VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1216 - Chương 1220

Chương 1218: Vận may không tốt.

Khiến Đại Diên an tâm chính là, không đợi nàng lên tiếng muốn nhờ, Dương Khai đã chủ động ngược trở lại, khiến nàng âm thầm thở phào, thầm nghĩ người này và Ngụy Cổ Xương giao tình không tệ, nếu không thì tại sao mạo hiểm cứu người như vậy chứ? Một phen vất vả nữa, cuối cùng cũng đem toàn bộ ba người quay về bờ. Nhắc tới cũng kì quái, sau khi trên hồ dung nham kia không còn người nào, vốn dĩ những bong bóng lớn sùng sục như bị hồ dung nham nấu sôi không ngờ nhanh chóng lặn xuống, chỉ là mười mấy giây ngắn ngủi, hồ dung nham vây chặt đám người Ngụy Cổ Xương đến một tháng liền biến mất một cách kì lạ trong tầm mắt mọi người. Ở chỗ cũ chỉ còn xuất hiện rất nhiều khe nứt, mai rùa bị nướng đỏ rực, còn có thể thấy màu đỏ sẫm của đất ở mọi nơi. Dường như tất cả những khó khăn đã trải qua đều chỉ là ảo giác.

Kiểu cấm chế này, khiến Dương Khai cũng kinh ngạc, thầm nghĩ chả trách nhóm Ngụy Cổ Xương lại bị thất thủ ở đó không cách nào ra được. Nếu đổi là mình, chắc chắn cũng sẽ rơi vào trong đó. Nhưng mình chắc chắn sẽ không bị khốn đốn ở trong đó lâu như vậy, về trình độ ngưng luyện thánh nguyên, Ngụy Cổ Xương bọn họ không bằng mình. Mình hoàn toàn có thể mạo hiểm dùng Hạo Thiên Thuẫn làm điểm chống đỡ, thoát ra khỏi phong tỏa của hồ dung nham. Nhưng thánh nguyên trong cơ thể nhóm người Ngụy Cổ Xương lại không thể làm được điều này. Sau khi hồ dung nham biến mất không thấy nữa, lực lượng vốn dĩ trói buộc mai rùa cũng không còn sót lại chút gì, Đại Diên rất nhẹ nhàng có thể kéo mai rùa từ đằng xa kia về. Mai rùa này khiến Dương Khai rất hứng thú. Lực sát thương của dung nham như thế nào, hắn đã cảm nhận rất sâu sắc, mai rùa không ngờ lại có thể nổi phía trên, chống đỡ được lâu như vậy, chắc chắn không phải thứ bình thường. Khi nhóm Ngụy Cổ Xương khôi phục điều chỉnh hơi thở, Dương Khai liền nghiên cứu mai rùa này. Trên mai rùa đầy những rãnh đan xen dọc ngang, vừa nhìn có thể thấy được đây là thứ lâu năm. Hơn nữa rùa này chắc chắn là yêu thú trường thọ, ít nhất cũng đã sống hơn mấy vạn năm. Trên mai rùa đầy dấu vết của dấu ấn thời gian của lưu lại. - Đây là mai rùa Huyền Thủy Quy yêu thú bậc mười. Khi Dương Khai đang nghiên cứu vật này, bên tai bỗng nhiên truyền đến giọng nói êm nhẹ, không cần quay đầu lại cũng biết là Đại Diên đang nói. - Nàng biết sao? Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng. - Đúng, đã thấy qua trong một số điển tích. Đại Diên ngồi xuống, đưa bàn tay ngọc ngà vuốt ve lên hoa văn và rãnh của mai rùa, trên mặt lộ vẻ thương cảm.

- Chỉ là không biết nó vì sao bị người ta giết chết. Mai rùa này còn bị người ta tế luyện qua. Nếu không thì Đổng Huyên Nhi bọn họ bất luận thế nào cũng phát huy ra được lực lượng của nước tích chứa bên trong để bảo vệ. Thật là không nghĩ tới nơi như thế này lại còn có sự tồn tại của yêu thú bậc mười. Xem ra sau này hành sự nhất định phải cẩn thận mới được. Yêu thú bậc mười, đó tương đương với cấp bậc cường giả Hư Vương Cảnh! Đừng nói bậc chín, trên U Ám Tinh cũng chỉ là tồn tại phượng mao lân giác, nếu thực sự có yêu thú bậc mười xuất hiện bên ngoài, đó tuyệt đối là sự tồn tại thiên hạ vô địch, sẽ đem đến tai họa khủng khiếp cho cả U Ám Tinh. - Có thể ở đây không có yêu thú bậc mười, hoặc có thể nói, rất lâu trước có tồn tại, bây giờ không còn nữa. Dương Khai có điều suy nghĩ. - Ngươi làm sao lại khẳng định như vậy? Đại Diên ngạc nhiên nhìn hắn.

- Tùy ý nói thôi mà. Dương Khai cười ha hả, cũng không có giải thích. Hắn có được Tẩy Hồn Thần Thủy ở Lưu Viêm Sa Địa, biết trước kia ở đây có cường giả Hư Vương Cảnh chết. Có cường giả Hư Vương Cảnh chết ở đây, thì có một yêu thú bậc mười chết ở đây cũng rất bình thường. Chỉ là trải qua những điều này, Dương Khai mơ hồ cảm nhận Lưu Viêm Sa Địa này có chút không đơn giản, không phải là một nơi cấm địa bình thường. Bên trong nó vẫn còn cất giấu bí bảo gì đó. Lần này uy hiếp lớn của tầng thứ 3 yếu đi, khiến rất nhiều tinh anh đều có thể đi vào, cũng không biết rốt cuộc là sẽ dẫn đến xảy ra biến cố gì. Thấy dáng vẻ Dương Khai không muốn nói nhiều, Đại Diên cũng không hỏi tiếp, chỉ là mỉm cười, hướng về phía Dương Khai nói một cách thoải mái: - Làm quen lại từ đầu một chút, ta tên là Đại Diên, đệ tử Lưu Ly Môn! - Lưu Ly Môn?

Dương Khai ngạc nhiên. - Doãn Tố Điệp là gì của nàng? Nghe Dương Khai nhắc tới ba chữ Doãn Tố Điệp, giữa hai hàng lông mày Đại Diên thoáng vẻ chán ghét, nhưng rất nhanh thì khôi phục bình thường, thản nhiên nói: - Là sư muội của ta. Giọng nói của nàng không hiểu tại sao lại trở nên rất lãnh đạm một cách kì lạ. Dường như chỉ là vì sau khi nghe Dương Khai nghe đến Lưu Ly Môn, phản ứng đầu tiên lại là nữ nhân Doãn Tố Điệp kia. Điều này cũng không trách Dương Khai, hiểu biết và kiến thức của hắn đối với Lưu Ly Môn chỉ là biết một mình Doãn Tố Điệp mà thôi. Thời gian hắn đến U Ám Tinh cũng không lâu, cũng không phải là võ giả trưởng thành ở đây, nào có thể biết được những chuyện khác của Lưu Ly Môn. - Nữ nhân đó là sư muội của nàng? Dương Khai dường như muốn quan sát Đại Diện lại lần nữa, quan sát nàng từ trên xuống dưới, sắc mặt cổ quái. Đối với nữ nhân là Doãn Tố Điệp, Dương Khai cũng không thể nói là có ấn tượng tốt, nhưng cũng không có ác cảm gì, chẳng qua là cảm thấy người nữ nhân này có chút khéo léo, xinh đẹp quyến rũ mà thôi. Dường như cũng nổi danh như nhóm người Phương Thiên Trọng và Khúc Trường Phong, Ngụy Cổ Xương. Dương Khai không biết rằng rốt cuộc nàng tài giỏi bao nhiêu, nhưng vẻ đẹp của nàng tuyệt đối khiến danh tiếng của nàng tăng lên không ít. Bây giờ vừa thấy Đại Diên nói Doãn Tố Điệp lại là sư muội của nàng, điều này khiến Dương Khai rất ngạc nhiên. Đại Diên là người không tồi, hành sự rất khiêm tốn, căn bản không giống Doãn Tố Điệp đi đến đâu cũng là tiêu điểm chú ý của mọi người, hơn nữa dáng vẻ hai ngươi cũng khác nhau một trời một vực, hai nữ nhân này là tỉ muội, đương nhiên là kì quái.

Chỉ là ngạc nhiên một chút, Dương Khai rất nhanh ý thức được sự thất lễ của mình, vội vàng cười cười nói: - Chả trách nàng lợi hại như vậy, thì ra là xuất thân từ Lưu Ly Môn. - Ngươi cũng không tệ. Đôi mắt đẹp của Đại Diên nhìn Dương Khai chằm chằm, dường như muốn nhìn thấu sâu trong thần hồn của hắn. Tên Thánh Vương nhất tầng cảnh này, mỗi một biểu hiện vừa rồi cũng đều khiến nàng ngàn lần kinh ngạc. - Sao, thì ra Dương huynh lại không biết Đại Diên muội muội là người của Lưu Ly Môn à? Ngụy Cổ Xương từ bên kia cùng Đổng Huyên Nhi dắt tay nhau đi tới, nhìn dáng vẻ của họ, dường như đã khôi phục không ít. Dù sao vừa rồi Dương Khai cũng đã đưa cho bọn họ một chút đan dược, những đan dược có tác dụng hồi phục kia đều là thứ tốt do Dương Khai tự luyện chế. Nói về hiệu quả khôi phục thì những thứ có thể mua được ở bên ngoài không thể sánh ngang. - Chưa từng quen biết, hai chúng ta cũng chỉ là vô tình gặp giữa đường mà thôi, đúng lúc nhận được truyền tin của ngươi, liền một mạch chạy tới. Dương Khai đứng dậy hướng về phía Ngụy Cổ Xương cười cười. - Ngụy mỗ thay mặt chư vị sự đệ sư muội, cám ơn đại ân của hai vị! Ngụy Cổ Xương bước tới gần, cùng Đổng Huyên Nhi lập tức hành lễ, nói lời cảm ơn. Dương Khai vội vàng đỡ bọn họ dậy, còn không chờ hắn lên tiếng, Ngụy Cổ Xương vẻ mặt nghiêm túc nói: - Dương huynh, lần này nếu không phải huynh và Đại Diên muội muội kịp thời chạy đến. E rằng chỉ cần chậm một khắc, ta và Đổng Huyên Nhi đã xuống suối vàng rồi. Những thứ khác không nói, sau này nều cần đến Ngụy mỗ, cứ việc lên tiếng, dù có là núi đao biển lửa, Ngụy mỗ tuyệt đối không e ngại. Dường như tới giờ khắc này, Ngụy Cổ Xương mới chính thức muốn kết giao cùng Dương Khai. Trước hắn cùng Dương Khai tiếp xúc dung hòa, phần nguyên nhân lớn là vì mệnh lệnh của Tiền Thông, mặt khác bản thân hắn cũng khá có duyên với Dương Khai. Nhưng trải qua ơn cứu mạng lần này, Ngụy Cổ Xương đem tư cách của mình hạ xuống rất thấp, nếu chỉ là liên quan đến một mạng của hắn, vẫn không đủ để khiến hắn cúi đầu. Nhưng người mà Dương Khai cứu còn có Đổng Huyên Nhi - người con gái mà hắn xem trọng hơn sinh mệnh của chính bản thân hắn. Ân tình này thật lớn. Lướt nhìn hắn, Dương Khai khẽ gật đầu. Ngụy Cổ Xương lại nhìn về phía Đại Diên nói: - Còn về Đại Diên muội muội. Khà khà, ta nhất định cùng Đổng Huyên Nhi đến thăm Lưu Ly Môn một chuyến để bày tỏ lòng biết ơn, hy vọng Đại Diên muội muội không đuổi người đi là được. Đại Diên hừ nhẹ một tiếng, không chút phản ứng đối với hắn, mà chỉ là kéo tay Đổng Huyên Nhi đến bên cạnh nói nhỏ.

Ngụy Cổ Xương lắc đầu cười đau khổ, nhìn qua mấy sư đệ sư muội đang khôi phục, cũng không vội, liền cùng Dương Khai hàn thuyên. Thông qua lời kể của hắn, Dương Khai mới biết đệ tử Ảnh Nguyệt Điện bọn họ đã trải qua đủ loại đau khổ. Dùng một câu để hình dung, chính là vận may không tốt! Lần này Ảnh Nguyệt Điện tổng cộng đến hơn 70 người, trong đó gần 50 người lưu lại khu vực tầng nóng thứ nhất, còn lại hai mươi người đi vào khu thiên tài địa bảo tầng thứ hai, phân tán thành mấy đội nhỏ, từng người tìm kiếm linh thảo linh dược, thông qua la bàn truyền tin liên lạc, bình an vô sự, thu hoạch rất phong phú. Sau khi tin tức uy lực tầng thứ ba suy yếu được truyền đến, Ngụy Cổ Xương lập tức tập hợp một số người tinh anh nhất, hợp thành nhóm 7 người nhanh chóng đi đến tầng thứ 3. Nhưng vừa mới bước vào khu nóng tầng thứ ba liền bị một bầy Hỏa Linh Thú vây, đánh mãi không chống đỡ nổi, hai người bỏ mạng, Ngụy Cổ Xương bọc hậu, mới bảo vệ được tính mạng những người khác.

Bọn họ vừa mất đi bạn đồng hành, thì lại sa chân vào trong khu cấm chế thượng cổ này. Ước chừng bị vây hơn một tháng, cho tới hôm nay mới được cứu ra. Khi Ngụy Cổ Xương nói đến những điều này, gương mặt ảo não, trong đó đương nhiên là do vận may không tốt tạo thành. Nhưng cũng là do thực lực không đủ, cấm chế thượng cổ này cho dù là cường giả Phản Hư Cảnh đến đây, cũng nhìn không ra thực hư trong đó, sẽ rơi vào trong. Nhưng đụng phải đàn Hỏa Linh Thú kia, thực sự lại là thực lực bọn họ không đủ nên mới khiến đồng môn có tổn thất. Cùng bọn họ so sánh, Dương Khai phát hiện vận may của mình quả thực quá tốt. Hỏa Tinh Thạch to lớn, Hỏa Diệu Tinh Tủy, mảnh vỡ bản đồ khiếm khuyết, Tẩy Hồn Thần Thủy, Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, long cốt long châu hư hư thực thực, mỏ quặng thánh tinh, các loại linh thảo linh quả linh dược, còn có không gian ngưng trọng quái dị kia

Dương Khai chuyến này tới, quả thật thu hoạch ngoài sức tưởng tượng. Không biết nếu như để cho Ngụy Cổ Xương biết những chuyện này, hắn sẽ cảm tưởng thế nào, sợ rằng sẽ buồn chán đến mức hộc máu. Nói ngắn gọn, từ lúc đi vào tầng thứ ba tới giờ, nhóm Ngụy Cổ Xương ngoài thu hoạch mấy tấm Hỏa Tinh Thạch ra, không thu thứ gì khác. Thời gian hơn một tháng bị bọn họ lãng phí ở đây. Cũng may cuối cùng không xuất hiện tổn thất gì. Nếu là 5 người chôn thân ở nơi này, đó mới đúng là tin dữ. Ảnh Nguyệt Điện nếu như lập tức mất đi nhiều đệ tử tinh anh như vậy, những người bên dưới kia chắc chắn sẽ xuất hiện khoảng đứt gãy lớn. Thời gian ngắn sẽ nhìn không ra vấn đề, nhưng chỉ cần Thánh Vương Cảnh của thế lực khác hình thành, xu hướng suy tàn của Ảnh Nguyệt Điện kia sẽ lộ ra. Kết quả này, dù là ai thì cũng không thể nào tiếp nhận.

Chương 1219: Mặt trời mọc phía đông.

- Dương huynh cảm thấy hứng thú đối với mai rùa này? Ngụy Cổ Xương kể khổ một trận, bỗng nhiên lại hỏi một câu không đâu vào đâu, rồi nói tiếp: - Nếu như cảm thấy hứng thú, cứ việc lấy đi, ta thấy vật này tuy rằng không phải tầm thường, nhưng cũng bị nứt ra không ít khe hở, không biết còn có gì tác dụng gì không.

Hắn biết là sau lưng Dương Khai có luyện khí sư lợi hại, loại vật liệu từ thân thể yêu thú bậc mười này chính là thứ mà những luyện khí sư kỹ thuật cao siêu thích nhất.

Hắn tự nhủ cho dù có đem mai rùa này về, cũng không tìm được người thích hợp để luyện chế thành bí bảo, Cách Lâm đại sư đã dần dần già đi, rất nhiều năm chưa từng ra tay luyện chế bí bảo rôi, Tiền trưởng lão những năm nay vẫn luôn nghĩ biện pháp kéo dài tuổi thọ đại sư, nhưng hiệu quả lại quá mức bé nhỏ, tình trạng ngày càng sa sút, nhìn thấy thôi cũng khiến cho người ta lo lắng.

Huống chi, với cấp bậc luyện khí sư của Cách Lâm đại sư, chưa chắc đã có biện pháp đối với mai rùa này, không bằng bây giờ đưa cho Dương Khai, nói không chừng loại vật liệu vô dụng như chân gà này đến tay Dương Khai sẽ có thể phát huy ra tác dụng lớn nhất.

Dương Khai chỉ hơi trầm ngâm, song cũng không từ chối, sau khi gật gật đầu liền thu mai rùa yêu thú bậc mười này lại.

Lúc hai người ở bên này nói chuyện, Đổng Huyên Nhi và Đại Diên cũng thì thầm to nhỏ với nhau ở phía xa.

Chỉ có điều lúc này, trên tay của Đại Diên cầm một chiếc bình ngọc, nơi lòng bàn tay còn có một viên đan dược, đan dược tròn trịa bóng mượt, có màu xanh nhạt, tỏa ra mùi thơm nồng đậm, hít vào khiến người ta cảm thấy toàn thân thư thái, vui vẻ.

Thậm chí khi đôi mắt xinh đẹp của Đại Diên nhìn viên đan dược, còn ẩn chứa vẻ kích động và chờ mong, ngay sau đó lại tỏ ra bội phục, đủ loại biểu tình luôn phiên thể hiện ra.

Đổng Huyên Nhi không lên tiếng quấy rầy nàng, trong lòng nàng biết người bằng hữu thân thiết cùng phòng này tại sao lại tỏ ra kích động như vậy, nhưng cũng chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh chia sẻ.

Viên đan dược này cũng không có gì quý hiếm, nó chỉ là Phục Nguyên đan, một viên đan dược bình thường dùng để khôi phục lực lượng mà thôi, chỉ có điều cấp bậc không thấp, cấp Thánh Vương thượng phẩm. Chính là một trong những viên Dương Khai vừa mới cho Đổng Huyên Nhi.

Đối với Đổng Huyên Nhi thì không có tác dụng gì, nhưng Đại Diên thì lại muốn, nên nàng liền cẩn thận xem xét.

Thật lâu sau, Đại Diên mới bỏ viên Phục Nguyên đan trên tay vào trong bình ngọc, trả lại cho Đổng Huyên Nhi, hít nhẹ vào một hơi.

- Thấy sao? Đổng Huyên Nhi hỏi.

- Thủ pháp luyện đan rất lợi hại, ta không làm được. Dược tính của một viên đan dược này đã được luyện đến mức tận cùng, chỉ sợ chỉ cần may mắn một chút là có thể sinh ra đan văn. Mặt ngoài của đan dược đã mơ hồ của chút dấu vết đan văn, chỉ tiếc không biết tại sao cuối cùng lại thất bại trong gang tấc. Đại Diên lộ ra vẻ mặt tiếc nuối, rồi lại hơi sở hãi nói: - Chẳng những chỉ có viên đan dược này, mà tất cả những viên khác đều như vậy. Vị luyện đan sư này đã phát huy thủ pháp luyện đan đến mức vô cùng thần kỳ rồi.

- Lợi hại như vậy sao? Đổng Huyên Nhi kinh hãi, khóe miệng khẽ nhếch lên: - Có thể luyện chế được nhiều đan dược cấp Thánh Vương sắp sinh ra đan văn như vậy, chẳng phải là nói người luyện chế ra nó có thể là luyện đan sư Hư cấpsao?

- Đúng, chắc chắn là luyện đan sư Hư cấp không thể nghi ngờ. Lúc Đại Diên nói lời này, không biết vô tình hay cố ý liếc về phía Dương Khai một cái, trong đôi mắt đẹp diu dang tựa hồ hơi hiện lên dáng vẻ chờ mong.

Thấy biểu hiện trên khuôn mặt của nàng, Đổng Huyên Nhi cũng không biết trong lòng nàng đang suy nghĩ gì, vội vàng nói: - Đại Diên tỷ tỷ, tỷ cũng không cần vội vàng, chuyện gì cũng cần phải có thời gian để giải quyết.

Đại Diên đưa tay vén sợi tóc xõa xuống bên tai, thản nhiên nói: - Ta biết, ta không vội, dù sao cũng đã nhiều năm như vậy rồi, đúng rồi Huyên Nhi muội muội, người tên Dương Khai kia có lai lịch gì?

Dường như nàng đã cảm thấy có hứng thú đối với Dương Khai, bắt đầu tìm hiểu tin tức về Dương Khai.

Đổng Huyên Nhi ngược lại cũng không che giấu, liền kể hết những chuyện mà mình biết. Khi Đại Diên nghe nói Dương Khai là người từ thế giới bên ngoài đi tới U Ám Tinh, đôi mắt đẹp dịu dàng liền sáng lên, thậm chí thân thể mềm mại cũng không nhịn được khẽ run lên, vẻ chờ mong trong ánh mắt càng thêm rõ ràng.

Người ta nếu có thể từ thế giới bên ngoài đi tới U Ám Tinh, vậy tại sao mình không thể rời khỏi U Ám Tinh đi ra thế giới bên ngoài chứ?

Nàng cũng giống như Vũ Y, đều muốn rời khỏi U Ám Tinh, chỉ có điều xuất phát điểm của hai người không giống nhau, Vũ Y là vì muốn ngắm nhìn những điều đặc sắc bên ngoài, còn Đại Diên lại vì nguyên nhân khác.

Mặc dù bây giờ rất muốn đi hỏi Dương Khai, xem lọ Phục Nguyên đan kia cuối cùng là do vị luyện đan sư nào luyện chế ra, nhưng Đại Diên vẫn nhẫn nại kìm chế lại.

Nàng và Dương Khai chưa quen thuộc, chỉ là bèo nước gặp nhau, bây giờ lại tùy tiện đi hỏi những vấn đề này, nếu như làm ảnh hưởng đến người ta, chỉ sợ sẽ làm cho người ta thêm chán ghét mà thôi, nàng làm sao lại đi làm chuyện ngu xuẩn như vậy được chứ?

Tuy nhiên, nàng đang suy nghĩ xem có nên hay không tạo mối quan hệ gần gũi với Dương Khai một chút, để khi thời cơ chín mùi sẽ hỏi thăm. Thời gian dần dần trôi qua, Đổng Huyên Nhi và Đại Diên đã rất lâu không gặp, dĩ nhiên là nói không hết chuyện, mà Dương Khai và Ngụy Cổ Xương cũng nói chuyện hết sức sôi nổi, không ngừng nói hết chuyện này đến chuyện kia. Từ trong miệng Ngụy Cổ Xương, Dương Khai biết được rất nhiều bí mật và tin đồn thú vị trên U Ám Tinh.

Dương Khai không có ý định ở lại hành động chung với bọn họ, chỉ là vì bây giờ ngươi ta vừa mới thoát khỏi nguy hiểm mà hắn lại làm ngơ không quan tâm thì có chút không phải, cho nên hắn mới cố chờ, chờ cho toàn bộ những người này khôi phục.

Đến lúc đó hắn sẽ cáo từ, tiếp tục xâm nhập vào chỗ sâu hơn trong tầng ba, tìm nơi thích hợp để luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy.

Một ngày sau, ba người chậm chạp cuối cùng của Ảnh Nguyệt Điện vội vã đi tới trước mặt Dương Khai và Đại Diên, thành khẩn nói lời cảm tạ.

Lần này, ba người này đã không còn có chút ý nghĩ khinh thường Dương Khai nữa.

Trước khi Lưu Viêm Sa Địa mở ra, ba người này xếp hàng phía sau Ngụy Cổ Xương, lúc đó Ngụy Cổ Xương đề nghị Dương Khai cùng hành động chung với bọn họ, ba người này vẫn còn rất bất đắc dĩ, thầm cảm thấy cho Dương Khai đi cùng chắn chắn là gánh nặng, sẽ kéo chân của bọn họ, tìm được thứ gì tốt cũng phải vô cớ chia thêm một phần.

Không nghĩ tới, người thanh niên bị bọn họ cho là gánh nặng này lại cứu sống bọn họ tại tầng thứ ba khu cực nóng này một mạng.

Nhớ lại những suy nghĩ trong đầu lúc đó, ba người đều vô cùng xấu hổ, chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống.

- Bây giờ, ba người các ngươi hãy theo đường cũ quay trở lại tầng thứ hai đi. Cũng may là chúng ta chưa xâm nhập quá sâu, cứ theo đường cũ trở về, với thực lực và thủ đoạn của các người thì dư sức tự bảo vệ, không cần ở tầng ba mạo hiểm làm gì, trong này không phải là nơi các ngươi có thể vào được. Ngụy Cổ Xương chờ ba người bọn họ nói lời cảm tạ xong, liền mở miệng nói.

Ba người sửng sốt, lập tức hiểu rõ tại sao Ngụy Cổ Xương lại có quyết định này.

Trước đó, ở hồ dung nham, biểu hiện của ba người có chút không xứng tầm với thân phận đệ tử tinh anh, nên lúc này Ngụy Cổ Xương sai bọn họ quay trở lại tầng thứ hai, bọn họ cũng không dám làm trái, tất cả đều xấu hổ gật đầu vâng dạ, còn dặn dò hai người Ngụy sư huynh và Đổng sư tỷ cần phải cẩn thận.

Ngụy Cổ Xương khẽ gật gật đầu, mặc dù đối với biểu hiện trước đó của ba người sư đệ sư muội của của mình khiến hắn hơi thất vọng, nhưng dù sao cũng là đồng môn, vẫn còn một phần tình nghĩa. Do đó trước khi đi, hắn đã lấy hết đan dược vô dụng của mình và Đổng Huyên Nhi cho bọn họ hết.

Ba người cảm động nói lời từ biệt. Nhưng bọn họ còn chưa kịp đi, bỗng nhiên cả bầu trời trong Lưu Viêm Sa Địa chợt sáng bừng lên.

Hiện tượng tự nhiên dị thường như vậy mọi người đều nhận ra, nghi hoặc quan sát xung quanh, nhưng không phát hiện bất kỳ chỗ nào bất thường. Chính trong lúc đang không hiểu được điều gì xảy ra, chợt một nữ đệ tử vóc người cao gầy chỉ về một phía, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc: - Mặt trời. Mọi người liền nhìn theo hướng tay nàng chỉ, khi thấy được dị tượng ở phía đó, tất cả mọi người đều ngây dại.

Chỉ thấy ở phía chân trời, một vầng mặt trời đang chầm chậm nhô lên, chiếu ra ánh sáng đỏ rực gần như nhuộm cả bầu trời thành một màu đỏ diễm lệ. Chính vì sự xuất hiện của vầng mặt trời đỏ này, cho nên vừa rồi mọi người mới thấy sáng hẳn lên.

Nhưng không có ai cho rằng đây là mặt trời thật!

Vào Lưu Viêm Sa Địa đã mấy tháng, nơi này là một vùng không gian kỳ quái, không có mặt trời, trăng sao, thậm chí không nhìn thấy bầu trời, ngước đầu nhìn lên chỉ thấy toàn một màu đỏ, kết hợp với màu đỏ sẫm của mặt đất nứt nẻ tạo thành một loại ánh sáng giống như ngày tận thế.

Một khu vực cấm địa như vậy làm sao có thể xuất hiện mặt trời chứ?

Ý nghĩ đầu tiên của Dương Khai chính là có người đang đánh nhau, hơn nữa còn sử dụng bí bảo có uy lực hết sức kinh khủng!

Nhưng cẩn thận nghĩ lại, hắn lại cảm thấy không có khả năng, vầng mặt trời đỏ kia rõ ràng cách đây vô cùng xa, ít nhất cũng phải vài trăm dặm. Với khoảng cách như vậy mà ở đây vẫn có thể nhìn thấy, ngoại trừ bí bảo cấp Hư Vương ra thì không có loại bí bảo nào khác có thể có đạt đến trình độ này.

Những thế lực kia có thể đưa bí bảo cấp Hư Vương cho đệ tử của mình mang vào Lưu Viêm Sa Địa sao?

Trong này nguy cơ trùng trùng, ai cũng không thể bảo đảm mình có thể sống sót, ngay cả Ngụy Cổ Xương cũng suýt nữa bỏ mạng ở trong này, trừ khi tất cả trưởng bối của tông môn đó đều là kẻ ngốc mới có thể đưa bí bảo cấp Hư Vương cho đệ tử của mình mang vào Lưu Viêm Sa Địa.

Những bí bảo như vậy đều là bảo vật trấn phái của mỗi tông môn, không dễ dàng được đem ra sử dụng.

Huống chi, cho dù thật sự như vậy, với thực lực Thánh Vương Cảnh của võ giả ở trong này cũng không thể phát động được bí bảo cấp Hư Vương, cưỡng ép sử dụng sẽ chỉ làm cho bí bảo cắn trả mà thôi.

Đây rốt cuộc là vật gì? Dương Khai cau mày, vẻ mặt nghi hoặc. Cho dù là đang ở trong Lưu Viêm Sa Địa, gặp được đủ việc khó tin, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn làm cho hắn không thể hiểu nổi.

Có điều, trong mơ hồ, hắn vẫn cảm thấy cảnh tượng trước mắt này hơi quen mắt, dường như đã gặp qua ở đâu rồi. Nhưng khi cẩn thẩn nghĩ lại thì không nhớ gì cả, điều này làm cho hắn thầm cau mày khó chịu.

- Trong này làm sao lại có mặt trời? Chẳng lẽ cấm chế trong Lưu Viêm Sa Địa đã bị phá vỡ rồi? Một nam đệ tử Ảnh Nguyệt Điện kinh ngạc thốt lên.

Thật ra hắn nói cũng hơi có lý, cấm chế trong Lưu Viêm Sa Địa bị phá vỡ dĩ nhiên có thể thấy được cảnh tượng ở không gian bên ngoài; và nếu trùng hợp lúc này mặt trời vừa lên ở phía đông, thì cảnh tượng mà mọi người thấy được chỉ là hiện tượng bình thường mà thôi.

Ngụy Cổ Xương lắc lắc đầu nói: - Không phải mặt trời.

Ý nghĩ của hắn cũng giống như Dương Khai.

- Đó là cái gì, sư huynh đã từng thấy qua cảnh tượng như vậy chưa? Đổng Huyên Nhi hơi nhích thân thể mềm mại lại gần Ngụy Cổ Xương, sâu trong lòng nổi lên một chút bất an và khẩn trương.

- Chưa từng thấy. Ngụy Cổ Xương nói xong, quay đầu hướng về phía Dương Khai, muốn nghe ý kiến của hắn, nào ngờ giờ phút này Dương Khai lại đang mải mê suy tư, đương nhiên là không có thì giờ nói chuyện với hắn.

Bất đắc dĩ, hắn lại đưa ánh mắt nhìn về phía Đại Diên, tuy không cho rằng kiến thức của Đại Diên phong phú hơn mình, nhưng không biết chừng người ta lại biết được điều gì đó.

Nhưng khiến Ngụy Cổ Xương kinh ngạc chính là, nét mặt của Đại Diên không ngờ cũng lộ ra vẻ suy tư giống hệt Dương Khai.

Hai người này đang làm gì vậy? Ngụy Cổ Xương lẩm bẩm trong đầu.

Chương 1220: Hồng Chúc Quả.

Một vầng mặt trời đỏ từ từ dâng lên, khiến tất cả võ giả đã từng trải qua bao nguy hiểm để đến tầng thứ ba này đều trở nên khiếp sợ.

Trên một ngọn núi, 5, 6 võ giả Thánh Vương Cảnh mặc trang phục màu vàng đang đứng ở phía sau Khúc Trường Phong, nhìn lên vầng mặt trời đỏ với ánh mắt khiếp sợ, rồi sau đó lại thì thầm bàn luận xem đó là thứ gì. Còn vẻ mặt của Khúc Trường Phong lại hết sức mờ mịt, chuyến đi vào Lưu Viêm Sa Địa này của hắn đã đạt được không ít thứ tốt, nhưng dường như hắn cũng không có được thứ tốt chân chính, nhất là một khối Tẩy Hồn Thần Thủy kia, quả thật đã thành vết thương lòng của hắn. Lúc này lại xuất hiện thiên địa dị tượng như vậy, lập tức khiến hắn chú ý.

Sau khi trầm ngâm một lát, hắn vung tay lên, khẽ quát: - Đi tới tìm hiểu xem chuyện gì!

Ngay sau đó, đích thân hắn cùng mấy tên đồng môn liền nhanh chóng phóng về hướng mặt trời đỏ đang nhô lên.

Trên một vùng bình nguyên khác, cũng có 4 võ giả thánh nguyên mạnh mẽ tinh thuần, trong mắt mỗi võ giả đều lóe lên tia chớp hình cung, bí bảo sử dụng cũng là loại bắn ra lôi điện, uy lực không tầm thường.

Lúc mặt trời đỏ vừa nhô lên, bọn họ cũng vừa tiêu diệt xong một đàn Hỏa Linh thú đánh lén, một người trong đó thu lại những viên Hỏa Tinh Thạch nằm rải rác trên mặt đất, rồi cùng với đồng bọn chậm rãi tập trung lại xung quanh một người thanh niên mặc trang phục giản dị, dáng vẻ chững chạc.

- Phương sư huynh, đó là cái gì vậy? Một người hỏi thăm.

Thanh niên mặc trang phục giản dị chậm rãi lắc đầu, thản nhiên nói: - Đi xem thử là biết ngay, xuất hiện cảnh tượng như vậy ở Lưu Viêm Sa Địa, có khả năng là kỳ bảo xuất thế.

Nói xong, hắn chắp hai tay sau lưng, thẳng người đi về phía mặt trời đỏ. Bước chân của hắn nhìn như không nhanh không chậm, nhưng dưới hai bàn chân lại ẩn hiện ánh chớp, thân hình như ma quỷ nhẹ nhàng lướt về phía trước, trong nháy mắt đã hiện ra ở cách đó mười mấy trượng.

Trên một tảng đá cao vút, một nam nhân sắc mặt lạnh lùng đang ngồi điều tức, lúc này cũng đang chăm chú nhìn về phía mặt trời đỏ, sau khi trầm ngâm một lát, lập tức đứng dậy.

Mà ở chỗ sâu nhất tầng thứ ba khu cực nóng. Một nam nhân nhìn qua khoảng chừng hơn 30 tuổi đang vất vả ngăn cản sóng nhiệt và hỏa độc, nhìn dáng vẻ của hắn dường như đang muốn xâm nhập vào bên trong, đến khi mặt trời đỏ nhô lên, hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua, ngay sau đó trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ và mừng rỡ như điên, lẩm bẩm nói: - Quả nhiên là chúng đã chín...Ha ha ha!

Nói xong, lập tức xoay người, vội vã chạy về hướng mặt trời đỏ, dáng vẻ giống như sợ nếu đến chậm sẽ bị người khác cướp mất thứ tốt vậy.

Rất nhiều sự việc tương tự cũng phát sinh trên khắp tầng thứ ba, những đệ tử tinh anh của các thế lực xông vào tầng thứ ba giờ phút này không một ai không lao về phía mặt trời đỏ. Mọi người đều đang suy đoán nguyên nhân tạo thành dị tượng, có phải là do kỳ bảo xuất thế hay không.

Nhưng không chờ bọn họ chạy tới vị trí mặt trời đỏ, bất chợt một cơn gió lốc màu đỏ chợt ập tới, trong cơn gió lốc ẩn chứa một luồng khí vô cùng nóng bức, khiến vẻ mặt của tất cả võ giả đều đại biến, vội vàng vận chuyển thánh nguyên ngăn cản.

Ngoài dự đoán của mọi người, cơn gió lốc nhìn qua hết sức mạnh mẽ dữ dội, nhưng sau khi cuốn đi qua lại không tạo thành tổn thương đối với bất kỳ một người nào. Ngược lại, trên khắp tầng thứ ba Lưu Viêm Sa Địa lại đang nhẹ nhàng lan tỏa ra một mùi hương thần kỳ.

Đó là một loại mùi hương trái cây mà chỉ cần hít vào một hơi liền khiến cho tinh thần người ta sảng khoái hơn gấp trăm lần, thậm chí còn ẩn chứa một chút lực lượng rất kỳ lạ, không thể nói rõ bằng lời, khiến người ta như đang đắm chìm vào trong trạng thái cảm ngộ

Nhưng không một ai dừng lại để cảm ngộ. Chỉ mới ngửi được mùi thơm đã có hiệu quả như vậy, nếu như đoạt được bảo bối kia vào tay, chẳng phải là sẽ một bước lên trời hay sao?

Sau khi mùi thơm trái cây lan tỏa ra tràn ngập khắp nơi, vẻ mặt của tất cả mọi người càng thêm phấn chấn, tốc độ càng nhanh hơn.

Tại biên giới hồ dung nham đã khô cạn, nhóm người Dương Khai cũng bị luồng gió lốc màu đỏ cuốn qua, đợi đến khi ngửi được một mùi hương trái cây thần kỳ quanh quẩn bên chóp mũi, Dương Khai liền giật nảy mình, quát khẽ: - Linh quả đã chín!

Cho tới giờ phút này, cuối cùng hắn đã có thể xác định được, cảnh tượng mặt trời đỏ mọc lên ở phía đông không phải là do bí bảo gì tạo nên, mà là một loại linh quả đã chín.

Bằng chứng tốt nhất chính là trong không khí không chỗ nào không có mùi hương trái cây tràn ngập.

Trong đầu Dương Khai lập tức hiện lên tên một loại linh quả hầu như đã tuyệt chủng, khi Dương Khai vừa hô ra tên linh quả thì gần như cùng lúc, bên kia, Đại Diên cũng kinh ngạc thốt lên: - Hồng Chúc Quả?

Dương Khai kinh ngạc liếc nhìn Đại Diên, không nghĩ tới một đệ tử xuất thân từ Lưu Ly Môn cũng biết đến loại linh quả nghịch thiên như Hồng Chúc Quả. Theo hắn biết, loại linh quả này gần như đã tuyệt chủng, cho dù là tại thế giới bên ngoài cũng chưa từng xuất hiện qua, cũng chỉ nghe kể lại tương tự như Ôn Thần Liên, Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ mà thôi, căn bản không có ai nhìn thấy tận mắt.
Nhưng cô nàng Đại Diên này lại cứ như vậy đọc ra tên của nó, khiến Dương Khai thực sự kinh ngạc.

- Hồng Chúc Quả? Đổng Huyên Nhi quan hệ tốt nhất với Đại Diên, lúc này cũng hỏi thẳng: - Đó là cái gì?

- Linh quả cấp Hư Vương thượng phẩm! Đại Diên cắn răng, gằn từng chữ nói.

Ngoại trừ Dương Khai đã đoán được ra, tất cả mọi người đều không khỏi khiếp sợ.

Trên U Ám Tinh không phải là không có linh thảo linh dược cấp Hư Vương, nhưng số lượng rất thưa thớt, mười mấy năm thậm chí mấy chục năm mới có thể ngẫu nhiên xuất hiện một vài cây như vậy mà thôi, cho dù xuất hiện, 99% đều là cấp Thánh Vương hạ phẩm không thực dụng mà thôi, cấp trung phẩm đã quý hiếm như lông phượng sừng lân rồi.

Nhưng mà giờ này, ở tầng thứ ba Lưu Viêm Sa Địa này, không ngờ lại xuất hiện một loại linh quả cấp Hư Vương thượng phẩm.

- Nó có tác dụng gì? Đổng Huyên Nhi tuy rằng cố giữ bình tĩnh, nhưng âm thanh phát ra vẫn hơi run run.

Mấy từ "Cấp Hư Vương thượng phẩm" lọt vào tai, tựa như một cây búa lớn đánh mạnh vào trong đầu nàng.

- Rất nhiều tác dụng, chỉ riêng trong khoảng thời gian nó chín, tất cả võ giả đều có thể thông qua mùi vị phát ra từ loại trái cây này để cảm ngộ một chút pháp tắc thần kỳ, dung hợp vào tu vi bản thân. Tất nhiên, đó cũng không phải là tác dụng quan trọng nhất, quan trọng nhất... nghe nói nếu ăn nó vào, võ giả sẽ có cơ hội tăng lên Hư Vương Cảnh!

- Cái gì? Ngụy Cổ Xương nghe đến đây cũng không thể bình tĩnh được nữa..

Trên U Ám Tinh chưa từng xuất hiện qua cường giả Hư Vương Cảnh, nếu lúc này có thế lực nào đó chiếm được Hồng Chúc Quả, khiến cho tông môn mình sinh ra một vị Hư Vương Cảnh, đây chẳng phải là có thể nhất thống cả hành tinh sao?

Bản thân là đệ tử hạch tâm nhất, Ngụy Cổ Xương làm sao có thể không biết tầm quan trọng trong đó chứ?

Nếu như là việc khác thì không nói, nhưng Ảnh Nguyệt Điện lần này tổn thất thê thảm, Ngụy Cổ Xương cũng không muốn lại đi giao hảo gì đó, vốn định sai ba người sư đệ sư muội quay trở về tầng thứ hai, hắn và Đổng Huyên Nhi sẽ tìm qua tầng ba xem có... cơ duyên gì không, nhưng nếu như Hồng Chúc Quả thật sự có công hiệu kỳ diệu như vậy, thì cho dù có liều mạng cũng nhất định phải ra tay cướp!

Hơn nữa nhất định phải cướp được! Một khi thứ này rơi vào tay người khác, nhất là rơi vào tay cừu địch, Ảnh Nguyệt Điện nhất định sẽ tai họa ngập đầu, Ngụy Cổ Xương không thể ngồi xem loại chuyện như vậy xảy ra.

- Sư huynh... Đổng Huyên Nhi khẽ cắn bờ môi đỏ mọng, trong đôi mắt đẹp tràn đầy lo âu nhìn Ngụy Cổ Xương.

Ngụy Cổ Xương sắc mặt trầm ngâm, rất nhanh liền có quyết định, nhìn ba người kia sư đệ sư muội nói: - Các ngươi vẫn phải quay trở về tầng thứ hai, chuyện Hồng Chúc Quả các ngươi không nên nhúng tay vào, lần này nhất định sẽ rất hỗn loạn!

- Vậy còn Ngụy sư huynh? Cô gái có dáng người cao gầy hỏi.

- Ta và Huyên Nhi sẽ đi một chuyến. Sau khi nói xong, Ngụy Cổ Xương nhìn thoáng qua Đại Diên, Đại Diên khẽ cười một tiếng: - Loại việc trọng đại khó có được thế này, tất nhiên ta cũng muốn đi xem qua, huống chi, nó vẫn còn một vài ngày nữa mới chín, nhân tiện lợi dụng hương trái cây dung hợp với tu vi bản thân.

Ngụy Cổ Xương dường như đã sớm biết nàng sẽ nói như vậy, nên khi nghe nàng nói liền gật gật đầu, rồi nhìn về phía Dương Khai, hỏi ý kiến: - Ý của Dương huynh thế nào?

- Ta cũng đi xem một chút. Dương Khai hững hờ đáp.

- Tốt, vậy chúng ta đi thôi! Ngụy Cổ Xương cũng không chần chờ nữa, trải qua một ngày điều tức, hắn cũng đã khôi phục được bảy, tám phần, vừa đi vừa khôi phục tiếp, đi đến nơi là có thể khôi phục đến đỉnh phong, đến lúc đó dù có phải tranh chấp mà đánh nhau với người khác hắn cũng không sợ.

Bốn người chung một đường, cấp tốc lao vùn vụt về phía Hồng Chúc Quả.

Trên đường, Dương Khai như có điều suy nghĩ liếc nhìn Đại Diên cười nói: - Đại Diên cô nương đối với dược lý dường như rất tinh thông thì phải?

Nếu như không có hiểu biết sâu rộng về dược thảo trong nhiều năm, thì không có khả năng nhận ra Hồng Chúc Quả nhanh như vậy, hơn nữa nhìn dáng vẻ của Đại Diên, nhất định là đã nghiên cứu rất nhiều điển tịch về những loại linh thảo linh quả quý hiếm.

Nghe Dương Khai hỏi như vậy, Ngụy Cổ Xương cười lớn nói: - Dương huynh chưa biết đó thôi, Đại Diên muội muội chẳng những thực lực kinh người, hơn nữa còn là luyện đan sư cấp Thánh Vương đó.

- Vậy sao? Điều này khiến Dương Khai thật sự kinh ngạc, hắn không nghĩ tới cô nàng Đại Diên này không ngờ cũng cùng nghề với hắn, đều là luyện đan sư, tuy nhiên hắn đã là luyện đan sư Hư cấp, mà đối phương mới chỉ là luyện đan sư cấp Thánh Vương mà thôi, cách biệt rất lớn.

Đại Diên dịu dàng nói: - Chỉ là luyện đan sư cấp Thánh Vương hạ phẩm mà thôi, cũng không đáng kể gì, trình độ luyện đan và tu vi của ta đều không phải là ưu tú. Nhưng ở nơi của Dương sư đệ trước đây, nhất định là có rất nhiều luyện đan sư Hư cấp và luyện đan sư cấp Hư Vương phải không?

Dương Khai cười ha hả, biết nàng đã tìm hiểu qua lai lịch của mình thông qua Đổng Huyên Nhi, cũng không thèm để ý, chỉ chậm rãi lắc đầu nói: - Luyện đan sư Hư cấp quả thật không ít, nhưng luyện đan sư cấp Hư Vương thì... rất hiếm gặp, ta cũng chưa từng thấy qua.

- Thì ra là luyện đan sư cấp Hư Vương ở bên ngoài cũng rất hiếm. Đại Diên lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên nói.

- Đây là điều đương nhiên, cường giả cấp Hư Vương ở bên ngoài cũng đồng dạng không nhiều lắm.

Đại Diên nghe vậy, miệng há hốc, dáng vẻ giống như muốn hỏi gì đó rồi lại thôi, cuối cùng vẫn không thể nói ra, điều này làm cho Dương Khai không khỏi nhướng mày. Tuy nhiên, nếu đối phương không hỏi, hắn cũng không cần thiết phải chủ động tìm hiểu, ngộ nhỡ vô cớ tự chuốc lấy phiền phức thì đúng là mất nhiều hơn được.

Quãng đường vài trăm dặm, bình thường đối với bốn người mà nói chỉ mất một lúc là có thể chạy tới, nhưng trong Lưu Viêm Sa Địa, đoạn đường này cũng mất không ít gian.

Tuy nhiên, càng là đi phía trước, hương vị trái cây lại càng tràn ngập trong trời đất, hơn nữa vầng mặt trời đỏ cũng đã dần dần nhô cao lên không ít, khoảng mấy chục trượng trên bầu trời.

- Chúng ta phải đẩy nhanh tốc độ lên chút nữa, lúc Hồng Chúc Quả chín sẽ xuất hiện cảnh tượng kỳ ảo Tam Dương Khai Thái, sau khi Tam Dương Khai Thái xuất hiện nó mới có thể chính thức chín, thời gian trước đó hết sức quý báu, chúng ta càng chạy đến sớm sẽ càng cảm ngộ được nhiều chỗ tốt. Đại Diên nhẹ nhàng nói.

Chương 1221: Mỗi người đều vì lợi ích của riêng mình

Vừa nghe Đại Diên nói như vậy, ba người còn lại liền đẩy tăng nhanh tốc độ.

Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi lập tức hỏi thăm về kỳ cảnh Tam Dương Khai Thái, Dương Khai ở bên cạnh cũng chăm chú lắng nghe.

Sau khi nghe Đại Diên giảng giải, Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi mới hiểu cái gì gọi là Tam Dương Khai Thái, còn vẻ mặt Dương Khai thì lại hết sức kỳ quái.

Hắn nhận ra một điều, tuy rằng Đại Diên nhận ra Hồng Chúc Quả, cũng biết về kỳ cảnh Tam Dương Khai Thái, nhưng là cũng không giống như là biết toàn bộ...

Không biết những người khác có giống vậy hay không, tuy nhiên Dương Khai có thể khẳng định, không chỉ có hắn và Đại Diên nhận ra Hồng Chúc Quả. Tất cả tinh anh trên U Ám Tinh đều hội tụ tại tầng thứ ba, trong đó nhất định là sẽ có những người khác nhận ra.

Sau khoảng hai canh giờ, bốn người chạy tới một sơn cốc, sơn cốc này không lớn, khoảng chừng trăm trượng. Mặt đất trong sơn cốc đỏ thẫm, nứt nẻ thành những khe rãnh rập rạp chằng chịt, nhưng kỳ lạ là trong sơn cốc lại sinh trưởng một vài loại cây còi cọc, tất cả đều có màu đỏ, nhìn qua giống như đã chết, nhưng cẩn thận nhìn lại sẽ phát hiện, những cây cối này rõ ràng chưa chết, nhờ một loại lực lượng kỳ lạ mà những cây cối này có thể kéo dài sự sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt tại sơn cốc.

Bốn bề sơn cốc đều là những sườn núi lớn nhỏ, ít nhất cũng có hơn 20 sườn núi.

Khi bốn người trong nhóm Dương Khai chạy tới đây, có hơn nửa số sườn núi đã có người ở trên đó, những nhóm người này chia theo từng tông môn, mỗi tông môn tiếp quản một ngọn núi nhỏ làm nơi đứng chân.

Đại đa số võ giả đều hồi hộp dán mắt vào từng cây khô, ánh mắt hiện lên vẻ nóng bỏng và thèm muốn. Nhưng kỳ lạ là không có một ai đi sâu vào trong sơn cốc, không biết mọi người đang e ngại điều gì.

Khi đám người Dương Khai tới, rất nhiều ánh mắt đều nhìn về phía họ, trên mặt lộ ra vẻ chán ghét và cảnh giác, dù sao loại linh quả nghịch thiên này cũng sắp chín, hiển nhiên người tới càng ít càng tốt.

Khả mỗi người hiểu rằng ý nghĩ này không thực tế, trước khi Hồng Chúc Quả chín, đã xuất hiện kỳ cảnh mặt trời đỏ từ từ nhô lên, khiến cho toàn bộ tầng thứ ba đều sôi trào, chỉ sợ mọi người đều đang chạy về hướng này. Cho nên dù có cảnh giác và chán ghét, bọn họ cũng không thể làm gì, chỉ liếc nhìn đám người Dương Khai một cái, rồi lại thu ánh mắt về.

Dương Khai nhìn một vòng xung quanh, trong lòng rét lạnh.

Quy mô lần này đúng là lớn, người tới nhiều còn chưa tính, mà mỗi người lại đều là tinh anh trong những đại tông môn.

Ở nơi này hắn thấy được, người của Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông, Lưu Ly Môn cùng những thanh niên ưu tú của những thế lực khác mà hắn không nhận ra, tổng cộng ít nhất cũng có tới 70, 80 người.

Bốn người bọn họ đi tới xem như khá trễ, nhất định vẫn còn có người đang chạy tới, như vậy đến lúc đó nơi này sẽ càng thêm hỗn loạn.

Dương Khai còn thấy được cả võ giả có khuôn mặt lạnh lùng đã từng chiếm đoạt Tẩy Hồn Thần Thủy lúc trước, người này nghênh ngang độc chiếm một cái sườn núi nhỏ, không coi ai ra gì, hai tay chắp sau lưng, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như trước, thân hình thẳng tắp như kiếm, kiêu ngạo đứng ở nơi đó, nhưng không có ai dám đi tới gây phiền toái cho hắn.

Những người tới đây, ít nhiều gì cũng đã đoán được thân phận người này, nào dám tự đi chuốc rủi ro vào thân. Cho nên, ngay cả khi không thích gì hành động của hắn, cũng không ai dám lên tiếng.

Trái lại, bên phía Lưu Ly Môn, sau khi Doãn Tố Điệp nhìn thấy Đại Diên, vẻ mặt hơi kỳ lạ, dường như nàng ta không nghĩ tới sư tỷ của mình lại đi cùng vơi người khác. Nhưng sau khi nhận ra Đổng Huyên Nhi thì vẻ mặt lập tức trở lại như thường, không quan tâm nữa, cũng không định gọi Đại Diên.

Ngụy Cổ Xương nhìn quanh một vòng rồi chỉ vào một tòa núi nhỏ không có người, nói: - Chúng ta đi tới đó.

Chỉ chốc lát, bốn người đã tiếp quản ngọn núi này, ánh mắt chăm chú nhìn xuống phía dưới sơn cốc.

- Hồng Chúc Quả ở đâu? Ngụy Cổ Xương nhìn khắp xung quanh, nhưng lại không hề thấy bóng dáng linh quả ở đâu, chỉ thấy đập vào mắt toàn là cây khô, không khỏi vô cùng kinh ngạc.

- Hồng Chúc Quả khi chưa chín thì không thể thấy được. Đại Diên nhè nhẹ lắc đầu, nói tiếp: - Tuy nhiên, nhất định là ở trong sơn cốc này không thể nghi ngờ, chờ sau khi chín, nó sẽ tự động trồi lên.

- Thì ra là thế! Ngụy Cổ Xương nhẹ nhàng gật gật đầu. - Ồ, sư huynh Lý Ấu Nam của Dược Đan Môn cũng tới rồi, không biết muốn làm gì. Đổng Huyên Nhi khẽ ồ lên một tiếng, nhìn về phía cách đó không xa. Bên kia, một nho sinh trung niên dáng vẻ hào hoa phong nhã, lưng đeo đai ngọc màu xanh, ăn mặc theo kiểu võ giả đang chạy nhanh về phía bên này, chưa tới nơi đã mỉm cười giơ tay lên vẫy vẫy.

Dược Đan Môn, Dương Khai cũng đã từng nghe nói qua.

Ở bất kỳ nơi nào đều có một tông môn hoặc thế lực chuyên môn sống bằng nghề luyện chế đan dược, ở Trung Đô có Dược Vương Cốc, Thông Huyền đại lục có Đan Sư Hiệp Hội, U Ám Tinh nổi tiếng nhất chính là Dược Đan Môn.

Môn phái đặc thù như vậy, bình thường người khác sẽ ít khi nào đắc tội, bởi vì nói không chừng một lúc nào đó chính bản thân họ sẽ phải đến cầu xin người ta.

Mà trong Dược Đan Môn, chỉ riêng luyện đan sư Hư cấp hạ phẩm đã có tới 5 người, có một không hai trên toàn U Ám Tinh, mỗi một người trong năm người này đều thuộc cấp đại sư nổi tiếng trên U Ám Tinh, bất kể đi tới nơi nào đều sẽ được người ta tiếp đón như khách quý.

Mà người có tên là Lý Ấu Nam này, nếu đã có thể xâm nhập vào tầng thứ ba Lưu Viêm Sa Địa thì có thể thấy hắn cũng là tinh anh trong Dược Đan Môn, xem ra hắn cũng quen biết với đám người Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi, không biết là thân thiết đến mức nào.

Chỉ trong chốc lát, trung niên nho sinh Lý Ấu Nam kia đã tới sườn núi nơi bốn người đứng chân, mỉm cười hướng về phía Ngụy Cổ Xương chắp tay một cái, ôn hoà nói: - Ngụy huynh, quả nhiên là huynh cũng tới.

Ngụy Cổ Xương vòng tay chào đáp lễ, cười to nói: - Loại sự tình này, tất nhiên là phải tới góp vui rồi.

Ở bên cạnh, Đổng Huyên Nhi và Đại Diên cũng vỗi vã hành lễ chào hỏi, Lý Ấu Nam mỉm cười đáp lại, dáng điệu hết sức tao nhã, rồi sau đó lại hỏi thăm làm quen với Dương Khai thì Ngụy Cổ Xương liền đáp một câu qua loa rồi lảng sang chuyện khác.

Mặc dù Lý Ấu Nam cảm thấy hơi kỳ lạ về Dương Khai, chỉ là một Thánh Vương nhất tầng cảnh thì đến đây làm gì. Nhưng nếu như Ngụy Cổ Xương đã dẫn tới, hắn cũng không tiện hỏi nhiều.

- Lý huynh, không biết huynh qua đây tìm Ngụy mỗ có chuyện gì không? Ngụy Cổ Xương hơi híp mắt, hỏi thẳng vào vấn đề.

Lý Ấu Nam mỉm cười, cố tình ra vẻ thần bí: - Ngụy huynh, nếu huynh thấy được dị tượng mà đến, vậy có biết nơi này có thứ gì sắp ra đời hay không?

- Nghe nói là Hồng Chúc Quả.
Ngụy Cổ Xương đáp.

Chân mày Lý Ấu Nam cau lại, tỏ vẻ ngoài ý muốn. Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy Đại Diên lập tức sáng tỏ, vỗ vỗ trán nói: - Lý mỗ thật đúng là hỏi một câu ngu ngốc rồi, nếu Đại Diên cô nương đã ở đây thì đương nhiên là Ngụy huynh biết rồi, trên đời này chỉ sợ không có loại cây, loại quả kỳ lạ nào mà Đại Diên cô nương không biết.

- Lý sư huynh khen trật rồi, Đại Diên chỉ nghiên cứu qua một chút mà thôi. Đại Diên nhàn nhạt tiếp lời.

- Ha ha, Đại Diên cô nương không cần khiêm tốn, người có thể nhận ra Hồng Chúc Quả không nhiều, Khúc huynh của Chiến Thiên Minh, Phương huynh của Lôi Đài Tông, còn có Doãn cô nương của Lưu Ly Môn đều không biết, là do tại hạ nói ra bọn họ mới biết đó thôi. Bằng không tại sao bọn họ lại án binh bất động chứ, với tính cách của bọn họ, e rằng đã sớm đi xuống xới ba tấc đất của cả sơn cốc lên rồi.

Ngụy Cổ Xương lập tức sáng tỏ, giờ mới hiểu được tại sao mọi người đều đứng ở bốn phía sườn núi mà không có động tĩnh gì, nguyên do là mỗi một thế lực đến đây đều sẽ được Lý Ấu Nam báo cho biết.

Hắn làm như vậy, hiển nhiên không phải là có lòng tốt gì, kỳ bảo trước mặt, không ai không muốn chiếm làm của riêng, Lý Ấu Nam cũng như vậy.

Hắn thông báo cho người khác là vì không muốn để cho họ hành động bừa bãi, quấy nhiều quá trình chuyển sang chín của Hồng Chúc Quả. Nếu như chỉ vì có người nào đó không hiểu biết quấy nhiễu Hồng Chúc Quả khiến cho nó biến mất đó mới là tổn thất lớn nhất.

Cho nên ngay cả không quá tình nguyện, Lý Ấu Nam vẫn ra sức đi lại giữa các sườn núi, nói rõ sự việc cho các võ giả biết.

- Lý huynh quả nhiên là tấm lòng vì thiên hạ, ơn nghĩa lan tỏa khắp mọi chúng sinh, Ngụy mỗ bội phục bội phục! Ngụy Cổ Xương làm ra vẻ chân thành, liên tục chắp tay.

Cái danh tiếng này được gán cho hơi lớn, Lý Ấu Nam liên tục nói không dám, lời nói xoay chuyển, nói ra ý đồ thật của bản thân: - Không biết Ngụy huynh có hứng thú liên thủ cùng Dược Đan Môn chúng ta không?

- Liên thủ? Ngụy Cổ Xương ánh mắt híp lại càng thêm sắc bén, cười khà khà nói:

- Lý huynh, tuy rằng Ngụy mỗ đối với dược lý không quá tinh thông, nhưng cũng biết rằng Hồng Chúc Quả chỉ có một quả, như vậy làm sao liên thủ? Cho dù có lấy được Hồng Chúc Quả thì phân chia như thế nào?

- Ngụy huynh xin hãy nghe ta nói hết lời cái đã. Lý Ấu Nam dường như sớm biết hắn sẽ nói như vậy nên cũng không nóng nảy, vẻ mặt bình tĩnh nói.

- Mời Lý huynh nói, tại hạ đang chăm chú lắng nghe. Mặc dù Ngụy Cổ Xương biết đối phương đang có âm mưu gì, nhưng cũng không thể chặn họng ngay được, dù sao đắc tội với Dược Đan Môn cũng không có gì tốt.

- Ý của ta là, trước tiên đoạt lấy Hồng Chúc Quả, loại linh quả này tuy rằng chỉ có một quả, nhưng nếu như dùng nó làm thuốc luyện đan thì không chỉ luyện chế ra một viên đan dược thôi đâu. Lý Ấu Nam vừa nói vừa quan sát thái độ, thấy Ngụy Cổ Xương không có phản ứng gì liền tiếp tục nói: - Theo ta được biết, Ảnh Nguyệt Điện các ngươi cũng chỉ có một vị luyện đan sư Hư cấp hạ phẩm phải không? Hơn nữa vị luyện đan sư kia cũng mới lên cấp không lâu, xác xuất thành công khi luyện chế Hư cấp đan dược cũng không cao, nếu Ngụy huynh đoạt được Hồng Chúc Quả trở về thì cũng chỉ có thể đưa cho trưởng bối trong môn phái ăn vào trực tiếp mà thôi, sẽ lãng phí rất nhiều dược tính.

Ngừng lại một chút, trên mặt Lý Ấu Nam hơi hiện lên vẻ ngạo nghễ: - Tình huống như vậy không chỉ mình Ảnh Nguyệt Điện các ngươi gặp phải, mà tất cả các đại tông môn khác đều như vậy. Nhưng Dược Đan Môn ta lại bất đồng, Dược Đan Môn chúng ta có tất cả năm vị luyện đan sư Hư cấp hạ phẩm, tuy rằng cấp bậc Hồng Chúc Quả rất cao, nhưng nếu để cho các vị trưởng lão Dược Đan Môn liên thủ, thì chưa chắc không thể luyện chế ra được mười mấy viên đan dược.

Nghe đến đây, cuối cùng Ngụy Cổ Xương cũng biết đối phương muốn nói cái gì, liếc mắt nhìn Lý Ấu Nam nói: - Ý của Lý huynh là, giúp Dược Đan Môn lấy được Hồng Chúc Quả, sau đó luyện chế thành đan dược, phân cho Ảnh Nguyệt Điện ta một phần?

- Không sai, ý của Lý mỗ chính là như vậy! Lý Ấu Nam gật đầu liên tục: - Chẳng những ta nói những lời này với Ngụy huynh, mà ta còn nói cho cả Khúc huynh của Chiến Thiên Minh, Phương huynh của Lôi Đài Tông, Doãn cô nương của Lưu Ly Môn, Khuất huynh của Song Tâm Cốc, Đường huynh của Phiêu Miểu Điện.

- Ý của bọn họ như thế nào?

Ngụy Cổ Xương nhướng cặp lông mày lưỡi mác lên, hỏi.

- Ha ha, những vị đó tuy rằng chưa tỏ thái độ gì, nhưng Lý mỗ tin tưởng có thể thuyết phục được bọn họ. Lý Ấu Nam tỏ ra hết sức chắc chắn.

Chương 1222: Địch ý.

Ai cũng biết Lý Ấu Nam đang nói bậy. Nếu hắn thật sự có lòng tin thuyết phục được tất cả thế lực bỏ qua không chú ý tới Hồng Chúc Quả nữa, đem thứ quả nghịch thiên này chắp tay tặng cho Dược Đan Môn, thì mới là chuyện lạ. Chỉ có vật cầm trên tay mình mới thật sự là của mình. Lý Ấu Nam nói một tràng này, căn bản không hề có thành ý, không đủ để tin. Huống chi, chuyện lớn như vậy, làm gì đến phiên bọn tiểu bối hắn có thể làm chủ chứ? Đến lúc đó Lý Ấu Nam mang Hồng Chúc Quả về, trưởng bối của Dược Đan Môn người ta chết không thừa nhận quyết định của bọn tiểu bối, thì những tông môn khác có biện pháp gì.

Cho dù là liên thủ diệt Dược Đan Môn, cũng đã bỏ lỡ mất cơ hội liên quan đến Hồng Chúc Quả rồi. Ngụy Cổ Xương biết những trò mờ ám này rõ ràng hơn hết so với ai khác. Hắn biết một khi mình lỡ miệng đáp ứng, lập tức sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích. Khúc Trường Phong, Phương Thiên Trọng, Doãn Tố Điệp, ngoài ra còn có Khuất Minh Hải của Song Tâm Cốc, Đường Dũng Nhất của Phiêu Miểu Điện cũng không thể tùy tiện đáp ứng loại đề nghị không hề có đạo lý này. Nhưng mà hắn cũng không ngu xuẩn đến nổi trực tiếp đắc tội Dược Đan Môn, nên làm bộ nghiêm túc suy tư một lúc, sau đó khẽ vuốt càm nói: - Nếu là Khúc huynh và Phương huynh cùng mọi người đều đồng ý, vậy cho dù có tính thêm một phần Ảnh Nguyệt Điện của ta cũng đâu có gì. Nhưng mà Lý huynh... hắc hắc, huynh đến nói chuyện với cái tên kia rồi sao? Nói như thế, hắn lén ra hiệu về phía một gò núi. Da mặt của Lý Ấu Nam hơi co rút, dĩ nhiên là biết "cái tên kia" trong miệng hắn rốt cuộc là người nào, miễn cưỡng cười đáp: - Lý mỗ là muốn trao đổi xong hết cùng chư vị, sau đó sẽ cùng hắn thương lượng kỹ càng một chút.

Ngụy Cổ Xương bĩu môi lắc đầu, than thở không ngừng: - Chuyện này không dễ làm a, nếu quả thật chỉ có mấy nhà chúng ta, liên thủ thì cũng không sao, nhưng bây giờ có nhiều hơn một biến số như vậy, Ngụy mỗ cảm thấy, Lý huynh cần phải tìm hiểu trước ý tứ của người đó, sau đó quay trở lại bàn kỹ cùng bọn ta cũng không muộn. Lý Ấu Nam ngẩn ra, rồi thần sắc như thường, chắp tay nói: - Ngụy huynh nói cũng có đạo lý, vậy Lý mỗ trở về suy nghĩ thử, chuyện này sẽ bàn bạc kỹ hơn. Dứt lời, liền ung dung xuống núi, quay trở về phía bên mình. Đợi hắn đi rồi, Ngụy Cổ Xương mới khẽ hừ lạnh một tiếng:

- Bộ thật sự coi Ngụy mỗ là người ngớ ngẩn hay sao? Đại Diên ở một bên khẽ cười nói: - Người của Dược Đan Môn có tính cách thế nào Ngụy sư huynh cũng không phải không biết, chấp nhất bọn họ nhiều như vậy làm cái gì. Lần này không đáp ứng cũng là đúng, vì nếu thật sự đáp ứng bọn họ, đó mới là phiền toái. - Ta tự nhiên là biết. Ngụy Cổ Xương sắc mặt nghiêm túc: - Chuyện này trước hết không đề cập nữa, lần này có loại linh quả như thế này chuẩn bị thành thục xuất thế, cũng không biết là cơ duyên hay là kiếp nạn đây a.

Hắn nhìn những tinh anh trên các sườn núi, âm thầm nghĩ không biết đến lúc Hồng Chúc Quả thực sự chín rồi, trong số này sẽ có bao nhiêu người bỏ mạng vì tranh đấu đây. - Trước hết không nói những cái này. Ta cảm giác tu luyện ở chỗ này dường như rất có ích, dù sao khoảng cách tới lúc Tam Dương Khai Thái kỳ cảnh mà Đại Diên tỷ tỷ nói còn có chút thời gian, chúng ta hay là ở chỗ này cảm ngộ một chút đi. Đổng Huyên Nhi đề nghị. Ba người kia đều đua nhau gật đầu, lập tức từng người tìm kiếm vị trí trên sườn núi, khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận cảm ngộ đủ loại thần diệu tích chứa trong mùi thơm trái cây kia. Dương Khai cũng nhanh chóng nhận ra chỗ nghịch thiên của Hồng Chúc Quả này. Quả thật giống như ghi trên cổ điển, mấy ngày trước khi nó thành thục, sẽ tản ra mùi thơm trái cây như vậy. Mùi hương bay vào mũi, nhập vào trong máu thịt và tứ chi bách hài, có thể xúc tiến sự dung hợp giữa lực lượng bản thân mà võ giả nắm giữ, cùng với cảnh giới tu vi. Lúc này mới chỉ xuất hiện cảnh tượng một vầng mặt trời đỏ dâng lên mà đã có hiệu quả thần kỳ như thế, nếu như Tam Dương tề tụ, thì hiệu quả nhất định sẽ tăng lên mấy lần. Bởi vì đi cùng đám người Ngụy Cổ Xương, Dương Khai cũng không lo lắng bị người khác đánh trộm ở chỗ này, cho nên chỉ phân ra một phần nhỏ tâm thần giám sát bốn phía, rồi nhanh chóng đắm chìm trong cảm giác tuyệt vời kia. Bản thân hắn là luyện đan sư, trong lúc luyện đan, cần phải có kỹ xảo khống chế cực cao đối với thánh nguyên. Cho nên về phương diện này, hắn xuất sắc hơn so với đại đa số võ giả. Mà khi bị mùi hương của Hồng Chúc Quả kích thích, tạo ra đủ loại khống chế tinh diệu đối với thánh nguyên, càng làm cho hắn đắm chìm trong đó, lưu luyến khoái lạc quên cả mọi thứ. Hắn dường như tiến vào một thiên địa mới, ở trong này, hắn có thể trao đổi một cách hoàn mỹ nhất với lực lượng trong cơ thể mình, khống chế đến mức đỉnh phong nhất.

Dương Khai chìm đắm vào trong cảm ngộ đối với sự khống chế thánh nguyên. Còn đám ba người Ngụy Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi cùng Đại Diên thì cũng đua nhau hãm sâu vào những lĩnh vực khác biệt, cảm ngộ ở tầng mức rất sâu đối với những lực lượng bất đồng. Những võ giả ở các gò núi lớn nhỏ chung quanh sau khi trải qua giai đoạn quan sát ban đầu, cũng rất thức thời ngồi xuống, hít vào mùi hương của Hồng Chúc Quả, không lãng phí thời gian nữa. Sau khi Dương Khai đến chỗ này gần nửa ngày, thì nơi này lại xuất hiện một loại cục diện an bình vô cùng quái dị. Mọi người đều đang tử tế cảm nhận mùi trái cây của Hồng Chúc Quả mang đến lợi ích cho mình. Không ngừng có người tới chỗ núi này. Tuy rằng đại đa số đều đầu óc mơ hồ, nhưng khi thấy người tới trước đều đang ngồi trong đó, bọn họ cũng đua nhau tìm vị trí thích hợp học làm theo. Trong khoảnh khắc, mặt của họ lộ ra vẻ vừa kinh hãi vừa vui mừng, rất nhanh liền đắm chìm vào trong cảm giác không thể tự kềm chế được. Không biết từ khi nào, một thanh niên võ giả mặc áo xanh một thân một mình chạy đến nơi này. Người này chính là nam nhân trước kia thử xâm nhập vào chỗ sâu hơn của tầng thứ ba. Nhưng khi hắn đến đây đã có chút hơi trễ, chỗ sườn núi gần sơn cốc đã bị mọi người chiếm cứ hết. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét nhìn bốn phía, âm thầm suy tính xem có nên tranh giành một chỗ ở đây hay không. Nhưng rất nhanh sau đó, hắn liền bỏ đi cái ý niệm này. Hắn vừa mới đoạt xá không lâu, vừa thấy ánh mặt trời trở lại, tạm thời còn không muốn thu hút sự chú ý của người khác. Bất quá khi ánh mắt của hắn quét qua Dương Khai đang ở ngồi xếp bằng, mắt bỗng nhiên nheo lại, toát ra thần sắc mừng rỡ. Hắn dường như không ngờ rằng sẽ gặp được Dương Khai ở loại địa phương như thế này. Nhưng rất nhanh sau đó, hắn liền nhíu mày, sắc mặt âm trầm như sắp vắt ra nước vậy. Hắn có thể khẳng định, chính là cái tên võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh này đã lấy đi món đồ cực kỳ quý trọng đó của mình, nhưng cho đến hôm nay hắn vẫn không thể cảm nhận được bất kỳ khí tức gì từ trên người của đối phương. Chẳng lẽ đối phương đã thật sự dung hợp nó rồi? Điều đó không có khả năng a, bên trong món đồ ấy tích chứa uy năng mạnh đến bực nào, hắn biết rõ ràng hơn bất kỳ ai khác. Đừng nói là một võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh, cho dù là một Hư Vương Cảnh nếu muốn dung hợp, cũng không phải là chuyện một ngày hai ngày, hơn nữa còn có khả năng sẽ bị phản phệ cực lớn. Nhưng chuyện quái lạ chính là quái lạ ở chỗ này. Thanh niên Thánh Vương nhất tầng cảnh lấy được món đồ của mình, ly khai động thạch nhũ, trước sau chưa tới một canh giờ, khí tức của vật kia liền biến mất vô ảnh vô tung, mặc cho hắn thúc giục bí pháp truy lùng như thế nào, cũng không dò xét được chút đầu mối nào. Hơn nữa, nếu quả thật là hắn đã dung hợp, hắn không có khả năng còn sống, hiện tại khẳng định đã chết rồi. Chuyện quái dị như vậy khiến cho hắn áo não vô cùng. Hắn bất kể như thế nào cũng không ngờ rằng, thứ dung hợp vật kia không phải là Dương Khai, mà là một cây thiên địa chí bảo Ôn Thần Liên đã trưởng thành đến trình độ sáu màu. Vào lúc đang kinh nghi bất định, không sao hiểu được, thì đối diện sườn núi, thanh niên Thánh Vương nhất tầng cảnh kia không ngờ bỗng nhiên mở mắt, từ khoảng cách thật xa mà vẫn chuẩn xác chiếu ánh mắt trên người mình. Người này lòng chợt rúng động, vội vàng làm như không có chuyện gì xảy ra, tránh ánh mắt qua một bên, tự cố đang cố tìm kiếm một chỗ không tính là quá tốt, học theo những người khác bắt đầu tỉnh tọa. Trên sườn núi, Dương Khai cau mày, gương mặt không vui. Hắn đang đắm chìm trong cảm ngộ sâu tầng, không ngờ lại chợt phát hiện có người đang theo dõi mình, hơn nữa lại có chứa một tia địch ý cùng sát khí. Hắn lúc đầu còn tưởng rằng đó là Khúc Trường Phong, nhưng chờ nhìn thấy rõ khuôn mặt của người kia, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên. Người kia không phải Khúc Trường Phong, nhưng Dương Khai cũng đã gặp qua, chính là một thành viên cùng mình đi vào trong ao ngâm Tẩy Hồn Thần Thủy ở trong động thạch nhũ. Cảm ngộ bị người khác cắt ngang, Dương Khai tự nhiên có chút không cao hứng. Người kia thực lực không kém, cảnh giới Thánh Vương tam tầng cảnh, Dương Khai nhớ mang máng, hắn thuộc về thế lực gọi là Lưu Vân Cốc. Bất quá lúc đó còn có một lão giả và một nam nhân khác đi cùng với hắn, hiện tại không ngờ chỉ còn lại có một mình hắn, cũng không biết xuất hiện biến cố gì, cũng không rõ lão giả cùng một người khác của Lưu Vân Cốc còn sống hay đã chết. Người này tại sao có địch ý cùng sát khí đối với mình? Dương Khai tự xét chưa từng trêu chọc qua đối phương, cũng không bại lộ quá nhiều bí mật ở trước mặt hắn, không biết là duyên cớ gì mà lại bị hắn nhắm tới, khiến cho Dương Khai âm thầm bực tức vô cùng. - Dương sư đệ có phát hiện gì sao? Đại Diên dường như đã nhận ra khí tức của Dương Khai có biến, mở mắt ra vừa khéo nhìn thấy gương mặt của hắn có vẻ trầm tư, vội vàng nhẹ giọng hỏi thăm. - Không có.

Dương Khai lắc lắc đầu, nhìn vào một chỗ hỏi: - Cô có nhận biết nam nhân kia hay không? Đại Diên theo ánh mắt của hắn nhìn lại, không ngờ thoáng cái đã nói phá ra thân phận và lai lịch của đối phương: - Người ấy là đệ tử hạch tâm của Lưu Vân Cốc, tên là Lục Diệp. Thế nào, Dương đệ có mâu thuẩn gì cùng hắn sao? Lục Diệp! Dương Khai âm thầm nhớ kỹ cái tên này, lắc đầu nói: - Không có, ta cũng chỉ gặp mặt hắn một lần, bất quá không biết tại sao cái tên Lục Diệp có chút địch ý đối với ta, thật sự là kỳ quái. Đại Diên mắt đẹp lắp lóe, cũng rất kỳ quái địa nói: - Cái tên Lục Diệp này không phải là loại hình thích trêu chọc người khác a. Ta tuy rằng không có thâm giao gì với hắn, nhưng tóm lại cũng đã nói chuyện qua mấy lần. Hắn ở trong Lưu Vân Cốc danh tiếng cũng rất tốt, tại sao lại có địch ý đối với ngươi vậy? - Ta cũng muốn biết. Dương Khai toét miệng cười. Đại Diên dường như đã hiểu lầm, cho rằng Dương Khai cùng Lục Diệp thật sự có ân oán gì đó, nhíu lại chân mày to, nhẹ giọng nhắc nhở: - Lục Diệp chính là con trai của Lưu Vân Cốc Cốc chủ Lục Hướng Đông. Lưu Vân Cốc tuy không phải là thế lực hàng đầu gì, nhưng cũng không kém. Nếu như không là chuyện lớn gì, ta thật ra có thể giúp ngươi nói mấy câu với Lục Diệp, điều giải một chút, với tính tình của hắn, xem ra sẽ không sao. - Không cần. Dương Khai lắc lắc đầu, đừng nói mình cùng tên Lục Diệp này thật sự không có ân oán gì, cho dù là có, cũng không cần người khác đi hóa giải giùm. Đối phương nếu như không tới tìm hắn phiền toái thì thôi, còn nếu như tới tìm làm phiền hắn, Dương Khai cũng không ngại nhổ cỏ tận gốc. Thấy Dương Khai cự tuyệt đề nghị của mình, Đại Diên tự nhiên không nói thêm nữa, đang chuẩn bị tiếp tục ngồi xuống cảm ngộ, Dương Khai bỗng nhiên lại dùng ánh mắt ra hiệu, hỏi:

- Người kia đâu? Đại Diên theo ánh mắt của hắn nhìn lại, nhìn thấy nam nhân lạnh lùng đơn độc chiếm đoạt một tòa núi nhỏ, sắc mặt không nhịn được hơi biến, lập tức thu hồi ánh mắt, nói với ý hơi cảnh cáo: - Dương sư đệ, không nên đi tìm người khác tìm hiểu về người này. Ta chỉ biết là hắn phải đến từ Tinh Đế Môn, nhưng tên thì không biết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau