VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1151 - Chương 1155

Chương 1153: Khiếm khuyết..

Mỹ phụ trung niên đứng trên đài cao mỉm cười, dịu dàng hành lễ một cái, cặp môi hé mở phát ra âm thanh êm tai dễ nghe: - Cảm ơn các vị đã tham gia hội đấu giá lần này của Tụ Bảo Lâu chúng ta, càng xin gửi lời cảm ơn tới Tiền Thông trưởng lão của Ảnh Nguyệt Điện đã ra sức duy trì trật tự, hội đấu giá lần này có thể tiến hành thuận lợi, không thể thiếu công ơn của Tiền trưởng lão.

Vừa dứt lời, trong mấy chục phòng đặt riêng chữ Giáp, chữ Ất lập tức truyền ra tiếng thì thầm mắng chửi, bọn họ vừa được đệ tử của mình ở đầu bên kia truyền tới tin tức cho biết, chỉ vì sử dụng trận pháp không gian Thiên Vận Thành một lần mà bị Tiền Thông ép giá tới 500 ngàn thánh tinh, lúc này làm gì có ai còn đi cảm ơn Tiền Thông? Không chửi ầm lên đã coi như nể mặt Tiền Thông lắm rồi, cảm ơn hắn hả? Cảm ơn con bà hắn thì có!

Dương Khai tại phòng chữ Bính số 13 đặt riêng đang chăm chú nhìn thiếu phụ xinh đẹp, tuy rằng hắn chưa từng tham gia hội đấu như thế này, nhưng cũng không có nghĩa là hắn không biết gì cả.

Trong một cuộc đấu giá, Đấu giá sư chính là một yếu tố hết sức trọng yếu, Đấu giá sư chỉ cần tùy hứng khuấy động không khí làm cho hiện trường trở nên quyết liệt, khi đó giá tiền của vật đấu giá sẽ tăng lên vùn vụt.

Mỹ phụ này vừa lên đài, chưa cần nói gì cũng có thể làm cho không khí trong phòng đấu giá nóng lên, ý đồ của Tụ Bảo Lâu thật là nham hiểm đó nha.

Trên đài, mỹ phụ tự giới thiệu danh tính, sau đó lại khiêm tốn kiểm điểm Tụ Bảo Lâu chiêu đãi không chu toàn, lời nói hết sức thỏa đáng, làm cho người ta không thể bắt bẻ được điều gì, nụ cười như gió xuân luôn điểm trên môi khiến mỗi người đều cảm nhận được cái gì gọi là vui lòng khách đến, ánh mắt long lanh kia làm cho mọi người cứ ngỡ nàng đang nhìn mình, chờ đợi mình vung tiền ra như nước.

Sau màn chào hỏi, mỹ phụ liền chuyển đề tài: - Không dám nói nhảm nhiều nữa, hiện tại hội đấu giá xin được bắt đầu, món vật phẩm thứ nhất ngày hôm nay chính là một kiện bảo giáp cấp Thánh Vương thượng phẩm!

Trong lúc nói chuyện, một thiếu nữ mặc trang phục trong cung liền chậm rãi bước ra từ phía sau, trên tay bê một khay ngọc, trên đó bày món bảo giáp cấp Thánh Vương thượng phẩm kia. Bảo giáp được kết hợp bởi nhiều màu sắc hài hòa, dao động năng lượng tỏa ra không hề yếu, vừa nhìn đã thấy chính xác là bí bảo phòng ngự.

Mỹ phụ chờ một lúc cho mọi người thưởng thức bảo giáp xong mới tiếp tục giới thiệu: - Kiện Ngũ Thải Như Ý Giáp này tác phẩm gần đây của đại sư luyện khí Cung Thái Hoằng, Cung đại sư của Tụ Bảo Lâu, uy tín của Cung đại sư như thế nào thiếp cũng không cần nói nhiều. Kiện bảo giáp này không những có năng lực phòng ngự xuất sắc, mà còn có thể co giãn lớn nhỏ, cho nên được tặng cho hai chữ "Như ý", do đó bất kể là nam hay nữ đều có thể sử dụng, giá khởi điểm là ba mươi ngàn thánh tinh, mỗi lần tăng giá không dưới 2000, xin mời các vị!

Nghe mỹ phụ báo giá khởi điểm, Dương Khai liền nhướng mày, liếc nhìn Dương Viêm một cái.

Hắn còn nhớ, khi Dương Viêm thay hắn luyện chế nhóm bí bảo đầu tiên đã từng luyện chế được một kiện bí bảo cấp Thánh Vương thượng phẩm, kiện bí bảo phụ trợ này dùng cánh của Huyễn Vân Điệp để luyện chế nên, chỉ riêng cái cánh kia đã có thể bán với giá ba mươi ngàn thánh tinh.

Tuy cùng là cấp Thánh Vương thượng phẩm, nhưng Dương Khai cảm thấy Dương Viêm luyện chế cặp cánh kia so cái này cái gọi là Ngũ Thải Như Ý Giáp tốt hơn nhiều, chẳng những xinh đẹp hiếm thấy, mà còn sử dụng rất thuận tiện.

Cái cánh kia trị giá ba mươi ngàn thánh tinh, vậy mà kiện Ngũ Thải Như Ý Giáp cũng chỉ ba mươi ngàn? Hơn nữa lại chỉ là giá khởi điểm?

Trong lúc Dương Khai đang suy nghĩ, phía dưới đã bắt đầu có người báo giá, mà giá báo ra lại khiến cho khóe mắt Dương Khai giật lên một cái.

- Năm mươi ngàn!

Người báo giá kia không ngờ trực tiếp nhảy vọt qua giá quy định, tăng thêm hai mươi ngàn thánh tinh.

Trên đài, mỹ phụ cười tủm tỉm nói: - Vị bằng hữu số 169 này quả nhiên là người biết hàng, Ngũ Thải Như Ý Giáp đã năm mươi ngàn, có ai...

Chưa dứt lời, lại có người hô to lên: - Năm mươi hai ngàn!

- Năm mươi lăm ngàn!

- Năm mươi tám ngàn!

Mỹ phụ không nói gì nữa, chỉ đứng trên đài cao cười tủm tỉm, nàng biết mình không cần phải giới thiệu thêm điều gì về món bí bảo này nữa, những người muốn kiện bảo giáp này nhất định sẽ tăng giá lên ngất ngưỡng. Giá tiền tiếp tục được kéo lên, các võ giả tham dự đấu giá trong đại sảnh thi nhau báo giá, ai cũng không chịu yếu thế, tuy nhiên tại các phòng đặt riêng lại không có ai ra giá, thậm chí không ai lên tiếng.

Những người có thể ở trong phòng đặt riêng đều là những thế lực có tên tuổi trên U Ám Tinh, bảo giáp như vậy mặc dù không tệ nhưng không đáng để bọ họ hạ thấp thân phận tranh chấp cùng những người trong đại sảnh.

Trong phòng chữ Bính số 13, Vũ Y cũng hâm mộ nhìn kiện Ngũ Thải Như Ý Giáp, ánh mắt tràn đầy ham muốn, nhưng giá khởi điểm ba mươi ngàn khiến cho nàng lực bất tòng tâm.

Dương Viêm hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: - Những thứ này mà cũng có thể bán với giá cao như vậy hả? Những người không biết hàng trên đời này thật là nhiều.

Dương Khai cũng cảm thấy như thế, tài nguyên tu luyện trên U Ám Tinh thiếu thốn, nhất là thánh tinh, giá trị của một khối thánh tinh ở chỗ này so với bên ngoài cao hơn rất nhiều, nên giá tiền một kiện bí bảo phòng ngự không ngờ cũng nhảy lên cao như vậy, quả thực không biết những người đó nghĩ như thế nào?

Một trong số những cung nữ của Ảnh Nguyệt Điện đang phục vụ ở bên cạnh cười nói: - Bọn họ xem trọng uy tín của Cung đại sư nên mới ra tay tranh đoạt như vậy, nếu như đó là bí bảo do một người vô danh luyện chế ra thì không thể có giá cao như vậy.

Dương Khai khẽ gật đầu đồng tình, tầm ảnh hưởng của danh nhân ở đầu cũng có, Cung Thái Hoằng dù gì cũng là một luyện khí sư Hư cấp, ông ta luyện chế ra thứ gì, cho dù là có chút khiếm khuyết cũng sẽ được người khác tranh nhau mua, giá tiền hiển nhiên sẽ cao hơn những luyện khí sư khác luyện chế ra.

Tuy nhiên giá tiền của Ngũ Thải Như Ý Giáp sau khi nhảy lên tới tám mươi ngàn, tiếng ra giá liền dần dần giảm xuống, xem ra những người đó cũng không phải là đốt tiền như rác, coi như còn có chút lý trí.

Lại qua một lúc nữa, kiện Ngũ Thải Như Ý Giáp đã thành giao với giá tám mươi tư ngàn thánh tinh, thuộc về một thanh niên.

Nữ đệ tử của Tụ Bảo Lâu nãy giờ vẫn bưng khay đựng bảo giáp liền đi xuống khỏi đài cao, đưa bí bảo đến tay thanh niên kia rồi nhận thánh tinh về, kết thúc giao dịch.

Thanh niên kia lấy được bảo giáp, việc đầu tiên chính là đưa tay choàng qua thiếu nữ bên cạnh kéo lại gần rồi hôn vào hai má nàng, cười ha ha, cứ như mình là người thắng lớn nhất trên đời này vậy.
Vật phẩm đấu giá thứ hai chính là một lọ mười viên Hóa Vương đan, giá quy định mười ngàn thánh tinh, cuối cùng được bán với giá hai mươi bảy ngàn thánh tinh, cũng là một người trong đại sảnh mua đi, nhìn dáng vẻ của hắn, hẳn là một người của tiểu gia tộc, mua Hóa Vương đan về cho tử trong gia tộc mình sử dụng để tăng lên cấp Thánh Vương Cảnh.

Tiếp theo là đủ loại vật phẩm được đem ra đấu giá: đan dược, bí bảo, công pháp, võ kỹ không phải là trường hợp cá biệt, thậm chí còn có một vài nguyên vật liệu quý giá, giá quy định cũng có cao có thấp.

Không khí trong phòng đấu giá ngày càng nóng bỏng, những vật phẩm trân quý kia hễ được đưa ra là sẽ có vô số người thi nhau báo giá, thậm chí có người hét giá lên đến hai trăm ngàn thánh tinh, khiến Dương Khai thầm líu lưỡi.

Hắn có cảm giác mình vẫn còn xem thường tài sản của những thế lực trên U Ám Tinh, nhận thức của hắn đối với U Ám Tinh phần lớn đều thông qua Vũ Y, xuất thân của Vũ Y không cao nên cũng không hiểu biết gì về những thế lực lớn, đương nhiên không rõ bọn họ có bao nhiêu tài sản.

Bây giờ tận mắt nhìn thấy mới biết, người có nhiều tiền lắm của trên U Ám Tinh cũng không ít.

Bản thân là người trong cuộc nên Dương Khai cũng bị ảnh hưởng bởi không khí nóng bỏng đó, có lúc tuy biết rõ những vật phẩm đang đấu giá cũng không dùng tới, nhưng lại vẫn muốn ra tay đấu giá.

Cũng may là hắn gần như cháy túi nên căn bản không năng lực tham gia tranh đoạt, cho dù có năng lực, hắn cũng biết tự kiềm chế.

Dương Khai thầm cảm khái, chẳng trách hội đấu giá lại nóng bỏng như vậy, một vật phẩm nào đó trị giá mười ngàn thánh tinh, khi được đem ra đấu giá thậm chí có thể bán với giá gấp mấy lần. Hội đấu giá khẳng định là thủ đoạn kiếm tiền nhanh nhất.

Dù sao Dương Khai vẫn còn biết tự kiềm chế, nhưng Dương Viêm và Vũ Y thì không được như vậy, hai người gần như đã bị lún sâu vào vòng xoáy đấu giá. Tuy không có tư cách ra giá, nhưng không thể ngăn cản các nàng quơ tay múa chân trong phòng đặt riêng, khích lệ những người khác, khi thấy người tốt không thể có được vật đấu giá sẽ lập tức thở dài buồn bã.

Nào còn chút dáng vẻ của một thục nữ?

Dương Khai nhìn hai nàng đang đỏ mặt tía tai, liền lấy hai linh quả nhét vào miệng mỗi nàng một quả, chặn họng lại.

Hai nữ đệ tử Ảnh Nguyệt Điện đứng ở phía sau không nhịn được, vai run run bật ra tiếng cười.

Hội đấu giá vẫn tiếp tục được tiến hành với khí thế bừng bừng, càng về sau Tụ Bảo Lâu lấy ra những vật phẩm đấu giá càng có giá trị cao. Những vật phẩm này cơ bản đều do võ giả ngồi trong đại sảnh võ báo giá, còn những thế lực ngồi trong phòng đặt riêng chưa hề có ai ra tay, suốt hai canh giờ trôi qua, trong các phòng đặt riêng cũng không có ai báo giá.

Mỹ phụ luôn nở nụ cười trên môi cũng không khỏi cảm thấy mệt mỏi khi đứng trên đài lâu như vậy, nhưng âm thanh nói ra vẫn trong trẻo dễ nghe như cũ, nàng luôn nhắm chuẩn thời điểm để lên tiếng kích thích lòng hiếu thắng của người đấu giá, khiến cho mỗi vật phẩm được đem ra đấu giá đều được bán ra với giá lý tưởng, cơ bản không có thứ nào phải lưu lại.

- Vật phẩm đáu giá tiếp theo chính là một thứ... rất đặc biệt... Mỹ phụ lại hé đôi môi đỏ mọng dịu dàng nói, âm thanh mê hồn tựa như một một chiếc nanh vuốt đang muốn moi hết thánh tinh của mọi người ra ngoài: - Sở dĩ nói vật này đặc biệt, bởi vì giá trị của nó có thể cao cũng có thể thấp.

Trong lúc nàng đang nói, lại có một cô gái mặc trang phục trong cung bước lên đài cao, trên tay bưng một cái khay ngọc, ánh mắt mọi người hầu như đều nhìn chăm chú trên khay ngọc, muốn biết rốt cục đó là vật gì mà mỹ phụ lại nói một cách lấp lửng như vậy.

Đi tới đài cao, cô gái mặc trang phục trong cung kia mới nắm một góc của đồ vật trên khay ngọc giơ lên, đi chậm rãi một vòng quanh đài, lập tức vô số luồng thần thức liền quét tới. Đợi đến khi mọi người đều nhìn thấy rõ ràng mới đặt vật phẩm đấu giá vào lại khay ngọc.

Mỹ phụ khẽ cười, nói:

- Mọi người cũng đã thấy rõ rồi, đây là một tấm bản đồ khiếm khuyết. Lai lịch của tấm bản đồ khiếm khuyết này rất đặc biệt, là do một đệ tử Tụ Bảo Lâu chúng ta trong khi đi sưu tập vật đấu gia ở bên ngoài, tình cờ cứu được một người, người đó cảm kích trước ơn cứu mạng của đệ tử Tụ Bảo Lâu chúng ta, nhưng trên người lại không có đồ gì giá trị nên liền tặng lại tấm bản đồ này, nghe nói đây là vật gia truyền của nhà hắn. Qua nghiên cứu của nhiều cao thủ Tụ Bảo Lâu, tấm bản đồ này chỉ là một phần khiếm khuyết trong tấm bản đồ hoàn chỉnh mà thôi, cụ thể là một phần mấy thì chúng ta cũng không rõ lắm, nhưng tấm bản đồ khiếm khuyết này đã có từ rất lâu, ít nhất cũng phải mấy ngàn năm rồi. Chính giữa tấm bản đồ có ký hiệu chỉ về một địa điểm không rõ, mà ở đó cuối cùng có chứa thứ gì không ai biết được, có thể không có gì, cũng có thể có... tài sản động trời do người trước để lại, hoặc là có bí bảo, công pháp thượng thừa!

Chương 1154: Chút thành ý..

Âm thanh dễ nghe mỹ phụ phát ra một cách trôi chảy, khiến cho không khí trong phòng đấu giá lại được hâm nóng lên rất nhiều.

Của cải động trời, công pháp đỉnh cấp, bí bảo truyền thừa, mỗi một món đều là thứ mà những người ngồi trong phòng đặt riêng muốn có.

Nhưng ai cũng biết, nàng nói tuy hay nhưng không đáng tin cậy. Chỉ là một tấm bản đồ khiếm khuyết mà thôi, làm sao có thể dựa vào thứ này để tìm đến địa điểm chính xác, tìm hiểu xem ở đó cất giấu cái gì?

Nếu tấm bản đồ khiếm khuyết thực sự có giá trị to lớn, thì cũng sẽ không được lấy ra để đấu giá, Tụ Bảo Lâu có thế lực hùng hậu, hiển nhiên sẽ tổ chức người đi tìm bảo tàng.

Mỹ phụ quan sát sắc mặt của mọi người, biết mục mục đích của mình đã đạt được, nên không giới thiệu thêm gì nữa, nở nụ cười, nói: - Tấm bản đồ khiếm khuyết này, giá quy định là mười ngàn thánh tinh, xin mời chư vị!

Thậm chí nàng cũng không quy định giá tăng lên mỗi lần là bao nhiêu, tất nhiên là để cho mọi người tự do ra giá.

- Mười ngàn! Tuy chỉ là bản đồ khiếm khuyết, nhưng cũng không thể phủ nhận giá trị ẩn chứa trong đó, hiện tại chưa tìm được những tấm bản đồ khiếm khuyết khác, không có nghĩa sau này cũng không tìm được, dùng một vạn thánh tinh mua lại, không chừng là một cơ duyên to lớn. Do vậy, khi mỹ phụ vừa dứt lời đã có rất nhiều người báo giá.

Mỹ phụ mỉm cười, nhìn về người ngồi ở số 87 nói: - Vị bằng hữu số 87 này đã báo giá đầu tiên, những bằng hữu khác nếu muốn, xin mời tiếp tục tăng giá!

- Mười hai ngàn!

- Mười lăm ngàn!

Tiếng báo giá liên tiếp vang lên trong đại sảnh, trong phòng đặt riêng cũng đã có người báo giá, tuy nhiên mỗi lần báo giá đều tăng lên không nhiều, cùng lắm chỉ tăng thêm 2,3 ngàn thánh tinh mà thôi.

Giá khởi điểm của bản đồ khiếm khuyết là mười ngàn, dần dần đã tăng lên năm mươi ngàn, tiếp theo là bảy mươi ngàn, tám mươi ngàn...

Sau tám mươi ngàn, không khí trong phòng đấu giá liền lắng xuống, không còn ai tiếp tục báo giá nữa.

Không có ai lại điên khùng bỏ ra tám mươi ngàn thánh tinh để mua về một tấm bản đồ khiếm khuyết không biết công dụng, giá trị chính của nó chỉ là chứa đựng thông tin mà thôi.

Dương Khai lắc lắc đầu, đang định nói chuyện với Vũ Y, chợt phát hiện vẻ mặt của Dương Viêm hơi khác thường, khẽ hỏi: - Sao vậy?

Dương Viêm quay đầu lại nhìn hắn nói nhỏ: - Hình như muội cũng có một tấm bản đồ khiếm khuyết như vậy!

- Cái gì? Dương Khai kinh ngạc hỏi: - Muội chắc chứ?

Dương Viêm gật đầu, thái độ nghiêm túc.

- Tám mươi hai ngàn! Dương Khai không hề chần chờ, lập tức báo giá. Sau khi báo giá xong mới sững người lại, chợt nhớ tới hắn không có nhiều thánh tinh như vậy, không khỏi hết sức lúng túng.

Giá đã báo ra tất nhiên không thể thay đổi. Nếu thật sự như vậy sẽ bị người của Tụ Bảo Lâu ném ra ngoài, đến lúc đó sẽ xấu hổ mất hết mặt mũi.

Không khí lắng xuống một lúc lâu lại được Dương Khai hâm nóng lên. Thiếu phụ Đấu giá sư xinh đẹp cũng tươi cười rạng rỡ, nhìn về phía phòng đặt riêng bên này cao giọng nói: - Bằng hữu phòng Bính số 13 đã ra giá tám mươi hai ngàn, có ai ra giá cao hơn không?

Trong khi vẻ mặt của Dương Khai còn đang lúng túng, phía dưới lại lần nữa vang lên tiếng báo giá, giải vây cho sự lúng túng của hắn.

- 100 ngàn!

Dương Khai nhạy bén phát hiện, sau khi người này báo giá, trong nháy mắt đã có vô số luồng thần thức tập trung lên trên người đó. Người có thể kiên trì tranh đoạt một tấm bản đồ khiếm khuyết chỉ có hai loại khả năng, một là không thèm quan tâm tới 100 ngàn thánh tinh để mua về một cơ duyên, hai là bản thân hắn còn có một tấm bản đồ khiếm khuyết khác.

Sau khi ra giá 100 ngàn, người này cũng cảm thấy có chút không ổn, lập tức cúi đầu xuống, nhưng hình dáng của hắn đã sớm bị người ta nhớ kỹ, bây giờ muốn giấu mặt cũng đã chậm.

Dương Khai cũng đã nhớ kỹ hình dạng của hắn, đó là một nam nhân trung niên có thực lực không cao, cảnh giới chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh mà thôi, nhìn qua cũng không phải là người giàu có gì.
Chẳng lẽ người này cũng có bản đồ khiếm khuyết? Dương Khai thầm nghĩ.

Dương Khai có thể khẳng định, chẳng những hắn có suy nghĩ như vậy, mà rất nhiều người cũng có ý nghĩ đó. Một khi tên này ra khỏi Tụ Bảo Lâu, không chừng sẽ bị rất nhiều người để ý, tấm bản đồ khiếm khuyết này hoàn toàn là một cái mầm họa.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai liền âm thầm kinh hãi, may mà người này đã giải nguy cho hắn, nếu không người bị để ý không phải là tên kia mà là mình.

Tuy nhiên, không ngờ Dương Viêm cũng có một tấm bản đồ khiếm khuyết như vậy, nếu ghép hai tấm bản đồ khiếm khuyết lại với nhau, không chừng sẽ lần ra chút đầu mối. Dương Khai thầm tính toán, có nên đoạt tấm bản đồ khiếm khuyết từ trên tay tên kia hay không? Nếu như muốn cướp đoạt thì phải dùng thủ đoạn gì? Tốt nhất là không nên để người khác phát hiện.

Ngộ nhỡ đúng như lời mỹ phụ Đấu giá sư nói, bản đồ khiếm khuyết kia chứa đựng thông tin về nơi cất giấu kho báu...

Trên đài cao, âm thanh của mỹ phụ Đấu giá sư lần nữa vang lên: - 100 ngàn, có ai ra giá cao hơn không? 100 ngàn lần một... 100 ngàn lần hai...

Sau khi lặp lại ba lần vẫn không có ai ra giá, cuối cùng, bản đồ khiếm khuyết cũng được trung niên nam tử kia mua với giá 100 ngàn thánh tinh. Bản đồ khiếm khuyết được trao cho hắn, giao dịch hoàn thành.

Sau khi có được bản đồ khiếm khuyết, trung niên nam tử kia lại "như đứng đống lửa, như ngồi đống than", nhất định là bây giờ hắn rất muốn rời khỏi chốn thị phi này. Nhưng hắn cũng không dám manh động, chỉ có thể miễn cưỡng ngồi trên ghế.

Biểu hiện của hắn như vậy càng khiến cho người khác nghi ngờ hắn có một tấm bản đồ khiếm khuyết khác.

Hội đấu giá còn đang tiến hành, bỗng nhiên một trong hai nữ đệ tử Ảnh Nguyệt Điện trong phòng Dương Khai chợt lấy ra bí bảo la bàn dùng để trao đổi tin tức, sau khi dùng thần niệm tiếp nhận tin tức, liền mỉm cười nói: - Dương công tử, Tiền trưởng lão đang chờ ở ngoài cửa.

- Mời ông ấy vào đi. Đúng lúc Dương Khai cũng đang muốn tìm Tiền Thông, không ngờ ông ta lại tự động tìm đến hắn trước.

Nữ đệ tử kia thưa vâng rồi đi tới cửa phòng mở ra, quả nhiên Tiền thông đang cười híp mắt chờ ở bên ngoài.

Bất cứ người nào không tốn nhiều công sức đã có thể cướp đoạt 30 triệu thánh tinh cũng sẽ cười toe toét như Tiền Thông vậy. Về chuyện Nhan Bùi tiết lộ thông tin khiến hắn mất đi tiên cơ, tiền Thông đã không còn để ý nữa.

30 triệu thánh tinh này, nếu như Ảnh Nguyệt Điện còn không đấu giá thắng người khác, Tiền Thông cũng không còn gì để nói.

- Dương hiền điệt, Tiền mỗ bận chút chuyện, tới tận bây giờ mới thoát khỏi, không tiếp đón được chu đáo, mong hiền điệt đừng trách! Tiền Thông chắp tay, khách khí nói.
- Tiền trưởng lão quá lời rồi, nếu không có Tiền trưởng lão can thiệp, chúng ta đã không có tư cách ngồi ở chỗ này rồi. Dương Khai cười ha hả, vừa nói vừa mời Tiền Thông ngồi xuống bên cạnh.

Tiền Thông phẩy tay áo nói:

- Tiền mỗ còn phải đi chủ trì việc đấu giá của Ảnh Nguyệt Điện, không tiện quấy rầy hiền điệt, lần này cố ý đến đây là để cảm Tạ hiền điệt.

- Cảm tạ ta? Dương Khai ngơ ngác không hiểu hắn đang nói gì.

- Đúng vậy, cảm Tạ hiền điệt đã tạo cơ hội cho Ảnh Nguyệt Điện chúng ta thu được một khoản lợi nhuận to lớn, đây là chút thành ý của Ảnh Nguyệt Điện, xin hiền điệt chớ từ chối.

Dương Khai không nhận ngay mà nhìn Tiền Thông nói: - Tiền trưởng lão, có thể nói rõ ràng một chúy hay không? Quả thật ta không biết đã đem lại lợi ích gì cho Ảnh Nguyệt Điện.

Lời nói của Tiền Thông rất sâu xa, hắn nói rằng đây là tâm ý của Ảnh Nguyệt Điện, cũng có nghĩa hắn không tặng với danh nghĩa cá nhân mà là đại diện cho Ảnh Nguyệt Điện, tự dưng lại đồng ý hưởng lợi từ một thế lực lớn, Dương Khai cảm thấy không an tâm.

Hơn nữa mấy vật phẩm đấu giá hắn đem tới, chỉ có thể nói rằng người được lợi là Tụ Bảo Lâu, còn đối với Ảnh Nguyệt Điện căn bản không có chút lợi ích gì.

Dường như Tiền Thông cũng biết Dương Khai không thích chịu ân tình của người khác, lần trước bản thân hắn đã tặng một viên Sắc Vi đan trị thương cũng bị hắn từ chối, lần này nếu hắn không nói rõ ràng, khẳng định Dương Khai sẽ không nhận chiếc nhẫn không gian này.

Cân nhắc một lúc, Tiền Thông liền nói:

- Chuyện là thế này, khi hiền điệt vừa đem mấy vật phẩm vô giá tới đây để đấu giá, các thế lực tới trước cũng chưa chuẩn bị đầy đủ, bất đắc dĩ, bọn họ chỉ có thể mượn trận pháp không gian của Thiên Vận Thành chúng ta để quay trở về tông môn gom góp thánh tinh. Lão phu thu lộ phí của bọn họ hơi cao một chút, khụ khụ, cho nên lộ phí thu được lần này có công lao của hiền điệt rất lớn. Tuy nhiên dù sao đó cũng là tài sản của Ảnh Nguyệt Điện, lão già ta cũng không dám cho cậu nhiều, chỉ có chút ít hiền điệt cũng không nên từ chối nữa.

Dương Khai ngạc nhiên, không ngờ kiểu làm ăn này mà Tiền Thông cũng nghĩ ra, trong lòng kính nể không thôi, thầm nghĩ việc này không biết sẽ đắc tội với bao nhiêu người đây. Chẳng trách vừa rồi hắn thấy người ở phòng đặt riêng chữ Giáp, chữ Ất ra ra vào vào, thì ra là đi về gom góp thánh tinh.

Giá trị của vật phẩm đấu giá mình đem tới cao bao nhiêu, trong lòng Dương Khai biết rõ, lúc này nghe Tiền Thông nói vậy lập tức hiểu ra, quả thật là có công lao của mình ở trong đó.

Dương Khai cũng không từ chối nữa mà thoải mái nhận lấy nhẫn không gian, cười to nói: - Nếu như thế, vậy vãn bối không khách khí, vãn bối còn đang định tìm Tiền trưởng lão mượn ít thánh tinh để xoay vòng một chút, bây giờ xem ra không cần nữa rồi.

Quả thật vừa rồi hắn muốn tìm Tiền Thông mượn ít thánh tinh, hắn vốn không có ý định tham gia đấu giá, bỗng đâu lại xuất hiện một tấm bản đồ khiếm khuyết khiến Dương Khai nhận ra, ngộ nhỡ lúc thật sự xuất hiện thứ mình cần lại không có thánh tinh để đấu giá, rơi vào hoàn cảnh đó thì thật đúng là bần cùng. Hơn nữa thấy Vũ Y và Dương Viêm hăng hái cổ vũ người khác như vậy, Dương Khai cảm thấy đây chính là lúc để cho các nàng tham dự vào đó.

Đúng là nghĩ gì được nấy, Tiền Thông giống như đã biết trước vậy, liền đưa thánh tinh tới cho hắn.

Điều này làm cho Dương Khai hết sức mừng rỡ.

Tiền Thông cũng cười nói: - Chỉ cần vật phẩm đấu giá không quá mức quý giá, số thánh tinh này cũng đủ cho hiền điệt sử dụng rồi.

Ông ta không nói rõ bao nhiêu, mà Dương Khai cũng không hỏi kỹ, chuyện như vậy tự hiểu với nhau là được rồi, không nhất thiết phải công khai. Dù sao Tiền Thông cũng đã nói, đó là tài sản của Ảnh Nguyệt Điện, ông ta có thể làm chủ cho Dương Khai một chút đã là đáng quý lắm rồi.

Đúng lúc này, trên đài đấu giá mỹ phụ cao giọng nói: - Vật phẩm đấu giá tiếp theo tin rằng mọi người đều sẽ cảm thấy rất hứng thú, mời các vị bằng hữu chuẩn bị cho tốt để đấu giá!

Vừa dứt lời, Dương Khai liền cảm nhận được rõ ràng, không khí trong các phòng đặt riêng đã trở nên ngưng trọng. Hiển nhiên bọn họ nghe phong phanh về vật phẩm này, nhưng còn những võ giả trong đại sảnh thì lại không biết gì, vẫn mong ngóng như cũ.

Cô gái mặc trang phục trong cung phụ trách việc bưng bê vật phẩm đấu giá lần nữa lại xuất hiện, trên khay đặt một bình ngọc tinh xảo. Mỹ phụ cầm bình ngọc lên, mở nắp, dường như hơi kích động, cao giọng nói:

- Vật phẩm đấu giá lần này là một viên Ngưng Hư đan!

Quả nhiên, mỹ phụ vừa dứt lời, toàn trường đã ầm ĩ lên vì kích động, thiếu phụ xinh đẹp mỉm cười quan sát, phản ứng của mọi người khiến nàng rất hài lòng.

Chương 1155: Tiền của tràn trề.

Mỹ phụ Đấu giá sư vừa dứt lời, mọi người trong đại sảnh đấu giá đã rống ầm lên, trong phòng Bính số 13, Tiền Thông vội vàng chắp tay với Dương Khai, nói: - Sau hội đấu giá này, hiền điệt đừng đi vội, lão phu còn có chuyện muốn nói, bây giờ lão phu muốn đi tranh giành viên Ngưng Hư đan này, đi trước một bước...

Dương Khai cũng không giữ lại, gật đầu: - Tiền trưởng lão cứ tự nhiên.

Tiền Thông nóng vội rời đi, mỹ phụ kia giơ tay đè xuống, đợi cho tiếng ồn ngừng lại, thế mới tiếp tục: - Mọi người đều biết tác dụng của Ngưng Hư đan, có thể tăng lên tỷ lệ đột phá đến Phản Hư Cảnh cho võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh. U Ám Tinh chúng ta thiếu thốn tài nguyên, không có cường giả Hư Vương Cảnh trấn giữ, bởi vậy Phản Hư Cảnh chính là nội tính lớn nhất, nhưng mỗi một năm số lượng cao thủ Phản Hư Cảnh tăng lên lại liêu xiêu không có mấy, nguyên nhân lớn nhất chính là bởi không có bao nhiêu người có luyện chế ra Ngưng Hư đan. Loại đan dược này là Thánh Vương cấp thượng phẩm đan, nhưng luyện chế khó khăn không thua gì đan dược Hư cấp, tỷ lệ thành đan không đủ hai ba phần mười. Tụ Bảo Lâu ta có thể sưu tầm được một viên, cũng tốn không ít công sức. Hiện tại bắt đầu đấu giá, giá quy định 100 ngàn thánh tinh, mỗi lần tăng giá không thấp hơn 2000!

Lời của mỹ phụ này truyền vào tai, làm cho Dương Khai trợn mắt cứng lưỡi.

Rõ ràng là do mình đem ra đấu giá Ngưng Hư đan đó, hơn nữa còn là một trong 2 viên, lúc nào mà Tụ Bảo Lâu tốn sức thu thập? Nữ nhân này thật đúng là nhắm mắt nói bừa mà, nhưng trong đại sảnh đấu giá, ngoài một số ít người biết rõ chân tướng, những người khác rõ ràng không biết xuất xứ của Ngưng Hư đan này, mỹ phụ kia nói vậy cũng là cố ý nâng giá Ngưng Hư đan.

Một viên Ngưng Hư đan, nó ngang với một cao thủ Phản Hư Cảnh, bất cứ thế lực nào ở đây đều muốn có.

Nhưng rõ ràng mình lấy ra 2 viên Ngưng Hư đan, hiện tại Tụ Bảo Lâu chỉ bỏ ra một viên, rõ ràng là muốn nâng giá viên Ngưng Hư đan còn lại. Viên đầu tiên chỉ là làm nóng mà thôi, tin rằng cho dù có người tranh giành, cũng sẽ không làm quá lớn.

Võ giả thăng cấp cũng không phải chỉ dựa vào đan dược, đan dược chỉ là thủ đoạn hỗ trợ.

Dương Khai đoán không sai, cạnh tranh Ngưng Hư đan quả thật sôi động, tuy nhiên những phòng riêng không khí ngưng trọng lại nhịn xuống, vẫn không ra tay. Ngược lại các võ giả trong đại sảnh thì đua nhau đấu giá, trong thời gian ngắn, từ giá quy định 100 ngàn đã vọt lên 280 ngàn.

Thế lực phía sau các võ giả này không có vốn hùng hậu như trong những phòng riêng, số lượng cường giả Phản Hư Cảnh cũng thiếu thốn, có thể các thế lực lớn còn không thèm để ý một viên Ngưng Hư đan, dù sao chỉ có thể bồi dưỡng ra một Phản Hư Cảnh. Nhưng đối với các thế lực nhỏ thì khác, thêm một vị Phản Hư Cảnh, nói không chừng địa vị của tông môn gia tộc sẽ tăng lên rất nhiều.

Ví dụ như Hải Khắc gia tộc, Từ gia, hơn mười vị Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng cố tình lại không có cường giả Phản Hư Cảnh. Nếu bọn họ có thể lấy được một viên Ngưng Hư đan, bọn họ hoàn toàn có thể thoát khỏi trói buộc của thế lực vòng ngoài, đi vào bên trong Ảnh Nguyệt Điện, hưởng thụ đãi ngộ hoàn toàn khác.

Cho nên bọn họ mới đi tranh giành một viên Ngưng Hư đan này.

Giá lên tới 280 ngàn, tiếng báo giá trong đại sảnh dần yếu xuống, 280 ngàn thánh tinh thượng phẩm, xem như đã đến giới hạn chịu đựng của những người này, dù có muốn thế nào, cũng bất lực không trả nổi.

- Vị số 321 ra giá 280 ngàn, còn có ai cao hơn không? Mỹ phụ Đấu giá sư lại âm hiểm hô lớn, mắt đẹp long lanh nhìn xung quanh.

Còn người hô lên giá 280 ngàn lại kích động đứng lên, ngó qua ngó lại, vẻ mặt nóng vội căng thẳng, chỉ sợ lại có người ra giá đè hắn xuống, thậm chí gấp gáp gọi mỹ phụ kia: - Mau đếm lượt đi, không ai tăng giá nữa, mau lên.

Mỹ phụ kia tựa như cũng rất hiểu ý người, nghe vậy cười khẽ, lớn giọng hô: - 280 ngàn lần một...

- 300 ngàn! Trong một phòng riêng, bỗng nhiên truyền ra tiếng nói trầm thấp, cắt lời của mỹ phụ này.

Mỹ phụ sửng sốt, nhìn theo hướng phát ra âm thanh tới căn phòng kia, trong mắt lóe lên một tia hiểu ra, liền bình tĩnh chờ đợi.

Võ giả sắp thành công kia vừa nghe tiếng báo giá 300 ngàn truyền ra từ một gian phòng Giáp, thần sắc ảm đạm ngồi xuống, ủ rũ cúi đầu.

Trước không nói người ta báo giá cao hơn hắn, chỉ riêng thân phận địa vị người trong phòng Giáp cũng khiến hắn không chọc nổi. Người ta vẫn không ra tay, xem ra là không muốn đấu giá cùng những hạng chó mèo trong đại sảnh, chỉ chờ đến lúc mấu chốt rồi giải quyết.

Có thể nói thủ đoạn này không kém, đầu tiên cho các võ giả trong đại sảnh có cơ hội, lại mạnh mẽ nhảy ra, thể hiện năng lực tiền tài của mình. Quả nhiên trong đại sảnh không còn ai báo giá nữa.

Mỹ phụ khẽ hé môi đỏ, chuẩn bị hô số lần. Theo nàng nghĩ, một viên Ngưng Hư đan tuy rằng quý giá hiếm có, nhưng cái giá 300 ngàn thánh tinh thượng phẩm cũng đã vừa phải rồi.

Nhưng nàng chưa lên tiếng, lại có người báo giá nữa, hơn nữa tăng giá kịch liệt.

- 400 ngàn! Người báo giá hô lên số tiền xong, còn cười hắc hắc: - Thứ quý giá như Ngưng Hư đan, tự nhiên tăng giá phải dứt khoát hơn, một hai chục ngàn thì có ý nghĩa gì?

Lời này nghe như đang châm chọc võ giả trong phòng Giáp báo giá 300 ngàn, nhưng không ai cảm thấy có vấn đề gì. Bởi vì hiện tại người báo giá cũng ở trong gian phòng Giáp, thân phận địa vị rõ ràng không kém người trước.

Trên U Ám Tinh, các thế lực lớn không phải luôn hòa thuận, có rất nhiều minh tranh ám đấu, thậm chí có rất nhiều là thù địch sinh tử. Người thông minh đã đoán ra, giữa hai người báo giá này có thể có ân oán gì, hoặc là thế lực của bọn họ có ân oán, bằng không sao lại đối đầu như vậy?

- Tiền trưởng lão... Trong phòng Bính số 13, Vũ Y ngạc nhiên khẽ hô, bởi vì nàng nghe ra người báo giá 400 ngàn chính là giọng của Tiền Thông. Lão già này vừa mới rời khỏi đây, thoáng cái liền vung tiền như rác, không biết ở đâu ra nhiều thánh tinh như vậy.

Thần sắc Dương Khai cổ quái, thầm cau mày, nghĩ không ra Tiền Thông chơi kiểu gì, hắn biết rõ Ngưng Hư đan là mình lấy ra đấu giá, cố ý nâng giá cao như vậy làm gì? Lỡ như kẹt trong tay mình, hắn không phải lỗ vốn? Chẳng lẽ là hắn thật muốn có?

Nếu hắn cố ý tăng giá, vậy là muốn mua lại giá cao, bán ân tình cho mình, nhưng ngẫm lại thấy không đúng. Khẳng định Tiền Thông biết còn có một viên Ngưng Hư đan tốt hơn, không cần thiết phải làm thế, nếu thật muốn bán ân tình của mình, cứ ra sức tăng giá cho viên Ngưng Hư đan khác là được.

Xem ra Tiền Thông còn có ân oán gì với người báo giá trước, Dương Khai thầm phỏng đoán.

- Hừ! 410 ngàn! Người kia như không nghe được giọng chế nhạo của Tiền Thông, hừ lạnh một tiếng lại tăng giá thêm 10 ngàn.
- 500 ngàn! So sánh lại, Tiền Thông tỏ ra xài tiền như nước, tăng thêm số trăm số trăm, làm cho các võ giả trong đại sảnh phải ngước nhìn, trong lòng kính nể.

- 510 ngàn!

- 600 ngàn!

................

Hai người như tranh đấu với nhau, trong phòng bán đấu giá chỉ nghe được tiếng đấu giá của Tiền Thông cùng người kia, giá Ngưng Hư đan một đường tăng vọt, làm cho Dương Khai như lọt vào giấc mơ, không thể tin được mình thuận tay luyện chế đan dược lại đắt giá như vậy.

Lúc trước hắn đã hỏi Vũ Y là loại đan dược nào đắt tiền, Vũ Y nói Ngưng Hư đan và Hư Niết đan. Hắn luyện chế không ra Hư Niết đan, cho nên tùy ý luyện chế 2 viên Ngưng Hư đan. Hắn cũng sợ hai món bí bảo Hư cấp của Dương Viêm không bán được giá cao, cho nên muốn dốc hết sức, nào ngờ chỉ riêng 1 viên Ngưng Hư đan đã làm hắn đủ hài lòng.

Có 600 ngàn thánh tinh thượng phẩm, liền có thể mua sắm rất nhiều vật liệu quý giá, Dương Viêm muốn bố trí trận pháp bao phủ toàn bộ Long Huyệt sơn cũng không phải chuyện xa vời nữa.

Hơn nữa, Tiền Thông và người kia vẫn đang tăng giá, thoáng cái đã vọt lên 710 ngàn!

Trong các phòng riêng đều truyền ra tiếng thở dài, tựa như mọi người đều cảm thấy hai người này đều điên rồi, không ngờ lại đẩy một viên Ngưng Hư đan lên cao giá như thế. Dù có thù sâu hận lớn, nhưng cũng không đến mức này, có tiền lệ như thế, sau này còn xuất hiện Ngưng Hư đan thì phải làm sao? Chẳng lẽ cũng phải đưa ra giá gốc cao như vậy? Chỉ có kẻ ngu mới mua.

- Nhiều thánh tinh như vậy, người có tiền thật là đáng sợ mà. Vũ Y cười khổ, ngẫm lại Hải Khắc gia tộc vì vài ngàn vài chục ngàn thánh tinh là giãy giụa ở tầng chót, nhưng trên hội đấu giá Tụ Bảo Lâu, lại có bao nhiêu là phú hào phô trương tiêu tiền như nước.

- Đợi lát nữa thánh tinh này sẽ là của chúng ta. Dương Khai khịt mũi nói.

- Vì sao chứ? Vũ Y ngạc nhiên nhìn sang hắn.

- Ngưng Hư đan đó là huynh lấy ra đấu giá.

- Cái gì? Vũ Y và Dương Viêm cùng chấn động, không thể tin được nhìn Dương Khai. Ngay cả hai nữ đệ tử Ảnh Nguyệt Điện cũng hé môi nhỏ, dường như không ngờ người mình phụ trách hầu hạ lại giàu có như thế, mặc kệ hắn xuất thân thế nào, có 700 ngàn thánh tinh này, vậy thân phận sẽ lập tức được đẩy lên cao.

- 800 ngàn! Tiền Thông vẫn nhàn nhàn lên tiếng, tựa như hắn báo lên không phải 800 ngàn, mà là 80 ngàn, 8 ngàn thánh tinh, không có một chút đau lòng.

- 900 ngàn! Người cạnh tranh với Tiền Thông cũng nổi lửa giận, từ bỏ phương thức tăng mỗi lần 10 ngàn, trực tiếp tăng thêm 100 ngàn, tràn đầy khí thế, đồng thời gian dữ quát: - Tiền Thông lão thất phu, nếu ngươi muốn đánh nhau thì lão phu chơi tới cùng, không cần phải ghê tởm ta như thế, chỉ là mấy trăm ngàn thánh tinh, chẳng là gì với Hải Điện ta cả.

- Ha ha ha! Tiền Thông cười to truyền ra tiếng: - Khương Hoài An, ngươi nói vậy là sao, ngươi lần đầu tiên tham dự hội đấu giá Tụ Bảo Lâu? Phàm là vật phẩm tham dự đấu giá, ai trả giá cao sẽ được lấy, ngươi còn không hiểu đạo lý này? Lão phu thích viên Ngưng Hư đan này, tự nhiên có thể mặc sức ra giá, nếu ngươi không mua nổi thì đừng tranh giành với lão phu. Đừng nói nhảm nữa, lão phu thứ gì không nhiều, chỉ là nhiều thánh tinh. Chà! Mới nhặt được mấy chục triệu thánh tinh không có chỗ xài, không mua thứ mình thích thì để làm gì, chẳng lẽ có thể đem vào quan tài?

Vừa nói vậy, trong các phòng riêng truyền ra tiếng khinh bỉ, Khương Hoài An cao thủ Hải Điện kia càng tức giận muốn hộc máu.

Những thánh tinh nhặt được mà Tiền Thông vừa nói, gần như mọi người trong các phòng bao đều có phần, tự nhiên có một phần cống hiến từ Hải Điện. Cầm thánh tinh của người ta, đi giành đồ của người ta, quả thật không có tính người mà, cách làm của Tiền Thông thật quá thất đức.

Chương 1156: Phất nhanh.

Tuy rằng mọi người đều thầm khinh bỉ Tiền Thông, nhưng lại vẫn hâm mộ. Ai bảo Tiền Thông hắn chờ được cơ hội tốt để phát tài, hội đấu giá Tụ Bảo Lâu cứ cách hai ba năm sẽ cử hành một lần, đều đã cử hành trên địa bàn các thế lực lớn, nhưng có thể biến cuộc hội họp này thành cơ hội kiếm tiền, cũng cần có cơ hội và ánh mắt.

Cũng không có người nói giúp Khương Hoài An, trước không nói Tiền Thông nói có lý, trên hội đấu giá này, tự nhiên là muốn mọi người đấu giá mới trở nên náo nhiệt. Hơn nữa giữa Ảnh Nguyệt Điện và Hải Điện vốn có chút ân oán, cho nên Tiền Thông mới nhắm vào Khương Hoài An như thế. Đây là chuyện giữa hai phe thế lực, các thế lực bên ngoài sẽ không tùy ý nhúng tay, cuốn vào vũng nước đục này.

- Muội biết rồi. Bỗng nhiên Vũ Y nhỏ giọng hô lên.

- Biết cái gì? Dương Khai nhìn sang hỏi.

- Muội biết vì sao Khương Hoài An lại muốn trả giá cao như vậy để mua một viên Ngưng Hư đan. Vũ Y mím môi cười. - Hắn là tam điện chủ Hải Điện, nghe nói có con trai là Khương Trí Nhân được sủng ái cực kỳ. Đáng tiếc Khương Trí Nhân tư chất bình thường, những năm qua Khương Hoài An dùng vô số thiên tài địa bảo, mạnh mẽ đẩy tu vi của hắn lên tới Thánh Vương tam tầng cảnh. Đáng tiếc Thánh Vương tam tầng cảnh chính là giới hạn của Khương Trí Nhân, nếu như không có Ngưng Hư đan, cả đời hắn cũng không thể đột phá được Phản Hư Cảnh. Trước kia có nghe Khương Hoài An luôn tìm mua Ngưng Hư đan khắp nơi, cũng thu thập vài phần nguyên liệu luyện chế Ngưng Hư đan, mời các đại sư luyện đan ra tay, nhưng không có lần nào thành công.

- Cho nên hắn mới bắt buộc phải có viên Ngưng Hư đan này? Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, thầm nhủ khó trách Tiền Thông lại không cố kỵ đẩy giá lên cao như thế, thì ra nắm đúng thóp của Khương Hoài An, không sợ người ta không mua mà.

- Hẳn là vậy, vị tam điện chủ Hải Điện kia chịu đẩy giá lên cao như thế, nhất định là muốn mua về cho Khương Trí Nhân dùng.

- Tuy nhiên phàm là thấy được thì nên thu về, người ta không phải kẻ ngốc, ta đoán nếu Tiền trưởng lão còn cố ý nâng giá, nói không chừng sẽ dính viên Ngưng Hư đan ở trong tay mình. Dương Khai có chút lo lắng, tự nhiên hắn không muốn Tiền Thông chịu thiệt trên tay mình.

Vũ Y cười nói: - Sợ cái gì, huynh không nghe Tiền trưởng lão vừa nói nhặt được mấy chục triệu thánh tinh hay sao? Lời này dù không phải thật, nhưng Tiền trưởng lão thật sự có tiền mà. Đúng rồi, vừa nãy ngài ấy cho huynh bao nhiêu?

- Huynh không biết. Dương Khai thế mới nhớ mình còn cầm một cái nhẫn không gian trên tay, vừa rồi Tiền Thông đem nhẫn tới liền vội rời đi, Ngưng Hư đan lập tức bắt đầu đấu giá, Dương Khai bị tiếng hô giá liên tiếp thu hút chú ý, thật đúng là chưa kịp kiểm tra.

Thần thức vừa quét qua nhẫn không gian, sắc mặt của Dương Khai liền cứng lại.

- Bao nhiêu? Vũ Y thấy sắc mặt hắn không đúng, cũng căng thẳng hỏi. Không biết sao, trái tim nhỏ đập thình thịch, thậm chí cả Dương Viêm cũng rướn cổ chờ Dương Khai trả lời.

Dương Khai hít sâu một hơi, đưa nhẫn không gian cho các nàng: - Tự xem đi.

Vũ Y khó hiểu nhận lấy, đợi cho thần thức tra xét rõ số lượng thánh tinh trong nhẫn không gian này, không khỏi kinh hô, che miệng nhỏ, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

Dương Viêm thấy thế, giật lấy nhẫn không gian, vừa tra xét, biểu hiện cũng không khá hơn Vũ Y bao nhiêu.

3 triệu thánh tinh thượng phẩm, Tiền Thông đưa nhẫn không gian có chứa tận 3 triệu thánh tinh thượng phẩm! Con số khủng khiếp này làm cho Vũ Y cùng Dương Viêm kích động muốn điên, ngay cả Dương Khai cũng ngây người tại chỗ.

Vốn hắn tưởng Tiền Thông chỉ muốn tỏ vẻ với mình, tặng hai ba trăm ngàn thánh tinh thượng phẩm là đủ rồi, nào ngờ lại hơn gấp 10 lần? Khó trách Tiền Thông nói chỉ cần không mua thứ quá đắt, thánh tinh này đủ cho mình tiêu xài.

3 triệu đó, vậy thì mua được bao nhiêu là đồ.

- Xem ra, Tiền trưởng lão thật sự nhặt được mấy chục triệu thánh tinh, không phải là nói khoác. Sắc mặt Dương Khai quái dị, hắn biết thánh tinh này là tiền lộ phí qua đường mà Tiền Thông đã thu, nhưng không ngờ Tiền Thông có quyết đoán như thế, thu mấy chục triệu tiền lộ phí. 3 triệu này có thể chỉ là một phần mười hoặc ít hơn.

Vũ Y rụt rè nhìn hai nữ đệ tử Ảnh Nguyệt Điện, thế mới kề vào nói nhỏ bên tai Dương Khai: - Vô sự xum xoe... Huynh cẩn thận một chút.

Dương Khai hừ một tiếng: - Sợ cái gì, huynh cũng có công lao vì phí qua đường đó, nếu không có huynh, Tiền trưởng lão làm sao thu được nhiều thánh tinh như vậy. Chúng ta yên tâm thoải mái cầm 3 triệu này, không cần để ý.
- Vậy thì được rồi. Vũ Y vẫn còn có chút lo lắng.

Trong khi mấy người nói chuyện, Tiền Thông và Khương Hoài An đã châm chọc trào phúng nhau một hồi lâu, thấy bọn họ vẫn còn có vẻ muốn cãi tiếp, đang uống trà trong phòng Giáp số 1, Nhan Bùi liền không hài lòng, hừ lạnh một tiếng nói: - Hai người các ngươi xong chưa, mọi người đều đang chờ hội đấu giá tiếp tục. Nếu như thật không vừa mắt đối phương, bây giờ ra ngoài đánh một trận, cứ đấu nước miếng thì tính là cái gì, đừng cản trở Tụ Bảo Lâu ta kinh doanh!

Đại quản sự Tụ Bảo Lâu lên tiếng, cuối cùng Tiền Thông và Khương Hoài An liền im xuống, không nể mặt ai cũng phải nể mặt Tụ Bảo Lâu, bằng không sau này không thể tham dự hội đấu giá, sẽ tổn thất rất lớn. Rất nhiều vật phẩm quý giá trên U Ám Tinh đều là do Tụ Bảo Lâu đưa ra đấu giá.

Tiền Thông cười hắc hắc nói: - Lão phu chỉ là không ưa kẻ nhỏ mọn như thế, thôi vậy, ai muốn thì lấy đi. Ừm, cô nương, vừa rồi đấu giá Ngưng Hư đan tới đâu?

Mỹ phụ Đấu giá sư hé môi cười: - Tiền trưởng lão, Khương điện chủ đã ra giá 900 ngàn.

- 900 ngàn, thật là giá cao, chậc chậc... Đủ mua 3 viên Ngưng Hư đan rồi.

Tiền Thông vừa dứt lời, trong phòng của Khương Hoài An rõ ràng truyền ra tiếng ghế bị bóp vỡ. Vị tam điện chủ Hải Điện này rõ ràng hận không thể rút gân lột da Tiền Thông, giá này là bởi vì Tiền Thông đẩy lên, bây giờ hắn còn châm chọc, nhìn kiểu này không khiến Khương Hoài An tức chết thì thề không bỏ qua.

Tiền Thông lại cao giọng hô: - 1 triệu!

Toàn trường lại ồ lên, hội đấu giá tiến hành 3 canh giờ, cuối cùng xuất hiện vật đấu giá đạt tới giá trị 1 triệu. Tuy rằng mọi người đều hiểu giá này cao hơn giá thị trường cỡ nào, nhưng nơi này là hội đấu giá, có người tranh giành, tự nhiên giá phải cao.

Trong căn phòng Giáp số 10 của Hải Điện lại truyền ra tiếng thứ gì vỡ vụn.

Tiền Thông cười nói: - Khương Hoài An, đừng nói lão phu không chiếu cố ngươi, hai ta quen biết nhiều năm, bây giờ lại đấu đá vì một viên Ngưng Hư đan, làm người ngoài chê cười thì không ổn. Đây là lần tăng giá cuối cùng của lão phu, nếu ngươi có thể ra giá cao hơn, lão phu nhường viên Ngưng Hư đan này cho ngươi thì có sao?

- 1 triệu 10 ngàn! Coi như biết Tiền Thông đang nói châm chọc, Khương Hoài An vẫn phải tăng giá.

Đấu giá đến lúc này, đã không đơn giản là vấn đề Ngưng Hư đan nữa, còn là chuyện thể diện. Hơn nữa, hắn thật tốn bao công sức vì một viên Ngưng Hư đan, chỉ riêng những năm qua sưu tầm dược liệu bị luyện hỏng cũng đã có giá trị cả triệu thánh tinh, hiện tại có một viên bày ra trước mặt, đương nhiên là hắn muốn cướp lấy. Khiến cho Khương Hoài An mấy lần muốn hộc máu, đó là chính mình trả giá gấp mấy lần mới mua được viên Ngưng Hư đan này, nhưng ở trong mắt người không rõ chân tướng, đây là bởi Tiền Thông nhường mình. Nếu nơi này không phải hội đấu giá Tụ Bảo Lâu, nếu chỗ này không phải Thiên Vận Thành, Khương Hoài An nhất định phải đi xuống kiếm Tiền Thông quyết một trận tử chiến.

Đúng là khinh người quá đáng!

Báo ra cái giá 1 triệu 10 ngàn, không ai tăng giá nữa, Tiền Thông cũng không lên tiếng, mỹ phụ Đấu giá sư này tăng tốc nhanh chóng, hô to ba lần, cuối cùng Khương Hoài An mua được một viên Ngưng Hư đan này.

Nếu không phải Tiền Thông cho 3 triệu thánh tinh làm vốn, bây giờ thu lời được 1 triệu này, khẳng định ba người sẽ rất mừng rỡ. Nhưng đã có 3 triệu thánh tinh trong tay, giờ tăng thêm 1 triệu, ba người biểu hiện rất bình tĩnh, tiền nhiều đến mức nhất định, vậy sẽ chỉ là một đống con số.

Tuy nhiên điều này không cản trở ba người kỳ vọng những vật đấu giá khác, ngay cả Dương Khai cũng vậy. Hắn rất muốn biết, một viên Ngưng Hư đan khác của mình sẽ có thể bán ra giá thế nào, còn có bí bảo Hư cấp trung phẩm của Dương Viêm, khẳng định đều sẽ có giá không thấp.

Hội đấu giá tiến hành đến giờ, đã coi như đến phần sau.

Với Ngưng Hư đan xuất hiện làm giới hạn, nửa phần sau, Tụ Bảo Lâu đưa ra quả thật không kém, bất luận cấp bậc hay chất lượng đều cao hơn trước nhiều, giá trị cũng tự nhiên tăng lên không ngừng.

Đến lúc này, các võ giả ngồi trong đại sảnh đã cơ bản mất tư cách tham dự đấu giá, bây giờ người gọi giá đều là ở trong phòng bao, người ở đại sảnh đơn giản là xem náo nhiệt.

Gần như mỗi một món đấu giá đều không dưới hai ba trăm ngàn, một số tinh phẩm đã đột phá cả triệu thánh tinh. Điều này làm cho Dương Khai lại cảm khái, trên U Ám Tinh thật là nhiều người có tiền, chỉ là người thường không thấy được mà thôi, hội đấu giá Tụ Bảo Lâu đã tụ tập những kẻ giàu có lại một chỗ.

Hiện trên tay có 3 triệu thánh tinh, còn có 1 triệu thánh tinh chưa lấy, Dương Viêm cùng Vũ Y đều muốn tham dự đấu giá. Dương Viêm là luyện khí sư Hư cấp, các nàng tự nhiên sẽ không đi đấu giá những bí bảo kia, vốn còn muốn mua chút đan dược, nhưng lại bị Dương Khai ngăn cản.

Dương Khai chính là luyện đan sư, làm sao để các nàng tốn tiền uổng phí.

Bán đi mua lại, Dương Viêm chỉ mua một chút nguyên vật liệu quý dùng bố trí trận pháp và luyện khí.

Một cục tinh tú thiết to cỡ đầu người có giá 250 ngàn thánh tinh, 10 khúc Thanh Linh Mộc chất lượng hảo hạng có giá 370 ngàn thánh tinh, nguyên liệu thân thể con yêu thú bậc chín kèm một viên nội đan cũng tốn cả triệu. 3 triệu thánh tinh nhanh chóng giảm xuống.

Dương Khai vẫn không ra tay, bởi vì hắn không thấy được thứ mình muốn.

Thẳng đến khi trên hội đấu giá xuất hiện một khối đá lổ rỗ, hình thù kỳ quái, nhìn không ra phẩm chất và lai lịch, to cỡ chậu rửa mặt, Dương Khai mới dùng giá quy định 150 ngàn mua về.

Khối đá lạ này theo lời mỹ phụ Đấu giá sư kia nói, là các đại sư giám định của Tụ Bảo Lâu cũng không nhìn ra lai lịch, cũng có luyện khí sư thử hòa tan, nhưng cũng không thành công.

Vô số cao thủ trong đại sảnh đấu giá cũng dùng thần thức tra xét, cũng không thu hoạch được gì, suýt nữa thành vật phẩm đầu tiên bị kẹt lại.

Bởi vì không ai biết đây là thứ gì, nhưng luyện khí sư cũng không hòa tan được thì rõ ràng không tầm thường, cho nên Tụ Bảo Lâu đặt giá quy định cũng không tính là quá thấp.

Thẳng đến phút chót, Dương Khai mới lười biếng báo giá quy định, thoải mái mua được.

Chương 1157: Trĩ Thạch cùng ba đại cấm địa.

Người ta chỉ xem Dương Khai nhiều tiền đốt chơi, mua thứ hiếm lạ về sưu tầm, chỉ có Vũ Y cùng Dương Viêm hiểu rõ Dương Khai sẽ không vì nguyên nhân này. Bởi vì khi đệ tử Tụ Bảo Lâu đưa hòn đá đến, biểu tình của Dương Khai kích động rất rõ ràng, còn có một chút cổ quái không nói ra được.

Một lát sau, có cô gái mặc cung trang của Tụ Bảo Lâu đưa khối đá lạ vào phòng Bính số 13, Dương Khai đưa 150 ngàn thánh tinh, thích thú thưởng thức khối đá này, thế mới thu vào nhẫn không gian.

Dương Viêm kề lại gần, nhỏ giọng hỏi: - Huynh biết đây là thứ gì?

- Không biết.

Dương Khai lắc đầu.

- Không biết huynh còn mua nó? Dương Viêm trợn trắng, hết biết nói gì.

- Tuy rằng huynh không biết nó là gì, nhưng huynh biết có chỗ dùng nó. Dương Khai nghiêm mặt nói, nếu không biết nó có chỗ dùng, làm sao Dương Khai lại mua nó. 150 ngàn thánh tinh thượng phẩm không phải con số nhỏ, coi như bây giờ có tiền đi nữa cũng không thể phung phí như vậy.

- Huynh có chỗ dùng? Dương Viêm nhíu mày, bỗng nhiên khẽ hô: - Huynh có Kỳ Trùng Dị Trĩ?

- Kỳ Trùng Dị Trĩ? Dương Khai không hiểu nhìn nàng, trong lòng khẽ động, khẽ nói: - Có phải muội cũng biết tảng đá này để làm gì?

Dương Viêm khẽ gật đầu.

Dương Khai kinh ngạc không thôi, ngay cả rất đông đại sư giám định Tụ Bảo Lâu cũng không nhìn ra được lai lịch của tảng đá quái lạ này, ở chỗ này có đông đảo cường giả cũng không nhìn ra dấu vết gì, Dương Viêm mới bao nhiêu tuổi, làm sao lại nhận ra?

Hơn nữa nàng còn là luyện khí sư Hư cấp, còn là đại sư trận pháp, cô nàng này toàn thân đều toát ra thần bí.

Đã sớm đoán được Dương Viêm là người có chuyện xưa, hiện giờ xem ra quả là thế.

- Rốt cuộc hòn đá này là gì? Dương Khai nhỏ giọng hỏi, Vũ Y cũng nghiêng tai lắng nghe.

- Trĩ Thạch! Dương Viêm nói 2 từ. - Không có tác dụng với ai, chỉ có thể dùng để bồi dưỡng Kỳ Trùng Dị Trĩ. Nó là thứ rất hiếm, bình thường khó gặp, bên trong tích lũy năng lượng kỳ diệu. Loại năng lượng này không thể dùng để luyện khí, võ giả cũng không thể hấp thu. Nhưng một khi cho Kỳ Trùng Dị Trĩ nằm trên đó, sẽ làm nó trưởng thành nhanh chóng, cho nên muội mới hỏi có phải huynh có Kỳ Trùng Dị Trĩ.

Dương Khai bừng tỉnh hiểu ra, thế mới hiểu sao lúc khối đá lạ này xuất hiện, Phệ Hồn Trùng vẫn đang ở trên bảo đảo sáu màu trong thức hải của mình đột nhiên trở nên náo loạn hưng phấn.

Phệ Hồn Trùng là dị trùng thượng cổ, tự nhiên coi như một loại Kỳ Trùng Dị Trĩ. Ban đầu Phệ Hồn Trùng lấy được ở Thông Huyền đại lục, vẫn nằm yên trên bảo đảo sáu màu trong thức hải của Dương Khai, Lục Thải Ôn Thần Liên nuôi dưỡng.

Năm đó khi mới có chúng, chúng cũng không quá mạnh, chỉ là vô địch dưới Nhập Thánh Cảnh, võ giả Siêu Phàm Cảnh mà bị bọn chúng xâm nhập thức hải, lập tức sẽ chết ngay.

Sau đó trải qua một lần cắn nuốt biến dị quy mô lớn, lại được Lục Thải Ôn Thần Liên nuôi dưỡng nhiều năm, Phệ Hồn Trùng đã mạnh hơn nhiều, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn đối phó được võ giả Nhập Thánh Cảnh. Thánh Vương Cảnh có thể thoải mái tiêu diệt chúng, theo thực lực của Dương Khai tăng lên, những Phệ Hồn Trùng này đã không còn chỗ dùng nữa.

Dương Khai cũng không từ bỏ chúng, vẫn tùy ý để chúng sinh sôi phát triển.

Nếu không phải hôm nay khối Trĩ Thạch này xuất hiện, khiến cho Phệ Hồn Trùng đột nhiên có phản ứng bất thường, thậm chí Dương Khai còn quên mất sự tồn tại của chúng.

Chính vì Phệ Hồn Trùng hưng phấn, Dương Khai mới không lộ dấu tích mua lấy Trĩ Thạch.

Bây giờ nghe Dương Viêm giải thích, Dương Khai lập tức hiểu được mình mua trúng bảo vật, 150 ngàn thánh tinh này không uổng. Nếu như Trĩ Thạch thật có thể khiến Phệ Hồn Trùng tiến hóa thăng cấp nữa, có thể để chúng đối phó Thánh Vương Cảnh, đối phó Phản Hư Cảnh, vậy chúng sẽ có tác dụng rất lớn. - Huynh có Kỳ Trùng Dị Trĩ gì? Dương Viêm tò mò hỏi.

- Trở về rồi nói cho muội. Dương Khai cười thần bí.

Dương Viêm quái dị nhìn hắn, cũng không nói nữa.

- Mau nhìn kia, Song Xoa Thứ đã đưa ra đấu giá! Bỗng nhiên Vũ Y hưng phấn hô lên, tốt xấu xì nàng cũng biết không được tiết lộ là Dương Viêm luyện chế, cho nên không dám gọi tên Dương Viêm.

Dương Khai cùng Dương Viêm liền nhìn lên đài cao, quả nhiên thấy được Song Xoa Thứ long trọng ra sân, lại còn không chỉ một món bí bảo Hư cấp này.

Một loạt 12 cô gái mặc kiểu cung nữ, mỗi người nâng một cái khay ngọc, trên mỗi khay ngọc đều đặt một món bí bảo, toàn là Hư cấp hạ phẩm. Quầng sáng lưu chuyển linh khí lan tràn, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Mỹ phụ Đấu giá sư lại mỉm cười nói: - Vật đấu giá đợt này, mọi người đều đã thấy rõ. Không sai, chính là 12 món bí bảo Hư cấp hạ phẩm. Các vị ngồi đây cũng hiểu, không bao lâu nữa Lưu Viêm Sa Địa, một trong ba đại cấm địa U Ám Tinh sẽ mở ra, đây là đại cơ duyên mấy trăm năm mới gặp một lần. Muốn vào Lưu Viêm Sa Địa nhất định phải có đủ thực lực, chẳng những phải có đủ thực lực, còn phải có trang bị hoàn mỹ. Mà 12 món bí bảo Hư cấp hạ phẩm này chính là do Tụ Bảo Lâu cố ý thu thập chuẩn bị cho Lưu Viêm Sa Địa sắp mở ra, là để cho các vị tăng thêm thủ đoạn hộ mệnh tìm bảo vật. Số lượng bí bảo Hư cấp trên U Ám Tinh không nhiều, Tụ Bảo Lâu vì sưu tầm 12 món bí bảo này cũng phải hao tốn tâm huyết, chết rất nhiều đệ tử...

Mỹ phụ Đấu giá sư thao thao không ngừng trên đài cao, Dương Khai nhíu mày, nhìn sang Vũ Y, tò mò hỏi: - Cái gì là ba đại cấm địa?

Vũ Y hé môi cười: - Huynh mới đến U Ám Tinh chưa lâu, tự nhiên chưa nghe nói qua. Ba đại cấm địa này đều là tồn tại hung dang vang xa trên U Ám Tinh, mọi người nghe mà biến sắc. Chỗ đầu tiên là Lưu Viêm Sa Địa mà cô ta đã nói, diện tích rộng không biết bao nhiêu, quanh năm bị nhiệt độ cao bao phủ, ngay cả màn hơi nóng bên ngoài cũng không phải sức người có thể cản nổi. Từng có cường giả Phản Hư Cảnh cậy vào thực lực cao cường, muốn xông vào Lưu Viêm Sa Địa tìm bảo vật, nhưng dù thực lực hắn có cao đi nữa, chuẩn bị đầy đủ thế nào, vừa mới vào Lưu Viêm Sa Địa liền bị hòa tan, ngay cả bí bảo của hắn cũng tan chảy hết.

- Lợi hại như thế? Dương Khai kinh hãi.

- Phải, đó chỉ là nhiệt độ bên ngoài, nghe nói đi vào bên trong, ngay cả Hư Vương Cảnh cũng không chống đỡ nổi. Tuy nhiên đây chỉ là nghe đồn, trên U Ám Tinh không có Hư Vương Cảnh, không ai biết Hư Vương Cảnh có năng lực cỡ nào. Vũ Y cười duyên.

- Sao nữ nhân kia lại nói Lưu Viêm Sa Địa sắp mở ra? Dương Khai cau mày, nếu như Lưu Viêm Sa Địa thật là chỗ đi vào chết chắc, ai lại ngu ngốc chạy vào trong đó? Không có ai ngại mình sống quá lâu.

- Bởi vì chỗ đó cứ cách một thời gian, uy lực nhiệt độ cao sẽ giảm mạnh. Thời gian này không cố định, có thể mấy chục năm, có thể là mấy trăm năm. Một khi màn nhiệt độ cao yếu đi, võ giả có thể đi vào trong, muội đã xem trong điển tịch gia tộc, dường như Lưu Viêm Sa Địa mở ra lần trước đã là chuyện 400 năm trước, cho nên trong đó đã có 400 năm không ai đi vào.
Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, chỗ mà 400 năm không người đi vào, thật là che giấu bao nhiêu thứ tốt chứ? Khó trách mỹ phụ Đấu giá sư kia nói đây là cơ duyên bằng trời.

Dương Khai lại biết, có rất nhiều thiên tài địa bảo đều thích sinh trưởng trong môi trường nóng bức, càng nóng lại càng sinh trưởng mạnh, nói không chừng trong Lưu Viêm Sa Địa có những thứ đó.

Tuy nhiên làm hắn động lòng không phải là những thiên tài địa bảo này, mà là ở trong nhiệt độ cao đó, vậy thích hợp cho hắn luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy.

Tông Ngạo trên Vũ Bộc Tinh đã từng nói, muốn luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy, nhất định phải tìm được chỗ có nhiệt độ cực cao.

Hắn có hơn 20 giọt Huyền Âm Quỳ Thủy, vật liệu luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy cũng đã gom đủ, hiện tại chỉ còn tìm chỗ thích hợp là được. Lưu Viêm Sa Địa chắc chắn là chỗ phù hợp yêu cầu của hắn.

Chỉ cần luyện hóa được một giọt, thực lực của hắn nhất định có thể tiếp tục tăng lên.

Vũ Y tiếp tục nói: - Cấm địa là thứ hai là Đế Uyển, nghe nói chỗ đó từng là hậu hoa viên của Tinh Vực Đại Đế.

Dương Khai cả kinh: - Tinh Vực Đại Đế?

- Không sai, một nhân vật hùng mạnh trong truyền thuyết, nghe nói ở rất nhiều năm trước, toàn bộ Hằng La Tinh Vực là do một vị Tinh Vực Đại Đế nắm giữ. Đáng tiếc không biết sao, vị Tinh Đế này biến mất, không ai biết hắn đi nơi nào.

Trong lòng Dương Khai nổi sóng, trước kia hắn có nghe qua lời đồn về Tinh Đế, khi ở Huyền Không đại lục đã nghe Thần Đồ nói qua. Khi đó hắn còn không chú ý, cảm thấy cái gọi là Tinh Đế chỉ là bịa đặt ra, nhưng bây giờ xem ra, có lẽ thật sự có kỳ nhân. Bởi vì ngay cả hành tinh tu luyện hoang vu như U Ám Tinh cũng có truyền thuyết như vậy, sẽ không phải những lời không căn cứ.

Tinh Đế đó, quản lý cả một tinh vực, vậy thì lực lượng hùng mạnh đến cỡ nào?

Đừng nói Tinh Đế, ngay cả Tinh Chủ, Dương Khai cũng chưa thấy qua, chỉ biết muốn làm Tinh Chủ thì tối thiểu cũng phải có tu vi Hư Vương Cảnh, còn phải mạo hiểm đi dung hợp căn nguyên tinh tú. Một khi thất bại, Hư Vương Cảnh cũng chỉ có một chữ chết.

- Lưu Viêm Sa Địa vẫn luôn tồn tại, chỉ là không ai tiến vào. Nhưng mà Đế Uyển lại ẩn hiện vô tung, không ai biết nó ở đâu, ngẫu nhiên chợt hiện, dẫn tới không ít người đi vào, lại không ai có thể sống đi ra. Chỉ có ở những tình huống đặc biệt, Đế Uyển mới có thể ổn định lại, một khi ổn định, vậy sẽ là một hồi cơ duyên bằng trời!

Dương Khai nghe mà tâm tình kích động, hậu hoa viên của Tinh Đế, làm người ta vừa nghe là biết ngay bên trong có vô số thiên tài địa bảo, dẫn dụ vô số người thèm khát.

- Cấm địa thứ ba là ở trên biển, một hòn U Hồn Đảo, cũng cực kỳ hung hiểm. Nếu nói Lưu Viêm Sa Địa vẫn luôn tồn tại, Đế Uyển ngẫu nhiên chợt hiện, vậy U Hồn Đảo quả thật không có dấu vết để tìm. Không ai thấy nó, cũng không có ai tìm được nó, người thấy nó đều đã chết. Vũ Y nói mà âm khí tràn lan, khiến cho Dương Viêm không khỏi rùng mình, lá gan của cô nàng này luôn rất bé.

- Nếu chưa ai thấy, vậy làm sao người ta biết đó là U Hồn Đảo? Dương Khai nhíu mày ba đại cấm địa, hắn cảm thấy chỗ này không đáng tin nhất.

Vũ Y cười nhạt: - Nếu tồn tại tức là hợp lý, nếu mọi người đều biết U Hồn Đảo, vậy nó nhất định là tồn tại.

Dương Khai không dây dưa vấn đề này, tuy nhiên Lưu Viêm Sa Địa sắp mở ra lại làm cho hắn rất hưng phấn, không chỗ nào thích hợp để luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy hơn chỗ này.

Tông Ngạo đã nói, lúc luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy, chỉ cần ở trong phạm vi chịu đựng của mình, nhiệt độ môi trường càng cao càng tốt. Nhiệt độ càng cao, càng có thể kích hoạt lực lượng của Huyền Âm Quỳ Thủy.

Đến lúc đó có nên đi một chuyến hay không? Dương Khai âm thầm tính toán.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau