VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1091 - Chương 1095

Chương 1093: Đập vỡ rồi?

Dư Phong vừa cười vừa vỗ nhẹ vào tinh thể màu đỏ máu, ngông cuồng phát thệ.

Vũ Y rất đồng tình gật đầu. Dư Phong có tu vi Thánh Vương nhất tầng cảnh, tuổi tác không lớn hơn nàng là bao, thời gian tấn thăng còn muộn hơn nàng nhiều, nhưng tốt xấu gì thì cũng đạt đến cảnh giới này, với lại công lực của y cũng không cách nào để lại dấu vết trên tinh thể này được. Điều đó chứng minh tảng tinh thể này quả thực rất kiên cố.

Nào ngờ, giọng của Dư Phong vừa dứt thì một trận những tiếng răng rắc nhỏ kỳ lạ vang lên. Nhìn theo hướng âm thanh, tiếng cười lớn của Dư Phong đột nhiên cứng ngắc lại, giống như bị ai đó bóp chặt cổ, hai con ngươi như lòi khỏi tròng. Một bước đã vụt đến trước mặt Vũ Y, thần sắc nghiêm nghị bảo vệ nàng sau thân mình, vô cùng cảnh giác nhìn về hướng tinh thể màu đỏ máu kia.

Những võ giả vẫn luôn luôn tụ tập vây quanh gần đó cũng đều như lâm đại địch, không còn thần thái nhẹ nhõm trước đó nữa.

Vũ Y từ sau người Dư Phong thò đầu ra, sau khi biết rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì bèn không kìm được hét lên một tiếng:

- Dư Phong, ngươi làm hư nó rồi?

Lúc này, trên tinh thể trông thì có vẻ cứng chắc kia lại xuất hiện từng đường ngang dọc giao nhau, vết rạn dày đặc như mạng nhện. Thời gian không đến vài hơi thở, những vết rạn đã nhanh chóng lan dài khắp bốn phía. Tinh thể trong suốt ban đầu đã đầy vết rạn, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ tan ra được.

Dư Phong kêu oan:

- Thuộc có dùng bao nhiêu sức đâu, ai biết được nó lại dễ vỡ như vậy. Lúc ở bên ngoài nó đâu có như thế. Mấy người chúng ta bất luận có tác động ra sao cũng không có cách nào để lại dấu vết trên nó. Tiểu thư người lùi lại một chút, tình hình có chút không đúng.

Vũ Y khẽ gật đầu, lùi thêm về sau một chút nhưng đôi mắt ấy không chuyển hướng được, cứ nhìn chằm chằm tinh thể màu đỏ máu không chịu dời, muốn xem xem lát nữa nó có biến hóa gì.

- Thường cung phụng đến rồi.

Có người vui mừng hét lên một tiếng.

Mọi người quay đầu lại nhìn, vừa nhìn thấy Thường Khởi cung phụng với chòm râu dê đang bước nhanh tới, một đám người lần lượt đến chào, đợi Thường Khởi đến đứng bên cạnh, Vũ Y mới dò hỏi:

- Thường cung phụng. Ngươi có biết đây là thứ gì không? Tại sao lại có nhiều người bị phong ấn ở bên trong?

Thường Khởi nhíu mày xem chừng, thần niệm không ngừng dò xét, một lúc sau mới lắc đầu nói:

- Tiểu thư thứ lỗi cho lão phu mắt kém, lão phu không nhìn ra đây rốt cuộc là thứ vật liệu gì. Có lẽ đây cũng không phải là thứ mà nơi gần U Ám Tinh có thể sinh ra được.

- Đến từ bên ngoài?

Vũ Y mắt sáng lên.

- Chắc thế.

Rắc rắc...

Chính tinh thể màu đỏ máu đầy vết rạn lại truyền đến một hồi tiếng động. Dưới bao con mắt, tinh thạch màu đỏ máu ấy đột nhiên nổ tung ra, mảnh vỡ bay khắp bốn phương tám hướng, khiến một đám võ giả chửi ầm lên, vội vàng che mặt lại.

Kẻ bị phong ấn trong đó rơi xuống đất, từ từ mở mắt, dường như muốn đứng lên nhưng lại yếu vô cùng, đặt mông ngồi trên mặt đất.

- Còn sống?

Rất nhiều võ giả đột nhiên biến sắc. Ngay đến cả đầy lòng hiếu kỳ như Vũ Y cũng tái mét mặt.

Người bị cho là đã chết rồi thì lúc này rõ ràng vẫn còn sống sờ sờ. Điều này vượt qua phạm trù lý giải của mọi người.

Từng đường thần niệm từ bốn phương tám hướng ập đến bao vây lấy kẻ đó. Cho đến sau khi phát hiện ra nội thể của kẻ thoát ra từ tinh thạch màu đỏ máu này không có lấy một chút sức lực, mọi người mới an tâm.

Không có sức lực thì không có nguy hại gì. Tất không cần thiết phải cảnh giác, sợ hãi.

- Đây không phải là người bình thường.

Thường Khởi chậm rãi lắc đầu.

- Người thường không thể bị phong ấn trong một viên tinh thạch mà vẫn bình an vô sự. Hắn rất có khả năng là tạm thời mất đi sức mạnh mà thôi. Cảnh giới tu vi trên người hắn không biết là ở mức độ nào. Nếu như để hắn hồi phục lại...

Mặt Dư Phong biến sắc, bước lên trước một bước. Thánh Nguyên trong cơ thể quay cuồng:

- Ta giết chết hắn!

Cảnh giới của người trong tinh thạch màu đỏ máu còn chưa biết, lai lịch không rõ ràng. Dư Phong tất không dám xem thường.

- Không cần giết hắn chứ?

Vũ Y vội vàng ngăn lại

- Xem hắn cũng trẻ tuổi, cứ cho là có chút vấn đề, cảnh giới tu vi cũng sẽ không quá cao, hạn chế tự do của hắn là được rồi.

- Tiểu thư rất hiếu kỳ về hắn sao?

Thường Khởi nảy sinh chút nghi ngờ, nhìn Vũ yY một cái.

- Thường cung phụng không hiếu kỳ sao?

Vũ Y nhếch mép cười, không để ý tới sự ngăn cản của Dư Phong, lập tức đi đến trước mặt kẻ đó, ngồi xuống hỏi:

- Nghe có hiểu lời chúng ta nói không?

Thấy kẻ đó đáp lại bằng một phản ứng khẳng định, Vũ Y lại nói:

- Ngươi tên là gì? Từ đâu tới?

- Dương Khai, từ Vũ Bộc Tinh đến.

Dương Khai thành thật đáp. - Vũ Bộc Tinh?

Vũ Y hơi nhướn mày.

- Quả nhiên là từ nơi khác tới. Hành trình Vũ Bộc Tinh cách nơi đây có đến bao nhiêu năm, tại sao ngươi lại đến nơi này?

Dương Khai chậm rãi lắc đầu:

- Ta chỉ nhớ đi một nơi, vào một cái hồ đỏ như máu, không cẩn thận làm động một số cấm chế sau đó liền ngất đi. Khi tỉnh lại thì đã đến đây rồi.

Vũ Y thoáng chút suy nghĩ:

- Vậy chẳng phải là ngươi phiêu dạt đến sao?

- Ta nghĩ vậy. Đây là nơi nào?

Dương Khai nhíu nhíu mày, bị người ta dò hỏi như vậy hắn có chút không quen.

- Tiểu tử, thành thật trả lời, đây không có chỗ cho ngươi nói chuyện!

Dư Phong quát Dương Khai một tiếng, giơ giơ nắm đấm lớn, bộ dạng như Dương Khai không hợp tác là liền đấm cho một trận vậy.

- Nơi này ấy à, là nơi gần U Ám Tinh.

Dương Khai lại lần nữa lắc đầu, U Ám Tinh thật sự chưa từng nghe qua.

- Chưa từng nghe qua cũng có lý do của nó. U Ám Tinh khá heo hút, rất nhiều người đều chưa từng nghe qua. Hì hì, ngươi to gan đấy, dường như không hề sợ sệt gì.

- Sợ cái gì? Ta thấy hình như cô không có ác ý với ta.

Dương Khai nhếch miệng cười.

- Cái này thì không chắc, phải xem bản thân ngươi thôi. Ngươi chưa từng nghe câu lòng dạ nữ nhân như kim đáy bể sao? Nói không chừng lát nữa ta sẽ sai người giết ngươi, đằng nào thì chúng ta cũng chẳng biết gì về ngươi, không yên tâm để một kẻ lạ mặt trên chiến hạm.

Vũ Y thản nhiên nói.

Nụ cười trên gương mặt Dương Khai lập tức tắt ngóm.

Vũ Y khẽ cười khanh khách, tỏ ra rất hài lòng:

- Thế này được rồi. Ừ, ta hỏi ngươi, ngươi là tu vi gì?

- Nhập Thánh tam tầng cảnh.

Vừa nghe lời này tất cả mọi người đều không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh quả thật không cần thiết phải quá lo lắng. Cho dù có nghi ngờ Dương Khai nói dối thì tuổi của hắn đã rõ ràng như thế, cứ cho là nói dối thì công lực cũng không cao đến đâu.

- Ta vẫn còn tất nhiều điều muốn hỏi nhưng trông ngươi có vẻ rất mệt rồi. Hôm nay đến đây thôi. Dư Phong, đưa hắn đi nghỉ ngơi, đưa cho hắn chút đồ ăn.

Vũ Y nhìn sắc mặt Dương Khai có chút không bình thường, điềm nhiên dặn Dư Phong.

Dư Phong gật gật đầu, một tay dìu Dương Khai đợi, đi về một hướng. Không bao lâu đến trước một gian phòng, Dư Phong một chân đá cửa phòng đẩy Dương Khai vào trong, vẻ mặt hung hãn nói:

- Tiểu tử, ngoan ngoãn ở đây, đừng có giở trò gì. Nếu như để ta thấy ngươi có mưu đồ quấy rối, lập tức lấy mạng ngươi!

- Ta biết rồi.

Dương Khai gật gật đầu.

- Ta sẽ ngoan ngoãn.

Dư Phong quay người đang định rời đi, đột nhiên quay lại nhìn Dương Khai nói:

- Trong nhẫn không gian của ngươi có những thứ gì?

- Một ít thánh tinh và đan dược.

Dương Khai trả lời.

Dư Phong nhìn trái phải, phát hiện bốn phía không một bóng người. Lúc đang định nói thêm gì thì Dương Khai đã chủ động ném nhẫn không gian qua.

Dư Phong đỡ lấy, thần niệm đảo qua bên trong lập tức mặt mày hớn hở, gật đầu nói với Dương Khai:

- Tiểu tử biết điều đó, đợi đấy, ta đi tìm chút đồ ngon cho ngươi ăn.

Nói rồi liền không nhìn thấy bóng dáng đâu nữa.

Dư Phong nhếch miệng cười, bước lớn theo một hướng mà đi. Mặc dù Vũ Y quyết để Dương Khai ở lại khiến y có chút bất an nhưng có thể thu hoạch nhiều thánh tinh như vậy lại khiến y vui sướng vô cùng.

Qua một khúc cua, vừa lúc nhìn thấy Vũ Y cười mỉm đứng ở đó.

Dư Phong liền vội vàng giấu nhẫn không gian sau lưng, mặt nở nụ cười.

- Lấy ra!

Vũ Y đưa một cánh tay ra hướng về phía y.

- Tiểu thư muốn thứ gì ạ?

Dư Phong giả vờ ngơ ngác.

- Nhẫn không gian của kẻ đó, hiện giờ không phải là đang ở trong tay ngươi rồi sao?

Vũ Y cười thản nhiên.

Dư Phong thở dài một tiếng, ủ rũ cúi gục đầu như gà trống đấu thua, chậm rãi đi tới, cầm nhẫn không gian của Dương Khai đặt lên tay Vũ Y, hữu khí vô lực nói:

- Tiểu thư, người có thể đừng thông minh như vậy không, làm cánh đàn ông chúng ta thật chẳng có địa vị gì cả.

- Chúng ta cũng không phải cường đạo, cướp đồ của người làm gì chứ, vô duyên vô cớ kết thù kết oán với người ta. Nếu như trong tộc ai cũng như ngươi, vậy thì gia tộc có còn cần tồn tại nữa không?

Vũ Y răn dạy không khách khí.

Dư Phong vừa nghe, trong khoảnh khắc đầu to như cái đấu, không ngừng chắp tay xin tha thứ.

Vũ Y mặc kệ, hung hăng khiển trách y một trận, đến khi Dư Phong nghiêm túc thừa nhận sai lầm và bảo đảm lần sau tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa mới buông tha. Chờ cho đến sau khi Dư Phong ỉu xìu rời đi rồi, thần niệm mới thâm nhập vào bên trong. Trên khuôn mặt mĩ miều cũng hiện ra vẻ kinh ngạc:

- Chả trách người ta nói thánh tinh của người ngoài nhiều đến mức dùng không hết. Một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh đã có nhiều thánh tinh thượng phẩm thế này đúng là không có thiên lý gì cả. Không phải là không cướp được, bảo hắn tặng mình chắc không vấn đề gì. Nói thế nào thì mình cũng coi như đã cứu mạng hắn.

Lầm bầm hồi lâu, Vũ Y yên tâm thoải mái cất nhẫn không gian đi chuẩn bị lát nữa khi đến gặp Dương Khai nói khéo với hắn về việc sở hữu chiếc nhẫn không gian này.

Trong phòng, Dương Khai thần sắc điềm nhiên, chiếc nhẫn không gian đó chẳng qua chỉ là vật ngụy trang mà thôi, dù sao thì ở trong Tinh vực cơ bản chỉ cần có chút công lực là đã sở hữu được một chiếc nhẫn không gian.

Nhẫn không gian của Dương Khai chỉ đựng được không quá năm trăm viên thánh tinh và cài bình đan dược thường dùng, mất cũng không xót.

Thế nhưng cách làm của gã tên Dư Phong ấy làm hắn sinh cảnh giác, vội vàng sờ soạng trong ngực áo, sau khi tìm được ba nhẫn không gian mới thở một hơi nặng nề.

Mặc dù không biết đã qua thời gian bao lâu nhưng ba chiếc nhẫn không gian thuộc về đám người Quỷ Triệt này vẫn chưa bị mất.

Sauk hi áp tai nghe ngóng, thực sự không có ai nghe lén mình, Dương Khai mới nhanh chóng đem ba chiếc nhẫn không gian chuyển vào trong Ma Thần Bí Điển.

Đồ trong ba chiếc nhẫn không gian này, nếu như mất đi Dương Khai mới đau lòng.

Làm xong xuôi hết thảy Dương Khai mới kịp kiểm tra tình hình bản thân mình.

Từ lúc hắn tỉnh lại, trong người trống rỗng, một chút thánh nguyên cũng không tồn tại, dường như tu vi đã mất hết. Điều này khiến hắn có chút sởn tóc gáy.

Một võ giả nếu như không còn tu vi thì chẳng khác gì người thường.

Sau khi kiểm tra tỉ mỉ một lượt, Dương Khai mới bình tĩnh trở lại.

Chương 1094: Ai đáng thương

Thánh nguyên trong cơ thể quả thực một giọt cũng không còn. Công lực vất vả tích góp bao nhiêu năm như vậy phút chốc tiêu hao sạch sẽ, không khỏi khiến lòng người hoang mang, Nhưng căn cơ vẫn còn, Dương Khai thử vận chuyển công pháp và phát hiện ra mình vẫn có thể lấy linh khí từ trong thiên địa chuyển hóa thành chất nuôi dưỡng cơ thể.

Chỉ cần còn căn cơ thì việc hồi phục công lực chỉ còn là vấn đề thời gian. Có đan dược và thánh tinh phụ trợ thì thời gian này cũng sẽ không quá dài, nhiều nhất vài ngày là được. Nhưng muốn có lại được sức mạnh dồi dào như trước kia thì phải tích lũy năm dài tháng rộng lần nữa rồi.

Sức mạnh thần thức lại không hao tổn bao nhiêu, ngược lại còn tăng rất nhiều.

Thần niệm thăm dò bên trong cơ thể, Dương Khai nhanh chóng ngạc nhiên lẫn vui mừng.

Trong cơ thể hắn, thứ máu màu vàng đang chảy đó dường như càng trở nên thuần khiết, cô đọng.

Hơn nữa có gần trăm giọt, Ma Thần Kim Huyết chính thống nhất. Mỗi giọt Ma Thần Kim Huyết đều tích chứa uy năng cực kỳ khủng khiếp. Đây mới chính là Ma Thần Kim Huyết đích thực, là thứ máu không phân cao thấp với máu của Đại Ma Thần. Nếu so với trăm giọt kim huyết này, thứ máu chảy trong cơ thể hắn trước kia chỉ là có năng lực hồi phục mạnh thôi.

Nhưng trăm giọt kim huyết này lại tích chứa cảm ngộ của Dương Khai về thiên đạo võ đạo, về lí giải các loại sức mạnh, dường như diệu dụng là khôn cùng.

Sự uể oải và chút bất an trong lòng ngay lập tức được mừng vui điên cuồng thay thể.

Tôi thể Thần Trì đó cũng không biết rốt cuộc là thứ gì. Dương Khai dám khẳng định chắc là hắn đã động chạm vào cấm chế gì đó ở Tế Đàn làm cho cả bể nước đều bị ép vào một viên tinh thạch màu đỏ máu. Khi trôi dạt trong Tinh Không, máu trong cơ thể vẫn được tôi luyện mạnh mẽ và có lực, mới xuất hiện tình trạng khiến người ta hưng phấn như hiện giờ.

Thánh nguyên sẽ không tự nhiên biến mất, rất có khả năng đã dung hòa vào máu, nuôi dưỡng trăm giọt kim huyết này.

Máu trở nên tinh thuần, Dương Khai tin rằng lúc chiến đấu, sức mạnh khí huyết của hắn bộc phát ra sẽ tràn đầy. Sức mạnh khí huyết và lực hồi phục, lực sinh mệnh trực tiếp gắn kết với nhau. Điều này cũng đồng nghĩa với khả năng hồi phục và sức mạnh sinh mệnh của bản thân mạnh mẽ hơn nhiều so với trước kia.

Để nghiệm chứng cho suy đoán của mình, hắn ngưng tụ lại chút sức lực vừa mới hồi phục, rạch một đường dài và sâu đến tận xương trên lòng bàn tay mình.

Hào quang màu vàng lấp lánh, máu thậm chí không từ đó chảy ra mà vết rạch sâu ấy lại nhanh chóng liền lại. Trước sau không đến thời gian nửa chén trà đã không thấy gì nữa, lòng bàn tay cũng không hề để lại bất kỳ dấu tích nào.

Dương Khai hít thở sâu, áp chế sự kích động trong lòng.

Nếu là trước kia thì vết thương như thế này mặc dù không nghiêm trọng, chỉ có thể xem như là vết thương nhỏ nhưng ít nhất cũng phải cần đến một hai canh giờ mới có thể liền lại hoàn toàn, nhưng giờ chỉ cần thời gian nửa chén trà là đủ.

Sức hồi phục quả nhiên mạnh mẽ gấp bội phần.

Sau khi kiểm tra thân thể mình xong, xác định tình hình hiện tại chỉ là vấn đề về thời gian ngắn, Dương Khai liền yên tâm lấy ra một viên thánh tinh nắm trong lòng bàn tay, vận công pháp, hấp thụ sức mạnh trong thánh tinh, lại bỏ một vốc đan dược vào miệng, hóa giải dược hiệu, cảm nhận sức mạnh bản thân mình đang từ từ tích lũy hồi phục. Dương Khai vô tình nảy sinh một ảo giác như được tái thế làm người.

Dấu hiệu Thiên Linh Quỷ Lan ở ngực đã biến mất, vì thế có thể suy đoán hắn đã hôn mê thời gian khá dài, cụ thể là bao lâu thì không phán đoán được.

Nữ nhân đó nói đây là nơi gần U Ám Tinh, cách Vũ Bộc Tinh quãng đường dài đến nhiều năm, cũng có thể nói có thể hắn đã bị phong ấn nhiều năm. Trong khoảng thời gian bị phong ấn đó, năng lượng trong tinh thể màu đỏ máu đã kết hợp với thánh nguyên của hắn, liên tục tôi luyện máu của hắn. Sau khi tinh thạch và thánh nguyên tiêu hao hết, Tế Đàn cũng biến mất theo cho nên sau khi tinh thạch vỡ ra Dương Khai cũng không thấy bóng dáng Tế Đàn đâu nữa.

Mấy thứ thiên tài địa bảo bày trên Tế Đàn đó chắc là cũng hóa thành chất nuôi dưỡng, thâm nhập vào trong máu của hắn.

Hành động chuyến này mặc dù có chút hồ đồ nhưng chung quy lại thì thu được lợi ích không hề nhỏ.

Dư Phong mặc dù có chút thô lỗ nhưng vẫn được xem như một kẻ thực tế, y tìm chút đồ ăn đem đến cho Dương Khai, Dương Khai cũng không khách khí, ăn hết sạch những thứ mà y mang đến, hồi phục chút sức lực.

Tuy là mới đến tu vi Nhập thánh tam tầng cảnh, cứ cho là không cần ăn gì cũng không thành vấn đề nhưng thèm ăn thì ai mà không thèm. Hơn nữa trong số đồ ăn mà Dư Phong mang đến cũng có chút tác dụng hồi phục, ăn rồi cũng có lợi với hắn.

Trong cả một đêm, Dương Khai tiêu hao ba viên thánh tinh thượng phẩm. Thánh nguyên trong kinh mạch đã tích lũy được không ít nhưng so với thời kỳ đỉnh cao thì không cách nào so bì được.

Ngày hôm sau, bên ngoài cửa có tiếng bước chân truyền đến. Nữ nhân khi trước đã nói chuyện với hắn cũng không chờ hồi đáp cứ thế đẩy cửa bước vào. Có một tên niềm nở chuyển một chiếc ghế đi theo sau, vẻ mặt nịnh nọt đặt ghế xuống.

Sau khi Vũ Y ngồi xuống, phất tay ra hiệu cho võ giả đó ra ngoài.

Võ giả đó chần chừ nói:

- Tiểu thư, người một mình ở đây với hắn có vấn đề gì không?

- Có vấn đề gì?

Vũ Y không vui trừng mắt nhìn y một cái.

- Hay là ngươi thấy ngươi lợi hại hơn ta, có thể bảo vệ an toàn cho ta?

Võ giả đó tức thời sắc mặt ngượng ngùng liền nói không dám. Cung kính bước ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.

Thoáng nhìn Dương Khai ngồi dưới đất, dựa cào vách tường, Vũ Y khẽ cười nói:
- Sống lại rồi?

- Ừm.

Dương Khai gật gật đầu, không biết nữ nhân này sẽ hỏi mình những gì. Hắn cũng cản nhận dược những võ giả trên chiến hạm này cũng không hề có ác ý với mình. Kẻ tên Dư Phong đó mặc dù lúc đầu kêu gào muốn giết hắn, nhưng cũng chỉ là cẩn thận cảnh giác quấy phá.

- Ngươi xem, ngươi trôi dạt mãi trong Tinh Không, lần này nếu như không phải ta ra tay cứu sống, nói không chừng ngươi vẫn còn đan lưu lạc bên ngoài. Nếu như không cẩn thận gặp phải Tinh thú lợi hại nào đó, há mồm nuốt gọn ngươi cũng rất có khả năng xảy ra.

Vũ Y nhẹ nhàng nói, đánh tiếng đe dọa:

- Nếu như bị Tinh thú nuốt thì ngươi thảm rồi.

Dương Khai nhìn nàng vừa nói vừa mân mê một chiếc nhẫn không gian, sao mà còn không biết nàng đang nghĩ gì, không kìm nổi cười nói:

- Các người cứu mạng ta đương nhiên nên cảm ơn hẳn hoi mới phải. Thế nhưng trên người ta chẳng có thứ gì, duy có chiếc nhẫn không gian hôm qua còn bị cái tên Dư Phong lấy đi rồi...

- Nói như vậy ngươi tự nguyện đem vchiếc nhẫn không gian đó làm quà cảm tạ tặng cho ta?

Vũ Y vui mừng.

- Tốt quá rồi, chiếc nhẫn này cùng với những thứ bên trong giờ hoàn toàn thuộc về ta rồi, ngươi không được lấy lại nữa đâu.

- Ta không cần.

Dương Khai lắc đầu.

Vũ Y giờ mới yên tâm thoải mái lấy những đồ trong nhẫn không gian đó ra cất vào trong nhẫn của mình sau đó lại ném cái nhẫn trống rỗng trả lại cho Dương Khai.

- Ngươi cũng thật là giàu có đấy, trong nhẫn lại còn có năm trăm viên thánh tinh thượng phẩm, ngươi có hiểu món của cải lớn thế này dễ khiến người khác để ý lắm không. May mắn cho ngươi là gặp chiến hạm của ta, nếu như chiến hạm khác rất có thể đến giờ mạng ngươi cũng không còn.

- Thế này cũng được coi là giàu có?

Dương Khai nhéo nhéo mũi.

- Không được sao?

Vũ Y hơi buồn rầu.

- Cũng đúng, người ngoài các ngươi quả thật có rất nhiều thánh tinh nhưng U Ám Tinh chúng ta lại không như thế. Quặng thánh tinh chỉ có vài chỗ, chỉ có thể mạo hiểm tính mạng ra quặng bên ngoài Tinh Vực tìm kiếm khai thác, lần nào cũng có rất nhiều người chết. - Chỗ các người nghèo như vậy sao?

Dương Khai ngạc nhiên vô cùng. Từ sau khi đến Tinh Vực hắn không cần buồn sầu về chuyện thánh tinh. Ở đại lục lơ lửng đã cướp được không ít thánh tinh từ người của Tử Tinh và Kiếm Minh. Ở Vũ Bộc Tinh lại vơ vét được thương khố của phân hội Hằng La Thương Hội.

Hắn quả thật không biết có người lại buồn vì năm trăm viên thánh tinh đến vậy, hơn nữa thấy thân phận nữ nhân này có vẻ cũng không thấp.

- Ngươi nói ngươi đến từ Vũ Bộc Tinh? Theo như ta được biết thì ngôi sao tu luyện đó là của một thế lực tên là Hằng La Thương Hội đúng không?

- Ừm.

- Hằng La Thương Hội có lớn không? Có nhiều cao thủ không? Công lực mạnh nhất có phải là Hư Vương Cảnh không? Nghe nói ở đó có cung điện xây bằng thánh tinh, nghe nói ở đó dùng đan dược làm thức ăn, có phải không?

Vũ Y liên hồi hỏi khiến Dương Khai có phần chóng mặt.

Chần chừ một lúc nới hỏi:

- Ngươi chưa từng ra bên ngoài?

Vũ Y lắc đầu:

- Ta chỉ có thể hoạt động trong vùng phụ cận U Ám Tinh, nơi đây quá heo hút, Nghe nói việc buôn bán của Hằng La Thương Hội phân bố trong toàn bộ Tinh vực nhưng ở U Ám Tinh thì không có, đúng là tức mà, bọn họ quá coi thường chúng ta rồi.

- Sao các người lại chỉ có thể sinh sống ở vùng phụ cận U Ám Tinh, đã nghĩ như vậy rồi thì tự mình đi ra ngoài xem không phải là tốt rồi sao?

Dương Khai đột nhiên cảm thấy nữ nhân này có chút đáng thương, rõ ràng có một lòng hướng ra thế giới bên ngoài mà lại bị những nguyên nhân không tên trói buộc.

- Ngươi cho rằng muốn đi ra ngoài dễ dàng như vậy sao?

Vũ Y lườm hắn một cái, đượm vẻ phong tình. Dương Khai không kìm được nhìn đăm đăm.

- Không có Tinh đồ thích hợp, không có chiến hạm kiên cố, không có dư thừa tài nguyên, bọn ta sao có thể duy trì được hành trình dài vài năm? Rất ít người ở đây có thể đi ra bên ngoài, người bên ngoài cũng không bao giờ tìm đến. U Ám Tinh đã bị sắp đặt thuộc về nơi bị lãng quên.

Nghe nàng nói vậy Dương Khai không khỏi nhớ đến Thông Huyền đại lục.

Hai người có rất nhiều điểm tương đồng. Đều ở những nơi cực kỳ heo hút, nhưng U Ám Tinh rõ ràng còn tốt hơn Thông Huyền đại lục một chút. Người ta ít nhất cũng biết tình hình Tinh vực còn Thông Huyền đại lục thì là một thế giới hoàn toàn khép kín, ngay cả đến tư cách quan sát Tinh Vực cũng không có.

Trong Tinh Vực mờ mịt, sự nơi như Thông Huyền đại lục và U Ám Tinh tuyệt đối không phải trường hợp đặc biệt. Rất có thể ở một góc vô danh nào đó còn có rất nhiều ngôi sao tu luyện như thế.

Nhất thời Dương Khai nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương lân với nữ nhân này, nghĩ chốc rồi nói:

- Thực ra hoàn cảnh của ngươi còn tốt hơn ta nhiều.

- Tốt chỗ nào chứ?

Vũ Y không hiểu.

- Ngươi biết nơi ta xuất thân là đâu không? Mảnh đất nơi ta sinh ra, người công lực mạnh nhất chỉ có Nhập Thánh tam tầng cảnh...

Miệng Vũ Y cong thành hình tròn.

- Không tin?

Dương Khai cười cười.

- Nhưng đó là sự thật, bọn ta thậm chí còn không biết đến Tinh Toa, không biết chiến hạm, không biết trong Tinh Vực còn có những ngôi sao tu luyện khác. Bọn ta ếch ngồi đáy giếng, cho rằng Nhập Thánh tam tầng cảnh là đỉnh cao của võ đạo. Nếu như không phải ta vô tình có được một cái Tinh Toa thì cũng không có khả năng đến thế giới muôn màu bên ngoài. Nhưng trên mảnh đất đó, ngoài ta ra cũng không có ai có thể vào Tinh Vực được nữa. Bọn họ vẫn sinh sống một cách vô tri ở đại lục đó.

Vũ Y ngơ ngẩn nhìn Dương Khai, rất lâu sau mới nói:

- Các người thật đáng thương.

Chương 1095: Hắc Nham thú

Đau thương phải có sự so sánh, một khi thấy người khác còn đáng thương hơn mình, thì không nên tiếp tục như vậy nữa, lời của Dương Khai khiến cho Vũ Y không thể không có một cảm giác giác mới mẻ.

So sánh với quê hương của nam nhân tên Dương Khai này, U Ám Tinh tưởng chừng như thiên đường của nhân gian.

Nàng vô cùng khâm phục Dương Khai một mình lao ra khỏi Thông Huyền đại lục, xông vào trong Tinh Vực, trong đôi mắt mĩ lệ của nàng tràn đầy vẻ sùng bái Dương Khai, nàng tỏ rõ sự tán thưởng đối với hành động mạnh mẽ không sợ chết này, nếu như có cơ hội thì nàng cũng sẽ làm như vậy.

Chỉ tiếc rằng, có rất nhiều hạn chế đã gò bó nàng lại nơi này.

Trò chuyện một chút, không khí cũng hòa hợp hẳn lên, Vũ Y cũng không có ý đối đầu với Dương Khai, Dương Khai cũng là một người thích ứng được trong mọi tình cảnh, đương nhiên không hề nhỏ nhen gì mà muốn hãm hại nàng, cho đến khi Dư Phong tới bẩm báo một số chuyện, Vũ Y mới tự động rời đi.

Chờ sau khi nàng đi, Dương Khai tiếp tục lấy thánh tinh ra, uống đan dược, vận chuyển công pháp khôi phục sức mạnh.

Thời gian trôi qua, sau một tháng, Dương Khai đã khôi phục tu vi của Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng thánh nguyên trong cơ thể lại tích góp được rất ít, tối thiểu thì chẳng là gì so với trước đây.

Hắn không ngừng hấp thu năng lượng trong thánh tinh, bổ sung năng lượng tích trữ trong cơ thể mình.

Đã quen với việc năng lượng lấy ra nhưng không bao giờ dùng hết, cho dù sử dụng như thế nào đều không thể hư thoát, hiện giờ trạng thái này khiến cho hắn cảm thấy có phần không thích ứng được.

Năng lượng bên trong thánh tinh nhanh chóng chuyển hóa thành vốn liếng cho sức mạnh của Dương Khai, thánh nguyên trong kinh mạch cứ chảy xuôi, lòng hắn như mặt gương phẳng, thần niệm qua lại không ngớt trong kinh mạch, xem kỹ hàng trăm giọt Ma Thần Kim Huyết thuần khiết nhất.

Trăm giọt kim huyết tạo ra do Tế Đàn và thánh nguyên khổng lồ trong cả người kết hợp lại, số lượng chỉ có trăm giọt, rồi sẽ có lúc dùng hết, sau này cơ thể muốn tạo ra nữa, nên dùng cách nào đây?

Tế Đàn trong Tôi Thể Thần trì không còn nữa, trận đồ phức tạp khắc trên Tế Đàn Dương Khai cũng không thể nhớ hết được, cho dù muốn phục chế lại đều không có khả năng.

Đang lúc nghĩ như vậy, kim huyết chảy xuôi trong cơ thể hắn dường như bị kích thích, bắt đầu hấp thụ điên cuồng thánh nguyên của hắn.

Dương Khai vừa mới khôi phục không lâu, sắc mặt chợt tái nhợt, không khỏi có cảm giác suy nhược.

Tập trung suy nghĩ, Dương Khai lộ vẻ sợ hãi.

Thánh nguyên trong cơ thể hắn đột nhiên ít đi một nửa, lượng thánh nguyên mất đi đó bị kim huyết của chính hắn nuốt hết trong một thời gian rất ngắn, nhưng trong kim huyết đã nuốt thánh nguyên lại sản sinh ra một chút kim sắc thuần khiết hơn. Chỉ có kim sắc nhỏ bằng đầu kim.

Đó là một giọt Ma Thần Kim Huyết tinh khiết chưa thành hình!

Thần sắc Dương Khai sáng tối bất định, suy nghĩ một lát, liên tưởng đến một khả năng, lặng lẽ rũ bỏ áp chế của bản thân, để kim huyết tiếp tục nuốt thánh nguyên.

Thánh nguyên vất vả tu luyện mới có được nhanh chóng giảm dần, nhưng giọt kim huyết nhỏ bằng đầu kim đó lại biến lớn thành một vòng tròn.

Quả nhiên như thế!

Dương Khai không khỏi vui mừng khôn xiết. Quả nhiên kim huyết có thể tạo ra thông qua việc tiêu hao thánh nguyên, điều này khẳng định phán đoán trước kia của hắn, sở dĩ vô số thánh nguyên của hắn mất hết sạch, hoàn toàn là do việc tạo ra trăm giọt kim huyết.

Về sau nếu muốn tự ngưng luyện kim huyết thuần khiết, thì chỉ cần tiêu hao thánh nguyên là được.

Tuy nhiên mức độ tiêu hao này khá lớn, nhiều như vậy Dương Khai vô cùng đau xót. Thánh nguyên khôi phục được trong một tháng, chỉ có thể ngưng luyện thành một giọt kim huyết kích thước bằng hạt gạo, điều này có nghĩa là, hắn phải tu luyện tích lũy ít nhất trong ba tháng, mới có thể dùng tất cả số thánh nguyên đó chuyển hóa thành một giọt kim huyết thuần khiết.

Dù đau lòng, song Dương Khai lại rất bình tĩnh.

Bởi vì thánh nguyên có thể thông qua tu luyện, dùng đan dược. Tiêu hao thánh tinh đạt được, chỉ cần tìm địa điểm và phương pháp thích hợp, có được thánh nguyên không hề khó khăn, Ma Thần Kim Huyết lại không dễ có được. Hiện giờ giữa chúng có một quá trình có thể chuyển hóa cho nhau, chính là thứ mà Dương Khai vui mừng nhận ra, dù chỉ là sự chuyển hóa một chiều, không bằng dương dịch có thể biến thông, nhưng như vậy thì Ma Thần Kim Huyết sẽ không thể bị tiêu hao hết sạch.

Trong cơ thể còn có trăm giọt kim huyết, Dương Khai không vội vàng tiếp tục tạo ra chúng, dưới tình hình hiện tại, tích lũy thánh nguyên mới là quan trọng nhất.

Tâm trạng tốt, tốc độ tu luyện dường như cũng tăng lên rất nhiều, trong một ngày, Dương Khai liền tiêu hao mười viên thánh tinh, hấp thụ hết toàn bộ năng lượng trong chúng.

Vũ Y lại tới.

Trong thời gian một tháng này, hễ có chút thời gian rảnh rỗi là nàng lại chạy tới chỗ Dương Khai, Dương Khai mang đến một tin tức bên ngoài làm cho nàng si mê, dù là chuyện lớn hay nhỏ nàng cũng hứng thú, nghe càng nhiều, nàng càng hướng về thế giới bên ngoài hơn, chỉ muốn ra lệnh đổi hướng di chuyển của chiến hạm ngay, hướng tới thế giới tuyệt vời đó. Thấy nàng ngồi nghênh ngang trước mặt mình, tỏ ra rất muốn lắng nghe, Dương Khai cảm thấy rất đau đầu, á khẩu:

- Vũ Y, ta đến tinh Vực cũng chưa lâu, những gì ta biết và thấy đã nói cho cô rồi, chẳng có gì giấu cô cả.

Dương Khai thật sự chịu không nổi nàng, sự hiếu kỳ của một người có thể đạt tới mức này, không biết là nỗi buồn của nàng hay là nỗi buồn của mình nữa.

- Ngươi nghĩ đi, vẫn còn một số chuyện ngươi vẫn chưa nói cho ta biết, chỉ cần là tin tức từ bên ngoài, cái gì ta cũng nghe.

Vũ Y không thuận theo cũng không buông tha, vô cùng hứng thú nhìn chằm chằm vào Dương Khai, vài lần trước khi nàng nói vậy, Dương Khai cố moi ra một vài chuyện nhỏ nhặt, để thỏa mãn sự hiếu kỳ của nàng, để đuổi nàng đi, hôm nay Dương Khai không định thỏa hiệp.

Cô nương này như một con sói ăn không biết no, hôm nay nếu như lại thỏa hiệp, nhất định sẽ lại có lần sau nữa.

- Hết rồi, thực sự là hết rồi, đến việc ta liếc mắt đưa tình với nữ nhân còn nói cho cô rồi, làm gì có chuyện gì chưa nói chứ?

- Nói chuyện này đi, ta muốn biết trong chuyện tình cảm thì nam nữ có gì khác so với U Ám Tinh này.

Vũ Y lại vô cùng hứng thú, không mày may gì để ý tới vẻ mặt đen như đáy nồi của Dương Khai.

Trong lúc quan trọng, Dư Phong liền chạy tới giải thoát cho Dương Khai.

Nhìn thấy vẻ mặt hoang mang của y, Vũ Y bỗng nghiêm mặt:

- Xảy ra chuyện gì rồi?

- Bên ngoài chiến hạm có một bầy Hắc Nham thú.

Vũ Y liền biến sắc, vội vàng đứng lên, vọt tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài, sau khi nhìn thấy rõ tình hình bên ngoài, sắc mặt trở nên càng khó coi.

Nàng cũng chẳng màng đến việc moi móc thông tin từ phía Dương Khai nữa, ội vàng đi ra ngoài cùng với Dư Phong.

Đợi bọn họ đi rồi, Dương Khai cũng lại gần cửa sổ nhìn, chỉ nhìn thấy bên ngoài có một đám yêu thú đen như mực tập hợp xung quanh chiến hạm, số lượng tối thiểu có ba bốn trăm người, đấy chỉ là trong phạm vi tầm mắt Dương Khai nhìn thấy được, bên ngoài tầm nhìn không biết là bao nhiêu.
Hắc Nham thú, trong giai đoạn này khi Dương Khai và Vũ Y nói chuyện, nàng đã từng nói qua, loài yêu thú này sinh sống trong Tinh Vực, sức sống dai dẳng, thích gặm nuốt khoáng thạch. Vì thế trên biển thiên thạch và ngôi sao chết hoặc Khoáng tinh, thường có thể nhìn thấy dấu tích của Hắc Nham thú.

Đám người Vũ Y gọi loại yêu thú đó là Tinh thú.

Cấp bậc của Hắc Nham thú không cao, yếu thì chỉ có cấp năm, tương đương với Thần Du Cảnh, cao nhất cũng không quá cấp bảy, là cấp bậc Thánh Vương Cảnh, phần đông là cấp sáu.

Khiến Vũ Y đau đầu chính là, Hắc Nham thú là loại yêu thú sống theo bầy đàn, hơn nữa thứ chúng thích gặm nuốt nhất không chỉ là khoáng thạch, mà còn là chiến hạm!

Thân chiếm hạm đều được luyện từ những khoáng thạch quý hiếm, rất hợp với khẩu vị của Hắc Nham thú, chúng da thô thịt dày, vô cùng khó tiêu diệt, ở U Ám Tinh có rất nhiều chiến hạm xuất hạm bị gặp nạn không phải vì phong ba bão táp mà phần lớn là đều vì gặp phải Hắc Nham thú.

Chiến hạm bị loại yêu thú này gặm nhấm sạch sẽ, võ giả bên trong chiến hạm không được bảo vệ, ắt sẽ thương vong. Nhiều năm nay, các thế lực lớn ở U Ám Tinh cũng vì loại tinh thú này mà tổn thất nghiêm trọng, họ đã liên kết với nhau vài lần để tiêu diệt chúng nhưng Hắc Nham thú nhiều như mầm non mùa xuân sau cơn mưa, cắt hết lứa này lại mọc lên lứa khác, bất luận thế nào cũng không thể tiêu diệt sạch được.

Có thể nói, Hắc Nham thú là kẻ địch lớn nhất của các võ giả ở U Ám Tinh, cũng là một cửa ải ngăn cản bọn họ thâm nhập vào Tinh Vực, hòa nhập vào thế giới muôn màu đó, nếu không giải quyết được cửa ải này, thì đừng hòng nghĩ đến chuyện hòa nhập vào trong Tinh Vực.

Chiến hạm của Vũ Y chỉ là Thánh Vương cấp hạ phẩm, cơ bản không ngăn cản được hàm răng nhọn của Hắc Nham thú.

Cho nên vừa nghe nói có Hắc Nham thú bám theo, Vũ Y lập tức thay đổi sắc mặt.

Dương Khai đứng nguyên tại chỗ, ngẫm nghĩ một chút, cũng đi ra ngoài.

Sống một tháng ở đây, tuy hắn chưa hòa nhập được với chiến hạm này, nhưng cũng không có ai làm khó được hắn, suy cho cùng tu vi thật sự của hắn không cao, Vũ Y cũng cho phép hắn đi lại trên chiến hạm, chỉ cần không đi tới những nơi cơ mật là được.

Trên hành lang, các võ giả chạy nháo nhào báo nguy, một đám đằng đằng sát khí, Dư Phong đi đầu, họ chạy về một hướng rất có trật tự.

Rất nhiều người đều hùng hùng hổ hổ, miệng kêu phải quyết một trận tử chiến với Hắc Nham thú, thề sẽ tồn vong cùng với chiến hạm.

Tất cả đều làm ngơ coi như không nhìn thấy Dương Khai.

Đúng lúc này, chiến hạm lay động mạnh một hồi, sóng năng lượng khủng khiếp phát ra, tất cả võ giả đều ngoác miệng cười to, Dương Khai hướng ra cửa sổ nhìn phía ngoài, thì nhìn thấy một ánh hào quang trắng xóa, từ trong một bộ phận nào đó của chiến hạm bắn ra ngoài, đánh vào bầy Hắc Nham thú.

Hàng chục con Hắc Nham thú vây cùng một chỗ trong nháy mắt tan thành sương khói, hào quang đó đi qua đâu, không gian trở nên trống rỗng, không lưu lại gì tới đó.

Tinh pháo!

Mỗi một chiến hạm đều chở một loại bí bảo, hoàn toàn do thánh tinh cung cấp năng lượng, uy lực tuy vô cùng lớn không gì sánh nổi, nhưng lượng tiêu hao cũng lớn như vậy.

Dựa vào tài lực vốn có của đám người Vũ Y, e rằng chỉ có có thể kích phát một lần mà thôi.

Quả nhiên, tinh pháo bùng nổ khiến đám võ giả trên chiến hạm sôi máu lên, cửa khoang của chiến hạm từ từ mở ra, dưới sự dẫn dắt của Dư Phong, tất cả mọi người đều xông ra ngoài.

Ngay cả Vũ Y cũng không ngoại lệ, toàn thân nàng được phủ bởi một bộ bảo giáp màu lửa, trên bảo giáp có nhiều ngọn lửa bập bùng giống như có linh hồn, tỏa ra dao động năng lượng của Thánh cấp hạ phẩm, vẻ mặt kiên nghị.

Sau khi đợi những người này đi rồi, cửa khoang lại chậm rãi đóng lại.

Dương Khai phóng xuất thần niệm trên chiến hạm, phát hiện trên toàn chiến hạm nếu tính cả hắn thì chỉ còn lại tổng cộng không đến mười người, mười người này là nhân số thấp nhất duy trì sự vận hành của chiến hạm, những người còn lại đã đi tiêu diệt bầy Hắc Nham thú, tình hình chiến đấu kịch liệt.

Thấy Hằng La thương hội giàu có quen rồi, đột nhiên nhìn thấy một đám người vì bảo vệ một chiến hạm Thánh Vương cấp hạ phẩm mà liều mạng, tâm trạng của Dương Khai không khỏi thấy lạ thường.

Nếu người trấn thủ trên chiến hạm là Tuyết Nguyệt mà không phải là Vũ Y, có lẽ nàng ta sẽ không vì chiến hạm mà chiến đấu, sự an nguy của nàng, còn quan trọng hơn nhiều cho với chiến hạm.

Tuy nhiên, nếu là chiến hạm của Tuyết Nguyệt, cũng không thể chỉ kích phát tinh pháo một lần, nữ nhân điên này chỉ có thể không ngừng kích phát tinh pháo, đánh đến khi làm cho bầy Hắc Nham thú thương tích đầy mình mới thôi.

Chương 1096: Trường mâu kim sắc

Ngoài chiến hạm, ánh hào quang của bí bảo và võ kỹ ngợp mắt người. Các loại sức mạnh với những thuộc tính không giống nhau do mấy võ giả đó phóng ra đánh vào đám Hắc Nham thú.

Cho dù da của Hắc Nham thú vô cùng cứng, cũng không chống chịu được sự công kích cuồng bạo như vậy. Mới chỉ là một vòng càn quét mà đã có hơn hai mươi con Hắc Nham thú cấp năm sáu bị đánh chất thành đống.

Các võ giả trên chiến hạm hành động rất có quy luật, thể hiện một phương thức đoàn kết. Bọn họ không đơn độc xông ra khỏi doanh trận đi tìm Hắc Nham thú mà dưới sự chỉ huy của Vũ Y, nhất loạt hành động. Vũ Y chỉ đâu bọn hõ liền đánh đó.

Người của bọn họ không nhiều, chỉ có năm sáu mươi người mà thôi. So với lũ Hắc Nham thú to lớn thì rõ ràng là không thấm thía vào đâu, chỉ có thể dùng phương pháp này để có được một chút ưu thế.

Bên tai Dương Khai vang lên tiếng cầu nguyện và tiếng gào thét uy hiếp. Đó là những người ở lại bảo vệ chiến hạm đang cổ vũ tinh thần cho đồng bọn của mình. Cảnh giới tu vi của bọn họ là thấp nhất trong tất cả, không có tư cách tham gia những trận đấu như thế này, chỉ có thể ở lại trên chiến hạm, duy trì sự vận chuyển của chiến hạm.

Một tiếng kêu thảm thiết truyền đến. Một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh đầu tiên bị đám Hắc Nham thú xông lên xé xác, trong giây lát đã phải bỏ mạng.

Ngay lập tức có người thay thế vị trí của yn, đẩy lùi con Hắc Nham thú đó. Một lát sau liền có mười đường công kích đánh đến, đấm cho nó chết ngay tại chỗ.

Vũ Y điều động rất có quy luật, có thể thấy bọn họ không phải là lần đầu tiên ứng phó với trận chiến kiểu này. Mỗi người đều có kinh nghiệm phong phú, nếu như cứ kéo dài thế này thì cho dù số lượng người bên phía Vũ Y ít đi nữa, bọn họ cũng có thể giành được thắng lợi cuối cùng.

Nhưng Dương Khai nhạy bén phát giác ra được tất cả những người chiến đấu bên ngoài đang lo lắng điều gì. Dường như biết được bước tiếp theo lũ Hắc Nham thú sẽ có hành động như thế nào, và chuyện đó không phải là chuyện mà bọn họ có thể chống đỡ được.

Lại thêm một tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền đến. Một võ giả bên ngoài cùng đội hình bị mấy con Hắc Nham thú xông đến cắn xé, xương tay xương chân đều bị gặm nát, trở thành người thứ hai tử vong.

Đám Hắc Nham thú đó sau khi cắn chết võ giả cũng không ăn thịt uống máu bọn họ, ngược lại còn nôn hết ra. Hắc Nham thú ăn khoáng vật chứ không ăn thịt.

Vù vù vù...

Từng dòng chất lỏng xanh biếc đột nhiên phun ra từ miệng lũ Hắc Nham thú. Trong tích tắc, bốn phía đám người Vũ Y đều bị thứ chất lỏng này này bao trùm. Tất cả mọi người thần sắc đều nghiêm nghị, nhanh chóng rút lui dưới sự chỉ huy của Vũ Y.

Một võ giả không cẩn thận bị dính thứ chất lỏng đó, kêu la thảm thiết, trên người bỗng nhiên bốc khói. Bộ bảo giáp oai phong lẫm liệt trên người nhanh chóng biến mất, đến cả xác thịt cũng ăn mòn, chỉ còn lại đống xương trắng.

Chất lỏng xanh này rõ ràng có tính ăn mòn rất mạnh!

Dương Khai biến sắc, không khỏi lo lắng cho đám người Vũ Y.

Hiện giờ công lực vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhiều nhất chỉ có thể phát huy ở mức độ một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh. Đám người Vũ Y nếu như chiến bại, chiến hạm bị phá hủy thì tất cả mọi người trên chiến hạm đó đều sẽ gặp nguy hại. Tới lúc đó, số người có thể sống mà quay trở về trong đám hỗn loạn mãnh thú ấy e là không nhiều.

Dương Khai đột nhiên cảm thấy mình nên làm chút gì đó.

Đùng đùng đùng...

Một chuỗi những tiếng vang từ thân chiến hạm truyền đến. Dương Khai nhìn thấy đám Hắc Nham thú tránh xa vị trí mà đám người Vũ Y đang đứng, nhảy lên chiến hạm. Chất lỏng mà lũ thú phun ra bắt đầu làm mục nát thân chiến hạm, sau đó chúng gặm cắn chiến hạm.

Tiếng kêu rắc rắc như tằm ăn lá dâu truyền đến lít nhít lít nhít khiến người ta không khỏi lạnh sống lưng.

Đám người Vũ Y cũng không tụ đoàn lớn nữa, phân thành nhóm ba đến năm người theo sát mấy con Hắc Nham thú đó, lần lượt nhảy lên thân chiến hạm, anh dũng bảo vệ an toàn cho chiến hạm.

Không ngừng có người thương vong. Bên cạnh mỗi người đều có đến muời mấy con Hắc Nham thú vây quanh.

Dư Phong liên hợp với ba người khác bảo vệ bên cạnh Vũ Y, cùng nàng tiêu hao thánh nguyên của mình.

Công pháp tu luyện của Vũ Y là thuộc tính Hỏa, lắc lắc mấy vòng tròn trên tay, vũ điệu uyển chuyển như thủy xà. Từng đốm lửa tụ lại thành đòn tấn công như trường long khiến đám Hắc Nham thú có chút e dè, không dám tùy tiện xông lên. Số ít Hắc Nham thú ở gần tất thảy đều bị nàng ta thắt cổ.
Bọn chúng dường như rất sợ lửa.

Càng lúc càng có nhiều Hắc Nham thú chú ý đến bên này, nhanh chóng xông đến.

Đám người Dư Phong dốc hết sức lực cũng không ngăn cản được sự gia tăng của đám thú, huống hồ trong đám Hắc Nham thú này còn có mấy con cấp bảy.

Yêu thú bậc bảy ngang hàng với võ giả Thánh Vương Cảnh. Trong đó có hai con Hắc Nham thú bậc bảy đang vây lấy Dư Phong, mấy con khác lần lượt xông đến những võ giả đang bảo vệ Vũ Y, khiến họ phân thân không kịp.

Những vòng tròn trên tay Vũ Y bộc phát ra hỏa khí càng mãnh liệt hơn, tấn công vào một con Hắc Nham thú bậc bảy đang khí thế hung hãn lao đến, ánh lửa bập bùng bắn tung tóe, đám Hắc Nham thú kêu gào đau đớn lùi lại, nhưng không bị giết chết.

Hắc Nham thú da dày thịc béo, sức phòng ngự rất mạnh, Vũ Y có thể giết chết những con bậc năm sáu nhưng không có cách nào khiến Hắc Nham thú bậc bảy toi mạng trong một khoảng thời gian ngắn.

Bị ngọn lửa công kích, con Hắc Nham thú đó dường như trở nên tức giận vô cùng, mở rộng cái miệng như chậu máu, trong miệng đầy những cái răng lộn xộn không quy tắc, mơ hồ còn có thể thấy chất dịch ăn mòn màu xanh đọng trong khoang miệng.

Nó nấp sau mấy con đồng bọn khác, nhân lúc Vũ Y đang bận rộn chân tay, lao đến cắn lấy eo nàng.

Chỉ cần cắn trúng lần này thì với sức kìm của Hắc Nham thú và chất dịch ăn mòn, Vũ Y không chết cũng trọng thương.

Nàng thấy rõ nhưng không có cách nào chống đỡ.

Đám người Dư Phong mắt cũng như muốn nứt ra, nhưng không cách nào rút tay viện trợ được.

Một nỗi tuyệt vọng dâng trào trong lòng. Vũ Y vẻ mặt buồn bã, mắt trân trân nhìn con Hắc Nham thú bậc bảy đang nhằm đến cắn mình, không thể làm gì được.

Chính vào lúc này, một giọt hào quang sắc vàng bỗng nhiên xuất hiện trước mặt nàng. Sự xuất hiện của ánh hào quang ấy không hề có dấu hiệu, một chút dấu tích cũng không có. Khoảnh khắc ánh sáng đó xuất hiện đã hóa thành một thanh trường mâu, thân mâu truyền đến dao động năng lượng ghê rợn. Sức mạnh của năng lượng ấy khiến mặt tất cả mọi người đều biến sắc.

Thanh trường mâu lấy thế sét đánh, hướng đến con Hắc Nham thú bậc bảy đang há lớn miệng, đập một nhát vào đầu nó để lại một vết lõm lớn, khiến cả cái đầu nó vỡ nát.

Thanh mâu màu vàng dư thế không giảm, liền đánh qua mười con Hắc Nham thú oai phong. Đám thú da dày thịt béo ấy không con nào có thể tránh được đòn công kích của nó. Bất luận là bậc năm hay sáu lần lượt biến thành một đống sương máu, biến mất trước tầm mắt mọi người. Dư Phong trợn mắt há mồm, quên mất là bản thân mình đang nguy hiểm, ngơ ngác nhìn thanh trường mâu đang nhanh chóng tiến gần đến mình, trong lòng chợt lạnh ngắt.

Y nghĩ mình chết chắc rồi.

Nhưng điều khiến y kinh ngạc là thanh trường mâu màu vàng đó dường như có linh tính, xông đến trước mặt y rồi trong giây lát chuyển hướng, xẹt sát qua thân thể y rồi nuốt lấy con Hắc Nham thú phía sau lưng y.

Một đám người mù tịt chung quanh, tất cả đều không hiểu ra sao, không biết cây trường mâu màu vàng này là ai làm ra.

Vũ Y kiếm tìm khắp nơi. Vốn dĩ cục diện là tất sẽ phải chết lại được cây trường mâu vàng này hóa giải khiến nàng tránh được một kiếp nạn, trong lòng hãy còn sợ hãi nhìn xung quanh, trên gương mặt còn đầy nghi hoặc.

Nàng muốn tìm ra chủ nhân của thanh trường mâu này. Nàng vốn không hề biết trong đám thủ hạ của mình lại vẫn còn một nhân vật lợi hại như thế, chỉ là một thanh mâu như vậy là đủ để khiến thủ hạ đó trở thành chủ lực của gia tộc.

Không ngờ Vũ Y lại có võ giả có giá trị cỡ này.

Nàng tìm hồi lâu cũng không phát hiện ra người nào khả nghi, bỗng nhiên nàng nhìn thấy ở một chỗ nào đó trên chiến hạm, Dương Khai đứng sau cửa sổ. Dương Khai nhìn nàng vẫy hai tay, không biết là đang nói điều gì. Tuy nhiên từ vẻ mặt lo lắng và khẩu hình của hắn, Vũ Y vẫn suy ra là hắn đang cổ vũ cho người của mình.

Vũ Y lắc đầu, không quá chú ý đến Dương Khai, vừa liên hợp với đám người Dư Phong phát lệnh hướng đến tấn công Hắc Nham thú lần nữa, vừa lén lút quan sát cây trường mâu kia.

Từ sự xuất hiện kỳ lạ của cây trường mâu màu vàng này, chiến cục dường như chuyển biến.

Nhũng võ giả vốn rơi vào thế bất lợi như chẻ tre, lại càng liều mạng thôi thúc sức mạnh, dần dần vãn hồi được thế cục xấu.

Thanh trường mâu màu vàng di chuyển giữa chiến trườngmâu, như có tính mạng, đôi mắt của riêng nó, mỗi lần tấn công đều giết chết vài con Hắc Nham thú, mỗi một lần đột kích, đều có thể cứu được tính mạng của một vài võ giả, nắm bắt thời cơ rất tốt.

Tất cả mọi người đều phát hiện ra thanh trường mâu vàng kỳ lạ này, nhận thức được sự dũng mãnh của nó, người nhanh trí nấp đằng sau bắt đầu săn giết lũ Hắc Nham thú bị thương. Vũ Y cũng rất thông minh, quyết định thật nhanh, hạ lệnh sai mọi người theo sát sau thanh trường mâu tấn công. Thanh mâu kiên cố này, có nó đi trước mở đường thì đám Hắc Nham thú bị giết chết sạch cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Những con Hắc Nham thú nhảy lên chiến hạm dần dần đã bị xử lý sạch sẽ. Đám Hắc Nham thú dường như cũng phát giác ra được sự uy hiếp từ thanh mâu, bèn hội tụ lại một chỗ nhìn về hướng bên này như hổ rình mồi, lại không dám tùy ý tiến lên tấn công.

Vũ Y cũng giơ tay ra hiệu bảo mọi người nghỉ ngơi giây lát.

Người của bọn họ thực sự quá ít, bầy Hắc Nham thú vẫn còn mấy trăm con, ngang nhiên xông lên tấn công nhất định sẽ có thương vong.

Cục diện trong một chốc đã cầm cự được rồi, đám Hắc Nham thú sợ hãi không dám lao lên trước. Đám người Vũ Y cũng án binh bất động.

Cục diện vẫn do thanh mâu đánh phá, cũng không biết là chuyện thế nào mà trên thanh mâu bỗng nhiên truyền ra dao động năng lượng khiến người ta kinh ngạc. Thanh mâu vốn chỉ dài ba trượng trở nên dài và to, trong nháy mắt biến thành cây cột dài năm mươi trượng.

Thanh mâuo đó nhoáng một cái đột nhiên biến mất trước tầm mắt của mọi người, giống như chưa từng tồn tại.

Trong lúc tất cả mọi người tìm kiếm tung tích thanh mâu lớn ấy, tại vị trí bầy Hắc Nham thú tập trung, một hào quang kim sắc chợt bùng tỏa. Ánh hào quang đó bao trùm lấy bầy thú, rất nhiều con yêu thú bậc năm bậc sáu biến mất trong giây lát, bị đốt cháy không còn hình dạng. Đến cả Hắc Nham thú bậc bảy cũng bắt đầu vật lộn kêu gào, trên người chảy đầy máu.

Kim quang biến mất, đám Hắc Nham thú bị diệt bớt đi rất nhiều. Ít nhất có mấy chục con Hắc Nham thú chết trong kim quang đó.

Những con còn sống sót không dám nán lại nữa, mà chạy té khói dưới sự dẫn đầu của mấy con yêu thú bậc bảy..

Đám võ giả kinh ngạc đứng nguyên chỗ, đến khi tận mắt chứng kiến Hắc Nham thú biến mất khỏi không gian không thấy đâu nữa mới hò reo lên. Trên mặt mỗi người đều tràn đầy niềm vui hoan hỉ vì sống sót qua kiếp nạn.

Chương 1097: Dễ như trở bàn tay?

Đám võ giả hô to, chúc mừng thắng lợi của mình, khóe miệng của Vũ Y cũng ngậm một nụ cười thản nhiên, đôi mắt hướng về những những thuộc hạ vô cùng quen thuộc của mình, có vẻ xem xét kỹ càng, dường như muốn nhìn vào chỗ sâu thẳm trong tâm linh của bọn họ, xem bọn họ có che giấu điều gì hay không, trên dung nhan kiều mị thoáng có một chút đăm chiêu, một lát sau mới khua tay nói:

- Trở về!

Nàng bay về phía chiến hạm trước, đông đảo võ giả theo sát phía sau, cửa chiến hạm từ từ mở ra, những người đóng giữ đều chui ra, đứng ở trong thông đạo nghênh đón các đồng bọn chiến thắng trở về.

Bọn họ chưa bao giờ phải trải qua cuộc chiến như vậy, lần này gặp phải Hắc Nham thú là cuộc chiến lớn nhất mà họ từng gặp phải, tất cả mọi người đã không hy vọng gì, lại không nghĩ rằng cuối cùng lại thắng lợi, hơn nữa cái giá phải trả cũng không quá lớn, chỉ có hơn chục người đã tử mạng trong trận chiến đấu này, số người bị thương cũng không nhiều.

Thắng lợi như vậy rất đáng chúc mừng!

- Dư Phong, cho người đi tu sửa những nơi bị hỏng của chiến hạm, hai canh giờ sau tập hợp tất cả những người đã tham gia trong cuộc chiến lại, ta có lời muốn nói.

Vũ Y thản nhiên dặn dò một tiếng.

Dư Phong đang nhếch miệng cười to, khoe khoang vừa nãy mình dũng mãnh như thế nào với một người thì nghe thấy lời dặn dò, ngay lập tức đi tới, gật đầu nói:

- Rõ.

Nhìn y tìm vài người quen thuộc để tu sửa chiến hạm bay ra ngoài, Vũ Y đi về phía sương phòng của mình, chiến thắng hồ đồ này, nàng muốn phải làm cho rõ ràng, nhưng trước đó phải đi rửa sạch vết máu trên người đã.

Trong gian phòng của Dương Khai, hắn ngồi khoanh chân, thần niệm lưu chuyển trong cơ thể, xem xét kỹ trăm giọt kim huyết, mặc dù nhắm mắt, nhưng trên mặt vẫn lộ ra vẻ phấn chấn và vui mừng.

Hắn hoàn toàn không ngờ uy lực của một giọt kim huyết lại lớn như vậy.

Vừa rồi khi thấy đám Vũ Y chật vật chiến đấu, hắn đột nhiên nảy ra một ý tưởng kỳ lạ, nên đã vận dụng một giọt kim huyết. Chỉ muốn giúp đỡ một tay hết sức có thể, thuận tiện xem uy lực của kim huyết như thế nào, nhưng lại không ngờ kết quả vượt quá dự liệu của hắn, trực tiếp hóa giải nguy cơ của đám Vũ Y.

Một giọt kim huyết ngưng tụ thành Tru Thiên mâu của Cửu Thiên Thần Kỹ, có chứa ảo diệu của sức mạnh không gian, vì thế dù chính Dương Khai đang ở bên trong chiến hạm, cũng có thể dễ dàng điều khiển được nó.

Điều làm Dương Khai thỏa mãn nhất là, giọt kim huyết tuy rời khỏi cơ thể, nhưng vẫn như một phần của hắn. Là sự kéo dài của cơ thể, nó giống như hai tay hai chân của hắn, như đôi mắt của hắn, khi muốn dùng nó không có chút gì cản trở.

Một giọt kim huyết là kết tinh ba tháng khổ luyện của Dương Khai. Thánh nguyên tu tuyện được trong ba tháng, khó khăn lắm mới chuyển hóa ra một giọt, uy lực như thế cũng có thể lý giải được.

Loại kim huyết này quý giá hơn nghìn vạn lần so với Dương dịch trước đây, uy lực của nó Dương dịch cũng không thể nào sánh được.

Tuy nhiên loại kim huyết này dùng một giọt mất một giọt, không giống như Dương dịch có thể bổ sung bất cứ lúc nào, làm cho Dương Khai có chút đau lòng.

Hắn rất muốn biết, kim huyết ngoại trừ có thể sử dụng để tấn công ở ngoài. Còn có công dụng nào khác nữa không, nếu như Đại Ma Thần còn sống, có lẽ sẽ biết được gì đó từ y, dù sao thì Đại Ma Thần nghiên cứu về kim huyết chắc chắn sâu hơn hắn, đáng tiếc là y đã chết rồi, bây giờ chỉ có thể dựa vào bản thân mình để tìm ra đáp án.

Khi Dương Khai đang nghiên cứu kim huyết, trong đại sảnh của chiến hạm, tất cả những võ giả đã tham gia chiến đấu tập hợp tại đó. Bọn họ tụm lại, vẻ mặt tươi cười hớn hở, đang thảo luận tiểu thư có ban thưởng gì hay không, ai cũng kỳ vọng và phấn khởi.

Chỉ có Dư Phong và Thường cung phụng là trao đổi ánh mắt, đoán được ý đồ mà Vũ Y tập hợp những người này lại.

Đợi một lát, Vũ Y mặc một bộ váy xanh đi tới, khí tức xuất trần của nàng khiến cho tất cả mọi người phải mở to mắt ra nhìn, nụ cười mỉm nhàn nhạt trên khóe miệng câu hồn đoạt phách, dường như muốn kéo hồn người vào trong đó, khiến họ đắm chìm, không thể dứt ra được.

Dư Phong không che giấu chút nào sự ngưỡng mộ trong ánh mắt của mình, hung hăng đập vào đầu mấy tên làm mặt khả ố đứng cạnh y, nghiến răng nói:

- Dẹp cái mắt bản mặt đó cho lão tử, nhìn xem lũ lợn ngu xuẩn các người trở thành cái gì rồi?

- Dư Phong đại ca, huynh cũng chẳng tốt đẹp đến mức ấy đâu, đánh bọn ta làm gì chứ.

Có kẻ ôm đầu kêu oan.

- Lão tử thưởng thức, khác với đám người các ngươi, các ngươi có hiểu như thế nào là thưởng thức không?

Dư Phong hừ lạnh, nói như vậy, vẻ mặt tươi cười, đi đến chỗ Vũ Y, nịnh nọt nói:

- Tiểu thư, mọi người đã tập hợp lại rồi, người có thể giáo huấn được rồi.

- Ừ.

Vũ Y nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt cứ đưa qua đưa lại trên người đám thuộc hạ kém cỏi, mỗi người được nàng ta nhìn đến đều không khỏi ngửa đầu ưỡn ngực, kiềm chế thần thái xú uế, phô ra chính khí kiên cường chính trực, uy phong lẫm liệt.

Dư Phong lại ân cần chuyển chiếc ghế tới, Vũ Y ngồi xuống, lúc này mới nói:

- Các ngươi thật lợi hại, sao trước đây ta không phát hiện ra nhỉ? Ta luôn cho rằng các ngươi là một đám ăn không ngồi rồi, ngồi chờ chết, bây giờ ta mới biết ta đã nhầm, sai hoàn toàn rồi. Rất nhiều người không nhận ra được sự chế nhạo của Vũ Y, ngoác miệng cười lớn, nói tiểu thư xem trọng mình quá, khiêm tốn quá chừng.

Vũ Y cười nhạt, nhìn bọn họ tự biên tự diễn, giả bộ khiêm tốn thực ra người nào người nấy đuôi đã vểnh lên tận trời xanh, đột nhiên Vu Y đập vào ghế, nghiến răng nói:

- Các ngươi là cái thá gì mà còn không rõ à? Các ngươi cho rằng ta đang tán thưởng các ngươi thật sao? Đúng là một đám người có đầu mà không có óc!

Mặc dù bị Vũ Y quở mắng như vậy, bọn họ vẫn còn cười hi hi ha ha, không có một chút gì gọi là tức giận.

Được mỹ nhân khiển trách, cũng là một vinh dự, hơn nữa mọi người đều biết, tuy Vũ Y miệng nói như vậy không thực ra trong lòng nàng không hề nghĩ như vậy.

- Ai đó, tự đứng lên đi, ngươi đừng cho là mình giấu kỹ, tiểu thư ta đã bắt được thóp của ngươi rồi, đừng tưởng rằng thần không biết quỷ không hay.

Vũ y khẽ quát một tiếng, mắt nhìn phía đám người đó, ai cũng nhìn về phía nàng, đều nghĩ hình như nàng đang nhìn mình.

Sắc mặt của mọi người lập tức trở nên nghiêm túc, ngay lập tức nhớ tới trường mâu kim sắc nhìn thấy khi chiến đấu, cũng hiểu được tại sao Vũ Y lại cho tụ tập mọi người đến đây.

Rõ ràng Tiểu thư muốn tìm thấy chủ nhân của trường mâu kim sắc.

Xôn xao...

Trong đám đông lập tức có mười mấy người đứng dậy, mỗi người đều tỏ vẻ mặt ăn năn có lỗi, muốn nói lại thôi, có kẻ còn mặt dày lắp ba lắp bắp nói:

- Tiểu thư, thực ra thuộc hạ không muốn nói ra, nhưng dù sao thì tiểu thư cũng phát hiện ra rồi, thì thuộc hạ cũng chẳng giấu làm gì nữa.

Vũ Y đỡ lấy trán của mình, trên mặt lộ rõ vẻ chán nản, bởi vì trong mười mấy người này nàng còn phát hiện ra Dư Phong, nàng thấy mình đã đánh giá thấp cái sự vô liêm sỉ của đám khốn kiếp này.

Đám đông lập tức lâm vào hỗn loạn, mười mấy người đều luôn miệng nói trường mâu kim sắc là kiệt tác của mình, không hề nhượng bộ chút nào, tranh cãi ầm ĩ không ngớt.

- Tiểu thư.

Thường cung phụng đi tới bên cạnh Vũ Y, hai tay khép tại trong tay áo, khóe miệng co giật nói:

- Đám người này là loại như thế nào tiểu thư còn chưa biết? Trường mâu kim sắc đó nhất định không phải do bọn họ làm.

Vũ y thở dài một tiếng:

- Vậy thì là ai? Trên chiến hạm của chúng ta, ngoại trừ những tên vô danh tiểu tốt này, chỉ còn có mỗi Dương Khai thôi. Nhưng khi chiến đấu với Hắc Nham thú thì Dương Khai đang ở bên trong chiến hạm, hơn nữa công lực của hắn cũng chỉ có Nhập Thánh tam tầng cảnh, đương nhiên không thể nào là hắn làm được.
Thường Khỏi suy nghĩ một chút rồi nói:

- Có lẽ, có cao thủ nào đó vô tình đi ngang qua, đã ra tay cứu giúp chúng ta không biết chừng.

- Cao thủ?

Vũ Y nhíu mày lại.

- Thường cung phụng biết ở U Ám Tinh của chúng ta có cao thủ nào sử dụng bí bảo loại đó không?

Thường Khởi lắc đầu:

- Tiểu thư, trường mâu kim sắc hình như không phải là bí bảo.

- Không phải bí bảo? Chẳng lẽ là võ kỹ?

- Cũng không giống võ khí, lúc chiến đấu, lão phu cũng không để mắt tới trường mâu đó, phát hiện từ nó tỏa ra lực khí huyết kinh hồn, nó tuy có hình thái của một cây trường mâu, nhưng lão phu vẫn có ảo giác nó là máu thịt.

- Lực khí huyết ta cũng phát hiện ra.

Vũ Y gật đầu.

- Nhưng sao người đó giúp chúng ta lại không nói một tiếng? Ít nhất cũng cho chúng ta biết là ai ra tay giúp đỡ chứ.

Thường Khởi khẽ mỉm cười:

- Có rất nhiều cao nhân hành sự mà không lưu lại danh tính, có thể với hắn, đây chỉ là việc dễ như trở bàn tay thôi.

- Nhưng hắn trở bàn tay mà lại cứu được tính mạng của vài chục người.

- Tiểu thư không cần phải bận tâm, chỉ cần đó là người của U Ám Tinh chúng ta, nhất định sẽ có một ngày chúng ta biết được, tới lúc đó nói lời cảm tạ cũng được, gia tộc của chúng ta cũng không phải loại không biết đạo lý có ơn tất báo, chỉ có điều sau này nếu tiểu thư biết được là ai, khi tiếp xúc với hắn nhất định phải cẩn thận một chút, cao nhân như vậy vui giận bất thường, sự việc lần này có lẽ hắn cũng không để tâm.

- Cung phụng nói đúng.

Vũ Y khẽ gật đầu, nhìn thoáng qua đám thiển cận vẫn còn tranh chấp không ngớt, hòng cướp công lao của người khác về mình cho bằng được, nhận tới phồng mỗi, quát lên:

- Nếu các ngươi cứ tiếp tục vô liêm sỉ như vậy, việc ban thưởng lần này tất cả sẽ sung vào công quỹ!

Vừa nói xong, mấy chục người lập tức lặng ngắt như tờ, không ai dám nói gì, ngơ ngác nhìn trên nhìn dưới, đều cảm thấy ngại ngùng.

- Còn một tháng nữa là về đến U Ám Tinh rồi, phải cẩn thận cho ta, đừng có làm sai điều gì!

Vũ Y dặn dò, liền đứng dậy rời đi.

Chờ sau khi nàng đi, Dư Phong mới khịt mũi một cái, liếc mắt sang mọi người nói:

- Được rồi, bây giờ không ai tranh chấp nữa, lũ lợn ngu xuẩn các ngươi, sao lại một lúc mà cùng đứng lên nhiều thế? Công lao này để cho mình lão tử nhận là được rồi, đi chung với các ngươi đúng là sự sỉ nhục với Dư Phong ta!

Mười mấy người kia liếc mắt, cũng không để ý tới Dư Phong đang vô cùng tức giận, ai có việc người ấy đi làm.

Trong phòng, Dương Khai đang tĩnh tọa tu luyện, Vũ Y hồng hộc chạy vào, cũng không khách sáo gì, trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế bình thường vẫn ngồi, bộ ngực cứ phập phồng lên xuống, khá là đồ sộ.

Dương Khai giương mắt lên nhìn nàng, lại nhắm mắt lại, tiếp tục việc của mình.

Đợi một hồi, Vũ Y thấy hắn vẫn không nhúc nhích, lúc này mới chủ động mở miệng nói:

- Tức chết mất.

Dương Khai thở dài, biết mình không cách nào tiếp tục tu luyện được nữa, cô nàng này cái gì cũng tốt, chỉ là hơi thái quá một chút, mỗi lần đến đây là nói không ngừng, cứ như vài trăm năm rồi không được nói vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau