây chính là một cơ hội tốt, loại phá giải này đối với ta lớn lên, không thua gì tự mình luyện khí và bố trí trận pháp, còn tiết kiệm một số lớn vật liệu và tiền bạc đấy!

Dương Khai bất đắc dĩ lắc đầu, không yên tâm hỏi một câu: - Có nguy hiểm không?

- Tuyệt đối không có! Dương Viêm nói, lắc lắc đầu như trống bỏi.

- Được rồi, vậy cô nương phá giải đi, mất bao lâu? Dương Khai hỏi. - Chừng hai ba ngày thôi, huynh tùy tiện làm chút chuyện gì cho qua thời gian là được! Dương Viêm thè thè cái lưỡi xinh xắn, lúc này cũng không để ý tới Dương Khai nữa, một lòng nhào tới đại trận trước mặt kia.

Dương Khai cũng không quấy rầy nàng, ngẫm nghĩ một lúc, phất tay một cái, bỗng nhiên hiện ra lò luyện khí cấp Hư Vương thượng phẩm kia, mặt ngoài lấp lóe hào quang, đột ngột biến thành lớn, thẳng đến đường kính chừng một trượng mới dừng lại.

Dương Khai khoanh chân ngồi dưới đất, động thần niệm, bên trong lò luyện khí liền truyền ra một tiếng chim hót cao vút, khí linh con chim lửa từ bên trong bay ra, khoái trá lượn vài vòng quanh lò luyện khí, lại một đầu đâm vào, sau đó từ trong miệng không ngừng phun ra linh khí hỏa hệ tinh thuần, luyện hóa Long Cốt Long Châu trong lò.

Dương Khai cũng không có nhàn rỗi, chủ động đánh ra thánh nguyên, rót vào bên trong lò luyện khí, tăng cường uy lực của lò luyện khí, đồng thời một lúc hai việc, tiếp tục tu luyện một sợi Kim Huyết Ti của mình.

Muốn thời gian trôi qua còn là rất dễ dàng, bất luận là tu luyện Kim Huyết Ti hay là luyện hóa Long Cốt Long Châu, đều là chuyện rất tiêu phí thời gian, hơn nữa làm như vậy với Dương Khai mà nói cũng không có lãng phí thời gian.

Cho nên hắn mới không phản đối Dương Viêm ở chỗ này phá giải trận pháp, nếu như hắn cái gì cũng không làm được, thì đâu có ở lại chỗ này phí thời gian làm gì.

Thời gian qua thật nhanh, Dương Khai còn không có cảm thấy gì, đang đắm chìm trong cảm ngộ tu luyện bí thuật Kim Huyết Ti, phía trước bỗng nhiên truyền đến một tràng tiếng động rất nhỏ. Dương Khai giương mắt nhìn lên, chỉ thấy phía trước trong một phạm vi rộng lớn như vậy chợt lóe lên màn sáng, linh khí thiên địa vô cùng hỗn loạn, mà Dương Viêm lại đang cười hì hì đứng ở một bên, thu hồi từng kiện của mình kích bắn ra trước đó.

Một lát sau, tất cả màn sáng bỗng nhiên mờ đi, Dương Khai cảm nhận được khoảnh đất trống phía trước kia dường như thiếu đi vật gì, trong lòng lập tức hiểu rõ: hẳn là đại trận bố trí ở chỗ này đã bị Dương Viêm phá giải rồi.

Trong lòng vừa động, thu cất lò luyện khí và khí linh, đứng lên nói:

- Xong rồi sao?

- Ừm! Tiếp tục đi tới thôi! Ta càng ngày càng thích địa phương này, lần trước đúng là nên đi với huynh vào Lưu Viêm Sa Địa, nghe nói trong đó cũng có không ít cấm chế!

- Nếu đi cùng ta vào đó, chỉ sợ cô nương sẽ thất vọng! Trong đó mặc dù có cấm chế, nhưng cũng không nhiều lắm... bất quá ta ở trong đó quả thật gặp được một di tích của tông môn cổ, dường như còn bảo tồn rất hoàn hảo, nói vậy rất phù hợp với yêu cầu của cô nương!

Dương Viêm thở dài: - Đáng tiếc không có cơ hội, lần sau Lưu Viêm Sa Địa mở ra cũng không biết là chuyện bao nhiêu năm nữa!

Hai người vừa nói, vừa tiếp tục đi vào.

Trên đường đi tiếp, gặp cấm chế pháp trận quả nhiên càng hung mãnh hơn rất nhiều, mỗi lần Dương Viêm phá giải đều hao phí rất nhiều thời gian, không còn dễ dàng thoải mái như trước.

Dù như thế, Dương Khai cũng nhìn thấy mà kinh hãi không thôi: những cấm chế này tuy rằng năm tháng đã lâu, nhưng dù sao cũng là cấm chế bên trong một tông môn lớn, mà cứ như vậy bị Dương Viêm phá giải... Quả thật không biết nếu người bố trí những cấm chế trận pháp này biết được, sẽ có cảm tưởng gì.

Mà Dương Khai nhìn theo sắc mặt, hiện tại mỗi lần Dương Viêm phá giải xong, đều sẽ mỉm cười không ngừng, hiển nhiên là có thu hoạch không nhỏ.

Chỉ riêng điều đó, chuyến đi của hai người lần này đã không tệ rối! Dù sao Dương Viêm phá giải những thứ này, cũng có thể để cho nàng thu hoạch to lớn, trong vô tình cũng giúp cho Long Huyệt Sơn tiết kiệm không ít chi phí.

Tuy rằng Dương Khai không có thu hoạch được gì, nhưng cũng không có gì mất mát, nhân cơ hội này cũng có thể làm chuyện của mình, xem như một chuyến đi tốt đẹp mọi bề.

Thậm chí Dương Khai còn thầm nghĩ, sau này nếu như không có tài lực quá lớn cho nàng mua tài liệu, có phải nên tìm một địa phương tương tự nơi này, để Dương Viêm đi phá giải hay không?!.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau