VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1271 - Chương 1275

Chương 1273: Giải độc.

Sau khi Đại Diên quay trở lại, trước là tới trao đổi với Dương Viêm một chuyến, đợi sau khi lấy được một tấm lệnh bài, tâm tình lập tức tốt lên rất nhiều. Bởi Dương Viêm không những phá giải được trận pháp thiên nhiên ở bên ngoài động phủ của nàng, mà còn thay đổi thêm, khiến cho tòa trận pháp trở nên càng hoàn thiện, thích hợp để dùng, uy lực không chỉ được nâng cao ba thành, mà còn tăng cường thêm mấy loại năng lực biến hóa. Điều này khiến cho Đại Diên trong lòng vui mừng vạn phần cũng thầm kinh ngạc về trình độ trận pháp của Dương Viêm. Mà trải qua việc này, quan hệ của nàng với Dương Viêm dường như cũng trở nên hòa thuận hơn, cũng vì thế mà xưng tỷ gọi muội. Điều này khiến cho Dương Khai hết sức mê mang, chỉ cảm thấy lòng dạ nữ nhân như kim đáy bể, biến hóa khôn lường, hai người trước kia ở trên đường, đều giống như trái bí câm vậy, một tháng trời cũng không nói chuyện, mà hiện tại chỉ vì một cái trận pháp liền thân thiết vô cùng.

Nam nhân sẽ không như vậy. Sau khi Đại Diên trở về, Dương Khai tự nhiên bắt đầu dò hỏi việc nàng muốn nhờ mình giúp, nhưng Đại Diên vẫn còn có chút chần chừ, chỉ bảo Dương Khai chờ thêm vài ngày, nàng còn cần chuẩn bị một chút, đến lúc rồi ắt sẽ thành thật nói rõ. Nghe nàng ta nói như vậy, Dương Khai cũng không miễn cưỡng nữa, liền lẳng lặng chờ đợi. Lại qua vài ngày, một ngày này, Dương Khai đang tĩnh tọa trong thạch thất, một bên tu luyện Ma Huyết Ti, một bên đánh ra thánh nguyên của bản thân, rót vào trong lò luyện khí trước mặt. Mà trong lò luyện khí, một con chim lửa đỏ thẫm nhào lộn không ngừng, hỏa linh khí tinh thuần và nồng đậm trong miệng nó không ngừng phun đốt Long Cốt Long Châu trong lò. Tuy nhiên việc luyện hóa Long Cốt Long Châu cần phải hao phí thời gian rất dài, nhưng Dương Khai chỉ cần có thời gian, liền chủ động thúc phát uy năng của lò luyện khí, gia tăng tiến độ luyện khí.

Hắn rất mong chờ Long Cốt Long Châu sau khi được luyện hóa thành một thể, sẽ biến thành cái bộ dạng gì. Chính lúc hắn đang thúc giục thánh nguyên, bên ngoài bỗng truyền tới tiếng gõ cửa, Dương Khai mí mắt vừa máy. Sau khi đánh thêm một đạo thánh nguyên, hít sâu một hơi, ổn định lực lượng đang cuồn cuộn của bản thân, một lúc sau, lại đưa tay ra thu cất lò luyện khí vào cơ thể, rồi mới đứng dậy, đi tới bên cửa, mở cửa thạch thất. Đại Diêndáng người thanh túđứng ở đó, không biết vì điều gì mà lại lộ ra bộ dáng thấp thỏm lo được lo mất. Đến khi cảm nhận được một luồng hơi nóng từ trong phòng ập tới, nàng ta mới kinh ngạc nhìn Dương Khai, vốn dĩ tưởng rằng Dương Khai đang luyện đan, nhưng trong không khí không hề có chút mùi thơm của đan dược hay mùi thơm của dược liệu nào. Khó tránh khiến nàng ta cảm thấy kỳ quái. Mặc kệ những điều này, Đại Diên nhẹ giọng nói: - Ta có thể vào không?

Dương Khai gật đầu, né người nhường đường. Đợi sau khi Đại Diên tiến vào, mới đóng chặt cửa, ngồi lên thạch đôn ở trong phòng, chủ động mở miệng hỏi: - Có phải mọi thứ đều đã chuẩn bị ổn thỏa rồi không? - Ừ. Đại Diên cắn nhẹ cánh môi hồng, khẽ gật đầu. - Vậy chúng ta bắt đầu đi. Dương Khai mỉm cười. - Nhưng trước đó, Đại Diên cô nương có phải nên nói cho ta biết, rốt cuộc là muốn ta giúp điều gì, cụ thể muốn ta làm thế nào? - Lần này ta tới, chính là để nói với sư đệ những việc này. Đại Diên liếc nhìn hắn. Trong mắt ánh lên sắc thái dịu dàng như nước, mà gương mặt còn nổi lên hai mảng ửng đỏ không dễ gì phát hiện. Việc này khiến Dương Khai vô cùng kinh ngạc. Không biết điều Đại Diên muốn nói là thứ việc khó mở lời gì, mà khiến nàng ta có bộ dạng như vậy.

Đại Diên ngồi đó, bộ dạng phảng phất có chút đứng ngồi không yên, hai bàn tay nhỏ vô thức đan vào nhau, trầm mặc một hồi lâu, mới cắn răng, mở miệng nói: - Kỳ thực, ta mời Dương sư đệ tới đây là để giúp ta giải độc. - Giải độc? Dương Khai chân mày cau lại, mặt lộ vẻ bất ngờ. - Đại Diên cô nương trúng độc? Ta thực nhìn không ra, không biết Đại Diên cô nương trúng phải loại độc gì, nếu như tiện mong cô nương cho biết, biết đâu ta thực biết cách luyện chế loại giải độc đan đó.

- Độc mà ta trúng, không có giải độc đan. Đại Diên nghe vậy, lắc đầu cười khổ. - Ồ? Dương Khai nhất thời nổi lên hứng thú, Đại Diên trước đây khi ở Long Huyệt Sơn mời hắn tới, quả thực có từng nói qua, muốn hắn giúp đỡ việc có liên quan tới luyện đan. Giờ đây là giải độc, quả đúng là như vậy, nàng ta không hề nói dối, nhưng Đại Diên nói thứ độc mà nàng ta trúng không có giải độc đan có thể hóa giải. Điều này nói rõ loại độc này nhất định không phải loại tầm thường, tất nhiên khiến Dương Khai để ý. Hoặc giả do bản thân là luyện đan sư, phàm là những thứ liên quan tới thảo dược và đan dược, Dương Khai đều muốn tìm hiểu nhiều hơn. - Thứ mà ta trúng là độc của Thiên Huyễn Lưu Ly. Đại Diên lời nói kinh nhân, thần sắc nghiêm túc, nhìn không ra một chút thần sắc bông đùa nào. - Độc của Thiên Huyễn Lưu Ly... Dương Khai ngạc nhiên. - Thiên Huyễn Lưu Ly không phải là chí bảo của quý tông sao? Hơn nữa ta nghe nói nó là một loại vật liệu luyện khí đặc thù và không có độc tính, cô nương sao lại trúng độc của nó được, lại bằng cách nào mà nhiễm độc? Dương Khai vô cùng tò mò, bởi sự thực mà Đại Diên nói ra khiến hắn bất ngờ. Tuy rằng hắn đối với Thiên Huyễn Lưu Ly không mấy hiểu biết, nhưng cũng biết loại vật liệu luyện khí này bản thân vốn không có độc tính. - Thiên Huyễn Lưu Ly quả thực không có độc tính. Đại Diên nghe vậy cười khổ một tiếng, đưa tay vuốt vuốt lọn tóc bên tai, trầm giọng nói: - Nhưng nếu như nuốt sống thì sao? Dương Khai sắc mặt có chút biến đổi, nhìn thẳng vào Đại Diên, hai mắt híp tịt lại. - Dương sư đệ không cần nghi ngờ, ta đích xác là đã nuốt sống Thiên Huyễn Lưu Ly, hơn nữa cũng đã dùng rất nhiều năm rồi, kể từ khi ta bước chân vào Nhập Thánh Cảnh, vẫn luôn nuốt sống! Đại Diên khẽ cười.

- Sao lại có chuyện như vậy? Dương Khai ngây ngốc tại trận, nữ nhân này không ngờ nuốt vào một loại vật liệu luyện khí, đây không phải là tìm chết sao? Làm gì có ai đi nuốt vật này? Có chê cái mạng dài cũng không đến nỗi làm như vậy chứ. - Ta nuốt nó, tất nhiên là có mục đích. Đại Diên biết Dương Khai sẽ có phản ứng như vậy, cho nên một chút cũng không bất ngờ. - Vì công pháp mà ta tu luyện, gọi là Thiên Huyễn Lưu Ly Công, loại công pháp này, là do tổ sư lập phái Lưu Ly Môn sáng lập dựa theo Lưu Ly Sơn. Hầu như trong mỗi đời đệ tử Lưu Ly Môn đều có người tu luyện loại công pháp này. Mà người đời này tu luyện công pháp này, chính là ta. Tu luyện công pháp này cần phải nuốt vào Thiên Huyễn Lưu Ly. - Hắc hắc, công pháp kỳ quái thế này, xem ra không phải là thứ tốt lành gì. Dương Khai ngoài cười mà trong không cười, buông lời chế nhạo. - Ừ, nhưng việc này đối với tông môn mà nói, là việc không thể thiếu, mà Thiên Huyễn Phong được coi là nơi ở của người tu luyện loại công pháp này, cho nên nó mới có tên gọi như vậy. - Vị trước kia sống ở đây, cũng tu luyện loại công pháp này? Dương Khai kinh ngạc. - Đúng vậy, hơn nữa ta từ nhỏ đã trưởng thành bên bà, công pháp cũng là do bà truyền lại cho ta, bà hẳn có thể coi như là sư phụ thực sự của ta. - Vậy còn kết cục của bà ta? Dương Khai khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh. - Hẳn là không mấy tốt đẹp gì nhỉ? Dường như là vì câu nói của Dương Khai, khiến Đại Diên nhớ ra cái gì đó, sắc mặt đột nhiên ảm đạm đi rất nhiều. Dương Khai thấy vậy có chút ngại ngùng, khi đang nghĩ cách làm sao để an ủi Đại Diên, thì nàng ta lại nhoẻn miệng cười:

- Đó là số mạng của bà ấy, đã lựa chọn con đường này thì không nên oán trách điều gì. Bất quá, tu luyện loại công pháp này, trước khi gần đạt tới tiểu thành, nếu động thủ với người khác sẽ không có cách nào vận dụng uy lực của công pháp, nếu không thì độc tính sẽ dần dần ngấm sâu, sau cùng vô pháp khu trừ. Hơn nữa con đường thăng cấp nguy hiểm trùng trùng, đây chính là kinh nghiệm được tổng kết từ chính sinh mạng của người đời trước. Ta muốn đánh sâu vào Phản Hư Cảnh, thì cần phải mượn sức mạnh của Dương sư đệ, trước tiên hóa giải chất độc Lưu Ly tích tụ qua biết bao năm tháng trong cơ thể của ta, mới có thể thành công, nếu không thì, ta ắt phải chết không còn nghi ngờ gì! Dương Khai khẽ gật đầu, có chút hiểu vì sao nàng ta lăn lội ngàn vạn dặm tới Long Huyệt Sơn, khẩn cầu bản thân ra tay giúp đỡ. Nhưng Đại Diên nói, trước khi công pháp đạt được tiểu thành, động thủ với người khác sẽ không cách nào vận dụng được uy lực của công pháp, làm cho hắn có chút để tâm, xem ra lần trước thấy Đại Diên ra tay, hẳn không phải là toàn bộ thực lực của nàng ta. Bỗng Dương Khai như nhớ ra điều gì, mặt lộ vẻ kinh ngạc nhìn Đại Diên: - Cô nương tu luyện Thiên Huyễn Lưu Ly Công này, không phải cũng có liên quan tới việc thu thập Thiên Huyễn Lưu Ly đấy chứ? Công pháp nguy hiểm thế này, Lưu Ly Môn lại yêu cầu đời nào cũng phải có người tu luyện, ngoại trừ vì một số nguyên nhân đặc biệt trọng yếu, nếu không khẳng định họ sẽ không làm như vậy. Mà việc quan trọng đối với toàn thể tông môn Lưu Ly Môn, Dương Khai nhất thời chỉ có thể liên tưởng tới việc thu thập Thiên Huyễn Lưu Ly. Nào biết Dương Khai vừa hỏi như vậy, Đại Diên chợt biến sắc, vội vàng xua tay nói: - Dương sư đệ, điều này không thể nói được! - Ặc, nói trúng rồi? Dương Khai biểu cảm kỳ quái.

Đại Diên cười khổ không ngừng, cũng không phủ nhận nữa, gật đầu nói: - Không sai. Ta tu luyện Thiên Huyễn Lưu Ly Công chính là để đi thu thập Thiên Huyễn Lưu Ly. Không giấu gì Dương sư đệ, kể từ sau khi vị tiền bối trước đây sống ở nơi này chết đi, trong tông môn đã không còn ai có thể thu thập Thiên Huyễn Lưu Ly nữa. Mà ta, chỉ khi đạt tới Phản Hư Cảnh, mới có thể đi thu thập. Đây là một trong những bí mật lớn nhất của tông môn, sư đệ nói ở trước mặt ta thì cũng thôi đi, nhưng ngàn vạn lần không được nói cho bất cứ ai, nếu không nhất định sẽ gặp phiền phức. - Ta hiểu. Dương Khai liên tục gật đầu, một lời vô ý của mình lại bóc trần cơ mật của tông môn người ta, nghĩ tới thôi Dương Khai cũng cảm thấy rùng mình. Bất quá... Đại Diên đối với tông môn quan trọng như vậy, tại sao lại phải ở đây chịu sự lạnh nhạt? Không phải nên cung cấp cho nàng ta tài nguyên tu luyện tốt nhất, môi trường tu luyện hoàn hảo nhất, tiền bối chỉ dẫn xuất sắc nhất sao?

Xem ra bên trong nhất định có bí mật nào đó mà mình không biết! Dương Khai âm thầm suy đoán. - Vị tiền bối trước sống ở đây cũng là một bậc thiên tài ngút trời, bà đã tổng kết lại rất nhiều tạo ngộ và biểu hiện của rất nhiều vị tiền bối tu luyện Thiên Huyễn Lưu Ly Công, cuối cùng cũng nghĩ ra phương pháp hóa giải độc Lưu Ly rất ổn thỏa, một khi thành công, sau này ta sẽ không còn e ngại chất độc Lưu Ly nữa. Ta nhận được lợi, đối với bà cảm kích bất tận, chỉ tiếc rằng khi bà nghĩ ra phương pháp này, chất độc đã ngấm sâu vào cơ thể, bản thân đã không còn cách nào hóa giải. Đại Diên thần sắc ảm đạm, giải thích. - Cách hóa giải này, cần tới ta sao? Dương Khai hỏi. - Không sai, cần thiết phải có một vị luyện đan sư Hư cấp ở bên cạnh hỗ trợ, hơn nữa vị luyện đan sư này còn phải tài nghệ điêu luyện, khả năng không chế dung hợp hiệu lực của các loại dược liệu đạt tới đỉnh phong mới được. Ta xem đan dược trước kia Dương sư đệ luyện chế, không có điểm nào không phải là tinh phẩm trong tinh phẩm, có mấy viên thậm chí thiếu chút xíu nữa là xuất hiện đan văn, xem ra loại yêu cầu này đối với sư đệ mà nói tuyệt đối không có vấn đề gì.

Chương 1274: Nâm Huyêt Chi.

Tuy răng đươc Đai Diên khen ngơi, nhưng Dương Khai vân co chut không hiêu, nêu noi khống chế dung hòa của dược hiêu, bản thân măc du lam rât tôt, nhưng xem ra năm vi luyên đan sư Hư câp cua Dươc Vương Côc kia cung không kem. Kinh nghiêm cua ngươi ta thể hiện rõ ràng như vậy, nhưng Đai Diên lai đi tim minh giup đơ, ma không phai đi câu xin mây ngươi cua Đan Dươc Môn, chăc chăn co chut nguyên do ma không muôn ngươi khac biêt.

Hăn cung không vôi va hoi, bơi vi hăn biêt đơi lat nưa Đai Diên nhât đinh se noi cho hăn biêt.

Thây dang ve chuyên tâm lăng nghe cua Dương Khai, Đai Diên he miêng cươi, tiêp tuc noi: - Nêu chi la tim kiêm môt vi luyên đan sư như vây thi cung không kho. Kho khăn chinh la tâp hơp vât liêu trư đôc chi phap cân.

- Ha? Cần phải tâp hơp vât liêu gi? Dương Khai hỏi lại.

- Vât liêu co rât nhiêu, nhưng đã thông qua môt vi tiên bôi cư ngu ơ nơi nay hang năm sưu tâp, cuôi cung cung tâp hơp đươc 9 thư. Trong đo kho tim nhât chinh la Âm Tri, vi tiên bôi kia cung đa tim đươc. Hơn nưa đã hao phi tinh lưc to lơn để đưa no tư nơi đã phat hiên được về Thiên Huyên Phong. Sơ di ta muôn Dương sư đê cung ta đi môt chuyên, nguyên nhân chính là vì không co cach nao mang Âm Tri nay đi đươc, băng không ta cung se không khiên ngươi vât va như vây.

Dương Khai khe vuôt căm, cuôi cung cung hiêu ro Đai Diên vi sao nhât đinh muôn minh cung nang đên Lưu Ly Môn môt chuyên. Nhưng thứ như Âm Tri nay lai vô cung hiêm. Cho tơi bây giơ đêu chi la nơi hôi tu âm khi, quy khi âm trâm mơi có xac suât sinh ra. Măc du đôi vơi đai đa sô vo gia ma noi cung không cân dung đên, nhưng đôi vơi những ngươi âm ta ma noi, Âm Tri lai la bao đia bon ho yêu thich nhât. Bơi vi âm khi tinh tuy trong Âm Tri đu đê cho bât ky vo gia âm ta nào có thể nhanh chong tăng thưc lưc.

Dương Khai cung chi la nghe noi, con chưa co cơ hôi nhin thây tân măt.

- Bơi vi Thiên Huyên Lưu Ly không bi khăc ngu hanh, cho nên muôn bai trư chât đôc của Lưu Ly thì phai co thư như Âm Tri, lại ngưng luyên vô sô cac dươc hiêu dươc liêu vao trong ao nươc Âm Tri, lây nươc Âm Tri lam vât dân rot vao trong cơ thê ta, thi mới co cơ hôi trư bo chât đôc của Lưu Ly. Đai Diên nhe nhang giai thich ro rang.

Dương Khai vưa nghe vưa gât đâu, vơi trinh đô luyên đan cua hăn va kiên thưc co đươc ma noi, tuy răng không hiêu ro nguyên do bên trong nhưng loai phương phap nay chăc la không sai.

Nghi môt chut rôi lên tiêng hoi: - Nêu vi tiên bôi kia đên nhưng thư như Âm Tri đêu tim đươc, hơn nưa con đưa vê Thiên Huyên Phong, vây thi tai sao nang vân chưa giai đôc.

- Ta vân thiêu môt thư cuôi cung. Đai Diên nghe vây cươi khô. - Thư ta thiêu chinh la nâm Huyêt Chi!

- Nâm Huyêt Chi? Tinh thân Dương Khai khe chân đông.

- Thư co thê luyên chê Huyêt Chi đan? Là nâm Huyêt Chi co thê khiên con ngươi cai tư hoan sinh?

Trên măt hăn hiên lên ve kinh sơ, dương như nghe thây điêu gi kho tin.

- Không sai, chinh la nâm Huyêt Chi co thê luyên chê ra Huyêt Chi đan! Đai Diên nhe nhang gât đâu, đưa ban tay mơ ra, long ban tay xuât hiên môt hôp gô tinh xao, nang mơ hôp gô ra. Môt khôi nho như năm tay, giông như linh chi, lại giông như nâm bât ngơ xuât hiên trươc măt Dương Khai.Vât nay không chi trông ki quai, ma hơn nưa toan thân đo ngâu, nhin ki dương như co mau tươi lưu đông bên trong. Nhưng lai toa ra môt mui vi khiên mui cay cay.

Dương Khi thân săc ngưng trong nhân lây, đưa tay nhe nhang đơ lây, cân thân do xet môt hôi, gât đâu noi:

- Không sai, chinh la nâm Huyêt Chi, dươc linh đa co it nhât 3000 năm. Hơn nưa Dang ve dương như mơi đươc thu hoach không bao lâu, đây la co đươc tư Lưu Viêm Sa Đia?

- Qua nhiên không thê gat đươc Dương sư đê. Đai Diên mim cươi. - Cung la nhơ phuc Dương sư đê, cây nâm Huyêt Chi nay chinh la ta thu hoach đươc tai tâng thư 4 cua Lưu Viêm Sa Đia.

Dương Khai măt biên săc, thâm nghi vân may cua nang quả thật không tê. Trong tâng thư 4, sô lương thiên tai đia bao vô cung thưa thơt, hăn đi qua đây trơ vê, cung chi thu đươc mây chuôi Tư Ngoc Quynh Qua thôi. Thât không nghi tơi Đai Diên lai co thê tim thây nâm Huyêt Chi nay. Hơn nưa thư nay lai chinh la thư nang đang cân khân câp. Xem ra luc đo sau khi minh rơi đi, Đai Diên vi tim kiêm nâm Huyêt Chi cung hao tôn biêt bao tâm tư. Ma nang sơ di muôn cung minh đi vao tâng thư 4, e răng cung la vi co chu y đi tim nâm Huyêt Chi.

Cuôi cung nang cung co thê như y muôn. - Nang muôn dung nâm Huyêt Chi lam gi? Dương Khai đây năp hôp lai, đưa tra cho nang, lên tiêng hoi.

Đai Diên im lăng, tay câm hôp gô nhe nhang xoa xoa vai cai mơi khe thơ dai môt tiêng; - Không dôi Dương sư đê, phương phap trư đôc này măc du la do tiên bôi cư ngu ơ nơi nay sang chê lưu lai, nhưng ông ta cung không năm chăc 10 phân thanh công. Bơi vi đôc cua Thiên Huyên Lưu Ly đa xâm nhâp vao cac nơi trên cơ thê ta, vi vây muôn khu trư đương nhiên se hao tôn lương lơn nguyên khi. Như vây mât mang cung không phai la chuyên không co kha năng, ma môt cây nâm Huyêt Chi nay lai bao đam giư lai môt sinh mang.

Dương Khai nhươn may: - Nêu la như vây, đem no luyên chê thanh Huyêt Chi đan không phai tôt hơn sao?

- Huyêt Chi đan... Đai Diên cươi khô môt tiêng. - Dương sư đê cũng la đai sư luyên đan, không phai không hiêu ro phâm bâc cua Huyêt Chi đan. Đo la đan dươc Hư câp thương phâm, không phai la nhưng đai sư luyên đan trên U Am Tinh đêu co thê luyên đươc. Nêu như Dương sư đê xuât thân tư thê giơi bên ngoai, đê nghi nay qua thưc không tê. Đang tiêc... Hoăc co thê noi, Dương sư đê ngươi la đai sư luyên đan Hư câp thương phâm chăng?

- Không phai! Dương Khai lăc đâu, hăn hiên nay chi xem như la đai sư luyên đan Hư câp ha phâm. Nhưng nêu la chuyên tâm luyên chê, nêu la không sơ lam hong dươc liêu thi cung co xac suât co thê luyên ra đan dươc Hư câp trung phâm. Ma đan dươc Hư câp thương phâm thi không thê luyên ra đươc. Trâm ngâm môt chut liên lên tiêng noi: - Y cua ta la nêu nang không vôi, không ngai chơ thêm một khoảng thời gian, không chưng sau nay con co biên phap ôn thoa hơn, hoăc la tim ngươi luyên chê Huyêt Chi đan!

Hắn không dám nói để mình luyện chế. Mặc dù Dương Khai cảm thấy mình tấn thăng đến đại sư luyện đan Hư cấp thượng phẩm cũng không cần nhiều năm nữa, nhưng lúc này hắn vẫn chưa chắc chắn.

- Không chờ được. Đại Diên cười khổ lắc đầu. - Nếu là có thể chờ đợi, ta cũng sẽ không vội vàng đi mời Dương sư đệ. Sau khi bị trúng Thiên Huyễn Lưu Ly Công, dựa vào tình trạng thân thể hấp thụ Thiên Huyễn Lưu Ly, cảnh giới tu vi đều cần lớn lên theo. Ta tối đa nhiều nhất chỉ có thể kéo dài được thời gian nửa năm. Nửa năm sau, bất luận ta muốn hay không muốn, đều phải giết chết Phản Hư Cảnh. Mà nếu thành công, ta vẫn có đường sống. Nếu như thất bại, với cảnh giới tu vi của ta bây giờ vốn dĩ không cách nào khống chế được độc của lưu ly, đến lúc đó chỉ còn có đường chết. Tuy rằng dùng nấm Huyết Chi trực tiếp, dược hiệu sẽ giảm bớt nhiều, có được thứ quý hiếm thế này, trước mắt cũng chỉ có thể làm như vậy.

- Không có biện pháp khác sao? Dương Khai không ngừng chau mày.

- Không có! Đại Diên cười ôn hòa. - Đa tạ Dương sư đệ quan tâm. Nhưng nếu quyết định làm như vậy, bản thân ta cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý. Dù lần trừ độc này có thành công hay không thì ta cũng đã nỗ lực rồi. Đều may mắn hơn nhiều so với một vị tiền bối ở nơi này trước đây và chư vị tiền bối bị đã nhiễm Thiên Huyễn Lưu Ly Công trước kia, vì vậy Đại Diên sẽ không oán trách gì.

Dương Khai khẽ thở dài, không khuyên ngăn nữa, mà gật đầu nói: - Nếu nàng đã quyết định rồi thì cứ như vậy đi, cần ta hỗ trợ gì, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó.

Đại Diên nghe vậy rất vui mừng, cảm kích nói:
- Vậy cảm ơn Dương sư đệ. Sau đây ta sẽ nói cho ngươi biết làm thế nào để giúp ta trừ độc, ngươi nghe cho rõ. Đến lúc đó một khi đã bắt đầu, ta có thể sẽ không có tinh lực để dặn dò ngươi.

- Được.

Ngay sau đó, Đại Diên liền đem trừ độc chi pháp cùng các loại chi tiết nói liên tục. Dĩ nhiên, những phương pháp này đều là do tiền bối của Lưu Ly Môn kia nghĩ ra, và sinh thời tự mình hoàn thiện, cho nên Dương Khai nghe thấy cũng không cảm thấy có vấn đề gì, ngược lại rất khâm phục vị tiền bối Lưu Ly Môn kia.

Nhưng khi giảng giải những chi tiết và phương pháp này, sắc mặt Đại Diên ửng đỏ, nước trong mắt gợn chuyển, giọng nhỏ đi, dáng vẻ đứng ngồi không yên, ngay sắc mặt của nàng cũng không tốt. Nhưng đôi mắt này vô tình lại lộ ra vẻ ngượng ngùng khiến sức hấp dẫn của nàng càng tăng thêm vài phần.

Dương Khai cuối cùng cũng hiểu rõ tại sao trước kia Đại Diên không muốn nói cho hắn nguyên nhân tình huống chi tiết. Thì ra là phương pháp giải trừ lại cần một chút tiếp xúc thân thể thân mật mới được.

Điều này trả trách lúc giảng giải sắc mặt Đại Diên lại ửng đỏ, là bất kì cô gái nào khi đối mặt với nam nhân, muốn nói cho hắn biết lúc nào nên ngưng tụ dược hiệu trên vị trí nào trên thân thể mình thì cũng sẽ có biểu hiện như nàng.

Dù sao thực sự sẽ phải làm như vậy, khó tránh sẽ xảy ra chút lúng túng.

Mà Dương Khai tuy rằng chưa gặp vị Tiêu đại sư kia của Lưu Ly Môn, nhưng có thể khẳng định, đối phương chắc chắn là một lão gia, nếu không Đại Diên cũng sẽ không cảm thấy không tiện.

Năm vị đại sư Đan Dược Môn, trong đó bốn vị đồng thời cũng là lão gia, chỉ có một lão bà.

So với đối mặt với những lão gia này, Đại Diên chắc chắn tình nguyện lựa chọn Dương Khai. Dù sao Dương Khai cũng được xem là thanh niên tuấn ngạn anh hùng bất phàm. Cảm giác e ngại trong lòng Đại Diên cũng ít hơn một chút. Đương nhiên nếu có thể, nàng càng muốn chọn lão bà kia của Đan Dược Môn, dù sao đều là nữ giới, sẽ không có nhiều kiêng kỵ như vậy.

Nhưng nàng lại không trả gía cao như vậy.

Dương Khai âm thầm suy nghĩ, do dự trong lòng Đại Diên và phỏng đoán những thứ kiêng kị. Hơn nữa bản thân nàng là đại sư luyện đan, có lẽ cũng vì việc trừ độc không lâu sau đó mà chuẩn bị.

Chỉ tiếc là nàng không có quá nhiều thời gian trưởng thành trên con đường luyện đan. Hiện giờ chỉ là đại sư luyện đan cấp Thánh Vương, vốn dĩ không khả dụng.

Đại Diên ngượng ngùng giảng giải, sắc mặt Dương Khai lại lạnh lùng, không có bất kì biểu hiện gì, chỉ là chuyên tâm lắng nghe, không bỏ qua một chút gì. Thấy biểu hiện của Dương Khai như vậy, Đại Diên cũng dần dần thoải mái hơn nhiều, có câu gọi là thầy thuốc không e ngại. Bây giờ quan hệ giữa nàng và Dương Khai cũng tương tự như thầy thuốc với bệnh nhân.

Nghĩ như vậy, biểu hiện của Đại Diên cũng dần dần bình thường trở lại.

Giảng giải suốt một đêm, khi gặp phải những chỗ mấu chốt, Dương Khai sẽ chủ động lên tiếng hỏi. Mà Đại Diên cũng biết sự việc quan trọng, đương nhiên là giảng giải chi tiết cho hắn nghe.

Sau một đêm, Đại Diên mới giảng giải xong. Dương Khai cũng nhớ kỹ phương pháp giải độc, biết khi nào nên làm gì.

- Dương sư đệ, đã nhớ kỹ chưa? Đại Diên hỏi, tuy rằng suốt đêm không nghỉ ngơi, nhưng nàng dường như không thấy vẻ gì mệt mỏi. Ngược lại thần thái hồng hào, dường như là vì bước ngoặt quan trọng của cuộc đời mình, mà tâm tình có chút phấn khởi

Chương 1275: Âm Trì.

- Nhớ kỹ rồi! Dương Khai khẽ vuốt cằm, như có điều suy nghĩ liếc nhìn Đại Diên, dường như là nhớ ra điều gì đó, lên tiếng nói: - Bây giờ tâm trạng của nàng không ổn định cho lắm. Thế này đi, nàng nghỉ ngơi thêm hai ngày, hai ngày sau, chúng ta bắt đầu được không?

Tuy rằng Đại Diên không thể chờ đợi mà muốn lập tức bắt đầu. Nhưng Dương Khai đã nói như vậy rồi, nàng cũng không tiện phản đối. Lập tức gật đầu, lại cùng Dương Khai thương lượng một chút tình tiết nhỏ rồi cáo từ rời đi.

Chờ sau khi Đại Diên đi khỏi, Dương Khai mới ngồi lên giường đá trong phòng, trầm tư một hồi. Một lát sau, vung tay lên, trên giường lập tức xuất hiện rất nhiều dược liệu.

Ngay sau đó, hắn lại lấy ra lò luyện đan của mình, phát ra thần thức chi hỏa, bao phủ lên những dược liệu không giống nhau kia, ngưng luyện dịch thuốc tích chứa bên trong.

Thoáng một cái đã qua hai ngày, khi Dương Khai đang ngồi và mở mắt ra, thần niệm quét hướng về bên ngoài, liền phát hiện Đại Diên đang đứng ở ngoài. Trải qua hai ngày điều chỉnh và khôi phục, tâm trạng và tất cả tâm tình của nàng lúc này đều bình phục, thần sắc không vui không buồn, đứng ở ngoài cửa cũng không có ý thúc giục, chỉ là im lặng chờ Dương Khai chủ động đi ra.

Dương Khai mỉm cười, cảm thấy trạng thái của nàng đều không tệ, liền vội vàng đứng dậy bước xuống khỏi giường đá, mở cửa phòng.

Đại Diên nghe thấy động tĩnh, khẽ ngước mắt. Sau khi nhìn thấy Dương Khai, cười nhẹ với hắn.

- Đi nào! Dương Khai ra hiệu, Đại Diên gật gật đầu, lúc này liền dẫn đường đi.

Lại một lần nữa trở lại thạch thất lớn kia mà trước đây đã đi qua. Đại Diên dẫn Dương Khai đi vào từ một hành lang khác. Hành lang này dường như chạy thẳng vào sâu trong lòng đất, lượn vòng đi vào. Người làm đã mở ra một số bậc thềm, cho nên cũng không dốc đứng. Hai bên hành lang đều điểm xuyết những kỳ thạch có tác dụng chiếu sáng, khiến ánh sáng nhu hòa phát tán.

Theo Đại Diên đi xuống dưới, Dương Khai không nói một lời, nhưng thần niệm vẫn luôn hướng về phía dưới.

Đi được nửa đường, Dương Khai bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh phía trước đánh ngược trở lại. Kiểu ớn lạnh này cũng không phải là lạnh giá đơn thuần, mà là một loại âm hàn khiến người khác cảm thấy có chút rợn tóc gáy. Nghiêm túc mà nói, đây là một luồng âm khí, chỉ có vùng đất có hội tụ âm khí mới có âm hàn như vậy.

Xem ra, cái gọi là Âm Trì kia chính là ẩn giấu ở phía dưới, trong lòng Dương Khai chợt hiểu.

Loại âm hàn này căn bản không tạo thành quấy nhiễu gì đối với Dương Khai. Thậm chí không cần vận chuyển thánh nguyên, chỉ dựa vào thân thể cũng có thể dễ dàng ngăn cản. Mà Đại Diên cũng giống như vậy, thân thể của nàng mặc dù không so được với Dương Khai, nhưng tu luyện cảnh giới như thế, hơn nữa Âm Trì đã đặt ở đây nhiều năm rồi, Đại Diên vì muốn trừ độc đã sớm xuống đây dò xét rất nhiều lần rồi, nên nàng tất nhiên sẽ không bị ảnh hưởng gì.

Càng đi xuống, cảm giác loại âm hàn đó càng trở nên mãnh liệt.

Sau khoảng nửa tuần hương, Đại Diên cuối cùng không thể không vận chuyển thánh nguyên hộ thể, bên ngoài thân xuất hiện một tầng huỳnh quang nhàn nhạt, cản trở âm hàn.

Lại đi xuống khá lâu, trước mắt ánh sáng rộng mở. Phía dưới đồng thời có một thạch thất to lớn, nhưng trong thạch thất này, lại là trống không không có thứ gì, mà đưa mắt nhìn, trong gian thạch thất này lại trải rộng hơi thở âm hàn ngưng kết nồng đậm. Từng luồng từng luồng, từng đạo từng đạo tràn ngập ở mỗi ngóc ngách của thạch thất.

Trên vách đá bốn xung quanh của thạch thất, cũng kết đầy sương lạnh trắng như tuyết. Nhiệt độ của nơi này đã thấp tới mức khiến người khác phải phẫn nộ.

Ở vị trí trung tâm thạch thất, có một chỗ chiếm diện tích chưa đến ba trượng, như một ao nhỏ như hồ nước, luồng khí âm hàn chính là từ trong ao nhỏ này tràn ra.

Sắc mặt Dương Khai hơi biến đổi một chút: - Đại Diên cô nương, Âm Trì này là Âm Trì ngàn năm hay Âm Trì vạn năm?

Đại Dương dường như biết Dương Khai muốn hỏi điều gì, nghe vậy cười nói: - Theo vị tiền bối kia nói, Âm Trì này hình thành ít nhất cũng khoảng 5,6 nghìn năm rồi.

Dương Khai nhíu mày một cái:

- Thời gian dài như vậy, nước âm hàn trong Âm Trì này không phải là nàng có thể chịu đựng, nàng chắc chắn muốn tiếp tục?

Âm Trì cũng chia niên hạn, trước đó Dương Khai cũng không nghe Đại Diên nhắc về chuyện Âm Trì, vốn cho rằng ngâm mình vào chỗ nguy hiểm không lớn, vì vậy cũng không có hỏi thêm. Nhưng không ngờ Âm Trì này lại có lịch sử 5,6 nghìn năm. Âm Trì thế này, e rằng Đại Diên vào trong đó, lập tức sẽ bị đông thành tượng băng.

Đại Diên mỉm cười: - Dương sư đệ yên tâm. Trước đó ta đã làm rất nhiều chuẩn bị, và dung hòa rất nhiều dược liệu tính hỏa và tính âm trong nước Âm Trì, trung hòa lực âm hàn kia, tu luyện một bộ công pháp tính hỏa. Vì vậy chỉ cần cẩn thận một chút, sẽ không vấn đề gì. Huống chi bây giờ không tiếp tục ta cũng chỉ đành chờ chết. Nếu đổi là Dương sư đệ ở vào tình cảnh này, sẽ đưa ra lựa chọn gì?
Dương Khai im lặng, biết Đại Diên là vì bất đắc dĩ, có nỗi khổ của mình, lập tức không khuyên nữa.

- Dương sư đệ yên tâm, ta đã để lại một phong thư trong phòng của mình. Nếu lần này thực sự xảy ra điều gì ngoài ý muốn, mà ta bị bỏ mạng ở đây, ngươi có thể cầm phong thư kia mang cho sư tôn của ta. Trên thư đã nói rõ tất cả. Sư tôn sau khi xem được sẽ không làm khó ngươi. Sư tôn ta là trưởng lão Cung Ngạo Phù Cung ở Vạn Nhận Phong. Đến lúc đó nếu ngươi rời đi, tìm ông ta là được.

Nàng với dáng vẻ như dặn dò hậu sự, khiến trong lòng Dương Khai có chút khó chịu, nhưng vẫn gật đầu nói: - Ta biết!

Đại Diên mỉm cười gật đầu, ngoắc tay và nói: - Mời đi theo ta.

Một lát sau, hai người liền tới cạnh Âm Trì, Dương Khai phóng mắt nhìn tới, phát hiện ao nước này không sâu, chỉ khoảng ba thước. Nhưng trong suốt thấy đáy, không nhiễm chút tạp chất nào, không chút gợn sóng, giống như một ao nước đọng. Nhưng ao nước đọng như vậy, nếu võ giả tu luyện công pháp âm tà thấy được, chắc chắn sẽ mừng rỡ như điên, trả giá cao hơn nữa cũng muốn có được Âm Trì này trong tay.

Bởi vì Âm Trì này có tác dụng rất lớn đối với bọn họ, giống như một số thiên tài địa bảo hàng đầu, thuốc tốt quý hiếm.

Thời khắc này, bốn phía Âm Trì có một chút dấu vết trận pháp để lại. Hẳn là trước kia vị tiền bối Lưu Ly Môn đưa Âm Trì này về trong đây, đã dùng trận pháp trói buộc Âm Trì để đặt xuống.

Đại Diên chỉ vào một chỗ bên cạnh nói; - Đợi lát nữa Dương sư đệ ngồi ở chỗ này là được, ta sẽ phối hợp với ngươi để hành động.

- Được! Dương Khai gật đầu, thân hình thoắt một cái đã đến vị trí kia khoanh chân ngồi xuống.

- Cũng không cần chuẩn bị gì nữa phải không? Đại Diên tự mình lẩm bẩm một câu, thần sắc phức tạp nhìn Âm Trì đang phát tán âm khí kia. Bỗng nhiên lại mỉm cười:

- Dương sư đệ, cho dù thế nào, lần này Đại Diên phải cảm tạ ngươi. Ngươi là người duy nhất chịu giúp ta trong hơn hai mươi năm trở lại đây, cũng là người bạn duy nhất ta quen biết trong gần 20 năm qua.

Nói như vậy, hướng về phía Dương Khai nhẹ nhàng hành lễ một cái, thần sắc nghiêm nghị.

Hơn hai mươi năm

Trong lòng Dương Khai có chút xúc động, xem ra thay đổi của Đại Diên trong Lưu Ly Môn đều không phải chỉ là chuyển biến từ mười mấy năm trước như Vũ Y đã thăm dò trước đó. Mà là từ hơn hai mươi năm trước đã bắt đầu.
Hai người Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi có lẽ là bằng hữu nàng quen biết trước khi ở đây, không tính trong nhóm này.

Dương Khai khẽ xua tay: - Đại Diên cô nương nghiêm trọng quá rồi, những chuyện này với ta mà nói chẳng qua là ra tay làm chút chuyện thôi. Phải rồi, bình thuốc này nàng cầm lấy.

Vừa nói, Dương Khai vừa đưa bình ngọc ném qua.

- Đây là Đại Diên nhận lấy bình ngọc, có vẻ hoài nghi nhìn Dương Khai.

- Dung dịch thuốc này ta tự điều chế ra. Tuy rằng Huyết Chi đan ta không có cách nào luyện chế, nhưng nếu có thể phối hợp nấm Huyết Chi với bình dung dịch thuốc này, có thể kích thích phát huy thêm một vài dược hiệu của nấm Huyết Chi, sẽ có chút tác dụng với nàng. Với trình độ luyện đan hiện tại của ta, cũng chỉ có thể làm đến bước này. Dương Khai có chút tiếc nuối nói.

Nấm Huyết Chi khó có được, Huyết Chi đan càng khó luyện chế hơn. Nhưng giá trị của Huyết Chi đan, tuyệt đối không thấp hơn đan dược cấp Hư Vương, thậm chí còn cao hơn thế. Bởi vì Huyết Chi đan còn là thánh đan chữa bệnh có thể cải tử hoàn sinh. Đây đối với các võ giả mạo hiểm hàng năm mà nói, là một loại đan dược có giá trị nhất.

Đáng tiếc hắn hiện tại không có cách nào luyện chế, chỉ có thể dùng phương pháp này, không để lãng phí dược hiệu của nấm Huyết Chi.

Hai ngày trước, hắn chính là điều chế dung dịch thuốc này.

Đại Diên nghe vậy, gương mặt rất đỗi vui mừng, nắm chắc bình ngọc, thậm chí không mở ra xem xét, vui vẻ nói: - Dương sư đệ có lòng, Đại Diên nhất định sẽ không phụ lòng.

Nàng cảm thấy tìm Dương Khai thực là tìm đúng người rồi. Bởi vì cho dù nàng có đi nhờ Tiêu đại sư của tông môn hoặc là mời các tiền bối của Dược Đan Môn đến, cũng không chắc có thể mang đến bình dung dịch thuốc có tác dụng phát huy một vài dược hiệu của nấm Huyết Chi.

Có bình dung dịch thuốc này, tỉ lệ thành công của nàng có thể tăng lên hơn 10 %, nàng làm sao không vui mừng chứ?

- Tiếp sau, đành làm phiền Dương sư đệ! Đại Diên nhận bình thuốc kia xong, thần sắc ngưng trọng hướng về phía Dương Khai nói một câu. Không chờ Dương Khai trả lời, thân hình bỗng nhiên xoay tròn, quần áo trên người nàng bắn ra bốn phương tám hướng. Chớp mắt một cái, trên người chỉ còn lớp áo lót dính thân.

Nàng dường như cũng vì thời khắc này nên đã có sự chuẩn bị, cho nên mặc áo lót đều màu đen. Dù thân hình nàng nhanh chóng lộ ra, nhưng tạm thời cũng không để cho xuân quang của thân mình lộ ra ngoài.

Xoay như thế, trên mặt nàng cũng có chút ửng đỏ, không dừng lại một khắc, thân hình thoáng một cái liền nhảy vào trong Âm Trì.

Không có chút thủy hoa tiên nào bắn ra, vào Âm Trì trong nháy mắt, Đại Diên liền rên rỉ một tiếng, trên mặt hiện lên vẻ đau đớn, mà nước Âm Trì kia sau khi bị dị vật kích thích, lại cuồn cuộn lên, như nấu sôi, một mảnh sương trắng sinh ra, như vẻ tràn về phía Đại Diên.

Răng rắc".

Tiếng giòn vỡ truyền đến, thân thể mềm mại của Đại diên lập tức xuất hiện một lớp băng mỏng. Nhưng Đại Diên chỉ là hơi vận chuyển công pháp một chút, khí nóng trong cơ thể phát ra liền xua tan lớp băng mỏng kia.

Nhưng sương trắng kia vẫn không buông tha, càng hung mãnh tràn về phía người nàng. Đại Diên cuối cùng không nhịn được, hét lên một tiếng thảm thiết, trên người chợt bộc phát ra ánh hào quang mơ màng.

Tia sáng kia rất không bình thường, như có ngàn vạn đạo, tia sáng nở rộ trong nháy mắt. Dương Khai bỗng nhiên tinh thần ngưng đọng, cảm giác thần hồn của mình đều bị rung chuyển. Tiềm thức trong đầu hơi chấn động một chút, nhưng bốn xung quanh dường như có gông xiềng đột nhiên vây lấy thân, khiến cả người hắn trở nên nặng nề.

Thần quang Lưu Ly!

Dương Khai lộ vẻ kinh sợ, không chút e ngại nhìn chằm chằm vào thân thể Đại Diên, không hề chớp mắt.

Tuy rằng hắn đã sớm nghe Dương Viêm nói qua, Thần quang Lưu Ly do Thiên Huyễn Lưu Ly phát ra có công hiệu câu hồn, nhưng không nghĩ tới thứ này lại quỷ dị như vậy, quả thực có chút không kịp phòng bị.

Chương 1276: Trừ độc.

Mà Đại Diên nói Thiên Huyễn Lưu Ly không bị khắc ngũ hành, xem ra chuyện này là thật. Hào quang phát ra từ thân thể nàng kia không ngờ lại xuyên thủng thần thức phòng ngự trong đầu mình, tác động nhiều lên trên thần thức của mình, thần thức chi hỏa của mình lại có dấu hiệu bị áp chế một cách mơ hồ.

Cũng may Đại Diên cũng không phải cố ý nhằm vào Dương Khai, mà bản thân Dương Khai cũng không thể so sánh với người thường, chỉ là sau khi có chút kinh sợ, lập tức chặn lại quấy rối của thần quang Lưu Ly, thần thức chi hỏa phát ra ầm ầm, hướng về phía Đại Diên bao phủ lấy.

Thời khắc này, Đại Diên dường như bởi vì đau đớn mà vẻ mặt nhăn nhó, khiến bộ dạng vốn khiếm khuyết của nàng xem ra càng khó coi. Nhưng khiến Dương Khai cảm thấy kì lạ chính là, nàng dường như không chỉ là dáng vẻ khiếm khuyết, mà toàn thân cũng như trên mặt đều đầy những vết lõm, không phải là cô gái hấp dẫn mê người như những cô gái bình thường.

Trước đó nàng mặc áo lót màu đen, Dương Khai không nhìn thấy gì, nhưng đến khi nàng đi vào trong Âm Trì, áo lót bị ngâm trong ao nước, dính chặt vào thân, Dương Khai sau khi dùng thần thức bao phủ lấy Đại Diên, lập tức phát hiện ra điều này.

Cả người nàng, dường như ngoài hai tay lộ ra ngoài không có bị gì, các vị trí khác trên cơ thể đều như mặt của nàng, các vết lõm ở khắp nơi, khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Xem ra nguy hại của Thiên Huyễn Lưu Ly kia không phải bình thường! Dương Khai lập tức hiểu rõ nàng sở dĩ trở thành như vậy, chắc chắn là có liên quan đến Thiên Huyễn Lưu Ly.

- Dương sư đệ Ngay khi Dương Khai đang có chút thất thần, Đại Diên nghiến chặt răng, run rẩy kêu lên một tiếng.

Dương Khai nghe vậy gật gật đầu, khẽ nói: - Bắt đầu đi!

Ngay sau đó, Đại Diên liền không chút nghĩ ngợi, mở rộng chỗ huyệt vị trước ngực mình, điên cuồng dẫn dắt nước Âm Trì vào cơ thể. Âm hàn kia sau khi xuyên xương tủy đi vào thân thể mềm mại của nàng khiến Đại Diên chịu không nổi lại run lên, nhưng nàng vẫn cắn chặt răng như vậy, môi thành màu đen, mắt đẹp nhìn Dương Khai chằm chằm.

Dương Khai không nói một lời, thần thức chi hỏa đồng thời tiến vào trong chỗ huyệt vị kia. Trong nháy mắt khắc lên vài bộ linh trận dùng để luyện linh đan lên trên cơ thể Đại Diên.

- Thần thức chi hỏa! Trong ánh mắt Đại Diên lộ ra chút kinh ngạc. Nàng vốn dĩ không nghĩ tới Dương Khai lại có thần thức chi hỏa. Dù sao dựa theo kế hoạch của nàng lúc đầu, Dương Khai lúc này cần dùng tay ấn vào ngực nàng, đem thánh nguyên của mình rót vào trong cơ thể nàng, lấy cơ thể nàng làm lò luyện, lấy các loại dược hiệu tích chứa trong nước Âm Trì làm nguyên liệu, lấy thủ pháp luyện đan để đuổi chất độc của Lưu Ly trong cơ thể.

Khi bàn luận các chi tiết trước đó, Dương Khai cũng không tiết lộ chuyện hắn có thần thức chi hỏa. Nhưng lúc này thấy được, Đại Diên không kinh sợ mà còn lấy làm vui mừng. Bởi vì nếu là như vậy, Dương Khai kia cũng không cần phải tiếp xúc thân mật gì với thân thể nàng.

Điều này khiến cho nàng đang khiếp sợ, đồng thời lại càng cảm thấy an lòng. Dù sao nói thế nào chăng nữa cũng là cô gái vẫn còn trinh nguyên, bị nam nhân khác chạm vào cơ thể, vẫn sẽ có chút không chịu nổi.

Ngay khi tâm tư nàng nhanh quay ngược trở lại, ở vị trí trung tâm huyệt vị mở rộng của nàng, một cục máu tròn khoảng ba tấc, đang xoay tròn nhanh trong nước Âm Trì. Mà dưới sự khống chế của thần thức chi hỏa của Dương Khai, các loại dược liệu dược hiệu đã được Đại Diên hòa vào trong nước Âm Trì kia hoàn toàn hòa vào nhau, cảm giác khó chịu từ ngực lan tràn ra, khiến Đại Diên hít thở nặng nề. Dường như có thứ gì chặn ở trong, lực lượng toàn thân đều không có cách nào vận chuyển ra ngoài.

Nhưng theo từng bộ từng bộ linh trận Dương Khai khắc họa, dưới tác dụng của linh trận, sau khi dung hòa xung đột của các loại dược hiệu trong nước ao kia, một luồng sáng kì quái phát tán ra, từ nơi ngực Đại Diên bị ép ra, hòa vào trong Âm Trì.

Nhưng thứ dường như tế ty này lại chưa tiêu tán, mà như con cá bơi lội trong ao nước mà không bị bất kì trở ngại nào.

Rất nhanh, lại có một luồng gì đó giống như thế bị ép ra, theo thời gian, càng ngày càng nhiều tế ty trào ra từ cơ thể Đại Diên, khiến cho cả Âm Trì đều đầy thứ phát ra tia sáng cổ quái này.

Ước chừng sau nửa canh giờ, Đại Diên bông nhiên cảm giác cảm giác khó chịu nơi ngực mình lập tức biến mất, thánh nguyên bị tắc cũng đồng thời vận chuyển được. Âm hàn vốn dĩ có chút khó ngăn cản cũng không còn tạo thành chút uy hiếp gì với nàng nữa.

Đại Diên vui mừng quá đỗi, không nghĩ gì cả, vội vàng thả ra thần niệm, kiểm tra thân mình.

Tại chỗ đã mở rộng huyệt vị làm trung tâm thân thể cũng không có thêm chất độc lưu ly nữa, hơn nữa trên bề mặt thân thể cuối cùng cũng khôi phục lại trạng thái bình thường, trắng hồng, nhẵn mịn, không còn những vết lõm đầy vẻ khó coi như trước.
Nhưng bởi vì ngâm mình trong nước Âm Trì nên vẫn còn có chút bầm tím, các bộ phận khác của cơ thể hình thành sự đối lập khác biệt hoàn toàn.

Trong mắt Đại Diên bỗng tạo lên một lớp sương mù, tinh thần chấn động, suýt nữa khiến Âm Trì rót vào trong cơ thể.

- Giữ vững tinh thần của mình, đừng nghĩ những thứ khác, chờ sau khi mọi việc hoàn tất, nàng có thể kiểm tra lại! Tiếng âm trầm của Dương Khai bỗng nhiên vang lên bên tai, đem nàng thức tỉnh khỏi vui mừng, ngẩng đầu thoáng nhìn Dương Khai đang ngồi khoanh chân trước mặt, đang thúc đẩy thần thức chi hỏa rót vào trong cơ thể mình, dung hòa dược hiệu. Đại Diên phát hiện thần sắc của hắn bình tĩnh, không lộ ra bất kì biểu hiện khó chịu gì, lập tức gật gật đầu, lại mở ra một chỗ huyệt vị khác của mình, dẫn động nước Âm Trì rót vào cơ thể.

Dương Khai lập tức lại phối hợp lại, không chút chần chừ.

Dưới bao phủ của thần thức của hắn, tuy rằng có thể thấy rõ từng vị trí trên thân thể Đại Diên, như đem nàng lột sạch trước mắt. Nhưng thời khắc này liên hệ đến tính mạng, Dương Khai căn bản sẽ không nghĩ đến việc khác, thần sắc cẩn thận tỉ mỉ, toàn lực thúc đẩy dược hiệu trong Âm Trì.

Trong Âm Trì này, sớm đã được Đại Diên đưa vào lượng lớn dược liệu. Cho nên muốn hóa giải độc của Lưu Ly cũng không khó, khó khăn chính là khống chế dung hòa dược hiệu và khả năng chịu đựng của bản thân Đại Diên.

Việc phía trước thì vẫn ổn, bản thân Đại Diên dù sao cũng là luyện đan sư, khi Dương Khai ở bên cạnh vận dùng thần thức chi hỏa, nàng chỉ cần hơi phối hợp một chút, liền có thể kích phát dược hiệu.

Nhưng việc sau đó không phải Dương Khai có thể hỗ trợ, hoàn dựa vào ý chí bản thân Đại Diên.

Độc của Lưu Ly đã xâm nhập vào sâu trong thân thể nàng. Mỗi lần khu trừ, thứ bị khu trừ không chỉ có độc tố, còn có một chút căn nguyên sinh mệnh của bản thân nàng. Một lần hai lần vẫn sẽ không xuất hiện vấn đề, nhưng nhiều lần, có thể sẽ không qua được ải này.

Sự thật cũng đúng là như vậy. mỗi một lần khu trừ, ít nhất cũng phải hao phí thời gian một tuần hương, mà sau nửa ngày, việc khu trừ độc tiến hành chưa tới một phần năm. Nhưng thời khắc này Đại Diên đã lung lay sắp đổ, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Cũng may Đại Diên cũng chuẩn bị rất đầy đủ. Đến lúc này, lấy ra một chút đan dược từ trong nhẫn không gian của mình, đưa vào miệng, lúc này mới khiến sắc mặt khôi phục một chút màu máu.

Thấy vậy, Dương Khai cũng hơi chậm động tác trên tay, cho nàng chút thời gian để luyện hóa dược liệu. Nhưng hai người Dương Khai và Đại Diên cũng không dám lãng phí quá nhiều thời gian, dù sao luôn ngâm mình trong Âm Trì cũng khiến Đại Diên tiêu hao rất lớn. Cho nên sau khi hơi nghỉ ngơi một chút, hai người lại tiếp tục công việc lúc trước. Thời gian trôi qua từng chút từng chút, chất độc trong người Đại Diên từng chút từng chút bị trừ bỏ. Nhưng sắc mặt Dương Khai lại càng trở nên nghiêm túc.

Hắn không nhìn ra Đại Diên rốt cuộc có thể qua cửa ải này hay không. Bởi vì cho tới bây giờ, căn nguyên sinh mệnh của Đại Diên đã bắt đầu miễn cưỡng duy trì cơ năng thân thể để phối hợp với hắn trừ độc. Nhưng làm như vậy cũng không phải cách lâu dài, một khi không kiên trì được nữa, nàng chắc chắn sẽ chết.

Cho dù có thể tiếp tục kiên trì, sau việc này Đại Diên cũng phải tĩnh dưỡng thời gian rất lâu mới được.

Nhưng việc đã đến nước này, đã không còn đường rút lui. Bất luận là Dương Khai hay Đại Diên, đều phải kiên trì làm xong việc này.

Dường như là cảm nhận được ánh mắt của Dương Khai, Đại Diên đang khổ cực chống đỡ bỗng nhiên mở mắt, cố gắng nở ra một nụ cười trông còn khó coi hơn là khóc: - Ta có thể, Dương sư đệ không cần e ngại, cứ tiến hành làm!

Dương Khai thần sắc thản nhiên, sau khi cảm nhận được quyết tâm của nàng, khẽ vuốt cằm, cũng không nói thêm gì, thần thức chi hỏa một lần nữa ầm ầm phát ra, một linh trận được khắc vào trong thân thể không chút đề phòng của Đại Diên, khiến nước Âm Trì cùng dược hiệu trong đó tẩy rửa thân thể nàng.

Đại Diên lại một lần nữa hét lên thảm thiết, nghe cực kỳ thê lương. Dường như đang chịu hành hạ không chút nhân đạo gì đó.

Lại là một ngày trôi qua, hơn nửa người Đại Diên đã hồi phục bình thường. Dưới thần niệm dò xét của Dương Khai, nàng quả thật có những nét cơ bản mà một cô gái có, làn da trắng nõn như tuyết, vô cùng mịn màng, dáng người hấp dẫn. Thậm chí ngay cả gương mặt nàng cũng không còn vẻ khó coi như trước đây. Nàng của thời khắc này ngoài sắc mặt nhợt nhạt, không còn những dấu vết của trước kia. Rõ ràng chính là một dung nhan tuyệt sắc thế gian, đủ để cho bất cứ nam nhân nào đều trở nên xao động.

Dáng vẻ sau khi phối hợp chịu đủ hành hạ và tàn phá, rõ ràng cực kỳ yếu đuối.

Dương Khai đã sớm có dự liệu đối với việc này, cho nên cũng không lộ vẻ bất ngờ, chỉ chuyên chú làm việc của mình.

Mỗi một khắc, Dương Khai chầm chậm thu lại thần thức chi hỏa của mình, bỗng nhiên nói giọng nói như tiếng sấm khẽ quát: - Còn không nhanh nuốt nấm Huyết Chi!

Đại Diên dường như đã không còn nhiều ý thức, đôi mắt ảm đạm không sáng, đôi mắt vô thần. Trước đó cũng chỉ là phối hợp động tác với Dương Khai một cách máy móc, trong lòng chỉ còn nắm giữ một tia chống đỡ nàng cũng không bỏ qua.

Bị tiếng quát của Dương Khai gọi, đôi mắt thất thần lập tức khôi phục một tia sáng, vội vàng lấy ra một hộp gỗ đựng nấm Huyết Chi kia từ nhẫn không gian của mình. Sau khi mở ra liền nuốt luôn nấm Huyết Chi kia, ngay sau đó lại lấy bình ngọc Dương Khai trước đó đã đưa cho nàng, uống hết dung dịch thuốc trong bình vào trong miệng.

Thứ thuốc tốt này vào bụng, Đại Diên cuối cùng cũng tỉnh lại một chút. Sắc mặt tái nhợt nhanh chóng tăng thành ửng đỏ một cách không bình thường, máu trong thân lưu chuyển với tốc độ nhanh. Sinh cơ khổng lồ tích chứa trong Nấm Huyết Chi phát tán đến các nơi trong cơ thể nàng, bổ sung căn nguyên sinh mệnh mà nàng đã bị mất đi.

Dương Khai không đợi nàng luyện hóa hoàn toàn dược hiệu của nấm Huyết Chi, một lần nữa đưa thần thức chi hỏa bao phủ lấy.

Là thành hay bại chính là xem cửa ải cuối cùng này. Nếu ý chí Đại Diên đủ mạnh, có lẽ nắm chắc ba phần có thể chống đỡ được. Nếu không được, đó cũng chỉ là số mệnh của nàng chỉ đến vậy, chẳng thể trách người ngoài.

Đại Diện hiểu rõ điều này hơn ai hết, lập tức toàn lực phối hợp.

Trong phút chốc, nước của Âm Trì đều trào lên mãnh liệt, điên cuồng rót vào trong cơ thể nàng, từng lớp sương trắng bao phủ lấy nàng, từng luồng tế ly có tia sáng cổ quái bị ép ra từ cơ thể nàng.

Chương 1277: Lưu Ly Châu.

Nơi sâu trong lòng đất nghìn trượng của Thiên Huyễn Phong, bên cạnh Âm Trì có chu vi ba trượng kia, Dương Khai ngồi xếp bằng, khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ vẻ trầm ngâm, cầm trên tay một viên châu trông mốc meo màu xám không chút bắt mắt.

Vì việc trừ độc của Đại Diên đã hoàn thành, Đại Diên cũng là phúc tinh cao chiếu, cuối cùng đã chống đỡ được đến khắc cuối cùng, đã thanh trì toàn bộ chất độc lưu ly trong người mình ra khỏi cơ thể thành công. Trong thời khắc trước khi hôn mê hoàn toàn, nàng bỗng nhiên há miệng phun ra một viên châu như vậy. Chỉ kịp nói với Dương Khai đây là Lưu Ly Châu rồi ngất xỉu.

Dương Khai đưa nàng ra khỏi Âm Trì, vận chuyển thánh nguyên làm khô khí âm hàn trên người nàng, cởi áo chùm lên người nàng, luôn ở bên cạnh.

Nếu như có thể, Dương Khai thực ra là muốn đưa nàng về phòng mình nghỉ ngơi. Nhưng nàng hiện tại chỉ mặc một lớp áo lót dính thân, ôm lên có chút không tiện.

Viên châu trên tay cũng không có điểm gì lỳ lạ. Dù là ném đi thì e rằng cũng không có ai hứng thú với nó. Nhưng khi Dương Khai quan sát viên châu này một cách tỉ mỉ, lại kinh ngạc phát hiện ra, bên trong viên châu màu xám mốc meo này lại tản phát ra hàng ngàn hào quang, hào quang kia căn bản là giống hệt thần quang Lưu Ly, đều có công hiệu câu hồn trói thân, có thể dễ dàng xuyên thủng ý thức phòng ngự của hắn, làm chấn động thần hồn của hắn.

Dương Khai lập tức biết rằng, viên châu thế này e rằng cũng là một bảo bối cực kì giá trị.

Dương Khai tuy rằng chưa tận mắt nhìn thấy Thiên Huyễn Lưu Ly, nhưng mơ hồ cũng biết sự hình thành viên châu này có lẽ là có liên quan đến việc Đại Diên uống Thiên Huyễn Lưu Ly và bản thân bị trúng Thiên Huyễn Lưu Ly Công. Nhưng sau khi hắn kiểm tra rất nhiều lần, lại phát hiện một chuyện rất kỳ quái. Viên châu này có chút tương tự với sự tồn tại của đan hoàn, lại có chút giống với vật liệu luyện khí, giữa hai thứ đó, thực sự không dễ phán đoán.

Sau khi xem xét, sắc mặt Dương Khai biến đổi, Lưu Ly Châu đang cầm trên tay, nhìn về phía Đại Diên ở bên cạnh đang nằm trên đất.

Bên kia, lông mi dài của Đại Diên đang khẽ lay động, mười ngón tay ngọc ngà nhỏ xinh dường như cũng có chút động đậy, rõ ràng là dấu hiệu báo trước sắp tỉnh.

Nhìn khuôn mặt hoàn toàn khác với trước kia của nàng, Dương Khai không khỏi có chút xúc động. Trước khi chất độc lưu ly chưa được khu trừ, dáng vẻ Đại Diên khiến người khác không dám nhìn thẳng. Nhưng bây giờ, nàng lại trở thành một quốc sắc thiên hương, đẹp hơn Doãn Tố Điệp kia một bậc.

Dương Khai không biết nếu như lúc nàng mới bắt đầu bước vào nước Âm Trì với dáng vẻ như thế này thì bản thân có thể tâm lặng như nước không, cẩn thận suy nghĩ, có lẽ trong lòng cũng sẽ có chút thất thường. Dù nói thế nào đi nữa thì mình cũng là một nam nhân, không có nam nhân nào có thể thờ ơ khi đối diện với dáng vẻ một người con gái gần như cởi hết sạch quần áo.

Chờ một lúc, Đại Diên quả nhiên mở mí mắt, đồng tử hơi chút động đậy, phát hiện thân mình vô cùng yếu, không khỏi kêu lên một tiếng.

- Tỉnh rồi thì điều chỉnh hơi thở một chút, tình trạng của nàng bây giờ có chút không lạc quan cho lắm. Giọng nói nhè nhẹ của Dương Khai truyền tới.

Đại Diên nghe vậy, hơi hé mi mắt, lập tức thấy ngồi cạnh nàng không xa, Dương Khai đang nhìn nàng cười tủm tỉm, thần sắc hơi biến đổi, muốn lên tiếng nói gì đó, nhưng lại không thể nói ra được chữ nào.

Sau khi phát hiện áo dài Dương Khai mặc không còn khoác trên người, mà trên người mình lại đắp thứ gì đó, trong đôi mắt đẹp của Đại Diên lộ ra một chút cảm giác an toàn và cảm kích, ngay sau đó nhắm mắt lại, lặng lẽ vận chuyển thánh nguyên của bản thân.

Hai canh giờ sau, Đại Diên khó khăn lắm mới ngồi được dậy, sau khi mặc quần áo chỉnh tề, từ nhẫn không gian của mình lấy ra rất nhiều thuốc tốt dùng để khôi phục đã chuẩn bị từ trước, nhét vào miệng nuốt vào bụng, tiếp tục ngồi điều chỉnh hơi thở.

Sau một ngày nữa, Đại Diên mới thở sâu ra một hơi, hai mắt mở to, trong con mắt xinh đẹp kia thần thái sáng láng, dường như tu vi đều có vẻ khá lên, sắc mặt của nàng mặc dù vẫn còn chút tái nhợt, nhưng cũng không còn chút gì đáng ngại, chỉ cần tĩnh tâm nghỉ ngơi thì sẽ khôi phục.

Chầm chậm đứng dậy, đi tới trước mặt Dương Khai, cúi thấp xuống hành lễ: - Đại Diên cám ơn Dương sư đệ, lần này nếu không có Dương sư đệ tương trợ, ta sợ rằng đã sớm bỏ mạng. Đại ân của Dương sư đệ, Đại Diên khắc ghi trong lòng, đời này không quên.

Dương Khai cũng đứng lên, nghe vậy cười khoát tay, nhẹ nhàng nói: - Có thể qua được quỷ môn quan này, là nỗ lực của chính bản thân nàng, ta cũng không làm gì nhiều.

Đại Diên khẽ lắc đầu: - Dương sư đệ đánh giá cao Đại Diên rồi, bản thân ta biết nếu lần này mời đến không phải là Dương sư đệ, mà là Tiêu đại sư hoặc một trong các tiền bối Dược Đan Môn, ta hiện tại chắc chắn không thể đứng ở chỗ này. Những thứ khác không nói, bình thuốc ngươi đưa cho ta uống kia, đã tiêu tốn đi bao nhiêu dược liệu quý giá? Nếu không có bình thuốc kia, ta căn bản không chống nổi mấy canh giờ cuối cùng. Khi thanh trừ nàng cảm nhận được, sau khi dùng nấm Huyết Chi và bình thuốc kia, căn nguyên sinh mệnh suy nhược của bản thân không ngờ lại nhanh chóng phục hồi rất nhiều. Hơn nữa theo thời gian trôi qua lại còn tăng thêm hơn nữa.

Chính vì vậy, nàng mới có thể kiên trì đến cuối cùng, nếu không đã sớm hương tàn ngọc vẫn rồi.

Dùng nấm Huyết Chi trực tiếp thì hiệu quả không lớn như vậy. Nếu là một viên Huyết Chi đan mới có thể khiến cơ thể mình sinh ra biến hóa như thế, còn nấm Huyết Chi chưa qua luyện chế không thể làm được điều này. Cho nên căn nguyên duy nhất chính là ở trong dung dịch thuốc không biết tên kia!

Mặc dù không biết bình thuốc kia hao tốn biết bao nhiêu tâm trí của Dương Khai, nhưng đương nhiên không phải thứ bình thường. Dương Khai không nhắc đến, là người ta hào phòng, Đại Diên sao có thể không khắc ghi trong lòng?

Thấy nàng nói như vậy, Dương Khai cũng không có ý phủ nhận, đồng thời cũng không thừa nhận.

Đại Diên không biết là, bình thuốc kia mặc dù tiêu hao không ít dược liệu quý giá của hắn. Nhưng chủ yếu nhất chính là nguyên nhân trong đó có nhỏ thêm một giọt Kim huyết. Kim huyết của Dương Khai tích chứa sinh cơ và lực khí huyết cực kỳ lớn mạnh, thích hợp nhất cho lúc Đại Diên bổ sung căn nguyên sinh mệnh đó.

- Dù nói thế nào, Đại Diên cô nương cuối cùng cũng thành công rồi. Thật đáng mừng, thật đáng mừng! Dương Khai cười ha hả, đánh lạc hướng chủ đề.

Đại Diên cũng nở ra nụ cười mê người, quay đầu đi, tập trung nhìn vào hình bóng của dung nhan tuyệt thế trong nước Âm Trì tĩnh lặng ở bên, trong đôi mắt đẹp bỗng ngân ngấn nước.

Dương Khai ở một bên quan sát, tạm thời không lên tiếng làm phiền nàng, để cho nàng hưởng thụ niềm vui sướng và xúc động đối với dung nhan bị mất đã được khôi phục lại.

Một hồi lâu, Đại Diên bỗng đưa tay phất một cái, một luồng gió mạnh từ trong tay áo quét ra, thổi làm nước trong suốt trong Âm Trì gợn lăn tăn, dung nhan đủ để trái tim của bất kì nam nhân nào đều đập thình thịch kia lập tức vỡ tan ra.

Ngay sau đó, thánh nguyên trong cơ thể Đại Diên vận chuyển, dưới ánh mắt nhìn chăm chú đầy kinh ngạc của Dương Khai, dáng vẻ xinh đẹp kia một lần nữa lại khôi phục lại hình dáng Dương Khai gặp nàng lần đầu tiên, cực kỳ xấu xí, da khô, trên mặt có nhiều vết lõm, khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Dương Khai nhíu mày.

Không có nữ nhân nào không muốn xinh đẹp, Đại Diên cũng giống như vậy. Nếu không thì lúc nàng ở Lưu Viêm Sa Địa cũng sẽ không bởi vì khiêu khích của Chiến Thiên Minh mà mất bình tĩnh, càng không lộ ra thần sắc luyến tiếc như vừa rồi.

Nhưng nàng làm như vậy, nhất định là có lý do của nàng. Dương Khai cũng không hỏi gì nhiều. Nhưng khiến Dương Khai tò mò chính là, thần niệm của hắn quét qua, căn bản không phát hiện bất kì chút sơ hở nào, dung nhan Đại Diên dường như thực sự khôi phục lại vẻ khó coi lúc trước.

Điều này khiến hắn rất ngạc nhiên, dù sao hắn chính là tận mắt thấy dáng vẻ thực sự của Đại Diên.

Dương Khai không hỏi, Đại Diên lại chủ động giải thích: - Khiến Dương sư đệ chê cười rồi. Ta cảm thấy bây giờ không phải là thời cơ tốt để việc này lộ ra ngoài. Cho nên chỉ có thể lừa dối người ngoài. Chờ ta lên đến cảnh giới Phản Hư Cảnh, sẽ cùng sư tôn bẩm báo rõ ràng tất cả mọi chuyện cũng không muộn.

- Cô nương suy tính chu đáo, nên làm như thế. Dương Khai gật đầu đồng tình, ngay sau đó chuyển đề tài, lên tiếng hỏi: - Xin hỏi Đại Diên cô nương, viên châu này có công dụng kì diệu gì?

Hắn vừa nói, vừa lấy viên châu kia ra.

Đại Diên nhìn viên Lưu Ly Châu này, khẽ mỉm cười: - Đúng rồi, trước đó chỉ nghĩ tới hộc ra viên châu này, lại không nói cho Dương sư đệ cách dùng cụ thể, là Đại Diên sơ sót. Nói thế này, viên châu này với ta mà nói, có chút tương tự như nội đan của yêu thú!

- Nội đan? Dương Khai nghe vậy ngạc nhiên.

- Không sai, bởi vì Thiên Huyễn Lưu Ly Công chính là dựa vào tu hành chi pháp của yêu thú tạo ra. Dương sư đệ nên biết, có những yêu thú trời sinh ra đã có thể cắn nuốt các loại khoáng vật, tinh luyện tinh hoa khoáng vật, chứa đựng nội đan bên trong. Mà ta bị trúng Thiên Huyễn Lưu Ly Công, sau khi cơ thể ta phối hợp với Thiên Huyễn Lưu Ly liền sinh ra thứ này trong cơ thể.

Dương Khai cảm thấy ngạc nhiên liền vội vàng hỏi: - Nếu nói như thế, vậy bây giờ nàng mất đi nó, không có ảnh hưởng gì đối với bản thân nàng sao?

- Ảnh hưởng thì chắc chắn là có, nhưng không lớn. Nó chỉ là tồn tại tương tự nội đan, nhưng không phải quan trọng như nội đan đối với yêu thú. Chỉ cần cho ta đủ thời gian, đủ Thiên Huyễn Lưu Ly, ta sau này vẫn có thể tạo ra thứ này.

Dương Khai lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng âm thầm cảm khái. Người sáng lập ra Thiên Huyễn Lưu Ly Công thật là thiên tài, lại có thể khiến trong cơ thể võ giả kết thành thứ giống như nội đan tồn tại trong yêu thú. Chả trách khi bản thân dò xét, nó có chút giống đan hoàn, lại có chút giống vật liệu luyện khí, thì ra là có nguyên cớ như thế này.

Đại Diên cươi tủm tỉm nhìn Dương Khai, lên tiếng nói: - Viên Lưu Ly Châu này với ta mà nói mặc dù trọng yếu, nhưng cũng không phải thứ rất cần thiết, nhưng đối với Dương sự đệ lại có tác dụng to lớn.

- Vậy sao? Xin cô nương giải thích!

Dương Khai mặt biến sắc, trước đó hắn dò xét khá lâu, cũng không biết nên xử lý viên Lưu Ly Châu này thế nào. Vốn dĩ muốn đi hỏi Dương Viêm, bây giờ nghe Đại Diên nói như vậy, dường như nàng biết phương pháp.

- Nếu Dương sư đệ có thể đem viên Lưu Ly Châu này luyện hóa thêm, nói không chừng có thể lĩnh ngộ ra thứ huyền diệu gì đó từ trong nó. Dù sao đây cũng là ngưng kết tinh hoa của Lưu Ly Thiên Huyễn, nếu Dương sư đệ thực sự có thể lĩnh hội ảo diệu của thần quang Lưu Ly, vậy sau này đối đầu với quân địch có thể đưa ra thêm một thủ đoạn, mà với viên châu này, ta đoán rằng với tài năng cùng tư chất của Dương sư đệ, có thể nắm chắc tám phần luyện hóa thành công.

- Thần quang Lưu Ly! Dương Khai mặt biến sắc, khi hắn giúp Đại Diên trừ độc lúc trước, thua thần quang Lưu Ly một chút, đối với uy hiếp của hàng ngàn hàng vạn hào quang đương nhiên quét sạch hoàn toàn. Nhưng ngoài người sáng chế ra Thiên Huyễn Lưu Ly Công, những võ giả khác cũng đừng nghĩ đến lĩnh hội thần quang Lưu Ly. Bây giờ dựa vào viên Lưu Ly Châu này lại có thể làm được, Dương Khai không khỏi vui mừng quá đỗi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau