VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1126 - Chương 1130

Chương 1128: Đối sách

Trong đại điện nghị sự của Hải Khắc gia tộc, tất cả trưởng lão đều trầm mặc.

Nếu nói vừa rồi họ còn nghi ngờ Ba Thanh Nham nói đùa, thì giờ không dám ngờ vực gì nữa.

Không lý nào mười mấy tộc nhân lại thông đồng nhau nói dối chuyện điên rồ này với các nhân vật bậc cao, chỉ có một cách lý giải duy nhất, đó là sự thật!

- Còn có hậu bối trẻ như vậy sao?

Y Ân hít sâu một hơi, trên hàng mày thoát chút chấn động, rồi thở dài:

- Tại sao không phải sinh ra ở Hải Khắc gia tộc ta? Nếu sinh ra ở tộc ta thì...

Câu này của lão đã nói ra tiếng lòng của mọi người. Nếu một người trẻ tuổi lợi hại như vậy là người của Hải Khắc gia tộc, vậy thì gia tộc chỉ còn chờ ngày hưng thịnh thôi, không phải nhún nhường làm một thế lực ngoại vi của Ảnh Nguyệt Điện nữa.

Thế lực ngoại vi chỉ là một cách gọi mà thôi, nói cho dễ nghe một chút, thì thật ra cũng có chút quan hệ với Ảnh Nguyệt Điện, nói khó nghe thì họ chỉ có danh nghĩa phụ thuộc Ảnh Nguyệt Điện, mỗi năm cống nạp chút vật tư, Ảnh Nguyệt Điện sẽ không đến gây sự với họ.

Họ không được chút lợi lộc nào từ Ảnh Nguyệt Điện, thậm chí chỉ cần Ảnh Nguyệt Điện muốn là có thể khiến gia tộc này giải tán bất cứ lúc nào.

- Gia chủ, tên Dương Khai này tuy không sinh ra ở tộc ta, nhưng chưa chắc không có ích cho tộc ta.

Mỹ phụ Hoàng Quyên từng lên tiếng trước đó bỗng cười mỉm nói một câu.

- Hả? Ý của Hoàng cung phụng là...

Y Ân liền mừng rỡ nhìn sang phía bà.

Hoàng Quyên nhếch miệng cười:

- Ba trưởng lão lúc nãy cũng nói rồi, tiểu nha đầu Vũ Y vì bảo vệ hắn mà không tiếc tuyên bố thoát li gia tộc, theo ta thấy, quan hệ giữa hai người này không đơn giản đâu, ít nhất thì Vũ Y cũng có ý gì đó với tiểu tử đó.

Lời này vừa dứt, tất cả đều mắt sáng rực!

- Hoàng cung phụng nói không sai.

Ngõa Luân cũng gật đầu a dua, vẻ mặt đầy động lòng:

- Vũ Y dung mạo không tệ, tư chất cũng thuộc hàng nhất nhì trong tộc ta, nếu tên Dương Khai đó mà có ý gì với Vũ Y thật thì cũng không phải không có lý. Chúng ta chỉ cần tác hợp cho hai người này, chưa chắc không thể thành chuyện tốt. Có điều trước đó, chúng ta phải tìm hiểu rõ lai lịch của tên này mới được, hắn có thể giết chết Từ Chí Thâm chỉ với tu vi Nhập Thánh Cảnh, nhất định không phải hạng vô danh, chư vị có ý kiến gì không?

- Mọi người nói xem liệu hắn có phải là đệ nhất cao thủ trẻ tuổi Phương Thiên Chủng của Lôi Đài Tông không? Nghe nói Phương Thiên Chủng có khả năng giết địch vượt cấp này. Ừm, Ngụy Cổ của Ảnh Nguyệt Điện cũng có sức mạnh này, còn có Khúc Trường Phong của Chiến Thiên Minh, Dương Khai chỉ là cái tên giả của một trong số bọn chúng? Bằng không tại sao chúng ta chưa từng nghe qua cái tên này?

Có người đặt nghi vấn.

- Tuyệt đối không phải là bọn chúng! Mấy tên yêu nghiệt đó đã là Thánh Vương Cảnh từ lâu rồi, nay e là đã lên đến Thánh Vương tam tầng cảnh, cao hơn Dương Khai cả một cảnh giới lớn, không có chút liên quan nào hết.

- Về lai lịch của hắn, thật ra thì lão hủ cũng có biết một phần.

Một lão già râu dê trầm giọng nói, sau khi thấy đã thu hút được ánh mắt của mọi người, lão mới tiếp tục:

- Nghe tiểu tử nhà ta nói qua, lần trước khi Vũ Y ra ngoài kiếm quặng, Dư Phong nhặt được một người giữa Tinh Không. Dương Khai hẳn chính là người đó.

- Nhặt?

Cả đám người trợn tròn mắt, người có tư chất xuất sắc như vậy mà cũng nhặt được?

Y Ân động thần sắc, nhìn sang một người ngồi trong số đó, mỉm cười nói:

- Thường cung phụng, lần trước khi Vũ Y dẫn người ra ngoài kiếm quặng, ta nhớ ngươi cũng đi cùng đúng không? Chắc là biết chút ít về tên Dương Khai đó?

Thường Khởi nhíu mày, quan hệ giữa lão và Vũ Y không tệ, ở gia tộc lão cũng rất quan tâm Vũ Y. Hôm nay nghe nói Vũ Y bị ép rời khỏi gia tộc, trong lòng rất bức xúc với cách làm của Ba Thanh Nham, vốn dĩ lão không muốn phát biểu ý kiến gì, nhưng giờ gia chủ hỏi đến, dù không muốn nói lão cũng không thể không nói.

Dù sao thì lúc Dư Phong nhặt được Dương Khai, Dương Khai thoát ra từ kết tinh màu đỏ, lão đều có mặt, biết rõ lai lịch của hắn hơn bất cứ người nào tại đây.

Trầm ngâm một lát, lão bèn đem chuyện xảy ra lúc đó thuật sơ lại.

Mọi người biến sắc, không ngờ lai lịch của Dương Khai lại li kỳ đến thế - một tảng kết tinh huyết sắc.

Song rất nhanh, Hoàng Quyên liền cười khanh khách:

- Nếu đã biết lai lịch của hắn rồi thì dễ thôi. Có thể hắn không phải hạng vô danh ở thế giới bên ngoài, nhưng đã tới U Ám Tinh, thì hắn là kẻ cô độc, không có chỗ dựa. Hải Khắc gia tộc ta tuy không lớn, nhưng chí ít cũng là thế lực một phương, chủ động bày tỏ thiện ý với hắn, không lý nào hắn lại từ chối, huống chi, Long Huyệt sơn mà hắn đang sống của là địa bàn của tộc ta. - Hoàng cung phụng nói không sai, người trẻ tuổi mà, tuổi trẻ khí thịnh, nhưng ai mà chả thích cái đẹp. Trông hắn quả thực cũng có ý gì đó với Vũ Y, chúng ta chỉ cần tranh thủ tác hợp là được.

Lập tức có người đứng ra tán đồng, những người khác cũng gật đầu.

- Không ổn!

Bỗng nhiên có một giọng nói phản đối vang lên.

Y Ân nhìn qua, ôn tồn hỏi:

- Vì sao Ba trưởng lão thấy không ổn?

Y Ân không ngờ người đầu tiên phản đối lại là Ba Thanh Nham.

Ba Thanh Nham trầm giọng:

- Thứ nhất, hôm nay tên Dương Khai đó đã giết chết Từ Chí Thâm, tuy đã phô trương được sức mạnh và sức chiến đấu của hắn, nhưng nếu không có liên quan tới Bách Nhạc Đồ, thì có thể Từ gia còn cố nén giận, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa như không, bắt hắn bồi thường, nể mặt chút là được. Nhưng Bách Nhạc Đồ đã bị cướp mất, Từ gia có dè chừng Dương Khai tới đâu, cũng không thể nào cho qua. Nếu giờ tộc ta đi tìm hắn xin hòa hảo, nhất định sẽ làm rạn nứt quan hệ với Từ gia.

- Từ gia là cái thá gì? Hải Khắc gia tộc ta mà sợ Từ gia, Ba trưởng lão lo bò trắng răng quá thì phải?

Trưởng lão tên Ngõa Luân hừ lạnh một tiếng.

- Đúng vậy đó Ba trưởng lão, Bách Nhạc Đồ không còn ở Từ gia, chúng ta quả thật không cần phải sợ chúng, nói không chừng còn có thể nhân cơ hội này thâu tóm thế lực của Từ gia!

Lời này vừa nói ra, không ít người đều giật mình.

Bách Nhạc Đồ của Từ gia, họ đều rất kiêng kỵ, nhưng giờ bí bảo này không còn nữa thì sợ cái gì, nếu đối phó với Từ gia, thì còn có thể kết giao được với tên Dương Khai đó.

Y Ân thì nhíu mày, không có vẻ gì là sốt ruột, nhìn Ba Thanh Nham:

- Ba trưởng lão nói tiếp đi.

Ba Thanh Nham nhìn mấy vị trưởng lão cung phụng đang hăng hái, chỉ muốn chạy đi diệt Từ gia ngay lập tực đó, cười nhạt:

- Từ gia các ngươi không sợ, nhưng còn Ảnh Nguyệt Điện?

Họ liền ngẩn người, song rất nhanh, như nhớ ra gì đó, họ lập tức lộ vẻ mặt kiêng dè.

- Chúng ta và Từ gia đều là gia tộc ngoại vi của Ảnh Nguyệt Điện, cuộc phân tranh thế này Ảnh Nguyệt Điện thực sự sẽ không nhúng tay, nhưng Vũ Y là người mà tên Tạ Hoằng Văn đó để ý, nếu chúng ta tự ý tác hợp Vũ Y với Dương Khai, các ngươi nghĩ Tạ Hoằng Văn sẽ để yên sao? Chỉ một tên Tạ Hoằng Văn nhãi nhép thì không đáng để sợ, nhưng hắn lại có một phụ thân là chấp sự Ảnh Nguyệt Điện! Địa vị chấp sự ở Ảnh Nguyệt Điện không cao, nhưng Hải Khắc gia tộc cũng không thể dây vào được.
- Ba trưởng lão nói rất đúng.

Y Ân gật đầu.

- Dương Khai tuy không tệ, nhưng dù gì cũng không rõ lai lịch, hắn chỉ có một mình, nếu vì muốn kết giao với hắn mà đắc tội với Tạ Hoằng Văn, thì thật không khôn ngoan. Hừm, chuyện này xem ra phải cẩn thận bàn bạc một phen, vừa phải chiêu dụ Dương Khai, mà không thể đắc tội Tạ Hoằng Văn. Ba trưởng lão, ngươi suy nghĩ thấu đáo, chi bằng hãy đi Long Huyệt sơn một chuyến nữa, xem xem tên đó muốn gì, chúng ta có thể làm theo ý hắn. Nếu thật sự hắn thích cái đẹp, thiếu nữ chưa gả ở Hải Khắc gia tộc ta cũng không không ít, trong đó có mấy người tư sắc không kém Vũ Y, hứa cho hắn cũng không sao, chỉ cần hắn có thể hiến sức cho tộc ta, chỉ mấy thiếu thử nhỏ nhoi trong tộc chúng ta còn có thể lo được.

- Tôn gia chủ lệnh!

Ba Thanh Nham đứng dậy, khẽ khom người, nghĩ rồi nói:

- Gia chủ, còn luyện khí sư Thánh cấp tên Dương Viêm đó thì sao? Năng lực trận pháp của cô ta hẳn cũng không kém.

- Ba trưởng lão tùy cơ hành sự đi, trận pháp đại sư đúng là chúng ta cũng cần, có điều Dương Viêm tuổi còn trẻ, dù có trình độ về trận pháp, nhưng chắc cũng chẳng cao thâm tới đâu, lần này đi chủ yếu là nhằm vào tên Dương Khai đó.

- Vâng.

Gia chủ đã nói vậy rồi, Ba Thanh Nham cũng không tiện phản bác, nhưng lão cứ âm ỉ cảm thấy, trận pháp mà Dương Viêm bố trí không đơn giản như vậy, có thể giá trị của nàng còn cao hơn Dương Khai.

Ra khỏi đại điện nghị sự, Ba Thanh Nham không lập tức đến Long Huyệt sơn ngay, trong bụng lão biết rõ Dương Khai không ưa lão, nếu giờ mà đi, chắc chắc sẽ bị phớt lờ. Hơn nữa, Dương Khai vừa đột phá Thánh Vương Cảnh, rất có thể còn đang bế quan củng cố tu vi.

Củng cố tu vi?

Hai mắt Ba Thanh Nham chợt rực sáng, lập tức nhớ tới một thứ tốt, vội vàng chạy tới nhà kho của gia tộc, lấy từ trong đó ra một cái hộp ngọc, mở hộp ra, trong hộp là một viên đan nhỏ bằng quả nhãn, tỏa mùi hương thơm ngát.

Nếu nói giờ Dương Khai cần nhất thứ gì, thì hẳn chính là viên Thánh Vương đan này. Ba Thanh Nham cười đắc ý, đi ra khỏi nhà kho.

Trong sơn động ở Long Huyệt sơn, Dương Khai đang bế quan, Dương Viêm đang sắp xếp nhiều loại nguyên liệu cùng với Vũ Y.

Nguyên liệu mà Dương Khai có khá lộn xộn, đẳng cấp nào cũng có, hơn nữa số lượng cực nhiều, hai nữ tử sắp xếp mà váng đầu hoa mắt, nhưng cũng có cái đáng mừng, họ không ngờ của để dành của Dương Khai lại phong phú đến thế.

Bỗng nhiên, Vũ Y phá lên cười run người.

Dương Viêm ngơ ngác nhìn nàng:

- Cô cười gì vậy?

Vũ Y nói:

- Ta cười Dương Khai quá giảo hoạt rồi.

- Giảo hoạt sao cơ?

Dương Viêm tò mò.

- Lúc ta nhặt hắn về, hắn chỉ có một cái nhẫn không gian, còn bị Dư Phong trộm mất, ta thấy hắn đáng thương, nên cho hắn mấy viên thánh tinh. Giờ nghĩ lại, rõ ràng hắn còn có một cái nhẫn không gian khác, chỉ là không biết giấu ở đâu! Bằng không thì hắn lấy đâu ra nhiều thánh tinh và nguyên liệu đến vậy. Lúc đó hắn nhìn ta đầy cảm động, còn cảm ơn rối rít, ta cứ tưởng mình đã làm được việc tốt chứ, thì ta lại bị hắn lừa.

- Ôi, đúng là giảo hoạt.

Dương Viêm gật đầu.

- Có điều số thánh tinh đó không hẳn là của hắn đâu, là ta giúp hắn kiếm được đó.

Vũ Y khó hiểu, còn chưa kịp hỏi thì Dư Phong trở về từ chuyến mua nguyên liệu bên ngoài.

- Thế nào?

Vũ Y hỏi.

- Cực khoái!

Dư Phong ngoác miệng cười lớn.

- Tiểu thư không biết đâu, trước giờ thuộc hạ chưa bao giờ được đối đãi như chí tôn vậy cả. Mấy cái tiệm bán nguyên liệu đó còn xem thuộc ha như gia gia họ, cảm giác tiêu từng món tiền lớn đúng là quá tuyệt, thậm chí còn có mấy cô nương xinh đẹp nhìn trộm với thuộc hạ nữa.

Chương 1129: Thánh Vương đan

Thấy Dư Phong như tiểu nhân đắc chí, Vũ Y trừng mắt:

- Thật mất mặt, ta hỏi ngươi đi mua nguyên liệu thế nào rồi?

- Dạ, mua được hết rồi, ở đây cả ạ.

Dư Phong nói rồi đưa nhẫn không gian trong tay cho Dương Viêm.

Dương Viêm nhận lấy, thần thức quét qua, gật đầu nói:

- Cũng không tệ, có số nguyên liệu này, cho ta thêm một tháng, ta có thể dùng trận pháp bảo vệ được nơi này, đến lúc đó có bao nhiêu người tới nữa cũng không sợ!

Vũ Y và Dư Phong ngạc nhiên nhìn nàng, song rất nhanh, Vũ Y liền lắc đầu, quay qua hỏi Dư Phong:

- Ngươi cầm cái gì vậy?

- Là Ô Khắc thiếu gia mang tới, bảo thuộc hạ giao cho Dương Khai.

Dư Phong giải thích. Lúc nãy khi quay về, y thấy Ô Khắc đang đi tới đi lui bên ngoài sơn động, bèn tới hỏi thử, ai ngờ Ô Khắc lại nhét cái hộp ngọc này vào tay y, chỉ nói Ba trưởng lão muốn tặng cho Dương Khai, rồi chạy thẳng một mạch.

- Ba trưởng lão sai đường huynh mang tới?

Vũ Y nhíu mày, như nhớ ra gì đó, nhìn chằm chằm hộp ngọc:

- Ngươi mở ra ta xem thử.

Dư Phong mở hộp ra, trong sơn động lập tức thoang thoảng một mùi thơm ngát.

- Thánh Vương đan?

Vũ Y và Dư Phong thốt lên cùng một lúc. Vũ Y biến sắc, thầm nghĩ gia tộc đúng là nỡ dứt lòng đến mức tặng luôn cả viên Thánh Vương đan cuối cùng còn cất giấu trong nhà kho. Dư Phong thì nuốt nước miếng ừng ực, hai mắt đều sáng rực.

Ngược lại, Dương Viêm chỉ thản nhiên liếc nhìn viên Thánh Vương đan một cái, rồi chú tâm vào làm việc của mình.

- Cái này là do Ba trưởng lão sai đường huynh mang đến thật sao?

Vũ Y không tin lắm.

- Đúng vậy, nếu không thì thuộc hạ lấy từ đâu ra?

- Xem ra gia tộc có ý muốn kết giao với Dương Khai rồi...

Vũ Y lẩm bẩm, rồi khẽ cười:

- Cũng phải, những người đó chỉ cần không phải là già hồ đồ, thì đúng là nên kết giao, có điều chỉ phái đường huynh tới, xem ra họ vẫn đang e dè điều gì đó... Thôi, ngươi mang Thánh Vương đan vào trước đi, lúc Dương Khai đang cần cái này.

Nếu là thứ khác, nói không chừng Vũ Y sẽ tự làm chủ, bắt Dư Phong mang trả lại, nhưng Thánh Vương đan thì khác.

- Dạ.

Dư Phong cẩn thận đóng hộp lại, rồi đi vào trong.

Đi tới trước thạch thất của Dương Khai, còn chưa kịp lên tiếng, tiếng Dương Khai đã vọng ra:

- Dư huynh vào đi.

Dư Phong nhếch miệng cười, sải bước đi vào, đưa hộp ngọc trên tay qua, rồi kể lại vì sao mình có được nó.

- Thánh Vương đan...

Dương Khai buồn cười nhìn viên đan nhỏ bằng quả nhãn trong hộp ngọc, thân là luyện đan sư, hắn phải biết Thánh Vương đan là để làm gì.

Đột phá từ Nhập Thánh Cảnh lên Thánh Vương Cảnh, uống một viên Thánh Vương đan là có thể giúp võ giả củng cố được tu vi và tâm cảnh, vì loại đan này chỉ có tác dụng vào thời điểm này, nên nó mới được gọi là Thánh Vương đan.

Thánh Vương đan thuộc loại đan dược Thánh Vương cấp trung phẩm, đẳng cấp không cao mấy, nguyên liệu cần đến lại không ít.

Về cơ bản, việc đột phá và củng cố tu vi một cảnh giới lớn đều có những loại đan dược tương ứng có thể hỗ trợ võ giả, nhưng vì Dương Khai có Diệt Thế Ma Nhãn, đã hấp thụ được rất nhiều tinh hoa cảm ngộ về thiên đạo võ đạo của võ giả đẳng cấp cao, nên trước giờ hắn đều không uống đan dược khi đột phá và củng cố, vì hắn không cần.

Hắn không cần, nhưng người khác cần, với những võ giả khác, loại đan dược này là thứ rất quý giá.

Hải Khắc gia tộc mang đến một viên Thánh Vương đan, đã nói lên rõ ràng hàm ý lôi kéo trong đó, về điểm này thì Dương Khai biết rõ. Nếu đổi lại là người khác, e là sẽ có hiệu quả thật, nhưng họ mang viên đan này tới tặng Dương Khai thì đã tặng nhầm người rồi.

Bản thân Dương Khai là luyện đan sư, đan dược như vậy chỉ trong thời gian hai nén hương là hắn sẽ luyện ra được, không gian Hắc Thư của hắn còn có đủ linh thảo linh dược.

Thấy Dư Phong nhìn viên Thánh Vương đan trên tay mình đầy thèm thuồng, có vẻ rất ngưỡng mộ, Dương Khai bỏ viên đan vào lại hộp ngọc tùy tay ném qua:
- Huynh uống đi.

- Hả?

Dư Phong ngạc nhiên, đón lấy cái hộp, khoát tay nói:

- Không được, cái này là của gia tộc tặng huynh. Hơn nữa loại đan này cực kỳ quý, Hải Khắc gia tộc năm đó thỉnh cầu một vị luyện đan sư luyện chế mấy viên. Lúc tiểu thư đột phá Thánh Vương Cảnh đã từng uống một viên, theo ta được biết đây đã là viên cuối cùng rồi.

- Cho huynh uống thì huynh cứ uống đi, ta không cần cái này.

Dương Khai lắc đầu.

- Nhưng ta đột phá Thánh Vương Cảnh cũng đã hai, ba năm rồi, giờ uống cái này thì hiệu quả sẽ bị giảm bớt.

Dư Phong không khỏi thấy mình làm phí của trời, lãng phí một viên đan dược tốt tới vậy.

- Vậy thì cứ tặng huynh đấy, huynh muốn uống hay bán đi thì tùy.

Dương Khai cười bảo.

- Dương Khai không cần thật ư? Làm vậy thì ta không tiện giải thích với gia tộc đâu.

- Không phải huynh với Vũ Y đã rời khỏi gia tộc rồi sao? Còn muốn giải thích gì nữa?

Dương Khai buồn cười nhìn y.

Dư Phong ngẩn người, vỗ đầu một cái:

- Đúng rồi...

Như vừa nhớ ra mình đã rời khỏi gia tộc, thần sắc y ảm đạm đi hẳn.

Dương Khai an ủi:

- Hai người rời bỏ Hải Khắc gia tộc chưa chắc không phải chuyện tốt, yên tâm đi, về sau ở chỗ ta, hai người sẽ được tu luyện tốt hơn cả ở Hải Khắc gia tộc.

Dư Phong khách khí nói:

- Vậy xin đa tạ hảo ý của Dương huynh, ta thì sao cũng được, chỉ là tiểu thư... hầy!

Hiển nhiên là y lo lắng cho Vũ Y hơn, hơn nữa cũng chưa yên tâm lắm về Dương Khai. Sức chiến đấu của Dương Khai y đã nhìn thấy, nhưng nếu nói hắn có thể mang đến điều kiện tu luyện tốt hơn, thì Dư Phong vẫn không tin lắm.

Đợi Dư Phong đi khỏi, Dương Khai nghĩ gì đó rồi truyền đi một đoạn tức niệm.
Chỉ mấy chốc sau, Thkh đã chui từ dưới đất lên.

Bận rộn mấy ngày, nó lại thu nhặt được không ít Không Linh Tinh. Sau khi bảo nó nhả hết Không Linh Tinh ra, Dương Khai mới lệnh cho nó tạm gác chuyện Không Linh Tinh lại, sai nó đi mở một cái thạch thất khác trong sơn động.

Vũ Y và Dư Phong hiện giờ xem như không chốn dung thân, chỉ có thể sống ở đây. Họa này của họ có thể nói là bị liên lụy từ hắn, Dương Khai tất không thể buông tay bỏ mặc.

Tốc độ Thạch Khổi mở thạch thất nhanh vô cùng, hơn nữa tư duy của nó đơn thuần, Dương Khai bảo nó mở, nó liền ra sức mở, đến khi Dương Khai nhớ ra bảo nó dừng lại, thì cả sơn động đã biến dạng rồi.

Thạch thất hết gian này đến gian khác sắp hàng hai bên thông đạo của sơn động, mỗi một gian đều rộng ngang nhau, không chút khác biệt, cứ như có người dùng thước đo chính xác nhất để đo đạc vậy.

Có khoảng mấy trăm sơn động như vậy.

Dương Khai đảo thần thức qua, bảo Thạch Khổi tiếp tục đi lấy Không Linh Tinh, rồi không để ý tới nó nữa.

Cùng với lúc củng cố tu vi Thánh Vương Cảnh, Dương Khai cũng đang luyện hóa tấm khiên bí bảo màu tím mà Dương Viêm mới luyện chế. Bách Nhạc Đồ của Từ Chí Thâm khiến Dương Khai bị thương, mà đó mới chỉ có sáu hư ảnh ngọn núi thôi đã có uy thế đến vậy, nếu lão mà tung hết cả trăm ngọn ra, e là cả nghìn dặm quanh đây sẽ bị phá hủy hết.

Dương Khai sốt ruột cần một bí bảo phòng ngự.

Ba người phía Dương Viêm sau khi sắp xếp xong nguyên liệu, cũng bị thay đổi trong sơn động làm giật mình, mới một hai ngày mà sơn động tự dưng xuất hiện thêm mấy trăm thạch thất giống nhau như đúc, khiến Vũ Y và Dư Phong tưởng đang nằm mơ!

Họ tưởng là do Dương Khai làm, lại căn bản không phát hiện bất cứ động tĩnh nào, chỉ có Dương Viêm là đảo mắt một vòng, nàng biết đây là tác phẩm của Thạch Khổi.

Có thêm thạch thất, Vũ Y và Dư Phong cũng tự chọn cho mình mỗi người một phòng, coi đó là chỗ ở. Dương Viêm lại lấy ra ít thánh tinh, bố trí một Tụ Linh trận nhỏ trong thạch thất của họ, để họ có thể tu luyện tốt hơn, rồi mới bắt đầu lo việc bố trí đại trận phòng ngự.

Cũng may mà Vũ Y tu luyện công pháp hệ Hỏa, tuy không biết luyện khí, nhưng có Dương Viêm hướng dẫn, luyện chế một số thứ đơn giản thì nàng vẫn làm được.

Thạch Khổi là bận bịu nhất, vừa bị Dương Khai sai đi lấy Không Linh Tinh, lại bị Dương Viêm gọi về, bận đến chóng mặt. Việc tôi luyện nguyên liệu thì Thạch Khổi làm nhanh mà lại xuất sắc, không nhờ nó thì nhờ ai?

Dương Viêm tiết kiệm được rất nhiều thời gian, cũng tiết kiệm được nhiều sức lực, trước giờ nàng chưa bao giờ được hưởng thụ một quá trình luyện khí nào tuyệt thế này, có một Thạch Khổi làm trợ thủ, nàng chỉ cần đẻ số nguyên liệu đó thành hình, khắc linh trận trong đó là được, căn bản chẳng cần làm những việc khác nữa.

Nửa tháng sau, Dương Khai xuất quan.

Mới ra khỏi thạch thất, hắn liền cảm giác được bên ngoài có gì đó khác đi.

Nơi này vốn chỉ có hai người là hắn và Dương Viêm, sau đó lại thêm Vũ Y và Dư Phong, tổng cộng chỉ có bốn người, nhưng giờ, trong sơn động lại xuất hiện thêm ít nhất bốn mươi người.

Có mấy người đang tu luyện trong thạch thất, có người đang giúp việc, cả Long Huyệt sơn vô cùng náo nhiệt.

Chuyện gì thế này?

Dương Khai ngờ vực đi ra ngoài, cứ ai thấy hắn, cũng đều chào hỏi nhiệt tình. Dương Khai ngạc nhiên phát hiện, những người này hắn đều biết, cho dù không biết tên thì cũng quen mặt.

Vì họ đều là những người trước khi đi theo Vũ Y trên chiến hạm. Lần trước khi bố trí sơn động, họ cũng đã cùng Dư Phong đến giúp một lần.

- Dương Khai!

Giọng Vũ Y đột nhiên vọng đến, Dương Khai mỉm cười, đi về phía nàng.

Nửa tháng không gặp, khí sắc của Vũ Y đã khá lên nhiều, u sầu trên hai hàng mày đã không còn nữa, cả người toát lên nét thanh xuân hoa lệ, toàn thân hoan hỉ.

- Những người này...

Dương Khai thắc mắc nhìn nàng.

- Họ đều đến đây để theo ta.

Vũ Y nhìn Dương Khai có chút áy náy.

- Họ cũng đã tuyên bố thoát li gia tộc.

- Hả?

Dương Khai kinh ngạc, hắn không ngờ sức kêu gọi của Vũ Y lại mạnh đến vậy. Nếu nói có một hai nam tử vì yêu mến Vũ Y mà đi theo nàng, thậm chí vì nàng mà không tiếc rời bỏ Hải Khắc gia tộc thì thôi, nhưng ở đây có những hơn bốn mươi người, hơn nữa có nam có nữ, ngoài việc uy tín và nhân cách của Vũ Y chinh phục được họ ra, thì không còn cách giải thích nào khác!

Tự ý rời bỏ một gia tộc không phải là chuyện nhỏ, nhất là nhiều người thế này cùng đi, đồng nghĩa với việc cho Hải Khắc gia tộc mấy chục cái bạt tai cực đau! Không biết cơn giận này Hải Khắc gia tộc có thể nhịn nổi hay không.

- Xin lỗi, ta cũng không biết chuyện sẽ thành ra thế này.

Vũ Y áy náy. Lúc đó nàng tuyên bố thoát li gia tộc, chỉ vì muốn bảo vệ Dương Khai, cũng vì quá thất vọng với cách làm của Dương Khai, nào ngờ đâu đã mở ra tấm gương xấu, kéo theo hơn bốn mươi người đi theo luôn, khiến nàng trở tay không kịp, nhưng phần nhiều lại cảm động hơn.

Chương 1130: Đã thành gia lập thất chưa

- Nếu huynh không thích, ta có thể dẫn họ đi!

Vũ Y thấy Dương Khai không nói gì, cho là hắn không vui, liền cắn môi nói.

- Cô có thể dẫn họ đi đâu?

Dương Khai cười bảo.

- Đã đến rồi thì ở lại đi, hơn nữa, chỗ này cũng là của cô mà.

- Nhưng ta đã tặng cho huynh rồi.

Vũ Y áy náy.

- Đã tặng cho huynh rồi thì là của huynh.

- Đừng nghĩ nhiều, cô có được nhiều người theo mình đến vậy, là chuyện của cô.

Dương Khai mỉm cười.

- Dù sao thì trong sơn động thạch thất vẫn còn nhiều, thêm ít người cũng không sao.

- Cảm ơn huynh!

Vũ Y cảm kích nói.

Dương Khai lắc đầu, vẻ mặt thành khẩn:

- Ta phải cảm ơn huynh mới phải.

Nếu không phải Vũ Y tặng Long Huyệt sơn cho hắn làm chỗ ở, hắn cũng không phát hiện được Không Linh Tinh ở đây. Tuy tạm thời không tiện nói ra, nhưng ơn nghĩa này phải ghi nhớ, đừng nói là cho mấy chục người theo Vũ Y ở lại, kể cả Vũ Y gặp phải rắc rối gì, hắn cũng sẽ ra mặt giải quyết giúp nàng.

- Hai người đừng cảm ơn tới cảm ơn lui nữa.

Giọng Dương Viêm truyền đến, Dương Khai ngoái lại thì thấy nàng đang đi tới, có vẻ mệt mỏi. Tuy thần sắc tiều tụy, nhưng trong cặp mắt đó lại tràn đầy hưng phấn. Nàng tùy tay ném một vật cho Dương Khai, nói:

- Bí bảo này cũng không tệ, huynh xem xem có cần luyện hóa hay không, nếu không thì bán đi, giờ chúng ta nghèo mạt rồi.

Dương Khai đón lấy, quét thần thức qua, chợt phát hiện đây chính là Bách Nhạc Đồ của Từ Chí Thâm, liền ném vào trong nhẫn không gian của mình:

- Thứ này không bán.

Trong trận chiến với Từ Chí Thâm, hắn lấy được của lão hai bí bảo, một là U Ảnh Hồn Tơ, hai là Bách Nhạc Đồ. Dương Khai đều chưa kịp xem kỹ lại, nhưng hắn biết Bách Nhạc Đồ này là hảo phẩm. Hư ảnh sáu ngọn núi mà Từ Chí Thâm tung ra đã có uy lực đó, nếu luyện hóa, tung ra nhiều hư ảnh hơn, uy lực sẽ càng mạnh.

Đến lúc đó trăm ngọn núi đều xuất hiện, có lẽ Phản Hư Cảnh cũng không trụ được. Dương Khai trước giờ không quan tâm tới bí bảo tấn công cho lắm, nhưng hắn lại rất thích bí bảo như Bách Nhạc Đồ này.

- Vậy huynh đưa thánh tinh đây!

Dương Viêm xòe tay ra dứt khoát.

- Lần trước không phải đã lấy năm vạn thánh tinh đi mua nguyên liệu rồi sao? Hơn nữa còn là thánh tinh thượng phẩm, dùng hết rồi?

Dương Khai ngạc nhiên nhìn Dương Viêm, nữ nhân này là cao thủ kiếm tiền, nhưng cũng là một cao thủ phá gia.

- Huynh tưởng bố trí một đại trận đơn giản lắm à? Số nguyên liệu đó chỉ đủ bố trí trận pháp thôi, giờ nhiều người đến đây tới vậy, thạch thất của mỗi người đều phải bố trí Tụ Linh trận lại, ngày nào họ cũng tu luyện, lượng thánh tinh tiêu hao không ít đâu.

Vũ Y ở một bên khoát tay:

- Không cần bố trí đâu, trước đây khi còn ở gia tộc, họ cũng chưa được hưởng thụ đãi ngộ như vậy, hiện giờ linh khí Long Huyệt sơn cũng không kém mà.

Lần trước khi Dương Khai đột phá, khiến linh khí trong phạm vi ba mươi dặm quanh sơn động đều bị quét bay, nửa tháng trôi qua, giờ cũng hồi phục được một chút, ít nhất thì phía trên đỉnh núi đã có thể thấy lại sương mù linh khí nhàn nhạt rồi.

- Không phải khách khí với hắn, tiền tài của hắn cô không tưởng tượng nổi đâu.

Dương Viêm xích lại gần Vũ Y ghé vào tai nói.

Người biết Dương Khai có vô số Không Linh Tinh chỉ có mình nàng, dĩ nhiên là nàng biết Dương Khai không thể nào rầu rĩ vì thiếu thánh tinh được.

Dương Khai lắc đầu, lấy mấy vạn thánh tinh thượng phẩm, trung phẩm, hạ phẩm còn lại trong nhẫn ra, chỉ để lại hơn nghìn viên cho bản thân sử dụng.

- Từ nay về sau Vũ Y sẽ là người lo việc thu chi cho Long Huyệt sơn chúng ta, tiền bạc cứ để cô ấy quản. Ta phải bố trí trận pháp, không có nhiều thời gian. Nếu cần gì thì ta sẽ nói với cô, nếu hết thánh tinh thì cô cứ bảo Dương Khai, hắn sẽ đưa cho. Dương Viêm đưa chiếc nhẫn không gian chứa vô số thánh tinh cho Vũ Y.

- Hả?

Vũ Y sững sờ, không ngờ nàng tìm Dương Khai đòi thánh tinh lại là để chuyển cho nàng, có điều rất nhanh, nàng liền hiểu ra, Dương Viêm muốn cho mình ít việc để làm, để mình không nghĩ ngợi nhiều, nghĩ đến đây, nàng cảm động không chối từ nữa, trầm giọng nói:

- Hai người yên tâm, mỗi một viên thánh tinh vào tay ta sẽ có nơi đi rõ ràng!

Vũ Y có tư tưởng chấp chưởng Hải Khắc gia tộc, nhiều năm qua cũng từng quản lý nhiều việc thay gia tộc, nay chỉ quản lý hơn bốn mươi người tất nhiên không khó.

Dương Khai đảo mắt, cũng hiểu được dụng ý của Dương Viêm, bèn len lén giơ ngón cái với nàng.

Dương Viêm cười hì hì:

- Đại trận phòng ngự của ta sắp hoàn thành rồi, có điều, Dương Khai, huynh thật sự phải đi gom góp thêm nhiều thánh tinh nữa, muốn bảo vệ nghìn dặm quanh đây thật kiên cố, chỉ có trận pháp hiện tại vẫn chưa đủ, nó chỉ có thể bảo vệ phạm vi mười dặm quanh sơn động chúng ta thôi.

Dĩ nhiên Dương Khai hiểu hàm ý của nàng. Quặng Không Linh Tinh là chuyện lớn, Thạch Khổi đã khai quặng được nhiều ngày vậy rồi, vẫn còn đang không ngừng góp nhặt, chẳng ai biết dưới lòng đất lại có một kho tàng kinh khủng đến vậy, bất luận thế nào, hắn cũng phải bảo vệ nơi này.

Huống chi, bản thân Dương Khai cũng muốn ở lại đây, dùng nơi này làm đòn bẩy đưa tên tuổi mình vang xa.

Hắn gật đầu:

- Chuyện thánh tinh không cần phải lo, ta sẽ nghĩ cách.

Dương Viêm lại nhìn hắn lo lắng:

- Mọi chuyện phải cẩn thận đấy.

Nàng cho là nếu Dương Khai thật sự bất đắc dĩ phải đi bán Không Linh Tinh, nào biết Dương Khai căn bản không có ý nghĩ này.

- Đúng rồi Dương Khai, Ba trưởng lão trong tộc mấy ngày qua ngày nào cũng ghé, nói việc muốn thương lượng với huynh, chỉ là huynh đang bế quan, không vào được, hôm nay ông ấy cũng đến, giờ còn đang ở ngoài.

Vũ Y nhìn Dương Khai, có vẻ hơi không thoải mái.

- Ba Thanh Nham? Ý của cô thì sao?

Dương Khai nhìn nàng.

- Nếu cô muốn ta gặp thì ta sẽ đi, nếu không muốn thì ta đuổi lão đi ngay.

- Ta không biết. Vũ Y lắc đầu, tay siết chặt, vẻ mặt khó xử.

- Vậy ta hỏi cô, cô có còn muốn về Hải Khắc gia tộc không?

- Không!

Lần này thì Vũ Y lại không hề do dự, lắc đầu quyết đoán, mỉa mai:

- Trước kia ta còn tưởng gia tộc tuy nhỏ yếu, nhưng chúng ta đều có mục tiêu chung. Vì mục tiêu này, cho dù phải trả giá bằng tính mạng cũng không hề gì, nhưng giờ... Ta thật sự không muốn về nữa. Phụ mẫu ta cũng đã không còn nữa, gia tộc có ân dưỡng dục với ta, nhưng những năm qua ta đã cống hiến không ít cho họ, không tính ra được rõ ràng nhưng chắc cũng đủ rồi.

- Ta biết rồi, ta đi gặp lão vậy, nói cho rõ ràng, để lão sau này không đến quấy rầy mọi người nữa.

- Ừ!

Vũ Y khẽ gật đầu.

Ba Thanh Nham đã đến đây liên tiếp bốn ngày rồi, lão biết Dương Khai đang bế quan củng cố tu vi, nên cứ chờ. Lão nghĩ cũng đã tới rồi nên mới tới Long Huyệt sơn, ai ngờ đâu lần nào tới cũng không gặp được Dương Khai. Lão cũng không tiện lên mặt lắm, chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi, ngày nào cũng nhìn đệ tử gia tộc mình đi ra đi vào nơi này, trong lòng lão khó chịu vô cùng.

Tới tận hôm nay, từ trong sơn động mới chợt xuất hiện một bóng dáng quen thuộc, Ba Thanh Nham mừng ra mặt, liền nhận ra người này chính là tên thanh niên đã giết chết Từ Chí Thâm, lão tươi cười chắp tay:

- Chúc mừng Dương tiểu hữu, Dương tiểu hữu khí tức sâu thẳm, xem ra lần bế quan này thu hoạch được không ít, tiểu hữ có tư chất trời phú, chỉ mất một thời gian ngắn mà đã củng cố được tu vi, lão phủ bái phục!

Dương Khai hờ hững liếc lão một cái, biết lời của lão có ý nhắc về viên Thánh Vương đan đó.

Người bình thường củng cố tu vi quả thật không chỉ tốn chút thời gian ngắn như vậy, nhưng nếu uống đan dược thì có thể rút ngắn quá trình. Ba Thanh Nham không nói ra ba chữ “Thánh Vương đan”, nhưng lão nghĩ hắn là Dương Khai biết rõ.

Ai mà ngờ Dương Khai căn bản chẳng để ý tới lão, không nói việc hắn không uống Thánh Vương đan, mà kể cả có uống thì làm sao? Chỉ là một viên đan dược Thánh Vương cấp trung phẩm nhỏ nhoi, chẳng lẽ hắn không mua được?

- Có gì thì nói thẳng đi, niệm từng lão là trưởng lão gia tộc cũ của Vũ Y, cho lão thời gian ba mươi hơi thở, quá thì ta không đợi!

Ba Thanh Nham suýt nữa bị câu nói của Dương Khai làm cho tức chết!

Lão không ngờ Dương Khai đến câu hình thức là mời lão vào ngồi nói chuyện cũng lười nói, không khỏi có cảm giác bị tạt một gáo nước lạnh, mặt lão đỏ bừng, nếu không phải vì sợ đánh không lại Dương Khai, e là lão đã phát tác ngay tại chỗ rồi.

Cũng may mà già sống lâu thành tinh, định lực không tệ, lão cố nén cơn giận, cười gượng gạo:

- Trận chiến kinh thiên động địa nửa tháng trước thực sự đã khiến lão hủ mở rộng tầm mắt. Trước giờ lão hủ chưa bao giờ nghĩ, trên đời này lại có một người chiến lực siêu tuyệt như Dương tiểu hữu. Tư chất của tiểu hữu có lẽ còn không thua kém Ngụy Cổ Xương của Ảnh Nguyệt Điện, Khúc Trường Phong của Chiến Thiên Môn, Phương Thiên Chủng của Lôi Đài Tông...

Dương Khai lạnh lùng nhìn lão, không cắt lời lão, đợi lão nói hết câu mới vô cảm nói:

- Lão còn hai mươi hơi thở.

Ba Thanh Nham nhăn mặt, tên Dương Khai này đúng là cứng đầu, lão đây đã hạ thấp thể diện để tán dương ngươi rồi, chí ít thì ngươi cũng phải tỏ ra khiêm tốn chứ? Cho dù không khiêm tốn thì cũng nên biểu lộ cái gọi là cao ngạo đắc ý của người trẻ tuổi. Lão không dễ gì mà làm trò tâng bốc này, già rồi mà còn phải làm việc này, lão ghê tởm tột độ.

Người ta nói thiếu niên đắc chí sẽ sinh ngang ngược, nhưng giờ xem ra không phải như vậy, hắn quả thực đã ngang ngược tới mức vô biên rồi.

Dường như đã nắm được tính khí của Dương Khai, Ba Thanh Nham đổi lại thần sắc nghiêm túc, lão không phí lời nữa, trực tiếp nói:

- Hải Khắc gia tộc ta có ý muốn gả mấy khuê nữ cho tiểu hữu, không biết tiểu hữu đã thành gia lập thất chưa?

- Không có hứng!

Dương Khai vẫn một mặt lạnh tanh.

- Ấy... Tiểu hữu, là thế này, ngươi đã giết Từ Chí Thâm của Từ gia, cướp đi Bách Nhạc Đồ của lão ấy. Từ gia không thể nào cho qua được. Hải Khắc gia tộc ta nguyện nhận lấy mối họa này vì tiểu hữu, chỉ cần tiểu hữu gia nhập tộc ta là được. Tộc ta bằng lòng đưa tiểu hữu vào làm cung phụng trong tộc, hưởng thụ đãi ngộ của cung phụng!

- Không có hứng!

- Tiểu hữu hãy nghe lão nói hết đã.

Ba Thanh Nham than vãn trong bụng, trộm nghĩ rốt cuộc lão đi ôm việc gì thế này. Trước giờ lão chưa từng gặp ai khó nói chuyện như Dương Khai, bất luận lão ba hoa chích chòe tới đâu, hắn cũng chỉ có ba chữ, “không có hứng”.

- Tiểu hữu, ngươi đắc tội với Từ gia, giết chết Từ Chí Thâm, lần sau Từ gia sẽ không chỉ phái đến một hai người thôi đâu. Vì Bách Nhạc Đồ, chúng có thể dốc toàn quân. Không có Hải Khắc gia tộc ta bảo vệ, ngọn núi nhỏ này của ngươi làm sao kháng cự? Cho dù ngươi không sợ chúng, còn vị cô nương bên cạnh ngươi? Đạo lý thành môn thất hỏa, tai bay vạ gió hẳn là tiểu hữu hiểu chứ? Bây giờ không phải là lúc khoe khoang chí khí nhất thời, nếu muốn bảo toàn cho mình và vị cô nương đó, Hải Khắc gia tộc ta bằng lòng góp chút sức lực nhỏ bé của mình!

Chương 1131: Sự tự tin của Dương Viêm

Ba Thanh Nham thấy mình đã nói hết nước hết cái rồi, nếu đổi lại là người khác, đời nào mà lão lại thẳng thắn như vậy? Lão đã trải qua nhiều sự đời, hiểu rõ nhân tình thế thái, nên biết chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói khi thương lượng với người khác.

Cũng chỉ có khi đối diện với Dương Khai, lão mới nói hết điều kiện của gia tộc mình ra, vì lão phát hiện tên thanh niên này tính khí và lòng kiên nhẫn không được tốt, hoặc giả có thể còn có nguyên nhân vì Vũ Y, khiến ấn tượng của hắn về lão không tốt. Nếu lão còn vòng vo, e là đến cơ hội nói chuyện cũng chẳng có.

Lão đã thành khẩn đến vậy, Ba Thanh Nham thầm nghĩ, chỉ cần Dương Khai vẫn còn chút đầu óc, hẳn sẽ không từ chối lời đề nghị này.

Thế nên nói xong, lão nhìn Dương Khai đầy kỳ vọng.

- Lão còn năm hơi thở!

Dương Khai vẫn lãnh đạm, không thấy một chút động lòng.

Sắc mặt Ba Thanh Nham biến ảo mấy lần, cắn răng nói:

- Tiểu hữu, Hải Khắc gia tộc ta và Từ gia đều là thế lực ngoại vi của Ảnh Nguyệt Điện. Tuy giữa hai bên có nhiều mâu thuẫn, nhưng vẫn là đồng minh, từng giao ước cùng tiến thoái, cùng tồn vong, nếu không như vậy thì thế lực nhỏ như bọn ta e là đã sớm bị Ảnh Nguyệt Điện nuốt gọn rồi, tiểu hữu có thể suy xét thêm được không?

Những lời này nghiễm nhiên có phần uy hiếp, ý chỉ nếu Dương Khai không dựa vào Hải Khắc gia tộc, thì một khi Từ gia liên thủ với Hải Khắc gia tộc, nói không chừng Dương Khai phải đối địch với hai thế lực.

Dương Khai gật đầu:

- Cứ việc, đến đây xem xem các người có về được hay không!

Nói rồi cũng chẳng đợi Ba Thanh Nham có phản ứng gì, hắn xoay người đi vào trong sơn động.

Ba Thanh Nham giận đến run người, lão tuy công lực không quá cao, nhưng tốt xấu gì cũng là một trưởng lão của Hải Khắc gia tộc, hôm nay phụng mệnh đến lôi kéo hắn, ai mà ngờ tiểu tử này lại không coi ai ra gì, ngang ngược hống hách, đến một chút cơ hội cũng không cho.

Tưởng mình ghê gớm lắm à? Chỉ một tên Thánh Vương Cảnh, cho dù chiến lực cao tới đâu cũng có hạn, đến lúc đó, mấy cao thủ của Từ gia mà tấn công một loạt, ngươi có thể cản được không? Đúng là không hiểu lòng người tốt!

- Tiểu hữu!

Ba Thanh Nham cũng bị thái độ của Dương Khai châm ngòi lửa giận, giọng trầm xuống:

- Long Huyệt sơn là sản nghiệp của Hải Khắc gia tộc ta, ở đây không chào đón người ngoài, tiểu hữu nên tìm nơi khác mà ở thì hơn!

Vừa đi tới cửa động, Dương Khai nghe thấy câu này, liền quay đầu lạnh lùng nhìn Ba Thanh Nham.

Ba Thanh Nham thản nhiên cười khẩy:

- Ta biết nơi này trước kia là Vũ Y tặng cho ngươi, nhưng nay Vũ Y đã tuyên bố rời bỏ gia tộc, vậy Long Huyệt sơn này không có quyền được tặng ai hết, trừ khi nó quay về gia tộc lĩnh gia pháp! Có điều dù là vậy, thì nơi này vẫn là của Hải Khắc gia tộc ta, không đến lượt một người ngoài khoa tay muốn chân ở đây. Mặt khác, tất cả đệ tử gia tộc đến đây đều phải chịu phạt!

- Cút!

Dương Khai khẽ quát một tiếng, sức mạnh thần thức dâng lên như thủy triều.

Ba Thanh Nham rên lên một tiếng, mặt trắng nhợt, ngửa mặt bay ra, thổ huyết giữa không trung, đến khi rơi xuống đất, mặt lão đầy kinh hãi, hai mắt sợ sệt.

Một võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh như lão mà tu vi thần thức lại không bằng Thánh Vương nhất tầng cảnh mới đột phá như Dương Khai, chỉ một chiêu đã bị đả thương, thức hải chấn động bất an.

Nếu tiểu tử này muốn lấy mạng mình, há chẳng phải dễ như trở bàn tay?
- Lần này không giết ngươi, về chuyển lời với Hải Khắc gia tộc các người là, nếu còn dám đến quấy rầy ta, ta sẽ khiến Hải Khắc gia tộc đến chó gà cũng không còn! Mấy người Vũ Y giờ sống ở chỗ ta, Long Huyệt sơn cũng là của ta, không được sự đồng ý của ta mà đặt chân vào phạm vi năm mươi dặm quanh đây, thì là kẻ địch của ta, đến lúc đó đừng trách ta không nể mặt!

- Ngươi...

Ba Thanh Nham chỉ tay về phía Dương Khai, ngón tay run rẩy, lửa nộ dâng trào, suýt nữa lại thổ huyết, lão không dám nán lại, lấy Tinh Toa ra rồi nhanh chóng chuồn mất.

Bên ngoài sơn động, vốn lúc nghe nói Ba Thanh Nham đệ tử nào mà đến đây đều phải chịu phạt, mấy võ giả đi theo Vũ Y sắc mặt vẫn còn chút ảm đạm, gia pháp của gia tộc họ đã sớm nghe qua, biết đó căn bản không phải thứ mà người thường có thể chịu được, những ai từng bị lãnh gia pháp, mười người có hết bảy người biến thành phế nhân, hai người thì chết, còn một người có thể cả đời chỉ còn nước nằm liệt giường, không thể tự lo cho cuộc sống.

Nào ngờ chỉ trong một cái chớp mắt, Ba Thanh Nham trưởng lão ngày xưa cao cao tại thượng đã bị thương thổ huyết, chán chường bỏ chạy, không dám nói đến gia pháp gì nữa.

Thậm chí họ còn chưa nhìn ra được là đã xảy ra chuyện gì, ngơ ngác nhìn Dương Khai, ánh mắt đầy vẻ khâm phục, thâm chí còn có phần phấn chấn. Họ đều vì việc Vũ Y bị đối xử bất công mà rời bỏ gia tộc, sớm đã không hài lòng việc Ba Thanh Nham bắt Vũ Y nhận gia pháp, giờ thấy Ba Thanh Nham bị giáo huấn, tất nhiên là vui sướng.

Những võ giả cấp thấp này chỉ sợ Ba trưởng lão, chứ không kính trọng, Ba Thanh Nham chết hay sống họ đều không quan tâm, họ chỉ quan tâm Vũ Y thôi.

Trở lại sơn động, Dương Khai phát hiện thần sắc Vũ Y rất u ám, bèn an ủi:

- Đừng lo lắng, chỉ cần cô không muốn về gia tộc, họ sẽ không cách nào đưa cô đi được đâu.

- Thật ra không phải ta lo cho bản thân, chỉ là Dương Khai, lần này huynh làm hơi quá, Ba trưởng lão nói có hàm ý, nghe thì khó chịu thật, nhưng lời ông ấy nói là sự thật, Hải Khắc gia tộc và Từ gia quả thực đã có giao ước, một khi Từ gia cầm giap ước đến nói chuyện, thì dù Hải Khắc gia tộc có không muốn, cũng phải liên thủ với họ, cộng thêm việc hôm nay huynh làm vậy với Ba trưởng lão, e là gia tộc sẽ liên thủ với Từ gia thật rồi.

- Ta tự có cách, nơi này sẽ không bị người khác vấy bẩn đâu, mọi người cũng sẽ không chịu bất cứ thương tổn gì!

Hai gia tộc nhỏ thì Dương Khai không sợ thật, hắn còn có gần trăm giọt Kim huyết, nếu đối thủ đông quá, thì lấy ra một giọt, đến lúc đó có bao nhiêu Thánh Vương Cảnh cũng giết được.

Uy lực của Kim huyết Dương Khai đã nghiệm chứng qua, biết Thánh Vương Cảnh bình thường căn bản không thể chống đỡ. Dù gì một giọt Kim huyết cũng bằng ba tháng khổ tu của hắn, nhưng thứ này quá quý, không phải vạn bất đắc dĩ thì Dương Khai cũng không muốn sử dụng.

- Đúng vậy, có ta ở đây, đừng nói người của Từ gia tới hết, kể cả có mấy tên Phản Hư Cảnh cũng không làm gì được chúng ta đâu.

Dương Viêm chợt chen lời vào. Dương Khai và Vũ Y ngạc nhiên nhìn nàng, không biết nàng lấy đâu ra tự tin như thế.

Dương Viêm cười thần bí:

- Còn ba ngày nữa, ba ngày sau, hai người cứ chờ mà xem!

Thấy nàng đầy tự tin, Dương Khai chợt thấy đầy kỳ vọng, hắn cũng rất muốn biết Dương Viêm tiêu tốn nhiều nguyên liệu quý đến vậy thì rốt cuộc trận pháp phòng ngự sẽ có uy lực ra sao.

Như được Dương Viêm truyền lửa, nét lo lắng trên hai hàng mày nàng đều biến mất, bắt đầu cười nói lại.

Người trên Long Huyệt sơn tuy ít, nhưng tất cả đều rất ổn định, tiền tài và nguyên liệu đều do Vũ Y quản, hơn bốn mươi thuộc hạ của nàng đều bận tới bận lui, còn Dương Viêm thì dẫn Thạch Khổi đi tôi luyện nguyên liệu, bố trí trận pháp.

Dương Khai quay lại thạch thất, chợt phát hiện thạch thất của mình có thêm một cánh cửa, cánh cửa này được làm rất tinh xảo, vừa đóng cửa, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện không hề nghe được một chút âm thanh nào bên ngoài, không những vậy, có vẻ cánh cửa này có tác dụng cách âm, không những vậy hình như còn có thể ngăn ngừa người khác dùng thần thức điều tra từ bên ngoài, thần thức của hắn thì còn có thể vươn ra ngoài.

Cái này cũng không tệ, Dương Khai có chắc chắn, cánh cửa này là do Dương Viêm làm ra, có nó thì về sau hắn bế quan tiện hơn nhiều, ít nhất thì người bên ngoài ra ra vào vào cũng không quấy rầy hắn được, hắn làm gì bên trong cũng không ai thấy được.

Dương Viêm đòi hắn gom góp thánh tinh, không những phải bố trí trận pháp cho Long Huyệt sơn, mà giờ ở đây thêm nhiều người như vậy, tuy không liên quan tới Dương Khai, nhưng đông người thì dễ làm việc hơn, họ cũng vì Vũ Y mới bỏ gia tộc tới đây, cũng đồng nghĩa với việc giúp hắn, hắn không thể bạc đãi họ, sau này những thứ họ cần khi tu luyện như thánh tinh, đan dược, bí bảo, mấy thứ này đều cần phải có tiền hết.

Nếu muốn tích lũy được lượng lớn thánh tinh trong thời gian ngắn, bán Không Linh Tinh đi là cách hiệu quả nhất, nhưng lại ngu xuẩn nhất, Dương Khai sẽ không làm vậy.

Một khi lượng lớn Không Linh Tinh xuất hiện từ đây, sẽ khiến người khác chú ý.

Không thể bán Không Linh Tinh, Dương Khai chỉ còn cách dựa vào đan dược,

Hắn là liễu khinh diêu, trước giờ không phải rầu rĩ về chuyện tiền bạc.

Trong không gian Hắc Thư có vô số linh thảo linh dược, số nguyên liệu này có cái là lấy từ phòng kho của Hằng La Thương Hội ở Vũ Bộc Tinh, có cái thu thập được ở đại lục lơ lửng, cũng có cái là chiến lợi phẩm lấy được từ việc giết người khác, còn có một số góp nhặt được khi đi cùng bọn Quỷ Triệt ở mảnh đất thần bí đó.

Linh thảo linh dược mà Dương Khai có gần như có thể sánh ngang lượng tàng trữ của một thế lực trung đẳng, hơn nữa cấp bậc nào cũng có, đến Hư cấp, Hư Vương Cấp cũng không ít.

Hắn lấy ra ít dược liệu, rồi cả lò luyện đan, bắt đầu chuyên tâm luyện đan trong thạch thất.

Hiện giờ công lực đã tăng, đẳng cấp thuật luyện đan hình như cũng đột phá thêm một bước ngoặt, Dương Khai thử luyện mấy viên Thánh Vương thượng phẩm đan, phát hiện luyện được mà không hề va vấp, tuy tỉ lệ tạo thành đan văn không quá cao, nhưng cũng được gần một phần năm.

Hơn nữa dần dà, tỉ lệ này cũng không ngừng tăng lên, trở thành một phần bốn, rồi một phần ba...

Dương Khai tính toán thử, hiện giờ chắc hẳn hắn là luyện đan sư Hư cấp hạ phẩm, cũng tức là, hắn hoàn toàn có thể luyện chế Hư cấp hạ phẩm đan! Nhưng nếu cố gượng ép luyện chế, có thể sẽ thất bại, một khi thất bại, sẽ làm lãng phí nguyên liệu Hư cấp.

Bản thân Dương Khai không dùng đến bao nhiêu đan dược, hắn luyện đan chủ yếu để bán, một viên Thánh Vương cấp thượng phẩm đan có đan văn giá còn đắt hơn Hư cấp hạ phẩm đan bình thường, nên hắn không muốn lãng phí nguyên liệu Hư cấp, bởi vậy đều luyện đan dược Thánh Vương cấp.

Hắn đắm chìm vào luyện đang mà quên ăn quên ngủ, thông qua luyện đan, tu vi Thánh Vương Cảnh cũng càng ngày càng vững chắc.

Đan dược Thánh Vương cấp liên tục sinh ra từ bàn tay hắn, hết cái bình này đến cái bình khác được chất đầy, sắp một hàng nhìn rất vui.

Những luyện đan sư khác khi luyện đan, mỗi lần luyện chế đều cần hồi phục rất lâu, nhưng Dương Khai không cần, sức mạnh thần thức của hắn vô cùng to lớn, có Ôn Thần Liên lục sắc quanh năm suốt tháng ôn dưỡng, khiến thần thức của hắn mạnh hơn người thường, sức mạnh thần thức tiêu hao khi luyện đan căn bản có thể được bổ sung bằng Ôn Thần Liên.

Chương 1132: Người thử nghiệm uy lực trận pháp

Ba ngày sau, Dương Khai đang luyện đan, chợt nghe thấy tiếng Dương Viêm phấn chấn hét lên:

- Hợp!

Ngay sau đó, đất rung núi chuyển, đá vụn trong thạch thất rơi lộp độp xuống đất, rất nhất, tất cả yên ổn trở lại, bên ngoài truyền đến tiếng hoan hô cực lớn.

Làm gì vậy? Dương Khai nghi hoặc, bèn dọn dẹp lò đan, dược liệu và đan dược mới luyện, tò mò đi ra ngoài.

Mới ra khỏi sơn động, Dương Khai liền thấy mấy chục người hớn hở đứng đó, như gặp chuyện gì rất vui, đến cả người tâm trạng mấy hôm nay luôn rất xấu là Vũ Y cũng cười tươi. Còn Dương Viêm thì ghê rồi, vẻ mặt đắc ý như thể thiên hạ này duy ngã độc tôn. Dư Phong đứng bên cạnh tâng bốc lên xuống đến mức Dương Khai không chịu nổi, hai người này đều mặt dày, không tự biết mình biết người một chút nào.

- Chuyện gì thế?

Dương Khai đứng cạnh Vũ Y hỏi.

- À, Dương Viêm bố trí xong trận pháp phòng ngự rồi.

Vũ Y mỉm cười đáp.

- Xong rồi sao?

Dương Khai quay đầu nhìn quanh, phát hiện bên ngoài không có gì đặc biệt, thậm chí có thể nói chẳng khác gì lúc trước, nhưng cứ âm ỉ đâu đó, Dương Khai lại cảm giác được vùng đất này hơi khác, cụ thể khác ở đâu thì hắn không nói ra được.

Thần sắc lập tức ngưng trọng hẳn, hắn phát hiện có vẻ mình đã hơi đánh giá thấp khả năng về trận pháp của Dương Viêm, trận pháp phòng ngự này của nàng, hắn hoàn toàn không nhìn ra được chút manh mối.

- Dương Viêm, trận pháp phòng ngự này của cô uy lực thế nào?

Dương Khai giơ tay gọi nàng lại.

- Huynh có muốn vào thử không?

Mắt Dương Viêm lướt qua một tia giảo hoạt, giật dây:

- Vào đi, ta sẽ cho huynh thấy rõ.

Dương Khai nhìn chằm chằm nàng, một hồi sau mới lắc đầu:

- Nếu ta vào, có phải sẽ rất mất mặt không?

- Vậy thì chưa chắc, chẳng phải huynh rất lợi hại hay sao, Thánh Vương tam tầng cảnh còn giết được, nói không chừng có thể dễ dàng phá được trận pháp của ta đấy?

Dương Viêm lắc đầu, ra vẻ thần bí.

Dương Khai cười cười, chuyên chú quan sát hơn.

Thứ như trận pháp không thể dùng lẽ thường để bàn luận, đúng là hắn có thể giết chết Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng một khi rơi vào trận pháp cao thâm nào đó, nói không chừng lại lên trời không lối, xuống đất cùng đường.

Tuy Dương Viêm nói có vẻ lập lời, nhưng ai cũng nhìn ra được sự tự tin của nàng, Dương Khai dám khẳng định, nếu hắn vào, chắc chắn sẽ mất mặt.

Bao nhiêu con mắt nhìn vào thế này, còn lâu hắn mới làm chuyện xấu hổ đó.

Thấy Dương Khai có vẻ đang quan sát, Dương Viêm bĩu môi, âu cũng chẳng để bụng, nàng cực kỳ tự tin về trận pháp của mình, nếu không tinh thông trận pháp, một khi rơi vào đó, công lực có mạnh tới đâu cũng chẳng làm được gì.

Đáng tiền là thời gian hơi gấp rút, hơn nữa nguyên liệu không đủ, trận pháp vừa bố trí chỉ có thể phòng ngự, không thể giết địch. Nếu có đủ thời gian và nguyên liệu, nàng có thể biến cả Long Huyệt sơn thành cấm địa, bất cứ ai không được nàng cho phép mà bước vào phạm vi hai nghìn dặm quanh Long Huyệt sơn đều là lũ cừu đợi làm thịt.

Dương Khai rõ ràng không hiểu trận pháp, hắn mà nhìn ra được manh mối gì thì mới lạ, nàng không hề lo lắng chút nào.

Quả thật Dương Khai không nhìn ra được gì, sức mạnh thần thức lẻn vào đó mà như ném đá xuống biển rộng, không gợi lên được chút sóng gợn, khiến hắn cả kinh, không gian phía trước như có thể nuốt chửng thần thức!

Phải biết là sức mạnh thần thức của hắn không như người thường, cảnh giới tuy vừa lên Thánh Vương Cảnh, nhưng tu vi thần thức tuyệt đối không dưới Hư Vương Cảnh, đến thần thức của hắn mà cũng không làm được gì, có thể thấy trận pháp này cao minh đến đâu.

Sắc mặt hắn càng thêm ngưng trọng, hắn liền quyết định, trích ra một giọt Kim huyết, bôi trên mắt trái.

Từ khi hắn luyện hóa Diệt Thế Ma Nhãn của Đại Ma Thần tới nay, cũng mới dùng qua một lần, còn là dùng khi đối phó với cường nhân của Cốt tộc ở Thông Huyền đại lục, không ngờ đến nay chỉ vì điều tra trận pháp của Dương Viêm mà phải dùng đến lần nữa.

Kim huyết hòa vào đồng tử, ngay lập tức, mắt trái của Dương Khai hóa thành màu vàng kim, đó là thứ màu vàng đầy uy nghiêm, như có thể nuốt chửng thần hồn, Dương Viêm và Vũ Y đứng bên cạnh hắn co rụt người lại theo bản năng, không biết tại sao mà tự nhiên thấy rét run.

Dùng đến Diệt Thế Ma Nhãn, cuối cùng Dương Khai cũng phát hiện được chút ít dấu vết của trận pháp. Diệt Thế Ma Nhãn là vật mà Đại Ma Thần sinh ra đã có, có thể nói là thần diệu vô cùng, xuyên thủng được tất cả những gì phi lý của thế gian, trận pháp của Dương Viêm quả thật rất kín đáo, cao minh, nhưng cũng không phải không thể tìm ra.

Đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy trong phạm vi gần nghìn trượng quanh vị trí sơn động, có những đường năng lượng mờ ảo đang âm thầm lưu động, loại năng lượng này mắt thường không thấy được, thần thức không phát giác ra, nhưng không qua mắt được Diệt Thế Ma Nhãn.

Từ dòng năng lượng nàu, Dương Khai cảm nhận được một mùi nguy hiểm!

Hắn nhìn ra được ít manh mối, không có nghĩa là hắn có thể phá được trận pháp này, trong lòng kinh hãi, đánh giá về Dương Viêm lại lập tức nâng lên một tầm cao, hắn phát hiện tiểu cô nương mình đưa tới đây không chỉ là một bảo bối, mà còn là một báu vật hiếm có!

- Dương Khai, rốt cuộc huynh có vào hay không đâu, nhanh lên, ta cũng muốn biết uy lực trận pháp của mình tới đâu.

Dương Viêm thấy Dương Khai im lặng, không kìm được thúc giục.

Dương Khai thu hồi Diệt Thế Ma Nhãn, mỉm cười lắc đầu:

- Ta không muốn chuốc rắc rối vào thân, có điều người thử nghiệm uy lực trậ pháp đã tới rồi.

Nói rồi hắn chợt ngẩng đầu nhìn về phương xa.

- Ai tới vậy?

Dương Viêm thắc mắc.

- Người của Từ gia!

Vũ Y trầm mặt xuống, cũng phát hiện ra từ đằng xa có một đoàn người đang nhanh chóng đến gần, đợi đến khi nhìn rõ mặt người đi đầu, nàng không kìm được kêu lên:

- Gia chủ Từ gia Từ Chí Khôn, Ngũ đại trưởng lão, Tứ đại cung phụng đều đến!

- Ghê gớm thật.

Dương Khai cười nhạt.

Ân oán giữa hắn và Từ gia nói ra thì đúng là chẳng đâu vào đâu, chẳng qua chỉ là hắn đi Thiên Vận Thành mua bán ít đồ, Dương Viêm bị tên thiếu gia phế vật của Từ gia đùa giỡn, kết cục giờ lại làm đến mức không thể nói chuyện được nữa.

Song nếu đã kết thù, thì hắn cũng không sợ.

- Dương Khai, huynh đừng xem thường mấy người này, Từ Chí Thâm tuy thuộc hàng khá trong Từ gia, nhưng không phải là lợi hại nhất. Nghe nói gia chủ Từ gia Từ Chí Khôn đã sắp đến Hư Vương Cảnh rồi, chắc chắn lão lợi hại hơn Từ Chí Thâm rất nhiều. Các trưởng lão cung phụng khác cũng đều là Thánh Vương tam tầng cảnh, nhiều người cùng đến tới vậy...
Vũ Y lo lắng nhắc nhở.

Dù nàng biết Dương Khai lợi hại, nhưng dẫu sao mãnh hỗ vẫn không chịu nổi bầy sói, lần này Từ gia đều xuất hết tinh nhuệ, rõ ràng sẽ không chịu buông tha.

- Ta không xem thường chúng, có điều người của Hải Khắc gia tộc cũng đến rồi, vui đây!

Dương Khai chĩa cặp mắt lạnh tanh về một phía khác.

Phía đó, cũng có một đám người đang bay về phía này, về mặt đội hình thì không hề thua kém Từ gia, đều là võ giả Thánh Vương Cảnh, tam tầng cảnh cũng không ít.

Vũ Y nhìn theo hướng mắt hắn, sắc mặt liền trắng bệch, lẩm bẩm:

- Gia chủ cũng tới...

Người của hai gia tộc này rõ ràng là đã bàn bạc xong rồi cùng tới. Từ gia thì Dương Khai không định để cho họ được yên, chỉ là không biết Hải Khắc gia tộc có thái độ ra sao trong chuyện này.

Lần trước Dương Khai đuổi Ba Thanh Nham đi, làm Hải Khắc gia tộc mất mặt, nói không chừng Hải Khắc gia tộc cũng sẽ đứng cùng trận tuyến với Từ gia.

Nếu đúng là vậy, mặc kệ họ có phải là người nhà của Vũ Y hay không, Dương Khai cũng sẽ không nương tay, hắn mang ơn Vũ Y, nhưng với Hải Khắc gia tộc thì một chút thiện cảm cũng không có.

Người của hai gia tộc nhanh chóng hội tụ lại, cũng không biết đang thảo luận chuyện gì mà đứng yên đó không đi nữa.

Một chốc sau, hai bên hình như đã nảy sinh mâu thuẫn, bắt đầu cãi nhau. Gia chủ Từ gia Từ Chí Khôn cáu tiết phất áo một cái, dẫn đầu các cường nhân Từ gia tiếp tục đi về phía sơn động, còn người của Hải Khắc gia tộc thì đứng nguyên một chỗ, không nhúc nhích.

Nhìn thấy cảnh này, Vũ Y không kìm được thở phào.

Nàng thật sự không biết nếu gia chủ và các trưởng lão cùng đến, nàng nên làm thế nào. Bất kể ra sao, ta cũng từng là người của Hải Khắc gia tộc, nay trưởng lão, cung phụng trong tộc đi cùng gia chủ tuy không có ý tốt, nhưng cũng không đến gần nơi này.

Đây là kết quả mà Vũ Y muốn nhìn thấy.

Cả Dư Phong và mấy chục võ giả đó có vẻ cũng như trút được gánh nặng, thoải mái hơn rất nhiều.

- Thanh Nham, ngươi biết rõ sức mạnh của nên Dương Khai đó nhất, ngươi thấy lần này hắn sẽ có kết cục ra sao?

Gia chủ Hải Khắc gia tộc Y Ân quay sang hỏi Ba Thanh Nham sắc mặt đang tái xanh.

Mấy ngày trước, Ba Thanh Nham bị Dương Khai đả thương, trở về Hải Khắc gia tộc, các trưởng lão và cung phụng đều kinh ngạc, họ đã đánh giá cao Dương Khai hết mức rồi, nhưng không ngờ vẫn còn hơi đánh giá thấp khả năng của hắn.

Theo miêu tả của Ba Thanh Nham, tu vi thần thức của Dương Khai không yếu ơn một cường nhân Phản Hư Cảnh, họ không biết rốt cuộc Dương Khai tu luyện như thế nào, nhưng điều này càng nói rõ, tên thanh niên này không đơn giản.

Có lòng chiêu dụ, nhưng thái độ của Dương Khai vẫn khiến họ rất phẫn nộ. Lần này Từ gia liên thủ với họ, muốn gây chiến với Dương Khai, Y Ân cũng không cho một câu trả lời rõ ràng, đến đây mà không đi tiếp, chỉ đứng một chỗ chờ đợi diễn biến, xem ra là định khoanh tay đứng nhìn, chưa chắc không có ý ngồi nhìn trai cò đấu nhau.

Nghe thấy câu hỏi của Y Ân, thần sắc Ba Thanh Nham liền trầm xuống:

- Tuy hắn rất lợi hại, nhưng thuộc hạ không nghĩ hắn có thể thắng được Từ gia. Vì Bách Nhạc Đồ, cao thủ lợi hại nhất của Từ gia gần như đều đến cả, cho dù hắn có thể giết được một hai người, nhưng song quyền khó địch tứ thủ, chắc chắn hắn sẽ phải chết.

- Thế thì tốt!

Mắt Y Ân chợt lóe tinh quang, tỏ ra hài lòng.

- Gia chủ, sao chúng ta không đi tiếp? Tên Dương Khai đó chết chắc rồi, hơn nữa thái độ của hắn với tộc ta cũng quá gay gắt, căn bản không cần chiêu dụ. Chúng ta đến đó có thể cho Từ gia nợ thêm món ân tình, nói không chừng còn có thể đợi khi Dương Khai chết cướp lấy Bách Nhạc Đồ!

Trưởng lão tên Ngõa Luân khẽ hỏi.

- Đúng vậy đó gia chủ, lần này Từ gia đã mất Bách Nhạc Đồ, nếu chúng ta cướp được, cho dù không giữ được, cũng có thể yêu cầu họ lượng lớn vật tư. Vì Bách Nhạc Đồ, thuộc hạ nghĩ Từ gia chắc chắn sẽ rất rộng rãi.

Cung phụng Hoàng Quyên cũng có vẻ động lòng, cho rằng đây là một mối mua bán không tồi.

- Không lẽ gia chủ muốn chờ họ đánh đến lúc lưỡng bại câu thương, chúng ta mới đến làm ngư ông đắc lợi?

Có người nhạy bén, nghĩ tới một khả năng cực lớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau