VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1156 - Chương 1160

Chương 1158: Cát Hùng ấm đầu.

Trong lòng Dương Khai đang bay xa, trên đài cao, mỹ phụ Đấu giá sư đã bắt đầu chủ trì đấu giá món bí bảo Hư cấp hạ phẩm đầu tiên....

Bởi vì nguyên nhân Lưu Viêm Sa Địa, bởi vì bí bảo Hư cấp thưa thớt, cho nên ngay cả Tụ Bảo Lâu một lần đưa ra triển lãm 12 món bí bảo, vẫn cứ không cản trở lòng nhiệt tình của các cường giả, ngược lại càng kích thích bọn họ quyết tâm phải có được.

Bí bảo Hư cấp hạ phẩm, chỉ có 12 món, bán xong là hết.

Dương Khai nghe được Lôi Đài Tông Phương Thiên Trọng trầm giọng kêu giá, cũng nghe được Chiến Thiên Minh Khúc Trường Phong tiêu sái đắc ý tăng giá, càng nghe được Doãn Tố Điệp Doãn Tố Điệp giọng như chuông reo, cũng có thanh niên tuấn kiệt thế lực khác tranh giành. Những nhân tài mới nổi như đều muốn mua được bí bảo Hư cấp hạ phẩm phòng thân, sớm chuẩn bị đi vào Lưu Viêm Sa Địa.

Bí bảo Hư cấp hạ phẩm giá khởi đầu 100 ngàn, lập tức được đẩy lên 600 ngàn, tiếng tăng giá vẫn không ngừng.

Dương Khai bỗng nhiên phát hiện mình đánh giá thấp sức mua của các đại tài chủ thế lực lớn U Ám Tinh, đánh giá thấp độ quý hiếm của bí bảo Hư cấp ở chỗ này. Vốn hắn tưởng một món Thánh Vương cấp thượng phẩm giá vài ba chục ngàn thánh tinh, Hư cấp hạ phẩm có thể bán được hai ba trăm ngàn đã khá lắm rồi.

Nhưng sự thật căn bản không có chuyện như thế.

Hư cấp hạ phẩm và Thánh Vương cấp thượng phẩm tuy rằng lệch một bậc, nhưng giá trị lại khác trên trời dưới đất.

Nghĩ kỹ càng, Dương Khai liền rõ ràng, những thế lực lớn này thật ra không thiếu sức mua sắm, nhiều năm tích lũy làm bọn họ có rất nhiều thánh tinh, bọn họ chỉ thiếu cơ hội gặp được thứ tốt. Một khi xuất hiện, coi như tiêu tốn bao nhiêu thánh tinh, bọn họ cũng sẽ không đau lòng.

Bí bảo Hư cấp hạ phẩm chính là thứ tốt như thế, ở trên U Ám Tinh, cấp bậc luyện khí sư cao nhất chỉ là Hư cấp hạ phẩm, nhưng bọn họ không thể nào luyện chế mỗi món bí bảo đều thành công được như Dương Viêm.

Cũng giống luyện đan, luyện khí sư trong lúc luyện chế bí bảo cũng có tỷ lệ hư hỏng cao, một khi hư hỏng, chẳng những không luyện chế ra bí bảo gì, ngay cả nguyên vật liệu cũng sẽ tổn thất hết.

Tỷ lệ hư hỏng nguyên vật liệu rất cao, tự nhiên khiến giá trị bí bảo Hư cấp cao mãi không xuống.

Món bí bảo Hư cấp hạ phẩm đầu tiên nhanh chóng đột phá giá trị 1 triệu thánh tinh, người hô giá dù đã giảm xuống nhiều, nhưng vẫn còn đang có người cân nhắc tăng giá.

Dương Khai vốn muốn xem thử bí bảo này có thể bán được bao nhiêu, bỗng nhiên biến sắc, khẽ nói với Dương Viêm và Vũ Y: - Huynh ra ngoài một chuyến, sẽ về ngay.

Hai nữ nhân ngạc nhiên liếc hắn, cũng không hỏi nhiều, chỉ khẽ gật đầu.

Dương Khai nhanh chóng rời phòng Bính số 13, đi thẳng ra ngoài Tụ Bảo Lâu, lại đứng một hồi trong cửa hàng đối diện Tụ Bảo Lâu, thế mới không lộ dấu vết đi vào trong đám đông bên tay trái.

Tuy rằng hắn luôn chú ý tiến triển trong hội đấu giá, nhưng vẫn không thả lỏng quan sát võ giả mua được bản đồ khiếm khuyết trước đó. 12 món bí bảo Hư cấp xuất hiện, khiến không khí trong đại sảnh đấu giá bành trướng, thừa dịp mọi người bị bí bảo Hư cấp thu hút chú ý, võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh lấy được bản đồ khiếm khuyết liền lén lút rời đại sảnh đấu giá.

Hiển nhiên hắn cảm thấy đây là cơ hội tốt để thoát thân!

Lúc trước hắn tốn 100 ngàn thánh tinh, kiên quyết muốn cướp lấy bản đồ khiếm khuyết này, đã thu hút nhiều người chú ý, nếu không phải sợ dẫn người chú ý, hắn đã sớm rời đi.

Nhưng bây giờ đi cũng đã trễ, võ giả như hắn căn bản không nên đi tranh giành tấm bản đồ khiếm khuyết đó.

Thần thức của Dương Khai ngang với cường giả Phản Hư Cảnh, muốn theo dõi một người thì tự nhiên là rất dễ dàng, tuyệt đối sẽ không cho hắn thoát khỏi tầm nhìn của mình. Hơn nữa Dương Khai còn phát hiện có không ít người tính toán giống mình, sau khi mình rời Tụ Bảo Lâu, từng người từng người võ giả lén lút đi ra, toàn bộ đều đi theo sau chủ nhân của bản đồ khiếm khuyết kia.

Dương Khai thật hết chỗ nói, vốn hắn tưởng ngoài mình ra thì không có bao nhiêu người chú ý võ giả kia, nhưng giờ thấy mới biết, không phải người ta không chú ý, mà là mọi người đều âm thầm chú ý.

Các thế lực đằng sau những người này đều cho rằng chủ nhân bản đồ khiếm khuyết kia không chỉ có một tấm, một khi có 2 tấm bản đồ khiếm khuyết, nói không chừng sẽ lấy được manh mối hữu dụng.

Sắc mặt Dương Khai tối sầm, tuy rằng không cách nào đi cướp bản đồ khiếm khuyết, nhưng bảo hắn bỏ qua thì không thể, dù sao Dương Viêm xác định là một tấm bản đồ khiếm khuyết, tạm thời chỉ có thể đi một bước tính một bước, liền đi theo ra ngoài Thiên Vận Thành.

Tuy rằng trên đường đi, chủ nhân bản đồ khiếm khuyết này cố ý che giấu hơi thở của mình, cố gắng giữ thần sắc bình thường, nhưng hắn chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh nho nhỏ, làm sao trốn thoát khỏi ánh mắt của đông đảo cao thủ.
Sau 1 nén nhang, hắn rời khỏi Thiên Vận Thành, ngay theo sau là từng bóng người bước theo.

Dương Khai tụt lại ở cúi cùng, tuy rằng có không ít người quét thần thức qua hắn, trong đó không thiếu Phản Hư Cảnh, nhưng không ai để ý tới tiểu nhân vật như Dương Khai.

50 dặm phía tây Thiên Vận Thành, sườn núi Lạc Mã.

Nơi này một mảnh hoang vắng, đồi núi đá tảng san sát, càng đi tới là một mảnh rừng đá, nơi này tuyệt đối là chỗ tốt cho giết người cướp của.

Cát Hùng không phải không chú ý tới có người đi theo mình, nhưng kể cả hắn chú ý tới cũng không cách nào thoát được, bởi vì hắn biết rõ vì sao những người này chú ý tới mình.

Chân hắn đang run rẩy, sắc mặt trắng bệch, hận không thể tát mình mấy bạt tai.

Lần này Tụ Bảo Lâu cử hành hội đấu giá ở Thiên Vận Thành, hắn không dễ dàng mới trả giá cao mua lại một tấm thẻ vào sân, cũng mang theo toàn bộ thánh tinh tích lũy nhiều năm, chính là chuẩn bị mua thứ tốt, tăng lên thực lực của mình.

Nhưng thứ tốt không mua được, lại quỷ thần xui khiến thế nào đi mua một tấm bản đồ khiếm khuyết, trời mới biết sao lúc đó mình bị máu dồn lên não, hô giá cao tới 100 ngàn thánh tinh.

Đây là toàn bộ tích lũy của hắn, cũng là tích lũy mấy đời ông cha của hắn.

Nếu cho hắn thêm một cơ hội nữa, Cát Hùng thề, mình tuyệt đối sẽ không đi xen vào vũng nước đục này, cái tấm bản đồ rách nát này ai thích thì mua, dù sao mình sẽ không mua.

Đáng tiếc, hiện tại mặc kệ hối hận thế nào cũng trễ rồi, đi trên sườn núi Lạc Mã, Cát Hùng cảm giác sống lưng lạnh lẽo, tựa như bốn phương tám hướng có vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình.

Hắn thậm chí không dám sinh ra ý tưởng tế ra Tinh Toa trốn đi xa, hắn khẳng định, một khi mình lấy ra Tinh Toa, khoảng khắc sau sẽ chết ở chỗ này.

Ngẩng đầu nhìn rừng đá cách đó 10 dặm, Cát Hùng dừng bước, không dám đi nữa. Đi vào nơi đó, cũng sẽ phải chết!

Cơn gió thổi qua, cuốn góc áo Cát Hùng bay phần phật, thần kinh căng thẳng sắp tan vỡ của Cát Hùng cuối cùng cũng đến cực hạn, bịch một cái quỳ mọp xuống, sau đó gào thét thảm thiết: - Các vị tiền bối tha cho vãn bối một mạng đi! Vãn bối nhất thời hồ đồ, đừng nên đi mua cái bản đồ khiếm khuyết gì kia, các ngài tha cho tôi một mạng đi, tôi vừa đột phá Thánh Vương Cảnh, còn chưa muốn chết đâu!

Tiếng gió rít thổi làm tiếng gào khóc của Cát Hùng trở nên lạc giọng, khiến chỗ hoang vắng này tăng thêm một chút âm trầm quỷ dị. Bốn phương tám hướng không có động tĩnh, Cát Hùng biết những người đó không phải sợ mình, mà là cố kỵ lẫn nhau!

Hắn không thể chịu nổi nữa, vội vàng móc nhẫn không gian của mình lấy ra tấm bản đồ khiếm khuyết kia, giơ lên cao, phe phẩy trong gió, tiếp tục hô to: - Bản đồ khiếm khuyết đang ở đây, các vị tiền bối mà muốn, cứ việc tới lấy, đừng lấy mạng của vãn bối là được!

Tuy rằng vẫn không có người xuất hiện, nhưng Cát Hùng cảm giác rõ ràng từng đạo uy áp vô hình từ bốn phương tám hướng bắn tới, toàn bộ đều quét qua tấm bản đồ khiếm khuyết trên tay hắn, nhanh chóng thu về.

Cát Hùng tiếp tục gào khóc xin tha, hồi lâu sau, hắn lại lớn giọng hô: - Các vị tiền bối, tôi đặt bản đồ khiếm khuyết ở chỗ này, các ngài có ai muốn cứ lấy, vãn bối xin cáo lui trước được chứ?

Vẫn không có người trả lời.

Cát Hùng hô to ba tiếng, thế mới tự lừa mình dối người nói: - Các ngài không có ý kiến, vậy vãn bối xin đi.

Nói xong, liền bỏ bản đồ khiếm khuyết xuống đất, cầm tảng đá đè lên, liền từ từ đứng dậy.

Hắn quay người lại, bỗng nhiên thấy một thanh niên đứng sau mình, làm hắn sợ đến quỳ phịch xuống. Thanh niên kia toàn thân bảo giáp vàng lưu chuyển quầng sáng, vừa nhìn là biết không phải hạng người thường, làm Cát Hùng hoảng sợ là hai cao thủ thần sắc lạnh lùng đứng đằng sau người thanh niên này, từ khí tức hai người lộ ra mà suy đoán, nhất định là hai vị cường giả Phản Hư Cảnh.

- Ngươi cho rằng đây là hội đấu giá, hô ba lần liền xong? Thanh niên này cười lạnh.

Cát Hùng vội vàng khoát tay nói: - Không dám không dám, thiếu gia nói đùa, nhưng tôi ở đây hô cả nửa buổi cũng không có ai để ý. Vị thiếu gia này, bản đồ khiếm khuyết tôi để ở đây, nếu ngài cần, cứ việc cầm, chỉ cần đừng giết tôi là được.

- Ngươi không có tư cách cò kè mặc cả với ta! Thanh niên kia không hề để ý, ra hiệu cho cường giả phía sau cầm lấy bản đồ khiếm khuyết kia.

Vốn hắn không muốn ra sớm như thế, bởi vì trên sườn núi Lạc Mã này mai phục tối thiểu 30 người, nhưng nhìn tên võ giả Thánh Vương Cảnh gan nhỏ như chuột này sắp đi thật, hắn vẫn không nhịn được, là người đi ra đầu tiên.

Một vị Phản Hư Cảnh đằng sau hắn đi lên, cầm lên bản đồ khiếm khuyếtm kiểm tra một phen, gật đầu nói: - Là tấm xuất hiện trên hội đấu giá.

Vừa nói, vừa đưa bản đồ khiếm khuyết cho thanh niên này.

Thanh niên này nhận lấy, thuận tay ném vào nhẫn không gian, nhìn Cát Hùng nói: - Đưa nhẫn không gian của ngươi cho ta xem!

- Hả? Cát Hùng ngây ra một chút, tự như lần đầu đụng phải ăn cướp, tuy rằng không cam lòng, nhưng lại không dám chống cự, ngoan ngoãn tháo nhẫn không gian đưa cho thanh niên kia.

Thanh niên này dùng thần thức quét qua nhẫn không gian, sắc mặt lập tức sa sầm, giận dữ quát: - Ngươi không có tấm bản đồ khiếm khuyết khác?

- Tôi đâu nói là có... Cát Hùng yếu ớt giãi bày.

- Khốn kiếp! Thanh niên này giận dữ, đạp vào bụng Cát Hùng, đạp hắn lăn ra đất, nghiến răng nói: - Ngươi không có tấm bản đồ khiếm khuyết khác, sao lại còn muốn đấu giá?

- Nữ nhân rất xinh đẹp kia không phải đã nói trong bản đồ khiếm khuyết này chứa đựng tài phú kinh thiên, công pháp đỉnh cấp cùng bí bảo hay sao? Cát Hùng ủy khuất chết được, chính vì tin vào lời của mỹ phụ Đấu giá sư, hắn mới nóng đầu lên liền ra giá 100 ngàn.

- Cô ta nói là ngươi tin ngay?

Thần sắc thanh niên hung ác, trầm giọng quát: - Hơn nữa ngươi cho rằng dựa vào một tấm bản đồ khiếm khuyết này là có thể tìm được manh mối?

Cát Hùng khẽ gật đầu, bộ dáng như là đương nhiên.

Chương 1159: Lần sau đừng mua đồ Bậy bạ.

Thanh niên hết biết nói gì, trong mắt đầy sát khí, hận không thể đập chết ngay tên Cát Hùng ngu xuẩn này, chính vì hắn ngu ngốc tăng giá bậy bạ, làm cho mình cũng chạy ra hóng gió. Nào ngờ hắn lại không có tấm bản đồ khiếm khuyết khác, sát khí trong mắt càng tăng thêm, chậm rãi nhấc một tay lên, lưu chuyển thánh nguyên, dần dần ngưng tụ thành hình lưỡi kiếm.

Cát Hùng khóc rống không ngừng, dập đầu như giã tỏi, không ngừng cầu khẩn.

Không chờ thanh niên này ra tay, một vị Phản Hư Cảnh đằng sau bỗng nhỏ giọng nói: - Thiếu gia, không thể giết hắn.

Thanh niên kia sửng sốt, hỏi:

- Vì sao?

- Giết hắn rồi, không có đối chứng, người ta sẽ cho rằng chúng ta lấy được 2 tấm bản đồ khiếm khuyết, được một tấm bản đồ thì không có gì, nhưng nếu được 2 tấm thì to chuyện!

Thanh niên nghe vậy, nghĩ lại một hồi, cuối cùng hiểu ra, không nhịn được mắng một tiếng, hung hăng đạp Cát Hùng một cái, ném nhẫn không gian kia vào mặt hắn, thế mới nghênh ngang bước đi.

Bất ngờ, là không có ai ngăn cản.

Chờ cho người thanh niên kia cùng hai vị Phản Hư Cảnh đi không lâu, lại có một người đi ra từ chỗ ẩn nấp, đi tới chỗ Cát Hùng nhũn lăn ra đất, tè cả ra quần, cau mày hỏi mấy câu.

Cát Hùng thành thật trả lời.

Người kia lại nhặt lên nhẫn không gian lăn dưới đất, kiểm tra một phen, chầm chậm lắc đầu, có vẻ rất thất vọng, ném trở xuống đất, nhanh chóng bỏ đi.

Người thứ ba đi ra, làm giống y người thứ hai, sau đó là người thứ tư, thứ năm...

Trải qua chênh vênh to lớn từ sống đến chết, tâm tình của Cát Hùng có vẻ bình ổn hơn, nhưng liên tục bị những cường giả có thân phận địa vị thực lực đều vượt xa mình tra hỏi, hắn vẫn còn sợ hãi không yên. Cũng may những người này chỉ hỏi hắn mấy câu, tra xét nhẫn không gian liền bỏ qua cho hắn, không có ý muốn lấy mạng hắn, lại không có ý cướp đồ trong nhẫn không gian.

Nửa canh giờ sau, Dương Khai là người bước ra cuối cùng.

Cát Hùng đã quen với tràng cảnh này, không chờ Dương Khai hỏi, liền mở miệng nói một mạch: - Tôi không có tấm bản đồ khiếm khuyết thứ hai, tôi chỉ nghe nữ nhân xinh đẹp kia nói, nghĩ rằng có được bản đồ khiếm khuyết thì sẽ tìm được tài phú khổng lồ, bí bảo đỉnh cấp cùng võ kỹ, nên mới đi mua. Nhẫn không gian ở trên mặt đất, ngài muốn thì cứ tự mình kiểm tra, chỉ cần đừng giết tôi là được!

Dương Khai thở dài, cũng không có lòng dạ đâu mà điều tra nhẫn không gian của hắn.

Đã nhiều người tới xem qua, nếu bên trong thật có tấm bản đồ khiếm khuyết thứ hai, vậy không thể nào không bị phát hiện.

- Lần sau đừng mua đồ bậy nữa. Dương Khai vừa tức vừa buồn cười nói.

Mấy chục người đi theo sau, ai không phải hạng người tâm cơ thâm trầm, nhưng mọi người đều bị Cát Hùng đánh lừa. Cũng không phải nói Cát Hùng biễu diễn giỏi cỡ nào, chỉ là không ai ngờ cái tên này là hạng khờ khao, dễ dàng tin lời mỹ phụ Đấu giá sư kia.

Cát Hùng không ngừng gật đầu: - Về sau tôi không bao giờ mua đồ trên hội đấu giá nữa.

- Đi đi! Dương Khai phẩy tay: - Lần này không có người giết ngươi, là ngươi lớn mạng, lần sau thì không chắc được.

- Vâng vâng vâng! Cát Hùng tràn đầy cảm kích, nhặt lấy nhẫn không gian, ù té bỏ chạy. Hắn thật bị dọa sợ, ngay cả Dương Khai là võ giả cùng cảnh giới với hắn mà cũng không nhìn ra, bằng không sao lại khách khí với Dương Khai như thế.

Chạy thẳng đi thật xa, Cát Hùng mới tế ra Tinh Toa của mình, lảo đảo bay đi. Trong mơ hồ, Dương Khai dường như còn nghe được tiếng khóc sợ hãi của hắn.

Tấm bản đồ khiếm khuyết xuất hiện trên hội đấu giá chạy một vòng, bị người thanh niên xuất hiện đầu tiên cướp lấy, điều này làm Dương Khai rất buồn bực. Bây giờ thực lực của hắn thấp kém, tự nhiên không thể đi cướp lại tấm bản đồ khiếm khuyết kia.

Sở dĩ những người khác không cướp, là bởi mọi người đều biết một tấm bản đồ khiếm khuyết thì vô dụng, bằng không bọn họ đã sớm ra tay trên hội đấu giá, làm sao để cho Cát Hùng mua được? Hơn nữa chỉ sợ thanh niên kia cũng có chút lai lịch, bọn họ tự nhiên sẽ không vì một tấm bản đồ khiếm khuyết vô dụng mà đi đắc tội thế lực sau lưng hắn. Hiện tại xem ra, bản đồ khiếm khuyết đó còn không bằng ở trên tay Cát Hùng, bị thanh niên kia cầm đi, Dương Khai xem chừng trong thời gian ngắn cũng không có cách nào tìm lại được. Cũng may đã ghi nhớ kỹ dung mạo của đối phương, chờ sau này lại nghĩ cách cũng không muộn.

Trầm ngâm một hồi, Dương Khai quay về Thiên Vận Thành, đi thẳng vào Tụ Bảo Lâu.

Trong phòng Bính số 13, Dương Khai đẩy cửa phòng bao, ngồi vào ghế của mình, bưng linh trà uống một ngụm, nhìn Vũ Y cùng Dương Viêm đều chìm đắm trong hưng phấn, không nhịn được hỏi: - Đấu giá bí bảo thế nào rồi?

- Huynh đã trở lại? Vũ Y cùng Dương Viêm tựa như mới thấy được Dương Khai, Vũ Y cười rạng rỡ: - Giá trị ngoài dự liệu, mỗi một món bí bảo đều bán ra giá hơn triệu, hiện tại đang đấu giá Song Xoa Thứ!

- Ồ? Dương Khai ngẩng đầu nhìn xuống dưới, quả nhiên thấy bên cạnh mỹ phụ Đấu giá sư đang đặt Song Xoa Thứ cuối cùng, làm hắn bất ngờ, là không có ai ra giá.

- Giá bao nhiêu rồi? Dương Khai thầm nghĩ bí bảo như vậy không thể nào lại bị bỏ qua.

- 2.1 triệu! Vũ Y phấn chấn đáp, không đợi Dương Khai hỏi tiếp, đã chủ động giải thích: - Cấp bậc Song Xoa Thứ đã gần tới Hư cấp trung phẩm, tốt hơn 11 món trước đó, cho nên giá cao hơn rất nhiều, xem ra người ở đây đều biết hàng.

Đúng lúc này, mỹ phụ Đấu giá sư lớn tiếng hô lên: - 2.1 triệu lần 1, 2.1 triệu lần 2, 2.1 triệu lần 3! Bán ra, chúc mừng vị ở phòng Ất số 3 mua được Linh Lung Song Xoa. Thiếp thân chúc ngài có thể tung hoành phát huy ở Lưu Viêm Sa Địa, thắng lợi trở về!

Mỹ phụ cười hì hì nói mấy lời tràng cảnh, cho cung nữ Tụ Bảo Lâu nâng khay ngọc đưa Linh Lung Song Xoa đến phòng Ất số 3.

- Hả, Ất số 3, không phải Lưu Ly Môn sao? Dương Khai ngạc nhiên, hắn nghĩ rằng món Linh Lung Song Xoa này sẽ bị Lưu Ly Môn Doãn Tố Điệp mua lấy, dù sao nó là bí bảo thích hợp cho con gái sử dụng. Nhưng hắn nhớ Doãn Tố Điệp ở trong trong phòng Giáp số 1 của Lưu Ly Môn.

- Tại sao phải là Lưu Ly Môn? Vũ Y không rõ ràng.

- Không có gì. Dương Khai cười khẽ.

Dương Khai ra ngoài dạo một vòng, đợt 12 món bí bảo Hư cấp hạ phẩm đã đấu giá xong, tiếp theo lại là đấu giá đan dược, hơn nữa cũng là đan dược Hư cấp hạ phẩm!

Tụ Bảo Lâu vì hội đấu giá lần này coi như đã làm đủ chuẩn bị, cũng nhận định Lưu Viêm Sa Địa sắp mở ra, các thế lực lớn sẽ không tiếc xài tiền, chỉ cần có thứ tốt, không lo không bán được giá cao. Cho nên đấu giá xong bí bảo Hư cấp hạ phẩm, lập tức cho ra sân đan dược Hư cấp hạ phẩm, lại một lần nữa hâm nóng bầu không khí trong đại sảnh đấu giá. Dương Khai mới hiểu sâu sắc trình độ đắt đỏ của đan dược Hư cấp, một lọ 10 viên Khang Sinh đan có thể nhanh chóng bổ sung thánh nguyên, chỉ bán được 600 ngàn, chia ra chừng 60 ngàn một viên.

Sắc Vi đan có thể dùng trị thương, cũng một lọ 10 viên, nhưng còn đắt hơn Khang Sinh đan, giá chừng 730 ngàn một lọ.

Kinh Lạc đan có thể chữa trị kinh mạch, giá 800 ngàn một lọ 5 viên.

Đắt nhất phải là Băng Tuyết đan có thể giúp võ giả xua tan hơi nóng, 1.1 triệu mỗi lọ!

Lưu Viêm Sa Địa hơi nóng khắp nơi, Băng Tuyết đan có rất nhiều tác dụng ở trong đó, coi như khắc chế nhiệt độ bên trong, cho nên vật này vừa xuất hiện, đã bị các thế lực lớn điên cuồng tranh giành. Có 5 lọ, lọ sau bán ra được giá cao hơn lọ trước!

Đan dược không giống bí bảo, bí bảo chỉ cần không hư hỏng thì có thể sử dụng vô số lần, nhưng đan dược ăn rồi là hết. Các thế lực lớn vì đi vào Lưu Viêm Sa Địa, gần như không tiếc vốn gốc, nếu là ở bình thường, những đan dược Hư cấp này dù quý giá, nhưng không thể xuất hiện giá cao đến vậy.

Nhưng mà dưới thiên thời địa lợi, Tụ Bảo Lâu mạnh mẽ bán ra những đan dược này với giá cao gấp 3-4 lần.

Mỹ phụ Đấu giá sư đứng ở trên đài cười như hoa nở, sắc mặt đỏ hồng.

Chừng 1 canh giờ, các đan dược Hư cấp hạ phẩm mới ban xong, mỗi một thế lực trong phòng bao đều có thu hoạch ít nhiều, coi như mọi người đều vui.

Trong lúc mọi người đang nghĩ rằng hội đấu giá lần này sẽ tuyên bố kết cục, mỹ phụ Đấu giá sư lại yêu kiều lên tiếng: - Các vị xin yên tĩnh một lát, tiếp theo sẽ là vật đấu giá áp trục hội đấu giá lần này, do Tụ Bảo Lâu chuẩn bị...

Hai chữ áp trục vừa vang lên, toàn đại sảnh đấu giá lặng ngắt, chỉ nghe những tiếng thở dốc nặng nề. Vô số ánh mắt tập trung vào người mỹ phụ Đấu giá sư, một số ít võ giả nhạy bén còn phát hiện giọng của mỹ phụ hơi run lên, tức thời liền hiểu vật đấu giá áp trục lần này dường như rất ghê gớm.

- Bởi vì chuyện liên quan trọng đại, cho nên vật đấu giá áp trục lần này sẽ do Nhan Bùi đại quản sự Tụ Bảo Lâu tự mình chủ trì. Xin mời Nhan quản sự! Mỹ phụ nói xong, liền lùi sang một bên nhường chỗ, cười hì hì nhìn sang phía khác.

Nhan Bùi mặt tối đen, thần sắc lạnh lùng, sải bước đi từ hướng kia ra ngoài.

- Lại do Nhan Bùi tự mình chủ trì! Chẳng những đại sảnh đấu giá xôn xao, ngay cả các phòng bao cũng vang lên tiếng hô.

Nhan Bùi mặt già đen thui, rán sành ra mỡ, được xưng là Đấu giá sư Tụ Bảo Lâu tâm địa xấu nhất, thủ đoạn tàn nhẫn nhất. Lúc trước mỗi lần hắn chủ trì đấu giá, đều sẽ làm thịt những người đấu giá thật đau, những năm qua Nhan Bùi lớn tuổi dần, địa vị tăng lên, đã rất ít lộ mặt trên hội đấu giá.

Không thể ngờ đã nhiều năm không chủ trì đấu giá, lần này Nhan Bùi lại tự mình ra tay.

Ai cũng biết, nếu ông ta xuất hiện, vậy hội trường đấu giá sẽ thành một mảnh gió tanh mưa máu, nhất thời các đại nhân vật trong phòng bao đều chua xót, lén lút vuốt nhẫn không gian, thở dài than ngắn, âm thầm lo lắng cho thánh tinh bên trong.

- Không ngờ vật kia lại có thể thành hàng áp trục! Trong phòng Bính số 13, Vũ Y cùng Dương Viêm liếc nhau, hưng phấn muốn nhảy dựng lên.

Không nói tới cấp bậc bí bảo đó, chỉ riêng hàng áp trục, cũng đã nâng cao giá trị của nó, hai nàng đã có thể tưởng tượng được, sau hội đấu giá lần này, bản thân mình sẽ thành đại phú bà.

Dương Viêm thì đang tính toán mình nên mua bao nhiêu nguyên vật liệu quý.

Phòng bao Giáp số 5, là thuộc Ảnh Nguyệt Điện, lúc này bên trong ngoài Tiền Thông ra, còn có 5-6 đệ tử trẻ tuổi, những người này đều là nhân tài mới nổi của Ảnh Nguyệt Điện.

Chẳng qua có tư cách ngồi bên cạnh Tiền Thông, thì chỉ có một nam một nữ. Nam hình thể cao lớn, hai mắt nội liễm thần quang, rõ ràng là võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh. Còn nữ thì dáng người yểu điệu, thân hình quyến rũ, mặt mũi như tranh vẽ, thanh tú xinh đẹp, cũng là Thánh Vương tam tầng cảnh. Tuy nhiên khí tức của nàng không nội liễm được như nam nhân kia, còn hơi tuôn trào phóng ra, rõ ràng là bởi vì vừa đột phá không lâu.

Chương 1160: Đả Long Tiên.

Một nam một nữ thân phận rõ ràng không thấp trong Ảnh Nguyệt Điện, không thì cũng không thể ngồi bên cạnh Tiền Thông. Khi mấy đệ tử trẻ tuổi khác đứng bên cạnh đang hướng mắt nhìn về hai người bọn họ, dường như có chút ngưỡng mộ.

- Tiền trưởng lão, quan hệ giữa ngài và Nhan Bùi không tệ, ngài có biết vật phẩm áp trục lần này rốt cuộc là gì không? Một nữ đệ tử đứng bên cạnh tò mò lên tiếng hỏi. Tiền Thông sắc mặt nghiêm túc, dường như không nghe thấy nữ đệ tử kia nói. Thấy dáng vẻ này của hắn, mọi người đều không khỏi nín thở, càng cảm thấy vật phẩm áp trục kia không giống bình thường. Trưởng lão nhất định là biết chút nội tình, bằng không cũng không thần sức trầm ngâm như vậy. - La Khánh! Tiền Thông bỗng nhiên gọi một tiếng.

- Có đệ tử. La Khánh luôn đứng ở bên cạnh vội vàng tiến lên. - Ngươi gom được bao nhiêu thánh tinh về? La Khánh vội cung kính trả lời: - Đệ tử cẩn thận tuân theo căn dặn của trưởng lão, tổng cộng gom được 50 triệu thánh tinh. Nhưng phần lớn là từ tông môn đưa tới. - 50 triệu Cặp mắt Tiền Thông hơi híp lại. - Chỗ ta vẫn còn gần 30 triệu, chúng ta có khoảng 80 triệu thánh tinh. Trong phòng, đại đa số mọi người đều lộ vẻ sợ hãi. Dù bọn họ xuất thân từ Ảnh Nguyệt Điện, địa vị ở tông môn không thấp. Nhưng 80 triệu thánh tinh mấy chữ này vẫn khiến bọn họ cảm thấy kinh hãi. Càng làm cho bọn họ kinh hãi vạn phần chính là, Tiền Thông lại tự lẩm bẩm một câu:
- Cũng không biết có đủ không nữa! Nữ nhân có khuôn mặt thanh tú ngồi ở bên cạnh Tiền Thông cuối cùng không kiềm được lên tiếng hỏi: - Sư phụ, vật phẩm áp trục này rốt cuộc là gì? Đến 80 triệu, con số lớn như vậy đều không đấu giá được sao? Không chỉ nàng tò mò, ngay cả một nam nhân khuôn mặt tuấn tú tài hoa khác cũng rất hiếu kì, quay đầu nhìn về phía Tiền Thông, kỳ vọng có thể giải thích đôi chút. Hội đấu giá bắt đầu đến bây giờ, vật phẩm quý nhất cũng chỉ là Lung Linh Song Thoa được bán ra trong hội đấu giá cũng chỉ 2.1 triệu thánh tinh mà thôi. Chẳng lẽ vật phẩm áp trục không phải là bí bảo Hư Vương cấp? Nếu thực sự là bí bảo Hư Vương cấp, 80 triệu làm sao không đủ chứ, nhưng thứ này Tụ Bảo Lâu sưu tập từ nơi nào? - Các ngươi không hiểu!

Tiền Thông cười khổ sở một tiếng. - 80 triệu thấy thì không ít. Nhưng chỉ sợ người khác có được. Ảnh Nguyệt Điện ta nói ra cũng tính là một thế lực lớn trong U Ám Tinh. Nhưng vẫn có chút chênh lệch so với ba đại thế lực đứng đầu là Lôi Đài Tông, Tinh Đế Môn, Chiến Thiên Minh. Cho dù là Lưu Ly Môn, Ly Hỏa Giáo, Song Tâm Cốc, Phiêu Miểu Điện, những thế lực này cũng mạnh hơn chúng ta, ta sợ bọn họ gom thánh tinh. - Sư phụ, vật kia rốt cuộc là gì? Cô gái thanh tú lại hỏi lần nữa. - Tự mình xem đi. Tiền Thông không có tâm trạng trả lời. Bởi vì dù cho trả lời, nhóm tiểu bối này cũng không chắc có thể nhận thức được giá trị những thứ kia, chờ đến lúc mọi người bắt đầu liều mạng huyết chiến thì giải thích, bọn chúng càng dễ lý giải. Mọi người trong phòng không nói nhiều nữa, đều nhìn về phía đài đấu giá. Nhan Bùi mặt đen kia đang đứng ở đó, đưa mắt quan sát bốn phía, cất cao giọng nói: - Lão phu Nhan Bùi cảm tạ chư vị tới tham dự hội đấu giá lần này của Tụ Bảo Lâu ta. Hội đấu giá tiến triển đến bây giờ, lão phu có thể nói là coi như hài lòng. Duy nhất một điều khiến lão phu không hài lòng chính là chư vị đậy ví tiền chặt quá. Lão phu hy vọng chư vị có thể đem khí phách và hòa khí của thế lực lớn đại tông môn ra, không cần giữ thể diện cho người khác, cũng không cần giữ thể diện cho Tụ Bảo Lâu ta. Nhìn trúng thứ gì, dù cho táng gia bại sản thì đã làm sao? Chỉ cần chộp đến tay là được rồi. Lời nói thẳng thắn của Nhan Bùi nói ra, các cao thủ trong phòng thấy hơi lạnh đưa thẳng tới. Lão mặt đen này dụng ý bất lương, nghe khẩu khí của hắn thật giống như bản thân muốn khiến mọi người táng gia bại sản mới thôi. Thực sự là quá ác độc, thậm chí trong đầu không ít người đã có ý nghĩ lập tức rời khỏi mảnh đất thị phi này. Nếu lưu lại nữa, làm không tốt thì thực sự là phải táng gia bại sản. Nhan Bùi cũng không cho bọn họ cơ hội, tiếp tục nói: - Không nói nhiều lời, bây giờ giới thiệu một chút vật phẩm áp trục hội đấu giá lần này! Hắn vung tay lên, lập tức một nữ nhân nâng khay ngọc đi tới, trên khay ngọc kia còn che một mảnh vải đỏ, khiến những người khác trông mòn con mắt, cũng không rõ bên trong rốt cuộc là thứ gì, khiến mọi người giận đến nghiến răng. Cô gái bưng hộp ngọc đi tới đứng trước mặt Nhan Bùi, Nhan Bùi cao giọng nói: - Chư vị mở to mắt nhìn cho rõ Nói xong, vén mảnh vải đỏ, trên khay ngọc hiện ra một trường tiên màu đỏ. Trường tiên kia tạo hình thanh thoát, khúc uốn giống như đuôi bò cạp, liên kết chặt chẽ, không hề có khe hở, trên đỉnh giống như gai xương, còn lấp lánh ánh hào quang xanh biếc, vừa nhìn đã biết ngay gai xương kia rất độc. - Đả Long Tiên! Nhan Bùi cao giọng hô.

Phòng Bính số 13, Dương Khai vừa uống một ngụm trà, nghe thấy Nhan Bùi đặt cho trường tiên màu đỏ này một cái tên, suýt chút nữa phun cả nước trà ra ngoài. Song Xoa Thứ trước bị Tụ Bảo Lâu đặt tên Linh Lung Song Xoa cũng coi tàm tạm, không hay cũng không khó nghe, bình thường mà thôi. Trường tiên màu đỏ này lại bị Nhan Bùi gọi là Đả Long Tiên, thật là khí phách mười phần, da mặt lão mặt đen thật dày mà, tên này cũng dám đặt. Bốn phương tám hướng truyền đến ánh mắt rừng rực, vô số thần thức đã quét tới, bên trong đại sảnh phòng bao vang lên thanh âm nghị luận. Nhan Bùi trầm giọng nói: - Đây là một bí bảo Hư cấp trung phẩm thứ thiệt. Theo chư vị đại sư giám sát kiên định của Tụ Bảo Lâu ta, nguyên liệu chủ yếu của trường tiên này dùng đuôi yêu thú bậc chín Xích Vĩ Tử Giáp, phụ với nhiều khoáng thạch Hư cấp luyện chế thành. Hư cấp trung phẩm ý nghĩa như thế nào lão phu cũng không muốn nói nhiều, trong lòng chư vị cũng rõ, đây là tác phẩm đã vượt qua trình độ luyện khí của U Ám Tinh ta. Trường tiên này dài hơn hai trượng một thước, dẫn vào trong thánh nguyên có thể biến đổi dài ngắn, dễ điều khiển theo ý muốn. Khó nhất chính là, đại sư luyện chế Đả Long Tiên này hoàn toàn giữ lại độc của đuôi nhọn Xích Vĩ Tử Giáp, mặc dù có chút lo ngại với âm độc này, nhưng lại càng tăng thêm uy lực lớn cho Đả Long Tiên. Nhan Bùi vừa nói vừa cầm Đả Long Tiên trên khay ngọc lên. Trên đài cao ném ra từng đạo tiên ảnh (dấu roi), khiến mọi người đều cảm nhận được uy năng của thứ gọi là Hư cấp trung phẩm! Quả nhiên, vừa thấy uy thế của Đả Long Tiên này, nhịp thở rất nhiều người đều trở lên gấp gáp. Giỡn một lúc, Nhan Bùi lại đặt Đả Long Tiên trở về chỗ cũ. Lúc này, trong phòng Giáp số 1 vang lên giọng của một người: - Nhan quản sự, đây là thứ lão nói phải khiến chúng tôi táng gia bại sản sao? Bí bảo Hư cấp trung phẩm mặc dù khó có được, nhưng cũng không đủ khiến chúng tôi bị gân thương xương gãy. Ta còn tưởng rằng lần này Tụ Bảo Lâu sưu tập một bí bảo Hư Vương cấp. - Đúng vậy, đúng vậy, khiến ta chờ mong như vậy, không ngờ chỉ là một bí bảo Hư cấp trung phẩm. Nhan Bùi đứng ở đó, hình như không nghe thấy, chỉ có khóe miệng cười lạnh. Người trong các phòng lớn đều là biết tin trước, thế nên mới biết ra lệnh cho người đi gom góp thánh tinh. Nhưng Tụ Bảo Lâu lần này rốt cuộc sẽ đem vật phẩm quý giá gì ra để đấu giá, lại không có ai biết. Đây dù sao cũng là cơ mật, Nhan Bùi sẽ không truyền bá bốn phương, hắn cũng tin với sự tinh sáng của Tiền Thông cũng sẽ không thể nào tiết lộ phong thanh gì cho người bên ngoài. Mỗi nhà bọn họ đều gom lượng lớn thánh tinh, bây giờ lại chỉ có một bí bảo Hư cấp trung phẩm, đương nhiên khiến người khác có chút thất vọng, trong lòng cảm thấy bản thân có chút làm chuyện nhỏ thành chuyện lớn. Nhưng bí bảo này vẫn nên tranh giành, đẳng cấp Hư cấp trung phẩm kia dù cho mình không giành được, cũng phải cố sức nâng giá lên, khiến người khác không dễ dàng. Trong lúc nhất thời, trong lòng mọi người đều ôm ý nghĩ sợ người khác không tốt với mình, âm thầm chờ đợi. Nhan Bùi lại nói một câu khiến người khác thổ huyết: - Bí bảo này thích hợp sử dụng cho nữ giới nhất, dù bản thân không dùng được, mua về tặng cho cô gái trong lòng ngưỡng mộ cũng rất tốt. Lão phu có thể đảm bảo, nam nhân mua vật này nhất định ôm được mỹ nhân về. - Già mà không tôn nghiêm! Trong phòng bao Lưu Ly Môn, Doãn Tố Điệp nghiến răng mắng nhỏ. Sở dĩ vừa rồi nàng không ra tay tranh đoạt chính là vì chờ xem sau đó có thứ tốt hơn không. Quả nhiên bây giờ lại xuất hiện một Đả Long Tiên, nàng đã âm thầm quyết định chủ ý phải cướp được Đả Long Tiên vào tay mình. Nàng cũng tin rằng dựa vào khí chất của mình, một khi ra giá, thì sẽ khiến nhiều người lặng lẽ rút lui, không muốn cùng nàng tranh đoạt. Nhưng không nghĩ tới Nhan Bùi lại nói ra lời như vậy, đây không phải vô duyên vô cớ vì nàng mà kéo thêm rất nhiều đối thủ cạnh tranh sao? Một phu nữ trung niên đứng bên cạnh Doãn Tố Điệp nắm lấy tay nàng vỗ vỗ nhè nhẹ: - Yên tâm, chúng ta sẽ đoạt được. - Cảm ơn Nhị Nương nhiều! Doãn Tố Diệp nở nụ cười ngọt ngào. - Đả Long Tiên, giá quy định 1 triệu, mỗi lần tăng giá không được ít hơn 100 ngàn, chư vị ra giá đi! Nhan Bùi đã nói nên điều cần nói rồi, nên khuấy động cảm xúc cũng khấy động rồi, bây giờ dĩ nhiên là lúc nhìn người khác liều mạng huyết chiến. Đây là phân đoạn hắn thích xem nhất, mỗi lần kẻ khác liều mạng huyết chiến, hắn đều tâm tính thoải mái, cảm giác mình trẻ ra nhiều tuổi. Tiếng nói của hắn vừa đưa xuống, trong các phòng bao lớn lập tức liền vang lên tiếng tiếng đấu giá. - 1 triệu một trăm! - 1 triệu ba trăm! - 1 triệu năm trăm! - 2 triệu -.. Các cường giả vừa rồi còn không ngừng làm giảm uy tín Đả Long Tiên này dường như quên hết lời của chính mình, mắt đỏ lên tranh đoạt, tham gia không chỉ có các nhân vật lớn có máu mặt của các thế lực lớn mà còn có một vài nhân tài mới xuất hiện. - Ta ra 2 triệu một trăm! Khúc Trường Phong của Chiến Thiên Minh ra giá luôn là dương dương tự đắc, dường như trời sinh cao hơn người một bậc, dường như hắn ra giá sau người khác nên nhường một chút.

- Hừ! Hai triệu ba! Cũng luôn đối chọi gay gắt với Khúc Trường Phong là Phương Thiên Trong của Lôi Đài Tông, thế lực xuất thân của hai người đều là một trong những thế lực đứng đầu của U Ám Tinh, thực lực và danh tiếng cũng sàn sàn như nhau, không ai e ngại ai. - Phương huynh, ngươi mua Đả Long Tiên về làm gì? Ngươi dùng nó lại không hợp, không phải lãng phí tiền tài sao? Khúc Trường Phong cười ha hả, khinh thường và tiếp tục tăng giá: - Hai triệu năm trăm! - Ta không thể dùng, ngươi thì có thể dùng? Hai triệu tám trăm! Phương Thiên Trọng không nhường chút nào. - Ta mua rồi đương nhiên là tặng người. Nghe nói Doãn sư muội của Lưu Ly Môn thiếu một bí bảo thuận tiện, tiểu đệ vừa lúc mượn hoa hiến phật, 3 triệu! Đây rõ ràng là bày tỏ tình cảm rồi, hơn nữa còn là trước mặt cường giả các thế lực lớn của U Ám Tinh bày tỏ tình cảm, lập tức tạo nên một loạt âm thanh thở dài. Trong phòng bao Lưu Ly Môn, phụ nữ trung niên kia sắc mặt lạnh lùng, biểu hiện của Doãn Tố Diệp cũng là rất không vui. Nàng không muốn vì chuyện ngày hôm nay mà bị mọi người truyền ra tai tiếng gì, lập tức mềm giọng nói: - Hảo ý của Khúc sư huynh, lòng Tố Điệp đã nhận, nhưng Đả Long Tiên này nếu như ta muốn, sẽ tự đấu giá, 3 triệu hai!

Chương 1161: Liều mạng huyết chiến.

Doãn Tố Diệp vốn không muốn ra giá sớm như vậy, bởi vì nàng thật tâm thích Đả Long Tiên kia. Bí bảo đẳng cấp Hư cấp trung phẩm nàng chưa từng có, lần này vào Lưu Viêm Sa Địa, ai biết sẽ gặp nguy hiểm gì. Có bí bảo như vậy, an toàn bản thân cũng gia tăng rất nhiều. Nhưng Khúc Trường Phong không có mắt lại đem đề tài dẫn tới mình, thực sự khiến Doãn Tố Điệp bực tức vô cùng. Cho dù nàng không muốn ra gía cũng phải ra giá. Lưu Ly Môn tuy rằng không lớn mạnh bằng Chiến Thiên Minh, nhưng vẫn có năng lực mua một bí bảo Hư cấp trung phẩm, không cần Khúc Trường Phong làm mưa làm gió khắp thành, làm hỏng uy danh của tông môn cùng danh dự của bản thân. Doãn Tố Điệp vừa ra giá, ai cũng biết là nàng nghĩ như thế nào, rõ ràng là không muốn chấp nhận người tình Khúc Trường Phong này. Trong lúc nhất thời không ít người nhìn có ý sâu xa về phía phòng bao Chiến Thiên Minh, lộ ra vẻ mặt hả hê.

Nhưng Khúc Trường Phong thật ra không chút phật lòng, cất cao giọng nói: - Nếu Doãn sư muội tự mình muốn đấu giá, Khúc mỗ sẽ không làm thay việc người khác nữa. Chúc sư muội mua được bảo vật, cũng xin chư vị ra tay lưu tình. Doãn sư muội khó khăn mới đấu giá một lần, đừng làm cho nàng thất vọng. Hắn nói tùy ý, nhưng hắn nửa cứng rắn nửa mềm giọng vẫn khiến rất nhiều người không vui. Không vui cũng không có cách nào, ai bảo người ta là người của Chiến Thiên Minh, có thể so sánh cung Chiến Thiên Minh, chỉ có Lôi Đài Tông cùng Tinh Đế Môn, ba thế lực này mới được công nhận là thế lực lớn mạnh nhất U Ám Tinh. Quả nhiên, sau khi Khúc Trường Phong nói xong, tiếng huyên náo trong sảnh bỗng không có người tăng giá nữa, ngay cả Phương Thiên Trọng một mực đối chọi gay gắt cùng hắn cũng không lên tiếng. Trong phòng bao của Ảnh Nguyệt Điện, gương mặt của hai cô gái thanh tú xao động nhìn Đả Long Tiên. Tiền Thông liếc nhìn nàng một cái, lên tiếng hỏi:

- Huyên Nhi, muốn bí bảo này? Bị gọi làm cho đôi mắt đẹp của cô gái Huyên Nhi thanh tú nhanh hạ xuống, ngay sau đó lắc đầu nói: - Huyên Nhi không muốn. - Thật không muốn? Tiền Thông cố hỏi một câu. - Nếu đệ tử muốn, bây giờ chúng ta đấu giá! Cô gái kia mỉm cười: - Là thật thưa sư phụ. Nếu như nó chỉ là một trường tiên Hư cấp trung phẩm bình thường, đệ tử còn muốn nó. Nhưng đoạn đuôi kia độc gai xương hơi lộ ra âm độc, nên Huyên Nhi không muốn. Thanh niên anh tú luôn không nói gì kia toét miệng cười: - Tâm tính Huyên Nhi sư muội lương thiện. Bình thường cho dù gặp phải động vật nhỏ bị thương cũng mang về cứu giúp. Đoạn đuôi gai xương cực độc kia quả thật không hợp với tâm tính nàng, ta cũng thích Huyên Nhi sư muội ở điểm này nhất! Nghe thanh niên kia trước mặt nhiều người tùy tiện nói ra như vậy, cô gái thanh tú không khỏi đỏ mặt. Tiền Thông nhẹ nhàng thở dài, có chút áy náy thoáng nhìn cô gái. Hắn làm sao không biết lời nói của đồ đệ của mình chỉ là một cái cớ? Đoạn đuôi gai xương tất nhiên kịch độc nham hiểm. Nhưng nếu như không dùng nó thì chẳng phải không sao sao? Đồ đệ sở dĩ nói như vậy cũng là không muốn Ảnh Nguyệt Điện đắc tội Lưu Ly Môn và Chiến Thiên Minh. Dù sao Doãn Tố Điệp đã bắt đầu đấu giá, mà Khúc Trường Phong rõ ràng là giúp đỡ Doãn Tố Diệp. Hai tiểu bối này chơi trò mập mờ, Tiền Thông cũng không để tâm, hắn tin dù mình đấu giá trường tiên này, cũng sẽ không thật đắc tội với Lưu Ly Môn và Chiến Thiên Minh. Nhưng là không may bây giờ dùng thiên tinh, chờ lát nữa lúc muốn mua thứ cuối cùng kia mà không đủ thánh tinh thì nên làm thế nào?

Chính là bởi vì Tiền Thông biết rõ hơn ai hết vật phẩm đấu giá áp trục đáng giá kia, vì vậy hội đấu giá Tụ Bảo Lâu lần này, Ảnh Nguyệt Điện vẫn chưa ra tay lần nào, luôn luôn tích trữ lực lượng, chuẩn bị cho trận tranh giành cuối cùng. Thiện ý của đồ đệ khiến Tiền Thông vừa ấm áp vừa chua cay. Mình tốt xấu cũng là trưởng lão của Ảnh Nguyệt Điện, khi nào muốn mua bí bảo gì đều phải hỏi ý kiến trước sau của đồ đệ? Đang lúc hắn chán nản thất vọng, thanh niên anh tú kia bỗng nhiên cao giọng hô: - 3 triệu rưỡi! Giá này xuất hiện khiến không khí yên tĩnh của hội trường lại một lần nữa vang lên tiếng nghị luận. - Ta đã nói rồi, một bí bảo Hư cấp trung phẩm không thể bán với giá 3 triệu hai, cuối cũng cũng có người tăng giá. - Đây là ai mà lá gan lớn như vậy, không sợ bị Khúc Trường Phong chú ý đến sao? - Người ta cũng là phòng bao số Giáp, không tính là thế lực nhỏ, sợ cái gì. - Đây là phòng bao Ảnh Nguyệt Điện, ta nhớ trưởng lão Tiền Thông từ bên trong truyền ra, người báo giá chính là đồ đệ thiên tài nhất của Ảnh Nguyệt Điện Ngụy Cổ Xương, thực lực cá nhân không kém so với Phương Thiên Trọng và Khúc Trường Phong. - Là hắn à, vậy nhất định là hắn muốn mua cho Huyên Nhi, nghe nói hai người bọn họ lớn lên cùng nhau, đã sớm âm thầm nảy sinh tình cảm, cũng không biết là thật hay giả! Trong phòng bao Ảnh Nguyệt Điện Đổng Huyên Nhi ngạc nhiên nhìn Ngụy Cổ Xương, dường như không nghĩ tới hắn lại trực tiếp ra giá. Ngụy Cổ Xương cười nói: - Muốn thì chúng ta đấu giá, không lo người khác! Nói xong lại nhìn về hướng Tiền Thông nói: - Tiền trưởng lão, đệ tử có thể điều động mấy triệu thánh tinh chứ?

Tiền Thông mỉm cười: - Có thể. Hắn tự an ủi trong lòng, Đổng Huyên Nhi là đệ tử của hắn, Ngụy Cổ Xương tuy rằng không có danh phận thầy trò cùng hắn, nhưng qua nhiều năm như vậy, hắn cũng luôn dạy đối phương tu luyện, không phải thầy trò nhưng hơn hẳn thầy trò. Tư chất hai người đều không tầm thường, Tiền Thông cảm thấy nếu như bọn họ không phải xuất thân từ U Ám Tinh mà là xuất thân bên ngoài, tương lai nhất định sẽ có thành tựu lớn hơn. Khiến hắn hài lòng nhất chính là Ngụy Cổ Xương luôn quan tâm tốt với Đổng Huyên Nhi ở mọi nơi, giống như một huynh trưởng nuông chiều nàng vậy, có thể bao dung Huyên Nhi nhỏ bé, mà Huyên Nhi cũng là tính cách điềm tĩnh, không có khuyết điểm của các đồ đệ xuất thân từ những thế lực lớn khác. Có thể nói, đây là hai đệ tử xuất sắc nhất của cả Ảnh Nguyệt Điện, cũng được Tiền Thông xem là hy vọng lớn nhất của tông môn. Nếu Ngụy Cổ Xương vì Đổng Huyên Nhi đi tham dự đấu giá, hắn đương nhiên ủng hộ mạnh mẽ. - 4 triệu! Phòng bao nội Lưu Ly Môn lần tiếng truyền đến tiếng ra giá của Doãn Tố Điệp. Giọng nói tuy rằng bình thản nhưng Doãn Tố Điệp trong phòng bao lại âm thầm cắn răng nghiến lợi. Vốn dĩ nếu như không có Ngụy Cổ Xương ra giá, nói không chừng nàng thực sự có thể mua được Đả Long Tiên kia với giá 3 triệu hai. Nhưng Ngụy Cổ Xương lại nhảy ra, giá tiền lại tăng lên không ít. Tương đương với tiêu tiền uổng phí. Trên đài cao, Nhan Bùi mặt đen ở đó, như núi bất động, chỉ duy nhất khi lơ đãng khóe miệng mới có thể toát ra một nụ cười nhàn nhạt, sau đó thu ngay lại. Một bí bảo Hư cấp trung phẩm muốn mua đi với giá 3, 4 triệu? Thiên phương dạ đàm, lão phu hôm nay không đem nó bán trên 10 triệu, lão phu sẽ không được xưng là đấu giá sư thủ lĩnh của Tụ Bảo Lâu. Vừa rồi dù cho Ngụy Cổ Xương không ra giá, cũng sẽ có người ra giá, cho nên Nhan Bùi mặt đen không chút lo lắng việc Đả Long Tiên này sẽ bán ra với giá thấp. - 4 triệu hai! Trong phòng bao Ảnh Nguyệt Điện, Ngụy Cổ Xương dường như không suy nghĩ lại tăng giá lần nữa. - 4 triệu năm trăm! Doãn Tố Điệp dường như cũng tức giận, tuy rằng giọng nói vẫn mềm nhẹ êm tai như cũ, nhưng giọng nói kia lại rất dồn dập. Ngụy Cổ Xương lại sắp tăng giá lần nữa, Tiền Thông bỗng nhiên hướng về phía hắn lắc đầu: - Đừng đấu giá nữa. Ngụy Cổ xương nhìn Tiền Thông không hiểu, hỏi: - Tại sao? Đả Long Tiên này cho dù nhiều hơn mấy triệu cũng không tính là đắt. - Đúng, nhưng nếu mua đến tay chúng ta, vậy thì chúng ta sẽ mất đi tư cách cạnh tranh thứ cuối cùng. Hơn nữa Ngươi cho là Nhan Bùi lão ăn chay? Ta đương nhiên sẽ khiến Lưu Ly Môn đại thổ huyết, không cần chúng ta tham dự vào. - Vẫn còn vật đấu giá? Ngụy Cổ Xương vẻ kinh ngạc, Đổng Huyên Nhi cũng ngạc nhiên nói: - Vừa rồi Nhan tiền bối không phải đã nói đây là vật đấu giá áp trục sao? - Áp trục thì không thể là hai thứ sao? Tiền Thông cười khà khà, nhìn Ngụy Cổ Xương nói: - Tâm ý của cậu Huyên Nhi đã biết, thế này là đủ rồi, không cần đấu giá tiếp nữa. - Đệ tử hiểu rồi. Ngụy Cổ Xương không phải kiểu người như Khúc Trường Phong vì mỹ nhân mà tùy ý khoa trương. Tiền Thông vừa nói, hắn liền hiểu ý của trưởng lão, lập tức không tăng giá nữa. Ngụy Cổ Xương bên này không ra giá, mọi người thấy hắn rút lui khỏi cạnh tranh, không khỏi có chút thất vọng.

Nhan Bùi mặt đen đưa mắt nhìn về phòng bao Ảnh Nguyệt Điện bĩu môi nói: - Lão già kia, cáo già xảo quyệt! Hắn dường như không chút nhận ra bản thân cũng giống như Tiền Thông, đều không phải dễ đối phó, một người vì tối đa hóa lợi ích vật đấu giá, đưa ra trước một số thông tin khiến người khác tức thời thu gom thánh tinh; một người trực tiếp thu lộ phí không gian pháp trận Thiên Vận Thành, khiến các thế lực lớn kêu cha khóc mẹ mà không có chỗ tố khổ. Híp mắt nhìn đại sảnh đấu giá, chỉ có thanh âm nghị luận ầm ĩ, trong các phòng bao lớn cũng không có ý ra giá. Nhan Bùi trong lòng căm tức, đang chuẩn bị dùng người đứng sau của mình sắp đặt để nâng giá Đả Long Tiên kia thì bỗng nhiên lại có người cao giọng nói: - Đắc tội, 4 triệu sáu. Giọng nói này truyền ra từ một phòng chữ Ất, không ai biết hắn nói đắc tội là đắc tội với Doãn Tố Điệp hay là đắc tội với Khúc Trường Phong. Dù sao còn chưa bắt đầu đấu giá, khí thế cũng yếu hơn người khác một bậc Đoán chừng người trong phòng này rất muốn đấu giá Đả Long Tiên, nhưng lại có chút bất an, vì vậy mới nói trước một tiếng đắc tội cho nhẹ đi, để sau này người khác không tính sổ với mình. Quả nhiên giọng đấu giá này vừa đưa ra, phòng bao Chiến Thiên Minh bên kia lại truyền ra tiếng hừ lạnh của Khúc Trường Phong, trong giọng có ý uy hiếp dị thường rõ ràng. Vừa rồi Ngụy Cổ Xương tham dự đấu giá, Khúc Trường Phong tuy rằng bất mãn, nhưng cũng khó mà nói gì. Dù sao thực lực của Ảnh Nguyệt Điện cũng không yếu, Ngụy Cổ Xương cũng là vì Đổng Huyên Nhi đấu giá, xem như hợp tình hợp lý. Nhưng hiện tại một người phòng chữ Ất lại nhảy ra thử uy tín của hắn, đương nhiên khiến Khúc Trường Phong phải tức giận. Mình vừa rồi rõ ràng đã nói, Doãn sư muội thích Đả Long Tiên này, còn rất khách khí đề nghị mọi người ra tay lưu tình, lại có nhiều kẻ không có mắt tự tìm lấy phiền toái. Đang chuẩn bị nói đâu câu đùa bỡn để thể hiện uy phong, Lưu Ly Môn bên kia vang lên giọng hơi tức giận của Doãn Tố Điệp: - 5 triệu! Nhìn giá thế này, Doãn Tố Điệp nhất định phải đoạt được Đả Long Tiên bằng được. Bí bảo Hư cấp hạ phẩm xuất hiện trước đó nàng không ra tay, lúc này không thể bỏ lỡ nữa. 5 triệu vừa báo ra, phòng chữ Ất kia không có tiếng gì, không biết là không có thánh tinh tham dự hay là bởi vì kiêng dè tiếng hừ lạnh của Khúc Trường Phong. Nhưng khả năng của người phía sau càng lớn hơn một chút. Trong đại sảnh đấu giá lại một lần nữa yên lặng, giá 5 triệu đưa ra, lại không có người tiếp tục tăng giá. Trong phòng Bính số 13, Dương Khai cau mày, như có điều suy nghĩ. Thần sắc lóe lên, bỗng nhiên báo một giá như thiên thạch trên trời rơi xuống:

- 6 triệu!

Chương 1162: Đấu giá kinh khủng..

Giá Đả Long Tiên vẫn tăng lên đều đặn, tuy nhiên mỗi lần báo giá chỉ tăng thêm khoảng 200, 300 ngàn mà thôi, coi như những người đó cũng còn chút lý trí.

Nhưng Dương Khai lại hô một mạch lên tới 6 triệu, cao hơn khoảng 1 triệu so với Doãn Tố Điệp!

Toàn trường lần nữa ồ lên.

Trên đài cao, mỹ phụ chủ trì đấu giá nghi ngờ liếc nhìn lão Nhan Bùi, nàng nghĩ đây chính là sự sắp đặt của lão Nhan Bùi, có điều sự sắp đặt này cũng quá lộ liễu, không được chuyên nghiệp cho lắm.

Không ngờ Nhan Bùi lại chậm rãi lắc lắc đầu, ý nói sự sắp đặt của mình cũng không phải ở trong căn phòng đặt riêng đó, điều này không khỏi khiến cho mỹ phụ kinh hãi.

Trong phòng Bính số 13, nghe Dương Khai bất ngờ ra giá 6 triệu, Vũ Y và Dương Viêm đều che kín miệng kinh ngạc nhìn hắn, không biết rốt cục hắn muốn làm gì.

6 triệu đó, nếu lỡ Đả Long Tiên rơi vào tay mình, chẳng phải là khóc không ra nước mắt hay sao?

Vẻ mặt Dương Khai vẫn bình tĩnh, tràn đầy tự tin.

Hắn tin rằng giá Đả Long Tiên không chỉ có 6 triệu như vậy! Ít ra trong hoàn cảnh này cũng không dưới con số đó.

Từ lúc bắt đầu tham gia hội đấu giá đến bây giờ, hắn đã phân biệt được rõ ràng sự bất đồng về giá trị của các loại bí bảo có cấp bậc khác nhau, điều này khác hẳn với suy nghĩ ban đầu của hắn. Hắn vốn tưởng rằng bí bảo Hư cấp hạ phẩm chỉ có thể bán ra với giá hai, ba trăm ngàn thánh tinh mà thôi, nào ngờ mỗi một kiện sau khi thành giao đều được bán với giá hơn một triệu. Song Xoa Thứ mà Dương Viêm luyện chế ra cũng bán được tới hai triệu mốt.

Mà đây lại còn là Đả Long Tiên, bí bảo Hư cấp trung phẩm thứ thiệt, làm sao có thể chỉ mấy triệu? Có khi còn hơn chục triệu ấy chứ.

Nếu không phải Khúc Trường Phong lên tiếng trước, kiện Đả Long Tiên này nhất định sẽ có rất nhiều người đấu giá, giá tiền cũng sẽ tăng vọt. Nhưng bởi vì Khúc Trường Phong đã lên tiếng trước, dẫn đến hiện tại người báo giá chỉ có lác đác vài người, những người khác cũng không muốn đắc tội hắn và Doãn Tố Điệp của Lưu Ly Môn, cho nên không khí có vẻ hơi nhạt nhẽo.

Dương Khai không có chút hảo cảm nào đối với tên Khúc Trường Phong kia, và cũng không liên quan gì đến Doãn Tố Điệp, dĩ nhiên hắn sẽ không để cho một người lạ hưởng lợi đồ đạc của mình. Nếu không ai chịu ra giá, vậy thì hắn sẽ ra giá không được sao, cùng lắm thì lấy lại Đả Long Tiên, còn hơn là để cho một người xa lạ được hưởng lợi.

- Hừ, bằng hữu thật mạnh miệng đó, ngươi có thể có được 6 triệu sao? Âm thanh lạnh lùng của Khúc Trường Phong từ phòng đặt riêng bên kia liền truyền đến, hiển nhiên hắn cho rằng cái tên trong phòng đặt riêng chữ Bính kia không thể có nhiều thánh tinh như vậy.

- Người ta có thánh tinh hay không mắc mớ gì tới ngươi? Nếu người ta không có đủ thánh tinh sẽ có người của Tụ Bảo Lâu xử trí, ngươi muốn nói gì thì nói sao, thật là nhảm nhí. Phương Thiên Trọng mỉa mai nói.

- Phương huynh. Đây không phải là chuyện của ngươi, lắm mồm làm gì? Âm thanh của Khúc Trường Phong phát ra càng thêm lạnh lẽo. Lúc bình thường hắn và Phương Thiên Trọng đối chọi gay gắt với nhau không nói làm gì, nhưng lúc này Phương Thiên Trọng lại làm cho hắn mất mặt, khiến hắn không thể nhịn được nữa.

- Chỉ là ngứa mắt với một số người đang diễn trò mà thôi.

- Hai tên tiểu bối đừng có tưởng rằng xung quanh không còn ai. Còm dám lắm mồm, ta sẽ đuổi tất cả ra khỏi Tụ Bảo Lâu, suốt đời không được tham gia hội đấu giá Tụ Bảo Lâu nữa! Nhan Bùi hừ một tiếng, lãnh lùng nói.

Lão Nhan Bùi lên tiếng, ai cũng không dám không nể tình, Khúc Trường Phong và Phương Thiên Trọng đồng loạt lên tiếng cáo lỗi.

Nhan Bùi khẽ gật đầu, cao giọng nói: - Phòng Bính số 13 ra giá 6 triệu, có ai ra giá cao hơn không?

- 6 triệu rưỡi! Khúc Trường Phong lập tức tăng giá.

Dương Khai chưa kịp lên tiếng, âm thanh của Phương Thiên Trọng đã truyền ra: - 7 triệu!

Không đợi Khúc Trường Phong tăng thêm, Dương Khai liền dữ tợn quát khẽ: - 8 triệu!

- Ha ha ha! Không thể để cho bọn tiểu bối các ngươi lên mặt trước được, lão phu ra giá 8 triệu rưỡi! Tiền Thông tiếng cười to rồi nói.

Dương Khai hơi bất ngờ, suy nghĩ một chút rồi mỉm cười, cầm tách trà lên uống một hớp, thong thả nói với Vũ Y và Dương Viêm - Chuẩn bị thu tiền đi, sắp rồi.

Tiền Thông tăng giá lên 8 triệu rưỡi, ông ta cũng không phải vì cạnh tranh mà ra giá, mà là muốn chuyển mục tiêu oán hận lên đầu của lão, sau đó mới để cho Dương Khai tăng giá tiếp.

Tiền Thông có lòng tốt, ân nghĩa này, Dương Khai ghi nhớ. Trong gian phòng Ảnh Nguyệt Điện đặt riêng, Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi đều nhìn Tiền Thông khó hiểu, không biết tại sao hắn đột nhiên lại tham dự đấu giá. Song, mặc dù nghi ngờ nhưng bọn họ cũng không hỏi nhiều, Tiền Thông làm như tất nhiên có lý do của ông ta.

Đấu giá Đả Long Tiên gần như trở thành một vở kịch, một kiện bí bảo công kích Hư cấp trung phẩm như vậy, lúc mới bắt đầu đấu giá cũng không có nhiều người dám báo giá, thậm chí có lúc rất tẻ nhạt. Nhưng không nghĩ tới giá tiền của nó đến phút cuối lại liên tiếp tăng lên, mỗi một lần tăng giá đều khiến người khác sợ hết hồn hết vía. Sau khi Tiền Thông ra giá 8 triệu rưỡi, Doãn Tố Điệp lập tức theo 9 triệu, cuối cùng thành giao với giá tiền này.

Tuy rằng Đả Long Tiên không lên tới chục triệu, nhưng cái giá này đã đủ khiến cho vô số người kinh sợ hãi không thôi.

9 triệu, cả U Ám Tinh có bao nhiêu thế lực có thể chi ra?

Tại phòng đặt riêng chữ Bính số 13, Vũ Y và Dương Viêm đã điếng người, hai nàng đều kích động tới mặt đỏ bừng, tay xiết chặt, nhìn Dương Khai với ánh mắt sùng bái.

Nếu không có Dương Khai vào phút cuối quấy rối một trận, kiện Đả Long Tiên này chỉ có thể bán với giá 5 triệu mà thôi, vậy mà bây giờ lại bán được với giá tiền gần gấp đội.

Tính thêm Ngưng Hư đan và Song Xoa Thứ bán được trước đó, hội đấu giá lần này xem như là mùa thu hoạch lớn của ba người.

Hơn 10 triệu thánh tinh thượng phẩm, đơn giản nhẹ nhàng như vậy mà đã lấy được, nếu như là trước kia, có nằm mơ các nàng cũng không dám nghĩ tới.

- Các muội nghĩ chỉ mới có 10 triệu đã nhiều rồi sao? Dương Khai khẽ cười, nói.

- 10 triệu còn không nhiều sao? Vũ Y ngạc nhiên nói: - Vậy huynh muốn bao nhiêu?

- Hãy chờ xem, sẽ còn kinh khủng hơn nữa kìa. Dương Khai nhấp một ngụm nước trà, hơi lộ ra vẻ kích động nhìn lên đài cao, hắn mơ hồ có thể cảm nhận được, vật phẩm áp trục cuối cùng sẽ còn cao hơn cả Đả Long Tiên. Tuy rằng hắn không biết cuối cùng sẽ bán được với giá bao nhiêu, nhưng nếu Tụ Bảo Lâu đặt nó đấu giá sau Đả Long Tiên, thì không thể tranh cãi giá tiền của nó tất nhiên sẽ cao hơn Đả Long Tiên.

Trên đài cao, Nhan Bùi ho nhẹ một tiếng, cất cao giọng nói: - Vật phẩm đấu giá tiếp theo chính là món áp trục cuối cùng của hội đấu giá hôm nay...

Trong lúc hắn đang nói, mỹ phụ Đấu giá sư lúc trước đã đích thân bưng một chiếc khay ngọc đi tới trước mặt Nhan Bùi. Mọi người đều thấy được thân hình của mỹ phụ hơi run run, khiến khay ngọc cũng rung nhẹ theo.

Cảnh này khiến cho những cường giả ngồi trong các phòng đặt riêng hết sức tò mò, mỹ phụ Đấu giá sư này là người của Tụ Bảo Lâu, đã có kinh nghiệm từng trải phong phú, thứ gì mà lại khiến nàng có thể kích động như vậy? Nụ cười trên mặt mỹ phụ lúc này dường như cũng hơi cứng lại.

- Mời chư vị thưởng thức! Nhan Bùi gỡ tấm vải đỏ đang trùm trên khay ngọc ra, vật phẩm đấu giá áp trục cuối cùng cũng hiện ra trước mặt mọi người.

Đó là một cái bình trong suốt, không phải kim loại cũng không phải ngọc, không biết là dùng nguyên liệu gì chế tạo nên, cái bình khẳng định có giá trị xa xỉ, nhưng sự chú ý của tất cả mọi người cũng không phải cái bình, mà là một viên đan dược đang nằm yên lặng trong đó! Viên đan dược tròn trịa sáng bóng, trên đó có thể thấy được những đường vân đan xen nhau, giống như kinh mạch trên cơ thể người vậy.

- Đan văn!

- Ngưng Hư đan sinh ra đan văn!

Bốn phía xung quanh lập tức hô ầm lên kinh ngạc, tất cả các phòng đặt riêng giờ phút này cũng náo loạn cả lên, người thì đập vỡ cả chiếc ghế đang ngồi, người thì lật đổ bàn, người thì đập vỡ tách trà...

Giờ phút này, các thế lực lớn trên U Ám Tinh đã không thể bình tĩnh được nữa, bọn họ trước giờ dù núi có sụp đổ trước mặt cũng không đổi sắc, vậy mà lúc này lại giống hệt như dân nhà quê, thể hiện ra đủ loại chuyện xấu hổ mất mặt, đủ kiểu luống cuống tay chân.

Những võ giả trong đại sảnh thấy vậy lại càng ồ lên kinh ngạc.

Ngưng Hư đan, tại giữa buổi đấu giá cũng có một viên được đưa ra đấu giá, đã được Khương Hoài An, tam điện chủ Hải Điện mua lại với giá một triệu mốt, giờ này lại xuất hiện một viên Ngưng Hư đan khác, hiển nhiên mọi người đều có thể nhận ra.

Nhưng viên Ngưng Hư đan này cùng viên trước kia rõ ràng không giống nhau, đó là Ngưng Hư đan có đan văn!

Ngưng Hư đan là đan dược cấp Thánh Vương thượng phẩm, luyện chế rất khó, chỉ có luyện đan sư Hư cấp hạ phẩm mới có thể luyện chế ra được, mà để luyện chế Ngưng Hư đan có đan văn, cho dù là luyện đan sư cấp Hư Vương cũng không nhất định có thể luyện chế.

Vậy mà giờ phút này lại xuất hiện một viên trên đài đấu giá!

Vụt vụt vụt...

Từng bóng người từ bốn xung quanh chạy như bay ra, mỗi người đều khí tức nội liễm, tất cả những người này đều là cao thủ Phản Hư Cảnh của Tụ Bảo Lâu. Bọn họ vội vàng bay vọt tới đài cao, vây chặt như nêm xung quanh viên Ngưng Hư đan, dáng vẻ như sẽ lập tức giết chết kẻ nào dám mò lại gần. Sát khí trên người bọn họ tỏa ra gần như ngưng thực, khiến cho toàn bộ đại sảnh đang huyên náo lập tức lặng ngắt như tờ.

Những thế lực lớn trong các phòng đặt riêng thấy cảnh này cũng dần dần bình tĩnh lại, từng người một chậm rãi ngồi xuống, tuy nhiên hai hàng lông mày vẫn nhíu chặt lại như cũ, thể hiện rõ quyết tâm bắt buộc phải có.

Bọn họ cuối cùng cũng hiểu vì sao Nhan Bùi lại truyền tin cho bọn họ, khiến bọn họ trở về gom góp thánh tinh.

Hóa ra vật phẩm áp trục chân chính của hội đấu giá không phải là kiện Đả Long Tiên kia, mà là viên Ngưng Hư đan có đan văn này, một viên Ngưng Hư đan như vậy khẳng định là vô giá, đáng giá để bọn họ liều mạng táng gia bại sản.

Nhan Bùi quan sát xung quanh, đợi cho tâm trạng của tất cả mọi người ổn định lại, những tiếng ồn ào náo động trong phòng đấu giá lắng xuống, lúc này mới ngạo nghễ nói: - Chư vị đều thấy rõ ràng rồi chứ? Nếu đã nhìn rõ, vậy chúng ta cũng không lãng phí thời gian, hiện tại bắt đầu đấu giá viên Ngưng Hư đan này, giá khởi điểm 5 triệu, mỗi lần tăng giá không ít hơn 500 ngàn!

Nhan Bùi vừa dứt lời, vô số tiếng báo giá từ bốn phương tám hướng đã vang lên, so với bất kỳ một vật phẩm đấu giá nào trước đó đều kịch liệt hơn rất nhiều.

Hơn nữa, tiếng báo giá của mỗi người đều hết sức khí thế, âm thanh cất cao.

Tất cả các thế lực lớn đều đích thân tham gia đấu giá.

Tiếng báo giá rất nhiều, hầu như mỗi phòng đặt riêng đều có người báo giá, Nhan Bùi cũng mặc kệ bọn họ, chỉ nhìn về vị trí ra giá cao nhất.

6 triệu, 8 triệu, 10 triệu, 15 triệu, 20 triệu...

Chỉ không quá mười hơi thở, viên Ngưng Hư đan đã được ra giá 30 triệu, hơn nữa tiếng báo giá vẫn còn tiếp tục vang lên liên tiếp không có dấu hiệu giảm bớt, vẫn gắt gao kịch liệt như cũ, mỗi một lần tăng giá cũng hết sức kinh khủng, đơn vị tăng giá tính bằng triệu.

Nhan Bùi không cần phải khích bác hay nói gì cả, chỉ cần chuyển động ánh mắt, những người khác liền tự động tăng giá.

35 triệu, 40 triệu... Giá tiền một mạch tăng vọt lên không ngừng chút nào, sau đó là 50 triệu, 60 triệu...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau