VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1226 - Chương 1230

Chương 1228: Hồng Chúc Thai.

Lý Ấu Nam sắc mặt tro tàn, suýt nữa ngã ngồi xuống dất, hắn nghĩ rằng Hồng Chúc Quả chạy trời không khỏi nắng, nhất định sẽ chịu khổ độc thủ.

Đúng lúc này, một tia chớp đánh xuống, ánh điện lóe lên, uy lực của trụ năng lượng lại yếu đi không ít, nhưng vẫn không bị trừ khử hoàn toàn. Trước ánh mắt kinh hãi của mọi người, trụ năng lượng đánh vào Hồng Chúc Quả, mọi người thấy vậy liền hồn phi phách tán.

Vù...

Hồng Chúc Quả vẫn không bị mọi người chiến đấu lan tới, bị năng lượng đánh sâu vào, liền bay thẳng ra ngoài khe núi.

Ngoài dự liệu của mọi người, linh quả nghịch thiên da mỏng thịt mềm, thoạt nhìn yếu ớt, nhưng dưới một đòn này lại vẫn nguyên lành như không.

Mọi người mừng rỡ không thôi, vội vàng thi triển thân pháp, đánh ra ngoài khe núi, trận chiến càng hiểm hóc hơn bắt đầu.

Vừa rồi Hồng Chúc Quả ở trong khe núi, năng lượng màu đỏ lan tràn, mọi người chỉ đứng ở sườn núi thi triển thủ đoạn thu lấy linh quả, còn không giao chiến trực diện. Nhưng hiện tại Hồng Chúc Quả rời khe núi, khiến tràng cảnh càng thêm hỗn loạn, nhiều tinh nhuệ tông môn đối đầu, nhất định sẽ có một trận long tranh hổ đấu.

Bên phía Ảnh Nguyệt Điện, Ngụy Cổ Xương chần chờ liếc Dương Khai, tới giờ Dương Khai vẫn không mở mắt, làm hắn rất buồn bực.

Đang suy nghĩ xem có nên để Đổng Huyên Nhi ở lại hộ pháp, bỗng nhiên Dương Khai lên tiếng: - Ba vị cứ đi, không cần lo cho tôi!

Nghe vậy, Ngụy Cổ Xương vui mừng, khẽ gật đầu, cùng Đổng Huyên Nhi và Đại Diên, ba người cùng xông ra. Chỉ cần Dương Khai không chìm trong cảm ngộ tầng sâu, vậy không cần lo hắn bị người ta đánh lén gặp nạn.

Chờ cho ba người Ngụy Cổ Xương rời đi, Dương Khai mới mở mắt, trong mắt lấp lánh ánh sáng, bắn ra bốn phía, một tia mừng rỡ xẹt qua.

Ngay khoảng khắc cuối cùng khi Hồng Chúc Quả đã chín, hắn đã sáng tỏ ý tưởng mơ hồ của mình. Tuy rằng cảm giác mình khống chế thánh nguyên tiến lên một bước, nhưng bây giờ còn không phải thời cơ để kiểm chứng.

Quay đầu nhìn ra mấy chục trượng, ngay cả Dương Khai đã từng trải sóng to gió lớn, nhìn tình cảnh này cũng không khỏi nhướng mày.

Mấy chục võ giả tinh anh Thánh Vương tam tầng cảnh, đang liều mạng thi triển võ kỹ, thúc đẩy bí bảo, hình thành một đoàn quần chiến. Mỗi người ra tay độc ác, không chút nương tình, tuy rằng tràng cảnh cực kỳ dữ dội, nhưng trong các thế lực đều có một vài người phân tâm chú ý tình hình của Hồng Chúc Quả.

Nói tới cũng quỷ dị, Hồng Chúc Quả bị võ giả Tinh Đế Môn đánh văng ra khỏi khe núi, cho tới lúc này vẫn không rơi xuống. Mỗi lần nó rơi xuống một võ giả, luôn có một tia năng lượng dao động kỳ diệu vừa lúc quét tới, làm nó tiếp tục bay tới bay lui ở trên không trung.

Võ giả lạnh lùng Tinh Đế Môn biểu hiện càng nổi bật, Phương Thiên Trọng, Ngụy Cổ Xương cùng Khúc Trường Phong hình thành một góc, hạn chế chặt chẽ, căn bản không cho hắn nhúng tay vào Hồng Chúc Quả. Người này đại triển thần uy, không ngờ một mình chống ba mà vẫn không rơi xuống thế yếu. Tuy rằng không phải chiến đấu sống chết, nhưng có thể một mình chống đỡ 3 thiên tài trẻ tuổi, cũng là cực kỳ kinh người.

Dương Khai xem mà âm thầm kinh hãi, lập tức hiểu được người Tinh Đế Môn này tuyệt đối không dễ chọc.

Xem một hồi, Dương Khai liền hiểu, nếu không có chuyện gì bất ngờ, trong thời gian ngắn không thể quyết định được sở hữu Hồng Chúc Quả này, ít nhất phải chết một số người, đợi cho mọi người bùng nổ toàn bộ lực lượng mới có thể xác định cuối cùng.

Nhưng đến cùng sẽ rơi vào tay nhà nào, vậy thật khó mà nói được.

Không phải Dương Khai không có hứng thú với Hồng Chúc Quả, dù sao linh quả nghịch thiên này là cấp Hư Vương thượng phẩm, ngay cả hắn cũng chưa từng thấy qua, dùng nó luyện đan, tuyệt đối có ích cho tăng trưởng thuật luyện đan của mình. Hơn nữa luyện chế thành đan, có thể giúp võ giả Phản Hư tam tầng cảnh đột phá xiềng xích, thăng cấp Hư Vương Cảnh. Một trái linh quả như thế rơi vào tay người thích hợp, có khả năng tạo ra ít nhất 4-5 vị cường giả Hư Vương Cảnh.

Nhưng mà tràng cảnh chiến đấu quá hỗn loạn.

Dương Khai tự nhận coi như mình xông vào, tranh giành Hồng Chúc Quả cũng chưa nắm chắc 10%, đừng tới lúc đó không ăn được thịt lại dính mìn đầy người, thật không có lời.
Huống chi, thứ này là củ khoai lang phỏng tay, ngoại trừ mấy chục tinh anh tranh giành cướp được, nếu Hồng Chúc Quả rơi vào tay hắn không có hậu trường mạnh mẽ, vậy sẽ chỉ dẫn tới tai họa!

Cho nên hắn đã sớm quyết định, không nhúng tay vào tranh giành Hồng Chúc Quả, chính bởi ý tưởng không muốn nhúng tay, hắn mới luôn ở đó cảm ngộ, không chút động lòng.

Chỉ là.... dù không xen vào tranh giành Hồng Chúc Quả, nhưng không có nghĩa là Dương Khai không có tính toán khác.

Liếc nhìn khe núi tràn đầy năng lượng màu đỏ, Dương Khai nhếch miệng cười, thừa lúc mọi người bị Hồng Chúc Quả thu hút chú ý, lặng lẽ bí ẩn lắc mình, trực tiếp nhảy vào khe núi, biến mất trong màn năng lượng màu đỏ.

Hồng Chúc Quả dĩ nhiên quý giá hiếm có, nhưng rễ cây nuôi dưỡng nó cũng là bảo bối hiếm thấy.

Rễ của Hồng Chúc Quả gọi là Hồng Chúc Thai, nếu có thể đặt nó vào trong đất tràn đầy linh khí, nó có thể tự hấp thu linh khí, sau đó mọc ra linh quả tương tự Hồng Chúc Quả.

Đương nhiên, trái cây mọc ra không phải Hồng Chúc Quả chân chính, không có hiệu quả giúp võ giả Phản Hư Cảnh đột phá cảnh giới, nhưng lại có năng lực giúp võ giả rèn luyện thân thể.

Mà Dương Khai nhìn trúng, chính là năng lực này của linh quả.

Thân thể mạnh mẽ khỏi nói cũng hiểu, thân thể của hắn mạnh mẽ hơn nhiều lần võ giả ngang cấp, dù là võ giả Phản Hư Cảnh, cường độ thân thể cũng không sánh được với hắn.

Theo thực lực tăng lên, tiếp xúc tầng thứ võ giả cao dần, Dương Khai phát hiện cường độ thân thể của mình tụt lại đằng sau, mấy ngày nay bị thương nhiều lần, đủ làm hắn cảnh giác.

Hơn nữa, sau khi hắn thi triển lực lượng xé rách không gian, cũng cần có thân thể mạnh mẽ làm hậu thuẫn, bằng không căn bản chịu không nổi lực xoắn trong khe nứt không gian.

Nếu có thể lấy được Hồng Chúc Thai, thỉnh thoảng dùng một trái linh quả rèn luyện thân thể, vậy thì thật hoàn mỹ. Chỉ cần cho hắn đủ thời gian, hắn có thể nâng cao cường độ thân thể của mình.

Đến lúc đó bất kể là chiến đấu với người khác, hay là xé rách không gian, đều có thể dễ dàng hơn. Hắn tạm thời không cần dùng Hồng Chúc Quả, hơn nữa hắn tin tưởng với năng lực của mình, lại phối hợp những gì mình có, đột phá thăng cấp Hư Vương Cảnh không thành vấn đề, chỉ thiếu thời gian tích lũy mà thôi. Nhưng mà Hồng Chúc Thai lại là thứ hắn cần trước mắt, cho nên hắn sẽ không đi tham dự tranh giành Hồng Chúc Quả, chuẩn bị lén lút lấy đi Hồng Chúc Thai là xong.

Dương Khai tính toán hay, nhưng không ngờ lại có người cũng nghĩ như hắn.

Khi hắn lén đột nhập vào trong khe núi, tìm kiếm Hồng Chúc Thai trong chỗ tràn ngập năng lượng màu đỏ, vừa lúc thấy một cái bóng mơ hờ, mừng rỡ ra mặt đang thu đồ vật vào trong nhẫn không gian.

Người này là ai, Dương Khai không biết, nhưng hắn biết đối phương lấy đi chắc chắn là Hồng Chúc Thai.

Vào lúc này có thể đi thu Hồng Chúc Thai, nói rõ người này biết rõ về Hồng Chúc Quả. Đại Diên ở bên ngoài chiến đấu với người ta, Lý Ấu Nam Dược Đan Môn cũng ở ngoài, vậy không thể là hai người kia.

Như vậy người ở trong này chỉ có thể là một người trong Dược Đan Môn, chỉ sợ đã sớm được Lý Ấu Nam chỉ thị, cho nên mới cố ý ở lại.

Khi Dương Khai phát hiện hắn, hắn cũng phát hiện ra Dương Khai, trong lúc kinh hãi, thánh nguyên dao động dữ dội. Nhưng còn chưa chờ hắn thi triển ra sát chiêu gì, một tiếng phụp vang lên, người kia phát ra tiếng hét thảm, lập tức không còn động tĩnh.

Mùi máu tươi tràn ra, ánh mắt Dương Khai co rút, mở ra Phong Lôi Vũ Dực, lập tức lao tới trước mặt người vừa lấy Hồng Chúc Quả, không kịp nghĩ gì, trực tiếp giật lấy nhẫn không gian của đối phương, sau đó nhanh chóng rút lui.

Động tác của Dương Khai cực kỳ nhanh, chỉ trong nháy mắt đó, hắn nhìn thấy cảnh tượng rợn gáy.

Lấy đi Hồng Chúc Thai đúng là một đệ tử Dược Đan Môn, điểm này Dương Khai đoán không nhầm. Tuy nhiên, ở trên ngực hắn lại có một cánh tay đâm xuyên qua, trên bàn tay còn nắm trái tim của đệ tử Dược Đan Môn đó, vẫn còn đang đập mạnh.

Hơn nữa, cánh tay này cũng không tầm thường, nhìn nhăn nheo như cây khô, nhưng có thể hút đi toàn thân máu huyết tinh hoa của đệ tử Dược Đan Môn. Dương Khai lui ra sau, còn thấy được thi thể đệ tử Dược Đan Môn đó nhanh chóng héo rũ, biến thành cái xác khô.

Còn có người thứ ba!

Mặc kệ người thứ ba này là ai, có thể nháy mắt đánh lén giết võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, sử dụng thủ đoạn quỷ dị như vậy, tuyệt đối không phải tầm thường.

Gần như nháy mắt hắn giật lấy nhẫn không gian, cánh tay kia cũng mò tới, nhưng vồ hụt, liền truyền ra một tiếng kêu khẽ.

Bùm...

Có tiếng thứ gì nổ tung vang lên, thi thể đệ tử Dược Đan Môn nổ thành nhiều mảnh văng tung tóe, nhưng đằng sau lưng hắn lại không có bóng người. Người thứ ba biến mất quỷ dị, tựa như hoàn toàn dung nhập vào hoàn cảnh xung quanh.

Ở trong khe núi tràn ngập năng lượng màu đỏ, tầm mắt bị giới hạn, quá 3 thước không thể nhìn thấy gì.

Dương Khai không cần nghĩ ngợi phóng ra thần thức, từng luồng thần niệm không thể tra xét bố trí thành thiên la địa võng quanh người, không bỏ sót một góc nào. Nhưng làm hắn kinh ngạc, đó là người thứ ba thật sự biến mất, ngay cả thần thức mạnh mẽ của hắn cũng không điều tra ra.

Nhưng hắn đối phương tuyệt đối không đi, nếu chờ ở trong này, vậy nhất định có ý với Hồng Chúc Thai. Hiện tại Hồng Chúc Thai ở trên tay hắn, đối phương muốn lấy, nhất định phải tìm tới hắn.

Bỗng nhiên, trong mảnh tia thần niệm bao quanh người Dương Khai truyền tới một chút động tĩnh khác thường. Nếu là bình thường, Dương Khai sẽ không chú ý, nhưng hiện tại hắn dựng hết lông tơ, nhanh chóng xoay người, trên tay thiêu đốt Ma diệm, mạnh mẽ đánh vào một chỗ hư không.

Chương 1229: Khống Nguyên Thuật.

Ầm...

Tiếng nổ vang lớn, nắm tay bao phủ Ma diệm đen thui của Dương Khai như đánh phải cái gì, lập tức tứ tán, cả người cũng bị đụng văng ra sau.

Còn ở trong hư không trống rỗng đó, một bóng người mờ nhạt quỷ dị xuất hiện, ngay khi Dương Khai lùi lại, tiếng xương cốt bị gãy truyền ra, người kia rên lên, dường như rất căm tức.

- Là ngươi! Dương Khai quát khẽ, giao đấu với hắn một chiêu, lập tức nhận ra kẻ kia là thần thánh phương nào.

Chính là Lục Diệp Lưu Vân Cốc đã sớm rời đi!

Dương Khai tận mắt thấy hắn rời khỏi khe núi, nhanh chóng đi xa, chỉ là không biết đối phương sử dụng thủ đoạn gì mà vẫn lén lút ở lại chỗ này, lại còn không ai phát hiện được. Sau khi Hồng Chúc Quả chín, lại ẩn nấp trong khe núi, cũng chú ý tới Hồng Chúc Thai như mình.

Không cần nghĩ nhiều, khẳng định đệ tử Dược Đan Môn cũng bị đối phương giết.

Dương Khai khiếp sợ thủ đoạn của đối phương, Lục Diệp cũng không hiểu nổi, lần này bóng người nhàn nhạt không biết mất, mà đứng trong sương mù đó quan sát Dương Khai, hồi lâu sau mới nói: - Ngươi có cổ quái!

Dương Khai cười lạnh: - Ngươi cũng rất cổ quái!

Lục Diệp không thể ngờ một tên võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh lại có thể sống sót khi bị mình đánh lén, thậm chí đánh một chiêu mà vẫn không bị thương. Dương Khai cũng không ngờ Lục Diệp có thủ đoạn quỷ dị như vậy, quả thật khiến người ta khó lòng phòng bị. Nếu không phải thần thức của hắn khác hẳn người thường, kết quả tuyệt đối không khá hơn đệ tử Dược Đan Môn đã bị giết.

Lúc này, hai người đều có kiêng kỵ đối phương, càng tăng thêm quyết tâm phải giết đối phương.

- Ta không có đắc tội Lưu Vân Cốc, cũng không có đắc tội ngươi, vì sao ngươi lại chú ý tới ta?

Dương Khai hỏi ra điều khó hiểu trong lòng, vô duyên khi không chọc tới kẻ địch như vậy, tuy rằng không sợ hắn, nhưng Dương Khai muốn hiểu rõ ngọn nguồn.

- Hừ! Lưu Vân Cốc! Lục Diệp hừ lạnh một tiếng, giọng điệu mơ hồ khinh thường, làm Dương Khai nghe mà ngây người. Hắn cũng không nói gì nữa, chỉ âm lãnh nói: - Trách thì trách ngươi lấy thứ không nên lấy! Nếu không phải thế, quả thật là nhân tài đáng bồi dưỡng, giỏi hơn đám dung tục tầm thường ngoài kia.

Sắc mặt Dương Khai cổ quái, mơ hồ cảm thấy giọng điệu của người này còn hơn cả trời, Lục Diệp này làm hắn cảm thấy không giống Đại Diên miêu tả, quả thật là hai người khác nhau.

Hơn nữa, hắn căn bản không biết mình đã lấy thứ gì khiến đối phương ghi nhớ. Ở trong Lưu Viêm Sa Địa, quả thật hắn lấy được không ít thứ tốt, có mấy thứ giá trị không dưới Hồng Chúc Quả, thậm chí còn vượt qua. Nhưng đối phương không thèm tranh giành Hồng Chúc Quả, rõ ràng không cần linh dược nghịch thiên kia, rốt cuộc là thứ gì làm hắn chú ý như vậy, cứ khăng khăng nhắm vào mình?

Tuy nhiên Dương Khai không có ý muốn hỏi, bởi vì có hỏi, với tầm quan trọng của thứ kia đối với hắn, đối phương cũng sẽ không trả lời cho mình. Hiện tại ở trong khe núi đầy sương mù đỏ, chỉ có hắn cùng Lục Diệp, nhất định phải có một trận chiến.

Xẹt xẹt...

Tiếng động rất nhỏ truyền ra từ sau lưng, cả người Dương Khai dựng hết lông tơ, ngay cả hắn sớm có chuẩn bị, cũng bị đánh lén khó lòng phòng bị dọa cho toát mồ hôi lạnh. Không cần nghĩ gì, ngoài người bùng lên một tầng Ma diệm, đồng thời quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Chỉ thấy bên trong sương mù đỏ, một cái bóng quái dị xuất hiện, bàn tay như cây khô, sắc bén như kiếm, đang lén lút đâm tới.

Trường kiếm cuồn cuộn Ma diệm xuất hiện, Dương Khai bổ ra Huyền Thiên Kiếm, kiếm mang va chạm bàn tay khô kia, nó liền vỡ vụn, ngay cả bóng dáng mơ hồ bên trong cũng lóe lên biến mất, nhưng kiếm mang Huyền Thiên Kiếm cũng tan vỡ.

- Thánh nguyên của ngươi thật là lạ, có uy lực cỡ đó, thật không ngờ trên đời có Thánh Vương Cảnh như ngươi! Tiếng nói của Lục Diệp lại truyền ra từ sau lưng, kèm theo một tia đùa cợt. Ánh mắt Dương Khai co rút, xoay người lại, nhưng thấy đối phương vẫn đứng yên ở đó, dường như bàn tay khô cùng cái bóng đánh lén vừa rồi không phải là của đối phương.
Đây là thủ đoạn gì?

Trong lòng Dương Khai kinh hãi, không dám coi thường nữa, đang chuẩn bị chủ động tấn công, xung quanh bỗng xuất hiện vô số cái bóng mơ hồ, mỗi cái bóng giống y như nhau, tựa như khắc từ cùng một khuôn mẫu, ồ ạt lao thẳng vào Dương Khai. Trong lúc lao tới, ầm ầm bùng nổ võ kỹ uy lực không kém, toàn bộ đẩy thẳng về phía Dương Khai

Mỗi một chiêu võ kỹ đều là công kích thật sự, không có chút cảm giác hư ảo.

Dương Khai hơi biến sắc, trực tiếp lấy ra chiếc khiên tím bảo vệ bên mình, đồng thời đánh ra kiếm quang kinh thiên, tạo thành lưới phòng ngự kín mít.

Xẹt xẹt xẹt....

Kiếm mang đi qua, những cái bóng đều hóa thành hư không, toàn bộ sát chiêu đánh tới cũng bị cản trở. Nhưng những cái bóng đánh tới như vô tận, không ngừng nối nhau xông lên, làm cho Dương Khai mỏi mệt đối phó, cảm thấy đau đầu.

Hắn chưa từng thấy thủ đoạn quỷ dị như vậy, cho nên nhất thời không tìm được cách phá giải. Nhưng giao đấu vơi đối phương một hồi, Dương Khai mơ hồ nhận ra chỗ không đúng.

Nhưng bóng người mơ hồ kia, mỗi cái đều có khí tức của Lục Diệp, nhưng không phải người khác, nhìn giống như tàn ảnh thân thể Lục Diệp, lại giống phân thân của hắn như có như không, làm người ta khó nắm bắt.

Lại đánh ra một đạo kiếm mang, ngăn cản những cái bóng đánh tới, Dương Khai rút ra khoảng trống, đưa tay lên miệng cắn vỡ ngón trỏ, một giọt Kim huyết chảy ra, Dương Khai nhanh chóng bôi lên mắt trái.

Diệt Thế Ma Nhãn tái hiện, một cỗ uy nghiêm vô hình tràn ra, mắt trái của Dương Khai nhìn ra, cuối cùng không còn mờ ảo như vừa rồi, nháy mắt xuyên qua sương mù đỏ phong tỏa, nhìn rõ mọi thứ bên trong, những cái bóng mờ xung quanh cũng hiện rõ ràng.

Quả thật là Lục Diệp, mỗi một cái đều là Lục Diệp, chỉ có điều dưới thần thông nhìn thấu mọi hư ảo của Diệt Thế Ma Nhãn, những cái bóng này đều hiện ra hào quang màu đỏ không bình thường.

Chỉ duy nhất một bóng dáng đằng xa, vẫn luôn bình thường!

Dương Khai lập tức đã nhìn chằm chằm bóng người này, nếu không ngoài dự liệu, đó mới là chân thân của Lục Diệp, những cái bóng khác đều là do hắn dùng thủ đoạn đặc biệt chế tạo ra. - Hả, thiên phú dị bẩm? Lục Diệp toát ra vẻ mặt kinh ngạc lại giận dữ, nhìn chằm chằm mắt trái của Dương Khai, dường như phát hiện được thứ gì tốt, trên mặt toát ra vẻ tham lam.

Với kiến thức cùng lịch duyệt của hắn, tự nhiên nhận ra mắt trái của Dương Khai không phải tu luyện công pháp hay bí kỹ gì mà sinh ra, mà là trời sinh đã thế. Thần thông trời sinh rất khó lấy được, ngay cả hắn, tới giờ cũng chưa có.

Một con mắt màu vàng, tròng mắt hẹp dài vừa nhìn là biết thứ tốt, nhìn vào đó một hồi, Lục Diệp lại cảm giác thần hồn trong thức hải rung chuyển không yên, mơ hồ có ảo giác như bị hút đi, hắn vội vàng ổn định tâm thần, không dễ dàng gì mới ổn định được thức hải chấn động.

Trong lòng vừa kiêng kỵ, sắc mặt cũng phấn chấn, nếu có thể cướp được mắt trái của Dương Khai, vậy hắn tuyệt đối sẽ như hổ thêm cánh.

Hắn thật không ngờ, tên võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh này lại đưa đến nhiều chuyện mừng như thế.

Hơn nữa, con mắt của đối phương dường như có thể nhìn thấu hư thật, như vậy tính toán ban đầu của mình đã không thể thi hành được nữa. Trong lòng khẽ động, các hư ảnh rải rác bên ngoài liền lung lay, hóa thành ánh sáng quay về bản thể.

Ngay sau đó, trên người Lục Diệp bùng nổ lực lượng thần thức khiến người ta kinh sợ, hóa thành gai nhọn đâm thẳng vào thức hải của Dương Khai.

Dương Khai chỉ cảm thấy nháy mắt này, phòng ngự thức hải muốn bị phá vỡ. Trong kinh hãi, hắn không dám che giấu gì, dốc toàn bộ lực lượng thần thức, hết sức nguy hiểm ngản cản được công kích dữ dội của đối phương.

Tuy rằng khó khăn ngăn cản được, nhưng Dương Khai vẫn cảm thấy choáng váng, thần thức lại có một chút bị thương.

Xem ra lúc Hồng Chúc Quả chín, Lục Diệp đánh lén mình cũng không dùng toàn lực, tu vi thần thức của người này còn cao hơn mình một bậc!

Trong nháy mắt choáng váng, Dương Khai đã biết tình huống không ổn, nhanh chóng vung kiếm, từng đoàn Ma diệm bắn ra xung quanh, đột phá sương mù đỏ phong tỏa, đánh ra hư không.

Bức màn màu đỏ ập xuống, trong bức màn toát ra sát khí cùng tà ác nồng nặc, tiếng cười khặc khặc của Lục Diệp vang lên bên tai Dương Khai, khiến người nghe sôi trào khí huyết. Hắn muốn thừa lúc Dương Khai chưa kịp chuẩn bị, một lần bắt giữ, sau đó mới đào ra những điều thần kỳ mà Dương Khai che giấu.

Dương Khai làm sao cho hắn toại nguyện, trong lòng khẽ động, những đoàn Ma diệm đánh ra trước đó liền biến thành chùm sáng màu đen, bắn ra như mũi tên, đồng loạt tụ tập vào một điểm trên màn sáng đỏ.

- Khống Nguyên Thuật! Sắc mặt Lục Diệp trầm xuống, trở nên khó coi.

Mỗi lần Dương Khai biểu hiện làm hắn có cảm giác kinh diễm, người mang thiên phú dị bẩm còn chưa tính, thánh nguyên, lực lượng thần thức của hắn, mỗi một thứ đều khác với người thường. Không ngờ bây giờ còn có thể thi triển ra Khống Nguyên Thuật, thật sự quá ngoài dự liệu của Lục Diệp.

Dù cho Khống Nguyên Thuật của đối phương nhìn thô sơ không thôi, giống như vừa lĩnh ngộ, nhưng nó không phải kỹ xảo mà võ giả Thánh Vương Cảnh có thể nắm giữ được. Chỉ có tu vi lên đến Phản Hư Cảnh, có nhận thức nhất định với Thế, mới có thể làm được điều này.

Dù thế, cường giả Phản Hư Cảnh có thể tiếp tục khống chế thánh nguyên sau khi bắn ra cũng cực kỳ hiếm, mỗi người đều là hạng tuyệt thế thiên tài, tương lai nhất định có tiền cảnh to lớn.

Khống Nguyên Thuật mà Lục Diệp gọi, chính là do Dương Khai khổ cực lĩnh ngộ mấy ngày qua.

Lúc trước hắn vận dụng thánh nguyên đều căn cứ cơ sở võ kỹ, thậm chí đôi khi đánh ra thánh nguyên, có thể trúng đích hay không, phải xem phản ứng của hai bên và năng lực phòng ngự của đối phương.

Nhưng trong mấy ngày Hồng Chúc Quả chín, Dương Khai lại lĩnh ngộ khống chế thánh nguyên sâu hơn một tầng, điều này chẳng những cần có nhận thức sâu sắc về thánh nguyên, còn cần có thần thức mạnh mẽ làm hậu thuẫn, bằng không Khống Nguyên Thuật sẽ chỉ là trò cười.

Chương 1230: Cây thước ngắn.

Thi triển Khống Nguyên Thuật, một trong cơ bản nhất là yêu cầu thần thức, tự nhiên không có gì khó khăn đối với Dương Khai. Lần này đánh với Lục Diệp, Dương Khai cũng có ý muốn thử thành quả mấy ngày cảm ngộ, vừa thử một lần quả nhiên làm hắn mừng rỡ.

Những quả cầu lửa đen theo ý niệm của Dương Khai khống chế biến thành mũi tên, tụ tập một chỗ, trực tiếp chọc thủng lớp màn ánh sáng đỏ, xông lên trời cao, sát khí tà khí ngập trời như cũng vì xuất hiện lỗ thủng mà xì hơi, uy thế giảm đi.

Dương Khai nhếch mép cười, sau lừng bùng nổ tiếng sấm, Lục Diệp không kịp phản ứng, nhoáng cái đã tới trước người hắn, trường kiếm Ma diệm xẹt qua một đường cong, chém thẳng vào người Lục Diệp.

Lục Diệp đã sớm thấy uy năng khủng bố của Ma diệm, tuy rằng không đến mức bị Ma diệm bám thân thiêu đốt tới chết, nhưng có thể tránh tiếp xúc thì cố gắng né tránh, tiếng cười khặc khặc chợt khựng lại, hú lên liền vội tránh né. Đồng thời, hai tay không ngừng bấm pháp quyết khó hiểu, ngay sau đó màn sáng đỏ vặn vẹo biến đổi, hóa thành bàn tay lớn vỗ xuống đầu Dương Khai.

Hắn cũng biết được Khống Nguyên Thuật, hơn nữa điều khiển tinh thông không kém gì Dương Khai mới vừa lĩnh ngộ thần thông này, thậm chí còn vượt hơn.

Bàn tay đỏ vừa vỗ xuống, tựa như cả trời đất cũng bị phong tỏa, khiến người ta khó thở, thậm chí động tác của Dương Khai còn chậm lại một chút.

Dương Khai hừ một tiếng, điên cuồng thúc đẩy thánh nguyên, giãy khỏi cảm giác bùn lầy kia, cũng không quay đầu, trực tiếp đẩy ra một chưởng.

Cũng một bàn tay che trời xuất hiện, Cửu Thiên Thần Kỹ Già Thiên Thủ nghênh đón Đại Hồng Thủ của Lục Diệp, hai chưởng giao nhau, linh khí thiên địa chấn động, toàn bộ khe núi đổ vỡ.

Thừa cơ hội này, Dương Khai đã nhào lên, trường kiếm Ma diệm múa lên kín không kẽ hở, từng đoàn ngọn lửa đen theo Khống Nguyên Thuật hóa thành các loại công kích, điên cuồng ập xuống Lục Diệp.

Hắn đã nhìn ra, tu vi thần thức của Lục Diệp mạnh hơn mình một bậc, nhưng mạnh cũng có hạn. Chỉ cần mình đủ cảnh giác, hắn sẽ không thể tạo thành uy hiếp quá lớn tới mình. Tuy nhiên thánh nguyên của bất quá đối phương không tinh khiết hùng hậu bằng mình, hơn nữa lực lượng thân thể càng kém xa.

Cho nên Dương Khai mới lựa chọn chiến đấu cận thân, đây là sở trường của hắn!

Không chỉ thế, vì phòng ngừa Lục Diệp chạy trốn, Dương Khai còn thúc đẩy thánh nguyên truyền vào trong chiếc khiên tím. Chiếc khiên tím hút đủ thánh nguyên, liền tuôn ra khí tức vàng đất, tạo thành bão cát lớn trong khe núi!

Đây là một loại uy năng ẩn chứa trong chiếc khiên tím, Dương Khai mới vận dụng lần đầu.

Chiếc khiên tím này dùng vỏ lưng của Xích Vĩ Tử Giáp hạt luyện chế thành, Dương Viêm cố ý dung nhập nội đan yêu thú bậc chín vào đó, chiếc khiên liền có một loại năng lực của Xích Vĩ Tử Giáp hạt khi còn sống.

Bão cát chính là năng lực đi kèm của chiếc khiên!

Cát bụi cuốn lên, bóng người Dương Khai mờ ảo khó thấy, càng làm người ta khó tính toán. Ở trong cát bụi, Lục Diệp không chỉ phải chia ra tâm thần ngăn cản công kích quỷ dị, còn bị Dương Khai đảo khách thành chủ, bị áp chế đối phó mệt mỏi.

Lục Diệp hết sức căm tức, hắn căn bản không ngờ mình xa cách mấy chục ngàn năm lấy lại được tự do, một lần nữa xuống núi, đụng phải kẻ địch đầu tiên đã mạnh mẽ đến vậy, căn bản không giống như có thể tùy tiện nhào nặn như trong tưởng tượng.

Điều này làm hắn cảm thấy mất hết thể diện, thẹn quá hóa giận.

Khống Nguyên Thuật của hai người không chênh nhau là bao, Dương Khai bởi vì mới lĩnh ngộ, còn không làm đến mức hoàn mỹ, còn Lục Diệp lại vì thánh nguyên của thân thể này không đủ hùng hồn tinh khiết, không thể phát huy toàn bộ thực lực, khống chế thánh nguyên chiến đấu với Ma diệm của Dương Khai liền rơi xuống thế yếu.

Thánh nguyên rơi xuống thế yếu, lực lượng thần thức không thể áp chế đối phương, thân thể không mạnh mẽ bằng, giao đấu một hồi, Lục Diệp liền chồng chất vết thương, sắp thấy không chống đỡ nổi.

Dương Khai không nói một lời, chỉ điên cuồng áp chế đối phương, trường kiếm Ma diệm thỉnh thoảng tạo thành chút tổn thương. Nhưng làm Dương Khai cực kỳ buồn bực, đó là Ma diệm trước giờ luôn thuận lợi dù cho dính lên người đối phương, trên người đối phương lóe lên ánh sáng xanh dập tắt mất. Không biết ánh sáng xanh kia là gì, lại khắc chế Ma diệm của mình, chỉ tạo thành tổn thương da thịt, không tổn thương tới căn bản.

Nếu đã quyết tâm muốn tiêu diệt kẻ địch không rõ nguyên do ày, Dương Khai tự nhiên không thể che giấu nữa.

Hắn không sử dụng lực lượng không gian.
Không Gian Nhận tự sáng tạo còn chưa đại thành, dùng để đánh lén bất ngờ là lựa chọn tốt nhất. Nếu một chiêu không trúng, làm cho đối phương có phòng bị, vậy sẽ không còn hiệu quả.

Hắn đang tìm cơ hội thích hợp, chuẩn bị cho Lục Diệp một cái bất ngờ. Chỉ cần bị Không Gian Nhận của hắn đánh trúng, vậy Lục Diệp không chết cũng phải trọng thương!

Không ngờ tới, Dương Khai điên cuồng áp chế cũng khơi dậy lửa giận của Lục Diệp, sau một lần nữa bị thương, Lục Diệp quát khẽ: - Tiểu bối ngươi muốn chết!

Vừa nói, trong miệng Lục Diệp bỗng nhiên phun ra ngụm máu tươi màu đen, máu này có mùi gắt mũi, khiến người ta ngửi phải mà muốn ói, chứa đựng uy năng khủng bố, giống như là tinh huyết của hắn.

Tinh huyết hóa thành sương máu, bỗng ngưng ngưng tụ lại một điểm liền vỡ tung, sau đó Lục Diệp phất tay, trên tay đột ngột xuất hiện một cây thước ngắn màu xanh đen.

Cây thước ngắn chỉ dài cỡ hai bàn tay, rộng khoảng lòng bàn tay nắm lại, nhìn không có gì nổi bật. Nhưng khi vật này xuất hiện, trái tim của Dương Khai bỗng đập mạnh, cảm giác nguy cơ vô hình trào lên dưới đáy lòng.

Hắn rất ít khi xuất hiện cảm giác này, nhưng mỗi lần sinh ra cảm giác như thế, vậy có nghĩa là nguy cơ không thể tưởng tượng đang tới.

Lục Diệp toát ra nụ cười dữ tợn, điên cuồng truyền thánh nguyên vào trong cây thước đen, bỗng chốc, trời đất trở nên tối tăm.

Dường như tất cả ánh sáng đều bị cây thước kia hấp thu hết, khiến cho Dương Khai cũng không thể thấy được cảnh tượng xung quanh, ngay cả Diệt Thế Ma Nhãn cũng không thấy được gì.

Bão cát vẫn tràn ngập trong khe núi, đột ngột ngừng lại, hạt cát bay bay, tiếng gió rít ngừng bặt.

Sắc mặt Dương Khai đại biến, thoáng cái, hắn phát hiện thánh nguyên bỗng không vận chuyển, mặc kệ hắn thúc đẩy thế nào cũng không dùng được bao nhiêu lực lượng, thậm chí cả thức hải cũng không chịu nổi.

Trong bóng tối, dường như có thứ gì đập tới, hơi thở chết chóc ập vào mặt, đó là hơi thở hủy diệt tất cả, khiến người ta rợn gáy.

Không đỡ nổi! Cũng không đỡ được!

Trong đầu Dương Khai lập tức lóe lên đủ mọi ý tưởng, biết mặc kệ vận dụng thánh nguyên hay thần thức đều không thể chống đỡ một đòn quỷ dị kinh hồn này. Dù cho muốn trốn, dưới tình trạng thánh nguyên thần thức bị áp chế toàn diện, hắn cũng không thể nhúc nhích, càng không thể xé rách không gian. Trong chớp nhoáng, ngón tay của Dương Khai ngưng tụ ra một giọt Kim huyết, sức sống cùng dao động khí huyết khiến người ta kinh sợ lan tràn, ngay sau đó giọt Kim huyết này biến thành ánh sáng vàng, đâm vào trong bóng tối.

Hơi thở sức sống cùng diệt thế đụng vào nhau, khắc chế lẫn nhau, bất ngờ, là không có tiếng nổ truyền ra, chỉ có ánh sáng vàng và đen giao chiến trong khe núi, nhất thời ngang ngửa, kỳ phùng địch thủ.

- Sao lại thế này? Lục Diệp cuối cùng biến sắc, tuy rằng trước đó bị Dương Khai áp chế đủ đường, nhưng hắn vẫn không ra hết thủ đoạn, không chút hốt hoảng. Hiện tại đã vận dụng bí bảo mạnh mẽ như thế, hắn đã có ý nhất quyết giết Dương Khai, càng tin tưởng Dương Khai không có năng lực chống đỡ một đòn này.

Ngoài dự liệu của hắn, mình nện xuống một thước, tình cảnh máu thịt tung tóe không có xuất hiện, lực lượng khí huyết cuồn cuộn như biển sinh ra, liền ngăn cản công kích của hắn.

Nhất định phải sớm giết kẻ này! Trong đầu Lục Diệp xẹt qua ý này, sắc mặt trở nên cực kỳ hung ác.

Chỉ là võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh, không ngờ lại có thể chống đỡ được mình, nếu để cho hắn trưởng thành, chẳng phải sẽ vô địch thế gian? Bóp chết tất cả nguy hiểm từ trong trứng nước, đây là kinh nghiệm mấy vạn năm qua của Lục Diệp, cũng là nguyên tắc hành động của hắn.

Lúc này, hắn thật sự coi Dương Khai là cái đinh trong mắt, gai trong thịt, không loại trừ không thoải mái.

Trong mặt xẹt qua một tia hung ác, lại phun ra một ngụm tinh huyết, chống lại ánh sáng vàng. Ánh sáng đen cũng bỗng tăng mạnh khí thế, từ từ bao trùm ánh sáng vàng, sắp thấy bao phủ Dương Khai, nuốt trọn tất cả.

Dương Khai bấm tay búng ra, lại một giọt Kim huyết bắn ra, ánh sáng vàng lại hung hăng chiếu rọi bốn phương, xuyên thủng ánh sáng đen phong tỏa.

- A... Lục Diệp kinh dị hét lên, sau đó màu đen tán loạn, ánh sáng tái hiện nhân gian.

Trong khe núi, bất luận là Dương Khai hay Lục Diệp đều đứng chỗ cũ, có điều lúc này Lục Diệp lảo đảo, sắc mặt tái nhợt, có vẻ trọng thương nguyên khí.

Còn sắc mặt Dương Khai dù khó coi, nhưng không bị thương, vẫn tràn đầy sức mạnh.

Xuyên qua sương mù đỏ, Dương Khai nhìn chằm chằm Lục Diệp, trong mắt xẹt tia sáng lạnh như núi tuyết thổi tới, lạnh thấu tới xương.

Lục Diệp liền không khỏi rùng mình!

Một lưỡi dao đen đột nhiên ập tới từ phía trước, không chờ Lục Diệp đề phòng, đã đánh tới trước mặt.

Lục Diệp hoảng hốt, vội vàng lách mình, tránh né yếu hại, nhưng đồng thời, cảm giác đau nhói truyền tới từ tay trái.

Quay đầu nhìn lại, Lục Diệp kinh hồn bạt vía, hắn phát hiện một cánh tay của mình đã bị đạo công kích kia chém rớt mất.

Rốt cuộc là thứ công kích gì, thậm chí mình cũng không phát hiện ra, không có một chút hơi thở, uy lực mạnh mẽ đến thế?

Hơn nữa khiến Lục Diệp hết sức hoảng sợ, là cánh tay cụt rơi xuống rõ ràng ngắn hơn một đoạn, không thể ghép liền với vết thương, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Trong lúc hắn đang kinh sợ, ở đối diện, Dương Khai đã tuôn sát khí như thủy triều, đang chuẩn bị thừa cơ trọng thương đánh chết, Lục Diệp lại lách mình, hóa thành ánh sáng đỏ vội vàng bỏ chạy.

Không biết hắn vận dụng bí thuật gì, đợi cho thần thức của Dương Khai nhận ra bóng hắn, đối phương đã chạy ra xa 5 dặm.

Chương 1231: Hạnh phúc bay tới.

Ở trong Lưu Viêm Sa Địa không thể bay, chớp mắt chạy ra xa mấy dặm, loại bí thuật này cực cao, nhưng còn chưa xong, khí tức Lục Diệp lóe lên biến mất, lại chạy ra xa hơn 3 dặm.

Dương Khai sắc mặt hung ác, vừa khiếp sợ vì đối phương có thủ đoạn quỷ dị ùn ùn, trong lòng cũng rất kiêng kỵ.

Mình đã đánh ra Không Gian Nhận, nhưng lại không thể chém đối phương làm hai khúc, để hắn trốn thoát. Hơn nữa cây thước đen kia không biết là bí bảo gì, chỉ tùy ý vung lên là mình phải mất 2 giọt Kim huyết mới chống đỡ được.

Bí bảo Hư cấp không có uy năng mạnh mẽ như thế, giải thích duy nhất là cây thước đen trên tay đối phương chính là bí bảo cấp Hư Vương!

Lưu Vân Cốc lại có bí bảo cấp Hư Vương? Còn ở trên người Lục Diệp?

Tuy rằng không rõ vì sao Lưu Vân Cốc lại làm như thế, nhưng hắn đã quyết tâm, nhất định phải thừa lúc Lục Diệp trọng thương mà giết chết, bằng không chờ hắn khôi phục lại, sẽ không dễ dàng như vậy nữa.

Vừa nghĩ vậy, Dương Khai đang chuẩn bị thi triển Phong Lôi Vũ Dực đuổi theo, bên tai bỗng nghe tiếng nhiều người hô to gọi nhỏ, giọng diệu có chút hoảng sợ thất thố.

Chính là đám tinh anh đang tranh giành Hồng Chúc Quả phát ra.

Khúc Trường Phong gầm lên, Phương Thiên Trọng ngăn cản, Ngụy Cổ Xương kinh hô, còn có Doãn Tố Điệp yêu kiều hô to... Gần như nháy mắt cùng vang lên, rõ ràng bên kia đã xảy ra điều biến cố.

Ngay sau đó Dương Khai bỗng nghe tiếng động nhỏ, như là thứ gì vỡ vụn, sau đó một đoàn ánh sáng đỏ từ bên chỗ chiến đấu bay thẳng sang bên này, hơn nữa hướng bay nhắm vào mình.

Dương Khai không nghĩ nhiều, trực tiếp đưa tay chộp lấy, bởi vì hắn cảm giác được đoàn ánh sáng đỏ kia có năng lượng kinh người, nhưng không phải công kích gì.

Tay cầm ấm áp, trong mũi tràn đầy mùi trái cây nồng nàn.

Dương Khai nhướng mày, xem kỹ vật mình nắm được, kinh hô: - Hồng Chúc Quả?

Hắn căn bản không ngờ, mình không có chú ý Hồng Chúc Quả, nhưng trong lúc mọi người tranh giành, linh quả nghịch thiên này lại bị đánh bay tới tay hắn.

Chỉ là hiện tại Hồng Chúc Quả đã không còn nguyên vẹn, dường như bị thứ gì cắt qua. Trên tay Dương Khai cũng chỉ là 1/6 của nguyên trái Hồng Chúc Quả.

Phần thịt quả tươi mới lộ ra ngoài, mùi thơm tràn ra, Dương Khai nhất thời sững sờ.

Ngay sau đó, hắn cả kinh biến sắc, vội thả ra thần niệm cảm giác động tĩnh của những người khác, liền nhanh chóng thả lỏng. Hắn phát hiện các tinh anh tranh giành Hồng Chúc Quả vẫn còn đang trong tranh giành, chẳng qua bọn họ không thể lấy được một trái linh quả nguyên vẹn, mà là mười mấy người một tổ, nhìn chằm chằm một phần trái cây.

- Ngươi dám... Khúc Trường Phong gầm lên, chưa dứt lời liền bị một đạo công kích đánh cho im tiếng, sau đó nam nhân lạnh lùng từ Tinh Đế Môn đánh một chiêu ảo, rút ra đằng sau, trước ánh mắt kinh ngạc giận dữ của mọi người, thản nhiên rời đi, nhanh chóng biến mất.

Nhưng không có một ai muốn giữ hắn lại, đầu tiên là còn mấy phần trái cây chưa quyết định sở hữu, một hai người không thể cầm chân hắn được. Vào lúc này, ai lại đi làm chuyện tốn sức không được lợi? Ánh mắt đều tập trung vào mấy phần trái cây bị cắt ra.

Lại một phen tranh giành hỗn loạn.

Thấy tình cảnh này, Dương Khai yên tâm, vừa đau lòng vì dược hiệu của Hồng Chúc Quả trôi mất, cũng vội lục lọi nhẫn không gian.

Loại linh quả nghịch thiên này không thể chứa đựng trong hộp ngọc bình thường, muốn bảo trì dược hiệu của nó, nhất định phải sử dụng hộp thuộc tính mộc.

Cũng may trong nhẫn không gian của Dương Khai có nguyên liệu thuộc tính mộc, chỉ một lát sau, hắn lấy ra mấy khúc Thanh Linh Mộc, sau đó vận dụng thánh nguyên, hai ba cái liền chế tạo thành chiếc hộp gỗ thô sơ, sau đó bỏ mảnh Hồng Chúc Quả vào đó, đậy nắp lại, cuối cùng thở phào.
Nếu như sớm biết sẽ xuất hiện tình huống này, hắn đã sớm chuẩn bị sẵn hộp gỗ, không tới mức chuyện tới nơi mới bối rối vội vàng.

Thanh Linh Mộc chế thành hộp gỗ dù không tệ, nhưng nếu để thời gian dài, vậy dược hiệu của một chút Hồng Chúc Quả cũng sẽ trôi hết, chờ sau này Dương Khai xử lý đơn giản một chút, mới tránh xảy ra chuyện đó.

Nhưng trước mắt hắn không có thời gian mà làm, đành tạm chấp nhận thế này, đợi rảnh tay rồi tính.

Hơn nữa, bị chậm trễ một chút, hắn cũng đành bỏ qua kế hoạch truy sát Lục Diệp, đối phương đã sớm chạy khỏi phạm vi thần niệm, không biết trốn chỗ nào.

Ở bên ngoài khe núi, mấy mảnh Hồng Chúc Quả trải qua trận tranh giành hỗn loạn, cuối cùng rơi vào mấy nhà.

Những tinh anh cướp được mảnh Hồng Chúc Quả đều mừng ra mặt, những người không cướp được thì đấm ngực giậm chân, thở dài không thôi, trong mắt bắt đầu lấp lóe hung dữ. Còn trên chiến trường ban đầu, nằm lại 7-8 thi thể, đều chết rất thảm, không biết bị ai đánh chết trong quá trình tranh giành.

Vừa rồi tràng cảnh hỗn loạn, các loại bí bảo võ kỹ đều bùng lên, mỗi người dốc hết sức, căn bản không còn lòng dạ chú ý những người khác, cho nên thế lực có người chết biết rõ kẻ thù trước mắt, lại bất hạnh không xác định được mục tiêu, lại không dám hành động tùy tiện, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Mấy mảnh Hồng Chúc Quả bị người giành được thu vào trong nhẫn không gian, mọi người lại không hẹn mà cùng chạy tới khe núi.

Bọn họ đều thấy rõ có một mảnh Hồng Chúc Quả bắn vào trong này, thẳng đến lúc này mới rút tay ra tiếp tục tranh giành.

Nhưng bên trong khe núi tràn ngập sương mù đỏ, ở bên trong không thể thấy được thứ gì bằng mắt thường, thần niệm thả ra, đủ loại thần thức giao nhau, thỉnh thoảng truyền ra mấy tiếng hừ nặng bị kẻ khác đánh lén, dẫn tới mọi người không dám thả thần thức ra quá xa.

Tìm cả buổi, thẳng đến khi sương mù đỏ trong khe núi dần tan, cũng không ai tìm được mảnh Hồng Chúc Quả bay vào, chỉ dùng ánh mắt hoài nghi nhìn những người khác, âm thầm cảm thấy ngoài mình ra, những thế lực khác đều có thể chiếm được mảnh Hồng Chúc Quả cuối cùng, nhưng không có lộ ra.

Dương Khai thầm sảng khoái, vốn hắn đang nghĩ lấy được mảnh Hồng Chúc Quả thì làm sao thoát thân, không ngờ sương mù che phủ khe núi lại giúp đỡ cho hắn. Hiện tại mọi người còn sống đều tụ tập ở đây, hắn tự nhiên có thể thoải mái đục nước béo cò.

Đại Diên lại lén liếc Dương Khai, thầm cau mày.

Nàng nhớ lúc tranh giành Hồng Chúc Quả, Dương Khai còn đang trong cảm ngộ, nếu Hồng Chúc Quả bay về phía bên này, vậy có khả năng lấy được nhất chính là Dương Khai. Tuy nhiên nàng không có chứng cớ, càng không thể bán đứng Dương Khai, cho nên chỉ liếc một cái liền thu hồi ánh mắt, thần sắc bình thường đứng đó.

Không chỉ mỗi mình Đại Diên có hoài nghi này, tuy nhiên bọn họ cũng giống Đại Diên, không thể nào xác định chân tướng. Dù có lòng muốn hỏi Dương Khai, nhưng dù sao Dương Khai ở cùng với Ngụy Cổ Xương, những người hoài nghi đều không dám làm bừa.

- Các vị, các vị... Lý Ấu Nam Dược Đan Môn vẻ mặt chua xót, bỗng nhiên đứng ra, chắp tay xung quanh nói: - Các vị xin nghe một lời của Lý mỗ.

Mọi người đều lạnh lùng nhìn hắn, các thế lực lấy được mảnh Hồng Chúc Quả đều cảnh giác, những thế lực không lấy được thì lạnh nhạt, tuy nhiên đều muốn biết Lý Ấu Nam bây giờ muốn làm gì, cho nên tràng cảnh rất yên lặng.

- Các vị, Hồng Chúc Quả không giống những linh quả khác, không thể để trong hộp ngọc. Hơn nữa hiện tại Hồng Chúc Quả bị tên khốn kia cắt thành nhiều mảnh, càng không thể để trong hộp ngọc. Một khi làm thế, dược hiệu sẽ nhanh chóng trôi mất, chỉ sợ không chờ các người rời Lưu Viêm Sa Địa, loại linh quả nghịch thiên này sẽ mất tác dụng, biến thành một đống phế vật.

- Không được để trong hộp ngọc? Khúc Trường Phong biến sắc, vội mở nhẫn không gian lấy ra một hộp ngọc.

Vừa lấy ra hộp ngọc, không ít người toát ra ánh mắt tham lam, nhìn chằm chằm Khúc Trường Phong.

Xem ra, các thiên kiều Chiến Thiên Minh quả nhiên có thủ đoạn, ở trong tình huống nhiều người tranh giành, vẫn có thể cướp được một phần.

Phương Thiên Trọng, Doãn Tố Điệp, cùng một nam nhân tướng mạo thô lỗ nhưng khí thế kinh người, nghe lời này cũng đều nghiêm mặt, tập trung nhìn Lý Ấu Nam.

- Không thể cất trong hộp ngọc, vậy phải dùng cái gì, ngươi nên biết chứ?

Khúc Trường Phong không khách khí hỏi.

Lý Ấu Nam toát ra vẻ đắc ý, khẽ vuốt cằm nói: - Tự nhiên Lý mỗ biết.

- Vậy xin Lý huynh chỉ giáo! Phương Thiên Trọng chắp tay.

Lý Ấu Nam cười hắc hắc, đáp lễ: - Không dám không dám, chỉ là Lý mỗ từ nhỏ khổ học thuật luyện đan, hiểu biết dược lý hơn các vị một chút. Dù là có thể nói cho mọi người biết cách cất giữ, nhưng trong chiến đấu vừa rồi, một vị sư đệ của Lý mỗ trọng thương, suýt nữa mất mạng, rốt cuộc là ai xuống tay, Lý mỗ tự hiểu, không chỉ ra ở đây...

Hắn nói vậy, ánh mắt quét xung quanh, ý muốn gây khó dễ rõ ràng.

Mọi người thế mới biết hắn có chủ ý gì.

Các tinh anh Dược Đan Môn trong lần tranh giành này không lấy được gì, Lý Ấu Nam rõ ràng là muốn thừa cơ hội này kiếm lợi lộc, bằng không hắn đã không lấy ra chuyện sư đệ bị thương làm to chuyện.

Nếu là bình thường, quả thật không ai lại vô duyên vô cớ đi đả thương đệ tử tinh anh Dược Đan Môn, nhưng trước khác nay khác. Trong lúc tranh giành Hồng Chúc Quả, ai lại để ý ngươi có phải đệ tử Dược Đan Môn hay không, không nặng tay đã là nương tình rồi, chỉ là trọng thương mà thôi, không phải mất mạng.

Huống chi, còn có 7-8 tinh anh khác chết trong tranh giành, so sánh lại, võ giả Dược Đan Môn đã rất may mắn.

Tuy rằng thầm bĩu môi xem thường, nhưng không ai nói gì.

Phương Thiên Trọng khẽ nhíu mày, trong lòng lại hiểu rõ, trầm giọng nói: - Nếu như Lý huynh chịu nói cho Phương mỗ cách bảo quản, đợi sau khi ra khỏi Lưu Viêm Sa Địa, Lôi Đài Tông sẵn sàng trả 1 triệu thánh tinh cám ơn!

Chương 1232: Giao dịch.

Một triệu... Ha ha. Lý Ấu Nam cười khẽ, dáng vẻ lơ đễnh, nhìn Phương Thiên Trọng nói:

- Phương huynh cho là cơm Hồng Chúc Quả này chỉ đáng giá một triệu? Nếu quả thật như vậy, Lý mỗ đành phải cáo từ!

- Năm triệu! Vẻ mặt Phương Thiên Trọng không thay đổi nhưng giá cả đã tăng gắp năm lần.

Bước chân vừa nâng lên của Lý Ấu Nam hạ xuống, hắn lộ ra vẻ băn khoăn.

Lần này tuy Dược Đan Môn của hắn không thể cướp được Hồng Chúc Quả, nhưng nếu mỗi thế lực cướp được Hồng Chúc Quả đều cho hắn năm triệu, vậy gặt hái chuyến này cũng không nhỏ.

Huống chi, cơm Hồng Chúc Quả bị cắt ra cũng không có giá trị nghịch thiên như vậy.

Cho nên hắn nhất thời do dự, trong lòng suy xét xem có nên tiếp tục nâng giá hay không.

Ngay khi hắn đang trầm tư, bên kia Lưu Ly Môn, Doãn Tố Diệp bỗng chuyển mắt đẹp về phía Đại Diên, sau đó đôi môi đỏ mọng của nàng ta mấp máy, có vẻ như đang truyền âm cho Đại Diên.

Đôi mi thanh tú của Đại Diên cau lại, trên mặt hiện lên vẻ bất mãn, nhưng cũng truyền âm lại.

Ngay lập tức, dung nhan kiều mỵ của Doãn Tố Diệp tràn đầy biểu tình vui mừng, cười khanh khách nói: - Mấy vị sư huynh, tiếp tục bàn bạc đi, tiểu muội xin cáo từ trước.

Nói như vậy, những tinh anh của Lưu Ly Môn lại nhanh chóng rời đi theo nàng ta.

Mọi người kinh ngạc vô cùng, bởi vì vừa rồi Doãn Tố Diệp bằng vào bí bảo dải lụa màu trên tay, khí thế tranh giành một phần cơm quả với mọi người. Không ngờ rằng khi chưa có được cách bảo tồn nàng ta đã rời khỏi.

Nhưng rất nhanh, mọi người liền bình tĩnh.

Ở đây bàn về tinh thông đạo dược lý, ngoại trừ đệ tử tinh anh xuất thân Dược Đan Môn là Lý Ấu Nam thì còn có Đại Diên! Xem ra Doãn Tố Diệp có được một số tin tức từ Đại Diên, cho nên mới dứt khoát rút lui.

Người mang trọng bảo, Doãn Tố Diệp hiển nhiên không muốn ở lại nơi thị phi này.

Trong chốc lát, ánh mắt nóng rực của mọi người đều bắn về phía Đại Diên, dường như muốn biết được cách phù hợp bảo tồn dược hiệu của Hồng Chúc Quả từ chỗ nàng ta.

Lý Ấu Nam thấy vậy, biết nếu mình không đồng ý, năm triệu kia sẽ không có phần của mình, điều này làm tâm tình hắn như đưa đám. Hắn đã quên mất sự có mặt của Đại Diên. Nữ tử này tuy xuất thân Lưu Ly Môn nhưng vì một vài nguyên nhân đặc biệt mà luôn nghiên cứu đạo dược lý, cho nên chắc chắn cũng biết cách bảo tồn Hồng Chúc Quả. Hắn vô cùng ảo não, vội vàng gật đầu, nói với Phương Thiên Trọng: - Được, năm triệu thì năm triệu, nghe theo lời Phương huynh!

Phương Thiên Trọng khẽ gật đầu. Cũng không có ý nuốt lời, Lý Ấu Nam nhanh chóng truyền âm mấy câu. Phương Thiên Trọng suy xét một lát rồi lặng lẽ mang mọi người của Lôi Đài Tông rời đi nhanh chóng.

Bên kia, Khúc Trường Phong và đại hán với diện mạo tục tằng nhưng khí thế kinh người lưỡng lự hồi lâu, đều truyền âm nói gì đó với Lý Ấu Nam, sau đó đều hài lòng rời đi.

- Chúng ta cũng đi thôi. Ngụy Cổ Xương toét miệng cười, hắn cũng nhận được một phần cơm Hồng Chúc Quả. Tuy rằng lần này Ảnh Nguyệt Điện tới rất ít người, chỉ có hai người là hắn và Đổng Huyên Nhi, vậy mà hắn lại vô cùng may mắn. Hắn hoàn toàn không ôm hi vọng gì, nhưng không ngờ khi đệ tử Tinh Đế Môn cắt ra Hồng Chúc quả, một phần cơm quả bay đến trước mặt hắn, ngay lập tức bị hắn thu vào, có thể nói là vô cùng dễ dàng. So với những người khác phải đánh nhau sống chết mới đoạt được một phần thì hắn quả là có vận khí tốt.

Dường như vận rủi từ khi vào tầng thứ ba Lưu Viêm Sa Địa đã biến mất.

Mà với quan hệ thân mật giữa Đại Diên và Đổng Huyên Nhi, tất nhiên nàng ta sẽ không keo kiệt nói cho hắn cách bảo tồn, hắn thật ra không cần phải giao dịch gì với Lý Ấu Nam.

- Ngụy huynh chậm đã! Lý Ấu Nam vừa thấy hắn cũng muốn đi, vội vàng lên tiếng ngăn cản.

- Sao vậy, Lý huynh có gì cần chỉ giáo? Ngụy Cổ Xương chợt dừng bước, bỗng quay đầu lại, sắc mặt lạnh lẽo, âm thầm ngưng tụ lực lượng, tùy thời chuẩn bị ra tay. Thấy dáng vẻ như gặp kẻ địch của hắn, Lý Ấu Nam lập tức biết đối phương hiểu lầm, không ngừng xua tay nói: - Ngụy huynh đừng khẩn trương như vậy, tuy nói Lý mỗ và Ngụy huynh không có mấy lần qua lại, nhưng Lý mỗ cũng không phải hạng người gian trá gì, điểm này Ngụy huynh cũng hiểu rõ.

Ngụy Cổ Xương nghe vậy, vẻ cảnh giác trên mặt tản đi một chút, khẽ vuốt cằm nói: - Lý huynh làm người thế nào, Ngụy mỗ cũng biết, chỉ là... Ha ha, nơi này không nên ở lâu.

Hắn nói vậy, như vô tình như cố ý nhìn xung quanh, rất nhiều võ giả không tranh đoạt được Hồng Chúc Quả đều nhìn chằm chằm Ngụy Cổ Xương, dường như đang nghĩ có nên ra tay giữ lại hắn hay không.

Thấy vậy, Lý Ấu Nam cất giọng nói: - Chư vị, đợi một chút chớ nóng vội, nếu là Hồng Chúc Quả hoàn chỉnh, còn đáng để mọi người tranh đoạt, nhưng lúc này, Hồng Chúc Quả đã bị cắt làm mấy phần, Ngụy huynh chỉ được một phần trong đó mà thôi, rốt cuộc dược hiệu là bao nhiêu còn chưa biết được, các vị hẳn không muốn vì một thứ không xác định mà chọc phải một kẻ địch mạnh mẽ chứ?

Lý Ấu Nam nói chuyện vì Ngụy Cổ Xương, kéo hắn ra khỏi lốc xoáy thị phi này, điều này khiến biểu tình của Ngụy Cổ Xương cực kỳ cổ quái.

- Lý huynh, ta chỉ hỏi một câu, Hồng Chúc Quả bị cắt ra, có dược hiệu giúp cường giả Phản Hư Cảnh đột phá gông cùm xiềng xích sao? Một thanh niên áo trắng cau mày hỏi, phần ngực của bộ quần áo trên người thanh niên có thêu một đám mây trắng.

Đây lầ dấu hiệu của tông môn Phiêu Miểu Điện.

- Đường huynh hỏi thật hay. Lý Ấu Nam gật đầu. - Nhưng vấn đề này thứ cho ta không thể trả lời, bởi vì ngay cả Hồng Chúc Quả, Lý mỗ chỉ nghe nói mà thôi, đây là lần đầu tận mắt thấy. Ta tin rằng vấn đề này dù là gia sư cũng không có cách đưa ra đáp án chính xác. Nhưng dược hiệu của Hồng Chúc quả, đúng là có khả năng giúp cường giả Phản Hư Cảnh đột phá gông cùm xiềng xích, chỉ là có khả năng mà thôi, giờ này bị chia làm mấy phần, khả năng này... Không cần Lý mỗ nói, Đường huynh cũng rõ ràng.

Thanh niên họ Đường của Phiêu Miểu Điện cau mày suy tư một hồi, gật đầu nói: - Ta biết, cáo từ!

Nói xong, lập tức mang đệ tử của Phiêu Miểu Điện rời đi.

Võ giả thế lực khác thấy Đường Dũng Nhất của Phiêu Miểu Điện không quan tâm tới Hồng Chúc Quả nữa, đều thở dài một tiếng, nhao nhao rời khỏi chỗ này.

Trong chốc lát, chỉ còn lại hai nhóm người Dược Đan Môn và Ảnh Nguyệt Điện ở sơn cốc.

Ngụy Cổ Xương cười mà như không nhìn Lý Ấu Nam, từ đầu đến cuối, hắn cũng không nói gì, nhưng nụ cười kia có thâm ý sâu sắc, hắn không tin Lý Ấu Nam giúp mình mà không có lý do. Đối phương hiển nhiên là có mưu đồ mới làm vậy. Nhưng đối phương không nói, Ngụy Cổ Xương cũng không ngu xuẩn đến mức đi hỏi.
- Hiện tại Ngụy huynh có thể nói chuyện tử tế với tại hạ một chút rồi chứ? Lý Ấu Nam tự đắc nhìn Ngụy Cổ Xương, dường như cảm thấy mình đuổi mọi người đi chỉ với vài ba câu là rất giỏi.

- Lý huynh có chuyện gì cứ việc nói. Ngụy Cổ Xương khẽ gật đầu.

- Tại hạ muốn hỏi một chút, Ngụy huynh có ý định bán một phần Hồng Chúc Quả kia ra không? Lý Ấu Nam không quanh co lòng vòng nữa, hỏi thẳng vào vấn đề.

- Bán ra? Con ngươi của Ngụy Cổ Xương co lại. - Lý huynh muốn mua? - Đúng vậy. Lý Ấu Nam nghiêm túc gật đầu.

Ngụy Cổ Xương cười ha ha nói: - Không phải vừa rồi Lý huynh nói, một phần Hồng Chúc Quả này giá trị không bằng lúc trước, không biết vì sao Lý huynh muốn mua thứ này?

Lý Ấu Nam nghe vậy, lắc đầu, nghiêm nghị nói: - Cho dù cơm Hồng Chúc Quả này giá trị không nhiều bằng lúc trước, nhưng nó là linh quả nghịch thiên vạn năm không có. Dược Đan Môn ta dốc sức nghiên cứu các loại linh thảo linh dược, luyện chế đan dược. Lúc này có cơ duyên bày trước mắt, nếu Lý mỗ không làm gì, chỉ sợ rằng khi về tới Dược Đan Môn, nhất định sẽ bị các vị trưởng bối trách phạt. Mua nó về, nói không chừng còn có thể để trưởng bối trong môn nghiên cứu, giúp tăng mạnh thuật luyện đan không phải là chuyện không thể. Dĩ nhiên, nếu Ngụy huynh đồng ý bán phần Hồng Chúc Quả kia cho Lý mỗ, Lý mỗ có thể đảm bảo, chẳng những có thể thay mặt Dược Đan Môn cho Ảnh Nguyệt Điện đủ thù lao, thậm chí còn có thể thay năm vị trưởng lão trong môn đồng ý luyện chế đan dược miễn phí năm lần cho huynh!

Ngụy Cổ Xương vốn không cho là đúng, nhưng sau khi nghe được điều kiện cuối cùng, sắc mặt lập tức biến đổi, lời cự tuyệt không thốt ra được.

Dược hiệu của Hồng Chúc Quả dù sao cũng chỉ là nghe đồn, rốt cuộc giá trị thế nào, không ai biết được. Nói không chừng sau khi bị cắt ra đã không còn giá trị, nhưng cơ hội năm vị trưởng lão của Dược Đan Môn luyện chế đan dược thì vô cùng khó có được.

Những năm này, trong những lần ít ỏi mà năm vị trưởng lão kia luyện đan, mỗi một lần ra tay đều bởi vì các thế lực khác tiêu tốn rất nhiều mà mời được.

So sánh như vậy, Ngụy Cổ Xương ngược lại khó có thể lựa chọn.

Nhưng rất nhanh, hắn liền lên tiếng: - Lý huynh, cho dù Ngụy mỗ không nói, chắc chắn huynh cũng biết chuyện này không phải do ta quyết định. Nếu huynh thật sự muốn mua một phần Hồng Chúc Quả của Ngụy mỗ thay mặt Dược Đan Môn, không ngại đợi đến khi ra khỏi Lưu Viêm Sa Địa, để tiền bối Dược Đan Môn đích thân tới Ảnh Nguyệt Điện trao đổi. Lời nói của ta và huynh ở đây không có tác dụng gì.

- Điều này Lý mỗ tất nhiên là hiểu. Lý Ấu Nam thấy Ngụy Cổ Xương không cự tuyệt ngay, dường như có thể thương lượng, không khỏi vui mừng, nói: - Một khi đã như vậy, chuyện này sẽ chờ sau khi Lưu Viêm Sa Địa đóng cửa, để hai trưởng bối trong môn của chúng ta thương thảo.

- Vậy được rồi. Ngụy Cổ Xương cũng hài lòng gật đầu. - Nếu Lý huynh không còn chuyện khác, tại hạ xin cáo từ trước.

- Mời Ngụy huynh! Lý Ấu Nam cười ôn hòa, dĩ nhiên không ngăn trở nữa.

Chờ đến khi trong sơn cốc không còn người ngoài, sắc mặt Lý Ấu Nam mới trầm xuống, nhìn về một chỗ của sơn cốc, trong đó, có một thi thể khô cong không biết đã chết bao năm rồi.

Đây là sư đệ lần trước hắn lén phái ra để tìm Hồng Chúc Thai, nhưng bây giờ, sư đệ này không biết gặp phải thủ đoạn hiểm độc gì mà chết thê thảm như thế, hơn nữa ngay cả nhẫn không gian của hắn cũng không cánh mà bay.

Sắc mặt Lý Ấu Nam đầy khói mù, không nhắc tới chuyện của sư đệ này, bỗng giậm chân nói: - Đi, trở về tông môn!

- Hả? Lý sư huynh, bây giờ chúng ta trở về ư? Khoảng cách Lưu Viêm Sa Địa đóng cửa còn có hai ba tháng. Một nữ nhân trong đó giật mình nhìn Lý Ấu Nam.

- Không cần lưu lại, khu thiên tài địa bảo tầng thứ hai đã bị những người đó tìm tòi vô số lần, tầng thứ ba nguy cơ trùng trùng, thứ tốt chỉ sợ đã bị lấy hết. Bây giờ chúng ta mau trở về, báo lên chuyện Hồng Chúc Quả, nhìn xem có giành được tiên cơ hay không, để các vị sư thúc sớm tới trước mấy thế lực kia, thương lượng mua Hồng Chúc Quả.

- Vâng.

Lý Ấu Nam lại cười lạnh: - Cơm Hồng Chúc Quả dù bị bọn họ giành đi, đến cuối cùng chỉ sợ bọn họ cũng phải cầu Dược Đan Môn chúng ta. Về thứ này, ngoại trừ Dược Đan Môn, những người khác không hiểu gì nhiều, khẳng định không dám dùng bừa, cho nên, chúng ta vẫn chiếm tiên cơ.

Nghe hắn nói vậy, thần sắc của mấy đệ tử Dược Đan Môn không cướp được chỗ tốt đều chấn động. Vẻ khói mù và đưa đám của tất cả như bị ném ra ngoài chín tầng mây. Nét mặt mọi người thả lỏng, dường như đã nhận thấy giá trị to lớn của tông môn mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau