VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1176 - Chương 1180

Chương 1178: Hắn sao lại chết như thế chứ.

Loại bí bảo đơn đả độc đấu Bách Nhạc Đồ là đồ tốt, nhưng cũng vô cùng thích hợp khi dùng để đánh giết nhiều người cùng một lúc..

Hư ảnh của tám ngọn núi to lớn kia thoạt nhìn có vẻ mờ mờ ảo ảo, nhưng mỗi một cái đều có sức nặng như một tòa núi lớn. Nó không cần uy thế gì, chỉ việc nện xuống cũng đã uy thế mười phần. Sau khi được Dương Khai điên cuồng rót thánh nguyên vào trong, hư ảnh của ngọn núi đập xuống đã mang theo một tia khí tức Ma diệm. Trong lúc nhất thời, cả sơn cốc đều bị hư ảnh của ngọn núi đập cho đất rung núi chuyển, Hỏa Linh Thú kéo quần kéo đội đánh tới, sau đó biến mất từng phiến từng phiến.

Đây là lần đầu tiên Dương Khai vận dụng Bách Nhạc Đồ, chợt phát hiện bí bảo này có tác dụng rất lớn, tối thiểu so với việc hắn tự sử dụng Huyền Thiên Kiếm, Tru Thiên Mâu giết Hỏa Linh Thú nhanh hơn rất nhiều. Do đó, hắn lập tức thu trường kiếm Ma diệm, chuyên chú phóng ra uy lực của Bách Nhạc Đồ.

"Rầm rầm oành..."

Tiếng vang kịch liệt từ trong sơn cốc truyền ra, điếc tai nhức óc.

Cùng lúc đó, ở cùng phương hướng mà Dương Khai tới đây, có một nhóm ba người xuất hiện ở cửa sơn cốc. Trong ba người có hai người là Thánh Vương tam tầng cảnh, một người khác là Thánh Vương nhất tầng cảnh, mà xét theo vị trí ba người đi đứng, thì hai người Thánh Vương tam tầng cảnh lại kèm vị võ giả nhất tầng cảnh đó ở giữa, dường như là đang bảo vệ hắn.

Khi đi tới sơn cốc, võ giả đi ở phía trước nhất bỗng nhiên dừng lại, trên mặt lộ ra sắc mặt kinh nghi, nghi thần nghi quỷ nhìn vào bên trong sơn cốc.

Hắn không đi, hai người phía sau tự nhiên cũng đều ngừng lại, đứng ở phía sau võ giả cảnh giác bốn phía. Nhưng thanh niên có vóc người ngũ đoản bị bọn họ kẹp ở giữa thì biểu lộ vẻ mặt không quan tâm, thỉnh thoảng hết nhìn đông tới nhìn tây, dường như hắn không phải đang trải qua nguy hiểm tại Lưu Viêm Sa Địa, mà là đến đây để du ngoạn vậy.

Một mực dò xét ở trước sơn cốc trong khoản thời gian uống cạn chung trà, ba người không hề có ý tiếp tục đi tới. Thanh niên có vóc người ngũ đoản ấy không nhịn được hướng về người phía trước thúc giục: - Tạ Dũng, ngươi cứ nhìn cái gì chứ, đi nhanh lên.

Võ giả bị gọi là Tạ Dũng nghe vậy quay đầu thưa với thanh niên:

- Thiếu gia tạm thời chờ một lát, trong sơn cốc này dường như có cái gì đó không ổn.

Nói xong, hắn lại vẫy tay về phía võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh rơi lại ở phía sau nhất, đợi đến khi kẻ này đi lên phía trước, hai người bắt đầu cùng dò xét, thỉnh thoảng lại nhẹ giọng trao đổi chuyện gì đó.

Thanh niên kia thấy bọn họ có bộ dáng trịnh trọng kỳ lạ như vậy, bất mãn hừ lạnh một tiếng: - Các ngươi không phải là có chút quá cẩn thận đi! Dọc đường đi tới đây, căn bản không gặp nguy hiểm ra trò gì cả. Mấy con Hỏa Linh Thú nhảy ra ngoài chẳng phải là bị bổn thiếu gia dễ dàng đánh chết sao? Ta thấy Lưu Viêm Sa Địa này căn bản là hữu danh vô thực, bên ngoài truyền tụng nó hung hiểm như thế nào như thế nào, rõ ràng chỉ là nghe nhầm đồn bậy, hù dọa những người không biết, đáng tiếc lại không dọa được bổn thiếu gia!

Thanh niên này không ngờ chính là Tạ Hoằng Văn trước từng có ân oán với Dương Khai. Ngoài ra, hai võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh tự nhiên cũng là võ giả do Tạ gia phái tới phụ trách bảo vệ hắn.

Tiền Thông trước đây còn đặc biệt nói với Dương Khai, rằng hai võ giả này không phải là người của Ảnh Nguyệt Điện.

Nghe Tạ Hoằng Văn nói như thế, Tạ Dũng cùng tên võ giả khác liếc nhau, đều âm thầm lắc đầu. Bọn họ đều biết Tạ Hoằng Văn quen với cuộc sống sung sướng rồi, căn bản không hề biết thế giới bên ngoài hung hiểm như thế nào. Hơn nữa, mấy ngày nay quả thật không gặp phải nguy hiểm gì, cho nên Tạ Hoằng Văn mới xem thường chỗ này như vậy.

Bọn họ tuy cũng chưa từng đi vào Lưu Viêm Sa Địa, nhưng nếu như nơi đây là một trong ba đại cấm địa của U Ám Tinh, thì chắc chắn nó phải có chỗ quỷ dị nào đó.

Nếu là người khác nói như vậy, hai người căn bản không thèm để ý tới. Coi thường trình độ hung hiểm của chỗ này, đến lúc tao ngộ sơ suất thì chết cũng đáng đời. Nhưng bọn họ dù sao gánh vác trọng trách bảo vệ Tạ Hoằng Văn, đến lúc đó Tạ Hoằng Văn lỡ chết bởi vì khinh thường, bọn họ về tới Tạ gia cũng nhận chịu hậu quả không hay ho gì.

Võ giả khác có gương mặt chữ điền cảm thấy cần phải giải thích với Tạ Hoằng Văn một phen, ngẫm nghĩ rồi nghiêm túc nói: - Thiếu gia, nơi này dù sao cũng là chỗ phía ngoài nhất của Lưu Viêm Sa Địa, hơn nữa chúng ta trước đây có thể xem là có vận khí tốt, đụng phải Hỏa Linh Thú đều chỉ là bậc năm bậc sáu, thiếu gia dùng thần uy đánh chết bọn chúng tự nhiên không thành vấn đề.

Tạ Hoằng Văn nghe thổi phồng, thần sắc không kiên nhẫn cuối cùng hòa hoãn đi rất nhiều, bộ dáng ra vẻ dưới trời cao này chỉ có ta là độc tôn, cao ngạo vô cùng.

Nhưng giọng điệu của võ giả chợt chuyển, nói tiếp: - Nhưng thiếu gia à, ở chỗ này nhất định không thể coi thường, trừ mấy con Hỏa Linh Thú bậc năm bậc sáu chúng ta đụng phải kia, còn có bậc bảy, bậc tám...

Tạ Hoằng Văn nghe đến đó, đưa mắt lườm xéo, nhìn chằm chằm vào võ giả mặt chữ điền cười lạnh nói: - Tạ Quân, ngươi không khỏi quá coi thường bản thiếu rồi. Trên người bản thiếu có nhiều bí bảo, thần thông tinh diệu, đừng nói gì bậc bảy bậc tám, cho dù là Hỏa Linh Thú bậc chín thì có đáng làm sao? Bản thiếu vẫn sẽ giết dễ dàng! Bản thiếu còn đang sợ là không đụng được Hỏa Linh Thú đẳng cấp cao này, ngươi tìm mấy con đến đây cho bản thiếu, bản thiếu giết cho ngươi xem!.
Hắn tỏ vẻ không thể chờ đợi, muốn chứng minh bản thân mình.

Tạ Dũng cùng Tạ Quân mặt ngoài thản nhiên không đổi sắc, nhưng trong lòng quả thực muốn mắng Tạ Hoằng Văn như giội máu chó lên đầu.

Đã sớm nghe nói Tạ Hoằng Văn là một kẻ ngu ngốc, cho tới bây giờ bọn họ mới phát hiện lời đồn đãi bên ngoài quả thực miêu tả một cách rất hời hợt trình độ ngu xuẩn của vị thiếu gia này rồi.

Hắn chỉ là một Thánh Vương nhất tầng cảnh, đừng nói chi giết Hỏa Linh Thú bậc chín, cho dù là bậc bảy bậc tám cũng có thể dễ dàng miểu sát hắn. Buồn cười cho hắn còn khoác lác như thế, bộ không sợ gió lớn thổi đứt đầu lưỡi hay sao.

Không thể có cách giảng đạo lý với kẻ ngu xuẩn, Tạ Quân cùng Tạ Dũng thức thời phụ họa vài tiếng, khiến cho Tạ Hoằng Văn cảm thấy rất hài lòng, cũng không truy cứu trách nhiệm bọn họ dừng lại ở đây nữa, liên tục gật đầu nói: - Các ngươi yên tâm, chỉ cần lần này có thể giúp cho bản thiếu báo thù rửa hận, sau khi trở về ta nhất định sẽ nói cha ta gửi thư cho gia chủ, lúc ấy không thiếu chỗ tốt cho các ngươi.

Mắt của Tạ Quân cùng Tạ Dũng sáng ngời, rối rít gật đầu vâng dạ.

Bọn họ sở dĩ tiếp nhận chuyện xui xẻo này, chính là vì phụ thân Tạ Lệ của Tạ Hoằng Văn hứa là sau khi chuyện thành công, sẽ thù lao cho bọn họ món tiền lớn, mỗi người 300 ngàn thánh tinh, bằng không ai lại cùng tên Tạ Hoằng Văn này chạy tới Lưu Viêm Sa Địa làm chi a?

Hơn nữa, lấy được thứ gì trong Lưu Viêm Sa Địa, gia tộc không cần bọn họ nộp lên trên, lấy được nhiều hay ít gì đều là của mình.

Mấy tháng trước, lúc nhiệm vụ này truyền tới Tạ gia, vô số đệ tử của Tạ gia đều sôi trào, rối rít hưởng ứng lời hiệu triệu của gia chủ Tạ gia. Cuối cùng, Tạ Dũng cùng Tạ Quân đã dùng ưu thế tuyệt đối giành lấy nhiệm vụ này.

Bọn họ cũng biết Tạ Hoằng Văn muốn tìm ai để báo thù, đó là một người tên là Dương Khai một võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh.

Theo cách nói của Tạ Hoằng Văn, tên Dương Khai ấy bất học vô thuật, lớn lối bá đạo, háo sắc như mệnh, ngay cả hắn cũng đánh không lại, chẳng qua là mượn uy thế của Tiền Thông trưởng lão, ỷ mạnh hiếp yếu mà thôi.

Tạ Dũng cùng Tạ Quân dĩ nhiên là không tin chuyện chó nói phân thơm như vậy. Trên đời này không có Thánh Vương Cảnh nào đánh không lại Tạ Hoằng Văn, cho dù là võ giả mới vừa đột phá cảnh giới Thánh Vương Cảnh này, muốn thắng Tạ Hoằng Văn là loại rác rưởi này cũng dễ như trở bàn tay.

Cuối cùng hai người biết được tình huống chân thật từ chỗ của Tạ Lệ. Thanh niên có tên là Dương Khai tuy tu vi cảnh giới thấp, nhưng chiến lực không tầm thường, có thể đánh chết võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, cũng có thể gọi là võ giả thiên tài, là tinh anh có thể vượt cấp tác chiến.

Nhưng Tạ Dũng cùng Tạ Quân cũng đồng dạng là tinh anh, chỉ bất quá bọn hắn là đệ tử tinh anh của Tạ gia, đối với việc đánh giết loại võ giả như Dương Khai này, hai người có lòng tin tuyệt đối.

- Các ngươi nói, tên rác rưởi đó có khi nào không đi đường này hay không? Tạ Hoằng Văn bỗng nhiên hỏi. - Sao chúng ta đuổi theo đã mấy ngày, mà không hề gặp bóng dáng của hắn? Có khi nào đuổi sai phương hướng rồi không?

Tạ Dũng toét miệng cười, kiêu ngạo nói: - Thiếu gia cứ việc yên tâm, hắn rõ ràng là đi con đường này không sai. Chưa có người nào có thể trốn khỏi thuật truy tung của tôi đâu.

Chính vì Tạ Dũng am hiểu cách truy tung, hơn nữa chiến lực không tầm thường, cho nên hắn mới có thể bộc lộ tài năng ở trong rất nhiều đệ tử của Tạ gia, thành công tiếp nhận nhiệm vụ này.

Trước đó sau khi xác định vị trí mà Dương Khai đi vào, ba người liền thông qua truyền tin la bàn tập hợp cùng một chỗ, sau đó một đường đuổi theo bước chân của Dương Khai.

- Vậy sao lại không phát hiện ra hắn? Tạ Hoằng Văn không hiểu hỏi.

- Bởi vì hắn đã vào trong thung lũng này. Tạ Dũng chỉ về phía trước.

Tạ Hoằng Văn thần sắc vui mừng: - Thật không?

- Không sai được.

- Vậy thì còn chờ gì, mau đuổi theo hắn, giết hắn cho ta! Tạ Hoằng Văn thần sắc hiện vẻ dữ dằn, bỗng nhiên lại lắc đầu nói: - Không không không, trước hết khống chế bắt hắn cho ta, bản thiếu trước phải hành hạ giày vò hắn cho thỏa thích. Trực tiếp giết hắn quả thực là rất tiện nghi cho hắn. Ta nhất định phải cho hắn nếm hết mọi khốc hình của nhân gian.

- Thiếu gia, chỉ sợ không cần làm điều thừa như vậy nữa rồi. Tạ Dũng thần sắc cổ quái.

- Là ý gì? Tạ Hoằng Văn miết mắt nhìn hắn.

Tạ Dũng mỉm cười: - Hắn vào trong sơn cốc này sẽ mười phần chết chắc! Không cần chúng ta đuổi theo giết chi nữa, hắn tuyệt đối không thể sống sót đi ra khỏi thung lũng này. Chỉ sợ hiện tại hắn đã chết rồi.

- Tại sao? Ngươi làm sao mà biết được? Tạ Hoằng Văn càng thêm mơ hồ.

Đứng cạnh một bên, Tạ Quân cười cười mở miệng giải thích: - Trước khi tới đây, gia chủ đã cấp cho chúng ta một chút tin tình báo về Lưu Viêm Sa Địa, trong đó có một hạng mục chính là về sơn cốc này. Hình như là ở lần Lưu Viêm Sa Địa mở ra trước đây, Tạ gia của chúng ta có một vị tiền bối cũng đi theo con đường này, nhưng mà sau khi vào sơn cốc chưa tới một canh giờ, ông ấy chợt phát hiện có vô số Hỏa Linh Thú tụ tập ở trong cốc bao vây một đám người đánh giết. Đám người ấy đều là võ giả tinh anh của các thế lực lớn, nhân số hội tụ ở chỗ đó khi ấy ước chừng hơn 30 người. Lúc đó tình hình chiến đấu vô cùng kịch liệt, vị tiền bối của Tạ gia chúng ta không muốn bị cuốn vào trong đó, liền lén lút lui ra khỏi sơn cốc. Sau khi ra khỏi Lưu Viêm Sa Địa tiến hành nghe ngóng, mới biết lúc đó hơn 30 võ giả bị vây tại trong sơn cốc không có một người nào còn sống. Hơn nữa, bọn họ thậm chí cũng không đi đến được khu thiên tài địa bảo.

- Bọn họ bỏ mình ở trong sơn cốc? Sắc mặt của Tạ Hoằng Văn hơi biến đổi. Đừng thấy vừa rồi hắn tự thổi phồng dữ dội như vậy, chứ thực sự khi nghĩ đến vô số Hỏa Linh Thú ào ào tràn đến, hắn vẫn không nhịn được trắng bệch cả sắc mặt.

- Không sai, bọn họ đúng là bỏ mình ở trong sơn cốc. Người biết nguyên nhân bọn họ bỏ mình chỉ có vị tiền bối của Tạ gia chúng ta kia. Mà tình báo về sơn cốc này, ngoại trừ Tạ gia của chúng ta, xem ra không có người nào biết. Tên Dương Khai ấy đi vào bên trong, tự nhiên là không thể sống sót. Tôi vừa rồi cũng bởi vì có điểm nghi ngờ, cho nên mới dừng chân lại không tiến thêm. Nhưng sau khi cùng Tạ Dũng cẩn thận xác nhận lại một phen, phát hiện địa hình nơi này so với tin tức mà tiền bối của Tạ gia chúng ta lưu lại giống nhau y như đúc. Nói cách khác, 400 năm trước, vị tiền bối của Tạ gia chúng ta đúng là đã đi vào sơn cốc này.

Tạ Hoằng Văn nghe lời này, hung hăng vỗ tay một cái, thở một hơi dài: - Đáng tiếc, hắn sao lại chết như vậy chứ? Bản thiếu còn muốn bắt hắn đây mà.

Hắn vì không thể tự tay đánh chết Dương Khai mà bóp cổ tay thở dài.

Chương 1179: Nhảy nhót khỏe mạnh.

Tạ Hoằng Văn vừa dứt lời, ba người liền nghe được trong thung lũng truyền ra tiếng nổ ầm ầm.

Vị trí phát ra tiếng động ở rất xa, nhưng vẫn cứ truyền rõ ràng vào tai, hơn nữa mỗi một tiếng nổ xuất hiện, mặt đất cũng rung lên một cái.

Tạ Quân cùng Tạ Dũng liếc nhau, không khỏi biến sắc. Dù không tận mắt thấy bên kia đã xảy ra chuyện gì, nhưng uy thế như vậy nói rõ ở sâu trong thung lũng này đang xảy ra trận đại chiến kinh thiên động địa.

Tạ Hoằng Văn như nghĩ tới điều gì, ngẩn ra liền mừng rỡ hô lên: - Động tĩnh như thế, có phải là tên khốn kia gây ra?

Tạ Dũng nhíu mày, ngập ngừng nói: - Hẳn là vậy, dù sao đi trên con đường này cũng chỉ có một mình hắn, hiện tại chỉ sợ hắn đã bị Hỏa Linh Thú bao vây rồi.

- Tốt tốt tốt! Ha ha, thật là trời giúp bổn thiếu! Tạ Hoằng Văn cười điên cuồng, vung tay lên nói: - Đi! Vào trong xem, bổn thiếu muốn tận mắt thấy tên khốn đó chết không chỗ chôn, bằng không thật sự nuốt không trôi cục tức này!

- Thiếu gia... Hai người Tạ Dũng Tạ Quân sắc mặt đại biến, người trước vội lên tiếng ngăn cản: - Thung lũng này tuyệt đối là một chỗ cấm địa trong Lưu Viêm Sa Địa, đi vào sẽ không ra được, nếu người kia chết là chắc, chúng ta cần gì mạo hiểm chứ. Hai người chúng ta xảy ra chuyện thì không sao, nhưng thiếu gia thân thể quý giá, lỡ như có gì sơ sẩy...

Tạ Dũng biết Tạ Hoằng Văn thích nghe lời tâng bốc, lúc này nếu cứng rắn ngăn cản hắn, khẳng định sẽ khiến hắn phản cảm, chỉ có thể lựa lời khuyên bảo.

Quả nhiên, Tạ Hoằng Văn nghe xong cũng cảm thấy có lý, nhưng sắc mặt vẫn có chút rục rịch, so với những nguy hiểm chưa thấy, hắn càng muốn xem Dương Khai rốt cuộc chết như thế nào.

Sinh ra nhiều năm, cho tới giờ không ai dám làm nhục hắn như là Dương Khai, càng không ai có thể tùy ý nắm giữ tính mạng của mình. Mỗi khi Tạ Hoằng Văn nhớ lại đều ăn ngủ không yên, căm phẫn oán hận, lão già Tiền Thông cũng không phải thứ gì tốt, rõ ràng mình bị người ngoài ăn hiếp, lão chẳng những không giúp mình báo thù, ngược lại còn rất lễ độ với tên khốn kia.

Sớm muộn gì có ngày phải làm Tiền Thông trả giá đắt!

Tư duy của Tạ Hoằng Văn khác hẳn người thường, lần trước Tiền Thông cứu hắn một mạng từ tay Dương Khai, hắn chẳng những không biết cảm kích, ngược lại ghi hận luôn cả Tiền Thông.

Nghĩ như vậy, lửa giận trong lòng cùng nguyện vọng muốn tận mắt thấy cảnh Dương Khai chết thảm tuôn trào, không thể đè xuống được, thần sắc hắn trở nên kiên quyết: - Đi vào nhìn từ xa, không có vấn đề chứ?

Tạ Dũng cả kinh, đang muốn khuyên can nữa, Tạ Hoằng Văn lại nói:

- Nếu năm đó một vị tiền bối Tạ gia chúng ta có thể trở ra toàn thân, không có lý gì chúng ta không được, hay là nói hai ngươi không có lòng tin vào bản thân? Nếu vậy, các ngươi ở lại, bổn thiếu tự mình đi, nhưng mà các ngươi cũng không cần cầm 300 ngàn thánh tinh nữa.

Vậy sao được? Tạ Dũng cùng Tạ Quân nóng vội, bọn họ chính vì 300 ngàn thánh tinh cùng với có thể vào Lưu Viêm Sa Địa tìm lợi lộc, mới đi nhận nhiệm vụ bảo vệ Tạ Hoằng Văn. Nếu không lấy được 300 ngàn thánh tinh, lợi ích chuyến đi này sẽ mất đi phân nửa!

Nhất thời, hai người Tạ Dũng cùng Tạ Quân chần chờ không thôi, bên trong thung lũng nguy hiểm, bọn họ hiểu rõ hơn ai hết. Trước khi tới đây, Tạ Lệ nói kỹ càng với bọn họ, tuyệt đối không được đi vào thung lũng này. Cũng không phải Tạ Lệ lo lắng an nguy của bọn họ, mà là sợ bản lĩnh của bọn họ không bảo vệ được Tạ Hoằng Văn.

Nếu Tạ Hoằng Văn xảy ra chuyện, bọn họ cũng khỏi sống nữa.

Nhưng bây giờ Tạ Hoằng Văn cứng rắn yêu cầu như thế, bọn họ lại không thể từ chối.

Thấy hai người chần chờ, Tạ Hoằng Văn hừ nói: - Chỉ cần các người đưa ta vào, chúng ta ở xa xa xem tên khốn kia chết, sau khi trở về, riêng ta sẽ cho các ngươi thêm chỗ tốt. Ừm, với thân phận các ngươi còn chưa đủ tư cách học được Tu La Chưởng của Tạ gia phải không? Môn võ kỹ này, bổn thiếu biết một chút.

Nghe đến ba chữ Tu La Chưởng, vẻ chần chờ trong mắt Tạ Quân cùng Tạ Dũng liền xao động, liếc nhau, đều nhìn thấu đối phương động lòng.

Tạ Hoằng Văn tiếp tục châm gió thổi lửa: - Các ngươi yên tâm, chúng ta chỉ cần ở xa xa nhìn là được, bổn thiếu cũng không phải muốn các ngươi đi giết hắn, đợi hắn chết, chúng ta lập tức rút khỏi thung lũng là được!

Tạ Dũng thở ra một hơi dài, nhìn Tạ Quân hỏi: - Ngươi cảm thấy sao? Tạ Quân cau mày, bất đắc dĩ nói: - Còn làm sao nữa?

Không nghe lời Tạ Hoằng Văn thì sẽ không có chỗ tốt, nghe lời hắn, tuy rằng mạo hiểm một chút, nhưng sẽ có được chỗ tốt lớn hơn. Ngoại trừ chấp nhận đề nghị của Tạ Hoằng Văn, vậy không còn cách nào khác, trừ khi bọn họ không muốn lấy tiền công nữa.

Hai người đạt được nhất trí, lúc này Tạ Dũng nghiêm mặt nói: - Được! Thiếu gia, chúng tôi đưa ngài đi vào. Nhưng mà ngài phải đảm bảo không được hành động tùy tiện, nếu có chỗ nào không đúng, chúng tôi sẽ lập tức đưa ngài đi ngay. Xin thiếu gia đồng ý điểm này.

- Được! Ta đồng ý, các ngươi thật là dài dòng, mau đi, nếu trễ thì không chừng tên khốn kia đã chết rồi. Tạ Hoằng Văn không kiên nhẫn thúc giục.

Hai võ giả Tạ gia bất đắc dĩ, đành phải một trước một sau bảo vệ Tạ Hoằng Văn, đi sâu vào trong thung lũng.

Đi tới trước, động tĩnh rung trời rung núi ngày càng lớn, ban đầu, Tạ Dũng còn cẩn thận một chút, từ từ đi tới. Nhưng thật sự không chịu nổi Tạ Hoằng Văn thúc giục liên hồi, hơn nữa trong thung lũng dường như thật không có nguy hiểm, cho nên không khỏi tăng tốc lên.

Hơn nửa ngày, ba người mới thấy đoàn hào quang đỏ rực đằng xa.

Đoàn hào quang đỏ rực đó không giống màu sắc hơi nóng ở Lưu Viêm Sa Địa, từng cái một, tụ tập lại trong một phạm vi tạo thành ánh lửa khiến người ta kinh hoàng.

Nhìn kỹ lại, nào phải ánh lửa gì, rõ ràng là vô số Hỏa Linh Thú tụ tập lại, giống như bọn chúng bao vây tấn công ai đó ở bên trong.

Những hư ảnh ngọn núi lớn thỉnh thoảng bay ra từ giữa đám Hỏa Linh Thú, sau đó hung hăng nện xuống, mỗi lần nện xuống liền khiến mặt đất rung lên.

Tạ Dũng cùng Tạ Quân trợn mắt há mồm!

Tuy rằng hai người đã sớm căn cứ tình báo của Tạ Lệ suy đoán ra bên trong thung lũng này có rất nhiều Hỏa Linh Thú, nhưng thẳng đến lúc này tận mắt nhìn thấy, bọn họ mới phát hiện sự thật vượt xa tưởng tượng của họ.

Khó trách 400 năm trước, tinh anh hơn 30 thế lực lớn lại toàn quân bị diệt ở chỗ này, nhiều Hỏa Linh Thú như thế, dù cho Phản Hư Cảnh xông bừa vào, chỉ sợ cũng không tốt lành gì, huống chi vào được Lưu Viêm Sa Địa chỉ có Thánh Vương Cảnh. Tạ Hoằng Văn biểu hiện càng không xong, lúc trước khoác lác ngoài miệng ghê gớm lắm, nhưng bây giờ gặp phải vô số Hỏa Linh Thú, lại không nhịn được run run, sắc mặt tái nhợt, đứng yên ở đó không động đậy nổi.

- Trốn mau! Tạ Dũng nhanh tay lẹ mắt, kéo lấy Tạ Hoằng Văn, trốn tới quả đồi cao mười mấy trượng, đồng thời tế ra bí bảo tinh xảo. Bí bảo này tuôn ra vòng bảo hộ vô hình, bao phủ cả ba người, ngăn cách khí tức chảy ra.

Bò tới trên đồi, ba đôi mắt cẩn thận hết mức nhìn sang phía bên kia, mỗi người đều rung động không thôi.

Đông Hỏa Linh Thú như vậy, đã sắp lên tới chục ngàn con, Tạ Dũng cùng Tạ Quân tự ngẫm nếu bị bao vây như thế, thời gian không tới cạn chung trà là hai người sẽ bỏ mạng.

Nhưng tên võ giả Dương Khai kia bị bao vây trong đó, lại vẫn liên tục không ngừng giết chóc.

Từ khi ba người nghe được động tĩnh, cho đến khi chạy tới đây, đã qua nửa ngày, thời gian dài như thế, không ngừng sử dụng bí bảo phát ra hư ảnh núi lớn kia, phải tiêu hao bao nhiêu thánh nguyên? Hắn làm sao khôi phục? Hắn đánh chết bao nhiêu Hỏa Linh Thú?

Từng cái hư ảnh ngọn núi đập xuống, cả mảng Hỏa Linh Thú liền tiêu tan.

Càng làm bọn họ giật mình còn ở đằng sau, ba người trốn trên đồi nhìn 2-3 canh giờ, giết chóc vẫn tiếp tục, không có xu hướng giảm bớt. Dương Khai bị vây giữa Hỏa Linh Thú cũng không có dấu hiệu kiệt sức, Hỏa Linh Thú bị Dương Khai đánh chết dường như cũng không giảm số lượng, vẫn luôn duy trì cân bằng kỳ quái.

Loại giết chóc quái dị như vậy, tựa như muốn kéo dài đến lúc thiên địa diệt vong.

- Sao hắn còn chưa chết nữa? Tạ Hoằng Văn không nhịn được nhỏ giọng mắng, lúc trước hắn tùy ý liếc qua, phát hiện người bị Hỏa Linh Thú bao vây quả thật là Dương Khai mà hắn hận thấu xương. Vốn tưởng tên này sẽ lập tức mất mạng, nhưng nào ngờ đến giờ mà đối phương vẫn khỏe như voi, điều này làm Tạ Hoằng Văn rất khó hiểu.

- Hắn thật là mạnh! Tạ Dũng tự đáy lòng khen ngợi, dù bọn họ biết Dương Khai là tinh anh, nhưng theo bọn họ nghĩ, dù sao cảnh giới của Dương Khai không cao, cho dù là tinh anh, chiến lực cũng có hạn.

Nhưng mà bây giờ, Tạ Dũng mới phát hiện mình hoàn toàn đánh giá thấp kẻ này, thật đánh đơn với hắn, Tạ Dũng không có lòng tin tất thắng.

- Tạ Quân, bây giờ giết hắn cho ta, bổn thiếu không chờ được nữa! Bỗng nhiên Tạ Hoằng Văn thần sắc hung bạo quát khẽ.

Hai người Tạ Dũng cùng Tạ Quân đều có năng lực đặc biệt, mới được Tạ Lệ tuyển chọn làm nhiệm vụ này. Người trước tinh thông thuật truy lùng, chỉ cần không phải Phản Hư Cảnh, chỉ cần có thể để hắn tìm được một chút dấu vết, người bình thường sẽ không trốn khỏi sự truy lùng của hắn. Tìm một người ở trong chỗ như Lưu Viêm Sa Địa, vậy không thể thiếu được năng lực của hắn.

Còn Tạ Quân thì có một loại năng lực khác, năng lực một chiêu tất sát!

Đối phó tinh anh như Dương Khai, đánh lén chính là cách làm chính xác nhất. Mà đây là hạng sở trường của Tạ Quân, cho nên hắn cũng được chọn.

Nghe lời Tạ Hoằng Văn, Tạ Quân lắc đầu, nhỏ giọng nói: - Thiếu gia, không được. Khoảng cách thì không thành vấn đề, nhưng ở bên cạnh người này tụ tập quá nhiều Hỏa Linh Thú, hơn nữa cái khiên màu tím đằng sau hắn cũng là bí bảo phòng ngự không kém, tình huống như vậy, tôi cũng không giết được hắn.

Cho dù bây giờ ra tay, tối đa cũng chỉ khiến Dương Khai bị thương, không thể làm được một chiêu chết ngay, còn không bằng đừng ra tay, đỡ cho bứt dây động rừng. Hơn nữa Tạ Quân cũng sợ lỡ như chọc tới Hỏa Linh Thú bên kia, ba người bọn họ cũng sẽ bị bao vây.

Hắn cùng Tạ Dũng đều không có bản lĩnh giết chóc không ngừng giữa cả chục ngàn Hỏa Linh Thú.

- Vậy phải làm sao? Tạ Hoằng Văn nóng vội, kẻ thù đang nhảy nhót khỏe mạnh ở trước mặt, cố tình bản thân mình lại không có cơ hội báo thù rửa hận, điều này khiến hắn hết sức căm tức, hận không thể lập tức xông lên chém giết Dương Khai, báo thù ngày đó.

Chương 1180: Khe nứt huyền cơ.

- Thiếu gia đợi đã. Tạ Dũng cười khẽ. - Hắn đã đại chiến lâu như thế, dù có cách khôi phục, cũng không thể còn là lúc toàn thịnh. Nếu đám Hỏa Linh Thú kia có thể giết hắn thì tốt, nếu như hắn giết sạch Hỏa Linh Thú, cũng nhất định đến lúc kiệt sức, khi đó chúng ta mới ra tay cũng không muộn, hắn cũng không còn sức chống cự. Hiện tại thiếu gia cứ yên tâm đừng nóng, thưởng thức cảnh vùng vẫy giãy chết không phải vừa hay?

- Ừm, nói cũng phải! Tạ Hoằng Văn mừng rỡ, vội vàng mở to mắt nhìn về phía Dương Khai. Quả nhiên đúng như Tạ Dũng nói, phải thưởng thức cảnh Dương Khai giãy chết như thế nào.

Tạ Dũng cùng Tạ Quân liếc nhau, đều nhìn ra bất đắc dĩ và đùa cợt trong mắt đối phương, chỉ có kẻ ngu như Tạ Hoằng Văn mới có thể bị bọn họ tùy ý đùa giỡn như thế, đổi lại người khác, muốn lừa gạt cho qua cũng không đơn giản như vậy.

Ba người tiếp tục im lặng mai phục, Dương Khai bị hãm trong vòng vây thì sắc mặt cực âm trầm.

Hắn cũng không phát hiện có người đang truy lùng mình, hơn nữa người theo dõi hắn cũng đã đến thung lũng, đang mai phục ở gần đó chuẩn bị xem thời cơ mà hành động.

Hiện tại hắn tập trung toàn bộ tinh lực vào Hỏa Linh Thú, căn bản không còn lòng dạ để ý gì khác.

Giết chóc sắp cả ngày rồi, hắn đi tới trước không đủ 10 dặm, muốn dựa vào giết chóc đi qua thung lũng này, Dương Khai dự tính tối thiểu cũng phải mất nửa tháng!

Nửa tháng, tinh anh những đại tông môn đại gia tộc đã sớm vượt qua khu cực nóng, đi vào khu thiên tài địa bảo dào hết linh thảo linh dược, chờ hắn chạy tới thì còn lợi lộc gì?

Hắn cũng biết hiện tại dù nóng vội cũng vô ích, độ quỷ dị của thung lũng này vượt ngoài dự liệu của hắn.

Hỏa Linh Thú ùn ùn không hết, giết vô tận còn chưa nói, cố tình trong người còn không có Hỏa Tinh Thạch.

Nhưng cuối cùng hắn cũng nhận ra một chút kẽ hở của những Hỏa Linh Thú này, dù bọn chúng trào ra từ những khe nứt xung quanh, nhưng truy cứu căn nguyên, dường như đều ẩn nấp từ cùng một hướng đi tới.

Hình như phương hướng đó, chính là ngọn nguồn năng lượng không ngừng sinh ra Hỏa Linh Thú.

Thần niệm của Dương Khai lan tỏa về phía đó, nếu là chỗ khác, dựa vào bản lĩnh tinh thống lực lượng không gian, hắn sẽ dễ dàng tìm được ngọn nguồn. Nhưng ở trong Lưu Viêm Sa Địa, thần thức của hắn bị áp chế quá lớn, muốn tìm kiếm cũng tốn rất nhiều sức.

May mà qua nửa ngày tra xét quan sát, cuối cùng Dương Khai xác định được ngọn nguồn phát ra Hỏa Linh Thú.

Đó là một khe nứt lớn, thần niệm tra xét, bên trong khe nứt kia có những ánh lửa phun ra như rắn, đi xuyên qua những khe nứt xung quanh nhanh chóng tới gần Dương Khai, sau đó hóa thành những con Hỏa Linh Thú, tiếp nối nhau tấn công mình.

Tìm được căn nguyên mục tiêu, Dương Khai cũng lưới dây dưa với đám Hỏa Linh Thú này, tâm niệm khẽ động, triệu hồi hư ảnh tám ngọn núi, hung hăng ném tới trước. Chiếc khiên màu tím luôn bảo vệ sau lưng, Ma diệm tuôn trào trên tay Dương Khai, thân mình bao bọc trong kiếm mang, mạnh mẽ tiến về phía bên đó.

Hỏa Linh Thú một trận tan vỡ, Dương Khai đột kích bất ngờ, lập công không nhỏ, nhưng mà số lượng Hỏa Linh Thú quá đông, vẫn có một số Hỏa Linh Thú bậc sáu bảy xông tới bên cạnh, cào rách quần áo, thậm chí còn có Hỏa Linh Thú để lại vết thương nhỏ trên người hắn.

Không biết sao, vừa thấy Dương Khai lại đột kích phương hướng đó, tất cả Hỏa Linh Thú liền trở nên bạo động, phát huy thực lực mạnh mẽ hơn trước, bậc bảy bậc tám đều không muốn sống nhào tới trước mặt Dương Khai, ngăn cản bước tiến của hắn.

Dương Khai dồn sức, trước đó 8 hư ảnh ngọn núi mở đường, sau đó cái khiên màu tím bảo vệ, cho hắn không cần lo lắng, trường kiếm Ma diệm đánh ra từng đạo kiếm mang đen như mực khủng bố, chém giết tất cả những gì cản đường, một đường nghiền nát tiến lên.

Không dễ dàng đi tới trước khe nứt, quả nhiên Dương Khai nhìn thấy cảnh giống như thần niệm tra xét, ở bên dưới khe nứt, những ánh lửa bao hàm linh khí bay lên, toàn bộ hóa thành Hỏa Linh Thú, ngăn cản đằng trước.

Dương Khai chợt lóe lên, đã rơi vào khe nứt, chục ngàn Hỏa Linh Thú đuổi sát không tha.

Cảnh tượng này, làm cho ba người Tạ Hoằng Văn nấp trên đồi quan sát từ xa không khỏi ngây người.

Bọn họ không biết sao Dương Khai lại đột nhiên nhảy vào khe nứt, nhưng hiện tại toàn hộ thung lũng trở nên hết sức yên ắng, vô số Hỏa Linh Thú lúc nãy biến mất, chỉ có ở trong khe nứt truyền ra tiếng thú rống rung trời.

- Hắn làm gì thế? Tạ Hoằng Văn cau mày.

- Không biết, nhưng hắn sẽ phải đi ra, nếu như không ra, vậy tức là hắn đã chết! Tạ Quân ngẫm nghĩ, chỉ vào quả đồi đằng trước nằm gần với khe nứt kia, nói: - Chúng ta đi tới đó mai phục, nếu hắn không ra thì thôi, nếu hắn đi ra, vừa lúc có thể tập kích hắn. Ở vị trí đó, dù cho hắn là Phản Hư Cảnh cũng không tránh khỏi một chiêu tất sát của ta!

- Được! Tạ Hoằng Văn thấy Tạ Quân chủ động như thế, nào có lý gì từ chối, vội vàng gật đầu. Ba người lén lút di chuyển, tới mai phục trên quả đồi khác.

Ở bên dưới khe nứt lớn, Dương Khai đi xuống ngàn trượng, mục tiêu của hắn rất rõ ràng, chỉ cần thuận theo hướng ánh lửa bay ra mà tìm là được. Hắn rất muốn biết, trong thung lũng này rốt cuộc ẩn giấu huyền diệu gì, lại sinh ra Hỏa Linh Thú liên miên không ngớt, hơn nữa còn không có Hỏa Tinh Thạch!

Hắn đã lãng phí một ngày ở đây, tiêu hao thánh nguyên rất lớn, nếu không kiếm được lợi lộc gì thì chẳng phải quá lỗ?

Mặc kệ thứ huyền diệu sinh ra Hỏa Linh Thú này là gì, khẳng định là thứ khó gặp.

Đi sâu xuống thật lâu, giữa đường đánh chết vô số Hỏa Linh Thú, ánh mắt Dương Khai không khỏi sáng lên.

Hắn phát hiện mình đã đến tận cùng, bởi vì phía dưới giống như hang động, những ánh lửa biến ảo thành Hỏa Linh Thú toát ra từ trong hang động này.

Hắn nhẹ nhàng đạp lên một khối đá nhô ra, vừa chuyển mình, liền muốn xông vào trong hang động kia.

Đúng lúc này, một đạo ánh lửa khác thường vọt ra khỏi hang, ánh lửa này đậm hơn bất cứ cái nào trước đó, mạnh mẽ hơn nhiều.

Ánh lửa ở giữa không trung rung động biến ảo, thoáng cái biến thành một con Hỏa Linh Thú như rắn lớn.

- Bậc chín! Dương Khai biến sắc, hắn hoảng sợ phát hiện con Hỏa Linh Thú này lại có thật thể, hoàn toàn không giống bậc bảy bậc tám, nó tựa như mãng xà có máu thịt thật sự!

Con rắn cuộn lại, bám trên vách đá, há miệng máu về phía Dương Khai, phun ra một mảnh hào quang đỏ, ánh sáng chưa đến, Dương Khai đã cảm thấy nóng rát khó chịu, vội vàng vận chuyển thánh nguyên bảo vệ.

Đồng thời, một tiếng rồng ngâm cao vút truyền ra, cự long đen lại lóe lên xuất hiện.

Đồ án Kim Long trên người Dương Khai chứa đựng khí tức cự long viễn cổ, nào phải mãng xà có thể so sánh. Trên mãng xà là giao, trên giao mới là rồng! Giữa hai bên chênh lệch hai bậc lớn. Cự long đen lao vào đấu đá với mãng xà Hỏa Linh Thú, nhất thời trong khe nứt đất đá vỡ nát, ồ ạt rơi xuống.

Dương Khai thừa cơ hội vọt vào trong hang động, quét mắt nhìn, thần sắc lại biến đổi.

Trước mắt lại xuất hiện hai đoàn lửa không bình thường, đang trong biến ảo, tựa như sắp hóa thành Hỏa Linh Thú bậc chín.

Dương Khai thầm mắng to, cự long đen của mình có thể cuốn lấy một con, nhưng tuyệt đối không thể nào đồng thời đối phó 3 con. Nếu thật bị chúng cuốn lấy, Dương Khai ước chừng mình chỉ có thể quay đầu bỏ chạy.

Đến lúc đó, toàn bộ tâm huyết đều uổng phí, ở chỗ quỷ quái này không thể bay, chỉ sợ hắn không có cơ hội trốn lên mặt đất được.

Đang lúc nóng vội, Dương Khai lại nhìn thấy một tảng đá đỏ sậm thật là lớn.

Lúc này, con mắt của Dương Khai trợn tròn, tảng đá màu đỏ sậm phát ra khí tức giống y như Hỏa Tinh Thạch, có điều hơi thở của nó càng thêm tinh khiết, nồng đậm hơn. Viên Hỏa Tinh Thạch to cỡ trứng bồ câu mà Dương Khai lấy được từ Hỏa Linh Thú bậc tám căn bản không thể so sánh, đem ra đánh giá, nó quả thật chỉ là rác rưởi.

Hỏa Tinh Thạch màu đỏ sậm này to như tấm thớt, nằm yên ở gần Dương Khai.

Gần như phản xạ có điều kiện, Dương Khai lập tức xông tới trước Hỏa Tinh Thạch, một tay cầm nó lên, ném vào trong nhẫn không gian, sau đó bùng nổ lùi lại, muốn thừa lúc hai đoàn lửa kia chưa kịp biến thành Hỏa Linh Thú bậc chín, phải chạy khỏi hang động này.

Nhưng chờ hắn thoát ra khỏi hang, mới phát hiện không đúng, hai con Hỏa Linh Thú bậc chín sắp xuất hiện lại vặn vẹo biến mất.

Trong lòng khẽ động, Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên trên, liền mừng rỡ.

Con mãng xà đấu với cự long đen của mình, cũng đã biến mất.

Thậm chí cả chục ngàn con Hỏa Linh Thú đuổi theo mình xuống đây cũng đã không thấy.

Dương Khai bừng tỉnh, liền hiểu được là chuyện thế nào.

Những Hỏa Linh Thú đó rõ ràng là do viên Hỏa Tinh Thạch lớn kia sinh ra, cho nên mặc kệ Dương Khai đánh chết bao nhiêu, cũng sẽ không rớt xuống một cục Hỏa Tinh Thạch, bởi vì căn nguyên của chúng ở trong hang này.

Hiện tại Dương Khai lấy đi viên Hỏa Tinh Thạch lớn đó ném vào nhẫn không gian, những Hỏa Linh Thú được ảo hóa ra liền mất đi gốc rễ, tự nhiên không thể tồn tại.

Hiểu ra điểm này, Dương Khai không nhịn được cười to.

Tốn công cả ngày, chậm trễ cũng đáng, chỉ riêng một cục Hỏa Tinh Thạch to lớn này cũng đã làm chuyến đi này không uổng, dù cho sau này không lấy được thứ gì tốt cũng chẳng sao.

Huống chi, Lưu Viêm Sa Địa mới mở ra mấy ngày mà thôi, mọi người còn đang chạy vào bên trong, ai có thể đảm bảo mình không lấy được thứ tốt hơn?

Cảm thấy thỏa mãn, Dương Khai thu Bách Nhạc Đồ, thu hồi cự long, thở phào một hơi.

Trải qua một phen chiến đấu, làm hắn tiêu hao không ít, may mà lượng thánh nguyên tồn trữ của hắn rất lớn, Dương Khai chịu đựng nổi chút tổn thất này.

Ở trong hang khôi phục một chút thể lực lực lượng thần thức, Dương Khai mới dùng tay chân bò lên trên mặt đất.

Chương 1181: Đánh lén.

Không thể ngự không phi hành quả thật khiến người ta khó chịu, khe nứt này sâu đến ngàn trượng, dù tốc độ của Dương Khai có nhanh đi nữa, muốn leo lên trên cũng phải tốn nửa canh giờ. Cũng may hắn lấy được thứ tốt, tâm tình sảng khoái, cũng không để ý chuyện này.

Nửa canh giờ sau, cuối cùng Dương Khai quay lên mặt đất, đứng vững liền thở ra một hơi, mở nhẫn không gian lấy ra Nguyên Từ Chỉ Châm, xác định phương hướng.

Nhưng hắn còn chưa kịp đi, trong lòng bỗng sinh ra cảnh báo, toàn cơ thể không khống chế tự co rút lại, cảm giác nguy cơ không thể tưởng tượng từ trên trời giáng xuống.

Loại cảm giác này, tựa như tử vong đang ngoắc tay với mình.

Trong vội vàng, Dương Khai phát động toàn bộ thánh nguyên, thân mình lách sang một bên.

Một đoàn ánh sáng đỏ vụt lóe từ hướng khác bắn tới, nhắm ngay ngực phải Dương Khai.

Lực lượng mạnh mẽ đụng bay Dương Khai, xương ngực đau đớn vô cùng. Dưới công kích quỷ dị đó, Dương Khai phát hiện mình lại bị thương, hơn nữa bị thương không nhẹ!

Thân thể chưa rơi xuống đất, thần niệm khổng lồ của Dương Khai đã điên cuồng lan tràn, nháy mắt khóa được nơi phát ra đánh lén.

Vừa nhìn, trong lòng Dương Khai tuôn trào sát niệm!

Lại là thằng ngu xuẩn Tạ Hoằng Văn, hơn nữa bên cạnh hắn còn có hai võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh mà mình đã gặp, chính là hai người Tạ gia phái tới bảo hộ hắn. Lúc này một người có vẻ mỏi mệt, cầm bí bảo hình dạng cây nỏ, trên bí bảo toát ra khí tức quỷ dị, dường như đang điên cuồng hấp thụ thánh nguyên của hắn, khiến hắn ngày càng suy yếu. Không chỉ vậy, Dương Khai còn thấy được trên cánh tay võ giả cầm bí bảo nỏ cứng còn cắt ra một đường máu, máu tươi đang chảy ồ ạt, đổ vào trong cây nỏ. Cây nỏ kia giống như mãnh thú, máu chảy vào liền biến mất, khiến cho cây nỏ bí bảo đỏ rực như máu.

Người kia thấy vậy, vội mở nhẫn không gian lấy ra mấy viên thuốc, nhét vào miệng võ giả suy yếu.

Về phần Tạ Hoằng Văn, giống như cho rằng mình đã chết, liền kích động đứng lên quả đồi ẩn nấp, vẻ mặt phấn chấn mong chờ nhìn sang, hưng phấn múa may tay chân, miệng còn lớn tiếng khen hay.

Nhưng đến khi thấy Dương Khai rơi xuống đất, lại vẫn không ngã xuống, Tạ Hoằng Văn khựng lại ngây người.

Dương Khai không lập tức tới tính sổ với bọn họ, Tạ Hoằng Văn không đáng lo, võ giả phát động cây nỏ bí bảo đánh lén mình cũng nhìn như kiệt sức, chỉ sợ động đậy cũng khó. Ở trong mắt Dương Khai, bọn họ đã là người chết, về phần một Thánh Vương tam tầng cảnh còn lại, Dương Khai tin tưởng dựa vào bản lĩnh của mình, muốn giết kẻ này cũng không tốn sức.

Hắn vội vàng kiểm tra thương thế của mình.

Trên ngực phải, lúc này cắm một mũi tên nhỏ nhắn tinh xảo, linh khí bức người, mũi tên cắm vào cơ thể mình hơn 3 tấc, dường như đã tổn thương tới phổi, làm cho Dương Khai hít thở cũng cảm thấy phổi nóng rát.

Trong lòng khiếp sợ lại may mắn, sợ là vì đối phương có bí bảo quỷ dị như thế, phát ra một chiêu cực mạnh thế này. May mắn là vì mình cảm giác trước được một tia nguy hiểm, tránh né yếu hại.

Không cần nghĩ, đối phương nhắm một tên này ngay vào trái tim của mình, nhưng vì mình lách người, cuối cùng bắn trúng ngực phải, chỉ bị thương tới phổi, coi như may mắn.

Thân thể mạnh mẽ cũng đỡ được đòn này, nếu không phải cơ bắp co rút, một tên này đã bắn xuyên qua người Dương Khai!

Sắc mặt Dương Khai âm trầm như nước, sát khí toàn thân tỏa ra không chút che giấu, hắn vươn tay, đang muốn rút ra mũi tên cắm ở ngực phải. Nhưng không ngờ nó tự tiêu tán biến mất, chỉ để lại lỗ máu trên ngực Dương Khai, chảy ra Kim huyết nhàn nhạt, sinh cơ chứa đựng trong đó nhanh chóng chữa trị thương thế.

Hắn ngẩng đầu nhìn sang phía ngọn đồi kia, từng bước đi tới.

Tạ Hoằng Văn đặt mông ngồi xuống đất, sắc mặt tái nhợt như giấy, run rẩy hô: - Tạ... Tạ...

Tạ cả buổi, cũng không hô được tên ai trong hai võ giả này.

Tạ Quân còn tưởng hắn đang lo vì mình suy yếu, miễn cưỡng cười nói: - Thiếu gia không cần lo, tôi tĩnh dưỡng một hai tháng sẽ không sao, vận dụng bí bảo này nhất định phải trả giá đắt như thế!

Chính vì hắn có loại bí bảo quỷ dị này, cho nên mới có tự tin tuyệt đối tập kích Dương Khai. Vừa dứt lời, cây nỏ bí bảo vẫn bám trên tay hắn cuối cùng cũng rớt xuống, không tiếp tục hút máu của hắn nữa.

Tạ Hoằng Văn muốn mở miệng mắng to, thầm nghĩ bổn thiếu làm gì phải lo cho ngươi, ngươi có chết, liên quan gì tới bổn thiếu.

Trong lòng quýnh lên, miệng lại trở nên linh hoạt, hoảng sợ hét lên: - Hắn qua đây kìa!

- Cái gì? Hai người Tạ Quân Tạ Dũng biến sắc, quay đầu nhìn sang bên kia, quả nhiên nhìn thấy Dương Khai sát khí ngập trời chầm chậm từng bước đạp xuống, như đang đạp lên thần kinh yếu đuối của ba người, khiến bọn họ muốn nhảy dựng lên.

- Không thể nào! Tạ Quân trợn tròn mắt, không thể tin nổi. - Hắn không thể nào sống được!

Bí bảo của hắn công kích cỡ nào, hắn hiểu rõ hơn ai hết.

Hơn nữa hắn nắm chắc thời cơ phát động công kích rất đúng, tuy rằng không rõ rốt cuộc Dương Khai làm sao còn sống ra khỏi khe nứt, nhưng mà đối phương rõ ràng đã đại chiến hơn một ngày, thánh nguyên đang lúc cạn khô, trên người rách nát, tràn đầy vết thương, nhìn rất chật vật, cho nên hắn không chần chờ phát động công kích.

Một đòn quỷ dị như thế, Phản Hư Cảnh trở xuống không ai có thể ngăn cản! Cho dù là Phản Hư Cảnh, nếu như vận dụng Thế không đủ thuần thục, cũng phải chết chắc. Trên đời có thể đỡ được một đòn này, chỉ có Thế của cường giả Phản Hư Cảnh!

Ngay cả hắn có không tin thế nào đi nữa, sự thật vẫn bày ra trước mắt, Dương Khai quả thật còn sống, thương thế dường như bé nhỏ không cần để ý.

Điều này làm cho Tạ Quân vốn đã rất suy yếu, lập tức mất đi hết sức lực, người nhũn ra đất.

Con lợn Tạ Hoằng Văn này rốt cuộc chọc tới dạng tồn tại gì? Ngay cả một chiêu tất sát của mình cũng không làm gì được đối phương, Tạ Hoằng Văn lại còn muốn tìm hắn báo thù rửa hận? Tìm hắn báo thù còn chưa tính, kéo cả mình xuống nước là sao?

- Tạ Dũng... ngươi làm gì? Bỗng nhiên Tạ Hoằng Văn kinh hô.

Tạ Quân yếu ớt quay đầu, cười thê lương.

Tạ Dũng lại không nói một lời, lâm trận bỏ chạy, trốn thật nhanh. Xem ra hắn cũng hiểu được tên Dương Khai này không dễ chọc, cho nên mặc kệ mọi chuyện mà bỏ chạy, cảnh giới thực lực đến trình độ như bọn họ, đều có cảm giác nguy cơ bản năng. Nhất định là Tạ Dũng đã nhận ra không ổn, mới làm như thế. - Tạ Dũng, ngươi quay lại cho bổn thiếu! Tạ Hoằng Văn không dám đối mặt Dương Khai, nhưng lại không khách khí với Tạ Dũng, chỉ muốn giữ hắn lại, tìm kiếm một chút cảm giác an toàn, mạnh mẽ hét lên: - Nếu ngươi dám chạy trốn, cẩn thận bổn thiếu trở về nói cho cha ta biết, ngươi chờ chịu gia pháp trừng trị đi!

Tạ Dũng làm sao để ý đến hắn, chạy nhanh tóe khói.

- Đừng tốn sức nữa, ngươi muốn sống thì mau chạy đi, cũng không biết ngươi có thể chạy thoát được không. Tạ Quân bình thản nói, hắn biết dù sao mình cũng chết chắc, cho nên thần sắc lại thản nhiên, lẩm bẩm tự nói: - Ừm! Ta xem ngươi chạy không thoát, ngươi chết chắc rồi. Ha ha ha! Không thể ngờ Tạ Quân ta lại phải cùng xuống suối vàng cùng hạng con lợn như ngươi, thật là sỉ nhục!

Ở trong kế hoạch ban đầu, sau khi Tạ Quân vận dụng một chiêu này, vốn sẽ do Tạ Dũng bảo vệ an toàn của hắn, nhưng bây giờ Tạ Dũng cũng chạy rồi, dù cho Dương Khai không giết hắn, một thân một mình hắn cũng không thể sống sót trong Lưu Viêm Sa Địa.

Hắn sẽ không trong chờ Tạ Hoằng Văn chăm sóc mình.

Tạ Hoằng Văn ngẩn ra, lập tức dữ tợn trừng Tạ Quân: - Ngươi gọi ta là gì? Ngươi dám gọi bổn thiếu là đồ con lợn? Ngươi...

Tạ Hoằng Văn bỗng nhiên không nói tiếp nữa, bởi vì hắn phát hiện tên đệ tử Tạ gia vẫn luôn cung kính nghe lời mình, lúc này lại dùng ánh mắt châm chọc đùa cợt nhìn mình, ánh mắt đó giống như... giống như trước kia mình nhìn xuống con kiến bò tới bò lui dưới đất, là khinh thường coi rẻ.

Tiếng gió rít đánh tới, Tạ Hoằng Văn hét thảm lăn ra đất, chờ hắn ngẩng đầu lên, lại phát hiện Dương Khai lẳng lặng đứng trước mặt mình, khiến tâm thần người ta nặng nề như đối mặt với núi cao.

Lưu Viêm Sa Địa rất nóng rất nóng, nhưng bây giờ Tạ Hoằng Văn lại cảm giác cực kỳ lạnh lẽo, rét lạnh như lọt vào hầm băng, đông cứng đến thần hồn, hắn không khống chế được run lên.

Tiếng rồng ngâm cao vút truyền ra, Tạ Hoằng Văn mở to mắt, nhìn thấy một con cự long đen thut, lắc đầu vẫy đuôi bay ra từ người Dương Khai, sau đó đuổi theo hướng Tạ Dũng chạy trốn.

Không bao lâu, bên kia truyền ra tiếng đánh nhau dữ dội và tiếng quát tháo của Tạ Dũng.

Dần dần, động tĩnh bên kia nhỏ đi, tiếng kêu của Tạ Dũng cũng ngày càng suy yếu, cuối cùng nín bặt.

Không lâu sau, con cự long đen kia quay về, nhập vào người Dương Khai.

Không cần nghĩ, Tạ Hoằng Văn cũng biết kết cục của Tạ Dũng như thế nào, hắn bỗng nhiên khóc hu hu, vẻ mặt cầu khẩn nhìn Dương Khai, môi run run, như muốn cầu xin tha, nhưng làm sao cũng không phát ra tiếng.

Dũng khí của hắn lúc này bị rút cạn.

Dương Khai nhìn Tạ Hoằng Văn, ánh mắt lạnh như băng, chỉ là một tên rác rưởi, lại âm thầm sai người đánh lén mình, đồng thời khiến mình bị thương.

- Lần trước ngươi có thể sống được, ngươi nên cảm tạ Tiền Thông. Đáng tiếc chính ngươi không quý trọng cơ hội này, cứ muốn đi tìm chết, ta thành toàn cho ngươi! Dương Khai cũng lười nhìn bộ mặt ghê tởm của Tạ Hoằng Văn, vung tay lên, một đoàn Ma diệm bao trùm, nháy mắt đốt hắn thành bã.

Từ đầu tới cuối, Tạ Hoằng Văn đều không dám có ý chống cự, thật không biết hắn tu luyện bao nhiêu năm qua vì cái gì.

Ma diệm có thể đốt hết tất cả, ngay cả thần hồn của Tạ Hoằng Văn cũng không tồn tại, chân chính là thần hồn câu diệt.

Dương Khai mới nhìn sang Tạ Quân, người này thật là thú vị, biết mình chết chắc, ngược lại không sợ gì, chỉ có khi Tạ Dũng chết đi, hắn mới toát ra khiếp sợ.

Hắn không thể ngờ, Dương Khai không cần ra tay, cũng có thể đánh chết Tạ Dũng.

Thực lực như vậy, chênh lệch rất xa dự đoán của bọn họ.

Chương 1182: Lưu Viêm Phi Hỏa.

Bên trong thung lũng, Dương Khai thần sắc lạnh nhạt nhìn Tạ Quân, cũng không lập tức giết hắn, mà là nói: - Nói xem, các ngươi làm sao biết được ta đi bên này, đừng nói là trùng hợp. Lưu Viêm Sa Địa lớn như vậy, nếu các ngươi không có phương pháp đặc biệt, không thể nào luôn đi theo sau ta. Nếu trả lời làm ta hài lòng, cho ngươi được toàn thây. Còn nếu...

Sắc mặt Dương Khai bỗng hung ác, lạnh giọng nói: - Nếu ngươi dám che giấu gì, ta sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là sống không bằng chết. Tin ta đi, ta có thể cho ngươi khôi phục lại, sau đó chầm chậm dày vò ngươi!

Tạ Quân cười khổ, há miệng thở hổn hển, thế mới nói: - Rất đơn giản, có đệ tử Ảnh Nguyệt Điện đưa thư báo tin cho chúng ta, nói cho chúng ta biết được vị trí của ngươi. Mọi người đều dựa theo Nguyên Từ Chỉ Châm chỉ dẫn, đi vào trong Lưu Viêm Sa Địa. Chỉ cần có thể xác định vị trí ngươi đi vào, muốn đuổi theo ngươi cũng không phải chuyện khó, mà Tạ Dũng bị ngươi giết, chính là cao thủ theo dõi!

Dương Khai khẽ gật đầu, thầm nghĩ cũng không khác gì mình suy đoán.

Sau khi phát hiện kẻ đánh lén là ba người Tạ Hoằng Văn, Dương Khai liền có suy đoán.

Từ khi mình vào Lưu Viêm Sa Địa đến giờ, tổng cộng đụng phải hai người, hơn nữa vừa mới vào còn gặp một người mặc quần áo đệ tử Ảnh Nguyệt Điện, người còn lại thì Dương Khai không nhận ra, nhưng nghe giọng có chút quen.

Theo Dương Khai nghĩ, mấy người Tạ Hoằng Văn có thể đuổi theo sau mình nhanh như vậy, nhất định là có người tiết lộ tin tức, mà người này nhất định là một trong hai người đã thấy vị trí của mình.

Hiện tại phát hiện quả nhiên là vậy, khó trách đệ tử Ảnh Nguyệt Điện kia vừa vào Lưu Viêm Sa Địa, phát hiện mình liền có biểu tình quái dị, nhất định là Tạ Hoằng Văn đã nói trước với hắn, cho nên hắn mới vội vã rời đi, đương nhiên là báo tin cho Tạ Hoằng Văn.

Hơn nữa Dương Khai dám xác định, Tạ Hoằng Văn không chỉ báo trước cho một người, có đến 70 người Ảnh Nguyệt Điện đi vào Lưu Viêm Sa Địa, trong đó tuyệt đối không ít người động lòng vì tiền.

Xưa nay tiền tài luôn khiến người rung động mà.

- Cho ta được dứt khoát đi. Tạ Quân nói xong, lạnh nhạt nằm xuống đất, không động đậy gì.

Dương Khai thuận tay chỉ tới, một đạo khí kình bắn ra, xuyên thủng trán Tạ Quân.

Hắn là người giữ tín, nếu nói cho đối phương được toàn thây, vậy sẽ không dùng Ma diệm đốt cháy.

Dương Khai quay lại nhặt cây nỏ bí bảo, thoáng cảm giác, liền cau mày. Bí bảo này quả thật có uy lực không nhỏ, nhưng sử dụng lại có hạn chế rất lớn. Nhìn trạng thái của Tạ Quân sau khi sử dụng nó, Dương Khai có thể đoán được, cây nỏ này chẳng những sẽ điên cuồng cắn nuốt thánh nguyên người sử dụng, thậm chí còn muốn cắn nuốt máu tươi.

Đây là một món bí bảo tà ác.

Dương Khai không có hứng thú với nó, sử dụng một lần liền nằm đó cho người ta làm thịt, bí bảo này chỉ có thể sử dụng lúc có người bảo vệ, phát huy tác dụng ám sát.

Thuận tay ném nó vào nhẫn không gian, Dương Khai lại nhặt lên nhẫn của Tạ Hoằng Văn và Tạ Quân, tra xét qua, không khỏi thất vọng.

Trong nhẫn của hai người, ngoài một chút đan dược và dùng để khôi phục và thánh tinh ra, lại không còn thứ gì khác.

Nhưng ngẫm lại cũng phải, ngoài bản thân Dương Khai sẽ mang theo toàn bộ thứ quý giá trên người, những võ giả khác vào Lưu Viêm Sa Địa, sợ là sẽ để vật phẩm quý giá ở bên ngoài, không dám mang vào. Bằng không một khi xuất hiện chuyện bất ngờ, vậy thì sẽ tổn thất rất lớn.

Trong số đan dược đó, chỉ duy nhất một thứ làm Dương Khai coi được, chính là một lọ 5 viên Băng Tuyết đan.

Băng Tuyết đan của hắn đều đưa cho Thường Khởi, Hách An, vào trong này cũng không có thời gian luyện chế, hiện tại thu hoạch được một chút, cũng coi như được, nói không chừng còn có lúc dùng tới.

Thấy được hai người Tạ Hoằng Văn cùng Tạ Quân nghèo mạt, Dương Khai không còn hứng thú tra xét nhẫn không gian của Tạ Dũng, trực tiếp đi sâu vào Lưu Viêm Sa Địa.

Không còn bị Hỏa Linh Thú cản trở, Dương Khai mượn Phong Lôi Vũ Dực tăng tốc, chỉ cần hơn 2 ngày là rời khỏi thung lũng này.

Càng đi tới, uy lực khu cực nóng càng mạnh, thể chất của Dương Khai khác người thường, thánh nguyên hùng hồn, hơn nữa trước kia tu luyện công pháp thuộc tính dương, hiện tại có Ma diệm, cho nên không e ngại lắm, chỉ cần thoáng vận chuyển thánh nguyên, ngăn cản hỏa độc xâm nhập là được.

Khu cực nóng rộng lớn không biết bao nhiêu, Dương Khai một đường xâm nhập, nửa đường không đụng tới bóng người, thu hoạch ít ỏi đáng thương. Chừng nửa tháng, ngoài thu hạch vài viên Hỏa Tinh Thạch bậc bảy, cũng chỉ đào được mười mấy cây linh thảo thuộc tính hỏa.

Thẳng đến lúc này, Dương Khai mới ý thức được Hỏa Tinh Thạch quý giá ít hỏi, lúc trước hắn trùng hợp chém giết một con Hỏa Linh Thú bậc tám, thu hoạch một viên Hỏa Tinh Thạch to cỡ trứng bồ câu, sau đó lại đến thung lũng lấy được viên Hỏa Tinh Thạch to như tấm thớt, có thể nói thu hoạch còn lớn hơn những người khác đi Lưu Viêm Sa Địa. Chính vì Hỏa Linh Thú bậc bảy trở lên hiếm hoi, cho nên Hỏa Tinh Thạch mới quý giá như thế.

Hỏa Linh Thú bậc năm bậc sáu, Hỏa Tinh Thạch của chúng quá nhỏ, căn bản không có tác dụng gì, chỉ có thể để võ giả dùng hấp thu tu luyện.

Mười mấy cây linh thảo thuộc tính hỏa thì cũng tàm tạm, có cấp Thánh Vương, Hư cấp, số lượng không nhiều. Dù sao linh thảo có thể trưởng thành ở khu cực nóng vốn cũng không mấy, điều duy nhất làm Dương Khai cảm thấy hài lòng là bọn chúng có dược tính tràn trề, 400 năm không có người vào, chúng tự nhiên có đủ thời gian trưởng thành.

Một ngày, Dương Khai đang chạy đi, trước mắt bỗng lóe lên ánh lửa, nó giống đốm lửa bắn xuyên qua hư không, tốc độ nhanh không thể tưởng tượng, trong nháy mắt phát hiện nó, thần thứccủa Dương Khai quét qua, lại không thể bao trùm được.

Nó thoáng qua một cái, nhanh chóng vượt khỏi tầm mắt Dương Khai.

- Lưu Viêm Phi Hỏa? Ánh mắt Dương Khai co rụt, lập tức hiểu được đó là gì.

Lúc trước Ngụy Cổ Xương từng nhắc tới Lưu Viêm Phi Hỏa quỷ dị, lúc đó Dương Khai đã có ý muốn dùng Lưu Viêm Phi Hỏa tăng cường thần thức hỏa của mình. Nhưng Ngụy Cổ Xương đã nói, Lưu Viêm Phi Hỏa vô cùng hiếm có, nhiều người đi vào Lưu Viêm Sa Địa như thế, có nói không chừng ở nửa năm cũng không thể gặp được, có người dù đụng phải cũng không cách nào phát hiện.

Dương Khai không cảm thấy hắn nói quá, nhưng bây giờ vẫn phát hiện mình đánh giá thấp tốc độ của Lưu Viêm Phi Hỏa.

Chỉ trong khoảng khắc, Dương Khai liền đuổi theo, sau lưng bùng nổ tiếng sấm, vận chuyển thánh nguyên tới cực hạn, tốc độ của Dương Khai nhanh như tia chớp.

Hắn muốn xem thử, rốt cuộc mình có đuổi kịp đoàn Lưu Viêm Phi Hỏa kia không.

Dương Khai nhanh chóng thất vọng, đuổi theo nửa canh giờ, hắn phát hiện Lưu Viêm Phi Hỏa đã sớm mất bóng, đành dừng lại, cười khổ không thôi.

Vật như thế, tốc độ như thế, ai mà bắt được chứ?

Không biết những người trên U Ám Tinh làm sao hiểu được Lưu Viêm Phi Hỏa có thể làm thần thức người ta sinh ra biến dị, nếu bọn họ biết tin này, khẳng định có người đã tử qua. Nói cách khác, người đã từng lấy được Lưu Viêm Phi Hỏa.

Làm sao lấy được? Ngoài cơ duyên xảo hợp ra, không còn cách nào khác.

Dương Khai không tin ở chỗ Lưu Viêm Sa Địa này còn có ai tốc độ nhanh hơn hắn, hắn còn không đuổi kịp Lưu Viêm Phi Hỏa, những người khác càng không thể. Đứng đó cúi đầu ủ rũ một hồi, Dương Khai bất đắc dĩ lấy ra Nguyên Từ Chỉ Châm, xác định phương hướng, tiếp tục đi sâu vào Lưu Viêm Sa Địa.

Sáu ngày sau, Dương Khai đứng ở một chỗ, nhìn mấy cọng cỏ đỏ rực trước mặt, thần sắc cổ quái.

Sau đó hắn đi tới, sờ vuố mấy cọng cỏ này, phát hiện chúng hết sức cứng rắn, sắc bén như dao.

Cỏ dại này, 3 ngày trước hắn đã thấy qua một lần, rất giống mấy cọng này, quả thật giống như đúc. Cỏ dại có thể sóng sót trong Lưu Viêm Sa Địa thì tuyệt đối không tầm thường, lúc đó hắn cho là linh thảo linh dược gì, kết quả đi tới xem, mới phát hiện quả thật là cỏ dại, căn bản không có giá trị luyện đan, cho nên liền bỏ qua.

Nhưng đó bọn nó sắc bén cùng cứng rắn làm Dương Khai có chút giật mình.

3 ngày trước đã gặp, không ngờ hôm nay lại thấy.

Mình sẽ không bị lạc đường đó chứ? Dương Khai nhíu mày, lấy ra Nguyên Từ Chỉ Châm, xác định mình không bị lạc, dù sao mấy ngày nay cứ cách một thời gian là hắn sẽ lấy ra Nguyên Từ Chỉ Châm tra xét phương hướng, muốn lạc đường cũng không dễ dàng.

Bật cười, lắc đầu, Dương Khai tiếp tục đi tới.

Nhưng rất nhanh, hắn lại trở về, để lại những ký hiệu trên bụi cỏ quái dị này, thế mới đi.

Lại 3 ngày sau, Dương Khai âm trầm đứng ở chỗ bụi cỏ này, sắc mặt hết sức khó coi.

Lúc này hắn mới hiểu được, mấy ngày trước không phải ảo giác, mình thật sự lạc đường!

Ký hiệu bên bụi cỏ này vẫn không thay đổi, chính là mình lưu lại phòng ngừa trước khi lên đường.

Nhưng mà... mình làm sao lại lạc đường chứ? Ngụy Cổ Xương đã nói, chỉ cần đi theo hướng chỉ dẫn của Nguyên Từ Chỉ Châm là được, nhất định có thể xâm nhập vào khu thiên tài địa bảo.

Chẳng lẽ Nguyên Từ Chỉ Châm này bị hỏng?

Dương Khai không tin bí bảo như vậy lại dễ dàng hư hỏng, vậy rốt cuộc là tại sao. Sao mình cứ chạy vòng vòng trong phạm vi lớn này, đã lãng phí đến 9 ngày rồi.

Sắc mặt Dương Khai âm trầm không thôi, đứng đó trầm tư.

Bỗng nhiên, hắn nhớ tới điều gì, đưa ngón tay vào miệng, cắn rách ngón tay, đưa lên quẹt ngang mắt trái.

Máu tươi màu vàng chảy vào mắt, khoảng khắc, mắt trái của Dương Khai biến thành màu vàng rừng rỡ. Con ngươi hẹp dài, màu vàng tuôn trào uy nghiêm vô hạn, khiến người ta không rét mà run.

Diệt Thế Ma Nhãn!

Dương Khai nhìn bốn phía, lập tức phát hiện một tia không ổn, hai mắt của mình nhìn ra thế giới có một chút khác biệt. Mắt phải nhìn thấy giống như trước, nhưng mắt trái nhìn thấy trong mảnh không gian này chảy những tia năng lượng không thể phát hiện, thậm chí có đồi núi, đống đất, đều trở nên hư ảo.

Trận pháp?

Dương Khai cả kinh, trong lòng chìm xuống tận đáy.

Diệt Thế Ma Nhãn có thể nhìn thấu mọi thứ hư ảo trên đời, tuy rằng Đại Ma Thần chỉ tu luyện đến Thánh Vương Cảnh, nhưng con mắt của hắn là thần thông thiên phú dị bẩm, có thể phát huy tác dụng vượt trội so với Thánh Vương Cảnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau