VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1096 - Chương 1100

Chương 1098: U Ám Tinh

Thấy Vũ Y xụ mặt ra ngồi đó, chờ hắn hỏi han, Dương Khai thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Ai chọc giận cô à?

- Lũ xú nam nhân đó! Sao tên nào tên nấy cũng đần độn đến vậy, còn không biết ngượng nhận công về mình, Dương Khai, người ở bên ngoài có vậy không?

Dương Khai nghĩ một chốc thì nói:

- Người khác thì ta không biết, nhưng ta biết nam nhân sẽ trở nên rất ngu xuẩn trong một tình huống.

- Tình huống gì?

- Lúc đối diện nữ nhân mình thích, họ thường hay giả ngốc để thu hút sự chú ý của nữ nhân.

Vũ Y nghĩ một lát rồi chợt bật cười hì hì, gật đầu nói:

- Ngươi nói có lý, thật ra bình thường họ không ngốc, tinh lanh hơn bất cứ ai nữa là đằng khác, nhưng mỗi lần ta đến là hình như lại hạ thấp trí khôn của mình xuống.

- Không làm vậy thì sao tôn lên được sự thông minh mẫn cán của cô?

- Ý ngươi là thực ra ta rất ngốc? Chẳng qua nhờ có họ tôn lên mới trông thông minh được?

Vũ Y liền không vui.

- Không phải có ý đó, cô nghĩ nhiều rồi, nếu cô không đủ thông minh, thì cũng chẳng ai dám để cô chưởng quản chiến hạm này, mấy người đó càng không giao phó tính mạng mình vào tay cô.

- Nói vậy còn tạm được.

Vũ Y hừ hừ, hài lòng với câu trả lời của Dương Khai, đột nhiên lại nói:

- Ngươi có biết lúc nãy khi đang chiến đấu bên ngoài, ta tưởng là bọn ta chết chắc rồi, cả một bầy Hắc Nham thú đông như vậy, ta chưa gặp bao giờ, nếu để chúng phá hỏng chiến hạm, thì chúng ta không được đến ba phần nhân số sống sót, nhưng bỗng nhiên xuất hiện một thanh trường mâu kim sắc, giúp bọn ta hóa giải nguy hiểm. Dương Khai, ngươi nói xem chủ nhân của kim quang đó rốt cuộc là người ra sao? Ngươi cũng quan chiến từ đầu, chẳng lẽ không phát hiện có ai khả nghi sao?

- Không.

Dương Khai lắc đầu.

Vũ Y nhìn sâu vào hắn, nói nửa như vô tình nửa như cố ý:

- Nếu người đó chịu tiết lộ thân phận, ta nhất định sẽ cảm tạ hẳn hoi.

Dương Khai ngồi yên một chỗ, mắt quan sát mũi, mũi quan sát tâm, tựa như lão tăng ngồi thiền, vẻ mặt lãnh đạm.

Thật lâu sau, Vũ Y mới thở dài một tiếng:

- Tầm một tháng nữa là về tới U Ám Tinh rồi, ngươi hãy lo nghỉ ngơi đi, ta thấy suốt thời gian qua ngươi vẫn chưa hồi phục được hoàn toàn, có phải bị thương đến căn cơ không? Đợi lát nữa ta sai ngươi mang đến ít đan dược và thánh tinh cho ngươi.

Dương Khai gật đầu, không từ chối.

Sau khi Vũ Y đi không lâu, liền có một võ giả cầm mười viên thánh tinh thượng phẩm và mấy viên đan dược Thánh cấp thượng phẩm đến, nói là tiểu tử đưa, bảo Dương Khai hãy lo hồi phục trước khi về U Ám Tinh.

Dương Khai cảm tạ tiếp nhận.

Nhìn mười viên thánh tinh và mấy viên đan Thánh cấp thượng phẩm ngày thường chẳng coi là gì đó, Dương Khai không khỏi cảm khái.

Lần trước Vũ Y đoạt đi năm trăm viên thánh tinh thượng phẩm từ chỗ Dương Khai, nhưng theo hắn biết, số thánh tinh đó không hề bị Vũ Y độc chiếm, mà nàng còn lấy ra chia cho các thuộc hạ.

Cho dù mỗi người không được nhiều, nhưng lại rất vui sướng hớn hở.

Dương Khai liền biết ngay, mấy người này thật sự sống không được sung túc gì.

Nay Vũ Y sai người mang đến mười viên thánh tinh, đủ thấy lòng tốt của nàng.

Ngày tháng trôi qua bình thường, Dương Khai chỉ ở trong phòng hồi phục, tích trữ thánh nguyên, thi thoảng cũng ra ngoài đi đi lại lại, chiến hạm cỡ nhỏ này tuy đẳng cấp không cao, nhìn đủ biết là đồ cũ, nhưng vẫn được các thuộc hạ của Vũ Y bảo quản rất tốt. Sàn chiến hạm được quét dọn không còn hạt bụi, cửa sổ ngày nào cũng có người lau chùi, họ quý trọng chiến hạm này còn hơn cả tính mạng bản thân.

Dương Khai không phải là người của Vũ Y, nên một vài vị trí cơ mật trên chiến hạm như Động Lực thất thì hắn không được đến, ngoài những nơi đó ra, hắn có thể đi đâu tùy thích, các võ giả cũng dần quen với vị khách từ ngoài đến là hắn, có người tò mò còn hỏi hắn chuyện bên ngoài, đôi bên rất hoài thuận.

Thời gian trôi dần, chiến hạm càng ngày càng đến gần U Ám Tinh, mấy chục võ giả lòng cũng đầy khấp khởi.

Họ xuất thân nhập tử, chạy đến Khoáng tinh khai quặng, suốt một chuyến đi khổ cực, nay sắp khải hoàn trở về, tất phải vui hướng.

Ngay cả Vũ Y cũng thấy vui lây, mấy ngày nay không chạy tới chỗ Dương Khai nữa.

Cuối cùng, U Ám Tinh khổng lồ hiện ra trong tầm mắt mọi người, trong chiến hạm, lập tức vang lên những tiếng hò reo lớn nhỏ.
Đang tĩnh tọa hồi phục trong phòng, Dương Khai bị kinh động, bèn đi ra ngoài, nhìn ra cửa sổ ở hành lang.

Trong tầm mắt xuất hiện một ngôi sao khổng lồ khó tưởng tượng được, Dương Khai khẽ giật mình:

- Lớn vậy ư?

U Ám Tinh lớn đến mức lạ thường. Dương Khai đã hành tảu ở Tinh Vực được mấy năm, thấy được không ít ngôi sao tu luyện, nhưng chưa có ngôi sao nào lại to lớn vĩ đại như U Ám Tinh, no lớn gấp mấy lần Thủy Nguyệt Tinh của Hằng La Thương Hội, như một vật khổng lồ nằm ngang giữa Tinh Vực.

Ở xa xa, có một mặt trời còn lớn hơn nữa, tỏa ra ánh sáng nóng rực, bao phủ U Ám Tinh.

Còn ở gần U Ám Tinh, có bảy tám mặt trăng không ngừng xoay quanh nó, mỗi một mặt trăng đều có kích cỡ bằng Vũ Bộc Tinh.

- Ta nghe nói U Ám Tinh là ngôi sao tu luyện lớn nhất trong Tinh Vực, có thật hay không?

Không biết từ lúc nào, Vũ Y đã đứng bên cạnh Dương Khai, rất hài lòng với biểu cảm kinh ngạc của hắn.

Bất kể nàng muốn đi khỏi U Ám Tinh, bước ra thế giới bên ngoài để mở mang tầm mắt đến đâu, thì ngôi sao này vẫn là quê hương của nàng, nàng rất tự hào vì sự vĩ đại của nó.

- Ta không biết có phải thật hay không, nhưng có lẽ rất khó tìm được ngôi sao nào khổng lồ như U Ám Tinh.

Dương Khai nghiêm mặt đáp.

- Kỳ thực thiên địa linh khí của U Ám Tinh không kém, chỉ là nó quá lớn, nên nếu so với những nơi khác, thì có phần loãng hơn.

Vũ Y nói xa xăm.

- Hơn nữa, nghe nói cách đây rất lâu, vùng này có không ít ngôi sao tu luyện, lúc đó vẫn chưa bị cắt đứt liên hệ với thế giới bên ngoài, nhưng không biết tại sao, vùng Tinh Không này xảy ra một số biến cố, những ngôi sao nhỏ đều biến mất, chỉ còn lại U Ám Tinh lớn nhất. Mọi nguy hiểm trên Tinh lộ, thiếu thốn về vật tư, nhất là thánh tinh, khiến bọn ta không cách nào tái hiện lại sự huy hoàng của quá khứ, đến cả việc kết nối với thế giới bên ngoài cũng bị cắt đứt, trừ người bên ngoài đến chỗ bọn ta ra, chứ người của U Ám Tinh rất ít khi ra ngoài.

Nàng thì thào liên hồi, Dương Khai cũng không chen lời, chỉ im lặng lắng nghe.

Vũ Y bỗng đổi chủ đề, trên gương mặt là một nụ cười tự tin:

- Nguyện vọng của ta chính là thiết lập lại mối liên hệ giữa U Ám Tinh và thế giới bên ngoài, để người của bọn ta muốn đi ra ngoài lúc nào là đi lúc đó, vĩnh viễn không phải lo sầu vì thiếu thốn thánh tinh nữa.

Dương Khai quay đầu nhìn nàng, giơ ngón tay cái lên.

Người có lý tưởng đều đáng được tôn kính, so với Vũ Y, thì hiện giờ hình như hắn không có suy nghĩ nào quá lớn lao, chỉ muốn nhanh chóng mạnh lên.

- Gia tộc ta không mạnh, ta không có cách nào khiến gia tộc ủng hộ việc này, Dương Khai, hãy giúp ta.

Đang nhìn Vũ Y đầy tán dương thì hắn ngẩn ra, cười gượng:

- Câu sau cùng mới là mục đích của cô đúng không?
Vũ Y thè lưỡi, coi như mặc nhận.

Dương Khai phì cười, nghĩ bụng chẳng trách sao Vũ Y có vẻ đa sầu đa cảm vậy, thì ra là đang mưu tính lôi kéo hắn, nghĩ một lúc bèn lắc đầu:

- Ta chỉ là một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh, có thể giúp được gì?

- Ta không biết ngươi có thể giúp được gì, nhưng ít nhất thì ngươi cũng từ ngoài tới, ngươi biết bên ngoài ra sao, biết bọn ta có thể tìm thế lực nào để hợp tác, đây đều là những điều ta không biết, bên cạnh ta thiếu người như ngươi, ngươi có công lực hơi thấp cũng chẳng sao.

Nàng nhìn Dương Khai bằng một ánh mắt chân thành.

Dương Khai nhíu mày, ấn tượng của hắn với nữ nhân này không tệ, bề ngoài thoạt nhìn dịu dàng yếu ớt, kỳ thực bên trong rất kiên cường, cũng có niềm tin tìm kiếm lý tưởng của mình, nhưng hắn thật sự không muốn xen vào chuyện của người khác, với U Ám Tinh mà nói, hắn chỉ là một khách qua đường, có lẽ chẳng bao lâu nữa là phải rời đi.

Tùy tiện đồng ý thì quá thiếu trách nhiệm, nhưng nhìn ánh mắt trong trẻo của nàng, Dương Khai lại không nỡ đả kích nàng.

Trầm ngâm hồi lâu mới nói:

- Trước đó ta nghe cô nói, gia tộc các cô ở phụ thuộc một gia tộc của thế lực tên là Ảnh Nguyệt Điện đúng không?

- Phải, Ảnh Nguyệt Điện là một trong những thế lực lớn nhất U Ám Tinh, Hải Khắc gia tộc bọn ta phụ thuộc Ảnh Nguyệt Điện, ở U Ám Tinh, những gia tộc như bọn ta rất nhiều, không phụ thuộc một thế lực lớn thì khó mà sinh tồn.

- Ta hiểu.

Dương Khai khẽ gật đầu, điều này cũng dễ thấy ở Thông Huyền đại lục, có điều Hải Khắc gia tộc của Vũ Y là một gia tộc bên ngoài, xem chừng địa vị rất thấp, gia tộc hẳn cũng không mạnh.

- Ai mạnh nhất gia tộc cô?

Dương Khai lại hỏi.

Tuy không rõ hắn muốn làm gì, nhưng Vũ Y vẫn chỉ một bên:

- Thường Khởi cung phụng có thể xem là một trong những người mạnh nhất.

Dương Khai ngạc nhiên:

- Đến Phản Hư Cảnh cũng không có?

Vũ Y không khỏi lườm hắn một cái:

- Ngươi tưởng Phản Hư Cảnh nhiều lắm à? Rốt cuộc ngươi có giúp hay không?

Dương Khai cười gượng:

- Nguyện vọng của cô có vẻ rất xa vời, muốn thực hiện lý tưởng đó thì thủ hạ không có cường nhân là không được, ừm, cô phải trở thành gia chủ trước đã, đợi đến lúc đó, ta sẽ suy nghĩ xem.

- Suy nghĩ?

Vũ Y giận run người, nàng thành tâm mời hắn, không ngờ Dương Khai lại hời hợt như vậy, nàng nghiến răng kèn kẹt, hận không thể gặm luôn của hắn một miếng thịt.

- Được rồi, đợi cô chấp chưởng gia tộc, nếu lúc đó cô vẫn còn hoài bão này thì ta sẽ giúp cô!

Dương Khai giương ánh mắt sáng quắc nhìn nàng.

- Nhất ngôn cửu đỉnh!

Vũ Y liền cười tươi, giơ ra một bàn tay trắng nõn về phía Dương Khai.

Dương Khai lắc đầu đành chịu, khẽ đánh ba chưởng với nàng, coi như đã ước định.

- Ngươi đợi đấy, không quá hai ba năm nữa, ta sẽ có thể trở thành chủ nhân gia tộc.

Vũ Y đầy tự tin.

Thấy nàng như vậy, Dương Khai thực sự không đành lòng cho nàng biết, đợi đến lúc nàng trở thành chủ nhân một gia tộc, đứng trên đỉnh cao đó mà suy xét vấn đề, thì sẽ phát hiện suy nghĩ của mình lúc đó và hiện tại khác nhau đến đâu.

Nàng của hiện tại, chỉ là đơn thuần theo đuổi ước mơ, không một điều úy kỵ, nhưng sau này, nếu nàng phải suy xét cho kế sinh nhai của gia tộc, thì rất nhiều hạn chế sẽ đè nặng lên đôi cánh của nàng.

Thời gian rất biết cách xóa nhòa nhuệ khí của một người, khiến nhiệt huyết của họ hóa thành khôn khéo già dặn.

Chương 1099: Vũ Y phẫn nộ

Chiến hạm bay rất lâu giữa tầng mây của U Ám Tinh, cuối cùng cũng từ từ hạ xuống một quảng trường cực lớn.

Ở quảng trường đó, sớm đã có người hay tin đang chờ đợi. Vũ Y đứng bên cửa sổ thấy bên dưới có những gương mặt quen thuộc đang vẫy hai tay, gọi í ới bên này, không kìm được nhảy cẫng lên:

- Là mấy người Hách An thúc thúc!

Dư Phong ngoác miệng cười lớn:

- Chuyến này coi như chúng ta đã lập công lớn, Hách An tiền bối tất sẽ đích thân đến nghênh đón, tiểu thư, chắc sau khi trở về ban thưởng không ít đâu nhỉ?

- Ngươi chỉ biết có thưởng!

Vũ Y lườm y một cái, khẽ cười:

- Yên tâm đi, khoáng thạch lần này đào được đều là đồ khan hiếm, không thiếu ích lợi cho các ngươi đâu.

Nghe nàng nói vậy, đám võ giả gần đó lập tức hoan hô.

Theo sau một tiếng động nặng nề, chiến hạm đáp xuống quảng trường, cửa từ từ mở ra, Vũ Y đi đầu, Thường Khởi theo sau, một đoàn người trùng trùng điệp điệp như các chiến sĩ khải hoàn trở về, chở đầy vinh quang và thắng lợi, ngẩng đầu ưỡn ngực bước xuống từ chiến hạm.

Lão già tên Hách An đó nhanh chân bước tới, sau lưng là mấy võ giả của Hải Khắc gia tộc, lại gần chắp tay thi lễ:

- Tiểu thư đi đường vất vả rồi, chư vị vất vả rồi!

- Bọn ta nên làm mà, Hách An thúc thúc khách khí rồi.

Vũ Y mỉm cười.

- Tiểu thư có thể an toàn trở về, lão hủ cuối cùng cũng an tâm được rồi.

Hách An tỏ ra sợ hãi, ai cũng biết đi chiến hạm vào Tinh Vực nguy hiểm đến đâu, Vũ Y lần này đi cả một hai năm, rất nhiều người quan tâm đến nàng đều ăn ngủ không yên, Hách An là một trong số đó. Lão săn sóc nhiệt tình:

- Mời tiểu thử mau về gia tộc, gia chủ và các vị trưởng lão đều rất lo cho người, nếu họ thấy người bình an vô sự, nhất định sẽ rất vui.

Vũ Y nhoẻn miệng cười, lắc đầu:

- Không vội, chuyển khoáng thạch trên chiến hạm xuống trước rồi về cũng không muộn.

Hách An hơi cứng mặt, rồi nhanh chóng kiềm chế lại, cười khiên cưỡng:

- Việc này không cần tiểu thư phải lo đâu, tự khắc sẽ có người xử lý.

Vũ Y đứng một chỗ ngẫm một lát rồi gật đầu:

- Cũng được.

Nói rồi liền quát lên với đằng sau:

- Các ngươi hãy giúp chuyển khoáng thạch đào được về.

- Vâng!

Đám người Dư Phong dõng dạc ứng thanh.

- Không cần, bọn ta tự làm là được rồi.

Một giọng nói đường đột chợt vang lên. Nghe thấy giọng nói này, nụ cười của Vũ Y lập tức biến mất, thay vào đó là sự căm ghét và cảnh giác cực độ, mắt nhìn sang một bên.

Phía giọng nói vang lên, một đám võ giả đang gấp rút đi về phía này. Đi đầu là một tên thanh niên thấp bé, chiều cao thảm thương không chịu nổi, chỉ tới ngực Dương Khai. Tuy lùn, nhưng tướng đi lại ngông cuồng tự đại, đám võ giả theo sau cũng đầy dương dương tự đắc, ánh mắt nhìn về phía này không hề che giấu sự khinh miệt.

- Tạ Hoằng Văn?

Đồng tử Vũ Y co rụt lại, khẽ quát:

- Sao ngươi lại ở đây?

- Tại sao ta không ở đây được?

Tạ Hoằng Văn cười khà khà.

- Nơi này tuy là quảng trường của Hải Khắc gia tộc các ngươi, nhưng cũng là địa bàn của Ảnh Nguyệt Điện bọn ta, ta muốn đến thì đến. Ừm, chuyến này Vũ Y muội muội vất vả rồi, nghe nói lần này các ngươi đi Tinh Vực, khai thác được không it khoảng thạch hiếm có hả.

- Liên quan gì đến ngươi?

Vũ Y lập tức cảnh giác.

- Sao lại không liên quan đến ta?

Tạ Hoằng Văn cười lớn, chỉ vào chiến hạm:

- Khoáng thạch trong đó giờ là của Ảnh Nguyệt Điện bọn ta rồi. Không có ai nói cho người sao? Vũ Y lập tức tái nhợt sắc mặt, đám người Dư Phong cũng vẻ mặt dữ tợn, tỏ ra phẫn nộ.

Vũ Y quay qua nhìn Hách An, chờ đợi lão cho một lời giải thích. Hách An vẻ mặt áy náy, lắp bắp một lúc mới thở dài:

- Tiểu thư, về rồi hẵng nói, gia chủ sẽ giải thích với người.

- Giải thích?

Vũ Y cười nhạt, lập tức hiểu rõ nguyên nhân và kết quả, cõi lòng bùng lửa chợt lạnh ngắt, lạnh lùng nói:

- Vì kiếm số khoáng thạch này mà lúc đi bọn ta có trăm người, lúc về chỉ còn một nửa thôi. Gia chủ có biết rốt cuộc bọn ta đã gặp những nguy hiểm gì không? Họ có biết bọn ta đã bị mấy đợt Hắc Nham thú tấn công? Và họ có biết bọn ta suýt nữa không về được, suýt nữa là bị tiêu diệt sạch sẽ? Rốt cuộc thì bọn ta liều mạng kiếm số khoáng thạch này về là vì ai? Nay thành công trở về, tại sao bọn ta lại không được hưởng thành quả mà mình vất vả gặt hái? Cái mà bọn ta có được chỉ là một lời giải thích ư?

Liên tiếp những lời chất vấn khiến Hách An á khẩu, càng thêm hổ thẹn, hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống.

Chẳng những Vũ Y phẫn nộ, người run rẩy kịch liệt, mà hơn năm mươi võ giả sau lưng nàng cũng tức giận, mắt nhìn Tạ Hoằng Văn như nảy lửa, sức mạnh của tất cả mọi người âm thầm sôi sục.

Tạ Hoằng Văn vẫn bất động, trên mặt vẫn lạ nụ cười mỉm khiến người ta buồn nôn đó, nhìn đám Dư Phong đầy thách thức, như thể chỉ mong họ động thủ, làm to chuyện lên.

- Tiểu thư, đây là quyết định của gia tộc!

Hách An bí bách hồi lâu, cuối cùng cũng rặn ra được mấy chữ, nhìn Vũ Y đầy thành khẩn, gần như dùng một ngữ khí cầu xin:

- Xin tiểu thư hãy lấy đại cục làm trọng!

Suy cho cùng, Vũ Y cũng không phải là một tiểu cô nương không hiểu chuyện, cho dù biết rõ gia tộc đưa ra quyết định này là do bất đắc dĩ, nhưng càng rõ nếu lúc này không thỏa hiệp, sẽ chỉ khiến mang đến tai họa lớn hơn nữa cho những người sau lưng mình. Hai tay nàng nắm chặt, sự phẫn nộ trên mặt chuyển thành bất lực, thở dài nặng nề:

- Ta biết rồi.

- Tiểu thư!

Dư Phong quát trầm một tiếng, như có lời muốn nói.

- Đi về! Phần thưởng cho các ngươi sẽ không ít đâu, cho dù gia tộc không thưởng, ta cũng sẽ cho các ngươi!

Vũ Y hung hăng trừng y một cái.

Mắt Dư Phong như muốn rớt ra khỏi hốc, cúi đầu suy sụp.

Tiếng vỗ tay nhẹ nhang vang lên, tên Tạ Hoằng Văn đứng xem kịch hay nãy giờ cười lớn:

- Sớm nghe danh Vũ Y muội muội giỏi cai quản thuộc hạ, hôm nay vừa gặp, quả nhiên danh bất hư truyền, nhiều nam nhân nghe lệnh một nữ nhân như ngươi đến vậy, ca ca xin khâm phục!

- Ai là muội muội của ngươi? Ngươi là ca ca của ai?

Vũ Y nhìn y đầy căm ghét.
- Tạ Hoằng Văn, ta cho ngươi biết, khoáng thạch trên chiến hạm này đã nhúng đầy máu của tộc nhân Hải Khắc gia tộc ta, là do bọn ta dùng tính mạng để mang về. Hy vọng các ngươi lấy về đêm sẽ không gặp ác mộng, sẽ không bị oan hồn giằng xé!

Tạ Hoằng Văn chợt lạnh mặt, có điều liền cười bảo:

- Vũ Y, ta biết ngươi không phục, nhưng thế thì sao? Có trách thì chỉ trách gia tộc của ngươi quá yếu. Ừ, rồi sẽ có một ngày gia tộc của ngươi sẽ mang họ Tạ, ngươi cũng trở thành nữ nhân họ Tạ, ta để lại những lời này tại đây, ngươi hãy rửa mắt mà chờ đi.

Nói xong, y cười lớn, phất tay:

- Đi chuyển khoáng thạch, ai cản, giết không tha!

Lũ võ giả sau lưng tên nào tên nấy cũng khí thế hùng hổ, nối đuôi nhau đi vào chiến hạm.

- Về!

Vũ Y không muốn nhìn bản mặt đê tiện của y nữa, lạnh mặt dẫn mấy chục võ giả rời đi theo một hướng.

Khở cực cả một hai năm, phiêu bạt trong Tinh Vực, số khoáng thạch trải qua bao gian khổ mới thu thập được, vừa về tới U Ám Tinh đã bị rơi vào tay kẻ khác, với tất cả mọi người, việc này là một sự hành hạ và hủy hoại.

Bầu không khí cực kỳ áp lực, Dương Khai nhìn thấy rõ con ngươi của họ đã đỏ hết lên, đó là sắc thái điên cuồng, hắn tin lúc nãy chỉ cần một mệnh lệnh của Vũ Y thôi, là họ sẽ bất chấp tất cả mà tấn công Tạ Hoằng Văn, bảo vệ thành quả vất vả lao động của mình.

Dương Khai vốn định tới U Ám Tinh sẽ cáo từ Vũ Y, nhưng giờ thật sự không phải thời cơ tốt, không nói mà đi cũng chẳng hay, bất đắc dĩ đành đi cùng họ.

Ngẫm một lúc, hắn tới cạnh Dư Phong, khẽ nói:

- Tên Tạ Hoằng Văn đó có thù với tiểu thư nhà ngươi à?

Dư Phong vẫn chưa nguôi giận, nghe vậy liền giương cặp mắt đỏ ngầu nhìn hắn:

- Không, chỉ là mấy năm trước hắn muốn lấy tiểu thư, bị tiểu thư cự tuyệt, từ đó thẹn quá thành giận, ôm hận trong lòng, cứ nhắm vào gia tộc bọc ta.

- Tên đó lợi hại lắm à?

- Hắn thì lá cái thá gì?

Dư Phong khinh thường.

- Nếu không có ô dù Ảnh Nguyệt Điện che chở, ta có thể giết hắn bất cứ lúc nào! Chỉ là cha hắn là một nhân vật quan trọng của Ảnh Nguyệt Điện, nên mới ngông cuồng như vậy? Còn Hải Khắc gia tộc ta chỉ là một thế lực ngoại vi của Ảnh Nguyệt Điện, hắn có ức hiếp tới đâu cũng chẳng ai chủ trì công đạo... Tiểu tử ngươi hỏi nhiều vậy làm gì, đúng là tò mò, ta cảnh cáo ngươi, chớ có tranh giành Vũ Y với ta, bằng không ta đánh cho ngươi đến độ mẹ ngươi cũng chẳng nhận ra!

Dương Khai ngạc nhiên, phì cười một tiếng:

- Yên tâm, ta sẽ không tranh với ngươi đâu, ừm, ta có rất nhiều nữ nhân đấy.

Mắt Dư Phong lồi cả ra, tôn Dương Khai lên làm thiên nhân, nhìn hắn từ trên xuống dưới:

- Có phải không đó, chỉ dựa vào ngươi mà cũng có nhiều nữ nhân theo ngươi, ngươi lấy gì mà bảo vệ cho họ?

Dương Khai nhún vai, cũng không nhiều lời.

Dư Phong như phát hiện ra đại lục mới, hứng khởi chạy về phía trước, đi cùng Vũ Y, làm bộ thần bí, cũng không biết đang nói gì.

Một lát sau, Vũ Y quay đầu lại nhìn Dương Khai, khẽ nhíu mày lại, vẻ mặt như không tưởng tượng được.

Dương Khai xanh mét mặt mày, biết tên Dư Phong này vung tay một cái là bán đứng mình rồi, có điều bị y giở trò vậy, hình như tâm trạng của Vũ Y cũng khá hơn chút, gương mặt cau có cũng dần giãn ra, thậm chí còn có chút nét cười không phát hiện ra được.

Trang viên của Hải Khắc gia tộc cách quảng trường chiến hạm bỏ neo không xa, chỉ cỡ năm mươi dặm, chẳng bao lâu họ đã đến trang viên.

Vũ Y tất phải cùng Hách An và Thường Khởi đi gặp các nhân vật quan trọng của gia tộc, cần họ giải thích, những người còn lại thì lao thẳng vào trong trang viên rồi giải tán, nhanh chóng biến mất dạng, không biết đã đi đâu.

Chỉ còn lại Dư Phong và Dương Khai ngơ ngác nhìn nhau.

Dư Phong gãi đầu, bực bội nói:

- Ừm, tiểu thư nói phải chiêu đãi ngươi tử tế, nhưng ta nghĩ đi nghĩ lại, không biết nên chiêu đãi kiểu gì, lão tử không có kinh nghiệm về mặt này!

Dương Khai bật cười:

- Tự nhiên đi, ta đi dạo quanh là được rồi.

- Vậy thì tùy ngươi, lão tử cũng đang rảnh rỗi, ừm, nội trang thì đừng đi, đó là nơi ở của bổn gia trong tộc, đi ngoài ngoại trang là được rồi, nếu thấy chán quá thì cách đây hai trăm dặm có Thiên Vận Thành, ngươi có thể tới đó dạo.

- Được.

Dương Khai gật đầu.

Chương 1100: Nơi dừng chân

U Ám Tinh và những ngôi sao tu luyện khác có điểm bất đồng rất lớn, đó chính là trọng lực khổng lồ.

Lúc trước Dương Khai đã phát hiện ra rồi, thể tích càng lớn, trọng lực càng lớn, hình như giữa hai yếu tố có một mối liên hệ tỉ lệ thuận, và trọng lực của U Ám Tinh mạnh một cách rõ ràng, các ngôi sao tu luyện khác căn bản không so sánh được.

Tu luyện trong môi trường này chắc chắn có thể đạt được lợi ích lớn hơn những nơi khác.

Hơn nữa, thiên địa linh khí ở đây cũng không loãng như tưởng tượng, so với Vũ Bộc Tinh, Thủy Nguyệt Tinh thì quả thực kém hơn một chút, nhưng Dương Khai đến từ Thông Huyền đại lục, nơi này nếu so với Thông Huyền đại lục thì chẳng khác thiên đường nhân gian.

Hắn rất hài lòng với nơi này.

Phiêu bạt mấy năm trong Tinh Vực, hắn nghĩ mình cũng nên tìm một nơi để tạm thời ổn định, tu luyện một phen, chỉ có công lực đủ mạnh, mới có thể có sức mạnh thực chất để làm việc mình muốn.

Tinh Vực mênh mông, hắn muốn tìm Tô Nhan không khác gì mò kim đáy bể.

Nhưng hắn đã nhìn thấy một phương phá khả thi từ con đường trước đây của mình.

Đó chính là đánh bóng tên tuổi của mình, khiến người trong cả Tinh Vực đều biết đến sự tồn tại của mình, có như vậy, cho dù Tô Nhan đang ở đâu cũng sẽ chủ động đến tìm, không cần hắn phải chạy đông chạy tây, khổ cực tìm kiếm nữa.

Ban đầu ở Thông Huyền đại lục, Hồ gia tỷ muội – Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi nhờ nghe danh hắn mới tìm đến Cửu Thiên Thánh Địa cầu cứu.

Quá trình này có thể sẽ rất dài, nhưng so với việc chạy tán loạn như ruồi không đầu thì tính khả thi cao hơn rất nhiều, Dương Khai chuẩn bị tốn mười mấy năm thậm chí mấy chục, trăm năm để đạt thành nguyện vọng này.

Hắn không quan tâm thời gian, vì cho dù thời gian có dài đến đâu, cũng không xóa nhòa được tình cảm giữa hắn và Tô Nhan.

Tiểu sư tỷ cũng vậy, đợi sau khi hắn đủ mạnh, là có thể trở về Thông Huyền đại lục, đưa nàng đến Tinh Vực.

Và U Ám Tinh chính là nơi hắn quyết định dừng chân.

Dạo quanh một vòng trong trang viên của Hải Khắc gia tộc, vô vị chán chường, đang nghĩ có nên tới Thiên Vận Thành một chuyến xem thử không thì trong trang viên đột nhiên nổi lên một dải sáng Tinh Toa, nhanh chóng bay ra ngoài.

Dương Khai thấy rõ bóng dáng Vũ Y đứng trên Tinh Toa.

Nghĩ một lúc, hắn bèn ngự sử Tinh Toa đi theo, bám cách Vũ Y mấy dặm.

Vũ Y cũng không biết đã gặp chuyện gì, có vẻ rất uất ức. Suốt dọc đường bay theo, Dương Khai còn có thể nghe thấy tiếng khóc rưng rức, nàng bay như không có mục đích, một lát sau đáp xuống một ngọn núi hoang, ngồi một mình trên đỉnh núi, hai tay ôm đầu gốc, vùi đầu vào đó.

Dương Khai đáp xuống cạnh nàng, cũng không biết nên an ủi thế nào, cứ đứng ở đó, chờ nàng bình tĩnh lại.

Vai Vũ Y khẽ run, như nhận ra có người đến gần, nàng ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện là Dương Khai thì không để ý gì nữa, nàng khóc to hơn.

Dương Khai cảm thấy rất phiền hà.

Mãi lâu sau, tiếng khóc của nàng mới dần ngưng, đưa hai tay lau khóe mắt, nàng liếc xéo Dương Khai:

- Không được nói với người khác!

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Quá uất ức.

Vũ Y nghẹn ngào nói.

- Bao nhiêu người bỏ mạng mới mang về được số khoáng thạch đó, chỉ một câu nói của mấy người trong gia tộc đã dâng hết cho tên khốn kiếp Tạ Hoằng Văn, đến chút ban thưởng để gọi là cũng không có!

- Gia tộc nhỏ có nỗi bi ai của gia tộc nhỏ, chuyện này đâu phải là một hai lần?

- Tại sao những kẻ mạnh đều thích ức hiếp kẻ yếu? Trên đời này không có công bằng công đạo hay sao? Nếu ta đứng ở địa vị cao, tuyệt đối sẽ không bao giờ làm vậy.

Vũ Y bất bình hét lên, như đang phát tiết lửa giận trong lòng.

- Họ không biết làm vậy sẽ khiến lòng người nguội lạnh sao? Một khi lòng người không còn nữa, thì gia tộc cũng mất, sao họ lại thiển cận như thế? Bắt buộc phải khúm núm nịnh bợ để kéo chút hơi tàn?

- Đợi đến khi cô thật sự đứng trên vị trí đó, có lẽ sẽ cảm nhận được sự bất lực đó.

- Ngươi đứng về phía nào vậy?

Vũ Y trừng mắt oán hận nhìn Dương Khai, tức tối vì hắn không nói đỡ cho mình.

Dương Khai vội giơ tay:

- Được được được, cô nói, ta im miệng, chỉ nghe thôi.

Vũ Y như được khích lệ, môi mấp máy, nói thao thao bất tuyệt, trút mọi uất ức và bất công phải chịu đựng mấy năm qua ra hết, nàng cũng mặc kệ Dương Khai có muốn nghe hay không, sự nhu nhược của gia tộc khiến nàng đau buồn, thế lực của Ảnh Nguyệt Điện khiến nàng bất lực, sự yếu kém của bản thân khiến nàng bi ai, dường như nàng đã phải gánh chịu rất nhiều áp lực và giày vò.

Nói liên miên cả nửa ngày, tâm trạng của Vũ Y cuối cùng cũng bình tĩnh hơn, chỉ có đôi mắt là sưng như quả đào.

Nàng chuyển đề tài, tự nhiên hỏi Dương Khai:

- Thanh trường mâu vàng đó có phải của ngươi không?
Dương Khai lắc đầu quyết đoán.

Nữ nhân này quả nhiên vẫn còn chút hoài nghi, dù gì thì nàng cũng rất hiểu đám thủ hạ của mình, chỉ có một người không hiểu chính là tên Dương Khai nhặt được giữa đường.

- Thật sự không phải là ngươi?

Vũ Y có vẻ không tin lắm.

- Sao ta cứ có cảm giác ngươi không yếu như bề ngoài?

Không thể không nói, trực giác của nữ nhân đúng là đáng sợ. Dương Khai cười bảo:

- Một Nhập Thánh tam tầng cảnh như ta, cho dù có bản lĩnh ẩn giấu, thì có thể mạnh được đến đâu?

Vũ Y ngơ ngác nhìn hắn, chậm rãi lắc đầu:

- Ta không rõ, ta cứ cảm thấy con người ngươi không dễ dây vào, nếu ta đánh với ngươi, người thua có thể là ta, đấy là một cảm giác, cảm giác ta rất tin vào chính mình.

- Cô quá coi trọng ta rồi.

Dương Khai quyết phủ nhận, lại đổi đề tài.

- Đúng rồi, ta phải nói lời từ biệt với cô.

- Từ biệt?

Vũ Y ngạc nhiên.

- Ngươi muốn đi đâu? Ở U Ám Tinh có người quen không?

- Không có, nhưng cô đừng lôi kéo ta, ta sẽ không gia tộc gia tộc các cô đâu.

Vũ Y cười cười:

- Gia tộc nhỏ như bọn ta thiết nghĩ ngươi sẽ không để mắt, tuy tu vi ngươi không cao, nhưng dù sao cũng đến từ bên ngoài, đã gặp nhiều sóng to gió lớn. Ừm, thế này đi, ngươi cũng đừng từ biệt với ta nữa, ta không lôi kéo ngươi là được, nhưng giữa hai chúng ta vẫn còn ước định, ngươi chớ có quên đó.

- Dĩ nhiên là ta không quên.

- Vậy thì đừng đi nữa.

Vũ Y chậm rãi đứng dậy, duỗi lưng một cách khoa trương, miệng kêu tiếng lẩm bẩm như mèo kêu, thân hình chuẩn mực phôi bày cả ra, nàng không quan tâm ánh mắt lạ thường của Dương Khai, dậm chân nói:

- Ngọn núi hoang này tặng cho ngươi nhé?

- Tặng cho ta?

Dương Khai ngạc nhiên. - Ngọn núi Long Huyệt sơn này là sản nghiệp đứng tên ta, có phạm vi nghìn dặm, tuy không có thiên tài địa bảo gì, cũng chẳng có khoáng thạch quý hiếm, nhưng thiên địa linh khí nơi này lại không thua nơi nào khác. Ta thường đến đây bế quan tu luyện, phong cảnh cũng được, bọn Dư Phong cũng hay đến đây. Dù gì thì ngươi cũng đâu có nơi nào để đi, cứ ở lại đây đi, chỉ cần ngươi đồng ý, từ nay về sau, nơi này chính là địa bàn của ngươi đó.

Dương Khai nhíu mày nhìn nàng, phát hiện hình như nàng không nói đùa, kin ngạc nói:

- Một nơi lớn như vậy nói tặng là tặng?

Vũ Y bật cười:

- Ngươi thì biết gì chứ, ở U Ám Tinh, địa bàn như vậy căn bản không đáng tiền. U Ám Tinh quá lớn, cho dù Hải Khắc gia tộc bọn ta chỉ là một gia tộc nhỏ, cũng có lạnh địa rộng vạn dặm, chỉ một ngọn núi thì có là gì? Ngươi chưa thấy chuyện như vậy ở các ngôi sao tu luyện khác đúng không?

Dương Khai gật đầu, thế mới biết mảnh đất như thế này ở U Ám Tinh căn bản không đáng tiền.

- Cô cố sức giữ ta lại làm gì? Đừng nói là thích ta rồi đấy chứ?

Dương Khai lập tức cảnh giác.

Vũ Y nhìn hắn, bỗng nhiên cười rụng rời.

Dương Khai tối sầm mặt:

- Cười cái gì?

Vũ Y khoát tay lia lịa:

- Ta biết ngươi có rất nhiều nữ nhân, những nữ nhân đó đều thích ngươi, nhưng ngươi tự đừng tự nghĩ mình tốt lành như thế chứ. Ta... chỉ nghĩ đến việc chấn hưng gia tộc, tạm thời không nghĩ tới chuyện nam nữ. Ừm, cho dù có nghĩ, cũng sẽ không thích một tên có nhiều nữ nhân như ngươi.

- Vậy thì tốt.

Dương Khai có chút khó chịu, hừ một tiếng.

- Hứa rồi đấy nhé?

Vũ Y cười nhìn hắn.

- Tạm thời ta ở lại đây vậy, dù sao cũng chẳng có nơi nào để đi.

Dương Khai nhún vai.

- Kỳ thực nơi này cũng khá. Ngươi xem xem, cách đây năm mươi dặm là Thiên Vận Thành. Nếu ngươi muốn mua gì cũng tiện, à đúng rồi, hiện giờ ngươi chẳng có gì cả, mấy ngày nữa ta sẽ bảo Dư Phong mang đến chút đồ cho ngươi, giúp ngươi dựng chỗ ở, ngươi cứ yên tâm sống ở đây, đừng nghĩ nhiều quá, cứ coi đây là nơi dừng chân, đợi ngày nào đó ta chấp chưởng gia tộc, sẽ đến gặp ngươi, đến lúc đó ngươi đừng hòng chối từ!

Dương Khai bĩu môi, không để tâm, hắn nghĩ đợi đến khi Vũ Y chấp chưởng Hải Khắc gia tộc, có lẽ ít nhất phải mất mấy chục năm.

Theo Vũ Y đi giữa sơn dã, chẳng mấy chốc đã tới một hang động sâu hun hút, trong động có một số dấu vết tĩnh tọa tu luyện để lại, Vũ Y giải thích đó là kiệt tác của nàng.

Động này có vẻ rất sâu, bốn phương thông suốt thẳng vào lòng núi, bên trong còn có một dòng suối trong lành hội tụ thành một hồ nước trong thấy đáy, vị ngọt lành.

- Điều kiện hơi gian khổ, ngươi cứ ở đây đi, ừm, nếu ngươi đồng ý thì có thể tới chỗ trang viên của nhà ta, bọn Dư Phong cũng ở đó.

- Không cần, nơi này rất tốt.

Dương Khai lắc đầu, đằng nào cũng chỉ là một nơi dừng chân, ở đâu chẳng được, tuy trang viên náo nhiệt không tịch mịch, nhưng thiên địa linh khí ở đó lại không bằng đây, Dương Khai rất hài lòng với nơi này

- Vậy ngươi hãy làm quen trước đi, ta phải về rồi, phần thưởng ta hứa cho họ vẫn chưa đưa nữa.

Vũ Y nói rồi rời đi.

Đợi Vũ Y đi rồi, Dương Khai mới nhìn kỹ lại nơi ở của mình.

Trong sơn động tuy có suối hội tụ, nhưng môi trường không ẩm ướt, rất thích hợp để sinh sống, có điều sơn động này là sơn động tự nhiên, khoanh co khúc khuỷu, cũng chẳng có thạch thất nào ra hồn.

Thần thức lan ra, hắn lập tức hiểu rõ tình hình trong vòng nghìn dặm, Dương Khai phát hiện nơi này quả nhiên đúng như Vũ Y nói, không có linh thảo linh dược, cũng chẳng có mạch khoáng đáng quan tâm, nơi này ngoài linh khí tạm được ra, thì chỉ là một vùng hoang sơ dã lĩnh.

Chẳng trách nàng nói tặng là tặng, chẳng một chút đau lòng.

Dương Khai biết tại sao nàng lại cố níu kéo hắn, chỉ là vì hắn từ bên ngoài tới, khá rõ về thế giới đó, đây là điều Vũ Y coi trọng nhất, còn công lực của hắn có lẽ nàng chẳng coi bằng cái đinh gì.

Vũ Y có một chí hướng lớn, đó là chấn hưng gia tộc, Dương Khai cũng có chí hướng lớn, là danh chấn Tinh Vực, mục tiêu của hai người không giống nhau, nhưng đều cần phấn đấu qua nhiều năm.

Hắn đột nhiên nghĩ, có lẽ nơi này là một ván cầu rất tốt, thông qua Hải Khắc gia tộc, thông qua Ảnh Nguyệt Điện, U Ám Tinh để làm vang dội tên tuổi hắn, truyền rộng khắp Tinh Vực, đến lúc đó chẳng sợ Tô Nhan không nghe danh hắn, mà chỉ sợ nàng không tìm được hắn thôi.

Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai tràn đầy hy vọng về tương lai.

Chương 1101: Luyện Khí Các

Dương Khai dọn dẹp sơ trong sơn động một chút rồi kiếm một vị trí khá ổn, coi như phòng ngủ.

Rồi hắn rời khỏi sơn động, đảo một vòng trong Long Huyệt sơn rộng nghìn dặm, trong đầu hồi tưởng lại những đại trận dùng để hội tụ thiên địa linh khí.

Loại trận pháp này hắn từng tiếp xúc rất nhiều, trước kia ở Thiên Tiêu Tông, Cửu Thiên Thánh Địa của Thông Huyền đại lục, ở chỗ của Quỷ Tổ trên đại lục lơ lửng, ở địa bàn của Tông Ngạo trên Vũ Bộc Tinh cách đây mấy năm cũng đều gặp qua trận pháp như vậy.

Nếu quyết định nán lại đây, tất phải cho bản thân một môi trường tu luyện thoải mái chút mới được.

Dương Khai nghiên cứu không nhiều về trận pháp, cái hắn hiểu nhiều nhất là linh trận dùng luyện đan, nhưng trận pháp thì nhiều vô số kể, phải tích lũy dần qua năm tháng, hắn cũng biết nên bố trí một trận pháp tụ linh khí như thế nào.

Việc này cần địa lợi phối hợp, cộng thêm chút nguyên liệu, thông qua nhiều cách bố trí là có thể hình thành nên một trận pháp đường hoàng.

Long Huyệt sơn tuy diện tích không lớn, nhưng Dương Khai phát hiện điều kiện tự nhiên nơi đây rất tốt, ở gần sơn động mà Vũ Y tìm cho hắn có mấy ngọn núi, mấy ngọn núi này bao quanh bốn phía, nếu lấy chúng làm căn cơ, có thể tiến hành bố trí ra trò.

Hắn vừa đi giữa vùng núi, vừa không ngừng hồi tưởng lúc mình còn là Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa, đại trưởng lão Từ Hối từng nói với hắn một vài chuyện, trong đó có Thánh địa Cửu phong, bí ẩn trận pháp.

Rất nhanh, hắn liền làm một vài phép so sánh.

Hắn chưa về sơn động, mà đi thẳng đến Thiên Vận Thành cách đó năm mươi dặm.

Thiên Vận Thành được xem là thế lực của Ảnh Nguyệt Điện, Hải Khắc gia tộc cho dù ở gần, cũng không được hưởng quyền khống chế đối với Thiên Vận Thành, vì cả tòa thành trì này rất giàu có, một tiểu gia tộc ngoại vi không thể nào bá chiếm được.

Hải Khắc gia tộc chỉ kinh doanh vài nơi trong thành, kiếm ít vật tư tu luyện từ các võ giả vãng lai thôi.

Vào Thiên Vận Thành, Dương Khai phát hiện nơi này cực đông người, cửa tiệm nhiều vô số, luận về mức độ phồn hoa thì không hề kém Vũ Bộc Tinh hoặc Thủy Nguyệt Tinh, thậm chí còn hơn hẳn.

Chủ các cửa tiệm đa phần là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện, cũng có người của thế lực phụ thuộc Ảnh Nguyệt Điện, họ tứ hải phùng nguyên, tiền tài như nước, kiếm được đầy chậu đầy bát, mỗi một cửa tiệm đều là một cây rụng tiền.

Ở cổng thành không có thủ vệ thu tinh thạch, Ảnh Nguyệt Điện cho phép bất cứ ai tự do ra vào tòa thành này.

Dương Khai đi tới, hứng thú tràn trề, bước đi không nhanh không chậm, dạo qua từng cửa tiệm.

Rất nhanh, hắn ngạc nhiên phát hiện, ở tòa thành này, thậm chí có thể nói là ở U Ám Tinh này, giá trị của thánh tinh cao hơn rất nhiều so với những ngôi sao tu luyện khác.

Ví dụ một bình Ôn Nguyên đan dùng để tu luyện, ở nơi khác có giá ba trăm viên thánh tinh hạ phẩm, nhưng ở đây chỉ cần hai trăm viên là đủ.

Những thứ có giá năm trăm viên thánh tinh hạ phẩm thì cũng chỉ cần khoảng bốn trăm viên.

Sự ngăn cách với thế giới bên ngoài khiến U Ám Tinh có cho riêng mình phương thức tính toán giá trị riêng. Thánh tinh khan hiếm khiến giá trị của nó càng lớn hơn, một lượng ít thánh tinh đã có thể mua được rất nhiều thứ.

Dương Khai rất phấn khởi.

Vì trong không gian Hắc Thư của hắn, có đến hơn bốn vạn bảy nghìn viên thánh tinh thượng phẩm, tỷ lệ chuyển đổi giữa các thánh tinh khác đẳng cấp là một trên năm, nói cách khác, một viên thánh tinh thượng phẩm có thể đổi lấy năm viên thánh tinh trung phẩm, một viên thánh tinh trung phẩm có thể đổi được năm viên thánh tinh hạ phẩm.

Tính như thế thì hắn có đến hơn một triệu viên thánh tinh hạ phẩm, muốn mua gì cũng được.

Hắn chỉ mua một ít khoáng thạch và nguyên liệu cần dùng đến.

Sau đó liền phấn khởi đi tới một nơi gọi là Luyện Khí Các.

Bất cứ một tòa thành nào cũng đều có nơi chuyên luyện khí này, về điểm này thì bất kể là ở Thông Huyền đại lục hay trong Tinh Vực, chỉ cần là thành trì có đông đúc võ giả, thì nơi như vậy tất sẽ tồn tại.

Vì không phải võ giả nào cũng biết luyện khí, lúc họ cần thì thường đi tìm những luyện khí sư tài nghệ tinh thông xin giúp đỡ, có như vậy, những luyện khí sư đó không những có cơ hội luyện tay nghề, mà cũng có thể lấy được món thù lao không nhỏ.

Luyện Khí Các của Thiên Vận Thành cũng được xem như thuộc về Ảnh Nguyệt Điện. mấy chục vị luyện khí sư trấn thủ trong đó đa phần là người của Ảnh Nguyệt Điện, cũng có một số người mướn về. Những người được mướn về này sau khi nhận thù lao, sẽ chia lợi nhuận với Ảnh Nguyệt Điện, tuy thù lao có được bị Ảnh Nguyệt Điện lấy đi rất nhiều, nhưng những người này đều khá tự do, có thể đi bất cứ lúc nào, không bị Ảnh Nguyệt Điện quản hạt.

Lúc Dương Khai đến đây, bỗng chốc đã bị kinh ngạc vì cảnh tượng náo nhiệt ở trong.
Có ít nhất gần hai trăm võ giả công lực cao thấp khác nhau đang xếp hàng chờ đợi, chờ các luyện khí sư của Luyện Khí Các giúp mình luyện chế bí bảo.

Dương Khai vừa mới xuất hiện, đã có từng ánh mắt không lạnh thì nóng đổ dồn về phía hắn, có người thậm chí còn khá cảnh giác, như thể sợ hắn sẽ chen ngang.

Cảnh tượng này không khỏi khiến hắn nhớ lại biển người bên ngoài Cửu phong hồi Cửu Thiên Thánh Địa giúp mọi người luyện đan. Lúc đó, rất nhiều người cam nguyện chờ một hai tháng, thạm chí là lâu hơn ngoài Cửu phong, cũng muốn thỉnh cầu luyện đan sư trong Thánh địa giúp luyện đan.

Giờ khắc này, tình cảnh này, Dương Khai không khỏi cảm nhận được tâm trạng bất lực sốt ruột của những người đó.

Chắc mình cũng phải đợi lâu rồi nhỉ?

Hắn không khỏi nhíu mày.

Một người dáng vẻ như tạp vụ đi đến bên cạnh, tuổi không nhỏ, công lực lại không cao, xem ra đã từ bỏ việc tu luyện, chỉ là làm chút việc vặt ở đây kiếm chút tiền, duy trì kế sinh nhai.

Y nhiệt tình đưa cho một tờ giấy, cười bảo:

- Tự xem, tự chọn, có gì không hiểu cứ hỏi ta.

Dương Khai hồ nghi nhận lấy, xem được một lúc, liền phát hiện trên tờ giấy này viết tên cùng năng lượng, tiêu chuẩn thu ví của mấy chục vị luyện khí sư của Luyện Khí Các, phía sau còn có một con số.

Dương Khai hỏi mới biết, con số đó biểu thị cho số võ giả đang đợi vị luyện khí sư đó ra tay luyện chế bí bảo.

Hắn nhìn lướt qua, nhận ra người lợi hại nhất, đã có ba mươi võ giả đang chờ rồi, và năng lực lớn nhất của người này là có thể luyện chế bí bảo Thánh Vương cấp thượng phẩm!

Thảo nào nhiều người cầu y đến vậy, luyện khí sư cũng như luyện đan sư, đều có chế độ cấp bậc của riêng mình, đẳng cấp càng cao, thì càng luyện được bí bảo hoặc đan dược cao cấp.

Các võ giả tìm kiếm nguyên liệu không dễ dàng, muốn góp nhặt nguyên liệu của một món bí bảo khó khăn hơn một viên đan dược, thế nên lúc chọn lựa luyện khí sư, luôn phải cẩn trọng, thà chọn người lấy đắt, chứ không chọn người kém cỏi.

Luyện khí sư có thể luyện chế bí bảo Thánh Vương cấp thượng phẩm này thu phí không ít, nhưng đẳng cấp của y rành rành ra đó, tất sẽ thu hút đám võ giả kia.

Ánh mắt Dương Khai đảo qua một lượt tên của mấy luyện khí sư này, nhanh chóng dừng lại ở tên của một luyện khí sư – Dương Viêm, cau mày nhìn kỹ một hồi rồi mới vẫy tay gọi người tạp vụ kia.

- Quý khách đã chọn được vị luyện khí sư nào sẽ phụ trách luyện chế bí bảo cho mình rồi?
Y cười chạy lại.

- Thông tin trên này có đúng không đó.

Dương Khai hỏi.

Y vẫn cười hì hì:

- Quý khách quá lo rồi, Luyện Khí Các bọn ta là sản nghiệp của Ảnh Nguyệt Điện, luyện khí sư ở đây đa phần là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện, bản lĩnh và năng lực của họ đã thông qua khảo hạch của Ảnh Nguyệt Điện, giá cả vừa phải, không lường gạt già trẻ, tuyệt đối không phải nghi ngờ là hàng giả.

Dương Khai nhìn xoáy vào y, đưa tờ giấy đó ra trước mặt y, chỉ lên trên:

- Ngươi xem thử người này, cái gã tên là Dương Viêm này thu phí cao vậy, hơn nữa còn nói mình có thể luyện chế bí bảo Hư cấp, tại sao không có ai đếm xỉa đến hắn?

Con số phía sau Dương Viêm rõ ràng là số không, tức là không có ai đang xếp hàng chờ y luyện khí, đối lập với sự nhàn rỗi của y, các luyện khí sư khác đều đang bận đông bận tây.

Tên tạp vụ cười cổ quái, đáp:

- Quý khách, là thế này, bảo đảm danh dự của Luyện Khí Các chỉ dành cho các luyện khí sư xuất thân từ Ảnh Nguyệt Điện, còn những luyện khí sư thuê bên ngoài thì bọn ta không đảm bảo tính chuẩn xác về thông tin họ cung cấp. Ừm, bọn ta cũng không rảnh rỗi đến vậy, lúc vị Dương Viêm đại sư này đến Luyện Khí Các, bọn ta cũng nói vậy với hắn, có điều hắn kiên quyết bảo có thể luyện ra bí bảo Hư cấp. Nếu quý khách thấy không đáng tin thì đừng chọn, nếu có tổn thất gì, bọn ta cũng sẽ không bồi thường, bọn ta còn có rất nhiều luyện khí sư có thể chọn lựa.

Nghe tên này nói một hồi, Dương Khai lập tức hiểu ra, đây hẳn là một cách để Ảnh Nguyệt Điện chèn ép luyện khí sư từ ngoài tới.

Danh dự của Luyện Khí Các không dùng để đảm bảo cho luyện khí sư thuê từ bên ngoài, làm vậy thì võ giả đến luyện chế bí bảo sẽ băn khoăn, về cơ bản đều không chọn họ.

- Những luyện khí sư khác... Dương Khai chau mày, chậm rãi lắc đầu, lịch của các luyện khí sư khác đều đã kín, người nhanh nhất phỏng chừng phải mất mười mấy ngày.

- Quý khách đang vội sao? Nếu đang vội thì có thể để nguyên liệu ở đây, đợi luyện chế xong rồi thì hẵng tới lấy cũng được.

Tạp vụ đề nghị.

Dương Khai không trả lời, hỏi ngược lại:

- Có ai từng nhờ tên Dương Viêm này luyện chế chưa?

- Có.

- Kết quả như thế nào?

Da mặt tên này liền co giật, thần sắc quái dị, như thể biết nhưng không diễn đạt được, nín một hồi lâu mới nói:

- Quý khách, ta vẫn đề nghị ngươi hãy tìm đại sư khác để luyện chế bí bảo vẫn hơn, họ thu phí cũng công bằng hơn, không phải giá trên trời như tên này.

Ngay cả tên tạp vụ này hình như cũng không coi trọng luyện khí sư tên Dương Viêm đó, điều này khiến Dương Khai thấy khó hiểu, không biết tài nghệ tên Dương Viêm này rốt cuộc kém cỏi tới đâu.

Đang nói chuyện thì một tên cao to vạm vỡ ngông ngênh đi ra từ một gian phòng, sát khí đằng đằng, trên tay cầm một cây đại chùy thần quang chói sáng, thoạt nhìn uy phong lẫm liệt, vừa chửi rủa vừa đi ra ngoài, có vẻ rất tức tối.

Có người dám mắng luyện khí sư?

Dương Khai thấy mà sững sờ.

Luyện khí sư, Luyện đan sư đều có thân phận tôn quý, là những người hiếm có, võ giả đắc tội ai chứ không bao giờ đắc tội với hai loại người này, vì bất cứ võ giả nào cũng cần bí bảo, cần đan dược, đắc tội với họ chẳng khác nào cắt đứt đường lui của mình.

Nhưng đám võ giả đợi trong sảnh này hình như đã quen rồi, có vẻ không phải mới một hai lần thấy cảnh này, không những không có ai khuyên bảo, ngược lại còn hứng thú nhìn về phía đó.

Chương 1102: Dương Viêm đại sư

Gã cao to đó vừa chửi vừa đi ra ngoài, mấy chốc sau đã biến mất dạng.

- Ầy, Dương Viêm đại sư đó lại bị chửi rồi.

Trong sảnh, có người cười trên nỗi đau của kẻ khác.

- Không có kim cương, nào dám làm gốm sứ chứ, đến một bí bảo Thánh Vương cấp còn luyện không xong, còn không biết xấu hổ mà khoác lác mình là luyện khí sư Hư cấp, nếu trên đời này luyện khí sư đều như vậy, thì chất lượng bí bảo của chúng ta ai bảo đảm cho?

- Đúng đó đúng đó, ta nghe nói mấy ngày trước có người mang bí bảo đã dùng mấy chục năm đi tìm Dương Viêm đại sư, để hắn tinh luyện, vốn là một bí bảo Thánh Vương cấp thượng phẩm cực tốt, ai ngờ sau khi bị tinh luyện thì tụt mất một cấp bậc, biến thành bí bảo Thánh Vương cấp trung phẩm, chủ nhân của bí bảo đó khóc như chết đi sống lại, thật đáng thương!

- Thế thì có là gì, ta còn nghe nói có người cầu Dương Viêm đại sư đó luyện chế một bí bảo dạng kiếm, hắn lại luyện thành một cây dao pha nặng trịch... Ầy, những luyện khí sư không thể thỏa mãn yêu cầu của võ giả chúng ta, sao có thể được xem là luyện khí sư đủ tư cách? Ta thấy trình độ của họ cũng rất có hạn, sao Luyện Khí Các lại mướn đám luyện khí sư kém cỏi này chứ?

- Đâu có liên quan tới Luyện Khí Các, Dương Viêm đại sư chỉ là người được mướn về, tất cả những ai tìm hắn luyện khí thì tạp vụ của Luyện Khí Các đều nói rõ sự tình, nhưng vẫn có người mắc lừa, chỉ có thể nói đám người đó quá ngu ngốc, tham cái danh luyện khí sư Huyền cấp giả mạo đó mà thôi.

- Dù sao ta cũng thà đợi mấy tháng, cũng không nhờ tên đó luyện khí đâu.

...

Bao nhiêu lời truyền vào tai, biểu cảm của Dương Khai càng thêm cổ quái.

Tên tạp vụ đó cũng thở dài:

- Ầy, Dương Viêm đại sư cũng thật độc đoán. Luyện Khí Các bọn ta đã cảnh cáo nhiều lần rồi, hắn vẫn cứ ngu muội vô tri, không biết hối cải, xem ra chẳng mấy ngày nữa, hắn sẽ phải đi khỏi đây.

- Tại sao?

Dương Khai quay đầu nhìn y.

- Hắn làm vậy cũng gây chút tổn thất cho danh dự của Luyện Khí Các, nơi này tất không chứa được hắn nữa!

- Nhưng ta thấy bí bảo đại chùy mà gã lúc nãy cầm, chất lượng rất tốt mà, hơn nữa cũng rất phù hợp với thể hình và thuộc tính thánh nguyên của hắn, tại sao hắn còn không hài lòng?

Y cười một tiếng:

- Vị tráng sĩ đó không phải muốn luyện đại chùy, mà chỉ là một cái rìu thôi...

Dương Khai sa sầm sắc mặt, lập tức hiểu ra tại sao tên đó lại nổi giận như vậy, quả đúng như đám đông đang bàn tán, luyện khí sư không thể làm hài lòng yêu cầu của võ giả thật sự không phải là một luyện khí sư giỏi.

- Quý khách đã chọn xong chưa?

Y lại hỏi Dương Khai.

- Xong rồi.

Dương Khai gật đầu, trả tờ giấy lại.

- Dương Viêm đại sư vậy.

Y ngớ người, nói giọng cổ quái:

- Chắc chứ?

Dương Khai cười cười:

- Cái ta muốn luyện chế đâu phải là bí bảo gì, chỉ là một vài thứ đơn giản. Cho dù hắn có kém cỏi tới đâu cũng có thể luyện được.

- Nếu đã vậy thì ta cũng không nhiều lời nữa, mời qua đây!

Y không khuyên cản nữa, dẫn Dương Khai đi vào căn phòng đó, đến khi dừng lại trước cửa, thì ra hiệu cho Dương Khai tự vào, cuối cùng còn nói một câu đầy hàm ý:

- Chúc may mắn!

Dương Khai bật cười, sải bước đi vào.

Gian phòng rất lớn, rộng chừng trăm trượng, trong phòng bày một cái lò luyện cực lớn, phía sau lò hình như có một bóng người đang ngồi khoanh chân, hẳn chính là Dương Viêm đại sư đó rồi.

Lời chửi rủa của tên lúc nãy chẳng ảnh hưởng gì đến y, khí tức của y vẫn bình ổn, phẳng lặng như nước giếng, chỉ có tiếng hít thở đều đều truyền đến.

Dương Khai đi đến ngồi xuống cái đệm cói trước lò, phía sau lò liền truyền đến giọng của Dương Viêm đại sư:

- Muốn luyện chế thứ gì?

Dương Khai sững sờ, không kìm được nghiêng người qua nhìn về phía Dương Viêm đại sư ở phía bên kia.

Bởi vì hắn phát hiện, luyện khí sư tên là Dương Viêm này là một nữ nhân!

Hơn nữa giọng nói còn ngọt nào êm tai, hắn rất muốn biết nữ nhân có giọng nói ngọt dịu này trông như thế nào.

Vừa nhìn qua, Dương Khai liền thất vọng, hắn chỉ nhìn thấy một cặp mắt sáng ngời giữa bóng tối đang nhìn mình, cả người Dương Viêm đại sư đều được bao trùm trong một bộ áo đen cực rộng, chỉ nhìn thấy ngũ quan, cũng không nhìn thấy dáng người.

- Ai cũng vậy, các ngươi đến luyện khí hay là để xem mặt hả?

Dương Viêm phật ý làu bàu.

Dương Khai ngượng ngùng, lập tức hiểu được, có lẽ ai đến đây cũng hiếu kỳ như mình, bèn nói:

- Xin lỗi, do tò mò một chút, ta tưởng Dương Viêm đại sư là nam nhân.

- Ừm. Dương Viêm cũng không để tâm, tiếp tục hỏi:

- Muốn luyện chế thứ gì?

Dương Khai đáp:

- Luyện chế mấy thứ đơn giản, không phải bí bảo, ta vẽ cho ngươi xem vậy.

Nói rồi hắn cầm lấy giấy bút đã chuẩn bị sẵn bên cạnh cái đệm cói, nhanh tay vẽ ra mấy thứ hình thù kỳ quái.

Các võ giả lúc luyện khí đều đưa ra yêu cầu của mình, bí bảo có hình dạng gì đều có cấu tứ của riêng mình, thế nên giấy bút phải chuẩn bị sẵn.

Vẽ xong, Dương Khai đưa qua.

Dương Viêm cầm lấy xem qua, khẽ “ồ” một tiếng, có vẻ rất ngạc nhiên, bèn hỏi:

- Ngươi muốn bố trí trận pháp?

Dương Khai kinh ngạc:

- Chỉ từ hình dạng của thứ này mà ngươi nhìn ra rồi?

Dương Viêm bật cười:

- Có gì khó, mấy thứ ngươi muốn luyện chế, ngoài bố trí trận pháp ra thì không còn tác dụng nào khác, nếu ta không nhìn ra thì chẳng phải mù rồi chắc? Ngươi hiểu trận pháp hả?

- Không tinh thông lắm.

Dương Khai thật thà lắc đầu, tuy hắn thể bố trí được một trận pháp, nhưng cụ thể được bao nhiêu hiệu quả thì không dám bảo đảm, có lẽ hiệu quả rất ít cũng không chừng.

- Không hiểu thì đừng nghịch lung tung, lãng phí tiền tài, khoáng thạch và vật liệu dùng để luyện chế mấy thứ này tốn không ít tiền.

Dương Viêm điềm đạm nói.

Dương Khai lập tức không vui:

- Bố trí trận pháp là chuyện của ta, luyện chế là việc của ngươi, ta sẽ trả thù lao.

Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao chỗ Dương Viêm này lại vắng tanh rồi, có vẻ nàng rất thích xen vào chuyện của người khác, người như vậy tất không được lòng ai.

Vượt ngoài dự liệu của hắn, nữ nhân này không có ý phản bác, im lặng một lúc mới chợt nói:

- Thế này đi, ta giúp ngươi luyện chế mấy thứ này, thậm chí có thể giúp ngươi bố trí một trận pháp tốt, ngươi sẽ trả thù lao thế nào cho ta?

- Ngươi biết bố trí trận pháp?

- Biết?

- Không phải lừa ta đấy chứ?

- Ta lừa ngươi làm gì? Dương Viêm khinh thường nói.

- Đợi ta bố trí xong, ngươi hài lòng rồi trả thù lao cũng được, ừm, ta không đòi nhiều, thấy công lực ngươi không cao, hẳn cũng không giàu có, một trăm viên thánh tinh thượng phẩm thì thế nào? Nếu ngươi chi được, thì ta sẽ đi theo ngươi ngay bây giờ.

- Ngươi thiếu thánh tinh à?

Dương Khai liền cảnh giác, hắn cảm thấy nữ nhân này có vẻ không hảo tâm, hắn chỉ đến nhờ luyện chế mấy thứ đơn giản, nàng lại chủ động đề nghị bố trí trận pháp giúp hắn, không bình thường.

- Ta là luyện khí sư, đương nhiên là thiếu thánh tinh rồi, mua mấy vật liệu luyện khí cần rất nhiều thánh tinh.

- Luyện khí sư chẳng phải rất giàu có hay sao? Sao lại thiếu thánh tinh?

Dương Khai không hiểu, nếu nói người giàu nhất trên thế gian này không phải là luyện khí sư thì cũng là luyện đan sư, hai loại người này bất luận thế nào cũng không phải lo sầu vì tiền bạc, ít nhất bản thân hắn chưa phải như vậy, luyện đan là một nghề hiếm có, đi tới đâu cũng có thể ăn no.

- Ngươi xem tình hình ở chỗ ta đi, giống người có nhiều thánh tinh lắm hả?

Trong bóng tối, Dương Viêm lườm mắt nhìn Dương Khai.

Dương Khai lập tức hiểu ra, không ai nhờ nàng luyện khí, nàng không có gì cũng đúng.

Hắn bớt cảnh giác đi chút đỉnh, không yên tâm hỏi:

- Ngươi cứ thế mà đi, liệu có vấn đề gì không?

- Không thành vấn đề, giữa ta và Luyện Khí Các chỉ có quan hệ thuê mướn, muốn đi lúc nào cũng được, ừm, họ còn ước gì ta đi càng sớm càng tốt, để ta khỏi làm hỏng thanh danh của họ, một lũ người tầm thường!

Nghĩ một lát, Dương Khai gật đầu:

- Được, nếu ngươi thật sự có thể bố trí được một trận pháp khiến ta hài lòng, at sẽ trả cho ngươi một trăm viên thánh tinh thượng phẩm.

- Vậy thì đi thôi.

Dương Viêm nói rồi cất cái lò luyện lớn trước mặt vào nhẫn không gian, chậm rãi đứng dậy.

Dương Khai nhìn nàng từ trên xuống dưới, tuy không nhìn rõ mặt, nhưng hắn phát hiện nữ nhân này thân hình nhỏ nhắn, chỉ cao đến vai hắn, nhưng lại có bộ ngực lộng lẫy, cao ngất, thu hút ánh nhìn.

Thuộc loại nhỏ nhắn đẫy đà à...

Dương Khai lén nhìn thêm mấy lần.

Ra khỏi phòng, Dương Viêm bảo Dương Khai chờ bên ngoài, nàng một mình tới một căn phòng của Luyện Khí Các, chẳng mấy chốc sau, thoải mái đi ra, ra hiệu Dương Khai đi trước dẫn đường.

Dương Khai cũng không nhiều lời, ngự sử Tinh Toa bay ra ngoài, Dương Viêm theo sát phía sau.

Đợi sau khi hai người đi, trong Luyện Khí Các hình như ồ lên một hồi tiếng hoan hô, các võ giả đều đang vui mừng vì cuối cùng Dương Viêm đại sư đã đi, không làm hỏng bí bảo của mọi người nữa, đến cả tên tạp vụ từng tiếp đón Dương Khai cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đứng ngoài cửa Luyện Khí Các mà không ngừng vẫy tay với Dương Viêm, như đang cáo biệt, như thể muốn nàng đi càng xa càng tốt.

Trên đường bay đến Long Huyệt sơn, Dương Khai đi song song với Dương Viêm, nhưng thật kỳ lạ, hắn cứ cảm thấy đôi mắt của nữ nhân này đang quan sát mình, trong đó lóe lên thần sắc nóng lòng muốn thử.

Ban đầu Dương Khai không để tâm, nhưng nàng cứ nhìn vậy, hắn cũng thấy mất tự nhiên, bèn hỏi:

- Ngươi nhìn ta làm gì?

Dương Viêm ngước mắt lên, bĩu môi:

- Ai nhìn ngươi chứ!

- Ngươi nhìn ta chằm chằm!

- Ta nhìn Tinh Toa dưới chân ngươi.

Dương Viêm hừ hừ.

- Tinh Toa Thánh Vương cấp thượng phẩm, đẳng cấp không tồi, có cần ta tinh luyện cho không? Cam đoan có thể nâng thêm một phần tính năng của nó, với điều kiện tiên quyết là ngươi có thể tìm đủ vật liệu, ừm, còn phải trả thù lao nhất định cho ta nữa.

Dương Khai suýt nữa thì ngã khỏi Tinh Toa, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, hồ nghi nhìn nàng:

- Đừng nói ngươi là luyện khí sư Hư cấp thật chứ?

Tôi luyện và luyện chế một bí bảo là hai công việc hoàn toàn khác nha. Tôi luyện khó hơn, người có thể tôi luyện bí bảo Thánh Vương cấp thượng phẩm ít nhất cũng là một luyện khí sư Hư cấp hạ phẩm.

Dương Viêm dám nói vậy thì tức là nàng có bản lĩnh này.

- Dĩ nhiên rồi.

Vừa nhắc tới đẳng cấp luyện khí sư của mình, Dương Viêm liền ưỡn ngực, vẻ mặt đầy đắc ý và tự hào.

Ra ngoài, Dương Khai mới phát hiện, tướng mạo của nữ nhân này cũng ngọt ngào hệt như giọng nói của nàng, thuộc kiểu thoạt nhìn ngây thơ, vô hại, dễ khiến người khác nảy sinh thiện cảm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau