VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1246 - Chương 1250

Chương 1248: Vạn Niên Hương.

Thần thức tu vi của Dương Khai hiện giờ vô cùng cường đại. Tinh thể có thể khiến cho hắn sinh ra ảo giác hiển nhiên không phải thứ bình thường, rất có thể là có quan hệ đến ảo trận trước đó. Vật này nói không chừng là một chỗ trận nhãn của trận pháp. Khí linh mang khối tinh thể này trở về, hơn nữa trước đó ảo trận tự nhiên sụp đổ, Dương Khai càng nghĩ càng cảm thấy có đạo lý, lập tức sinh ra hứng thú nồng hậu với tinh thể này. Sau khi hắn ổn định tâm thần, lại tiếp tục vô cùng cảnh giác nhìn về phía nó. Lần này, không có hắc khí gì đó trào ra từ bên trong, ngược lại sau khi nhìn thoáng qua, Dương Khai bỗng nhiên cảm giác thức hải nảy lên một trận sôi trào. Ngay sau đó hắn cảm thấy choáng đầu hoa mắt, dường như cả người cũng thay đổi không còn sức nặng nữa, nhẹ nhàng trôi lơ lửng, trời đất chợt trở nên điên đảo.

Dương Khai giật nảy mình, vội vàng thu hồi ánh mắt, nhắm hai tròng mắt lại, một thời gian sau mới khôi phục lại. Dương Khai không dám tùy ý dò xét khối tinh thể cổ quái này nữa. Hắn vẫy tay về phía khí linh, bảo nó mang tinh thể đưa vào trong nhẫn không gian, sau này trở về sẽ cẩn thận nghiên cứu một phen. Khí linh thấy hắn cuối cùng cũng khôi phục lại vẻ bình thường, cũng không hề ồn ào nữa, tiếp tục bay trở về nơi bả vai của Dương Khai, chải tỉa linh vũ của mình, tư thái vô cùng ưu nhã. Dương Khai lúc này mới bắt đầu cẩn thận quan sát tầng thứ sáu. Hắn vừa nhìn quanh, nhất thời không khỏi cảm thấy rất kinh ngạc. Bởi vì hắn phát hiện, không gian của tầng thứ sáu nhỏ đến mức đáng thương, ước chừng chỉ có chu vi mấy chục dặm. Khu vực cực nóng của tầng thứ năm vây quanh nó, Dương Khai liếc một cái là có thể nhìn hết cả tầng sáu.

Thiên địa linh khí bên trong tầng sáu đậm đặc sền sệt. Mấy dặm phía trước có một mảnh rừng trúc xanh, lục ý dạt dào. Từng cây trúc xanh biếc này không lớn, mảnh khảnh cực kỳ, phập phồng theo gió. Ở giữa của rừng trúc xanh dường như còn có một gian lầu các, cũng không biết tồn tại ở chỗ này đã bao nhiêu năm. Mặc dù nó đã trải qua sự ăn mòn bỡi vô số năm tháng, cũng vẫn đứng vững không ngã. Toàn bộ tầng thứ sáu bị tầng thứ năm bao phủ ở bên trong, nhưng không bị sóng nhiệt của tầng thứ năm ảnh hưởng chút nào, dường như tự thành một giới, có thể nói là vô cùng thần kỳ. Dương Khai ngưng thần nhìn rừng trúc xanh và lầu các tinh xảo trong rừng, lòng phập phồng không chừng. Mặc dù lúc ở tầng thứ tư, chỉ thấy qua một cái di chỉ khổng lồ của tông môn, biết từ trước đây thật lâu có người ở trong Lưu Viêm Sa Địa. Nhưng ở chỗ này lại gặp phải một gian lầu các như vậy, vẫn khiến cho Dương Khai rất kinh ngạc. Linh khí thiên địa nơi đây còn nồng đậm gấp mấy lần so với chỗ di chỉ của tông môn đó. Lầu các kiến tạo nơi đây hiển nhiên không phải người bình thường có thể ở, có thể là một vị nhân vật cao tầng của tông môn ấy. Hơn nữa có thể đây là một người thuộc nữ giới, bởi vì hoàn cảnh của chỗ này nơi chỗ nào cũng lộ ra một loại tao nhã lịch sự, thứ mà nam nhân luyện võ sẽ không để ý tới.

Dương Khai hít sâu một hơi, vẫn duy trì Diệt Thế Ma Nhãn, chậm rãi bước về phía bên đó. Hắn đã đi tới nơi này, đương nhiên không có đạo lý lùi bước. Hắn rất muốn đi xem trong lầu các đó rốt cuộc có vật gì tốt hay không. Còn có rừng trúc xanh kia nữa. Những cây trúc có thể sinh trưởng ở chỗ này nhất định không phải là thứ bình thường. Dương Khai vốn còn lo lắng nơi đây có thể bày cấm chế khắp mọi nơi, chỗ nào cũng ngầm chứa các loại đại trận. Nhưng sau khi hắn dễ dàng đi tới trong rừng trúc xanh đó, không đụng phải một chút nguy hiểm nào, làm cho hắn rất bất ngờ, ngầm cho rằng mình đã quá cẩn thận rồi. Tuy nhiên, hắn cũng không vì vậy mà lơ là. Hắn đứng ở trong rừng trúc xanh, trên tay ngưng tụ ra một thanh trường kiếm Ma diệm, nhìn chòng chọc vào một cây trúc cao mấy trượng, chỉ có lớn bằng ngón tay, vung kiếm chém xuống. Những cây trúc này, mỗi một cây đều xanh biếc bức người, linh khí dạt dào, hiển nhiên không phải cây trúc bình thường, tuyệt đối có thể là vật liệu tốt để luyện khí. Trong một rừng trúc như vậy, tối thiểu cũng có mấy ngàn cây, Dương Khai đương nhiên là muốn chặt lấy một số, mang về để Dương Viêm luyện chế ra chút ít bí bảo. Một kiếm chém xuống, phát sinh ra một chuyện khiến Dương Khai vô cùng bất ngờ. Cây trúc bị chém đó không ngờ không bị hư tổn gì, ngay cả một chút dấu vết cũng đều không để lại. Dương Khai sắc mặt cả kinh, thế mới biết mình đã coi thường những cây trúc xanh này, nhưng hắn cũng cảm thấy rất vui mừng, bỡi vì những cây trúc xanh này không ngờ lại bền bỉ như vậy, như thế chúng đúng thật là vật liệu rất tốt dùng để luyện khí rồi. Lập tức hắn không ngừng vung trường kiếm lên, bổ chém liên tục vào một cây trúc. Sau nửa canh giờ, Dương Khai sắc mặt đen như mực đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cây trúc xanh trước mặt, nét mặt vô cùng khó coi. Trong nửa canh giờ đó, hắn cơ hồ vận dụng hết thảy thủ đoạn có thể có của mình, không ngờ lại không thể chém ngã một cây trúc. Cho dù hắn thi triển mấy chục lần Không Gian nhận, cũng chỉ có thể lưu lại một vết nứt nho nhỏ gần như không đáng kể ở rễ trúc mà thôi. Y theo tiến độ như vậy mà xét, thì muốn chặt được một cây trúc, không tốn thời gian mười ngày là không thể. Dương Khai không có nhiều thời gian như vậy để tốn hao ở chỗ này? Rốt cuộc hắn lầm bầm tiếc rẻ không thôi, liếc một cái vào cây trúc xanh trước mặt, thở dài một tiếng, không thể không từ bỏ ý nghĩ trước đó, quay mình đi về phía lầu các. Hay là trước tiên nhìn qua một chút chỗ lầu các đó xem có thu hoạch gì hay không.

Chỉ chốc lát sau, Dương Khai đến trước lầu các, cũng không vội vã đi vào, mà là đứng ở nơi đó, ngẩng đầu đánh giá kiến trúc xây từ mấy vạn năm trước của tòa nhà trước mặt. Nó so với hình thức của lầu các bây giờ quả thật có chút không giống. Nhưng mà về tổng thể mà nói thì nó vẫn không khác biệt bao nhiêu. Nó được bảo tồn cực kỳ hoàn hảo, cũng không biết là dùng tài liệu gì kiến tạo, cửa đóng kín, trên cửa không nhiễm chút bụi bậm. Lầu các tổng cộng chia ra ba tầng, mỗi một tầng đều cao khoảng hai ba trượng, nửa vòng tròn ở đỉnh, không lộ ra vẻ mất cân đối. Dương Khai do dự một hồi, ngay sau đó quay đầu nhìn về khí linh vẫn đứng trên bả vai mình. Khí linh cũng đang híp mắt đôi mắt nhỏ nhìn chằm chằm lầu các, dường như nó nhìn được đầu mối gì đó. Nó thấy Dương Khai quay đầu nhìn lại, phát hiện không ổn, lập tức thân hình thoắt một cái, hóa thành một ánh lửa chui vào trong Luyện khí lô ở lòng ngực của Dương Khai, cũng không chịu ló đầu ra nữa. Thật là không chịu làm việc a! Dương Khai mắng to trong lòng. Hắn vốn muốn bảo khí linh đi vào trước dò thám xem thế nào. Hắn nào biết con vật này vô cùng giảo hoạt, sau khi nó hiểu rõ ý đồ của Dương Khai, lập tức rút vào trong vật chứa của mình. Tuy nhiên, Dương Khai cũng không có ý muốn cưỡng bách nó. Dù sao trước đó, việc phá trừ ảo trận là hoàn toàn dựa vào khí linh, lại còn giúp hắn thu hoạch một khối tinh thể không biết tên. Dương Khai chậm rãi lắc đầu, hắn sãi bước bước tới, tới trước lầu các, đưa tay đẩy đại môn. Kèm theo tiếng vang kẽo kẹt, cửa mở ra. Dương Khai thần sắc ngưng trọng, âm thầm thúc giục một thân thánh nguyên, vô cùng cảnh giác. Nhưng mãi đến sau khi đại môn bị đẩy ra hoàn toàn, vẫn không có khí tức gì nguy hiểm, thay vào đó là có một mùi hương làm sảng khoái và tỉnh thần phiêu đãng ra từ trong lầu các. Dương Khai ngửi một cái, lập tức thần thanh khí sảng, tinh thần phấn chấn. Nhìn về nơi phát ra mùi hương, Dương Khai cau mày. Hắn bước nhanh tới trước một cái đài cao ngất, vây quanh một cái lư hương nho nhỏ, tắc lưỡi lấy làm kỳ. Hình dáng của lư hương so với Luyện khí lô sau khi rút nhỏ cũng không sai biệt lắm, hơn nữa cấp bậc cũng không thấp, tản ra linh khí dao động không hề yếu, hiển nhiên đây là một cái lư hương cấp Hư Vương hạ phẩm.Tuy nhiên, thứ này không được luyện chế ra chức năng dùng để đối địch, mà chỉ là vật bài trí mà thôi. Nó chỉ là một vật bài trí, thế mà đã có Hư Vương cấp bậc hạ phẩm, xem ra lầu các này rất ghê gớm a. Điều khiến Dương Khai ngạc nhiên cũng không phải là cái lư hương nhỏ này, mà là một khối trầm hương lớn chừng ngón cái bị thiêu đốt ở trong lư hương. Tử vận lưu động trên trầm hương có chút bất phàm, mà mùi hương phiêu đãng từ trong đó ra có chút vô hình vô chất, mắt thường căn bản không nhìn thấy được, nhưng Dương Khai lại có thể nhận ra, loại mùi hương này trợ giúp rất lớn cho sự tu luyện của người luyện võ. Nó có thể khiến cho bất kỳ một người luyện võ nào đều có thể nhanh chóng đi vào trạng thái tu luyện hoàn mỹ nhất. - Vạn Niên Hương ư? Dương Khai suy tư một lúc, bật thốt lên một cái tên, thần sắc mừng rỡ.

Tuy ngay từ đầu hắn không nhận ra lai lịch của trầm hương màu tím này, nhưng sau khi quan sát một lúc, hắn đoán ra được, nếu quả thật là Vạn Niên Hương như đã nói, thì vật này chính là một bảo bối rồi. Vạn Niên Hương có thể đốt cháy vạn năm bất diệt. Mà trước mắt đây, một khối Vạn Niên Hương lớn chừng ngón cái này đã đốt mấy vạn năm, thế nhưng vẫn còn dư lại một khối lớn như vậy. Điều này có thể tưởng tượng phẩm chất của nó như thế nào, có thể là Vạn Niên Hương đẳng cấp cao nhất. Vạn Niên Hương không phải là do tự nhiên sinh thành, mà là vật được người luyện chế ra. Riêng nguyên liệu luyện chế nó, cần một ít vật liệu bên trong cơ thể của mười mấy loại yêu thú cấp mười. Trong những tài liệu đó, khó có được nhất là một loại hương nang được gọi là Thất Thải Mi Lộc. Thất Thải Mi Lộc là di chủng của yêu thú thượng cổ, từ nhỏ là yêu thú bậc tám, sau khi thành niên là cấp bậc thứ mười. Nó chẳng những có số lượng cực kỳ ít ỏi, hơn nữa thực lực kinh người. Hào quang bảy màu tán phát ra từ trên người nó có chức năng bỏ qua hết tất cả phòng ngự, cho dù là cường giả Hư Vương Cảnh đụng phải Thất Thải Mi Lộc, cũng chỉ có thể lùi xa ba thước. Muốn đánh chết một con Thất Thải Mi Lộc, tối thiểu cần năm ba vị hư vương nhị tầng cảnh, thậm chí người học võ có thực lực cao hơn liên thủ mới có thể làm được. Sau khi Dương Khai lấy hương nang xuống, còn phải luyện hóa trong vòng mười ngày, nếu không mùi hương bên trong nó sẽ tán phát hầu như không còn gì. Nguyên nhân chính là như thế, Vạn Niên Hương mới có thể khó có được như vậy. Vật này không đơn giản chỉ có tác dụng giúp người luyện võ nhanh chóng đi vào trạng thái tu luyện tốt nhất như lúc ban đầu Dương Khai đã phỏng đoán. Người ngửi loại mùi hương này tu luyện, còn có thể tăng lên cơ hội ngộ hiểu của người luyện võ, đồng thời cũng có thể ngăn cản mọi ham muốn, tâm trong sáng, giảm bớt tâm ma.

Người luyện võ lúc đột phá đại cảnh giới, không đơn giản phải có trình độ cảm ngộ nhất định đối với thiên đạo võ đạo, mà trên tâm cảnh tu vi còn có khả năng xuất kỳ bất ý gặp một chút tâm ma. Những tâm ma đó đều là nỗi đau xót hoặc là tiếc nuối của người luyện võ bình thường ẩn giấu sâu nơi đáy lòng, lúc bình thường có thể không chế được, nhưng đối mặt với sự đột phá trước mắt, bọn chúng lại sẽ vô thanh vô tức nhảy ra, ảnh hưởng đến sự tấn thăng của người luyện võ. Chuyện người luyện võ chết thảm hoặc là bị thương nặng dưới tâm ma của mình đã là chuyện thường gặp, chẳng có gì lạ. Dương Khai tạm thời vẫn chưa gặp tâm ma gì đó, bởi vì hắn không có bao nhiêu chuyện tiếc nuối cùng đau xót, chỉ có cách xa cô gái mà mình yếu dấu lâu như vậy, mới là sự nhớ nhung lớn nhất trong hắn. Tuy nhiên, hắn cũng một mực tin chắc rằng mình có thể gặp lại các nàng, cho nên mới không gặp những vấn đề khó khăn này. Nhưng không bảo đảm chính xác sau này sẽ có chuyện gì khiến hắn nhớ mãi không quên, một khi đột phá đại cảnh giới bộc phát ra, hậu quả nhất định sẽ chịu không nổi. Giờ này có một khối Vạn Niên Hương như vậy, loại chuyện như thế đã được giải quyết dễ dàng. Hắn có thể lấy được Vạn Niên Hương này cũng là bởi vì có chút quan hệ cùng thuật luyện đan, bởi vì Vạn Niên Hương nhất định phải được luyện đan sư luyện chế. Dương Khai vui mừng quá đỗi, liền vội vàng thu lư hương nho nhỏ cùng Vạn Niên Hương vào trong nhẫn không gian, lộ ra nét mặt hài lòng. Chỉ riêng Vạn Niên Hương, cũng đủ để cho hắn không uổng công mạo hiểm xông vào lầu các này dò xét.

Chương 1249: Khối Tinh Đế Lệnh thứ hai.

Đợi tới lúc hắn ngẩng đầu nhìn lên lại, bất ngờ phát hiện trên mép bàn đặt lư hương lại còn có bức họa của một người. Nhân vật trong bức tranh chỉ có bóng lưng, nhưng có thể rõ ràng thấy được, đó là bóng lưng của một cô gái. Thân hình thon dài yểu điệu, dáng người nhanh nhẹn, một thân quần dài trắng nõn, giống như thần nữ vậy, nghiêm nghị không thể xâm phạm. Dương Khai nhìn thoáng qua, không nhịn được sự máy động trong lòng. Một loại kích động muốn quỳ bái trào ra không giải thích được. Hắn luống cuống lập tức vận chuyển công pháp, ngăn cản ý niệm rục rịch đang nổi dậy trong lòng.

Lúc Dương Khai cẩn thận nhìn, hắn chau mày. Hắn phát hiện, bóng lưng của cô gái trong bức tranh mơ hồ có chút ít quen thuộc, dường như mình đã gặp qua ở nơi nào rồi vậy. Hơn nữa, sau khi hắn xua tan loại ý niệm quỳ bái đó, bức họa này dường như trở nên bình thản vô thường, chỉ còn là một bức họa của một nhân vật bình thường, không hề có gì khác lạ. Dương Khai âm thầm lắc đầu, hắn dùng thần niệm cẩn thận kiểm tra bức họa này. Sau khi hắn xác định bên trong không ẩn giấu manh mối gì, bấy giờ mới thu hồi ánh mắt. Có thể xác định, cô gái trong bức họa hoặc là chủ nhân của căn lầu các này, hoặc là có quan hệ rất sâu xa với chủ nhân của lầu các, nếu không bóng lưng của nàng sẽ không bị bày ở chỗ này. Hắn không có ý định mang tranh này đi, vì có thể thu hoạch được Vạn Niên Hương hắn đã rất thỏa mãn rồi, không cần thiết ngay cả bức tranh bóng lưng của người khác cũng không buông tha. Hắn dò xét bốn phía lần nữa, không thu hoạch được gì. Tầng thứ nhất của Lầu các, dường như ngoại trừ Vạn Niên Hương đốt trong lư hương ra, cũng chỉ có bức họa bình thường kia, không có vật gì khác nữa. Bên cạnh có một đoạn cầu thang đi thông lên tầng hai. Dương Khai bước dài, theo cầu thang đó một đường đi thẳng lên trên. Sau khi hắn quẹo một cái đường cua, dễ dàng lên đến tầng thứ hai.

Những thứ đập vào mắt khiến Dương Khai ngạc nhiên không dứt. Bên trong tầng thứ hai của lầu các, không ngờ lại là một gian khuê phòng của cô gái. Tuy rằng trong phòng không có quá nhiều đồ đạc, nhưng Dương Khai vẫn có thể từ trong những thứ sắp xếp suy đoán ra đây đúng là chỗ ở của cô gái. Một giường, một bàn, một ghế, trên giường có cái bồ đoàn, sau đó không có vật gì khác nữa, bố trí cực kỳ đơn sơ. Ánh mắt quét một vòng trên bàn ghế, Dương Khai rất nhanh nhìn trúng bồ đoàn kia. Chủ nhân của căn lầu các này rõ ràng là dùng chỗ này làm nơi tu luyện. Bồ đoàn có thể được nàng sử dụng, hẳn không phải là vật bình thường. Dương Khai nghĩ như vậy, liền đi ra phía trước, đưa tay nhặt bồ đoàn lên. Nhưng ngoài dự liệu của hắn, ngón tay mới đụng phải bồ đoàn, vật này lập tức biến thành một đống phấn vụn. Đây không ngờ chỉ là một cái bồ đoàn bình thường, căn bản không thể chống lại sự ăn mòn của năm tháng, đã sớm không thể sử dụng. Gặp được một màn này, Dương Khai ngẩn ra, lúc này mới bật cười ha hả. Xem ra mình liên tiếp có thu hoạch, vẫn còn có chút lòng tham vô đáy a, ngay cả cái bồ đoàn người ta dùng để ngồi tu luyện cũng không muốn bỏ qua. Cái này ông trời cũng nhìn không thuận mắt rồi. Dương Khai tìm kiếm một hồi ở tầng thứ hai. Sau khi hắn xác định nơi đây thật không có bất kỳ thứ tốt gì, lúc này mới cất bước xoay người rời đi, đi về phía cửa cầu thang đi thông lên tầng thứ ba. Chuyến hành trình vào Lưu Viêm Sa Địa này, hắn đã thu hoạch rất lớn. Sau khi hắn trải qua chuyện bất ngờ với cái bồ đoàn vừa rồi, tâm tính lập tức điềm đạm hẳn đi, cho dù tầng thứ ba thật sự không có chút thu hoạch nào, hắn cũng sẽ không để ý quá mức. Trong lòng nghĩ như vậy, nhanh chóng thông qua thang lầu, đi tới chỗ tầng thứ ba của lầu các.

Ngoài dự liệu của hắn, bên trong tầng thứ ba, lại thật sự có một thứ. Hơn nữa, còn là một khối lệnh bài đường hoàng bay lơ lửng giữa không trung! Dương Khai nhìn lướt qua tấm lệnh bài, tâm thần chấn động, vội vàng lật tìm trong Không Gian Hắc Thư của mình. Một lát sau, trên tay hắn xuất hiện một tấm lệnh bài khác. Mà tấm lệnh bài này gần như giống nhau như đúc so với lệnh bài lơ lửng trước mắt, đều là chất liệu không phải kim không phải mộc, không có bất kỳ đồ án, nhưng thật ra ở giữa lệnh bài có một chữ "Đế" cực lớn.

Từ bên trong lệnh bài, tản ra một cỗ uy áp bức người, khiến cho người ta không khỏi tâm thần sợ hãi, muốn quỳ mọi sát đất sùng bái. - Tinh Đế Lệnh! Dương Khai sắc mặt chợt động, trong khoảnh khắc nhận ra lệnh bài kia. Tinh Đế Lệnh, tục truyền là lệnh bài của Tinh Không Đại Đế chế tạo ra năm đó. Quỷ Tổ đã từng nói với Dương Khai, Tinh Đế Lệnh tổng cộng có 10 khối, chẳng qua không biết nó lưu lạc đến địa phương nào. Trong mỗi một khối Tinh Đế Lệnh, đều phong ấn một loại thần thông của Tinh Không Đại Đế, lợi dụng thần thông ấy, có thể thoải mái diệt sát cường giả Hư Vương Cảnh. Tinh Đế Lệnh trên tay Dương Khai là do Quỷ Tổ cho hắn. Dù sao lúc đó Dương Khai mang Quỷ Tổ rời khỏi Huyền Không đại lục, giúp cho lão ta thoát khỏi vòng vây sau khi bị vây 2000 năm. Quỷ Tổ tuy rằng kiệt ngạo không thiện ý, hành sự chính tà chẳng phân biệt, nhưng lúc tối hậu quan đầu không biết tại sao lại đưa cho Dương Khai khối Tinh Đế Lệnh này. Đấy đoán chừng coi như là báo đáp ân cứu mạng của Dương Khai. Đồng thời lão ta dặn dò hắn, thật sự đến thời điểm cực kỳ nguy hiểm, có thể rót thánh nguyên vào bên trong, vận dụng Tinh Đế thần thông phong ấn trong đó.

Dĩ nhiên, mặc dù vận dụng Tinh Đế thần thông, diệt sát cường địch, với tu vi hiện giờ của Dương Khai cũng không có bao nhiêu cơ hội còn sống. Dù sao uy lực của thần thông bị phong ấn trong Tinh Đế Lệnh quá lớn, một khi vận dụng, đều có khả năng rút sạch sinh lực cả người hắn. Từ sau khi Dương Khai lấy được khối Tinh Đế Lệnh này, hắn vẫn cất giấu trong Không Gian Hắc Thư, chưa từng có ý vận dụng nó. Một là, vận dụng nó quả thực quá nguy hiểm. Hai là, Dương Khai cũng chưa gặp phải kiếp nạn gì không thể hóa giải, không cần thiết phải vận dụng.

Hắn làm sao cũng không nghĩ tới, bên trong lầu các ở tầng thứ sáu của Lưu Viêm Sa Địa này, không ngờ lại phát hiện khối Tinh Đế Lệnh thứ hai! Tuy nhiên, Dương Khai rất nhanh phát hiện ra chỗ không ổn. Bởi vì một khối Tinh Đế Lệnh trôi lơ lửng giữa không trung trước mặt đây, so với khối trên tay mình không phải là quá giống nhau, bên trong đó dường như linh khí mất mát nhiều, ngay cả khí tức uy nghiêm tuy còn đó, nhưng lại không có một chút cảm giác nguy hiểm. Đã có người động tới thần thông trong khối Tinh Đế Lệnh này rồi! Nói cách khác, giờ phút này bên trong tấm lệnh bài đã không có sát chiêu của Tinh Đế. Dương Khai âm thầm phỏng đoán. Tuy nhiên, khối Tinh Đế Lệnh này không ngờ không vì thế mà bị phá huỷ, thật khiến cho hắn cảm thấy bất ngờ. Bất kể là như thế nào, trước mặt có một khối Tinh Đế Lệnh như vậy, Dương Khai vẫn không muốn bỏ qua. Vào lúc hắn đang muốn đưa tay cầm lấy nó, một quầng sáng bỗng nhiên nhộn nhạo lên từ trên Tinh Đế Lệnh. Dương Khai biến sắc, đã nhận ra sát khí tích chứa trong vầng sáng, thánh nguyên ầm ầm phát ra, cấp tốc lui về sau. Tốc độ của hắn nhanh như thế, nhưng tốc độ lan tràn của vầng sáng càng nhanh hơn, trong nháy mắt liền quét qua thân thể Dương Khai. Dương Khai mặt xám như tro tàn, cho dù động tới Tinh Đế Lệnh, cũng không thể tùy tiện có thể xâm phạm a. Đang lúc hắn cho rằng mình chạy trời không khỏi nắng, thì trong khối Tinh Đế Lệnh hoàn hảo đang cầm trên tay, đồng dạng cũng tạo nên một tầng vầng sáng. Hai tầng ánh sáng vừa chạm vào nhau, liền biến mất không thấy đâu nữa. Rồi từ khối Tinh Đế Lệnh thứ hai một mực trôi lơ lửng giữa tầng lầu các thứ ba đó, dường như lập tức mất đi lực đạo chống đỡ, rơi xuống nền lầu, phát ra tiếng vang nhỏ, bật lên vài cái rồi không động đậy nữa. Dương Khai chưa tỉnh hồn, hắn nắm chắc tấm lệnh bài của mình, trên trán rịn ra mồ hôi lạnh. Hắn cũng không nghĩ tới sẽ phát sinh loại biến cố này, nếu không phải mình cơ duyên xảo hợp có một khối Tinh Đế Lệnh, riêng một chút vừa rồi, hắn nhất định đã bị thương không nhẹ. Lực lượng cổ quái phát ra trong vầng sáng, căn bản không phải là hắn bây giờ có thể ngăn cản. Dương Khai thở dốc một hồi, rồi hắn mới chậm rãi đi tới trước mặt đất. Đúng lúc này, thiên địa một trận lắc lư, Dương Khai bỗng nhiên cảm giác không gian bốn phía có một chút biến hóa quỷ dị. Trong mơ hồ, có một cỗ lực lượng bài xích đánh úp đến từ bốn phương tám hướng, dường như là muốn bài xích hắn ra ngoài. Cùng lúc đó, một bóng của bàn tay nhỏ và dài, vươn ra từ trên trời cao, muốn chộp tới Dương Khai. Cái bàn tay ngọc này rõ ràng là bàn tay của cô gái, nhưng lớn đến bất ngờ, gần như che đậy cả bầu trời của lầu các, hơn nữa không thấy kiến trúc của lầu các, trực tiếp phủ xuống đến trên đỉnh đầu Dương Khai.

Dương Khai sắc mặt đại biến. Giữa lúc điện quang hỏa thạch đó, hắn hiểu được, đây hẳn là Lưu Viêm Sa Địa đã đến giờ đóng cửa, cho nên không gian chi lực ở bốn phía mới rung chuyển bất an như vậy. Chỉ sợ tình cảnh hắn gặp vào thời khắc này, đều đang diễn ra trong tất cả địa phương của Lưu Viêm Sa Địa. Trước đây các người luyện võ xâm nhập vào nơi này lịch luyện, đều sẽ bị cái bàn tay ngọc này ném ra ngoài. Sự phỏng đoán của Dương Khai cũng không sai. Không gian các nơi của Lưu Viêm Sa Địa từ tầng một đến tầng bốn, đều có bóng của bàn tay ngọc vươn ra từ trong hư không, dễ dàng bắt lấy những người luyện võ đang nghỉ ngơi hoặc là đang chiến đấu. Ngay sau đó bàn tay ngọc biến thành ánh huỳnh quang, biến mất không thấy đâu nữa. Lúc nó biến mất, còn kèm theo thân ảnh của những người luyện võ đó. Ngay sau đó, vòng ngoài của Lưu Viêm Sa Địa xuất hiện từng đạo thân ảnh quỷ dị, khiến tất cả trưởng bối đang đón đợi của các đại tông môn một mực im lặng chờ đợi ở ngoài vô cùng mừng rỡ.

Mà ở chỗ lầu các, Dương Khai lại hung mãnh thúc giục thánh nguyên, nhắm cái bóng bàn tay ngọc đó vỗ ra một chưởng. Bàn tay che trời căn bản không thể chặn lại bàn tay ngọc chút nào. Dương Khai vừa cấp tốc chạy về phía trước, vừa lặt một cái ngay tại chỗ, mười mấy đạo Không Gian nhận đã bắn ra, phút chốc ngăn trở cái bóng của bàn tay ngọc. Thừa dịp này, Dương Khai vất vả tranh thủ thời gian, nhanh chóng nắm được Tinh Đế Lệnh trên đất, ngay sau đó gánh nặng trong lòng được giải khai, lẳng lặng đứng yên tại chỗ, không chuẩn bị phản kháng nữa. Tuy nhiên lúc bàn tay ngọc bắt được Dương Khai, lực lượng không gian vặn vẹo một trận, muốn truyền tống đưa hắn ra ngoài, nhưng hai khối Tinh Đế Lệnh trên tay Dương Khai đồng thời phát ra tia sáng, tạo thành một cái cái lồng phòng hộ màu lam nhạt, bao lấy hắn vào bên trong. Bàn tay ngọc biến mất không thấy đâu, Dương Khai vẫn đứng ở chỗ tầng thứ ba của lầu các như cũ, đầu óc mơ hồ. Rất nhanh, lực lượng không gian vặn vẹo cũng đã biến mất, theo đó là loại cảm giác bị bài xích cũng không thấy đâu nữa. Dương Khai tựa hồ bị bỏ quên vậy, cứ đứng ở chỗ linh địa trơ trọinày.

Được một lúc sau, hắn mới phản ứng, trong lúc nhất thời vừa mừng vừa sợ. Hắn có thể xác định, tình huống vừa rồi tuyệt đối là Lưu Viêm Sa Địa đóng cửa, lực truyền tống đó đã gia tăng trên người mình, bất quá điều không giải thích được là lực đó đã bị hai khối Tinh Đế Lệnh cản lại, nói cách khác, hắn bị lưu lại ở nơi đây. Điều vui mừng chính là hắn hiện giờ có thời gian rất nhiều có thể lợi dụng, hắn cũng kinh ngạc là đến lúc đó ra ngoài, không biết có thể đụng phải nguy hiểm gì hay không. Dù sao Lưu Viêm Sa Địa mở ra trong khoảng thời gian này, khu vực hung hiểm cực nóng đều yếu bớt vô số lần. Một khi nơi đây đóng cửa, sự nguy hiểm bên trong khu vực cực nóng có thể sẽ tăng lên gấp bội. Hắn muốn đi ra ngoài, nhất định phải tự mình xuyên qua tầng sáu, lúc đó mới có thể đi ra bên ngoài. Bây giờ suy nghĩ những điều này cũng không làm nên chuyện gì. Trời đất xui khiến mình đã bị lưu lại, nên suy nghĩ phải làm sao lợi dụng tình huống trước mắt mới là chính đáng. Hai khối Tinh Đế Lệnh, hắn căn bản không dám thu hồi đi, ai biết sau khi thu Tinh Đế Lệnh trở về sẽ phát sinh cái gì? Hắn chỉ có thể đặt chúng sát theo người mà thôi.

Chương 1250: Dung Huyết đan.

Khu cực nóng tầng thứ nhất Lưu Viêm Sa Địa, Dương Khai nghênh ngang bước đi, trên ngực hắn có hào quang màu lam nhạt lấp lánh, xua tan uy hiếp xung quanh, ngay cả sóng nhiệt nóng rát cùng hỏa độc cũng không thể nào xâm nhập, thậm chí Dương Khai không cần vận dụng thánh nguyên hộ thể cũng có thể bình yên vô sự.

Lúc này thời gian Lưu Viêm Sa Địa đóng cửa đã qua nửa năm, trong thời gian này, Dương Khai vẫn luôn dừng lại ở tầng thứ sáu.

Cũng không phải là muốn tìm bảo bối gì, vật có giá trị trong lầu các đều bị hắn lấy, căn bản không có bảo bối gì mà tìm.

Hắn ở chỗ này, chỉ là vì chặt mấy cây trúc thúy mà thôi.

Vốn hắn định chặt mấy cây liền đi, nào ngờ trúc thúy cứng rắn vượt xa dự liệu, vận dụng Không Gian Nhận, cắt đến 20 ngày mới chặt ngã một cây trúc thúy có bề ngang cỡ chừng ngón cái.

Trong 20 ngày này, bởi vì không ngừng sử dụng Không Gian Nhận, Dương Khai bất ngờ phát hiện mình lý giải Không Gian Nhận nhiều hơn không ít, uy lực Không Gian Nhận có tăng lên.

Trong lòng mừng rỡ, cũng không để ý thời gian đã tiêu tốn.

Trong nửa năm tiếp theo, Dương Khai vẫn luôn ở trong rừng trúc, vây quanh từng cây trúc thúy. Tiêu tốn lâu như vậy, hắn cũng chỉ chặt được 20 cây trúc thúy mà thôi, nếu không phải vì chậm trễ thời gian quá lâu, sợ Dương Viêm cùng Vũ Y lo lắng, Dương Khai cũng không chuẩn bị ra ngoài sớm như thế.

1 tháng trước, hắn liền lên đường, tốn suốt 1 tháng, mới đi thẳng đến tầng thứ nhất Lưu Viêm Sa Địa.

Trong lúc này, hắn vẫn luôn đặt hai chiếc Tinh Đế Lệnh trên người, không dám buông ra. Mà sau khi Lưu Viêm Sa Địa hoàn toàn đóng lại, quả nhiên bên trong ẩn chứa vô số loại nguy hiểm hung dữ. Khu thiên tài địa bảo tầng thứ hai và thứ tư còn đỡ, khu cực nóng tầng thứ ba và thứ năm, nhiệt độ trong đó tăng lên nào chỉ gấp 10 lần.

Dương Khai ước chừng ngay cả hàn diễm của mình cũng không cản nổi độ nóng đó, may mắn có Tinh Đế Lệnh hộ thân, mới để cho hắn miễn trừ lo lắng, một đường thông thoáng.

Hắn không biết sao Tinh Đế Lệnh có thể khắc chế môi trường khu cực nóng, nhưng mơ hồ cảm thấy, Lưu Viêm Sa Địa này hẳn là có liên quan tới Tinh Không Đại Đế trong truyền thuyết, bằng không ở tầng thứ sáu lầu các đã không xuất hiện Tinh Đế Lệnh thứ hai đã từng dùng tới.

Lúc này nếu có người đi vào, vậy đúng là chết chắc, khó trách võ giả trên U Ám Tinh nhất định phải lựa chọn thời điểm Lưu Viêm Sa Địa yếu đi mới tiến vào, khi đó chính là lúc an toàn nhất.

Lúc này, ở đằng trước hắn có lớp màng mỏng như màn năng lượng đỏ sậm, trong năng lượng đỏ sậm ẩn chứa hơi nóng kinh người, bất cứ ai đến gần cũng sẽ lập tức bị tan chảy thành vũng máu.

Dương Khai nhìn thấy màn năng lượng đỏ sậm này, chẳng những không hoảng sợ, ngược lại toát ra mừng rỡ, đi thẳng tới, như kẻ không biết sống chết.

Nhưng khi thân thể hắn tiếp xúc với màn năng lượng đỏ sậm, nó như cảm ứng được gì, tự động tách ra khe nứt, cho Dương Khai thoải mái đi qua.

Đợi cho Dương Khai qua rồi, nó liền khép lại, khôi phục như ban đầu.

Sau khi Dương Khai xuyên qua màn năng lượng đỏ sậm, cảnh sắc liền biến đổi, tuy rằng xung quanh vẫn tràn đầy hơi thở nóng rực, mặt đất cũng khô nứt, nhưng ở xa xa đã không còn cảnh tượng như trong khu cực nóng.

Cuối cùng đã đi ra, Lưu Viêm Sa Địa này thật là lớn, Dương Khai suốt một đường chạy đi, còn liên tiếp sử dụng Phong Lôi Vũ Dực, vẫn phải chạy hụt hơi cả tháng, mới từ tầng trong cùng đi ra bên ngoài.

Dương Khai ước chừng Lưu Viêm Sa Địa có chu vi khoảng mấy trăm ngàn dặm, trước kia không ai biết, là bởi không người nào xâm nhập vào sâu hơn tầng thứ ba, cho nên không thể phỏng đoán.

Vừa đi ra, Dương Khai đã bỏ hai chiếc Tinh Đế Lệnh vào không gian Hắc Thư, bảo tồn ổn thỏa.
Nhưng ngay sau đó, hắn lại khó xử, bởi vì không biết hiện tại mình đang ở vị trí nào. Tuy rằng từ bên trong đi ra có Nguyên Từ Chỉ Châm xác định phương hướng, nhưng Nguyên Từ Chỉ Châm chỉ vào vị trí trung tâm của Lưu Viêm Sa Địa, hắn chỉ cần đi ngược hướng mũi kim chỉ là có thể đi ra.

Bây giờ, hắn lại không thể phán đoán mình đang ở chỗ nào.

Tóm lại còn ở trên U Ám Tinh là được, Dương Khai yên lòng, đang chuẩn bị thả ra thần thức tra xét gần đây, bỗng nhướng mày nhìn sang bên cạnh.

Ở gần đó, một bóng người đang gấp rút bay tới, bốn mắt nhìn nhau, người kia toát ra vẻ hết sức kinh ngạc.

Bởi vì lúc này đã quá nửa năm từ khi Lưu Viêm Sa Địa đóng lại, tông môn lớn nhỏ cũng đã rút lui từ nửa năm trước, hắn không ngờ lại đụng tới người sống ở trong này.

Nhưng vừa nhìn, người kia khẽ hô một tiếng, như đã nhận ra Dương Khai.

Dương Khai cũng cảm thấy im lặng.

Đối phương nhận ra hắn, hắn làm sao không nhận ra đối phương?

Tuy rằng không biết tên của người này, nhưng Dương Khai quả thật đã gặp đối phương một lần, chính là lúc Lưu Viêm Sa Địa vừa mở ra, Dương Khai mới vào trong, liền từng gặp võ giả mời hắn liên thủ hợp tác.

Lúc đó có 2 người truyền tống đến gần Dương Khai, một người là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện, người còn lại là võ giả này.

Tuy nhiên lúc đó Dương Khai rất dứt khoát từ chối hắn.

Nháy mắt gặp được Dương Khai, người này lại toát ra thần sắc mừng rỡ, sau đó chuyển mình, lao thẳng về phía Dương Khai. Nhưng hắn còn chưa đến, liền biến sắc, vội dừng lại.

Lại một bóng người, nhanh chóng vượt mặt võ giả này, chặn ở phía trước hắn. Ngay sau đó, sau lưng hắn cũng hiện ra một bóng người, cùng võ giả trước hình thành thế giáp công, kẹp hắn ở giữa.

Sắc mặt người này không khỏi trầm xuống, vô tình cố ý liếc Dương Khai, muốn nói gì, lại không nói ra lời.

Hai võ giả ngăn cản nhìn thấy cuối cùng cũng bị chặn được đối phương, không khỏi thở phào, âm thầm dùng thần thức tra xét Dương Khai, thấy hắn chẳng qua là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, bởi vậy cũng không để ý.

Một người cao to trong hai võ giả kia cười hắc hắc, không có ý tốt nhìn người bị ngăn cản, nói: - Đặng sư đệ, ta nói ngươi chạy đến vòng ngoài Lưu Viêm Sa Địa làm gì, thì ra còn có người giúp mai phục ở đây. Sao hả, ngươi cảm thấy một tên Thánh Vương lưỡng tầng cảnh có thể nuốt được hai sư huynh đệ chúng ta?

Võ giả còn lại mặc áo bào tím, lại cười lạnh, châm chọc: - Xem ra gần đây Đặng Ngưng sư đệ được sủng ái quá, nhất thời hồ đồ, bằng không sao lại chạy đến chỗ này? Diệp sư huynh cần gì phải chấp nhặt với hắn.

Đặng Ngưng bị giáp công, sắc mặt trầm xuống, vừa không có ý giải thích, cũng không có ý thừa nhận, trầm giọng nói: - Diệp Dương Vinh, An Chí Dụng, chỉ vì một viên Dung Huyết đan, các ngươi đuổi tận giết tuyệt như thế, không để ý tình huynh đệ ngày xưa?

Võ giả cao to, gọi là Diệp Dương Vinh, nghe vậy cười lạnh: - Tình huynh đệ? Ở trong Ma Huyết Giáo, những thứ này rất là xa xỉ, sư huynh ta không mong nổi, về phần Dung Huyết đan hả... Đặng sư đệ thức thời thì nên ngoan ngoãn giao ra, mọi người đều cùng một mạch truyền thừa, ta cũng không muốn làm quá dứt khoát.

- Người không muốn? Đặng Ngưng cười hắc hắc, châm chọc nói: - Ngươi là sợ ta phản kích sắp chết chứ gì? Đừng tưởng rằng hai tên các ngươi có thể ăn chắc ta, dù ta có chết, vẫn có thể kéo theo một kẻ lót lưng.

Nghe vậy, Diệp Dương Vinh cùng An Chí Dụng đều biến sắc, toát ra chút kiêng kỵ, hiển nhiên là biết đối phương nói không giả.

An Chí Dụng nhướng mày, thu liễm sát khí trên người, liền hết lời khuyên bảo: - Đặng sư đệ, lần trước ngươi vào Lưu Viêm Sa Địa lấy được không ít thứ tốt, chính vì có thu hoạch lớn như vậy, các trưởng lão mới ban thưởng cho ngươi một viên Dung Huyết đan. Hơn nữa theo ta được biết, ngươi nhận được ban thưởng không chỉ là Dung Huyết đan thôi? Còn mở ra nhiều loại bí tịch tông môn, còn được ban cho một món bí bảo mạnh mẽ, cần gì vì một viên đan dược là tranh cãi không vui? Chúng ta không cần những vật khác, chỉ cần viên đan dược kia là được. Nếu thật không được, ta cùng Diệp sư huynh mỗi người bồi thường cho ngươi 30 ngàn thánh tinh là được.

Hắn nghĩ rằng mình đã cho Đặng Ngưng cớ xuống thang, đối phương sẽ thỏa hiệp, dù sao vì một viên đan dược mà mất mạng thì không có lời. Nào biết Đặng Ngưng vừa nghe, lại cười lạnh không thôi: - 30 ngàn? Thân là đệ tử Ma Huyết Giáo, các ngươi không biết chỗ quý giá của Dung Huyết đan? 30 ngàn nho nhỏ đã muốn đền bù tổn thất của ta? Các ngươi đừng có mơ.

Sắc mặt An Chí Dụng phát lạnh, đang muốn nói gì, Đặng Ngưng lại cười trào phúng: - Nhưng mà An sư huynh, đừng trách sư đệ không nhắc nhở ngươi một câu, vị Diệp sư huynh của chúng ta là hạng người gì, có lẽ ngươi hiểu rõ hơn ai hết. Dung Huyết đan chỉ có một viên, cho dù ta đưa cho các ngươi, các ngươi làm sao chia? Đừng nói Diệp sư huynh sẽ nhường cho ngươi, lời ngu xuẩn như vậy, ta xem kết quả tương lai của ngươi cũng không tốt hơn ta thế nào.

Vừa nói lời này, sắc mặt An Chí Dụng trở nên rất đặc sắc, hắn làm sao không nghĩ tới chuyện này, nhưng bây giờ đâm lao phải theo lao, chỉ có thể liên thủ với Diệp Dương Vinh, trước tiên lấy được Dung Huyết đan rồi nói sau.

Sau khi cướp được rồi thì làm sao phân chia, vậy là chuyện khác.

Thấy hắn đổi sắc, Diệp Dương Vinh vội quát khẽ: - An sư đệ, đừng tin lời ly gián của hắn, hai chúng ta bây giờ liên thủ, ai cướp được Dung Huyết đan thì là của người đó. Nếu như sư huynh nhanh tay hơn, giành được thần đan, sư huynh bảo đảm nhất định sẽ bồi thường cho đệ.

Nghe hắn nói vậy, An Chí Dụng hơi thả lỏng, miễn cưỡng cười nói: - Nếu sư đệ may mắn giành được, vậy cũng sẽ làm như sư huynh.

Hai người đều thầm mang ý xấu, nhưng trước mắt coi như thỏa thuận xong.

Thấy kế ly gián của mình không dẫn tới hiệu quả, thần sắc Đặng Ngưng hung ác, quét tay qua nhẫn không gian, một viên đan dược đỏ ngầu chứa đựng khí tức kinh người xuất hiện trên tay hắn.

- Dung Huyết đan! Vừa nhìn thấy viên đan dược này, Diệp Dương Vinh cùng An Chí Dụng đều toát ra ánh mắt tham lam khao khát, nhìn chằm chằm viên đan dược, tựa như nó là thứ cực tốt đối với họ.

Chương 1251: Không khác biệt.

- Không sai, đây là Dung Huyết đan được các trưởng lão ban cho, có thể giúp đệ tử Ma Huyết Giáo chúng ta tinh luyện huyết thân, đột phá bình cảnh! Muốn không? Đặng Ngưng toát ra nụ cười nguy hiểm, ngay sau đó lại vung tay lên, ném Dung Huyết đan về phía Lưu Viêm Sa Địa, điên cuồng cười to: - Muốn thì vào nhặt đi, xem thử các ngươi còn có mạng sống đi ra nữa không!

Hắn tự biết mình không thể bảo vệ được Dung Huyết đan trước hai người sư huynh đệ liên thủ, lại không chịu buông thả cho người ngoài.

- Mau cản hắn lại! Diệp Dương Vinh quát lớn, nhìn như muốn ra tay với Đặng Ngưng, ngăn cản động tác của hắn, nhưng thân mình xoay chuyển, lại vặn người đuổi theo hướng Dung Huyết đan.

An Chí Dụng cũng đánh một chiêu lung tung, liền quay đầu chạy theo Dung Huyết đan, lúc này mục tiêu của hai người cực kỳ nhất trí.

Nhưng Đặng Ngưng giận dữ ra tay, dùng hết sức lực, Dung Huyết đan bay đi cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã bay vào trong màn năng lượng đỏ sậm của Lưu Viêm Sa Địa, biến mất tăm. Đợi cho Diệp Dương Vinh cùng An Chí Dụng đuổi theo, đã sớm bó tay.

Nhất thời, sắc mặt hai người xanh mét, đồng loạt quay đầu, thẹn quá hóa giận trừng Đặng Ngưng, trong mắt không che giấu sát khí tuôn trào, không còn vẻ ôn hòa khuyên bảo vừa rồi, hiện tại hai người hận không thể bầm thây vạn đoạn Đặng Ngưng.

Dung Huyết đan bị ném vào Lưu Viêm Sa Địa, sẽ không thể nào tìm lại được nữa, bọn họ không có lòng tin với tu vi Thánh Vương tam tầng cảnh mà xông vào cấm địa này, hơn nữa hiện tại là lúc Lưu Viêm Sa Địa hung dữ nhất, đi vào trong là tuyệt đối phải chết.

Đặng Ngưng nháy mắt ném ra Dung Huyết đan đã quay đầu chạy đi, muốn rời khỏi chỗ này, nhưng Diệp Dương Vinh quát lên một tiếng, thân mình chợt lóe, hóa thành mây máu, tốc độ cực nhanh vọt lên bên trên Đặng Ngưng, sau đó mây máu bao phủ, liền gói gọn Đặng Ngưng.

Bên trong mây máu, sát khí ngập trời, mùi máu tươi khiến người ta nôn mửa lan tỏa khắp nơi.

Nháy mắt, trong mây máu truyền ra tiếng hét kinh hãi của Đặng Ngưng: - Ma Thân Hóa Huyết, ngươi tu luyện được từ khi nào?

Hắn dường như rất khiếp sợ vì Diệp Dương Vinh thi triển ra chiêu thức này, giọng run rẩy, sau đó, bên trong mây máu truyền ra tiếng đánh nhau dữ dội và tiếng rên la của Đặng Ngưng.

Tiếng cười lạnh âm trầm của Diệp Dương Vinh truyền ra: - Sư huynh bất tài từ 3 năm trước đã nhìn ra môn đạo, hiện tại mới lần đầu thi triển chiến đấu. Đặng sư đệ, ta xem ngươi còn trốn đi đâu!

Vừa nói, vừa hạ lệnh: - An sư đệ, giết tên chướng mắt kia đi, rồi lại giúp ta một tay. Tuy rằng không còn Dung Huyết đan, nhưng theo ta biết, trên tay Đặng sư đệ vẫn còn có phương pháp tu luyện bí thuật Ma Huyết Ti, nếu đệ còn muốn, vậy mau ra tay.

Nhìn thấy Diệp Dương Vinh biến thành mây máu bao phủ Đặng Ngưng, sắc mặt An Chí Dụng cũng trầm xuống, hắn tuyệt đối không ngờ Diệp sư huynh tâm cơ thâm trầm như thế, 3 năm trước đã tu thành loại bí thuật này mà vẫn không bại lộ, trên mặt toát ra thần sắc kiêng kỵ.

Hiện tại không còn Dung Huyết đan, hắn cũng có ý muốn rút lui, dù sao có liên thủ với Diệp Dương Vinh giết Đặng Ngưng, vậy cũng không kiếm được chỗ tốt nào.

Nhưng bây giờ nghe nói hắn có phương pháp tu luyện bí thuật Ma Huyết Ti, liền động lòng, ánh mắt sáng ngời, nhưng lại có chút chần chờ.

Diệp Dương Vinh nào không biết hắn kiêng kỵ cái gì, liền lớn tiếng hô: - An sư đệ, Ma Thân Hóa Huyết của sư huynh cực kỳ tiêu hao thánh nguyên, dùng để đối phó Đặng sư đệ đã rất miễn cưỡng, đệ không cần sợ ta lại xuống tay với đệ. Huống gì với thủ đoạn của An sư đệ, sư huynh sẽ không tự tìm xui xẻo.

Sắc mặt An Chí Dụng âm trầm, suy ngẫm một hồi, tựa như làm ra quyết định, lập tức trở nên kiên quyết, gật đầu nói: - Được, vậy sư đệ sẽ liên thủ cùng sư huynh một lần!

Nói rồi, hắn liền xoay người, lạnh lùng nhìn Dương Khai.

Đúng lúc này, một đoàn lửa chạy ra từ Lưu Viêm Sa Địa, chợt lóe lên liền biến mất trước ngực Dương Khai, khiến cho An Chí Dụng thấy thế không khỏi ngây ra, cau mày hỏi: - Đó là cái gì?

- Không có gì. Dương Khai khẽ thở dài, ngẫm nghĩ, nói: - Ta muốn nói, ta không có liên quan gì tới sư đệ của các ngươi, cũng không phải hỗ trợ hắn mai phục trong này, ngươi có tin không?
- Ngươi nói coi ta có tin không? An Chí Dụng hừ lạnh.

- Nếu đổi lại là ta, ta cũng không tin. Dương Khai bất đắc dĩ, trước tiên không nói Đặng Ngưng gặp được hắn toát ra vẻ mừng rỡ, còn có hai người giống như quen biết. Chỉ riêng nơi này là Lưu Viêm Sa Địa, tuy rằng còn là vòng ngoài, nhưng cũng cực nóng, cố tình Dương Khai lại xuất hiện ở đây, không phải trợ thủ mà Đặng Ngưng an bài, chẳng lẽ còn đến đây du ngoạn hay sao?

Trừ lúc mở ra thì Lưu Viêm Sa Địa sẽ náo nhiệt đông người, những lúc khác thì không có ai lại chịu đến gần chỗ này.

Lần này nếu không phải Diệp Dương Vinh cùng An Chí Dụng đuổi theo Đặng Ngưng làm sao lại đến chỗ này? Còn Đặng Ngưng cũng là đến đường cùng, mới ôm lòng may mắn chạy đến đây, muốn thoát khỏi hai người sư huynh, nào ngờ Dung Huyết đan dụ hoặc quá lớn, bọn họ vẫn đuổi chết không tha.

Cơ duyên trùng hợp, Dương Khai bị cuốn vào trận phân tranh này.

- Ngươi muốn tự kết liễu hay chờ ta ra tay? An Chí Dụng không hề để ý tới Dương Khai, liếc chiến đấu trong mây máu, cũng không vội ra tay với Dương Khai. Ngược lại bên kia chiến đấu càng kịch liệt, càng có lợi cho hắn, hắn ước gì Đặng Ngưng và Diệp Dương Vinh đánh cho lưỡng bại câu thương, để hắn có thể thừa cơ nhặt lợi.

- Có gì khác biệt?

Dương Khai cười khẽ, không hề sợ hãi.

- Rất là khác, tự ngươi kết liễu, có thể chết thoải mái, nếu như ta ra tay.... Hắc hắc!

- Ta cảm thấy không có gì khác biệt. Dương Khai chầm chậm lắc đầu, khóe miệng nhếch lên ý cười mỉa mai, bình thản nói: - Dù sao ngươi cũng sẽ chết!

An Chí Dụng ngẩn ra, đợi cho hiểu được Dương Khai nói cái gì, sắc mặt liền trở nên hung ác: - Thật là lớn lối, khó trách Đặng Ngưng lại tìm ngươi giúp đỡ, ta thật muốn xem ngươi làm sao khiến ta chết!

Vừa nói, trên người bùng lên huyết quang, khí tức vốn không có gì lạ bỗng nhiên trào ra mùi máu tanh.

Dương Khai nhíu mày, tuy rằng hắn không quen với người Ma Huyết Giáo, nhưng nhìn dao động thánh nguyên của Diệp Dương Vinh và An Chí Dụng này, cho thấy bọn họ đều tu luyện công pháp tà ác, bằng không sao lại có sát khí cùng lệ khí kinh người như vậy. Loại khí tức này tu luyện đến cực hạn, thả ra lúc chiến đấu, sẽ chấn nhiếp tâm hồn, người có tâm trí không vững sẽ bị sát khí lệ khí này ảnh hưởng. Nhẹ thì khí thế bị đàn áp, nặng thì đánh mất ý chí chiến đấu, có thể nói sẽ chiếm ưu thế lớn trong lúc chiến đấu với người khác.

Nhưng mà đồng thời, loại sát khí lệ khí này cũng rất dễ dàng bị khắc chế, chỉ cần có thánh nguyên chí cương chí dương, vậy là đủ để áp chế.

Kim thân ngạo cốt của Dương Khai, vốn trước kia chứa đựng loại lực lượng tà ác này, hắn tự nhiên hiểu được những thứ này.

An Chí Dụng phóng thích ra khí thế, cũng không ra tay, mà càng hứng thú quan sát Dương Khai, tựa như muốn thấy hắn kinh hồn táng đảm dưới sát khí của mình.

Cảnh giới tu vi của đối phương thấp hơn hắn một tầng, tự nhiên hắn tràn đầy tự tin có thể áp chế được. Một khi khiến đối phương mất đi ý chí chiến đấu, hắn sẽ có thể chơi trò mèo vờn chuột với đối phương, đốt thời gian.

Nhưng ngoài dự liệu của hắn, lệ khí lệ khí của mình hội tụ thành khí thế đánh về phía thanh niên đối diện, thanh niên kia lại vẫn không đổi sắc, ngược lại có vẻ như khinh thường, không hề luống cuống giống những người trước kia, làm cho An Chí Dụng không khỏi sửng sốt, gật đầu nói: - Được được được, quả nhiên có chút bản lĩnh, ta thật là xem thường ngươi.

Vừa nói, liền thu lại khí thế, trên người bùng lên huyết quang, tựa như có máu tươi trào ra khỏi người hắn, nhanh chóng ngưng tụ thành sương máu. Sương máu vặn vẹo biến đổi, hóa thành bàn tay máu đánh thẳng xuống Dương Khai.

Tu La Huyết Thủ!

Một loại bí kỹ của Ma Huyết Giáo, chỉ có đệ tử Ma Huyết Giáo mới tu luyện được, tuy rằng uy lực không quá mạnh, nhưng trong bàn tay máu chứa đựng tà lệ khí vô cùng quỷ dị, khó lòng phòng bị. Một khi bị dính phải, máu toàn thân sẽ sôi trào, khiến cho kẻ địch sống không bằng chết.

Tất cả bí thuật của Ma Huyết Giáo đều thường có hiệu quả khó phòng bị, cho nên trên U Ám Tinh, võ giả bình thường đụng phải người Ma Huyết Giáo, hoặc là không quan tâm hoặc là không dám chiến đấu với bọn họ, bởi vì nói không chừng sẽ gặp thiệt thòi lớn.

Vừa đẩy ra Tu La Huyết Thủ, An Chí Dụng lại chỉ ra mười ngón tay, bắn ra những tia sáng đỏ, hoá thành những mũi nhọn màu máu, nấp đằng sau bàn tay máu dùng để đánh lén.

Hắn cũng không nghĩ rằng có thể một chiêu giết được Dương Khai, nhìn biểu hiện của đối phương, cho thấy không phải là kẻ yếu. Hắn đánh ra chiêu này có ý thăm dò, thử sâu cạn của Dương Khai.

Bàn tay máu đánh tới trước mặt, Dương Khai chỉ đánh ra một quyền, trên quyền phong quấn quanh Hắc viêm, toát ra nóng bỏng.

Hai bên va chạm, bàn tay máu tan rã như tuyết dưới mặt trời, bị Hắc viêm đánh tan, ngay cả hào quang màu máu cũng bị màu đen áp chế. Những mũi nhọn màu máu theo đằng sau cũng không thể tổn thương tới Dương Khai, hắn chỉ ngưng tụ ra mấy cái Hạo Thiên Thuẫn đã dễ dàng ngăn cản.

Thấy cảnh này, An Chí Dụng ngây người, lập tức ý thức được sức chiến đấu của Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đối diện không kém gì mình, liền không dám sơ sẩy, vung tay lên, một cây búa ngắn đỏ tươi xuất hiện. Cây búa ngắn có tạo hình cổ quái, nhìn giống búa rìu, nhưng càng giống loan đao, toàn thân đỏ ngầu, sát khí kinh người.

Búa ngắn vào tay, khí thế của An Chí Dụng tăng vọt, vung vũ khí hung hăng bổ xuống.

Một đạo huyết quang bắn ra từ búa ngắn, nhanh chóng biến thành lưỡi dao hình dáng giống cây búa đó, nhanh chóng phóng về phía Dương Khai. Sau đó hắn không ngừng vung búa, từng đạo huyết quang liên tiếp bắn ra, nháy mắt đã tạo thành quần lưỡi dao che trời, hung hăng đè xuống đầu Dương Khai.

Sắc mặt Dương Khai ngưng lại, biết đối phương dùng bản lĩnh thật, cho nên không có ý khinh địch, trực tiếp lấy ra chiếc khiên tím, che ở phía trước.

Chiếc khiên tím dù đã mất nhiều linh tính khi thu phục khí linh, nhưng bản thân nó vẫn còn năng lực phòng ngự, chỉ là không thể vận dụng chức năng bão cát mà thôi.

Chương 1252: Ngươi cho thù lao gì.

Dương Khai vừa tế ra chiếc khiên, vô số lưỡi dao máu vừa đánh đến trước mặt, từng vòng loan đao chém lên chiếc khiên phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa, lực lượng liên tiếp truyền vào khiến cho Dương Khai không ngừng lùi lại.

An Chí Dụng thấy thế, thần sắc chẳng những không mừng rỡ, ngược lại còn hết sức ngưng trọng. Bởi vì chiếc khiên tím của đối phương nhìn lờ mờ, nhưng có thể đỡ được lưỡi dao máu của hắn, rõ ràng là bí bảo Hư cấp không thấp, lập tức càng ra sức vung búa.

Trong lúc hắn vung búa ngắn, dường như mơ hồ có lực lượng dẫn dắt phát tán, những lưỡi dao máu bị chiếc khiên tím đỡ được văng ra, liền xoay vòng tròn, lại từ mọi người đánh về phía Dương Khai.

- Khống nguyên? Dương Khai nhướng mày, nhưng nhanh chóng phủ nhận, bởi vì rõ ràng An Chí Dụng không hiểu cái gì là Khống Nguyên Thuật, những lưỡi dao kia có thể nghe theo hắn đổi hướng đánh, hẳn là uy năng của bí bảo.

Hiểu ra điều này, Dương Khai khẽ thở dài.

Hắn vẫn luôn phòng thủ, chính là muốn xem thử đệ tử Ma Huyết Giáo có thủ đoạn kinh thiên gì, dù sao hắn còn phải sinh sống trên U Ám Tinh, giao chiến nhiều với những võ giả bản thổ, có thể chuẩn bị trước cho sau này.

Nào biết An Chí Dụng dù có tu vi Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng một thân thánh nguyên lộn xộn, sử dụng thủ đoạn dù có chút quỷ dị, nhưng căn bản không thể uy hiếp được đến hắn.

Cho nên cũng mất đi ý muốn thăm dò, thu lại chiếc khiên tím, cả người lộ ra trước vô số lưỡi dao máu.

An Chí Dụng thấy thế, vẻ mặt mừng rỡ, tuy rằng hắn không rõ vì sao Dương Khai lại bỏ qua phòng thủ, nhưng cũng biết tận dụng thời cơ bất ngờ, hung hăng vung búa lên, sai khiến vô số lưỡi dao máu xung quanh Dương Khai, muốn đánh trọng thương hắn.

Dương Khai thần sắc lạnh lùng nhìn hắn, ngay khi lưỡi dao máu tới gần người, một cỗ Ma diệm đen thui trào ra, Ma diệm cực nóng, vừa xuất hiện liền khiến nhiệt độ trong vòng mấy chục trượng xung quanh tăng vọt.

Những lưỡi dao máu vừa chạm vào Ma diệm, liền tan rã, căn bản không thể cắt vào một chút.

An Chí Dụng cả kinh, không chờ hắn thi triển chiêu khác, Dương Khai lao vụt như sấm, tới ngay cạnh hắn, nhất thời Ma diệm bùng lên, trực tiếp bao trùm An Chí Dụng.

Tiếng chiến đấu cùng kêu la truyền ra, An Chí Dụng gào thét truyền ra hoảng loạn.

Ngọn lửa đen này như khắc chế thánh nguyên tà ác của hắn, bị khí thế của đối thủ bao phủ, một thân thực lực của hắn không phát huy được bao nhiêu. Nếu không phải có một hai món bí bảo phòng thân, chỉ sợ vừa đối mặt là đã bị đập chết.

Đây là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh? An Chí Dụng đầu óc mơ hồ, không phải là cường giả Phản Hư Cảnh nào ngụy trang đó chứ?

Trong lúc Dương Khai và An Chí Dụng chiến đấu, bên phía Diệp Dương Vinh cùng Đặng Ngưng cũng đang chiến đấu sinh tử. Đặng Ngưng bị nhốt trong mây máu, dốc hết thủ đoạn, cũng chỉ miễn cưỡng bảo vệ được mình, nhưng hắn cũng chỉ duy trì được khoảng nửa nén nhang mà thôi. Hắn cảm thấy mình nhất định chạy trời không khỏi nắng, sư huynh của hắn tu luyện bí thuật Ma Thần Hóa Huyết đã đến cảnh giới cực cao, căn bản không thể ngăn cản nổi.

Đang trong lúc hoảng loạn lo sợ, Diệp Dương Vinh bỗng nhiên thu nhỏ uy lực mây máu, làm áp lực lên hắn giảm đi, trong lòng mừng rỡ, liền tung hết thủ đoạn, bắt đầu cứu vãn suy tàn.

Tiếng nói của Diệp Dương Vinh từ trong mây máu truyền ra: - An sư đệ đang làm cái gì? Mau giết tên kia rồi qua đây hỗ trợ!

Tuy rằng hắn nghe được An Chí Dụng hô to gọi nhỏ, nhưng hắn nghĩ là An Chí Dụng đang cố ý đóng kịch kéo dài thời gian, để cho hắn và Đặng Ngưng đánh cho lưỡng bại câu thương. Nào không biết hiện tại An Chí Dụng thậm chí không có thời gian đáp lời hắn, sắc mặt tái nhợt, bị Dương Khai đánh cho tan tác.

Chính vì Diệp Dương Vinh hiểu lầm như thế, cho nên hắn mới không dốc toàn lực đối phó Đặng Ngưng, chuẩn bị chừa chút sức để cùng An Chí Dụng tranh giành di sản của Đặng Ngưng.

Trong nhất thời, hai bên chiến trường đều toát ra quỷ dị, một bên tính toán chi li không dốc toàn lực, một bên khổ không nói nổi, toát đầy mồ hôi. Nhưng cục diện, nhanh chóng trở nên rõ ràng.

Từ khi An Chí Dụng giao chiến với Dương Khai, quá thời gian nửa chén trà nhỏ, cùng với tiếng hét thảm của An Chí Dụng, người hắn như bị trọng thương văng ra ngoài, giữa không trung phun ra sương máu, mặt xám như tro tàn, ánh mắt tràn đầy kinh hãi.

Khi hắn vừa bay ra, Dương Khai cũng bám sát theo, không cho hắn rơi xuống, đã một quyền đánh vào ngực hắn.

An Chí Dụng chỉ kịp hét lên thảm thiết, ngực lõm xuống, ánh mắt mất đi ánh sáng, sau đó thân thể nổ tung trên không trung.

Ở bên kia, Diệp Dương Vinh nghe tiếng hét thảm của An Chí Dụng, trong lòng co rút, nhìn sang bên kia, vừa lúc thấy thảm cảnh tan xác của An Chí Dụng, kinh hô: - Sao lại thế này?

Trong nháy mắt khiếp sợ, khiến mây máu của hắn rung lên, Đặng Ngưng thừa cơ thoát ra, chật vật đứng một bên, thở hồng hộc nhìn mây máu, lại cả kinh không hiểu nhìn Dương Khai vừa thu tay lại, ánh mắt toát ra mừng rỡ khó tin cùng kiêng kỵ, thần sắc hết sức phức tạp.

An Chí Dụng mất mạng, Đặng Ngưng trốn ra, Diệp Dương Vinh cũng biết tình huống không đúng, mây máu co rút, hiện ra thân thể, cau mày nhìn Dương Khai, im lặng không nói.

- Ngươi dám động đậy, ta sẽ cho ngươi chết! Dương Khai vẫy tay dính máu tươi, ngẩng đầu nhàn nhạt liếc Diệp Dương Vinh, ánh mắt như đồ tể nhìn dê con trong lồng, khiến cho cả người Diệp Dương Vinh bỗng dưng phát lạnh, tựa như rớt vào hầm băng.

Mặc dù đối phương chỉ nói lời uy hiếp, nhưng Diệp Dương Vinh lại tự dưng cảm thấy hắn có năng lực này, trong lòng kiêng kỵ, liền thật sự không nhúc nhích.

Miệng há ra, còn chưa kịp nói gì, đã bị Đặng Ngưng cắt ngang, Đặng Ngưng chắp tay cố mỉm cười với Dương Khai, nói: - Bằng hữu, cảm tạ ra tay cứu giúp!

Thần sắc của hắn chân thành, rõ ràng là thật lòng cám ơn, dù sao ngay cả đệ tử Ma Huyết Giáo, được người ta cứu một mạng, cũng sẽ có lòng cảm kích.
- Không liên quan tới ngươi! Dương Khai lạnh lùng đáp lại, đối với Đặng Ngưng này, hắn cũng không có bao nhiêu hảo cảm. Dù sao người kia đang bị hai sư huynh truy đuổi, còn bay về phía bên mình, rõ ràng là có tính toán kéo mình xuống nước.

Hơn nữa trước đó Diệp Dương Vinh cùng An Chí Dụng hoài nghi Dương Khai là do Đặng Ngưng an bài hỗ trợ ở đây, hắn cũng không có ý phủ nhận, đổi thành những Thánh Vương lưỡng tầng cảnh khác, bị hắn gài như thế, nào còn mạng sống? Sẽ chỉ hồ đồ tự dưng thành quỷ chết oan.

Tuy nhiên đặt mình vào hoàn cảnh người ta, Dương Khai tự ngẫm nếu ở tình cảnh như Đặng Ngưng, chỉ sợ cũng sẽ làm thế, cho nên dù không thích cách làm của Đặng Ngưng, hắn vẫn không có ý truy cứu. Đối phương chỉ là vì bảo toàn tính mạng, lúc đó đâu còn cố được gì nhiều?

Bị Dương Khai bật lại, Đặng Ngưng xấu hổ, nhưng cũng biết thức thời, không dây dưa vấn đề này nữa, nghiêm mặt nói: - Bằng hữu, có thể nào làm người tốt đến cùng, lại giúp Đặng mỗ một phen, làm thịt tên lòng lang dạ sói này, sau này Đặng mỗ nhất định hậu báo!

Vừa nói vậy, sắc mặt Diệp Dương Vinh đại biến, thế mới biết thanh niên Thánh Vương lưỡng tầng cảnh này quả thật không phải trợ thủ mà Đặng Ngưng an bài, thoáng cái hối hận đứt ruột.

Nếu sớm biết thế, hắn làm gì tự tìm rắc rối, bảo An Chí Dụng đối phó Dương Khai? Ước gì sớm tiễn hắn đi mới đúng. Nhưng bây giờ hối hận cũng vô dụng, An Chí Dụng đã bị hắn giết, đối phương còn dùng ánh mắt khó chịu nhìn mình, rõ ràng bực tức vì bị cuốn vào trong phân tranh này. Với thực lực của hắn có thể giết được An Chí Dụng trong vòng thời gian cạn chung trà, nếu thật liên thủ với Đặng Ngưng, mình làm sao còn mạng sống nữa?

Trái tim Diệp Dương Vinh co rút, căng thẳng nhìn Dương Khai, âm thầm lo lắng hắn sẽ đưa ra câu trả lời gì.

Làm hắn mừng rỡ, là Dương Khai chỉ nhướng mắt, liếc Đặng Ngưng, liền lắc đầu nói: - Ân oán của sư huynh đệ các ngươi, ta không có hứng thú nhúng tay.

Diệp Dương Vinh thả lỏng, vừa cho rằng mình có thể thoát được kiếp này, Đặng Ngưng lại nói: - Bằng hữu, chúng ta là đệ tử Ma Huyết Giáo, ngươi giết An sư huynh, nếu như thả Diệp Dương Vinh trở về, chuyện này nhất định bại lộ, đến lúc đó chỉ sợ ngươi sẽ có chút rắc rối.

- Ngươi muốn ta diệt khẩu tất cả các ngươi ở đây? Dương Khai nhếch mép cười, ánh mắt qua lại trên người Đặng Ngưng cùng Diệp Dương Vinh, bộ dáng như không có ý tốt, khiến cho hai người kinh hoàng lo sợ.

Lúc này trong lòng Diệp Dương Vinh mắng xối máu chó Đặng Ngưng, căm hận Đặng Ngưng nói bậy nói bừa, nhưng mà đối phương làm thế, cũng khiến hắn mừng rỡ, lập tức nói: - Đặng sư đệ, vị bằng hữu này có vẻ không dễ nói chuyện, chúng ta tạm thời buông tha ân oán, liên thủ đối phó hắn?

Đặng Ngưng cười lạnh, không cần nghĩ liền dứt khoát từ chối: - Ngại quá, ta không có hứng thú liên thủ với hạng người như ngươi.

Cự tuyệt Diệp Dương Vinh, hắn mới nhìn về phía Dương Khai, nghiêm túc nói: - Nói giết người diệt khẩu cũng không quá đáng, nhưng nếu bằng hữu giết luôn cả ta, vậy tại hạ không còn gì để nói. Dù sao nếu không có ngươi nhúng tay, lần này ta cũng phải chết. Tuy nhiên dù có chết, ta cũng sẽ không cho kẻ này được yên lành!

Hắn cười gằn nhìn Diệp Dương Vinh, vẻ mặt dữ tợn, tựa hồ bị ép đến mức từ bỏ Dung Huyết đan, đã khiến Đặng Ngưng trở nên điên cuồng.

- Ngươi điên rồi! Diệp Dương Vinh hoảng sợ không thôi, liên tục lùi lại.

Nhưng hắn vừa nhấc chân, một cỗ uy áp thần thức khiến hắn biến sắc từ trên trời phủ xuống, phòng ngự thức hải của hắn lập tức bị phá, một đạo công kích thần hồn xâm nhập vào, ngưng tụ không phát.

Diệp Dương Vinh lập tức toát hết mồ hôi, biết nếu mình dám động đậy, thức hải nhất định sẽ bị công kích. Cỗ thần thức này rất mạnh, không kém gì võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, hắn căn bản không thể ngăn cản.

Lập tức không dám còn động đậy nữa, cực kỳ kiêng kỵ nhìn Dương Khai, ánh mắt run rẩy, làm sao cũng không tin nổi công kích thần thức này do kẻ đó phát ra.

Dương Khai xé tan phòng ngự thức hải của hắn, cho một cảnh cáo, cũng không vội hạ sát thủ, mà hứng thú liếc nhìn Đặng Ngưng, bỗng nhiên nói: - Muốn ta ra tay cũng chưa chắc không được, nhưng ngươi có thể trả thù lao gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau