VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1116 - Chương 1120

Chương 1118: Quặng Không Linh Tinh

Ở thế giới này, vì mục đích bảo vệ một bí mật, giết người diệt khẩu, diệt nhân toàn gia là chuyện quá đỗi bình thường, Dương Viêm đã từng thấy Dương Khai giết người một cách tàn nhẫn, võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh trước mắt hắn chẳng là gì, nàng biết rõ nếu Dương Khai thật sự muốn động thủ với nàng, thì dù nàng có bao nhiêu bí bảo đi nữa cũng không chắc chống cự được.

Lúc này, Dương Viêm cảm thấy hối hận vì biết được bí mật động trời này.

Dương Khai trừng mắt nhìn nàng:

- Nói vớ vẩn cái gì vậy?

Dương Viêm liền cười:

- Ta biết ngay huynh không phải là người như thế mà, mau cất số Không Linh Tinh này đi, nhớ người ta nhìn thấy thì không hay đâu.

Dương Khai đồng ý, vội vàng thu hết mấy trăm khối Không Linh Tinh đó vào Ma Thần Bí Điển.

Cho tới lúc này, hắn vẫn có phần bàng hoàng, nếu số Không Linh Tinh này đúng là do Thạch Khổi tìm được gần đây, vậy thì chỉ có lòng đất Long Huyệt sơn là khả năng duy nhất, vì Thạch Khổi cứ hay rúc xuống dưới đất.

Nhưng Dương Khai nghĩ mãi chẳng ra, rõ ràng mình đã thám thính rất kỹ tình hình dưới lòng đất, căn bản không hề phát hiện thấy mạch khoáng nào tồn tại cả, nếu quả thật nơi này có quặng Không Minh thạch, vậy không thể nào Hải Khắc gia tộc của Vũ Y lại không biết, dù sao thì gia tộc này cũng đã cắm rễ ở nơi này bao nhiêu lâu rồi.

Bắt buộc phải làm rõ chuyện này.

Dương Khai cầm Thạch Khổi lên, nói với Dương Viêm:

- Đi theo ta.

Dương Viêm cũng không hỏi nhiều, hình như biết Dương Khai muốn làm gì, bèn vội theo sau hắn, mặt đầy vẻ mong chờ.

Ra khỏi sơn động, hai người nhanh chòng đặt chân đến một khe núi cách đó hơn mười dặm. Tìm một vị trí kín đáo, Dương Khai đặt Thạch Khổi xuống, ra lệnh cho nó đào xuống đất.

Thạch Khổi lập tức mất dạng, chỉ để lại chỗ trước đó một cái lỗ nhỏ đủ cho một người chui vào.

Lúc trước, Thạch Khổi đào hầm cũng chỉ đào cỡ cái lỗ nhỏ thôi, nhưng lần này Dương Khai muốn xuống dưới điều tra, không thể không bắt nó đào rộng hơn.

Dương Viêm càng thêm phấn chấn, mặt đỏ bừng bừng, im lặng đứng bên cạnh, đợi để theo Dương Khai cùng xuống.

Nửa canh giờ sau, Dương Khai nháy mắt ra hiệu cho Dương Viêm, nhảy xuống cái hố sâu trước mặt.

Không thể không nói, hầm mà Thạch Khổi đào đúng là nhất tuyệt, nó có dạng ống tròn, thông đào trơn nhẵn, cứ như được mài bằng công cụ nào đó. Dương Khai nhảy vào căn bản không bị vướng gì cả, cứ thế mà trượt thẳng xuống, không có cảm giác tắc nghẽn.

Thông đạo rất sâu, có mà tưởng tượng nó được đào nên chỉ trong nửa canh giờ, Dương Khai coi như đã lĩnh giáo được sâu sắc bản lĩnh của Thạch Khổi.

Tầm thời gian một nén nhanh sau, Dương Khai mới chợt thấy thông đạo đã gần kết thúc, chẳng hiểu sao lại có ảo giác như rơi từ trên cao xuống, vội vàng cố giữ vững người, ngay sao đó, hai chân liền đáp xuống mặt đất.

Bên tai truyền đến một hồi âm thanh răng rắc. Không cần nhìn, Dương Khai cũng biết đó là tiếng Thạch Khổi nhai khoáng thạch. Hắn lấy ra một viên kỳ thạch dùng để chiếu sáng giơ lên cao, phía trên vọng đến tiếng hoảng hốt của Dương Viêm:

- Dương Khai giúp ta, ta... ta bị mắc kẹt rồi!

Dương Khai ngẩng đầu lên nhìn, mặt liền tối sầm.

Dương Viêm quả thật đã bị kẹt cứng do cặp hung khí cực đại trước ngực, nửa thân dưới thì treo lo lửng phía trên Dương Khai, hai chân đap liên tục, còn nửa thân trên thì vẫn trong thông đạo không xuống được.

Giơ tay nắm lấy chân nàng, hắn kéo thật mạnh xuống giữa tiếng thét ỏm tỏi của Dương Viêm.

- Đau chết đi được!

Dương Viêm vừa rơi xuống, hai cánh tay đã ôm kín ngực, ra sức xoa, hai mắt rưng rưng nhìn Dương Khai như trách hắn chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.

Chẳng kịp gây sự với Dương Khai, khi mắt nhìn tỏ mọi thứ xung quanh, Dương Viêm lập tức đứng ngây như phỗng, miệng há thành hình tròn, người run rẩy, bỗng quên luôn cơn đau ở ngực.

Dương Khai cũng như bị hứng chịu đòn tấn công cực mạnh, không ngừng quay đầu nhìn quanh, nội tâm hưng phấn đến độ suýt thét lên.

Vị trí hiện tại của hai người là một hang động dưới lòng đất, nơi này hẳn là do Thạch Khổi mới tìm ra gần đây, rộng chỉ cỡ mười mấy trượng, nhưng dưới ánh sáng của kỳ thạch chiếu sáng, vách động xung quanh lại phản xạ lại từng tia sáng đầy mê hoặc.

Từng khối Không Linh Tinh to có nhỏ có, sáng có tối có khảm đầy cả vùng như chẳng đáng giá một xu, giữa những Không Linh Tinh đó là đầy Không Minh thạch giá trị không cao.

Trong hang động dưới lòng đất, chỉ có hơi thở dồn dập của hai người và tiếng nhai khoáng thạch răng rắc của Thạch Khổi.
Một hồi lâu sau, Dương Viêm mới chợt la to một tiếng, chạy nhanh đến trước một khối Không Linh Tinh to bằng cái thớt vẫn chưa được đào ra, nằm sấp lên đó, vẻ mặt đầy mãn nguyệt, trong miệng còn có tiếng lẩm bẩm như mèo kêu.

Không thể nói Dương Viêm ít khi thấy chuyện lạ, vì tâm trạng của Dương Khai cũng chẳng khác nàng là mấy.

Hắn vốn không ngờ, bên dưới lòng đất Long Huyệt sơn không một cây linh thảo linh dược, không mạch khoáng quý hiếm mấy nghìn trượng này, lại ẩn chứa một quặng Không Linh Tinh giàu có đến vậy!

Xét từ tình hình của quặng này, thì đây đã không thể gọi là quặng Không Minh thạch được nữa, vì số lượng Khốn Long Giản gần như chiếm hơn phân nửa, nó hoàn toàn có tư cách được gọi là quặng Không Linh Tinh, nó cũng chẳng phải là khoáng thạch lẫn trong quặng Không Minh thạch nữa.

Dương Khai lập tức hiểu ra tại sao mình không phát hiện ra tình hình ở đây.

Một là vị trí nơi này rất sâu, Dương Khai không điều tra quá kỹ, hai là ở đây Không Linh Tinh quá nhiều.

Loại khoáng vật quý hiếm này vốn là nguyên liệu chủ yếu dùng để chế tạo nhẫn không gian, nó có công dụng tránh được tai mắt của thần thức, nếu không phải vậy thì trong nhẫn không gian của người khác có thứ gì, chỉ cần quét thần thức một phát là có thể nhìn thấy rồi.

Một lượng lớn Không Linh Tinh tránh được thần thức của Dương Khai, ắt hẳn phải ẩn náu được một cách hoàn hảo.

Ngay cả thần niệm của Dương Khai mà cũng không tìm ra được, vậy thì đám người Hải Khắc gia tộc tất cũng chẳng cách nào lần ra. Buồn cười ở chỗ, họ thân là chủ nhân nơi này, sở hữu bảo sơn mà lại không hề hay biết, chỉ vì Vũ Y là nữ tử, nên mới chia ngọn núi hoang phong cảnh còn tạm được này cho nàng làm lãnh địa.

Nếu không phải Thạch Khổi cực kỳ nhạy cảm với khoáng thạch quý hiếm, thì e là kho báu này còn phải bị vùi lấp vô số năm.

Với Hải Khắc gia tộc, Dương Khai chưa tiếp xúc, nhưng do quan hệ của Vũ Y, nên hắn không hề có thiện cảm gì với gia tộc này.

Ngọn núi này là do Vũ Y tặng Dương Khai làm nơi ở, nay phát hiện ở đây có nhiều của báu đến vậy, Dương Khai phải cảm ơn nàng.

Chỉ là sức mạnh của nàng không cao, không có tư cách, cũng không có năng lượng sở hữu một mỏ quặng như vậy, nếu nàng sở hữu, chỉ có thể đưa bản thân và Hải Khắc gia tộc đến tai họa.

Sau này tìm cơ hội bồi thường cho nàng vậy, Dương Khai thầm quyết định.

- Dương Khai, chúng ta phát tài rồi!

Dương Viêm lại nhảy về không biết từ lúc nào, sôi nổi đứng trước mặt Dương Khai, hai mắt ánh lên sắc xanh, trông đến phát hãi.

Dương Khai lắc đầu:

- Là ta phát tài chứ.

Dương Viêm bĩu môi, kéo tay Dương Khai quơ đi quơ lại, nũng nịu nói:

- Đừng nói kiểu xa lạ vậy chứ, nhiều Không Linh Tinh đến vậy mà, huynh chia cho ta một chút đi. - Cô lấy để làm gì? Nó chỉ có thể luyện chế nhẫn không gian, nếu nhẫn không gian xuất phát từ cô quá nhiều, đồ ngốc cũng biết cô có Không Linh Tinh, đến lúc đó chỉ khiến cô gặp rắc rối thôi.

- Ta không luyện nhẫn không gian, ta cần Không Linh Tinh để nghiên cứu trận pháp, trước kia không có nguyên liệu, giờ thì có rồi, chia cho ta ít đi mà, trận pháp ta muốn nghiên cứu lợi hại lắm.

- Trận pháp gì?

Dương Khai giật mình, như ý thức được điều gì đó.

- Pháp trận không gian, nghe qua bao giờ chưa?

Dương Viêm cũng không giấu diếm, đắc ý nói.

- Chính là loại trận pháp thần kỳ có thể di chuyển trên một ngôi sao tu luyện, ừm, nhìn huynh vậy chắc là chưa nghe bao giờ, có điều đợi ta nghiên cứu ra rồi huynh sẽ biết lợi hại.

- Cô hiểu pháp trận không gian?

Dương Khai hai mắt tỏa sáng, nhìn nàng như không dám tin:

- Sao cô lại biết cái này? Không phải nó đã thất truyền lâu lắm rồi hay sao?

Lần trước ở Thủy Nguyệt Tinh, hắn đã cùng tên cường nhân Yêu tộc Huyết Đồng sử dụng pháp trận không gian của Hằng La Thương Hội. Huyết Đồng nói pháp trận không gian hiện giờ đều do thời thượng cổ để lại, chúng chỉ biết dùng, chứ không hiểu nguyên lý.

Nhân vật kinh tài như Quỷ Tổ, đã mất gần nghìn năm ở đại lục lơ lửng để nghiên cứu pháp trận không gian, đến cuối cùng thì đổ sông đổ bể, hại chết không ít người thì chẳng nói làm gì, mà hoàn toàn không có tác dụng.

Cho nên Dương Viêm nói nàng hiểu pháp trận không gian lại khiến Dương Khai ngạc nhiên.

Hắn luôn có một câu hỏi chưa hỏi Dương Viêm, đó là tại sao nàng tuổi không lớn, lại đã là luyện khí sư Hư cấp rồi. Bản thân hắn hiện giờ cũng chỉ là một luyện đan sư Thánh Vương cấp trung thượng phẩm, Dương Viêm còn nhỏ tuổi hơn hắn, cho dù tư chất có xuất chúng tới đâu, cũng không thể dựa vào nỗ lực của bản thân mà đạt đến trình độ này được.

Giờ nàng còn nói mình hiểu pháp trận không gian, càng khiến Dương Khai chấn động.

Dương Viêm ngập ngừng mấy hồi, có vẻ không muốn trả lời cho lắm.

- Thôi, không cần nói nữa.

Dương Khai cũng không ép nàng, ai mà chẳng có chút bí mật? Bí mật là không thể cho ai biết, Dương Khai xưa nay không thích dò la bí mật của người khác.

- Vậy huynh có cho không...

Dương Viêm xụ mặt, sợ Dương Khai từ chối, lại nói:

- Ta nói với huynh này, ta mà nghiên cứu thành công pháp trận không gian, chúng ta không những có thể di chuyển trên U Ám Tinh, nói không chừng còn có thể di chuyển đến ngôi sao tu luyện khác.

- Cái gì?

Lần này thì Dương Khai kinh ngạc thật sự.

- Chắc huynh cũng không muốn bị giam cả đời ở U Ám Tinh chứ?

Dương Viêm thấy vậy bèn tung hứng.

- Ngoài kia còn có bao nhiêu điều mới lạ, chúng ta đều chưa được nhìn thấy. Ta nghe nói trong Tinh Vực có cao thủ Hư Vương Cảnh, có rất nhiều nguyên liệu Hư Vương cấp, có những nguyên liệu đó, ta có thể luyện chế bí bảo Hư Vương cấp, đến lúc đó luyện chế cho huynh bí bảo đẳng cấp này đầy mình luôn, đứng một chỗ để người khác quất roi cũng chẳng bị thương!

Tiểu nha đầu, không ngờ còn biết trò mua chuộc!

Nhưng không thể phủ nhận, Dương Khai đã thật sự động lòng rồi.

Hắn động lòng thật ra không phải vì lời hứa không mấy bảo đảm này của Dương Khai, mà là vì những thân bằng hảo hữu ở Thông Huyền đại lục!

Nếu Dương Viêm thật sự có thể nghiên cứu ra pháp trận không gian để di chuyển giữa các ngôi sao tu luyện, đợi sau khi hắn có chỗ đứng trong Tinh Vực, hoàn toàn có thể đưa các thân bằng hảo hữu của mình đến Tinh Vực, để họ cũng có thể hưởng thụ được những tài nguyên tu luyện phong phú nơi đây.

Chương 1119: Cách tu luyện phá của

Động lòng thì động lòng, nhưng Dương Khai cũng chẳng biểu hiện ra, chỉ thờ ơ hỏi:

- Nếu pháp trận không gian của cô nghiên cứu thành công, vậy khoảng cách di chuyển là bao xa?

Dương Viêm phì cười:

- Pháp trận không gian là dùng để đột phá không gian, chỉ cần có thể định vị chính xác thì khoảng cách không phải là vấn đề.

- Không có hạn chế khoảng cách?

Mắt Dương Khai chợt bừng sáng.

Dương Viêm trầm ngâm, nghiêm túc nói:

- Về lý luận là vậy, nhưng thực tế ra sao thì còn phải nghiên cứu kỹ mới được... Huynh có cho hay không đây?

- Cho!

Dương Khai cười to, huơ tay một cách hào sảng, dù sao thì Không Linh Tinh ở đây nhiều đến vậy, dùng kiểu gì cũng không hết được, chờ đến lúc các thân bằng hảo hữu của hắn đến đây, thậm chí có thể nhờ Dương Viêm luyện chế cho mỗi người một chiếc nhẫn không gian.

- Đa tạ, huynh đúng là người tốt.

Dương Viêm vui tột độ, hận không thể nhào đến hôn Dương Khai một cái. Nàng lập tức chạy sang một bên nhặt tới nhặt lui, tuy tốc độ của nàng không bằng Thkh, nhưng chỉ có đồ để trong nhẫn của mình mới là của mình được.

Dương Viêm hiểu điều này hơn bất cứ ai.

Dương Khai thì lại không như nàng, bất ngờ và phấn chấn ban đầu đã qua, tâm trạng dần dần bình tĩnh lại, hắn đứng một bên nhìn Thạch Khổi nuốt Không Linh Tinh, nhìn từng tầng tạp chất chảy ra từ cơ thể nó, rồi lại bong ra từng mảng.

Bao nhiêu năm bồi dưỡng và chờ đợi, hao phí biết bao nhiêu khoáng thạch đắt giá, nay cuối cùng cũng được báo đáp, hơn nữa báo đáp từ Thạch Khổi còn ghê gớm như vậy, nơi tìm thấy đầu tiên lại là quặng Không Linh Tinh!

Theo cách lý giải của Dương Viêm, nó bẩm sinh đã cực nhạy cảm với khoáng thạch quý hiếm, chỉ cần có nó, sau này những khoáng thạch hiếm mà người khác không tìm được với Dương Khai lại dễ như trở bàn tay.

Đáng tiếc, hắn chỉ có mỗi một viên Huyết Tinh thạch, nếu có thêm một viên nữa thì Thạch Khổi còn lại hẳn sẽ có thể sống dậy hoàn toàn.

Tiếng răng rắc vang lên bên tai không dứt, Dương Viêm gom lấy gom để mà mồ hôi đầm đìa, Thạch Khổi cũng làm tới mới sục sôi, Dương Khai thì lại rảnh rỗi.

Nửa ngày sau, Dương Viêm thở hồng hộc chạy tới chỗ Dương Khai, lấy ra một viên thành tinh để phục hồi, thấy nàng như vậy, hẳn là còn muốn gom khoáng thạch tiếp.

- Đáng tiếc thật.

Dương Viêm chợt nói một câu.

- Đáng tiếc gì?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Người khác chỉ biết Không Linh Tinh dùng để luyện chế nhẫn không gian, hay bố trí trận pháp. Thật ra nó vẫn còn một tác dụng nữa.

- Hả? Cô lại biết chuyện gì mà người khác không biết nữa?

Dương Khai cười, thời gian ở cạnh Dương Viêm không lâu, nhưng tiểu cô nương này lần nào cũng khiến người khác ngạc nhiên. Điều này không liên quan đến tướng mạo hay thân hình của nàng, mà hoàn toàn là bản lĩnh của nàng, thế nên Dương Khai cũng không hề coi thường nàng.

- Nó còn có thể dùng để tu luyện.

Dương Viêm lắc lắc đầu.

- Huynh không biết chứ gì? Rất nhiều người cũng không biết, ừm, nói thể nói, cực ít người biết.

- Không Linh Tinh có thể dùng để tu luyện?

Dương Khai giật bình.

- Nó cũng có thể dùng để hấp thụ, tăng cường sức mạnh như thánh tinh ư?

- Ừ, nhưng chúng ta thì không được, nó chỉ dành cho một kiểu người đặc thù – võ giả hiểu sức mạnh không gian mới có thể dùng để tu luyện, tăng cường kiến giải tự thân về sức mạnh không gian.

Dương Viêm mặc sức nói, hoàn toàn không để ý tới vẻ mặt đang trở nên cổ quái của Dương Khai.

- Sức mạnh không gian rất vô lý, cũng rất ảo diệu, không nhưng khó nhập môn, mà muốn tinh thông lại càng khó. Pháp trận không gian còn lại của hiện nay đều là do các võ giả thời thượng cổ dùng sức mạnh không gian làm ra, cách luyện chế nhẫn không gian cũng cho họ khai phá, chúng ta chỉ bắt chước làm theo thôi. Ta có thể bạo gan nói rằng, trong cả Tinh Vực, võ giả biết cách vận dụng sức mạnh không gian không quá hai mươi người, và trong hai mươi người này, người có thể dùng sức mạnh này để kháng địch lại càng hiếm, này, huynh làm gì vậy?

Dương Viêm quay đầu, phát hiện Dương Khai đang cầm trên tay một viên Không Linh Tinh đã được Thạch Khổi tôi luyện, nàng không kìm được bật cười:

- Đừng nói là huynh định hấp thụ sức mạnh Không Linh Tinh đấy nhé? Khỏi cần thử, không hiểu sức mạnh không gian thì vô phương. Nhưng nếu hiểu thì có thể làm được. Huynh có biết tại sao người ta nghiên cứu không sâu về sức mạnh không gian không? Một là họ không biết lợi dụng Không Linh Tinh để tu luyện, hai là vì số lượng Không Linh Tinh quá ít, căn bản không có cho họ tu luyện, tu luyện loại sức mạnh này chẳng khác nào đốt tiền, người thường không có mà đốt đâu.
Nói rồi Dương Viêm liền ngậm miệng lại, mắt chợ mở to, kinh ngạc nhìn viên Không Linh Tinh trên tay Dương Khai.

Dường như nàng phát hiện có một luồng năng lượng khó hiểu tràn ra từ viên Không Linh Tinh này, sau đó bị Dương Khai hút vào trong cơ thể.

Nàng tưởng đó là ảo giác, bèn áp lại gần để nhìn kỹ hơn.

Quả thật có năng lượng chảy ra từ Không Linh Tinh, nó tựa như dòng suối trôi vào cơ thể Dương Khai, đây không phải là ảo giác!

- Huynh...

Dương Viêm hãi hùng.

- Được thật à?

Dương Khai mừng rỡ.

Về mặt nghiên cứu sức mạnh không gian, hắn luôn dựa vào loạn lưu trong khe nứt không gian, nhưng nghiên cứu ở đâu không những nguy hiểm, mà lợi bất cập hại. Kể từ khi ra khỏi đại lục lơ lửng, hắn không còn làm vậy nữa, vì hắn phát hiện những hiểu biết của mình về sức mạnh không gian của mình đã chạm đến một ngưỡng nào đó, có làm vậy nữa cũng vô ích.

Hôm nay nghe Dương Viêm nói một hồi, hắn không kìm được thử một phen, không ngờ hiệu quả lại tốt tới ngạc nhiên.

Không Linh Tinh thật sự có thể dùng để tu luyện, tăng cường nắm bắt về sức mạnh không gian.

- Huynh hiểu sức mạnh không gian?

Dương Viêm không nhịn được nữa, thất thanh hét ầm lên.

- Phải, ta chính là một trong hai mươi người mà cô nói đấy.

Dương Khai cười khà khà.

- Trời ơi, rốt cuộc huynh là quái vật phương nào vậy?

Dương Viêm thất sắc, nàng chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể gặp được một người như vậy. Dương Khai tinh thông sức mạnh không gian, điều này còn khó tin hơn cả việc nàng là luyện khí sư Hư cấp.

- Như nhau thôi, chúng ta đều là những người có bí mật.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Ừm, ta cần tu luyện một lúc, cô đi lấy Không Linh Tinh đi, lấy được bao nhiêu thì lấy, đến lúc đó bảo Thạch Khổi tinh luyện cho cô là được.

Nòi rồi, Dương Khai không để ý Dương Viêm nữa, nắm Không Linh Tinh bắt đầu tu luyện.

Dương Viêm thất thần một lúc lâu mới lắc đầu.
Càng tiếp xúc với gã nam nhân này, nàng càng không hiểu nổi hắn.

Nhưng Dương Khai lại không hề đề phòng với nàng như vậy, âu cũng khiến Dương Viêm được an ủi. Nàng không quấy rầy hắn nữa, bèn đi đến cạnh Thạch Khổi, cùng nó nhặt Không Linh Tinh.

Năng lượng trong Không Linh Tinh có phần giống với thánh tinh, nhưng đúng như Dương Viêm nói, không phải ai cũng hấp thụ được, kể cả Dương Khai nếu không vận dụng sức mạnh không gian thì không cách nào lấy được năng lượng từ nó. Nhưng một khi dùng đến sức mạnh không gian, Dương Khai có thể cảm giác được từ Không Linh Tinh tràn ra năng lượng vô cùng thần kỳ, chảy vào trong cơ thể mình.

Loại sức mạnh không giống với thánh nguyên, cũng chẳng có tác dụng gì hữu ích cho cơ bắp, nhưng sức mạnh càng tăng, Dương Khai càng cảm nhận được kiến giải về không gian của mình càng rõ ràng, càng tinh thông.

Trước khi, lúc còn thể nghiệm lĩnh hội trong loạn lưu không gian, chẳng khác nào chèo thuyền ngược dòng, rất vất vả, có biết bao khó khăn lẩn quẩn trong đầu, làm trở ngại trong suy nghĩ, lúc nào cũng phải hao tâm tổn trí và tốn thời gian vì việc cảm ngộ những dấu vết nhỏ bé.

Nhưng giờ thì khác, Dương Khai cũng chưa bao giờ có cảm giác như thế này, bí ẩn sức mạnh không gian như mở ra một cánh cửa lớn, mặc sức cho hắn bay lượn, khám phá mọi điều cơ mật trong đó.

Hắn chưa bao giờ biết, tu luyện bí ẩn không gian lại đơn giản đến vậy, hắn phấn khởi vô cùng, lao đầu vào tu luyện quên ăn quên ngủ, hoàn toàn quên hết mọi chuyện xung quanh.

Song rất nhanh, Dương Khai liền phát hiện một vấn đề.

Quả đúng như Dương Viêm nói, tu luyện như vậy thực sự là một hành động cực kỳ phá của.

Không Linh Tinh tiêu hao nhanh hơn thánh tinh. Một viên thánh tinh thượng phẩm, Dương Khai có thể dùng để tu luyện trong hai canh giờ mới hấp thụ hết năng lượng bên trong.

Nhưng một viên Không Linh Tinh bằng cái nắm tay, đã được Trung phẩm tôi luyện qua, nằm trong tay hắn chưa tới một canh giờ đã biến mất hoàn toàn.

Vậy thì trong một ngày, hắn phải tiêu hao mười mấy viên Không Linh Tinh đã tôi luyện, tính ra phải là ít nhất mấy trăm nghìn viên thánh tinh thượng phẩm!

Cái giá này ai có thể chịu cho nổi? Kể cả quái vật như Hằng La Thương Hội e là cũng không, nếu tu luyện như thế, sớm muộn gì cũng sẽ phá sản.

May nhờ có Thạch Khổi phát hiện ra quặng Không Linh Tinh lớn nhường này, cũng may nhờ có Vũ Y tặng ngọn núi này cho hắn ở, Dương Khai tự thấy đúng là số đỏ.

Thời gian thấm thoắt trôi qua mười mấy ngày, Dương Khai đã tiêu hao hai trăm khối Không Linh Tinh, số mà lần trước Thạch Khổi kiếm về đã tụt giảm hơn phân nửa.

Cũng may trong mười mấy ngày này, Thạch Khổi không ngừng khai quặng, đến giờ hang động dưới lòng đất đã lớn hơn gấp mấy lần so với lúc trước.

Cảm nhận được tiếng triệu hồi của Dương Khai, Thạch Khổi lảo đảo đi tới, há to miệng, lại thêm mấy trăm viên Không Linh Tinh đã tôi luyện chất đầy trước mặt Dương Khai.

Dương Viêm không đành lòng nhìn về phía Dương Khai, nàng thấy Dương Khai chẳng khác nào một tên chủ nô độc ác, còn Thạch Khổi là tiểu nô lệ đáng thương, khổ cực góp nhặt, cuối cùng đều bị Dương Khai trấn lộc hết.

Đem hết mấy trăm viên Không Linh Tinh đó bỏ vào Ma Thần Bí Điển, Dương Khai lại tiếp tục tu luyện, hắn cảm thấy kiến giải của mình về sức mạnh không gian đã đi xa thêm được một bước lớn, tuy chưa thử xem sao, nhưng hắn phỏng chừng nếu giờ mình xé không gian, thì khoảng cách có thể di chuyển chắc chắn không còn ở mức nghìn dặm nữa.

Ngày nọ, Không Linh Tinh trên tay Dương Khai lại một lần nữa biến mất, hắn từ từ mở mắt ra, thì nhìn thấy Dương Viêm nhìn mình đầy lo lắng, nàng ngồi im lặng trước mặt hắn, cả người lấm bẩn, hai tay chống cằm, nhìn hắn không chớp mắt.

- Sao không nhặt nữa?

Dương Khai hỏi.

Dương Viêm bĩu môi:

- Ta nhận ra mình không cần phải khổ nhọc đi nhặt tới nhặt lui nữa, để Tiểu Tiểu làm là được rồi, nếu ta cần thì chỉ việc đi tìm huynh thôi.

- Tiểu Tiểu?

Dương Khai nhíu mày.

Dương Viêm chỉ Thạch Khổi đang ra sức gặm Không Linh Tinh, Dương Khai mới hiểu nàng đã tự ý đặt tên cho tiểu tử này.

Hắn bèn cười:

- Cuối cùng cũng phát hiện ra rồi?

- Huynh thoải mái hưởng thụ thành quả lao động của nó, sao ta phải khổ cực chứ?

Dương Viêm đứng dậy, phủi phủi mông:

- Chúng ta đi lên thôi, Không Linh Tinh giao cả cho nó đi, ta còn phải luyện khí nữa.

Dương Khai ngẫm rồi gật đầu:

- Cũng được.

Chương 1120: Đánh rắn không chết

Hai người đi ra khỏi hầm ngầm kín đáo, Dương Khai kéo Dương Khai nói:

- Huynh đợi đã, để ta bố trí trận pháp giấu nơi này lại.

- Được.

Dương Khai chẳng những tinh thông luyện khí, mà còn tinh thông trận pháp, đó không phải là trình độ mà hạng nửa mùa như Dương Khai có thể sánh ngang được, chỉ thấy nàng lấy ra đủ thứ từ nhẫn không gian, rồi dùng sức mạnh luyện chế, sau đó lại dùng thứ mình luyện chế bố trí ở cửa hầm theo kiểu tưởng chừng loạn xạ nhưng lại có quy luật nhất định.

Đến khi nàng làm xong, cửa hầm đột nhiên biến mất tăm, không nhưng mắt thường không thấy được, mà dùng thần thức cũng rất khó phát giác.

Dương Viêm hài lòng vỗ tay:

- Nhớ kỹ vị trí này là được rồi, lần sau đến thì nhảy thẳng xuống từ đây.

Dương Khai cũng rất hài lòng với trận pháp của nàng, tuy hắn không chắc sẽ đến nữa, nhưng cũng phòng hờ có người tình cờ phát hiện ra căn hầm này, một khi thông tin lượng lớn Không Linh Tinh ở đây lọt ra ngoài, e là cả U Ám Tinh sẽ nổi sóng gió mất.

Tự cổ tiền tài luôn kiến động nhân tâm, khoáng thạch quý hiếm như Không Linh Tinh không ai lại phớt lờ cả.

Hai người đi về phía sơn động, chưa đến nơi thì Dương Khai bỗng động thần sắc, hắn phát hiện không biết tại sao Dư Phong lại chạy tới đây, hơn nữa vẻ mặt có vẻ hốt hoảng, y đang đảo tới đảo lui ở gần sơn động, hẳn là đang tìm hắn.

Dương Khai bèn gia tăng tốc độc, nhanh chóng đi tới trước mặt Dư Phong, gọi một tiếng:

- Dư huynh!

- Dương Khai!

Dư Phong đang như con ruồi mất đầu, không tìm thấy Dương Khai, nghe thấy tiếng hắn liền không khỏi mừng rỡ.

- Huynh chạy đi đâu vậy, ta tìm cả Long Huyệt sơn cũng chẳng thấy đâu, còn tưởng huynh đã đi mất rồi chứ.

Dương Khai cười hì hì:

- Ta cùng Dương Viêm dạo lòng vòng, nếu đi thì ta phải chào một câu với Vũ Y rồi, làm gì có chuyện ra đi lặng lẽ.

Dư Phong lắc đầu, cắt lời hắn, nghiêm túc nói:

- Bây giờ huynh phải đi thật rồi.

Dương Khai không khỏi nhíu mày:

- Nghĩa là sao? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?

Hắn biết Vũ Y sẽ không đuổi mình đi, Vũ Y có một ước mơ rất lớn, chính vì ước mơ này, nàng mới giữ hắn lại, mới tặng Long Huyệt sơn cho hắn làm chỗ trú ẩn tạm thời, hơn nữa những ngày qua, Vũ Y cũng có đến mấy lần, đối xử với hắn không tệ.

Nhưng Dư Phong đã đến đây thì hẳn là nhận lệnh Vũ Y, nếu không phải đã xảy ra chuyện gì bất trắc, thì Vũ Y sẽ không làm vậy.

Dương Khai lập tức nhớ ra cách đây không lâu mình đã giết mấy tên, rất có khả năng có liên quan đến tên Từ Thiên Trạch đó, nhổ cỏ không nhổ tận gốc quả nhiên là để lại hậu họa!

Dư Phong sốt ruột:

- Không có thời gian giải thích nhiều đâu, hai người xem có thứ gì cần thì mau thu dọn đi, giờ ta sẽ đưa hai người đi, trên đường ta sẽ nói rõ.

- Gì vậy chứ, ta còn đang định đi tắm mà.

Mặt Dương Viêm lấm lem, nàng vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào, ở trong hầm lâu đến vậy, cả người nàng bẩn không chịu nổi.

- Dương Viêm cô nương cố nhịn đi, chờ khi đến được nơi an toàn hẵng tắm, hai người còn đứng ngây ra đó làm gì nữa, nếu không có thứ gì cần thu dọn thì chúng ta xuất phát ngay bây giờ.

Dư Phong thấy cả hai đều sững cả người ra, không khỏi khẩn trương.

Dương Khai phì cười:

- Dư huynh khoan nóng vội, rốt cuộc là có chuyện gì?

Dư Phong ảo não dậm chân, hận không thể đấm cho Dương Khai một cái bất tỉnh để hắn khỏi lải nhải. - Đã bảo huynh không có thời gian giải thích rồi, ta tìm huynh cả nửa ngày trời, tiểu thư thì đang ở nhà câu giờ cho hai người, nếu không đi mau thì không kịp mất.

- Ừ, đã không kịp nữa rồi.

Dương Khai động thần sắc, hướng mắt về một phía, ở đó, một toán người đang cấp tốc bay về đây, từng vệ lưu quang xanh của Tinh Toa vụt xuống, xẹt ngang đường chân trời.

Dư Phong tối sầm mặt, không khỏi thở dài, xem ra cố gắng của tiểu thư đã thành công cốc, tranh thủ lũ người đó vẫn chưa tới gần, y vội vàng nhắc một câu:

- Dương huynh, cách đây không lâu huynh đã đánh một tiếu gia của Từ gia đúng không?

- Đúng.

Dương Khai nghĩ thầm trong bụng, hắn không chỉ đánh thiếu gia của chúng, mà còn giết mấy tên nữa, sao không nghe Dư Phong nhắc đến?

Dư Phong cười khổ một tiếng, đưa tay chỉ về phía đó:

- Người của Từ gia tới tìm huynh kia kìa.

- Vậy Từ gia so với với Hải Khắc gia tộc thì thế nào?

Dương Khai hỏi.

- Như nhau, đều là gia tộc bên ngoài Ảnh Nguyệt Điện, chẳng trên cơ được ai, nhưng Hải Khắc gia tộc bọn ta và Từ gia có làm ăn qua lại khá nhiều, quan tệ cũng khá, hơn nữa Dương Khai à, huynh không phải là người của Hải Khắc gia tộc, các trưởng lão trong gia tộc sẽ không bảo vệ cho huynh đâu, tiểu thư càng không, huynh cũng lỗ mãng quá.

Dư Phong thở dài.

Dù là đang chỉ trích Dương Khai, nhưng y không hề có ý vạch ra ranh giới với Dương Khai ngay lập tức, thậm chí khi lũ người đó sắp đến gần, y còn chắn trước mặt Dương Khai và Dương Viêm.

Hành động này khiến Dương Khai tăng thêm thiện cảm với Dư Phong, hắn bước ra vỗ vai Dư Phong, trấn an:

- Dư huynh không phải lo, chúng không đến gây chuyện thì thôi, nếu đúng là vậy thì ta không ngại khiến chúng một đi không trở lại đâu!

Dư Phong ngạc nhiên quay lại, kinh ngạc nhìn Dương Khai, lập tức mếu máo, lắc đầu thở dài:

- Người trẻ tuổi mà, ầy!
Rõ ràng y thấy Dương Khai đang cuồng ngôn. Tuy Từ gia cũng như Hải Khắc gia tộc, đều là thế lực bên ngoài Ảnh Nguyệt Điện, nhưng chí ít cũng là một gia tộc, kể cả không có cường nhân Phản Hư Cảnh, thì cũng có mấy Thánh Vương Cảnh, một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh như Dương Khai sao có thể đối kháng với thế lực như vậy?

Hơn nữa gia tộc cũng căn bản không muốn che chở cho Dương Khai, không những không che chở, mà ngược lại còn vì quan hệ làm ăn với Từ gia mà mấy trưởng lão trong tộc còn ép tiểu thư nói ra tung tích của Dương Khai, khẩn trương giao Dương Khai cho Từ gia xử lý, tránh làm hỏng mối quan hệ giữa hai bên.

Nếu không nhờ có tiểu thư câu giờ được lâu như vậy, Dư Phong căn bản không cách nào đến đây trước được, nhưng giờ thì tất cả đã đổ sông đổ bể, y bỗng thấy như đã phụ lòng kỳ vọng của tiểu thư, trong lòng áy náy vạn phần.

- Hừ, tên oắt con xuất khẩu cuồng ngôn, lão phu phải xem xem ngươi sẽ khiến bọn ta có đi mà không có về như thế nào!

Một tiếng hừ lạnh ngắt vọng tới, một lão già người gầy nhom đáp xuống, nhìn về phía Dương Khai với vẻ mặt bất thiện.

Câu nói ban nãy Dương Khai không hề nói nhỏ, tất đã bị lão nghe thấy.

Sau lời lão, từng bóng người hạ xuống, ít thì cũng hai mươi người, trong hai mươi người này trẻ có già có, nam có nữ có, tu vi cũng đủ mọi đẳng cấp, nhưng mạnh nhất cũng chỉ là Thánh Vương tam tầng cảnh!

Bên cạnh lão già vừa lên tiếng đó là một gã trung niên hói đầu, nhìn Dương Khai đầy dè chừng, trong mắt có hơi hớm sợ hãi, mặt trắng bệch.

Dương Khai nhớ ra y, kẻ bảo vệ Từ Thiên Trạch trốn thoát khi ấy chính là gã trung niên hói đầu này, nếu không tại y chạy nhanh thì Dương Khai đã sớm đuổi cùng giết tận rồi.

Vũ Y cũng đến, sau khi đáp xuống, nàng buồn rầu nhìn Dương Khai, hình như cũng không ngờ là hắn lại không kịp chạy trốn, không kịp được trừng mắt nhìn sang Dư Phong, ý trách móc rất rõ ràng, Dư Phong lúng túng cúi đầu, không dám nhìn vào mắt nàng.

- Tốt tốt tốt, tiểu tử chưa chạy là tốt rồi!

Lão già Thánh Vương tam tầng cảnh gật đầu, mặt đầy sát khí, lạnh lùng hỏi:

- Thù Uyên, kẻ lần trước đả thương thiếu gia chính là hắn phỏng?

Nghe thấy câu hỏi của lão, gã hói đứng cạnh lão liền gật đầu:

- Vâng thưa Chí Thâm trưởng lão, chính hắn đã đả thương thiếu gia.

Dương Khai nhíu mày lại, ngạc nhiên nhìn gã trung niên tên là Thù Uyên đó.

Lần trước rõ ràng hắn không những đả thương Từ Thiên Trạch, còn giết chết ba tên Thánh Vương nhất tầng cảnh, nhưng giờ y lại không hề nhắc đến ba tên đã bỏ mạng.

Thù Uyên không nói hết chuyện xảy ra lúc đó! Dương Khai chợt hiểu ra, Thù Uyên là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, dẫn theo ba tên Thánh Vương nhất tầng cảnh nhưng vẫn không bảo vệ nổi thiếu gia mình, nói trắng ra là hộ vệ kém tài, y không dám nói ra có lẽ để tránh bị trừng phạt nặng hơn!

Việc này không được tiết lộc, vậy thì Từ Thiên Trạch một là thông đồng với y để giấu diếm, hai là đã mất ý thức rồi, lúc đó Dương Khai đã kịp thời bắn ra một đạo lực thần thức, nó có uy lực này.

Giờ xem ra khả năng thứ hai là rất lớn, vì một thiếu gia như Từ Thiên Trạch không nhất thiết phải giúp Thù Uyên giấu diếm điều gì.

- Nếu là hắn thì dễ rồi, Thù Uyên, cho ngươi một cơ hội lập công chuộc tội, đi chém tứ chi của tiểu tử đó cho ta, ta muốn bắt hắn về ngâm vào hũ thuốc, sống không bằng chết!

Từ Chí Thâm nổi giận quát lớn, nhìn Dương Viêm đầy dữ tợn.

Không ít người đều rùng mình lạnh ngắt.

Bị chặt đi tứ chi, ngâm vào hũ thuốc, như vậy thì chưa chết hẳn, mà rất có thể sẽ bị hành hạ cả nửa năm mới dần chết đi, nhưng điều đó thật sự sống không bằng chết, là khổ hình nhân gian tàn độc nhất.

Dương Khai ung dung nhìn Thù Uyên, không hề cuồng sư chút hoảng sợ.

Vượt ngoài dự liệu của mọi người, Thù Uyên không lập tức xông ra mà mặt khúm núm, tuy miệng thì đã đáp lời, nhưng hai chân lại như đeo chì, mãi không chịu nhúc nhích, vẻ mặt cũng đầy hoảng sợ, mồ hôi to bằng hạt đậu lăn xuống từ trên trán y, rơi xuống đất.

Tất cả mọi người đều nhìn ra điều bất thường, tên Thù Uyên này hình như đang run rẩy, không ai biết là vì lý do gì.

Trong lòng Thù Uyên đắng ngắt như hoàng liên, y biết rõ hơn bất cứ ai sức mạnh khủng khiếp của tên thanh niên này, nếu trước đây mà có ai nói với y, một võ giả Nhập Thánh Cảnh cũng có thể dễ dàng giết chết ba Thánh Vương Cảnh, thì y chắc chắn không dám khinh suất, khoảng cách về cảnh giới tu vi là ranh giới tuyệt đối, cho dù có người có thể chiến đấu vượt cấp cũng không thể nào làm được đến mức đó.

Nhưng Thù Uyên đã tận mắt chứng kiến tên thanh niên đó giết chết Thánh Vương Cảnh, dễ như giết một con kiến, lúc đó nếu không nhờ y nhanh chân, và tên thanh niên đó lại bị một nữ tử nắm chặt, thì e là y cũng không sống được.

Cuối cùng một đạo lực thần thức khiến Dương Khai nhận thức được rõ hơn sự quái quỷ của Dương Khai. Đó là một loại sức mạnh bao trùm cả thân tâm, khiến tất cả trước mắt tối đen, thiếu gia của y tuy sống sót, nhưng cũng hóa thành một tên vô tri, cả ngày nước miếng chảy ròng ròng, hai mắt vô thần, trông đến tởm lợm. Cả y cũng bị trọng thương, đến giờ thần hồn cũng chưa khôi phục, thậm chí cảnh giới Thánh Vương lưỡng tầng cảnh cũng hơi tụt dốc.

Chương 1121: Cút xuống

Thù Uyên vốn tưởng Từ Chí Thâm đích thân đến đây, nhất định sẽ lập tức ra tay giết Dương Khai để báo thù cho thiếu gia, nào ngờ Từ Chí Thâm lại bắt y nghênh chiến?

Nhìn tên thanh niên đang cười nhạt với mình đầy hàm ý, Thù Uyên hoảng sợ hét lớn một tiếng, giữa ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, y quay người bỏ chạy.

Y căn bản không dám đấu với Dương Khai, vì lại vậy là chết chắc, cho nên y đã không do dự mà bỏ chạy.

Tất cả mọi người trợn tròn mắt, trong hơn hai mươi người mới đến không chỉ có võ giả của Từ gia, mà còn có một số là của Hải Khắc gia tộc, ngoài Vũ Y lo lắng nhìn Dương Khai, ráo riết nghĩ cách hóa giải nguy hiểm, thì những kẻ khác đều đến để xem kịch mà thôi.

Nhưng giờ đúng là đã có kịch hay rồi, nhưng không phải như họ tưởng, điều này khiến họ không thể chấp nhận được.

Ngay cả Từ Chí Thâm cũng ngạc nhiên trong một chốc, song rất nhanh, sắc mặt y chuyển qua u ám, lão vung tay hất ra một đạo thánh nguyên ngưng kết thành hình sợ dây thừng, chớp mắt đã trói được gã Thù Uyên đang bỏ chạy.

Từ Chí Thâm hừ lạnh một tiếng, sợi dây thừng tỏa ra hào quang sáng ngời, sóng năng lượng khủng khiếp truyền ra từ đó, giữa tiếng thét kinh hoàng của Thù Uyên, sợi dây thừng ghì vào tận cơ thể y.

Một hồi âm thanh răng rắc của tiếng xương vỡ vụn truyền ra, mùi máu tanh lan tràn, Thù Uyên với vẻ mặt hoảng sợ như được giải thích, sự sợ hãi trong mắt dần tan biến, biến mất theo cùng còn có sinh khí, sau đó y vỡ ra thành một đống thịt nhão.

Y không có đấu chí, chỉ muốn chạy trốn, cộng thêm việc cảnh giới bị tụt lùi, càng không ngờ trưởng lão lại hạ sát mình, nên căn bản không kịp phản kháng.

- Nhát như cáy!

Từ Chí Thâm thét gầm lên, lão không hiểu tại sao Thù Uyên lại như vậy, nhưng đối diện với một tên thanh niên chỉ có Nhập Thánh tam tầng cảnh mà lại không chiến mà chạy, đúng là quá mất thể diện Từ gia, khiến người của Hải Khắc gia tộc cười vào mặt.

Lão tất không thể nương tay.

- Thôi, lão phu đích thân ra tay là được!

Từ Chí Thâm bước tới phía trước, lạnh lùng nhìn Dương Khai:

- Lão phu muốn xem xem, là kẻ nào cho ngươi cái lá gan dám đối đầu với Từ gia ta!

Câu này của lão còn có hàm ý, mấy vị trưởng lão Hải Khắc gia tộc đi cùng đều nhíu mày, tuy trong lòng không vui nhưng cũng không biểu lộ ra ngoài.

Nếu họ tỏ thái độ thì tức là Hải Khắc gia tộc muốn chống lưng cho Dương Khai, không khéo sẽ dẫn đến việc hai gia tộc thù hằn nhau vì một tên tiểu tử không rõ lai lịch, Hải Khắc gia tộc không muốn làm vậy.

- Từ tiền bối khoan đã!

Các trưởng lão thờ ơ, nhưng Vũ Y lại vội vã hét lên.

Đám người Hải Khắc gia tộc đều nhìn nàng bất mãn, Từ Chí Thâm cười khẩy nhìn nàng:

- Nha đầu có gì muốn nói?

- Vũ Y, ở đây không có việc của ngươi.

Không đợi Vũ Y lên tiếng, một lão già áo vàng liền nháy mắt ra hiệu.

Vũ Y coi như không thấy, lo lắng nhìn Dương Khai một cái, rồi mới dõng dạc nói:

- Từ tiền bối, Dương Khai là bằng hữu của ta, hơn nữa ta biết hắn không phải người thích gây chuyện thị phi, liệu trong chuyện này có hiểu nhầm gì hay không?

- Hắn không thích gây chuyện thị phi, không lẽ người của Từ gia ta gây chuyện?

Từ Chí Thâm đổi sắc mặt hung tợn.

- Hiểu nhầm? Đánh cho Thiên Trạch trọng thương, thành ra ngớ ngẩn cũng là hiểu nhầm? Nha đầu, ngươi nói lão phu nghe xem, chuyện này hiểu nhầm chỗ nào, nếu không nói được, thì dù có là người của Hải Khắc gia tộc, lão phu cũng sẽ không tha đâu!

- Từ lão huynh, đừng kéo Hải Khắc gia tộc ta vào, chuyện này không có liên quan tới bọn ta!

Lão già áo vàng nọ hục hặc, trong bụng càng thêm bất mãn về Vũ Y và Dương Khai.

Vũ Y nghiến răng, nói:

- Tiền bối, theo ta được biết, lần trước Từ Thiên Trạch dẫn người đến đây, muốn làm hại Dương Viêm cô nương, Dương Khai mới ra tay phản kích đúng không?

Đại khái sự việc nàng đã nghe người của Từ gia nói qua lúc ở gia tộc, nhưng trong đó có nhiều điểm nghi vấn, tạm không nói việc một Nhập Thánh tam tầng cảnh như Dương Khai đả thương được Từ Thiên Trạch trước vòng bảo vệ của Thù Uyên như thế nào, không lẽ Thù Uyên lúc đó không báo thù rửa hận cho thiếu gia mà lại về Từ gia kéo đến nhiều cao thủ thế này?

Vũ Y cho rằng đây là một màn kịch tự biên tự diễn của Từ gia, về mục đích thì nàng chưa nghĩ ra.
Mà việc Từ Chí Thâm ra tay giết chết Thù Uyên cũng khiến nàng ngỡ ngàng.

Nhưng bất luận thế nào, nàng cũng không thể đứng yên nhìn Dương Khai bị ức hiếp.

- Phải thì sao?

Từ Chí Thâm hừ lạnh.

- Thiên Trạch là thiếu gia của Từ gia, nó thích một tiểu cô nương như nó là phúc của nó, không biết trân trọng thì thôi, lại còn dám phản kháng, đúng là không xem Từ gia ta ra gì.

- Đấy là đạo lý gì chứ? Từ gia ông thích ai thì họ phải thuận theo hay sao?

Vũ Y tức tối, không vì cái khác, chỉ vì Dương Viêm là nữ tử, nàng cũng là nữ tử! Nàng ghét nhất lũ chó quen cậy gần nhà, ức hiếp người khác, trên đời này có rất nhiều cô nương trong sạch đã bị hạng người như Từ Thiên Trạch chà đạp rồi.

Không nói việc Từ Thiên Trạch có phải do Dương Khai đánh thành phế vật hay không, kể cả là vậy, Vũ Y cũng chỉ vui vì hắn thay trời hành đạo.

Từ Thiên Trạch nhíu mày, nhìn lão già áo vàng:

- Ba huynh, Hải Khắc gia tộc cố ý nhúng tay vào việc này?

Ba Thanh Nham vẻ mặt căm tức, nghe vậy liền trừng Vũ Y:

- Cút xuống, ở đây không có chỗ cho ngươi nói chuyện!

Vũ Y nghiến chặt răng, không nói lời nào.

Lúc này Ba Thanh Nham mới nhìn sang Từ Chí Thâm, điềm đạm nói:

- Từ huynh cứ việc động thủ, lão phu vẫn giữ câu nói đó, việc này không liên quan đến Hải Khắc gia tộc, tên này nghe nói chỉ là một tên vô danh tiểu tốt mà Vũ Y quen biết bên ngoài, không phải là người của Hải Khắc gia tộc ta.

- Vậy thì tốt, ta cũng không muốn Từ gia và Hải Khắc gia tộc có mâu thuẫn, Ba huynh đã nói vậy rồi thì lão phu không khách khí nữa.

Từ Chí Thâm hài lòng gật đầu, thế lực hai bên ngang nhau, nhưng nếu Hải Khắc gia tộc mà bao che cho tên thanh niên này, thì Từ Chí Thâm sẽ rất khó giải quyết, cùng lắm cũng chỉ tuyên chiến Hải Khắc gia tộc, đến lúc đó sẽ dẫn đến kết cục hai bên không chột cũng què, giờ Ba Thanh Nham nói rõ không nhúng tay, vậy thì lão chẳng còn gì để suy nghĩ nữa.

- Không được động thủ!

Vũ Y chạy ngay đến trước mặt Dương Khai.

- Hắn là bằng hữu của ta! Là ta cho hắn sống ở đây, giờ xảy ra chuyện này, bất kể ai đúng ai sai, đều là trách nhiệm của Hải Khắc gia tộc. Ba trưởng lão, nếu trưởng lão thật sự ngồi yên mặc kệ, chuyện này truyền ra ngoài thì sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Hải Khắc gia tộc, đến lúc đó... - Hỗn xược!

Ba Thanh Nham giận tới run người, lão đã nói chuyện này không liên quan tới Hải Khắc gia tộc rồi, ai ngờ Vũ Y thân là con cháu gia tộc lại đứng ra ngay thời khắc nhạy cảm này, nói ra những lời nhạy cảm như vậy. Nếu làm không khéo, sẽ dẫn đến hai gia tộc nảy sinh rạn nứt, chẳng ai mong muốn điều này cả.

- Chỉ một con nhãi cho rằng mình có chút tư chất là có thể coi trời bằng vung ư? Ngươi có phải đã quên gia pháp gia tộc làm nên là vì ai rồi không? Niệm tình ngươi tuổi nhỏ, giờ hãy cút về ngay cho lão phu, lão phu có thể không truy cứu lời nói thiếu suy nghĩ của ngươi, bằng không thì chờ gia pháp xử lý!

Ba Thanh Nham quát lớn.

Nghe thấy hai chữ gia pháp, Vũ Y như khẽ rùng mình, gương mặt thoáng qua một tia sợ hãi.

Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, mỗi gia tộc, mỗi thế lực đều có những quy tắc của riêng mình, một khi vi phạm, thì những hình phạt đó chắc chắn có thể khiến người ta sống không bằng chế, thậm chí còn tàn nhẫn hơn so với đối với kẻ địch.

Gia pháp của Hải Khắc gia tộc chính là như vậy.

Một khi bị xử phạt, thì nửa đời sau coi như xong.

Hoảng sợ chỉ trong một cái chớp mắt, Vũ Y lập tức kiên định lại, nàng lắc đầu nói với giọng thê lương:

- Dương Khai là bằng hữu của ta, các người không thể làm vậy với hắn, cùng lắm thì... cùng lắm thì ta đền bù tổn thất cho các người là được!

Câu sau cùng là nói với Từ Chí Thâm.

- Tổn thất?

Từ Chí Thâm cười nhạt.

- Một thiếu gia của Từ gia ta bị đánh đến phế, ngươi lấy cái gì ra đền bù, ngươi đền nổi không? Ba huynh, Hải Khắc gia tộc các người dạy giỗ đệ tử vậy đấy à? Một tiểu nha đầu cũng có thể nhúng tay vào quyết định của trưởng lão, đúng là không có giáo dục, thật chẳng ra gì!

Ba Thanh Nham hít sâu một hơi, giận tím mặt:

- Chuyện của nhà ta chưa tới lượt ngươi khoa tay múa chân! Ngươi đợi đấy, ta xử lý con nha đầu này rồi nói tiếp.

Nói rồi, lão u ám nhìn Vũ Y:

- Cho ngươi hai lựa chọn, một là giờ câm miệng lại, cút về gia tộc lãnh sự trừng trị của gia pháp, hai là để lão phu ra tay, đích thân đưa ngươi về, ngươi chọn đi.

Vũ Y mặt tái nhợt, hoàn toàn không ngờ sự việc sẽ ra nông nỗi này.

Nàng là nữ tử, không sai, nhưng tư chất của nàng cũng thuộc hàng đệ nhất đệ nhị trong số các hậu bối ở Hải Khắc gia tộc, cho nên Dương Khai cũng bỏ kha khá công sức bồi dưỡng nàng. Ghi nhớ ân nghĩa của gia tộc, những năm qua nàng không ngừng cống hiến, không hề tự cho rằng mình là một nữ nhân, sớm muộn gì cũng phải xuất giá.

Ví như lần trước rời U Ám Tinh đi khai quặng giữa Tinh Không, mấy tên nam tử trong gia tộc không ai dám đi, cuối cùng lại để nàng chủ động đứng ra gánh vác, lãnh đạo đám người Dư Phong tiến vào Tinh Không.

Những một hai năm sau mới thắng lợi trở về.

Trong thời gian đó, đã phải trải qua mấy lần sinh tử, gần nửa số người thiệt miệng, bản thần nàng cũng nhiều lần suýt chết! Nhưng khoáng thạch tìm được lại bị cướp mất ngay khi về đến U Ám Tinh.

Mà gia tộc lại không dám hó hé gì về chuyện này, những người đi chuyến đó trở về cũng chẳng được thưởng bao nhiều, cuối cùng chính Vũ Y tự móc hầu bao bổ sung cho đám người Dư Phong.

Nhớ lại bao nhiêu cống hiến góp cho gia tộc, lại nhìn lại thái độ của trưởng lão với mình, rồi nhìn ánh mắt hả hê của mấy tên đường huynh cùng lứa, Dương Viêm chợt cảm thấy lòng đầy nguội lạnh.

Nàng biết chuyện lần này mình quả thật không nên nhúng tay vào, nhưng nàng không thể bỏ mặc Dương Khai.

Dương Khai là do nàng đưa về, là do nàng sắp xếp cho hắn ở lại Long Huyệt sơn, giữa hai người vẫn còn giao ước...

Nàng bỗng hiểu ra rằng, địa vị của mình trong gia tộc không quan trọng và vững chắc như mình tưởng. Nếu chuyện này mà do mấy tên nam tử kia làm ra, thì ít nhiều trưởng lão của gia tộc cũng sẽ cố gắng sắp xếp, vì họ mới là người thừa kế tương lai của Hải Khắc gia tộc, họ mới là hy vọng của gia tộc, còn nàng chỉ là nữ tử, sớm muộn gì cũng sẽ đi khỏi cái gia tộc này.

Lời của trưởng lão đã nói xong, bất kể đưa ra chọn lựa nào, cũng đều phải đối mặt với hình phạt của gia pháp.

Tương lai của Vũ Y là một màu đen tối!

Nàng không kìm được rơi lệ, không phải vì tương lai của mình, mà vì cảm thấy công sức mình bỏ ra bao năm qua chỉ là ý muốn đơn phương, nàng cảm thấy không đáng vì những nỗ lực và kiên trì của mình.

Chương 1122: Lão thật kiêu ngạo

Nhìn thấy Vũ Y khóc không thành tiếng, Dư Phong cực kỳ tức giận, không nghĩ ngợi gì đứng ngay cạnh Vũ Y nắm chặt hai tay trợn mắt nhìn trưởng lão Ba Thanh Nham.

- Khốn kiếp!

Ba Thanh Nham càng thêm tức giạn, Vũ Y chất vấn quyết định của lão, ngang nhiên đối địch với lão thì thôi không nói, có điều là một nữ tử sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi Hải Khắc gia tộc, không ngờ thuộc hạ nàng lại có một võ giả dám trừng mắt nhìn lão, còn ra thể thống gì nữa?

- Tiểu Y, xem ra mấy năm qua đúng là ngươi thiếu được quản giáo rồi, ai cũng dám chống lại trưởng lão trong tộc được hay sao?

Một gã đứng bên cạnh, nãy giờ không nói gì chợt lên tiếng, y tầm hơn ba mươi tuổi, tu vi cũng chỉ có Thánh Vương nhất tầng cảnh, xem ra địa vị ở Hải Khắc gia tộc khá thấp.

- Còn không mau tạ lỗi với Ba trưởng lão, ngươi cũng biết, các trưởng lão xưa nay nói một chứ không nói hai, ngươi đừng có chấp mê bất ngộ, phí hoài tương lai của mình.

Trông y tỏ ra chính nghĩ, nhìn tưởng như đang nói đỡ cho Vũ Y, nhưng tên đường huynh này vừa lên tiếng, Vũ Y đã biết mình không còn đường lui nữa rồi.

Các trưởng lão quả thật chỉ nói một không nói hai, xưa nay chưa bao giờ thay đổi, đường huynh nói vậy rõ ràng là thêm dầu vào lửa.

Quả nhiên, y vừa dứt lời, Ba Thanh Nham liền hừ lạnh:

- Tạ lỗi? Lão phu nghĩ cho gia tộc, không cần nó phải tạ lỗi, tự về nhà mà lãnh gia pháp đi!

Nói xong, lão nhìn sang Dư Phong:

- Ngươi cũng chạy không thoát được đâu!

Dư Phong mặt trắng bệch, sững sờ nhìn Vũ Y, tai họa bất thình lình khiến y bối rối.

Trong mắt gã nam tử hơn ba mươi tuổi thoáng qua một tia vui sướng kín kẽ, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ như lo lắng, cứ luôn miệng cầu xin cho Vũ Y trước mặt Ba Thanh Nham, kể ra từng công trạng mà Vũ Y đóng góp cho gia tộc những năm qua.

Lời của y không được chút tác dụng nào, ngược lại còn thêm dầu vào lửa, khiến người ta nghe xong rất dễ có ảo giác rằng Vũ Y vì được ưu ái mà sinh kiêu ngạo.

- Ta đã làm gì sai?

Vũ Y chợt quệt khóe mắt, quật cường nhìn vào tên đường huynh và lão Ba Thanh Nham đó, nàng cắn môi đến rỉ máu.

- Ta không làm gì sai cả, là các người cậy đông hiếp yếu!

- Được!

Ba Thanh Nham nổi giận nhưng lại cười.

- Ngươi dám nói vậy với lão phu, ngươi chán sống rồi!

Vũ Y cười thê lương:

- Gia tộc như vậy không ở lại nữa là được, từ nay về sau, ta thoát li Hải Khắc gia tộc, sau này không còn quan hệ gì với Hải Khắc gia tộc. Về phần gia pháp, ta cũng không đi chịu phạt!

- Ngươi...

Ba Thanh Nham không ngờ một tiểu nha đầu lại dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy, khiến lão sững sờ.

Tất cả võ giả Hải Khắc gia tộc đều kinh ngạc nhìn Vũ Y, không ngờ nàng lại vì một tên không rõ lai lịch mà đoạn tuyệt quanh hệ với gia tộc, đây là chuyện chưa từng xảy ra trước đây.

Từ trước đến nay chỉ có gia tộc ruồng bỏ đệ tử trong tộc, chứ chưa có đệ tử nào có thể dễ dàng thoát li gia tộc, đây là một hành động coi khinh gia tộc, là làm nhục!

Gã đường huynh tên là Ô Khắc đó của Vũ Y thì lại như mở cờ trong bụng. Tuy Vũ Y là nữ nhân, nhưng luận về tư chất hay bản lĩnh thì đều lợi hại hơn y. Nhiều năm qua, y chẳng bao giờ coi khinh Vũ Y, thậm chí còn điều tra về nàng, y biết Vũ Y có dã tâm chấp chưởng gia tộc, còn biết nếu như nàng được lọt vào mắt xanh của các trưởng lão và được họ khẳng định, thì không khéo có thể khống chế được Hải Khắc gia tộc.

Tuy các trưởng bối trong tộc luôn vì lý do Vũ Y là nữ tử nên không ôm kỳ vọng quá lớn về nàng, nhưng chuyện gì cũng đều có vạn nhất, vạn nhất mấy lão già đó nhất thời hồ đồ, chỉ định Vũ Y làm người thừa kế gia tộc thì sao?

Nay Vũ Y lại trở mặt với Ba trưởng lão, còn nói sẽ thoát li gia tộc, đây đúng là chuyện đại hỉ.

Tốt tốt tốt!
Ô Khắc gào lên sung sướng trong bụng, ngoài mặt lại không biểu hiện, y lẳng lặng liếc nhìn Dương Khai, nghĩ thầm có phải Vũ Y có ý gì với tên này không mà lại bất chấp tất cả để bảo vệ hắn. Bất kể lý do là gì, y cũng rất cảm tạ Dương Khai, nếu không phải vì tên nam nhân lai lịch bất minh này, thì nói không chừng đường muội của y sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh mạnh nhất của y rồi.

- Tiểu thư...

Dư Phong cái miệng tái nhợt, gọi Vũ Y một tiếng, vẻ mặt mờ mịt, y cũng bị lời nói của Vũ Y làm cho kinh ngạc, có điều rất nhanh, y đã kiên định lại như Vũ Y, trầm giọng nói:

- Tiểu thư đi đến đâu, Dư Phong sẽ theo đến đó!

- Cảm ơn ngươi, Dư Phong!

Vũ Y áy náy nhìn y, rồi lại buồn rầu nói:

- Xin lỗi.

Nàng biết mình đã làm liên lụy Dư Phong, giờ dù nàng có nói gì, cũng không thể xóa được sự trừng phạt của gia tộc dành cho Dư Phong, để hắn cùng nàng đi khỏi gia tộc nói không chừng lại là lựa chọn tốt nhất.

- Tiểu thư nói gì vậy.

Dư Phong nhếch miệng cười.

- Năm năm trước, nếu không nhờ tiểu thư cứu mạng, Dư Phong đã sớm bị con Cang Giáp thú đó cắn chết rồi, làm gì còn ngày hôm nay. Năm năm trước, thuộc hạ đã quyết tâm, từ nay về sau phải đi theo tiểu thư rồi.

- Được, hay cho cảnh chủ tớ tình thâm!

Từ Chí Thâm đột nhiên vỗ tay cười, quay sang nhìn Ba Thanh Nham đầy nhạo báng:

- Ba huynh, không ngờ nhỉ, hôm nay đến gia tộc các người lại còn có thể xem được một màn kịch hay đến vậy, ác khí trong lòng lão phu lại giảm đi không ít đấy.

Kể từ lúc phía Hải Khắc gia tộc nổ ra tranh cãi, lão không hề có một động thái nào, ngược lại còn đứng nhìn đấy khoái chí.

Hải Khắc gia tộc và Từ gia của lão sức mạnh tương đương, thế lực giáp giới, có qua lại mua bán, cũng có chút va chạm nhỏ, Hải Khắc gia tộc xảy ra chuyện như vậy tất nhiên là lão phải vui mừng, khi nào về kể lại với mấy lão già trong tộc, cũng là một thú vui.

Lời châm chọc của Từ Chí Thâm khiến sắc mặt Ba Thanh Nham khó coi tột cùng, ánh mắt nhìn Vũ Y đã nổi sát khí.

Người trong gia tộc làm ầm ĩ thế nào cũng chẳng hề gì, đó là mâu thuẫn nội bộ, nay lại để người ngoài nhìn thấy, điều này khiến Ba Thanh Nham rất phẫn nộ, hận không thể phế Vũ Y ngay lập tức, bắt nàng về nhà chấp hành gia pháp.

- Ba huynh, chuyện nhà các người đóng cửa lại mà bảo nhau, lão phu không muốn hỏi tới, lần này tới đây, lão phu chỉ vì mục đích giết chết tên súc sinh đã đả thương Thiên Trạch này! Xem xong kịch hay, lão cũng mất kiên nhẫn, giơ tay chỉ Dương Khai, cười khẩy:

- Súc sinh, ngươi chỉ biết trốn sau lưng đàn bà, xem ra chỉ là đồ rác rửa ăn cơm chùa thôi, mau cút ra đây chịu chết đi!

Dương Khai nãy giờ luôn thờ ơ đứng nhìn, cho dù Vũ Y bị trưởng lão nhà mình trách mắng, tuyên bố đi khỏi Hải Khắc gia tộc, hắn cũng không lên tiếng.

Vì đó là chuyện nhà người khác, tuy nguyên do lại tại hắn, nếu lúc đó hắn chen lời vào, chỉ tổ khiến tình hình thêm gay go.

Nay Vũ Y đã tuyên bố rời khỏi Hải Khắc gia tộc, Dương Khai biết rõ, một phần nguyên nhân là do hắn, còn một phần khác là do Vũ Y lòng đã nguội lạnh, chán nản vì những người trong gia tộc.

Bất kể thế nào, hắn cũng rất cảm kích Vũ Y, một nữ tử mà có thể làm đến mức này, thật sự là đã làm khó nàng rồi.

Hắn thầm quyết định phải bồi thường Vũ Y, dùng hết khả năng của mình để giúp nàng thực hiện nguyện vọng, đưa nàng đi ngắm nhìn thế giới bên ngoài U Ám Tinh.

Nữ nhân như nàng không nên bị ràng buộc trong một gia tộc nhỏ!

Nghĩ đến đây, Dương Khai bước ra trước, khẽ vỗ bai Vũ Y, kéo nàng lùi về sau lưng mình, nhìn Từ Chí Thâm cười nhạt:

- Lão cẩu, lão kiêu ngạo quá đấy.

Từ Chí Thâm trừng mắt, gật đầu:

- Tốt tốt, tiểu tử thật ngang ngược, mong là ngươi không chỉ có miệng lưỡi là bén nhọn!

Nói rồi, một luồng sóng thần hồn âm hàn vụt lan ra từ mắt lão, nó xộc thẳng về phía đầu Dương Khai như lưỡi kiếm sắc nhọn.

Dương Khai đánh Từ Thiên Trạch thành phế vật bằng sức mạnh thần hồn, điều này Từ Chí Thâm biết rõ hơn bất cứ ai, giờ lão muốn dùng gậy ông đập lưng ông. Thấy Dương Khai chỉ có tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh, thua lão cả một cảnh giới lớn, Từ Chí Thâm cũng không dùng toàn lực, lão muốn dày vò Dương Khai một chốc, để hắn biết cái giá của việc xuất khẩu cuồng ngôn.

Sức mạnh thần hồn âm hàn xộc vào thức hải của Dương Khai, căn bản chẳng tạo nên được một gợn sóng đã bị lửa thần thức nóng bức diệt tận, không để lại chút cặn bã, dẫn đến Từ Chí Thâm cũng bị thương trong thần hồn, sắc mặt chợt tái xanh đi.

- Ngươi...

Từ Chí Thâm kinh ngạc nhìn Dương Khai, vừa rồi lão cảm nhận được rõ ràng một nguồn sức mạnh thần thức mạnh hơn cả mình, trực tiếp thiêu đốt thần hồn của mình. Nếu không phải vì lão chưa dùng toàn lực, thì chỉ cần một đòn đánh trả đó thôi, lão không chết cũng bị trọng thương.

Sắc mặt Từ Chí Thâm bắt đầu biến ảo, mắt không ngừng quét qua quét lại trên người Dương Khai, hòng tìm kiếm thứ gì đó.

Lão không tin Dương Khai có tu vi thần thức bậc này, lão tưởng là Dương Khai có đeo bí bảo thần hồn lợi hại nào đấy.

Nhưng tìm một lúc lâu cũng chẳng phát hiện được chút manh mối, lão chợt hoảng hốt.

Tất cả mọi người đang có mặt tại đây, trừ lão Ba Thanh Nham sức tương đương với Từ Chí Thâm ra, những người khác tu vi đều không cao, đa số là Nhập Thánh Cảnh, gần phân nửa là Thánh Vương nhất, lưỡng tầng cảnh, căn bản không biết vừa rồi xảy ra chuyện gì, họ thấy Từ Chí Thâm đã hạ thủ, đều ồ ạt chống mắt lên xem, đợi để nhìn thấy vận mệnh thê thảm của Dương Khai.

Nào nhờ Dương Khai vẫn dửng dưng, ngược lại, Từ Chí Thâm thì mặt tái nhợt như bị trọng thương, khiến họ chẳng hiểu gì cả.

Chỉ có Ba Thanh Nham, mắt lóe sáng lên một cái, nhìn chằm chằm Dương Khai như phát hiện ra điều gì, có điều rất nhanh, lão lại chậm rãi lắc đầu, phủ nhận suy đoán của mình, lão cũng không nghĩ với sức của Dương Khai mà có thể đả thương được Từ Chí Thâm.

Nhưng khí tức thần hồn của Từ Chí Thâm rõ ràng đã yếu đi hẳng, không giống giả vờ, lão không hiểu được là vì sao.

- Lão cẩu, lão có lên hay không? Lão không lên thì ta động thủ đấy!

Dương Khai nhếch mép cười với Từ Chí Thâm. Trước khi đột phá lên Nhập Thánh tam tầng cảnh từ rất lâu, hắn đã có thể giết chết Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, nay nội thể tràn đầy Kim huyết, sức sống và lực sinh mệnh vượt xa lúc trước, hiếm khi lại có một Thánh Vương tam tầng cảnh để hắn luyện tay, hắn cũng muốn biết giới hạn của mình là tới đâu.

Nói rồi, trên tay thình lình xuất hiện một thanh trường kiếm cuồn cuộn Ma diệm.

Trường kiếm vừa xuất hiện, tất cả người của Hải Khắc gia tộc và Từ gia đều lộ vẻ kinh hãi, người mạnh nhất là Ba Thanh Nham và Từ Chí Thâm thì sắc mặt ngưng trọng, dán mắt chặt vào Ma diệm đen kịt đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau