VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1266 - Chương 1270

Chương 1268: Lên đường.

Trong một chỗ lầu các Long Huyệt Sơn, Đại Diên ngồi bên cửa sổ tầng hai, chống má hồng nhìn chằm chằm bên dưới, sắc mặt lo lắng không yên.

Long Huyệt Sơn vẫn luôn bình thản, bởi vì nơi này vốn không có nhiều võ giả, khoảng chừng mấy chục người mà thôi, tuy rằng tu vi không cao, nhưng hết sức chăm chỉ. Phần lớn thời gian, mọi người đều bế quan tu luyện, chỉ có những võ giả làm nhiệm vụ mới thỉnh thoảng đi lại, kiểm tra tình hình xung quanh Long Huyệt Sơn.

Hôm nay là thời hạn 3 ngày ước hẹn với Dương Khai, từ sáng sớm là Đại Diên đã ngồi chờ ở đây, trong lòng không yên, muốn từ lầu các nhìn thấy bóng Dương Khai.

Dù biết đây chỉ là hy vọng xa vời, nhưng nàng vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng.

Mặt trời đã lên, ánh sáng ấm áp chiếu rọi, làm cho Long Huyệt Sơn tăng thêm một tia mơ hồ xinh đẹp, đây đúng là chỗ tốt để tu thân dưỡng tính, chỉ sợ không kém gì Thiên Huyễn Phong ở Lưu Ly Môn.

Thật không biết những người này làm thế nào để biến đổi dãy núi bình thường trở thành thế này, nàng nghe nói trước kia không ai để ý chỗ này, nhưng bây giờ lại trở thành Thánh địa tu luyện nổi danh gần đây. Rất nhiều võ giả không có chỗ dựa đều nghe danh mà đến, muốn gia nhập nơi này, tìm chỗ dung thân.

Nhưng trong này không nhận võ giả bên ngoài, cũng không có ý phát triển lớn mạnh, chỉ một mình sinh hoạt tu luyện.

Đây là cách làm rất sáng suốt, dù sao nơi này ngay dưới mắt Ảnh Nguyệt Điện, nếu quả thật có ý phát triển lớn mạnh, khẳng định Ảnh Nguyệt Điện sẽ không ngồi yên mặc kệ.

Nghĩ vậy, Đại Diên không khỏi buồn cười, nơi này có Dương Khai trấn giữ, dựa vào trí tuệ cùng thủ đoạn của hắn, khẳng định sẽ không làm chuyện tự đào mộ cho mình, bản thân nàng đúng là lo chuyện không đâu.

Nghĩ lung tung một hồi, trong lòng bình tĩnh hơn nhiều, ngẩng đầu nhìn lên trời, mặt trời đã lên cao, nhìn phía dưới, căn bản không có bóng dáng mà nàng hy vọng.

Đại Diên thở dài u uất, biết chỉ sợ nàng chờ vô ích, không có oán hận hay không cam lòng gì, chỉ là khóe miệng toát ra cười khổ. Đang lòng đầy mất mát xoay người, chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên biến sắc, quay đầu nhìn lại.

Trong khoảng khắc, ánh mắt Đại Diên sáng lên, toát ra hào quang vừa mừng vừa sợ, kinh ngạc nhìn bóng người không biết đã xuất hiện từ lúc nào.

- Đại Diên cô nương, chào buổi sáng! Dương Khai đứng bên dưới, nhìn lên nàng cười chào hỏi.

Đại Diên nhất thời sững sờ ra đó, nhưng cũng nhanh chóng khôi phục thần sắc như thường, nhẹ nhàng gật đầu với Dương Khai, nói: - Dương sư đệ, chào buổi sáng, hãy chờ đã, tôi xuống ngay!

Vừa nói, vừa nhanh chóng xoay người, đi xuống lầu các, dù thần thái vững vàng, nhưng bước chân thoáng rối loạn thể hiện nội tâm căng thẳng của nàng lúc này.

Nàng không biết Dương Khai sẽ đưa ra đáp án gì, nếu nói hắn sẽ từ chối nàng, có vẻ không cần phải mới sáng sớm đã đến đây? Hơn nữa mấy ngày trước hắn tỏ ý chối từ rõ ràng, dù cho Dương Khai từ chối, nàng cũng không bất ngờ.

Nhưng nếu nói là hắn đồng ý với nàng, vậy sẽ là vì sao? Bản thân nàng không có một chút nắm chắc thuyết phục được hắn.

Trong lòng suy nghĩ lung tung, Đại Diên nhanh chóng xuống lầu các, gặp được Dương Khai, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hắn, nhất thời lại không biết nói gì.

- Đại Diên cô nương có gì cần thu dọn? Nếu không có, chúng ta lên đường thôi! Dương Khai vẻ mặt mỉm cười như gió xuân.

- Hả? Đại Diên sửng sốt, lại ngây người ra đó.

Dương Khai cười ha ha, nói: - Sao vậy, không phải cô nương muốn tôi theo cô đi Lưu Ly Môn một chuyến hay sao? Chẳng lẽ phong cảnh Long Huyệt Sơn làm cô nương lưu luyến quên về? Nếu là thế, vậy không ngại ở lại vài ngày. - Không phải không phải! Đại Diên thế mới phản ứng lại, vội xua tay, ánh mắt tràn đầy mừng rỡ bất ngờ - Phong cảnh nơi này dù đẹp, nhưng tôi lại không có lòng dạ thưởng thức, chỉ là...

- Chỉ là Đại Diên cô nương nghi ngờ tại sao tại hạ đồng ý theo cô một chuyến? Dương Khai như cười như không nhìn Đại Diên, một lời vạch ra khó hiểu của nàng.

Thần sắc Đại Diên có chút khó xử, nàng vốn yêu cầu Dương Khai cùng nàng đi Lưu Ly Môn, nhưng bây giờ người ta đồng ý, nàng lại nghi thần nghi quỷ, tự nhiên có chút không ổn.

- Rất đơn giản. Dương Khai đã sớm chuẩn bị lời giải thích, liền nói: - Sau khi trở về từ Lưu Viêm Sa Địa, tôi bế quan nửa năm, cảm thấy là lúc nên đi ra ngoài. Hiện tại tôi đang ở bình cảnh, tự nhiên không muốn nhắm mắt làm liều. Hơn nữa có lẽ cô cũng hiểu rõ lai lịch của tôi, cho nên vẫn luôn hiếu kỳ với các đại tông môn trên U Ám Tinh, hiện tại có cơ hội tiếp xúc gần, tự nhiên sẽ không bỏ qua, đi mở rộng tầm mắt cũng được.

Nghe hắn nói thế, Đại Diên mất hết nghi ngờ, mỉm cười: - Thì ra vậy, nhưng mà Lưu Ly Môn mặc dù thế lực không yếu trên U Ám Tinh, nhưng nói về tình cảnh và uy thế tông môn, lại không bằng được Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông, ngày sau nếu Dương sư đệ có cơ hội đi Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông xem thử, sẽ biết Lưu Ly Môn không đáng kể. Nhưng mà tu vi Dương sư đệ lại đến bình cảnh, thật là tư chất kinh người.

Đại Diên nói câu này đúng là chân thành, ở trong Lưu Viêm Sa Địa, nàng cùng Dương Khai sóng vai hành động, Dương Khai mới là Thánh Vương nhất tầng cảnh. Tuy rằng tách ra không biết Dương Khai gặp phải gì, để hắn đột phá Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, nhưng bây giờ đã đến lưỡng tầng cảnh đỉnh phong, quả thật khiến người ta giật mình.

Xem ra Dương sư đệ gặp được cơ duyên không nhỏ trong Lưu Viêm Sa Địa, bằng không làm sao tu vi cảnh giới tăng nhanh như thế? Đại Diên thầm nghĩ.

Nhưng mà đến bình cảnh, quả thật phải nên đi lại bên ngoài.

Nghĩ tới đây, Đại Diên mỉm cười nói: - Tôi không có gì thu dọn, chúng ta lên đường thôi, nơi này không gần Lưu Ly Môn, cho dù thông qua pháp trận không gian, cũng phải tốn 1 tháng mới được.

- Không sao, chuyến này ra ngoài chủ yếu là giải sầu, thời gian không thành vấn đề. Đúng rồi, quên nói với cô, chuyến này tôi sẽ không đi một mình, Dương Viêm sẽ đi cùng, không biết có tiện không? Bỗng nhiên Dương Khai chuyển giọng, dò hỏi.

- Dương Viêm cô nương? Có gì không tiện. Đại Diên nghe vậy, lập tức đồng ý, không chút chần chờ. Quay đầu nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Dương Viêm khoác áo bào đen đứng ở gần đó, tựa như đóa hoa xinh đẹp màu đen.

Dương Khai chủ động giải thích: - Sư tỷ của tôi có hứng thú với trận pháp, cho nên cứ muốn đi cùng, xem thử bố trí trận pháp của quý tông, muốn học được chút gì. Cô cũng biết, con gái mà... khụ khụ, tôi chịu không nổi, đành phải dẫn tỷ ấy theo cùng. Dương Khai vốn còn muốn nói con gái mà, hay thích bướng bỉnh, nào ngờ vừa nói ra liền ý thức được không đúng, vội cắt nửa đoạn sau. Ngay cả vậy, Đại Diên cũng u oán liếc hắn, làm hắn rất ngượng nghịu.

Hắn thật là nhất thời hồ đồ, quên mất Đại Diên cũng là con gái.

Tuy nhiên, thân phận đối ngoại của Dương Viêm chính là sư tỷ của Dương Khai, chuyện này trước kia Dương Khai đã nhắc với Tiền Thông.

Đại Diên thoải mái đồng ý, Dương Khai cũng không chần chờ, vẫy gọi Dương Viêm sang, ba người tế ra Tinh Toa, hóa thành ánh sáng chạy khỏi Long Huyệt Sơn.

Tuy rằng Dương Khai cùng Dương Viêm đều rời Long Huyệt Sơn, nhưng còn có Vũ Y quản lý, dựa vào trận pháp mà Dương Viêm bố trí trước đó, phối hợp với lệnh bài để lại, chỉ cần không gặp phải kẻ thù mạnh mẽ tấn công, Long Huyệt Sơn sẽ bình yên vô sự. Huống chi, hiện tại Long Huyệt Sơn không có kẻ địch, tự nhiên sẽ không bị người ta chú ý.

Ba người nhanh chóng đi đến Thiên Vận Thành.

Trước đó Đại Diên đến đây, là trực tiếp từ Lưu Ly Môn bay tới, căn bản không mượn bất kỳ pháp trận không gian ở thành trì nào, cho nên 3 ngày trước nàng nói với Dương Khai là không ai biết nàng đến đây, cũng không phải nói dối, mà quả thật không ai biết nàng đến Long Huyệt Sơn, ngay cả Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi đang trong bế quan cũng không hề biết.

Chính vì bay tới từ Lưu Ly Môn, tiêu tốn thời gian quá dài, cho nên nàng mới đến đây từ 1 tháng trước.

Cũng may Ảnh Nguyệt Điện và Lưu Ly Môn quan hệ không tệ, mà Đại Diên lại có địa vị nhất định ở Lưu Ly Môn, ba người mượn pháp trận không gian ở Thiên Vận Thành cũng không khó khăn gì, sau khi bỏ ra thánh tinh chi phí, pháp trận không gian lập tức mở ra cho 3 người.

Liên tiếp xuyên qua pháp trận không gian mấy tòa thành, Đại Diên mới dẫn Dương Khai cùng Dương Viêm lên Tinh Toa chạy đi.

Một đoàn 3 người, tốc độ như tia chớp, nhưng hành trình rất khô khan.

Đại Diên không phải hàng thích giao lưu với người khác, nếu không phải có chuyện nhờ Dương Khai, lúc trước ở trong Lưu Viêm Sa Địa nàng đã không cố ý kết giao, còn cá tính Dương Viêm dường như khá sợ lạ, cả ngày bọc trong áo bào đen, tựa như sợ người khác thấy mặt mình. Như vậy, trên đường ngoài Dương Khai nói mấy câu với các nàng, hai cô nàng này cũng không nói một lời, chỉ cắm đầu mà chạy.

Thấy vậy, Dương Khai cũng thức thời im lặng, vừa chạy vừa tiếp tục luyện hóa Kim Huyết Ti trong người, đồng thời âm thầm thúc đẩy khí linh cùng uy lực lò luyện khí Hư cấp, tăng tốc luyện hóa Long Cốt Long Châu.

Trên đường đi, hắn cũng không lãng phí thời gian, lợi dụng từng giây phút một.

Càng luyện hóa Kim Huyết Ti, hắn lại càng hứng thú với bí thuật Ma Huyết Ti Ma Huyết Giáo, loại bí thuật này như chế tạo dành riêng cho hắn, hắn chỉ lấy được một nửa, thật là làm người ta tiếc nuối.

Nhưng mà lúc trước kết giao với Đặng Ngưng đệ tử Ma Huyết Giáo, lại cho hắn một cơ hội, ngày sau không phải không còn cơ hội lấy tới một nửa bí thuật còn lại, chỉ là phải chờ bản thân mình mạnh lên mới được.

Thời gian trôi nhanh, trong khi ba người chạy đi, thời gian thoáng cái trôi qua một tháng, hành trình không có sự cố gì, rất là bình thản.

Một ngày, trong lúc Dương Khai ngồi yên trên Tinh Toa, lặng lẽ luyện hóa Kim Huyết Ti cùng thúc đẩy uy lực lò luyện khí, Đại Diên dẫn đường phía trước bỗng ngừng lại.

Thấy vậy, Dương Khai cũng thu hồi tâm thần, cùng Dương Viêm dừng lại đằng sau nàng, tập trung nhìn phía trước, chỉ có thể mơ hồ thấy dãy núi liên miên, không có gì đặc biệt. Trong lòng khẽ động, Dương Khai liền biết Lưu Ly Môn nằm trong dãy núi kia.

Chương 1269: Dãy núi Thái Thanh.

Chúng ta sắp đến rồi, đi tới trước ngàn dặm là khu vực sơn môn Lưu Ly Môn, mời hai vị theo sát. Đại Diên quay đầu căn dặn, sau đó lại điều khiển Tinh Toa bay tới, nhưng lần này nàng bay không nhanh, thỉnh thoảng còn đổi hướng, dường như tránh né cấm chế gì đó.

Dương Khai tự hiểu chuyện này, dù sao thế lực Lưu Ly Môn không nhỏ, bày ra cấm chế trong vòng ngàn dặm quanh sơn môn là chuyện đương nhiên, cũng có thực lực và của cải như thế. Nhưng mà liếc sang Dương Viêm, phát hiện trên mặt nàng xẹt qua khinh thường, Dương Khai liền hiểu những cấm chế bên ngoài nhất định cực kỳ yếu ớt, nàng không thèm để ý.

Đương nhiên, đó cũng chỉ là đối với Dương Viêm, tuy rằng Dương Khai cũng có thể nhận ra dao động năng lượng đặc biệt xung quanh, nhưng hắn lại không nhìn ra chi tiết, bảo hắn đi phá giải, vậy chỉ có thể dùng bạo lực thôi.

Khoảng cách ngàn dặm không tính là xa, trước sau không quá nửa nén nhang, ba người bay đến dãy núi liên miên đã thấy lúc trước.

Đến nơi này, Đại Diên trở nên nhiệt tình hơn nhiều, đối dãi Dương Khai như khách, bay ngang hàng với hắn, chủ động giải thích: - Đây là dãy núi Thái Thanh do Lưu Ly Môn nắm giữ, kéo dài 100 ngàn dặm, không dưới ngàn ngọn núi lớn nhỏ, căn cứ vị trí cùng trình độ linh khí, đa số dành cho trưởng lão cùng đệ tử tông môn ở địa vị, thực lực khác nhau. Có một số ngọn núi bỏ trống, có chỗ dùng chuyện khác. Ở trung tâm dãy núi Thái Thanh này, là nơi tập trung đệ tử Lưu Ly Môn, rất nhiều đệ tử sẽ chọn đến nơi đó trao đổi tâm đắc tu luyện, giao dịch vật phẩm, bù đắp với nhau. Hoặc là nhận nhiệm vụ từ tông môn, đương nhiên, cũng có thể tự mình ban ra nhiệm vụ. Còn có nghe nói, bọn họ tới đây tìm người thích hợp, sau đó kết bạn ra ngoài du lịch, có vẻ rất thú vị.

Lúc Đại Diên nói đến đây, vẻ mặt toát ra ao ước.

Dương Khai mặt ngoài bình thản, nhưng lại nhìn rõ vẻ khác thường của nàng, lập tức hiểu được cô gái có vẻ khó nói chuyện này dường như rất hâm mộ người khác có thể sinh hoạt quần thể.

Còn nàng ở trong Lưu Ly Môn, chỉ sợ rất cô đơn lẻ loi.

Dương Khai cảm thấy buồn bã, nhưng cũng không nói nhiều.

Đại Diên nhanh chóng thu hồi vẻ khác thường, mỉm cười nói:

- Tôi ở trên Thiên Huyễn Phong, tuy rằng chỗ đó không náo nhiệt, nhưng hơn ở chỗ thanh tịnh, cũng là chỗ khá được. Mặc dù Thiên Huyễn Phong không lớn, nhưng đủ cho một mình tôi ở, linh khí không quá mỏng manh, ở trong tông môn cũng coi như ngọn núi thượng đẳng.

Dương Khai khẽ gật đầu, đứng ở trên không, vừa theo Đại Diên bay tới, vừa liếc mắt nhìn quanh, thu hết vào mắt cảnh sắc trong Lưu Ly Môn. Trên đường đi, trên các ngọn núi lớn nhỏ, đều có dấu vết hoạt động của đệ tử Lưu Ly Môn, hoặc đang tu luyện võ kỹ, hoặc đang chơi đùa, hay là so tài cùng đồng môn, rất là sôi nổi. Còn trên các ngọn núi khác, từng mảnh tò nhà sừng sững trên sườn núi đỉnh núi, hoặc là lung linh nổi bậc, hoặc là to lớn hùng vĩ, đủ loại hình dạng.

Trong lòng thầm than, không hổ là thế lực lớn trên U Ám Tinh, uy thế như vậy, Long Huyệt Sơn không thể so sánh. Hiện tại Long Huyệt Sơn dù có linh khí không kém, nhìn rất hưng thịnh, nhưng so sánh với dãy núi Thái Thanh này, liền trở nên kém cỏi.

Một cái Lưu Ly Môn đã có khí thế này, vậy các tông môn càng hùng hạnh hơn trên U Ám Tinh thì sao?

Dương Khai không có đi qua Ảnh Nguyệt Điện, nhưng có lẽ cũng không kém gì chỗ này.

- Nghe nói quý tông có Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn, rất là thần kỳ, không biết ở nơi nào? Dương Khai vẻ mặt như bình thường dò hỏi, nếu như nhìn chằm chằm Lưu Ly Sơn của người ta mà đến, tự nhiên phải xác định vị trí. Vừa hỏi, Dương Khai còn liếc nhìn, nhưng không thu hoạch được gì, những ngọn núi trong tầm mắt đều không có gì đặc biệt, hẳn là không có Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn.

- Không ngờ Dương sư đệ cũng biết Lưu Ly Sơn? Trong mắt Đại Diên lóe lên kinh ngạc.

- Đại Diên cô nương nói đùa, tuy rằng Dương mỗ lạ nước lạ cái, nhưng Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn của quý tông danh tiếng vang dội như vậy, tôi cũng có nghe qua đôi chút. Nghe nói cả tòa núi lạ này do Thiên Huyễn Lưu Ly hợp thành, không biết có phải thật không?

Nghe Dương Khai hỏi tới Lưu Ly Sơn, không biết sao trong mắt Đại Diên lóe lên một tia phức tạp, trầm ngâm một hồi mới khẽ gật đầu nói: - Không sai, Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn trong tông đúng là do Thiên Huyễn Lưu Ly hợp thành, hơn nữa còn là cả một khối, không thể đo được trọng lượng. Tuy rằng Thiên Huyễn Lưu Ly vô cùng quý trọng, bất kể là ai cũng biết Lưu Ly Môn có cả ngọn núi bảo bối như thế, nhưng nói tới thật buồn cười, chúng ta căn bản không phát huy ra một phần vạn sức mạnh của nó, cũng không thể khai thác được số lượng lớn Thiên Huyễn Lưu Ly. Chỉ có cách mấy chục năm, mới vận dụng phương pháp đặc thù đào ra một chút mà thôi.

Những tin tình báo này không khác mấy Dương Viêm đã nói, Dương Khai cũng không có bất ngờ.

- Phương pháp đặc thù đào ra? Dương Khai tựa như tình cờ hỏi.

Đại Diên liền toát ra vẻ khó xử.

Dương Khai cười ha ha, thản nhiên nói: - Xem ra ta hỏi chuyện không nên, ừm, Đại Diên cô nương cứ coi như không nghe thấy. Dương Khai cười xin lỗi: - Cũng không phải Đại Diên không nói, chỉ là phương pháp này bị liệt vào tối cơ mật của tông môn, cho nên không ai được tiết lộ. Một khi tiết lộ, sẽ bị trừng phạt thảm khốc, xin Dương sư đệ thứ lỗi.

- Không sao, là Dương mỗ đường đột.

Tựa như vì chuyện này mà Đại Diên có áy náy, ngẫm lại, nàng liền nói: - Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn không ở nơi này, nhưng nếu chúng ta đi đường vòng, có thể xem từ xa xa. Nếu Dương sư đệ không ngại, vậy cứ đi một chuyến?

Nàng rõ ràng có ý bù đắp, Dương Khai cầu còn không được, nhưng mặt ngoài lại có vẻ chần chờ, đắn do nói: - Có ổn không? Dù sao Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn cũng là chí bảo của quý tông, nếu làm thế sẽ khiến Đại Diên cô nương gặp rắc rối, vậy không đi cũng được. Dù sao tôi chỉ là tò mò, muốn mở rộng tầm mắt mà thôi.... Ha ha...

Dương Khai cười gượng, Dương Viêm lén lút đứng sau lưng véo hắn vặn một cái, rõ ràng đang trách cứ Dương Khai

Động tác nhỏ này làm sao che giấu được Đại Diên, mắt đẹp xoay chuyển, cười hì hì nhìn Dương Khai, nói: - Không có gì, ở xa xa nhìn là được, có lẽ các sư thúc phụ trách trấn thủ cũng sẽ không trách tội, mời Dương huynh theo tôi.

Nói rồi, liền đổi hướng, bay đi.

Dương Khai nghiêng đầu, trừng Dương Viêm, cũng vội đuổi theo, Dương Viêm bĩu môi, vẻ mặt không quan tâm.

Đoàn ba người bay ra không xa, trước mặt bỗng có mấy đạo ánh sáng xanh bay tới.

Không lâu sau, mấy đạo ánh sáng xanh hiện ra trước mặt đám người Dương Viêm, là ba nam hai nữ, tu vi không cao, hai Nhập Thánh Cảnh, còn có ba người chỉ là Siêu Phàm Cảnh.

Tu vi như thế coi như hàng đầu trên Thông Huyền đại lục, nhưng trên U Ám Tinh lại chẳng là gì cả.

Nhìn rõ là Đại Diên, năm người kia không khỏi kinh ngạc, vội chắp tay, cung kính hô: - Thì ra là Đại Diên sư thúc, các đệ tử bái kiến sư thúc!

Sư thúc... Nghe xưng hô của bọn họ, Dương Khai toát ra vẻ mặt cổ quái.
Nhưng mà ngẫm lại, cũng liền bình thường.

Mặc dù Đại Diên là đệ tử thế hệ trẻ Lưu Ly Môn, nhưng đó là so sánh với các cường giả đỉnh cao Phản Hư Cảnh. Với tu vi cảnh giới của nàng, quả thật có tư cách làm sư thúc của năm người này.

Hành lễ chào xong, người nói chuyện mới quan sát Dương Khai cùng Dương Viêm, nhìn tới Dương Viêm còn được, không biểu hiện gì, nhưng khi thấy Dương Khai, hắn lại toát ra kinh ngạc bất ngờ.

- Ừm, bên này là do 5 người các ngươi phụ trách trông coi? Đại Diên khẽ gật đầu, lạnh nhạt hỏi.

- Hồi bẩm sư thúc, phạm vi 50 dặm bên này đúng là do 5 người đệ tử phụ trách. Võ giả dẫn đầu đáp, chần chờ một chút, mới cẩn thận hỏi: - Xin hỏi sư thúc, hai vị này là...

- Bọn họ là khách của ta, các ngươi không cần chú ý, nếu các trưởng lão hỏi tới, các ngươi chỉ cần trả lời như vậy là được rồi.

- Rõ! Võ giả dẫn đầu quả nhiên không dám hỏi nhiều, nói rồi liền dẫn 4 người kia nhường đường.

Đại Diên không nói nữa, dẫn Dương Khai cùng Dương Viêm nghênh ngang đi qua trước mặt bọn họ.

Chờ cho mấy người Đại Diên biến mất, 5 võ giả này mới nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu không thôi.

- Đó là Đại Diên sư thúc trên Thiên Huyễn Phong? Một cô gái váy vàng, khoảng chừng 20 tuổi hỏi.

- Không sai, đúng là vị trên Thiên Huyễn Phong.

- Không phải nghe nói cô ta quốc sắc thiên hương, sao lại...

- Xùy! Võ giả dẫn đầu bỗng hung tợn trừng cô gái, quan sát một hồi, phát hiện bốn bề vắng lặng, mới mắng: - Chuyện như vậy mà cũng dám nói lung tung, không cần cái mạng nhỏ của mình nữa hả?

Sắc mặt cô gái kia liền trắng nhợt, dường như nhớ tới điều gì, liền sợ hãi không thôi.

Võ giả dẫn đầu khẽ thở dài: - Mấy tên các ngươi, nhập môn khá trễ, có một số chuyện chỉ là tin đồn, không thể coi là thật. Nhưng không được tùy tiện nghe ngóng những chuyện này, nói không chừng phạm vào kiêng kỵ gì, sau này vĩnh viễn không thể nổi danh trong tông môn, biết chưa?

- Đã hiểu. Bốn người khác đều gật đầu liên tục, tỏ vẻ hiểu ý.

- Nhưng mà... không ngờ vị Đại Diên sư thúc này lại mời khách về, thật là chuyện kỳ lạ. Võ giả kia lẩm bẩm, lắc đầu không hiểu.

Nên biết, vị này ở trên Thiên Huyễn Phong bình thường sẽ không rời khỏi tông môn, cũng hiếm khi giao tiếp với người khác, càng không có nghe đệ tử tông môn nào thân cận với nàng, nhất là nam giới!

Người như vậy, không ngờ lại dẫn một bạn nam trở về, tự nhiên làm người ta đầy bụng hoài nghi.

Tuy nhiên hắn cũng chỉ nghĩ vậy thôi, hắn không thể hỏi nhiều chuyện này, chỉ chờ cho bị các trưởng lão hỏi tới, liền báo cáo sự thật, vậy là mọi chuyện yên lành.

Nghĩ thế, hắn phất tay, tiếp tục dẫn 4 người kia đi tuần tra.

Chương 1270: Lưu Ly Sơn.

Phía trước là một ngọn núi nhỏ hơn 60 trượng, xung quanh bao phủ bởi một màu xám mốc meo, không có tới một ngọn cỏ, một nhành cây lại càng không, nó dường như hoàn toàn được hình thành bởi nham thạch xám. Ngọn núi nhỏ này nằm lọt thỏm trong sơn cốc, bị những ngọn núi so với nó còn cao lớn hơn nhiều bao vây xung quanh. Nhìn thoáng qua, ngọn núi nhỏ này cũng chẳng có điểm gì nổi bật. Nhưng khi Dương Khai đem thần niệm quét qua, bỗng hoảng sợ phát hiện thần niệm giống như trâu bùn xuống biển, một đi không trở lại. Ngọn núi nhỏ ở bên đó giống như không hề tồn tại vậy, dùng thần niệm dò xét cũng không mảy may phát giác được điều gì. Không những vậy, bên trong nó còn truyền ra một loại sức mạnh quỷ dị đến tột cùng, phảng phất như muốn dẫn dắt thần hồn của hắn, khiến hắn có một loại cảm giác sợ hãi bản thân sắp bị cắn nuôt.

Cho nên, thần niệm chỉ hơi phóng ra là Dương Khai đã lập tức thu về. Hiện tại, cả ba người đều đứng ở phía ngoài, nơi chỉ cách ngọn núi nhỏ mấy ngàn trượng, ngưng trọng nhìn ngọn núi chí bảo của Lưu Ly Môn. - Đây chính là Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn của quý tông? Mắt Dương Khai lóe lên tia kinh sợ, lên tiếng hỏi. - Ừm, đây chính là Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn! Ha ha, khiến Dương huynh cười chê rồi. Thanh danh của Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn quả thực vang dội, nhưng phần lớn thời gian nó đều ở hình dạng này, thoạt nhìn trông rất tầm thường, không xứng với lời đồn, cho nên có rất nhiều vị khách tới đây đều có cái loại cảm giác nghe danh không bằng gặp mặt. Đại Diên mỉm cười, thấp giọng giải thích. - Phần lớn thời gian? Dương Khai mí mắt híp lại: - Thiên Huyễn Lưu Ly bản thân vốn dĩ đã có năng lực thần kỳ biến hóa khó lường, hiện tại cái chúng ta thấy được, e rằng chỉ là một loại hình thái của ngọn Lưu Ly sơn này mà thôi. Dương Viêm vẫn luôn im lặng, bỗng nhiên ở bên cạnh chen vào một câu. Đại Diên kinh ngạc nhìn nàng một cái, gật đầu nói: - Xem ra, Dương Viêm cô nương đối với Lưu Ly Sơn của chúng tôi hiểu biết không ít. Rất đúng, hình thái tầm thường hiện nay quả thực chỉ là một loại hình thái của nó. Có những lúc nó sẽ tự mình phát ra hàng vạn tia sáng mờ, khiến cho ngọn núi này dường như không phải vật mà chốn nhân gian có được, đẹp đẽ dị thường, rồi có đôi khi nó còn thay đổi kích thước lớn nhỏ, rất quỷ dị. - Còn có chuyện như vậy? Dương Khai bỗng chốc có hứng thú. Dương Viêm khóe môi chầm chậm nhướng lên, cũng không giải thích nhiều, chỉ là tùy ý nói một câu: - Trận pháp các người bố trí ở đây thật đáng kinh ngạc, nó có hiệu quả trấn áp sao? Đại Diên nghe vậy, nhẹ nhàng gật đầu: - Ừm, là có hiệu quả trấn áp, bởi Lưu Ly Sơn tuy rằng nằm ở trong Lưu Ly Tông chúng ta nhưng chúng ta cũng chẳng có cách nào với nó, cho nên chỉ có thể trấn áp nó tại nơi này, nếu không thì với khả năng biến hóa quỷ dị của nó, không biết chừng nó sẽ biến thành một thứ gì đó, khiến chúng ta không tìm thấy được. Nói tới đây. Đại Diên mỉm cười nói: - Được rồi, không thể tiếp tục ở nơi này nữa. Mấy vị sư thúc trông coi Lưu Ly Sơn đã phát hiện ra chúng ta rồi, nếu còn lưu lại đây, nói không chừng họ sẽ tới hỏi chuyện đấy. Chúng ta đi thôi. Dương Khai cũng cảm nhận được, kể từ sau khi ba người bọn hắn tới nơi này, thì liền có mấy cỗ thần niệm của cường giả Phản Hư Cảnh quét qua từ các hướng khác nhau, nhưng đó cũng chỉ là quét qua thăm dò một chút mà thôi chứ không có hành động gì kế tiếp.

Vậy nên hắn cũng không cảm thấy bất ngờ. Đại Diên thân hình vừa chuyển, đã bay ra ngoài theo một hướng. Dương Khai và Dương Viêm cũng tức thì theo sau, hai người đưa mắt nhìn nhau, Dương Viêm nhẹ nhàng gật đầu như không, Dương Khai trả lại nàng ánh mắt đã hiểu. Xem ra, trận pháp ở đây hẳn là để ngăn cản sự xâm nhập của Thạch Khổi, chỉ cần tới được Thiên Huyễn Phong của Đại Diên, rồi tìm cơ hội thả Thạch Khổi ra ngoài, sau đó có thể ngồi chờ thu hoạch kết quả rồi. Dương Khai tuy rằng không hiểu Dương Viêm rốt cuộc cần Thiên Huyễn Lưu Ly luyện chế cái gì, chỗ lợi hại của Thiên Huyễn Lưu Ly ở đâu, nhưng nhìn thấy Lưu Ly Môn trịnh trọng đối đãi với ngọn núi nhỏ như thế, Dương Khai sao không hiểu được nó nhất định có giá trị bất phàm. Trên đường đi, lại gặp không ít đệ tử Lưu Ly Môn, nhưng Dương Khai phát hiện một việc rất kỳ quái. Đó chính là nhưng đệ tử Lưu Ly Môn này khi gặp được Đại Diên đều để lộ ra biểu tình rất phức tạp. Có người kiêng kỵ, có người hoảng sợ, cũng có người đồng tình, đa hình đa dạng… Hơn nữa, dường như mỗi một đợt đệ tử Lưu Ly Môn đều nhận ra Đại Diên. Điều này khiến cho Dương Khai rất chú ý. Dù sao với tính cách của Đại Diên, nàng rất hiếm khi giao thiệp với mọi người, hơn nữa danh vọng của nàng tại Lưu Ly Môn lại vang dội như thế, ai mà chẳng biết, lại từ thần thái của những người này mà suy đoán, Dương Khai âm thầm cảm thấy Đại Diên – nữ nhân này ở trong Lưu Ly Môn e rằng có chút chuyện xưa. Phi hành theo Đại Diên khoảng hơn nửa canh giờ nữa trong dãy núi Thái Thanh, ba người mới tới được trước đỉnh núi tít xa. Nhìn thấy đỉnh núi cao hơn trăm trượng này từ đằng xa, thần sắc vẫn luôn căng thẳng của Đại Diên cuối cũng thả lỏng, để lộ ra biểu cảm nhẹ nhõm giống như về tới nhà vậy. Nàng nhiệt tình chỉ vào ngọn núi đó giới thiệu với Dương Khai: - Đó là Thiên Huyễn Phong, nơi ở của ta, chỗ ở đơn sơ, mong Dương sư đệ và Dương Viêm cô nương đừng chê cười. - Đại Diên cô nương khách sáo quá rồi. Dương Khai cười ha hả, cùng nàng bay về hướng đỉnh núi kia. Chưa tới ngọn núi, thần niệm của Dương Khai đã quét qua, bỗng phát hiện trên đỉnh núi này không một bóng người, dường như cả Thiên Huyễn Phong chỉ có một mình Đại Diên sinh sống, ngay cả bóng dáng một thị nữ cũng không có. Không lâu sau, ba người hạ xuống một đoạn đường lát ván ở sườn núi Thiên Huyễn, đoạn đường này vô cùng hẹp, chỉ đủ cho một người đi qua, hơn nữa vách núi được dựng lên san sát, trông bộ dạng không vững chãi cho lắm, người đi ở trên, thì đường ván cũng lắc lư, chực chờ sập xuống. Dương Khai và Dương Viêm dĩ nhiên không để ý tới chuyện này, vừa đi vừa nhìn ngắm phong cảnh xung quanh. Không thể không nói, Thiên Huyễn Phong này tuy rằng vắng vẻ nhưng phong cảnh quả thực rất tuyệt, khắp nơi đều là hương hoa thơm ngát, chim hót líu lo, sắc xanh ngập tràn, nhiệt độ vừa phải, hơn nữa thiên địa linh khí ở nơi này cũng không coi là loãng, nếu so với Long Huyệt Sơn thì còn hơn một chút. Địa phương như thế này ở trong Lưu Ly Môn cũng chỉ coi như trên bậc trung, vậy thì đỉnh núi tốt nhất không hiểu sẽ có quang cảnh như thế nào? Dương Khai liền nhớ tới trong tầng thứ tư Lưu Viêm Sa Địa ở di tích tông môn thượng cổ, nghĩ tới thiên địa linh khí ở đó ắt hẳn phải nồng đậm hơn chứ nhỉ? Đường ván không dài, đi xoắn vòng lên trên, chỉ chốc lát ba người đã đi tới điểm cuối, mà điểm cuối đó, đối diện với nó lại là vách đá, vách đá trơn bóng, không nhìn thấy một chút nào sần sùi, dường như đã bị một ai đó dùng vũ khí sắc bén chẻ ra. Đi tới đây, Đại Diên đứng bất động. Dương Khai quan sát thăm dò bốn phía, không ngừng hồ nghi. Dương Viêm dường như thấy được manh mối gì đó, thấp giọng nói: - Ở nơi này có đặt trận pháp, khởi động được vách đá là có thể tiến vào trong. Trận được bố trí rất tinh diệu, xem ra là tác phẩm của một vị đại sư trận pháp nào đó.” Lời nói của Dương Viêm cũng không có cố ý áp chế âm lượng. Đại Diên nghe vậy, quay đầu cười nói: - Dương Viêm cô nương xem ra rất tinh thông trận pháp, nếu cô nương không chê, có thể nghiên cứu tùy ý, dù sao Thiên Huyễn Phong này của ta cũng chẳng có ai tới, sẽ không làm phiền gì tới cô đâu. Nàng thấy Dương Viêm suốt cả chặng đường, hai lần chủ động mở miệng nói chuyện đều có liên quan tới trận pháp, đương nhiên có thể biết được nàng ta hẳn là thích thứ đạo này. Nên lập tức thể hiện thiện chí với Dương Viêm, đây cũng coi như cấp cho Dương Khai một món nợ nhân tình. Dương Viêm không tỏ rõ ý kiến, cũng không trả lời, Đại Diên cũng không cảm thấy lúng túng chút nào, trên tay bông nhiên hiện ra một miếng ngọc bội, sau khi rót thánh nguyên vào trong, liền ném ngọc bội về phía trước.

Xuất hiện một màn quỷ dị, ngọc bội hóa thành một luồng sáng xanh trực tiếp bắn vào trong vách đá trơn bóng rồi biến mất. Ngay sau đó, trong thanh âm ông ông rất nhỏ, trước vách đá xuất hiện một cái bệ đá trơn bóng, mà phía sau cái bệ đá đó là một thông đạo, trực tiếp nối thông với lòng núi, bên trong còn có những điểm sáng lóe lên, thoạt nhìn không có vẻ tối tăm. - Dương sư đệ, Dương Viêm cô nương, mời vào. Đại Diên mỉm cười, tung thân mình một cái liền đáp xuống bệ đá. Dương Khai thấy vậy, cũng nhảy lên trên, nhìn lại chỗ sâu trong cái thông đạo kia, thầm nghĩ, bản thân mình có chăng cũng nên để Dương Viêm bày một trận pháp như thế này, bất quá nghĩ đi nghĩ lại, lại cảm thấy có chút dư thừa, liền lắc đầu rồi thôi. Đang lúc Đại Diên chuẩn bị dẫn hai người Dương Khai và Dương Viêm tiến vào trong lòng núi, thì thân hình nàng bỗng dưng ngưng lại, quay đầu nhìn về phương trời ở đằng xa, rất nhanh, sắc mặc của nàng liền lạnh xuống, gương mặt âm trầm lộ vẻ không vui. Dương Khai thấy vậy, cũng nhìn thuận theo hướng nhìn của nàng, đúng lúc nhìn thấy một luồng sáng xanh đang bay nhanh về hướng này. Đây rõ ràng là có người điều khiển Tinh Toa bay tới chỗ này. Mà Dương Khai với thần niệm kinh người, chỉ dò xét qua một chút liền biết được chủ nhân của Tinh Toa rốt cuộc là ai. Lập tức, trên mặt lộ ra một loại biểu tình kỳ quái. - Dương sư đệ, Dương Viêm cô nương, hai người đợi một chút, có người tới tìm ta rồi. Đại Diên miễn cưỡng cười một cái, đứng tại chỗ không nhúc nhích, lẳng lặng chờ đợi. Một lát sau, luồng sáng xanh trực tiếp tới phía trước bệ đá, người đứng trên Tinh Toa không nói mà cười, tiếng cười dễ nghe như tiếng chuông bạc ngân, mà người đó trời sinh cũng là bậc quốc sắc thiên hương, dáng người uyển chuyển, đôi mắt đẹp câu hồn đoạt phách dường như muốn hút lấy thần hồn của người khác vào trong đó vậy, tản mát một thứ mị lực vô cùng vô tận, kết hợp tiếng cười vui tai, quả nhiên là cảnh đẹp ý vui, khiến con người ra không đừng được mà sáng ngời con mắt. Doãn Tố Điệp, người đột ngột chạy tới chỗ này, không ngờ lại là Doãn Tổ Điệp – đệ tử có danh vọng nhất tại Lưu Ly Môn. Dương Khai và cô gái này đã từng mấy lần gặp mặt, đương nhiên thoáng cái là có thể nhận ra nàng ta. Hơn nữa từ chuyến đi tới Lưu Viêm Sa Địa xem ra, nàng ta và Đại Diên dường như có chút không hợp nhau. Không biết giờ này nàng ta chạy tới đây là muốn làm gì. Hơn nữa, thời điểm nàng ta tới cũng trùng hợp quá đi chứ. Đại Diên chân trước vừa mới về tới Thiên Huyễn Phong, thì sau lưng nàng ta đã đuổi qua rồi. Rõ ràng là đã nhận được tin tức gì đó. Trong đôi mắt xinh đẹp của Doãn Tố Diệp chuyển động những đợt sóng như ẩn chứa ngàn vạn lơi nói, cảm giác như muốn nói rồi lại thôi, đủ để cho bất kỳ người đàn ông nào cũng vì đó mà điên cuồng. Ánh mắt của nàng ta quét qua người Dương Khai và Dương Viêm trong chốc lát rồi lập tức nhìn chằm chằm vào Đại Diên, nói: - Sư tỷ, tỷ về rồi à? Đại Diên cũng không tỏ thái độ tốt đẹp gì với nàng ta, vẻ mặt vẫn trầm ngâm như cũ, nói: - Sao muội lại tới đây? - Sao muội lại không thể tới? Doãn Tố Điệp che miệng cười duyên: - Nơi này tuy là Thiên Huyễn Phong, nhưng cũng là sản nghiệp của tông môn, muội thân là đệ tử hạch tâm xuất sắc nhất của tông môn thế hệ này, ngoại trừ mấy nơi cấm địa, tất nhiên chỗ nào muội cũng có thể tới, vậy nên muội lập tức tới nghênh đón, sợ rằng chậm trễ phút nào sẽ làm cho sư tỷ không vui. Lẽ nào sư tỷ còn muốn trách mắng tiểu muội sao? Nàng ta nói một hồi, trên mặt còn thể hiện ra bộ dạng vô cùng uất ức, thực khiến cho người ta dễ sinh lòng thương hại, đau lòng thay cho, dường như cho dù nàng ta có phạm phải lỗi lầm to lớn, thì cũng khó mà nhẫn tâm truy cứu trách nhiệm..

Chương 1271: Xoa nắn.

Mị công! Mắt Dương Khai lóe lên một tia kinh hãi, hắn là lần đầu tiên biết được, cô nàng Doãn Tố Điệp này không ngờ lại luyện Mị công, hơn nữa trông bộ dạng xem chừng còn vô cùng thuần thục. Chả trách mỗi lần gặp nàng ta, nàng ta đều vung tay thi triển, khắp người tản mác ra một mị lực vô cùng vô tận. Thì ra, nữ nhân này đã tu luyện Mị công.

Mà khi nghe Doãn Tố Điệp nói như vậy, khuôn mặt xinh đẹp của Đại Diên bỗng trầm xuống, thấp giọng nói:

- Ngươi cho người giám sát ta? Doãn Tố Điệp không để ý chút nào vuốt vuốt tóc, mỉm cười nói: - Sư tỷ, tỷ nói đi đâu vậy, tiểu muội chỉ là quan tâm sư tỷ mà thôi, lần trước tỷ không từ mà biệt, chẳng biết đã đi tới nơi nào, ngay cả sư tôn người cũng không hay biết, vậy nên tiểu muội mới cho người lưu ý tới tin tức của sư tỷ, không phải vì vậy, vừa rồi nhận được truyền tin của đệ tử, nói sư tỷ đã bình yên trở về, đây hẳn là một việc tốt, không những tiểu muội vui mừng, sư tôn cũng rất cao hứng, nói phải gặp tỷ nữa đấy. - Sư tôn... Trên mặt Đại Diên thoáng hiện một tia thần sắc phức tạp, dường như không còn tâm tình cùng Doãn Tố Điệp so đo những chuyện như thế này nữa, nàng mở miệng nói: - Ngươi không ngoan ngoãn ở Bách Điệp Phong, chạy tới chỗ ta làm gì, không lẽ chỉ để nói những lời này? - Vậy muội còn phải nói những điều gì nữa? Doãn Tố Điệp nói, trên mặt hàm ý sâu sắc, bỗng con ngươi xinh đẹp chợt lóe lên, giống như đã nghĩ ra điều gì, mở miệng nói: - Phải rồi, còn có một chuyện tốt muốn chia sẻ với sư tỷ, sư tôn đang mời Tiêu đại sư luyện chế Ngưng Hư Đan, tuy rằng đã bị hỏng mất hai lô, nhưng Tiêu đại sư nói, lô sau này nắm chắc tám thành có thể luyện chế thành công. Tới lúc đó tiểu muội có thể phải bế quan đánh sâu Phản Hư Cảnh, không có thời gian tới tìm sư tỷ nữa. Sư tỷ nếu cảm thấy cô đơn, tiểu muội sẽ cho mấy đứa thị nữ qua bầu bạn với tỷ, tỷ thấy sao? Nàng ta mặt cười ngây thơ, giống như thực sự là lo nghĩ cho Đại Diên vậy, tỷ muội tình thâm thể hiện vượt qua cả lời nói. Nhưng bất kể là ai cũng đều nghe ra sự vui mừng và đắc ý trong lời nói của nàng ta. - Ngưng Hư Đan ư... Đại Diên bình thản gật đầu: - Vậy thì phải chúc mừng sư muội rồi. - Đúng đó, đây còn không phải nhờ vào mấy nhánh Thúy La Thảo sư tỷ tìm từ Lưu Viêm Sa Địa về, nếu không cũng không có cách nào luyện chế Ngưng Hư Đan, tiểu muội thì không có được vận may như vậy. Ngay cả một nhánh Thúy La Thảo cũng không tìm thấy. Ôi!
Nàng ta lắc đầu than thở, trông bộ dạng có vẻ rất khổ não. Đại Diên nhếch khóe miệng, cười khẩy một tiếng, không hề để ý tới việc Thúy La Thảo mà mình vất vả mang về giờ lại được dùng trên người của Doãn Tố Diệp, ngược lại mở miệng nói: - Không còn việc gì nữa chứ? Nếu không có việc gì, mời sư muội về cho. Đã sắp sửa đánh sâu vào Phản Hư Cảnh, vậy ắt phải làm tốt công việc chuẩn bị, nếu không lỡ như thất bại, lại phụ sự khổ tâm của sư tôn. Ý cười trên mặt Doãn Tố Điệp chợt thu lại, rồi trở nên âm lãnh hơn rất nhiều. Nàng ta còn chưa tấn công vào Phản Hư Cảnh, Đại Diên đã trù nàng ta thất bại rồi. Tuy rằng chỉ là một câu nói, nhưng cũng khiến trong lòng nàng ta không thoải mái. - Sư tỷ phải tiếp khách, vậy nên không nói nữa! Đại Diên phớt lờ sắc mặt khó coi của nàng ta, hạ lệnh đuổi khách. Nhưng Doãn Tố Điệp lại không hề có ý định rời đi, thấy việc kích bác Đại Diên không có hiệu quả gì, đôi mắt xinh đẹp lại chuyển động, chăm chú nhìn vào Dương Khai, miệng cười nói: - Vị tiểu ca này trông quen mặt quá. Có phải chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó rồi phải không? Dương Khai ngẩn người, hắn không ngờ mình vừa mới tới Lưu Ly Môn, đã bị cuốn vào tranh chấp nội bộ giữa hai tỷ muội họ. Bất quá hắn cũng chả buồn để ý, tươi cười: - Đúng vậy, ta và Doãn cô nương đích thực có gặp qua vài lần, tuy nhiên tại hạ từ lâu đã đem lòng ngưỡng mộ Doãn cô nương, nhưng tại hạ vô danh, Doãn cô nương không để ý tới cũng đành chịu. Doãn Tố Điệp nghe hắn nói như vậy, trên mặt bỗng chốc rạng rỡ như hoa, không kìm được cất lên tiếng cười duyên dáng, vô cùng hài lòng với sự tâng bốc của Dương Khai. Còn Đại Diên thì chau mày lại, nhìn Dương Khai với ánh mắt có đôi chút kỳ quái. Còn về Dương Viêm, vẫn đứng nguyên tại chỗ, không lên tiếng, cũng không có hành động gì, giống như không hề tồn tại vậy. - Ừ, ta nhớ ra rồi, tiểu ca hẳn là người bên cạnh Ngụy Cổ Xương lúc đó, sao tiểu ca và sư tỷ cũng quen biết nhau à? Thanh âm của Doãn Tố Điệp bỗng trở nên dịu dàng, người bên cạnh nghe thấy cũng không cảm thấy có gì bất thường, nhưng Dương Khai lại cảm thấy máu huyết toàn thân có phần chảy nhanh hơn. Hơn nữa âm thanh truyền tới bên tai dường như có một bàn tay vô hình đang vuốt lấy má mình, thư thái vạn phằn. - Quen, là quen trong Lưu Viêm Sa Địa. Dương Khai gật đầu, trả lời rất phối hợp. - Thì ra là vậy, tuy nhiên có thể để cho sư tỷ mời về làm khách, xem ra quan hệ của tiểu ca với sư tỷ cũng không bình thường. Doãn Tố Điệp bắt đầu cạnh khóe, không đợi cho Dương Khai kịp trả lời, đã lộ ra khuôn mặt tươi cười, sóng nước trong con ngươi lưu chuyển, tản ra một loại mị lực quỷ dị, dẫn dắt tâm thần của Dương Khai, hơi thở như lan nói: - Nếu tiểu ca không chê, ngày khác có thời gian tới Bách Điệp Phong của ta ngồi chơi một chút, thế nào? Bách Điệp Phong của ta tuy cách nơi này không gần, nhưng cũng có vẻ trữ tình khác, nhất định sẽ không làm tiểu ca thất vọng. Hai con ngươi của Dương Khai bỗng dại ra, sắc mặt cũng đỏ bừng một cách bất thường, trong vô thức không ngừng gật đầu: - Được được, tại hạ cầu còn không được! Trong khi nói chuyện, khóe miệng trông như còn có nước miếng chảy ra, một bộ dạng ghê tởm, tràn đầy sắc tâm. - Doãn Tố Điệp! Đại Diên bỗng nhiên thấp giọng, biết là Dương Khai đã trúng phải Mi công của sư muội mình, thánh nguyên toàn thân nàng điên cuồng dâng động, mặt không thiện ý, kiểu như nếu Doãn Tố Điệp còn không thu hồi Mi công, thì nhất định phải ra tay can thiệp.

- Có chuyện gì vậy? Doãn Tố Điệp vẻ mặt vô tội nhìn về phía Đại Diên, vô hình trung tản ra vẻ phong tình càng thêm nồng đậm công kích về phía Dương Khai. Chính vào lúc này, từ lỗ mũi Dương Khai phun ra hai đạo sóng nhiệt, giống như không tự chủ vội vàng vọt về phía trước hai bước, không thể giải thích được vọt tới trước mặt Doãn Tố Điệp, chợt trong lúc Doãn Tố Điệp và Đại Diên hai người trợn mắt há mồm nhìn thì hắn đã nắm lấy hai bàn tay ngọc của Doãn Tố Điệp. Một hồi xoa nắn, hung hăng xoa nắn Tựa như bắt được thứ quan trọng nhất trong đời, không bao giờ muốn buông ra một lần nữa, mà trong hai mắtcủa hắn lại lộ ra thần sắc nóng bỏng tới mức khủng bố, nhiệt độ cơ thể rõ ràng là tăng lên không ít. Doãn Tố Điệp đứng chết trân tại chỗ, Đại Diên cũng trố mắt líu lưỡi! Trong tích tắc khi Dương Khai vọt tới, bất luận là Đại Diên hay Doãn Tố Điệp, cũng đều muốn ngăn cản. nhưng ai cũng không hiểu tại sao không thể ngăn cản được. Đợi tới khi hai nàng lấy lại tinh thần thì Dương Khai đã nắm lấy hai tay của Doãn Tố Điệp Cảm nhận được đau nhức kịch liệt từ nơi tay truyền tới, lại nhìn vẻ điên cuồng trong mắt tên nam nhân trước mặt này, Doãn Tố Điệp kinh ngạc và phẫn nộ đan xen, thánh nguyên ầm ầm vận chuyển, bất quá sau một khắc, nàng lại lặng lẽ lui xuống, trong tròng mắt nước mắt rưng rưng, hướng về phía Dương Khai đang gần trong gang tấc, nói: - Tiểu ca làm đau ta rồi.. - A? Dương Khai cả kinh, trên mặt hiện lên vẻ áy náy, nhưng hai bàn tay to lớn vẫn cứ nắm chặt lấy bàn tay Doãn Tố Điệp, mặc cho nàng ta giãy gịụa thế nào, cũng không thểthoát khỏi... Dương Khai vừa xoa nắn cảm nhận làn da mịn màng trơn nhẵn và mềm mại của nàng ta, vừa nghiêm mặt nói: - Không đau, không đau, ta giờ chính là có thời gian, chi bằng chúng ta cùng tới Bách Điệp Phong, thế nào? Dù sao thì sư tỷ của nàng bên này cũng không có việc gì, không lưu lại cũng được!. - A a.. Doãn Tố Điệp cười khan, tuy rằng hận không thể một tay tát bay Dương Khai, nhưng không thể không nén sự phẫn nộ trong lòng, tia sáng kỳ lạ trong mắt nàng lưu chuyển càng thêm nhanh chóng, bức thẳng vào hai mắt của Dương Khai. - Ban nãy không phải nàng mời ta qua đó sao, vậy còn đợi gì nữa. Lúc này Dương Khai lại bắt đầu thúc giục, tựa như không thể chờ đợi muốn cùng nàng trở về Bách Điệp Phong vậy. Doãn Tố Điệp thấy vậy, sắc mặt thay đổi mấy lần, không muốn tiếp tục kéo dài như vậy nữa, thánh nguyên trên tay chợt chấn động, văng ra khỏi bàn tay của Dương Khai. Nhân cơ hội đó, thân hình nàng vừa chuyển một cái, thân mình đã ra ngoài mấy trượng, hai bàn tay nhỏ giấu trong tay áo, người ta cũng không thấy rõ nó đã biến thành bộ dạng ra sao. Nhưng nghĩ tới một hồi xoa nắn của Dương Khai, khẳng định là nàng ta không dễ chịu gì. Nàng ta âm lãnh nhìm chăm chăm vào Dương Khai, dường như còn đang chìm vào Mị công của nàng, sắc mặt biến đổi không chừng. Bất quá, một bóng người nhoáng lên một cái, Đại Diên liền chắn ngay trước mặt Dương Khai, lạnh lùng nói: - Sư muội, mời trở về cho. Doãn Tố Điệp ngầm nghiến răng, hít sâu một hơi, bộ ngực đầy đặn phập phồng một hồi, tạo ra đường cong khiến người say mê, lúc này mới hừ nhẹ nói: - Sư tỷ, tỷ đừng quên tới thỉnh an sư tôn, bà vẫn luôn mong nhớ tỷ đấy, tiểu muội cáo từ.. Nói xong, đôi mắt phượng của nàng híp lại, trong mắt chợt lóe hàn quang, nhìn chòng chọc vào Dương Khai, dường như muốn khắc ghi bộ dạng của hắn vào sâu thẳm trong linh hồn. Lúc này nàng mới giậm chân một cái, điều khiển Tinh Toa nhanh chóng rời đi. Đợi sau khi cách Thiên Huyễn Phong chừng mười dặm, nàng ta mới rút tay từ trong tay áo ra, đặt ở dưới mí mắt nhìn rồi lại nhìn, bất chợt, lại tức giận tới mức mặt hoa thất sắc. Hai bàn tay ngọc trắng ngần không tỳ vết gì của nàng, lúc này lại xuất hiện một dấu bầm lớn! Cũng không biết gã nam nhân thối đó lấy đâu ra sức lực lớn như vậy, càng không biết thế nào là thương hoa tiếc ngọc, dùng sức lớn như thế xoa bóp, lần này trộm gà không được còn mất nắm gạo, thực khiến cho Doãn Tố Diệp tức bể phổi, trong lòng thầm ghi hận Dương Khai, chuẩn bị tìm cơ hội cho hắn biết mặt. Trên bệ đá ở Thiên Huyễn Phong, một hàng ba người đều đứng ở đó, Dương Viêm và Đại Diên hai người ngưng trọng nhìn bóng lưng của Dương Khai, mà Dương Khai lại nhìn chằm chằm về hướng Doãn Tố Điệp biến mất, trên mặt tỏ vẻ nuối tiếc. Một hồi lâu, Dương Khai mới bình thản thở dài, chậm rãi lắc đầu, xoay người lại, đúng lúc nhìn thấy hai nàng đang chăm chăm nhìn mình, ngạc nhiên nói:

- Sao vậy? Trên mặt ta có vết bẩn à? - Huynh không bị trúng Mị công của nàng ta chứ? Đại Diên nếu như không nhìn ra điều gì, vậy nàng ta coi như đã uổng phí bao nhiêu năm tu luyện rồi. Thời khắc này, thần thái của Dương Khai nào có vẻ không chịu nổi giống nhứ ban nãy, con ngươi trong mắt rõ ràng vô cùng trong suốt. - Mị công? Dương Khai nhếch khóe miệng cười lạnh: – Nàng ta thi triển nhầm đối tượng rồi. – Vậy huynh còn.. Đại Diên ánh mắt phức tạp, bật cười lắc đầu: – Lá gan của huynh cũng thực lớn, thừa cơ chiếm tiện nghi của nàng ta, nếu như lúc đó để nàng ta phát hiện tại trận, khẳng định sẽ không chịu ngậm bồ hòn làm ngọt với huynh đâu. – Nàng ta không phải là không nhìn ra sao?

Dương Khai khẽ cười một tiếng. – Cảm ơn! Đại Diên bỗng nhiên lộ ra vẻ cảm kích, thành khẩn nói lời cảm ơn, nàng biết rằng, nếu Dương Khai không phải nhận ra sự xem thường của Doãn Tố Điệp với nàng, thì cũng không làm ra chuyện như vậy. Dương Khai khoát tay một cái, hừ nhẹ đáp: – Không cần, là nàng ta động thủ với ta trước, ta chỉ là phản kích lại mà thôi!. Ân oán của sư tỷ muội người ta, Dương Khai cũng lười nhúng tay vào. Lần này tới đây một chuyến chủ yếu là vì Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn, giúp Đại Diên một tay cũng chỉ là ngụy trang mà thôi. Nhưng Doãn Tố Điệp lại không biết sống chết thi triển Mị công với hắn, nếu nơi này không phải là Lưu Ly Môn, Dương Khai cũng sẽ không chỉ là xoa bóp cô ta vài cái rồi thả cho đi đơn giản như vậy.

Chương 1272: Ở lại.

Đại Diên hé miệng cười, dò hỏi đầy thâm ý:

– Tư vị ra sao?

Sắc mặt của Dương Khai hiếm khi đỏ lên, cười ha hả đáp:

– Cũng không tệ, cũng không tệ, không hổ là mỹ nhân nổi tiếng trên U Ám Tinh, làn da nhẵn mịn, chăm sóc quả thực rất tốt.

Thấy Dương Khai nói tới những việc này, Đại Diên lập tức chịu không nổi, sau khi khẽ gắt một tiếng liền không nói thêm về việc này nữa, dẫn Dương Khai và Dương Viêm tiến vào đường hành lang trong lòng núi. Tiến vào đường hành lang, Đại Diên đưa tay áp lên thạch bích, thánh nguyên vận chuyển một hồi, ngọc bội lúc trước bay vụt vào giờ lại xuất hiện trên tay, tức thì, thạch bích mở rộng bỗng vô thanh vô tức khép lại. - Nhị vị mời đi theo ta. Đại Diên ở phía trước lên tiếng, rồi dẫn Dương Khai và Dương Viêm hai người đi xuyên qua đường hành lang trong lòng núi. Đi về phía trước chưa tới một trăm trượng, bỗng nhiên xuất hiện một cái động rất lớn, chiếm một khoảng diện tích có chu vi tầm ngàn trượng, tựa như móc rỗng cả lòng Thiên Huyễn Phong mà thành, trong động vô cùng rộng rãi, không có chút dấu tích nào chứng tỏ có người điêu khắc. Dương Khai ngắm nhìn trái phải, ngạc nhiên phát hiện cái động này thì ra là do tự nhiên tạo thành, không phải là con người tạo ra sau này, mà ở phía trên của động, là những cột nhũ màu đỏ sậm hoặc lớn hoặc nhỏ treo ngược, trông bộ dạng mũi nhọn của từng cột dường như lúc nào cũng có thể rớt xuống, cực kỳ nguy hiểm. Mà phía bên dưới của động, cũng đồng dạng dựng đứng từng cây từng cây cột nhũ, khiến cho cả hang động rộng rãi trông như một rừng đá hỗn loạn, mê tung phức tạp. – Đại trận thiên nhiên! Dương Viêm sau khi đảo qua những cột nhũ ở trên và dưới, bông nhiên duyên dáng thốt lên, con ngươi xinh đẹp sáng lên, nhưng lại đứng đó không đi. – Quả nhiên không giấu nổi dưới con mắt của Dương Viêm cô nương. Đại Diên cũng dừng lại, quay đầu nhìn Dương Viêm thoáng có chút bội phục, rồi mới mở miệng giải thích: – Không sai, trong lòng động của Thiên Huyễn Phong, đích thực có một tòa trận pháp thiên nhiên. Nhưng chỉ có một chút hiệu quả mê hoặc, chứ không có uy năng gì quá lớn.. Dương Khai tiếp tục quan sát bốn phía, một lúc lâu sau mới nói: – Sau đó có người thay đổi một chút trận pháp thiên nhiên ở nơi này? - Ừm. Là người trước đây sống ở Thiên Huyễn Phong.. Đại Diên không biết đang nghĩ tới điều gì, trong mắt có chút ảm đạm, nhưng cũng chỉ là thoáng qua một cái rồi biến mất, tiếp tục nói: – Người đó có hiểu biết đôi chút về trận pháp, cho nên bèn thay đổi đôi chút trận pháp thiên nhiên ở nơi này, để cho nó không chỉ có công hiệu mê hoặc mà còn có năng lực kháng địch. – Ta có thể tiến vào xem một chút không? Dương Viêm xin phép một tiếng, bộ dạng dường như rất có hứng thú đối với tòa trận pháp thiên nhiên này. - Làm càn! Dương Khai nghiêm mặt lại, khiển trách Dương Viêm một câu. Nơi này nói thế nào cũng là động phủ của Đại Diên, người ta bố trí trận pháp ở bên ngoài, sao có thể để cho người khác tùy ý vào tra xét? Việc này rất dễ phạm phải điều kiêng kỵ của người ta. Đại Diên lại khẽ mỉm cười nói: - Dương sư đệ đừng nói vậy, Dương Viêm cô nương nếu có hiểu biết qua về trận pháp, thì việc cảm thấy hứng thú với trận pháp cũng là rất bình thường, dù sao trận pháp thiên nhiên số lượng không nhiều, rất khó để hình thành. Dương Viêm cô nương nếu muốn vào trong đương nhiên là có thể. Chỉ là trận pháp này ta cũng không tinh thông lắm, kể từ sau khi vị tiền bối sống ở nơi này qua đời, tuy rằng sau đó ta sống ở đây, nhưng cũng không biết làm thế nào với trận pháp này, chỉ biết có một con đường an toàn. Dương Viêm cô nương nếu như có thể phá giải trận pháp này, đồng thời mang chỗ tinh túy của nó truyền lại cho ta, vậy Đại Diên còn phải cảm kích Dương Viêm cô nương nữa. – Thì ra là vậy! Dương Khai sắc mặt có chút buông lỏng, Đại Diên nếu đã có ý mượn sức của Dương Viêm, vậy hắn cũng không tiện ngăn cản tiếp nữa. Chỉ là nhìn Dương Viêm nói: - Có thể không? Dương Viêm bĩu môi, không đáp trả, mà là vén tà áo bào đen, thân hình thoắt một cái liền biến mất giữa các cột nhũ. Dương Viêm cười khổ không ngừng, biết bản thân mình đã xem thường năng lực của Dương Viêm, khiến nàng ta rất tức giận. Mà Đại Diên thấy Dương Viêm có biểu hiện tự tin như vậy, thì trước mắt sáng ngời, âm thầm mong đợi. – Chúng ta đi thôi. Không cần lo cho nàng ta, dù sao nơi này cũng đã là địa bàn của cô nương rồi, nàng ta nghiên cứu xong tự động sẽ đi ra. Dương Khai hướng về phía Đại Diên cười bất đắc dĩ. – Được. Đại Diên đương nhiên không có ý kiến, tiếp tục dẫn Dương Khai đi xuyên qua những cột nhũ. Không lâu sau, hai người đã đi xuyên qua lòng động, tiến vào một hành lang trong lòng núi khác, rồi lại tiến về phía trước không xa, mới đến được bên trong một cái thạch thất. Vừa tiến vào thạch thất này, Dương Khai thần sắc liền chấn động, hắn phát hiện, nơi này lại tràn ngập hương thơm của rất nhiều loại đan và dược, mà trong thạch thất còn có năm sáu cái lò luyện đan có lớn có nhỏ bày ở đó.

Giờ mới hắn nhớ ra, Đại Diên cũng là một luyện đan sư. Trước đây, khi còn ở Lưu Viêm Sa Địa, Ngụy Cổ Xương đã từng nói điều này. Mà Đại Diên sở dĩ có hiểu biết đối với Hồng Chúc Quả cũng bởi do nàng là luyện đan sư. Bất quá nàng ta đã yêu cầu mình, đẳng cấp luyện đan thuật của bản thân ắt hẳn cũng không quá cao, Dương Khai đối với chuyện này trong lòng biết rõ, ngược lại cũng không nói toạc ra. – Khiến Dương sư đệ chê cười, mọi thứ ở nơi này của Đại Diên e là không lọt vào pháp nhãn của sư đệ. Đại Diên nói vẻ tươi cười. – Nào có, nào có, cô nương ở đây có một động thiên khác, tốt hơn nhiều so với Long Huyệt Sơn. Dương Khai cười ha hả. – Dương sư đệ..

Đại Diên bỗng nhẹ nhàng hô lên một tiếng, đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào hắn: – Thế giới bên ngoài thật có luyên đan sư cấp Hư Vương sao? Dương Khai nhìn nàng ta một cái, bỗng phát hiện, có rất nhiều người trên U Ám Tinh hình như rất thích thú thế giới bên ngoài, loại vấn đề tương tự như thế này, hắn đã nghe người khác hỏi không chỉ một hai lần. Hắn lập tức thần sắc nghiêm lại, gật đầu nói: – Không sai, thế giới bên ngoài xác thực có luyện đan sư cấp Hư Vương, tuy nhiên ta chưa từng được gặp, nhưng đã từng có nghe nói, hơn nữa cũng có luyện khí sư cấp Hư Vương, cường giả Hư Vương Cảnh! Còn có đại nhân vật như Tinh Chủ. – Tinh Chủ! Đại Diên chân mày nhướng lên: – Chính là võ giả cường đại có thể luyện hóa căn nguyên tinh tú, trở thành người chủ của một tinh trong truyền thuyết? - Ừ, bất quá người như vậy hẳn là rất ít, ta nghe nói luyện hóa căn nguyên tinh tú và sự nguy hiểm của nó, cho dù là cường giả Hư Vương cảnh cũng không dám tùy tiện đi thử, nếu không có thể sẽ bị hồn phi phách tán. - Là vậy à.. Đại Diên nghe vậy liền cười, ngay sau đó vui vẻ nói: - Nếu như có cơ hội, Đại Diên cũng muốn thỉnh giáo cùng Dương sư đệ những đặc sắc ở bên ngoài, hy vọng Dương sư đệ đừng cự tuyệt. – Được, tới lúc đó tại hạ nhất định có gì nói đó! Dương Khai liền đồng ý một tiếng, tuy rằng sự hiểu biết của hắn đối với Tinh Vực cũng không nhiều lắm, nhưng nói thế nào thì cũng coi như từ bên ngoài tới, sự hiểu biết chắn chắn sâu sắc hơn người ở U Ám Tinh, chỉ là nói những chuyện này thật ra không có vấn đề gì. Đại Diên không hỏi thêm gì nữa, sắp xếp cho Dương Khai nghỉ ngơi trong một gian phòng bên cạnh thạch thất, lại cáo lỗi với Dương Khai một tiếng, để hắn tạm thời điều tức mấy ngày, còn nàng thì phải tới thỉnh an sư tôn của mình. Dù sao lần trước khi rời khỏi Lưu Ly Môn, nàng cũng chẳng báo với ai, mà vừa rồi Doãn Tố Điệp lại đặc biệt chạy tới báo tin cho nàng biết sư tôn muốn gặp nàng, đương nhiên nàng không thể để sư tôn đợi lâu được. Dương Khai khoát tay, để nàng tự tiện rời đi. Chỉ chốc lát, Đại Diên đã rời khỏi Thiên Huyễn Phong, hóa thành một luồng sáng xanh biến mất trong dãy núi Thái Thanh. Mà đợi cho Đại Diên đi rồi, Dương Khai mới từ trong tĩnh tọa mở hai mắt, trong mắt lóe sáng, lộ ra chút ít mùi vị giảo hoạt, tức thì khua tay một cái, một thân ảnh liền xuất hiện trước mặt hắn. Chính là Thạch Khổi, đứng ở đó nhìn chằm chằm vào Dương Khai, dường như đang đợi hắn ra mệnh lệnh. – Biết bản thân phải làm cái gì rồi chứ? Dương Khai hỏi một tiếng. Thạch Khổi nghiêng đầu nghĩ ngợi, tức thì gật gật đầu.

- Ừ, vị trí ta sẽ cho ngươi biết! Nhớ kỹ, nếu như gặp phải nguy hiểm gì, hoặc giả có khả năng bị người khác phát hiện, lập tức quay trở về, không được kinh động bất cứ ai! Dương Khai dặn dò tỉ mỉ, rồi mới đưa một ngón tay ra, điểm lên trán của Thạch Khổi. Một điểm sáng xanh trên đầu ngón tay, ập vào trong đầu của Thạch Khổi, trong đó chứa một tia thần niệm của Dương Khai, có vị trí chính xác của Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn. Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn nếu là chí bảo của Lưu Ly Môn, trận pháp cấm chế ở bên đó khẳng định là một thành lũy nghiêm ngặt, tuy rằng Dương Khai có niềm tin với Thạch Khổi, nhưng việc gì cũng có lỡ như, nên mới nghiêm túc dặn dò nó như vậy. Hắn cũng không muốn chỉ vì một chút Thiên Huyễn Lưu Ly mà mất đi một đồng bọn như Thạch Khổi.

Thạch Khổi kể từ khi ra đời cho tới nay, luôn một mực thận trọng, tận tâm, cần cù siêng năng, chịu hết mọi nhọc nhằn, một trợ thủ tốt như vậy, đi đâu mà tìm? Tia sáng xanh có chứa thần niệm của Dương Khai sau khi ấn vào trán của Thạch Khổi, rất nhanh thì biến mất. Thạch Khổi ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, dường như đang tiêu hóa thông tin chứa trong thần niệm, một lúc lâu sau, con ngươi mới quay mông mông, không nói câu nào, lắc lắc thân mình, dưới đất lập tức xuất hiện một cái lỗ nhỏ, sau đó Thạch Khổi liền biến mất không thấy đâu. Đợi tới khi Dương Khai phát giác được tông tích của hắn, hắn đã ở ngoài một trăm trượng, chỉ dừng trong chốc lát, liền chính xác và nhanh chóng phóng tới phương hướng của Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn. Thạch Khổi trời sinh đặc thù, dưới lòng đất căn bản không cách nào ngăn cản hành động của nó. Sau khi thả Thạch Khổi ra, Dương Khai lập tức phất tay một cái, lấp lại lỗ nhỏ dưới mặt đất, từ ngoài nhìn vào không thấy chút đầu mối nào, rồi mới làm mặt tỉnh bơ tiếp tục tĩnh tọa điều tức. Nói ra thì, hắn cho tới tận bây giờ vẫn còn không rõ Đại Diên rốt cuộc mời hắn tới để làm gì, nhưng với tính cách của Đại Diên, hẳn sẽ không đòi bản thân mình làm điều gì quá khó khăn, đến lúc đó nếu như thực sự là làm khó, Dương Khai cũng có thể cự tuyệt, dù sao mục đích lớn nhất khi tới nơi này cũng đã đạt được, còn lại thì chỉ cần chờ Thạch Khổi quay lại là được. Sau khi nghĩ thông điểm này, Dương Khai lập tức yên tâm ngồi yên ở đó. Liên tiếp ba ngày, Dương Khai không hề nhìn thấy bóng dáng của Đại Diên. Còn Dương Viêm giống như quỷ mị thì đã xuất hiện rồi, trong đôi mắt xinh đep lộ ra tia sáng hưng phấn, bộ dạng tựa như đạt được thu hoạch sau khi nghiên cứu trận pháp thiên nhiên. Dương Khai cũng không hỏi nhiều, bởi có hỏi thì hắn cũng không hiểu, dứt khoát mặc kệ việc này. Đại Diên chưa trở về, Dương Viêm bèn tự động nghỉ ngơi trong gian phòng bên cạnh.

Lại tiếp tục chờ đợi ở Thiên Huyễn Phong thêm hai ngày, Đại Diên mới đột ngột xuất hiện. Bất quá Dương Khải cảm thấy có điều kỳ quái, trông Đại Diên có vẻ rất mệt mỏi, thần sắc có chút uể oải, hơn nữa hai mắt sưng đỏ, rõ ràng là mới khóc một trận, ngay cả khi cố gắng gượng cười, cũng không xóa đi được sự chán nản ẩn chứa giữa chân mày. Dương Khai không biết nàng ta rốt cuộc đã gặp phải điều gì mà biến thành bộ dạng này, nhưng nghĩ rằng có liên quan tới vị sư tôn đó của nàng. Dù sao trước đó Đại Diên là đi gặp sư tôn của mình, sau năm ngày quay lại, không ngờ có sự thay đổi này, thật khiến người khác khó hiểu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau