VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1166 - Chương 1170

Chương 1168: Tình báo.

Trong đại điện, có gần 50 người đệ tử Ảnh Nguyệt Điện hầu hạ, nhìn rất thống nhất, hơn trăm người khác thì không giống vậy.

Tựa như nhìn ra Dương Khai khó hiểu, Tiền Thông chủ động giải thích: - Lần này Ảnh Nguyệt Điện ta cùng với hiền điệt, tổng cộng 50 danh ngạch, những người khác là gia tộc hoặc tông môn phụ thuộc Ảnh Nguyệt Điện, bọn họ cũng có một chút danh ngạch, tuy nhiên số lượng không nhiều, còn có gia tộc tông môn không liên quan tới Ảnh Nguyệt Điện, mượn đường đi Thiên Vận Thành, hiện tại chúng ta cùng xuất phát.

Dương Khai bừng tỉnh hiểu ra, thế mới biết sao trong đại điện tụ tập đông người như thế.

Các thế lực lớn trên U Ám Tinh làm việc cũng không quá lắm, không phải một mình nuốt hết, chia một chút danh ngạch cho các thế lực nhỏ và gia tộc nhỏ, đi vào trong có thể lấy được thứ tốt gì, vậy phải xem nỗ lực cùng thủ đoạn của từng người.

Ngẫm lại, lần trước Tiền Thông nói mỗi lần Lưu Viêm Sa Địa mở ra, nhân số đi vào không dưới 10 ngàn người là có thể hiểu được.

U Ám Tinh quá lớn, cho dù danh ngạch mỗi một nhà không nhiều, nhưng gộp lại thì sẽ không dưới số 10 ngàn.

Lúc đi theo Tiền Thông vào trong, Dương Khai bỗng nhiên quay đầu nhìn về hướng khác, ở đó có một đạo ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào mình.

Dương Khai rất nhạy cảm với loại ánh mắt này, tự nhiên cảm giác ra được.

Ánh mắt hai người chạm nhau, ánh mắt người kia lóe lên, vội dời đi.

Tạ Hoằng Văn!

Không ngờ hắn cũng đi? Lần trước Tạ Hoằng Văn đi Long Huyệt Sơn gây sự với Dương Khai, nếu không phải cuối cùng Tiền Thông chạy tới, Tạ Hoằng Văn chết là chắc. Cái tên thiếu gia hoàn khố phẩm chất tồi tệ này, dù có tu vi Thánh Vương nhất tầng cảnh, nhưng sức chiến đấu chân thật làm người ta không khen nổi, hắn đi làm gì?

Làm Dương Khai càng thêm khó hiểu, đó là Tạ Hoằng Văn không phải mặc trang phục thống nhất của Ảnh Nguyệt Điện, bên cạnh hắn còn đi theo hai võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, cũng ăn mặc như vậy, xem ra là người phụ trách bảo vệ hắn.

- Tiền bối, bên trong Lưu Viêm Sa Địa có thể giết người chứ? Bỗng nhiên Dương Khai nhàn nhạt hỏi.

Dương Khai cùng Tạ Hoằng Văn đối mắt với nhau, Tiền Thông tự nhiên biết rõ ràng, nghe vậy cười lạnh gật đầu: - Có thể, cho nên lần này hiền điệt phải cẩn thận hơn, đừng tùy ý kết thù kết oán với người khác. Nhưng nếu có người dám ăn hiếp tới đầu, vậy không cần nương tay, có chuyện gì lão phu chịu trách nhiệm thay cậu.

- Vậy cám ơn tiền bối. Dương Khai cũng cười lạnh, nếu như Tạ Hoằng Văn ngoan ngoãn ở yên trong Lưu Viêm Sa Địa thì thôi, nhưng nếu hắn dám tới trả thù, tự nhiên Dương Khai sẽ không nương tay nữa, lần trước không giết hắn chỉ là nể mặt Tiền Thông mà thôi.

Tiền Thông có lẽ cũng căm tức, dù sao lần trước lão tốn nhiều công sức mới bảo vệ được tánh mạng của Tạ Hoằng Văn, nào ngờ tên ngu xuẩn này chẳng những không biết mang ơn, mà vẫn luôn ghi hận trong lòng.

Hắn muốn tự tìm đường chết, Tiền Thông cũng mặc kệ.

- Tên ngu xuẩn kia vốn không có tư cách vào Lưu Viêm Sa Địa, Ảnh Nguyệt Điện ta sẽ không lãng phí danh ngạch trên người tên phế vật. Không biết sao, Tiền Thông lại nhỏ giọng giải thích cho Dương Khai: - Nhưng mà cha hắn bỏ ra tiền của, mua lại 3 danh ngạch từ trong tiểu gia tộc phụ thuộc Ảnh Nguyệt Điện, thế mới cho hắn đi vào. Hai tên Thánh Vương tam tầng cảnh kia là đệ tử Tạ gia, không phải Ảnh Nguyệt Điện ta.

Có ý ám chỉ là giết cũng chẳng sao.

Tuy nhiên làm Dương Khai kinh ngạc, chính là danh ngạch đi vào cũng có thể chuyển nhượng, lập tức liền hỏi.

Tiền Thông cười ha ha: - Tự nhiên có thể chuyển nhượng, phân phối danh ngạch là các thế lực lớn quyết định ban đầu, mỗi một nhà đều có định số danh ngạch, nhưng mà cho ai đi vào thì mọi người mặc kệ.

- Vậy chẳng phải nói chỉ cần có đủ quyết đoán cùng thủ đoạn, nhân số một thế lực đi vào sẽ không giới hạn trong phân phối ban đầu? Dương Khai lập tức liên tưởng đến đến vài chuyện.

- Dù nói là vậy, nhưng Lưu Viêm Sa Địa quá nguy hiểm, thế lực nào dám đưa quá nhiều tinh anh đi vào? Một khi tổn thất nghiêm trọng, vậy sẽ xuất hiện đứt đoạn nhân viên, vô cùng bất lợi cho sự phát triển của các thế lực lớn. Nhưng mà hiền điệt nói cũng đúng, Ảnh Nguyệt Điện ta ngoài 50 người ở bề ngoài, quả thật cũng lấy hơn 20 danh ngạch từ những tiểu gia tộc, cho nên lần này, tổng cộng hơn 70 người là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện.

- Vãn bối hiểu rồi. Dương Khai khẽ gật đầu.

- Bên trong Lưu Viêm Sa Địa có rất nhiều điều cần chú ý, lần trước hiền điệt đi vội, lão hủ không có thời gian nói cho cậu biết. Cậu đi theo Cổ Xương cùng Huyên Nhi cùng truyền tống, giữa đường bọn họ sẽ nói rõ ràng, có gì không rõ thì cậu cứ hỏi chúng. Tiền Thông dặn dò.

- Được. Dương Khai mỉm cười, trong lòng hiểu rõ đây là Tiền Thông chế tạo cơ hội để Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi kết giao với mình, tự nhiên sẽ không khách khí. Vừa nói, hai người đã đến trước pháp trận không gian, Tiền Thông vẫy tay, Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi lập tức đi lên.

- Hai con cùng truyền tống với Dương Khai, đến bên Tế An Thành không cần chờ đợi, trực tiếp đi Lưu Viêm Sa Địa là được. Vương sư thúc cùng Yến sư thúc vẫn chờ ở đó, đến nơi, bọn họ sẽ nói cho các con biết phải làm sao, lão phu sẽ dẫn những người này đi tụ hợp với các con.

- Rõ. Ngụy Cổ Xương cung kính gật đầu, mỉm cười với Dương Khai:

- Chào Dương huynh.

Thái độ của hắn lần này tốt hơn trước vô số lần, rõ ràng là được Tiền Thông dặn dò cẩn thận, Đổng Huyên Nhi cũng duyên dáng hành lễ.

Dương Khai nói đôi câu với bọn họ, ba người liền đứng vào pháp trận không gian.

Pháp trận không gianđã sớm chuẩn bị ổn thỏa, chỉ chờ người đến liền vận hành.

Đệ tử Ảnh Nguyệt Điện quản lý pháp trận thấy ba người đứng vững, liền mở ra trận pháp, ánh sáng trắng lóe lên, ba người liền biến mất trước mắt mọi người, lúc này Tiền Thông liền an bài người khác sử dụng pháp trận không gian.

Mỗi một lần pháp trận không gian chỉ có thể truyền tống tối đa 5 người, gần 200 người cũng phải truyền tống mất một hai canh giờ.

Ở bên kia, Dương Khai chỉ cảm thấy rất nhỏ, đợi cho tầm nhìn khôi phục, phát hiện mình đã đến một chỗ đại điện khác.

Trong đại điện này cũng có pháp trận không gian, đệ tử quản lý pháp trận không biết là thế lực nào, nhìn thấy ba người hiện thân, một người đi lên hỏi: - Là người Ảnh Nguyệt Điện đến đây?

Ngụy Cổ Xương gật đầu, lấy ra một tấm lệnh bài, người kia nhận lấy kiểm tra, rồi trả lại lệnh bài, thoải mái cho đi.

Ra ngoài đại điện, Ngụy Cổ Xương nói:

- Dương huynh mời theo tôi, nơi này là Tế An Thành, cách xa Thiên Vận Thành đến cả triệu dặm, chúng ta cần chuyển đường từ đây, bay vài ngày mới đến bên cạnh Lưu Viêm Sa Địa.

- Ngụy huynh dẫn đường đi. Dương Khai gật đầu ra hiệu, hắn không quen U Ám Tinh, lúc này tự nhiên nghe theo Ngụy Cổ Xương nói gì đi đó. Ngụy Cổ Xương không nói nữa, tế ra Tinh Toa của mình, đưa một tay cho Đổng Huyên Nhi.

Mặt Đổng Huyên Nhi hơi đỏ lên, xấu hổ liếc hắn, tựa như đang trách cứ hắn to gan như vậy, ở trước mặt người ngoài cũng làm thế.

Ngụy Cổ Xương cười to nói: - Dương huynh lại không phải người ngoài, xấu hổ cái gì?

Đổng Huyên Nhi không chịu được hắn, thế mới đưa một tay ra, mặc cho Ngụy Cổ Xương kéo, đứng trên Tinh Toa.

Dương Khai buồn cười, tràng cảnh này cũng làm hắn cảm thấy ấm áp, cảm giác với Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi không khỏi thay đổi, vội tế ra Tinh Toa của mình.

Hai đạo hào quang lóe lên, đoàn ba người nhanh chóng bay đi một hướng, nhanh chóng rời Tế An Thành.

Tinh Toa của Ngụy Cổ Xương và Dương Khai giống nhau, đều là cấp Thánh Vương thượng phẩm, cho nên dù chở thêm một người, tốc độ cũng không kém bao nhiêu.

Rời Tế An Thành, Ngụy Cổ Xương mới nói: - Tiền trưởng lão có nói, Dương huynh không biết nhiều về Lưu Viêm Sa Địa, không biết Dương huynh có gì không rõ? Nếu Ngụy mỗ biết, nhất định sẽ nói.

Dương Khai đang muốn hỏi chuyện này, Ngụy Cổ Xương đã chủ động lên tiếng, liền nói: - Tôi chỉ biết chúng ta cần thông qua những chỗ đặc biệt mới có thể vào Lưu Viêm Sa Địa, bên trong Lưu Viêm Sa Địa có tình huống thế nào, lại phải chú ý những gì thì vẫn không biết, xin Ngụy huynh chỉ điểm.

Thấy Dương Khai khách khí nói chuyện, Ngụy Cổ Xương cũng mỉm cười:

- Chỉ điểm thì không dám, chỉ là Ngụy mỗ có trưởng bối chỉ bảo dẫn dắt, hiểu biết nhiều hơn Dương huynh một chút mà thôi, không là gì cả. Những chuyện này, chỉ cần Dương huynh đi tìm hiểu là sẽ biết được.

Hắn nghe Tiền Thông nói, biết được Dương Khai đến từ thế giới bên ngoài, liền hiểu Dương Khai có lẽ thật không biết tí gì về Lưu Viêm Sa Địa, liền kiên nhẫn nói cho Dương Khai những tình báo mà mình biết.

Đổng Huyên Nhi thỉnh thoảng xen vào một câu, mỗi lần đều nhắm ngay trọng điểm.

Hai sư huynh muội này phối hợp, nhanh chóng cho Dương Khai có hiểu biết toàn diện về Lưu Viêm Sa Địa.

Lưu Viêm Sa Địa quanh năm bị hơi nóng bao phủ, cường giả Phản Hư Cảnh không thể vào được, võ giả Thánh Vương Cảnh không có tư cách đi vào. Chỉ có đến lúc này, võ giả Thánh Vương Cảnh mới có thể đi vào tìm kiếm.

Mà Lưu Viêm Sa Địa không phải mọi nơi đều bị hơi nóng bao phủ, có thể xem nó như khu vực hình tròn thật lớn, bên trong Lưu Viêm Sa Địa còn chia ra mấy tầng.

Tầng ngoài cùng là khu vực cực nóng, bị hơi nóng bao phủ, càng đi vào trong càng nguy hiểm.

Mà ở trong khu vực cực nóng này lại có một chút thiên tài địa bảo, hoặc là khoáng thạch quý hiếm. Những khoáng thạch này quanh năm suốt tháng bị hơi nóng nung đỏ, vô cùng tinh khiết, thậm chí khai thác ra khoáng thạch có thể trực tiếp dùng để luyện khí, hơn nữa phẩm chất rất cao, quý giá gấp mấy lần so với khai thác bên ngoài.

Khu cực nóng nguy hiểm, không chỉ riêng vì có hơi nóng không ai chịu nổi, còn có Hỏa Linh Thú cùng Lưu Viêm Phi Hỏa, hai thứ này mới là uy hiếp đòi mạng.

Hỏa Linh Thú là một loại linh khí hệ hỏa tụ tập đến mức nhất định sẽ sinh ra, hình dáng không giống nhau, có đủ loại hình dạng yêu thú, thân thể như có như không, thân thể ngưng kết càng rõ ràng thì thực lực càng mạnh, không có thần trí. Công kích trực tiếp thì không có hiệu quả gì, công kích thần thức cũng vô dụng, chỉ có công kích thánh nguyên mới hủy diệt được chúng.

Tốt nhất là dùng bí bảo hệ băng công kích, chỉ cần có năng lực có điều kiện, gần như mỗi người đi vào Lưu Viêm Sa Địa đều sẽ chuẩn bị bí bảo như thế.

Trong cơ thể Hỏa Linh Thú còn có Hỏa Tinh Thạch kỳ lạ, Hỏa Tinh Thạch dùng để luyện chế đan dược và bí bảo đặc thù đều có tác dụng mạnh, có thể tăng lên phẩm chất đan dược và bí bảo.

Trình độ luyện đan cùng luyện khí trên U Ám Tinh chỉ có Hư cấp hạ phẩm, cho nên muốn luyện chế đan dược bí bảo Hư cấp trung phẩm, Hỏa Tinh Thạch là thứ không thể thiếu.

Chương 1169: Không nói sót gì chứ.

Bởi vì Hỏa Tinh Thạch quý giá, cho nên võ giả các thế lực lớn đi vào Lưu Viêm Sa Địa lần này, có rất nhiều người chuyên tới để săn Hỏa Linh Thú, những võ giả xuất thân gia tộc nhỏ thế lực nhỏ cũng có ý này. Lấy được Hỏa Tinh Thạch liền đem đi bán, sẽ là thu hoạch khổng lồ, những thứ này căn bản không thấy bên ngoài, chỉ xuất hiện ở Lưu Viêm Sa Địa, được các luyện đan sư luyện khí sư yêu thích nhất.

- Dương huynh, nếu đụng phải Hỏa Linh Thú có thật thể, nhất định không được đối đầu, Hỏa Linh Thú có thật thể đã ngang với yêu thú bậc chín, khó chơi nhất. Ngụy Cổ Xương nghiêm túc căn dặn.

Yêu thú bậc chín, ngang với cường giả Phản Hư Cảnh, Thánh Vương Cảnh đối mặt thì tự nhiên không có lợi, sơ sẩy một cái sẽ bị giết.

Nói rồi, hắn lại cười khẩy: - Tuy nhiên những thứ này rất ít, cơ bản không thể gặp phải.

Dương Khai khẽ gật đầu, hỏi: - Tôi đã hiểu được chuyện Hỏa Linh Thú, vậy Lưu Viêm Phi Hỏa là thứ gì?

Thần sắc Ngụy Cổ Xương liền nghiêm nghị, trầm giọng nói: - Lưu Viêm Phi Hỏa còn nguy hiểm hơn cả Hỏa Linh Thú, cũng may nó không có số lượng lớn như Hỏa Linh Thú. Lưu Viêm Phi Hỏa rất hiếm, có người vĩnh viễn cũng không gặp phải, cho dù gặp phải, tối đa cũng chỉ đụng mặt một hai lần. Nhưng Dương huynh tuyệt đối đừng coi thường Lưu Viêm Phi Hỏa, tốc độ thứ này cực nhanh, thậm chí nhanh hơn cả thần thức lan tỏa, rất khó bị phát hiện, có lẽ nó bay qua bên mình mà huynh còn chưa phát hiện ra.

Dương Khai không khỏi biến sắc, tốc độ còn nhanh hơn thần thức lan tỏa, đủ hiểu mức độ quỷ dị của thứ này.

- Nó nguy hiểm chẳng những là nhanh, lại còn có sức sát thương lớn! Nếu không đủ phòng bị, một khi bị nó đụng trúng, vậy sẽ là kết cục thần hồn cháy sạch, nháy mắt bị đốt thành tro. Tiền trưởng lão đã nói, trước kia mỗi lần Lưu Viêm Sa Địa mở ra, đều có một số người xui xẻo bị Lưu Viêm Phi Hỏa giết chết.

- Vậy chẳng phải là tai bay vạ gió? Dương Khai kinh ngạc.

Ngụy Cổ Xương cười nói: - Dương huynh nói phải, đúng là tai bay vạ gió. Nhưng nếu dám vào Lưu Viêm Sa Địa, vậy nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng thừa nhận nguy hiểm, bị Lưu Viêm Phi Hỏa đập trúng mà chết, cũng không trách được người khác.

Lúc này, Đổng Huyên Nhi hé môi cười nói: - Sư huynh đã nói hết nguy hiểm của Lưu Viêm Phi Hỏa, vẫn chưa nói cho Dương sư huynh chỗ tốt của vật đó.

Dương Khai ngạc nhiên liếc nàng, thầm nghĩ Lưu Viêm Phi Hỏa này cũng là thứ tốt?

Ngụy Cổ Xương cười ha ha nói: - Còn không phải chuẩn bị nói hay sao, Lưu Viêm Phi Hỏa quả thật rất khủng bố, nhưng đồng thời cũng là thứ cực kỳ quý hiếm. Dương huynh cũng biết có những người thần thức khác với mọi người chứ?

- Thần thức biến dị? Dương Khai biến sắc.

- Không sai, chính là thần thức biến dị. Có một số người trong thần thức chứa thuộc tính kỳ lạ, ví dụ như thần thức hỏa, thần thức độc tố, thần thức băng! Tuy rằng những thần thức biến dị này không giống người thường, nhưng đều không ngoại lệ, đều có được uy năng không tầm thường. Thần thức hỏa không cần nói, là thần thức biến dị mà luyện đan sư luyện khí sư muốn có nhất. Còn thần thức độc tố và cùng thần thức băng, dùng để chiến đấu sẽ có uy lực khó dò. Những thần thức biến dị này cực kỳ hiếm thấy, có khi là trời sinh, có khi là tu luyện công pháp võ kỹ liền có được. Đương nhiên, những công pháp võ kỹ này cũng rất hiếm thấy, người thường căn bản không gặp được, cho dù trong Ảnh Nguyệt Điện cũng không có vật như thế. Có khi lại trải qua chút kỳ ngộ, tình cờ có được.

Dương Khai hết sức đồng ý, thần thức hỏa của hắn là trước kia cũng tình cờ có được, năm đó ở Trung Đô hắn muốn cắn nuốt chân lính sinh ra từ một cục ngọc thạch hệ hỏa, tăng lên thực lực của mình, kết quả trời đất xui khiến làm cho thần thức biến dị.

Thần thức hỏa có đủ loại kỳ diệu, hắn có quyền nói hơn bất cứ ai.

- Lưu Viêm Phi Hỏa liền có tỷ lệ khiến thần thức người ta sinh ra biến dị, nó có thể làm người ta có được thần thức hỏa. Ngụy Cổ Xương ánh mắt sáng lên. - Dương huynh ngẫm xem, những luyện đan sư kia luyện khí sư kia, ai không muốn có thần thức hỏa, cho nên nếu có thể lấy được Lưu Viêm Phi Hỏa, nhất định sẽ dẫn tới các luyện khí sư luyện đan sư tranh nhau vỡ đầu. Vừa nói, Ngụy Cổ Xương vô tình cố ý liếc Dương Khai.

Bị Tiền Thông ảnh hưởng, Ngụy Cổ Xương nhận định sau lưng Dương Khai có vị sư phụ luyện khí sư Hư cấp. Nếu là luyện khí sư, không có đạo lý nào không động lòng với Lưu Viêm Phi Hỏa, Dương Khai thân là đệ tử, tự nhiên sẽ phải hiếu kính sư phụ.

Nhưng làm hắn thất vọng, là Dương Khai vẫn không đổi sắc, bình tĩnh như thường, tựa như không hề để ý.

Ngụy Cổ Xương vội vàng nói tiếp: - Đương nhiên, làm cho thần thức biến dị sẽ phải chịu nguy hiểm nhất định, rất có khả năng thần thức không biến dị thành công, lại bị Lưu Viêm Phi Hỏa đốt cho thần hồn tan biến. Dù sao Dương huynh chú ý là được rồi, trên cơ bản không ai lấy được Lưu Viêm Phi Hỏa, nếu như gặp phải thì đã sớm tránh xa.

Dương Khai gật đầu, bề ngoài không đổi sắc, nhưng trong lòng lại tính toán nếu thật gặp được, vậy cũng nên thử một phen.
Lưu Viêm Phi Hỏa có thể làm thần thức người ta biến dị, có cơ hội sinh ra thần thức hỏa, nhưng bản thân mình đã có thần thức hỏa, sẽ không sợ Lưu Viêm Phi Hỏa thiêu đốt.

- Tình huống khu vực cực nóng này là thế, ngoài việc ngăn cản hơi nóng, chỉ cần chú ý Hỏa Linh Thú và độ cực nóng. Uy lực hơi nóng tầng ngoài cũng không giống nhau, càng vào trong, uy lực càng lớn, càng khó ngăn cản. Nhưng nếu có thể đi qua khu nóng bên ngoài, vào trong tầng hai, vậy đó là thiên đường.

- Vì sao lại nói vậy? Dương Khai lập tức có hứng thú.

- Bởi vì tầng thứ hai là khu thiên tài địa bảo, không có hơi nóng, trong đó chỉ có thiên tài địa bảo cùng số ít yêu thú. Vào tầng thứ hai, ngoài việc đề phòng người ngoài đánh lén, chỉ cần đừng bị yêu thú cao cấp chú ý tới là được. Có thể nói, chỉ cần vào tầng thứ hai, tuyệt đối sẽ có thu hoạch không nhỏ!

Ánh mắt Dương Khai sáng ngời: - Còn có khu vực như vậy?

- Đương nhiên, bằng không Lưu Viêm Sa Địa nào có sức hấp dẫn lớn đến thế. Dù có thứ tốt thích hợp sinh trưởng ở khu nhiệt độ cao, nhưng dù sao cũng là số ít, không có khu thiên tài địa bảo này, giá trị của Lưu Viêm Sa Địa phải giảm bớt tối thiểu một nửa.

Ngụy Cổ Xương mỉm cười nhìn Dương Khai, rất hài lòng biểu tình động lòng của Dương Khai lúc này.

- Hai sư huynh muội chúng tôi lần này chủ yếu là đi khu thiên tài địa bảo, săn giết Hỏa Linh Thú tự nhiên có người khác làm, không cần chúng tôi ra tay.

Hắn cùng Đổng Huyên Nhi có địa vị không thấp ở Ảnh Nguyệt Điện, chuyện cực khổ tự nhiên phải giao cho các sư đệ sư muội làm, bọn họ chỉ cần dốc sức kiếm lợi lộc trong khu thiên tài địa bảo là được.

Chẳng những Ảnh Nguyệt Điện, các thế lực lớn khác cũng làm thế, đệ tử đi vào trong đó, có quá nửa săn giết Hỏa Linh Thú trong khu cực nóng, săn tìm Hỏa Tinh Thạch. Một nhóm tinh anh trong tinh anh khác mới đi khu thiên tài địa bảo tìm kiếm thứ tốt, tìm cơ duyên của riêng mình.

- Lưu Viêm Sa Địa chia làm hai khu vực? Dương Khai chậc chậc kỳ lạ, điều này thật ngoài dự liệu của hắn.

- Không chỉ có 2 khu vực. Ngụy Cổ Xương lắc đầu. - Bởi vì từ khu thiên tài địa bảo đi sâu vào trong, sẽ còn gặp khu cực nóng thứ hai. Khu cực nóng thứ hai còn nguy hiểm hơn cả khu bên ngoài, Tiền trưởng lão nghiêm lệnh cấm chúng tôi không được đi vào đó.

- Nếu có khu cực nóng thứ hai, vậy có phải còn khu thiên tài địa bảo thứ hai? Dương Khai biến sắc. - Điều này thì không rõ, bởi vì Ảnh Nguyệt Điện ta trước tới giờ cũng chưa có người xông qua khu cực nóng thứ hai, ngược lại rất nhiều đệ tử tinh anh chết thảm trong đó. Không nói Ảnh Nguyệt Điện, ngay cả thế lực như Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông cùng Tinh Đế Môn, chỉ sợ cũng không biết tình hình trong đó.

- Tức là nói, mọi người đều tập trung hoạt động ở hai khu vực tầng ngoài?

- Có thể nói vậy, nhưng mà Dương huynh cứ yên tâm, chỗ quỷ quái này rất lớn, ngoài dùng một chút thủ đoạn đặc thù ra còn có thể liên lạc với người khác, có thể huynh ở trong này nửa năm cũng không gặp được một người sống.

- Nửa năm là sao?

- Đúng rồi, đã quên nói với Dương huynh, mỗi lần Lưu Viêm Sa Địa mở ra, chỉ có năm. Vừa đến kỳ hạn nửa năm, mọi người đều sẽ bị đưa ra ngoài, không ai có thể ở lại bên trong. Mặt khác, ở bên trong không thể vận dụng Tinh Toa, có một loại lực lượng áp chế Tinh Toa bay lên, thậm chí cả bản thân chúng ta cũng không thể ngự không bay đi. Nếu là chạy bộ, chỉ có thể dựa vào thân pháp cùng võ kỹ tăng tốc độ, đây là điều khiến mọi người mắng chửi mãi. Ngụy Cổ Xương lắc đầu nói, thần sắc cũng có chút bất mãn.

Nếu không phải ở đó có lực lượng cấm chế không rõ, ngăn cản năng lực bay lên của mọi bí bảo phi hành, vậy người đi vào sẽ thu hoạch nhiều hơn mấy lần.

Nghe vậy, Dương Khai lại thầm mừng rỡ.

Hắn không biết người khác có phương pháp tăng tốc gì, nhưng hắn có Phong Lôi Vũ Dực. Tuy rằng Phong Lôi Vũ Dực chủ yếu dùng để bay, nhưng tuyệt đối có thể tăng tốc độ.

Không biết vào trong đó có sử dụng được Phong Lôi Vũ Dực hay không, dù sao vật này thuộc loại bí bảo phi hành, nếu không bị hạn chế, xem ra vừa đi vào liền phải thí nghiệm ngay.

- Mặt khác, Dương huynh còn cần chú ý, đó là tuy rằng chúng ta sẽ vào Lưu Viêm Sa Địa từ cùng một lối vào, nhưng chỗ xuất hiện có thể cách nhau rất xa, cho nên mỗi người chúng ta đều phải mang theo la bàn truyền tin chuyên dùng, như vậy có thể dễ dàng tìm thấy nhau.

Ngụy Cổ Xương vừa nói những lời này, Đổng Huyên Nhi lập tức mở nhẫn không gian của mình, lấy ra một chiếc la bàn truyền tin đưa cho Dương Khai.

La bàn truyền tin đều là được chế tạo theo bộ, số lượng mỗi bộ khác nhau, bình thường thì một bộ sẽ luyện chế 2-3 cái hay 7-8 cái, đương nhiên không giới hạn tối đa, luyện khí sư muốn chế bao nhiêu cũng được.

Mỗi một la bàn truyền tin chỉ có thể truyền tin tức với cùng bộ bí bảo, cho nên không sợ mình truyền tin ra, bị người ta nghe trộm cơ mật gì.

Lần trước Tiền Thông cho Dương Khai một cái la bàn truyền tin, đó là dùng truyền tin riêng cho hai người bọn họ, không giống cái này. Hắn còn có la bàn truyền tin với Vũ Y và Dương Viêm, chỉ riêng loại bí bảo này, trong nhẫn của Dương Khai đã có mấy bộ.

Tuy rằng Dương Khai không có ý hành động cùng đoàn người Ngụy Cổ Xương, nhưng vẫn nhận lấy la bàn, thuận tay ném vào nhẫn không gian.

- Sư muội, huynh không bỏ sót gì chứ?

Ngụy Cổ Xương nhìn sang Đổng Huyên Nhi hỏi, hắn cũng sợ mình bỏ sót chuyện gì, dẫn tới việc Dương Khai gặp nguy hiểm ở bên trong.

- Hẳn là không còn. Đổng Huyên Nhi khẽ lắc đầu.

- Vậy tạm thời như thế, nếu Dương huynh còn muốn hỏi gì, chỉ cần lên tiếng. Ngụy Cổ Xương mỉm cười.

- Được.

Chương 1170: Ép mua ép bán.

Ngụy Cổ Xương thật ra là người rất khéo nói, sau khi dần dần quen với Dương Khai, chủ đề nói chuyện của hai người cũng nhiều hơn, từ phân bố của các thế lực lớn U Ám Tinh đến các thanh niên ưu tú danh tiếng lan xa, Ngụy Cổ Xương đều nói đâu ra đấy, khiến Dương Khai thu được không ít ích lợi.

Hắn cũng khéo léo chuyển chủ đề câu chuyện ra thế giới bên ngoài, nhưng mỗi khi nói đến, Dương Khai đều không muốn mở rộng đề tài hơn.

Sau hai ba lần, Ngụy Cổ Xương cũng thức thời không nhắc lại nữa.

Hắn cho rằng Dương Khai không muốn nói nhiều về thế giới đặc sắc bên ngoài, kì thực là bởi vì Dương Khai không có quá nhiều hiểu biết với thế giới bên ngoài. Từ khi hắn vào trong Tinh Vực, cũng đi qua Thủy Nguyệt Tinh cùng Vũ Bộc Tinh, về cơ bản giao thiệp cũng chỉ là người của Hằng La Thương Hội, đối với phân bố thế lực của cả Tinh Vực, con người và địa thế các nơi đều không biết, làm sao có thể cùng Ngụy Cổ Xương nói nhiều?

Tính tình Đổng Huyên Nhi khá điềm tĩnh, đại đa số thời gian nàng đều trầm tư một mình, thỉnh thoảng lộ ra sắc thái của một người con gái hạnh phúc, dường như chỉ cần được Ngụy Cổ Xương bao bọc trong lòng,có đi nơi nào cũng không sao cả.

Một ngày sau, Dương Khai cảm nhận rõ nhiệt độ trong không khí trở nên nóng bức. Những nơi đã đi qua cũng dần trở nên cằn cỗi, cả vùng đất biến thành một màu nâu đỏ của đất cát, càng bay về trước, tình trạng như thế càng trở nên nghiêm trọng.

Lưu Viêm Sa Địa bao trùm trên U Ám Tinh, nhiệt độ cao kia đã sớm ảnh hưởng đến môi trường xung quanh.

Cứ cách một lúc, Dương Khai lại bất chợt ngẩng đầu nhìn về phía xa, tất cả những gì thu vào tầm mắt chỉ là một mảnh màu đỏ bừng bừng, nơi xa xôi kia, dường như trời cũng đều là sắc đỏ, sức nóng từ nơi đó tỏa ra, khiến tầm mắt cũng trở nên vặn vẹo.

- Chỗ kia chính là vùng biên của Lưu Viêm Sa Địa. Ngụy Cổ Xương chỉ vào khu vực tấm màn năng lượng đỏ sậm kia, trên mặt cũng lộ vẻ trầm ngâm: - Xem ra còn chút thời gian, Lưu Viêm Sa Địa còn phải cần mấy ngày nữa mới có thể vào.

- Có phương pháp phân biệt gì sao? Dương Khai hỏi một tiếng.

- Chuyển biến màu sắc của tấm màn năng lượng chính là dấu hiệu báo trước tốt nhất. Khi nó chuyển thành màu đỏ nhạt chúng ta mới có thể đi qua những tấm cửa kia. Bây giờ đi vào, người nào cũng phải chết! Ngụy Cổ Xương khẽ hít một hơi, trên mặt lộ ra vẻ e sợ.

Lại bay về phía trước khá lâu, một nhóm ba ngươi cuối cùng đã tới vòng ngoài 50 dặm của Lưu Viêm Sa Địa, lúc này ở đây đã tụ tập ít nhất hơn 500 người. Những người này chia thành từng nhóm lớn nhỏ. Từng người tìm kiếm những vị trí khác nhau ngồi nghỉ ngơi dưỡng sức. Xem ra đều đã tới trước một bước, chờ những võ giả khác mở ra Lưu Viêm Sa Địa. Khi nhóm ba người Dương Khai đến, những người kia đều nhìn về phía bên này.

Những người này đều là Thánh Vương Cảnh, chỉ có một vài Phản Hư Cảnh trong đó, chẳng qua là trưởng bối dẫn đoàn mà thôi.

Mà ở vị trí phía trước, còn có một nhóm cường giả Phản Hư Cảnh phân tán ở các nơi vùng biên Lưu Viêm Sa Địa, đang ở đó trầm ngâm quan sát biến đổi của Lưu Viêm Sa Địa

Nhóm người này, mới là nhóm người mạnh nhất của U Ám Tinh, toàn bộ đều là có cảnh giới Phản Hư tam tầng cảnh, rất nhiều người trong bọn họ, đã ở đây quan sát vài tháng rồi, thậm chí nửa năm. Mục đích là để truyền tin tức mới nhất từ Lưu Viêm Sa Đia cho mọi người trong tông môn, để tông môn sớm chuẩn bị.

Ảnh Nguyệt Điện cách chỗ này khá xa, đến đây đương nhiên cũng đã muộn, sau khi ba người hạ xuống, liền tìm một vị trí ngẫu nhiên không có người.

Ngụy Cổ Xương nhìn ra xa nói: - Dương huynh ở đây chờ ta một chút. Ta đưa sư muội đi tìm sư thúc đang ở đây, chào hỏi bọn họ một tiếng, tránh bọn họ nói chúng tôi không lễ phép, chu đáo.

- Ngụy huynh không cần phải lo cho ta, huynh cứ lo việc của mình đi. Dương Khai nhẹ gật đầu.

Ngụy Cổ Xương lúc này mới cùng Đổng Huyên Nhi sử dụng Tinh Thoa, bay về đến một hướng khác, một lát sau thì không thấy bóng dáng nữa.

Dương Khai không để ý bọn họ, mà xem xét bốn xung quanh, các võ giả đến đây đều kết thành đội, một đội ít nhất cũng có hơn 20 người, đại đa số như Ảnh Nguyệt Điện, khoảng 50 người tụ lại một chỗ.

Bọn họ đều nhìn Dương Khai đầy tò mò, trong mắt không ít người đều có vè khinh bỉ, khinh thường.

Tu vi cảnh giới của Dương Khai quá thấp, hơn nữa lại đi cùng Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi, rất dễ dàng khiến người khác hiểu lầm là ba người xuất thân từ tiểu gia tộc gì đó, chỉ có những tiểu gia tộc như thế mới có hai ba người đi vào Lưu Viêm Sa Điện.

Dương Khai ngồi xuống chưa được bao lâu, liền có một nhóm hai người đi tới, đứng trước mặt hắn nhìn từ trên xuống.
Dương Khai thấy rõ hai người là từ một đội có khoảng 30 người đi ra, có thể có một đội 30 người đi vào Lưu Viêm Sa Điện, thế lực này tuy rằng không so được với Ảnh Nguyệt Điện, nhưng chắc cũng không phải thế lực nhỏ.

Hơn nữa không đơn giản chỉ là bọn họ, trong những nhóm lớn nhỏ kia đã có rất nhiều người đứng lên, muốn đến chỗ mình. Nhưng là tốc độ hai người này nhanh hơn khiến bọn họ đành tàm thời bỏ qua, đứng tại chỗ âm thầm quan sát bên này.

- Bọn họ đến tìm mình làm gì? Dương Khai trong lòng không hiểu.

Hai người tuổi không lớn lắm, ước chừng 30, 40 tuổi, một người là võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, một người là võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh, thoạt nhìn cũng không phải là hạng người gian ác gì. Chỉ có điều, trên đầu tên Thánh Vương tam tầng cảnh có vết sẹo bằng bàn tay đỏ thắm khiến hắn nhìn có chút dữ tợn.

- Bằng hữu. Người đàn ông trên mặt có sẹo kia lên tiếng chào hỏi một câu. - Ngươi cũng là muốn vào Lưu Viêm Sa Địa sao?

Lời hắn hỏi mặc dù không có vấn đề gì, nhưng Dương Khai rõ ràng nghe thấy trong giọng nói của hắn có chút nghi ngờ và khinh thường.

Nhưng ngược lại người đàn ông sau lưng hắn ánh mắt rực lửa nhìn Dương Khai, dường như trên mình Dương Khai có thứ gì hắn ta muốn.

Dương Khai vốn không muốn đếm xỉa hai người này, nhưng lần này nói như thế nào cũng là theo chân Ảnh Nguyệt Điện đến đây, nếu xảy ra xung đột gì, làm không tốt sẽ khiến Tiền Thông khó xử, nghĩ một lát liền kiềm chế bản thân lại gật đầu nói: - Đúng vậy.

Người đàn ông kia toét miệng cười: - Thực lực của ngươi không cao, vào bên trong rất nguy hiểm.

- Đó là chuyện của ta. Dương Khai có chút mơ hồ đoán được bọn họ muốn làm gì. Trước đó Tiền Thông nói số người đi vào Lưu Viêm Sa Địa có thể thay đổi, hai người này e rằng là chính là nhắm vào danh ngạch của mình.

Những người khác đứng dậy muốn đến đây, có lẽ cũng có cùng mục đích này, chỉ là nam nhân có vết sẹo này nhanh chân đến trước.

Quả nhiên, nam nhân có vết sẹo kia lắc đầu nói: - Ta nói lời này cũng vì tốt cho ngươi, ngươi xem xem, các ngươi chỉ có 3 người. Một nam một nữa kia dường như rất tâm đầu hợp ý, đến bên trong chăc cũng không đoái hoài đến ngươi. Người đi chuyến này thực sự là mười phần chết chín.

Hắn vừa bắn tiếng đe dọa, vừa lộ ra biểu hiện vô cùng khoa trương, dường như thực sự lo lắng cho sự an toàn của Dương Khai. Thấy Dương Khai biểu hiện lạnh nhạt, không chút sợ hãi, không khỏi cảm thấy có chút vô vị buồn tẻ, lên tiếng nói: - Ta muốn làm một vụ mua bán, bằng hữu có muốn hay không?

- Không có hứng thú. Dương Khai quả quyết cự tuyệt, đã biết bọn họ muốn làm gì, Dương Khai đương nhiên không muốn cùng bọn họ nhiều lời. - Đừng sớm vội vàng cự tuyệt. Nam nhân mặt sẹo cười thầm, ngồi xổm người xuống nhỏ giọng nói: - Bằng hữu, ngươi xem nếu ngươi mạo hiểm sinh mạng đi vào Lưu Viêm Sa Địa, làm không tốt thì ra không được, ngươi vào trong, không phải là muốn tìm chỗ tốt có đúng không? Ta có một cách, lại có thể cho ngươi tìm được chỗ tốt, cũng không khiến ngươi nguy hiểm đến tính mạng.

Nói đến đây, lấy từ trong nhẫn không gian của mình một bí bảo ra, đưa cho Dương Khai: - Đây là một bí bảo Thánh Vương hạ phẩm, chất lượng không tệ, tặng cho bằng hữu. Tin rằng sau khi ngươi luyện hóa nó, thực lực chắc chắn sẽ tăng cao rất nhiều. Dĩ nhiên ta cũng không phải tặng không, ta chỉ là muốn lệnh bài thông hành trên người ngươi.

- Lệnh bài thông hành gì? Dương Khai ngạc nhiên.

- Chính là bằng chứng đi vào Lưu Viêm Sa Điện, đừng giả vờ ngốc! Tên võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh dùng ánh mắt rực lửa nhìn Dương Khai chằm chằm khẽ nạt.

- Lại còn có thứ này? Dương Khai nhíu nhíu mày, hắn thật là không nghe Ngụy Cổ Xương nhắc tới, hơn nữa Tiền Thông cũng chưa cho hắn cái bằng chứng gì đó.

Thấy dáng vẻ ngỡ ngàng của Dương Khai, nam nhân có vết sẹo kia cho là hắn giả vờ ngây ngốc, không khỏi cười lạnh một tiếng: - Bằng hữu, đừng có mà không biết xấu hổ. Sư đệ ta chỉ muốn cùng chúng ta vào Lưu Viêm Sa Địa, nhưng tiếc là số người của Thanh Tước Môn bọn ta không đủ, giờ này chọn ngươi là cho ngươi thể diện. Hơn nữa, ta cũng không phải là muốn không lệnh bài thông hành của ngươi, không phải đã đưa cho ngươi một bí bảo rồi sao?

- Một bí bảo cấp Thánh Vương hạ phẩm thì nghĩ có thể mua được thẻ thông hành của ta sao? Dương Khai không ngừng cười lạnh:

- Đừng nói ta không có thẻ thông hành gì đó, cho dù là có cũng sẽ không bán cho ngươi.

- Bằng hữu đây là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt sao? Ngươi có thể cho ta xem nhẫn không gian của ngươi không? Sắc mặt tên mặt sẹo cũng sa sầm xuống.

- Muốn xem nhẫn không gian của ta? Ngươi có tư cách này sao? Dương Khai thần sắc lạnh lùng.

Nhẫn không gian của mỗi một võ giả đều là thứ riêng tư, trong tình huống bình thường người khác không thể đưa ra yêu cầu như vậy, lời nói của tên mặt sẹo khiến Dương Khai giận dữ, đây không khác gì trực tiếp hạ nhục người khác.

- Sư huynh chớ nhiều lời với hắn, cướp luôn là được rồi, hắn cũng chẳng dám nói gì. Tên võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh kia dường như rất muốn vào Lưu Viêm Sa Địa, không kiềm được hướng về tên mặt sẹo lên tiếng thúc giục.

Thấy tên mặt sẹo có chút chần chừ, hắn đưa cánh tay hướng về phía Dương Khai cướp lấy nhẫn không gian của Dương Khai.

Kiễn nhẫn của Dương Khai sớm đã đến cực hạn, hai người này luôn ở trước mặt mình ra oai, dáng vẻ không mua được thì cướp đoạt bằng được, thực khiến người khác cảm thấy ghê tởm. Thấy tên võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh kia chộp tới, Dương Khai không những không né tránh, ngược lại còn đưa tay chụp lấy tay hắn.

Đường đường là một Thánh Vương nhất tầng cảnh, làm sao có thể tránh được công kích của Dương Khai. Không kịp đề phòng, hắn đã phát hiện tay mình bị đối phương nắm lấy.

Đang lúc vẫn còn kinh ngạc, một loạt âm thanh răng rắc vang lên, hắn hoảng sợ nhìn tay mình, phát hiện tay của hắn không ngờ bị đối phương vặn thành bánh quai chèo, cảm giác vô cùng đau đớn bây giờ mới truyền đến, từ trong miệng phát ra tiếng kêu kinh thiên động địa, trong phút chốc trên trán đã đổ ra những giọt mồ hôi lớn bằng hạt đậu.

- Ngươi dám! Tên mặt sẹo cho tới bây giờ mới kịp phản ứng, thấy sư đệ của mình không ngờ thua thiệt nhiều như vậy, toàn thân phát động hết thánh nguyên, đánh một quyền vào mặt Dương Khai.

Nắm đấm kia lực lượng hùng hồn, tấn công vào chỗ hiểm của Dương Khai, rõ ràng là muốn giết người mà.

Dương Khai kéo sư đệ kia về phía trước mình.

Tên mặt sẹo thu quyền không kịp, trong chớp mắt sắc mặt hoàn toàn biến đổi, vội vàng chỉ có thể thu về một nửa lực.

Một tiếng huỵch vang lên nặng nề, sư đệ kia mặt trắng bệch, thân mình cong lên, ngã xuống đất không ngừng co quắp.

Chương 1171: Rất có khí phách..

Không đợi tên mặt sẹo kia có động tác gì, Dương Khai liền đánh ra một quyền, cũng là đánh vào mặt tên mặt sẹo.

Lại một tiếng nặng nề vang lên, tên mặt sẹo bay lên không trung, xoay vài vòng, lúc này mới nặng nề rơi xuống đất, bụi cát bay lên.

Một Thánh Vương tam tầng cảnh như hắn, nếu không là bởi vì tự mình đả thương sư đệ của mình nên nhất thời thất thủ, sẽ không bị Dương Khai dễ dàng đánh ngã như vậy, ít nhất cũng có thể ngăn cản mấy chiêu.

Nhưng hắn sơ xuất khinh thường lại khiến cho Dương Khai đắc thủ.

Biến cố bên này phát sinh nhanh như chớp, các võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh kia chỉ kịp nhìn thấy Dương Khai đang túm lấy tên mặt sẹo bị đánh ngã xuống đất, trước sau chỉ trong vòng một hơi thở.

Điều này khiến cho những võ giả vẫn âm thầm chú ý bên này có vẻ sợ hãi, trong mắt tất cả đều lộ vẻ không thể tin được.

Một võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh không ngờ một quyền đánh bay Thánh Vương tam tầng cảnh? Cho dù người sau có hơi khinh thường, cũng không đến mức chịu không nổi một đòn như vậy.

- Tiểu tử này xuất thân từ gia tộc nào? Không ngờ mạnh đến thế.

- May mà vừa rồi ta không qua đó, bằng không e rằng cũng có kết quả như Doãn Kiện Trung.

- Tiểu tử này xong rồi, tuy rằng có vẻ rất lợi hại, nhưng đánh Doãn Kiện Trung trước mặt nhiều đệ tử Thanh Tước Môn như vậy, thật là đầu óc không bình thường, gia tộc hắn cũng xong rồi!

Một loạt tiếng bàn tán xôn xao từ những nhóm người kia vang lên.

Gần 30 người của Thanh Tước Môn cũng đều sắc mặt đều trở nên lạnh lẽo, đồng loạt đứng lên, vẻ mặt không chút thiện cảm nhìn về phía Dương Khai, tức giận tiến nhanh về bên này.

Trong Thanh Tước Môn, duy nhất một lão giả lưỡng tầng cảnh dẫn đội kia sắc mặt âm trầm chăm chú nhìn bên này, lão dựa vào thân phận của mình không muốn nhúc nhích, cũng không có ngăn cản đệ tử hành động.

Đương nhiên là muốn đệ tử dạy dỗ Dương Khai một trận.

Chớp mắt một cái, vị trí của Dương Khai đã bị nhóm 30 người bao vây, những người này đều nhìn hắn chằm chằm, không ít người phát ra tiếng cười quái dị từ trong miệng, nghe thấy rất u ám.

Tên mặt sẹo gọi là Doãn Kiện Trung kia bò dậy một cách khó khăn, trên mặt vẫn còn vẻ sợ hãi, dường như không nghĩ tới mình lại thua lớn như vậy dưới tay Dương Khai. Sau khi đứng dậy, mặt lúc trắng lúc xanh.

Mà tiếng kêu của tên võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh bị Dương Khai bẻ tay kia càng thảm thiết.

- Tất cả chớ động thủ!

Doãn Kiện Trung nổi giận quát một tiếng, ngăn các đồng môn đang tiến về phía Dương Khai chuẩn bị đánh, dụi dụi con mắt bị đánh có chút hoa lên, đằng đằng sát khí nhìn Dương Khai chằm chằm.

Loại sỉ nhục này, hắn đương nhiên là muốn đích thân rửa sạch mới tìm lại được sĩ diện của mình.

- Tiểu tử ngươi rất có khí phách, lão tử muốn cùng ngươi mua bán, ngươi không đồng ý thì thôi, lại dám hạ độc thủ. Doãn Kiện Trung lắc lắc cổ, không coi thất bại của mình là do kĩ thuật không bằng người, mà vu tội cho Dương Khai đánh lén.

Hắn vừa nói như vậy, không ít người đều lộ vẻ bừng tỉnh, thầm nghĩ ra Doãn Kiện Trung là bị đánh lén, nên mới bị đánh sưng mắt, cũng coi là có lý.

- Mua bán? Dương Khai cười to không dứt, thần sắc lạnh lùng quát lên: - Là ép mua ép bán chứ gì?

Trên mặt Doãn Kiện Trung lóe lên một chút mất tự nhiên, không dây dưa nhiều về vấn đề này, hừ lạnh nói: - Tiểu tử, không cần nói nhiều lời, ngươi dám làm sư đệ của ta bị thương, hôm nay ta sẽ cho ngươi chịu không nổi.

Lúc nói chuyện, Doãn Kiện Trung liền vận chuyển thánh nguyên toàn thân, trên tay bỗng nhiên xuất hiện một bí bảo dạng thước.

Một quyền kia của Dương Khai khiến Doãn Kiện Trung hiểu rõ, Thánh Vương nhất tầng cảnh này dường như không vừa, vì vậy vừa lên hắn liền lấy ta bí bảo của mình ra, muốn nhanh chóng chiến thắng. Tránh lại bị thua dưới tay Dương Khai, nếu lại bị thua, vậy hắn cũng không thể giải thích và không thể che giấu sự vô dụng của mình. Chỉ là đệ tử của một tiểu gia tộc, đến trưởng bối cũng không có, dù cho mình ở đây đánh chết hắn, sau này nhiều lắm cũng chỉ bồi thường một chút thánh tinh là có thể xong việc, thậm chí còn không cần bồi thường.

Doãn Kiện Trung không chút coi trọng thế lực đứng đằng sau Dương Khai.

Nhưng không đợi hắn động thủ, một trận cười to bỗng từ xa truyền tới: - Rất thú vị, Ngụy mỗ mới rời đi một lúc, thế nào liền có người ức hiếp lên đầu của Ảnh Nguyệt Điện ta?

- Ảnh Nguyệt Điện? Vẻ mặt Doãn Kiện Trung kinh ngạc, quan sát Dương Khai từ trên xuống dưới, ánh mắt có chút bối rối.

Gần 30 đệ tử Thanh Tước Môn vây quanh Dương Khai kia đồng loạt biến sắc.

Cách đó không xa, Ngụy Cổ Xương được một lớp sương mù màu đen bao phủ sải bước đến, trên tay hắn một quả cầu năng lượng tối đen như mực, giống như là đang cầm một đồ chơi bình thường, trong quả cầu năng lượng kia ẩn chứa uy năng cực kì khủng khiếp.

Một loại cảm giác khiến người khác gần như muốn nín thở phát ra từ thân hắn, khiến vẻ mặt các đệ tử Thah Tước Môn vô cùng khó coi.

Trên người Đổng Huyên Nhi luôn theo sát hắn dường như cũng có năng lượng kì lạ gì đó đang lưu động, từng làn gió nhè nhẹ vây quanh thân thể mềm mại của nàng, như ong bướm bay tới bay lui, nhìn rất xinh đẹp.

- Ngươi là người của Ảnh Nguyệt Điện? Doãn Kiện Trung cũng không dám khinh thường Dương Khai nữa, vội vàng lên tiếng hỏi.

- Tuy rằng ta với ngươi không quan hệ, nhưng ta vẫn nói cho ngươi biết, ta không phải người của Ảnh Nguyệt Điện. Dương Khai giọng mỉa mai nhìn hắn: - Muốn ra tay thì nhanh lên, không cần lo lắng bị Ảnh Nguyệt Điện trả thù.

Vừa rồi Doãn Kiện Trung bá đạo uy phong như thế, nhưng sau khi nghe Ngụy Cổ Xương nói ra ba chữ Ảnh Nguyệt Điện, dáng vẻ tên này lập tức trở nên như chuột gặp mèo.

Nghe Dương Khai chế nhạo, sắc mặt của Doãn Kiện Trung lộ ra muôn vẻ, mặc dù khẩu khí kia khiến hắn tức lộn ruột, nhưng bất luận thế nào cũng không dám biểu lộ địch ý đối với Dương Khai.

Ngụy Cổ Xương dẫn Đổng Huyên Nhi đi thẳng tới, đệ tử Thanh Tước Môn chắn trước mặt hắn tự động đứng tách ra thành một đường khiến hắn thoải mái đi tới bên cạnh Dương Khai.

- Dương huynh, không sao chứ? Ngụy Cổ Xương nhìn Dương Khai, phát hiện hắn không bị thương chút nào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù nghe Tiền Thông nói hắn có thể đánh chết võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng dù sao tai nghe là giả, mắt thấy là thật. Trình độ thực sự của Dương Khai như thế nào hắn cũng không biết. Nhưng bây giờ thấy Dương Khai bị 30 người vây xung quanh mặt không biến sắc, vẫn dáng vẻ nhẹ như không, Ngụy Cổ Xương cũng giật mình. Nếu không có bản lĩnh, thì không thể lạnh lùng như vậy. Hắn tự tin thoát thân khỏi vòng vây tấn công của 30 võ giả Thánh Vương sao?

- Ngụy huynh đến hơi sớm rồi. Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Ngụy Cổ Xương kinh ngạc, hắn chợt phát hiện Dương Khai này cũng không phải là kẻ an phận. Hắn dường như muốn cùng những người Thanh Tước Môn này đánh một trận.

- Ngụy Cổ Xương, hắn là Ngụy Cổ Xương! Lúc này trong hành đệ tự Thanh Tước Môn có người nhận ra Ngụy Cổ Xương, thất thanh gọi nhỏ.

Tuy rằng bọn họ cho tới bây giờ vẫn chưa từng gặp mặt, nhưng Ngụy Cổ Xương vừa đến liền nói mình là người của Ảnh Nguyệt Điện, lại tự xưng là Ngụy mỗ, Thánh Vương cảnh có uy thế như vậy, ngoại trừ Ngụy Cổ Xương thì không thể là ai khác.

Hơn nữa bên cạnh hắn còn đi theo một cô gái, nghe nói Ngụy Cổ Xương Ảnh Nguyệt Điện cùng cô gái gọi là Đổng Huy Nhi này luôn như hình với bóng, nhìn thấy cảnh này, người của Thanh Tước Môn nếu còn không đoán ra được thân phận Ngụy Cổ Xương thì bọn họ thật có mắt như mù.

Thế hệ trẻ trong U Ám Tinh, Phương Thiên Trọng, Khúc Trường Phong, Doãn Tố Điệp, Ngụy Cổ Xương, Đổng Huyên Nhi, và còn một số thanh niên ưu tú khác, danh tiếng vang dội. Nhưng Ngụy Cổ Xương không khoa trương giống Khúc Trường Phong, hắn lúc bình thường rất khiêm tốn, đến rất nhiều đệ tử Ảnh Nguyệt Điện chỉ nghe danh chứ không gặp mặt.

Nhưng đều này không làm trở ngại tính uy hiếp của hắn.

Sau khi biết người đến là Ngụy Cổ Xương, Doãn Kiện Trung mặt biến sắc, miệng đầy chua xót.

Nếu hắn sớm biết tin tình báo này, đâu có mang sư đệ tìm đến Dương Khai mua cái lệnh bài thông hành gì kia. Né còn không kịp, sao có thể tự mình mò tới chỗ để người khác làm nhục.

Không giống như Doãn Kiện Trung ảo não chua xót, lúc này những võ giả trước đó muốn đến chỗ Dương Khai kia lại bị Doãn Kiện Trung nhanh chân đến trước đang âm thầm cảm thấy may mắn. May mắn là Doãn Kiện Trung tốc độ rất nhanh, nếu không thì bây giờ khó xử không phải là Thanh Tước Môn mà là những người này.

- Dương huynh, đã xảy ra chuyện gì? Ngụy Cổ Xương rất tò mò, hắn đưa Đổng Huyên Nhi rời đi một lúc, đi tìm Vương sư thúc và Yến sư thúc để chào hỏi mà thôi, vừa trở lại đã thấy Dương Khai bị người khác vây lại.

Dương Khai xem ra cũng không giống người thích gây chuyện thị phi.

- À, những người này mang sư đệ của hắn tới tìm ta muốn mua lệnh bài thông hành vào Lưu Viêm Sa Địa gì đó. Ngụy huynh, lệnh bài thông hành là cái gì, sao không nghe thấy ngươi nhắc qua? Dương Khai nghi ngờ nhìn Ngụy Cổ Xương.

- Ôi, tại hạ quên mất. Ngụy Cổ Xương gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói: - Nhưng cũng không thể trách ta, thứ lệnh bài thông hành này ta cũng chưa cầm đến tay, đều là Tiền trưởng lão cất giữ, chờ Tiền trưởng lão đến đây thì sẽ phân phát cho mọi người. Khi cửa vào Lưu Viêm Sa Địa mở ra, người của chúng ta đi vào trong đó, nhất định trên tay phải có lệnh bài thông hành, những tiền bối kia mới cho qua. Không có lệnh bài thông hành là không thể cho vào. Lệnh bài thông hành này là do cao thủ của các thế lực lớn đặc biệt chế tác ra, không thể bị người khác bắt chước chế tác. Phải rồi, Tiền trưởng lão lát nữa ngoài phân phát lệnh bài thông hành, còn sẽ phát cho chúng ta một thứ gọi là Nguyên Từ Chỉ Châm, chúng ta vào Lưu Viêm Sa Địa sẽ phải dựa vào thứ này để xác định phương hướng.

- Hiểu rồi. Dương Khai khẽ vuốt cằm.

Bản thân Ngụy Cổ Xương cũng chưa cầm đến tay thứ đó, đương nhiên cũng không trông mong hắn nói cho mình. Có lẽ hắn cũng nghĩ đây không phải là chuyện gì lớn, chờ khi Tiền thông đến đương nhiên sẽ biết.

Hai người ở bên này trò chuyện tự nhiên, rất nhiều đệ tử Thanh Tước Môn lại như ngồi trên đống lửa, sắc mặt mỗi người đều rất khó coi.

Mấy người này, rõ ràng là không coi nhóm mình ra gì, bằng không sao lại vô tư hàn huyên về lệnh bài thông hành và Nguyên Tử Chỉ Châm.

Không chờ Ngụy Cổ Xương và Dương Khai nói xong, Doãn Kiện Trung kia vẻ mặt khép nép, lúc này mới chắp tay ra vẻ thân thiết nói: - Thì ra là Cổ Xương huynh của Ảnh Nguyệt Điện

- Cổ Xương huynh là để cho ngươi gọi sao? Ngụy Cổ Xương không chờ hắn nói hết, liền ngắt ngang lời hắn. Ánh mắt cường thế không coi ai ra gì khiến mặt Doãn Kiện Trung trở nên đỏ bừng, không dám có lời oán hận gì.

Mặc dù mọi người đều là Thánh Vương tam tầng cảnh nhưng Doãn Kiện Trung hiểu rõ, nếu như hắn cùng Ngụy Cổ Xương giao chiến, chưa đến mấy chiêu thì sẽ thua. Mỗi thanh niên ưu tú nổi danh ở bên ngoài đều là một tồn tại yêu nghiệt.

Doãn Kiện Trung hắn ít nhiều cũng hiểu được điều này.

Chương 1172: Tức cảnh sinh tình..

Dù gì Doãn Kiện Trung cũng là đệ tử xuất sắc nhất trong Thanh Tước Môn, tuy rằng danh tiếng không thanh cao như Ngụy Cổ Xương, nhưng với năng lực của hắn quả thật có tư cách gọi một tiếng Cổ Xương huynh, trước kia hắn cùng các thiên tài của môn phái khác khi giao tiếp đều xưng hô như vậy, cũng không có ai quá để ý.

Nhưng lần này Ngụy Cổ Xương lại không chút nể mặt, liên tục chỉ trích khiến vẻ mặt Doãn Kiện Trung hết sức khó chịu, cắn chặt răng sửa lời nói: - Ngụy huynh...

- Vừa rồi ngươi muốn nói là Dương huynh không chịu nổi phải không? Ngụy Cổ Xương lạnh lùng nhìn chằm chằm Doãn Kiện Trung, bắt đầu chất vấn.

Tiền Thông dặn dò hắn dẫn Dương Khai đi trước tới đây một bước, chính là vì muốn tạo cơ hội cho hắn và Dương Khai trở nên thân thiết hơn. Dương Khai bị người khác gây phiền toái làm cho Ngụy Cổ Xương rất căm tức, hiển nhiên là không chịu từ bỏ ý đồ, nếu như ngay cả chuyện nhỏ như vậy cũng không xử lý được thì hắn cũng không có tư cách kết giao cùng Dương Khai.

- Chuyện vừa rồi chỉ là hiểu lầm, nếu sớm biết vị bằng hữu này là người của Ảnh Nguyệt Điện...

- Ta đã nói rồi, ta không phải người của Ảnh Nguyệt Điện. Dương Khai lại cắt ngang lời của hắn.

Sắc mặt Doãn Kiện Trung đỏ bừng lên, không biết nói gì, trước mặt 30 đồng môn hắn lại tỏ ra yếu thế hơn Ngụy Cổ Xương, điều này vốn đã đủ mất thể diện, nào ngờ lại còn bị chính người nhà làm khó không tha, hắn biết ngay nếu mình không giải thích rõ ràng thì sẽ không xong.

Đành phải mang vẻ mặt buồn bực nói: - Chuyện lần này là Doãn mỗ sai, Doãn mỗ có mắt không tròng, mong Ngụy huynh cùng vị bằng hữu này lượng thứ!

Nói xong, hắn khẽ chắp tay chào rồi dẫn theo đồng môn rời đi, cách xa khỏi chốn thị phi này.

- Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao? chỉ sợ không dễ như vậy đâu! Ngụy Cổ Xương hừ lạnh một tiếng, hắn coi thường nhất là loại người chuyên bắt nạt kẻ yếu, nếu Doãn Kiện Trung dám chống đối lại hắn, nói không chừng hắn sẽ coi trọng một chút, nhưng hạng người ỷ mạnh hiếp yếu này hắn muốn không khinh bỉ cũng khó.

Xét về một góc độ khác, Dương Khai bị 30 người bao vây xung quanh mà mặt không đổi sắc, khiến cho hắn rất kính nể.

Doãn Kiện Trung không thể không dừng bước, hai tay nắm chặt, gân xanh trên trán nổi lên, cắn răng khẽ nạt: - Ngụy huynh còn muốn như thế nào nữa? Sư đệ ta đã bị vị bằng hữu này bẻ gãy cánh tay, bản thân ta cũng trúng một quyền, trong khi đó vị bằng hữu này của huynh không bị thương chút nào, còn cảm thấy thua thiệt gì nữa?

- Thua thiệt hay không ta không biết, dù sao thì khi ta tới các ngươi đã bao vây huynh ấy, bên ngoài của Dương huynh cho dù không bị thương, nhưng không chắc bên trong sẽ không bị sợ hãi.

Gương mặt Dương Khai lạnh nhạt, ở một bên gật đầu phụ họa.

Mấy chục người của Thanh Tước Môn không khỏi há hốc miệng.

Người này mà sợ hãi nỗi gì? Rõ ràng là thái độ không sợ trời không sợ đất, cho dù là dao kề cổ chỉ sợ là cũng không chút nhíu mày, làm sao có thể bị làm cho sợ hãi? Rõ ràng là đang nói tào lao mà.

Mặc dù biết Ngụy Cổ Xương và Dương Khai đang nói bậy, nhưng không ai dám nghi ngờ. Người ta đang cố ý tìm phiền toái, ai lại ngu ngốc thêm dầu vào lửa chứ?

- Dương huynh đúng là bị làm cho sợ hãi. Sắc mặt Ngụy Cổ Xương nghiêm túc, liếc nhìn Dương Khai trầm giọng nói.

- Ngụy huynh, chừa cho Doãn mỗ một con đường sống đi. Doãn Kiện Trung bất đắc dĩ thở dài, đè nén cơn tức giận nói, một bên mắt trái của hắn đã bị tím bầm, là hậu quả của một quyền lúc nãy của Dương Khai.

- 1 triệu thánh tinh! Ngụy Cổ Xương cũng sảng khoái, liền nói thẳngra một con số.

- Ngụy huynh không nên ép người quá đáng! Doãn Kiện Trung giận dữ, cắn răng quát: - Ta làm sao mà có được 1 triệu chứ?

Thanh Tước Môn mặc dù không tệ, nhưng hắn chỉ là một tên đệ tử, không thể lúc nào cũng mang theo nhiều thánh tinh như vậy.

- Chỉ 1 triệu thánh tinh cũng không có, vậy mà ngươi còn muốn mua lại lệnh bài thông hành từ Dương huynh sao? Ngươi ăn nhiều mỡ heo nên đầu óc lú lẫn rồi hả?
Dương Khai kinh ngạc liếc nhìn Ngụy Cổ Xương một cái, hắn chợt phát hiện ra rằng, tuy người này nhìn bên ngoài có vẻ chính trực, nhưng thật ra trong bụng toàn là suy nghĩ xấu xa, nói chuyện cũng hết sức thất đức, quả nhiên là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong đó nha.

Cũng không biết khi hắn sống chung với Đổng Huyên Nhi có đức hạnh gì, có vẻ như sự điềm tĩnh của Đổng Huyên Nhi được hình thành từ những lần ăn phải quả đắng của hắn.

Doãn Kiện Trung tức xì khói, sắp không thể nhịn được nữa, dáng vẻ như đang muốn đánh một trận với Ngụy Cổ Xương vậy. Cho dù bị giết, cũng còn hơn là đứng đây bị hắn tùy ý làm nhục.

Một số đệ tử Thanh Tước Môn khác thì mang theo ánh mắt cầu cứu nhìn về vị trí cách đó không xa. Phía đó chính là lão giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh phụ trách dẫn đệ tử Thanh Tước Môn tới nơi này, vẻ mặt của lão đang hết sức khó coi, tuy rằng đã nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của đệ tử trong phái, nhưng vẫn không có ý định muốn tiến lên giải vây.

Không nói đến chuyện Thanh Tước Môn không đúng trước, hơn nữa đây là xung đột giữa những người trẻ tuổi với nhau, nếu lão chạy tới sẽ phá vỡ quy củ, Thanh Tước Môn có Phản Hư Cảnh, Ảnh Nguyệt Điện của người ta cũng không phải là không có.

Nếu lão dám đến thật, sẽ chỉ làm cho tình hình càng thêm nghiêm trọng mà thôi.

Cho nên mặc dù tức giận trong lòng, nhưng lão cũng chỉ có thể đứng từ xa nhìn lại mà thôi, không dám tùy tiện nhúng tay vào chuyện bên này.

- Vậy các ngươi có bao nhiêu thánh tinh? Ngụy Cổ Xương hơi xuống nước nói.

Doãn Kiện Trung quay đầu nhìn qua đồng môn của mình, dò hỏi mấy câu, lúc này mới ủ rũ cúi đầu nói: - 500 ngàn!

Ngụy Cổ Xương nhìn sang Dương Khai, Dương Khai hững hờ nói: - 500 ngàn thì 500 ngàn, miễn cưỡng có thể đền bù đắp tổn thương tinh thần của ta.

Tất nhiên hắn sẽ không quan tâm 500 ngàn thánh tinh cỏn con này, chỉ có điều những tên Thanh Tước Môn này nếu dám chọc đến hắn, thì phải trả một cái giá nhất định, hắn chưa động thủ giết người đã coi như là kết quả tốt nhất rồi, còn về vấn đề mặt mũi của bọn chúng, Ngụy Cổ Xương còn không cố kỵ chứ nói gì đến Dương Khai hắn.

Khi Doãn Kiện Trung dẫn theo sư đệ ép mua lệnh bài thông hành của hắn, có từng quan tâm đến suy nghĩ và mặt mũi của hắn không? Nếu không phải là hắn cũng có chút bản lãnh, đổi lại là võ giả của những tiểu gia tộc khác khẳng định đã bị Doãn Kiện Trung đoạt được rồi.

- Vậy thì 500 ngàn, nhanh đưa đây! Ngụy Cổ Xương khẽ quát một tiếng, bất mãn nói: - May mà Dương huynh nhân từ, chỉ có 500 ngàn là xong chuyện, đổi lại là ta, không lột hết quần áo của các ngươi, ta sẽ không gọi là Ngụy Cổ Xương nữa!

Vừa dứt lời, sắc mặt của Ngụy Cổ Xương bỗng nhiên hơi đổi. Bàn tay nhỏ của Đổng Huyên Nhi không biết từ lúc nào đã nhéo mạnh hông hắn một cái, mặt đỏ ửng nói: - Huynh ăn nói cái kiểu gì vậy? Bọn họ còn có rất nhiều nữ đệ tử.

Chẳng những Đổng Huyên Nhi đỏ mặt, mà sắc mặt của mười mấy nữ đệ tử Thanh Tước Môn cũng đỏ ửng cả lên, tất cả đều tức giận trừng mắt nhìn Ngụy Cổ Xương.

30 tên đệ tử Thanh Tước Môn phải gom góp mất một lúc lâu mới đủ 500 ngàn thánh tinh. Dù sao bọn họ đến Lưu Viêm Sa Địa này, có rất nhiều nguy hiểm ở bên trong, nên sẽ không mang theo nhiều thánh tinh trên người, những thánh tinh này bọn họ chuẩn bị theo là để sử dụng trong Lưu Viêm Sa Địa khi cần khôi phục thánh nguyên.

500 ngàn thánh tinh được đưa đến tay Dương Khai, đám người Doãn Kiện Trung lúc này mới mặt mũi xám xịt chuồn gấp.

- Nhát như chuột! Ngụy Cổ Xương nhìn theo bóng lưng đám người kia, lắc đầu khinh thường.

- Thôi, cho qua đi, không cần để ý đến bọn họ nữa. Đổng Huyên Nhi ôn nhu nói, rồi sau đó liền thay đổi đề tài: - Không phải lần này huynh cố ý mang Quỳnh Ngọc Dịch tới để chiêu đãi Dương sư huynh sao, dù sao thời gian cũng không còn sớm nữa, còn không lấy ra đi.

- Phải, phải, phải, sư muội không nói, ta suýt nữa quên. Ngụy Cổ Xương cười lớn vỗ đầu một cái, chiếc nhẫn trên tay lập tức phát sáng, lấy từ trong đó ra một bộ bàn ghế cổ xưa tỏa ra mùi hương thơm ngát. Xong khi sắp đặt bàn ghế xong liền nhiệt tình mời Dương Khai ngồi xuống, lúc này mới nói: - Vừa rồi ta cùng với Vương sư thúc, Yến sư thúc đi dò la tin tức, hai vị sư thúc nói, thời gian Lưu Viêm Sa Địa mở ra còn ba ngày nữa, hơn nữa nhóm người Tiền trưởng lão cũng sẽ không tới, chúng ta cứ túc tắc vừa uống rượu vừa ngồi chờ là được.

- Được. Dương Khai mỉm cười gật gật đầu, người ta có lòng tốt, hắn tự nhiên sẽ không từ chối.

Ngụy Cổ Xương lấy cái gọi là Quỳnh Ngọc Dịch ra ngoài, đó là hai cái hũ rất tinh xảo, được dán giấy niêm phong, mùi rượu nồng đậm tỏa ra nghi ngút, giống như có linh tính tràn vào mũi của Dương Khai.

Đổng Huyên Nhi lại lấy ra hai mâm linh quả từ nhẫn không của mình, linh quả sáng bóng, nhìn qua đã biết là không tầm thường.

Dương Khai cũng không am hiểu về rượu, Ngụy Cổ Xương đưa cho hắn, hắn liền cầm lấy uống luôn, sau khi uống xong mới phát hiện đây hẳn là một loại linh tửu, tương tự như Thiên Hồng Hoa Nhưỡng do sư thúc Phi Vũ của Thiên Tiêu Tông chưng cất, đều có tác dụng cường thân tráng thể, tăng lên tu vi.

Tuy nhiên, cấp bậc của Quỳnh Ngọc Dịch so với Thiên Hồng Hoa Nhưỡng của Phi Vũ sư thúc tốt hơn rất nhiều, dù sao nơi này cũng là Tinh Vực, vật liệu để ủ rượu quý hơn rất nhiều

Sau khi uống một ngụm rượu vào bụng, Dương Khai lập tức cảm thấy tốc độ vận chuyển thánh nguyên nhanh hơn mấy lần, rượu tựa như Linh dich, ngấm vào trong thân thể, ẩn sâu vào trong máu, dường như đang chờ đến lúc cần dùng đến sẽ bộc phát ra.

Ngụy Cổ Xương uống một ngụm lớn đầy sảng khoái, vẻ mặt thỏa mãn, lúc này mới giải thích với Dương Khai: - Ngụy mỗ làm ra được Quỳnh Ngọc Dịch này là do trước đây rất lâu trong một lần mạo hiểm đã chiếm được phương pháp ủ rượu, có thể nói cả U Ám Tinh ngoài Ngụy mỗ không có người thứ hai biết cách ủ rượu. Dương Khai huynh không nên xem thường loại rượu này, tuy rằng tu vi không tăng lên được bao nhiêu, nhưng uống rượu này trong một thời gian dài sẽ có hiệu quả khôi phục thánh nguyên. Hiện tại uống hết một vò này, ít nhất trong nửa tháng tiếp theo, nó đều có thể giúp Dương huynh khôi phục thánh nguyên.

Nghe hắn nói vậy, Dương Khai lập tức biết rõ phỏng đoán của mình vừa rồi là chính xác, chất rượu kia đúng là đang chờ đến lúc cần bộc phát, vội vàng nói: - Tại hạ không am hiểu về rượu lắm, thứ tốt như vậy lại để cho ta uống vào hơi phí của trời.

Ngụy Cổ Xương cười lớn: - Rượu ngon không có người chia sẻ cũng không tính là rượu ngon, Huyên Nhi không uống được rượu, Ngụy mỗ ở Ảnh Nguyệt Điện cũng chẳng có bằng hữu cùng chung chí hướng, bây giờ gặp được Dương huynh, có thể cùng Dương huynh thân mật trò chuyện quả thật là may mắn, Dương huynh không cần nói như vậy, nói vậy chính là không nể mặt của Ngụy mỗ đó.

Cũng không biết hắn là thật lòng hay là do Tiền Thông căn dặn, dù sao hiện tại Ngụy Cổ Xương và Dương Khai dường như rất hợp nhau.

- Vậy ta không khách khí. Dương Khai cười ha ha, học theo phong cách của Ngụy Cổ Xương, nốc một ngụm lớn, rồi giơ ngón cái lên nói một tiếng "hảo" với Ngụy Cổ Xương.

Đổng Huyên Nhi yên lặng ngồi bên cạnh, mỉm cười hạnh phúc, nhìn hai người Ngụy Cổ Xương và Dương Khai ngươi một ngụm ta một ngụm, khiến cho dung nhan vốn không tầm thường của nàng càng thêm xinh đẹp.

Cũng không biết là do rượu hay tức cảnh sinh tình, khiến Dương Khai âm thầm tưởng tượng, nếu giờ phút này cũng có Tô Nhan hoặc là Hạ Ngưng Thường ở đây, các nàng nhất định cũng sẽ giống như Đổng Huyên Nhi, yên lặng ngồi ở bên cạnh mình.

Đối với các nàng mà nói, chỉ cần có thể ở cùng nam nhân mà mình yêu thương, có lẽ dù trời có sập các nàng cũng sẽ không nhăn mày.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau