VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1196 - Chương 1200

Chương 1198: Người có đại số mệnh.

Mỹ phụ vừa hỏi lời này, bốn người đều sửng sốt, thầm nghĩ phải rồi, khu cực nóng khó chịu cỡ nào, bọn họ đều tự thân trải qua. Lúc đó 5 người chịu hết bao nhiêu khó khăn, mới đột phá được khu cực nóng đặt chân tới khu thiên tài địa bảo, hắn chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh nho nhỏ thì làm sao đến đây?

- Thẩm sư tỷ biết được nguyên nhân? Bốn người tò mò nhìn mỹ phụ.

Mỹ phụ lắc đầu: - Tỷ không biết, nhưng tỷ cảm thấy, hắn là người mang đại số mệnh!

- Người mang đại số mệnh... Bốn nam nữ kia nhìn nhau.

Thẩm mỹ phụ cười hì hì, hé môi nói: - Nói ra chỉ sợ các người không tin, nhưng bản thân tỷ lại rất tin chuyện này. Có những người trời sinh vận số kém cỏi, đây là cơ duyên mỗi người khác nhau, cho nên mới có võ giả tư chất giống nhau, nhưng con đường phát triển khác biệt. Mà những năm qua tỷ cũng gặp không ít người có số mệnh, mỗi khi ở bên cạnh bọn họ, cũng ít nhiều thu được một ít lợi.

Nam nhân mặt rõ không khỏi co rút khóe miệng, chần chờ nói: - Thẩm sư tỷ, ý của tỷ là nếu dẫn hắn vào, chúng ta sẽ thu được lợi ích không tưởng được?

- Chính là ý này, các người ngẫm lại xem, hắn chỉ là võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh, có thể thông qua khu cực nóng cũng đã là kỳ tích. Tỷ cảm thấy không phải dựa vào bản lĩnh của hắn, mà là tìm được con đường an toàn đi đến đây, mới có thể xâm nhập vào khu thiên tài địa bảo. Bằng không với tu vi cảnh giới của hắn, tuyệt đối không thể nào xông qua đoạn đường phong tỏa cuối cùng trong khu cực nóng. Hắn dựa vào cái gì, dựa vào số mệnh của hắn. Mỹ phụ giọng êm dịu nói, tuy rằng lời của nàng không đủ làm người ta tin, nhưng nghe lại rất thoải mái. - Đương nhiên, chỉ dựa vào điều này thì còn chưa đủ rõ ràng. Sau đó chuyện xảy ra trong nhà đá, mọi người đều biết.

- Trong nhà đá... Mọi người hồi tưởng lại, tự nhiên nhớ tới biểu hiện cùng những chuyện Dương Khai trải qua, nhất thời đều cảm giác không thể tưởng tượng.

- Nhớ ra chưa? Lúc đó tỷ nghĩ Tẩy Hồn Thần Thủy bị Khúc Trường Phong phân phát, hắn sẽ không thể có được lợi lộc gì, tỷ còn khuyên hắn đừng lãng phí thời gian đi cho mau, nhưng ai biết tình thế xoay chuyển, cuối cùng mọi người vẫn vào phải ngâm chung trong ao. Mặc kệ hắn lấy được bao nhiêu lợi ích, tóm lại vẫn có được thu hoạch. Võ giả đi vào Lưu Viêm Sa Địa nào chỉ chục ngàn người, đến khu thiên tài địa bảo tối thiểu cũng phải khoảng ba bốn ngàn, nhưng được lợi trong nhà đá thì cũng chỉ hơn 30 người, chỉ mỗi hắn là Thánh Vương nhất tầng cảnh!

- Vừa nghe Thẩm sư tỷ nói, quả thật vận số của hắn kém. Nam nhân mặt rỗ vuốt râu trên mặt, khẽ gật đầu, dường như cảm thấy mỹ phụ này nói cũng có lý.

Thứ như số mệnh quá mờ mịt hư vô, nhưng bất kể nhìn thế nào, võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh kia cũng sẽ số mệnh không kém.

- Sư tỷ, có một câu nói hết khổ lại sướng, lỡ như số mệnh của hắn đã hết...

Một nữ võ giả trong đội ngũ thầm lo lắng, trên đời không có phú quý không làm mà hưởng, cũng không có số mệnh dùng không hết.

- Không sao cả, dù sao dẫn hắn đi theo thì chúng ta cũng không tổn thất gì. Nếu thật có thể tìm được thứ gì tốt, chia cho hắn một chút là được, không tìm được cũng là chúng ta không đủ may mắn mà thôi. Mỹ phụ cười thoải mái.

- Nếu sư tỷ nói vậy, thế cứ dẫn hắn đi theo cùng. Nam nhân mặt rõ thấy mỹ phụ cố ý như thế, cũng không phản đối nữa. Quả thật đúng như mỹ phụ nói, dẫn hắn vào cũng không có tổn thất gì, cùng lắm chia cho hắn một chút là được. Hắn chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh, chia cho hắn bao nhiêu là bấy nhiếu, hắn còn có thể chống đối hay sao?

Nếu thật gặp phải nguy hiểm quá lớn gì, hắn tự cầu phúc đi, dù sao Thẩm sư tỷ nói hắn là người mang đại số mệnh, sẽ không đến mức tùy tiện chết mất.

Nam nhân mặt rỗ nói vậy, mọi người cũng không có ý kiến, theo mỹ phụ dẫn dường, đi tới phía trước.

Dương Khai thu hồi thần thức, sắc mặt cổ quái.

Người mang đại số mệnh? Hắn không khỏi buồn cười.

Có thể tìm được nhà đá kia, có chút liên quan tới may mắn, nhưng bản thân mình tài cao gan lớn, không e ngại Khúc Trường Phong, cho nên mới vẫn ở lại. Đổi thành người khác, sợ là đã sớm rời đi, nào còn lấy được lợi lộc gì.

Mà xông qua khu cực nóng... chuyện này khó khăn hả? Có liên quan tới vận số?

Tuy nhiên nếu đã hiểu dụng ý của bọn họ đi sang đây, Dương Khai lại thu liễm thần sắc không vui, dù sao người ta không có ác ý, ngược lại, còn có ý tốt. Tuy nhiên bảo hắn cùng hành động với người khác thì xin miễn, bọn họ cảm thấy mình làm vướn chân, mình lại cảm giác là bọn họ kéo chân mình. Vẫn là một thân một mình tự do thuận tiện hơn, thật tìm được thứ gì tốt, cũng không cần phải chia xẻ với người khác.

Đoàn người mỹ phụ vốn không xa Dương Khai, có lẽ là chia xong số Linh dịch đó liền lập tức đuổi theo, cho nên một đoàn 5 người nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt Dương Khai.

Vì tránh cho Dương Khai có hiểu lầm, cách thật xa, Thẩm mỹ phụ liền nhiệt tình hô lên: - Tiểu huynh đệ!

Dương Khai giả vờ như mới phát hiện hành tung của bọn họ, mặt ngoài hiện ra một tia cảnh giác, chầm chậm đứng lên.

- Tiểu huynh đệ đừng hoảng hốt! Mỹ phụ như dự liệu trước cảnh này, dung mạo yêu mị toát ra nụ cười hiền hòa, ánh mắt trong suốt, duyên dáng nói: - Chúng tôi không có ác ý.

Nói rồi, liền dẫn 4 nam nữ khác nhanh chóng đi sang bên Dương Khai.

Đợi bọn họ đi tới, Dương Khai mới không nóng không lạnh hỏi: - Các người có chuyện gì không?

- Hì hì, cũng không có gì, chỉ là thấy tiểu huynh đệ lẻ loi một mình, qua xem thử mà thôi. Mỹ phụ cười hì hì nói. - Cậu một thân một mình đi đến đây sao?

- Coi như vậy. Dương Khai nhàn nhạt gật đầu.

- Thật là giỏi. Trên người mỹ phụ có mùi hương ngọt ngào, miệng lưỡi cũng ngọt, cười khen một câu. Theo nàng nghĩ, hẳn là Dương Khai xuất thân tiểu gia tộc, gia tộc này tối đa cũng chỉ có 3 danh ngạch vào Lưu Viêm Sa Địa, hai người khác có lẽ chỉ dừng lại ở khu cực nóng, còn hắn xông vào khu vực tầng thứ hai, tự nhiên thật là giỏi.

- Cô nương có chuyện gì cứ nói thẳng đi. Nếu biết mục đích của bọn họ, Dương Khai cũng lười vòng vo, chỉ đợi nàng nói ra thì mình một lời từ chối cho xong.

- Tánh khí lớn dữ! Nam nhân mặt rỗ không khỏi cười xì, theo hắn thấy, Thẩm sư tỷ chịu dẫn hắn đi theo quả thật là biểu hiện rõ ràng cho hắn tốt số, không ngờ tên này lại không biết nể mặt gì.
- Cô nương... Mỹ phụ nghe Dương Khai xưng hô lại mỉm cười, nàng đã thật lâu không nghe được người khác gọi mình như vậy, ôn hòa nói: - Là thế này, chúng tôi là người Càn Thiên Tông...

Báo ra tông môn của mình, mỹ phụ chuyển mắt long lanh nhìn Dương Khai, như cảm thấy thế lực môn phái của mình không yếu, Dương Khai phải tỏ vẻ kinh ngạc mới phải. Nào biết Dương Khai vẫn lạnh nhạt như thường, làm cô ta lúng túng, không khỏi ho khẽ rồi nói tiếp: - Tôi tên Thẩm Thi Đào, đây là các sư đệ sư muội, tôi xem cậu một thân một mình xông xáo chỗ này, chỉ sợ tiểu huynh đệ không rõ nguy hiểm trong khu thiên tài địa bảo này? Trong này chẳng những có rất nhiều yêu thú, còn có rất nhiều cấm chế cùng cạm bẫy không rõ ràng. Tu vi như cậu mà đi lại trong này là chuyện rất nguy hiểm, sơ sẩy một chút là có thể bỏ mạng.

Nói tới đây, theo dự tính của mỹ phụ, đối phương sẽ phải hoàng sợ rên xiết, mình thừa cơ an ủi mấy câu, sẽ thuận lợi kéo hắn nhập bọn. Nào ngờ Dương Khai vẫn lạnh nhạt, nhìn như không biết trời cao đất rộng thế nào.

Sâu trong lòng Thẩm Thi Đào rên xiết, thầm mắng tên này đến từ gia tộc nào vậy, nhìn như không biết gì về Lưu Viêm Sa Địa.

Bất đắc dĩ, nàng đành phải vào thẳng vấn đề: - Nếu cậu muốn, không ngại đi cùng chúng ta. Tuy rằng 5 người chúng ta không lợi hại gì, nhưng cũng hơn là một mình cậu mạo hiểm trong này. Đương nhiên, nếu có thể tìm được thứ gì tốt, chúng tôi nhất định sẽ không bạc đãi cậu. Đệ tử Càn Thiên Tông đi lại bên ngoài có danh tiếng không tệ, cũng không xuất hiện kẻ xấu ỷ mạnh hiếp yếu. Không biết ý của tiểu huynh đệ thế nào?

Lập tức từ chối không thì tốt lắm, Dương Khai giả vờ trầm ngâm một hồi, đang muốn uyển chuyển từ chối, lại nhíu mày, quay đầu nhìn sang phía khác.

Ở gần đó, một luồng ánh sáng đỏ lao như tia sét tới gần bên này, nháy mắt xẹt qua mọi người liền biến mất.

Lưu Viêm Phi Hỏa? Ý tưởng đầu tiên của Dương Khai, thứ này chính là Lưu Viêm Phi Hỏa.

Nhưng rất nhanh, hắn hủy bỏ suy đoán này, bởi vì ánh sáng màu đỏ đó không giống Lưu Viêm Phi Hỏa mà hắn đã gặp. Tuy rằng tốc độ không chậm, nhưng tuyệt đối không nhanh bằng Lưu Viêm Phi Hỏa, Dương Khai vươn thần niệm ra, thậm chí còn nắm bắt được dấu tích của nó.

Huống chi, chỗ này là khu thiên tài địa bảo tầng thứ hai, ở đâu ra Lưu Viêm Phi Hỏa?

Ngụy Cổ Xương đã nói, thứ như Lưu Viêm Phi Hỏa chỉ tồn tại trong khu cực nóng, không có khả năng xuất hiện ở khu thiên tài địa bảo.

Dương Khai phát hiện ánh sáng đỏ lửa này, mấy người Thẩm Thi Đào cũng đồng thời phát hiện.

Nam nhân mặt rỗ nhìn về phía ánh sáng đỏ biến mất, như có điều suy ngẫm, bỗng nhiên kinh hô: - Linh vật thiên địa?

Mấy người khác cũng đều đổi sắc.

Dương Khai cũng nhìn thấu vật kia là thứ gì, đúng là một loại linh vật thiên địa, chỉ là cụ thể thế nào thì không đoán ra được. Vừa rồi ánh sáng đỏ lóe lên trước mặt mình, Dương Khai cảm nhận rõ ràng một cỗ sức sống, đó không phải linh vật thiên địa thì là gì?

Còn chưa chờ Dương Khai đứng lên đuổi theo, ở phía ánh sáng đỏ bay tới, có một bóng người đang vội vàng chạy sang bên này.

- Hả? Thấy rõ mặt mũi người này, Dương Khai không khỏi mỉm cười, đứng lại không đi nữa.

Người kia nhanh chóng tới trước mặt, vốn hắn còn cảnh giác, dù sao mình đang truy đuổi bảo bối, bỗng nhiên có 6 người chặn đường đằng trước, quả thật làm hắn không yên lòng. Nhưng vừa nhìn trong đó có Dương Khai, lập tức yên tâm, vội chạy tới.

- Thường cung phụng! Dương Khai nhanh chào hỏi hắn, người này, là là Thường Khởi Hải Khắc gia tộc.

- Dương Khai, cậu cũng đến đây. Thường Khởi vẻ mặt kích động, như gặp được người thân, cười to thoải mái.

Chương 1199: Vô tình gặp Thường Khởi.

Dương Khai có thể đi tới nơi này, Thường Khởi không chút bất ngờ, người khác không biết Dương Khai có năng lực lớn cỡ nào, lão lại quá rõ. Dương Khai mấy lần chiến đấu với võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, lão đều xem từ đầu đến cuối, người này mà không qua được khu cực nóng, vậy thật là không có lẽ trời.

Thường Khởi vui vẻ, đó là hai người có cơ hội gặp mặt nhau ở chỗ này.

- Hách cung phụng đâu? Dương Khai nhìn đằng sau hắn, không thấy tung tích của Hách An, vội hỏi một tiếng.

- Lão Hách không đi cùng ta, chúng ta đi vào cũng không gặp lại. Nhưng không cần lo, tuy rằng lão Hách lớn tuổi, nhưng với bản lĩnh của hắn thì xông qua khu cực nóng tầng thứ nhất cũng không thành vấn đề. Thường Khởi cười nói, cho đến lúc này, hắn mới chú ý tới mấy người cho tới giờ khắc này, ngạc nhiên hỏi: - Các vị là...

- Chúng tôi là Càn Thiên Tông. Thẩm Thi Đào mỉm cười nói, thầm nghĩ lão già này hẳn là võ giả cùng gia tộc với người thành niên này, xem ra quả nhiên không phải đại tộc gì, bằng không sao lại đưa người lớn tuổi đến vậy đi vào.

- Càn Thiên Tông! Không giống Dương Khai, Thường Khởi vừa nghe đến ba chữ này, thần sắc lập tức trở nên ngưng trọng, vội vàng chắp tay nói: - Thì ra là các vị Càn Thiên Tông, thất kính thất kính!

Hắn khó hiểu nhìn sang Dương Khai, không biết sao Dương Khai lại có quan hệ với người Càn Thiên Tông. Thế lực Càn Thiên Tông không kém gì Ảnh Nguyệt Điện, trong những người thanh niên này dù không có đệ tử xuất sắc nào, nhưng tích lũy cùng nội tình nhiều năm bày ra đó, danh tiếng cũng cực kỳ vang dội.

Cho nên hắn nghe Thẩm Thi Đào nói bọn họ là Càn Thiên Tông, đương nhiên không dám thất lễ.

Đây mới là phản ứng nên có khi người thân phận thấp nghe được Càn Thiên Tông... Thẩm Thi Đào thầm nghĩ, lúng túng khi bị Dương Khai lạnh lùng dẫn tới cũng quét sạch.

- Thường cung phụng có phải đang đuổi theo linh vật thiên địa kia? Dương Khai vội hỏi.

- Đúng rồi! Thường Khởi vỗ đùi, vẻ mặt ảo não. - Vật kia quả thật thông linh, ban đầu lão còn tưởng chỉ là con rắn bình thường, nào ngờ vừa đến gần, nó liền hóa thành ánh lửa bay đi, lão chưa từng thấy thứ gì có thể bay được trong Lưu Viêm Sa Địa.

Nghe lão nói vậy, mọi người đều cả kinh.

Vừa rồi linh vật thiên địa kia lóe lên biến mất, làm mọi người phấn chấn, hoàn toàn quên mất quy tắc thiên địa trong này trói buộc mọi năng lực bay lượn. Bây giờ ngẫm lại, quả thật là khó tin.

Vật kia không tầm thường! Trong lòng mọi người đều tuôn ra ý nghĩ này, 5 người Càn Thiên Tông liền nóng mắt.

- Mau đuổi theo! Dương Khai gọi một tiếng, lập tức phóng về phía ánh sáng đỏ biến mất. Thường Khởi ngây ra một chút, cũng vội đuổi theo, sóng vai cùng Dương Khai.

- Thẩm sư tỷ... Nam nhân mặt rỗ liếm môi khô rang, lẩm bẩm: - Hắn quả thật là người mang đại số mệnh mà!

Lúc trước Thẩm Thi Đào nói người thanh niên này có vận số rất cao, bọn họ còn nửa tin nửa ngờ. Nào ngờ vừa mới tiếp xúc với hắn, liền đụng phải linh vật thiên địa! Thứ này không gặp nhiều, mỗi một cái đều là vô giá. Sự thật bày ra trước mắt, hiện tại bọn họ không thể không tin, ánh mắt tràn đầy sùng bái nhìn Thẩm Thi Đào, cảm thấy nàng nhìn người quá đúng.

- Bây giờ chúng ta làm sao? Nữ võ giả kia hỏi.

- Đuổi theo thôi! Thẩm Thi Đào dậm chân, thân thể bắn tới trước, bốn người còn lại cũng vội thi triển thân pháp, thúc giục thánh nguyên, đẩy tốc độ đến cực hạn.

- Dương Khai, những cao đồ Càn Thiên Tông kia... Thường Khởi có chút lo lắng quay đầu nhìn 5 người đuổi theo.

- Tôi không quen bọn họ, chỉ là gặp trên đường thôi. Dương Khai mỉm cười đáp. - Không cần phải để ý bọn họ, nếu có thể đuổi kịp linh vật thiên địa kia, cứ việc ra tay tranh giành, ai cướp được là của người đó. Nếu bọn họ dám làm căng, chúng ta cũng không cần khách khí!

- Được! Có cậu nói câu này là tôi yên tâm. Thường Khởi thả lỏng, trở nên hết sức nhiệt tình.

Vốn hắn đến Lưu Viêm Sa Địa tìm cơ duyên, hiện tại cơ duyên ở trước mắt, đừng nói là đệ tử Càn Thiên Tông, cho dù là Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông chặn trước mặt, hắn cũng muốn tranh giành một phen. Dù sao cũng không còn sống được bao nhiêu năm, chết vì võ đạo, cũng không uổng phí.

Tuy rằng trước sau hai nhóm tổng cộng 6 người đều đẩy tốc độ đến cực hạn, nhưng ở chỗ này không thể bay tạo thành phiền phức rất lớn. Lúc trước Dương Khai vì chờ Thường Khởi đã chậm trễ mấy nhịp thở, hiện tại muốn đuổi theo thì ánh lửa kia đã chạy rất xa, đành phải đi theo đường nó bay qua mà cẩn thận cảm giác linh khí cùng sức sống của nó để lại.

Như thế mới không đánh mất phương hướng truy đuổi.

- Thường cung phụng, nói kỹ càng, linh vật thiên địa kia có hình dạng gì? Dương Khai vội vàng vẫn rút thời gian hỏi.

- Không nhìn rõ ràng, chỉ biết nó giống con rắn nhỏ màu xanh, nằm yên trên một mảnh Dưỡng Hồn Hoa, lão đi đào Dưỡng Hồn Hoa mới phát hiện nó.

- Dưỡng Hồn Hoa? Dương Khai không nhịn được nhíu mày, thân là luyện đan sư, tự nhiên hắn có quyền nói chuyện về tác dụng của thảo dược. Dưỡng Hồn Hoa là thảo dược cấp Thánh Vương, tỏa ra dược hương có thể an thần định hồn, tẩm bổ thần hồn, có thể dùng luyện chế vài loại đan dược. Nhưng bản thân linh vật thiên địa chính là một loại linh thảo linh dược, tại sao nó đi hấp thu dược hương của Dưỡng Hồn Hoa?

Chẳng lẽ linh vật thiên địa hình dạng con rắn kia đã sinh ra thần hồn, mở ra linh trí? Nhưng ngay cả như vậy, cũng không đến mức nó có hứng thú với Dưỡng Hồn Hoa.

Thật là đủ kỳ quái mà.

Trong lúc Dương Khai cùng Thường Khởi nói chuyện, đám người Thẩm Thi Đào ở đằng sau lại kinh ngạc không thôi.

Bởi vì bọn họ phát hiện, tốc độ của Dương Khai Thánh Vương nhất tầng cảnh lại không hề chậm hơn bọn họ, đoàn người bọn họ làm sao cũng không đuổi kịp hắn.

Thẩm Thi Đào rất kinh ngạc., không thể hiểu được võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh này.

Không bao lâu sau, Dương Khai cùng Thường Khởi dừng lại trước một mảnh bình nguyên.

Trên bình nguyên tràn đầy bụi cỏ, cao gấp hai ba người thường, hết sức rậm rạp, nhưng thần thức quét qua, Dương Khai lại kinh ngạc phát hiện chỗ này lại không có linh thảo linh dược, dường như đất đai phì nhiêu nơi này chỉ thích hợp cho cỏ dại mọc lên.

Tình cảnh này không hợp lẽ thường.

Dương Khai một đường truy đuổi, ánh lửa trước kia để lại sức sống hơi thở ven đường, đã bị đứt lại ở ngay chỗ này, không biết là ẩn nấp hay nguyên nhân khác.

Tuy nhiên Dương Khai dám khẳng định, linh vật thiên địa hình dạng rắn nhỏ kia nhất định trốn trong này.

- Chia ra tìm, nhiều cỏ dại như vậy, tìm kiếm cũng khó khăn, chú ý dao động năng lượng đặc biệt, nói không chừng chỗ này có tồn tại cấm chế gì đó. Dương Khai nhàn nhạt nói.

- Được. Thường Khởi gật đầu, liền tách xa Dương Khai.

Một lát sau, mấy người Thẩm Thi Đào cũng đến chỗ này, nhìn Dương Khai cùng Hách An biến mất trong bụi cỏ, bốn người liền nhìn về phía Thẩm Thi Đào.

- Chúng ta cũng chia ra tìm! Thẩm Thi Đào lập tức quyết đoán, linh vật thiên địa ở ngay trước mặt, không ai không muốn.

Năm người Càn Thiên Tông liền giống Dương Khai Thường Khởi, phân tán ra 5 hướng, bắt đầu tìm kiếm. Tìm kiếm ở chỗ như thế này thật là làm người ta đau đầu, cho dù Dương Khai có thần thức mạnh mẽ, có thể bao trùm phạm vi rộng, nhưng cũng không có bao nhiêu ưu thế. Ai biết linh vật thiên địa kia che giấu thế nào, lại còn không lộ ra chút sơ hở gì.

Tìm kiếm chừng 2 canh giờ, Dương Khai đang nghĩ có thể nên bỏ cuộc, không lãng phí thời gian ở chỗ này, bỗng nhiên nhận ra ở một chỗ cách đó 10 dặm truyền ra dao động năng lượng.

Ai đó phát hiện được gì? Dương Khai mừng rỡ, lập tức chạy sang phía bên kia.

Một lát sau, Dương Khai chạy đến chỗ truyền ra dao động năng lượng, phát hiện 5 người Càn Thiên Tông đang tụ tập ở chỗ này, vây quanh một cái hang động, thần sắc kích động. Mấy người thập thò nhìn ngó quanh cửa hang, nhưng không dám tùy tiện xông vào.

Nghe nam nhân mặt rỗ nói chuyện với Thẩm Thi Đào, nói là vô tình phát hiện cỗ này không bình thường, cho nên ra tay công kích thử, nào biết liền đánh ra một cái hang.

Nhưng bên trong hang là phúc hay họa, hắn không dám xác định, cho nên truyền tin cho mấy người Thẩm Thi Đào, để mọi người tụ tập lại, cẩn thận thương lượng xem tiếp theo phải làm thế nào.

Khi Dương Khai đến đây, 5 người đều nhìn hắn, cũng không có ý đuổi người, tụ thành vòng tròn tiếp tục thương thảo.

Lại một hồi sau, Thường Khởi cũng đến, hiển nhiên cũng giống Dương Khai, nghe động tĩnh chạy đến đây.

- Tìm được rồi? Thường Khởi nhìn cái hang kia, ánh mắt sáng lên.

- Không rõ lắm.

Dương Khai lắc đầu, hắn không phát hiện chỗ này đáng chú ý ở cái hang này, nhưng trong này xuất hiện một cái hang quả thật khiến người ta chú ý, tự nhiên nhất định phải thăm dò một phen.

Nhưng dù sao chỗ này là do người khác tìm được trước, Dương Khai không thể đi vào đầu tiên, nếu thật làm vậy, sẽ dẫn tới 5 người Càn Thiên Tông thù địch, cho nên hắn đành phải chờ.

Trong lúc mấy người Thẩm Thi Đào thảo luận, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang phía Dương Khai, có người lắc đầu, có người gật đầu, hình như xuất hiện tranh cãi.

Tuy nhiên Thẩm Thi Đào nói mấy câu, người lắc đầu cũng đành gật đầu đồng ý.

Thống nhất ý kiền, Thẩm Thi Đào bỗng nhiên cười hì hì đi về phía Dương Khai.

Dương Khai bình thản như thường, tuy rằng không rõ nàng muốn làm gì, nhưng không cảm thấy nàng có ác ý gì.

- Tiểu huynh đệ, cậu và lão tiên sinh này có muốn vào hang thăm dò một phen? Thẩm Thi Đào hỏi.

- Các người chịu cho chúng tôi vào? Dương Khai cau mày, tỏ vẻ bất ngờ.

- Tự nhiên đồng ý, dù nói hang này là do sư đệ tôi phát hiện, nhưng dù sao chúng ta cũng cùng nhau đuổi theo đến đây. Có thể phát hiện hang này, cũng có một phần công lao của các người. Thẩm Thi Đào cười khẽ.

- Không đơn giản như thế? Nói điều kiện đi. Dương Khai như hiểu được, cười nói.

Thẩm Thi Đào ngẩn ra, sau đó che miệng cười duyên: - Tiểu huynh đệ quả nhiên là người thẳng thắn, không ai biết tình huống trong hang này, cậu cũng biết Lưu Viêm Sa Địa nguy cơ trùng trùng, tuy rằng nhìn bề ngoài hang này bình thường, nhưng ai biết phía dưới sẽ có gì nguy hiểm, mấy người chúng tôi thật không dám xuống...

Dương Khai khẽ gật đầu, cũng không xen lời, ra hiệu để nàng nói tiếp.

Thẩm Thi Đào nói: - Tiểu huynh đệ dường như luôn có vận số rất tốt, cho nên tôi nghĩ, cậu có nên làm người đầu tiên đi xuống dò đường. Với số mệnh của cậu, đủ để tránh né rất nhiều nguy hiểm. Đương nhiên, cậu phải suy nghĩ kỹ, không muốn thì chúng tôi cũng không miễn cưỡng...

Thì ra là để cho mình đi dò đường! Dương Khai bừng tỉnh hiểu ra.

Chuyện này phải đồng ý, coi như bọn họ không nói, bản thân Dương Khai cũng phải đi xuống, càng đừng nói bây giờ bọn họ mời mình, như vậy càng thêm danh chính ngôn thuận.

Chương 1200: Quặng mỏ thánh tinh.

Trong lòng quyết định, Dương Khai không lập tức biểu lộ, mà lại toát ra vẻ chần chờ, vuốt cằm trầm tư hồi lâu. Trong khi Thẩm Thi Đào thầm lo lắng, sợ Dương Khai từ chối, cuối cùng hắn mới lên tiếng: - Đi xuống đầu tiên không thành vấn đề, nhưng nếu tìm được thứ tốt gì thì phân phối thế nào?

- Tiểu huynh đệ yên tâm, chúng ta không phải Chiến Thiên Minh, hành sự không bá đạo như vậy. Bên trong có bao nhiêu chỗ tốt, chúng ta phân phối theo đầu người. Cậu xem, ở đây có bảy người, đến lúc đó chúng ta chia mọi thứ làm bảy phần, mọi người cầm một phần. Thế nào?

Phương thức phân phối như vậy nhìn như người Càn Thiên Tông có lời, dù sao nhân số người ta đông hơn, đến lúc đó cầm đồ cũng nhiều hơn, nhưng kỳ thật rất công bằng!

Dù sao người ta có 5 Thánh Vương lưỡng tam tầng cảnh, nếu như đổi thành võ giả Chiến Thiên Minh, lúc này sẽ đánh đuổi hoặc giết Dương Khai Thường Khởi, nào có chuyện chia sẽ với bọn họ? Thẩm Thi Đào có thể đưa ra đề nghị như vậy, đã rất công bằng rồi.

Chỉ là không biết, nếu quả thật dám ra tay đuổi người, sẽ chỉ có bọn họ chịu thiệt mà thôi.

- Vậy nếu không chia đủ 7 phần thì sao? Dương Khai hỏi tới vấn đề nổi cộm.

- Vậy thì dễ thôi, nếu quả thật không đủ chia làm 7 phần, vậy lấy được thứ gì thì mọi người chia ra đấu giá, ai trả giá cao là được. Như vậy, có tiền sẽ có bảo bối, không có tiền thì chia thánh tinh, bình thường chúng tôi ra ngoài mạo hiểm đều làm như thế. Thẩm Thi Đào hiển nhiên không phải một hai lần trải qua tình huống như vậy, lập tức đưa phương án làm Dương Khai hài lòng.

Người ta có thành ý như thế, Dương Khai tự nhiên sẽ không nói gì nữa, liền gật đầu: - Được, cứ theo ý cô. Tôi đi đánh trận đầu. Tôi trẻ khỏe, không sợ nguy hiểm gì, đi trước cũng không sao, nhưng Thường cung phụng tuổi tác đã cao...

- Tôi sẽ đi sau cuối, lão tiên sinh cứ đi trước mặt thiếp thân được chứ? Thẩm Thi Đào cười khẽ, nàng biết Dương Khai lo lắng chuyện gì, liền chủ động gánh vác nguy hiểm nhất định.

- Được. Dương Khai gật đầu hài lòng, không thể không nói, mỹ phụ Thẩm Thi Đào này quả thật có thủ đoạn xử lý, nàng luôn có thể cân nhắc nguy hiểm cùng băn khoăn của người khác, cũng suy nghĩ thay cho họ, khó trách bốn nam nữ kia luôn tuân theo lời nàng.

Điều này làm Dương Khai không khỏi có chút hảo cảm, hiện tại người như vậy thật là không nhiều.

Có lẽ Thẩm Thi Đào nên có danh tiếng không thấp trong Càn Thiên Tông, chỉ sợ là hạng nhân vật như đệ tử hạch tâm.

Thương lượng xong, Dương Khai không lãng phí thời gian, một người một ngựa nhảy thẳng vào trong hang.

Điều này làm Thẩm Thi Đào vốn còn muốn dặn dò Dương Khai mấy câu không khỏi ngây người, đợi nàng muốn gọi, Dương Khai đã biến mất.

- Thế này... Năm người Càn Thiên Tông nhìn nhau, sắc mặt cổ quái.

Hiện tại bọn họ càng thêm xác định Dương Khai là người mang đại số mệnh, người này hành sự bộp chộp, nhiệt huyết xung động, nhảy vào trong hang động lại không biết lấy bí bảo ra phòng hộ. Dù cho không cần bí bảo, tối thiểu cũng phải thúc đẩy thánh nguyên bảo hộ toàn thân chứ?

Nhưng hắn lại trực tiếp nhảy xuống như vậy.

Nếu không phải người mang đại số mệnh, bằng cách làm như hắn, trên đường đi chỉ sợ đã chết vô số lần, lý nào còn sống sót được?

- Khụ, chúng ta cũng đi thôi. Thường Khởi thấy năm người thất thần không động đậy, lão không khỏi lên tiếng nhắc nhở, nếu đợi lát nữa Dương Khai gặp nguy hiểm gì, bọn họ cứ đứng yên ở đây thì không hay.

- Đi thôi... Thẩm Thi Đào bất đắc dĩ gật đầu, bốn nam nữ Càn Thiên Tông cũng vận chuyển thánh nguyên, trước sau nhảy vào trong hang. Chờ bọn họ nhảy vào, Thường Khởi mới theo sau, Thẩm Thi Đào quả nhiên đi ở cuối cùng.

Hang động rất sâu, Dương Khai nhảy vào, vẫn luôn trượt xuống dưới. Hang động này hẳn là tự nhiên hình thành, vách hang bóng loáng, căn bản không có gì khó khăn, thuận lợi trượt xuống mặt dưới.

Mặc dù Dương Khai không có vận dụng bí bảo phòng ngự, cũng không thúc đẩy thánh nguyên bảo vệ, nhưng thần niệm của hắn luôn cảnh giác bên dưới. Nếu thật có nguy hiểm ập tới, hắn sẽ lập tức có phòng ngự.

Ngoài dự liệu của hắn, bên trong hang lại không có khí tức nguy hiểm gì, trượt xuống chừng nửa nén nhang, Dương Khai ước chừng đã đi sâu xuống 300-400 trượng, nhưng vẫn bình yên.

Bỗng nhiên, một cỗ năng lượng cực kỳ tinh khiết trào lên trên, Dương Khai không khỏi chấn động tinh thần, toát ra thần sắc không thể tưởng tượng.

Năng lượng này còn nồng đậm tinh khiết hơn cả Linh dịch trong động thạch nhũ, có thể sinh ra khí tức nồng nặc như vậy, rõ ràng là có thứ tốt bên dưới. Lại trượt xuống trăm trượng, Dương Khai mới đạp lên đất bằng, thân mình lung lay, tránh ra khỏi chỗ cũ, nhường chỗ cho người tới sau, mở nhẫn không gian lấy ra đá chiếu sáng.

Ánh sáng nhu hòa tỏa ra, Dương Khai mới nhìn rõ vị trí chỗ này. Nơi này là hang động trong lòng đất, có con sông ngầm chạy qua ở gần đó, nước trong thấy đáy.

Diện tích hang động không lớn, chu vi chừng mấy chục trượng, ở xung quanh là những hang nối liền bốn phương, đi đến đâu không biết.

Mà bên trong mỗi đường hầm, đều toát ra linh khí thiên địa cực kỳ nồng nặc.

Dương Khai nhìn xung quanh, lúc nhìn đến một cái hang, ánh mắt không khỏi sáng lên.

Ở cửa hang này, hắn phát hiện một tia dấu vết, hình dáng giống như con rắn nhỏ linh vật thiên địa đang đuổi theo lúc trước. Tuy rằng khí tức rất nhạt, hơn nữa nhanh chóng tiêu tán, nhưng tuyệt đối là dấu vết của nó để lại.

Nó thật sự trốn xuống chỗ này.

Dương Khai không vội đi tìm, mà đứng đó chờ đợi.

Một lát sau năm người Càn Thiên Tông cùng Thường Khởi trước sau đến đây, phát hiện hang động quỷ dị cùng linh khí nồng nặc, đều mừng rỡ không thôi, toát ra thần sắc kích động.

- Thẩm sư tỷ, nơi này là chỗ nào, bên trong có thứ gì tốt không? Trong đội ngũ, một nữ võ giả không nhịn được mừng rỡ, vội hỏi Thẩm Thi Đào.

- Tỷ nào biết, vị tiểu huynh đệ xuống rước một bước, có phát hiện chỗ nào đặc biệt? Thẩm Thi Đào nhìn về phía Dương Khai.

- Không có. Dương Khai lắc đầu. - Sau khi tôi xuống, vẫn ở đây chờ mọi người.

Thường Khởi cau mày, như nhớ ra điều gì, thần sắc khẽ động.

Thẩm Thi Đào chú ý tới, không khỏi chuyển mắt nhìn sang, hỏi:
- Có phải lão tiên sinh phát hiện điều gì, nếu có phát hiện, xin chỉ giáo đôi điều.

Thường Khởi cười ha ha: - Cô nương quá lời, chỉ giáo thì không dám, nhưng nếu lão hủ không nhìn nhầm, nơi này hẳn là một chỗ quặng mỏ!

- Quặng mỏ? Mấy người Thẩm Thi Đào kinh ngạc.

- Quặng mỏ thánh tinh! Thường Khởi trầm thấp nói ra những từ làm bốn người kinh hồn, lại bổ sung thêm: - Hơn nữa còn là mỏ giàu!

- Thật sự là quặng mỏ thánh tinh? Trong mắt Thẩm Thi Đào toát ra mừng rỡ nồng đậm, bốn năm nữ khác cũng không khá hơn, mỗi người đều kích động không thôi.

- Lão hủ không dám cam đoan, nhưng chắc chắn tám phần. Thường Khởi cười khẽ. - Bởi vì năm đó lão hủ từng đi thu thập thánh tinh trong quặng mỏ thánh tinh của Ảnh Nguyệt Điện, cho nên cũng quen chỗ thế này. Về phần có đúng hay không, điều tra xem thử là biết.

Mọi người nghĩ lại cũng phải, liền quyết định đi điều tra, trong hang có không ít đường hầm, Dương Khai vẫn đi trước tiên, cố ý chọn một hang không nổi bật gì.

Đi sâu vào không tới 30 trượng, Dương Khai liền dừng bước, kinh ngạc nhìn cảnh tượng đằng trước. Cho dù hắn từng trải sóng gió, gia tài trăm triệu thánh tinh, cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.

Trước mắt là một khối quạng thánh tinh rất lớn, hoàn chỉnh, thánh tinh này còn chưa bị cắt ra, lớn cỡ mấy gian phòng, chắn ngang đường đi. Nhìn hàm lượng cùng tạp chất ẩn chứa trong đó, cộng với dao động linh khí truyền ra, suy đoán nó tuyệt đối là thánh tinh thượng phẩm!

Mà ở sâu bên trong, còn không biết bao nhiêu thánh tinh khổng lồ như vậy.

Sau lưng Dương Khai truyền đến những tiếng nuốt nước miếng, ùng ục không ngừng.

Trên U Ám Tinh, quặng mỏ thánh tinh ít ỏi, đừng nhìn các đại thế lực đại tông môn hết sức rộng rãi trên hội đấu giá Tụ Bảo Lâu, đó là bởi bọn họ tích lũy nhiều năm, nội tình xa xỉ. Hơn nữa lúc đó Lưu Viêm Sa Địa sắp mở ra, mọi người đều không quan tâm tiêu xài thánh tinh, mua sắm đồ phòng thân cho đệ tử tông môn, để bọn họ dốc sức tìm kiếm thứ tốt trong Lưu Viêm Sa Địa.

Đây là một loại đầu tư, chỉ cần các đệ tử này phát huy ra tác dung của vật mua được, tùy tiện lấy thứ tốt trong Lưu Viêm Sa Địa, đều có thể bù đắp tổn thất thánh tinh.

Nhưng bọn họ có hào phóng, vẫn không che giấu được hiện tượng mỏ khoáng thánh tinh ít ỏi trên hành tinh tu luyện này.

Càn Thiên Tông coi như đại tông môn, không kém gì Ảnh Nguyệt Điện, Thẩm Thi Đào từng nghe nói, trong tông môn nắm giữ mười mấy mỏ quặng lớn nhỏ. Trong đó chỉ có 2 cái quặng mỏ thánh tinh thượng phẩm, còn lại là mỏ trung phẩm hạ phẩm.

Hơn nữa, không có chỗ nào là mỏ giàu, sản lượng thánh tinh lượng khai thác được thua xa tiêu chuẩn mỏ giàu.

Mỏ giàu có nghĩa là gì? Mỏ giàu chính là quặng mỏ thánh tinh trước mắt, tùy ý có thể thấy được quặng thánh tinh, đó là mỏ giàu!

Cho nên vừa thấy thánh tinh thượng phẩm nằm lộ ra không khí, Thẩm Thi Đào cũng khó nén được tâm tình kích động.

Quặng mỏ như vậy mà khai thác hết, tuyệt đối có thể khiến tiền tài của Càn Thiên Tông tăng lên một tầng.

Bên trong Lưu Viêm Sa Địa lại che giấu một cái quặng mỏ khiến người ta đỏ mắt như vậy, sao những người đến đây trước kia chưa bao giờ phát hiện?

- Như vậy thì không cần phân chia nữa chứ? Bỗng nhiên Dương Khai xoay người, khi không lại hỏi một câu, kéo tâm thần rung động của Thẩm Thi Đào trở về.

- Không cần không cần, dù không thăm dò những đường đi khác, nhưng hẳn là đều giống thế này. Mọi người tự mình khai thác đi, khai thác được bao nhiêu đều là của mình. Thẩm Thi Đào vội xua tay.

Lưu Viêm Sa Địa mở ra đến bây giờ, mới qua 1 tháng mà thôi, còn 5 tháng nữa mới đến thời hạn cuối cùng. Thời gian dài như vậy, nếu vẫn ở chỗ này mà khai thác thánh tinh...

Chương 1201: Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ.

Thẩm Thi Đào lại đang lo nhẫn không gian của mình có đủ lớn hay không, có nên liên lạc những đồng môn khác đến đây cùng khai thác. Đây mới là cơ duyên lớn nhất, không cần linh thảo linh dược phía ngoài cũng được, chỉ cần có đủ thánh tinh, còn sợ không mua được thứ tốt hay sao?

Nghĩ tới đây, bỗng nhiên Thẩm Thi Đào dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía Dương Khai, như muốn nhìn xem số mệnh ẩn giấu trong người hắn nồng đậm cỡ nào. Không ngờ chỉ tùy tiện dẫn bọn họ đi liền tìm được chỗ tốt trên trời thế này.

Vì phòng ngừa, mọi người đi điều tra những đường hầm khác, muốn xem trong này ngoài thánh tinh ra còn có gì khác nữa không. Không ngoài dự liệu, tra xét 3 đường hầm, đi vào trong đều thấy được toàn là thánh tinh thượng phẩm phơi ra không khí.

- Thời gian còn nhiều, mỗi người phân tán ra khai thác, trước khi Lưu Viêm Sa Địa đóng lại có thể đào được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Nếu có thể đào hết quặng mỏ này thì tự nhiên là tốt, nếu không đào xong... Thẩm Thi Đào toát ra vẻ do dự, nhìn sang Dương Khai, thấy hắn không có biểu lộ gì, đành nói: - Vậy thì truyền tin tức về tông môn, đợi lần sau Lưu Viêm Sa Địa mở ra, lại cho người khác tới khai thác!

Dựa theo ý nghĩ của nàng, lúc này tự nhiên liên lạc những đồng môn khác tới đây, người càng nhiều, tốc độ khai thác cũng sẽ càng nhanh, thu được càng nhiều lợi. Nhưng bây giờ ngoài 5 người Càn Thiên Tông bọn họ, còn có 2 người ngoài là Dương Khai cùng Thường Khởi. Thẩm Thi Đào cũng không thể gọi đồng môn khác tới, tránh cho hai người phản cảm.

Thường Khởi thì không sao, nhưng người thanh niên Dương Khai này có số mệnh không nhỏ, Thẩm Thi Đào rất muốn kết giao hắn, nói không chừng ngày sau còn có thể ở cạnh hắn thu được lợi ích gì nữa.

Nàng quyết định như vậy làm Dương Khai rất hài lòng, thế mới gật đầu đồng ý.

Bảy người lập tức phân tán ra, đều vào trong một đường hầm, thi triển thủ đoạn đào bới thánh tinh.

Dương Khai tự nhiên sẽ chọn đường hầm thánh tinh mà hắn sớm chú ý, đi ra chưa được 10 trượng, đằng trước đã bị thánh tinh to lớn lấp mất. Trên tay Dương Khai ngưng tụ ra Ma diệm, hóa thành hình dao nhọn, thoải mái cắt vào quặng thánh tinh, cắt bỏ từng tảng lớn hơn chậu rửa mặt, sau đó thu vào nhẫn không gian.

Tuy rằng Dương Khai không nhiệt tình khai thác thánh tinh như những người khác, nhưng có nhiều thánh tinh cũng không phải chuyện xấu.

Hắn vừa khai thác, vừa cẩn thận tra xét xung quanh, muốn tìm xem linh vật thiên địa hình dạng con rắn kia trốn ở chỗ nào. Tuy rằng có thể khẳng định nó chui vào đường hầm này, nhưng chỗ này không đó đường ra khác, Dương Khai cũng không phát hiện chỗ nào khả nghi.

Linh vật thiên địa dường như chui vào trong này liền biến mất, điều này làm Dương Khai rất khó hiểu!

Nghĩ tới nghĩ lui, ngoài giải thích là chui vào trong quặng thánh tinh này, Dương Khai cũng không tìm được đáp án nào khác. Nhưng mà linh vật thiên địa có thể chui vào quặng thánh tinh hay sao? Hắn không biết linh vật thiên địa nào có bản lĩnh này.

Hơn nữa chỗ này cũng toát ra cổ quái, theo đạo lý, trong lòng đất có quặng mỏ thánh tinh lớn như vậy, bình nguyên bên trên phải trải đầy linh thảo linh dược mới phải, nhưng cố tình bên trên ngoài cỏ dại ra thì không còn gì khác.

Hẳn không hiểu được nguyên nhân gì, chỉ có thể vừa tra xét vừa đào sâu vào, từng khối thánh tinh lớn bị ném vào trong nhẫn không gian, quặng thánh tinh trong đường hầm Dương Khai đi đang nhanh chóng giảm xuống.

Ma diệm ngưng tụ thành dao nhọn sắc bén vô cùng, rất nhẹ nhàng cắt ra thánh tinh, nhưng Ma diệm có đặc tính đốt cháy vạn vật, cho nên khi cắt sẽ xuất hiện không ít tổn thất.

Tổn thất một hai lần thì sao, nhưng thời gian dài, tổn thất này khó mà tính được.

Ngẫm nghĩ, Dương Khai trực tiếp bức ra một giọt Kim huyết, dùng Kim huyết biến thành dạng đoản kiếm.

Đoản kiếm Kim huyết chỉ tùy ý rạch qua quặng thánh tinh, liền cắt ra thánh tinh như cắt đậu hủ, quá trình thoải mái khó tưởng tượng được. Như vậy chẳng những tốc độ nhanh hơn, lại không có tổn hao, Dương Khai rất hài lòng.

Một ngày sau, Dương Khai thu hoạch rất nhiều thánh tinh, nhưng linh vật thiên địa con rắn kia vẫn không thấy bóng, còn đường hầm của hắn, đã đi sâu vào trong mười mấy thước.

Trong lúc Dương Khai ra sức khai thác thánh tinh, ngoài cửa hang bỗng truyền ra tiếng bước chân nhỏ, sau đó là Thường Khởi hiện ra.

Thường cung phụng lúc này tràn đầy kích động, đè nén khí tức cùng bước chân của mình, thấy Dương Khai khó hiểu nhìn lại, không khỏi vẫy tay gọi, bộ dạng thần bí.

Vừa thấy sắc mặt của lão như thế, Dương Khai liền biết nhất định đã tìm được thứ tốt gì, ánh mắt không khỏi sáng lên, vội lén lút đi tới. Theo Thường Khởi đi ra ngoài, Dương Khai mới truyền thần niệm hỏi. - Có phải phát hiện dấu vết của linh vật thiên địa kia?

- Nó trốn ở trong này sao? Thường Khởi sửng sốt, vẻ mặt mờ mịt.

- Là trốn trong này, đi vào đường kia, đáng tiếc tôi vẫn không phát hiện được.

Thường Khởi lắc đầu, trả lời: - Lão không phải tìm cậu vì nó, nhưng lão phát hiện một thứ rất đặc biệt. Lão hủ ánh mắt vụng về, không thể nhận ra, lại không dám tùy tiện đụng tới. Cậu đến từ thế giới bên ngoài, kiến thức rộng rãi, hẳn là biết được gì.

Nghe Thường Khởi nói vậy, dù Dương Khai có chút thất vọng, nhưng cũng có chút mong chờ, liền không nói nữa, theo hắn đi vào trong đường hầm khác.

Quặng thánh tinh trong đường hầm này đã bị Thường Khởi khai thác một chút, nhưng không nhiều bằng Dương Khai, chỉ mới khoảng phân nửa. Ngay cả như vậy, cũng là một khoảng tài sản rất lớn.

- Cậu xem thử, nhận ra là gì không? Thường Khởi chỉ phía trước.

Dương Khai nhìn theo lão chỉ, ánh mắt không khỏi co rút.

Trong quặng thánh tinh phía trước, lại khảm vào một cái cây nhỏ, bất luận cành hay lá đều như tinh thạch mài thành, trong suốt trắng nõn, nhìn rất xinh đẹp.

Nó như mọc ra từ trong quặng thánh tinh, giống như hóa thạch bị đông cứng trong đó, rất là sống động.

Từ trên đó không cảm nhận được bất kỳ sức sống gì, nhưng lại có hơi thở kỳ diệu tỏa ra từ cành lá. Bất luận Thường Khởi hay Dương Khai, lúc cảm nhận được hơi thở này đều cảm giác như được thể hồ quán đính.

Thậm chí Thường Khởi đã nhận ra, bình cảnh nhiều năm của mình mơ hồ có dấu hiệu thả lỏng.

Tình huống này dọa lão nhảy dựng, vội kiềm chế thánh nguyên đang rục rịch, không dám có tạp niệm. Nơi này là Lưu Viêm Sa Địa, cường giả Phản Hư Cảnh đi vào trong này là chết chắc. Hiện tại Thường Khởi là Thánh Vương tam tầng cảnh đỉnh phong, một khi đột phá ở trong này, sẽ là Phản Hư Cảnh, đến lúc đó hắn sẽ chết dưới quy tắc thiên địa của Lưu Viêm Sa Địa, tuyệt không thể nào thoát khỏi.

Chính vì có cố kỵ này, Thường Khởi phát hiện ra gốc cây bạch ngọc đó, liền vội đi tìm Dương Khai.

Một là lão không biết vật này, không biết xử lý thế nào, hai là lão không dám tùy tiện chạm tới, lỡ như thứ này làm lão đột phá, vậy thật là tốt quá hóa dở, dù cho lão biết đây tuyệt đối là thứ tốt.

Dương Khai lại không kiêng kỵ chìm đắm trong không khí kỳ diệu này, vẻ mặt toát ra thần sắc thoải mái.

Nhưng hắn nhanh chóng khôi phục bình thường, sắc mặt thay đổi nhìn cây nhỏ trong quặng thánh tinh, thật lâu sau mới thở hắt ra: - Hẳn đây là Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ.

- Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ? Thường Khởi rõ ràng mới nghe lần đầu, không khỏi ngạc nhiên hỏi: - Nó là gì?

- Một loại chí bảo thiên địa! Dương Khai giọng trầm thấp: - Tồn tại cao hơn một cấp so với linh vật thiên địa, trước kiatôi xem qua ghi chép về nó trong điển tịch. Nó sẽ có tỷ lệ cực nhỏ sinh ra trong quặng thánh tinh thượng phẩm mỏ giàu, hút hết tinh hoa quặng thánh tinh, trải qua cả chục ngàn năm, mới sinh ra một gốc cây non. Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ này đã cao ba tấc, tối thiểu đã tồn tại trong này 20-30 ngàn năm, thậm chí còn lâu hơn.

Thường Khởi không khỏi rung động.

Bất kể là vật gì tồn tại 20-30 ngàn năm, đều là cực kỳ dữ dằn, dù cho một gốc cỏ dại, cũng có thể thông linh, biến thành linh vật thiên địa.

Mà gốc Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ này lại sinh ra trong quặng mỏ thánh tinh, hơn nữa còn là mỏ giàu thánh tinh thượng phẩm, chỉ riêng khởi điểm đã vô cùng cao, có thể tưởng tượng được nó có giá trị kinh người thế nào.

Dương Khai có thể biết được điều này, tự nhiên là thấy được từ Tông Ngạo Vũ Bộc Tinh. Trong điển tịch của Tông Ngạo rất lộn xộn, nhưng nhờ vậy, hắn mới có thể biết được những thứ rất kỳ diệu. Trong điển tịch đó chẳng những có ghi lại Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, còn nhớ Ôn Thần Liên, những loại chí bảo thiên địa khác.

Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ giá trị dù không lớn bằng Ôn Thần Liên, nhưng bảo vật bình thường không thể sánh được với nó.

Nhưng bất luận là Ôn Thần Liên hay Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, trong toàn bộ Tinh Vực, các võ giả cũng chỉ nghe chứ chưa từng thấy, chỉ ở trong niên đại rất xa xưa, chúng từng thoáng xuất hiện, sau đó biến mất tăm.

- Nó có diệu dụng gì? Có thể luyện đan không? Thường Khởi thấy Dương Khai quả nhiên biết về vật này, lập tức liền hỏi.

- Luyện đan? Dương Khai cười ha ha. - Tự nhiên có thể dùng luyện đan, nhưng nếu như đem nó đi luyện đan, vậy đúng là tàn phá của trời. Để những cường giả biết được sự tồn tại của Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, chỉ sợ sẽ nghiền xương chúng ta thành tro.

- Khụ khụ... Thường Khởi xấu hổ đỏ mặt, biết mình kiến thức nông cạn, đi hỏi một câu buồn cười.

- Diệu dụng lớn nhất của nó, lão đã cảm nhận được, tu luyện ở gần nó, có thể giúp võ giả đột phá bình cảnh, đây là thứ tốt. Dương Khai tặc lưỡi nói.

Có thể giúp võ giả đột phá bình cảnh, đa số là những loại đan dược đặc biệt. Nhưng mà đan dược dùng rồi, nếu không đột phá thì cũng mất, dùng viên thứ 2 không có hiệu quả. Nhưng mà Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ thì khác, nó có thể chân chính khiến võ giả hiểu thấu được tâm cảnh cảnh giới của mình, bình cảnh cũng tự nhiên tiêu trừ.

Dùng đan dược là ngoại lực thúc đẩy, còn Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ kỳ diệu lại cởi bỏ xiềng xích cho võ giả từ căn bản, hiệu quả hai bên không cùng một tầng thứ.

Quả nhiên, Thường Khởi nghe vậy, ánh mắt sáng lên, người kích động đến run rẩy.

Chương 1202: Xương rồng?

Hai người Thường Khởi và Hách An tại sao lại chậm chạp không thể đột phá Phản Hư Cảnh, chính là kẹt trên bình cảnh rồi. Gia tộc Hải Khắc không có năng lực mua Ngưng Hư đan cho bọn họ. Nếu là không có cơ duyên đặc biệt, bọn họ cả đời cũng chỉ là một Thánh Vương tam tầng cảnh mà thôi, vĩnh viễn đừng nghĩ tới chạm vào Phản Hư Cảnh thần kì. Hai người bọn họ đến Lưu Viêm Sa Địa, thứ nhất là vì hoàn thành ước định cùng với Y Ân, hai là tìm một cơ duyên đột phá. Mà bây giờ, một cây nhỏ trước mặt, lại có thể giúp bọn họ nhẹ nhàng đột phá bình cảnh, Thường Khởi sao có thể không kích động? Nghĩ tới mình và lão Hách có thể bước ra khỏi hy vọng xa vời lâu nay, Thường Khởi không kiềm được có chút rưng rưng nước mắt.

Dương Khai vẫn còn một điều chưa nói với Thường Khởi, đó chính là sự thần kỳ của Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, có thể giúp võ giả đột phá bất cứ bình cảnh nào, bất cứ bình cảnh của cảnh giới nào. Về kĩ thuật võ, về thần thức, chỉ cần là có quấy nhiễu với võ giả, nó đều có thể giúp võ giả quét sạch, thực lực của võ giả càng cao, lợi ích thu được sẽ càng lớn. Các võ giả tu luyện, theo đuổi thiên đạo võ đạo, càng về sau càng khó tấn thăng. Đây không đơn giản chỉ là tích lũy thời gian, mà còn là cảm ngộ thiên đạo võ đạo. Đột phá Phản Hư Cảnh khó khăn như vậy, cũng có thể hiểu được rằng đột phá Phản Hư Cảnh gian nan thế nào. Nhưng Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ lại có thể giúp đỡ võ giả giải quyết vấn đề này. Nói nó là bảo vật vô giá cũng không phải là nói quá, ở một mức độ nào đó, nó giá trị hơn so với Ôn Thần Liên. Ôn Thần Liên chỉ có thể sử dụng cho một cá nhân, nhưng Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ lại có thể cho vô số người sử dụng. - Đây không khó giải thích tại sao trên bình nguyên lại mọc toàn cỏ dại, không có linh thảo linh dược. Dương Khai ung dung cười.

Thường Khởi theo phản xạ hỏi một câu: - Tại sao? - Bởi vì các thứ này tồn tại ở nơi không thể có linh thảo linh dược, nó đã cấp hết thiên vận trong phạm vi mấy trăm dặm Dương Khai nói, bỗng nhiên nhíu mày. Thường Khởi hiển nhiên cũng nhớ ra cái gì đó, vội vàng nói: - Nhưng linh vật thiên địa không phải ở chỗ này sao? Dương Khai chậm rãi liếc nhìn hắn, suy đoán nói: - Đó có khả năng không phải linh vật thiên địa gì cả. Cho dù thế nào, có Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, chuyện linh vật thiên địa đã bị Dương Khai và Thường Khởi không chú ý đến. Thường Khởi không dám động đến gốc cây thiên địa chí bảo này. Dương Khai lại không chút do dự, lấy Kim Kiếm trong tay đào một khối lớn quặng Thánh Tinh mà có Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ ở trong, ném thẳng vào trong không gian Hắc Thư. Trong nhẫn không gian của hắn, đều là những thứ không quan trọng, những thứ trọng yếu đều cất giấu ở không gian Hắc Thư. - Thường lão, thứ này ta cầm trước, chờ lão về rồi, thì lấy ra trả lão. Chắc chắn có thể giúp lão đột phá Phản Hư Cảnh. Thứ này dù sao cũng là Thường Khởi tìm thấy, Dương Khai tuy rằng thèm khát, nhưng cũng sẽ không lấy làm của riêng. Thường Khởi vội xua tay, trên mặt lộ vẻ hài lòng: - Ngươi nói lời này là xem như người ngoài rồi. Lão già cổ hủ này không phải không biết đây là thứ quý giá, chỉ làLão người trong nhà biết chuyện nhà mình, bảo bối này ta cũng không có tư cách sở hữu, có nó rồi, là họa không phải là phúc. Lão tuổi tác đã cao, đời này chỉ có tâm nguyện muốn đột phá Phản Hư Cảnh là đủ rồi, không kì vọng quá nhiều. Khi Lão và lão Hách không có chỗ trông cậy, là Dương Khai ngươi đã giúp bọn ta, nếu ngươi không xuất hiện, bọn ta cũng không có cơ hội vào Lưu Viêm Sa Địa, nếu ngươi không đưa lão đi cùng, lão cũng không tới được nơi này. Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ này ngươi cầm là đúng nhất, chờ ra ngoài, để cho ta và lão Hách bên cạnh nó tu luyện một trận là được. Nghe hắn nói như vậy, Dương Khai cũng không khách khí nữa, liền nói luôn: - Cũng được, sau này lão và lão Hách cùng đến Long Huyệt Sơn, chắc chắn thoải mái hơn ở gia tộc Hải Khắc các người. Đột phá Hư Vương Cảnh cũng không phải là không thể. Thường Khởi cười ha ha: - Đây xem như là mục tiêu sau này đi. Lão đương nhiên không ôm mong đợi kỳ vọng gì, Phản Hư Cảnh vẫn chưa đột phá, đâu có thể hy vọng đến Hư Vương Cảnh xa vời. Huống hồ U Ám Tinh đã nhiều năm năm chưa xuất hiện võ giả Hư Vương Cảnh. Lão không cảm thấy mình có thể phá được cái xích này. Dương Khai cũng không nói thêm nữa. Hắn dù sao cũng sẽ lấy mục tiêu là Hư Vương Cảnh. U Ám Tinh không được, vậy thì ra tinh bên ngoài tu luyện. Hắn sẽ không bị khó khăn ở đây! Đến lúc đó, nhất định sẽ đưa bọn họ đi cùng. Có được Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, Dương Khai lại một lần nữa quay về thông đạo của mình, vùi đầu khai khác. Cả khu vực hang động dưới lòng đất yên tĩnh, chỉ có các thông đạo truyền đến tiếng động khai thác. Bất luận là năm người Càn Thiên Tông hay là Dương Khai Thường Khởi, đều thu hoạch to lớn. Thoáng một cái, 4 ngày đã trôi qua. Dương Khai đã đào thông đạo này sâu hơn 30 trượng, chỉ thánh tinh có được đổi tính ra cũng hơn 3 triệu, nhưng vẫn chưa tìm thấy bóng dáng linh vật thiên địa dạng con rắn nhỏ kia. Chỗ này xuất hiện Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, hắn rất hiếu kì đối với linh vật thiên địa dạng con rắn nhỏ kia. Bởi vì hắn rất muốn biết, nó làm thế nào có thể tồn tại ở nơi mọc ra Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, lại còn nói là vì trốn sự truy đuổi của nhóm người bọn họ mà vô tình xâm nhập vào chỗ này.
Cho nên hắn luôn không ngừng đào bới. Lại qua hai ngày sau, Dương Khai chau mày, âm thầm suy nghĩ có nên bỏ qua hay không. Hắn vào Lưu Viêm Sa Địa, mục đích lớn nhất chính là vì luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy, khu vực nóng tầng thứ nhất không đạt được yêu cầu của hắn, vì vậy không dừng ở bên đó, chỉ muốn nhanh chóng đến khu vực nóng tầng thứ nhất sau khu thiên tài địa bảo xem tình hình, giờ ở đây lãng phí thời gian được thì ít mất thì nhiều. Thánh tinh tuy tốt, nhưng Dương Khai cảm giác mình nếu muốn thánh tinh thực sự là việc rất đơn giản, không cần thiết lãng phí thời gian ở chỗ này. Trầm tư một hồi, Dương Khai đã có tính toán, quyết định lại đào bới hai ngày. Hai ngày sau, cho dù kết quả thế nào cũng nhất định rời khỏi chỗ này. Cũng không biết có phải có duyên may hay không, Dương Khai sau khi đưa ra quyết định làm được nửa ngày, sau khi hắn đào được một khối thánh tinh lớn, lập tức cảm nhận được một luồng hơi thở không bình thường tràn ra từ thánh tinh trước mặt. Hơi thở kia rất kì quái, mặc dù rất nhẹ, nhưng lại ẩn chưa một kiểu uy nghiêm! Dưới hơi thở này, Dương Khai thậm chí có một cảm giác sợ hết hồn hết vía, dường như trong sâu xa có đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm, lúc nào cũng có thế đưa mình vào chỗ chết. Điều này khiến tâm trí hắn chợt nghiêm lại, vội vàng tập trung tinh thần, ngăn cản loại nguy hiểm mơ hồ này. Trong phút chốc, cả người Dương Khai nhẹ một chút, lại cẩn thận cảm nhận, biểu hiện trở nên quái dị. Hơi thở uy nghiêm này hắn rất quen thuộc, nhưng không phải là uy nghiêm của Diệt Thế Ma Nhãn, mà là khi hình vẽ Kim Long trên thân mình hóa thành thực thể, sinh ra cảm giác, mặc dù không quá giống, nhưng cơ bản là tương đồng. Xảy xa sự khác thường, Dương Khai càng hưng phấn, càng tăng nhanh động tác trên tay, từng khối thánh tinh được ném vào trong nhẫn không gian.

Theo hướng xâm nhập vào trong, hơi thở của loại uy nghiêm đó càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng đậm. Dương Khai thậm chí cảm thấy toàn thân nóng như lửa, không phải là nguyên nhân khác, mà chính là hình vẽ kim long đang động đậy trên thân mình, giống như sống vậy, phía bên tai thậm chí mơ hồ truyền đến tiếng rồng đang kêu lên. Không chỉ như thế, dấu ấn luôn trên thân mình, hình vẽ Băng Hoàng không có tác dụng gì dường như cũng bị cái gì kích thích, đang phát ra tiếng phượng hót lanh lảnh. Rốt cuộc bên trong có thứ gì, lại khiến Long Hoàng Phượng Hậu truyền thừa quấy động. Tiến lên mười mấy trượng, khi Dương Khai cắt đứt một khối thánh tinh, một chút ánh sáng xanh, bỗng nhiên bộc phát ra từ phía trước, khiến cả thông đạo đều bị chiếu sáng bởi ánh sáng xanh đậm quỷ dị. Dương Khai lập tức nheo mắt, thánh nguyên phát động ra hết, ngăn cản uy áp hung mãnh phía trước, trong phút chốc, hít thở cũng không thoải mái. Thân dường như đã rơi vào trong cũng bùn, không thể động đậy. Sắc mặt Dương Khai biến đổi lớn, nhưng ngay sau đó, loại cảm giác này biến mất không tung tích, dường như tất cả vừa rồi đều chỉ là ảo giác mà thôi. Duy chỉ có quầng sáng màu xanh kia phát ra hào quang càng thêm chói mắt. Nhìn thăm dò phía trước, trên mặt Dương Khai đầy kinh ngạc. Trong thông đạo tự mình đào ra, có một không gian kín, không gian không lớn, chỉ có chu vi trừng ba trượng, trong không gian lúc này một hạt châu tròn lớn như quả trứng bồ câu nằm yên tĩnh, hạt châu vô sắc, bên trong lại có một con rắn nhỏ màu xanh biếc đang động đậy. Dường như có linh trí của mình, thấy Dương Khai nhìn nó, vận động càng nhanh hơn, rất sống động. Dương Khai cảm nhận thấy trên người con rắn nhỏ có hơi thở của một linh hồn! Nó chắc chắn chính là Thường Khởi đã truy đuổi trước đó, bản thân mình hiểu nhầm con rắn nhỏ kia là linh vật thiên địa. Nhưng bây giờ vừa nhìn thấy, Dương Khai phát hiện nó quả nhiên không phải linh vật thiên địa, mà là một linh hồn! Nói như vậy, Thường Khởi ở trong Dưỡng Hồn Hoa kia gặp nó cũng có nguyên nhân, linh hồn không thể tồn tại lâu, cách một khoảng thời gian, nó phải đi Dưỡng Hồn Hoa kia hấp thụ hương hoa, duy trì vững chắc linh hồn. Nhưng không nghĩ tới bị Thường Khởi vô tình phát hiện, sau đó lúc nó chạy trốn nên đã chạy qua mình, một đường chạy trốn đến đây. Ánh sáng uy nghiêm kia chính là do con rắn nhỏ này phát ra. Nhưng lúc này nó đương nhiên rất yếu, trong trụ tròn vận động có khí nhưng vô lực. Hơi thở uy nghiêm chỉ bộc phát ra trong chớp mắt rồi lặng lẽ chấm dứt. Linh hồn của nó không hoàn toàn, trước đây khẳng định đã bị thương gì đó, cũng không có bao nhiêu thần trí. Điều Dương Khai hiếu kì là nó rốt cuộc là linh hồn gì mà lại như thế. Con rắn nhỏ ở bên trong viên châu, có một xương cốt dài vài thước, cánh tay như sơ sinh, như trụ ngọc trong suốt. Mặc dù đã trải qua vô số năm, lại không có chút dấu hiệu hư hại nào. Ngược lại bên trong còn lộ ra sát khi uy mãnh này, giống như mãnh thú thức tỉnh sau giấc ngủ ngàn năm, cảm thấy hơi thở hung thần này, Dương Khai âm thầm kinh sợ. Xương cốt này không phải hài cốt người mà là xương cốt yêu thú. Không phải xương rồng chứ? Dương Khai tròn mắt kinh ngạc. Kết hợp với quấy động của Long Hoàng Phượng Hậu truyền thừa, trong lòng Dương Khai bỗng nhiên nỗi lên một ý niệm siêu việt lạ thường. Chỉ như vậy mới giải thích được tại sao hình vẽ Kim Long và hình vẽ Băng Hoàng hưng phấn như vậy. Con rắn nhỏ trong viên châu kia xem ra cũng không bình thường, chưa nói đến trên đầu có hai cái sừng, lại có móng vuốt, chỗ cằm còn có hai chỏm râu, rõ ràng chính là hình thức ban đầu của cự long viễn cổ trong truyền thuyết. Tim Dương Khai đập thình thịch. Dù lúc có được Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ mấy ngày trước, hắn cũng không kích kích động như vậy.

Bởi vì bản thân hắn tu luyện ra thì sẽ không xuất hiện bình cảnh gì, sự tồn tại của Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ với hắn mà nói chỉ là dệt hoa trên gấm, cũng không nhất thiết phải có. Tác dụng lớn nhất của Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ là cung cấp trợ giúp đột phá cho bằng hữu và người thân của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau