VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1136 - Chương 1140

Chương 1138: Phương thức công kích hoàn toàn mới.

- Thấp như vậy? Dương Khai thất kinh, nếu quả thật là như vậy, chẳng phải nói mình cùng Dương Viêm đều đứng ở đỉnh cao trên lĩnh vực mỗi người ở U Ám Tinh này?

Dương Viêm có thể còn chưa kết thúc, lần trước nàng đã nói, có Thạch Khổi hỗ trợ, nàng hoàn toàn có thể tinh luyện cái khiên màu tím đến Hư cấp trung phẩm, điều này có nghĩa nàng tối thiểu là luyện khí sư Hư cấp trung phẩm.

- Ừm, rất là thấp, tôi cũng không biết tại sao. Dù sao trên U Ám Tinh, luyện đan, luyện khí, thậm chí đồ sư, trận pháp, các bàng môn đều phát triển rất chậm. Vũ Y cười khẽ, nàng biết Dương Khai đến từ bên ngoài, nghe ngữ khí của Dương Khai là nàng có thể suy đoán ra, khẳng định thế giới bên ngoài không phải như thế.

Nghe lời Vũ Y, Dương Khai lập tức cảm thấy dùng luyện đan để thu gom thánh tinh thật sự là ý kiến không tệ.

Tiêu chuẩn luyện đan của mình đã đứng ở đỉnh cao U Ám Tinh, đan dược đan dược còn sợ không gom đủ thánh tinh hay sao? Thậm chí có thể tới các thế lực lớn để đổi vật tư quý giá.

Dương Viêm bố trí trận pháp quả thật là chuyện đốt tiền giống mình tu luyện lực lượng không gian, không có đủ thánh tinh cùng vật tư, sẽ không làm được gì cả.

- Từ gia làm sao lại có 10 viên Hóa Vương đan? Dương Khai lại hỏi. Theo lý mà nói, Từ gia hẳn không có luyện đan sư cấp Thánh Vương mới đúng, không có luyện đan sư cấp bậc này, vậy không thể luyện chế ra Hóa Vương đan.

- Hẳn là đổi với Ảnh Nguyệt Điện. Vũ Y giải thích: - Tiểu gia tộc phía dưới phụ thuộc Ảnh Nguyệt Điện, đều có cơ hội đổi lấy một chút đan dược này, bí bảo này, nhưng mà phải trả giá rất cao. Trước kia Hải Khắc gia tộc cũng đổi một chút Hóa Vương đan, à đúng rồi, lần trước bọn họ đưa tới Thánh Vương đan cũng là đổi từ Ảnh Nguyệt Điện.

- Hiểu rồi. Dương Khai gật đầu, thuận tay ném sang hai bình ngọc: - Lấy nó chia cho bọn họ, bảo bọn họ không cần phải đẩy qua đẩy lại nữa.

- Gì vậy? Vũ Y không hiểu.

- Tự xem là biết. Dương Khai mỉm cười.

Vũ Y hoài nghi mở nắp ra, mặt hoa biến sắc, kinh hô: - Hóa Vương đan, hơn 20 viên? Hơn nữa, còn có nhiều đan văn như vậy?

Nàng thật sự ngây ngốc.

10 viên Hóa Vương đan lấy được trong nhẫn của Từ Chí Khôn chỉ là đan dược bình thường mà thôi, nhưng mà Dương Khai đưa cho, quá nửa đều sinh ra đan văn. Vũ Y quả thật không thể nào tưởng tượng nổi Dương Khai lấy đâu ra những đan dược này.

Hóa Vương đan có thể giúp võ giả tăng lên tỷ lệ thăng cấp Thánh Vương Cảnh, Hóa Vương đan có đan văn thì tỷ lệ càng lớn hơn!

- Dương đại ca, lấy đâu ra những thứ này? Vũ Y ngẩng đầu lên, bỗng phát hiện Dương Khai đã không thấy, đầu óc choáng váng, một viên Hóa Vương đan trị giá hơn 2000 thánh tinh, một lọ này đã hơn 40 ngàn rồi!

Đến giờ Vũ Y mới hiểu được Dương Khai hào phóng đến cỡ nào.

Tay nhỏ run run mở ra một bình khác, Vũ Y lại thất thanh: - Thánh Vương đan!

Hơn nữa những Thánh Vương đan này cũng có không ít viên sinh ra đan văn, Vũ Y hoàn toàn có thể khẳng định, hai bình đan dược này đều từ một tay luyện đan sư, chỉ là... tỷ lệ sinh ra đan văn này không khỏi khủng bố quá đi chứ.

Từ nhỏ đến lớn, Vũ Y cũng chỉ thấy qua một viên đan dược có đan văn, còn là một viên chỉ mới linh cấp thượng phẩm.

Ngay cả Vũ Y đã quen thế sự, cũng cảm thấy hai bình ngọc này nặng như núi cao. Hóa Vương đan có thể làm các huynh đệ tỷ muội thăng cấp Thánh Vương Cảnh, Thánh Vương đan có thể củng cố tu vi của bọn họ, Dương Khai đã chuẩn bị ổn thỏa tất cả, chỉ cần bọn họ dùng đan dược là được.

- Cám ơn Dương đại ca! Vũ Y chảy ra ngoài hang đá hô to, sau đó xoay người đi vào trong nhà đá vẫn đang tranh cãi không ngớt, giơ cao hai bình ngọc vui vẻ tuyên bố: - Không cần cãi nữa. Hóa Vương đan mỗi người đều có phần, chẳng những có Hóa Vương đan, còn có Thánh Vương đan!

Nhà đá ồn ào bỗng yên tĩnh lại, 20 đôi mắt đều nhìn chằm chằm Vũ Y.

Ngoài hang, Dương Viêm đang bố trí trận pháp, lần trước Dương Khai giao cho thánh tinh cho thánh tinh, ngoài để lại một chút dùng cho tu luyện, còn lại đều bị nàng đem đổi thành các loại vật liệu. Hiện tại Dương Viêm đang bố trí sát trận, áo bào đen rộng thùng thích bao bọc thân thể lung linh của nàng, Dương Viêm vận bận bịu không ngừng.

- Tới giúp đi! Dương Viêm gọi một tiếng, Dương Khai lập tức đi sang, căn cứ chỉ thị của nàng mà giúp một tay.

Bận bịu một hồi, bỗng nhiên Dương Khai hỏi: - Dương Viêm, trận pháp cô bố trí, nếu như võ giả Phản Hư Cảnh đi vào, sẽ có hiệu quả không?

- Có! Dương Viêm chắc chắn đáp: - Nhưng sẽ không giống lần trước, Phản Hư Cảnh dù sao thực lực cao một chút, nếu như là Phản Hư tam tầng cảnh đi vào, vậy trận pháp chỉ có thể vây khốn hắn được trong vòng 10 nhịp thở. Dương Khai gật đầu, trong lòng cũng hiểu.

Dương Viêm bỗng nhiên ngừng tay, nghiêm túc nhìn Dương Khai: - Sau này cậu có tính toán gì không?

- Có ý gì? Dương Khai ngạc nhiên.

- Cậu muốn ở lâu chỗ này, hay là chờ khai thác xong quặng mỏ bên dưới thì sẽ rời đi?

- Đương nhiên là ở lâu dài. Dương Khai không hiểu gì cả, hắn chưa quen thuộc U Ám Tinh, hiện tại có chỗ trú chân, tự nhiên sẽ không tùy tiện rời đi.

- Vậy thì tốt, tôi cũng thích chỗ này. Nếu cậu ở lâu, vậy tôi bố trí trận pháp vững chắc hơn. Dương Viêm mỉm cười. - Sau này nếu cậu cho tôi vật liệu cao cấp hơn, tôi có thể bó trí chỗ này làm cho Phản Hư tam tầng cảnh cũng không vào được!

Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, trong lòng đánh giá Dương Viêm càng cao hơn.

Trong lúc nói, Vũ Y bỗng vội chạy ra ngoài hang, mặt nhỏ ửng hồng, rõ ràng rất hưng phấn.

- Chia xong rồi? Dương Khai cười nhìn nàng.

- Ừm, đều đã bế quan tu luyện, không cần bao lâu, bọn họ sẽ trở thành Thánh Vương Cảnh, cám ơn Dương đại ca. Vũ Y gật đầu, lại nói: - Vừa rồi có chuyện quên nói với huynh.

- Chuyện gì?

- Thường cung phụng cùng Hách cung phụng sai người đưa tin tới, nói 3 ngày trước gia chủ mang theo nhiều lễ vật đi phủ thành chủ Thiên Vận Thành.

- Thường cung phụng, Hách cung phụng? Dương Khai nhíu mày, liền nhớ tới hai người này. Thường cung phụng tự nhiên là chỉ Thường Khởi, lúc đó trên chiến hạm là thực lực của hắn cao nhất. Hách cung phụng hẳn là Hách An, chiến hạm về đến U Ám Tinh, là hắn dẫn người ra tiếp đón.

Hiện tại xem ra, hai cung phụng này quan hệ không kém với Vũ Y, bằng không sao lại phái người tới đưa tin.

- Hoàng Quyên cung phụng cũng phái người đưa tin tới, cũng nói chuyện này. Vũ Y nhíu mày, hiển nhiên không biết sao lần này Hoàng Quyên cũng giúp mình. Hơn nữa nghe nàng nói, có ý như muốn rời Hải Khắc gia tộc, đồng thời khuyên nàng sớm ngày rời Long Huyệt sơn.

Dương Khai không quen Hoàng Quyên, nên cũng không để ý, chỉ nói: - Gia chủ các người đi Thiên Vận Thành, hẳn là tìm Ảnh Nguyệt Điện?

- Ừm, Dương đại ca, chúng ta làm sao đây? Một khi Ảnh Nguyệt Điện biết được huynh giết nhiều người Từ gia như thế, nhất định sẽ không ngồi yên mặc kệ, đến lúc đó nhất định sẽ có cường giả Phản Hư Cảnh đến đây.

- Phản Hư Cảnh! Dương Khai nhíu mày, nói thật, hắn không biết thực lực của mình hiện tại so với Phản Hư Cảnh thì sao, nhưng vượt qua một đại cảnh giới, thực lực võ giả đều sẽ có biến đổi biến hóa nghiêng trời lệch đất. Hắn có thể thoải mái đánh chết Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng có thể không phải đối thủ của Phản Hư Cảnh.

Chỉ là hắn nhanh chóng khó hiểu: - Kỳ quái, gia tộc các người chạy te te đi báo tin làm gì, chuyện này phải để Từ gia đi báo tin mới đúng chứ.

Vũ Y suy nghĩ, cắn môi nói: - Có thể là gia chủ cảm thấy không cách nào khống chế được huynh, cũng không thể đuổi huynh đi, cho nên muốn dựa vào lực lượng của Ảnh Nguyệt Điện.

Không thể không nói, tâm tư của Vũ Y cực kỳ nhanh nhạy, hơn nữa nàng cũng hiểu tính tình của Y Ân, suy đoán ra cũng cơ bản là chân tướng.

Dương Khai gật đầu: - Không sợ, nên làm thì đã làm, thật sự có Phản Hư Cảnh đến đây, ta cũng có thể cản được.

- Ừm. Vũ Y nhẹ nhàng gật đầu, tuy rằng không có lòng tin, nhưng nếu Dương Khai đã nói vậy, nàng cũng không nói gì nữa.

Đợi Vũ Y đi rồi, Dương Viêm mới thản nhiên nói: - Cậu đừng hy vọng trận pháp của tôi có thể giết được Phản Hư Cảnh, không có vật liệu cao cấp, tôi bố trí trận pháp cũng không có uy lực cao được.

- Tôi không hoàn toàn trông cậy vào trận pháp của cô. Dương Khai nhe răng cười, tuy nhiên chỉ cần trận pháp của Dương Viêm có thể vây khốn Phản Hư Cảnh một chút là được, chỉ cần không phải Phản Hư tam tầng cảnh đến đây, Dương Khai cảm giác mình có thể đối phó được.

Chuyện liên quan tới quặng mỏ Không Linh Tinh, đừng nói là Phản Hư Cảnh, cho dù là Hư Vương Cảnh đến đây, Dương Khai cũng phải liều mình, tuyệt đối không thể chắp tay dâng mảnh bảo địa này cho người khác.

Không tiếp tục giúp Dương Viêm bố trí trận pháp, Dương Khai lập tức trở về hang động bế quan, tay cầm một khối Không Linh Tinh, hấp thu năng lượng trong đó, tăng thêm hiểu biết lực lượng không gian.

Lực lượng không gian quá bàng môn, nhưng cũng rất mạnh mẽ, Dương Khai cảm giác nếu mình muốn đối đầu Phản Hư Cảnh, dùng lực lượng không gian là lựa chọn tốt nhất.

Trước kia hắn sử dụng lực lượng không gian, đều là xen vào trong công kích thánh nguyên của mình, để thánh nguyên hình thành công kích đột phá phong tỏa không gian, đạt tới mục đích khiến người ta khó phòng bị. Làm như vậy có thể tăng cường uy lực công kích thánh nguyên, nhưng lại không phát huy toàn bộ huyền bí của lực lượng không gian.

Nếu như có thể đơn thuần dùng lực lượng không gian để công kích, Dương Khai tin rằng sức chiến đấu của mình sẽ mạnh hơn, quỷ dị hơn.

Không biết khi nào người Ảnh Nguyệt Điện sẽ đến, nhưng lâm trận mới mài gươm không sắc cũng sáng, Dương Khai một lòng một dạ nghiên cứu lực lượng không gian, muốn dùng huyền bí không gian hình thành sát chiêu của riêng mình.

Tiêu hao nhiều Không Linh Tinh như thế, hiện tại Dương Khai hiểu biết lực lượng bàng môn này đã lên tới độ cao mới, không còn là nửa vời như trước đây.

Hắn tin tưởng dựa vào hiểu biết không gian hiện tại, lại cho hắn đi Huyền Không đại lục, khẳng định sẽ có thể nhẹ nhàng rời đi.

Xé rách không gian là một loại thủ đoạn chạy trốn, không thể dùng để giết địch, nhưng bản thân Dương Khai trải qua vô số lần xé rách không gian, nhìn ra được một loại phương thức công kích mới. Hắn không ngừng thí nghiệm mô phỏng trong thức hải, lần lượt hủy bỏ, lần lượt sửa đổi, thẳng đến khi nghĩ ra ý tưởng hoàn thiện, bỗng nhiên mở mắt ra.

Tay phải nhẹ nhàng vung tới trước, một đường khe nứt không gian dài cỡ lóng tay, rộng nửa tấc bỗng nhiên xuất hiện. Ở giữa khe nứt không gian trào ra hơi thở quỷ dị, đó là hơi thở hư không loạn lưu, bên trong khe nứt là một mảnh hỗn độn hư vô.

Khe nứt không gian xuất hiện, không đứng yên tại chỗ như trước, mà lại chầm chậm di chuyển tới trước.

Nơi khe nứt đi qua, toàn bộ mọi thứ trong không gian đó, kể cả linh khí, không khí đều bị cắn nuốt hết.

Di chuyển ra xa 2m, khe nứt mới bỗng khép lại, biến mất tăm.

Chương 1139: Không Gian Nhận.

Trong nhà đá, Dương Khai mừng ra mặt.

Hắn không ngờ mình chỉ nổi ý đột xuất, không ngờ thật có thể thực hiện được - khe nứt không gian nhỏ mà hắn xé ra hoàn toàn có thể dùng làm thủ đoạn công kích.

Dù chỉ dài cỡ lóng tay, rộng nửa tấc, cũng chỉ đẩy ra chưa được 2m liền biến mất, tốc độ còn không nhanh, nhưng chỉ cần chăm chỉ luyện tập, tăng cường cảm ngộ lực lượng không gian, ngày sau nhất định có thể dùng thủ đoạn này để chiến đấu đối địch.

Một khi tốc độ di chuyển của khe nứt này tăng lên, đến lúc đó ai có thể cản nổi? Khe nứt này có thể cắn nuốt mọi thứ, sức người căn bản không thể ngăn cản.

Trong lòng phấn chấn, Dương Khai lập tức thí nghiệm, hắn xé ra từng khe nứt không gian cỡ lóng tay, bắn ra bốn phia, tốc độ đi tới của khe nứt không gian từ từ tăng nhanh, khoảng cách đi ra cũng dần xa hơn.

Dương Khai hồn nhiên quên mất thời gian trôi qua, toàn bộ tâm thần chìm đắm trong nghiên cứu thủ đoạn giết địch.

Thẳng đến khi một khe nứt không gian đánh tới góc tường, liền không một tiếng động, góc tường ở đó bỗng thiếu một góc nhỏ, không có dấu hiệu, cũng không có dấu vết gì, tựa như có người cắt mất đá ở đó đem đi mất.

Dương Khai thì biết, góc đá đó không phải bị mất, mà là bị khe nứt không gian nuốt trọn.

Nhìn dấu vết trên vách đá, Dương Khai thầm gật đầu, tốc độ vẫn là điểm yếu của khe nứt không gian, rất dễ bị người ta tránh né, uy lực cũng không đủ lớn, hẳn là vì khe nứt không gian không ổn định. Nếu đủ ổn định, Dương Khai tin rằng một cái khe nứt không gian vừa rồi có thể đục xuyên qua vách đá, thậm chí đục xuyên qua cả hang động.

Hiện tại khe nứt không gian còn chưa thể dùng chiến đấu, võ giả Thánh Vương Cảnh hoàn toàn có thể thông qua vận chuyển thánh nguyên, thông qua quấy nhiễu độ ổn định của khe nứt không gian, thúc đẩy nó khép lại. Một khi khép lại, vậy nó không còn tác dụng gì. Tuy nhiên điều này không ngăn cản Dương Khai nhiệt tình nghiên cứu.

Hình dáng của nó như lưỡi dao gió, Dương Khai ngẫm nghĩ, quyết định đặt tên thủ đoạn công kích hoàn toàn mới này là Không Gian Nhận!

Dương Khai gần như có thể đoán được, một khi Không Gian Nhận của hắn đại thành, vậy sau này giết địch vượt cấp sẽ thoải mái hơn, đơn giản hơn, lực lượng bàng môn mà khó đề phòng nhất.

Dương Khai một hơi ở trong phòng nghiên cứu Không Gian Nhận suốt 3 ngày, đánh ra Không Gian Nhận có uy lực tăng lên rất nhiều. Đang lúc hắn tràn đầy hứng thú, bỗng nhiên nhíu mày, sắc mặt chợt lạnh.

Hắn đã nhận ra có không ít cường giả đang đến gần, hơn nữa khí tức rất quen thuộc, chính là những cao thủ Hải Khắc gia tộc.

Thần thức mạnh mẽ quét ra bên ngoài, sắc mặt Dương Khai trở nên ngưng trọng. Hắn phát hiện người đến đây không chỉ là cao thủ Hải Khắc gia tộc, trong đó thậm chí còn có hai cường giả Phản Hư nhất tầng cảnh.

Liên tưởng đến những gì Vũ Y đã nói, hắn lập tức biết hai Phản Hư Cảnh này chính là do Y Ân đi Ảnh Nguyệt Điện mời tới trợ thủ.

Lão già này đúng là muốn đuổi tận giết tuyệt mà! Nói lại mình và Hải Khắc gia tộc vốn không có ân oán gì, tối đa chỉ là chứa chấp đoàn người Vũ Y thoát ly gia tộc mà thôi, bản thân mình vốn chưa từng giết người nào của bọn họ. Không ngờ người Từ gia không vội, bọn họ lại sốt ruột thay.

Lúc này, Dương Khai đã có thể khẳng định suy đoán của Vũ Y là chính xác.

Bản thân mình biểu hiện quá mạnh mẽ, hơn nữa chiếm cứ Long Huyệt sơn, đã làm Hải Khắc gia tộc ăn ngủ không yên. Long Huyệt sơn là địa bàn của Hải Khắc gia tộc, nơi này lại không xa Hải Khắc gia tộc, rõ ràng là bọn họ sợ mình trưởng thành, sẽ tạo thành uy hiếp tới bọn họ.

Chỉ bởi vì chuyện này mà muốn đuổi tận giết tuyệt, sắc mặt Dương Khai phát lạnh, âm thầm quyết định sẽ không nương tay với Hải Khắc gia tộc. Mặc kệ Vũ Y trước kia có phải người gia tộc này hay không, lần này chỉ cần dám tới, bọn họ đừng hòng đi ra được nữa.

Đứng lên, mở ra cửa đá, Vũ Y cùng Dư Phong đã căng thẳng đứng bên ngoài.

- Dương đại ca... Vũ Y gọi, mặt nhỏ trắng bệch. - Ta biết, mọi người ở trong hang động đừng đi ra, mấy ngày nay Dương Viêm đã hoàn thiện không ít trận pháp, chỉ cần mọi người không đi ra, bọn họ không có cách nào bắt được mọi người.

- Muội đi cùng huynh, dù sao cuối cùng cũng phải đối mặt. Làm Dương Khai không ngờ, đó là Vũ Y lại không có ý lùi bước, có lẽ nàng muốn nhân dịp này, nói chuyện rõ ràng với Hải Khắc gia tộc.

Dương Khai nhìn nàng, khẽ gật đầu: - Vậy mọi người đừng làm bừa, coi như tình hình nguy cấp cũng đừng rời khỏi cửa hang.

- Ừm. Vũ Y vội đồng ý.

Dương Khai mới dẫn mọi người ra ngoài, đến cửa hang, Dương Khai phát hiện Dương Viêm vẫn còn đang ở đó bố trí trận pháp, động tác rất nhanh, hiển nhiên đến lúc cuối cùng cũng không chịu bỏ cuộc.

Phát hiện Dương Khai đi ra, Dương Viêm mới thầm thở ra một hơi, động tác lại càng nhanh hơn.

Trong hang, các võ giả đi theo Vũ Y nhận được tin đều chạy ra, mỗi người sắc mặt ngưng trọng đứng sau Dương Khai cùng Vũ Y.

- Hả... Thằng lùn kia sao cũng đến đây? Đi đường còn ngang như cua, thật là hết cứu rồi. Dương Khai ngạc nhiên nhìn đằng trước, trong đám người tụ tập có một tên như hạc giữa bầy gà, là một tên tay chân ngắn ngủn, cao chưa đến ngực của Dương Khai, cố tình đi đường lại làm dáng như rồng hổ, không ai bì nổi cực kỳ ngông cuồng, lúc trước Dương Khai đã từng gặp qua, là Tạ Hoằng Văn.

Khi đó đoàn người Vũ Y đào được khoáng thạch trở về, vừa đến U Ám Tinh, khoáng thạch trên chiến hạm bị Tạ Hoằng Văn này cướp đi. Dương Khai còn biết, thằng lùn Tạ Hoằng Văn này còn nhìn trúng Vũ Y, lần trước càng nói năng ngông cuồng, nói có một ngày Vũ Y sẽ là người của Tạ gia hắn. Lần này hắn đến đây, hẳn là có liên quan tới Vũ Y.

Tạ Hoằng Văn không cao, cố tình lại đi ở ngay đằng trước, trở nên cực kỳ chướng mắt, các trưởng lão cung phụng Hải Khắc gia tộc đều đi theo sau hắn, còn có hai cường giả Phản Hư nhất tầng cảnh, hẳn là đến từ phủ thành chủ.

Nghe Dương Khai nói thật là buồn cười, Vũ Y không nhịn được xì cười một tiếng, tuy nhiên nhanh chóng thu lại. Nàng biết bây giờ không phải lúc cười đùa, cao thủ phủ thành chủ đã tới, Tạ Hoằng Văn cũng tới, xem ra lần này gia tộc hạ quyết tâm muốn diệt trừ Dương Khai, thần sắc của nàng lập tức ảm đạm cực điểm.

Dương Khai phát hiện Tạ Hoằng Văn, Tạ Hoằng Văn cũng phát hiện tình hình bên này, liếc nhìn Vũ Y như ngoan ngoãn đứng cạnh Dương Khai, hai mắt hắn muốn phun ra lửa, nghiến răng mắng: - Tiện nhân, ta thấy ngươi thanh cao cỡ nào, thì ra cũng là giả vờ ra vẻ!
Biết trong lòng hắn căm tức chuyện gì, Y Ân vội vàng nói: - Tạ công tử, không thể khinh thường tên thanh niên Dương Khai kia, tuy rằng cảnh giới không cao, nhưng sức chiến đấu quả thật khó tưởng tượng, Từ gia...

- Biết rồi, giữa đường ngươi đã nói mấy chục lần, lỗ tai lão tử sắp chai rồi. Nếu công tử ta ra mặt, hôm nay hắn chết chắc, các ngươi cứ việc xem là được, không cần các ngươi quan tâm chuyện khác! Tạ Hoằng Văn bực bội phẩy tay, cắt lời Y Ân.

Hai người Phản Hư Cảnh cùng đi theo cũng lộ ra thần sắc khinh thường, khinh bỉ liếc Y Ân, thầm nghĩ tiểu gia tộc đúng là tiểu gia tộc, ngẫu nhiên đụng phải một võ giả có thể chiến đấu vượt cấp liền cả kinh tận trời, đúng là ánh mắt hạn hẹp.

Ở trong Ảnh Nguyệt Điện, đệ tử có thể chiến đấu vượt cấp rất đông, tùy tiện một đệ tử Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh đến đây cũng có thể đánh thắng đám trưởng lão cung phụng Nhập Thánh tam tầng cảnh các ngươi.

Huống chi, lần này hai vị Phản Hư Cảnh ra tay, chỗ này sẽ nhanh chóng bị san thành đất bằng.

Y Ân thầm thở dài, cũng không dám nói nhiều nữa, miễn cho chọc người chán ghét, nhưng trong lòng lại chua xót không thôi.

Hắn không ngờ mình lại dẫn Tạ Hoằng Văn đến, mấy ngày trước hắn mang không ít lễ vật đi phủ thành chủ, đúng là gặp được thành chủ Phí Chi Đồ, báo lên chuyện này. Nhưng Phí Chi Đồ căn bản không để ý tới, nếu không phải trùng hợp gặp Tạ Hoằng Văn, mãi đến hôm nay hắn sẽ còn đang ở phủ thành chủ chờ tin tức.

Hơn nữa, Tạ Hoằng Văn dẫn cao thủ đến đây không phải vì Hải Khắc gia tộc, càng không phải chủ trì công đạo cho Từ gia, hắn nhắm vào Vũ Y.

Nghe Y Ân nói nữ nhân mình nhìn trúng lại đi chung với một nam nhân mà thực lực chỉ có Thánh Vương nhất tầng cảnh, Tạ Hoằng Văn nổi giận, lập tức dẫn theo hai cao thủ đi đến.

Mặc kệ thế nào, dù sao cũng mời người đến được, điều này làm Y Ân cân bằng tâm lý một chút. Chỉ là qua hôm nay, sợ rằng Vũ Y sẽ sống không bằng chết. Đừng nhìn Tạ Hoằng Văn bề ngoài khó coi, người lùn chân ngắn, tính tình lại hết sức vặn vẹo, phàm là con gái bị hắn nhìn trúng đều làm mọi cách nắm giữ, một khi có người khác chạm tới, hậu quả không thể tưởng tượng.

Từng có một tiểu thư ở tiểu gia tộc nọ bị hắn chú ý, nói rõ ngày hôm sau sẽ mang sính lễ đến đón người, nào ngờ tiểu thư kia vì trốn tránh vận mệnh này, đêm đó liền ngủ với nam nhân nàng thích, bỏ đi thân trong sạch.

Tiểu thư nhà đó nghĩ mình làm vậy sẽ có thể trốn khỏi độc thủ của Tạ Hoằng Văn, nhưng Tạ Hoằng Văn căn bản không để ý, giết nam nhân kia còn chưa hết, hắn còn đem tiểu thư đó về chỗ mình, tùy tiện giày vò lăng nhục. Một tháng sau, lại cởi sạch quần áo của nàng, ném vào giữa Thiên Vận Thành đông người qua lại.

Tiểu thư đó không chịu nổi nhục nhã, tự vận giữa thành, thẳng đến thi thể rữa nát cũng không ai dám nhận lĩnh.

Lại một tháng sau, gia tộc chỗ tiểu thư đó bỗng dưng bị người ta diệt môn, dù không có dấu vết gì, nhưng mọi người đều hiểu, đó là do Tạ Hoằng Văn làm.

Có thể nói, tính cách của Tạ Hoằng Văn đã vặn vẹo đến không thuốc chữa.

Y Ân không biết chờ đợi Hải Khắc gia tộc sẽ là vận mệnh thế nào, chỉ mong Vũ Y giữ mình trong sạch, chưa mất thân sớm như tiểu thư kia. Nếu còn trong trắng, vậy chuyện lần này còn đường xoay chuyển, nếu không phải, Y Ân thật không dám tưởng tượng Hải Khắc gia tộc sẽ nghênh đón bão táp thế nào.

Các trưởng lão cung phụng trong tộc đều sắc mặc khó coi, run run sợ sợ, rõ ràng cũng nghĩ tới những chuyện xấu Tạ Hoằng Văn đã làm trước giờ, sợ hãi bởi vì chuyện Vũ Y mà mình bị liên lụy.

Sắc mặt Tạ Hoằng Văn âm trầm, bọn họ không dám thở mạnh.

Đợi cho tới gần hang động, sắc mặt âm trầm của Tạ Hoằng Văn bỗng nhiên tiêu tán, kinh ngạc nhìn chằm chằm Dương Viêm đang bố trí trận pháp, đôi mắt âm u lóe lên tia sáng mừng rỡ, cười to nói: - Không tệ không tệ, không ngờ trong này còn có một mỹ nhân, xem ra lần này đến đúng rồi.

Tuy rằng Dương Viêm mặc áo bào đen rộng thùng thình, nhưng dáng người kiêu ngạo làm sao cũng không che giấu được, mặt nhỏ tinh tế xinh đẹp, rất hợp khẩu vị của Tạ Hoằng Văn. Ánh mắt của hắn không ngừng quét qua lại trên người Dương Viêm, trong lòng nóng bỏng, hận không thể lập tức cướp Dương Viêm cùng Vũ Y đi ngay.

Chương 1140: Đây là lực lượng gì?.

Trong lòng nghĩ như vậy, Tạ Hoằng Văn không ngờ định xông tới cướp người. Nhưng vừa mới bước chân đã bị một người trong hai cường giả Phản Hư Cảnh cản lại.

- Thiếu gia, phía trước có chút cổ quái, hẳn là thực sự có trận pháp uy lực không tầm thường. Tên võ giả kia chau mày, nhìn chằm chằm không gian lớn trước sơn động, thần thức quét qua quét lại. Lúc đến đây, Y Ân cũng nói với bọn họ rằng toàn bộ mười mấy vị võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh của Từ gia đã bị giết hết, chỉ là mọi người không để tâm, cho rằng cho dù có trận pháp thì uy lực cũng có hạn, không chống nổi oanh tạc điên cuồng của Phản Hư Cảnh. Nhưng khi đến gần, bọn họ mới phát hiện trận pháp này rõ ràng rất cao siêu.

- Cổ quái sao?

Tạ Hoằng Văn cũng không ngốc, nghe vậy gật đầu nói:

- Được, vậy bổn công tử không lên nữa, tránh trúng gian kế của chúng.

Đúng lúc này, Dương Viêm đã hoàn thành việc đang làm, vội vàng lui về sơn động, núp ở sau lưng Dương Khai, thân thể mềm mại run lẩy bẩy. Vũ Y nắm tay nàng vỗ vỗ nhè nhẹ. Tạ Hoằng Văn thu lại ánh mắt của mình luôn nhìn theo bóng hình Dương Viêm, liếc mắt nhìn Vũ Y, cười lạnh, sắc mặt đầy vẻ hung ác cất giọng nói:

- Vũ Y, chớ nói bổn công tử không cho ngươi cơ hội. Nếu ngươi thức thời thì ngoan ngoãn đến đây cùng ta trở về. Bổn công tử có thể sẽ bỏ qua chuyện cũ. Nếu ngươi không thức thời, đừng trách bổn công tử ta lòng dạ độc ác. Sắc mặt Vũ Y dù trắng bệch nhưng vẫn nói:

- Ngươi nằm mơ. Muốn ta đi với ngươi, trừ phi giết chết ta!

- Được, được, được. Tạ Hoằng Văn chẳng những không giận, ngược lại cười to. Vốn dĩ khi hắn biết Vũ Y quấn lấy Dương Khai, quả thật rất tức giận. Nhưng hiện tại lại thấy một Dương Viêm còn xuất sắc hơn Vũ Y, tức giận dồn nén kia lập tức tiêu tán rất nhiều. Lần này chẳng những có thể chiếm được Vũ Y, còn có thể chiếm được mỹ nữ thân thể tha thước tràn đầy nhựa sống này, một mũi tên trúng hai đích, Tạ Hoằng Văn tự nhiên rất vui mừng. Hắn không để ý tới Vũ Y nữa, ngược lại nhìn về phía Dương Khai lạnh lùng nói:

- Tiểu tử, lá gan ngươi không nhỏ, lại dám để ý đến nữ nhân của bổn công tử. Dù ngươi từ đâu tới, ngươi cũng chết chắc rồi. Ngoan ngoãn đến đây cúi đầu nhận tội, gọi vài tiếng gia gia, bổn công tử cho ngươi được chết thoải mái. Nếu ngươi có thể tặng người con gái kia cho ta. Khà khà, nói không chừng bổn công tử có thể tha cho ngươi một mạng! Dương Khai nhíu mày một cái, người ngông cuồng hắn thấy nhiều rồi, nhưng thật chưa từng thấy ai quá cuồng vọng như Tạ Hoằng Văn. Dường như hắn thấy, bất cứ người nào, bất cứ chuyện gì, chỉ cần một câu nói của y, người khác phải thỏa hiệp. Đầu tiên là khiến Vũ Y ngoan ngoãn quay về cùng y, lại bảo mình ngoan ngoãn cút đi, y nghĩ mình là ai chứ?

- Người này chỉ biết mạnh mồm? Dương Khai nhìn về phía Vũ Y. Vũ Y khinh bỉ nói:

- Đầu óc không bình thường.

- Ừ, nói rất đúng, đầu óc quả thật không bình thường. Hẳn là thân thể tàn tật dẫn đến tâm lý không bình thường.

Dương Khai nhẹ gật đầu. Thấy dáng vẻ ung dung như không của hắn, lo lắng của Vũ Y và mọi người cũng tiêu tán rất nhiều. Bên kia, nghe Tạ Hoằng Văn nói muốn bỏ qua cho Dương Khai, Y Ân bỗng nhiên lên tiếng nói:

- Tạ công tử, tên này lai lịch bất minh, chiếm đoạt Long Huyệt Sơn của gia tộc Hải Khắc ta, từ khách thành chủ, đuổi cũng không đi. Xin công tử chủ trì công đạo, trừng phạt tên này! Quyết định phải bóp chết Dương Khai từ trong trứng nước, tránh hắn trở thành uy hiếp đối với lợi ích của gia tộc Hải Khắc, Y Ân đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Dương Khai. Về phần Vũ Y, dù sao đã rời khỏi gia tộc, vậy thì không phải là người của gia tộc Hải Khắc, dù có bị Tạ Hoằng Văn mang về gặp phải vận mệnh như thế nào cũng không liên quan đến mình.

- Bổn công tử làm việc cần ngươi phải hoa chân múa tay sao? Tạ Hoằng Văn liếc Y Vân một cái, Y Ân thần sắc ngượng ngùng, lập tức không dám lên tiếng nữa.

Ngay sau đó, Tạ Hoằng Văn lại hướng về phía sơn động nổi giận quát một tiếng:

- Tiểu tử thật can đảm, không những dám có ý chiếm lấy nữ nhân của ta, lại dám chiếm đoạt lãnh địa của gia tộc người khác. Ngươi thật không coi Ảnh Nguyệt Điện ta là gì, chẳng lẽ không biết gia tộc Hải Khắc là thế lực bên ngoài của Ảnh Nguyệt Điện ta?

- Muốn đánh thì đánh, thật nhiều lời! Dương Khai không muốn cùng hắn nhiều lời. Người này đầu óc không bình thường, nói nhiều hơn nữa cũng chỉ phí nước miếng. Cuối cùng vẫn phải đánh nhau mới biết cao thấp.

- Được. Hôm nay bổn công tử cho ngươi biết kết quả của việc đắc tội ta là như thế nào. Ngươi yên tâm, ta cũng sẽ không lập tức giết ngươi, nữ nhân kia là của ngươi phải không?

Tạ Hoằng Văn chỉ về phía Dương Viêm:
- Ngươi dám nhúng chàm nữ nhân của bổn công tử, bổn công tử sẽ cướp nữ nhân của ngươi. Ta sẽ cho ngươi thấy rõ ta thoả mãn nàng như thế nào. Đến lúc đó ngươi không nên tự ti! Nói xong, khẽ quát:

- Hồng Chấn, bắt tiểu tử kia lại đây cho ta. Con bà nó dám đắc tội ta, thật là phản lại chính hắn rồi. Cường giả được gọi là Phản Hư nhất tầng cảnh nhíu mày, chần chừ nói:

- Công tử, bên kia có trận pháp!

- Trận pháp thì sao? Chính là mấy trận pháp con con thì ngăn ngươi lại rồi à? Vậy ta cần ngươi làm gì? Tạ Hoằng Văn nhảy dựng lên.

- Một mình ngươi không được vậy thì hai người cùng lên. Ta thật không tin trận pháp rác rưởi kia có thể ngăn được các người. Nhanh bắt hắn lại đây cho ta. Ta muốn ném hắn xuống đất đạp vào mặt hắn, tưới nước tiểu lên mặt hắn.

Sắc mặt âm trầm của Hồng Chấn sắp tích đầy nước đây. Phản Hư nhất tầng cảnh, cũng coi như là cường giả của cả U Ám Tinh này. Dù sao lợi hại nhất ở đây cũng chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh. Nhưng hắn phụng mệnh bảo vệ Tạ Hoằng Văn, cũng không thể cự tuyệt mệnh lệnh của hắn.

Một Phản Hư Cảnh khác nhìn hắn, dường như là muốn nói cái gì. Hồng Chấn khoát tay một cái nói:

- Đệ thử một chút, thực sự không được thì huynh cùng lên.

- Được.

Người kia gật gật đầu, cũng không nói gì thêm. Hồng Chấn lúc này mới từng bước từng bước đi tới hướng sơn động, phát ra thần thức, dò xét bốn phía. Nhưng càng dò xét càng khiến hắn kinh hồn bạt vía. Không gian này giống như một vũng bùn. Thần thức rơi vào trong đó không có bất kỳ một hồi đáp nào. Hắn lập tức biết mình đã đánh giá thấp uy lực của trận pháp này. Thời khắc này muốn lui cũng đã không còn kịp nữa rồi, rõ ràng tự mình đã rơi vào trận pháp. Nhưng khiến hắn không nghĩ tới là, đối phương lại không có ý muốn khởi động trận pháp, cũng không biết là có phải không thể khởi động hay không. Hơn nữa tên Thánh Vương nhất tầng cảnh phía đối diện kia không ngờ lại đi thẳng tới, điều này làm cho hắn vừa mừng vừa sợ.

- Dương Viêm muội muội, khai trận đi.

Vũ Y khẩn trương cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Dương Viêm. Lần trước mười mấy người của Từ gia cũng bởi vì rơi vào trong trận pháp nên Dương Khai mới có thể dễ dàng chém chết. Hiện tại không ngờ Dương Khai lại tiến về phía tên Phản Hư Cảnh, Vũ Y tự nhiên vô cùng lo lắng. Phản Hư nhất tầng cảnh, Thánh Vương nhất tầng cảnh, chênh lệch tận một đại cảnh giới, dù cho Vũ Y có lòng tin cỡ nào với Dương Khai, cũng không cảm thấy hắn có thể thắng được cao thủ gọi là Hồng Chấn này. Dương Viêm lắc đầu:

- Dương Khai nói trước không mở trận pháp. - Tại sao?

- Ta cũng không biết. Nàng rất nhanh đã hiểu được tại sao Dương Khai không khởi động trận pháp. Bởi vì Dương Khai lại ra tay tấn công Hồng Chấn kia, trường kiếm Ma Diệm xuất hiện đưa qua lại, mũi kiếm đen nhánh chém về phía Hồng Chấn.

Dương Khai rõ ràng là muốn thử sức chiến đấu của mình.

- Không biết tự lượng sức mình! Hồng Chấn cười lạnh một tiếng, không chút lưỡng lự tung một quyền, dưới một quyền kia, không khí trong phạm vi trăm trượng xung quanh bỗng nhiên thay đổi, dường như không gian đều bị khuấy động. Dương Khai mặt biến sắc, tuy rằng hắn sớm đã biết Thánh Vương tam tầng cảnh có chênh lệch rất lớn so với Phan Hư Cảnh, nhưng không nghĩ rằng công kích của cường giả Phan Hư Cảnh quỷ dị đến không thể tưởng tượng như vậy. Uy lực của quyền kia không tính là mạnh, nhưng ngay lúc Hồng Chấn ra quyền, Dương Khai có cảm giác kì quái, dường như mình bị một loại lực lượng vô hình bao bọc lại, trong khoảnh khắc tốc độ vận chuyển thánh nguyên của bản thân giảm xuống, di chuyển thân hình cũng trở nên khó khăn hơn trước rất nhiều, ngay đến tốc độ đánh ra kiếm mang đen như mực kia cũng đột nhiên giảm nhiều. Thực lực toàn thân phút chốc bị khống chế không ít.

- Đây là lực lượng gì?

Trong đầu Dương Khai có chút kinh ngạc. Mặc dù hắn đã gặp không ít cường giả Phản Hư Canh, nhưng chưa từng giao chiến với người cảnh giới này, đây là lần đầu tiên. Hắn chợt phát hiện, võ giả Phản Hư Cảnh dường như có một sức mạnh rất đặc biệt, có thể áp chế đối thủ cấp bậc thấp, cũng không biết loại sức mạnh này là Hồng Chấn riêng có hay là tất cả Phản Hư Cảnh đều biết.

Hắn rất muốn biết đây là sức mạnh gì. Tại Thông Huyền đại lục, nếu gặp phải vấn đề lúc tu luyện, hắn có thể tìm nhóm người Mộng Vô Nhai nhờ giải thích điều mình không hiểu. Nhưng ở đây, không ai có thể giúp hắn, muốn được giải thích, nhất định phải chém chết một võ giả Phan Hư Cảnh, hấp thu cảm ngộ đối với võ đạo thiên đạo của đối phương, chỉ như vậy mới có thể hiểu rõ lực lượng huyền bí này. Tâm tư nhanh chóng quay ngược trở lại, bên kia lại là gió thổi mây bay, đao phong cuồng bạo từ quả đấm của Hồng Chấn tạo ra, phá tan kiếm mang, trong nháy mắt đột kích đến trước mặt Dương Khai.

Nếu như lực lượng không bị áp chế, Dương Khai còn có thể tránh né, nhưng hiện tại, động tác của hắn chậm hơn rất nhiều so với lúc bình thường, khi phát hiện đao phong đột kích thì không tránh kịp. Đao phong kia ẩn chứa uy năng cực kì cuồng bạo, Dương Khai tin rằng dù cho thể chất của mình có mạnh hơn nữa, thì ăn một quyền này chắc chắn cũng phải bị thương. Vũ Y kinh sợ hét lên, trong đôi mắt đẹp đầy vẻ lo âu.

- Con nô tì đê tiện!

Tạ Hoằng Văn đá chân mắng, Vũ Y lo lắng cho Dương Khai khiến hắn rất khó chịu, trong lòng âm thầm quyết định, đợi lát nữa chính tại chỗ này, trước mặt mấy chục người, sẽ lột sạch nàng rồi hung hăng giày xéo một phen, sau đó sẽ vứt bỏ nàng, cho nàng biết kết quả của việc đắc tội với mình.

Nhưng Dương Viêm gương mặt thờ ơ, cũng không có ý lập tức khởi động trận pháp.

"Ầm" một tiếng, đao phong khổng lồ chém lên người Dương Khai, thân thể Dương Khai nhanh chóng lùi về phía sau.

- Hả? Hồng Chấn vốn tưởng rằng Dương Khai hẳn phải chết không chút nghi ngờ. Nhưng hắn rất nhanh phát hiện trước mặt Dương Khai có một cái khiên màu tím, cái khiên tím kia lưu chuyển, linh khí bức người, thấy rằng chính là thứ tốt không phải loại thấp kém, phong đao chém lên, không để lại một dấu vết nào.

- Bí bảo Hư cấp? Trước mặt Hồng Chấn sáng ngời, trong mắt lộ ra vẻ tham lam. Với nhãn lực của hắn, có thể thấy rõ ràng đây là bí bảo đẳng cấp cao, hơn nữa hắn còn biết, bí bảo này vẫn chưa luyện hóa hoàn toàn, thời gian mà người thanh niên này chiếm được không phải là quá lâu dài.

Một bí bảo Hư cấp vẫn chưa luyện hóa hoàn toàn, nếu như giành được, thực lực của mình nhất định tăng lên.

- Lợi hại!

Dương Khai nhìn chiếc khiên màu tím của mình, lắc lắc mình, ổn định khí huyết đang nhào lộn trong ngực, không tiếc lời khen ngợi một tiếng.

- Tiểu tử ngươi cũng không tệ!

Hồng Chấn cười lạnh một tiếng, nhưng trong lòng thì kinh ngạc không thôi. Bởi vì nếu là võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh bình thường, cho dù có bí bảo phòng ngự, hiện tại tối thiểu cũng phải bị thương một chút. Nhưng không ngờ đối phương không bị thương chút nào, chả trách hắn có thể vượt cấp chiến đấu, chém hết Thánh Vương tam tầng cảnh. Xét từ biểu hiện của hắn, hắn quả thật có năng lực này.

Chương 1141: Thế.

Trước Sơn Động, Dương Khai khua cánh tay, phát hiện xung quanh mình dường như có một sợi tơ quấn quanh mình, trói buộc hành động của mình mà mắt thường không nhìn thấy được. Chẳng những khiến động tác không thoải mái, dòng chảy thánh nguyên cũng bị cản trở đến cùng, chính là cảm giác lạ này, khiến hắn không cách nào phát huy được toàn bộ thực lực, khi Hồng Chấn đánh quyền thứ nhất, hắn đã phải lấy chiếc khiên tím ra phòng ngự.

Chiếc khiên tím mặc dù chưa luyện hóa hoàn toàn, không thể phát huy hết toàn bộ chức năng, nhưng dù sao nó cũng là từ vỏ ngoài và nội đan của yêu thú bậc chín phối hợp với các loại khoáng thạch Hư cấp luyện chế thành, vô cùng chắc chắn, có thể ngăn lại công kích của Hồng Chấn là chuyện rất bình thường.

- Đây là lực lượng gì?

Dương Khai không phát hiện ra lực lượng trói buộc mình rốt cuộc là cái gì, chỉ có thể hỏi Hồng Chấn.

Hồng Chấn cười ha ha: - Trẻ con không biết gì, đến "Thế" đều không biết lại dám ngông cuồng như vậy?

- Thế? Dương Khai nhíu mày,. - Khí thế? Khí thế ta cũng có.

Nói xong, một thân khí thế ầm ầm bạo phát, nhưng khiến hắn thất vọng chính là khí thế của mình về bản chất là không giống so với của Hồng Chấn. Càng không phải là khí thế yếu, ngược lại, người không rõ chân tướng sẽ thấy thời khắc này khí thế của Dương Khai quả thực kinh thiên động địa, khiến người khác kinh sợ. Ngược lại khí thế Hồng Chấn như mưa phùn rả rích, thua kém hơn nhiều.

Nhưng chỉ có Dương Khai mới tự hiểu rõ rằng, Thế mà Hồng Chấn nói và khí thế mà mình tự hiểu hoàn toàn không giống nhau, là hai loại khác nhau. Khí thế mà bản thân bộc phát ra căn bản không quấy nhiễu được hắn, ngược lại Thế của hắn lại khiến lực lượng bản thân bị áp chế rất lớn.

Đây là Phản Hư Cảnh? Thật là lợi hại, hai tròng mắt Dương Khai hừng hực như lửa, chẳng những không chút kinh hoảng nhụt chí, ngược lại càng nâng cao ý chí chiến đấu.

Lắc lắc đầu, xua tan hưng phấn của bản thân, Dương Khai cầm theo khiên tím xông tới Hồng Chấn hô:

- Đến đây, cho ta xem Thế của ngươi rốt cuộc là thứ gì!

Hắn thu hồi trường kiếm Ma Diệm, bày ra thế phòng ngự.

Mặc dù chỉ là liều mạng một lần, Dương Khai đã biết, dựa vào sức chiến đấu hiện tại của bản thân là không thể giết chết một Phản Hư Cảnh. Dù cho vận dụng Kim huyết cũng không chắc có thể. Loại sức mạnh gọi là Thế đó rất huyền diệu, nhưng Hồng Chấn này muốn giết hắn là không thể, hắn có chiếc khiên tím, hắn có thể xé rách không gian, dù cho là Phản Hư tam tầng cảnh cũng không giết được hắn.

Vừa thấy xu thế của Dương Khai, Hồng Chấn đã biết ngay hắn muốn làm gì, giận tím mặt.

Phản Hư Cảnh đối với Thánh Vương Cảnh, có năng lực áp chế tuyệt đối, không ngờ một Thánh Vương nhất tầng cảnh lại muốn lấy chính mình để nghiên cứu Thế. Điều này làm cho hắn có cảm giác bị sỉ nhục. Sát khí trong lòng tỏa ra bốn phía, ra tay không chút lưu tình. Từng đạo phong đao liền cuốn tới, phong đao kia che phủ trời đất, giống như châu chấu bay qua chi chít, phá vỡ không gian, truyền ra tiếng rít sắc nhọn.

- Được, được, được, cứ như vậy để ta cắt hắn làm từng khúc. Tạ Hoằng Văn vỗ tay cười ha hả, hoàn toàn quên mất vừa rồi còn kêu gào muốn giẫm đạp Dương Khai dưới chân, tiểu lên mặt hắn.

Sắc mặt Vũ Y trắng bệch, không khỏi kêu lên, hành động này khiến Tạ Hoằng Văn càng thêm hả hê.

Không ít võ giả đi cùng Vũ Y đều không đành lòng nhìn thêm nữa, đau khổ thất vọng quay đầu ra chỗ khác. Bọn họ cảm thấy Dương Khai chết chắc rồi, căn bản không có cách nào may mắn còn sống sót trong đợt công kích này.

Dương Viêm bĩu môi, miệng lẩm bẩm nói: - Bí bảo ta luyện chế, nếu công kích Phản Hư nhất tầng cảnh đều có thể đánh vỡ thì sau này ta cũng không cần luyện chế nữa.

Giọng rất nhỏ, không ai nghe được, cho dù là Vũ Y đứng ở bên cạnh nàng cũng không nghe thấy.

"Ầm, ầm, ầm.."

Truyền ra âm thanh dữ dội, chỗ Dương Khai cát bay đá chạy, tầm mắt bị cản trở. Thân hình hắn vừa lui, lại lui nữa, nặng nề va phải tảng đá lớn. Tảng đá lớn kia trong khoảnh khắc chia năm xẻ bảy, cổ họng Dương Khai có vị ngọt, phun ra một ngụm máu.

Uy lực của phong đao không thể làm thương Dương Khai một chút nào, nhưng lực va chạm mạnh lại khiến ngũ tạng của hắn lệch vị trí.

Hồng Chấn híp mi mắt lại, dường như không nghĩ tới năng lực phòng ngự của chiếc khiên kia lại xuất sắc đến thế. Không đợi Dương Khai lấy lại tinh thần, hắn bước một bước, thoáng cái đã đi tới trước mặt Dương Khai, ở cự ly gần huy động quả đấm của mình, đánh về phía đầu Dương Khai.

Loại động tác Thế quấn lấy Dương Khai kia, áp chế lực lượng của hắn cũng bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ, Dương Khai cảm giác mình không có cách nào làm ra động tác phòng ngự trước khi Hồng Chấn tấn công đến. Dưới tình thế cấp bách, Dương Khai vội thi triển Không Gian Nhận còn chưa hoàn thành.

Hai vết nứt không gian nhanh chóng đánh úp về phía thắt lưng Hồng Chấn. Hồng Chấn tuy rằng không biết rốt cuộc đây là công kích gì, nhưng có thể nhận ra một tia nguy hiểm, phát động hết thánh nguyên thâm hậu toàn thân, tạo thành một đạo phòng hộ bên ngoài cơ thể mình, quả đấm vẫn như sấm sét đập xuống.

Nhưng chỉ trì hoãn trong chốc lát này, Dương Khai đã giơ khiên tím lên.

Tiếng nổ truyền ra, Dương Khai giống như con diều giấy, bay rất xa.

Hồng Chấn chay mày, trầm ngâm nhìn lại vị trí mình vừa bị tấn công, bất ngờ phát hiện ở đó không có gì cả, cũng không có dấu bị thương, hắn lắc lắc đầu, nghĩ không ra vừa rồi tại sao bản thân lại có loại ảo giác kinh sợ đó.

Lại nhìn về phía Dương Khai, Hồng Chấn quả thực không còn lời gì để nói.

Tên Thánh Vương nhất tầng cảnh này tuy rằng thoạt nhìn cực kỳ chật vật, nhưng căn bản không có bị tổn thương gì quá lớn. Tất cả công kích của mình, đều bị hắn dùng bí bảo cái khiên tím kia chặn lại. Hắn bị thương chỉ là do lực chấn động tạo ra mà thôi.

Hơn nữa thời khắc này, hắn chẳng những không có kinh hãi gì lắm, mà cũng không có ý nghĩ chạy trốn, ngược lại còn bừng bừng hưng phấn, trên mặt nở nụ cười đầy vui vẻ, lại hướng về phía Hồng Chấn vẫy vẫy tay.

- Muốn chết à!

Hồng Chấn giận không kể xiết, một Phản Hư Cảnh như mình đối phó với một Thánh Vương Cảnh, chẳng những trong khoảng thời gian ngắn không thể giết hắn, ngược lại bị hắn nhiều lần khiêu khích, loại người mang hành động của người khác ra để làm trò giễu cợt là không thể nhẫn nhịn.

Thế của bản thân Hồng Chấn ầm ầm bạo phát, một lần nữa bao phủ Dương Khai, nhưng ngay sau đó, Hồng Chấn liền lộ ra thần sắc nghi ngờ, vì xung quanh người thanh niên này không ngờ cũng lưu thông một loại khí trường không khác biệt lắm, tuy rằng rất nhạt rất nhạt, nhưng Hồng Chấn có thể chắc chắn, đó chính là Thế sơ khai, chỉ cần cho hắn đủ thời gian, hắn có thể hình thành Thế của chính mình.

"Điều này sao có thể? Mấy chục hơi thở trước, hắn rõ ràng còn đang hỏi mình Thế là gì, bây giờ tại sao có thể làm được điều này?"

"Vẻn vẹn chỉ thông qua lượt đánh vừa rồi hắn có thể hiểu rõ sao?" Nghĩ đến đây, Hồng Chấn giật mình một cái, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Nếu quả thật đúng như vậy, tiểu tử kia có phần quá khác thường rồi. Dù chính mình, mười năm trước đạt tới Phản Hư Cảnh, cũng phải dưới sự chỉ bảo và dìu dắt của các bậc trưởng lão trong môn phái mà dần dần tìm ra Thế này. Đến hôm nay, cũng mới chỉ là nhập môn mà thôi, đừng nói tới một chút thành tựu.

Hơn nữa, chỉ Phản Hư Cảnh mới có thể tìm kiếm được ngưỡng cửa của Thế, không đạt tới Phản Hư Cảnh, căn bản là không chạm tới Thế này.
Hắn làm sao làm được? Lại đã lờ mờ hiểu được cái gì gọi là Thế.

- Đến đây! Dương Khai thấy Hồng Chấn bên kia biến đổi sắc mặt, biểu hiện trên mặt muôn vẻ, không kiềm được thúc giục: - Lề mề thế làm gì. Ngươi có muốn đánh hay không?

Chẳng những hắn đang thúc giục, bên kia Tạ Hoằng Văn cũng thúc giục, không ngừng kêu gào Hồng Chấn mau mau xử lý Dương Khai.

Dương Khai hiện tại chẳng có tâm tư để ý tới y. Hắn bây giờ đang không thể chờ đợi muốn đánh một trận với Hồng Chấn, hoặc là bị Hồng Chấn hung hăng đánh cho một trận.

Nếu như có thể thông qua phương thức này để hiểu rõ Thế, bị đánh một trận thì đã sao.

Hồng Chấn nhẹ nhàng hít vào một hơi, cũng không vội ra tay tiếp với Dương Khai, bỗng nhiên quay đầu nói: - Sư huynh, cùng ra tay đi, bí bảo của hắn thật lợi hại, đệ không phá được phòng ngự của hắn.

Gã không mảy may cảm thấy ngượng ngùng, nếu đổi là người khác, gã cũng sẽ không hướng về phía sư huynh nhờ giúp đỡ. Nhưng Dương Khai quá kinh khủng, người như vậy nếu hôm nay không chém chết, một khi chờ hắn trưởng thành chính là tồn tại vô địch.

Cho nên gã không chút do dự nhờ sư huynh giúp đỡ.

Một Phản Hư Cảnh luôn đứng bảo vệ bên cạnh Tạ Hoằng Văn nghe vậy có chút kinh ngạc nhìn Hồng Chấn, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ nhẹ gật đầu nói: - Được!

Nói xong liền bước ra.

Mọi người đều tròn mắt líu lưỡi!

Một Phản Hư nhất tầng cảnh đối phó với một Thánh Vương nhất tầng cảnh lại còn nhờ một người trợ giúp, mà người trợ giúp này đồng thời cũng là Phản Hư nhất tầng cảnh.

Cả người Y Ân đều sửng sốt. Tuy nói hắn không hiểu tình huống, nhưng cũng biết Dương Khai thật không dễ chọc, bỗng nhiên hắn có cảm giác cực kỳ không ổn, không biết lần này vào chỗ chết đắc tội với Dương Khai là phúc hay là họa.

Vừa thấy hai Phản Hư Cảnh đều tới, Dương Khai nhíu mày, trên mặt đầy vẻ thất vọng, vội vàng lui vào sơn động.

Một Phản Hư Cảnh hắn không giải quyết được, huống chí hai người cùng lên. Một khi bọn họ cùng đánh, trừ khi xé không gian chạy trốn, nếu không chắc chắn bị đánh chết.

- Mở trận đi! Dương Khai lau máu tươi trên mép, thu hồi khiên tím, hướng về phía Dương Viêm nói một câu.

- Được! Dương Viêm gật gật đầu, đánh ra vài đường ấn quyết hướng về phía trận pháp bên ngoài sơn động, trong phút chốc, không gian ngoài sơn động xuất hiện một tầng sóng gợn lăn tăn, nhưng rất nhanh thì yên tĩnh trở lại.

Sắc mặt Hồng Chấn cùng sư huynh của mình ngưng lại, không ngừng quét thần thức. Nhưng bọn họ kinh ngạc phát hiện, trước khi mở trận pháp, bọn họ có thể cảm nhận được một chút nguy hiểm. Nhưng sau khi mở trận pháp, bọn họ lại không phát hiện được điều gì, thần thức quét qua, tình hình bên kia không có thêm gì, không có chút gì không ổn, nhưng bất luận là ai cũng biết, một khi rơi vào trong trận pháp, tuyệt đối không có quả ngon để ăn.

- Các ngươi đang bày vẽ cái gì, mau mau phá trận pháp, bắt hai nữ nhân kia về đây cho ta! Tạ Hoằng Văn quát lớn.

Hai Phản Hư Cảnh mặt đầy vẻ bất đắc dĩ,lúc này mới sử dụng bí bảo của mình, hung mãnh tấn công về phía bãi đất trống trước sơn động

Đẳng cấp bí bảo của hai người đều không thấp, tất cả đều là bí bảo Hư cấp hạ phẩm. Hồng Chấn dùng bí bảo dạng 12 ngọn phi đao, mỗi phi đao đều có cấp bậc cấp Thánh Vương thượng phẩm, tổ hợp cùng nhau, cấp bậc trở nên cao hơn, nối thành một đường thẳng, không ngừng điên cuồng công kích về phía trận pháp.

Mà bí bảo sư huynh của Hồng Chấn lại càng uy mãnh, một cây chùy bát giác, mỗi lần đập vào vị trí của trận pháp đều đất rung núi chuyển.

Trận pháp mà Dương Viêm bố trí lúc thường không thấy được, nhưng một khi bị công kích sẽ lộ ra chút dấu vết. Người phá trận pháp nếu như không tinh thông về trận pháp, chỉ biết dùng toàn lực công phá. Có thể nói chín phần chín võ giả khi gặp phải trận pháp đều dùng phương thức bạo lực này để phá giải. Phương thức phá trận này lãng phí công sức, không thu được kết quả tốt. Đôi khi mặc dù phá được trận pháp cũng sẽ bị trận pháp cắn trả. Chỉ có một số rất ít người hiểu về trận pháp mới sẽ đi tìm vị trí cửa trận, rồi dùng phương thức thanh nhã để phá.

Chương 1142: Đầu óc có bệnh..

Ngoài sơn động Long Huyệt sơn, hai tên cường giả Phản Hư nhất tầng cảnh đang huy động thánh nguyên không ngừng công kích vào một chỗ đất trống, tìm cách phá vỡ trận pháp do Dương Viêm bày ra.

Vũ Y nắm chặt tay, khẩn trương nói: - Dương Viêm, mau đối phó bọn chúng đi.

Lần trước Dương Viêm chủ trì trận pháp, phụ trợ Dương Khai đánh chết cao thủ Thánh Vương Cảnh của Từ gia, khiến cho Từ gia không còn một mống, Vũ Y còn tưởng rằng Dương Viêm có thể làm được như trước.

Dương Viêm lắc đầu nói: - Nếu bọn chúng vào trong trận pháp, ta có cách khiến cho chúng không ra được, nhưng bọn chúng không vào, ta không có biện pháp.

Khuyết điểm của trận pháp chính là như vậy, tuy uy lực mạnh mẽ, quỷ dị khó lường, nhưng nếu như người khác cẩn thận một chút, không vào phạm vi trận pháp thì dù uy lực mạnh đến mấy cũng vô dụng.

- Vậy làm sao bây giờ? Vũ Y hoảng hồn nói.

Dương Viêm mỉm cười: - Không sao, trận pháp này chính là để cho người khác phá.

Dương Khai kinh ngạc nhìn nàng một cái, lập tức hiểu trận pháp kia không chỉ đơn giản như vẻ bên ngoài, Dương Khai có thể khẳng định, Hồng Chấn cùng sư huynh của hắn nếu phá trận pháp tiếp tục tiến vào sâu hơn, nhất định sẽ rơi vào trong trận pháp càng lợi hại hơn.

Dương Viêm vốn nhát gan nhất nhưng lúc này lại tỏ vẻ ung dung, Dương Khai làm sao không nhìn ra trong này có điều mờ ám? Tức cười là hai tên Phản Hư Cảnh kia lại không biết gì, cứ nghĩ phá được trận pháp trước mặt là đại sự sẽ thành.

Rầm rầm uỳnh...

12 ngọn phi đao của Hồng Chấn cùng cây chùy bát giác của tên cao thủ Phản Hư Cảnh còn lại đang liên tục công kích vào trận pháp, làm cho trận pháp không ngừng lung lay, thoạt nhìn tựa như rất nhanh thôi sẽ bị sụp đổ.

Tạ Hoằng Văn đứng ở một bên chờ đến chán, ánh mắt nóng bỏng không ngừng quét tới quét lui trên người Dương Viêm và Vũ Y, ánh mắt dâm ô khiến cho người khác nhìn thấy hết sức khó chịu.

Gia chủ Hải Khắc gia tộc Y Ân cùng mấy vị cung phụng trưởng lão ở bên cạnh cũng cười a dua theo, khiến cho Vũ Y nhìn muốn phát nôn.

Trận pháp bên này còn chưa bị phá, bỗng nhiên cách đó mười mấy dặm lại xuất hiện một đám người.

- Hử? Bên kia hình như có đánh nhau? Một tên cường giả Phản Hư Cảnh dẫn đầu ngạc nhiên kêu lên, hai huynh đệ Hồng Chấn công kích trận pháp gây ra động tĩnh không nhỏ, dù cách mười mấy dặm người khác cũng có thể nghe được.

- Nhất định là tên kia lại chọc vào người không nên chọc rồi. Một tên nam nhân trung niên nhìn về sơn động phía xa, trong lòng mừng thầm nhưng trên mặt lại bày ra dáng vẻ thê lương, khóc lóc kể lể: - La đại nhân, tiểu tử kia hành sự ngông cuồng, vài ngày trước đó đã liên tiếp chém giết mười mấy người từ gia chủ cho tới thiếu chủ của Từ gia ta, khiến Từ gia tổn thất thảm trọng, xin La đại nhân chủ trì công đạo, thay Từ gia báo thù rửa hận.

La Khánh khẽ gật đầu: - Ta biết, Từ gia chủ năm đó cũng đã từng giúp ta một chuyện nhỏ. Cho nên lần này ta theo các ngươi đến đây chính là đòi một lời giải thích cho Từ gia chủ, tên thanh niên kia nếu như thức thời còn không sao, nếu không phải dạy dỗ hắn một chút.

La Khánh nhấn mạnh hai chữ "chuyện nhỏ" hiển nhiên là nhắc nhở đối phương, hỗ trợ còn có thể, nhưng bản thân hắn sẽ không đi liều mạng.

- Đa tạ La đại nhân. Đa tạ La đại nhân! Đám người theo sau nam tử trung niên kia không ngừng cảm tạ La Khánh.

Đám người kia chính là võ giả Từ gia, khi nghe tin nhóm người gia chủ cùng cung phụng trưởng lão toàn quân bị diệt truyền về, bọn họ lập tức hiểu được với thực lực của bọn họ thì không thể nào báo thù được, liền chạy tới Thiên Vận Thành nhờ giúp đỡ.

Tên trung niên kia tên là Từ Chí Bỉnh, đường đệ của gia chủ Từ gia Từ Chí Khôn, chỉ có cảnh giới Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, La Khánh được mời đến chính là cao thủ Phản Hư Cảnh.

Từ Chí Bỉnh tự biết với năng lực của mình thì không thể mời nổi thành chủ Phí Chi Đồ đến chủ trì công đạo. Sự thật cũng chứng minh điều này, cho dù là Y Ân gia chủ Hải Khắc gia tộc tự mình đưa lễ vật đến, Phí Chi Đồ cũng không coi lời nói của ông ta ra gì.

Ân oán giữa những gia tộc nhỏ, hắn làm sao thèm quan tâm tới? Nếu Y Ân chỉ tình cờ gặp Tạ Hoằng Văn, ông ta hiện giờ còn đang ở phủ thành chủ chờ tin tức ấy chứ.

Từ Chí Bỉnh không đi phủ thành chủ mà trực tiếp tìm La Khánh, bởi vì năm đó Từ Chí Khôn đã từng giúp La Khánh một chuyện nhỏ, dựa vào nguyên nhân này, La Khánh sẽ không thờ ơ đứng nhìn.

Quả nhiên Từ Chí Bỉnh đã mời được La Khánh, rồi hùng hổ đánh tới Long Huyệt sơn, nhưng còn chưa tới sơn động đã nghe thấy tiếng đánh nhau truyền tới. Đoàn người tăng nhanh tốc độ, rất nhanh liền đến trước sơn động, nhìn thấy người đứng đằng trước, La Khánh lập tức khẽ hô lên kinh ngạc rồi nhanh chóng đi tới trước mặt Tạ Hoằng Văn hành lễ: - Bái kiến Tạ công tử.

Tạ Hoằng Văn đang thúc giục huynh đệ Hồng Chấn nhanh chóng phá trận, nghe tiếng nói liền liếc nhìn sang La Khánh, tiếp theo kinh ngạc hỏi: - Ngươi không phải làhộ vệ ở Tụ Bảo Lâu sao, không ở Tụ Bảo Lâu canh gác, chạy tới nơi này làm gì?

La Khánh vội vàng nói: - Bẩm Tạ Công tử, ta cùng với gia chủ Từ gia bị giết trước đây có chút giao tình, lần này được nhờ tới để thay bọn họ tìm hung thủ ra tay hỏi cho rõ phải trái.

Tạ Hoằng Văn ồ một tiếng: - Ngươi cũng đến đây để ra mặt thay người khác hả, tốt tốt tốt, tới thật đúng lúc, ngươi cũng tới giúp mấy người Hồng Chấn phá vỡ trận pháp kia đi, phá vỡ được nhiều tầng sẽ có thưởng, hai tên phế vật kia thật vô dụng, có mỗi cái trận như vậy mà đã đánh tới nửa ngày rồi.

Tuy nói La Khánh là hộ vệ tại Tụ Bảo Lâu, nhưng dù sao hắn cũng là người của Ảnh Nguyệt Điện, đối với lời nói của Tạ Hoằng Văn tất nhiên không dám không nghe, gật gật đầu nói: - Tạ công tử đã phân phó, nào dám không nghe.

Nói rồi, La Khánh liền tế ra bí bảo của mình, phóng về phía trước, chuẩn bị liên thủ cùng huynh đệ Hồng Chấn công kích trận pháp.

Bên kia, Y Ân thấy Từ Chí Bỉnh cũng dẫn một cường giả Phản Hư Cảnh đến liền cười ha hả tiến lên chào hỏi. Từ Chí Bỉnh cũng hàn huyên cùng Y Ân mấy câu, nhưng thật ra trong lòng lại nghi hoặc không hiểu tại sao Hải Khắc gia tộc lại mời cao thủ đối phó Dương Khai trước cả mình, tuy nghĩ không ra nhưng cũng không hỏi nhiều. Lúc này Từ gia không còn đông như trước, tuy nói dưới sự áp chế của Ảnh Nguyệt Điện, Hải Khắc gia tộc sẽ không thâu tóm Từ gia một cách trắng trợn, nhưng xâm chiến một phần lãnh địa, yêu cầu nhiều chỗ tốt hơn thì vẫn có thể. Đối mặt với một hàng xóm như vậy, Từ Chí Bỉnh cũng chỉ có thể biểu hiện hết sức khiêm tốn, tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, hy vọng Y Ân không quá tuyệt tình.

Y Ân hiển nhiên rất cao hứng, trước đó hắn vẫn cảm thấy có chút bất an, nhưng bây giờ Từ Chí Bỉnh lại dẫn tới một cao thủ Phản Hư Cảnh, chuyện tiêu diệt Dương Khai đã trở nên chắc chắn rồi.

Lần này tiêu diệt Dương Khai, vừa có thể thỏa mãn dục vọng dâm đãng của Tạ Hoằng Văn, lại vừa khiến cho Hải Khắc gia tộc thăng quan tiến chức như diều gặp gió. Sắp tới nếu Tạ Hoằng Văn có thể mang Vũ Y về là hay nhất, chỉ cần có Vũ Y xe chỉ luồn kim ở trong đó, địa vị của Hải Khắc gia tộc sẽ nước dẩy thuyền lên, gia nhập vào nội bộ Ảnh Nguyệt Điện cũng không còn là mộng tưởng, chỉ hy vọng Tạ Hoằng Văn không nóng giận mà giết Vũ Y là được.

Ngay khi đang thả sức tưởng tượng, bỗng nhiên nghe Hồng Chấn ở bên kia bất mãn quát một tiếng: - Ngươi làm gì vậy?

Mọi người theo tiếng quát đồng loạt quay đầu nhìn về hướng đó, lập tức thấy được một màn hết sức quỷ dị.

La Khánh, cao thủ Phản Hư Cảnh được Từ Chí Bỉnh mời tới không ngờ đang kinh ngạc nhìn vào cửa sơn động, trên tay cầm bí bảo nhưng không truyền thánh nguyên vào, nhìn dáng vẻ của hắn dường như không hề có ý định công kích trận pháp đang ngăn cản trước mặt.

Tên Phản Hư Cảnh sư huynh của Hồng Chấn sắc mặt không vui, trách cứ: - Nếu ngươi không giúp một tay thì tránh qua một bên, hai người chúng ta là đủ rồi, dù sao trận pháp này cũng sẽ lập tức bị công phá, thêm ngươi cũng không nhiều, bớt ngươi cũng không thiếu!

Vừa rồi Tạ Hoằng Văn hạ thấp giá trị thực lực của hai người bọn họ, làm cho Hồng Chấn cùng tên Phản Hư Cảnh này tức lộn ruột, giờ phút này sắp phá được trận pháp, công lao này dĩ nhiên hắn không muốn chia sẻ cùng La Khánh. - Chờ một chút, chờ một chút! La Khánh dường như phát hiện điều gì đó hết sức khủng khiếp, sâu trong ánh mắt lóe lên vẻ kiêng kỵ, vội vàng ngăn cản huynh đệ Hồng Chấn tiếp tục công kích.

- La Khánh, đừng làm ra vẻ mặt này nọ, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Hồng Chấn giận dữ.

- Xảy ra chuyện gì? Sắc mặt của Tạ Hoằng Văn cũng trở nên âm trầm nói.

- Công tử, người này chẳng những không giúp một tay, lại còn cản trở chúng ta, thật sự là đầu óc có bệnh! Hồng Chấn lập tức nói: - Ta hoài nghi hắn là đồng bọn của tên thanh niên kia.

- Vậy sao? Tạ Hoằng Văn lạnh lùng nhìn về phía La Khánh.

- Không phải đâu, Tạ công tử, ngài nghe tôi giải thích đã. La Khánh kinh hãi, vội vàng xua tay, suy nghĩ một chút rồi đi tới bên cạnh Tạ Hoằng Văn ghé tai nói nhỏ mấy câu.

Không ai biết hắn nói những gì, nhưng Tạ Hoằng Văn bỗng nhiên biến sắc, vội hỏi: - Thật chứ?

- Chính xác trăm phần trăm. La Khánh gật mạnh đầu, thấp giọng nói: - Tạ công tử bĩnh tĩnh chớ nóng vội, bây giờ ta sẽ thông tri cho Tiền trưởng lão ngay.

Nói xong, không đợi Tạ Hoằng Văn kịp phản ứng, lập tức lấy ra bí bảo la bàn dùng để truyền tin truyền thần niệm vào trong đó.

- Tên khốn! Tạ Hoằng Văn đánh rớt bí bảo truyền tin của La Khánh xuống đất, âm trầm nhìn La Khánh, rồi liếc nhìn Dương Khai ở phía xa một cái, vẻ mặt hết sức thâm độc.

Hồng Chấn cùng tên Phản Hư Cảnh khác cũng không biết chuyện gì xảy ra, quay mặt nhìn nhau, đình chỉ động tác công kích.

- Bọn họ đang làm gì thế? Dương Viêm tò mò nhìn xung quanh, dáng vẻ lo lắng:

- Ta vẫn đang chờ bọn họ phá trận đây.

- Dường như có gì đó bất thường. Dương Khai cũng không hiểu rõ, chỉ biết là vừa rồi La Khánh nhìn chằm chằm vào mình như nhận ra mình là ai, nhưng Dương Khai có thể khẳng định mình chưa từng thấy người này, cũng chưa từng giao thủ với hắn.

Trước giờ Dương Khai chưa từng nhớ lầm, nếu thật sự đã gặp qua người này, hắn nhất định sẽ có ấn tượng.

Biến cố phát sinh chẳng những khiến cho đám người Dương Khai mờ mịt không rõ, mà Y Ân cũng mê hoặc vạn phần, giờ khắc này cảm giác nguy cơ lại trào dâng mãnh liệt trong lòng, hắn cẩn thận quan sát Tạ Hoằng Văn, tên thiếu gia không có điều ác nào không làm tại Thiên Vận Thành, giờ phút này vẻ mặt lại đang hết sức lưỡng lự đắn đo, dường như gặp phải một sự lựa chọn khó khăn nào đó.

Trong lòng Y Ân kinh hãi, thầm nghĩ chẳng lẽ tên Dương Khai này có lai lịch lớn, bằng không thì Tạ Hoằng Văn lại sẽ cố kỵ điều gì? Nếu tên kia không có lai lịch gì, với tính tình của hắn khẳng định sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng nhìn tên kia cũng không giống như là có hậu thuẫn lớn.

Trong Y Ân lòng lo lắng bất an.

Tuy nhiên, Tạ Hoằng Văn rất nhanh đã có quyết định, sắc mặt kiên quyết quát Hồng Chấn: - Tại sao lại dừng lại, ta cho các ngươi dừng lại hả? Tiếp tục công kích cho ta!

- Rõ!

Huynh đệ Hồng Chấn đồng thanh đáp, sau đó tiếp tục triển khai công kích về phía trận pháp.

- Tạ công tử, xin đừng! La Khánh kinh hãi biến sắc, lần nữa lên tiếng ngăn cản.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau