VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Lam sơ điệp

Nơi Dương Khai đáp xuống là một cái đồi đầy đá, chung quanh toàn là thạch trụ cao chót vót, không thô thì mảnh, thạch trụ cao có thấp có, có cái cao mấy mươi trượng, có cái chỉ cao bằng người, trên mặt đất toàn là đá vụn và đất cát.

Khẽ khàng cảm thụ một chút, Dương Khai bỗng kinh ngạc, hắn phát hiện năng lượng thiên địa ở vùng đất này quả nhiên dày đặc vô cùng, thế giới bên ngoài kia căn bản không thể so sánh được.

Nếu có thể tĩnh tâm tu luyện ở đây, hiệu quả chắc chắn sẽ cao hơn bên ngoài gấp ba, bốn lần.

Nhưng nơi này dù gì cũng là Truyền Thừa Động Thiên, chẳng ai vào đây rồi lại bỏ mặc những bảo bối hiếm thấy mà đi tu luyện cả.

Tô Mộc không có ở đây! Xung quanh không hề có ai khác, nghĩ lại thì từ lúc vào đây, tất cả đã phân tán ra rồi.

Đương lúc tập trung suy nghĩ, thì từ bên ngoài mười mấy trượng chợt xuất hiện một bóng người. Người này giống hệt như lúc Dương Khai đi vào đây, xuất hiện giữa độ cao mấy trượng rồi sau đó đáp xuống mặt đất.

Sau khi đứng vững, nàng ta quay sang quan sát xung quanh thì chợt nhìn thấy Dương Khai đang đứng cách đó không xa.

Bốn mắt nhìn nhau, Dương Khai ngạc nhiên: -

- Là tỷ à!

- Ồ, tình cờ thật! Người đó cũng tỏ ra mừng rỡ, vội vàng chạy đến chỗ Dương Khai.

Người này là nữ tử, chính là vị sư tỷ lần trước đã bán hạt giống cho Dương Khai ở chợ Hắc Phong.

Đều là đồng môn, gặp nhau ở đây, âu cũng là duyên phận.

- Chỉ có mình đệ thôi à?

Nữ tửnày hỏi.

- Ừ, đệ cũng vừa mới vào.

Dương Khai gật đầu.

- Nhiều người vào cùng lúc đến vậy mà không biết đã phân tán đến những vị trí nào rồi. Chúng ta có nên đợi thêm một lúc, xem xem có còn ai đặt chân đến đây không rồi hẵng hành động không?

Nàngđề nghị.

- Cũng được!

Dương Khai không có ý kiến, nơi này nguy cơ trùng trùng, thêm một người là thêm một phần sức mạnh, tuy như vậy sẽ phải phân nhượng lợi ích, nhưng ở nơi kỳ dị này, tất nhiên bảo toàn tính mạng vẫn quan trọng hơn, cứ thăm dò tình hình ở đây thêm, nếu thích hợp thì hành động đơn độc cũng không muộn.

Hai người thương lượng xong, bèn đứng nguyên tại chỗ chờ đợi.

Không lâu sau, lại có thêm ba người đáp xuống vị trí gần đó. Nhưng trong ba người này chỉ có một là đệ tử Lăng Tiêu các, hai người còn lại, một là Huyết Chiến bang, một là Phong Vũ lâu.

Năm người tụ tập lại. Ở nơi đặc biệt này thì không có chuyện quá xem nặng việc phân biệt môn phái, họ vẫn hòa thuận được với nhau.

Lại đợi thêm một lúc, không có ai xuất hiện nữa.

Nữ tử đó lên tiếng:

- Thế này đi, chúng ta vừa đi vừa thăm dò xem có thể tìm thêm những người đi một mình khác không, mọi người thấy thế nào?

Ngữ khí và thần thái đều rất tự tin, khiến cô toát lên một vẻ đẹp vô cùng hào sảng.

Tất cả đều gật đầu.

Nàng nói:

- Có điều trước tiên, chúng ta phải làm quen với nhau đã, chí ít cũng phải biết công lực của từng người thế nào, như vậy thì khi gặp nguy hiểm, mọi người mới tiện hành động được. Mọi người hãy tự giới thiệu đi, tôi nói trước nhé, tôi là Lam Sơ Điệp, đệ tử Lăng Tiêu Các, Khí Động Cảnh thất tầng. Còn mọi người?

Nói xong, đôi mắt nàng lướt qua bốn người còn lại.

Tên đệ tử Lăng Tiêu các đó vội vàng nói:

- Đại danh sư tỷ đệ cũng đã nghe qua, hôm nay được gặp mới biết, hóa ra sư tỷ lại là một người xinh đẹp nhường vậy.

Đây quá rõ ràng là tang bốc rồi, Dương Khai và hai người kia khẽ dè bỉu, tên tiểu tử này rõ ràng là có ý với Lam Sơ Điệp mới vội vàng chen lời như vậy.

Cũng khó trách được, Lam Sơ Điệp dung mạo xinh đẹp, thân hình mỹ miều, nhất là cặp đồi ngọc ngà trước ngực, dường như không phải vật sản sinh ở trần gian, mang một sức hấp dẫn rung động nhãn cầu. Ai mà có được cô, dù chỉ cần ngắm nghía cặp đồi ngọc đó cũng đủ đêm ngày sênh ca rồi.

Lam Sơ Điệp mỉm cười, nhưng không thèm để ý, chỉ nói: “Các hạ là...”

Người nọ ưỡn ngực hóp bụng, ra vẻ thành thục đáng tin, tiếng nói vang vang:

- Sư đệ Nhiếp Vịnh, là đệ tử dưới trướng Đại trưởng lão, Khí Động cảnh tứ tầng!

Nói xong hắn lại cười: -

- Sư tỷ yên tâm, dọc đường nếu có gì nguy hiểm, sư đệ sẽ không ngại dầu sôi lửa bỏng để bảo vệ sư tỷ.

- Sư đệ thậtcó lòng .

Lam Sơ Điệp vẫn nở nụ cười thản nhiên đẹp đến hồn siêu phách lạc, rồi lập tức chuyển ánh mắt qua người khác.

Đó là một người đàn ông cao to tháp sắt, lưng dài vai rộng, cao hơn Dương Khai hẳn một cái đầu, tướng mạo thô kệch, trông có vẻ khá chất phác.

Thấy Lam Sơ Điệp nhìn mình, người này mới lên tiếng:

- Ta tên Tả An, đệ tử Huyết Chiến bang, Khí Động cảnh ngũ tầng.”

Nói xong rồi im bặt, dễ nhận thấy hắn không thích nói nhiều.

Lam Sơ Điệp khẽ gật đầu rồi chuyển ánh nhìn qua một nữ tửkhác.

Nữ tử này dáng người mảnh khảnh, không cao lắm, dung mạo rất thanh tú, hơn nữa từ đầu đến cuối, trên môi luôn nở một nụ cười có hơi ngượng ngùng e thẹn.

- Tôi là Đỗ Ức Sương, đệ tử Phong Vũ lâu, gọi tôi là Đỗ tiểu muội là được rồi, các sư huynh sư tỷ đều gọi tôi như vậy, tu vi Khí Động cảnh lục tầng.

Mọi người đều kinh ngạc nhìn cô, khiến vị Đỗ tiểu muội này không khỏi cúi đầu xuống.

Tất cả đều không ngờ rằng, tiểu cô nương trông chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi này lại có công lực Khí Động Cảnh lục tầng, chỉ thấp hơn người có công lực cao nhất là Lam Sơ Điệp một tầng thôi.

- Ừ, thú vị thật. Lam Sơ Điệp chợt nhếch miệng cười,

- Không lẽ lúc vào đây, địa điểm được quyết định theo công lực sao?

Nghe nàng nói vậy, những người khác cũng bắt đầu ngẫm nghĩ, trong bốn người này, Lam Sơ Điệp công lực cao nhất, lần lượt gồm Khí Động Cảnh thất tầng, lục tầng, ngũ tầng và tứ tầng, khoảng cách không lớn mấy, chẳng trách nànglại suy đoán như vậy.

- Đúng rồi, còn đệ? Khí Động Cảnh tầng mấy? Lam Sơ Điệp ngước lên hỏi Dương Khai.

Công lực của mấy người này tuy cao hơn Dương Khai, nhưng vì họ không có thần thức, nên trừ phi Dương Khai động thủ, bộc lộ nguyên khí, không thì họ cũng chẳng nhìn ra trình độ của Dương Khai. Hơn nữa, vì mấy người này đều là Khí Động cảnh, chẳng trách Lam Sơ Điệp nghĩ Dương Khai cũng là Khí Động cảnh.

Dương Khai nhéo nhéo cái mũi, ngượng ngùng nói: - Tại hạ là Dương Khai, đệ tử Lăng Tiêu các, Khai Nguyên Cảnh thất tầng!

Tả An quay lại nhìn hắn, ánh mắt có vẻ khinh bỉ, hắn cúi xuống phỉ nhổ:

- Xúi quẩy!

- Đệ chính là Dương Khai?

Lam Sơ Điệp hai mắt sáng lên, kinh ngạc nhìn hắn. Đến cả tên Nhiếp Vịnh kia cũng ngạc nhiên nghi ngờ, nhìn qua nhìn lại, quan sát Dương Khai đến mấy lượt.

- Ừ.

Dương Khai gật đầu, hắn biết qua chuyện lần trước, mình đã nổi đình nổi đám ở Lăng Tiêu các rồi, nên cũng không giấu giếm gì.

Song, cảm giác nhạy bén của Dương Khai có thể nhận ra, khi nghe tên mình, trong mắt tên Nhiếp Vịnh đó chợt lóe lên vẻ thù địch, khác với Lam Sơ Điệp, ánh mắt đầy hứng thú, như phát hiện được thứ gì đó mới lạ.

Nhiếp Vịnh có ý đối địch, Dương Khai đã dự liệu được rồi, y là đệ tử dưới trướng đại trưởng lão, vậy thì chắc là cùng một giuộc với Ngụy Trang Và Giải Hồng Trần. Lần trước hắn đã đắc tội với Ngụy Trang và cả Giải Hồng Trần, y không nhớ mới lạ.

Tuy nhiên, ở trong Truyền Thừa Động Thiên này, Dương Khai đoán ysẽ không dám làm loạn, nên cũng chẳng để tâm cho lắm.

Thu hồi ánh mắt, Lam Sơ Điệp vỗ tay nói:

- Được rồi, mọi người đã biết nhau rồi thì chúng ta xuất phát thôi. Không biết các bảo bối ở đây được giấu ở đâu nên tôi nói trước thế này, lát nữa nếu tìm ra được thứ gì, mọi người cứ dựa vào xuất lực của mỗi người là bao nhiêu mà phân chia. Nếu không phân chia được, thì dùng ngân lượng hoặc vật phẩm khác để trao đổi, được không?

Nhiếp Vịnh liến thoắng gật đầu:

- Lam sư tỷ cứ làm chủ là được.

Dương Khai và Tả An cũng không có ý kiến gì, cả Đỗ Ức Sương cũng vậy.

Lam Sơ Điệp quả nhiên là một cô nương có chủ kiến, chỉ trong một hai câu nói đã thiết lập được địa vị thủ lĩnh trong nhóm năm người này.

Vào lần giao dịch trước với nàng, Dương Khai cũng chỉ biết nàg là người không thích buôn bán lỗ vốn, nhưng bây giờ xem ra, e là nữ tửnày là người có dã tâm, không cam chịu khuất phục dưới người khác.

- Vậy thì đi thôi. Tôi mở đường trước, mỗi canh giờ đổi một người khác đi tiên phong!

Lam Sơ Điệp liền tiến lên trước, những người khác vội vàng theo sau, Nhiếp Vịnh thì càng áp sát Lam Sơ Điệp, vừa đi vừa tích cực nịnh hót, không tiếc buông ra những lời tán dương, như kẻ không thèm tiền vứt hết cho Lam Sơ Điệp.

Từ đầu đến cuối Lam Sơ Điệp vẫn mỉm cười, thi thoảng đáp lại vài câu, tỏ vẻ ôn hòa, như thế càng khuyến khích cơn cao hứng của Nhiếp Vịnh.

Tả An đi ngay sau y, nghe hết đủ mọi từ ngữ buồn nôn, hắn không khỏi bắn ra ánh nhìn khinh khi.

Dương Khai thì đi sau cùng, chưa được mấy bước thì cô Đỗ tiểu muội đó chợt bước chậm lại chờ Dương Khai, cô nhẹ nhàng nói: -

- Huynh đừng để tâm làm gì, cứ cố gắng tu luyện, chắc chắn sẽ đạt đến Khí Động cảnh.

Dương Khai quay qua nhìn cô:

- Ta có để tâm đâu.

“À.”

Đỗ Ức Sương bỗng đỏ cả mặt, cô cứ tưởng Dương Khai mãi không lên tiếng là vì lúc nãy Tả An đã khinh miệt hắn, vốn định an ủi thôi, ai ngờ cô đã nghĩ quá nhiều rồi.

- Ha ha, còn cô, tuổi tác xem ra còn nhỏ hơn ta, sao công lực lại cao đến thế?

Dương Khai có chút thiện cảm với vị Đỗ tiểu muội này, cô tuy là đệ tử Phong Vũ lâu, nhưng tính tình ôn hòa, con người lương thiện, vốn không quen biết gì nhưng cô vẫn mở lời an ủi.

- Muội đã mười chín rồi, làm gì có chuyện nhỏ hơn huynh?

- Đỗ Ức Sương khẽ giọng giải thích.

- Ơ...

Đúng là không nhìn ra được, Dương Khai lúng túng vô cùng.

Một tiểu đội năm người, hai người đằng trước cười cười nói nói, hai người đằng sau nói năng nhỏ nhẹ, còn tên Tả An ở giữa thì đơn độc một mình, khỏi nói hắn khó chịu thế nào rồi.

Cứ đi, đi mãi, Dương Khai chợt phát hiện Dương Nguyên Ấn trong lồng ngực có phản ứng, bèn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Hắn có thể cảm nhận được, cách đó hơn trăm trượng, có một thứ mang thuộc tính dương, cả đội cũng đang hướng về phía đó, nên cũng không cần nhắc nhở làm gì.

Một lát sau, Lam Sơ Điệp đột nhiên ngạc nhiên kêu lên, Nhiếp Vịnh cũng vội vàng nhìn lêntrước, thất thanh nói:

- Dương Viêm Thạch, Âm Nguyên Thạch?

Chỉ thấy đằng trước có một đống đá vụn, hơn nữa đó không phải là đá bình thường, mà tất cả đều là Dương Viêm Thạch và Âm Nguyên Thạch. Những viên đá này giống hệt với loại đá Huyết Chiến bang bán ở chợ Hắc Phong, đến kích cỡ cũng không khác bao nhiêu.

Mỗi viên đá có giá năm trăm lượng, cả đống đá thế này chắc chắn phải hơn một nghìn viên, quy đổi cũng phải được năm mươi vạn lượng.

Cả năm người này ở trong tông môn đều không phải là bậc giàu có gì, có ai đã từng nhìn thấy số của cải trị giá năm mươi vạn lượng đâu?

Chương 127: Gặp nạn

Đột nhiên, hơi thở của năm người đều trở nên dồn dập.

Lam Sơ Điệp nói:

- Xem xung quanh có nguy hiểm hay không trước đã!

Nàng vẫn còn khá bình tĩnh, biết nơi này dị thường, cả một đống của cải bày ngay đây, không chừng còn có cả cạm bẫy.

Năm người vội tản ra, thám thính vùng lân cận, một lát sau tụ tập lại, không có phát hiện gì.

Lam Sơ Điệp vẫn không yên tâm, cảnh giác tung ra mấy chưởng về đống Dương Viêm Thạch và Âm Nguyên Thạch, cũng chẳng có gì bất thường, lúc này nàng mới gật đầu nói:

- Không có nguy hiểm.

Năm người liếc nhìn nhau rồi vội vàng bước đến trước, ra sức vơ vét Dương Viêm Thạch và Âm Nguyên Thạch.

Những người khác đều lấy cả hai, riêng Dương Khai thì chỉ lấy mỗi Dương Viêm Thạch.

Cứ nhặt rồi lại nhặt, Lam Sơ Điệp chợt bật cười như tự giễu, sau đó đứng thẳng lên, tiếc nuối nhìn viên đá trong tay mình rồi thở dài vứt xuống.

- Lam sư tỷ sao thế?

Nhiếp Vịnh nghi hoặc ngẩng đầu lên hỏi.

- Đừng nhặt nữa.

Lam Sơ Điệp điềm đạm: -

- Nếu chúng ta mang theo cả một bao đá đi cùng, không những tiêu hao sức lực, ngộ nhỡ gặp nguy hiểm, e chỉ bị vướng chân, đến lúc đó cũng vẫn phải vứt đi thôi.

Nghe vậy, những người khác mới chợt nhận ra, lúc nãy vừa nhìn thấy đống của cải này họ đã quá phấn khích, quên mất điều này.

Lam Sơ Điệp nhìn mấy người nói tiếp:

- Hơn nữa, chúng ta vừa đến đây đã tìm được cả đống đá này. Nếu tôi đoán không sai, những thứ này hẳn có giá trị thấp nhất ở đây! Nói khác đi, số đá này chỉ là cái lợi nhỏ nhoi, bảo bối thực sự vẫn còn đang đợi phía sau.

- Lam sư tỷ nói đúng.

Nhiếp Vịnh tán đồng. Tả An cũng khẽ gật đầu.

Đỗ Ức Sương ngắm nghía hòn đá trên tay mình, trên mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối.

Duy chỉ có Dương Khai vẫn tiếp tục nhặt đá, như chưa nghe thấy lời Lam Sơ Điệp, khiến nàng không khỏi cau mày.

- Hì hì, đợi đến khi gặp nguy hiểm vứt đi cũng chẳng muộn.

Dương Khai vừa nhặt vừa giải thích.

- Tùy đệ.

Lam Sở Điệp cũng chẳng can ngăn, điềm đạm nói: -

- Nhưng bọn ta sẽ không vì đệ mà trì hoãn thời gian đâu, đệ nhặt đủ rồi thì đuổi theo. Đừng có tham lam quá.

- Ừ, mọi người đi trước đi!

Dương Khai gật đầu.

Lam Sơ Điệp cũng không trì hoãn, bước qua khỏi đống đá tiến về phía trước, Tả An lại nhìn Dương Khai đầy khinh bỉ. Còn Nhiếp Viễn thì phỉ nhổ nói:

- Đồ quỷ đói chưa biết đời là gì! Sớm muộn gì ngươi cũng phải vứt đi thôi, lãng phí thời gian lẫn sức lực.

- Tôi chờ huynh cùng đi nhé.

Đỗ Ức Sương tốt bụng ở lại.

- Không cần đâu, ngươi đi trước đi!

Dương Khai vừa nói vừa cởi áo, coi bộ định vét cho bằng hết.

Thấy hắn kiên quyết, Đỗ Ức Sương cũng không cưỡng cầu, gật đầu rồi vội vàng đuổi theo mấy người kia.

Sau khi không còn ai nữa, Dương Khai cũng không giữ kẽ nữa, Chân Dương Quyết bắt đầu vận chuyển điên cuồng., hắnvừa nhanh chóng hấp thu năng lượng trong Dương Viêm Thạch, vừa bỏ đá vào trong áo.

Không bao lâu sau, trong đan điền đã có thêm hai mươi giọt Dương Dịch, trong áo cũng đầy ắp các thứ.

Cũng tạm đủ rồi.

Tuy vẫn còn rất nhiều Dương Viêm Thạch, nhưng Dương Khai cũng không tham lam đến nỗi đòi thu hết, làm người không nên quá tham lam mà. Lam Sơ Điệp nói cũng không sai, có lẽ đống đá này giá trị thấp nhất ở nơi này, đương nhiên không thể vì nó mà lãng phí quá nhiều thời gian.

Qua thời gian một nén nhang sau, Dương Khai cuối cũng cũng bám kịp bốn người kia, trong lúc này, Dương Khai lại hấp thụ thêm được năng lượng từ mấy viên Dương Viêm Thạch.

Gặp lại bọn họ, trừ Đỗ Ức Sương ra, ba người còn lại thì đều nhìn Dương Khai với vẻ mặt khó ưa.

Luận thực lực, Dương Khai thấp nhất trong cả bọn, chưa chạm đến Khí Động cảnh, rõ ràng là một gánh nặng, cũng khó trách bị bọn họ xem thường. Nếu không có thân phận đồng môn, e Lam Sơ Điệp Và Nhiếp Vịnh sẽ không cho Dương Khai đi cùng.

- Xem ra vùng gò đá này rất lớn, chúng ta đi nãy giờ mà vẫn chưa ra khỏi đây.

Lam Sơ Điệp chau mày,

- Chúng ta đi thám thính thêm xem, nếu không ra được thì tìm một nơi nghỉ chân đã.

- Được!

Dọc đường tất cả đều nghe theo sự chỉ đạo của Lam Sơ Điệp, nên giờ cũng không phản bác.

- Một canh giờ rồi, ai lên dẫn đường tiếp theo đây?

Lam Sơ Điệp lướt mắt qua bốn người.

Nơi này rốt cuộc có những hiểm nguy gì thì vẫn chưa biết, nhưng bất luận đó là gì, hoàn cảnh của người dẫn đầu chắc chắn vẫn là xấu nhất. Cho nên nàngmới đề nghị ngay từ đầu, mỗi canh giờ đổi một người.

Nhiếp Vịnh nói:

- Ở đây có cả đệ tử tam phái, Lăng Tiêu các đã cử ra một người rồi thì tiếp theo đến lượt Huyết Chiến bang hoặc Phong Vũ âu đi.

Vừa nói hắn vừa nhìn Tả An và Đỗ Ức Sương.

Tả An nhướn mày, chưa kịp nói gì thì Đỗ Ức Sương đã bước ra, nhỏ nhẹ nói: -

- Để tôi.

Dương Khai khẽ thở dài, nhóm năm người này tuy nói tạm thời gộp lại thành một đội, nhưng trong năm người, e chỉ có Đỗ Ức Sương là lương thiện nhất, không có cơ mưu gì, còn bốn người còn lại kể cả Dương Khai, đều có tính toán riêng.

Đội ngũ này không hề đoàn kết! Nếu gặp chuyện gì quá nguy hiểm, chắc chắn sẽ tan rã ngay tức khắc.

Đi thêm được nửa canh giờ, đằng trước bỗng xuất hiện một mảnh đất trống, từ lúc bước vào đây đến giờ, họ chỉ toàn thấy thạch trụ bao quanh, giờ cuối cùng cũng đi đến được một nơi khác, đương nhiên làvô cùng hưng phấn.

Theo sau Đỗ Ức Sương, bọn họ nhanh chóng tiến đến gần địa điểm mới.

Chẳng mấy chốc, họ đã tiến vào vùng đất trống này. Nơi này tuy vẫn thuộc về gò đá, nhưng chẳng hiểu vì sao vẫn có chút gì đó không giống, hơn nữa trên mảnh đất này, có rất nhiều tượng điêu khắc giống hệt hình người đang đứng sừng sững.

Những bức tượng này cao bằng người thật, có tượng tay không, có tượng thì cầm binh khí, số binh khí đó có đủ kiểu đủ loại, thiên kỳ bách quái.

Đếm sơ qua, có không dưới một trăm bức tượng, và bức nào cũng có tạo hình riêng của bức đó.

Năm người không dám tùy tiện xâm nhập, sau khi Lam Sơ Điệp và Nhiếp Vịnh cùng thám thính một hồi, phát hiện ở đây không có nguy hiểm, cả bọn mới theo sau Đỗ Ức Sương đi vào trong bãi tượng đá.

Chẳng hiểu tại sao, trong lòng Dương Khai chợt tràn ngập cảm giác bất an, cảm giác này đến rất đột ngột, nhưng lại rất thật, khiến nhịp tim Dương Khai không khỏi đập loạn xạ.

Quay qua nhìn những người khác thì sắc mặt ai nấy vẫn bình thường, họ đang tấm tắc trầm trồ những bức tượng sống động này.

Nhìn quanh quẩn, Dương Khai chợt thấy phía sau một bức tượng, lờ mờ có một vệt màu đỏ thẫm.

Trong không khí phảng phất mùi máu nhàn nhạt, bên cạnh chỗ màu đỏ đó, còn có một miếng vải rách, chắc là y phục của người.

- Có nguy hiểm!Không kịp giải thích, Dương Khai vội thét lên.

Cùng lúc đó, hơn trăm bức tượng chung quanh chợt chuyển động răng rắc.

Bồn người kia đều thất kinh hồn vía, Lam Sơ Điệp cùng Nhiếp Vịnh và Tả An phản ứng nhanh chóng, lập tức quay đầu trở lại. Nhưng còn người đi đầu Đỗ Ức Sương lại đứng sững người ra.

Trạng thái sửng sốt này đã khiến cô mất đi cơ hội tốt để rút lui.

Hai bức tượng đá bên cạnh cô bỗng giương nắm đấm lên, hung mãnh ập xuống người cô.

Đòn đánh của tượng đá này lực lớn thế trầm, nắm đấm to bằng cả một cái nồi đất. Nếu mà nếm phải đòn đánh này thì chắc chắn sẽ không dễ chịu gì.

Đỗ Ức Sương nhận thấy không ổn, cả người bắt đầu bộc phát nguyên khí. Một tiểu cô nương bình thường vốn ít nói, thiện lương, vậy mà giờ lại có hơi thở điên cuồng đến thế.

Đây chính là dấu hiệu của Khí Động Cảnh! Bước qua cảnh giới này thì nguyên khí nội thể sẽ cực kỳ bất ổn, bình thường không nhìn ra được, nhưng một khi lâm trận, nguyên khí sẽ bùng nổ. Nhất là lúc tức giận, nguyên khí bộc phát rất dễ thao túng tâm tính người ta. Nếu không biết tự kiềm chế, sẽ đánh mất chính mình trong nguồn sức mạnh điên cuồng này.

Nhưng, nguyên khí của Đỗ Ức Sương tuy bộc phát, nhưng đôi mắt cô lại rất bình tĩnh, hiển nhiên là có thể khống chế được sức mạnh bản thân.

Nhẹ nhàng xoay người, bàn tay nhỏ bé tung ra một chưởng thật mạnh về tượng đá bên trái, cô đồng thời lui người về sau, nhằm tránh đòn đánh của bức tượng bên phải.

Nhưng rốt cuộc cô vẫn không có được cơ hội tốt nhất, đòn đánh của tượng đá bên phải thứ hai quá nhanh, cô chỉ biết giương mắt nhìn nó sắp giáng xuống bả vai mảnh khảnh của mình.

Chính lúc hoang mang sợ hãi, có mấy viên Dương Viêm Thạch đỏ rực bay qua như sao đổi ngôi, mang theo sức mạnh cực lớn ập thẳng vào nắm đấm của tượng đá thứ hai này.

Rầm rầm!

Tuy chưa thể ngăn cản đòn đánh của bức tượng bên phải, nhưng cũng khiến cú đấm của nó bị lệch đi chút ít, lướt qua y phục của Đỗ Ức Sương rồi đánh vào không trung, hóa giải mối nguy trọng thương của cô.

- Đi thôi!

Phía sau vọng lên tiếng Dương Khai, lập tức Đỗ Ức Sương cảm giác cả người mình nhẹ hẫng, cứ như bị ai nắm cổ áo lôi đi.

Đồng thời có một bàn tay vươn ra từ phía sau, hợp lực đối chọi đòn tấn công của bức tượng thứ hai bên phải.

Một âm thanh khó chịu vang lên, Dương Khai và Đỗ Ức Sương bay vọt ra ngoài, đáp xuống mặt đất rồi chạy một mạch, không hề quay đầu lại.

Sau lưng náo loạn như thiên binh vạn mã đang phi chạy, năm người ngoái lại nhìn, không khỏi ớn lạnh, hơn một trăm bức tượng đá đang truy sát họ, tốc độ nhanh như gió, từng bức tượng nặng nề đạp trên mặt đất, chấn động cả một vùng.

- Đừng quay đầu lại, mau lách qua cách thạch trụ đi!

Lam Sơ Điệp quát.

Bọn họ hiểu ý, bèn lướt nhanh qua rừng thạch trụ trên gò đá.

Chỉ sau một lúc, đã thoát khỏi số đông tượng đá, thêm một lát nữa, nhiều bức tượng khác cũng bị bỏ lại sau lưng.

Duy chỉ có hai bức tượng tấn công Đỗ Ức Sương trước đó vẫn phi như châu chấu đuổi theo sau lưng Dương Khai và Đỗ Ức Sương, cơ hồ không có ý định dừng lại.

- Tên khốn Dương Khai, đừng có dẫn chúng chạy qua chỗ ta!

Tên Nhiếp Vịnh đang ở đằng trước vừa chạy vừa quát.

Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, không thèm để ý đến hắn.

Lam Sơ Diệp nhẹ nhàng nhảy lên một cây thạch trụ, quay đầu nhìn lại, phát hiện sau lưng mình không có tượng đá nào truy đuổi, lại nhìn qua hai bức tượng đang đuổi theo Dương Khai và Đỗ Ức Sương, hai con ngươi chớp chớp, thần sắc có phần do dự.

Tuy nhiên chỉ trong chốc lát, nàng đã quyết định, vội la lên với mấy người ở dưới:

- Đừng chạy nữa, chỉ có hai bức tượng này thôi, chúng ta hãy đánh nát chúng ra!

Cả nhóm đang quấn quanh dưới đất, nghe Lam Sơ Điệp nói vậy đều giật hết cả mình.

- Vừa rồi Dương Khai và Đỗ tiểu muội có thể ngăn cản đòn đánh của chúng, vậy tức là công lực của chúng không cao cho lắm!

Lam Sơ Điệp tự tin, dáng vẻ thách thức, ra lệnh:

- Tả An, huynh hãm chân một tên, sau đó bốn người bọn tôi tấn công tên còn lại!

Tả An nhướn mày, nhưng không nói gì mà vội vàng xoay người, cùng một tiếng gầm rú, nguyên khí dâng trào trên nắm đấm to lớn ập đến một tên trong đó.

Bức tượng này đang truy theo Dương Khai và Đỗ Ức Sương, bỗng thình lình bị một quyền của Tả An đập trúng, vụn đá bay loạn xạ, thân hình lảo đảo.

Chương 128: Võ kỹ trong tiểu thạch nhân

Công lực quả nhiên không cao!

Sắc mặt Tả An lập tứcbình tĩnh trở lại, chỉ với sức của hắn cũng có thể ngăn cản bức tượng bên phải lại.

Dương Khai và Đỗ Ức Sương dẫn bức tượng kia chạy ra khỏi trăm trượng, sau đó quay sang nhìn nhaurồi vội vã dừng bước, quay lại nhìn tượng đá.

Đỗ tiểu muội cũng không biết dùng võ kỹ gì, hai cánh tay phất phới, lòng bàn tay sáng lấp lánh, đánh xuống người tên tượng đá khiến nó lảo đảo, đá vụn bay ra.

Tượng đá hiển nhiên không biết đau đớn, dù đã thảm hại như vậy nhưng vẫn hung hãn đánh trả.

Đỗ Ức Sương vội nhảy ra, Dương Khai thừa cơ tiến tới, trong tiếng quyền chưởng lao vút, “ban” thêm cho bức tượng vài vết thương.

Lúc này, Lam Sơ Điệp và Nhiếp Vịnh cũng đã đuổi đến. Lam Sơ Điệp không nói năng gì, liền gia nhập vào trận đánh, còn tên Nhiếp Vịnh lại hằm hằm nhìn Dương Khai, như đang trách hắn lúc nãy đã dẫn tượng đá về phía y.

Không thể không thừa nhận, Lam Sơ Điệp đúng là có năng lực quan sát, chỉ dựa vào một lần tấn công của Dương Khai và Đỗ Ức Sương, đã phán đoán ra điểm mạnh yếu của tượng đá.

Bức tượng này ra tay rất ghê gớm, dù gì cơ thể nó cũng làm bằng đá, một quyền tung ra cũng phải nặng đến mấy nghìn cân.

Nhưng nó lại không chịu đòn được lâu! Hơn nữa phản ứng cũng rất chậm, tuy là có chút tốc độc, nhưng không thể uy hiếp được bất kỳ một người nào đang ở đây.

Giữa vòng vây đánh, thân bức tượng nứt ra một kẽ hở, lụp xụp xiêu vẹo.

Bốn người này thấy phần thắng đã ngay trước mắt, tung ra đòn đánh càng thêm ác liệt.

Không lâu sau, Bức tượng đá này bị đánh vỡ ra hàng nghìn mảnh.

Không có ai bị thương, chẳng qua chỉ tiêu hao chút nguyên khí.

Lam Sơ Điệp vội vàng bước đến lục lọi trong đống vỡ nát, nhưng chẳng tìm thấy gì, bất giác chau mày lẩm bẩm:

- Kỳ quái!

Nàngnghĩ, sở dĩ những tượng đá vô hồn này cử động được, chắc chắn có chứa đựng huyền cơ gì bên trong. Nhưng hiện giờ chẳng phát hiện được gì, khiến nàng không tránh khỏi có chút thất vọng.

- Đi thôi, tới chỗ Tả An!

Lam Sở Điệp không trì hoãn, dẫn theo mấy ngườiquay về đường cũ.

Bên kia, Tả An đang lượn vòng cùng bức tượng còn lại, lúc mới bắt đầu, Tả An vẫn còn đánh giáp lá cà cùng nó mấy hồi, phát hiện về lực đạo mình không phải là đối thủ của nó, nắm tay đã bị đánh đến tróc hết cả da nên y cũng cố cầm cự. Lam Sơ Điệp chỉ bảo y khống chế chứ không bảo giết nó.

Vật lộn cả một hồi, chính lúc Tả An bồn chồn hoang mang thì đám người Lam Sở Điệp đã xuất hiện. Bốn người lặng thinh không nói gì, nhất tề phóng thẳng về phía bức tượng đòi giết y.

Đã có kinh nghiệm một lần, bây giờ đối phó với tên này sẽ càng đơn giản hơn nhiều, huống chi còn có thêm trợ lực của Tả An.

Không đến thời gian một chén trà, bức tượng này đã bị đánh vỡ vụn.

Cả năm người thở hổn hển, trận chiến này tuy không nguy hiểm đến tính mạnh, nhưng tiêu hao sức lực khá nhiều.

- Dương Khai, ngươi muốn gì hả!

Nhiếp Vịnh tức tối nhìn Dương Khai:

- Đừng tưởng đồng môn thì ta không dám động thủ.

- Gì cơ?

Dương Khai điềm tĩnh liếc nhìn y.

- Vừa rồi sao ngươi lại dẫn hai bức tượng đó đuổi theo ta!

- Có sao?

Ánh mắt Dương Khai lóe sáng, vẻ mặt bình tĩnh toát lên chút bực mình. Vừa rồi hắn chỉ lo chạy, làm gì còn tâm trí đi để ý người khác?

- Đừng cãi cọ nữa!

Lam Sơ Điệp ra vẻ sư tỷ, trừng mắt nhìn hai người, sau đó lại bước đến dò xét trong đống đá vụn.

- Nhớ kỹ cho ta, nếu lần sau ngươi còn dùng thủ đoạn đê tiện này thì đừng trách ta không khách khí!

Nhiếp Vịnh nghiêm mặt.

- Ồ...

Phía bên kia, Lam Sơ Điệp ngạc nhiên kêu lên, rồi lục lọi trong đống đá, nhặt ra được một tiểu thạch nhân bé bằng nắm tay con nít.

Tiếng kêu sửng sốt của nàng lôi kéo sự chú ý của những người còn lại, họ liền quay sang nhìn vật trên tay Lam Sơ Điệp.

Tiểu thạch nhân này không to lắm, nhưng không biết điêu khắc từ vật liệu gì mà lại óng ánh long lanh, đẹp như ngọc thạch.

Bên trong tiểu thạch nhân, còn có nhiều sợi chỉ đỏ giống hệt mạch người đan xen lẫn nhau, đếm sơ qua thì có đếnba mươi sợi.

- Đây là...

Tả An kinh ngạc, mắt không chớp lấy một lần, nhìn chằm chằm vào tiểu thạch nhân, Dương Khai và Đỗ Ức Sương cũng đi tới, năm ngườii vây thành một vòng tròn, người nào cũng đầy vẻ nghi hoặc trong ánh mắt.

- Tiểu thạch nhân này là ngọc thạch gì sao?

Nhiếp Vịnh hưng phấn hỏi.

- Không giống lắm!

Lam Sơ Điệp lắc đầu. Tuy nàngkhông biết chất liệu đó là gì, nhưng từ lúc sờ vào không hề cảm nhận được chút năng lượng nào từ tiểu thạch nhân này, chỉ có mấy sợi chỉ đỏ bên trong mới ẩn chứa chút huyền diệu đang lưu chuyển một cách tuần hoàn.

- Mọi người thấy thế nào?

Lam Sơ Điệp ngước lên nhìn những người còn lại.

- Có thể dùng vật này để khống chế mấy bức tượng kia chăng?

Tả An bỗng nhiên nghĩ đến khả năng này.

Ánh mắt mọi người bừng sáng lên, nhưng rồi lại bị Lam Sơ Điệp phủ định ngay: -

- Chắc không phải, trong hai tượng đá lúc nãy có một tượng bên trong không có tiểu thạch nhân, hơn nữa, giả sử đúng như huynh nói, thì bức tượng đá lúc nãy đã bị đá vỡ rồi, làm sao mà khống chế?

Dương Khai bỗng giật mình, lên tiếng:

- Mọi người có cảm thấy mấy sợi chỉ này rất giống thứ gì đó không?

- Giống cái gì? Không biết gì thì đừng có chõ mồm vào! Chỉ một tên Khai Nguyên cảnh nhãi nhép cũng ở đây khoa tay múa chân!

Nhiếp Vịnh không khách khí nữa, y phản bác không chút nể mặt người ta.

Dương Khai nhếch miệng cười nhạt, hắn tuy tính tình không tệ, nhưng không có chuyện làm thinh khi bị kẻ khác liên tục khiêu khích như thế.

Lam Sơ Điệp nhận ra không khí khó chịu giữa hai người, vội vàng giảng hòa: -

- Đều là đồng môn cả, đừng cãi nhau nữa, Dương Khai, đệ thấy nó giống cái gì ?

Mắt Dương Khai chợt lóe sáng, đoạn nói:

- Mọi người không thấy mấy sợi chỉ đỏ này rất giống kinh mạch trong cơ thể người sao?

- Cái này còn cần ngươi nói à? Ta thấy từ lâu rồi!

Nhiếp Vịnh mỉa mai.

Ánh mắt Lam Sơ Điệp rạng rỡ nhìn Dương Khai: -

- Ý đệ là...

- Cách lưu chuyển của những sợi chỉ đỏ này hẳn là cách tu luyện của một loại võ kỹ!

Dương Khai tỏ vẻ chắc chắn.

- Vớ vẩn...

Nhiếp Vịnh đang định lải nhải tiếp thì Đỗ Ức Sương bỗng bước đến, gương mặt điềm tĩnh chợt trở nên hà khắc, cô lạnh lùng quát:

- Câm miệng!

Nhiếp Vịnh ngẩn cả người, sợ sệt nhìn Đỗ Ức Sương. Y không xem Dương Khai ra gì, nhưng công lực của Đỗ Ức Sương thì cao hơn y hai bậc, nếu mà giao đấu, y chưa chắc đã là đối thủ.

Tả An cũngnhìn y một cách khinh miệt , bực bội nói: -

- Ngươi phiền quá đấy!

Đây là lời nói thật lòng, chứ không phải vì hắn muốn trút giận cho Dương Khai.

Nhiếp Vịnh bỗng chốc đỏ tía cả mặt, y không ngờ hai người này lại đi giúp Dương Khai, vốn muốn náo loạn một phen nhưng lại không có gan, đành bất mãn hậm hực. Ánh mắt nhìn Dương Khai càng lúc càng oán hận.

Lam Sơ Điệp làm ngơ như không thấy, nàng hít một hơi thật sâu, nắm tiểu thạch nhân trong lòng bàn tay rồi trầm giọng:

- Nếu các ngườikhông có ý kiến gì, ta muốn kiểm tra vật này một chút, nếu đúng như Dương Khai nói thì chúng ta sẽ phải ra quyết định khác.

Bọn họ dĩ nhiên biết ý nàng là gì nên lập tức gật đầu.

Lúc này Lam Sơ Điệp mới mỉm cười:

- Vậy làm phiền các người hộ pháp rồi.

Dứt lời, nàng nhắm mắt lại, vận chuyển nguyên khí vào tiểu thạch nhân trên tay.

Một chốc sau, Lam Sơ Điệp kinh ngạc mở mắt ra, hai mắt sáng rỡ nhìn Dương Khai:

- Đệ nói không sai, trong tiểu thạch nhân này quả thật có ẩn giấu phương thức tu luyện một loại võ kỹ.

Cả bốn người đều biến đổi sắc mặt.

- Ta vẫn chưa kiểm tra kỹ, không biết là loại võ kỹ gì, nhưng đẳng cấp của nó tuyệt đối không thấp, ít nhất cũng là võ kỹ địa cấp trung phẩm!

Trong tiểu thạch nhân có hơn ba mươi sợi chỉ đỏ, cũng tức là võ kỹ này cần đến sự trợ lực của hơn ba mươi đoạn kinh mạch. Lam Sơ Điệp nói nó là địa cấp trung phẩm đã là suy đoán dè dặt lắm rồi, không chừng còn có khả năng là địa cấp trung phẩm cũng nên.

Lần này không chỉ riêng ba người kia hơi thở dồn dập, mà cả Dương Khai cũng bắt đầu hưng phấn.

Nói ra thì, sau trận chiến ở thung lũng Cửu Âm đêm đó, Dương Khai đã ý thức được một điểm yếu của mình!

Khiếm khuyết về võ kỹ.

Không có lấy một bộ võ kỹ dùng để xuất thủ! Tất cả các đòn đánh đều dựa vào Dương dịch, một điểm yếu cực kỳ lớn.

Bất Khuất Chi Ngạo là một võ kỹ rất tốt, nhưng nó không mang tính tấn công mà chỉ dùng để phụ trợ thôi.

Nếu lúc ở thung lũng Cửu Âm mà có trong tay một bộ võ kỹ tấn công địa cấp, thì cũng đã không phải khổ sở chiến đấu như vậy. Nhưng bản thân Dương Khai không có nhiều điểm cống hiến, địa vị trong tông môn lại thấp, căn bản không có khả năng mua được võ kỹ nào cho ra hồn để tu luyện.

Một bộ võ kỹ địa cấp hạ phẩm tốn ít nhất bốn, năm trăm điểm cống hiến, hơn nữa chủng loại cũng không nhiều.

Vậy mà bây giờ, nơi này lại xuất hiện võ kỹ.

Nếu trong tượng đá có tiểu thạch nhân, ắt hẳn có thể xuất hiện thêm hai, ba cái hoặc thậm chí nhiều hơn!

Ở đó lại có cả trăm bức tượng đá!

Sức hấp dẫn của địa cấp võ kỹ đối với họ quả thực rất lớn.

Lam Sơ Điệp chợt thầm mừngvì đã đưa ra lựa chọn chính xác, nếu lúc đó nàng không quyết định tấn công hai bức tượng đá, thì đã không thể lấy được tiểu thạch nhân này, và dĩ nhiên cũng không biết được thứ quý giá ẩn bên trong tượng đá!

- Mọi người nghĩ thế nào?

Lam Sơ Điệp nhìn bốn người bạn đồng hành đang phấn chấn, khóe miệng nhoẻn lên nụ cười khả ái, tuy nàng hỏi vậy, nhưng cũng đã biết câu trả lời của họ rồi.

- Làm!

Tả An khá là khiếm nhã, chỉ nói mỗi một từ.

- Nếu trong tượng đá đã có chứa võ kỹ thì dĩ nhiên là không thể bỏ qua. Nhiếp Vịnh mắt sáng rỡ, nhìn như mừng đến khoa chân múa tay:

- Không hổ là Truyền Thừa chi địa, vừa mới vào đây không lâu đã phát hiện chuyện tốt thế này rồi!

Dương Khai và Đỗ Ức Sương cũng gật đầu.

- Được, nếu mọi người đều đồng ý, vậy thì chúng ta ở đây bỏ ra chút sức lực thôi!

Lam Sơ Điệp cười thản nhiên,

- Tiểu thạch nhân này tạm ta sẽ bảo quản, đợi khi nào tìm đủ số lượng rồi sẽ chia cho mọi người. Yên tâm, tôi sẽ không thăm dò võ kỹ bên trong một mình đâu.

- Lam sư tỷ, đệ tin tỷ.

Nhiếp Vịnh vội vàng tỏ rõ lòng trung thành, nói xong y quay lại nhìnmấy người kia:

- Ở Lăng Tiêu các, Lam sư tỷ cũng là một nhân vật rất có tiếng tăm, Nhiếp mỗ xin lấy nhân cách mình ra đảm bảo, tỷ ấy sẽ không lừa gạt mọi người đâu.

Đã nói đến mức này rồi, Tả An và Đỗ Ức Sương dĩ nhiên sẽ không ý kiến gì thêm, huống chi, ngoài cách này ra chẳng còn cách nào khác nữa, dù gì tiểu thạch nhân hiện giờ cũng chỉ có một cái.

Đã quyết định ở lại nơi này làm việc lớn rồi, phần tiếp theo là phải thương thảo xem nên làm như thế nào.

Sức mạnh của tượng đá họ vừa được lĩnh giáo rồi, riêng sức chiến đấu của một tên có lẽ cũng đã cao hơn bất kỳ một người nào trong số họ, sở trường của nó rất rõ ràng, tốc độ nhanh, lực đạo lớn! Tuyệt đối không được để nó đánh trúng.

Điểm yếu thì lại rõ ràng hơn, không cần phải suy nghĩ, chỉ cần lượn quanh các thạch trụ thì sẽ bỏ xa nó, phản ứng tương đối chậm.

Chương 129: Chiến lợi phẩm

Nhằm vào nhược điểm này, cộng thêm kinh nghiệm lúc nãy, phương thức chiến đấu cũng nhanh chóng được xác định.

Đầu tiên, một người dụ đám tượng đá ra, sau đó những người còn lại tìm cơ hội giữ lại một đến hai tên, dùng toàn lực công kích và nhanh chóng đánh vỡ chúng.

Vấn đề mới cũng từ đó mà nảy sinh.

Ai sẽ phụ trách việc dụ rắn ra khỏi hang? Đây là một câu hỏi rất thực tế, vì người làm việc này chắc chắn sẽ phải cực mạo hiểm, hơn một trăm bức tượng cùng truy đuổi, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi thì sẽ mất mạng nơi đây.

Tất cả đều biết sự gian khổ của nhiệm vụ này, họ chỉ nhìn nhau, không ai nói gì.

Một lát sau, Nhiếp Vịnh nham hiểm nhìn Dương Khai, mở lời:

- Nếu tiến đánh tượng đá, thì cần phải giữ lại người có công lực cao. Nười dẫn dụ chúng ra công lực có thấp hơn chút cũng không sao, chỉ cần chọn đường chạy cho ổn, kể cả tốc độ chậm cũng có thể lượn qua bãi thạch trụ tránh nạn. Ban nãy ta thấy Dương sư đệ tốc độ cũng không tồi, chi bằng đệ phụ trách việc dụ địch ra đi?”

Dương Khai nhếch mép cười:

- Được thôi!

- Dương Khai...

Đỗ Ức Sương khẽ kéo áo Dương Khai, lúc nãy cô bị hai bức tượng đuổi theo, sợ đến kinh hồn khiếp vía, giờ vẫn còn nhớ rõ mồn mồn tình cảnh đó. Nay thấy Dương Khai lại tự nguyện nhận nhiệm vụ này, cô không khỏi thấy không nên.

- Không sao đâu.Dương Khai cười thản nhiên.

Lam Sơ Điệp kinh ngạc nhìn Dương Khai, nghiêm túc hỏi:

- Đệ chắc chắn có thể tự đảm bảo an toàn không? Nếu không dám khẳng định thì đừng mạo hiểm, chúng ta có thể thay phiên nhau. Việc nguy hiểm không thể để một người làm được.

- Không dám chắc mười phần, khoảng tám phần gì đó.

Dương Khai trả lời ngắn gọn.

Tình cảnh vừa rồi tuy nguy hiểm, nhưng đó cũng không phải tốc độ cực hạn của Dương Khai. Trận chiến đêm đó ở thung lũng Cửu Âm đã giúp Dương Khai khám phá ra thêm một số cách dùng Chân Dương nguyên khí trong cơ thể, mặc dù chưa thể xem là võ kỹ thật sự, nhưng cũng có thể nâng cao tốc độ trong biên độ rộng.

So với việc đánh nhau với tượng đá, hắnvẫn thiên về việc làm mồi nhử cho chúng hơn. Vì trận chiến lúc nãy cũng giúp hắn nhận ra, công lực hiện tại của mình khó mà làm gì được chúng. Nếu sử dụng Bất Khuất Chi Ngạo đương nhiên sẽ giúp gia tăng công lực, nhưng đó là con át chủ bài, không thể tùy tiện để lộ.

- Nếu đệ đã kiên quyết thì chúng ta cứ thử xem sao. Nếu thật sự không được thì sẽ đổi người.

Lam Sơ Điệp kết luận.

Thương nghị xong, năm người quay trở lại theo con đường lúc nãy.

Dọc đường đi, Lam Sơ Điệp đã tìm được một chiến trường tương đối ổn, bảo tất cả nhớ lưu ý vùng này.

- Dương Khai, lúc nãy đa tạ huynh!

Đỗ Ức Sương đột nhiên khẽ giọng cảm ơn Dương Khai. Cô biết Dương Khai đã kéo mình đi trong thời điểm nguy hiểm nhất.

- Chuyện nhỏ thôi, đừng để ý làm gì.

Dương Khai mỉm cười.

- Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn huynh.

Đi đến vùng tập trung tượng đá lúc nãy, ngẩng lên nhìn, mọi người nhận thấy mấy bức tượng đó quả nhiên đã quay về vị trí cũ. Dương Khai lặng lẽ quan sát chỗ có vết máu trước đó, rõ ràngphát hiện có hai thi thể đang nằm ở đó.

Không biết là đệ tử phái nào, lỡ vào trong này lại không thể trở ra, thật quá đáng tiếc.

- Chuẩn bị xong chưa?

Lam Sơ Điệp lo lắng hỏi.

- Rồi.

Dương Khai gật đầu.

Lam Sơ Điệp lại nói: -

- Đợi lát nữa, nếu đệ bị chúng đuổi theo thì chạy về đây. Sau đó ta và Nhiếp Vịnh sẽ giữ tên cuối cùng lại, Đỗ tiểu muội và Tả An lựa thời cơ động thủ, nếu có cơ hội thì hãy giữ thêm tên thứ hai, nếu không thì đừng cố làm gì, bảo đảm an toàn cho tất cả chúng ta là trên hết. Sau khi giữ bọn chúng lại được rồi thì lập tức chạy đến vị trí ban nãy ta đã nói, trận chiến sẽ bắt đầu ở đó. Ngoài ra, Dương Khai đệ tuyệt đối không được đến gần vùng chiến trường đó, chỉ có dẹp hết toàn bộ tượng đá thì đệ mới có thể quay lại!

Lam Sơ Điệp giải thích sơ qua nhiệm vụ từng người, tư duy rõ ràng, nhiệm vụ rành mạch. Ai nấy cũng gật đầu đồng ý.

- Vậy thì hành động thôi! Dương Khai, cẩn thận đấy!

Lam Sơ Điệp nhìnDương Khai với ánh mắt khích lệ.

Dương Khai vứt cái bao đựng Dương Viêm Thạch xuống, chạy nhanh về phía bãi tượng đá.

Mọi người căng thẳng chăm chú nhìn cậu, dưới sự mê hoặc của võ kỹ, Nhiếp Vịnh lúc nãy cũng bắt đầu lo cho Dương Khai. Nhỡ như Dương Khai thất bại tử trận, vậy thì theo như ý kiến lúc nãy, người tiếp theo phải làm nhiệm vụ mồi nhử chính là y, bởi vì trong bốn người còn lại thì y có công lực thấp nhất.

- Ngươi chớ có nổi cơn vô dụng đấy!

Nhiếp Vịnh lẩm bẩm.

Giống như lúc nãy, Dương Khai lại bước đến trước đám tượng đá, lúc này chúng vẫn đang yên vị tại chỗ, nhưng Dương Khai biết đó là do mình vẫn chưa bước vào phạm vi cảnh giới của chúng.

Cẩn thận từng chút một, hắn tiến thêm vài bước, cơ hồ có thể giơ tay ra chạm đến tượng đá rồi.

Dương Khai đột nhiên dừng bước, nhận thấy cự ly này đã đủ rồi, bọn tượng đá từ từ nhúc nhích, cùng với những âm thanh răng rắc, động tác của chúng bắt đầu nhanh lên, chỉ trong nháy mắt đã trở nên nhanh như cắt.

Không chút do dự, Dương Khai quay người chạy về vị trí những người còn lại đã mai phục sẵn, đưa tay ra hiệu với họ rồi biến mất ngay tức khắc.

Ầm ầm...

Đồi đá như đất rung núi chuyển, hơn một trăm bức tượng như điên như cuồng đuổi theo Dương Khai.

Chính lúc bọn chúng sắp phi như bay đến, bốn người đang mai phục lập tức xông ra, Lam Sơ Điệp và Nhiếp Viện một nhóm, Tả An và Đỗ Ức Sương một nhóm, liên thủ ngăn hai tên cuối cùng lại, vừa đánh vừa lùi, dụbọn chúng đến chiến trường đã định sẵn.

Kế hoạch thực hiện được đến bước này, có thể xem như đã thành công rồi.

Bất luận là nhóm nào liên thủ cũng đủ để kết liễu một tên.

Điều duy nhất không chắc chắn được là người phụ trách làm mồi nhử - Dương Khai có bảo toàn tính mạng mà rút lui không.

Bọn họ đâu có biết, Dương Khai mới là người nhẹ nhàng nhất, cậu chỉ cần chạy quanh mấy cây thạch trụ, thế là dễ dàng bỏ lại đám tượng đá. Tuy mỗi lần số tượng rơi rớt lại không nhiều, nhưng gộp mấy lần lại, thì số tượng đá đi theo sau càng lúc càng ít đi.

Sau thời gian một nén nhang, số đuổi theo Dương Khai chỉ còn lại ba tên.

Đảo mắt một vòng, Dương Khai không vẩy chúng ra nữa mà bước chậm lại, dụ chúng đến địa điểm chiến trường đã định sẵn.

Sau thời gian dài đến vậy, trận chiến bên đó ắt hẳn đã kết thúc rồi.

Dương Khai đoán không sai, phía Lam Sơ Điệp đã kết thúc trận chiến, cả bốn người đều đang tĩnh tọa nghỉ ngơi, đợi hắn quay lại.

Trong lúc chờ đợi, mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội, một âm thanh vang ầm truyền lại từ chỗ cách đó không xa.

Bốn người hốt hoảng mở mắt, Nhiếp Vịnh biến sắc, ngoác miệng la mắng:

- Đồ vô dụng đó lại dẫn chúng đến đây rồi! Chúng ta có cần rút lui trước không?

Theo y nghĩ, chắc là Dương Khai không cách nào bỏ hết bọn chúng lại, nên mới dụ đến đây.

Lam Sơ Điệp trầm ngâm, lắc đầu nói:

- Dương Khai không phải là người không biết chừng mực như thế. Hơn nữa nghe âm thanh nàythì hình như số tượng đá bám theo không nhiều, nhiều lắm cũng chỉ hai, ba tên thôi!

- Ba tên!

Đôi mắt Tả An như tóe lửa, khẳng định nói:

- Thính giác của ta mạnh hơn người bình thường!

- hắn ta cố ý đấy!

Lam Sơ Điệp khẽ cười, -

- Chuẩn bị tiếp thủ thôi!

Họ đang nói, bóng dáng Dương Khai đã xuất hiện, đứng từ xa, hắnra hiệu với họ rồi xoay như cuồng phong lướt qua trước mắt họ.

Giây lát sau, ba bức tượng đá đang đuổi sát sau lưng dần hiện ra.

Vẫn làm theo cách thức vừa rồi, Lam Sơ Điệp và Nhiếp Vịnh một nhóm, Tả An và Đỗ Ức Sương một nhóm, mỗi bên tấn công một tên.

Đợi bọn họ giải quyết xong, Dương Khai mới dẫn tên cuối cùng quay trở lại.

Năm người nhanh chóng biến nó thành đống đổ nát.

- Làm tốt lắm.

Lam Sơ Điệp cười với Dương Khai.Trong kế hoạch của nàng, lần này nhiều lắm cũng chỉ có thể giữ lại hai tên thôi, nhưng không ngờ Dương Khai lại khống chế tốt vậy, còn đưa cả ba tên đến.

Như vậy hoàn toàn nằm trong phạm vi họ có thể giải quyết.

- Xem thử xem có chiến lợi phẩm gì không. Dương Khai không để ý lời khen.

Họ vội vàng lục lọi trong đống đá vụn. Trước đó bốn người họ đã lục soát trong “thi thể” của hai tên đầu rồi, nhưng không tìm thấy gì, không tránh khỏi có chút thấy vọng.

Còn lần này thì xem ra khá may mắn, trong ba bức tượng cuối cùng Dương Khai đem về, Đỗ Ức Sương đã tìm ra được một tiểu thạch nhân.

Tiểu thạch nhân này nhìn không khác cái hồi nãy là mấy, số lượng chỉ đỏ bên trong cũng tương đương, có điều cách đường chỉ phân bố không giống lắm, có lẽ là một loại võ kỹ khác.

Đỗ Ức Sương giao nó cho Lam Sơ Điệp.

- Cũng không tồi! Lam Sơ Điệp khẽ gật đầu, -

- Xem ra thứ đồ này không phải trong tượng đá nào cũng có, trong lần đầu, chúng ta đánh nát hai tên mới lấy được một cái, lần này thì là năm tên. Không có quy luật nào cả, có lẽ chỉ nhờ vào vận may thôi.

Nhiếp Vịnh nói: “Ở đó có gần trăm bức tượng mà, nếu có thể tiêu diệt hết bọn chúng, đệ nghĩ ít nhất cũng được hai mươi tiểu thạch nhân!

Hai mươi tiểu thạch nhân, vậy tức là hai mươi bộ võ kỹ! Mỗi người có thể được bốn bộ!

Ánh mắt tất cả mọi người đều nổi lên ngọn lửa rừng rực cháy.

- Hồi phục trước đã! Đợi khi nào hồi phục xong rồi thì đánh tiếp!

Lam Sơ Điệp cũng có chút hưng phấn.

Bốn người gật đầu rồi phần ai nấy lo, đi tìm một cây thạch trụ nhảy lên trên, lấy đơn dược mang theo ra dùng rồi tĩnh tọa hồi phục.

Những người này đều là Khí Động Cảnh rồi, trên người ắt có chút đơn dược thường dùng, nếu so với bọn họ, rõ ràng Dương Khai “khiêm tốn” hơn nhiều.

Có điều Dương Khai cũng không cần đến đơn dược, trận chiến vừa rồi, bốn người đó tiêu hao không ít, nhưng còn hắn thì chẳng có chút vấn đề gì.

Nhiếp Vịnh vẫn luôn khua môi múa mép nịnh hót Lam Sơ Điệp, cả lúc tĩnh tọa hồi phục cũng muốn ngồi cùng lần này thì Lam Sơ Điệp không đồng ý, lạnh lùng quát hắn mấy câu rồi đuổi ra.

Dương Khai cười thầm trong bụng, một nữ tửcó tự tin, có thực lực, có dã tâm như Lam Sơ Điệp, người như Nhiếp Viễn căn bản không có cửa để thuần phục nàng ta.

Muốn có được Lam Sơ Điệp, phải tự tin, mạnh mẽ hơn nàng, đương nhiên là cũng phải có công lực và thế lực hơn hẳn, như thế thì mới có khả năng làm nàng ta xiêu lòng được.

Nói không dễ nghe thì nữ tử này khá là thực dụng! Tuy ngoài mặt luôn tỏ ra rất bình dị gần gũi, nhưng Dương Khai có thể nhìn ra sự kiêu ngạo, tự cao ẩn bên trong đôi mắt đó. Sắc đẹp của nàng chỉ dành cho những nam tử có quyền có thế, Nhiếp Vịnh trong mắt nàng chẳng là cái đinh gì hết.

Cả bốn người đều đang hồi phục, Dương Khaiđương nhiên cũng không ngoại lệ.

Hắn quay lại chỗ vứt đồ lúc nãy lấy lại cái túi chứa đầy Dương Viêm Thạch rồi tìm một nơi vắng vẻ, chuyên tâm hấp thụ năng lượng trong đá.

Nửa ngày sau, số Dương Viêm Thạch đã dùng vơi đi một nửa, Dương Khai đoán chừng chắc bốn người kia đã hồi phục gần xong rồi, bèn quay trở lại vùng chiến trường định trước.

Chương 130: Tính toán của riêng mình

Bốn người họ quả nhiên đã hồi phục xong và đang đứng đợi Dương Khai. Nhiếp Vịnh đợi đến mất hết kiên nhẫn, miệng thì cứ liên tục càu nhàu.

Thấy Dương Khai quay lại, Lam Sơ Điệp mới ít sâu một hơi, bầu ngực sung mẩy chợt phồng lên một cách khoa trương, bộ y phục bó sát người như muốn nứt toác ra, nàng đưa mắt nhìn xung quanh:

- Chuẩn bị xong chưa?

- Chuẩn bị xong từ lâu rồi!

Nhiếp Vịnh phấn chấn.

- Vậy thì lên lần nữa thôi.

Nói xong, nàng quay lại nhìn Dương Khai:

- Có cần đổi người khác thay đệ không? Dù sao thì việc này cũng rất nguy hiểm.

- Không cần đâu, đệ đã thử một lần nên cũng có kinh nghiệp rồi!

Dương Khai lắc đầu.

Hắn thực sự không muốn đánh nhau với tượng đá, cái thứ toàn thân không máu không thịt, đánh vào chỉ tổ đau hết tay chân.

- Vậy được! Lần này cũng phải nhờ đệ rồi.

Lam Sơ Điệp mỉm cười.

Mỗi lần như thế này mà nàng cười với hắn, Dương Khai cứ có cảm giác quái quái thế nào, cứ như trước khi đang chấp hành một nhiệm vụ nguy hiểm, được nàng ban thưởng cho một nụ cười vậy.

Nếu đổi lại là Nhiếp Vịnh có khi y lại thấy được khích lệ không ít, nhưng còn Dương Khai thì cứ luôn cảm thấy chẳng hứng thú gì hết.

Lặng thinh không nói gì, Dương Khai cấp tốc chạy về vị trí các tượng đá tụ tập.

Lần này quả nhiên chúng lại đuổi theo ra, có điều bọn Lam Sơ Điệp lại không may mắn cho lắm, lúc chặn ngang lần cuối, không cẩn thận để thừa thêm một tên, khiến họ luống cuống hết cả chân tay, suýt nữa gây ra thương vong.

Dương Khai cuối cùng cũng dẫn được hai tượng đá trở lại, sau một hồi chà đạp, tất cả đã biến thành đá vụn.

Lần này tuy vất vả hơn, nhưng cũng lấy được hai tiểu thạch nhân.

Theo đó, số lượng tiểu thạch nhân đã có được bốn cái. Đội ngũ này cũng chỉ năm người, chỉ cần lấy thêm một cái là đủ phân chia rồi.

Dương Khai vô cùng mong đợi, thứ hắn thiếu nhất chính là võ kỹ, đương nhiên là muốn được nhận một tiểu thạch nhân, sau đó gia tăng thêm sức chiến đấu của mình.

Mấy ngày tiếp theo, năm người vẫn ở lại trong gò đá này, không ngừng dẫn dụ tượng đá ra chặn giết, sau mỗi trận đánh, họ đều nghỉ ngơi nửa ngày, sau đó lặp lại công việc như cũ.

Cũng không biết là do vận khí hay là gì, từ lúc có được bốn tiểu thạch nhân, họ đã đánh vỡ được tròn ba mươi tượng đá, nhưng lại không có thu hoạch nào.

Tình hình này khác hẳn với kết quả mong đợi, khiến họ không khỏi thất vọng.

Hơn nữa, hết lần này đến lần khác dụ rắn ra khỏihang, Dương Khai phát hiện đám tượng đá này càng lúc càng khó đối phó. Không phải công lực chúng mạnh lên, mà là rất khó chia rẽ bọn chúng.

Có một lần bọn Lam Sơ Điệp chặn ở đằng sau, không ngờ có đến mười mấy tên đuổi theo, khiến họ chỉ vừa nghe tiếng thôi đã bỏ chạy.

Lần đó, họ chạy trong gò đá tròn một canh giờ, mới thoát khỏi toàn bộ tượng đá.

Hành động càng lúc càng nguy hiểm, nhưng tiểu thạch nhân thứ năm vẫn chưa thấy xuất hiện.

Lại thêm một cuộc chiến gian khổ, mà vẫn không có thu hoạch, năm người nghỉ ngơi được nửa ngày rồi tập hợp bàn luận một phen.

- Không thì bỏ đi vậy, tôi cảm thấy cứ tiếp tục e là sẽ xảy ra chuyện.

Nhiếp Vịnh lo lắng.

Tả An bực dọc:

- Hiện chỉ mới có bốn bộ võ kỹ, chúng ta có năm người, làm sao mà chia?

Một hồi lặng im, không có ai chủ động nhượng bộ lợi ích của mình, mấy ngày này tất cả bọn họ đều bỏ ra không ít sức lực, cũng chỉ vì muốn sở hữu một bộ võ kỹ địa cấp.

Nhiếp Vịnh lại hướng sự chú ý đến Dương Khai, y khẽ cười:

- Lúc trước Lam sư tỷ cũng nói rồi, dựa theo sức lực bỏ ra của từng người mà phân chia chiến lợi phẩm. Dương sư đệ công lực thấp nhất, góp ít sức nhất. Vậythì phải từ bỏ bộ võ kỹ này chứ?

Dương Khai cười khẩy nhìn y.

Nhiếp Vịnh lại nói: -

- Đương nhiên, Dương sư đệ cũng coi như có góp sức, chẳng lấy được gì thì cũng không ổn, mỗi người chúng ta bồi thường cho đệ ấy ít ngân lượng thì thế nào?

Tả An nhướng mày, vẻ mặt trầm tư. Đề nghị này rõ ràng đã khiến hắn động lòng rồi.

Đỗ Ức Sương kiên quyết: - Không được, một bộ địa cấp võ kỹ sao có thể dùng ít ngân lượng đã bù đắp được?

Dương Khai vẫn cười khẩy như trước, tuy đang nhìn Nhiếp Vịnh, nhưng tia nhìn trong khóe mắt thì lại hướng đến Lam Sơ Điệp. Hắn muốn biết, trong tình hình này, nữ nhân này sẽ nói thế nào.

Thái độ của nàng sẽ quyết định hành động tiếp theo của Dương Khai.

Lam Sơ Điệp vẫn giữ im lặng!

Nụ cười của Dương Khai càng thêm lãnh đạm!

Sự im lặng khó chịu kéo dài một hồi lâu, Lam Sơ Điệp mới bất đắc dĩ lên tiếng:

- Thế này đi, chúng ta thử thêm một lần nữa. Xem có thể lấy thêm một tiểu thạch nhân không. Nếu thực sự không được, vậy thì trong số chúng ta ắt có một người không có được bộ võ kỹ. Nhưng Lam Sơ Điệp tôi xin cam đoan, người không được sở hữu tiểu thạch nhân đó tuyệt đối sẽ không phải chịu thiệt thòi, đợi sau khi trở về tông môn, tôi nhất định sẽ nghĩ mọi cách để đền bù!

Lời của nàngnhìn thì giống như đang nói với cả bốn người, nhưng Dương Khai biết, nàng ta chủ yếu nói với hắn.

Trong số họ, công lực Dương Khai thấp nhất, trợ lực cho nhóm cũng ít nhất, Lam Sơ Điệp nếu phải đắc tội với ai đó, thì chỉ đành lựa chọn Dương Khai.

- Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng của chúng ta, chư vị nhất định phải để tâm mới được!

Lam Sơ Điệp vừa nói vừa đứng dậy, quay về phía Dương Khai, nở nụ cười hòa nhã:

- Dương sư đệ, lại phải làm phiền đệ rồi.

Dương Khai nhìn nàng một cái đầy ẩn ý, lặng lẽ gật đầu, rồi đứng dậy quay lại chỗ bọn tượng đá.

Nhận ra được thái độ lãnh đạm của hắn, trong mắt Lam Sơ Điệp chợt gợn lên chút áy náy, nhưng rồi cũng biến mất nhanh chóng.

Công việc dẫn dụ tượng đá này mấy ngày nay Dương Khai đã làm không biết bao nhiêu lần, dĩ nhiên là quen tay làm nhanh rồi. Chỉ có điều lần này, hắn có tính toán riêng.

Hắn vẫn đi vào khu tượng đá, từng bước một nhích tới gần, đợi đến khi chúng cử động hết, Dương Khai mới chạy về sau, vừa chạy vừa quan sát động thái của mấy tên cuối cùng.

Đợi đến khi mấy tên sau cùng chen chúc lẫn nhau, Dương Khai mới hài lòng hất chân chạy đi.

Vẫn tiếp tục quay về nơi bốn người mai phục, mấy mươi bức tượng đá ầm ầm kéo đến.

Phía Lam Sơ Điệp nhắm đúng thời cơ xuất thủ ngăn chặn, nhưng lần này, mấy tên cuối cùng lại bị chặn lại cùng nhau, tròn chẵn bốn tên.

Lam Sơ Điệp biến sắc, vội vàng hét:

- Nhiếp Vịnh, dụ hai tên đi chỗ khác đi!

- Sao lại là đệ!

Nhiếp Vịnh lộ vẻ sợ hãi.

Đỗ Ức Sương lạnh lùng cười nhạo:

- Chẳng phải ngươi lúc nào cũng nói dẫn dụ tượng đá là đơn giản nhất sao? Dương Khai có thể dụ ra mấy mươi, hơn trăm tên, chẳng lẽ có hai tên ngươi cũng không làm được?

- Ai nói không được!

Nhiếp Vịnh bị chọc đến nổi cáu, lập tức thi triển chiêu thức, đánh phủ đầu xuống hai tên tượng đá, đợi đến khi lôi kéo được sự chú ý của chúng, liền vội vàng chạy ra xa.

Vẫn còn lại hai tên, nhưng hiện giờ lại có ba người, chỉ cần tốn chút thời gian, ắt có thể tiêu diệt gọn ghẽ.

Trong lúc bốn người họ ở bên này khổ sở tác chiến, thì Dương Khai vẫn đang dẫn mấy mươi bức tượng chạy loạn trong gò đá.

Không giống lúc trước, lần này Dương Khai cố sức khống chế cự ly, không bỏ lại chúng sau lưng nữa.

Chạy liên tục được khoảng năm mươi dặm, Dương Khai mới nhảy lên một cây thạch trụ, quay lại nhìn bọn tượng đá đang bám sau lưng.

Kế hoạch đã thành công được một nửa! Dương Khai vẫn bình tĩnh, có điều không biết phỏng đoán của mình có chính xác hay không.

Sở dĩ hắn tìm cách để nhóm Lam Sơ Điệp ngăn bốn tên, không phải vì Dương Khai muốn mượn dao giết người, hắn vẫn chưa đến nỗi ác độc như thế.

Bốn bức tượng, với năng lực của họ chắc chắn có thể đối phó, chỉ cần tốn chút thời gian thôi. Dương Khai muốn họ phải tốn thời gian, nhằm để kế hoạch của mình không bị phát hiện.

Bất luận lần này có lấy được tiểu thạch nhân hay không, Dương Khai cũng không trông đợi gì ở kẻ khác nữa. Lam Sơ Điệp quá thực dụng, không thể mong chờ nàng ta xử sự công bằng được.

Nếu lần này họ vẫn không thu hoạch được gì, Dương Khai có thể khẳng định, bốn tiểu thạch nhân kia tuyệt đối không có phần của mình!

Cho nên muốn có đồ tốt thì chỉ còn cách dựa vào chính mình.

Mấy ngày này Dương Khai luôn đau đáu một câu hỏi, đó là tại sao bọn tượng đá sau khi bị dụ đi vẫn chạy trở về. Cuối cùng đã nghĩ ra câu trả lời: Có lẽ chúng đang bảo vệ vật gì ở nơi đó.

Vật này hẳn là quý giá hơn gấp mấy lần võ kỹ bên trong tiểu thạch nhân.

Đây chỉ là suy đoán, nhưng rất đáng để mạo hiểm một lần!

Đã đưa tất cả tượng đá ra đến đây, hắn có được cự ly năm mươi dặm có thể lợi dụng.

Hít sâu một hơi, Chân Dương nguyên khí trong cơ thể điên cuồng vận hành, dưới chân chợt xuất hiện hai khóm lửa, hắn lao đi như tên bắn, nhanh chóng quay lại đường cũ.

Tốc độ lần này, nhanh gấp đôi tốc độ lúc nãy!

Đây cũng là dụng pháp liên quan đến Chân Dương nguyên khí mà hắn đã tìm ra, không phải là võ kỹ gì, chỉ là một kỹ xảo thôi.

Ưu điểm là có thể đẩy tốc độ lên điểm cực hạn, khuyết điểm là tiêu hao rất nhiều! Chân Dương nguyên khí trong kinh mạch vẫn không ngừng trút xuống bàn chân rồi tiêu biến như nước lũ rút đi.

Chỉ trong thời gian nửa chén trà, nguyên khí trong kinh mạch đã khô cạn.

Một giọt dương dịch trong đan điền nổ tung, kinh mạch khô cằn lại tràn đầy nguyên khí.

Liên tiếp tiêu hao hết bốn giọt dương dịch, Dương Khai cuối cũng đã trở lại chỗ tập trung của tượng đá.

Nơi này là một mảnh đất bằng phẳng, nhưng địa hình cụ thể ra sao thì Dương Khai cũng chưa xem xét kỹ lưỡng, mỗi lần đến dụ bọn tượng đá ra là chạy thẳng một mạch, căn bản không có thời gian quan sát.

Hiện giờ ở đây trống trơn vắng vẻ, Dương Khai đưa mắt nhìn xung quanh, vội vàng lùng sục vùng phụ cận.

Nếu suy đoán của hắn không sai, thì ở đây chắc chắn có chứa thứ gì đó.

Tìm được một hồi, Dương Khai quả nhiên đã có phát hiện mới.

Ngay vị trí trung tâm của mảnh đất này, có một cái hố rất to, trong hố có một bức tượng đá rất khác thường.

Luận về thể tích hay tạo hình, bức tượng này đều có bá khí hơn hẳn các tượng khác.

Chính là nó!

Dương Khai nhảy xuống không chút chần chừ, lặng lẽ tiến gần đến bức tượng.

Đã có khá nhiều kinh nghiệm, Dương Khai biết một khi lại gần tượng đá trong vòng một thước, nó lập tức sẽ nhúc nhích.

Dương Khai đã chuẩn bị xong bước chạy trốn, nơi này không phải nơi để chiến đấu, đợi thêm lát nữa thì e là mấy chục bức tượng kia sẽ quay về, nếu bị chúng bao vậy, chắc chắn sẽ lâm vào cục diện cầm chắc cái chết.

Nhưng điều khiến Dương Khai kinh ngạc là, sau khi tiếp cận bức tượng này trong vòng một thước, nó lại không có chút động tĩnh gì, cứ để Dương Khai đang chuẩn bị tháo chạy vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Sao lại thế?

Thử liên tiếp mấy lần, bức tượng này vẫn không có phản ứng! Dương Khai chợt gan dạ lên nhiều, bất kể tại sao nó không động đậy, nhưng lúc này chính là cơ hội tốt để hạ thủ.

Chân Dương nguyên khí điên cuồng vận chuyển, Dương Khai không chút chần chừ, liên tục đánh mạnh vào bức tượng, nhằm đánh vỡ nó nhanh nhất có thể.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau