VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1121 - Chương 1125

Chương 1123: Đá trúng gậy sắt

Tất cả mọi người ở đây, bất kể công lực cao hay thấp, đều cảm nhận được sự dị thường của Ma diệm. Họ chưa từng nhìn thấy sức mạnh nào quái dị đến vậy, chỉ riêng ý cảnh năng lượng cuồn cuộn trong Ma diệm đã khiến họ khó ở trong người, có ảo giác như bị giày vò, chứ đừng nói là nếu bị thứ sức mạnh này đánh chính diện thì sẽ có kết cục gì.

Ngay lập tức, không ít người đều tỏ ra dè chừng và sợ hãi.

Ba Thanh Nham của Hải Khắc gia tộc đảo mắt, đưa tay ra hiệu cho đám võ giả của mình, lén lút dẫn họ lùi cách ra xa. Lào cũng đã nhìn ra Dương Khai có điểm bất thường, chỉ một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh nhỏ nhoi, nếu không có chỗ dựa thì sao lại hống hách đối diện Từ Chí Thâm như vậy?

Có điều bất kể chỗ dựa của hắn là gì, Ba Thanh Nham cũng sẽ không đi quấy phá vũng nước đục này. Người của Từ gia và Dương Khai đánh sống đánh chết cũng chẳng liên quan tới lão, lão chỉ thích đứng một bên xem kịch hay, cái mà lão quan tâm hơn là lát nữa phải xử lý phản đồ Vũ Y như thế nào.

Dám tự ý rời bỏ gia tộc, bất kể là ai cũng không có được kết cục tốt!

Dương Viêm đã từng nhìn thấy Dương Khai chiến đấu, tuy không biết Dương Khai gặp Từ Chí Thâm có thể toàn mạng hay không, nhưng nàng vẫn ngoan ngoan đứng bên Vũ Y và Dư Phong, phòng khi họ bị cuộc chiến làm liên lụy.

Thấy họ cũng rút lui, đám võ giả Từ gia cũng đồng loạt lùi về sau.

Trong nháy mắt, chỉ còn lại Dương Khai và Từ Chí Thâm.

- Lão già, xưa nay nguyên tắc của ta là người không phạm ta, ta không phạm người. Nếu đã đến rồi, thì đừng hòng đi!

Dương Khai không phải người dễ nói chuyện, huống chi lão già này mở miệng ra là chửi súc sinh, càng khiến hắn điên tiết, thầm quyết hôm nay phải cho lão biết tay.

Bất kể là Hải Khắc gia tộc hay Từ gia, hắn đều không để tâm. Hai gia tộc này đến cường nhân Phản Hư Cảnh còn chẳng có, Dương Khai có tự tin rằng họ căn bản không thể làm gì hắn, hơn nữa, cho dù có Phản Hư Cảnh đi nữa, hắn cũng có thể toàn mạng trốn thoát.

Cho nên hắn không chút sợ hãi.

- Tiểu bối ngang ngược!

Từ Chí Thâm xanh mét cả mặt, vừa rồi sau khi không cẩn thận bị thương thần hồn, lão cứ luôn tìm xem có phải Dương Khai đang đeo bí bảo thần hồn lợi hại nào đó không, nhưng tìm tới tìm lui cũng chẳng phát hiện ra gì, lão thầm kinh ngạc trong bụng, cũng không dám lên mặt nữa, nói rồi, lão giơ tay lên, một đường hắc tuyến gần như vô ảnh vô hình bỗng nhiên bắn về phía Dương Khai.

Vừa rồi lão đã dùng thứ này ẩn giấu trong thánh nguyên của mình nên mới có thể dễ dàng giết được Thù Uyên. Ngoài lão Ba Thanh Nham biết rõ lão ra, những người khác đều không nhìn thấy, họ tưởng là thánh nguyên của lão ghê gớm, nhưng Dương Khai sở hữu thần thức cực mạnh, sớm đã có phòng bị với bí bảo quái dị này của lão. Lão vừa động thủ, Dương Khai đã tung một nhát kiếm nghênh tiếp.

Ý cảnh chứa trong Ma diệm là thiêu tận vạn vật thiên hạ, là căn cơ của sức mạnh toàn thân hắn, hắn tin rằng hắc tuyến kia cho dù có là bí bảo Hư cấp, cũng không chống được Ma diệm.

Như có tiếng kim loại va chạm vang lênh lanh lảnh, một tia lửa tóe lên trên trường kiếm Ma diệm của Dương Khai, hắc tuyến và trường kiếm Ma diệm va chạm nhau. Cùng lúc đó, một luồng năng lượng cực âm hàn bùng phát từ hắc tuyến, ập tới Dương Khai từ bốn phía.

Dương Khai nheo mắt lại, thần thức tập trung vào sợi dây đen đó, hắn phát hiện đúng như mình dự tính, Ma diệm của hắn không có bao nhiêu tác dụng với sợi dây vô ảnh vô hình này, tuy có truyền ra động tĩnh thiêu đốt kịch liệt, nhưng căn bản không thể đốt đứt được nó.

Từ Chí Thâm khẽ nhếch mép, như thể nắm chắc phần thắng, quát lên:

- Nạp mạng đi!

Lão vừa dứt lời, sợi hắc tuyến đó đột nhiên phân tán ra thành vô số sợi, dệt thành một tấm lưới kín không kẽ hở, trùm xuống Dương Khai.

Dương Khai vội vàng tránh né, đồng thời giơ tay lên, Già Thiên Thủ khổng lồ lập tức to ra, như muốn che phủ cả vùng trời, khiến mỗi người đang quan chiến đều cảm tưởng như bầu trời đột nhiên tối đi hẳn.

Sóng năng lượng kịch liệt truyền ra, tấm lưới dệt từ hắc tuyến nát tan trong chớp mắt, Từ Chí Thâm khẽ lắc lư người, kinh ngạc nhìn Dương Khai, không ngờ được sát chiêu kín đáo chừng ấy của lão mà lại bị hắn phá giải.

Chính vì kiêng dè Dương Khai có thể đả thương thần hồn mình, Từ Chí Thâm vừa ra tay đã không lưu tình, chỉ muốn giết chết hắn với tốc độ nhanh nhất, lấy lại thể diện cho Từ gia, nào ngờ đâu căn bản không có chút tác dụng.

Tên thanh niên Nhập Thánh tam tầng cảnh này không những nhãn lực cực nhanh nhạy, sớm đã nhìn ra sát chiêu kín kẽ của lão, mà thánh nguyên và sức tàn phá cũng ngang ngửa lão, nếu không phải vậy, hắn căn bản không thể phá giải U Ảnh Hồn Tơ của lão!

Cách phá giải của hắn nhìn thì đơn giản, nhưng kỳ thực phải cần đến sức mạnh cực lớn làm hậu thuẫn.

Nếu là võ giả đồng cấp như Ba Thanh Nham làm vậy thì cũng dễ hiểu, nhưng đối phương rõ ràng chỉ là một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh thôi.

Hắn có khả năng đấu chính diện với mình?

Từ Chí Thâm kinh ngạc tới mức suýt hét lên. Nếu nói vừa rồi thần hồn của lão bị thương, khiến lão hoài khi do Dương Khai dùng bí bảo, thì giờ lão không dám nghĩ thế nữa. Đối phương hình như không hề thua kém lão!

Tên thanh niên này thật khó hiểu! Chẳng trách hắn dám huênh hoanh chạy ra khiêu khích, hóa ra lại là một con sói đội lốt cừu non, chẳng trách Thù Uyên lúc đó lại trọng thương trở về, lão có hỏi thế nào y cũng không nói ra, chẳng trách ban nãy Thù Uyên bỏ chạy, xem ra thương thế của y cũng là do tên thanh niên này tạo nên, chỉ là sợ lão trách phạt nên không dám nói ra.

Có thể làm trọng thương một Thánh Vương lưỡng tầng cảnh lại càng hãi hùng, bản lĩnh bậc này quả thực đáng kinh ngạc.

Vừa nghĩ đến đây, Từ Chí Thâm không còn ý nghĩ coi thường Dương Khai nữa, thần sắc chuyển sang nghiêm nghị, từng sợi dây đen bị Già Thiên Thủ ngăn cản lại quay về cơ thể lão, lão nhét một viên đan vào miệng nuốt xuống.

Vừa thấy lão làm vậy, tất cả mọi người xung quanh không khỏi ngơ ngác.

Bất kể là người của Hải Khắc gia tộc hay Từ gia, ai nấy cũng há hốc mồm.

Họ những tưởng Từ Chí Thâm đích thân ra tay thì Dương Khai sẽ bị hạ bệ ngay tức khắc, khôi hài là hắn còn lớn tiếng không biết xấu hổ, liên tục cuồng ngôn nhục mạ, vài võ giả Từ gia còn chuẩn bị sẵn để xem Dương Khai bị chà đạp ra sao, phải quỳ xuống cầu xin như thế nào.

Ai ngờ đâu sau một kích của Từ Chí Thâm, Dương Khai vẫn thản nhiên như không, đến cọng tóc còn chẳng bị tổn thương, ngược lại, trưởng lão nhà họ thần sắc ngưng trọng, còn phải uống một viên đan dược.

Ai không mù cũng đều biết chuyện không như họ tưởng tượng nữa.

- Ba trưởng lão... Thế... thế này là thế nào?

Tên đường huynh Ô Khắc của Vũ Y khẽ tiếng hỏi Ba Thanh Nham, nói thực ra là y nhìn chẳng hiểu nội tình.

Vừa nghe y hỏi, mọi người liền hướng ánh mắt sang Ba Thanh Nham, chờ lão giải thích.

- Có ý gì?

Ba Thanh Nham hừ lạnh.

- Từ gia lần này đá trúng gậy sắt rồi!

- À!
Ô Khắc dù có nhìn không hiểu, cũng biết hàm ý trong lời của Ba Thanh Nham, y nhìn qua Dương Khai, giọng điều quái quái:

- Ba trưởng lão, nhìn hắn cũng chỉ Nhập Thánh tam tầng cảnh, cho dù có thể chống cự vài chốc, thì Từ tiền bối chắc sẽ hạ được hắn nhanh thôi, dù gì thì khoảng cách cảnh giới tu vi vẫn rành rành ra đó.

Câu này cảu y như đang tự an ủi mình. Vũ Y đã rời bỏ gia tộc để theo phe tên thanh niên này, chỉ cần hắn chết, kết cục của Vũ Y cũng sẽ không ra gì. Y không ngại thừa nước đục thả câu, những cũng không muốn thấy Vũ Y quật khởi trở lại.

- Ai biết được.

Ánh mắt Ba Thanh Nham rất sâu xa, không dồn mọi chú ý vào Từ Chí Thâm, mà bắt đầu quan sát Dương Khai. Từ lúc tới đây, lão chẳng hề chú ý tới hắn, nhưng giờ, lão nghĩ không chú ý thì không được.

Rốt cuộc Vũ Y tìm được tiểu tử này từ đâu, đúng là một tên quái dị.

Võ giả hai gia tộc không dám tin vào mắt mình, Vũ Y và Dư Phong lại càng kinh ngạc.

Lai lịch của Dương Khai họ rõ hơn bất cứ ai, chính Dư Phong đưa Dương Khai ngủ say trong kết tinh đỏ về chiến hạm. Đôi bên tuy rất hòa thuận, nhưng đều chỉ xem Dương Khai là một võ giả lưu lạc tới đây. Vũ Y tặng Long Huyệt sơn cho hắn làm nơi ở, cũng vì hắn biết nhiều về thế giới bên ngoài, nghĩ rằng sau này sẽ có lúc cần thỉnh giáo hắn.

Trước giờ họ không hề biết khả năng kinh người mức này của Dương Khai.

Dương Viêm thì lại đắc ý, ở một bên nói:

- Hai người đừng lo, Dương Khai sẽ không chịu thua đâu. Lần trước hắn giết chết mấy tên Thánh Vương Cảnh chỉ trong vài chốc, còn đánh cho tên Thù Uyên đó bỏ chạy. Lão thất phu này tuy có vẻ lợi hại hơn Thù Uyên, nhưng chắc cũng chẳng tới đâu.

- Hả!

Vũ Y bưng kín miệng.

- Cô nói... Hắn đã giết Thánh Vương Cảnh? Cô không đùa đấy chứ?

Dương Viêm bĩu môi:

- Giết ngay trước mặt ta, làm ta chết điếng, sợ tới mức hôn mê ba ngày mới tỉnh dậy đó.

Nàng liền kể lại chuyện lúc đó một cách đầy dư vị, thấy nàng huơ chân múa tay, đâu có chút gì gọi là sợ hãi, rõ ràng là hưng phấn, Vũ Y và Dư Phong nghe mà hãi hùng tận đáy lòng.

- Tiểu bối, ta thừa nhận, lão phu đã đánh giá thấp ngươi, nhưng vậy thì có sao, Từ Chí Thâm ta muốn giết ngươi, thì ngươi đừng hòng sống để được thấy mặt trời ngày mai!

Từ Chí Thâm nuốt một viên đan, thần thức bị thương cuối cùng cũng không còn đau mấy, tuy chưa thể hồi phục, nhưng chỉ cần tạm thời áp chế thương thế, lão cũng có thể toàn lực ứng chiến.

- Sợi dây đó không phải là bí bảo?

Kể từ lúc Dương Khai bức lui sát chiêu của lão, hắn không hề truy kích, mà quan sát lão từ đầu tới chân, tới tận lúc này mới chợt giật mình, hắn có cảm giác, sợi dây đen đó căn bản không phải bí bảo, nếu không thì Ma diệm của hắn đâu thể vô hiểu. Sợi dây đó cho hắn cảm giác giống với đòn tấn công thần hồn hơn, một chiêu tấn công thần hồn thực chất!

Hắn chợt vui lên:

- Đồ tốt, ta muốn có nó.

- Có gan mở miệng đấy, nhưng không biết ngươi có mạng để lấy hay không!

Từ Chí Thâm hừ lạnh một tiếng, trường khí cực mạnh vụt bộc phát từ nội thể, mặt đất dưới chân lão thình lình lún xuống vài thước. Áo Từ Chí Thâm bay phấp phới, mặt đầy sát khí, năng lượng âm hàn thổi quét tứ phía, tất cả mọi người như đều nghe thấy từng tiếng gió lạnh vù vù bên tai.

U Ảnh Hồn Tơ rậm rạp nhiều vô số bắn ra từ trong cơ thể lão, đen kịt một mảng, khiến lão trông như biến thành một lão quái râu dài. Những sợi U Ảnh Hồn Tơ đó như sống dậy, tất cả đều xộc về phía Dương Khai, được nửa đường chợt tụ lại, hình thành nên một cây thương nhọn nhỏ bằng ngón cái, xoay tròn với tốc độ cực nhanh, nhắm thẳng vị trí tim của Dương Khai.

Chương 1124: Bách Nhạc

Cây thương xoay tròn dẫn động không khí, một lốc xoáy chợt xuất hiện, vắt ngang sau lưng Dương Khai, khí thế kinh người.

Cây thương nhọn do U Ảnh Hồn Tơ hội tụ thành tốc độ nhanh đến kỳ lạ, chỉ chớp mắt đã bay đến trước mặt Dương Khai, gây kinh ngạc ở chỗ, đối diện với đòn tấn công khủng khiếp này, Dương Khai vẫn không hề có ý né tranh, ngược lại còn giơ một tay ra hướng về cây thương đó.

Trên tay hắn, Ma Diệm cuồn cuộn, thần sắc Dương

Xoẹt...

Âm thanh chói tai nhức óc vang lên, ngay lúc Dương Khai nắm lấy cây thương đó, lực xoáy cực mạnh kéo theo cả hắn, tốc độ nhanh tới phi lý, cứ như Dương Khai đang bị quăng đi, hơn nữa bóng hắn cũng không ngừng lùi về sau.

Có thứ máu màu vàng kim bay ra từ đó.

Nhưng rất nhanh, tốc độ lùi về sau của hắn đã chậm lại, cái bóng bị cuốn văng mờ ảo cũng dần ổn định rồi cuối cùng dừng lại.

Trên bàn tay hắn, ngoài Ma diệm cuồn cuộn, còn thoang thoảng mùi khét, rõ ràng là đã bị thương.

Nhưng hắn vẫn không chút để tâm, sợi dây đen của Từ Chí Thâm quả thực là khó phòng bị, hơn nữa lại quái dị vô cùng, cả Ma diệm cũng không đốt cháy được. Bất kể nó là cái gì, Dương Khai cũng phải phá hủy hoặc cướp được nó trước.

Bằng không cứ bị thứ này tấn công mãi, Dương Khai cũng đâm phát cáu.

Dương Khai vừa đứng vững, Từ Chí Thâm đã bay vụt lên phía trên đầu hắn như một con đại bàng giương cánh. Giữa tiếng thét của Dương Viêm và Vũ Y, sức mạnh cuồng bạo ào ra từ hai bàn tay của Từ Chí Thâm, hình thành nhiều đòn tấn công quỷ dị về phía Dương Khai.

Dương Khai một tay nắm cây thương đen nọ, sức mạnh thần hồn bùng phát, xộc vào trong từng sợi dây, thiêu đốt dấu vết thần hồn mà Từ Chí Thâm để lại, xóa đi quyền khống chế của lão với thứ này, đồng thời còn tung Già Thiên Thủ nghênh đòn.

Rầm rầm rầm...

Âm thanh long trời lở đất vang lên, Từ Chí Thâm như con diều đứt dây, ngửa mặt bay trở về, giữa khoảng không, lão thổ huyết, sắc mặt tái đi.

Dương Khai lùi về sau mười mấy bước, cánh tay nghênh địch thậm chí còn bị mất cảm giác trong một khoảnh khắc, khí huyết ở lồng ngực sôi trào, hắn há miệng phun một ngụm máu vàng.

Nhưng tình trạng của hắn rõ ràng khá hơn Từ Chí Thâm rất nhiều, hắn nở một nụ cười hưng phấn, nhìn vô số sợi dây rải rác trên tay mình, trực tiếp ném vào nhẫn không gian.

- Ngươi... ngươi có thể xóa đi dấu vết thần hồn của ta trong chớp mắt?

Từ Chí Thâm biến sắc, không biết là do phẫn nộ hay kinh ngạc, người lão run bần bật, giơ một tay ra chỉ Dương Khai, rồi lại thổ huyết.

- Ha ha ha!

Dương Khai cười lớn, lau đi vết máu trên mép, ngạo nghễ nói:

- Lão cẩu, ta nói ta muốn có thứ đó là sẽ có được!

Ngông cuồng! Hống hách! Vênh váo!

Xung quanh bắt đầu xôn xao.

Lúc này mọi người mới nhớ ra, vừa rồi đúng là Dương Khai có nói vậy, nào ngờ trước sau chưa đầy thời gian mười hơi thở, hắn đã làm được thật.

Một võ giả Nhập Thánh Cảnh mà lại có thể cướp được bí bảo từ tay Thánh Vương Cảnh, hơn nữa còn xóa đi dấu vết thần hồn của Thánh Vương Cảnh đó trong tức khắc, vậy thì sức mạnh thần hồn phải mạnh cỡ nào? Sao hắn làm được như vậy?

- Mẹ nó!

Dư Phong không kìm được chửi thề một tiếng, hai con mắt run rẩy kịch liệt.

Không chỉ Dương Viêm và Vũ Y thất thần, trong lòng như được giải tỏa cơn giận, mà cả mấy nữ tử trẻ tuổi ngang lứa với Vũ Y của Hải Khắc gia tộc cũng mắt ngời sáng, nhìn Dương Khai như muốn xơi tái.

Họ chợt phát hiện, những người gọi là thanh niên tuấn kiệt mà họ từng gặp trước đây không thể nào bì được với tên nam nhân không rõ lai lịch này, những người đó chẳng khác gì cặn bã cả.

Thậm chí cả Ba Thanh Nham, đồng tử co rụt lại, tận sâu trong mắt dâng trào một sự kinh hãi.

Từ Chí Thâm có trình độ thế nào, lão rõ hơn bất cứ ai, nếu độc chiến, lão chưa chắc là đối thủ, nhưng một mình chỉ đánh hai chiêu đã bị tên thanh niên kia cướp mất bí bảo, hơn nữa trông có vẻ còn bị thương, nếu như là chính lão đối đầu với hắn, vậy thì kết cục sẽ ra sao?

Ba Thanh Nham chợt cảm thấy đau đầu, khó chịu trong lồng ngực.

Dương Khai cười cực kỳ vui vẻ, cũng chẳng phải vì cướp được bí bảo của Từ Chí Thâm, mà vì hắn phát hiện, sức chiến đấu hiện giờ của mình quả nhiên đã có thể cân bằng với Thánh Vương tam tầng cảnh. Tuy không thể phủ nhận, sức chiến đấu của Từ Chí Thâm trong số các võ giả cùng đẳng cấp hẳn là không cao, nhưng dù gì cảnh giới cũng vẫn rành rành ra đó.
Hơn nữa, Dương Khai cũng chưa xuất toàn lực.

Sức mạnh không gian, Kim huyết, Diệt Thế Ma Nhãn... Mấy chiêu sát thủ này hắn đều chưa động tới, hắn chỉ mới dựa vào sức mạnh tồn trữ trong cơ thể mình thôi.

- Trưởng lão!

Mấy võ giả Thánh Vương Cảnh Từ gia mắt thấy Từ Chí Thâm nếm đòn, đều biến sắc, la ỏm tỏi.

Từ Chí Thâm khoát tay chặn họ lại, trên mặt sặc mùi dữ tợn điên cuồng, gào lên như lão điên:

- Tốt tốt tốt, hậu sinh khả úy, lão phu không ngờ còn có kẻ như người, hôm nay không giết ngươi, lão phu thề không làm người!

Nói rồi, lão lấy ra một bức họa cổ, trên đó nổi ra khí thế dày đặc rõ rệt, nó vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều có cảm giác khó thở, như bị thứ gì đè trên đầu.

- Bách Nhạc Đồ!

Ba Thanh Nham nhận ra bức họa này, mặt thất sắc, quát lên:

- Lùi lại!

Người của Hải Khắc gia tộc tin lời lão vô điều kiện, tự động theo sát sau lưng lão lùi ra xa, còn người của Từ gia tất nhiên cũng biết tình hình nên đều chạy đi.

Vừa thấy họ bỏ chạy, Vũ Y và Dư Phong lập tức thấy bất an, Vũ Y liền bảo:

- Chúng ta cũng đi thôi!

- Không cần!

Dương Viêm xua tay, nói rồi, trên tay nàng xuất hiện vài thứ đồ cổ quái, những thứ này được nàng bày vây quanh cả ba người, rất nhanh, nàng đã bố trí xong tất cả, rồi thoải mái vỗ tay:

- Vị trí này không tệ, quá tốt để xem kịch hay.

Vũ Y nhìn nàng mà á khẩu, không biết nàng rốt cuộc là ngu ngốc hay là ra sao nữa.

Nhưng giờ đã không kịp thoái lui nữa, Bách Nhạc Đồ sau khi được Từ Chí Thâm tung ra, lập tức hư ảnh một ngọn núi nhỏ xuất hiện từ bức họa, ngọn núi đó con mấy chục trượng, ập xuống đầu Dương Khai với khí thế hủy thiên diệt địa.

Cảm giác nguy hiểm cận kề không tưởng dâng trào trong tim, Dương Khai biến sắc, không hề nghĩ ngợi, vội vàng tung mấy tấm Hạo Thiên Thuẫn phía trên đỉnh đầu.

- Xem lão phu băm vằm ngươi thành nghìn mảnh đi! Từ Chí Thâm rống lên, giữa tiếng gào của lão, hư ảnh ngọn núi đó đè thật mạnh xuống.

Răng rắc...

Mấy tấm Huyết Tinh thạch vừa ngưng kết thành căn bản không hữu dụng, bị hư ảnh ngọn núi đó đè nát, còn hư ảnh đó tốc độ không hề giảm, vẫn đổ ập về phía Dương Khai.

Dương Khai bước này cực nguy, trong bụng thầm oán hận.

Bí bảo Bách Nhạc Đồ này của Từ Chí Thâm rõ ràng là ở đẳng cấp Hư cấp, hơn nữa hư ảnh đó nhìn như hư vô, không phải thực thể, nhưng lại nặng bằng cả một ngọn núi nhỏ. Nếu bị đè thật, Dương Khai phỏng chừng cho dù thể chất mình có mạnh tới đâu cũng chịu không đặng.

Bất đắc dĩ, Dương Khai chỉ có thể dùng tới sức mạnh không gian.

Bóng hắn chợp một cái rồi biến mất.

Ngọn núi đè tan tàn ảnh của Dương Khai, mặt đất rúng động, tạo nên vết nứt như mạng nhện, ngay cả ngọn núi cách đó khá xa cũng rung theo vài lần, chim chóc bị kinh động, bay tán loạn khắp nơi.

Từ Chí Thâm sững sờ một chốc, rồi kìm không được cười phá lên:

- Tiểu bối, biết sự lợi hại của lão phu rồi chưa, dám đấu với ta, ngươi còn non lắm.

- Á!

Vũ Y mặt như cắt không còn giọt máu, nàng tưởng Dương Khai đã bị giết chết rồi.

- Lão cẩu, lão chỉ biết kêu la thôi sao?

Giọng Dương Khai chợt vang lên từ một phía, Tru Thiên mâu đột nhiên xuyên qua khỏi không gian, nháy mắt đã bay tới trước mắt Từ Chí Thâm.

Đang đắc ý, Từ Chí Thâm giật mình đến toát mồ hôi lạnh, lão không nghĩ ngợi gì, liền liều mạng thôi thúc thánh nguyên. Trong Bách Nhạc Đồ của lão, hư ảnh của từng ngọn núi bay ra, chỉ có điều ngọn núi này cao và lớn hơn lúc nãy, phải đến trăm trượng.

Tru Thiên mâu bị hư ảnh ngọn núi đó chặn lại, không tiến mà lùi.

Từ Chí Thâm vừa kinh hãi vừa giận dữ, lão chỉ ta một cái, ngọn núi thứ hai lại tiếp tục lao về phía Dương Khai.

Dương Khai cuối cùng cũng hiểu bí vì sao bí bảo đó lại tên là Bách Nhạc Đồ, vì trong bức họa đó có hình vẽ của tổng cộng một trăm ngọn núi, Từ Chí Thâm tung ra một, thì trong bức họa lại bớt đi một, hơn nữa núi này lại lớn hơn núi trước, ngọn núi lớn nhất, Dương Khai chỉ nhìn thôi đã kinh hồn táng đảm, nếu bị nó đè phải, sẽ tan xương nát thịt hay tức khắc.

Tuy hắn cũng biết với khả năng của Từ Chí Thâm, căn bản không thể nào tung ra cả trăm ngọn núi, nhưng uy lực của bí bảo này quả thực không nhỏ.

Ngọn núi thứ hai ào về phía Dương Khai với tốt độ cực nhanh, ngọn núi thứ những cũng bay trở lại, kẹp Dương Khai ngay thế giữa.

Hư ảnh của mỗi ngọn núi đều truyền ra khí tức gây khó thở, khiến động tác và thánh nguyên của Dương Khai trở nên tắc nghẽn, khó huy động.

Từ Chí Thâm đúng là điên thật rồi, chốc sau lại tung ra ngọn núi thứ ba, rồi thứ bốn.

Bốn ngọn núi đánh chặn, Dương Khai quả thực không còn đường tránh.

Âm thanh va đập kịch liệt vang lên, không gian đó như sụp đổ, kình khí mãnh liệt càn quyết bốn phía, trong chớp mắt, Long Huyệt sơn đất đá bay khắp trời, vô số cây cối bị bật cả gốc, tan nát giữa kình khí đó.

Nhìn cảnh tượng như tận thế này, các võ giả Từ gia và Hải Khắc gia tộc đều tái xanh mặt mày.

Họ biết, nếu vừa rồi không lui quân, mà cứ đứng đó xem, thì chắc chắn sẽ bị liên lụy. Vì kể cả lúc này, kình khí quét qua cũng khiến họ da thịt đau nhức như bị dao cứa phải. Những người công lực thấp còn phải vận sức để kháng cự, có mấy người đã bị thổi bay mất tăm, cũng chẳng biết sống hay chết.

- Bách Nhạc Đồ vừa xuất, lão phu cũng phải tạm tránh mũi thương, tên đó chết chắc rồi.

Ba Thanh Nham khẽ thở một hơi, mặt lộ biểu cảm quái lạ, không biết là vì thấy may mắn hay hối tiếc.

Giữa chiến trường hỗn loạn, chỉ có một nơi là bình yên vô sự, đó là vị trí của Dương Viêm và Vũ Y, Dư Phong, lúc kình khí cực mạnh quét đến, Vũ Y và Dư Phong đều có cảm giác như kiếp nạn khó tránh.

Nào ngờ trước mắt bỗng xuất hiện một quầng sáng, trên quầng sáng đó nổi lên từng tầng gợn sóng, chặn hết mọi kình khí lại, bọn họ căn bản không hề bị nguy hiểm.

Chương 1125: Sắp đột phá rồi

- Cô là trận pháp đại sư?

Vũ Y sững sờ, kinh ngạc nhìn Dương Viêm. Vừa rồi tuy nàng biết là Dương Viêm bố trí trận pháp, nhưng cũng không ngờ một trận pháp nàng tùy tay bố trí lại ghê gớm đến vậy, trình độ bậc này, Vũ Y chưa thấy bao giờ.

Thậm Dư Phong còn nhìn Dương Viêm đầy sùng bái.

Một phía khác, sau khi tung ra bốn ngọn núi, Từ Chí Thâm có vẻ yếu đi trong chớp mắt, nhưng nhìn không gian đổ nát gần đó, lão vẫn thở phào nhẹ nhõm.

Sống nhiều năm vậy rồi, lão chưa gặp ai như Dương Khai, thậm chí lão còn chẳng hiểu rốt cuộc vì sao Dương Khai tránh được đòn đầu tiên, căn bản không hề có dấu vết di chuyển nhanh, cứ như hắn đã bỏ qua sự tồn tại của không gian, trực tiếp đi tới một nơi khác vậy.

Song, cho dù hắn có ghê gớm đến đâu, thì giờ hẳn cũng đã chết không toàn thây rồi. Từ Chí Thâm cả người mệt lử, nhưng lại cười vô cùng vui sướng, lão đã trút hết toàn lực, cuối cùng cũng không làm thẹn danh Từ gia.

Thình lình, một cảm giác nguy hiểm lạ kỳ dâng trào trong tim, Từ Chí Thâm là người đầy kinh nghiệm chiến trận, lão không hề nghĩ ngợi gì, liền điều khiển hư ảnh bốn ngọn núi đánh về phía cảm thấy nguy hiểm, đồng thời quay đầu lại nhìn.

Ngay lập tức, Từ Chí Thâm suýt nữa hét lên kinh ngạc.

Tên thanh niên mà lão tưởng đã chết không đất chôn lúc này lại không hề bị thương tổn, trường kiếm cuồn cuộn Ma diệm trên tay chém ra một đường cực lớn, nó như sấm sét, mang theo khí thế hủy diệt tất cả chém về phía lão.

Từ Chí Thâm rùng mình một cái, suýt nữa thì nuốt luôn lưỡi vào bụng.

Ầm ầm ầm...

Kiếm quang đen kịt khổng lồ chạm ngay hư ảnh ngọn núi, bị chặn lại bên ngoài, nhưng ý cảnh đầy mâu thuẫn đó - dương khí và tà ác cùng tồn tại, lại khiến Từ Chí Thâm lạnh buốt cả chân tay.

Lão khẳng định, nếu bị ngọn lửa đen đó thiêu trúng, chắc chắn không thể hóa giải, cuối cùng sẽ bị thiêu đến chết cháy, rốt cuộc đây là thứ quái thai gì?

Không chỉ Từ Chí Thâm kinh ngạc, mà đám võ giả Từ gia và Hải Khắc gia tộc cũng đồng loạt xôn xao, đến Ba Thanh Nham mà ánh mắt cũng bắt đầu ngơ ngác.

Với nhãn lực đó mà lão lại không nhìn ra vừa rồi Dương Khai làm cách nào để tránh được bốn ngọn núi.

Kể cả lão, nế không chuẩn bị bỏ chạy trước, thì cũng không thể nào toàn thây trước uy thế đó. Thế mà tên thanh niên này lại làm được. Ba Thanh Nham hoảng sợ phát hiện ra, mình đã hết lần này đến lần khác đánh giá thấp khả năng của hắn, hẳn không chỉ là một con người, mà là một tên quái vật!

Từ Chí Thâm rống lên giận dữ, bốn ngọn núi vây quanh lão, tạo thành một thành lũy phòng vệ kiên cố.

Lão sợ thật rồi, nỗi hoảng sợ từ tận đáy lòng khiến lão không dám lộ diện trước mặt Dương Khai, lão sợ nếu bất cẩn sẽ bị giết chết.

Đòn tấn công thần thức bao hàm tinh diệu không gian cùng thánh nguyên bùng phát, Dương Khai tỏa hết về phía Từ Chí Thâm, nhưng vượt ngoài dự đoán của hắn, bốn ngọn núi đó không chỉ bao kín quanh lão thất phu này, mà thậm chí còn phong tỏa cả không gian đó, chiêu thức của hắn không thể thâm nhập vào bên trong để gây hại cho lão.

Ngọn núi thứ năm, thứ sáu bay ra khỏi Bách Nhạc Đồ, hùng vĩ hơn cả bốn ngọn núi trước. Từ Chí Thâm cắn lưỡi, phun máu lên trên Bách Nhạc Đồ, khí thế uể oải liền dâng cao như điên cuồng, hai con mắt vốn ảm đạm hoảng loạn cũng chuyển sang dữ tợn. Lão điều khiển hai ngọn núi này đổ ập xuống người Dương Khai.

Cả Long Huyệt sơn rung chuyển dữ dội, mặt đất xuất hiện hết cái hố này tới cái hố khác, từng khe nứt lan ra tứ phương bát diện.

Dương Khai giận tím mặt:

- Lão thất phu, đừng có làm hỏng địa bàn của ta!

Nếu cứ để Từ Chí Thâm giằng co thế này, thì cả Long Huyệt sơn sẽ bị hủy hoại, một khi mặt đất sụp đỏ, thì cả quặng Không Linh Tinh dưới lòng đất không khéo cũng sẽ bị bại lộ.

Sát niệm của Dương Khai luôn trào như thủy triều.

Từng ngọn Ma diệm bùng cháy được đánh ra, vây quanh Từ Chí Thâm. Những ngọn Ma diệm đó lạ ở chỗ không hề tan biến, mà ngược lại, lửa càng tăng, dần dần càng hội tụ lại, chẳng mấy chốc sau đã tạo thành một đám mây lửa đen cháy bập bùng.

Đám mây lửa bao phủ cả Từ Chí Thâm và bốn ngọn núi xung quanh lão, nó không ngừng thiêu đốt, Dương Khai cũng liên tục đánh Ma diệm vào trong mây lửa, tăng cường uy lực.

- Không... không...

Từ Chí Thâm la lên hãi hùng, hư ảnh bốn ngọn núi quanh lão nhạt dần dưới sức thiêu đốt của mây lửa, có vẻ như sắp sửa biến mất.

Một khi hư ảnh bốn ngọn núi này biến mất, thì đó cũng là lúc Từ Chí Thâm mất mạng.

- Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, mau tới giết tên tiểu súc sinh này đi! Từ Chí Thâm vội vàng gào lên với mấy tên Thánh Vương Cảnh của Từ gia đang đứng nhìn từ xa.

Lão luôn dùng sức mạnh cá nhân để đối chiến với Dương Khai, chính là vì muốn phô trương công lực cực mạnh của mình, giữ gìn uy nghiêm của trưởng lão, nào ngờ đâu lão lại không phải đối thủ, sắp chết đến nơi rồi nên cũng không để ý gì nhiều nữa, chỉ còn cách cầu cứu võ giả của gia tộc.

Cách đó khá xa, mấy võ giả Thánh Vương Cảnh đi cùng Từ Chí Thâm nghe thấy tiếng hét, chỉ có hai người không hề do dự xông tới, mấy người còn lại, người thì chần chừ, rụt rè không dám tiến lên, còn có người lẳng lặng lùi về sau mấy bước.

Đến cả Bách Nhạc Đồ Từ Chí Thâm cũng đã tung ra, vậy mà vẫn không phải đối thủ của Dương Khai, vậy thì họ đâu dám tới nạp mạng.

Hai tên Thánh Vương Cảnh xông tới đó vẫn chưa hiểu tình hình ra sao, thì hai đốm Ma diệm đã ập vào mặt, hai người ngơ ngác chặn lại, kết quả chỉ là bị Ma diệm bao vây trong chớp mắt, bất kể thế nào cũng không dập tắt được, chưa xông tới gần thì đã lăn lộn mấy vòng dưới đất rồi bất động.

Nhìn thấy cảnh này, mấy tên Thánh Vương Cảnh còn lại của Từ gia cũng không kìm được kinh hoàng, liền quay đầu chạy đi, một tên trong đó còn kêu to:

- Trưởng lão hãy cố trụ, thuộc hạ về gia tộc kiếm viện binh!

Vừa nghe vậy, Từ Chí Thâm tức đến đau tim, há miệng phun đầy máu, thần sắc uể oải tối sầm lại.

Lão nhìn sang Ba Thanh Nham, cố sức gào lên:

- Ba huynh, hôm nay nếu huynh giúp ta, Bách Nhạc Đồ Từ mỗ sẽ tặng cho huynh!

Mắt Ba Thanh Nham co rụt lại, lập tức lộ vẻ mặt động lòng.

Bách Nhạc Đồ của Từ gia, lão đã sớm nghe danh từ lâu, hôm nay lại càng mục sở thị được uy lực mạnh mẽ của bí bảo Hư cấp này. Lão tin rằng, nếu có được Bách Nhạc Đồ, lão chắc chắn sẽ trở thành đệ nhất cao thủ Hải Khắc gia tộc! THậm chí có tư cách đối chiến với cường nhân Phản Hư Cảnh bình thường.

Nhưng tên thanh niên đó rõ ràng là kẻ không dễ gì dây vào, từ lúc hắn bắt đầu chiến đấu cho tới giờ, Ba Thanh Nham không hề nhìn rõ được nội hàm của hắn, bỗng chốc trong đầu lão hai ý nghĩ giằng co nhau, do dự không ngừng.

- Ba huynh!

Từ Chí Thâm lại sốt ruột gào lên, lão đã là nỏ mạnh hết đà, không thể gắng gượng được nữa rồi.

Thần sắc do dự của Ba Thanh Nham chợt trở nên kiên định, lúc đang định bước ra, Dương Khai lạnh lùng liếc lão một cái:

- Lão dám bước tới, thì đừng trách ta không nể tình các người là tộc nhân của Vũ Y mà đại khai sát giới!

Ba Thanh Nham lập tức cứng đờ, một luồng gió lạnh chạy dọc cả sống lưng. Đúng lúc này, giữa tiếng hét thảm thiết của Từ Chí Thâm, hư ảnh bốn ngọn núi quanh lão cuối cùng cũng biến mất, đám mây lửa đen cuộn tròn, thiêu cả người lão thành tro tàn.

Ngoại trừ nhẫn không gian ra, cũng chỉ còn tấm Bách Nhạc Đồ bay từ trên không trung xuống.

Vô số ánh mắt thèm thuồng ngay lập tức chĩa vào Bách Nhạc Đồ.

Dương Khai đứng yên một chỗ, vẻ mặt quái dị, không hề giơ tay bắt lấy nó, nhưng khí thế toát lên từ người hắn vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm, ngược lại mỗi lúc một mãnh liệt.

Dương Viêm nắm chặt cái áo choàng rộng thùng thình của mình, sải bước lao tới, nhặt Bách Nhạc Đồ và nhẫn không gian của Từ Chí Thâm vừa rơi xuống, rồi lại vội vã chạy về, đứng vào trong trận pháp của mình.

- Ầy...

Ba Thanh Nham thở dài, từ đầu tới cuối lão vẫn không đủ can đảm để đi cướp tấm Bách Nhạc Đồ khiến bao nhiêu người thèm thuồng, trong lòng không khỏi thất vọng.

Long Huyệt sơn, lặng thinh như người chết.

Mấy võ giả Hải Khắc gia tộc ngơ ngác nhìn nhau, không dám lên tiếng. Bất luận thế nào cũng không ai ngờ được, cuộc chiến này lại có kết cục như vậy. Đám Từ gia khí thế hùng hổ, đến Bách Nhạc Đồ cũng tung ra, kết quả lại bị một tên võ giả Nhập Thánh Cảnh giết chết ba người, cả trưởng lão như Từ Chí Thâm cũng bị hạ bệ.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ không đời nào tin nổi.

Vũ Y và Dư Phong cùng đắm chìm trong chấn động, mãi không nói nên lời.

Cái gọi là võ giả thiên tại không phải họ chưa từng nghe qua, trong lớp trẻ tuổi của Ảnh Nguyệt Điện hình như cũng có vài người, họ đều có thể chiến đấu vượt cấp, là những nhân vật nổi bật trong thế hệ trẻ tuổi, được những người cùng trang lứa kính trọng và sùng bái, danh tiếng vang xa.

Nhưng những người được gọi là thiên tài sáng chói đó, nếu so với Dương Khai, quả thực chẳng bằng đống phân.

Lần này Dương Khai đã chiến đấu vượt hẳn một đại cảnh giới, hơn nữa cuối cùng còn chiến thắng, không hề bị tổn thương một cọng tóc.

Chẳng lẽ người mà mình đưa về lại là một thiên tài trong những thiên tài? Vũ Y và Dư Phong không khỏi nghĩ đến điều này, nỗi buồn thoát li gia tộc đã bị xóa mờ trong sự kinh ngạc này.

- Ơ...

Dương Viêm đang sờ nắn Bách Nhạc Đồ, bỗng nhìn sang phía Dương Khai, miệng khẽ “ơ” một tiếng, vẻ mặt đăm chiêu, ánh mắt toát lên sự mừng rỡ, ngay sau đó, nàng nhấc bộ áo choàng chạy tới phía trước Dương Khai, liên tục lấy ra mấy thứ từ nhẫn không gian của mình, vội vã bố trí trận pháp ngay bên cạnh Dương Khai.

Đợi đến lúc nàng quay trở lại, Vũ Y mới tò mò hỏi:

- Dương Khai làm sao vậy?

- Hình như hắn sắp đột phá rồi.

- Hả?

Vũ Y kinh ngạc.

- Chuyện này...

Dư Phong cũng á khẩu, vừa ngưỡng mộ vừa hổ thẹn. Sau một trận đại chiến, Dương Khai lại sắp đột phá. Tu vi hiện giờ của hắn là Nhập Thánh tam tầng cảnh, nếu đột phá tiếp sẽ là Thánh Vương Cảnh, cùng một cảnh giới của y và Vũ Y, một chút cảm giác mình vượt trội vốn có lúc này không còn sót lại gì. Có điều vừa nhớ lại sức chiến đấu ghê gớm của Dương Khai, y lại thoải mái hẳn.

Người như vậy giờ có đột phá cũng chẳng có gì lạ.

Dương Viêm phát hiện ra chuyện này, dĩ nhiên Ba Thanh Nham cũng nhận ra, lão đứng cách rất xa nhìn chằm chằm vào Dương Khai, sắc mặt biến ảo không ngừng, kiêng dè, lo lắng, kinh ngạc, khiếp sợ, đủ mọi biểu cảm.

Một gã trung niên mặt trắng đứng bên cạnh bỗng lén đến gần, khẽ giọng nói:

- Ba trưởng lão, tiểu tử này hình như sắp đột phá, chúng ta...

Chương 1126: Thánh Vương Cảnh

Sức mạnh ghê gớm của Dương Khai thực sự khiến người của Hải Khắc gia tộc dè chừng vô cùng. Một trưởng lão của Từ gia nói giết là giết, người mạnh nhất của Hải Khắc gia tộc họ cũng chỉ ngang tầm Từ Chí Thâm, nếu hắn muốn đối phó với Hải Khắc gia tộc, thì ai có thể kháng cự?

Chỉ còn cách bóp chết mối nguy này từ trong trứng nước.

Ba Thanh Nham cười gượng một tiếng, chậm rãi lắc đầu.

- Trưởng lão...

Gã trung niên đề ra ý kiến đó nhìn lão thắc mắc, không biết Ba Thanh Nham đang e ngại điều gì. Tuy biểu hiện vừa rồi của Dương Khai rất đáng kinh ngạc, nhưng lúc này hắn đang trong thời điểm đột phát, là thời cơ tốt nhất để ra tay, nếu bỏ lỡ, cả Hải Khắc gia tộc sẽ không thể làm gì được hắn.

- Ngươi nhìn không ra nữ tử choàng áo đen kia vừa bày trận pháp bên cạnh hắn à?

Ba Thanh Nham hừ lạnh một tiếng.

- Trận pháp thì sợ gì chứ?

Gã trung niên chẳng để tâm.

Ba Thanh Nham cười khẩy:

- Vừa rồi Từ Chí Thâm sử dụng Bách Nhạc Đồ, dư âm tấn công quét qua chỗ nó, vậy mà nó và Vũ Y, Dư Phong lại không chút sứt mẻ, ngươi nói xem trận pháp nó bố trí cao minh tới đâu?

- A!

Gã trung niên kinh hô một tiếng, vừa rồi y chỉ để ý đến trận chiến giữa Dương Khai và Từ Chí Thâm, không hề chú ý phía Dương Viêm, giờ vừa nghe Ba Thanh Nham nói vậy, lập tức nhìn sang chỗ đám Dương Viêm, không kìm được nheo mắt lại, lúc này y mới phát hiện chỗ ba người đó quả thực rất gần chiến trường, nhưng ba người họ y phục đều như mới, không bị dính một chút bụi bẩn.

- Chẳng lẽ cô ta là một cao thủ tinh thông trận pháp?

Gã trung niên kinh ngạc vạn phần, lẩm bẩm:

- Không phải đó là một luyện khí sư Thánh cấp sao?

- Đó chính là luyện khí sư mà lần trước gia tộc muốn chiêu dụ nhưng không thành công?

Ba Thanh Nham chợt nhớ lại chuyện này, bèn gọi một bên:

- Châu Phúc, lần trước ngươi đến chiêu dụ nó đúng không?

Người tên Châu Phúc mặt đầy mồ hôi bước ra, vội vàng đáp:

- Vâng thưa trưởng lão, lần trước quả đúng là do tiểu nhân đi chiêu dụ cô nương đó, nhưng cô ta đã từ chối không chút khách khí, thế nên...

- Thế nên ngươi cũng chẳng cố gắng thêm, để gia tộc bỏ mất một cơ hội lớn?

Ba Thanh Nham hung tợn trừng y.

Châu Phúc run như cầy sấy, mếu máo nói:

- Xin trưởng lão thứ tội, lúc đó tiểu nhân cũng không biết cô ta có bản lĩnh này, tiểu nhân chỉ cho rằng đó là một vị luyện khí sư Thánh cấp mà thôi, nếu biết thì...

- Vô dụng!

Ba Thanh Nham thở dài.

Một luyện khí sư Thánh cấp, Hải Khắc gia tộc có thể không quan tâm, dù gì thì luyện khí sư đẳng cấp này gia tộc họ cũng có thể bồi dưỡng được. Nhưng người có thể thoắt một cái đã bày được trận pháp chắn được Bách Thú Đồ, thì gia tộc không thể làm ngơ được.

Bách Nhạc Đồ là bí bảo Hư cấp, cho dù sức tấn công đó không đánh trực diện vào trận pháp của nàng, nhưng từ trạng thái từ đầu đến giờ của nàng, có thể thấy, trận pháp mà nàng tạo ra cũng cực kỳ cao minh.

Rốt cuộc Vũ Y tìm được mấy người này từ đâu? Một tên nam tử tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh giết chết Từ Chí Thâm, giờ thì sắp đột phá. Người còn lại không chỉ là luyện khí sư Thánh cấp, mà còn tinh thông trận pháp.

Ba Thanh Nham bỗng có chút hối hận, hối hận vì khi nãy đã quá khắc nghiệt với thái độ của Vũ Y, thậm chí lão còn muốn thu lại những lời nói khi đó, để Vũ Y quay trở lại gia tộc.

Chỉ cần Vũ Y quay lại, nói không chừng có thể thông qua nàng, chiêu dụ được hai người đó.

Nếu Ba Thanh Nham biết Dương Viêm là một luyện khí sư Hư cấp, e là dù có bắt lão tạ tội với Vũ Y, lão cũng không chút do dự. Dương Khai đắm chìm trong cảm giác huyền diệu đó, sở dĩ hắn dám đột phá ở đây vì căn bản không xem đám người Hải Khắc gia tộc ra gì. Nếu họ biết điều, đứng xa xa cũng coi như cho qua, nếu dám quấy nhiễu, Dương Khai sẽ không ngần ngại cho họ biết, ai nên dây vào và ai không nên.

Dương Viêm ở bên cạnh hắn bố trí trận pháp, đám người Hải Khắc gia tộc rục rịch manh động, hắn đều thấy hết, có điều hắn vẫn đắm chìm trong cảm giác huyền diệu đó.

Kinh mạch của hắn như phồng lên, dần dần đau buốt kinh khủng, cơ thể như một cái lốc xoáy xoay vần, sản sinh một lực hút khổng lồ, thiên địa linh khí xung quanh đang dần dần tụ về phía bên này.

Bỗng nhiên, kinh mạch tê rần, máu thịt cả người bắt đầu nhu động, Dương Khai rên một tiếng, suýt nữa thì la lên.

Nhưng rất nhanh, cơn đau đó biến mất, thay vào đó là cảm giác khoan khoái vô tận, kinh mạch cả người bỗng chốc trở nên rắn chắc hơn trước, thiên địa linh khí xung quanh ào ào đổ vào trong cơ thể hắn, gần như không cần hấp thụ.

Gió ngàn chợt biến động, trên bầu trời Long Huyệt sơn, linh khí kinh người, lượng linh khí khó có thể tưởng tượng được tụ thành linh vân, uy năng thiên địa thành hình, điên cuồng trút vào người Dương Khai, như tia sét đánh xuống, khiến phạm vi trăm trượng quanh Dương Khai tan tành.

- Chúng ta tránh xa ra!

Dương Viêm tái mặt, vội vàng chạy đi, không dám nán lại nữa, Vũ Y và Dư Phong cũng theo sát phía sau.

Ba Thanh Nham há hốc miệng, kinh hãi vì cảnh tượng điên cuồng trước mắt, trong lòng lại thầm cảm thấy may mắn, may mà lúc nãy mình không cho tộc nhân thừa nước đục thả câu.

Nếu mà làm vậy, không cần tên thanh niên đó ra tay, chỉ riêng uy năng thiên địa sinh ra tự việc hắn đột phá đại cảnh giới thôi cũng có thể khiến mấy người của Hải Khắc gia tộc tan xác.

Mấy tộc nhân khác cũng run lẩy bẩy.

Có thể nói, động tĩnh đột phá này còn khiến họ chấn động hơn cả trận chiến vượt cấp ban nãy.

Họ chưa bao giờ biết, khi một người thăng cấp lại có thể khiến đất trời thay đổi đến vậy, làm sao hắn có thể chịu đựng được?

Ngay lập tức, rất nhiều người thậm chí còn bắt đầu nguyền rủa Dương Khai sẽ chết trong quá trình thăng cấp, nếu so với người như vậy, họ thực sự tự ti đến mức chỉ muốn độn thổ cho xong.

Âm thanh ầm ầm như muốn xé toạc linh hồn, cả Long Huyệt sơn rung chuyển, mỗi một đường uy năng thiên địa đánh xuống đều như quả chủy quất vào tim người, gây khó thở, sắc mặt trắng bệch.

Chỉ riêng việc nhìn thôi cũng đã khiến họ khó chịu, nhưng tên thanh niên đang đột phá kia vẻ mặt lại đầy hưng phấn, hắn mở rộng cơ thể và tinh thần chào đón màn thách thức của uy năng thiên địa.

Theo mỗi dòng uy năng đánh xuống, khí thế ở Dương Khai lại mỗi lúc một mạnh thêm, mỗi lúc một mãnh liệt.

Hắn như một tảng đá thần thượng cổ ngạo nghễ đứng giữa đất trời, không ai có thể nhìn thẳng vào được.

Thời gian trôi dần, do uy năng thiên địa đánh xuống mà bầu trời vốn tăm tối dần sáng rực lên, nhưng cảm giác nặng nề đè nặng trong tim mỗi người thì vẫn không hề thuyên giảm.
Thình lình, không gian sáng bừng, khí thế ở Dương Khai vụt thu về, hai mắt nhắm chặt mở ra, lấp lánh hào quang hưng phấn.

Thánh Vương Cảnh!

Cuối cùng cũng đến Thánh Vương Cảnh, phá vỡ giới hạn cảnh giới cao nhất của Thông Huyền đại lục, đuổi kịp đỉnh cao mà năm xưa Đại Ma Thần từng chạm đến!

Cho đến lúc này, Dương Khai mới cảm thấy mình hoàn toàn hòa nhập vào Tinh Vực.

Sức mạnh trong cơ thể sôi trào, mạnh hơn rất nhiều so với trước kia. Hắn khẽ nắm tay, sức mạnh như có tính bộc phát tràn ra từ bàn tay. Nếu giờ để hắn đấu với Từ Chí Thâm, Dương Khai tin rằng lão già đó đừng hòng động đến một cọng tóc của mình, hắn có thể dễ dàng phá vỡ hàng phòng ngự của bốn ngọn núi của lão.

Xa xa, người của Hải Khắc gia tộc sững sờ nhìn Long Huyệt sơn như bị cuồng phong càn quét, vì lần thăng cấp này, cả Long Huyệt sơn lại trở về hoang vắng như lúc trước, thiên địa linh khí do Tụ Linh Trận kéo về đã biến mất hoàn toàn, sương mù linh khí trên đỉnh núi cũng không còn, thậm chí linh khí trong vòng ba mươi dặm cũng mất tăm.

Ba Thanh Nham rên rỉ trong nội tâm, không dám khinh thường Dương Khai nữa.

Dương Viêm, Vũ Y và Dư Phong chạy đến. Dư Phong phấn khởi chúc mừng, Vũ Y và Dư Phong tuy cũng mừng tới mừng lui, nhưng Dương Khai có thể nhận ra, giữa hai hàng lông mày của họ vẫn còn chút gì đó buồn rầu.

Dù sao thì mới đó, họ vừa tuyên bố rời khỏi Hải Khắc gia tộc.

Bất kể gia tộc có xấu đến đâu, bất công với họ thế nào, thì đó cũng là nhà của họ, là nơi họ sinh thành. Họ đều người có máu, có thịt, rất trọng tình cảm, không thể nào làm như chưa có gì chỉ trong thời gian ngắn.

- Chúc mừng vị tiểu hữu đây, hôm nay coi như lão phu được mở mang tầm mắt, tiểu hữu đúng là rồng trong người, tương lai nhất định không thể lường được!

Ba Thanh Nham dẫn đoàn người đi tới, người chưa tới, giọng nói đã vọng đến.

Dương Khai quay đầu lại, bình thản nhìn lão.

Với lão già này, hắn không có thiện cảm. Trước đấy lão ép Vũ Y thì thôi không nói, lão là trưởng lão của Hải Khắc gia tộc, có cái quyền đó, nhưng sau đó lão còn mấy lần muốn ra tay mới hắn, liên thủ với Từ Chí Thâm, thậm chí lúc hắn đột phá, lão cũng có ý nghĩ này, Dương Khai nhìn thấy hết tất cả. Tuy lão đã áp chế được suy nghĩ xuẩn ngốc đó, sau cùng chọn cách bàng quan đứng nhìn, nhưng đó chỉ là vì lão dè chừng sức mạnh của Dương Khai, không dám chắc sẽ giết được Dương Khai mà thôi.

Nếu thật sự chắc chắn, lão đã ra tay từ lâu rồi.

Thấy Dương Khai không thèm để ý đến mình, sắc mặt Ba Thanh Nham thoáng có chút khó coi, lúng túng nói:

- Tiểu hữu cũng có thể xem là bằng hữu của Vũ Y, sau này nếu có rảnh rỗi, mời đến Hải Khắc gia tộc ta chơi, Hải Khắc gia tộc nhất định sẽ nhiệt tình đón tiếp.

- Vũ Y đã rời khỏi Hải Khắc gia tộc rồi, ta tới nhà mấy người làm gì?

Dương Khai liếc xéo lão.

Ba Thanh Nham liền nghẹn họng, bối rối liếc nhìn Vũ Y, cười gượng:

- Vũ Y tuổi nhỏ, đôi lúc nói chuyện hơi lỗ mãng, lão hủ tin là nó không hề có ý đó, cũng không phải muốn rời khỏi gia tộc thật, lão hủ sẽ không xem là thật đâu, đúng không Vũ Y?

Vũ Y tỏ ra buồn bã, không nói gì.

Còn Dư Phong thì hừ một tiếng:

- Chẳng phẳng vừa nãy Ba trưởng lão bắt Vũ Y đi lĩnh gia pháp hay sao, còn nói đích thân ra tay!

Ba Thanh Nham lập tức lườm mắt nhìn Dư Phong.

Lão muốn kết giao với Dương Khai thì phải nhân nhượng Vũ Y, nhưng không có nghĩa là nhân nhượng Dư Phong. Dương Khai không chào đón lão, Vũ Y không để ý tới lão, lão vốn đã thẹn quá hóa giận rồi, Dư Phong lại còn đổ dầu vào lửa, nếu không e dè Dương Khai, lão chắc chắn đã ra tay giáo huấn rồi.

Vượt ngoài dự liệu của lão, tên Dư Phong ngày xưa hay khúm núm trước lão, thấy lão như chuột thấy mèo lần này lại rất cứng rắn, nhìn thẳng vào lão không tránh né.

Điều này khiến Ba Thanh Nham thấy rất mất mặt.

Ngẫm một lúc, lão nói:

- Tiểu hữu vừa đột phá một cảnh giới lớn, cần thời gian để củng cố tu vi, lão hủ không quấy rầy nữa. Nếu có thời gian cần dùng đến chỗ của Hải Khắc gia tộc ta, tiểu hữu không phải khách khí, chỉ cần gọi... ừm, Vũ Y và Dư Phong đã là bằng hữu của ngươi, vậy thì chúng ở lại chăm sóc một hai phần, ở đây nói thế nào thì cũng là nơi của Hải Khắc gia tộc ta. Vũ Y, Dư Phong, tuyệt đối không được bạc đãi vị tiểu hữu này, biết chưa?

Chương 1127: Nói đùa

Ba Thanh Nham ra lệnh xong, Vũ Y vẫn không nói gì, Dư Phong hừ lạnh một tiếng, như thể lần được nhận thức được bộ mặt dày vô liêm sỉ của trưởng lão nhà mình, mặt còn đỏ gay lên.

Dương Khai cười khẩy, Ba Thanh Nham không hổ là lão cáo già, lời lẽ sặc một mùi rằng Dương Khai là khách, Ba Thanh Nham là chủ, chỉ còn thiếu việc nói thẳng đây là địa bàn của nhà gia, ngươi đã sống ở đây thì đằng nào cũng phải nể mặt.

Ba Thanh Nham cũng biết mình chẳng còn uy tín gì trước mặt hai người này nữa, nói xong cũng không quan tâm thái độ của họ, chỉ chắp tay chào Dương Khai một cách thân thiện rồi quay người rời đi.

Gã nam tử tên Ô Khắc vẻ mặt phức tạp, lúc thì nhìn Vũ Y, lúc lại nhìn Dương Khai, sự đố kỵ trong mắt như muốn bắn thẳng ra ngoài, y không ngờ Vũ Y vừa rời khỏi gia tộc đã bấu víu được hai bằng hữu mạnh đến vậy.

Mấy nữ tử trẻ trung đi theo Ba Thanh Nham thì lại nhìn Vũ Y đầy ngưỡng mộ, đi vài ba bước lại ngoái lại, liên tục nhìn trộm Dương Khai, cứ như chỉ cần hắn nói một câu, họ sẽ lập tức ngã lại gần.

Sau một lúc, chỉ còn lại bốn người Dương Khai, Dương Viêm, Vũ Y và Dư Phong, cả Long Huyệt sơn đến chim chóc và thú rừng cũng mất dạng.

Mắt Vũ Y đỏ gay, cười gượng một tiếng:

- Dương Khai, để huynh chê cười rồi.

- Sao họ có thể làm vậy được?

Dư Phong cũng than thở, trước đây họ còn thấy vinh dự khi mình là người của Hải Khắc gia tộc, nhưng lần này xảy ra biết bao nhiêu chuyện, thái độ của người trong gia tộc khi đối diện những chuyện này đã trực tiếp lật đổ mọi tự hào và lòng trung thành lâu nay của họ với gia tộc. Thậm chí Vũ Y còn thà tự tuyên bố thoát li gia tộc, Ba Thanh Nham có thể trực tiếp ra tay ép nàng về lĩnh gia pháp, cho dù có bị đánh chết, cũng không muốn nhìn thấy một trưởng lão như lão lại hai mặt, đầu cơ trục lợi như vậy.

Gia tộc yếu đuối như thế hoàn toàn không như cái mà nàng nghĩ.

Dương Khai biết nàng đang nghĩ gì, điềm đạm nói:

- Thế giới này lấy sức mạnh làm trọng, không có sức mạnh thì chỉ có thể làm theo ý người khác, không dễ sinh tồn.

Vũ Y như có vẻ hiểu được, ngước mắt lên nhìn hắn, trong mắt là sắc thái mông lung.

Dư Phong thì không nghĩ nhiều như nàng, hơi lo âu:

- Dương Khai, hôm nay huynh giết chết Từ Chí Thâm, người của Từ gia sẽ không bỏ qua đâu. Lúc trước chúng không biết huynh lợi hại đến vậy, nên hôm nay chỉ phái một người đến. Đợi sau khi mấy tên còn sống trở về báo tin, ta nghĩ người của Từ gia sẽ còn đến nữa, hai người nên đi mau thì hơn, chậm trễ e sẽ sinh biến.

Dương Khai còn chưa nói gì, Dương Viêm đã chen vào:

- Đi cái gì mà đi, không đi. Cho ta chút nguyên liệu, ta bố trí vài trận pháp ở đây là được.

Dương Khai cũng không muốn đi, và sẽ không đi. Tạm không nói việc hôm nay đã làm liên lụy Vũ Y và Dư Phong, dưới lòng đất Long Huyệt sơn vẫn còn một quặng Không Linh Tinh lớn nữa, nếu đi thì cũng phải đợi Thạch Khổi lấy hết Không Linh Tinh trong quặng rồi hẵng bàn.

Hắn tu luyện sức mạnh không gian, cần lượng lớn Không Linh Tinh, bỏ qua quặng này thì khó kiếm được quặng khác.

Trước khi Dương Khai không biết trình độ trận pháp của Dương Viêm đến đâu, nhưng thấy biểu hiện hôm nay của nàng rất đáng ngạc nhiên, nên cũng yên tâm nhiều hơn.

Huống hồ, hiện giờ hắn cũng là Thánh Vương Cảnh, tuy không biết có thể so với võ giả Phản Hư Cảnh hay không, nhưng nếu Từ gia có cường nhân bậc này, bao nhiêu tên hắn cũng không sợ.

- Cô muốn nguyên liệu gì?

Dương Khai hỏi.

- Khoáng thạch, cả nguyên liệu dùng để tu luyện nữa, chỉ cần không phải nguyên liệu luyện đan thì đều được.

- Chỗ ta có một ít đấy.

Vũ Y kiểm tra nhẫn không gian của mình.

- Ta cũng có, mà không nhiều, hơn nữa đẳng cấp cũng không cao.

Dư Phong cũng nói.

- Không sao, để Dương Khai đi mua là được rồi.

Dương Viêm cười hì hì, người khác không biết Dương Khai giàu có đến đâu, chứ nàng thì biết. Bí bảo mọi lần nàng luyện chế đều đưa Dương Khai mang đi đổi thánh tin rồi, huống chi hắn còn nhiều Không Linh Tinh đến vậy, bán đi một viên thôi là được mấy vạn thánh tinh rồi.

- Ta vừa đột phá, cần củng cố tu vi. Dư Phong, phiền huynh đi một chuyến tới Thiên Vận Thành vậy.

Dương Khai vừa nói, vừa lấy ra năm vạn viên thánh tin thượng phẩm từ không gian Hắc Thư, bỏ vào túi Càn Khôn đưa cho Dư Phong.

Tuy chưa từng nhìn thấy loại bí bảo cất giữ cấp thấp này, nhưng Dư Phong nhận lấy, thần thức quét qua một vòng, y vẫn biến sắc:

- Nhiều thánh tinh vậy? Số thánh tinh này gần như bằng lợi nhuận một năm của cả Hải Khắc gia tộc, không ngờ Dương Khai lấy bừa ra một phát là có, điều này khiến y rất kinh ngạc, nghĩ mãi không hiểu trong thời gian ngắn như vậy, Dương Khai làm cách nào có được món của cải lớn đến thế.

Dù sao thì ban đầu lúc tìm được hắn, nhẫn không gian duy nhất trên tay hắn cũng bị y lấy mất, cũng coi như không còn gì trên người nữa.

Mặt khác, Dương Khai tự nhiên lấy ra nhiều thánh tinh đến vậy đưa cho y, cũng khiến Dư Phong có cảm giác được tín nhiệm, vội vàng nói:

- Dương huynh yên tâm, ta nhất định sẽ mua về nhiều nguyên liệu nhất với giá tốt nhất.

Rồi nhìn sang Vũ Y căn dặn:

- Tiểu thư thì tạm thời là phiền hai người trông nom.

Dương Khai gật đầu, lúc này Dư Phong mới bay về phía Thiên Vận Thành.

Về Dư Phong, Dương Khai vẫn khá yên tâm, có thể vì Vũ Y mà trở mặt với trưởng lão nhà mình, nam nhân như vậy tuy hơi ngốc, nhưng không có nhiều tâm cơ.

- Vũ Y, cô đi nghỉ trước đi, trông sắc mặt xấu quá.

Dương Khai nói với Vũ Y.

Vũ Y khẽ gật đầu, im lặng đi cùng Dương Viêm vào trong sơn động.

Trở lại sơn động, Dương Khai dọn dẹp nhẫn không gian và không gian Hắc Thư của mình, những thứ không dùng đến đều ném hết cho Dương Viêm. Bản lĩnh của Dương Viêm hắn đã biết rồi, nay cần bố trí trận pháp để bảo vệ sơn động này, nguyên liệu càng nhiều thì càng tốt.

Cầm Mộc thuộc tính Lôi sinh ra từ cái chết của yêu thú bậc mười Lôi Loan thì Dương Khai giữ lại, tác dụng của thứ này hắn phải bàn bạc rõ ràng với Dương Viêm mới được.

Xử lý xong số này, hắn mới bày ra mấy chục viên thánh tinh thượng phẩm bên cạnh, ngồi trong Tụ Linh Thất Thái Kỳ, bắt đầu củng cố cảnh giới Thánh Vương Cảnh.

Nếu là thăng cấp một cảnh giới nhỏ, thì việc củng cố không quan trọng mấy, nhưng đại cảnh giới thì bắt buộc phải làm, điều này rất có lợi cho việc tu luyện sau này.

Phong ba ở Long Huyệt sơn tạm thời lắng xuống, nhưng ở Hải Khắc gia tộc thì lại náo động.

Một nam bằng hữu của Vũ Y tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh giết chết Từ Chí Thâm với tu vi Thánh Vương tam tầng cảnh, cướp đi hai bí bảo của lão, một nữ bằng hữu khác không chỉ là luyện khí sư Thánh cấp, mà còn là một vị đại sư tinh thông trận pháp!

Tin tức này truyền khắp Hải Khắc gia tộc, tất cả mọi người đều phải kinh ngạc.

- Thanh Nham, ngươi nói tên thanh niên Dương Khai đó đã giết chết lão cáo già Từ Chí Thâm? Nhưng ngươi có tận mắt nhìn thấy?

Giữa đại điện nghị sự của gia tộc, một lão già râu dài ngồi trên vị trí đầu chậm rãi hỏi, trong lời nói có chút gì đó không tin tưởng. Đây là đương kim gia chủ của Hải Khắc gia tộc, Y Ân.

Không phải Y Ân lão không muốn tin Ba Thanh Nham, chỉ là chuyện lần này thực sự quá khó tin. Nếu nói Dương Khai giết chết một Thánh Vương nhất tầng cảnh thì còn có thể, nhưng Từ Chí Thâm là ai? Là một trưởng lão của Từ gia, là một trong số những người mạnh nhất Từ gia, kể cả lão đích thân ra tay cũng chưa chắc thắng được, nếu Từ Chí Thâm lấy ra Bách Nhạc Đồ, lão chỉ còn cách bỏ chạy.

Nếu chuyện này là do người khác nói ra, thì Y Ân chỉ cười cho qua, chắc chắn sẽ không cho là thật, nhưng sao cứ phải là Ba Thanh Nham.

Chẳng những Y Ân nghi ngờ, mà mười mấy trưởng lão trong đại điện cũng nhìn Ba Thanh Nham với vẻ mặt kỳ quái.

- Lão Ba, có phải ông luyện quá hóa hồ đồ rồi không? Ban ngày ban mặt triệu tập bọn ta chỉ vì lời bịa đặt này, chẳng vui gì hết.

Một trưởng lão tên Ngõa Luân ngồi bên trái bật cười.

- Đúng vậy đó Ba trưởng lão, ông muốn nói đùa thì ta đề nghị đổi chuyện khác, chuyện này không buồn cười chút nào.

Một mỹ phụ thân hình đẫy đà có vẻ bất mãn, đây là một vị cung phụng của Hải Khắc gia tộc, tên là Hoàng Quyên.

- Thanh Nham, nói rõ xem, ta tin ngươi không phải kẻ không biết chừng mực!

Y Ân nhìn Ba Thanh Nham.

Ba Thanh Nham không biến sắc, lão biết lời mình nói có hơi khó tin, nếu người khác nói vậy với lão, lão cũng sẽ không dễ dàng đi tin được, nên không hề để tâm tới lời chế nhạo của Ngõa Luân và Hoàng Quyên, chỉ vung một tay về phía sau:

- Vào hết đi.

Mười mấy người kéo nhau vào, những người này đều thuộc lớp hậu bối của Hải Khắc gia tộc, chính là nhóm người cùng Ba Thanh Nham đến Long Huyệt sơn, sau khi vào tới nơi, tất cả đều đồng loạt thi lễ.

Các trưởng lão đều biết Ba Thanh Nham muốn làm gì, nên cũng im lặng chờ đợi.

- Ô Khắc, ngươi hãy thuật lại chuyện hôm nay ngươi nhìn thấy cho gia chủ và các trưởng lão nghe, không được giấu diếm điều gì, cũng không được thêm bớt, bằng không gia pháp chờ sẵn!

Ba Thanh Nham thản nhiên nói.

Ô Khắc vội vàng chắp tay đáp, lần lượt kể hết lại chuyện hôm nay Từ Chí Thâm kéo người tới Long Huyệt sơn gây chuyện với Dương Khai, rồi tới cuộc chiến sau đó. Tiểu tử này miệng lưỡi không tệ, tuy lúc đó chắc nhìn ra được gì, nhưng miêu tả lại thì vô cùng tỉ mỉ, gần như tái hiện lại được toàn cảnh.

Khi nghe tới đoạn Vũ Y và Dư Phong vì bảo vệ Dương Khai mà thoát li gia tộc, đối đầu với Ba Thanh Nham, nhiều trưởng lão sắc mặt lập tức trở nên khó coi, yêu cầu gia chủ phái người đi bắt nha đầu đó về xử theo gia pháp để răn đe.

Song rất nhanh, họ không nhắc đến vấn đề này nữa. Dương Khai cướp đoạt U Ảnh Hồn Tơ của Từ Chí Thâm, xóa đi dấu vết thần hồn của Từ Chí Thâm chỉ trong nháy mắt, ép lão sử dụng Bách Nhạc Đồ, tung ra sáu hư ảnh ngọn núi, được bốn ngọn núi bảo vệ mà vẫn bị đám mây tạo thành từ thứ lửa đen kịt thiêu chết, sau đó là cảnh đột phá khủng khiếp của Dương Khai lên Thánh Vương Cảnh...

Tất cả trưởng lão đều nghẹn họng, cơ hồ không dám tin vào tai mình.

Họ đã gần tin rồi, vì lúc nãy, họ cảm giác được một vài điều dị thường ở thiên địa linh khí, Long Huyệt sơn cách chỗ này không quá xa, họ tất phát giác ra, chỉ là không để ý mà thôi.

Hóa ra đó là động tĩnh từ việc một người đột phá lên Thánh Vương Cảnh!

Ô Khắc nhanh chóng kể xong, Ba Thanh Nham nhìn mười mấy người còn lại hỏi:

- Lời của Ô Khắc nói có nửa câu dối trá nào không?

Mười mấy người đó đều lắc đầu:

- Không ạ.

- Chuyện hôm nay, các ngươi cũng tận mắt nhìn thấy?

- Vâng thưa trưởng lão!

Họ gật đầu.

- Được rồi, các ngươi lui ra đi.

Ba Thanh Nham phất tay, mười mấy người hành lễ rồi đồng loạt lui ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau