VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1101 - Chương 1105

Chương 1103: Bố trận

Dương Viêm mặt ngoài vô hại, nhưng dù sao Dương Khai cũng không biết rõ nàng, tất sẽ không ngây thơ mà tin lời nàng nói.

- Nếu ngươi đã là luyện khí sư Hư cấp, sao lại thảm đến mức này?

- Vì không ai tin tưởng.

Dương Viêm tủi thân bĩu môi.

- Cũng chẳng ai dám tìm ta luyện chế bí bảo đẳng cấp cao, mà toàn nhờ luyện mấy thứ rác rưởi, thù lai ta kiếm được ít là phải.

- Vừa rồi ở trong sảnh, ta nghe người ta nói, ngươi tôi luyện một bí bảo Thánh Vương cấp thượng phẩm của người khác thánh Thánh Vương cấp trung phẩm?

Dương Viêm nhìn nàng với ánh mắt quái lạ.

- Đúng vậy.

Vượt ngoài dự liệu của Dương Khai, Dương Viêm gật đầu thừa nhận, hoa tay múa chân:

- Tu vi của tên đó chỉ có Nhập Thánh tam tầng cảnh, cảnh giới chỉ chừng đấy, cho dù trong tay có bí bảo Thánh Vương cấp thượng phẩm cũng chẳng phát huy được toàn bộ uy lực, Thánh Vương cấp trung phẩm chính là giới hạn của hắn rồi, ta hạ đẳng cấp bí bảo đó xuống, nhưng đợi đến khi hắn chiến đấu, sức chiến đấu sẽ được nâng cao, đợi sau này tu vi hắn mạnh hơn, đẳng cấp bí bảo đó cũng sẽ tăng lên.

- Ta còn nghe nói, ngươi luyện trường kiếm mà người ta yêu cầu thành dao pha...

- Hắn thì biết cái gì? Công pháp, võ kỹ, thậm chí là thuộc tính thánh nguyên của hắn đều thuộc loại đại hợp hình, trường kiếm quá thanh thoát, hoàn toàn không phát huy được ưu thế của hắn, dao pha mới là chính đạo, đợi hắn dùng được một thời gian, sẽ biết ý tốt của ta, đợi tới lúc đó hắn nhất định sẽ cảm kích ta đó.

Dương Khai thở dài một tiếng, không biết có nên tin lời nữ nhân này hay không, nếu nàng nói thật, vậy thì nàng thực sự là một luyện khí sư Hư cấp, là nhân tài hiếm có, dù gì thì tuổi nàng cũng còn trẻ.

Cũng chính vì nàng quá trẻ, nhìn có vẻ còn nhỏ hơn Dương Khai, nên có lẽ sẽ chẳng ai lại tin nàng là một luyện khí sư Hư cấp.

Thật thật giả giả, Dương Khai cũng không hiểu được.

- Dương Viêm, ngươi làm vậy là không được, thân là luyện khí sư, phải biết ưu tiên thỏa mãn yêu cầu của võ giả, chứ không phải luyện chế bí bảo cho họ theo suy nghĩ của mình, ngươi không phải là người ta, sao biết được họ muốn gì nhất? Ngươi tự tiện như vậy rất dễ xảy ra vấn đề.

Dương Viêm có vẻ càng thêm tủi thân, ngập ngừng nói:

- Nhưng ta không nỡ để mấy người đó lãng phí vật liệu quý.

Dương Khai lắc đầu, không nói thêm nữa.

Chẳng mấy chốc sau, hai người đã tới trước cửa động ở Long Huyệt sơn, đáp xuống đất, Dương Khai kinh ngạc phát hiện, Dư Phong đang dẫn theo một nhóm người ra ra vào vào trong sơn động, hình như đang vận chuyển thứ gì đó.

Thấy Dương Khai đến, Dư Phong cười toe toét chạy đến, vỗ vai Dương Khai một cách thân mật:

- Nghe tiểu thư nói ngươi định ở lại?

- Ừ.

- Ở lại cũng tốt, đằng nào thì ngươi cũng không quen ai ở U Ám Tinh, ở lại theo tiểu thư tạo dựng sự nghiệp, sau này sẽ có vinh quang hiển hách, ừm, tiểu thư bảo bọn ta giúp ngươi dọn dẹp sơn động, các huynh đệ đều đang lo việc đó.

Dư Phong chỉ mấy võ giả đang ra ra vào vào sơn động, mấy người đó đều là những võ giả có mặt trên chiến hạm trước đó.

Rồi lấy ra một chiếc nhẫn không gian đưa cho Dương Khai:

- Đây là nhẫn của ngươi, trong đó có một chút thành ý của huynh đệ bọn ta, mọi người đều góp phần, sau này chúng ta là người một nhà rồi, đồ thì không nhiều, mong ngươi đừng chê.

Dương Khai nhận lấy, thần niệm đảo qua, phát hiện trong đó có mấy trăm viên thánh tinh thượng phẩm và mấy bình đan dược trị thương thường dùng, quả thật không nhiều, so với số hắn bị cướp thì chẳng đáng là bao, nhưng Dương Khai lại trịnh trọng cất vào, gật đầu tạ ơn.

Cho đến lúc này, Dư Phong mới phát hiện ra sự có mặt của Dương Viêm, liền kêu một tiếng ngạc nhiên, hai mắt nhìn thẳng vào nàng, miệng cười ám muội:

- Tiểu tử cũng lợi hại đấy, mới đó mà đã dắt một nữ nhân từ ngoài về rồi? Tìm đâu ra vậy, cũng khá đấy, nói cho ca ca biết, ta cũng đi tìm thử xem sao.

Dương Viêm liền lạnh mặt, trừng Dư Phong một cái dữ tợn.

Dư Phong liền cười ngượng ngùng.

Dương Khai giải thích:

- Đây là Dương Viêm đại sư.

- Đại sư?

Dư Phong ngơ ngác.

- Đại sư gì?

- Ta mời về từ Luyện Khí Các, cô ta tinh thông luyện khí, đến giúp ta bố trí một pháp trận.

- Luyện khí sư?

Dư Phong lập tức dập tan nụ cười ngả ngớn, thái độ đoan chính hơn hẳn, nhìn Dương Viêm từ đầu tới chân, chắp tay nói:

- Dư Phong khiếm nhã rồi, mong cô nương không trách! Dư Phong tuy nhìn không đàng hoàng, cũng chẳng đáng tin, nhưng cũng biết thân phận luyện khí sư tôn quý, cho dù bề ngoài Dương Viêm không lớn tuổi, nhưng y cũng không dám sơ suất, vì chẳng ai dám đảm bảo nữ nhân này về sau có là một luyện khí sư xuất sắc hay không, không khéo sau này chính mình lại đi cầu xin họ.

Sắc mặt Dương Viêm u ám, khẽ gật đầu.

Dư Phong lại nói:

- Nếu cô nương đã là luyện khí sư, liệu có thể giúp ta luyện chế một bí bảo được không?

- Được.

Mặt Dương Viêm sáng rỡ, sảng khoái đồng ý.

- Đẳng cấp gì? Muốn luyện bí bảo như thế nào?

- Hai người cứ nói chuyện đi... Ta vào trong xem thế nào!

Dương Khai không nỡ nhìn vẻ mặt mong đợi của Dư Phong, bèn tìm cớ chui vào trong sơn động.

Trong sơn động, các võ giả ra ra vào vào bận rộn. Mấy tháng ở trên chiến hạm, Dương Khai và mấy người này cũng khá hòa thuận, có vài người đã quen thân, không quen thì cũng nhớ mặt. Được lệnh của Vũ Y, họ đến giúp Dương Khai sửa sang sơn động, không hề thấy khó chịu, ngược lại còn rất nhiệt tình.

Liên tục có người chào Dương Khai và hắn đáp lại lời cảm tạ từng người một.

Đi một vòng trong sơn động, Dương Khai bất giác thấy ấm lòng.

Sơn động đã hoàn toàn đổi khác, trong thạch thất mà Dương Khai chọn làm phòng ngủ có thêm giường ghế, trong hành lang có những kỳ thạch chiếu sáng điểm xuyết, xua tan bóng tối bên trong, những nơi khác cũng được chỉnh sửa không ít thì nhiều, khiến hành lang rộng rãi, thích hợp để sống hơn.

Có thể nhìn ra được, họ làm rất chăm chú, có mấy người còn cười vỗ vai Dương Khai, bảo hắn sau này nếu bị oan ức hay hiếp đáp gì thì cứ tới trang viên của Hải Khắc gia tộc tìm họ, họ sẽ ra mặt giúp hắn, vân vân.

Dương Khai cười đồng ý.

Đảo một vòng trong sơn động, hài lòng với bộ dạng mới bên trong, Dương Khai mới đi ra ngoài.

Dư Phong đứng đó, không biết đang lầm bầm điều gì, còn Dương Viêm thì chẳng thấy đâu.

- Cô ta đâu?

Dương Khai đi tới hỏi.

- À, cô ta bảo đi thám thính địa hình xung quanh, lát nữa sẽ về.

Dư Phong đáp, chợt mếu mặt:

- Dương Khai, ta bảo cô ta giúp luyện chế một bí bảo Linh cấp, vật liệu gì gì ta đã tìm đủ rồi, sao cô ta lại lấy thù lao năm mươi viên thánh tinh hạ phẩm? Thế thì có hơi cao rồi thì phải?

- Tiền nào của nấy!

Dương Khai vỗ vai y, lời nói chứa hàm ý: - Nhận đi, ngươi tự tìm tới, giờ có muốn đổi ý cũng muộn rồi.

Dư Phong rầu rĩ:

- Biết sớm thì đã tới Luyện Khí Các ở Thiên Vận Thành nhờ luyện chế rồi, thù lao chỉ cần một nửa, lỗ chết đi được. Thôi bỏ đi, thấy nha đầu đó có vẻ nghèo rớt mùng tơi, coi như đại gia thương hại, chiếu cố cho chuyện làm ăn của cô ta vậy, mong là cô ta sẽ không luyện hỏng.

- Luyện hỏng thì không tới mức, chỉ là không biết sẽ luyện ra thứ gì. Phải rồi, ngươi cần bí bảo Linh cấp để làm gì?

Dương Khai không hiểu, Dư Phong là võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh, bí bảo Linh cấp y căn bản chẳng dùng tới, đó là thứ chỉ có Chân Nguyên Cảnh hay Thần Du Cảnh mới dùng.

- Tặng cho một người.

Dư Phong nhếch miệng cười.

Đợi một lúc, Dương Viêm quả nhiên đã quay lại.

Không nói lời nào, nàng lấy giấy bút ra từ nhẫn không gian của mình, rồi vẽ thứ gì đó lên giấy, đôi lúc lại nhíu chặt mày trầm tư, Dương Khai và Dư Phong đứng một bên, cũng chẳng đi quấy rầy làm gì.

Sau thời gian một chén trà, Dương Viêm nhìn vật trên tay, gật đầu hài lòng, đưa tờ giấy cho Dương Khai:

- Hãy cải tạo sơ địa hình xung quanh dựa vào ký hiệu trên này, ta thấy các ngươi đông người vậy, nếu cùng làm thì chắc một ngày là được.

Dương Khai cầm lấy, cùng Dư Phong vùi đầu vào xem.

Dư Phong chẳng nhìn ra được gì, nhưng Dương Khai thì lại kinh ngạc, lập tức hiểu rằng Dương Viêm quả thực có chút bản lĩnh, bất kể trình độ luyện khí của nàng ra sao, nhưng về trận pháp thì chắc chắn lợi hại hơn hắn nhiều.

Nếu cải tạo địa hình theo ký hiệu trên này, việc bố trí trận pháp sẽ đơn giản hơn, sau khi pháp trận hoàn thành, hiệu quả sẽ càng xuất chúng.

- Hiểu rồi.

Dương Khai cất vào, nhìn Dư Phong nói:

- Còn phải làm phiền các ngươi thêm một ngày nữa.

Dư Phong đĩnh đạc nói:

- Khách khí rồi, tiểu thư đã lệnh bọn ta giúp ngươi thì tất sẽ làm tới mức tốt nhất, ngươi đợi đấy, ta đi gọi người.

Đợi Dư Phong đi rồi, Dương Viêm mới nói:

- Ngươi hiểu ký hiệu trên đó chứ?

Thấy Dương Khai gật đầu, nàng gục gặc:

- Vậy ngươi chỉ huy họ làm đi, ta đi luyện chế mấy thứ cần dùng đến trước, ừm, đưa vật liệu cho ta.

Dương Khai lấy hết vật liệu đã mua trước đó ra đưa cho Dương Viêm.

Dư Phong dẫn một đám người chạy ra từ trong sơn động, Dương Khai nói một lượt việc sắp phải làm, mọi người đều nói không thành vấn đề.

Long Huyệt sơn lập tức náo nhiệt hẳn lên, mấy mươi võ giả tụm năm tụm ba, không đào mương, san bằng đồi núi thì cũng là dặt bớt cây cối dư thừa, tiến hành tỉ mỉ cải tạo theo yêu cầu của Dương Viêm.

Tất cả đều không phải người thường, cải tạo địa hình họ làm rất nhanh, chẳng đầy một ngày đã làm xong.

Đợi họ về sơn động, Dương Viêm cũng đã chuẩn bị xong công việc cuối cùng, thấy nàng cầm mấy thứ hình thù kỳ quái chạy ra, hai nấy cũng ngơ ngác, không biết nàng định làm gì.

Nàng chỉ gật đầu với Dương Khai, rồi bay ra ngoài, mọi người chỉ nhìn thấy vóc dáng nhỏ nhắn của nàng bay qua bay lại trong sơn dã, thi thoảng xuất hiện ở một đỉnh núi, bận rộn liên tục.

Dư Phong gãi đầu, ngờ vực hỏi:

- Dương Khai, các ngươi đang bố trí trận pháp gì mà làm lớn thế?

- Đợi rồi biết.

Dương Khai cũng không nói toạc ra, chỉ cười tủm tỉm.

Hiện giờ hắn lòng đầy tin tưởng với trận pháp mà Dương Viêm bố trí.

Sau khi Dương Viêm đặt chân lên đỉnh núi cuối cùng, loay hoay một lúc, mọi người thấy nàng bay về, đứng giữa không trung vẫy một tay về phía này.

- Thành rồi!

Dương Khai khẽ quát một tiếng, giơ tay đáp lại, Dương Viêm bay vụt về phía đó.

Chương 1104: Ta cũng có thể sống ở đây?

Hướng đi của thiên địa linh khí hình như đã có chút thay đổi, khu vực mấy chục dăm mà sáu ngọn núi xung quanh sơn động bao quanh dần dần tỏa ra lực hút vô hình, kéo thiên địa linh khí tứ phía về đây.

Không mãnh liệt, nhưng liên miên không dứt.

Dư Phong biến sắc, quát khẽ:

- Cái các ngươi bố trí là Tụ linh trận?

Dương Khai mỉm cười gật đầu.

- Lợi hại đấy, không cần thánh tinh cũng có thể bố trí được Tụ linh trận?

Dư Phong kêu lên, các võ giả khác cũng nhìn Dương Viêm đang bay về từ xa với ánh mắt thán phục.

Hải Khắc gia tộc cũng có một vài nơi bí mật, những nơi đó linh khí dày đặc, chuyên dùng cho đệ tử trong tộc tu luyện, nhưng việc bố trí các nơi đó đã tiêu tốn nguồn tài lực, nhân lực và vật lực cực lớn của Hải Khắc gia tộc, cần dùng đến rất nhiều thánh tinh và nguyên liệu quý hiếm khác để duy trì tác dụng.

Nhưng việc bố trí Tụ linh trận ở Long Huyệt sơn này, đám người Dư Phong đều tham gia, họ không hề thấy Dương Khai và Dương Viêm dùng quá nhiều vật liệt, cũng không thấy có thánh tinh, điều này là quá sức tưởng tượng.

- Địa hình nơi này không tệ, nếu địa hình không tốt thì cũng chẳng làm được.

Dương Khai thuận miệng giải thích.

- Hơn nữa hiệu quả đến đâu thì còn phải xem thời gian thế nào đã.

Dương Khai quả thật không biết trận pháp vừa bố trí xong hiệu quả ra sao, có lẽ sẽ rất kém, song nơi này chỉ là một điểm dừng chân, hắn không trút quá nhiều tâm huyết vào đây, tới lúc đó cho dù hiệu quả không tốt cũng chẳng thất vọng.

- Thời gian... Chỉ cần có đủ thời gian, nơi này sẽ trở thành nơi linh khí nồng nhất trong phạm vi nghìn dặm, hơn nữa càng lâu dài, linh khí ở đây sẽ càng dày đặc.

Dương Viêm bay về, tỏ ra rất tự tin về kiệt tác của mình.

- Võ giả chỗ các ngươi thật chẳng có mắt nhìn, vùng sơn dã này là mảnh đất ngọa long, các ngươi lại không biết lợi dụng.

- Ngọa long?

Dương Khai hồ nghi nhìn nàng.

- Tên của địa hình đặc thù.

Dương Viêm thuận miệng đáp.

- Giải thích thì ngươi cũng chẳng hiểu, ngươi chỉ cần biết nơi này rất hợp để bố trí Tụ linh trận là được rồi, nó tên là Long Huyệt sơn?

Dư Phong gật đầu.

- Ừm, cái tên này không phải không có nguyên do, chỉ là chưa gặp được người hiểu biết.

Dương Viêm hơi ngẩng cao đầu, cao ngạo khỏi nói, như thể trong thiên hạ chỉ có mình nàng là hiểu biết.

Dương Khai và Dư Phong nhìn nhau, một lúc sau, Dương Khai mới nói:

- Ngươi có tính nói chuyện này với Vũ Y không? Cô ta nói tặng ngọn núi này cho ta rồi, nếu giờ đòi lại, ta cũng không để tâm đâu.

- Tuy ta không tiện quyết định thay tiểu thư, nhưng ta nghĩ, đồ tiểu thư đã tặng đi thì sẽ không bao giờ đòi lại.

Dư Phong cười nhếch mép.

- Ngươi yên tâm ở đây đi, nếu có yêu cầu gì thì cứ đến trang viên tìm bọn ta, sau này nếu linh khí ở đây thật sự dày lên, lão tử cũng sẽ đến đây sống, tới lúc đó huynh đệ ngươi đừng có đuổi đấy.

Dương Khai cười đáp lời, biểu lộ hoan nghênh.

Dư Phong và cả đám võ giả lúc này mới ùn ùn kéo nhau quay về Hải Khắc gia tộc.

Trận pháp đã bố trí xong toàn bộ, công việc của Dương Viêm đến đây cũng kết thúc, theo ước định trước đó, Dương Khai lấy ra một trăm viên thánh tinh thượng phẩm đưa cho nàng, coi như thù lao nàng giúp hắn bố trí trận pháp.

Dương Viêm không chút khách sáo nhận lấy, đếm từng viên, mặt mày hớn hở.

Dương Khai lắc đầu, không để ý tới nàng nữa, quay người đi vào trong sơn động, vào đến gian thạch thất duy nhất, hắn lấy Tụ Linh Thất Thái Kỳ ra, bố trí quanh đó theo một quy luật nhất định.

Tụ Linh Thất Thái Kỳ này là bí bảo hắn có được từ vị phu nhân trung niên của phân hội Hằng La Thương Hội ở Vũ Bộc Tinh, chuyên dùng bổ trợ tu luyện, hiệu quả cực tốt.

Sở dĩ Dương Khai không quá để tâm tới trận pháp của Dương Viêm cũng là vì Tụ Linh Thất Thái Kỳ này, nếu tác dụng của trận pháp đó không lớn, hắn vẫn có thể dùng bí bảo này để tụ hội linh khí, nếu trận pháp có hiệu quả lớn hơn, thì dùng cả hai, đến lúc đó tốc độ tụ hội linh khí sẽ càng nhanh.
Vừa mới bố trí xong bảy cán cờ màu sắc khác nhau xong, Dương Viêm đã lặng lẽ xuất hiện, bộ áo choàng rộng thùng thình bao trùm cả người nàng, nàng ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào một cán cờ, ánh mắt tỏa ra thần thái lạ thường, trông có hơi đáng sợ.

- Sao ngươi chưa đi?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Ta còn phải luyện chế bí bảo Linh cấp cho tên Dư Phong đó mà, trước đó đã nói rồi.

Dương Viêm liền đáp, sau đó dùng một ánh mắt nóng rực nhìn Dương Khai, sốt sắng hỏi:

- Bí bảo Hư cấp hạ phẩm! Ngươi kiếm đâu ra vậy? Ngươi chỉ có tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh mà thôi, sao lại có bí bảo cao cấp này?

Dương Khai nhíu mày:

- Ngươi khác cho.

- Có muốn tinh luyện không? Có muốn ta giúp ngươi tinh luyện bảy cán cờ này không? Ôi trời, bên trong có rất nhiều tạp chất, để ta tinh luyện một phen, ta có thể nâng tác dụng của chúng lên một phần rưỡi!

Ánh mắt nàng càng nóng như lửa, thậm chí có đôi phần điên cuồng.

Dương Khai tối sầm mặt, cuối cùng hắn cũng phát hiện ra, nữ nhân này nhìn thấy bí bảo cao cấp là như biến thành một người khác. Bất kể là bí bảo gì trong mắt nàng, cũng đều có thể tinh luyện, hơn nữa đều có thể nâng cao tính năng, cũng chẳng biết là thật hay giả.

Dương Khai không biết bản lĩnh của nàng tới đâu, nên sẽ không mạo hiểm, Tụ Linh Thất Thái Kỳ này là trợ lực lớn nhất cho hắn tu luyện sau này, sao có thể tùy tiện để nàng tu luyện được.

Hắn vội vàng lắc đầu từ chối.

Dương Viêm không khỏi lộ vẻ thất vọng, nàng bĩu môi, làu bàu bất mãn:

- Các ngươi đều không tin vào bản lĩnh của người ta! Các ngươi đều không chịu thử, sao biết sự lợi hại của người ta?

Nàng nói nghe đáng thương cực kỳ, như thể nhiệt huyết bị trôi giạt về đâu, vừa nói vừa trông về phía Dương Khai, như kỳ vọng hắn đổi ý.

- Có phải ngươi không có nơi nào để đi không?

Dương Khai đột nhiên hỏi.

- Ừ.

Dương Viêm hơi sững sờ, để chủ đề bị thay đổi một cách ngây ngô.

- Không có nơi nào đi thì kiếm một chỗ ở chỗ ta mà ở đi, dù sao hiện giờ chỗ ta cũng chỉ có mình ta.
- Ta có thể sống ở đây?

Dương Viêm mừng rỡ.

- Nói trước nhé, nếu không có việc gì thì đừng có đến quấy rầy ta.

Dương Khai huơ tay.

Dương Viêm liền chạy đi, chẳng mấy chốc sau, Dương Khai đã cảm giác được một luồng sức mạnh quen thuộc ở góc nào đó trong sơn động.

Đó là sóng sức mạnh thuộc tính Dương!

Nữ nhân này tu luyện công pháp thuộc tính Dương? Dương Khai lộ ánh mắt kinh ngạc, có điều không biết một luyện khí sư như nàng tu luyện công pháp thuộc tính Dương âu cũng chẳng có gì lạ, lạ ở chỗ tại sao nàng lại thê thảm như vậy, bất luận là luyện khí sư hay luyện đan sư, chỉ cần dựa vào một thế lực có trò trống một chút là sẽ được o bế, có địa vị cao, có tiền đồ phát triển tốt đẹp, nhưng rõ ràng nữ nhân này lại nghèo đói vô cùng.

Đến cả bí bảo Linh cấp của Dư Phong mà nàng cũng đồng ý luyện chế, chỉ vì số thù lao năm mươi viên thánh tinh hạ phẩm.

Hôm khác phải hỏi cho ra nhẽ, có phải nàng đã phạm phải điều húy kỵ gì, bị thế lực nào trục xuất hay không. Nếu là vậy, thu nhận nàng cũng phiền phức, phải sớm đoạn tuyệt quan hệ với nàng.

Thần niệm buông ra, rất nhanh, Dương Khai liền pphats hiện Dương Viêm đang ở một góc trong sơn động, lợi dụng sức mạnh của mình để nung chảy vách động, có vẻ như nàng định tạo ra một thạch thất.

Mặc kệ nàng, Dương Khai bắt đầu kiểm tra vật tư của mình.

Kể từ khi vào Tôi Thể Thần trì, bị kế tinh huyết sắc bao phủ, Dương Khai chẳng có thời gian để kiểm tra thu hoạch lúc đó của mình, đến bây giờ mới coi như rảnh rỗi.

Từng chiếc nhẫn không gian được hắn lấy ra khỏi ngực áo, tổng cộng có ba chiếc, là của Quỷ Triệt, Lạc Dao và Cam Cơ.

Trong nhẫn không gian của Quỷ Triệt có một gốc cây Cầm Mộc thuộc tính Lôi, đó là kết tinh từ tinh thần khí của yêu thú bậc mười Lôi Loan sau khi chết hóa thành, trên cành cây có lôi điện vần vũ, chất lượng bất phàm, nếu dùng để luyện chế bí bảo, chắc chắn có thể tạo thành một bí bảo hệ Lôi có lực sát thương cực lớn.

Mấy mươi phiến lá trong suốt, chưa sức mạnh hệ Lôi cũng là bảo bối.

Dương Khai nhìn mà hoan hỉ, bỏ Cầm Mộc vào trong Ma Thần Bí Điển.

Rồi lại lấy ra một lớp vỏ cứng màu tím, đây là vỏ của yêu thú bậc chín Xích Vĩ Tử Giáp hạt, luyện chế một bí bảo phòng ngự cũng không tồi, tiếp tục cho vào Ma Thần Bí Điển.

Lấy từng thứ ra rồi cất từng thứ vào, Dương Khai phấn chấn không thôi.

Thu hoạch của chuyến đi mạo hiểm đó, hiện giờ trên cơ bản đã về tay một mình hắn.

Ngoại trừ một cái càng của Xích Vĩ Tử Giáp hạt đã chia cho Kỷ Bình ra, thì đuôi, nội đan, nhiều thứ trên người yêu thú nay đã vào túi Dương Khai.

Trừ đó ra thì còn có vô số dược liệu mà ba người này hái được trên đường đi.

Bản thân họ không hề giàu có, một vài bí bảo có sẵn trong nhẫn không gian đẳng cấp cũng không cao, Dương Khai không để mắt đến, quẳng vào trong Ma Thần Bí Điển, không quan tâm.

Thu hoạch rất lớn, chỉ là mấy thứ này tạm thời chưa biết dùng vào đâu.

Dương Khai chợt phát hiện, nếu Dương Viêm thật sự là một luyện khí sư Hư cấp đủ tư cách, thì có khi hắn sẽ cần đến nàng.

Chí ít thì võ của Xích Vĩ Tử Giáp hạt có thể đưa cho nàng luyện thành một bí bảo phòng ngự, đây mới là cái mà Dương Khai cần.

Chỉ là năng lực của nàng rốt cuộc tới đâu, thì còn phải khảo nghiệm.

Một ngày sau, Dư Phong lại đến, lấy bí bảo Linh cấp mà Dương Viêm giúp hắn luyện chế, hớn hở rời đi.

Những ngày tiếp theo, đám thủ hạ của Vũ Y tụm năm tụm ba chạy đến đây, mang vật liệu mà mình thu thập được hoặc bí bảo đến nhờ Dương Viêm luyện chế, tinh luyện.

Mỗi người đều kỳ vọng vạn phần, yêu cầu đều được thỏa mãn, cũng chẳng biết Dương Viêm cởi then được ở đâu, mà không tự ý thay đổi hình thái hoặc đẳng cấp bí bảo nữa, tất cả đều luyện chế theo yêu cầu của cá nhân họ.

Bỗng chốc lời tán thưởng như triều dâng!

Người của Hải Khắc gia tộc gần như đều biết, có một vị luyện khí sư sống tại sơn động ở Long Huyệt sơn, tuy thù lao yêu cầu có hơi cao, nhưng thủ pháp lại không tệ, bí bảo qua bàn tay luyện chế của nàng tốt vô cùng, bí bảo được nàng tinh luyện cũng tăng lên ít nhất hai, ba phần uy lực.

Dương Khai cũng không để tâm, vì hắn sống ở nơi gần như trong cùng của sơn động, người đến nhờ Dương Viêm luyện khí không quấy rầy được hắn.

Điều duy nhất khiến Dương Khai bực bội là ngày nào nữ nhân này cũng tìm cơ hội đến chỗ hắn, giương to mắt nhìn Tụ Linh Thất Thái Kỳ, hỏi liên hồi có muốn tinh luyện hay không, vân vân. Tuy lần này cũng bị chối từ, nhưng vẫn không chịu thôi, dường như nàng cho rằng sẽ có một ngày, thành ý của mình sẽ đả động được Dương Khai.

Chương 1105: Cho ngươi một cơ hội để chứng minh

Dương Viêm là một nữ nhân rất cổ quái, ngoài việc hứng thú với bí bảo đẳng cấp cao ra, mối quan tâm lớn nhất của nàng chính là thánh tinh, mỗi lần Dương Khai ra ngoài, đi qua thạch thất của nàng, đều thấy nàng đang đếm thánh tinh, từng viên từng viên một, không hề thấy chán.

Mọi vết bẩn trên số thánh tinh hạ phẩm đó đều được nàng lau sạch sẽ, ánh sáng lấp lóa như có thể khiến nàng cực kỳ mãn nguyện, mỗi lần như vậy, gương mặt Dương Khai đều nở một nụ cười như điên dại, đợi đến khi phát hiện Dương Khai đang nhìn mình với ánh mắt quái đản, nàng liền gom hết thánh tinh lại nhanh nhất có thể, như sợ bị Dương Khai cướp mất.

Nữ nhân này là ma chướng! Dương Khai thầm nghĩ.

Thời gian trôi dần, người đến sơn động tìm Dương Viêm luyện chế cũng ngày một ít, yêu cầu của họ đều đã được thỏa mãn, việc làm ăn của Dương Viêm cũng dần dần không tiếp tục được nữa.

Ngày nọ, Dương Khai đang tĩnh tọa bên trong thì chợt nghe thấy tiếng gọi của Vũ Y từ ngoài vọng vào.

Gần đây chẳng biết Vũ Y bận việc gì mà mãi không thấy xuất hiện, nghe thấy giọng nàng, Dương Khai lập tức ra khỏi sơn động, thấy nàng đứng bên ngoài, liền nở nụ cười nghênh đón.

- Nơi này thế nào?

Vũ Y mỉm cười hỏi.

- Rất tốt.

Dương Khai gật đầu, nhìn sắc mặt nàng, phát hiện hình như không được vui cho lắm.

- Ta nghe Dư Phong nói, ngươi và một nữ nhân đã bố trí một Tụ linh trận ở đây?

Vũ Y quay đầu nhìn xung quanh, cảm nhận thiên địa linh khí ở nơi này, hít sâu một hơi:

- Hiểu quả có vẻ rất tốt, sớm biết nơi này được như vậy thì ta đã tìm người bố trí trận pháp rồi, bọn Dư Phong hiện giờ muốn vào phòng tu luyện của gia tộc cũng phải có cống hiến nhất định hoặc nộp thánh tinh mới được.

- Hối hận à?

Dương Khai thản nhiên nhìn nàng.

Vũ Y lườm hắn, gắt giọng:

- Ta giống người nhỏ mọn vậy à? Đã bảo tặng ngọn núi này cho người thì nó là của ngươi. Nơi này có tốt lên thế nào thì cũng chẳng liên quan tới ta, ngươi cứ yên tâm sống ở đây, không ai dám làm gì ngươi đâu.

Dương Khai đang chuẩn bị nói thêm gì nữa thì bỗng nhiên nhíu mày, quay đầu nhìn về một hướng, ở đó, một luồng sáng xanh, có người đang cưỡi Tinh Toa bay qua bay lại trên bầu trời Long Huyệt sơn, hình như đang điều tra gì đó.

- Người của gia tộc các ngươi?

Dương Khai nhìn bóng người đó hỏi.

- Ừ, một quản gia nhà ta, ngươi không cần để ý.

Vũ Y cũng có chút không vui.

- Lần này đến là để tìm luyện khí sư tên Dương Viêm đó.

- Tìm cô ta làm gì?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Cô ấy là luyện khí sư, ngươi nói tìm cô ấy để làm gì?

Vũ Y nhoẻn miệng cười.

- Gia tộc nhỏ như bọn ta muốn bồi dưỡng một luyện khí sư không đơn giản, nay có một luyện khí sư lưu lạc bên ngoài, tuy tuổi không lớn, nhưng vẫn đáng để chiêu dụ, nghe các đệ tử trong tộc nói, cô ấy có thể luyện chế và tinh luyện bí bảo Thánh cấp nữa.

Võ giả đến tìm Dương Viêm trong thời gian qua công lực đều không cao, mạnh nhất cũng chỉ như Dư Phong, bí bảo mà họ yêu cầu luyện chế và tinh luyện tất nhiên đẳng cấp cũng chẳng cao mấy, nên người của Hải Khắc gia tộc cứ tưởng Dương Viêm là luyện khí sư Thánh cấp.

Có luyện khí sư đơn độc ở ngay sát bên, bất kể là luyện khí sư đẳng cấp gì, thì Hải Khắc gia tộc đều cho rằng nên tỏ chút thành ý, nói không chừng có thể mang về lợi ích cực lớn cho gia tộc, nên mới phái người đến đây.

- Ngươi và nữ nhân đó có quan hệ gì vậy? Ta nhớ ngươi từng nói không quen biết ai ở đây, sao trong thời gian ngắn đã bắt cóc được một mỹ nhân về rồi?

Vũ Y nhìn Dương Khai chế nhạo, hình như đã nhận định hắn và Dương Viêm có quan hệ kín đáo nào đó.

- Ta không quen cô ta, chỉ mời về để giúp bố trí trận pháp thôi, sau đó cô ta cứ ở lì ở đây, không chịu đây, ta thì ngại không đuổi được, ừm, nếu các ngươi có thể chiêu dụ cô ta thì quá tốt, ta sắp bị cô ta làm phiền gần chết rồi đây.

Dương Khai kêu khổ thấu trời.

- Có thành công hay không còn phải xem ý của cô ấy, chuyện này ta không quản được, hôm nay ta đến chỉ để xem xem ngươi sống thế nào thôi.

Vũ Y nhoẻn miệng cười, cũng không truy cứu gì thêm.

Một lát sau, lão quản gia của Hải Khắc gia tộc bay tới, gật đầu với Vũ Y:

- Linh khí trong núi không tệ, qua một năm rưỡi nữa có lẽ sẽ tốt hơn nữa, nghe nói tiểu thư đã đem ngọn núi này đi tặng rồi? Có phải là tặng hắn không?

Nói rồi lão nhìn Dương Khai nửa như vô tình, nửa như cố ý, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.

Vũ Y nhíu mày:
- Chu thúc thúc lần này đến đây đâu phải vì ngọn núi này, có phải thúc có nhiệm vụ nào khác không?

Võ giả họ Chu đó cười đáp:

- Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi, tiểu thư đừng để ý.

Rồi lại liếc nhìn Dương Khai một cái, lão mới gác hai tay sau lưng, thản nhiên đi vào trong sơn động.

- Chuyện gì cũng đòi quản, thật phiền phức, lúc trước cũng chẳng thấy họ đoái hoài gì tới nơi này, trong gia tộc có lãnh địa tới mấy vạn dặm, chỉ vì ta là nữ tử, mới chia cho ngọn núi hoang vu này, giờ thấy món hời thì lại muốn nhúng tay vào, tức chết đi được.

Vũ Y tức tối nói.

Dương Khai im lặng, chuyện trong nhà người khác, hắn thật sự không tiện nêu quan điểm.

Vũ Y cũng không oán giận thêm, mỉm cười bắt đầu nói chuyện cuộc sống gần đây với Dương Khai, hỏi hắn có cần gì không.

Hai người trò chuyện say sưa, Vũ Y lại hướng về hoài bão tương lai của mình, trong đôi mắt tràn ngập sự chờ mong.

Sau thời gian nửa chén trà, lão quản gia họ Chu đột nhiên nổi giận đùng đùng đi ra khỏi sơn động:

- Tiểu nha đầu, không biết cao thấp, hừ, tưởng mình là hay lắm, chỉ là một luyện khí sư thánh cấp nhãi nhép thôi, tưởng Hải Khắc gia tộc bọn ta không bồi dưỡng được chắc? Còn không biết xấu hổ, dõng dạc nói mình là luyện khí sư Hư cấp, đúng là mắc cười!

Lão cáu tiết đi ra, cũng chẳng chào hỏi gì với Vũ Y mà cưỡi Tinh Toa bay đi mất.

Vũ Y khẽ nhếch miệng, hình như không ngờ được luyện khí sư tên Dương Viêm đó lại từ chối lời mời của gia tộc. Lúc nàng đến cũng đã nhìn thấy bức thư mời đó, cảm thấy điều kiện gia tộc đưa ra cũng không tệ, tuy không bằng được thế lực lớn như Ảnh Nguyệt Điện, nhưng đó cũng là đãi ngộ không tệ trong số các thế lực nhỏ rồi.

- Nữ nhân ngươi đưa về hình như yêu cầu rất cao.

Vũ Y nhìn Dương Khai.

- Chu quản gia nói cô ấy là luyện khí sư Hư cấp? Chẳng phải mới hơi hai mươi tuổi thôi sao?

- Ta không biết, cô ta tự xưng là luyện khí sư Hư cấp.

Dương Khai lắc đầu.

- Thú vị đấy.

Vũ Y nhếch miệng cười.

- Thôi, người ta là luyện khí sư, có quyền lựa chọn, chỉ là ba hoa như thế thì không được lòng người khác cho lắm. Ừm, ta còn có việc khác, bữa sau lại tới thăm ngươi.

Sau khi tạm biệt Vũ Y, Dương Khai ngẫm nghĩ một lát rồi quay vào trong sơn động, đi tới thạch thất của Dương Viêm.

Dương Viêm bĩu môi nhìn Dương Khai, có vẻ không vui:

- Tại sao chẳng ai tin ta là luyện khí sư Hư cấp? - Ngươi bảo người ta tin kiểu gì đây?

Dương Khai vò trán.

- Cho ta một cơ hội chứng minh đi, họ chỉ cần tìm ít nguyên liệt Hư cấp, ta cam đoan có thể luyện chế được một bí bảo Hư cấp.

Dương Viêm kêu la, có vẻ rất uất ức.

- Ngươi tưởng nguyên liệu Hư cấp rẻ lắm à? Đẳng cấp đó chỉ có thế lực lớn mới tìm được, Hải Khắc gia tộc chỉ là một tiểu gia tộc, kể cả là có, cũng rất ít, sao dễ dàng dùng cho ngươi chứng minh bản lĩnh được, ngộ nhỡ ngươi làm hỏng nguyên liệu của họ thì sao? Nếu ta nói với ngươi, ta là một luyện đan sư Thánh Vương cấp thượng phẩm, ngươi có tin không?

Dương Khai nghiêm mặt nhìn nàng.

Dương Viêm chớp mắt, nhìn hắn từ trên xuống dưới, bĩu môi nói:

- Chỉ dựa vào ngươi á?

Rồi nàng cười đến run người, như thể vừa nghe được câu chuyện tiếu lâm nhất trần đời.

Dương Khai tối sầm mặt.

Hắn chợt hiểu ra tại sao không ai tin lời Dương Viêm, cũng như Dương Viêm không tin lời hắn, tuổi hắn và nàng đều quá trẻ, không tương xứng với cái danh tôn quý đó, luyện đan sư Thánh Vương cấp, luyện khí sư Hư cấp, có ai mà không cao tuổi?

Sau khi hiểu được điều này, Dương Khai lập tức ý thức được có lẽ Dương Viêm không nói dối, cũng không cố ý dùng cái danh giả dối để đề cao thân phận của mình, có thể nàng thật sự có bản lĩnh đó!

- Ta nghiêm túc hỏi ngươi một lần, ngươi thật sự là luyện khí sư Hư cấp?

Dương Khai đưa ánh mắt sáng quắc nhìn nàng.

- Đừng có bắt ta phải nói cái danh này ra suốt được không? Có phải hay không thì ngươi kiếm ít nguyên luyện là được rồi. Không thì ngươi cho ta tinh luyện Tinh Toa của ngươi, hoặc Tụ Linh Thất Thái Kỳ đó, nếu ta thất bại, tùy ngươi xử lý!

- Ngươi cũng chỉ có cái thân hình hơi được thôi.

Dương Khai khinh thường.

- Bán ngươi đi cũng chẳng bồi thường được tổn thất.

Dương Viêm lập tức nghiến răng kèn kẹt.

- Những nguyên liệu này, ngươi có thể luyện ra thứ gì?

Dương Khai vung tay một cái, một đống nguyên liệt chợt xuất hiện trước mặt Dương Viêm.

Hắn cảm thấy đến lúc để nghiệm chứng bản lĩnh thật sự của nữ nhân này rồi.

Đang nghiến răng tức tối nhìn Dương Khai, Dương Viêm chợt trợn tròn hai mắt, lao tới trước đống nguyên liệu đó, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ cầm lên từng thứ, thốt lên:

- Răng của yêu thú bậc tám Lôi Vân báo, sừng của Chích Hỏa Bích Viêm tê, cánh của Huyễn Vân điệp, trời ơi, còn có cả vòi của Kim Cang Long Giáp trùng...

Cứ cầm một thứ là nàng đều có thể nói ra tên và xuất xứ của những nguyên liệu đó một cách chính xác. Nàng rơi vào trạng thái điên cuồng trong nháy mắt, không hề để ý tới mùi khó chịu từ mấy nguyên liệu đó, cứ nâng niu như bảo bối, ôm kín cả vòng tay, còn không ngừng nhặt lên, hết cái này đến cái khác, khiến chân tay luống cuống.

Vừa nhặt vừa kêu, vừa kêu vừa nhặt, Dương Khai chợt phát hiện mắt nàng đã đỏ lên, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu rơi xuống từ khóe mắt, chảy qua gò má xuống cằm.

- Ngươi khóc gì chứ?

Dương Khai lập tức á khẩu, hắn phát hiện đầu óc nữ nhân này quả thật không bình thường.

- Lâu lắm rồi ta chưa được nhìn thấy nhiều nguyên liệu quý giá như vậy...

Vai Dương Viêm khẽ run, nghẹn ngào nói:

- Họ đều xem ta là kẻ lừa đảo, nguyên liệu mang tới toàn là dưới Thánh cấp, bí bảo cũng vậy, ta không lừa ai cả.

- Đừng nói nữa, giờ ta cho ngươi một cơ hội tự chứng minh, ta không quan tâm ngươi luyện chế cái gì, luyện thành hình thù gì, số nguyên liệu này cho ngươi xử lý hết.

- Thật ư?

Dương Viêm ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhìn Dương Khai.

Dương Khai gật đầu, thản nhiên nói:

- Ta cũng muốn biết, rốt cuộc ngươi có nói khoác hay không.

Chương 1106: Lên phải thuyền giặc

Nghe Dương Khai nói chừng ấy nguyên liệu cao cấp đều tùy mình xử lý, hơn nữa có thể tùy ý luyện chế, Dương Viêm lập tức lấy lại tinh thần, hai con mắt tỏa ra hào quang đáng sợ, dùng sức xoa khóe mắt, hít một hơi thật sâu:

- Ta sẽ không làm ngươi thất vọng đâu, nguyên liệu đến tay ta tuyệt đối sẽ không bị lãng phí!

- Ta xin rửa mắt chờ xem.

- Chừng này nguyên liệu, ngươi lấy từ đâu vậy, ngươi cũng đâu có mạnh mấy, căn bản không thể giết chết được nhiều yêu thú cấp tám như vậy.

Dương Viêm lại tò mò.

- Nhặt được.

Dương Khai thuận miệng bảo.

Cũng coi như là nhặt được, mấy thứ này đều có được nhờ săn bắt yêu thú khi đi cùng đám người Quỷ Triệt, vốn là thuộc về mấy người bọn chúng, chỉ có điều sau khi chúng chết, nhẫn không gian đều được Dương Khai nhặt được.

- Nhặt được ở đâu? Ta cũng muốn đi nhặt một ít...

Dương Viêm tỏ ra động lòng, mở to mắt nhìn Dương Khai.

Theo lời dặn của Dương Viêm, cầm một danh sách do nàng đề ra, Dương Khai lại chạy tới Thiên Vận Thành một chuyến, mua về rất nhiều khoáng thạch.

Dù sao luyện khí cũng đâu đơn giản chỉ cần một phần của cơ thể yêu thú, các loại khoáng thạch cũng là nhu yêu phẩm.

Sau khi lấy được mấy khoáng thạch đó, Dương Viêm lập tức vùi đầu vào đại nghiệp luyện khí, thạch thất của nàng cũng được đóng kín, không muốn bị ai khác quấy rầy.

Dương Khai có thể cảm nhận được rõ, mỗi một ngày, thạch thất của nàng lại truyền ra sóng năng lượng thuộc tính Dương mãnh liệt, nhưng cụ thể tiến triển thế nào, hắn lại không thể dò la.

Hắn chỉ cần kết quả, thông qua kết quả là có thể phán đoán được bản lĩnh của Dương Viêm.

Nguyên liệu lấy ra trước đó, Dương Khai đều tự cho rằng không dùng đến, chỉ có thể mang đi bán, nếu Dương Viêm thật sự có thể luyện chế thành bí bảo, giá trị tất sẽ tăng lên, đến lúc đó hẵng bán thì sẽ thu được nhiều thánh tinh hơn, nếu hủy đi cũng chẳng sao, dù gì Dương Khai cũng chẳng thiếu.

Liên tiếp một tháng trời yên ả, không có Dương Viêm quấy rầy, quãng thời gian này Dương Khai sống nhãn nhã vô cùng, trận pháp ở Long Huyệt sơn liên tục phát huy tác dụng, nay bầy trời trên cả ngọn núi đã xuất hiện một ít sương mù nhàn nhạt, sương mù đó là tượng trưng cho việc linh khí tụ tập, cho dù không dày đặc, nhưng cũng đã khiến Long Huyệt sơn trông có vẻ giống linh sơn rồi.

Đợi một thời gian nữa, linh khí ở đây sẽ ngày càng dồi dào, ngày càng nồng đậm.

Vũ Y có ghé đến hai lần, hình như rất không vui vì chuyện trong nhà, lần nào đến cũng chẳng làm gì, chỉ nói chuyện với Dương Khai, để giải tỏa tâm trạng.

Một tháng sau, Dương Khai đang tĩnh tọa tu luyện trong thạch thất, chợt nghe thấy tiếng cánh cửa của thạch thất nơi Dương Viêm bế quan luyện khí mở ra, ngay sau đó, tiếng bước chân dồn dập truyền về phía hắn.

Ngước mắt lên nhìn, hắn thấy gương mặt Dương Viêm ửng hồng, hai tay nắm bộ áo choàng đen rộng thùng thình, vừa thở hổn hển, vừa đứng ở cửa nhìn Dương Khai với ánh mắt hưng phấn, vẻ mặt như muốn nói đã không phụ sự ủy thác.

- Ta có thể vào chứ?

Dương Viêm thò đầu vào, không yên tâm hỏi một câu. Kể từ một lần nàng không mời mà vào, chọc giận Dương Khai, bị hắn túm cổ ném ra ngoài, Dương Khai không dám tùy tiện bước chân vào thạch thất này nữa.

Dương Khai gật đầu, không khỏi có chút mong chờ:

- Luyện xong rồi?

Dương Viêm chỉ cười, thần thần bí bí:

- Ngươi nhắm mắt lại đi, ta cho ngươi một bất ngờ!

Nói hết ra rồi thì còn gì bất ngờ nữa? Dương Khai tỏ vẻ kỳ quái, nhưng vẫn nhắm mắt lại theo lời nàng.

Ngay sau đó, hắn liền biến sắc, vì trong thạch thất, đột nhiên nổi lên từng luồng sóng năng lượng thuộc về bí bảo Thánh Vương cấp. Mở bừng mắt ra, hắn nhìn thấy Dương Viêm đang vênh váo chỉ vào mấy bí bảo bày ngay ngắn trước mắt.

- Nguyên liệu và khoáng thạch ngươi đưa, ta không hề lãng phí, tất cả thành quả đều đang ở đây, tổng cộng có bốn bí bảo Thánh Vương cấp.

Dương Viêm khoanh chân ngồi xuống, cầm một bí bảo dạng Lang Nha bổng như dâng bảo bối, nói:

- Giới thiệu với ngươi, cái này luyện từ răng của yêu thú cấp tám Lôi Vân báo phối với khoáng thạch. Số khoáng thạch đó luyện theo thể dài, thuận tiện dung hợp với hộp sọ của Lôi Vân báo, răng của nó sắc và chắc, ta đã luyện thành gai trên bí bảo. Loại bí bảo thô này hợp với người cao lớn, cầm cái này là oai phong lẫm liệt, ừm, nó là một bí bảo Thánh Vương cấp hạ phẩm!

Nói xong, nàng đưa Lang Nha bổng cho Dương Khai.

Dương Khai nhìn kỹ một lượt, khẽ gật đầu, có thể nhìn ra, DươngViêm đã tận dụng hết tác dụng của nguyên liệu, luyện bí bảo này rất tốt, chỉ cần nó tìm được chủ nhân thích hợp, thì không khó để phát huy uy lực.
- Thanh chủy thủ này tôi luyện từ sừng của Chích Hỏa Bích Viêm tê, nhưng bản thân Xích Hỏa Viêm Tê đã có một số tác dụng rất đặc biệt, dùng để phá trừ cấm chế loại kết giới là quá tốt, nên tác dụng của nó không phải dùng để giết địch, mà là thứ phải có lúc nguy cấp. Ta nghĩ hẳn sẽ có rất nhiều người muốn mua. Đúng rồi, nó cũng là bí bảo Thánh Vương cấp hạ phẩm.

Rồi lại cầm một cái khác lên:

- Cây roi này luyện chế từ vòi của Kim Cang Long Giáp trùng, khó luyện chế nhất, hễ bất cẩn là có thể làm hỏng cả nguyên liệu. Cũng may là ta động thủ, nếu là luyện khí sư khác thì giờ chắc tên đó phải khóc ròng rồi. Thứ này hợp với nữ tử. Ngươi đã có được cái vòi đó, thì chắc cũng biết điểm đáng sợ của Kim Cang Long Giáp trùng. Ta cho ngươi biết, một khi bị cây roi này quất trúng, thì không chỉ da thịt bị thương đâu, mà là gân cốt, thêm mấy nhát nữa là đến xương cũng có thể gãy rời, đây là bí bảo Thánh Vương cấp trung phẩm!

Dương Khai lại nhận lấy cây roi đó từ nàng, trút thánh nguyên vào quất mấy cái, trong thạch thất lập tức trùng trùng bóng roi, khiến Dương Viêm sợ xanh mặt, lo Dương Khai lỡ tay quất trúng mình.

Sợ sệt chờ Dương Khai thu cây roi lại, nàng mới hưng phấn cầm bí bảo cuối cùng lên, động tác rất cẩn thận, như đang cầm một tác phẩm nghệ thuật, ánh mắt đầy si mê.

- Đây là mới tác phẩm ta đắc ý nhất lần này!

Dương Khai nhìn qua, phát hiện thứ đó chỉ là một đôi cánh nhỏ bằng bàn tay, lấp lánh ánh sáng mê li, màu sắc biến ảo không ngừng.

Khỏi phải nói, bí bảo này hẳn là luyện từ cánh của Huyễn Vân điệp, hơn nữa cũng có đẳng cấp cao nhất, Thánh Vương cấp thượng phẩm!

- Nguyên liệu ngươi cho chỉ có thể luyện đến Thánh Vương cấp trung phẩm, nhưng lần này ta phát huy siêu thường, đã nâng đẳng cấp của nó lên một bậc. Trời ơi, ta muốn luyện chế một bí bảo hình cánh từ lâu rồi, đáng tiếc mãi chẳng tìm được nguyên liệu thích hợp.

Dương Viêm nâng nó lên, nhìn trái nhìn phải, càng nhìn càng hài lòng, chẳng đưa cho Dương Khai, vừa nhìn vừa liếc Dương Khai, hàm ý trong mắt đến thằng mù cũng nhìn ra được.

Dương Khai đưa một bàn tay ra về phía nàng, lúc này Dương Viêm mới miễn cưỡng đặt đôi cánh đó vào tay hắn, căng thẳng dặn:

- Ngươi cẩn thận chút, đừng có làm hỏng đấy.

- Đây là đồ của ta đấy chứ?

Dương Khai nhìn nàng khôi hài.

- Đúng là của ngươi, nhưng là do ta luyện chế, ta có trách nhiệm bảo vệ sự an toàn cho nó, ngươi đừng có vung tay quá trán như vậy...

- Bí bảo Thánh Vương cấp thượng phẩm, dễ hỏng vậy à?

Dương Khai khẽ cười.

Dương Viêm há miệng, cũng không biết định nói gì, tự nhiên sửa lời:

- Tuy lúc đi đường có Tinh Toa, nhưng lúc chiến đấu, đôi cánh này có thể nâng cao tốc độ cho võ giả, hơn nữa còn có thể phòng ngự lúc khẩn cấp. Thứ này ít nhất cũng đáng ba vạn viên thánh tinh thượng phẩm, nếu ngươi mang đi bán đấu giá, thì chỉ được giá cao hơn chứ không có bằng, nói không chừng có thể bán được bốn vạn, thế gian này nhiều người giàu lắm, thật đáng ghét!

Nàng vừa nói, vừa vung nắm đấu, có vẻ rất sầu não vì sao mình lại nghèo như vậy. - Ba vạn?

Dương Khai nhíu mày, nhớ lại Tinh Toa cùng cấp của mình đáng giá hai nghìn viên thánh tinh thượng phẩm, lúc đó còn là mua ở Thủy Nguyệt Tinh.

Tuy cùng đẳng cấp, nhưng giá trị của bí bảo này rõ ràng lớn hơn Tinh Toa rất nhiều, có giá tiền như vậy cũng chẳng lạ, hơn nữa bề ngoài của nó cũng rất đẹp, thiết nghĩ rất nhiều nam nhân sẽ chịu trút hầu bao đề mua về tặng cho nữ tử mình thích.

- Ba vạn ngươi có mua không?

Dương Khai hỏi Dương Viêm.

Dương Viêm cúi gằm mặt xuống.

- Bán cho ngươi đấy.

Dương Khai ném qua cho nàng.

Dương Viêm ngơ ngác đón lấy, sững sờ một lúc mới ngượng ngùng nói:

- Ta không có nhiều thánh tinh như vậy...

Mặt nàng đỏ rần.

- Ta biết, ta không bảo ngươi trả đủ ngay, cứ ghi nợ trước đã, ừm, ta sẽ còn nhờ ngươi luyện khí, ngươi cứ khấu trừ thù lao từ ba vạn viên thánh tinh thượng phẩm này đi, khi nào trừ hết thì ngươi tự do khi ấy, trước lúc đó, ngươi sẽ là luyện khí sư của mình ta.

- Ba vạn thánh tinh thượng phẩm thù lao?

Dương Viêm giật mình.

- Ngươi có biết bí bảo lần này ta luyện cho ngươi nên thu bao nhiêu không?

- Bao nhiêu?

- Ta chuẩn bị lấy của ngươi một nghìn viên thánh tinh thượng phẩm... Đây là thù lao cả một tháng của ta. Ba vạn, chẳng phải ta phải luyện chế suốt ba mươi tháng, hai năm rưỡi ròng rã không ăn không ngủ hay sao?

Nàng tái mét mặt, không khỏi có cảm giác như lên phải thuyền giặc.

- Hai năm rưỡi chẳng dài, kiểu gì cũng đến lúc trả hết.

- Nếu không trả hết thì sao?

Dương Viêm gần như sắp khóc tới nơi, nàng chưa từng có nhiều thánh tinh đến vậy, cũng không dám tưởng tượng ba vạn thánh tinh thượng phẩm là khái niệm ra sao nữa.

- Vậy ngươi chuẩn bị lấy thân mà trả đi.

Dương Khai nhếch mép cười gian, nhìn thân hình ngạo nghễ của nàng từ trên xuống dưới, gật đầu nói:

- Không tệ, ta vẫn khá hứng thú với kiểu như ngươi.

Sắc mặt Dương Viêm càng thêm trắng tái, nhìn bí bảo đôi cánh trên tay, muốn đập thẳng vào bản mặt gian tà của Dương Khai, nhưng lại không nỡ.

Suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên nghiêm túc nói:

- Ta hỏi rõ cái đã, ngươi có chừng ấy nguyên liệu để ta luyện chế không? Nếu đã dùng thù lao của ta để gán nợ, vậy thì ngươi phải liên tục cung cấp nguyên liệu cho ta mới được, nếu mấy năm mà ngươi không nhờ ta luyện chế bí bảo, thế thì khi nào ta mới được tự do?

Tiểu nha đầu không ngốc!

Dương Khai vốn còn định chứng thực mình là thân phận chủ nợ, ai ngờ Dương Viêm trông ngốc vậy mà bỗng chốc lại thông minh ra.

- Nguyên liệu thì ngươi không cần lo, ừm, cầm lấy mấy cái này đi luyện chế đi.

Dương Khai nói rồi lại lấy ra một đống nguyên liệu bỏ trước mặt Dương Viêm.

Chương 1107: Làm ăn

Lần đó khi đi cùng bọn Quỷ Triệt, giết được rất nhiều yêu thú bậc bảy, bậc tám, tất nhiên lấy được không ít nguyên liệu, lần trước mấy nguyên liệu vô dụng đó còn chưa lấy hết, nay cuối cùng cũng sạch sẽ rồi.

Nếu biểu hiện của Dương Viêm lại làm hắn hài lòng lần nữa, thì Dương Khai quyết định cho nàng giúp hắn luyện chế bí bảo Hư cấp.

Nhìn những nguyên liệu xuất phát từ cơ thể yêu thú chất đầy trên mặt đất, Dương Viêm tỏ ra do dự hồi lâu, cuối cùng thì vẫn thỏa hiệp.

Chỉ là ba vạn thánh tinh thượng phẩm thôi chứ gì?

Nàng cảm thấy sẽ có ngày nàng kiếm được đủ!

Cất hết nguyên liệu vào nhẫn không gian của mình, Dương Viêm mới lại viết ra một danh sách khác đưa cho Dương Khai:

- Đi mua mấy khoáng thạch này, ta cần nghỉ ngơi vài ngày, mấy ngày nữa mới có thể bắt tay luyện chế.

Dương Khai cầm lấy, chẳng xem xem nàng cần khoáng thạch gì, gật đầu rồi định đi ra ngoài.

Dương Viêm ở sau lưng dè dặt nói:

- Ta có thể hồi phục trong thạch thất của ngươi được không? Linh khí chỗ ngươi nhiều hơn một chút.

- Được!

Ra khỏi Long Huyệt sơn, Dương Khai bay thẳng về hướng Thiên Vận Thành.

Dựa theo danh sách Dương Viêm đưa, hắn chỉ mất nửa ngày đã mua đủ hết số khoáng thạch cần có. Hình như Dương Viêm biết ở Thiên Vận Thành có những khoáng thạch gì, nên mỗi một thứ trên danh sách đều có thể tìm thấy ở đây, không phải lo lắng về vấn đề nguồn hàng.

Lúc đang kiểm tra số lượng và chất lượng khoáng thạch với tiểu nhị trong cửa hàng bán khoáng thạch, một lão già to béo cười tít mắt đi tới, hứng thú nhìn Dương Khai, ôn tồn hỏi:

- Tiểu huynh đệ mua nhiều khoáng thạch vậy, chắc là để luyện khí?

Dương Khai nhíu mày nhìn lão, tiểu nhị nọ liền giới thiệu:

- Khách nhân, đây là chưởng quầy tiệm bọn ta, Tiền Thông!

Dương Khai gật đầu thản nhiên, cũng chẳng nói gì, lão béo này thoạt nhìn thì vô hại, nhưng công lực lại không thấp, hẳn là Phản Hư Cảnh, khí tức được kìm nén tột cùng, Dương Khai không biết lão đã nhìn ra điều gì, nhưng lúc này ít nói thì vẫn tốt hơn.

Tiền Thông cũng không để ý, vẫn cười tít mắt:

- Tiểu huynh đệ cứ yên tâm, cửa hiệu bọn ta giá cả phải chăng, không gạt già trẻ, tuyệt đối không bao giờ buôn gian bán dối. Ừm, bọn ta cũng thu mua bí bảo, nếu tiểu huynh đệ có bí bảo nào cần bán, chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện, về mặt giá cả thì chắc chắn sẽ khiến ngươi hài lòng.

- Sao lão khẳng định là ta có bí bảo cần bán?

Dương Khai lại nhìn lão một cái, lấy làm thắc mắc.

Tiền Thông cười lớn:

- Ai đến đây cũng là khách, với vị khách nào lão hủ cũng đều nói vậy.

- Ta có bí bảo cần bán thật đấy.

Dương Khai cười.

Lần này hắn đến Thiên Vận Thành, một là để mua khoáng thạch trong danh sách của Dương Viêm, hai là tiện thể mang bí bảo nữ nhân đó luyện chế đi bán, dù gì thì hắn giữ lại cũng chẳng làm chi, cả Lang Nha bổng hay chủy thủ, hoặc cây roi đó, đều không hợp với hắn, bỏ trong nhẫn không gian thì chỉ phí của, chi bằng đổi thành thánh tinh thì hơn.

Mua số khoáng thạch đó thực sự đã ngốn của hắn không ít thánh tinh.

Mấy món bí bảo đó hắn định nhờ Vũ Y giúp bán đi, dù sao thì hắn cũng không rõ giá cả ở đây, nhưng hoàn cảnh của Vũ Y thì cũng không tốt lắm, công lực không cao, địa vị không cao, nhờ nàng giúp có thể sẽ rước thêm những rắc rối không đáng có.

Giờ lão béo cười tủm tỉm này chủ động tìm tới, đúng ngay ý của Dương Khai.

Công lực đối phương không kém, nhưng Dương Khai cũng không sợ, cùng lắm thì xé không gian chuồn đi, có thủ đoạn bảo mệnh thì tất có tự tin để đàm phán.

- Ồ? Nói như vậy thì mắt nhìn của lão phu cũng không tệ, ha ha, mời tiểu huynh đệ đi bên này!

Tiền Thông chỉ hướng, dẫn Dương Khai đi về một phía.

Chỉ một chốc sau, họ đã đi vào một gian mật thất, có thể nhìn ra được, mật thất này chuyên dùng để giao dịch, rất nhiều người khi bán đồ đều không thích bị người khác nhìn thấy mặt, càng không thích những người không liên quan nhìn xem mình đang bán gì, nên thường có một số người che mặt đến cửa hàng giao dịch.

Mà gian mật thất này đã tránh được những vấn đề đó rất tốt, cửa đóng kín, trong phòng chỉ còn lại Dương Khai và Tiền Thông, đến cả thần niệm dường như cũng bị ngăn cách, không thể tra xét.

Dương Khai nhìn quanh, vẻ mặt không đổi, bình tĩnh như không.

Trong đôi mắt cười ti hí của Tiền Thông lướt qua một tia tinh quang, âm thầm ngạc nhiên, không biết tên thanh niên này rốt cuộc là tên thần kinh hay thật sự không sợ.

Lão là người làm ăn, ngạc nhiên thì ngạc nhiên, nhưng cũng không thừa lời, bèn nói:

- Không biết tiểu huynh đệ muốn bán bí bảo gì? Và thuộc cấp bậc gì? Dương Khai lấy ba bí bảo Dương Viêm luyện chế ra.

Tiền Thông liếc qua, cầm từng cái lên xem, một lát sau khẽ gật đầu:

- Lão hủ tuy không tinh thông luyện khí, nhưng cũng nhìn ra được, ba thứ này có thể được tính là cực phấp trong cùng đẳng cấp, hẳn là xuất xứ từ một luyện khí sư, tiểu huynh đệ muốn giá nào?

Tiền Thông chỉ nói chuyện làm ăn, không dò la tin tức lung tung, khiến Dương Khai rất hài lòng.

- Giá cả thì ta không hiểu, bình thường các người mua thế nào?

Dương Khai hỏi ngược lại.

Tiền Thông ngạc nhiên, có vẻ không ngờ Dương Khai lại giao quyền chủ động vào tay mình, ai đi bán đồ mà chẳng cố nắm chặt quyền chủ động chứ? Sợ mình bán lỗ, không những hết lời tán thưởng đồ của mình mà còn nghĩ cách đẩy giá cao lên.

Kể cả sau khi giao dịch thành công, cũng sẽ có rất nhiều người thầm ảo não có phải mình bán lỗ rồi hay không, vân vân.

Tên thanh niên này cũng thoải mái thật, có vẻ không hề quan tâm mình có chịu thiệt hay không.

Cười cười, Tiền Thông đáp:

- Giá khởi điểm của bí bảo Thánh Vương cấp thường là năm nghìn thánh tinh thượng phẩm, không có giá chót, trong ba thứ này có hai cái là Thánh Vương cấp hạ phẩm, một là Thánh Vương cấp trung phẩm, luyện chế rất tốt, hai cái hạ phẩm thì lão hủ ra giá sáu nghìn thánh tinh thượng phẩm, còn cái Thánh Vương cấp trung phẩm đó thì tám nghìn thánh tinh thượng phẩm, thế nào?

- Tổng cộng hai vạn?

Dương Khai nhíu mày, cái già này hình như hơi thấp hơn so với tưởng tượng của hắn.

Có điều nghĩ lại, giá trị của thánh tinh ở U Ám Tinh cao hơn ở những nơi khác, tức là cái giá mà lão Tiền Thông này đưa ra cũng khá phải chăng, hơn nữa lão là người làm ăn, tất phải kiếm lời một chút mới đúng lẽ.

- Nếu tiểu huynh đệ thấy giá thấp, chúng ta có thể thương lượng thêm, làm ăn mà, chẳng qua chỉ là ra giá tại chỗ, trả tiền tại nơi thôi.

Tiền Thông mỉm cười.

- Tặng số khoáng thạch bên ngoài cho ta thì vụ làm ăn này coi như xong.

Dương Khai đưa tay chỉ ra bên ngoài.

Tiền Thông kinh ngạc bật cười:

- Tiểu huynh đệ cũng tinh ranh đấy, tổng giá trị khoáng thạch ngươi mua không hề thấp, cũng phải hơn ba nghìn thánh tinh thượng phẩm đó... Thôi, coi như kết giao bằng hữu vậy, ừm, sau này nếu còn bí bảo nào muốn bán, thì nhớ ưu tiên tiệm chúng ta đấy.

- Thành giao!

Dương Khai gật đầu. Tốc độ của tiệm rất nhanh, Dương Khai để lại ba bí bảo đó, chẳng bao lâu sau đã lấy được hai vạn thánh tinh thượng phẩm và tất cả khoáng thạch hắn cần, trực tiếp rời khỏi Thiên Vận Thành.

Đợi hắn đi rồi, Tiền Thông mới cười híp mắt nhìn theo bóng lưng hắn:

- Thú vị đấy.

- Tiền trưởng lão... Vụ này lỗ rồi, tặng hắn khoáng thạch giá ba nghìn thánh tinh thượng phẩm, làm vậy thì chúng ta đâu có đồng lời nào.

Tên tiếp Dương Khai lúc nãy đi tới phàn nàn.

Tiền Thông cười cười:

- Vậy hả, ta lại thấy kiếm được không ít đấy.

Y ngơ ngác, bấm ngón tay tính đi tính lại, vẫn cảm thấy không đúng.

- Ngươi thì hiểu gì? Sau lưng tiểu tử đó hẳn là có một luyện khí sư rất lợi hại, lần trước hắn cũng mua ít khoáng thạch, có điều không phải ở đây, vừa hay lần đó ta ở ngay tiệm đó, nên cũng có chút ấn tượng với hắn. Hắn cũng khá thông minh, biết đổi tiệm khác mà mua, nhưng cửa tiệm ở Thiên Vận Thành này đa số đều là của Ảnh Nguyệt Điện chúng ta. Trước sau chưa đầy một tháng, hắn lại đến mua khoáng thạch, hơn nữa còn mang theo ba bí bảo Thánh Vương cấp, ngươi nói xem điều này có nghĩa là gì?

Tiền Thông có vẻ rất vui, hiếm khi nói được thêm mấy câu với tiểu nhị, thấy y ngơ ngác, bèn bật cười ha hả.

- Hắn sẽ quay lại, nếu hắn quay lại, nhớ thông báo với ta đầu tiên, nếu không tìm được ta, thì ngươi giao dịch với hắn, kể cả có lỗ một chút cũng không sao, quan trọng là làm hắn hài lòng.

Tiền Thông căn dặn.

- Đệ tử hiểu rồi.

Tiểu nhị đó vội vàng đáp, tuy không biết rốt cuộc Tiền Thông trưởng lão có ý gì, nhưng nghe lời lão thì tuyệt đối sẽ không sai.

Tiền Thông lập tức rời khỏi cửa tiệm, đi tới một tòa cung điện trong Thiên Vận Thành, tìm đến một lão già khú đế trong cung điện này, đưa ba bí bảo đó cho lão.

Lão già đó khẽ vuốt ve bí bảo, hai mắt nhắm chặt, dường như đang cảm nhận gì đó, một chốc sau, thần sắc khẽ động, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Sau nửa canh giờ, lão mới đặt ba bí bảo xuống, mở mắt ra.

- Cách Lâm đại sư, nhìn ra điều gì rồi?

Tiền Thông liền hỏi.

- Người luyện chế ba bí bảo này là một luyện khí sư Hư cấp!

Lão già được gọi là Cách Lâm hít sâu một hơi.

- Hư cấp...

Tiền Thông liền trợn tròn mắt, tuy lão đã suy ra người đứng sau Dương Khai là một luyện khí sư rất lợi hại, nhưng không ngờ đó lại là luyện khí sư Hư cấp.

- Ừ, Hư cấp, về mặt năng lực thì không kém hơn lão phu, vật liệu đã dùng về cơ bản đều là bộ phận cơ thể của yêu thú cấp tám. Mấy cái này do ai luyện? Ở Thiên Vận Thành có người như vậy hay sao?

Cách Lâm tò mò hỏi.

- Ta cũng không biết do ai luyện chế, hôm nay có một tên thanh niên mang đến bán đó.

Tiền Thông lắc đầu.

- Truy tìm hành tung của hắn chưa?

Cách Lâm lại hỏi.

- Không dám tùy tiện hành động, tránh khiến người sau lưng hắn hiểu lầm thì mất cả chì lẫn chài.

Cách Lâm gật đầu:

- Ừm, quả đúng vậy, người như thế chỉ có thể lôi kéo, không thể đắc tội! Giết được yêu thú bậc tám, chứng tỏ công lực không thấp, vừa có thể chiến đấu, vừa biết luyện khí, tính ra thì vượt xa lão phu, ngươi hãy để mắt đến tên thanh niên đó, chỉ cần đủ thành ý, thiết nghĩ không khó để tìm ra thân phận người đứng sau lưng hắn.

- Ta cũng nghĩ vậy, hơn nữa chắc hắn sẽ quay lại, hôm nay hắn lại mua không ít khoáng thạch Thánh Vương cấp, có lẽ là để luyện chế bí bảo.

- Làm tốt lắm, ta già rồi, có lẽ cũng chẳng sống thêm được mấy năm nữa, nếu có thể để người đó thay ta, đến lúc đó bí bảo của các ngươi hư thì cũng có người có thể sửa chữa.

Cách Lâm cười khổ, luyện khí sư không chuyên chú tu luyện, chiến đấu, nên sinh mệnh không dài, tuổi thọ ngắn hơn võ giả đồng cấp rất nhiều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau