VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1206 - Chương 1210

Chương 1208: Không phải là thứ gì tốt.

Võ giả xuất thân từ Chiến Thiên Minh rất dễ nhận ra. Điểm này có thể đoán được từ phục sức từ trên người của bọn họ, tên nào cũng mặc trường sam vàng sáng rực rỡ, uy phong không ai bì nổi. Mà những võ giả này, phần đông đều tạo cho người ta một loại cảm giác mắt cao hơn đỉnh đầu, ngoại trừ đối xử với võ giả của Lôi Đài Tông có chút tôn trọng ra, còn khi nhìn về võ giả của thế lực khác, bất kể là đối phương có tu vi cao hay thấp, đều mang một loại khinh miệt và coi thường. Họ làm như Chiến Thiên Minh rất dễ sợ vậy, và dường như cũng sợ người khác không biết mình xuất thân từ Chiến Thiên Minh vậy, nên dùng kim tuyến thêu ra chữ "Chiến" to lớn ở trên ngực, có thể nhìn thấy được từ rất xa. Bởi vì Khúc Trường Phong, Dương Khai một mực không có cảm tình gì đối với người của Chiến Thiên Minh, cho nên vừa nhìn thấy mấy người này thuộc Chiến Thiên Minh, hắn đã biết ngay chuyện ngày hôm nay không cách nào yên lành rồi, và một màn vừa rồi khi hắn thu Lưu Viêm Phi Hỏa ắt là đã rơi vào trong mắt của mấy người này. Cũng không biết bọn họ nhìn thấy được bao nhiêu.

Trong giây lát, bốn người của Chiến Thiên Minh liền vọt tới cách không xa trước mặt Dương Khai, sắc mặt hoặc là kinh ngạc hoặc là vui mừng, không ngừng nhìn và đánh giá hắn. Không thể không thừa nhận, Chiến Thiên Minh quả thật có lực lượng rất hùng hậu. Bốn người này đều là võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh. Thánh nguyên trong cơ thể của mỗi người đều tinh thuần và hùng hồn hơn so với võ giả bình thường. Trên người họ đều lóe ra quầng sáng màu lam nhạt bao phủ quanh thân. Quầng sáng này hàn khí bức người, rõ ràng là do một loại bí bảo thuộc tính lạnh đang phát huy tác dụng, ngăn cản hỏa độc của chỗ này xâm lấn thay cho bọn họ. Cầm đầu là một nam tử mặt trắng không râu, nhìn qua hơn bốn mươi tuổi. Sau khi khám phá tu vi thật sự của Dương Khai xong, mày của hắn không nhịn được nhướng lên, tạo ra một biểu tình kinh ngạc hết sức. Hắn không rõ Dương Khai là một Thánh Vương nhất tầng cảnh này sao lại còn sống ở cái loại môi trường ác liệt như nơi này. Hơn nữa nhìn dáng vẻ của hắn, dường như cũng không có bí bảo bảo vệ, điều này làm cho trong lòng kẻ này cả kinh, biểu tình khi nhìn về phía Dương Khai hơi có chút ngưng trọng. Kẻ có thể không cần bí bảo khi ở chỗ này, chỉ dựa vào thánh nguyên ngăn cản sự nóng bức cùng hỏa độc, thì không thể coi là một kẻ bình thường được.

- Hắn vừa rồi không phải đã thu một viên Lưu Viêm Phi Hỏa sao? Bên cạnh đó, một nam nhân có thân hình gầy yếu khác trợn to tròng mắt, ngạc nhiên hỏi toáng lên. Xem ra vừa rồi vì còn cách quá xa, bọn chúng cũng không nhìn thấy rõ ràng, chỉ hơi có chút hoài nghi, cho nên mới phải lập tức chạy tới muốn xác nhận một phen. - Không đến mức như vậy chứ. Lưu Viêm Phi Hỏa đâu phải là vật có thể tùy tiện muốn thu là thu? Tầng thứ ba này tuy rằng số lượng Lưu Viêm Phi Hỏa có nhiều hơn một chút. Nhưng ngay cả Phương Thiên Trọng đều không thể đuổi kịp, hắn dựa vào cái gì mà có thể thu?

Võ giả thứ ba vô cùng xấu xí chậm rãi lắc đầu, ra vẻ không tin. - Có phải hay không, hỏi một chút chẳng phải sẽ biết ngay hay sao? Nam nhân thân hình gầy yếu cười hăng hắc, đĩnh đạc nói với Dương Khai: - Tiểu tử, vừa rồi ngươi thu thứ gì, lấy ra xem thử một chút. - Liên quan gì đến các ngươi? Dương Khai nhàn nhạt nhìn bốn người, một chút hoảng sợ thậm chí ý tứ chạy trốn cũng không có. - Ha ha... Nam nhân thân hình nhỏ gầy nghe vậy cười ha hả, không ngừng gật đầu nói:

- Ừ. Quả thật không liên quan đến chuyện của chúng ta, nhưng mà tiểu tử kia, ngươi biết chúng ta là ai không? Lại dám nói với chúng ta như vậy, có chút ý tứ! Nói như thế, thần sắc hắn biến thành dữ tợn, lạnh căm căm bảo: - Tiểu tử, muốn sống mau giao thứ gì đó ngươi vừa thu ra đây, đại gia tâm tình tốt, sẽ tha cho ngươi không chết, bằng không... Hắc hắc... Tiếng cười hăng hắc như thế, ý uy hiếp bộc lộ rõ ràng trong lời nói. Nam nhân mặt trắng không râu một mực quan sát Dương Khai, nghe vậy khẽ cau mày, bất quá nhanh chóng giãn ra ngay. Hắn tuy nhìn thấu Dương Khai có chút không bình thường, thần tình đối phương trấn định rất quỷ dị, nhưng đối phương dù sao chỉ là một người mà thôi, hắn không tin thực lực của bốn người mình sẽ không có biện pháp bắt đối phương. Trên đời này dù sao cũng có võ giả tự cho là mình rất cao cường, có chút bản lãnh liền cảm giác mình rất giỏi rồi. Người như thế hắn đã thấy qua rất nhiều, bởi vì bản thân hắn cũng chính là một người trong số đó. Bất quá, sau khi bị Khúc Trường Phong làm nhục nhiều lần, hắn mới nhận rõ núi cao thực tế còn có núi cao hơn. Hắn theo bản năng quy nạp Dương Khai vào trong loại người như thế. Người như thế nhất định là sẽ chịu thua thiệt lớn. Bản thân của hắn vận khí tốt, bởi vì xuất thân cùng tông môn với Khúc Trường Phong, cho nên không bỏ mạng ở dưới tay của Khúc Trường Phong. Bất quá sau khi nhận rõ thực tế, hắn làm việc khiêm tốn hơn rất nhiều so với trước kia.

- Ngươi cứ muốn là ta đưa hay sao? Ngươi là cái thá gì? Dương Khai khinh bỉ nhìn bốn người đối phương, thần tình vẫn lạnh nhạt như cũ.

- Tiểu tử đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!

Nam nhân thân hình nhỏ gầy không ngờ là Dương Khai lại cứng cỏi như thế, lập tức sắc mặt có chút không nhịn được. Hắn trước kia dùng chiêu này để đe dọa người khác, có võ giả nào không ngoan ngoãn chịu phép? Thậm chí ngay cả khi hắn nhìn trúng nữ nhân của một võ giả trong số đó, đối phương cũng ngoan ngoãn đem cô gái mi mục như họa kia nhường lại. Mặc dù hắn chỉ đùa bỡn mấy ngày liền bỏ mặc, nhưng cho tới bây giờ không ai dám không đáp ứng yêu cầu của hắn. Đơn giản là hắn xuất thân từ Chiến Thiên Minh! Huống chi đây không phải là ở bên ngoài, mà là Lưu Viêm Sa Địa, là nơi hoang vu không người. Chỗ vắng vẻ này chính là địa phương tốt để giết người chôn thây! Vừa nghĩ đến đây, hàn quang lóe lên trong mắt võ giả này, sát khí hiển lộ ra hết.
- Chờ một chút! Không đợi hắn động thủ, trung niên mặt trắng không râu bỗng nhiên ngăn hắn lại. Hai người khác đều nhìn qua, chỉ thấy này nam nhân đi ra vài bước, ngưng thần nhìn Dương Khai, hơi chắp tay nói: - Bằng hữu, vị sư đệ này của tại hạ tánh khí có chút nóng nảy, vừa rồi nếu có gì đắc tội, mong rằng đừng chấp. Ánh mắt của Dương Khai chớp lóe, thờ ơ không biểu hiện gì.

- Sư huynh...

Nam tử gầy nhỏ thấy sư huynh của mình không ngờ nói xin lỗivới Dương Khai, lập tức giật mình cả kinh, kêu lên:

- Huynh quá cẩn thận rồi? Nhiều lời cùng hắn làm cái gì a.

Trung niên nam tử kia mỉm cười: - Cẩn thận không có gì sai, sư phụ cũng đã dạy chúng ta rằng, cẩn thận lái được thuyền vạn năm! Vị bằng hữu này cũng không phải là người bình thường, tuy rằng sư huynh nhìn không ra lai lịch cùng thân phận của hắn. Nhưng có thể bình yên vô sự ở chỗ này, chắc là có chút bản lãnh, chúng ta có thể bình hòa giải quyết chuyện này tự nhiên là tốt nhất. Trong lời còn có ý khác, rằng nếu như không thể hòa bình giải quyết thì động thủ đi nữa cũng không muộn. Nam tử gầy nhỏ nghe vậy, sắc mặt âm trầm suy nghĩ một chút, rồi không nhiều lời nữa. Nam nhân trung niên lúc này mới cười cười nhìn Dương Khai, tiếp tục nói: - Bằng hữu, chúng ta cũng không muốn nhiều chuyện, dù sao nơi này là tầng thứ ba của Lưu Viêm Sa Địa, bất cứ người nào ở chỗ này đều cũng lo lắng đề phòng. Cho nên bằng hữu có thể nễ mặt mũi của tại hạ một chút, để cho vị sư đệ này của tại hạ kiểm tra nhẫn không gian của ngươi một chút hay không? Hắn cười híp mắt nói, hồn nhiên không thèm để ý, dường như cũng không phải là đang yêu cầu kiểm tra nhẫn không gian của Dương Khai, mà như là một người bạn cũ đang tìm Dương Khai hỏi mượn một thứ không đáng gì vậy. - Các ngươi muốn xem nhẫn không gian của ta? Dương Khai bỗng nhiên toét miệng nở nụ cười.

- Đúng vậy! Nam nhân đứng tuổi nhẹ nhàng gật gật đầu, nụ cười vẫn như cây gặp gió xuân như cũ: - Mấy sư huynh đệ tại hạ cũng không ác ý, chỉ là muốn xác nhận xem, vừa rồi bằng hữu rốt cuộc là thu được thứ gì. Nếu như không phải là Lưu Viêm Phi Hỏa, chúng ta nhất định sẽ không tham tài vật của bằng hữu, chắc chắn sẽ hoàn trả nhẫn không gian, không biết ý của bằng hữu như thế nào?

- Tốt lắm! Ngoài dự liệu của hắn, Dương Khai đáp ứng ngay. Điều này làm cho nam nhân trung niên hơi nhướn mày, có vẻ hơi bất ngờ, trong lòng thầm nghĩ, mình không phải là cẩn thận hơi quá rồi, đối phương thật ra cũng không có bản lãnh gì, bằng không sao lại dễ nói chuyện như vậy? Đang lúc hắn còn kinh nghi bất định, đã thấy Dương Khai quả nhiên rút nhẫn không gian ra khỏi ngón tay của mình, nhẹ nhàng ném lên ném xuống, 4 cặp mắt lập tức dập dềnh lên xuống theo cái nhẫn không gian bình thường bay lên bay xuống này. - Mau ném qua đây! Nam tử gầy nhỏ thấy Dương Khai phối hợp như thế, lập tức cao giọng hô, dường như không kịp chờ đợi muốn cẩn thận kiểm tra một phen. - Bên trong nhẫn không gian của ta cũng không có vật gì tốt. Dương Khai cười cười với hắn, ngữ khí hơi lộ ra vẻ nghèo kiết hủ lậu: - Cũng chỉ có một khối Hỏa Diệu Tinh Tủy... Trên tay Dương Khai bỗng nhiên xuất hiện thêm hòn đá lớn cỡ đầu người, toàn thân màu đỏ tươi, một cỗ viêm hỏa có lực lượng tinh thuần và nóng rực phát ra từ trên tảng đá này, từng đạo hỏa hệ năng lượng giống như thực chất đang chuyển động không ngừng ở trên tảng đá, dường như vật sống vậy.

- Hỏa Diệu Tinh Tủy? Bốn người đồng loạt la lên thất thanh, ngay cả nam nhân trung niên một mực mỉm cười lạnh nhạt kia cũng rốt cục biến đổi sắc mặt, trong mắt tràn đầy sự tham lam cùng khát vọng. Hỏa Diệu Tinh Tủy là vật liệu cấp Hư Vương, mà một khối trên tay Dương Khai này mặc dù chỉ là cấp Hư Vương cấp bậc hạ phẩm, nhưng quý ở chỗ kích cỡ của nó không nhỏ, Hỏa Diệu Tinh Tủy lớn chừng đầu người đừng nói chi bốn người nhìn thấy qua, ngay cả nghe cũng đều chưa nghe nói qua lần nào. Một khối vật liệu như vậy nếu như ở bên ngoài, thì tuyệt đối là vật vô giá, có thể dễ dàng bán 20, 30 triệu thánh tinh cũng không thành vấn đề. Trước đây bọn họ từng nghe nói qua, ở trong hội đấu giá tại Tụ Bảo Lâu trong Thiên Vận Thành, xuất hiện một số bảo bối giá trị chục triệu, thậm chí hơn trăm triệu thánh tinh. Đáng tiếc là bọn họ lúc đó không có tư cách tham gia, không có thể tận mắt chứng kiến tràng diện chấn động kia, nên một mực tiếc rẻ không thôi. Nhưng hôm nay, không ngờ lại có một khối đỉnh cấp tài liệu luyện khí xuất hiện ở trước mắt mình như vậy.

Nhưng nó lại bị một võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh chiếm hữu! Nếu như sư huynh đệ mấy người mình có thể chiếm đoạt cái bảo bối này, cho dù là chia đều cho mọi người, thì mỗi người cũng có thể phân mấy triệu thánh tinh a, cả đời này đều không cần rầu rỉ chuyện tu luyện vật tư nữa. Trong lúc nhất thời, bốn người đều hít thở ồ ồ, trong mắt bắn đầy tinh quang, dường như sẽ ra tay tranh đoạt bất cứ lúc nào. Về phần nam nhân trung niên trước đó nói sẽ không ham tài vật của Dương Khai, thì lời nói này sớm đã được ném ra ngoài chín tầng mây rồi.

Nhưng không chờ bọn họ có động tác gì, Dương Khai không ngờ lại thù Hỏa Diệu Tinh Tủy to bằng đầu người đó vào trong nhẫn không gian, khiến cho bốn người vừa giận lại vừa thất vọng. - Ai, còn có khối Hỏa Tinh Thạch này, cũng không tính là thứ tốt gì. Dương Khai thở dài u uất, dường như căn bản không biết cái gì gọi là tiền tài không được khoe khoang, lấy ra thêm một khối tinh thể giống như cái thớt có màu đỏ sậm. Khối tinh thể này tuy cũng giống như khối Hỏa Diệu Tinh Tủy kia, đều tản ra hỏa lực nóng rực, nhưng hai thứ rõ ràng không phải là cùng một loại vật liệu.

Thứ trước là một loại khoáng thạch, thứ sau rất giống với năng lượng khí tức của Hỏa Tinh Thạch mà bốn người của Chiến Thiên Minh thu được dọc đường. - Không có khả năng! Nam tử gầy nhỏ hét lên một tiếng, chỉ vào viên Hỏa Tinh Thạch to lớn mà Dương Khai đang dùng hai tay ôm kia, không ngừng lắc đầu nói: - Không có khả năng có khối Hỏa Tinh Thạch lớn như vậy, không có con Hỏa Linh Thú nào trong cơ thể chứa được thứ này! Không thể trách hắn không biết hàng, chỉ là do bốn sư huynh đệ bọn hắn dọc đường đánh giết đến đây, lấy được khối Hỏa Tinh Thạch lớn nhất cũng chỉ bằng trứng bồ câu, so với khối tinh thạch trên tay Dương Khai này, thì quả thực là sự khác biệt giữa đại thụ che trời cùng mầm xanh mới mọc. Hơn nữa, nếu như đây quả thật là Hỏa Tinh Thạch, thì Hỏa Linh Thú tích chứa nó nên có cấp bậc gì? Và nên có hình thể với kích cỡ khổng lồ như thế nào? Hắn không cảm thấy Dương Khai có thể đánh chết Hỏa Linh Thú như vậy, mà nghĩ rằng Dương Khai đang lừa gạt!

Chương 1209: Thuấn sát.

Bốn người Chiến Thiên Minh nhìn thấy Dương Khai liên tiếp lấy ra hỏa Diệu Tinh Tủy to gần bằng đầu người và Hỏa Tinh Thạch to như tấm thớt, liền không thể bình tĩnh được nữa. Không cần biết Hỏa Tinh Thạch là thật hay là giả, nhưng một khối Diệu Tinh Tủy chắc chắn là thật, ngay lập tức, bốn người liền nổi lòng tham, trong lòng đã coi Dương Khai như người chết.

Tùy tiện lấy ra hai món bảo bối vô giánhư thế này, ai biết được trong nhẫn của hắn còn có thứ tốt gì nữa?

Nói không chừng thật sự còn có Lưu Viêm Phi Hỏa!

Giết hắn, nhất định phải giết hắn, sau đó cướp nhẫn của hắn, kiểm tra kỹ càng. Chỉ cần có thể cướp được nhẫn của tên võ giả này, vậy sẽ không cần lo chuyện tu luyện nửa đời sau nữa.

- Còn có cái gì? Khóe mắt nam nhân trung niên không râu co giật, tuy trong lòng cũng vô cùng muốn chiếm đoạt, nhưng đỡ hơn ba tên đồng môn kia, nghĩ cái gì cũng hiện hết trên mặt, ít nhất nhìn hắn cũng coi như bình tĩnh, cũng chỉ có giọng run rẩy bán đứng tâm trạng kích động của hắn.

- Còn có mười mấy cây Thúy La Thảo, một cây Cổ Huyền Đằng, ba quả Xích Huyền Quả Dương Khai lấy ra từng món, làm cho ánh mắt của bốn người đối diện nóng rực.

Những linh thảo này tuy không thể quý bằng hai món trước, nhưng giá trị cũng xa xỉ, nhất là mười mấy cây Thúy La Thảo, đây là linh dược mà các tông môn đều mong muốn có được, Chiến Thiên Minh cũng không ngoại lệ. Cầm mười mấy cây Thúy La Thảo này trở về, có thể đổi lấy một khoản cống hiến to lớn, đến lúc đó có thể đưa ra yêu cầu không quá đáng với các vị trưởng lão.

- À, đúng rồi, còn có 9 viên Lưu Viêm Phi Hỏa, nhưng vật kia cũng không tiện lấy ra, lấy ra các ngươi sẽ không thấy được. Dương Khai cười ha hả, phô bày toàn bộ thu hoạch của mình khi đi vào Lưu Viêm Sa Địa.

Ngoại trừ khối tinh thể vô sắc đã bị Ôn Thần Liên hấp thu ra, hắn cũng không che giấu gì nữa.

- Thực sự có Lưu Viêm Phi Hỏa? Tên nam nhân xấu xí giật mình kinh hô.

- Đúng vậy. Tôi lừa các người làm gì, vừa rồi không phải các người cũng nhìn thấy hay sao? Dương Khai cười toét miệng.

Vẻ mặt của bốn người dần dần trở nên cổ quái.

Trên mặt mỗi người đều toát ra thần sắc khó chịu, bởi vì bốn sư huynh đệ bọn họ cùng hành động, ở trong Lưu Sa Viêm này 3 tháng, vốn còn cho rằng thu hoạch không tồi, đều vô cùng mừng rỡ, nhưng so với những thu hoạch của Dương Khai hôm nay, quả thực là như trời với đất, còn không bằng 1% thu hoạch của người ta.

Điều này làm cho bọn họ có chút nhục nhã, ánh mắt nhìn Dương Khai càng thêm nóng bỏng.

- Ngươi nói dối! Nam tử gầy nhỏ kia con mắt bỗng đảo một vòng, quát lạnh. - Tiểu tử, ngươi thật to gan. Dám cả gan lừa gạt bốn huynh đệ bọn ta, ngoan ngoãn đưa nhẫn cho ta kiểm tra, ta sẽ bỏ qua cho ngươi!

Nói xong, hắn liếc võ giả xấu xí bên cạnh, hiểu ý chia ra hai bên trái phải xông về phía Dương Khai.

Trước mặt có nhiều đồ tốt như này, hắn không muốn nói nhảm với Dương Khai, tùy tiện lấy một cái cớ, liền ra tay đánh cướp. Tuy rằng hai người kiêu căng ngạo mạn, thường hay ỷ mạnh hiếp yếu, nhưng dù sao cũng đều là võ giả tinh anh trong Chiến Thiên Minh, nên dù đối mặt với Dương Khai mới Thánh Vương nhất tầng cảnh, nhưng cũng không hề qua loa khinh thường.

Gần ba tháng qua, bốn người bọn họ đã giết người cướp của không ít trong Lưu Viêm Sa, tất nhiên cũng hiểu được một vài người nhìn bề ngoài không ra gì, nhưng trên thực tế lại có chút thủ đoạn. Sư tử vồ thỏ còn dùng toàn lực, huống chi nhìn Dương Khai cũng có chút không bình thường, từ đầu đến cuối hắn đều có luôn thản nhiên.

Bọn họ mơ hồ cảm thấy Dương Khai có chỗ dựa gì, cho nên vừa ra tay liền lập tức ngưng tụ thánh nguyên bảo hộ toàn thân, mỗi người ẩn giấu sát chiêu mà không đánh ra, hết sức đề phòng, tránh cho Dương Khai phản kích trước khi chết làm bọn họ bị tổn thất gì.

Mà tên trung niên không râu và võ giả mập mạp vẫn đứng tại chỗ, tuy rằng hai người cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, thầm cảm thấy Dương Khai giống như cố ý dẫn dụ đồng bọn của mình ra tay, nhưng bảo vật đang ở trước mắt, mặc dù trong lòng bọn họ hoài nghi, cũng sẽ không ngăn cản.

Kẻ nào thấy được nhiều thứ tốt như vậy, cũng sẽ mạo hiểm đi cướp lấy, đây chính là bảo bối đủ khiến người ta liều mạng.

Chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh, năng lực có lớn thế nào, có thể vượt qua Khúc Trường Phong?
Cho dù Khúc Trường Phong ở đây, cũng không thể đối phó bốn người bọn họ. Nên bọn họ vừa chú ý đến động tác của Dương Khai, vừa chuẩn bị sẵn sàng ra tay hỗ trợ, để tránh đối phương có thủ đoạn kinh thiên động địa gì.

Tốc độ của tên võ giả gầy và tên xấu xí cực nhanh, chỉ trong chớp mắt, đã lao tới cách Dương Khai 3 trượng. Còn Dương Khai lại có vẻ vô cùng giật mình, như vừa phát hiện bọn họ lại xông tới, liền vội vàng thu đồ vật vào trong nhẫn, dáng vẻ luống cuống tay chân khiến hai người bớt đi cảnh giác, không còn do dự, tăng tốc độ đến cực hạn.

Nhưng rất nhanh, bọn họ thấy Dương Khai toát ra một tia như cười như không.

Trong nháy mắt nhìn thấy nụ cười này, hai người liền ý thức được không ổn, đó là kiểu cười như gian kế thành công, dường như hắn đã sớm đặt bẫy ở nơi này, chờ người khác chui đầu vào rọ.

Ngay cả ánh mắt đối phương nhìn sang, cũng tràn đầy khinh thường cùng giễu cợt, nào còn có luống cuống lúc nãy?

Ngay sau đó, thân hình hai người cấp tốc xông về phía Dương Khai, liền giống như bị một vách tường vô hình ngăn cản, lập tức dừng lại, đồng thời phát ra hai tiếng kêu rên, thân thể hai tên Thánh Vương 3 tầng cảnh bỗng nhiên lún xuống, đồng thời có cảm giác như bị núi đè, không thể thở nổi, máu thịt toàn thân co rút, xương cốt truyền ra tiếng sai khớp răng rắc.

Mảnh không gian quỷ dị này, khi Dương Khai vừa tiến vào cũng suýt khiến hắn không giãy ra được. Thân thể Dương Khai mạnh mẽ vượt xa võ giả bình thường, ngay cả Dương Khai cũng hết sức kiêng kỵ chỗ này, hai người kia làm sao có thể trốn thoát dễ dàng?

Tuy rằng 1 tháng qua Dương Khai tu luyện Không Gian Nhận ở chỗ này, phá gần hết không gian đông cứng trong này, nhưng vẫn còn có thể quấn lấy hai võ giả này, chỉ trong nháy mắt Dương Khai có thể dễ dàng đánh chết bọn họ.

Cho nên vừa rơi vào mảnh không gian quỷ dị này, bọn họ liền xui xẻo.

Sắc mặt hai người đột biến, trong mắt tràn đầy hoảng sợ, toàn lực huy động thánh,cuối cùng cũng giảm nhẹ cảm giác không gian đông cứng xung quanh, vừa muốn lui ra khỏi không gian quái dị này, sau lưng chợt truyền đến tiếng hét kinh hãi của nam nhân trung niên.

Hai người ngẩng đầu, đúng lúc thấy một bàn tay hung hăng chụp xuống đầu bọn họ.

Không gian này có thể cản trở động tác của họ, nhưng Dương Khai ở trong này lại như cá gặp nước, căn bản không bị bất kỳ ảnh hưởng gì, hắn đã sớm quen với không gian đông cứng này.

Đối phương là bốn Thánh Vương tam tầng cảnh, nếu là đơn đấu, thậm chí một chọi hai, Dương Khai cũng không sợ hãi, tin tưởng có thể đánh chết kẻ địch. Nhưng nếu là bốn người thì khác, nếu không thể giết chết toàn bộ, bất cứ kẻ nào chạy mất, về sau đều tai họa vô cùng. Cho nên hắn mới không ngừng phơi bày ra thu hoạch của mình, hắn muốn dùng những bảo vật giá trị khủng bố này, dẫn dụ bọn họ đánh cướp.

Kế hoạch tiến hành rất thuận lợi, người chết vì tiền chim chết vì ăn, chí lý xưa nay luôn đúng, được mấy tên này biểu hiện triệt để.

Không có kẻ nào nhìn thấy nhiều thứ tốt như vậy mà còn không động lòng.

Đùng đùng...

Hai tiếng nổ tung phát ra, hai tên võ giả Chiến Thiên Minh gầy ốm và xấu xí bị lún sâu vào không gian quỷ dị, bàn tay của Dương Khai vỗ xuống liền nổ thành sương máu, tan tành mất xác.

Hai vị Thánh Vương tam tầng cảnh, chết vô cùng uất ức, đến cơ hội phản đòn cũng không có, liền trực tiếp bị Dương Khai đánh chết. Trong màn sương máu, cả người Dương Khai đầy khí lạnh đứng đó, mắt lạnh nhìn hai người còn lại, sát khí ngập trời giống như Ma Thần thượng cổ.

Dường như cho tới giờ phút này, Dương Khai mới lộ ra răng nanh sắc nhọn của mình, không có ý tốt nhìn hai tên võ giả Chiến Thiên Minh còn sót lại.

Trong hai người, tên mập mạp vừa rồi khó khăn lắm mới chạy ra được một trượng, sau khi tận mắt thấy đồng môn của mình bị đánh chết, thân hình lập tức dừng lại, hoảng hốt nhìn Dương Khai, sắc mặt không thể tưởng tượng nổi.

Trong nháy mắt Dương Khai vừa ra tay, thánh nguyên trong người dao động, quả thật là trình độ của Thánh Vương nhất tầng cảnh, tuy rằng không kém, nhưng cũng không tới mức nghịch thiên. Hai chưởng đánh xuống cũng không phải quá nhanh, nhìn có như rất tùy ý, tên mập này không hiểu sao sao hai đồng môn lại đứng tại chỗ không chút chống cự liền bị giết.

Chuyện này rõ ràng không hợp lẽ thường.

- Bên người hắn có cổ quái, có khả năng bị bố trí cấm chế gì đó! Tên trung niên không râu sắc mặt âm trầm đến cực điểm, xưa nay đều là bọn họ bắt nhạn, hôm nay lại bị nhạn mổ mù mắt, thoáng cái đã chết hai người đồng môn, hắn buồn bực muốn ói máu.

- Còn có ai muốn kiểm tra nhẫn của ta không? Dương Khai nhếch miệng, vẻ mặt lãnh đạm nhìn hai người, vừa hỏi đi thẳng về phía bọn họ.

Tên mập kia hoảng sợ lui về sau một bước, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.

Người trung niên không râu nhíu chặt mày, hắn vừa nói bên cạnh Dương Khai bày ra cấm chế, nên mới có thể dễ dàng đánh chết hai đồng môn của mình, nhưng bây giờ đối phương lại chủ động đánh ra, vậy là sao?

Hắn có lòng tin như vậy?

Tên nam nhân trung niên là một người cẩn thận, thấy tình thế trước mắt vượt ngoài hiểu biết của mình, không cần suy nghĩ, lập tức nhẹ nhàng lui về phía sau, đồng thời gọi tên mập kia một tiếng: - Đi!

Sau đó liền không quay đầu, vội chạy về phía khe sâu bên kia.

Không biết rõ thực lực thật sự của kẻ địch, hắn không muốn ở lại đây mạo hiểm nữa, chỉ cần lan truyền tin tức bảo vật trên người hắn cho đồng môn khác, sau đó tập trung đông người báo thù rửa hận.

Không thể không nói, ý tưởng của hắn là đúng, cách làm như thế cũng là tuyệt đối chính xác.

Tuy nhiên cái tên mập kia lại không thông minh như vậy, tuy rằng trước khi đi nam nhân trung niên có gọi hắn, nhưng tên mập lại rất tự tin vào thực lực của mình, cũng bị những thứ tốt trong nhẫn của Dương Khai là mê muội đầu óc. Thấy Dương Khai đi về phía mình, không những không sợ mà còn mừng rỡ, trên người bùng lên mảng lớn ánh sáng xanh, bao quanh thân thể hắn, ngay sau đó, thân thể mập mạp như quả bóng bị xì hơi, thân thể khô quắt với tốc độ thấy rõ, trong khoảng khắc liền biến thành người gầy.

Chương 1210: Đuổi giết.

Mặc dù thân hình biến đổi lớn, nhưng khí thế trên người tên mập lại tăng trưởng gấp bội, thánh nguyên tuôn trào như ngưng tụ thành thực chất, hai tay vung lên, từng đạo hào quang xanh biết bắn ra, giữa không trung liền ngưng tụ giống như dây mây, bắn về phía Dương Khai. Trên những dây mây đó đầy những gai nhọn, một khi bị quấn lấy, sẽ đâm vào máu thịt, hấp thu tinh huyết cùng thánh nguyên của võ giả, dù cho võ giả ngang cấp cũng không thể dễ dàng giãy ra được, đến lúc đó chỉ có thể mặc cho tên mập này mần thịt.

Hắn dựa vào thánh nguyên và sát chiêu đặc biệt của mình, đánh chết không biết bao nhiêu kẻ địch. Ở trong Chiến Thiên Minh, tuy rằng danh tiếng của hắn không bằng Khúc Trường Phong cùng nam nhân trung niên, nhưng cũng là nhân vật trọng yếu.

Hơn nữa dây mây thuộc tính mộc có tốc độ sinh trưởng cực nhanh, chỉ cần cho hắn 3 nhịp thở, hắn có thể dùng dây mây khép kín cả khe núi, tạo thành lồng giam. Đến lúc đó, nơi này là thiên hạ của hắn, đối phương là võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh dù có bản lĩnh bằng trời cũng đừng mơ thoát ra được.

Trong mắt hắn tràn đầy tự tin.

Nhưng đối diện bắn ra con rồng lửa đen, lại như chậu nước lạnh xối lên đầu hắn.

- Võ giả thuộc tính hỏa? Mập mạp kinh hoàng.

Hắn tu luyện công pháp cùng võ kỹ thuộc tính mộc, bị thuộc tính hỏa khắc chế nhất, cho nên vừa thấy ngọn lửa đen của Dương Khai, trong lòng tự nhiên trầm xuống, sắc mặt ngưng trọng.

Nhưng tên đã bắn ra không thể thu lại, đối phương chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh không đủ khiến hắn tránh né, càng tăng thêm truyền ra thánh nguyên, dây mây xanh biếc càng điên cuồng sinh trưởng, có xu hướng muốn bao trùm toàn bộ khe núi.

Bùm...

Thế lửa cũng bỗng nhiên trở nên hung hãn, cảnh tượng khiến tên mập thật sự kinh hãi đã xảy ra. Ngọn lửa đen tràn tới, đốt hết dây mây của hắn thành tro, mặc kệ hắn thi triển bao nhiêu cũng không theo kịp tốc độ thiêu đốt, chỉ thoáng cái ngọn lửa đen đã thiêu đốt tới gần hắn.

- Không thể nào!

Tên mập hét to, võ kỹ của hắn dù bị thuộc tính hỏa khắc chế, nhưng không có ngọn lửa nào đốt cháy mạnh đến vậy, khiến cho dây mây của hắn không kịp sinh trưởng bù lại.

Màu xanh đầy trời nháy mắt bị ngọn lửa đen áp đảo, bên trong khe núi, cảm giác nóng lạnh lần lượt giao nhau, làm cho tên mập chịu đủ đau khổ.

Dương Khai như ngọn lửa thiêu đốt bừng bừng xông tới trước mặt hắn, ném ra một cây Tru Thiên Mâu đen thui, rít lên đâm về phía võ giả Chiến Thiên Minh kia, người cũng theo sát phía sau, hung hăng đánh ra Già Thiên Thủ.

Hắn muốn tốc chiến tốc thắng, nam nhân trung niên kia cẩn thật vượt ngoài dự liệu của Dương Khai. Đối phương thấy mình đánh chết hai đồng môn, phản ứng đầu tiên không phải báo thù rửa hận, mà là không hề suy nghĩ liền rút lui, quyết đoán đến mức người ta không thể tưởng.

Đây là hạng người cực kỳ đáng sợ, có thể kìm chế ham muốn đối với những bảo vật trong nhẫn không gian của mình, lựa chọn phương án ổn thỏa nhất.

Hiện tại hắn đã chạy ra mấy chục trượng, mình còn dây dưa với tên mập này, một khi đợi người kia ra ngoài khe núi, vậy sẽ thật không đuổi kịp nữa.

Cho nên Dương Khai giận dữ ra tay, gần như vận dụng 10 phần lực lượng.

Võ giả mập kia phản ứng cũng không chậm, nhìn thấy Tru Thiên Mâu màu đen đâm tới, lập tức tế ra tấm khiên tròn nhỏ nhắn, trên đó có những vòng tròn xoay chuyển, tràn ngập phù văn khó hiểu cùng những đường năng lượng, còn có hoa văn hình con rùa đang bơi trong đó, cực kỳ linh động. Tấm khiên tròn bảo vệ trước người hắn, đồng thời thân mình lóe lên, muốn vội vàng rút lui.

Nhưng trên bầu trời có một bàn tay che phủ vỗ xuống, khiến hắn tự dưng sinh ra ảo giác không thể tránh né.

Oành...

Tiếng nổ rất lớn, Tru Thiên Mâu đâm vào tấm khiên tròn, năng lượng khổng lồ bùng nổ, sau đó là tiếng răng rắc nhỏ, tấm khiên tròn nứt ra, nhưng bất ngờ vẫn không vỡ vụn. Tuy rằng dính một chút Ma diệm, nhưng hoa văn con rùa trên tấm khiên lại sáng lên, trồi ra ngoài, tiếp theo há miệng rùa, phun một đoàn năng lượng trắng xóa, lập tức dập tắt Ma diệm.

Làm xong, hoa văn con rùa lại quay về tấm khiên, nhưng nó không còn bơi nữa, mà trở nên trầm lắng như chết.

Rõ ràng bí bảo này đã mất nhiều linh tính, trừ khi mời được luyện khí sư xuất sắc tu sửa, còn không thì đã không thể vận dụng được nữa.

Tấm khiên tròn đỡ một chiêu tất sát của Dương Khai, bảo hộ được mạng của tên mập, nhưng lúc này Già Thiên Thủ đã mạnh mẽ vỗ xuống. Võ giả mập kia kêu to, tay bấm pháp quyết phức tạp, sau đó hai tay đẩy mạnh lên trời.

Một mảnh quầng sáng xanh biếc thay động tác của hắn mà bủng lên, giống như lồng phòng hộ, che chở cho hắn.

Lại một tiếng nổ lớn, mặt đất rung chuyển, Già Thiên Thủ đánh lên quầng sáng xanh kia, hai bên cùng vỡ vụn, biến mất tăm. Võ giả mập kia chịu một đòn này, dù không bị thương nặng, nhưng sắc mặt tái nhợt, chịu chút thiệt.

Chỉ trong thời gian ngắn, hắn lập tức nhận ra rõ ràng chênh lệch giữa mình và Dương Khai.

Nào phải thực lực mà võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh phát huy ra, ngay cả Thánh Vương tam tầng cảnh cũng không làm nổi. Nếu không phải dao động thánh nguyên trên người Dương Khai không thể làm giả, thậm chí hắn đã hoài nghi đối phương có phải là cường giả Phản Hư Cảnh ngụy trang vào đây.

Khó trách đối phương có lòng tin chủ động đánh ra, chiến lực như thế đủ để tranh cao thấp với Khúc Trường Phong, đối phó mình còn không dễ dàng.

Mình đã vận dụng bí bảo mà đối phương xem ra còn chưa dốc toàn lực, chỉ dùng võ kỹ đánh hắn, thậm chí không có ý sử dụng bí bảo.

Hắn không biết, Dương Khai chỉ có hai món bí bảo, một là chiếc khiên tím, hai là Bách Nhạc Đồ.

Chiếc khiên tím dùng để phòng ngự, Bách Nhạc Đồ tuy rằng uy lực không nhỏ, nhưng địa hình trong khe núi quá hẹp, không thích hợp sử dụng, bằng không Dương Khai đã sớm tế ra 20 hư ảnh ngọn núi ra đập chết hắn, cần gì tốn công sức như vậy.

Trong lòng tên mập biết không ổn, sau khi đỡ được một chiêu Già Thiên Thủ, lại tế ra bí bảo phi đao, truyền vào thánh nguyên, thuận tay ném về phía đầu của Dương Khai.

Phi đao hóa thành ánh sáng trắng, nhắm thẳng vào mặt Dương Khai, sát khí dày đặc, đồng thời tên mập nhanh chóng xoay người, cắm đầu chạy ra ngoài khe núi.

Hắn dùng bí bảo phi đao, có thể tranh thủ được chút thời gian. Chỉ cần có một chút thời gian, nói không chừng hắn còn có thể chạy ra đường sống, nào biết vừa quay lưng với Dương Khai, hơi thở tử vong liền ập tới.

Hắn hoảng sợ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Dương Khai đã né tránh phi đao công kích, tay cầm trường kiếm màu đen, không ngừng chém ra, những đạo kiếm mang màu đen kinh thiên lan tràn khắp khe núi.

Trong lòng tên mập run lên, chưa kịp nghĩ gì, đã bị mười mấy đạo kiếm mang chém trúng, hét thảm một tiếng rồi ngã xuống. Trên người thiêu đốt Ma diệm, mặc kệ hắn thúc đẩy thánh nguyên thế nào cũng không thể dập tắt, nhanh chóng biến thành xác cháy đen. Khe núi chỉ rộng hai ba trượng, thật không thích hợp để hắn tránh né, nếu không phải thế, tối thiểu hắn còn chống đỡ được một chút, sẽ không chết nhanh đến vậy.

Mãi đến chết, hắn cũng không hiểu sao chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh mà lại khủng bố đến thế!

Đánh chết tên mập này, Dương Khai liền ngẩng đầu nhìn bên kia khe núi.

Nam nhân trung niên quả thật chạy rất nhanh, chỉ một chút thời gian, đã chạy xa hơn 200 trượng.

Hắn như nghe được tiếng hét thảm của tên mập, thân mình khẽ run, tốc độ càng nhanh hơn.

Lúc này hắn đã hiểu, mình lo lắng cẩn thận không phải không có lý. Tên mập hét thảm đã tuyên bố cái chết của hắn, chỉ trong vòng 5 nhịp thở liền đánh chết đồng môn của mình, mặc kệ thanh niên kia vận dụng thủ đoạn gì, âm mưu quỷ kế gì, mình đều không thể chống lại.

Cho nên hắn căn bản không dám quay đầu nhìn, chỉ muốn mau chạy khỏi khe núi này, đồng thời tay run rẩy sờ nhẫn không gian, lấy ra la bàn truyền tin, muốn thông báo chuyện này cho những đồng môn khác, tốt nhất có thể báo cho Khúc Trường Phong.

Trong mắt hắn, cũng chỉ có người như Khúc Trường Phong, mới có thể chống lại người thanh niên kia.

Vừa lấy ra la bàn truyền tin, sau lưng bỗng nhiên bùng nổ tiếng sấm, một cỗ thần niệm làm hắn kinh hồn bạt vía bao phủ lấy hắn, mạnh mẽ không thua gì cường giả Phản Hư Cảnh.

Hắn không chần chờ nữa, lập tức truyền thần niệm vào thần niệm, nhưng còn chưa kịp nói gì, cánh tay cầm la bàn truyền tin bỗng tê rần.

Loại đau đớn này, tựa như bị con kiến cắn một cái.

Nhưng chờ hắn kiểm tra, lại kinh hãi phát hiện cánh tay của mình đã bị lặng lẽ chém đứt rời, hơn nữa ở gần đó có một cái khe rách đen thui, như cắn nuốt mọi thứ, đang bay ngang qua vai mình.

- Khe nứt không gian?

Hắn cũng có kiến thức, lẩm bẩm một tiếng, vừa nói xong, khe nứt không gian kia bỗng nhiên rung chuyển, biến mất tăm.

Đau đớn dữ dội truyền từ chỗ cụt tay, khiến trên trán hắn toát ra mồ hôi, quần áo cả người cũng ướt đẫm.

Xẹt...

Bên tai lại truyền tới động tĩnh rất nhỏ gần như không phát hiện được, cánh tay nguyên vẹn còn lại cũng tê rần.

Nhớ tới cảnh vừa rồi, võ giả trung niên mặt xám như tro tàn quay sang nhìn, phát hiện cánh tay còn lại của mình cũng không còn, mặt cắt phẳng lì, như bị thứ sắc bén dễ dàng cắt qua.

Một bóng người lướt qua bên cạnh, nhanh như tia chớp, chặn lại trước mặt hắn.

Nam nhân trung niên dừng bước, kinh ngạc nhìn Dương Khai, tràn đầy tuyệt vọng.

Hắn cũng không để ý tới đau đớn cụt tay, máu tươi phun ra, hắn cũng không ngăn cản, chỉ là nhìn chằm chằm Dương Khai, nhìn đôi cánh chớp động lực phong lôi ở sau lưng hắn, thế mới hiểu được tại sao mình chạy hết tốc lực mà vẫn bị đối phương thoải mái đuổi theo.

Không ngờ đối phương có loại bí bảo này, khó trách tốc độ nhanh như thế. Chỉ là hắn không biết vừa rồi Dương Khai sử dụng thủ đoạn công kích gì chém đứt hai tay của mình, thậm chí hắn không cảm giác có dao động thánh nguyên nào, hai cánh tay của mình liền đứt rời một cách không thể hiểu nổi.

Chương 1211: Đây là thủ đoạn cuối cùng của ngươi?.

Bên trong cốc, Dương Khai và nam tử trung niên nhìn nhau, ánh mắt người trước lạnh như băng, gương mặt người sau đầy vẻ tuyệt vọng.

- Ha ha...

Nam tử trung niên bị Dương Khai chặn đường đi bỗng cười khẽ, nhưng trong nụ cười ấy tràn đầy chua sót và không cam lòng, hắn biết lần này chỉ sợ là số kiếp đã định, nhất thời thấy hối hận không thôi.

Lưu Viêm Sa Địa lớn như vậy, bốn sư huynh đệ mình sao lại khăng khăng đi tới hạp cốc này? Hơn nữa còn đi sâu vào rồi gặp phải một kẻ hung ác như vậy, nếu không phải thể, bây giờ bốn người đồng môn nhất định sẽ thoải mái hơn, bằng những gì gặt hái được từ chuyến này, chỉ cần bọn họ có thể an toàn đi ra ngoài, chắc chắn sẽ đạt được lợi ích khổng lồ.

Nhưng mà lúc này nói gì cũng đã chậm, bốn người thì đã chết ba người, hai tay mình bị phế, xem ra lập tức cũng sẽ theo gót đồng môn, trong lòng hắn tràn đầy ảo nảo, hiện tại hồi tưởng lại từng màn khi thấy thanh niên kia, mới phát hiện biểu hiện vừa rồi của mình và ba người đồng môn buồn cười đến mức nào.

Nếu người ta không có gì để dựa vào, sao có thể thờ ơ khi nhìn thấy bốn người mình mà không chạy trốn? Nếu không phải muốn dụ bốn người mình ra tay, sao lại có người ngốc đến mức để lộ từng thứ gặt hái được trong nhẫn không gian của mình trước mặt người khác chứ?

Bây giờ nhớ lại, biểu cảm và hành động lúc đó của thanh niên có rất nhiều điểm đáng ngờ, nhưng quá coi trọng lợi ích thì dù là người khôn khéo hơn nữa cũng sẽ choáng váng đầu óc.

- Bằng hữu...

Hầu kết của nam tử trung niên mấp máy, bỗng nói:

- Có thể nói với ta rốt cuộc ngươi dùng năng lực gì hay không? Nếu có thể biết, ta chết cũng không ân hận!

Dương Khai hờ hững nhìn hắn, lắc đầu:

- Người chết không cần biết!

- Cũng đúng!

Nam tử trung niên cười thê lương, dáng người cao ngất đứng ở nơi đó, bày ra vẻ sẵn sàng đối mặt với cái chết: - Động thủ đi, ta biết mình khẳng định không phải là đối thủ của ngươi, cũng không muốn vùng vẫy giãy chết nữa, cho nên xin bằng hữu mau xuống tay, tốt nhất đừng để tại hạ cảm nhận đau đớn!

Hắn vừa dứt lời, cổ tay Dương Khai run lên, ánh kiếm tối đen liền bổ về phía hắn, khí thế cường thịnh.

Ngay khoảnh khắc ánh kiếm màu đen hiện lên, đôi mắt của nam tử trung niên trước đó còn bày ra bộ dáng chờ chết bỗng lóe lên, há mồm phun ra một ngụm sương máu. Sương máu vô cùng đậm đặc, mùi máu tươi tràn ngập, rõ ràng là máu của hắn, nhưng ở trong sương máu là hình dáng của một cái dùi. Bí bảo này dài khoảng một thước, xung quanh là ánh sáng màu vàng đất lóng lánh, xoay tròn như con quay, cuốn lấy linh khí trong thiên địa, đánh úp về phía Dương Khai.

Bí bảo hình cái dùi như sắp đục ra một lỗ thủng trong không gian. Hai bên đường nơi nó lướt qua đều biến thành bột mịn, ngay cả ánh kiếm tối đen của Dương Khai cũng bị nó làm cho tán loạn.

Hắn chỗ nào có dáng vẻ đang đợi chết? Trên mặt rõ ràng là biểu cảm vô cùng khát khao sinh mệnh, chẳng qua hiện tại hắn lo được lo mất, không biết một kích mình tỉ mỉ chuẩn bị có đạt được tác dụng như dự đoán không

Đây là một kích hắn ký thác hi vọng, để phối hợp với lần đánh lén này, hắn mới nói ra những lời vừa rồi để phân tán lực chú ý của Dương Khai, vốn trông chờ rằng ít nhất sự cứng cỏi của mình có thể đả động đối phương một chút, chỉ cần đối phương lộ ra sơ hở, hắn còn có thời cơ, cũng không ngờ người này là kẻ máu lạnh vô tình, ngay cả mình đóng kịch như vậy, hắn vẫn thờ ơ, nói giết liền giết.

Đối phương không có sơ hở, hắn đành kỳ vọng bí bảo của mình sẽ không làm mình thất vọng.

Khi hắn khẩn trương nhìn chăm chú, bí bảo hình dùi này bị sương máu bao lấy, nó không phụ kỳ vọng đánh tan ánh kiếm màu đen, nháy mắt đánh tới trước mặt Dương Khai, mà Dương Khai vẫn đứng im tại chỗ dường như chưa phát hiện.

Nam tử trung niên vui mừng quá đỗi, trên mặt vừa hiện lên vẻ tươi cười, nhưng nụ cười này bỗng cứng ngắc.

Bởi vì hắn nhìn thấy Dương Khai chỉ vung tay một cái, loại công kích mà mình từng thấy - vết nứt tối đen bỗng xuất hiện, vết nứt này xẹt qua bí bảo hình dùi của hắn, sát khí nó sinh ra và linh khí thiên địa nó cuốn lấy trong chớp mắt biến mất không thấy, giống như bị mãnh thú nuốt sạch. Không chỉ như thế, vết nứt này xẹt qua bí bảo hình dùi, bí bảo bị biến mất một phần một cách quỷ dị, linh tính còn thừa lại bị mất phần lớn, trực tiếp rơi xuống đất.

Nam tử trung niên trợn tròn mắt, hoảng sợ nhìn Dương Khai, thất thanh nói:

- Thật là khe nứt không gian sao?"
Lúc trước hắn nhìn thấy, chỉ là hơi hoài nghi, nhưng một lần nữa nhìn thấy, hắn lập tức khẳng định, thủ đoạn mà đối phương thi triển, thật sự xé ra được một khe nứt không gian có thể di chuyển, nếu không bí bảo hình dùi của mình sao có thể im hơi lặng tiếng biến mất một phần?

Hiển nhiên là bị vết nứt kia cắn nuốt vào hư không!

- Đây là thủ đoạn cuối cùng của ngươi?

Dương Khai châm chọc nhìn hắn.

Đối phương là người cẩn thận, điểm này Dương Khai đã lĩnh giáo rồi, cho nên lúc hắn Dương Khai cứ coi như hắn đang nói xạo, hạ quyết tâm muốn giết hắn, hiển nhiên sẽ không bị thủ đoạn nhỏ vừa rồi của hắn lừa, Dương Khai cũng không có thói quen khinh địch.

- Không phải chứ, thực lực của ngươi thấp như vậy, làm sao có thể tinh thông lực lượng không gian? Cho dù là Mạc trưởng lão cũng không thể thi triển được khe nứt không gian như vậy!

Nam tử trung niên điên cuồng gầm lên, giống như gặp được việc lạ lùng nhất.

- Mạc trưởng lão? Hắn biết lực lượng không gian?

Chân mày Dương Khai cau lại.

Cho đến nay, ngoại trừ mình ra, hắn chưa từng gặp được võ giả biết lực lượng không gian, cho dù là nhân vật thiên tài tuyệt thế như Quỷ Tổ, với tu vi của Hư Vương Cảnh cũng không thể bước vào cánh cửa của lực lượng không gian huyền bí, bây giờ lại từ miệng nam tử trung niên này, nghe được một người là Mạc trưởng lão hiểu biết về lực lượng không gian.

Điều này khiến cho Dương Khai rất kinh ngạc.

- Mạc trưởng lão là Thủ tịch trưởng lão của Trưởng Lão Điện, từ một ngàn năm trước đã là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, thực lực có một không hai khắp U Ám Tinh, ta là...

Người trung niên kia cho là Dương Khai có điều kiêng kị, sắc mặt vui vẻ vội vàng muốn nói ra quan hệ giữa mình và Mạc trưởng lão này, để cho Dương Khai ném chuột sợ vỡ bình.

- Có cơ hội ta sẽ tới Chiến Thiên Minh luận bàn về chân lý của lực lượng không gian với hắn, nhưng ngươi là không có cơ hội nhìn thấy.

Không đợi hắn nói hết lời, Dương Khai tiện tay tung ra Không Gian Nhận. Không Gian Nhận như lưỡi đao gió cắt qua thân thể của nam tử trung niên, dưới cái nhìn hoảng sợ của hắn, đơn giản dễ dàng như cắt đậu phụ, bảo giáp phòng ngự hắn mặc trên người, thánh nguyên hộ thân hoàn toàn không có tác dụng ngăn trở gì, trực tiếp khiến bộ vị dưới ngực của hắn thiếu một phần.

Nam tử trung niên chỉ cảm thấy người mình bỗng lún xuống, nửa khúc trên rơi xuống khoảng một tấc, nện ở nửa người dưới, chờ khi hắn cúi đầu nhìn, máu tươi phun ra lại làm nửa khúc người trên của hắn vọt lên, tiếng kêu thảm thiết vừa phát ra, Ma diệm tối đen như mực liền bao phủ hắn, trong ngọn lửa cuồn cuộn, tiếng kêu của hắn biến mất, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, liền biến thành một bãi tro.

Nhìn chằm chằm vị trí nam tử trung niên này biến mất, Dương Khai nhíu mày, sắc mặt nửa buồn nửa vui.

Vui là trải qua hơn một tháng rèn luyện này, Không Gian Nhận của mình cuối cùng cũng có tác dụng, có thể thực sự lấy ra đối địch, hơn nữa hiệu quả không tồi, lực sát thương vô cùng lớn, ra tay cũng khá quỷ bí, nó không có dao động của thánh nguyên, rất khó bị người phát hiện.

Buồn là vì tránh né thứ này rất dễ, hơn nữa nó không chính xác, cho dù Dương Khai có tập trung như thế nào, cũng không có cách nào khống chế chính xác hướng đi xé rách không gian của nó.

Lúc trước khi người trung niên kia lấy ra la bàn thông tin, Dương Khai liền biết hắn muốn đưa tin ra ngoài, cho nên định dùng một kích đánh gục, ai ngờ chỉ chém đứt một cánh tay của hắn, may mà khi chém đứt cánh tay thì la bàn thông tin cũng rơi xuống, nếu không rất có khả năng hắn sẽ đưa tin thành công.

Lần thứ hai ra tay cũng y như vậy, khéo thế nào mà lại chém đứt cánh tay thứ hai của hắn.

Đây không phải là Dương Khai cố ý làm, chỉ là hai lần trùng hợp mà thôi. Nếu giết người chỉ cần động thủ một lần, Dương Khai cũng sẽ không lãng phí thời gian và sức lực.

Lần thứ ba ít ra tốt hơn một chút, nhưng vẫn có chút sai biệt với mục tiêu của Dương Khai.

Nhưng dù là vậy, cũng không thể che giấu được lực sát thương khủng bố của Không Gian Nhận, nó có thể đưa tất cả chạm phải bên đường vào vết nứt hư không, chỉ cần nó đủ ổn định, theo lý mà nói, cho dù là thân thể của cường giả Hư Vương Cảnh cũng không chịu được một lần công kích của nó.

Thông qua một lần thực chiến nghiệm chứng được uy lực của Không Gian Nhận, Dương Khai xem như vừa lòng, về phần tính chính xác và ổn định, tin rằng sau này thực lực của mình đề cao sẽ dần thay đổi. Đến lúc đó một chiêu này có thể trở thành đòn sát thủ lớn nhất của hắn.

Xoay người nhặt lên nhẫn không gian của nam tử trung niên, Dương Khai lại quay về vị trí cũ dọn dẹp chiến trường, xử lý xong mấy thi thể, nhìn thấy không gian quỷ dị dài đến vài chục trượng này, thở dài một hơi, xuyên qua nó, bay thẳng đến phía bên kia hạp cốc.

Nơi này không tất yếu nán lại nữa, ở trong kế hoạch ban đầu của Dương Khai, cũng là hai ba ngày sau mới rời khỏi, hiện tại bị bốn người Chiến Thiên Minh quấy nhiễu, chỉ là sớm hơn một chút mà thôi.

- - - - - - - - - -

Nửa ngày sau, Dương Khai đứng dưới một mặt đá to lớn.

Quanh năm suốt tháng nướng trong sóng nhiệt tại Lưu Viêm Sa Địa, cả tảng đá lớn này lộ ra sắc màu lửa đỏ, tạp chất bên trong đã sớm bị loại bỏ sạch sẽ, nói nó là một khối tài liệu luyện khí không tồi cũng không đủ, nếu cầm đi luyện khí, ít nhất cũng có thể luyện ra bí bảo cấp Thánh.

Dương Khai thật sự không có hứng thú với thứ này, vừa khéo dùng nó để tránh sóng nhiệt.

Dưới mặt đá có hố sâu lõm vào, chỉ đủ một người chui vào, Dương Khai vào trong, chỉ để kiểm tra nhẫn của bốn người Chiến Thiên Minh mà thôi, dù sao cũng coi như chiến lợi phẩm của mình.

Kiểm tra một hồi, Dương Khai thầm kinh hãi.

Cũng không phải nói bốn người có thứ nào tốt đến mức nghịch thiên, mà là trong nhẫn không gian của bốn người, chứa rất nhiều linh thảo linh dược, Hỏa Tinh Thạch và các loại khoáng vật... của Lưu Viêm Sa Địa.

Số lượng rất lớn! Trong nhẫn của mỗi người, gần như đều có số lượng tương đương với thu hoạch của bảy tám người cộng lại.

Bọn họ không thể có vận khí tốt như vậy, lấy được mấy thứ này, không biết bọn họ đã giết bao nhiêu người, đoạt bao nhiêu bảo, mới có lượng cất chứa như hiện tại, nhưng lúc này tất cả đều do Dương Khai hưởng lợi rồi.

Mỗi một thứ này ở Lưu Viêm Sa Địa đều rất thường thấy, không quý trọng như Hỏa Tinh Thạch và Hỏa Diệu Tinh Tủy của Dương Khai, nhưng thắng ở chỗ số lượng nhiều, coi như cũng giúp cho Dương Khai có thu hoạch xa xỉ.

Chương 1212: Nữ nhân xấu xí.

Chuyển hết mọi thứ vào trong nhẫn không gian của mình, Dương Khai khoanh chân ngồi dưới tảng đá để điều tức.

Tu luyện trong hạp cốc suốt một tháng, vừa rồi lại đại chiến một hồi, tuy rằng không tốn nhiều sức, nhưng Dương Khai vẫn muốn duy trì trạng thái hoàn mỹ nhất, để tránh xuất hiện tình huống đột phát gì.

Sau nửa canh giờ, Dương Khai phục hồi như ban đầu.

Đúng lúc hắn định rời khỏi hố lõm dưới tảng đá lớn, trước mắt bỗng xẹt qua một cái bóng màu xám, cái bóng kia linh hoạt khéo léo, tốc độ cực nhanh, tuy rằng không khủng bố đến mức biến thái như Lưu Viêm Phi Hỏa, nhưng cũng không tầm thường.

Ngay khi phát hiện cái bóng ấy, thần thức của Dương Khai lập tức quét qua, đến khi xác nhận thứ này rốt cuộc là cái gì, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.

Thứ này không ngờ lại là một con yêu thú, trông có vẻ hơi giống hồ ly, ánh mắt khôn lanh đến cực điểm, lộ ra vẻ giảo hoạt, quanh thân tản ra năng lượng thuộc tính phong, bốn chân chạy nhanh như gió, trong chớp mắt đã chạy ra thật xa.

Điều khiến Dương Khai chú ý chính là miệng yêu thú này ngậm một thứ quả có linh khí bức người, quả này đỏ rực, bên trong chứa đựng luồng khí nóng bức.

Kim Dương Quả? Dương Khai nhíu mày, lập tức từ chỗ cũ đứng dậy, nhanh chóng đuổi theo con thú nhỏ giống như hồ ly kia.

Kim Dương Quả là linh quả Hư cấp thượng phẩm, là dược liệu cấp cao luyện chế một ít đan dược Hư cấp, hắn đã chuẩn bị luyện chế một ít đan dược giúp đám người Vũ Y tăng lên tu vi, hiện thời gặp được loại linh quả như vậy tất nhiên sẽ không bỏ qua.

Hơn nữa thực lực của yêu thú này cũng không cao, chỉ có trình độ cấp sáu, xem ra chỉ là tốc độ khá nhanh mà thôi, hắn tin rằng với thực lực của mình thì có thể dễ dàng đuổi theo nó.

Cướp đoạt linh quả từ miệng yêu thú đúng là hơi kỳ quái, nhưng điều khiến Dương Khai chú ý là Kim Dương Quả nếu đã xuất hiện một quả, vậy thì hẳn có một cây Kim Dương Quả mọc ở gần đây, đến lúc đó bắt được yêu thú kia, nói không chừng có thể để nó dẫn đường tìm được cây này.

Nếu có thể dời nó tới trồng ở Long Huyệt Sơn thì càng hoàn mỹ, Dương Khai tin tưởng với sinh cơ tích chứa trong Kim huyết của mình, dời cây Kim Dương Quả này tới nơi khác trồng hẳn là không có vấn đề gì.

Nơi này là khu cực nóng tầng thứ ba của Lưu Viêm Sa Địa, tất cả linh thảo linh dược đều có tuổi cao, luận giá trị, những thứ trên thị trường bên ngoài hoàn toàn không thể đánh đồng.

Tốc độ của Dương Khai không chậm. Khi nhận thấy con thú nhỏ kia chạy qua liền lập tức đuổi theo. Nhưng hắn đã hơi xem nhẹ bản lãnh của con thú nhỏ này, chờ khi hắn đi ra đuổi theo, nó đã ở cách xa ba dặm rồi.

Dương Khai không khỏi nhíu mày, thi triển Phong Lôi Vũ Dực để kéo gần cự ly với con thú nhỏ kia.

Sau nửa canh giờ, ngay khi Dương Khai sắp đuổi kịp nó, phía trước cách đó không xa bỗng truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt, từng đợt dao động năng lượng dữ dội truyền đến từ bên kia, xem ra đang trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng.

Dương Khai không muốn tự tìm phiền toái. Vốn định tránh đi vị trí đánh nhau, nhưng con thú nhỏ này lại vọt tới phía phát ra tiếng đánh nhau.

Đã đuổi theo lâu như vậy, Dương Khai hiển nhiên không muốn bỏ dở nửa chừng, dứt khoát đuổi theo tiếp.

Nhưng sau một lát, hắn lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, bởi vì hắn tận mắt thấy con thú nhỏ mà mình truy đuổi, khi chạy tới trước mặt hai người đang đánh nhau, bỗng nhiên biến thành một luồng sáng lấp lánh, chui vào trong lòng một nữ tử trong đó.

Con thú nhỏ này là do người khác nuôi dưỡng ư? Vẻ mặt của Dương Khai khó coi đến cực điểm.

Nếu sớm biết, hắn sẽ không làm việc không có lợi như vậy, là yêu thú mà người khác nuôi dưỡng, vậy thì khẳng định là chủ nhân thả ra để nó đi tìm linh thảo linh dược, chẳng qua trên đường về bị mình vô ý phát hiện, đuổi tới tận đây thôi.

Điều này thật dễ làm người khác hiểu lầm, nếu không khéo thì lại phải tranh đấu một phen

Nhưng con thú nhỏ này đúng là có chút bản lãnh, có khả năng tìm được Kim Dương Quả cho chủ nhân, hơn nữa nhìn vẻ ngựa quen đường cũ kia, loại chuyện này cũng không biết nó đã làm bao nhiêu lần rồi. Chiến đấu với chủ nhân của con thú nhỏ là một nam nhân, mặc áo quần ánh vàng chói lọi, Dương Khai vừa thấy cách ăn mặc như vậy liền không nhịn được trong lòng cảm thấy chán ghét vô cùng.

Không biết có bao nhiêu võ giả gia nhập Chiến Thiên Minh, cho dù tới đâu cũng đều gặp phải bọn họ, trước đó lúc đào được Thúy La Thảo đã chết hai người, ở trong hạp cốc Dương Khai lại xử lý bốn, mới ra khỏi hạp cốc không lâu, lại gặp một người ở đây, thật đúng là đen đủi.

Cảnh con thú nhỏ ngậm linh quả nhào vào trong lòng nữ tử hiển nhiên đã bị đệ tử của Chiến Thiên Minh thấy được, không khỏi kinh ngạc hô: - Kim Dương Quả?

Khi nói, trong mắt hắn ánh lên vẻ tham lam, ra tay tàn nhẫn hơn rất nhiều.

Mà sau khi Dương Khai chạy đến, nữ tử kia dường như có phần ném chuột sợ vỡ đồ, thỉnh thoải lại chú ý tới động tĩnh bên Dương Khai, điều này khiến nàng ta vốn đang đánh ngang tay với đối thủ bỗng rơi vào hạ phong, bị bí bảo hình cây giáo của đối phương tấn công tới mức giật gấu vá vai, cực kỳ nguy hiểm.

Mà đệ tử Chiến Thiên Minh này lại hoàn toàn không đặt Dương Khai vào trong mắt, vừa thi triển toàn lực tiến công vừa kêu gào, kích thích nữ tử kia: - Nữ nhân xấu xí, lớn lên xấu như vậy còn không cho phép người khác nói sao? Ha ha ha, đã xấu như vậy thì ngoan ngoãn ở trong khuê phòng, đừng xuất đầu lộ diện, chạy ra ngoài làm người khác ghê tởm chính là sai lầm của ngươi, miệng mọc trên người ta, ta thích nói như thế nào thì nói thế đấy, ngươi có giỏi thì cắn ta đi!

Quả nhiên, dưới lời nói ác độc của nam nhân kia, thân thể mềm mại của nữ tử run rẩy, trong mắt tràn đầy sát khí lạnh lẽo, tuy rằng không ngừng dùng thánh nguyên ngăn cản, trong lòng muốn xé nát miệng đối phương, nhưng trong cơn phẫn nộ, thực lực phát ra không bằng tám phần của thời kỳ cao nhất, khiến cục diện vốn không tốt của nàng ta càng tràn đầy nguy cơ

Lúc này Dương Khai mới chú ý tới dung nhan của nữ tử, vừa nhìn, trong lòng bỗng buồn bã.

Tuy rằng võ giả của Chiến Thiên Minh này độc miệng, nhưng không thể phủ nhận, nữ tử kia thật sự khó coi.

Dùng khó coi để miêu tả cũng là Dương Khai từ bi, dung nhan của nàng ta quả thực là cực kỳ khó coi, rõ ràng có dáng người hoàn mỹ đầy đặn làm người mơ ước, nhưng trên gương mặt của nữ tử lại đầy vết lấm tấm sần sùi, thậm chí có vài vết còn toát ra mủ vàng, tản ra mùi khó ngửi, không chỉ như thế, màu da trên mặt nàng ta cũng vô cùng ố vàng, nhìn có vẻ như bị thiếu dinh dưỡng.

Điều này đối lập với cánh tay trắng nõn, chiếc cổ mịn màng của nàng ta.

Người có sức chịu đựng kém nếu nhìn thấy dung mạo như vậy chỉ sợ sẽ bị hù dọa giật mình.

Nếu không có khuyết điểm đó, dung mạo của nàng ta hẳn là không kém, dù sao ngũ quan cũng rất ngay ngắn đẹp đẽ.
Dương Khai nhíu mày, không biết nữ tử này vừa sinh ra đã như vậy, hay là bởi vì nguyên nhân khác, nhưng tướng mạo của nàng ta đúng là nghịch lí, võ giả Chiến Thiên Minh không ngừng chế nhạo tướng mạo ấy, thành công kích thích được tâm lý của nữ tử kia.

Nếu không bằng vào bản lãnh của nữ tử kia, kia thậm chí có thể đánh chết được võ giả Chiến Thiên Minh kia.

Nữ tử kia dùng một bí bảo hình dạng tơ trắng, vô cùng sắc bén, cũng khá quỷ bí, lúc khua lên, ánh trắng bỗng lóe lên trong phạm vi vài chục trượng xung quanh, không ngừng có tiếng cắt kim loại truyền ra, cũng có thể miễn cưỡng duy trì kết quả bất bại.

Hai người này chiến đấu, Dương Khai vốn không muốn xen vào. Tuy hắn không thích võ giả của Chiến Thiên Minh, nhưng chỉ cần đối phương không chọc đến hắn, hắn cũng không chủ động ra tay, người chọc vào hắn, tất cả đều đã chết hết rồi.

Hơn nữa con thú nhỏ có thể tìm kiếm và thu thập linh quả kia là do nữ tử này nuôi, Dương Khai cũng không có ý đồ gì với nó nữa.

Nhưng không như mong muốn là, võ giả Chiến Thiên Minh này không biết là lên cơn điên gì, lại vừa đấu với nữ tử, vừa quay về phía Dương Khai hô to: - Tiểu tử, ngươi tới nói xem, diện mạo của người này có phải xấu đến mức không có thiên lý hay không, nói hay, đợi lát nữa đại gia thưởng cho ngươi thứ tốt.

Hiển nhiên hắn muốn lợi dụng Dương Khai để càng kích động nữ tử đối diện kia.

Nghe hắn nói vậy, Dương Khai nhíu mày, vốn định rời đi liền đứng lại tại chỗ, lộ ra vẻ tức cười nhìn võ giả của Chiến Thiên Minh.

Mà nữ tử kia như vô ý, lại như có ý nhìn về phía bên này, Dương Khai dường như thấy được vẻ lo lắng trong mắt nàng ta, đôi môi đỏ mọng ấy cũng bị nàng ta cắn chặt trở nên tái nhợt.

Để ý đến diện mạo của mình thế ư? Hiển nhiên là nàng ta sợ nghe thấy Dương Khai hùa theo lời của đệ tử Chiến Thiên Minh, cho nên mới khẩn trương như vậy.

Dương Khai không biết trong lòng nữ nhân nghĩ như thế nào, nhưng hắn cảm thấy cho dù là xấu một chút... cho dù là xấu xí vô cùng, cũng không cần phải để ý như vậy?

Nhưng Dương Khai cũng không nói gì khiến nữ tử âm thầm thở phào nhẹ nhõm, bí bảo màu trắng trên tay vung càng mạnh, bỗng chốc trói chặt cây giáo của đối phương, võ giả Chiến Thiên Minh kinh hãi, vội vàng thu lại bí bảo của mình, lại nhất thời không thành công, không thể tránh thoát được trói buộc của tơ trắng, ngược lại còn sắp bị đối phương cuốn đi, sắc mặt biến đổi, vội vàng thúc giục thánh nguyên, cuối cùng ổn định được cục diện.

Song phương chiến đấu trong nháy mắt rơi vào thế giằng co, đều đứng im không nhúc nhích, chỉ dốc sức thúc giục thánh nguyên rót vào bí bảo của mình, lấy bí bảo làm trung gian để tranh đấu tiếp.

- Tiểu tử, ngươi câm điếc hay sao? Đại gia hỏi ngươi, vì sao không trả lời? Trong lúc lơ là, Võ Giả Chiến Thiên Minh bị nữ tử này kéo lại cân bằng, không khỏi thẹn quá thành giận, quát Dương Khai.

Dương Khai cười quỷ dị nhìn hắn, cân nhắc một lát, chủ động bước tới chỗ hai người giằng co.

Nữ tử kia và võ giả Chiến Thiên Minh đều lộ ra vẻ kinh ngạc, ngơ ngẩn nhìn về phía Dương Khai đang đi tới bên này, không rõ một Thánh Vương nhất tầng cảnh nho nhỏ như hắn rốt cuộc muốn làm gì.

Nhưng rất nhanh, võ giả Chiến Thiên Minh này đã có một chủ ý, vội vàng quát Dương Khai: - Tiểu tử, không quản ngươi có câm điếc hay không, mau giết nữ nhân này cho ta, giết nàng ta thì ta sẽ cho ngươi nhiều chỗ tốt.

Lời vừa nói ra, vẻ mặt nữ tử biến sắc, hiện tại nàng ta đang giằng co với đối thủ, một khi có người ngoài nhúng tay, loại giằng co này nhất định sẽ bị đánh vỡ.

Tuy rằng nữ tử không e ngại công kích của Thánh Vương nhất tầng cảnh như Dương Khai, nhưng nếu đối phương công kích nàng ta, võ giả Chiến Thiên Minh sẽ nhân cơ hội thoát khỏi bí bảo tơ trắng... khó lắm mới hòa nhau được, ưu thế này ngay lập tức sẽ biến mất.

Cho nên nữ tử rất khẩn trương.

May mà Dương Khai không có vẻ muốn ra tay, chỉ chậm rãi lắc đầu, điều này làm nữ tử thả lỏng, trong mắt toát ra vẻ cảm kích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau