VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Cuộc chiến riêng lẻ

Chỉ còn chưa đầy một canh giờ nữa, trời sẽ sáng.

Dương Khai và Hạ Ngưng Thường bước ra khỏi khe núi, đuổi theo hướng âm khí đang lưu động trong thung lũng.

Hiện tại phương hướng của âm khí rất dễ nhận ra, vì Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ đang hấp thu linh khí trong thung lũng, hơn nữa tốc độ rất nhanh, nên âm khí trong toàn thung lũng này đều đang hội tụ về một phía.

Hiện tượng kỳ lạ này chỉ có người quen ở trong thung lũng lâu mới phát giác được.

Dương Khai ước đoán hai tên Huyết Chiến Bang đó chắc chắn sẽ đi thăm dò, đến lúc đó ắt sẽ chạm trán chúng.

Đánh chết mấy tên Khí Động cảnh và Li Hợp cảnh, chiến ý sôi sục trong người Dương Khai vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, vì vẫn còn một tên Chân Nguyên cảnh đang ở đây, Bất Khuất Chi Ngao của Dương Khai vẫn luôn phát huy tác dụng, tinh thần và cơ thể đều đang căng thẳng.

Chỉ không biết tên Chân Nguyên cảnh này hiện tại còn lại bao nhiêu công lực.

Thời gian một nén nhang sau, hai người cũng dần tiến gần đến ngọn nguồn âm khí hội tụ, ở đó, có một cụm ánh sáng đang lơ lửng giữa không trung, âm khí len lỏi vào trong rồi biến mất như bị nuốt chửng.

Đây đúng là Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ mà Dương Khai đã nhìn thấy.

Tuy nhiên nếu so với trước đó, thì hiện giờ trông nó khác hẳn.

Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ trước đó chỉ là một cụm ánh sáng thôi, không có hình dạng đặc biệt. Còn bây giờ trông nó như một nụ hoa sắp nở, mỗi một cánh hoa đều rất rõ ràng.

Hai người ẩn giấu thân hình, đứng cách Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ khoảng năm mươi trượng.

Hạ Ngưng Thường khẽ giọng nói:

- Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ ở ngay trong nụ hoa đó, hoa nở mới hiện thân, đến lúc đó mới lấy được. Cửu Âm Bát Tỏa Trận ta bày ra vốn để đối phó nó, nhưng lại bị bọn người kia ép phải khởi động trước. Bọn chúng chưa chết hết, thì tám luồng Âm Khí Liên Tỏa sẽ không trở lại được. Lần này chỉ còn nhờ vào thủ pháp của sư đệ thôi, Chân Dương Quyết của đệ là khắc tinh của nó. Ta không có trận pháp, không thể giúp được đệ rồi.

- Không phải nó sẽ lẩn trốn sao?

Dương Khai nhíu mày.

- Phải, vậy nên... Hy vọng không nhiều lắm.

Hạ Ngưng Thường lại có ý bàn lui.

- Vậy nếu giết hết bọn chúng thì tỷ có thể tái sử dụng trận pháp?

Dương Khai nheo mắt.

- Tuy là nói thế, nhưng nếu chúng không đến đây thì sao?

- Chúng đến rồi đấy.

Ánh mắt Dương Khai lạnh băng, đột nhiên quay lại về một phía.

Tiếng cười của Văn Phi Trần vang lên:

- Ha ha, tiểu tử thông minh đấy!

Hạ Ngưng Thường giật mình quay lại, thì thấy cả Văn Phi Trần và Long Huy, ánh mắt bọn chúng như tóe lửa, ghim chặt Hạ Ngưng Thường.

Chẳng qua chỉ là một tên thèm muốn Thiên cấp bí bảo trong tay nàng, còn một tên thì thèm muốn vẻ đẹp của nàng.

Dương Khai vẫn bình tĩnh, kề vai bên Hạ Ngưng Thường.

Văn Phi Trần ung dung bước đến chỗ cách hai người hai mươi trượng, miệng nở nụ cười:

- Các ngươi vẫn còn sống, xem ra lũ phế vật đó chẳng làm được chuyện gì hết.

Văn Phi Trần vẫn luôn cố gắng hóa giải Âm Khí Tỏa Liên trong cơ thể, nhưng làm thế nào cũng không hóa giải được, thủ hạ phái đi thì không một tên trở về bẩm báo tình hình, hắn và Long Huy đợi đến nóng ruột, bỗng chiên cảm thấy âm khí trong thung lũng thay đổi, bèn men theo dấu vết đi đến đây.

Vừa đến nơi, đã nhìn thấy Dương Khai và Hạ Ngưng Thường. Văn Phi Trần và Long Huy đều vui không thể tả, chúng không hề ẩn mình mà xông thẳng đến.

Sự tình đã đến nước này, Văn Phi Trần tự khắc sẽ không nương tay với họ nữa, hắn huýt dài một tiếng, muốn triệu hồi đám thuộc hạ về.

Nào ngờ tiếng huýt gió vừa dứt, hắn phát hiện gã thiếu niên đối diện đang nhìn hắn đầy mỉa mai, không hề sợ sệt.

Văn Phi Trần có phần không hiểu tại sao đối phương lại tự tin đến thế.

Dương Khai bước lên một bước, lạnh mặt nói:

- Ngươi có hét vỡ cổ họng cũng không có ai đến giúp ngươi đâu!

Văn Phi Trần thất sắc: -

- Bọn chúng làm sao rồi?

- Chúng chết hết rồi! Người chết thì dĩ nhiên không đến giúp ngươi được rồi.

Dương Khai bật cười ha hả.

Sắc mặt Văn Phi Trần trầm xuống, hắn kinh ngạc nhìn Hạ Ngưng Thường.

Hắn nghĩ, có thể đánh chết mấy cao thủ Li Hợp cảnh, chỉ có Hạ Ngưng Thường thôi, chỉ một tên Dương Khai nhãi nhép thì làm gì có bản lĩnh đó.

Thất sách, thất sách rồi, hắn làm sao mà ngờ nữ tử này vẫn còn sức hạ thủ. Vài canh giờ trước, hắn đánh nàng một chưởng, rõ ràng đã cảm giác được nàng ta hoàn toàn mất hết sức phản kháng rồi, sao có thể hồi phục nhanh như thế?

- Cho dù bọn chúng chết cả rồi, các ngươi cũng đừng hòng thoát khỏi bàn tay ta!

Văn Phi Trần hừ lên một tiếng, hiển nhiên không hề để tâm đến cái chết của những tên đó.

Dương Khai sải lên trước một bước, Chân Dương nguyên khí khởi động, máu trào cuồn cuộn, chiến ý vô tận, đang định hạ thủ với Văn Phi Trần thì từ phía sau, một cái bóng lướt qua, bay thẳng đến chỗ Văn Phi Trần.

Hạ Ngưng Thường đã động thủ trước rồi, hơn nữa lại là một chiêu đánh úp lên cả Văn Phi Trần và Long Huy.

Nàng hiển nhiên là vì lo cho vết thương của Dương Khai, mới muốn một chọi hai như vậy.

Thân ảnh nàng chớp lên, mười luồng khí lạnh bay ra, bảy hướng về Văn Phi Trần, ba hướng về Long Huy, nhanh như chớp giật, thanh thế kinh người.

Văn Phi Trần cười to: -

- Tiểu cô nương sát khí không nhẹ, như thế không hay đâu!

Vừa nói vừa tung ra hai chưởng, nhẹ nhàng hóa giải đòn của Hạ Nghi Thường, miệng nói:

- Long thiếu gia, tên tiểu tử đó giao cho cậu đó, để tôi đối phó với tiểu nha đầu này!

- Được!

Long Huy gật đầu, không quên dặn dò:

- Chớ đả thương mặt nàng đấy.

- Vãn mỗ biết rồi! Văn Phi Trần cười đầy ẩn ý, lập tức xông pha cùng Hạ Ngưng Thường.

Hạ Ngưng Thường tuy đã hồi phục được bốn phần công lực, nhưng trước đó đã bị trọng thương, hiện giờ chỉ có thể phát huy công lực ở mức Khí Động cảnh lục, thất tầng.

Văn Phi Trần cũng không khá hơn, chỉ có thể phát huy công lực Khí Động cảnh lưỡng, tam tầng.

Nhưng dù sao cảnh giới thật sự của cả hai cũng không tương đương, Hạ Ngưng Thường là Li Hợp cảnh đỉnh phong, nội thể là nguyên khí, Văn Phi Trần lại là Chân Nguyên cảnh, nội thể là chân nguyên!

Chân nguyên và nguyên khí, có khác biệt về bản chất. Chân nguyên có thể phát huy lực sát thương mạnh hơn nguyên khí.

Cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu của Văn Phi Trần phong phú hơn Hạ Ngưng Thường, trận giao tranh này, Hạ Ngưng Thường cảm giác ứng phó có phần khó nhọc, tuy sẽ không thất bại nhanh chóng, nhưng muốn dựa vào công lực bản thân để đánh bại Văn Phi Trường là không thể, cùng lắm thì chỉ đánh tay ngang thôi.

Cả hai đều là cao thủ, giao thủ cũng vô cùng kịch liệt, chỉ trong một cái xê dịch đã sải ra hơn trăm trượng.

Dương Khai không chú ý trận đấu của Hạ Ngưng Thường được, vì hắn cũng có đối thủ của mình.

Quăng một cái nhìn về tên Long Huy đang đứng cách mình hơn mười mấy trượng, Dương Khai khẽ cười:

- Long thiếu gia đúng không?

Long Huy lạnh lùng đáp:

- Muốn xin tha hả? Muộn rồi!

- Ta có vài câu muốn hỏi ngươi.

Long Huy buông ánh nhìn ngu lộng cho Dương Khai, dửng dưng đáp:

- Nếu đây là nguyện vọng trước khi chết của ngươi, thì ta có thể giúp!

Chương 112: Liên tiếp ăn đòn

- Ngươi cứ coi như vậy đi.

Dương Khai không khỏi cười lên rồi nhìn y nói:

- Ngươi thật sự chỉ vì Hồ Mị Nhi mà muốn giết ta sao?

Long Huy vẻ mặt khinh thị, khinh thường nói:

- Nếu không thì ngươi cho rằng bổn thiếu gia ăn no rỗi việc, lặn lội đường xa như vậy đến đây với ngươi làm gì?

Dương Khai cau mày nói:

- Nhưng ta với Hồ Mị Nhi cũng không phải giao tình sâu sắc gì, cũng chỉ là gặp mặt vài lần mà thôi.

- Hừ, có thể ngươi không có ý gì với con tiện nhân đó nhưng ả ta đối với ngươi lại không phải như vậy!

Vẻ mặt Long Huy đầy tức giận,

- Ả ta vì ngươi mà ngay cả ông nội ta cũng dám phản nghịch lại! Ả ta trước đây chưa hề làm như vậy, cũng chưa từng vì bất kỳ nam nhân nào mà xử sự thế này! Ngươi là cái thá gì mà lại dám nhắm đến nữ nhân của ta!

- Ông nội ngươi…

Đôi mắt Dương Khai lóe lên vẻ lạnh lùng, hắn nghĩ tới cú đánh vô đạo của Long Tại Thiên, lần đó nếu không nhờ có Ngạo Cốt Kim Thân phát huy tác dụng, giúp hắn thoát khỏi vòng vây thì e rằng hắn đã chết rồi.

- Còn một vấn đề nữa!

Dương Khai vẻ mặt lạnh lùng:

- Sao ngươi biết ta rời khỏi các Lăng Tiêu các?

Bọn chúng đã truy đuổi đến đây thì chắc chắn sau khi mình rời khỏi các Lăng Tiêu các không lâu đã xuất phát rồi, nếu không thì sẽ chắc rằng đã bị mất tung tích của mình. Nói cách khác, ngay khi mình rời khỏi các Lăng Tiêu các thì đã bị người ta cố ý theo dõi rồi.

Long Huy khẽ cười một tiếng:

- Cái này tất nhiên là có người mật báo cho ta rồi.

Quả nhiên là vậy!

- Còn ai là người đã mật báo cho ta thì bổn thiếu gia ta không rõ, nhưng ta nghĩ ngươi nên biết mình đã đắc tội với ai!

Long Huy khinh thị nhìn Dương Khai, nghiễm nhiên giống như nhìn một người chết, nói năng không có vẻ giấu diếm gì, những gì biết thì đều nói ra hết,- Còn tên Nộ Lãng đó chỉ là ngoài ý muốn, ta cũng chỉ là phát hiện tung tích của bọn chúng ở thị trấn nhỏ dưới núi.

Dương Khai khẽ gật đầu, Long Huy không nhất thiết phải lừa gạt hắn, y đã nói như vậy thì là thật rồi, tên Nộ Lãng đó có thể chỉ là ngẫu nhiên nhìn thấy mình ra ngoài nên truy đuổi đến đây mà thôi, vì thế không cần phải truy cứu, dù sao thì hắn cũng đã chết rồi.

- Bổn thiếu gia đã đáp ứng nguyện vọng của ngươi rồi, bây giờ thì hãy đi chết đi!

Long Huy cười dữ tợn một tiếng, y nhanh chóng tiến gần Dương Khai, đôi mắt đầy phấn kích, rồi bắt đầu vận chuyển Khí Động cảnh nhất tầng, song quyền hung mãnh vung ra.

Cùng với mỗi quyền được vung ra, đều có một mũi công kích bắn ra từ nắm đấm.

Phi Vũ Bạo! Môn võ công trung phẩm Địa cấp!

Long Huy thân là cháu nội của Long Tại Thiên, địa vị không hề thấp, nên môn võ nghệ mà y tu luyện đương nhiên cũng không phải tầm thường, có thể nói, tuy y chỉ là Khí Động cảnh nhấttầng nhưng thực lực của y cao hơn tên Nộ Lãng cùng cảnh giới không chỉ một bậc.

Long Huy không chỉ đơn giản là tên thiếu gia quyền quý háo sắc, giờ đây đối với Dương Khai mà nói, y cũng là một kẻ thù khó ứng phó.

Vũ Mang tập kích, Dương Khai vội vàng né tránh, khiến một loạt đòn tấn công của tên Long Huy đều thất bại, trong mắt y không khỏi hiện lên vẻ bất ngờ.

Y nghĩ, Khai Nguyên cảnh tứ tầng của Dương Khai lẽ ra không thể tránh khỏi sát chiêu của mình mới đúng.

Ngay sau đó, dòng sóng nguyên khí hung mãnh mà tàn bạo bạo phát từ trên người Dương Khai, cảm nhận thấy dòng nguyên khí nồng đậm này, vẻ mặt tên Long Huy chợt biến sắc.

Đây đâu phải là Khai Nguyên cảnh tứ tầng? Rõ ràng đã đạt đến Khai Nguyên cảnh đỉnh phong rồi, xét về độ nồng đậm của sóng nguyên khí thì cũng không thua mình là mấy.

Sự kinh ngạc này chỉ vẻn vẹn trong nháy mắt, sau đó tên Long Huy đã xông đến bên cạnh Dương Khai, nguyên khí trên nắm tay bắt đầu khởi động, y hung hăng xuất ra một quyền, đánh vào người Dương Khai từ trên xuống dưới.

Dương Khai lại né tránh, quyền này đánh ầm trên mặt đất, cùng với tiếng vang lớn và bụi đất tung bay, một cái hố không nhỏ đột nhiên xuất hiện trên mặt đất.

Không đợi Long Huy đứng dậy, thân hình Dương Khai đột nhiên lại lóe chạy lại, đầu gối nâng cao rồi hung mãnh đỉnh lấy cằm y.

Long Huy phản ứng cũng không chậm, y một tay thành chưởng, chặn ở dưới cằm rồi chúi xuống dưới.

Hai người cùng phát ra nguyên khí, Dương Khai lảo đảo người, tên Long Huy cũng lật bay ra phía sau, nhân có dòng lực này y đã hóa giải sự tấn công của Dương Khai.

Hai người giao thủ xuất chiêu rồi vội vàng đứng vững lại.

Long Huy liếc nhìn khắp người Dương Khai một cái rồi nheo mắt lại nói:

- Hóa ra ngươi luôn che giấu thực lực! Nhưng cho dù như vậy thì ngươi cũng không phải đối thủ của ta!

Còn chưa dứt lời thì bóng dáng Long Huy bỗng trở lên mơ hồ, lòng bàn chân như có kim mang hiện lên, trong phút chốc đã đứng sau người Dương Khai.

Kim Hồng bộ! Lại một bộ võ học Trung phẩm Địa cấp.

Nhân có bước chân nhanh chóng thần kì này, Long Huy cuối cũng cũng đến được điểm chết mà Dương Khai phòng ngự, nguyên khí trên đầu ngón tay y bắt đầu khởi động, một ngón đâm vào cái ót phía sau đầu của Dương Khai, rõ ràng là muốn một cú giết chết Dương Khai.

Trong giờ khắc nguy hiểm đến tính mạng, Dương Khai cảm giác sau đầu mình có gió nên vội nghiêng đầu, ngón tay này của tên Long Huy đâm qua mặt Dương Khai, dòng nguyên khí sắc bén này đã rạch một vết máu trên mặt hắn.

Dương Khai thu người lại, một giọt dương dịch trên đầu ngón tay hiện ra, rồi ngay sau đó biến thành một lưỡi dao màu đỏ mỏng như cánh ve vung mạnh về phía tên Long Huy đang đứng chỉ cách trong gang tấc.

Đây là một kẻ địch mạnh! Dương Khai không dám giấu dốt nữa, bất kì sơ suất gì đều có thể khiến mình mất mạng!

Lưỡi dao trực tiếp cắt người Long Huy làm hai phần, tuy vậy nhưng Dương Khai không hề thấy vui vẻ, bởi vì hắn cảm nhận được mình không phải đánh trúng cơ thể thật, mà vừa rồi chỉ là cắt được tàn ảnh của Long Huy mà thôi.

Bộ pháp của đối phương tương đối thâm hậu!

- Phản ứng không tồi!

Giọng nói của tên Long Huy ở cách đó mười mấy trượng truyền đến, thản nhiên ung dung nhìn Dương Khai.

Tay Dương Khai đột nhiên run lên, lưỡi dao dính đầy máu xoẹt xuống đất rồi bay lên.

Long Huy không dám dừng lại, tiếp theo lại là một Kim Hồng bộ để né tránh, y nhìn Dương Khai như mèo vờn chuột với vẻ mặt đùa cợt và khinh miệt.

Dương Khai không nói gì, chỉ có sự kiên nghị bất khuất và chiến ý hừng hực trong ánh mắt, Dương Khai chân bước như bay, vọt đến trước mặt Long Huy, sau đó là một quyền xuất ra.

Không có tác dụng gì, bóng dáng Long Huy đã ở bên kia rồi.

- Hừ, chỉ dựa vào tốc độ chậm như sên của ngươi mà muốn đánh lại ta? Thật không biết lượng sức!

Long Huy miệng không ngớt, ra sức châm biếm giễu cợt Dương Khai.

Y cho rằng dựa vào Kim Hồng bộ của mình thì sẽ không thể rơi vào thế thất bại rồi. Đối phương không đánh được mình thì sao có thể thắng được? Hắn hung mãnh công kích như vậy chỉ hao phí nguyên khí mà thôi, đợi đến lúc hắn đã tiêu hao gần hết nguyên khí rồi thì sẽ là thời cơ để mình một đòn giết chết hắn.

Vì thế, Long Huy đã quyết định tiếp tục vật lộn với Dương Khai, đợi khi thời cơ đến sẽ giành thắng lợi một cách dễ dàng.

- Chậm quá, quá chậm rồi…

Nếu như ngươi không giết được ta thì người bạn gái kia của ngươi bổn thiếu gia ta nhất định phải giành lấy rồi.

- Thân hình nàng ấy rốt cuộc thế nào nhỉ? Ta thực sự rất mong chờ đấy, không biết khi bị chà đạp nàng ta sẽ kêu khóc thảm thiết thế nào đây!

Ha ha ha, bổn thiếu gia thích nhất là nghe tiếng kêu la của người con gái không chịu được bị người khác làm nhục, nghĩ đến cảnh đó ngươi có đau lòng không?

Chương 113: Cái chết của long huy

Cũng phải nói rằng, tên Long Huy này mặc dù là một công tử ăn chơi trác táng quyền quý nhưng cũng rất biết cách chọc giận kẻ địch để tạo cơ hội thắng lợi cho mình.

Mỗi lần tránh được cú đột kích của Dương Khai y liền nói ra một câu châm chọc giễu cợt.

Đổi là người ngoài thì e rằng sớm đã bị y kích cho phát điên rồi.

Nhìn Dương Khai cũng có vẻ như vậy, đôi mắt hắn đỏ rực, nguyên khí toàn thân bạo động bất ổn, rõ ràng là tâm trạng đang rất kích động, nhưng nếu quan sát kĩ thì có thể thấy ánh mắt Dương Khai thật ra rất kiên định, cho dù bị người ta giễu cợt như vậy nhưng lòng quyết tâm cầu thắng cũng không có chút biến đổi.

Kịch đấu trong thời gian một nén nhang, Dương Khai đã xuất không biết bao nhiêu chiêu nhưng cuối cùng cũng không thể chạm đến được một góc áo của Long Huy.

Long Huy buông lời chế giễu đến khô hết cả họng, trong lòng cũng không ngừng thầm kinh ngạc.

Theo lý mà nói, đánh lâu như vậy, lẽ ra tên tiểu tử này không thể tiếp tục phát ra nguyên khí được nữa mới đúng, nhưng tại sao mỗi cú đánh của hắn đều có uy lực như không hề suy giảm? Nguyên khí dự trữ trong cơ thể hắn vốn đã là không thể chống đỡ lại được công kích mạnh như vậy chứ.

Long Huy nghĩ không sai, những võ giả ở Khai Nguyên cảnh bình thường quả thật là không thể duy trì lâu như vậy mà vẫn không có chút suy thế. Nhưng Dương Khai rõ ràng không phải võ giả Khai Nguyên cảnh bình thường, muốn giao chiến lâu với hắn, Long Khai quả thật đã tính nhầm rồi.

Trong lúc suy nghĩ Dương Khai lại đánh ra một cú, Long Huy vội né tránh, nhưng người vừa mới vững lại thì y đột nhiên nghe thấy xoạt một tiếng, một cú tấn công cực nóng sát qua thắt lưng mình rồi bay ra.

Cúi đầu xuống nhìn thì y thấy áo của mình đã bị cắt một miếng, cú tấn công vừa rồi suýt nữa đã thật sự làm mình bị thương.

- Thật đáng tiếc!

Dương Khai hít sâu một hơi, ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt lại càng phát ra đầy hưng phấn, nhưng lại xen vào đó chút điềm tĩnh hoàn toàn trái ngược lại, đây là một ánh mắt đầy mâu thuẫn, nhưng cũng được kết hợp một cách hoàn hảo.

- Sao có thể như vậy được?

Sắc mặt Long Huy hoàn toàn thay đổi.

Cú đánh vừa rồi rõ ràng là kẻ địch đã dự liệu được vị trí mà y đặt chân nên mới tấn công trước, nếu không phải nhờ may mắn thì nói không chừng đã bị hắn đánh thương rồi.

Nhưng làm thế nào mà hắn đoán được vị trí mình rơi xuống? Lẽ nào chỉ trong thời gian một nén nhang ngắn ngủi tên Dương Khai này đã khám phá ra Kim Hồng bộ của mình hay sao?

Không thể nào! Thực lực của hắn mới chỉ ở Khai Nguyên cảnh, nhãn lực sao có thể cao minh như vậy?

- Lần sau ngươi không chết thì cũng bị thương nặng!

Dương Khai lạnh lùng nhìn Long Huy, giọng điệu chắc chắn.

- Cái đồ rắm nhà mẹ ngươi!

Long Huy tức giận,

- Muốn hù bổn thiếu gia ta, ngươi vẫn còn non lắm!

Dương Khai không nói gì mà chỉ vùi đầu điên cuồng tấn công.

Long Huy trong lòng đầy tức giận, lần này y không dùng Kim Hồng bộ để né tránh mà ra một quyền nhằm đúng tấn công của Dương Khai.

Một tiếng chạm đất vang lên, người Dương đứng yên bất động, đứng vững như ngọn núi cao, ngược lại, tên Long Huy cảm thấy trên nắm tay có dòng nguyên khí nóng xâm nhập vào, khiến thân người y lảo đảo về phía sau.

Trong tiếng kêu thét, Long Huy không dám lại giằng co đối đầu với Dương Khai, y vội thi triển Kim Hồng bộ nhằm kéo xa khoảng cách với Dương Khai.

“Vèo” một tiếng, một thứ gì đó giống như giọt nước màu hồng tươi đột nhiên phi đến, ngay lúc Long Huy dừng lại, và đánh thẳng vào bên ngực phải y.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, sắc mặt Long Huy hoảng hốt, tay đỡ lấy bên ngực phải, hít khí vào như thở gấp, khóe miệng y trong phút chốc tràn ra bọt máu, thất thanh nói:

- Không thể nào, không thể nào, tuyệt đối không thể!

Kim Hồng bộ của mình không ngờ lại thật sự bị hắn xem thấu, hắn tấn công trước vào vị trí mà mình sẽ đặt chân xuống, khiến mình không thể né tránh.

Hơn nữa, cú tấn công này hống hách đến mức khiến người ta phải kinh hãi, không những xuyên qua bộ phòng ngự bí bảo Thượng phẩm Phàm cấp mà mình mặc sát người mà còn đánh vào trong người mình, nếu không phải có nguyên khí của mình cản trở lại một chút thì chỉ nguyên lần này chắc chắn cũng sẽ xuyên thủng qua người mình rồi.

- Không có gì là không thể!

Dương Khai vẻ mặt lạnh lùng bước nhanh về phía trước, Long Huy đâu dám dừng lại, bộ pháp vừa triển khai liền chạy về phía Văn Phi Trần, miệng hét lớn:

- Văn đường chủ cứu ta!

Tên Long Huy bây giờ hoảng loạn như chó chết chủ, đâu còn vẻ ngạo mạn và ung dung như lúc nãy nữa.

Thân người y vừa rơi xuống liền kéo sau đó là một trận đau đớn dữ dội, y ngã sấp xuống.

Không đợi y kịp bò dậy, một bàn chân lớn đã dẫm trên cổ y rồi, lực từ bàn chân này lớn như núi cao áp đỉnh, Long Huy không ngừng lăn lộn trên đất nhưng vẫn không thể chuyển mình được.

- Ta là cháu nội của phó bang chủ Huyết Chiến bang Long Tại Thiên, ngươi tha cho ta, ta sẽ cho người tiền, cho ngươi đàn bà, ngươi muốn gì ta đều cho ngươi, giết ta cũng không có lợi gì cho ngươi mà chỉ khiến ngươi kết oán với nhà họ Long ta.

Long Huy không thể phản kháng lại nên đành phải liên mồm xin tha.

- Long thiếu gia!

Dương Khai hít sâu một hơi,

- Tiếng kêu khóc của ngươi không dễ nghe chút nào!

- Vâng vâng vâng! Dương huynh đệ nói phải, huynh không thích thì ta sẽ không kêu nữa! Người ở dưới mái hiên, Long Huy đâu dám không cúi đầu.

- Vậy thì hãy vĩnh viễn câm mồm cho ta!

Dứt lời, Dương Khai đạp chân lên đầu Long Huy, khiến mặt mũi y đều cắm trên đất, người thì ngồi xổm xuống, sau đó lại ra một quyền đập vào cổ y.

Răng rắc một tiếng giòn vang, cổ tên Long Huy đã bị gãy, trong đôi mắt trừng to lúc này đầy vẻ sợ hãi và hối hận.

Dương Khai một tay nhấc lấy xác Long Huy và đứng dậy, rồi nhanh chóng tiến đến gần chiến trường bên kia.

Một lát sau, hình ảnh hai người Văn Phi Trần và Hạ Ngưng Thường đã in trong tầm mắt Dương Khai.

Hai ngươi lúc này ngang sức nhau, không ai thua kém ai!

Hai người lúc này một người thì sức lực đã bị phong ấn, một người lại bị thương, vẫn chưa hồi phục lại nguyên khí, nên đều không thể phát huy toàn bộ sức lực, các thủ đoạn có thể dùng đến cũng bị giảm sút.

Nhưng dù vậy thì giao chiến cùng với cao thủ tầng bậc này cũng là một trận chiến kịch liệt hơn nhiều những trận mà Dương Khai đã từng trải qua.

Thân hình chuyển động như chớp, gần như là du đi du lại, nguyên khí phát ra, nhìn tình chiến có vẻ vô cùng căng thẳng.

Dương Khai đứng một bên nhìn chốc lát, hắn biết nếu một chọi một với Văn Phi Trần thì e rằng mình không có nhiều hi vọng đánh thắng được, nhưng bây giờ lại có thêm Hạ Ngưng Thường nữa, hai chọi một thì điều này khó mà nói trước được.

Nhìn một hồi, trong lòng Dương Khai đã định sẵn kế hoạch, vừa nhanh chóng vụt đến chỗ Văn Phi Trần vừa nhấc thi thể Long Huy lên rồi hét lớn:

- Văn đường chủ nhìn xem ai đây!

Văn Phi Trần sớm đã phát hiện bóng dáng Dương Khai rồi nhưng vẫn không dám phân tâm đi điều tra, do không hề biết tình hình cụ thể bên này, tự nhiên lúc này lại nghe Dương Khai nói vậy nên vội quay đầu lại, rồi liền giật nẩy người:

- Long thiếu gia!

Tên Long Huy lúc này có một lỗ to ở ngực, máu chảy ròng ròng, cổ y mềm nhũn, cứ như xương cốt đã bị dập nát ra vậy, đầu y thì gục rũ trước ngực, không còn chút sức sống gì nữa rồi!

Long Huy đã chết rồi! Văn Phi Trần không tin nổi vào mắt mình, vị thiếu gia ăn chơi trác táng này dù sao cũng là bậc võ giả đã đạt đến Khởi Động cảnh nhất tầng mà? Hơn nữa cũng đã tu luyện thành biết bao môn võ công khiến lão cũng phải thèm muốn, sức chiến đấu cũng không thể xem thường.

Chính bởi vì tin tưởng công lực của y nên Văn Phi Trần mới yên tâm để y một mình giao đấu với Dương Khai, nhưng sao giờ lại chết rồi?

Hỏng rồi hỏng rồi! Văn Phi Trần thầm kêu khổ, những người khác của Huyết Chiến bang chết cũng không sao nhưng Long Huy này không thể chết được! Hắn mà chết thì chẳng phải Long Tại Thiên sẽ nổi trận lôi đình sao? Nếu bị một cao thủ Thần Du cảnh như Long Tại Thiên trách tội thì mình chắc không đỡ được rồi.

Chương 114: Sự thất bại của văn phi

Các cao thủ giao chiến, sự phân thắng bại có lẽ chỉ trong phút chốc.

Cái chết của Long Huy rõ ràng đã ảnh hưởng không nhỏ đến tâm trạng của Văn Phi Trần, một chiêu xuất ra trong vội vàng đã để lộ không ít sơ hở.

Hạ Ngưng Thường sao có thể bỏ qua cơ hội ngàn năm này? Đôi mắt đẹp lấp lánh sương, song chưởng xê dịch, một sát chiêu liền được đánh ra.

Phát hiện có điều bất trắc, Văn Phi Trần ra sức ngăn cản nhưng cuối cùng cũng không thể ngăn cản thành công, dòng khí kình bạo phát ra đánh ầm ở lồng ngực lão và lập tức khiến lão bị thương một chút.

Không đợi để lão có thời gian đối phó với Hạ Ngưng Thường, Dương Khai đã dương thi thể Long Huy lên trước mặt mình và xông vào vòng chiến của hai người, trên nắm tay bùng lên một tầng hỏa diệm, hắn lén lút xuất ra một quyền từ dưới nách của Long Huy.

Hạ Ngưng Thường nhân lúc đó lại gây thêm áp lực cho Văn Phi Trần.

Bị hai bên đánh gọng kìm khiến Văn Phi Trần nhất thời chân tay luống cuống, bộ dạng trở lên bối rối hỗn loạn.

Với thực lực hiện giờ của lão tuy không thể đối phó với Hạ Ngưng Thường, nhưng nếu ra sức tấn công mạnh thì lại có thể đánh trọng thương Dương Khai, nhưng Dương Khai lại dùng thủ đoạn bỉ ổi đặt thi thể Long Huy đặt trước mặt làm bia đỡ đạn, Văn Phi Trần cho dù có trăm nghìn thủ đoạn thì cũng không có cách nào thi triển được.

Muốn đánh thương Dương Khai thì trước tiên phải hủy diệt thi thể Long Huy, vì thế lão có chút e dè.

- Tên tiểu tử vô liêm sỉ!

Văn Phi Trần nổi giận đùng đùng, lão vừa chật vật ngăn cản công kích của hai người vừa chửi ầm lên:

- Lấy người chết làm trọng, vậy mà ngươi lại đối xử như vậy với thi thể Long thiếu gia, chẳng lẽ ngươi không sợ trời phạt sao?

Dương Khai hừ lạnh:

- Các ngươi mới đáng bị trời phạt! Nếu không phải do các ngươi dắt tâm bức bách ta thì sự việc đâu đến nông nỗi này?

Văn Phi Trần cứng họng không nói được gì, nhắc đến thì hai người này chẳng qua chỉ là đến sơn cốc này để tìm thiên tài địa bảo chứ đâu có trêu chọc ai, vậy mà đám người mình lại kéo cả lũ từ hai ba trăm dặm đuổi đến đòi giết người ta, lại còn cậy mạnh hiếp yếu, bây giờ nào còn tư cách gì để chỉ trách người ta nữa?

Trong lúc cãi lộn, Dương Khai đã nhắm đúng cơ hội và kết quả là một quyền đánh ra hiệu quả, nhân lúc Văn Phi Trần đang phải ra sức ngăn cản sự công kích của Hạ Ngưng Thường, Dương Khai đã đánh vào thắt lưng lão.

Dương dịch trong phút chốc chảy ra, khoảng chừng mười giọt, hóa thành lưỡi dao sắc nhọn bắn ra.

Văn Phi Trần kêu lên một tiếng rồi vội lùi về phía sau, vô cùng sợ hãi và kinh hoàng nhìn về phía Dương Khai.

Lão phát hiện người thanh niên này lần này ra chiêu còn hung mãnh hơn gấp nhiều lần nữ tử kia! Bị dương khí nóng rót vào trong cơ thể khiến bụng Văn Phi Trần xuất hiện một lỗ máu, tuy không bị thương nặng nhưng vết thương lần này cũng khá sâu.

Sắc mặt Dương Khai ngưng trọng, hắn phát hiện mình vẫn là quá coi nhẹ cao thủ Chân Nguyên cảnh này, uy lực của mười giọt Dương dịch lại không thể đánh xuyên qua cơ thể lão!

Lực phòng ngự của Chân Nguyên trong cơ thể cao thủ Chân Nguyên cảnh này quả nhiên là mạnh hơn nguyên khí một bậc.

- Sư đệ cẩn thận!

Hạ Ngưng Thường đột nhiên sợ hãi kêu lên.

Cùng lúc đó Dương Khai phát hiện trong đôi mắt Văn Phi Trần lóe lên sát khí điên cuồng và lao thẳng về phía mình.

Cuối cùng lão cũng hoàn toàn bị chọc giận rồi, muốn bất chấp hậu quả ra tay với mình sao? Khóe miệng Dương Khai chậm rãi hiện ra một nụ cười lạnh lùng.

Hắn biết một khi mình vận dụng Dương dịch thì sẽ trở thành mục tiêu tấn công đầu tiên của Văn Phi Trần, bởi vì dù cảnh giới của mình thấp hơn Hạ Ngưng Thường nhưng lại phát ra lực sát thương mạnh hơn.

Nếu mình là Văn Phi Trần thì cũng sẽ làm như vậy.

Tất cả đều nằm trong dự liệu!

Đối mặt với sự tấn công của Văn Phi Trần nhưng Dương Khai không hề lui lại, ngược lại còn nhanh chóng tiến đến phía lão.

- Đừng!

Hạ Ngưng Thường vội hô lên, nhưng cả hai người đó đều đang tiến gần nhau, tốc độ lại nhanh chóng nên nàng đâu thể ngăn cản được?

- Tên tiểu tử thối ngươi hãy tự tìm đến cái chết đi!

Văn Phi Trần giọng điệu lạnh lùng, không chút vẻ che giấu ý đồ của mình, hắn vung lên một chưởng đánh thẳng về phía Dương Khai.

Hít một hơi sâu, bắp thịt toàn thân Dương Khai đột nhiên co chặt lại, lần này Chân Dương nguyên khí trên người đã vận chuyển đến cực hạn, xương khớp cơ thể thì kêu lên leng keng, tóc bay tung tóe, da thịt đỏ tươi, nhìn hắn lúc này giống như điên vậy.

Oành một tiếng, chưởng này của Long Phi Trần lại đánh lên thi thể Long Huy.

Trong phút chốc thi thể Long Huy biến thành một đống thịt nát, giống như một quả dưa bị đập vỡ ra vậy, rồi nổ tung ra khiến Dương Khai đang nấp sau thi thể y cũng lộ mặt ra hết.

Văn Phi Trần lại đánh ra một chưởng, mục tiêu lần này là đánh vào Dương Khai lúc này đã không còn khả năng phòng hộ nữa.

Trên mặt hai nam nhân lúc này là một điệu cười đầy thâm ý.

Dưới ánh mắt kinh hãi đang nhìn chăm chú của Hạ Ngưng Thường, một chưởng không đẹp chút nào đánh ầm lên lồng ngực Dương Khai.

Có thể thấy rõ, lồng ngực Dương Khai đột nhiên lõm xuống,cùng với tiếng xương cốt gãy giòn vang, một ngụm máu tươi không cầm được phun chảy ra và hóa thành lớp sương máu, phun thẳng về phía Văn Phi Trần đang đứng gần trong gang tấc.

Văn Phi Trần đâu thể cho phép máu bẩn phun vào mặt mình? Lão nhanh chóng vội né tránh.

Nhưng lão vẫn chưa kịp rút tay lại từ phía ngực Dương Khai thì phát hiện một nụ cười vẻ đắc ý nhưng lại pha chút thê lương hiện lên trên khóe miệng lão.

Pà một tiếng, hai tay Dương Khai lúc này đã nắm chặt lấy cổ tay Văn Phi Trần, hắn thở hổn hển, con mắt đỏ tươi chằm chằm nhìn lão nói:

- Ngươi chết chắc rồi!

Văn Phi Trần mặt biến sắc, lão vốn không thể nào nghĩ đến tên tiểu tử này lại có sức sống ngoan cường đến vậy, hoặc có thể nói, nguyên khí trong người hắn có sức phòng hộ quá lớn, chưởng này mình ra tuy khiến hắn bị trọng thương nhưng lại không thể lấy mạng hắn như mong đợi.

Nhưng cho dù như vậy thì bình thường những người bị trúng chưởng này lẽ ra không còn chút lực phản kháng nào mới đúng chứ, nhưng tại sao hắn vẫn có sức lực mạnh mẽ đến vậy? Lại còn có thể nắm chắc mình không buông? Để làm được như vậy thì ý chí không biết phải ngoan cường đến mức nào?

- Thả ta ra!

Văn Phi Trần dương lên một chưởng định đánh về phía Dương Khai.

Hạ Ngưng Thường đâu thể để cho lão có cơ hội ra tay? Nàng tức giận, mái tóc tung bay, dương khí trong phạm vi mấy chục trượng đều được điều động, đột nhiên một dải nhũ băng trong suốt xuất hiện trước mặt nàng, nàng gào thét bắn về phía Văn Phi Trần.

Bàn tay Văn Phi Trần vẫn chưa bỏ xuống thì đã bị dải nhũ băng này xuyên thẳng qua, cùng với một tiếng kêu thảm thiết, máu tươi bắn ra tung tóe.

“Hống!” Dương Khai đột nhiên gầm lên một tiếng đầy phấn khích vang dội, nguyên khí cơ thể vốn có chút bất ổn nay càng phát ra hung mãnh dữ dội.

Sóng nguyên khí vẫn luôn giữ mức ổn định ở cảnh giới Khai Nguyên cảnh đỉnh phong đột nhiên bị quyết tâm chiến thắng và chiến ý điên cuồng phá bỏ hạn chế và tạo ra một bước đột phá.

Khí Động cảnh!

Đây không phải Khí Động cảnh thực sự mà chỉ là cơ thể phát ra sóng nguyên khí của Khí Động cảnh mà thôi.

Nhưng lúc này sức chiến đấu của Dương Khai cũng không thua kém bất cứ ai có mặt tại chiến trường này!

Nhận thấy Dương Khai biến đổi đột ngột, Văn Phi Trần như rớt vào hầm băng, lão dùng hết sức lực để rút tay lại nhưng căn bản không thể được, cái tay còn lại cũng bị Hạ Ngưng Thường đánh xuyên, nỗi đau đớn thấu tim khiến lão càng trở lên bất an.

Răng rắc một tiếng, đó là do Dương Khai dùng toàn lực bẻ gãy một ngón tay của Văn Phi Trần.

Tay đứt ruột xót, sự đau đớn này sao chịu nổi? Dù thế nào thì Văn Phi Trần cũng không chịu đựng được, lão kêu la thảm thiết.

Lại là một tiếng kêu răng rắc giòn vang, tiếng kêu thảm của Long Phi Trần ngắc ngứ trầm bổng.

Dương Khai cười gằn, rồi lần lượt bẻ gãy năm ngón tay Long Phi Trần, lúc này mới lôi lão xuống, dùng đầu gối đỡ lấy và chặt đứt cánh tay lão.

Hạ Ngưng Thường càng không đứng không, trong lòng nàng rất lo lắng cho vết thương của Dương Khai, nàng liên tục tấn công về phía Văn Phi Trần.

Chương 115: Thu phục cửu âm ngưng nguyên lộ

Ngay từ lúc Văn Phi Trần đánh trúng Dương Khai chưởng đó thì đã chủ định kết cục thất bại của lão.

Dương Khai biết rõ muốn đánh chết một cao thủ như vậy trừ phi có thể hạn chế tự do của lão, nếu không chỉ dựa vào thực lực hiện giờ của mình và Hạ Ngưng Thường thì căn bản không có nhiều hi vọng.

Đến Long Huy cũng có bộ pháp tinh diệu như vậy thì một cao thủ Chân Nguyên cảnh như Văn Phi Trần chẳng lẽ lại không có? Một khi bị lão phát hiện không ổn mà trốn thoát ra thì đợi đến khi trời sáng mình và Hạ Ngưng Thường coi như xong đời.

Nhưng muốn chế ngự một cao thủ như vậy khó biết chừng nào? Cho dù hiện tại sức lực của lão đã bị phong ấn quá nửa thì đây cũng không phải việc dễ dàng đối với mình.

Vì vậy Dương Khai chỉ có thể lấy thân phạm hiểm! Dùng cơ thể mình chịu một đòn của lão, nắm bắt cơ hội lúc giây lát đó sắp lướt qua trói buộc chặt lão.

Đây là một nước cờ lớn, Dương Khai đã đưa cả mình vào đó, Văn Phi Trần sao có thể không trúng kế được?

Hai tay đã bị phế, Văn Phi Trần hiện giờ chỉ như một con nhím đã bị nhổ gai, không còn cách nào phát huy sức lực của mình.

Cùng với tiếng kêu thảm nhịp nhàng và tiếng xương gãy giòn vang, Văn Phi Trần trên tay Dương Khai lúc này như nếm trải khổ hình khốc liệt nhất thế gian.

Chỉ trong giây lát ngắn ngủi tiếng kêu thảm của Văn Phi Trần yếu dần gần như không nghe thấy nữa, hơi thở cũng yếu đi, cả người như một bãi bùn lầy bại liệt trên đất.

Hạ Ngưng Thường đứng bên cạnh nhìn mà trong lòng vô cùng lo sợ, giống như lần đầu quen người sư đệ này.

Để ý hắn hơn hai năm nay nhưng Hạ Ngưng Thường đâu từng thấy hắn điên cuồng khát máu, hung hãn ngang ngược như vậy?

Ba luồng dương khí đen sì đột nhiên bay ra từ trong người Văn Phi Trần, cùng lúc đó năm luồng khí khác rải rác từ trong sơn cốc cũng bay ra và tiêu tan trong hư không.

- Sư đệ, lão ta đã chết rồi!

Hạ Ngưng Thường khẽ kéo Dương Khai.

Ống khóa âm khí bay ra đồng nghĩa với việc Văn Phi Trần đã không còn chút sức sống nữa!

- Chết rồi sao?

Dương Khai thở hổn hển, lúc này mới từ từ đứng thẳng người lại.

- Sư đệ không sao chứ?

Hạ Ngưng Thường giọng nghẹn ngào, nàng phát hiện người sự đệ này có chút không bình thường, trên người đầy tà khí, có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.

Dương Khai biết điều nàng đang lo lắng nên nhếch mép cười thê thảm:

- Đừng lo, đây là một môn võ công của đệ, chỉ là nhìn có vẻ khiến người ta phải sợ hãi.

Đôi mắt Hạ Ngưng Thường đỏ ửng nhìn hắn, phát hiện ánh mắt hắn tuy đáng sợ nhưng trong đó lại có vẻ điềm tĩnh, lúc đó nàng mới bất giác thở phào nhẹ nhõm.

- Người cũng đã chết hết rồi, bây giờ chúng ta đi tìm Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ đó thôi!

Dương Khai vẫn không quên việc chính phải làm.

- Đệ vẫn ổn chứ? Đệ bị thương nặng như vậy!

- Vẫn ổn, nhưng chỉ e qua một lúc nữa thật sự sẽ không chống đỡ nổi nữa.

Dương Khai một tay kéo tay Hạ Ngưng Thường vội xông đến đầu nguồn chỗ dương khí tích tụ.

Bóng đêm đã gần trôi đi, nguyên khí cả sơn cốc cũng không còn lại là bao, nghĩ đến có lẽ là lúc bị Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ hấp thụ rồi.

Khi chạy đến chỗ đó thì bảo bối này vẫn còn, nó không hề bị hai trận chiến ở ngoài mấy trăm trượng làm cho chạy toán loạn.

Giờ khắc này nụ hoa đó đã sắp nở hết rồi, trong nụ hoa dường như có một dịch thể trong suốt đang phát ra ánh sáng yếu ớt.

- Làm sao để thu lại đây?

Dương Khai hỏi.

Hạ Ngưng Thường khẽ đáp:

- Dùng nguyên khí thuộc dương của đệ buộc nó lại, sau đó ngậm trong miệng phần còn lại giao cho ta, nhớ rõ là tuyệt đối không thể để các bộ phận khác của cơ thể chạm vào nó.

- Ngậm nó trong miệng?

Dương Khai nghe vậy mà thấy mơ hồ không hiểu, đang định hỏi rõ thì Hạ Ngưng Thường vẻ mặt tươi cười nói:

- Nó ra rồi!

Trong lúc đang nói thì nụ hoa đó quả nhiên từ từ nở rộ ra, lẽ ra là lúc tối nhất trước khi mặt trời mọc, nhưng cùng với sự nở rộ của nụ hoa này cả sơn cốc đều đột nhiên sáng rực như ban ngày.

Một giọt dịch thể trong suốt long lanh như giọt sương từ từ xuất hiện từ trong nụ hoa và chuyển động quay vòng.

Những cánh hoa nâng đỡ nó lúc này hóa thành dương khí nồng đậm và dung nhập vào trong dịch thể.

Thật giống như một viên đá quý! Xa hoa lộng lẫy! Nhưng lại phát ra năng lượng âm hàn khiến người ta phải sợ hãi.

Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ!

Hạ Ngưng Thường hai tay nhanh chóng khua động, Cửu Âm Bát Tỏa trận lại phát huy tác dụng, ngay trong khoảnh khắc xuất hiện Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, giữa trời liền vang lên tiếng xích răng rắc vung vẩy.

Lập tức tám sợi dây xích âm khí xuất hiện trống rỗng và bị một dòng năng lượng vô hình thôi thúc, sau đó Hạ Ngưng Thường vừa khẽ quát một tiếng lập tức chúng soàn soạt rơi xuống xung quanh cửu âm ngưng nguyên lộ, phong tỏa và hoàn toàn giam khóa cả không gian nhỏ bé đó.

Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ tả xung hữu đột, nhưng lại không thể thoát ra được giới hạn chu vi năm trượng.

- Sư đệ, trông cả vào đệ đấy.

Hạ Ngưng Thường có vẻ khẩn trương nhìn Dương Khai, tuy rằng phải trải qua khó khăn lần này nhưng thật ra nàng đã không còn quá để ý đến thứ đồ này rồi, nhưng vật bảo bối ngay trước mặt, có thể lấy lẽ nào lại không lấy.

Dương Khai khẽ gật đầu, chân bước vũng vàng đến phía đó.

Không gian bị tám dây xích âm khí phong tỏa căn bản không có tác dụng với Dương Khai, vì Chân Dương nguyên khí trong người Dương Khai là khắc tinh của tất cả các loại âm khí.

Bước vào khu thiên địa nhỏ này, Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ đó cũng có vẻ như đã phát hiện thấy ý đồ của Dương Khai, nên chúng liền lùi ra xa chỗ hắn và lơ lửng trong không trung.

Đứng gần quan sát thì Dương Khai phát hiện vật này quả nhiên giống một viên đã quý, chỉ có điều nó lại có hình dáng của một giọt sương và chỉ to bằng khoảng cỡ móng tay cái.

Dùng Chân Dương nguyên khí trói nó lại! Làm thế nào đây? Dương Khai nhíu mày, suy nghĩ chốc lát rồi trực tiếp vận dụng một giọt Dương dịch.

Dương dịch hiện ra, Dương Khai vừa nghĩ ra một ý định thì trên tay hắn liền hiện ra một tấm lưới đỏ rực, theo tay trải ra rồi chụp lấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ.

Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ vẫn muốn ngoan cố chống lại, bay lơ lửng trên trời và cuối cùng cũng tránh được cú tấn công của Dương Khai.

- Thật thú vị!

Dương Khai nhếch mép cười, tuy hắn biết rất nhiều thiên tài địa bảo đều có linh tính riêng của mình, nhưng đây cũng là lần đầu hắn nhìn thấy.

Vật bảo bối có linh tính đều vô cùng quý giá.

Không muốn lại lãng phí thời gian nữa, một giọt Dương dịch lại xuất hiện trên bàn tay kia của Dương Khai và lại hóa thành hình lưới lớn.

Xem lần này mày chạy thế nào! Tay năm tay mười, quả nhiên là một cú công kích hiệu quả, tấm lưới lớn vây lấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ như đang bắt cá vậy.

Ngón tay vừa bắn vào thì tấm lưới liền du địa thu lại và bao quanh lấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, khiến chúng thật sự yên tĩnh trở lại.

Dương Khai không dám lấy tay chạm vào nó mà trực tiếp đút Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ cùng Dương dịch vào trong miệng.

Vừa đút vào miệng liền thấy lạnh buốt, hơi lạnh thấu xương lan tràn trong miệng, dù cho Dương Khai đã tu luyện Chân Dương quyết nhưng lúc này vẫn không khỏi phải run lên.

Nhưng ngay sau đó, dường như trong cơ thể liền xuất hiện một dòng năng lượng nhìn không rõ sờ không được, dòng năng lượng này còn hữu hiệu hơn Chân Dương nguyên khí, nó lập tức trấn áp dòng khí âm lạnh kia.

Cùng lúc đó trong xương cốt mình lại truyền đến một lực hút điên cuồng, Chân Dương quyết bất giác vận chuyển lên, dẫn dắt dòng năng lượng trong Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ hấp thu nó vào trong xương cốt.

Cảm giác được điều này nên mặt Dương Khai liền biến sắc, hắn vội dừng lại Chân Dương quyết, nhưng ngay trong gây lát ngắn ngủi trì hoãn này Dương Khai cảm thấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ trong miệng thu nhỏ lại một nửa, ngược lại trong xương cốt mình lại sinh ra một dòng hơi lạnh rồi sau đó chợt biến mất không thấy nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau