VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1111 - Chương 1115

Chương 1113: Lấy thêm vài giọt

Dương Viêm...

Dương Khai căng thẳng dìu lấy Dương Viêm, thần niệm đảo qua người nàng, chốc sau bình tĩnh lại, hắn phát hiện sự việc không như mình nghĩ, Dương Viêm không hề bị hạ độc thủ, trên người nàng không có dấu vết bị thương, nhưng hình như do sợ hãi quá mức, dẫn đến tinh thần có chút bất ổn.

Khẽ vỗ vào lưng nàng, Dương Viêm vất vả ngẩng đầu lên nhìn Dương Khai, sắc mặt càng thêm tái nhợt, hối hả chạy qua một bên, nôn khan khổ sở, như thể muốn nôn hết cả nội tạng ra đến nơi.

Dương Khai nhìn nàng với vẻ mặt quái dị.

Thật lâu sau, Dương Viêm mới khẽ nói:

- Dương Khai, ta thấy hơi chóng mặt...

Mới vừa nói xong, nàng liền ngã nhào xuống.

Không phải chứ? Dương Khai dở khóc dở cười, vội vàng đi tới đỡ nàng, phát hiện nàng đã ngất lịm đi, gương mặt vẫn trắng bệch như không có chút máu, thân thể mềm mại lạnh như băng.

Dương Khai thở dài một tiếng, vừa lắc đầu vừa bế Dương Viêm lên, đi về phía sơn động.

Sơn động cũng bị tổn hại không ít, dù sao thì trận chiến xảy ra ở đây diễn ra quá ngắn, hơn nữa Tụ Linh Thất Thái Kỳ Dương Khai bố trí cũng chưa bị lấy đi, trở về thạch thất, Dương Khai đặt Dương Viêm xuống giường, đắp chăn cho nàng, nhìn gương mặt đang hôn mê của nàng vừa thương hại lại vừa buồn cười.

Dương Khai vốn còn định đuổi tận giết cùng bọn Từ Thiên Trạch, nhưng giờ Dương Viêm đang thế này, hắn cũng không tiện đi đâu, chỉ có ở canh giữ một bên.

Tới U Ám Tinh chưa được lâu, hắn luôn giữ nguyên cuộc sống không gây hấn, nay vô duyên vô cớ chuốc lấy một chút phiền toái, hắn tất không muốn thả người sống trở về, nhưng kể cả Từ Thiên Trạch về tìm thêm trợ thủ, hắn cũng không sợ.

Nghe Vũ Y nói ở U Ám Tinh không có cao thủ Hư Vương Cảnh, người mạnh nhất Hải Khắc gia tộc của nàng cũng chỉ ở Thánh Vương tam tầng cảnh, tên Từ Thiên Trạch đó vừa nhìn là biết chẳng phải ở thế lực gì ghê gớm, chắc cũng chẳng đào ra được cao thủ đàng hoàng.

Dương Viêm ngủ liền đến mấy ngày, chẳng biết là nàng đang gặp ác mộng gì mà thi thoảng lại la lớn, có vẻ rất sợ hãi, lần nào Dương Khai cũng phải trấn an một lúc mới bình tĩnh lại.

Ba ngày sau, Dương Viêm mới yếu ớt tỉnh lại.

Dương Khai ngồi bên giường nhìn nàng, mắt đối mắt với Dương Khai, Dương Viêm xấu hổ quay đầu đi, mặt ửng hồng.

- Ăn chút gì trước đi.

Dương Khai tiện tay vứt một cái bọc qua.

Như ngửi thấy mùi quả, cũng như thực sự cần bổ sung thể lực đã tiêu hao, Dương Viêm lập tức bò dậy mở bọc ra, đến khi nhìn thấy bên trong là mấy quả màu cam, nàng hớn hở ăn lấy ăn để, sắc mặt trắng nhợt cũng dần hồng hào trở lại.

Thấy nàng khí sắc khá lên, Dương Khai mới tò mò hỏi:

- Cô chưa thấy người chết bao giờ hả?

Sở dĩ Dương Viêm hôn mê, căn bản chẳng phải do bị thương, mà là do sợ hãi! Sợ hãi bởi tình trạng thê thảm của mấy tên chết trước mặt mình. Dương Khai biết là nàng nhát gan, nhưng không ngờ lại tới mức này, chỉ mấy tên không quen không biết bỏ mạng mà đã hôn mê ba ngày, nếu nhìn thấy cảnh chiến trường đẫm máu thì nàng có sống nổi nữa không đây?

Có điều Dương Khai cũng biết, ai cũng có lần đầu tiên, bản thân hắn lần đầu tiên giết người tuy không như Dương Viêm, nhưng tâm trạng cũng rất khác lạ. Chỉ có điều khả năng chịu đựng của hắn tốt hơn Dương Viêm nhiều, tâm lý cũng vững vàng hơn nàng.

Câu hỏi này của Dương Khai quá sai lầm, Dương Viêm đang ăn ngon lành liền bỏ xuống, che kín miệng.

- Không phải chứ?

Dương Khai kinh ngạc, bụng nghĩ đã ba ngày rồi mà vẫn còn dư âm, rốt cuộc cô nương này làm sao có thể sinh tồn giữa thế giới hỗn loạn này? Với lá gan của nàng, Dương Khai thấy nàng có thể bình an trưởng thành đã là một kỳ tích rồi.

Dương Viêm nhăn nhó không nói gì, chỉ xua tay với Dương Khai, hít thở thật sâu, một hồi lâu sau mới bình tĩnh lại được.

- Trước kia ta cũng từng thấy người chết, nhưng chưa thấy kiểu chết nào kinh tởm thế này...

Dương Viêm nhìn Dương Khai, trên mặt vẫn còn sợ hãi, mấy tên đó bị thiêu chết tại trận, thứ khiến nàng không chịu nổi nhất là mùi khét lẹt xộc vào tận mũi đó.

Trước giờ nàng không biết, thịt người khi bị nướng chín sẽ có mùi này.

- Ầy, lần sau ta giết người thì cô nhắm mắt lại đi.

Dương Khai thở dài.

- Còn có lần sau nữa sao?

Dương Viêm nhăn nhó.

- Có thể!
Dương Khai gật đầu.

- Không nói chuyện này nữa, cô ăn tiếp đi.

- Ừ.

Dương Viêm gật đầu, lại cầm trái cây lên ăn, ăn một hồi lại tò mò hỏi:

- Cái này kiếm đâu ra vậy? Hình như có thể thanh tâm tịnh khí, còn có thể khôi phục sức lực.

- Người ta cho đấy.

Dương Khai cũng không nói là ai, thứ quả này tuy khá hiếm, nhưng kỳ thực giá trị không lớn, bằng không thì Tiền Thông đã chẳng rộng rãi tới vậy.

- Đúng rồi, huynh mua khoáng thạch chưa?

Dương Viêm lại hỏi.

- Mua rồi, có điều cô hãy nghỉ ngơi thêm vài ngày, đợi hồi phục rồi hẵng luyện chế.

Dương Khai thật sự không yên tâm để nàng đi luyện chế bí bảo Hư cấp cho mình trong tình trạng này, luyện khí hay luyện đan đều cần tâm cảnh cực kỳ bình ổn, một khi bị ngoại lực quấy nhiễu, có thể sẽ dẫn đến tổn thất không thể vãn hồi.

- Được.

Dương Viêm nghỉ ngơi thêm vài ngày mới lấy khoáng thạch quý từ Dương Khai để bắt đầu bế quan luyện khí, chuyện xảy ra trước đó hình như nàng đã quên bẵng đi rồi.

Nữ nhân này tâm tư khá là đơn thuần, tuy nhát như thỏ đế, nhưng người như vậy sống không biết mệt, vì nàng không lo nghĩ quá nhiều việc, cũng rất dễ thỏa mãn.

Thạch thất và Tụ Linh Thất Thái Kỳ đều bị Dương Viêm bá chiếm, Dương Khai ra khỏi sơn động, tìm một vị trí cách đó không xa và thanh tịnh ngồi xuống, nhìn bốn phía mây sương chốn rừng núi, hắn lấy làm hài lòng với sự thay đổi của nơi này.

Kể từ khi bày trận pháp trong ngọn núi này cũng đã được mấy tháng rồi, linh khí tụ tập cũng thấy rõ hiệu quả từ đầu, sương mù vần vũ trên đỉnh núi ngày một dày đặc, nói lên rằng linh khí ở nơi đây đang dần mạnh lên.

Dương Khai không ở trong sơn động, nhưng thần thức vẫn luôn bao trùm nơi đó, chính vì sợ Dương Viêm xảy ra chuyện, hoặc lo Từ Thiên Trạch tìm người đến báo thù, quấy rầy Dương Viêm luyện khí.

Dương Viêm hiện giờ đang luyện chế bí bảo phòng ngự Hư cấp mà Dương Khai yêu cầu, trong thời gian quan trọng này, Dương Khai không cho phép xảy ra bất cứ bất trắc nào.

Thời gian trôi qua từng ngày, tất cả đều bình an vô sự.

Ngày nọ, Dương Khai đang tĩnh tọa, trong đầu chợt vang lên một giọng nói:

- Ta hồi phục rồi. Nghe thấy giọng nói này, Dương Khai mừng rỡ vô cùng, lập tức ý thức được Thần Thụ đã tỉnh rồi.

Lần trước ở Vũ Bộc Tinh, vì khu trừ độc tố của Huyền Âm Quỳ Thủy trong cơ thể Tuyết Nguyệt, Dương Khai đã mượn sức mạnh của Thần Thụ, dẫn đến nó bị tiêu hao quá mức, lâm vào trạng thái say ngủ, nay nhiều năm trôi qua, Thần Thụ cuối cùng cũng tỉnh lại.

- Cảm giác thế nào?

Dương Khai lập tức hồi âm.

- Vẫn ổn, chỉ là hình như ngươi chẳng thay đổi nhiều là mấy, thời gian ta ngủ ngắn lắm sao?

Thần Thụ hồ nghi, năm đó khi Dương Khai dùng sức mạnh của nó, đang là Nhập Thánh tam tầng cảnh, nay vẫn là Nhập Thánh tam tầng cảnh, tu vi cảnh giới không hề tăng lên bao nhiêu, điều này không hợp lý với tu chất của Dương Khai.

- Cũng mấy năm rồi, cụ thể bao lâu thì ta không rõ.

- Vậy sao ngươi...

- Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.

Dương Khai cười hề hề, kể lại huyện xảy ra ở Tôi Thể Thần Trì, với cây Thần Thụ thuộc tính Dương có ý thức này, Dương Khai không hề giấu diếm, ý thức của nó là do hắn thúc phát nên, nó rất ỷ lại vào hắn, hơn nữa tuy nó là một cái cây, nhưng lại giống một người bạn luôn đồng hành với hắn hơn.

Dương Khai vẫn nhớ lời hứa với nó lúc trước, đó là tìm một nơi thích hợp để nó cắm rễ, tu dưỡng sinh sôi.

Nhưng nhiều năm qua, hắn luôn bôn ba khắp chốn, không có bao nhiêu thời gian yên ổn, tuy đi qua nhiều nơi, nhưng lại không có vị trí thích hợp, Thần Thụ cũng chưa từng thúc giục hắn, điều này khiến Dương Khai cảm thấy rất hổ thẹn.

- Hả? Ngươi nói cảnh giới tuy không thay đổi, nhưng lại có được Kim huyết thần kỳ?

Thần Thụ có vẻ rất hứng thú với Kim huyết.

- Có muốn thử không?

- Được!

Dương Khai lập tức trích ra một giọt Kim huyết, quăng vào Ma Thần Bí Điển để Thần Thụ hấp thụ.

Một lát sau, Dương Khai liền cứng mặt kinh ngạc.

Tuy hắn không biết giọt Kim huyết mà Thần Thụ hấp thụ đã có thay đổi ra sao, nhưng giữa hắn vào Thần Thụ lại nảy sinh một mối liên hệ mật thiết như có như không, bền chắc hơn cả quan hệ lúc trước, đôi bên kết nối ý nghĩ cũng thoải mái hơn nhiều.

Dương Khai đắm chìm tâm thần, thậm chí có thể cảm giác được cảm giác vui sướng và phấn chấn của Thần Thụ, cành lá to lớn không ngừng lay động, như được tưới nhuần khôn cùng, thần hồn truyền đến một tin tức vô cùng thỏa mãn.

Rất lâu sau đó, Thần Thụ mới phát ra một hồi âm thanh sảng khoái dài liên miên, hưng phấn nói:

- Sinh khí chứa trong giọt Kim huyết này của ngươi khổng lồ quá, hơn nữa hình như không còn sự hạn chế như của Dương Dịch lúc trước nữa, Kim huyết này có thể thiên địa linh vật bất cứ thuộc tính nào hấp thụ, làm tăng thêm sinh cơ của nó, giảm thiểu tối đa chu kỳ trưởng thành.

Hồi trước, Dương Dịch chỉ có thể dùng vào linh thảo linh dược thuộc tính Dương, nhưng Kim huyết thì khác, hoàn toàn không bị hạn chế về thuộc tính, vì trong Kim huyết có ẩn chứa lực khí huyết và sinh cơ, bất cứ linh thảo linh dược nào cũng đều có thể hấp thụ.

Lần trước Thần Thụ đã kết được mấy mươi quả nhỏ, những quả này cách đây rất lâu Dương Khai cũng từng được ăn, bên trong ẩn chứa năng lượng thuộc tính Dương cực lớn.

Những quả này sau này mới lớn dần, tốc độ cực chậm, đã nhiều năm vậy mà chỉ nhỏ như quả nho, nhưng sau khi một giọt Kim huyết được Thần Thụ hấp thụ, những quả này đang to dần với tốc độ thấy rõ bằng mắt thường, đến khi lớn bằng hạch đào mới dừng lại.

- Thú vị đấy.

Dương Khai cười.

- Xem ra sau này ta đi trồng linh thảo linh dược cũng là một lựa chọn tốt.

Hắn luôn tìm tòi diệu dụng của Kim huyết, trước đó một giọt Kim huyết bay vào Tinh Không, đến giờ vẫn đang bay giữa Tinh Vực, Dương Khai có thể thông qua việc chuyển hoán tâm thần để thám thính tình hình quanh Kim huyết, nay lại phát hiện Kim huyết cực có ích cho linh thảo linh dược sinh trưởng, đây là một niềm vui bất ngờ.

- Nếu đã giúp được cho ngươi, vậy thì lại lấy thêm vài giọt nữa!

Dương Khai nói rồi không chút hà tiện, trích ra thêm mấy giọt Kim huyết đưa vào trong Ma Thần Bí Điển.

Thần Thụ cũng chẳng kịp ngăn cản, nó tuy là thiên địa linh vật, nhưng đã có thần trí của riêng mình, nó biết có một giọt Kim huyết như vậy không dễ, nhưng Dương Khai đã trích ra cả rồi, tất không thể lãng phí, bèn hấp thụ hết sạch.

Chương 1114: Phá vỏ ra

Bốn giọt Kim huyết, nếu Dương Khai dựa vào tĩnh tọa tu luyện thì phải mất mười hai tháng, cũng tức là một năm tròn, mới có thể dùng thánh nguyên tích lũy chuyển hóa ra bốn giọt Kim huyết.

Thần Thụ chỉ cần một thời gian ngắn đã hấp thụ sạch sẽ.

Dương Khai đang định hỏi han tình hình thì Thần Thụ truyền tin tới:

- Ừm... Hình như ta sắp sửa phải ngủ tiếp rồi.

- Nghĩa là sao?

Dương Khai ngạc nhiên, thầm nghĩ không lẽ sinh cơ trong Kim huyết quá nhiều, đến mức Thần Thụ chịu không nổi?

- Đây là chuyện tốt, ta nghĩ đến khi tỉnh lại, ta sẽ thăng cấp, ngươi không cần phải lo, nếu ngươi có thời gian thì hãy trông chừng thử hai hòn đá đen đó, hình như chúng có chút vấn đề.

Thần Thụ nói rồi quả nhiên chìm vào giấc ngủ, bất kể Dương Khai có gọi thế nào cũng không thấy hồi âm.

Thần Thụ cũng có thể thăng cấp? Vẻ mặt Dương Khai đầy cổ quái, có điều nếu nó đã nói vậy thì chắc là không sai, Dương Khai không khỏi lấy làm mong đợi, cũng không biết đến khi Thần Thụ tỉnh lại thì sẽ có thay đổi như thế nào.

Hiện giờ điều khiến hắn chú ý là câu nói cuối cùng của Thần Thụ trước khi ngủ, nó bảo hắn đi xem thử hai hòn đá đen nọ.

Lúc này Dương Khai mới nhớ ra, đã lâu lắm rồi hắn không đi quan sát hai hòn đá kỳ quái đó rồi, kể từ sau khi bỏ ra lượng lớn thánh tinh để mua vô số khoáng thạch quý hiếm ở Thủy Nguyệt Tinh làm thức ăn cho chúng, hắn hoàn toàn quên mất hai hòn đá đen kịt này.

Hắn vội vàng đắm chìm tâm thần, kiểm tra bên trong Ma Thần Bí Điển.

Vừa nhìn, Dương Khai liền trợn trừng mắt.

Đống khoáng thạch như núi đã biến mất hoàn toàn, tinh hoa trong đó đã bị hai hòn đá hấp thụ hoàn toàn, chỉ còn lại một ít tạp chất, và trong tạp chất đó, có một luồng sinh cơ khá rõ ràng truyền ra, thậm chí Dương Khai còn nghe thấy tiếng tim đập mạnh có quy luật rõ rệt.

Chuyện gì thế này?

Dương Khai vạch đống tạp chất ra, lập tức nhìn thấy hai hòn đá đen, hai hòn đá này hiện giờ có chút gì đó đổi khác, từ đó tản mác ra sức sống bừng bừng, nhưng chỉ có một trong hai là truyền ra tiếng tim đập.

Thứ này là vật sống? Dương Khai có chút không dám tin, liền lấy hai hòn đá ra, đặt trước mặt.

Cẩn thận quan sát, hắn nhanh chóng lộ vẻ chấn động.

Lúc này, từ trong hòn đá có tiếng tim đập đang truyền ra từng hồi nhu động chậm rãi, dường như có vật sống nào đó đang ở bên trong, trên bề mặt hòn đá là từng đường hoa văn rõ ràng nhìn phức tạp như kinh mạch trong cơ thể con người.

Nhìn qua, nó như cái bụng to của một thai phụ, và trong bụng đang ấp ủ một sinh mạng mới!

Hòn đá còn lại thì không như vậy, nó không có tiếng tim đập, nhưng sức sống nó tỏa ra lại rõ rệt không kém.

Dương Khai nhìn ngẩn ngơ, nhất thời không biết nên làm sao cho phải.

Tuy hắn đã có hai hòn đá này nhiều năm rồi, nhưng vẫn hoàn toàn không biết gì về bí mật của chúng.

Hắn lập tức nhớ lại ời mà Quỷ Tổ nói với mình lúc ở đại lục lơ lửng.

- Hãy nuôi dưỡng chúng cho tốt vào, rồi sẽ có một ngày ngươi được bất ngờ.

Quỷ Tổ là cường nhân Hư Vương Cảnh, đã sống được hai nghìn năm, kiến thức rộng rãi, lão biết hai hòn đá này là thứ gì, nhưng khi đó quan hệ giữa hắn và lão không hòa thuận cho lắm, nên hắn cũng không hỏi, Quỷ Tổ cũng chẳng chủ động cho hắn biết, nên cho tới bây giờ, Dương Khai vẫn mù tịt về chúng.

Hai hòn đá đen đều mang theo tới đây từ Thông Huyền đại lục, nếu Quỷ tổ biết chúng là gì, thì tức là chúng vốn là vật trong Tinh Không, chỉ có điều không biết tại sao lại lưu lạc đến Thông Huyền đại lục, bây giờ đã đến thời khắc bất ngờ đó hay chưa?

Dương Khai khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển công pháp, tâm thức vừa chú ý vào động tĩnh phía Dương Viêm, vừa quan sát hai hòn đá.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, mới đó mà đã mười ngày.

Hai hòn đá cũng chẳng có thay đổi gì lớn, Dương Khai đợi tới mức mất kiên nhẫn, hắn rất nóng lòng muốn biết, hai hòn đá này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì, trong đó có phải có vật sống thật hay không.
Ngẫm một lúc, Dương Khai cẩn thận trích ra một giọt Kim huyết, nhỏ lên hòn đá có tiếng tim đập.

Nếu Kim huyết của hắn đã có sức sống khổng lồ, có thể khiến Thần Thụ rơi vào trạng thái ngủ say tiến hóa, thì không lý nào lại không có tác dụng với hòn đá này.

Kim huyết vừa nhỏ lên, tiếng tim đập trong hòn đá đó quả nhiên mạnh hơn rất nhiều, Kim huyết thấm vào trong, khiến cả hòn đá tỏa ra kim quang mãnh liệt.

Một chút thay đổi dễ thấy xuất hiện trên hòn đá, hoa văn trông như kinh mạch trên bề mạch bắt đầu nhúc nhích, cơ hồ có thứ gì đó sắp phá vỏ ra.

Dương Khai mắt không chớp, không chịu bỏ qua một chi tiết nào.

Răng rắc...

Một tiếng giòn tan vang lên, Dương Khai giật nảy cả mình, không khỏi lấy làm hồi hộp.

Trên hòn đá xuất hiện một vết nứt nhỏ, rất nhanh, vết nứt lớn dần, lan ra, chỉ trong một cái chớp mắt, cả hòn đá đã tách ra, để lộ thứ được bao bọc bên trong.

Dương Khai nhìn vào, lập tức há hốc miệng!

Cho dù đã có chút phỏng đoán, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn vẫn không thể nào nói nên lời.

Trong hòn đá đen, thật sự có vật sống! Nó căn bản chính là một quả trứng, một quả trứng điên cuồng hấp thụ tinh hoa khoáng vật! Dương Khai nuôi nó nhiều năm đến vậy, hao phí vô số khoáng vật quý hiếm, cuối cùng cũng khiến thứ nó ấp ủ bên trong phá vỏ ra ngoài.

Giờ đây, một vật có màu xám ngồi ngay trước mặt Dương Khai, nhìn qua nó như một cái tượng gỗ, toàn thân toát lên một màu sắc cổ xưa, nó có tứ chi, có đầu, trên đó còn có ngũ quan rõ ràng.

Nó rõ ràng là một thạch đầu nhân, một thạch đầu nhân chỉ bằng bàn tay!

Trong lúc Dương Khai nhìn nó, nó chậm rãi đứng lên, có vẻ rất vất vả, lung lay lảo đảo, suýt nữa ngã lại xuống đất.

Dương Khai nhanh tay đỡ lấy nó.

Hai cánh tay của nó dài đến lạ, chạm tới mặt đất, hông hơi còng xuống, hai chân gấp khúc, thân hình tạo thành từ nhiều viên đá nhỏ, trông rất góc cạnh, lại có trình tự, tuy có ngũ quan, nhưng nhìn rất đần độn, cộng thêm động tác lóng ngóng của nó, nhìn nó chẳng khác thằng khờ.

Dương Khai nhìn mà ngây người.

Nó ngỡ ngàng quay đầu nhìn bốn phía, khi cặp mắt xám đó nhìn thấy Dương Khai, nó khựng lại một lúc. Vì hấp thụ được một giọt Kim huyết của Dương Khai, nên hình như nó rất tò mò về hắn, hơn nữa cũng như Thần Thụ, Dương Khai nghĩ giữa hắn và nó có một mối liên hệ nào đó không thể tách rời.

Chỉ nhìn một chốc, nó không để ý Dương Khai nữa, mà vươn hai cánh tay dài nhặt lấy vỏ đá dưới đất cho vào mồm nhai.

Nhìn nó ăn ngon lành rồm rộp, Dương Khai thầm rên rỉ trong bụng.

Đây rốt cuộc là thứ gì?

Cái vỏ đá đen kịt đó, tuy Dương Khai chưa thử bao giờ, nhưng cũng biết nó vô cùng cứng, dù gì thì nó đã hấp thụ tinh hoa khoáng vật trong chừng ấy năm, trải qua bao nhiêu năm chắt chiu, không hề kém sức phòng ngự của bí bảo phòng ngự Hư cấp, thậm chí còn mạnh hơn không biết chừng.

Nhưng cái vỏ đá như vậy, trong mồm tiểu thạch nhân này lại mềm như đậu phụ.

Chỉ trong chốc lát, mấy mảnh vỏ đá đã bị nó ăn sạch không còn lại chút gì, ăn xong, tiểu thạch nhân này hình như có hơi mệt, bước chập chững về phía Dương Khai, bò lên bắp đùi hắn.

Dương Khai dịnh thử xem năng lực của nó thế nào, bèn giơ tay lên búng vào trán nó.

Tiểu thạch nhân lập tức biến thành hồ lô văng ra xa.

Dương Khai mặt tối sầm, thầm nghĩ mình nuôi dưỡng nhiều năm đến vậy, hao phí biết bao khoáng vật, vậy mà chỉ được thứ này thôi? Tuy là cứng, nhưng hình như không chịu nổi một đòn.

Tiểu thạch đầu nhân đứng dậy, lắc lắc đầu, rồi lại đi về phía Dương Khai, vất vả lắm mới tới được bên cạnh hắn, tiếp tục bò lên chân hắn.

Dương Khai dở khóc dở cười, lần này hắn không búng nó ra mà mặc cho nó bò lên người mình.

Nó cũng chẳng để ý gì, như thể chỉ cần ở trên người Dương Khai là được rồi, nó nằm ngửa ra, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Dương Khai nhìn nó, lắc đầu thở dài, hắn cũng chẳng ghét bỏ gì nó, chỉ là nó chưa được như hắn mong đợi mà thôi. Hắn những tưởng mình sẽ có được hai khoáng vật thượng hảo, vốn dĩ hắn định tiếp tục bồi dưỡng đến khi có thời cơ thích hợp, sẽ lấy hai hòn đá đó làm thành một bí bảo Hư Vương cấp, ai ngờ đâu lại nhảy ra một thạch đầu nhân.

Khiến hắn có hơi thất vọng.

Nhìn qua nhìn lại, Dương Khai chợt sững sờ, mắt dừng ở ngực của tiểu thạch đầu nhân, ở đó có một đồm sáng đỏ sậm thoắt ẩn thoắt hiện.

Hắn lập tức trút tâm thần vào Ma Thần Bí Điển, cẩn thận tìm kiếm.

Một lát sau, Dương Khai thu hồi tâm thần, vẻ mặt quái dị.

Cuối cùng hắn cũng hiểu được tại sao hai hòn đá này lại khác thường rồi, không ngờ Huyết Tinh thạch lại là nguyên nhân!

Viên Huyết Tinh thạch hắn luôn đặt trong Ma Thần Bí Điển lúc này đang nằm ở vị trí tim của tiểu thạch đầu nhân, dường như đóng vai trò trái tim cho nó.

Huyết Tinh thạch, thứ này Dương Khai chỉ có một viên, nay bị tiểu thạch đầu nhân này bá chiếm, do đó hòn đá còn lại cũng không còn tiếng tim đập nữa.

Dương Khai tin rằng trong hòn đá đen còn lại cũng có một tiểu thạch đầu nhân, nhưng không có Huyết Tinh thạch làm tim, hẳn là nó không thể phá vỏ ra ngoài được.

Giữa Huyết Tinh thạch và thứ này có liên quan? Dương Khai càng thêm phần mơ hồ, bỗng nhiên không thể suy nghĩ được.

Dương Viêm vẫn đang luyện chế bí bảo phòng ngự Hư cấp, hình như đã bước vào giai đoạn quan trọng, sóng năng lượng truyền ra từ trong sơn động cũng mạnh hơn hẳn, Dương Khai canh giữ bên ngoài, cũng không dám tùy tiện quấy nhiễu nàng, có điều hiện giờ hắn cũng chẳng thảnh thơi.

Từ sau khi tiểu thạch đầu nhân xuất hiện, hắn cứ luôn nghiên cứu bí mật của nó.

Nhiều ngày trôi qua, tiểu tử đó cũng chẳng lớn lên, nhưng nó lại rất hứng thú với vị trí Dương Viêm đang ở, hễ Dương Khai không để ý là nó lại đòi chạy về phía đó, dường như ở đó có gì đấy hấp dẫn nó, Dương Khai chỉ có thể ra lệnh cho nó không được đến gần sơn động.

Quan sát qua vài ngày, Dương Khai cũng phát hiện ra một vấn đề, tiểu thạch đầu nhân này tuy có dấu vết sinh mạng, xem như là một loại sinh linh, nhưng lại không có nhiều tư duy, nó không giống Thần Thụ, trí tuệ của nó rất kém, tất cả đều hành động dựa vào bản năng, ngoài ra còn có mệnh lệnh của Dương Khai.

Chương 1115: Làm tốt lắm!

Không biết có phải do hấp thụ Kim huyết hay không mà tiểu thạch đầu nhân tuyệt đối nghe lệnh Dương Khai, bất cứ mệnh lệnh nào nó cũng đều làm theo cả.

Nhưng Dương Khai muốn nói chuyện với nó lại không được, vốn kỳ vọng nó có thể tiến hóa nên thần trí của riêng mình như Thần Thụ, nhưng xem tình hình thì có vẻ bất khả thi, nó cứ như một thằng khờ, và càng giống một con rối có sinh mạng hơn.

Lại vài ngày nữa trôi qua, Dương Khai phát hiện nó có một bản lĩnh rất đặc biệt, đó chính là đào hầm!

Tốc độ nó đào hầm trong núi thực sự là không thể tưởng tượng được, Dương Khai cũng vô tình biết được, do lệnh của hắn, nó không dám đến gần sơn động chỗ Dương Viêm, nhưng lại không biết tại sao mà cứ muốn chui xuống đất, trong thời gian một hơi thở, nó đã chui xuống vị trí sâu mấy chục trượng, bất kể đất có cứng cỡ nào cũng không cản được bước tiến của nó.

Dương Khai còn lấy khoáng thạch kiên cố để thử nghiệm, phát hiện bất kể là khoáng thạch cứng đến mức nào, nó cũng đều có thể dễ dàng đào ra một cái lỗ lớn.

Bản lĩnh này cũng không tệ, có điều Dương Khai không hiểu tại sao nó lại có khả năng này, nhìn đầu nó thì cũng vuông vức, không hề nhọn, thật chẳng hiểu nổi rốt cuộc nó làm bằng cách nào.

Vốn nghĩ dưới đất hoặc có khoáng thạch quý hiếm nào đó lôi cuốn, nhưng qua quan sát tỉ mỉ, Dương Khai phải bác bỏ suy đoán của mình.

Cả ngọn núi Long Huyệt sơn không có lấy một cây linh thảo linh dược, không có khoáng thạch đáng giá, trước khi Dương Khai bố trí trận pháp, nó ngoài phong cảnh tạm được ra thì chẳng khác gì một ngọn núi hoang. Kể cả bây giờ, cũng chỉ có linh khí dày hơn xung quanh chút đỉnh thôi, không hề có điểm nào đặc sắc.

Chỉ cần không đào rỗng cả Long Huyệt sơn, Dương Khai cũng chẳng hơi đâu đi quản tiểu tử này, nó nhờ có viên Huyết Tinh thạch mà hắn tình cờ có được mới có thể phá vỏ ra ngoài, còn một tiểu thạch đầu nhân khác đang ở trong hòn đá đen thì không may mắn như vậy, muốn nó cũng ra ngoài thì chắc chỉ có cách đi tìm thêm một viên Huyết Tinh thạch khác thôi.

Nhưng thứ đó quả thật quá hiếm, Dương Khai tới Tinh Vực cũng được một thời gian không hề ngắn, nhưng chưa bao giờ thấy ai có Huyết Tinh thạch, xem ra Huyết Tinh thạch cũng là của hiếm kể cả ở Tinh Vực.

Ngày nọ, Dương Khai đang tĩnh tọa, bỗng cảm giác được một luồng sóng năng lượng kinh thiên truyền tới từ phía sơn động, luồng sóng đó chợt lướt qua rồi nhanh chóng thu về. Ngay sau đó, bên tai hắn vang lên tiếng cười đắc ý của Dương Viêm.

Thành công rồi? Dương Khai lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng xông vào trong sơn động.

Trong thạch thất, cái lò luyện cao bằng người lúc này đang tản ra nhiệt lượng khủng khiếp, Dương Viêm người ướt sũng đứng một chỗ. Có thể nhìn ra, nàng vì luyện chế bí bảo này đã hao tổn tâm trí cực lớn, cả người toát mồ hôi, tóc tai rối bời, trông như người điên, bộ trường bào đen vốn luôn khoác trên người không biết đã bị nàng cởi ra từ lúc nào, nàng chỉ mặc mỗi một bộ váy lụa mỏng tang.

Mồ hôi làm ướt hết y phục của nàng, dính chặt vào người nàng, Dương Khai xông vào, cái nhìn thấy đầu tiên không phải là bí bảo của mình, mà là một thân hình cực bốc lửa.

Bờ mông tròn tới mức vô lý, như thể có đôi bàn tay to đỡ chúng lên, toát nên phong thái mê người. Vòng eo đầy câu hồn đoạt phách, bụng phẳng lì. Xuyên qua xiêm y ướt sũng, Dương Khai thậm chí có thể nhìn thấy rõ hình dạng và màu sắc đồ lót mà Dương Viêm mặc bên trong.

Ừm, quần lót màu hồng phấn, nhỏ chỉ bằng bàn tay, che vừa đủ chỗ nhạy cảm, rất là khiêu gợi, phía trên là cái yếm màu đỏ nhạt, trên ngực có hai chỗ nhô lên rất rõ ràng.

Dương Khai sững sờ, nhất thời không biết có nên tránh đi hay không.

Còn Dương Viêm thì lại phấn khích chạy tới, căn bản không để ý trông mình đang đầy xuân quang tới mức vô lý thế này, nàng đưa ra một tấm khiên bí bảo hình bầu dục như dâng của báu, dịu dàng nói:

- Huynh xem thử đi, bí bảo Hư cấp hạ phẩm, ta không lừa huynh đó chứ, ta chính là luyện khí sư Hư cấp!

Dương Khai nhận lấy, phát hiện tấm khiên bí bảo này nhẹ hơn hắn tưởng rất nhiều, như thể không hề có chút sức nặng, nhưng trên đó lại tràn đầy u quang màu tím, Dương Khai biết đây là ánh sáng vốn có trên giáp xác của Xích Vũ Tử Giáp Hạt, bề mặt khiên không hề phẳng mà có nhiều gai nhọn, cũng chẳng biết có tác dụng gì.

Song Dương Khai lại nhạy bén phát hiện ra, trong tấm khiên này chứa đầy sức mạnh hai thuộc tính Phong và Thổ.

Thấy hắn quan sát cẩn thận, Dương Viêm liền chủ động giải thích:

- Ta đã dung hợp cả nội đan của Xích Vĩ Tử Giáp hạt vào luôn, nguyên liệu chính của tấm khiên này vốn chỉ có giáp xác của con yêu thú này, sau khi dung hợp nội đan, nó sẽ có được một phần năng lực của yêu thú đó lúc còn sống, tất nhiên là huynh cũng phải tự tìm tòi, vì ta cũng không biết con yêu thú này lúc còn sống có năng lực gì.

- Bão cát?

Dương Khai lẩm bẩm, lập tức nhớ lại năm đó khi đi cùng bọn Quỷ Triệt, phát hiện chỗ của Xích Vĩ Tử Giáp hạt, bao quanh là mấy chục dặm bão cát, lúc đó nó trốn giữa bão cát, rất có phát hiện.

- Bão cát?

Dương Viêm gật đầu.

- Cũng không tệ, tấm khiên này có thể nói là thành quả lao tâm khổ tứ của ta, sau này phải trân trọng, huynh không những có thể dùng để phòng ngự, mà gai trên khiên còn có thể dùng để phản kích, dùng quen rồi thì chiến đấu vượt cấp cũng chẳng thành vấn đề, không không không, chiến đấu vượt cấp chắc chắn không thành vấn đề, có bí bảo như thế này trong tay, ta bảo đảm võ giả Thánh Vương Cảnh tuyệt đối không thể đả thương được huynh! Trừ phi huynh cứ đứng một chỗ cho người ta đánh!

Dương Viêm vừa nói vừa ra sức vỗ ngực, cam đoan chắc nịch, hoàn toàn không để ý đến sự thật là mấy ngày trước Dương Viêm đã dựa vào chính sức mình giết chết mấy tên Thánh Vương Cảnh.

Bàn tay nhỏ đó vỗ lên ngực, lại bị đôi gò cao ngưỡng đẩy ra.

Đàn hồi kinh khủng...

Dương Khai không khỏi liếc một cái, nhìn vào cái rãnh trắng ngần đó.

- Nếu không phải lần này huynh thúc giục, ta còn có thể luyện tốt hơn, có điều chẳng sao, Hư cấp hạ phẩm chỉ là đẳng cấp tạm thời của nó, ừm, sau này nếu huynh tìm được khoáng thạch tốt hơn, ta còn có thể tinh luyện, nâng cao đẳng cấp của nó... Ta đang nói chuyện với huynh đấy, huynh có nghe không vậy, huynh đang nhìn gì thế? Dương Viêm không hiểu tại sao Dương Viêm lại có vẻ đầy thất thần, bèn cúi xuống nhìn theo hướng mắt Dương Khai, lập tức hiểu ra lý do của hắn.

Gương mặt vốn đã phảng phất hồng do nhiệt độ cao lập tức càng đỏ hơn, như sắp xuất huyết tới nơi, ngay sau đó, tiếng thét chói tai truyền ra khỏi sơn động, Dương Viêm ôm vai cúi xuống, đưa tay chắn ngang trước ngực che lấy cảnh xuân quang, trừng mắt nhìn Dương Khai đầy u oán, tức giận la mắng:

- Lưu manh, vô sỉ, không biết xấu hổ! Người ta cực khổ giúp huynh luyện bí bảo, vậy mà huynh lại... huynh lại...

Nàng uất ức vô cùng.

Dương Khai cười gian hề hề, cũng chẳng nói gì.

Đợi nàng mắng mấy câu rồi hắn mới nói:

- Bên kia có một cái hồ, bắt nguồn từ suối trong khe núi, cô tự đi gột rửa đi.

- Ta tự biết!

Dương Viêm cắn môi, tự cuộn mình lại, thúc giục:

- Mau đi ra!

- Được được được, ta đi ra!

Dương Khai vội gật đầu, không đợi hắn đi ra, dưới chân Dương Viêm chợt truyền đến một hồi âm thanh sột soạt, ngay lập tức, mặt đất xuất hiện một cái lỗ nhỏ, một cái đầu màu xám thò ra, trên cái đầu hơi vuông vức, một cặp mắt ngơ ngác nhìn Dương Viêm.

- Á!

Dương Viêm la lớn, quơ một tay qua, đánh cái đầu xám đó xuống lỗ, sau đó như con thỏ bị giật mình, nhảy thẳng vào lòng Dương Khai.

Thân hình mềm mại tựa vào, đôi gò bồng đào ép vào người, Dương Khai lập tức cảm thấy hơi bối rối.

Điều khiến hắn thấy khó ở nhất là hai chân của Dương Viêm cũng vây quanh hông hắn.

Biết nàng nhát gan rồi, nhưng hắn không nhờ mình đã đánh giá cao lá gan của nàng!

Nàng có vẻ rất sợ, người run cầm cập, ghì chặt Dương Khai không buông tay, không ngừng quay đầu lại nhìn, trong mắt đầy sợ hãi.
Đến khi phát hiện trong cái lỗ đó chẳng có gì, nàng vẫn không yên tâm hỏi:

- Đó là cái gì, đó là cái gì, ta cảm giác hình như vừa rồi nó nhìn ta?

Dương Khai không biết nên giải thích thế nào, tiểu thạch đầu nhân bình thường rất nghe lời, hôm nay lại tự ý chạy đến sơn động này, hơn nữa còn chui ra từ dưới đất, chẳng trách lại làm Dương Viêm sợ chết khiếp.

- Nó đi chưa?

Dương Viêm lại hỏi.

- Đi rồi.

- Đi thật rồi?

Nàng thả thần thức ra truy quét, phát hiện ở đó quả nhiên không còn thứ gì nữa, lúc này mới thở dốc một tiếng nặng nề.

Định thần lại, chợt thấy mình đang níu lấy cổ Dương Khai, bám vào người hắn một cách khó coi, cơ thể hai người dính chặt vào nhau, bụng dính vào bụng, phả tới một luồng nhiệt nóng rực.

Dương Viêm thấy mình như sắp bốc hơi đến nơi.

Nàng chưa bao giờ thân mật với nam nhân nào đến vậy, không hiểu tại sao, máu nóng trong người bắt đầu chảy nhanh, lồng ngực vang lên tiếng tim đập thình thịch dồn dập hơn cả tiếng trống, luồng nhiệt đó càng khiến nàng có cảm giác sắp tắt thở.

Nàng hận không thể chui xuống cái lỗ mới xuất hiện trên mặt đất, cả đời không ra ngoài nữa.

Nhất là cái nụ cười quái quái đó của Dương Khai càng làm nàng xấu hổ không biết trốn vào đâu.

- Huynh... Huynh thả ta xuống!

Dương Viêm suýt nữa cúi đầu thấp xuống tận ngực, yếu ớt kêu lên một tiếng.

- Ta đâu có ôm cô!

Dương Khai dang rộng hai tay.

Dương Viêm vừa xấu hổ, vừa giận dữ, lúc này nàng mới nhận ra vì hai tay mình quấn vào cổ Dương Khai, hai chân thì kẹp ngang hông hắn, nên mới khiến hai người họ thân mật đến vậy.

Nàng vội vàng buông cả hai chân tay ra, ngã ngửa xuống đất, không kìm nổi la lên một tiếng.

- Ngươi không sao chứ?

Dương Viêm nhìn nàng với vẻ mặt chưng hửng, cũng ngại kéo nàng dậy. Nữ nhân này không những nhát gan, mà da mặt cũng mỏng, kể cả có kéo nàng, chắc nàng cũng chẳng đứng dậy đâu.

- Không sao.

Dương Viêm co người lại, quả nhiên không đứng dậy, bưng kín mặt:

- Huynh ra ngoài trước đi được không? Ta muốn gột rửa bụi bặm trên người.

- Ừ.

Dương Khai gật đầu, cố nhịn cười, quay đầu đi ra ngoài.

Bên ngoài sơn động, tiểu thạch đầu nhân lắc qua lắc lại, lượn trái lượn phải như say rượu, không cẩn thận chân trái vướng phải chân phải, ngã úp mặt xuống đất.

Vất vả bò dậy, ngẩng đầu lên, nó nhìn Dương Khai với vẻ mặt vô tội.

- Làm tốt lắm!

Dương Khai chợt phát hiện ra tiểu tử này mặt mũi thật sự rất có đường có nét, thông minh lanh lợi, đâu có khù khờ như lúc trước?

Chương 1116: Thạch Tộc

Dương Khai đợi một lúc bên ngoài, suy nghĩ mãi nên hóa giải bối rối giữa hắn và Dương Viêm như thế nào.

Hắn là nam nhân, da mặt dày, có thể không quan tâm tới chuyện đó, cười ha ha là qua chuyện, nhưng Dương Viêm thì khác, nhìn nàng là biết chưa có kinh nghiệm, có thể là chưa từng thân mật với nam nhân nào đến vậy.

Không như Tuyết Nguyệt, Tuyết Nguyệt cho dù cả người trần như nhộng bị hắn ôm chặt, cũng bình tĩnh ra điều kiện với hắn, tìm một cơ hội sống, họ là hai nữ nhân với hai tính cách khác nhau.

Nếu vì chuyện lần này mà Dương Viêm xấu hổ không muốn gặp hắn, hoặc thẹn quá hóa giận, chạy mất thì làm sao?

Nguyên liệu mất thì mất, Dương Khai cũng chẳng xót của, nhưng Dương Viêm thì không được để đánh mất, nàng là một nhân tài. Hắn mới tới U Ám Tinh chưa được lâu, chưa quen được nhiều người, nếu muốn lấy đây làm bàn đạp để khiến danh tiếng bản thân vang khắp Tinh Vực, chỉ dựa vào võ lực thì không được, buộc phải kết hợp với một số nhân tài hiếm có làm sức mạnh cho mình.

Có nên đi xin lỗi rồi nhả vài lời ngon tiếng ngọt hay không đây? Dương Khai do dự mãi, Dương Viêm rất đơn thuần, chắc chỉ vài câu dỗ dành là có thể khiến nàng bỏ đi khúc mắc trong lòng, nhưng Dương Khai lại sợ cô nương này hiểu lầm, đến lúc đó khiến làm đau lòng thì lại không ổn.

Khổ quá!

Dương Khai gãi đầu.

Đang lúc hắn rối rắm vạn phần, thì đột nhiên Dương Viêm mới tắm rửa sạch sẽ xong, choàng bộ hắc bào chạy ra khỏi sơn động, lao thẳng về phía này.

- Dương Khai, Dương Khai... Đi theo ta!

Gương mặt Dương Viêm sáng ngời thần sắc lạ thường, hình như vừa phấn khởi vừa căng thẳng, nàng lao đến kéo tay, lôi hắn vào trong sơn động, thần sắc vội vã.

- Sao vậy?

Dương Khai ngạc nhiên, hắn không ngờ Dương Viêm lại chẳng nhắc đến chuyện lúc nãy, quả thật vượt ngoài dự đoán của hắn, thậm chí hắn còn tưởng Dương Viêm sẽ trốn trong sơn động tới mấy ngày không chịu gặp hắn nữa.

- Hình như ta phát hiện ra thứ gì đó, ngươi mau tới xem thử.

Nàng cũng không nói rõ, một mạch kéo Dương Viêm vào sơn động, chỉ cái lỗ nhỏ trên mặt đất:

- Lúc nãy ngươi có nhìn thấy ở đây có gì không? Có nhìn rõ cái thứ làm ta hoảng hốt rốt cuộc là gì không?

Thấy nàng trợn trừng mắt nhìn về phía cái lỗ đó, đến thần thức cũng luồn vào đấy, hình như muốn kiểm tra đến tột cùng, Dương Khai giật mình:

- Cô biết nó?

Nếu Dương Viêm không biết thì đã không có phản ứng thế này rồi.

- Có thể ta biết!

Dương Viêm gật đầu.

- Nhưng cũng có thể không như ta nghĩ. Huynh truy tìm vị trí của sinh linh đó qua cái lỗ này được không, nếu bắt được nó thì ta có thể nghiên cứu được.

- Cô nghĩ đó là thứ gì?

Dương Khai liền hỏi.

Dương Viêm lắc đầu, khẽ nhíu mày:

- Chưa nhìn rõ thì ta cũng không dám khẳng định, lúc nãy ta chỉ nhìn thoáng qua, sau đó nghĩ kỹ lại, mới thấy nó có hơi giống thôi, huynh có truy tìm được hay không đây?

- Không cần đâu.

- Đừng mà!

Dương Viêm hiểu lầm ý của Dương Khai, lay lay cánh tay hắn năn nỉ:

- Giúp ta đi, ta thực sự rất tò mò về nó. Nếu huynh có thể giúp ta tìm ra nó, ta... ta...

Dương Viêm vừa nói vừa đỏ mặt, như nhớ ra chuyện xấu hổ nào đó, lắp bắp một lúc mới nghiến răng nói:

- Chuyện lúc nãy ta không truy cứu nữa!

- Chuyện vừa rồi ta không có trách nhiệm.

Dương Khai á khẩu, bụng nghĩ quả nhiên không thể nói lý với nữ nhân được.

Dương Viêm bĩu môi, tuy nàng cũng biết chuyện vừa rồi quả thực không phải lỗi của Dương Khai, rõ ràng là nàng tự nhảy đến cho hắn ôm, nhưng dù sao nàng cũng đã chịu thiệt, nghĩ đi nghĩ lại cứ thấy tủi nhục.

- Huynh giúp ta một lần đi, ta đã giúp huynh luyện khí rồi...

Dương Viêm chỉ có thể tiếp tục van nài.

- Không cần tìm nữa.
Dương Khai lắc đầu.

- Ta gọi nó đến là được.

- Gọi... gọi nó đến?

Dương Viêm ngỡ ngàng, ngạc nhiên nhìn Dương Khai, có vẻ không hiểu ý hắn.

Song chốc sau, dưới đất lại truyền đến âm thành sột soạt đó, lần này Dương Viêm cũng bạo gan, hoặc là rất mong chờ, mở to mắt, nhìn vị trí âm thanh vang lên, không chớp mắt lấy một lần.

Trên mặt đất, thình lình lại xuất hiện một cái lỗ nhỏ, cái đầu xám hơi vuông vức ban nãy dè dặt thò ra.

Vẻ mặt Dương Viêm càng thêm kích động, hơi thở lập tức dồn dập hẳn.

Tiểu thạch đầu nhân hình như có vẻ sợ người ban nãy cho nó một cú bạt, dù trí khôn nó rất thấp, chỉ hành động theo bản năng, nhưng ai đánh nó, nó vẫn nhớ.

Vừa nhìn thấy gương mặt này trước mặt mình, tiểu thạch đầu nhân lập tức bò ra khỏi lỗ, động tác mạnh mẽ tới vô lý, bay vèo đến dưới chân Dương Khai, vịn vào áo hắn để trèo lên.

Dương Viêm ngớ người, mắt nhìn theo tiểu thạch đầu nhân, đến khi nó leo lên đến vai Dương Khai, nấp phía sau hắn mới bỗng nhiên hét ầm lên.

- Thạch Tộc!

Dương Khai nhìn ra, gương mặt xinh đẹp của nàng đang méo đi, cũng chẳng biết là hưng phấn hay là sao.

La lên một tiếng xong, hình như Dương Viêm ý thức được, lập tức che kín miệng, thần niệm lao đến, có vẻ rất cẩn thận.

- Thạch Tộc?

Dương Khai nhíu mày, lấy tiểu tử trên vai xuống, đặt trong lòng bàn tay, hỏi:

- Cô biết nó?

Dương Viêm ngẩng lên nhìn Dương Khai, gật đầu lia lịa, chợt ngộ ra:

- Con Thạch Tộc này là của huynh?

Nếu không phải của Dương Khai thì sao hắn bắt được nó dễ đến vậy? Còn có thể ra lệnh cho nó đến đây? Dương Viêm chợt thấy hơi choáng, nàng phát hiện mình lại xem thường Dương Khai. Hắn có nhiều nguyên liệu quý, bí bảo cao cấp đến vậy, lại có thể chiến đấu vượt cấp, dễ dàng giết chết Thánh Vương Cảnh, giờ cả thứ nghịch thiên như Thạch Tộc mà hắn cũng có, rốt cuộc tên này là người phương nào?

Nhưng tại sao trước giờ nàng chưa thấy con Thạch Tộc này bao giờ?

- Là của ta, cô nói nghe xem, Thạch Tộc là sao?

Dương Khai cũng nổi hứng, mấy ngày qua hắn luôn nghiên cứu bí mật của Tiểu thạch đầu nhân, tiếc là chẳng thu được gì, nào ngờ Dương Viêm lại biết.
- Có thể cho ta nhìn kỹ thêm được không? Ta cũng chưa dám chắc lắm!

Dương Viêm nhìn tiểu thạch đầu nhân.

Dương Khai gật đầu, ném nó quá, Dương Viêm cũng đáng tin tưởng, hơn nữa hắn cũng muốn Dương Viêm giải mối nghi hoặc cho mình.

Dương Viêm đưa tay tay đón lấy, hung tợn trừng Dương Khai, có vẻ trách cứ hắn thô lỗ.

Rồi nàng đổi lại vẻ mặt dịu dàng, nâng tiểu thạch đầu nhân trước mặt, quan sát từ trên xuống dưới.

Đối diện với nữ nhân vô duyên vô cớ cho mình một bạt tai này, tiểu thạch đầu nhân có vẻ rất sợ hãi, mấy lần đứng dậy muốn quay lại chỗ Dương Khai, Dương Khai bất đắc dĩ phải ra lệnh cho nó, lúc này mới khiến nó yên tâm lại.

- Là Huyết Tinh thạch, không sai được, đây đúng là Thạch Tộc, trời ơi, không phải chủng tộc này đã tuyệt diệt rồi hay sao, không ngờ vẫn còn tồn tại trên đời này.

Dương Viêm quan sát một lúc, bắt đầu hưng phấn lầm bầm, cầm chặt lấy tiểu thạch đầu nhân, không muốn buông tay ra.

Dương Khai mặt tối sầm, lấy lại tiểu tử đó từ tay nàng.

- Ta vẫn chưa nhìn xong, ngươi cho ta nhìn thêm tí nữa đi!

Lúc này Dương Viêm chẳng hơi đâu kỳ kèo chuyện xấu hổ trước đó với Dương Khai nữa, tất cả suy nghĩ đã bị tiểu tử này thu hút, hình như nó có sức hút cực mạnh với nàng.

- Nếu cô đã biết nó, vậy thì nói rõ với ta cô muốn nghiên cứu thế nào là được rồi.

Dương Khai vẫn đang chờ câu trả lời của nàng.

- Huynh sở hữu nó mà không biết nó là gì?

Dương Viêm kinh ngạc nhìn hắn.

- Tại sao ta phải biết?

Dương Khai thản nhiên nhìn nàng.

Dương Viêm nhếch nhếch miệng, trông như vừa muốn khóc lại muốn cười, nín được một lúc mới nghiên răng nói:

- Ông trời thật không công bằng, tại sao huynh lại có được nó? Tại sao không phải là ta?

Hậm hực một hồi, nàng mới chủ động giải thích:

- Nó là Thạch Tộc!

- Ta nghe rồi, Thạch Tộc có phải là một chủng tộc không?

- Phải.

Dương Viêm bực bội gật đầu.

- Nó còn gọi là Thạch Khổi, huynh đã có nó, thì hẳn cũng biết trí lực của nó rất thấp? Có thể nói nó gần như không có trí khôn, hành động của nó hoàn toàn dựa vào bản năng và mệnh lệnh của người thu phục nó, nên cho dù nó là một loại sinh linh, cũng là một chủng tộc, nhưng lại là một kiểu con rối!

Dương Khai khẽ gật đầu, biết Dương Viêm nói không sai, qua mấy ngày nghiên cứu, hắn phạt hiện đúng như Dương Viêm nói.

- Chúng chỉ sinh ra trong một điều kiện rất đặc thù, hình dạng ban đầu khi mới sinh là một loại đá tròn màu đen, chúng nằm trong đá, không có sóng sinh mệnh, nhưng chỉ cần hấp thụ đủ tinh hoa khoáng thạch, chúng sẽ dần dần lớn lên, đến khi hoàn toàn chín muồi, ừm, huynh có thể tưởng tượng như quả trứng ấy, có điều không giống lắm thôi.

- Nếu muốn chúng phá vỏ ra, cần đến một thứ, đó chính là Huyết Tinh thạch! Huyết Tinh thạch chính là trái tim của Thạch Tộc, không có Huyết Tinh thạch, bất luận một Thạch Tộc nào lớn lên khỏe mạnh tới đâu, nó cũng không thể thực sự sống được. Ở vị trí tim của thứ này có một viên Huyết Tinh thạch, nên ta có thể khẳng định nó chính là Thạch Tộc!

Quả nhiên, đúng như suy đoán của hắn, Huyết Tinh thạch chính là trái tim của tiểu tử này!

- Thạch Tộc có số lượng rất ít, nhưng tác dụng của nó lại không tưởng, thế nên cách đây rất lâu, chỉ cần Thạch Tộc hiện thân, sẽ khiến vô số người đổ xô truy tìm, họ đều muốn đoạt được Thạch Tộc, biến nó thành con rối của mình!

- Tác dụng gì?

Dương Khai liền hỏi.

Dương Viêm khẽ cười:

- Sự trưởng thành của chúng phải dựa vào hấp thụ lượng lớn tinh hoa khoáng vật, do vậy bản thân chúng rất nhạy cảm với khoáng vật quý hiếm, chỉ cần ở gần quặng tốt nào, chúng sẽ phát hiện ra đầu tiên, huynh nói xem tác dụng có lớn không? Sở hữu một Thạch Khổi là có thể sở hữu tất cả những mạch khoáng mà không ai biết đến, mạch khoáng mà cả Hư Vương Cảnh không cách nào phát hiện cũng chẳng qua nổi mắt nó.

Dương Khai sáng rực hai mắt, bất giác nhìn qua tiểu tử đó, thầm nghĩ hóa ra nó cũng không phải vô dụng, tuy bộ dạng ngốc nghếch, nhưng nào ngờ nó lại có khả năng này.

Chương 1117: Huynh sẽ không giết ta diệt khẩu chứ

Dương Viêm lại nói: Tìm mạch khoáng chỉ là một khả năng của Thạch Khổi thôi, còn có một khả năng khác mà bất cứ luyện khí sư nào cũng thèm muốn – nó có thể tôi luyện tinh hoa khoáng vật, chỉ cần có nó hỗ trợ, luyện khí sư chẳng cần phải khổ nhọc tôi luyện khoáng thạch nữa, Thạch Khổi có thể làm được việc này dễ dàng, hơn nữa còn xuất sắc hơn bất cứ luyện khí sư nào.

Luyện đan cần cô đọng dược dịch, luyện khí cần tôi luyện khoáng thạch, đều là quá trình loại bỏ tạp chất trong nguyên liệu, quá trình này đều không thể thiếu trong cả luyện đan và luyện khí.

Tạp chất được loại bỏ càng sạch, đan dược và bí bảo thành phẩm càng tốt, nhiều khi từ phần luyện đan sư và luyện khí sư loại bỏ tạp chất cũng có thể nhìn ra bản lĩnh thật sự của họ.

Về điểm này, Dương Khai và Dương Viêm đều thuộc hàng xuất sắc trong lĩnh vực của mỗi người.

Nhưng Thạch Khổi thì bẩm sinh đã có năng lực loại bỏ tạp chất, tôi luyện khoáng thạch này rồi, hơn nữa khả năng tôi luyện của nó là triệt để nhất, xuất sắc hơn mọi luyện khí sư, thế nên Dương Viêm mới hứng thú với tiểu tử này tới vậy.

Dương Khai không biết là Thạch Khổi còn có một danh xưng khác: Công cụ mạnh nhất của luyện khí sư.

Cả năng lực tìm mạch khoáng hay tôi luyện khoáng thạch của nó đều là những cái luyện khí sư cần nhất.

Không phải là luyện khí sư, nhưng Dương Khai lại sở hữu một Thạch Khổi, điều này thực sự khiến Dương Viêm ghen tị tới đỏ mắt, quả đúng là áo gấm đi đêm, phí cả của trời, nếu con Thạch Khổi này là của nàng thì tốt biết bao.

- Tiếp đi, còn chuyện gì khác nữa không?

Dương Khai tươi cười, càng nhìn tiểu tử đó càng thấy thuận mắt, hắn cũng chẳng ngờ, một trong hai hòn đá mình mang đến từ Thông Huyền đại lục lại sinh ra một thứ nghịch thiên đến thế này.

- Nó là một con rối, nên cũng có thể dùng để chiến đấu.

Dương Viêm thở dài.

- Huynh cũng biết luyện khí sư và luyện đan sư giống nhau, sức chiến đấu không mạnh, Thạch Khổi có thể bổ sung điểm này rất tốt, nó đúng là sinh ra để dành cho luyện khí sư.

Dương Viêm không hứng thú gì với chuyện chiến đấu, nên cũng chẳng nói chi tiết mấy.

Dương Khai nhíu mày nhìn vật nhỏ bé trên tay, không tưởng tượng ra được nó sẽ chiến đấu ra sao. Một con rối nhỏ bằng bàn tay, cho dù có sức chiến đấu thì cũng có hạn thôi, không lẽ dựa vào đào hầm? Nó đào hầm thì đúng là quá đỉnh.

- Dương Khai ca ca...

Dương Viêm đỏ mặt, nũng nịu kêu một tiếng.

Đang suy nghĩ, Dương Khai liền rùng mình một cái, trừng mắt nhìn nàng:

- Nói cho đàng hoàng vào!

Dương Viêm không phải là dạng nữ nhân biết làm nũng, nàng ra vẻ như vậy chỉ phản tác dụng.

- Thạch Khổi này của huynh liệu có thể...

- Không!

Chẳng đợi nàng nói hết, Dương Khai đã cắt ngang lời nàng.

Dương Viêm giận tím người:

- Ta đã nói hết đâu.

- Ta biết cô muốn gì, cô muốn có nó chứ gì?

Dương Khai cười ha hả.

- Không được đâu, giữa ta và nó đã có mối liên hệ rồi, cho dù có tặng cho cô, nó cũng chỉ nghe lệnh ta thôi.

- Huynh thu phục nó rồi?

Dương Viêm trợn tròn mắt, có vẻ không dám tin:

- Huynh thu phục nó bằng cách nào? Thạch Khổi rất khó thu phục, trừ phi... Trừ phi là huynh nuôi dưỡng nó từ trước khi nó hoàn toàn trưởng thành.

- Trẻ nhỏ dễ dạy!

Dương Khai ngoác miệng cười lớn, đúng là hắn đã nuôi dưỡng nó nhiều năm, cuối cùng còn tốn một giọt Kim Huyết mới khiến giữa Thạch Khổi và hắn nảy sinh một mối liên hệ.

- Tức chết đi được!

Dương Viêm giậm chân hậm hực, vốn nàng còn muốn có Thạch Khổi,nhưng sau khi nghe Dương Khai đã thu phục được nó, mọi ý định đều tan biến.

Bởi vì Thạch Khổi không có trí tuệ, nên một khi nó đã theo một người nào đó, thì không thể bị ai khác cướp mất, trừ phi phá hỏng nó đi.

Thấy vẻ mặt thất vọng của Dương Viêm, Dương Khai đằng hắng một tiếng, đắc ý nói:

- Có điều tuy nó chỉ nghe lệnh ta, nhưng nếu cô muốn dùng nó để luyện khí, thì ta có thể cho mượn, dù gì thì ta cũng không biết luyện khí.

- Thật không?

Dương Viêm liền cười, vỗ tay nói:

- Tốt quá, có nó thì ta có thể tôi luyện tấm khiên đó lên Hư cấp trung phẩm! Những bí bảo tiếp theo cần luyện cũng sẽ ra lò với chất lượng tốt nhất, Dương Khai ca ca thật tốt, ta theo huynh quả đúng là quá hạnh phúc.

Nàng thỏa mãn vô cùng. - Nào nào, cho ta xem thử nó tôi luyện khoáng thạch ra sao đi.

Dương Khai nổi cơn tò mò, lúc nãy nghe Dương Viêm nói nhiều rồi, bây giờ muốn nghiệm chứng cũng dễ hiểu.

- Rất đơn giản, huynh nhìn đi.

Dương Viêm lấy ra một khối khoáng thạch Hư cấp từ trong nhẫn không gian, đó là một khối Thiên Thanh thạch to bằng đầu người, do Dương Khai lần trước đến Thiên Vận Thành mua về để nàng luyện bí bảo Hư cấp.

- Tiểu tử mau tới đây, tỷ tỷ có đồ ăn ngon này.

Dương Viêm cầm Thiên Thạch thạch quơ quơ gọi Thạch Khổi.

Thạch Khổi lập tức nhảy ra khỏi tay Dương Khai, lao đến Thiên Thanh thạch.

Dương Khai chỉ nghe được một loạt tiếng răng rắc, trước sau chỉ mới một hơi thở, khối Thiên Thanh thạch to bằng đầu người đã bị Thạch Khổi ăn sạch, bụng của nó lại chẳng thấy dài ra chút nào.

Dương Khai há hốc mồm, kinh ngạc kêu lên:

- Nhanh vậy sao?

Dương Viêm cũng rất phấn khởi, tuy nàng biết bí mật về Thạch Khổi, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu thấy vật sống, đợi sau khi Thạch Khổi ăn hết Thiên Thanh thạch, nàng đặt nó xuống đất.

- Giờ thì sao?

Dương Khai hỏi.

- Chờ một lát.

Thế là hai người dán mắt vào quan sát động tĩnh của Thạch Khổi.

Rất nhanh, Dương Khai liền phát hiện nước màu trên bề mặt cơ thể Thạch Khổi nhạt đi, hình như có gì đó thẩm thấu ra từ cơ thể nó, bao trùm thân hình bằng đá bóng loáng.

Một lát sau, Thạch Khổi trở nên mờ mịt, không còn sáng nhẵn.

Nó khẽ lay người, lớp đá xám bao quanh người lập tức tróc ra, rơi xuống đất vỡ thành vô số mảnh.

Dương Viêm giải thích:

- Đây là tạp chất bên trong Thiên Thanh thạch, tất cả tinh hoa cũng đã được nó ngưng luyện ra rồi.

Nói xong, nàng hòa nhã nói với Thạch Khổi:

- Mau nhổ thứ đó ra đi.

Thạch Khổi ngơ ngác đứng im.

Dương Viêm biết mệnh lệnh của mình không có tác dụng, chỉ biết nhìn sang Dương Khai.
Dương Khai hiểu ý, liền ra lệnh cho nó.

Ngay sau đó, Thạch Khổi há miệng, thần kỳ thay, một khối khoáng thạch to bằng nắm tay, không chút tạp chất được nó nhổ ra, Dương Khai mắt sáng rực, Dương Viêm cũng đang định giơ tay ra nhặt lên.

Nhưng Thạch Khổi lại phun ra một khối khoáng thạch khác, tiếp theo đó, từng khối khoáng thạch xuất hiện như mưa đá, liên tục không dứt, chúng va vào nhau phát ra tiếng leng keng lạch cạch.

Dương Khai sững sờ, Dương Viêm cũng vậy.

Cảnh tượng trước mắt dường như không giống như họ tưởng tượng.

Sau mười hơi thở, trước mặt hai người xuất hiện một ngọn núi nhỏ chất đầy khoáng thạch, từng khối sáng lóng lánh như thủy tinh, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, trong đó chỉ có một khối khá đặc biệt, có màu xanh.

Thạch Khổi đứng một chỗ lảo đảo, hình như có vẻ mệt, ngồi phịch ngay xuống đất.

Nhưng tâm thức Dương Khai và Dương Viêm đã không còn ở chính họ nữa, tất cả đều ngơ ngẩn nhìn đống khoáng thạch như núi trước mặt.

- Dương Viêm, sau khi Thạch Khổi nuốt một khối khoáng thạch, có thể bỗng dưng sinh ra nhiều thế này không?

Dương Khai cũng thấy mình hỏi hơi buồn cười.

- Không thể nào.

Dương Viêm cũng không biết nên giải thích ra sao nữa, nàng vươn tay nhặt khối đá xanh duy nhất giữa đống đó lên, cảm nhân một phen rồi nói:

- Đây là Thiên Thanh Thạch, hẳn là khối mà lúc nãy ta cho nó ăn, tôi luyện rất xuất sắc, không hề có một chút tạp chất.

Dương Khai cũng vội vàng nhặt lên một khối, lặng lẽ quan sát, chốc sau hắn chấn động kêu lên:

- Đây không phải là Thiên Thanh thạch, mà là Không Linh Tinh!

- Không Linh Tinh?

Dương Viêm biến sắc, cũng vội vã nhặt một khối lên, nàng lập tức run rẩy:

- Quả đúng là Không Linh Tinh!

Mới vừa rồi còn kinh ngạc vì biểu hiện của Thạch Khổi, nàng cũng chưa để ý đây là khoáng thạch gì, đến lúc này mới nhận ra.

Hai người liếc nhau, trong lòng cùng lúc nổi sóng lớn.

Khoáng thạch nào là quý nhất trên đời, điều này chưa ai có thể đưa ra câu trả lời, nhưng không thể phủ nhận, Không Linh Tinh chắc chắn là một trong những khoáng vật quý nhất!

Không Linh Tinh cực kỳ khó khai thác, vì nó không có khoáng mạch riêng như những khoáng thạch khác, nó thường có lẫn trong quặng Không Minh thạch, Không Minh thạch giá trị không lớn, tuy có lúc luyện khí cần dùng đến, nhưng chẳng phải khoáng thạch đẳng cấp cao, nhưng Không Linh Tinh sản sinh trong mạch của nó thì lại khác, giá trị cực cao, nhẫn không gian mà các võ giả đeo, vật liệu phủ trên các trận pháp không gian đều là Không Linh Tinh.

Thông thường trong cả một quặng Không Minh thạch, có thể tìm thấy một lượng Không Linh Tinh bằng cái chậu rửa mặt đã là nhiều rồi, rất có khả năng căn bản chẳng có Không Linh Tinh. Muốn tìm Không Linh Tinh cần đến may mắn, nếu may thì tìm được một ít, không thì chẳng có gì cả.

Vì nhu cầu quá lớn, sản lượng quá ít, nên giá của Không Linh Tinh chỉ tăng chứ không giảm.

Mà giờ đây, một ngọn núi Không Linh Tinh lại bày ngay trước mắt Dương Khai và Dương Viêm, khối nào khối nấy cũng bằng nắm tay, ít nhất phải ba đến bốn trăm khối.

Một vốn của cải kinh thiên như vậy đừng nói là Dương Viêm, mà cả Dương Viêm cũng thất sắc, một khối Không Linh Tinh đó có thể đổi lấy tối thiểu năm vạn viên thánh tinh thượng phẩm, giá trị không thấp hơn một bí bảo Hư cấp.

Không lý nào Thạch Khổi ăn một khối Thiên Thanh thạch lại làm ra được nhiều Không Linh Tinh thế này, chỉ có một cách giải thích là nó đã dự trữ sẵn trong bụng mình từ trước.

- Dương Khai...

Dương Viêm phát hiện giọng mình có hơi run.

- Thứ này trước đó có đi qua mạch khoáng nào không?

Dương Khai lắc đầu:

- Mấy ngày nay ta mới bồi dưỡng cho nó được, trước đây nó luôn ở tròn hòn đá, có điều thời gian gần đây thì nó rất hay chạy dưới lòng đất!

Dương Viêm không kìm được nuốt nước miếng một cái, yếu ớt hỏi:

- Ý huynh là...

Dương Khai hít một hơi thật sâu, dùng ánh mắt khẳng định trả lời nàng.

Dương Viêm che miệng lại, nàng sợ mình không cẩn thận lại hét toáng lên. Mấy trăm khối Không Linh Tinh bằng nắm tay đã khiến nàng chấn động lắm rồi, giờ lại biết được thêm một tin động trời thế này.

Nàng bỗng ứa nước mắt nhìn Dương Khai:

- Dương Khai, huynh sẽ không giết ta diệt khẩu đấy chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau