VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1081 - Chương 1085

Chương 1083: Hình như rất vui

Sau khi hay tin tử của ba tên được phái đi, Tuyết Nguyệt không nói gì cả, chỉ đứng dậy đi về phòng mình.

- Tuyết đại nhân!

Cáp Lực Tạp bước tới một bước, khẽ kêu.

Tuyết Nguyệt dừng lại, ngoái đầu lạnh lùng nhìn lão.

Cáp Lực Tạp không khỏi có cảm giác sợ hãi, nhìn đôi mắt đẹp như sao đó mà nuốt nước miếng ừng ực.

Không biết tại sao, lão như nhìn thấy hình ảnh Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia trong đôi mắt đó.

Cáp Lực Tạp thân là người phụ trách của phân hội Vũ Bộc Tinh, tất đã từng gặp Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia, cũng đã lĩnh giáo thủ đoạn của vị thiếu gia đó. Lão quá quen với ánh mắt này rồi, rõ ràng trông không khác gì lúc Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia nổi giận.

Cũng chẳng còn lòng dạ nào đi nghĩ tại sao hai người giới tính khác nhau lại có cùng một ánh mắt, Cáp Lực Tạp trầm giọng nói:

- Tuyết đại nhân, đám người Hắc Ưng là do Dương tiểu huynh đệ giết?

- Phải!

Tuyết Nguyệt khẽ gật đầu.

Cáp Lực Tạp, Lâm Mộc Phong và phu nhân nọ biến sắc.

- Sao có thể? Dương tiểu huynh đệ chỉ có tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh, cho dù có thể chiến đấu vượt cấp, thì cùng lắm chỉ đối phó được một người. Ba người liên thủ thì sao hắn địch lại được?

Lâm Mộc Phong cũng lắc đầu lia lịa, nghĩ thế nào cũng không dám tin lời Tuyết Nguyệt.

Đó là ba võ giả Thánh Vương Cảnh, không phải ba tên Nhập Thánh Cảnh, chuyện này quá sức không tưởng.

- Vậy ngươi nghĩ chúng chết bằng cách nào?

Tuyết Nguyệt hờ hững nhìn Lâm Mộc Phong, lão không biết nên trả lời thế nào.

Cáp Lực Tạp thì lại quan sắc sắc mặt, cẩn trọng hỏi:

- Tuyết đại nhân, tại sao sau khi nghe tin ba người đó chết, hình như ngài có vẻ rất vui?

- Ta có à?

Thần sắc Tuyết Nguyệt vẫn lạnh tanh.

Cáp Lực Tạp lắc đầu, cũng không lẩn quẩn về vấn đề này nữa. Ba tên đó chết cũng là do không đủ mạnh, chẳng trách được ai. Nghĩ rồi Cáp Lực Tạp hỏi:

- Tuyết đại nhân, vậy, Dương Khai là hộ vệ của ngài, nhưng lại giết ba người của phân hội ta, chuyện này xử lý thế nào đây?

- Còn có thể xử lý thế nào nữa? Hắn đã không còn là hộ vệ của ta nữa rồi, hừm, sau này gặp được hắn, bắt sống cho ta, ta phải cho hắn nếm mùi khổ hình nhân gian!

Tuyết Nguyệt dặn một câu, giọng nói u ám như hàn phong nổi dậy từ địa ngục, hai tay gác sau lưng, chậm rãi bước đi.

Ba người đứng lại trong đại điện ngơ ngác nhìn nhau.

- Tuyết đại nhân như trút được tâm sự nào đó.

Phu nhân nọ đăm chiêu.

- Ta không rõ lắm, tại sao mới mấy ngày trước đó hai người còn yên ổn, chớp mắt đã thành kẻ thù rồi?

Cáp Lực Tạp ngơ ngác.

- Chuyện của người trẻ tuổi... Ầy, chúng ta bớt xen vào đi. Nếu Tuyết đại nhân đã dặn như vậy thì chúng ta cứ làm theo. Có điều thật đáng tiếc, tiểu tử đó có sức mạnh ghê gớm như vậy, nếu sớm nhìn ra, dù thế nào cũng phải giữ hắn lại bồi dưỡng.

Cáp Lực Tạp cũng gật đầu, cảm thấy thực quá đáng tiếc. Một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh có thể giết chết ba tên Thánh Vương Cảnh, tư chất, sức mạnh như vậy hiếm có vô cùng trong cả Tinh Vực.

Sau này gặp lại, chỉ có thể bắt sống hắn theo lệnh của Tuyết đại nhân.

...

Tinh Vực rộng lớn, vô biên vô hạn, hàng nghìn hàng vạn vì sao lấp lánh, tựa như những đôi mắt biết nói, chớp không ngừng nghỉ.

Dương Khai đã lang thang giữa Tinh Vực nửa năm rồi.

Từ khi rời khỏi Vũ Bộc Tinh, hắn liền hướng về một ngôi sao tu luyện khác, Tinh đồ trong thức hải đưa ra rất nhiều đường tắt cho hắn, ít nhất thì hắn biết mục tiêu của mình ở đâu, cũng sẽ không bị lạc đường trong Tinh Không.
Đổi lại là người khác, ngự sử Tinh Toa bay nửa năm trong Tinh Không, e là đã lạc đường từ lâu rồi.

Nhưng Dương Khai có Tinh đồ thì chẳng phải lo lắng về việc đó.

Khoảng cách giữa các ngôi sao tu luyện không thống nhất, gần thì ngự sử Tinh Toa đi một hai tháng là tới, xa thì cho dù đi chiến hạm cũng phải mất mấy năm.

Mục tiêu của Dương Khai tương đối xa, tuy đã nửa năm trôi qua, nhưng theo tính toán của hắn, vẫn phải đi thêm ba tháng nữa mới tới nơi.

Đây là nỗi bi ai của người nghèo, không có năng lượng mua chiến hạm, cũng không đủ người để điều khiển chiến hạm, chỉ đành dựa vào Tinh Toa di chuyển trong Tinh Không là phí thời gian.

May mà Dương Khai cũng không lãng phí thời gian này.

Thiên Linh Quỷ lan không lúc nào là không hấp thụ thiên địa linh khí giúp Dương Khai. Thiên địa linh khí trong Tinh Không rất ít, loãng vô cùng, Thiên Linh Quỷ lan cũng chẳng phát huy được bao nhiêu tác dụng.

Trong khoảng thời gian này, Dương Khai luôn dựa vào thánh tinh thượng phẩm để khôi phục sức mạnh đã tiêu hao và tu luyện.

Vừa tu luyện, vừa nghiên cứu thuật luyện đan. Mấy quyển sách cổ của Tông lão hắn đã đọc tới mấy lần, đẳng cấp, dược hiệu, tên gọi và đặc tính sinh trưởng của các loại linh thảo linh dược đã sớm thuộc lòng, các linh trận đồ do Tông Ngạo nghiên cứu ra cũng được Dương Khai ghi nhớ.

Nghiền ngẫm xong mấy cái này, Dương Khai lại bắt đầu nghiên cứu bí ẩn không gian.

Trận chiến với ba tên võ giả Thánh Vương Cảnh đó đã giúp hắn phát hiện ra diệu dụng của sức mạnh không gian.

Sức mạnh không gian kèm vào tơ niệm thần thức có thể khiến thần niệm đột phá không gian và nhảy vọt, có thể khám phá những nơi xa hơn, bí mật hơn, cũng rất khó phát giác ra, cho dù có bị phát giác, người khác có muốn điều tra nguồn gốc để tìm ra vị trí của Dương Khai cũng khó.

Những điều này Dương Khai đã sớm hiểu ra.

Hiện giờ, hắn lại hiểu được, sức mạnh không gian có thể đan xen vào đòn tấn công thánh nguyên của mình.

Trong trận chiến đó, Cửu Thiên Thần Kỹ đã dựa vào bí ẩn không gian mới có thể đột phá không gian, phát động đòn tấn công quỷ dị, khiến kẻ địch không thể phòng bị.

Phát hiện vô tình này đã giúp sức chiến đấu của hắn tăng vọt.

Hồi còn là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, lúc ở Thủy Nguyệt Tinh, hắn đại chiến với một tên Thánh Vương nhất tầng cảnh mà đã kiệt sức, nhưng bây giờ, giết chết ba tên võ giả cùng đẳng cấp cũng dư sức.

Đó chính là ưu điểm khi vận dụng linh hoạt sức mạnh không gian.

Hắn nếm một lần là thấy say mê, càng ra sức nghiền ngẫm hơn.

Suốt chặng đường, hắn đã lĩnh ngộ được rất nhiều điều huyền bí, những chuyện trước đây không hiểu nổi thì nay đã sáng tỏ, hắn cao hứng tôi luyện kiến giải của mình về sức mạnh không gian.

Từ khi đến Tinh Vực đến nay, hắn đã đụng độ quá nhiều cường nhân lợi hại, cũng gặp được nhiều người thật sự sở hữu đại thần thông, hắn nhận ra chênh lệch cực lớn giữa mình và những người đó.

Muốn cắm rễ sinh tồn ở một nơi thì sức mạnh của bản thân là không thể thiếu. Cũng may mà hắn sở hữu nhiều ưu thế mà người khác khó sánh bằng.
Lửa thần thức, Ma Thần Kim Huyết, nguồn dự trữ thánh nguyên khổng lồ, tư chất đã được tôi luyện đến cực hạn, nhiều ưu thế khiến hắn tin chắc, chỉ cần cho hắn đủ thời gian, hắn có thể đứng trên đỉnh cao thế gian.

Con đường đó hắn đã đi qua một lần. Ở Thông Huyền đại lục, hắn cũng từ kẻ vô danh tiểu tốt đến nức danh thiên hạ, từ thân cô thế cô đến đứng đầu trăm vạn người, nên hắn không hề thấy lạ gì. Hiện tại chỉ là đi lại con đường đã từng đi, tuy thời gian phải bỏ ra dài hơn, nhưng cũng chẳng phải vấn đề to tát gì.

Tinh Toa bay ào ào về phía trước, Dương Khai cũng không lãng phí thời gian.

Vào một khắc nào đó, hắn chợt mở mắt ra, nhíu mày nhìn về một bên, ánh mắt kinh ngạc.

Mười mấy dải hào quang xanh đang nhanh chóng đến gần từ phía đó. Mỗi một dải hào quang đại diện cho một Tinh Toa, bọn họ tiền hô hậu ủng, hành động như gió, người dẫn đầu là một nam tử Yêu tộc đầu có hai sừng, cũng không biết thuộc nhánh nào, lông mao trên má rất rậm rạp, nhìn thô kệch vô cùng.

Bên cạnh y là võ giả của nhiều chủng tộc, mỗi một người đều tản ra sóng năng lượng của Thánh Vương Cảnh, tay cầm bí bảo tạo hình khác nhau, ánh mắt lạnh lùng.

Dương Khai vẫn cứ đắm chìm trong thế giới của riêng mình, đợi đến khi phát hiện ra họ, muốn tránh thì đã muộn rồi.

Hắn cũng không ngờ giữa Tinh Vực rộng lớn lại gặp được một đám võ giả cũng ngự sử Tinh Toa.

Mười mấy dải sáng xanh nhanh chóng tiếp cạn, chẳng mấy chốc sau đã tới cạnh Dương Khai, từng cặp mắt hiếu kỳ chĩa tới, đến khi phát hiện Dương Khai chỉ là một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh, ánh mắt lập tức trở nên khinh miệt, thậm có mấy tên còn chỉ trỏ vào Dương Khai cười lớn.

Tên nam tử Yêu tộc dẫn đầu có cặp mắt rắn tam giác, tay cầm một thanh trường mâu màu bạc hoa quang lưu động, khắc hoa văn màu lam, từng luồng khí thủy nồng đạm tản ra từ thanh trường mâu đó.

Ánh mắt âm hàn của y lưu chuyển trên người Dương Khai, thần thức quét quanh hắn không chút kiêng dè, như muốn nhìn tỏ Dương Khai từ trong ra ngoài.

Dương Khai không biến sắc, vẫn ngồi trên Tinh Toa.

- Tiểu tử, có nhìn thấy ai khác đi qua đây không?

Tên Yêu tộc lên tiếng hỏi, giọng nói như sấm rền bên tai Dương Khai.

Dương Khai lắc đầu.

- Thực sự không nhìn thấy?

Tên Yêu tộc hình như không tin, nhìn hắn đầy ngờ vực.

- Đám người đó rõ ràng hướng về phía ngươi, bọn ta liên tục đuổi theo, sao ngươi không nhìn thấy? Có phải đã nhận gì từ chúng, không muốn tiết lộ hành tung của chúng không?

Rõ ràng y nghĩ Dương Khai đang gạt mình.

Dương Khai nhún vai:

- Các ngươi là những sinh linh duy nhất ta gặp suốt mấy tháng qua đó. Trước đấy thì quả thật ta không gặp được ai cả.

Thái độ của hắn cũng tạm thân thiện hòa nhã, vì không muốn đang yên đang lành lại nổi phong ba, hắn chỉ muốn mau mau tới đích đến, nghỉ ngơi một thời gian ở ngôi sao tu luyện đó thôi.

Cứ phiêu bạt trong Tinh Không mãi thực sự chẳng vui vẻ gì, dược hiệu của Thiên Linh Quỷ lan cũng sắp cạn rồi.

- Địch Cơ, lá gan tiểu tử này không phải to bình thường đâu.

Một phu nhân bên cạnh chợt lên tiếng.

Một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh đối mặt với nhiều Thánh Vương Cảnh thế này mà sắc diện vẫn không đổi, thì hoặc là điên, hoặc gan to bằng trời, hoặc là có chỗ dựa. Phu nhân này cho là có khả năng thứ hai.

Tên nam tử Yêu tộc tên Địch Cơ đó gật đầu.

- Tiểu tử cười cợt nhả, nhìn là biết không phải hạng tốt đẹp. Chắc chắn hắn đã nhìn thấy lũ người đó, cố tình không cho chúng ta biết.

Lại có người chen vào, nhìn Dương Khai với ánh mắt bất thiện, vừa nói vừa rục rịch manh động, như rất muốn hạ thủ với Dương Khai.

Địch Cơ lạnh lùng nhìn Dương Khai, hào quang trong mắt hơi sáng lên, không tỏ thái độ.

- Phí lời với hắn làm gì, giết phăng đi để ta ngưng luyện thần hồn của hắn, nhìn một cái là biết hắn có nói dối hay không rồi.

Một người khác la lên, tỏ ra mất kiên nhẫn:

- Nếu ngươi không hợp tác, chớ trách bọn ta không khách khí.

Dương Khai liếc mắt nhìn y, cười trầm hề hề, sâu trong mắt, một tia hàn quang lóe qua.

Chương 1084: Trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi

- Thôi đi, đừng có gây chuyện, nhìn hắn hình như không phải đang nói dối.

Nam tử Yêu tộc tên Địch Cơ chợt lắc đầu, cũng không biết đang băn khoăn điều gì, không hề có ý định động thủ với Dương Khai, dõng dạc nói:

- Tiểu tử, ngươi cũng biết điều hơn đi, đám người bọn ta đã bôn ba ở đây lâu rồi, chỉ để tìm tung tích của một vài tên, nhưng mãi không tìm ra, thánh nguyên đã tiêu hao rất nhiều, nay không còn lại bao nhiêu nữa, ngươi đưa ít thánh tinh và đan dược dùng để hồi phục cho ta, ta sẽ không làm khó dễ ngươi.

Dương Khai nhíu mày, hắn tưởng đám người này định ra tay với mình, không ngờ tình hình lại có chuyển biến.

Khẽ gật đầu, hắn nói sảng khoái:

- Được!

Nói rồi nhẫn không gian trên tay lóe sáng, hơn nhìn viên thánh tinh che phủ trời đất bay qua đó.

Đám người đó thấy thánh tinh bay tới, ai nấy mắt cũng đỏ ngầu, tranh nhau giành lấy, ai cũng lấy được đầy túi, mặt mày hớn hở.

Đoán chừng họ thực sự đã bôn ba giữa Tinh Vực rất lâu rồi, bằng không với sức mạnh của họ, không thể nào chỉ vì được ít thánh tinh mà vui tới mức đó.

Dương Khai không khỏi nhớ đến hai tỷ muội Hòa Miêu và Hòa Tảo của Kiếm Minh. Ở vực sâu hỗn loạn, hai tỷ muội họ cũng vì dùng sạch thánh tinh và đan dược hồi phục mà không thể không tìm một cái động chui vào, tránh khỏi lực Tinh Không, nếu không có Dương Khai tiếp tế, e là họ đã chết rồi.

Ở quá lâu trong Tinh Không, thánh tinh và đan dược dùng để hồi phục cũng là cả tính mạng.

Thấy Dương Khai không thèm chớp mắt đã xả ra nghìn viên thánh tinh thượng phẩm, Địch Cơ không khỏi kinh ngạc, y cũng không ngờ tên thanh niên này lại giàu có đến vậy.

Có thể tung ra một nghìn viên thánh tinh thượng phẩm, tức là trong nhẫn không gian của hắn vẫn còn nhiều thánh tinh hơn nữa, ngay lập tức, Địch Cơ liền động tâm.

Không chỉ y, mấy võ giả cầm thánh tinh của Dương Khai cũng lộ ánh mắt tham lam, nhìn chằm chằm nhẫn không gian trên tay hắn, hận không thể xông tới cướp lấy chiếc nhẫn đó.

Có mấy người đã lén lút di chuyển, sức mạnh âm ỉ chờ bộc phát, chỉ đợi Địch Cơ hạ lệnh là lấy mạng Dương Khai ngay.

Vị phu nhân lên tiếng lúc nãy cũng nhìn Địch Cơ, ánh mắt tỏa hào quang, lộ vẻ trưng cầu.

Trong mắt Địch Cơ lướt qua một tia tranh đấu, bỗng nhếch miệng cười lớn, nói với Dương Khai:

- Tiểu tử biết điều, lần này tha cho ngươi một mạng, chúng ta đi!

Cả đoàn người bịn rịn không muốn đi, theo sát sau Địch Cơ, rất nhiều người không biết tại sao y lại bỏ qua một con dê béo bở như vậy, công lực thấp, tuổi trẻ, thánh tinh nhiều, không lý nào lại bỏ qua.

Nhưng Địch Cơ đã nói vậy, họ cũng không thể phản bác, chỉ thở dài ngao ngán.

Bọn họ dần xa, đến khi không nhìn thấy Dương Khai nữa, vị phu nhân đó mới nói:

- Địch Cơ, đây không phải phong cách của ngươi, ngươi đang băn khoăn gì vậy?

Địch Cơ hừ một tiếng, ngoảnh đầu lại nhìn, phát hiện tất cả mọi người trong đoàn đều đang nhìn mình, hình như muốn y cho một lời giải thích, bèn quát:

- Kẻ to gan ta gặp nhiều rồi, nhưng tên tiểu tử đó không chỉ to gan, các ngươi toàn lũ đui mù, chẳng lẽ không thấy hắn không hề sợ chúng ta sao? Hắn chỉ có tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh, tại sao không sợ? Giữa Tinh Vực rộng lớn, hắn đơn thương độc mã, chúng ta muốn giết là giết, chẳng ai hay biết, hắn dựa vào đâu mà không sợ chúng ta?

Có người đăm chiêu, quát khẽ:

- Không lẽ bên cạnh hắn có trưởng bối khác mai phục?

- Vớ vẩn, con lợn ngu như ngươi nên chết sớm, siêu sinh sớm đi!

Địch Cơ giận dữ.

- Sống được tới hiện tại đúng là làm khó ngươi rồi.

Tên bị chửi đỏ bừng mặt, không dám phản bác, chỉ làu bàu một câu, không ai biết y nói gì.

Còn vị phu nhận nọi thì nói:

- Không lẽ ngươi muốn nói tiểu tử đó có cái để dựa dẫm, căn bản không sợ chúng ta hạ thủ với hắn?

Địch Cơ gật đầu: - Chắc là vậy.

- Sao có thể? Hắn chỉ là Nhập Thánh tam tầng cảnh, chúng ta đông thế này, nếu động thủ, hắn có thể giết sạch chúng ta chắc?

Bà kêu lên không tin.

- Hắn không giết nổi chúng ta, nhưng e là chúng ta cũng không giết được hắn. Sau lưng tiểu tử đó nhất định có cao nhân, có thể hắn có bí bảo do trưởng bối ban cho, một khi động thủ, hắn sẽ dùng bí bảo bỏ chạy, tới lúc đó chúng ta chẳng vớt vát được thứ gì, còn rước xúi quẩy vào người, đợi trưởng bối của hắn tới gõ tận cửa, ai mà ăn hết được?

Nghe Địch Cơ nói vậy, phu nhân đó và những người khác đều chìm vào suy nghĩ, càng nghĩ càng thấy Địch Cơ nói có lý, nếu trong tay không có chỗ dựa thì một thanh niên Nhập Thánh tam tầng cảnh sao có thể thản nhiên như không khi đối mặt với nhiều võ giả công lực vượt xa hắn?

- Vậy ngươi còn dám đòi thánh tinh của hắn?

Phu nhân nọ nghĩ thông rồi bỗng toát mồ hôi lạnh.

- Làm vậy há chẳng phải kết oán với hắn hay sao?

- Không nghiêm trọng đến vậy.

Địch Cơ khoát tay.

- Một ít thánh tinh mà thôi, nếu hắn đã có trưởng bối che chở, tất sẽ không để tâm. Có lẽ hắn cũng biết, ta đang cho chính mình một lối thoát, bằng không cả đoàn người dương oai diễu võ trước mặt hắn cả buổi rồi lại lủi thủi rút đi, còn ra thể thống gì nữa? Không thấy hắn sảng khoái ném thánh tinh cho chúng ta sao? Tiểu tử đó là một tên thông minh, hiểu cách đối nhân xử thế. Mẹ nó, lũ thanh niên bây giờ đều khó nhằn như vậy ư? Có còn cho chúng ta ít không gian sinh tồn nữa không?

Phu nhân nhoẻn miệng cười, vuốt ve thánh tinh trong tay, phát hiện toàn là hàng thượng phẩm, lập tức biết lời Địch Cơ nói không ngoa.

Một tên thanh niên Nhập Thánh tam tầng cảnh, có lượng của cải dồi dào thế này, nhất được là được trưởng bối ban thưởng.

- Mặc kệ tiểu tử đó, kẻ chúng ta cần tìm nhất định đang ẩn nấp gần đây, ngươi dẫn theo một nhóm, chúng ta chia ra tìm, tìm được thì truyền tin. Làm cho xong việc rồi về sớm, trôi dạt ở đây cả nửa năm, ta thực sự không muốn ở lại thêm chút nào nữa!

- Được.

Phu nhân đó đáp, chọn ra nửa số người từ đội ngũ, tách khỏi Địch Cơ hành động.

Trên Tinh Toa, Dương Khai điềm nhiên như không, khúc nhạc đệm vừa rồi không ảnh hưởng gì tới hắn.

Càng biết nhiều về sức mạnh không gian, chuyện bỏ chạy cũng càng thuận lợi, nay chỉ cần không gặp cường nhân Phản Hư Cảnh trở lên, thì hắn đều không sợ, cùng lắm là xé không gian bỏ trốn, cũng chẳng ai dám đuổi theo vào loạn lưu không gian.
Có điều nếu một nghìn viên thánh tinh có thể giảm bớt phiền toái, hắn cũng vui lòng.

Thời gian trôi qua, hắn tiếp tục hướng về mục tiêu cần tới.

Ngày nọ, hắn xông vào giữa một biển thiên thạch, nhìn qua, các thiên thạch lớn nhỏ nhiều không đếm xuể, lớn thì như núi, nhỏ thì như cái mâm, nối dài không dứt, hội tụ thành khu vực lớn như biển.

Trong Tinh Không, có rất nhiều biển thiên thạch như vậy, che phủ trời đất, có những biển thiên thạch, cho dù ngự sử Tinh Toa đi qua đó cũng phải mất mấy tháng mới thoát ra được, thông thường, chúng đều như nước chảy bèo trôi, không có quy luật.

Lúc chiến hạm đang di chuyển, đều ưu tiên tránh khỏi phạm vi có biển thiên thạch, những thiên thạch này không những ảnh hưởng tới tốc độ bay, mà còn mang đến nguy hiểm rất lớn, nhỡ không ổn là khiến chiến hạm bị hủy họa, người mất mạng.

Các đồ sư ưu tú sẽ căn cứ vào đích đến của chiến hạm, khắc ra lộ tuyến thích hợp, để chiến hạm đi trên con đường an toàn.

Đến đây, Dương Khai cũng không cách nào để Tinh Toa tự đi nữa, vì một khi gặp bất trắc sẽ tông phải thiên thạch bay từ phía trước, hắn không thể không tạm thời bỏ qua chuyện khác, chuyên tâm ngự sử Tinh Toa.

Đi giữa biển thiên thạch chi chít đó, qua mười mấy ngày thì tới vị trí trung tâm của biển thiên thạch, phía trước vẫn là bao la thiên thạch, không thấy đâu là điểm cuối.

Dương Khai cũng chẳng gấp, dù sao hắn cũng không có việc gì phải gấp rút.

Giữa biển thiên thạch tối đen, từng điểm sáng chợt tỏa ra từ phía trước, Dương Khai nhíu mày, vội vàng thả thần thức, kiểm tra phía đó.

Từng luồng sóng sinh mệnh mạnh có yếu có truyền đến, còn có vài tiếng ẩu đả quyết liệt.

Nơi này mà cũng có người?

Dương Khai cảm thấy hơi kỳ quái, hơn nữa nhìn phía trước, hình như đã xảy ra tranh chấp nào đó, đang liều chiến giao đấu.

Hắn bất giác nhớ đến đám người gặp được mấy ngày trước.

Không trùng hợp đến vậy chứ, Dương Khai đã phiêu bạt giữa Tinh Không nửa năm rồi, cũng không gặp ai, nay gặp lại, rất có khả năng vẫn là đám người đó.

Lần trước, qua lời nói của đối phương, hắn biết họ đang truy kích kẻ thù, từ tình hình trước mắt, có thể đoán là họ đã tìm ra rồi.

Dương Khai lén bay về phía đó, ẩn giấu khí tức của mình, mấy chốc sau đã tìm tới sau một viên thạch, quan sát phía đó, phát hiện suy đoán của mình không hề sai.

Một bên đang đại chiến đích thị là đám võ giả cầm đầu bởi Địch Cơ đã gặp trước đó, họ có gần hai mươi người, nhưng giờ chỉ còn lại chưa tới một nửa, những người khác không rõ tung tích, có điều từ những vết máu đỏ thẫm và tứ chi đứt lìa trên các thiên thạch xung quanh, có thể thấy một nửa mất tăm đó e là lành ít dữ nhiều.

Phe đang đấu với đám người Địch Cơ cũng chẳng khá khẩm hơn, ai nấy cũng trút hết toàn lực, thở hồng hộc, đủ loại sức mạnh tinh diệu và uy phong bí bảo tỏa sáng, rất nhiều người còn vừa đấu vừa chửi thề không ngừng.

Cả hai phe đều rất thê thảm, không ngừng có người bị thương, tử vong.

Dương Khai trốn ở một bên, cũng không ai phát hiện ra, thần hồn của mấy võ giả tử mạng đều bị hút hết vào thức hải của hắn dưới tác dụng của một lực kéo vô hình.

Những người này đều là cường nhân Thánh Vương Cảnh, rất có ích cho cảm ngộ thiên đạo võ đạo của hắn và nâng cao cảnh giới. Dương Khai khoái chí nhìn, lén di chuyển vào trung tâm chiến trường, đợi để hấp thụ năng lượng thần hồn của những người chết đó.

Đám người Địch Cơ đó chẳng phải hạng tốt đẹp, từ thái độ của họ với hắn trước đó là Dương Khai đã có thể nhìn ra, lúc đó nếu không phải Địch Cơ băn khoăn, thì họ đã động thủ với hắn rồi.

Thế nên dù họ có chết hết, Dương Khai cũng chẳng quan tâm.

Mấy người đấu với Địch Cơ thì Dương Khai cũng không quen, chẳng cần phải ra mặt giúp họ.

Dương Khai thích ngồi nhìn hổ đấu nhau, thu lợi ngư ông.

Không biết hai phe đã chiến đấu được bao lâu, từ mức độ tiêu hao của họ, có thể thấy ít nhất đã đánh được một hai ngày, chiến trường cũng không ngừng di chuyển theo các thiên thạch.

Dương Khai cũng luôn bám theo họ, âm thầm cầu nguyện những người còn lại sớm chết sớm siêu sinh.

Thời gian trôi qua, người còn sống càng ngày càng ít, cả hai bên đều chỉ còn lại năm ba người ít ỏi, cường nhân Thánh Vương tam tầng cảnh đều không thể tránh khỏi lời kêu gọi của tử thần.

Dương Khai lại nhạy bén phát hiện, có một người, cho dù đồng bọn có chết, cũng không để tâm, y chỉ bay qua bay lại trên mấy thiên thạch đó, kiểm tra trên từng thiên thạch, hình như đang tìm kiếm gì đó.

Chương 1085: Lời mời không hảo ý

Số người giảm bớt, sức lực tiêu hao, hình như đã khiến đầu óc hai phe dần lý trí hẳn, họ không chỉ chém giết một cách bất chấp như lúc nãy nữa, mà bắt đầu cẩn thận hơn.

Dương Khai đợi thêm nửa ngày, không khỏi cảm thấy vô vị.

Không ai chết, hắn chẳng cách nào vớt vát được lợi lộc, tiếp tục ở lại chỉ tổ phí thời gian.

Thế là hắn len lét rời khỏi tảng thiên thạch ẩn thân, chuẩn bị tiếp tục hướng về điểm đến của mình, thuận tiện tôi luyện thần hồn của mấy chục võ giả Thánh Vương Cảnh đã nuốt trước đó.

Hai phe đại chiến đều bận ứng phó với đối thủ, cũng chẳng ai phát hiện ra tung tích của hắn.

Sau thời gian một chén trà, Dương Khai đã đi xa khỏi chiến trường đó được trăm dặm, đang chuẩn bị lấy Tinh Toa ra thì một luồng sóng năng lượng quỷ dị mà huyền diệu chợt truyền đến từ đằng sau.

Dương Khai quay phắt đầu lại thì nhìn thấy giữa vòng vây của vô số thiên thạch đó, một luồng hào quang sáng rực tỏa ra, hào quang chợt lóe lên rồi vụt tắt nhanh chóng.

Dương Khai dừng lại, sắc mặt kinh ngạc. Luồng sóng năng lượng vừa rồi khiến hắn cảm thấy vô cùng quen thuộc, rõ ràng là dao động của lực hư không, tức là rất có khả ai có ai đó đã xé không gian.

Phát hiện này khiến hắn hơi giật mình, bôn ba ở Tinh Vực cũng được mấy năm, tìm hiểu tin tức từ nhiều phương diện, hắn biết võ giả tinh thông sức mạnh không gian hiếm một cách đáng sợ, nhìn khắm Tinh Vực cũng chẳng tìm ra được bao nhiêu người.

Sức mạnh không gian được xem là một loại sức mạnh bàng môn, nhập môn khó, tinh thông khó, muốn nghiên cứu đến tận cùng càng khó.

Ở nơi thế này lại phát hiện ra điều đó, Dương Khai rất muốn đi thánh thính xem xem đó rốt cuộc là ai, thủ đoạn của người khác liệu mình có thể học tập được không, nếu có thể bắt chuyện được thì quá tốt.

Thần niệm khuếch tán, rất nhanh đã chạm đến chiến trường đó, vẻ mặt Dương Khai càng thêm nghi hoặc, hắn phát hiện ở đó hiện giờ không có lấy một bóng người, chỉ có một luồng sức mạnh không gian yếu ớt từ từ tản ra.

Đã xảy ra chuyện gì?

Dương Khai không kìm nổi tò mò được nữa, bèn xoay người quay lại.

Mấy chốc sau, hắn lại đặt chân tới chiến trường ban nãy, nhìn quan quất, quả thật không còn ai, mấy người trước đó vẫn còn đang chiến đấu đã biến mất tăm, lạ ở chỗ xung quanh cũng không có thi thể của họ.

Dương Khai lần theo sức mạnh không gian yếu ớt đó để tìm kiếm, dừng lại trên một thiên thạch bằng quả núi nhỏ, đứng trước một cửa động, cửa động này trông cổ xưa, nhìn là biết niên đại không nhỏ, khung cửa được khảm một tầng Không Linh tinh dày đặc.

Bệ cửa còn có hai chỗ lõm có thể đặt thánh tinh vào, trong đó, hai viên thánh tin thượng phẩm mờ tối, năng lượng bên trong đã bị tiêu hao sạch sẽ.

- Pháp trận không gian?

Dương Khai trợn trừng mắt, la lớn thất thanh.

Hắn không ngờ chuyện lại không như mình nghĩ, sở dĩ nơi này có sóng sức mạnh không gian truyền ra hoàn toàn không phải vì có người xé không gian, mà là do pháp trận không gian được mở ra.

Hai viên thánh tinh đó bị cạn năng lượng hẳn do pháp trận không gian khởi động mà ra.

Nơi này sao lại có pháp trận không gian? Nói vậy, lúc hai phe đại chiến, cái tên không tham cuộc, không ngừng tìm kiếm gì đó trên các thiên thạch, mục tiêu chính là pháp trận không gian?

Phía bên kia của pháp trận không gian là nơi nào?

Hai tên mất tích đó nhất định là đã đi khỏi nhờ pháp trận không gian. Dương Khai đứng trước pháp trận đó, thần sắc biến ảo, đẩy nhanh mạch suy nghĩ.

Một lát sau, hắn đưa tay lấy hai viên thánh tinh đã hết năng lượng đặt trong bệ của pháp trận ra, rồi lại cho hai viên thánh tinh hoàn hảo vào, trút thánh nguyên vào trong, thôi thúc pháp trận không gian, để nó vận chuyển.

Hào quang sáng rực vụt tỏa ra, chính giữa cánh cửa đứng sừng sững phía trước nổi lên từng tầng gợn sóng, càng lúc càng rõ rệt hơn, mờ ảo hơn.

Tơ niệm của Dương Khai xuyên qua cánh cửa, ăn khớp với sóng sức mạnh của pháp trận không gian, vượt đi mấy vạn dặm theo tác dụng của pháp trận.

Hắn không thấy bất cứ ai, chỉ nhìn thấy một vùng đất lạ lùng, ở đấy cỏ cây xanh biếc, ánh nắng tươi sáng, bừng bừng sức sống, vừa nhìn là thấy đó là một đại lục phồn vinh.

Dương Khai thu hồi tơ niệm, không hề do dự, đi thẳng qua cánh cửa pháp trận không gian.

Mắt chợt hoa lên, hắn đã xuất hiện ở đại lục vừa nhìn thấy.

Linh khí bức người, Dương Khai khẽ giật mình, linh khí ở đại lục này còn dày đặc hơn cả Vũ Bộc Tinh, tuy không sánh được với đại lục lơ lửng, nhưng chắc chắn không một ngôi sao tu luyện nào có thể sánh ngang được.

Hoa văn Thiên Linh Quỷ lan trên ngực cuối cùng cũng phát huy được tác dụng cực đại, cái miệng trên hoa văn phun ra nuốt vào, từng luồng linh khí chủ động ùn vào cơ thể Dương Khai.

Dương Khai không khỏi lộ thần sắc khoan khoái, thậm chí hằng còn nảy ý định bế quan ở đây đến khi nào dược hiệu của Thiên Linh Quỷ lan hết tác dụng mới thôi.

Thiên Linh Quỷ lan quá khó kiếm, nếu lúc đó không phải nể mặt Tuyết Nguyệt, Cáp Lực Tạp cũng chẳng tặng dị bảo này cho Dương Khai. Tuy dược hiệu chỉ duy trì được hai đến ba năm, nhưng tính đến nay thì mới được nửa năm mà thôi.

Dương Khai thật sự không muốn phí phạm. Vừa nảy ra ý đó, Dương Khai liền thầm kêu gay go rồi.

Lúc ở Tinh Không, hắn có thể ẩn giấu khí tức của mình một cách hoàn hảo, không để ai phát hiện ra, nhưng ở đây thì không, cho dù hắn có kìm nén khí tức, Thiên Linh Quỷ lan lại liên tục nuốt thiên địa linh khí, chuyện dị thường như vậy rất dễ bị phát giác.

Quả nhiên, hắn vừa sinh lòng lo lắng, thì từng võ giả tới đây trước đã cấp tốc tìm tới từ cách đó không xa.

Nhân số không nhiều, mỗi phe cũng chỉ có dăm ba người, hình như họ cũng lấy làm lạ, tại sao còn có người xông vào đây.

Chẳng mấy chốc sau, hai phe kịch chiến trước đó đã tụ lại đây, từng người hiếu kỳ nhìn Dương Khai, không biết hắn thuộc phe nào.

Tên Yêu tộc Địch Cơ tỏ ra ngạc nhiên, cười ha hả:

- Tiểu tử, sao lại là ngươi?

Phu nhân luôn đi cạnh y cũng nhìn Dương Khai một cách kỳ quái, ánh mắt đầy cảnh giác, bà tưởng Dương Khai đuổi theo họ suốt cả chặng đường tới đây.

- Đừng hiểu lầm, ta không quen họ, chỉ gặp nhau một lần ở Tinh Không thôi.

Dương Khai chẳng để ý tới Địch Cơ, mà lo giải thích với mấy người đang nhìn chằm chằm mình như hổ đói ở phe kia.

Cầm đầu đám người đó cũng là một nam tử, trông tầm bốn, năm mươi tuổi, công lực ngang Địch Cơ, Thánh Vương tam tầng cảnh.

Y bước ra khỏi đội ngũ, trầm giọng nói:

- Ngươi tìm đến đây bằng cách nào?

Dương Khai nhún vai:

- Ta chỉ đi ngang qua, nhìn thấy trong biển thiên thạch có ánh sáng, liền lần theo ánh sáng đó tới xem sao, ai ngờ là một pháp trận không gian, hiếu kỳ nên chui vào, các ngươi làm gì thì cứ làm, đừng để ý tới ta, ta ngắm nghía xung quanh rồi đi.

Lúc nói, hắn âm thành cảm giác, hiện giờ hai bên tuy ít người, nhưng đều có cường nhân Thánh Vương tam tầng cảnh, hơn nữa cả hai đều cảnh giác hắn, nhỡ không khéo lại bị bao vây tấn công.

Hắn không thể hạ thấp thái độ, trong bụng thầm tính nên làm sao để họ sống mái một trận tiếp, tốt nhất là chết hết không còn một mạng, như vậy thì hắn sẽ có nhiều thời gian để khám phá đại lục này, xem thử có thứ gì hay không.

Gã nam tử lên tiếng trước đó nhìn xoáy vào Dương Khai, như muốn nhìn vào nội tâm hắn, một lúc lâu sau mới gật đầu, ánh mắt lại chợt lóe tinh quang, trở nên hiền lành, mỉm cười nói:

- Ta tin ngươi.

- Đa tạ. Dương Khai gật đầu.

- Tiểu tử, đã đến đây rồi, ngươi đừng hòng đi đâu nữa.

Địch Cơ cười quái đản.

- Trước đó, ở Tinh Không, lão tử không muốn gây chuyện, chẳng thèm xuống tay với ngươi, nhưng đã đến đây thì ta xem ngươi chạy đi đâu.

Y nói vậy rồi quát lên với gã trung niên kia:

- Quỷ Triệt, cả hai phe chúng ta đã tiêu hao gần hết thánh tinh và đan dược hồi phục, tiểu tử này là một con dê béo, lần trước khi ta gặp hắn, hắn đã vung thẳng một lần một nghìn viên thánh tinh thượng phẩm, chất lượng đều cực tốt. Ta nghĩ trong nhẫn không gian của còn nhiều thánh tinh nữa, ngươi và ta mỗi người một nửa thì thế nào?

- Đề nghị này không tồi.

Gã trung niên tên Quỷ Triệt khẽ gật đầu, cười hề hề nhìn Dương Khai.

Dương Khai cũng đang cười nhìn y, thần sắc thản nhiên.

Địch Cơ cười lớn:

- Quỷ Triệt, tuy lão tử khinh thường ngươi, nhưng nói sao thì ngươi cũng là một người thẳng tính, điểm này lão phu đánh giá cao. Vậy đi, ngươi hay ta động thủ? Hay là chúng ta cùng động thủ, tránh lại có nghi kỵ.

Quỷ Triệt chậm rãi lắc đầu:

- Ta không động thủ.

Địch Cơ ngẩn ra một chốc, chưa hiểu Quỷ Triệt có ý gì, thì thấy y đã ôn hòa nói với Dương Khai:

- Tiểu huynh đệ, có muốn đi cùng bọn ta không?

- Đi cùng các ngươi?

Dương Khai nhíu mày.

- Làm gì?

- Cùng thăm dò nơi này. Nơi này đã lâu lắm rồi không có ai đặt chân đến. Có rất nhiều thứ hay đang đợi chúng ta khám phá, ngươi theo bọn ta, sợ gì không có phần, thế nào nào?

Quỷ Triệt đưa ra lời mời với vẻ mặt đầy thành ý.

Nghe y nói vậy, tất cả mọi người đều ngạc nhiên, không biết Quỷ Triệt mời một tên võ giả công lực chỉ có Nhập Thánh tam tầng cảnh làm gì, chẳng những người bên phe Địch Cơ, mà đến người phe Quỷ Triệt cũng hồ nghi.

Chỉ có tên cường nhân Yêu tộc Địch Cơ, nhìn như kẻ cục mịch, nhưng tư duy cực nhạy bén, chớp mắt đã hiểu ý định của Quỷ Triệt, bèn cười quái dị:

- Quỷ Triệt, ngươi hơi vô sỉ đấy nhỉ? Muốn để tiểu tử này thay các ngươi đi mấy nơi nguy hiểm để dò đường thì nói thẳng ra đi, dùng lợi lộc cám dỗ thì là gì chứ? Tiểu tử, ngươi đừng có mà nghe hắn ăn nói vớ vẩn, lão tử dám bảo đảm, chỉ cần ngươi đồng ý, thì không những ngươi được lợi, mà cuối cùng còn chết không có đất chôn.

Bị Địch Cơ cho một câu vạch trần, tất cả đều chợt tỉnh ngộ.

Quỷ Triệt cũng không hề xấu hồ, ngược lại còn tỏ ra thành khẩn hơn:

- Không sai, đúng là ta có ý này, nhưng mà tiểu huynh đệ, ngươi công lực thấp kém, không trả chút gì đó sao được lợi? Theo ta ngươi còn có một cơ hội sống, những nơi quá nguy hiểm ta sẽ không bắt ngươi phải đi, nếu ngươi theo Địch Cơ, hừm, chẳng sống được quá ngày mai đâu.

- Ta có thể hành động một mình được không? Các ngươi coi như chưa phát hiện ra ta đi.

Dương Khai tỏ ra khổ não.

Tất cả đều cười ồ lên, thần sắc giễu cợt.

- Được thôi, xem ra nếu ta không chọn một phe, thì sẽ chết ngay đúng không?

Địch Cơ và Quỷ Triệt đều không nói gì, Quỷ Triệt lại còn cười quái dị, ý đồ đã rõ ràng.

Chương 1086: Che giấu sức mạnh

Ánh mắt Dương Khai lưu chuyển qua lại giữa Quỷ Triệt và Địch Cơ, một lúc lâu sau mới chỉ Quỷ Triệt:

- Ta đi cùng các ngươi vậy.

Quỷ Triệt gật đầu hài lòng.

Địch Cơ tỏ ra chưng hửng, tuy có một tên sai vặt dò được cũng được, nhưng Dương Khai quá yếu, y còn chẳng để mắt tới, tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh thì chỉ cần gặp chút nguy hiểm ra trò là mất mạng, dùng hắn có thể làm gì được.

Điều duy nhất mà Địch Cơ cảm thấy đáng tiếc là thánh tính trong nhẫn không gian của Dương Khai, có điều nơi này thiên địa linh khí dày đặc, có cần thánh tinh hay không cũng chẳng vấn đề gì. Y hừ một tiếng, nói một cách quái gở:

- Tiểu tử, ngươi sẽ chết rất khó coi đấy, chớ trách lão tử không nhắc nhở ngươi.

- Đi theo ngươi thì chỉ chết nhanh hơn thôi.

Dương Khai phản bác không nể mặt.

Hai phe này, hắn không sợ phe nào, đánh không lại thì chẳng lẽ không trốn được? Quỷ Triệt Thánh Vương tam tầng cảnh muốn bắt hắn thật sự như nằm mơ giữa ban ngày. Sở dĩ Dương Khai thỏa hiệp, cũng là vì muốn khám phá nơi này thông qua bọn họ.

Họ đều đang tìm nơi này, rõ ràng có hiểu biết về nó.

- Ta chờ nhặt xác ngươi!

Địch Cơ chỉ tay về phía Dương Khai, rồi lại vung tay lên, quát:

- Chúng ta đi!

Nói rồi liền dẫn những người bên cạnh bay về một hướng, người đi cùng y không nhiều, rõ ràng không muốn khai biến với phe Quỷ Triệt nữa.

- Chúng ta cũng đi thôi.

Quỷ Triệt cũng không định ngăn cản, mỉm cười nói một tiếng, đi về một hướng khác. Ba người còn lại theo sát phía sau, Dương Khai cũng đuổi theo họ, đi sau cùng.

Suốt dọc đường không một lời nói, phía Quỷ Triệt hình như cũng chẳng có tâm trạng nói chuyện, trận đại chiến trước đó khiến phe họ tử thương vô số, mọi người còn đang chìm trong bi thương vì mất đi thân bằng hảo hữu, tất chẳng buồn để ý để nhân vật nhỏ từ ngoài tới như Dương Khai.

Dương Khai cũng bằng lòng như thế, hắn cứ theo sau họ, lặng lẽ quan sát bốn phía.

Trong bốn người, ngoại trừ Quỷ Triệt là Thánh Vương tam tầng cảnh ra, còn có một nam tử mặt đầy sẹo dữ tợn cũng là Thánh Vương tam tầng cảnh, Quỷ Triệt gọi y là Cam Cơ.

Còn có một nử tử ăn vận như thiếu phụ, có đôi mắt hoa đào, long lanh mơ màng. Tên cuối cùng là một thanh niên người cao gầy, trông cũng tầm tuổi Dương Khai. Hai người này đều là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, Dương Khai tạm thời không biết danh tính của họ.

Đội hình như vậy, nếu đánh chính diện thì Dương Khai chắc chắn không có cửa thắng, nhưng muốn chạy trốn thì Dương Khai lại nắm chắc được mười phần. Hắn nhìn rất cẩn thận, tên thanh niên người dài như cây sậy đó chính là kẻ lùng sục khắp chốn trên thiên thạch trước đó, pháp trận không gian hẳn cũng do chính hắn tìm ra.

Suốt đường đi, tên này thường hay lấy ra một tấm da thú có vẻ cổ xưa, trên tấm da thú đó có khắc rất nhiều hình vẽ và đường nét khó hiểu, hẳn là một tấm bản đồ.

Mọi người tiến về trước theo sự chỉ dẫn của tên thanh niên này.

Đại lục này linh khí dồi dào, vật tư ắt cũng rất phong phú, dược liệu trên trăm nghìn tuổi có ở khắp nơi. Dương Khai nhìn mà mê sướng, thỏa thích hái.

Quỷ Triệt cũng không ngăn cản, mà còn cùng mấy người kia hái dược liệu, bỏ vào nhẫn không gian của mình.

Dương Khai chỉ điểm sơ sơ cho họ vài câu, nói cho họ biết dược liệu nào thì nên hái bằng cách nào mới có thể giữ địch cơ dược hiệu hoàn chỉnh nhất, lập tức khiến bốn người này nhìn hắn với ánh mắt khác.

- Ngươi là luyện đan sư?

Nữ tử ăn vận như thiếu phụ nọ không kìm được lên tiếng hỏi.

- Phải.

Dương Khai gật đầu.

Luyện đan sư số lượng rất ít, cũng hiếm gặp. Thông thường mà nói, luyện đan sư đều chủ tu luyện đan, tu vi và cảnh giới chỉ là thứ yếu, lực chiến đấu cũng rất thấp. Nghe Dương Khai nói vậy, bốn người đều thả lỏng cảnh giác với hắn rõ ràng.

- Ngươi có thể luyện chế được đan dược cấp bậc nào?

Thiếu phụ càng thêm tò mò.

- Chắc là Thánh cấp thượng phẩm.

- Cũng không tệ.

Quỷ Triệt cười híp mắt, chen lời.

- Tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh, có thể luyện chế đan dược Thánh cấp thượng phẩm, xem bộ chỉ vài năm nữa là ngươi có thể luyện được đan dược Thánh Vương Cảnh thôi. Luyện đan sư như vậy sẽ được rất nhiều thế lực tranh giành, tiểu tử cố gắng lên. Dương Khai gật đầu cười ha hả.

- Ta lấy làm lạ, tại sao cơ thể ngươi cứ luôn hấp thụ thiên địa linh khí? Hơn nữa tốc độ rất nhanh, ngươi đã uống đan dược gì?

Võ giả tên Cam Cơ hồ nghi nhìn Dương Khai, vẻ mặt khó hiểu.

Không chỉ có y, mấy người khác cũng vậy. Dị trạng của Dương Khai rất rõ ràng, hắn không hề có dấu hiệu vận công pháp tu luyện, nhưng thiên địa linh khí xung quanh vẫn không ngừng ùa vào cơ thể hắn, giúp hắn tăng cường tu vi.

Điều này khiến họ rất hiếu kỳ, cũng động tâm vô cùng, dĩ nhiên là muốn thăm dò nguyên nhân.

- Không uống đan dược nào cả, là nhờ cái này.

Dương Khai chủ động kéo áo ra, để lộ lồng ngực, bốn cặp mắt nhìn vào, chỉ thấy ở đó có một hình vẻ như đứa quỷ con, miệng nó mở rồi ngậm, phun ra nuốt vào, một lượng lớn thiên địa linh khí bị hút vào trong.

- Đây là cái gì?

Thiếu phụ đó không kìm được đưa tay ra sờ thử, nhưng không phát hiện ra bất cứ điều gì dị thường.

- Thiên Linh Quỷ lan?

Quỷ Triệt khẽ biến sắc, quát một tiếng, y nhìn ra ngay nó là gì.

- Thiên Linh Quỷ lan?

Ba người kia cũng đồng loạt kêu lên kinh ngạc. Tên thanh niên cao gây hai mắt nảy lửa, mặt kích động:

- Dị bảo hỗ trợ tu luyện? Hắn đã ăn Thiên Linh Quỷ lan?

- Ừ.

Dương Khai thản nhiên gật đầu.

- Ngươi có được thứ này từ đâu?

Quỷ Triệt vội vàng hỏi.

- Có còn nữa không?

Thiên Linh Quỷ lan cực kỳ hiếm, đến y cũng không khỏi sinh lòng ham muốn, có thứ này, y sẽ có thể tiết kiệm được đến mấy năm tu luyện, khiến việc tu luyện đạt được hiệu quả lớn mà không nhọc công.

- Hết rồi, cái này là do một vị tiền bối tặng cho ta.
Dương Khai vừa nói vừa chỉnh trang lại y phục, hắn không hề sợ bại lộ chuyện về Thiên Linh Quỷ lan, vì thứ dị bảo này ăn vào coi như mất, người khác có muốn moi thịt hắn ra cũng không thể tái sử dụng.

Quả nhiên, vừa nghe Dương Khai trả lời như vậy, cả bốn người đều tỏ ra tiếc hùi hụi.

Một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh lại được dùng dị bảo như vậy để hỗ trợ tu luyện, hơn nữa còn không bế quan cho đàng hoàng, lại chạy lung tung khắp nơi, thật sự quá lãng phí. Nếu là người khác, chắc chắn sẽ tìm một nơi linh khí dồi dào, không bế quan đến khi dược hiệu của Thiên Linh Quỷ lan biến mất, tuyệt đối không ra ngoài.

Lập tức, ánh mắt bốn người này nhìn Dương Khai vừa u oán vừa phẫn nộ, Quỷ Triệt còn tức tới người run bần bật, hình như hận không thể giết chết Dương Khai để giải cơn căm tức.

- Nơi này vật tư phong phú vậy, nói không chừng có thể tìm được một hai cây Thiên Linh Quỷ lan cũng nên.

Dương Khai thuận miệng nói.

Thiếu phụ nọ lườm hắn một cái:

- Môi trường sinh trưởng của Thiên Linh Quỷ lan yêu cầu cực kỳ hà khắc, làm gì dễ tìm vậy được? E là nơi này không có đâu.

- Không lôi thôi nữa, tiểu tử đi trước dẫn đường, nếu có nguy hiểm nào không địch lại được thì mau quay lại.

Cam Cơ bất mãn Dương Khai chà đạp dược hiệu của Thiên Linh Quỷ lan một cách rõ ràng, chỉ phía trước quát tháo.

Dương Khai gật đầu thản nhiên, đi lên phía trước.

Nơi này không giống đại lục lơ lửng cho lắm, tuy đều có linh khí dồi dào, vật tư phong phú, nhưng rõ ràng có dấu vết yêu thú tồn tại, hơn nữa lũ yêu thú này đều là yêu thú bậc cao, cấp bảy, cấp tám nhiều không đếm xuể, thi thoảng xuất hiện vài con cấp sáu, thì cũng đi thành đàn, khí thế hung hãn.

Đám người Quỷ Triệt rõ ràng cũng không rõ lắm về nơi này, tuy có tấm da thú trên tay tên thanh niên nọ chỉ dẫn, nhưng hình vẽ trên đó lung tung lộn xộn, chẳng ai nhìn được thấu triệt, chỉ có thể mò đá qua sông.

Dương Khai đi trước dò đường, cũng chẳng gặp nguy hiểm nào quá lớn, yêu thú cấp sáu lạc đàn hắn có thể giết chết dễ dàng, một khi phát hiện ra dấu vết của yêu thú cấp bảy, tám, hắn liền quay lại thông báo với bọn Quỷ Triệt, để họ ra tay đối phó.

Hành động cẩn thận từng li từng tí như vậy khiến cả bốn người đều tỏ ra khinh miệt, cho rằng tiểu tử này là hạng ham sống sợ chết, vô năng.

Dương Khai luôn che giấu sức mạnh của mình, chỉ phát huy khả năng của một Nhập Thánh tam tầng cảnh bình thường nên có, lúc đấu với lũ yêu thú, hắn cũng ở một bên hiệp trợ.

Đám người Quỷ Triệt quan sát nhiều ngày, cũng không phát hiện ra bất cứ điểm khả nghi nào, dần dần cũng bớt cảnh giác hắn hơn.

Một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh, quả thật không có tư cách để họ chú ý, lúc Quỷ Triệt đưa lời mời với Dương Khai, đã nói rõ cần hắn dò đường, cũng coi như là quang minh lỗi lạc.

Có điều rõ ràng y đã đánh giá cao mức độ nguy hiểm của nơi này, ở đây ngoài yêu thú ra thì chẳng còn những nguy hiểm nào khác.

Thời gian trôi qua, Dương Khai thu hoạch được rất nhiều, ngoài dược liệu hái được ở khắp nơi, thì còn có răng, móng, da lông và nội đan của đám yêu thú nữa.

Quỷ Triệt cũng không làm quá gắt, mỗi lần giết chết một con yêu thú, đều chia chác dựa theo công lao của từng người, phần coh Dương Khai dĩ nhiên là ít nhất, và cũng ít giá trị nhất.

Dương Khai không hề có một câu oán thán.

Hắn từ từ cũng quen dần với nhóm người này hơn, dù biết họ không có thiện chí gì với mình, nhưng chẳng ai nói toạc ra.

Hình như họ không đến từ cùng một thế lực, tuy đều nghe lời Quỷ Triệt, nhưng có thể thấy rõ, Quỷ Triệt, Cam Cơ đều khác phe, thiếu phụ và tên thanh niên cao gầy nọ cùng một phe, họ còn hỗ trợ, giúp đỡ nhau trong lúc chiến đấu.

Dương Khai không hiểu lắm, người như bọn họ sao lại đi cùng nhau, và đến nơi này để tìm cái gì.

Từ đầu tới giờ hắn không hỏi, chính là vì sợ họ sinh nghi.

Sau một trận đại chiến nhìn tưởng như đồng tâm hiệp lực khác, Quỷ Triệt đang chia chiến lợi phẩm, nội đan của yêu thú bậc tám y quẳng cho Cam Cơ, máu của yêu thú thì hứng lấy vài hũ rồi chia cho mỗi người một hũ, răng, móng, da, lông của yêu thú đều không bỏ qua, cắt hết rồi cho vào trong túi của mình.

Dương Khai cầm một hũ máu tươi, thản nhiên cho vào trong nhẫn không gian.

Máu của yêu thú cũng rất hữu dụng, có thể dùng luyện đan, bố trí trận pháp, thậm chí có lúc luyện khí cũng cần đến.

Sau trận đại chiến tất nhiên là nghỉ ngơi, bốn người này trước đó đã lấy đi rất nhiều thánh tinh của Dương Khai, không chút khách khí, mỗi người phân nhau đến hai ba trăm viên, hiện giờ ai nấy cũng đều cầm thánh tinh vận công pháp hồi phục.

Dương Khai hồi phục nhanh nhất, chỉ một chốc đã xong.

Một canh giờ sau, thiếu phụ nọ mở mắt ra, cất thánh tinh vẫn chưa dùng hết vào trong nhẫn không gian của mình, đi đến bên bờ một cái hồ nhỏ, vốc nước lên rửa mặt.

Dương Khai nhìn thử, phát hiện ba người kia vẫn còn đang tĩnh tọa, bèn đi tới bờ hồ, ngồi xuống cạnh thiếu phụ đó, vốc một ngụm nước cho vào miệng

Chương 1087: Xích Vĩ Tử Giáp hạt

Dương Khai tuy tuổi không lớn, nhưng miễn cưỡng thì cũng được xem là một tay ong bướm lão luyện, từ thần thái khí chất và lời nói của một nữ nhân là có thể đoán được tính cách nữ nhân đó ra sao, là đáng yêu, trụy lạc hoặc lạnh lùng, trang nhã, hay mạnh mẽ, vân vân.

Lần đầu tiên khi gặp thiếu phụ này, hắn còn tưởng đối phương là một nữ tử phóng đãng, thông thường những nử tữ mắt hoa đào đều không chịu nổi cô đơn, nét xuân tình và mị ý đó chính là điểm miêu tả tốt nhất cho tính cách của họ.

Bởi vậy ban đầu, hắn không tiếp xúc với nữ nhân này, sợ nàng giở trò với mình.

Nhưng sau khi quen dần, Dương Khai phát hiện nữ tử tên Lạc Dao này hơi khác biệt, nàng không hề như Bích Lạc của Tử Tinh, dưới bề ngoài quyến rũ là sự đoan trang tiềm ẩn, tính cách khá trầm.

Khí chất kết hợp mâu thuẫn giữa bề ngoài và bên trong này thu hút lạ thường. Rất nhiều lần Dương Khai phát hiện tên nam tử cao gầy nọ đi sau Lạc Dao, nhìn chằm chằm vào cặp mông to như cái thớt và vòng eo liễu của nàng, mắt không chớp lấy một cái.

Ngay cả Quỷ Triệt, lúc chia chiến lợi phẩm, cũng cố ý chia cho nàng nhiều hơn một chút.

Cam Cơ, tên này vừa nhìn cũng đủ biết là hạng liều mạng ác đấu, lúc chiến đấu y cũng nhiều lần quan tâm đến nàng.

Có thể nói Lạc Dao là người được thoải mái nhất trong nhóm người này.

- Tiểu tử, có phải muốn hỏi gì hay không? Muốn hỏi thì hỏi đi, giấu giấu diếm diếm làm gì?

Lạc Dao rửa sạch mặt xong, mỉm cười nhìn Dương Khai, nụ cười đó thoáng có chút đùa cợt, rõ ràng nàng đã nhìn ra ý đồ tiếp cận mình của Dương Khai.

- Ta chỉ muốn biết, các ngươi đến đây tìm thứ gì, và sao lại phát hiện ra pháp trận không gian đó?

Dương Khai thấy nàng chủ động mở lời, cũng không che giấu nữa.

Chỗ hai người nói chuyện cách ba người kia không xa mấy, nếu bọn Quỷ Triệt mà muốn che giấu tin tức, ắt sẽ lên tiếng ngăn lại.

Hiện giờ cả ba còn đang tĩnh tọa hồi phục, tức là họ không chú ý gì về phía bên này, bởi vậy Dương Khai mới to gan hơn hẳn.

Che giấu sức mạnh và tỏ ra yếu kém trong nhiều ngày cuối cùng cũng có tác dụng, đám người này cũng không đề phòng hắn nữa.

- Tìm một nơi tôi luyện thân thể.

Lạc Dao nói thẳng ra, đôi mắt đầy mê li.

- Chỉ cần có thể tìm được nơi đó, thân thể bọn ta sẽ mạnh hơn, tuy ngươi là luyện đan sư, nhưng cũng là một võ giả, hẳn phải biết ích lợi của sức mạnh thân thể chứ?

Dương Khai gật đầu, tất nhiên là hắn biết có thân thể mạnh thì sẽ tốt thế nào, có thể nói hắn biết rõ hơn cả bốn người này.

Nếu không nhờ có một thân thể mạnh, Dương Khai căn bản không thể trữ nhiều thánh nguyên đến vậy, càng không thể chiến đấu vượt cấp, thân thể rắn chắc là căn cơ của một võ giả, bất luận công pháp tu luyện của họ có ảo diệu tới đâu, thánh nguyên lạ đến mức nào, nếu không có cơ thể gánh chịu, thì họ chỉ là những kẻ vô danh tiểu tốt mà thôi.

- Nơi nào có thể tôi luyện thân thể?

Dương Khai không khỏi tò mò.

- Không rõ.

Lạc Dao lại lắc đầu.

- Đây là lần đầu bọn ta tới đây. Hôm đó chắc ngươi cũng nghe Quỷ Triệt nói rồi, nơi này đã nhiều năm không có ai đặt chân đến. Sở dĩ bọn ta tới được đây, là nhờ điển tịch của tổ thượng của Kỷ Bình để lại và một tấm bản đồ tìm được.

- Điển tịch?

Dương Khai nhướn mày.

- Tổ thượng ta trước kia từng đến đây.

Tên nam tử cao gầy tên Kỷ Bình đó cũng đã hồi phục xong, đi tới bờ hồ chen lời vào:

- Người đã gặt hái được rất nhiều, chính nhờ men theo những manh mối đó, ta mới có thể tìm ra pháp trận không gian ẩn giấu trong biển thiên thạch đó!

Lạc Dao khẽ cười, nhìn Dương Khai:

- Tiểu tử, ngươi chớ tưởng pháp trận không gian đó dễ tìm. Ngươi cũng tới đây qua pháp trận không gian đó, hẳn phải biết cả trận pháp đó được đặt trên một thiên thạch, pháp trận trôi dạt theo biển thiên thạch, thay đổi vị trí mọi lúc, nếu bỏ lỡ một chút thời gian, muốn tìm lại là rất khó, cũng may tổ thượng của Kỷ Bình đã suy tính được chút thông tin, xác định biển thiên thạch đó sẽ đi qua phạm vi nhất định trong một khoảng thời gian nhất định. Cho dù là vậy, bọn ta cũng phải tìm kiếm trong một phạm vi rộng lớn gần một năm trời, cuối cùng mới xác định được mục tiêu. Đáng ghét là bọn Địch Cơ không biết nghe phong thanh từ đâu, lại đuổi theo, khiến người của bọn ta chết quá nhiều.

- Thù này ngày sau sẽ báo!

Kỷ Bình hừ lạnh một tiếng, gương mặt gầy gò đầy vẻ âm tàn, nhìn Dương Khai không khách khí nói:

- Tiểu tử, cho ngươi biết những điều này cũng vì thấy ngươi thời gian quá rất thật thà, ngươi ngoan ngoãn hợp tác, đợi đến khi tìm thấy nơi đó rồi ắt sẽ có lợi cho ngươi, ngươi cũng có thể tôi luyện thân thể mình thêm rắn chắc. - Ta biết rồi, ta sẽ an phạn thủ thường.

Dương Khai nghiêm mặt.

Nửa canh giờ sau, tất cả đã khôi phục xong, Kỷ Bình tiếp tục xem tấm bản đồ da thú, chỉ hướng cho mọi người, suốt dọc được cũng không gặp nguy hiểm nào lớn.

Ngày nọ, Quỷ Triệt đang đi đầu nhóm bỗng dừng lại, thần sắc ngưng trọng nhìn phía trước.

Cách đó mấy chục dặm, cát vàng vần vũ đầy trời, tựa như một con cự long màu vàng, chạm trời chạm đất, bao phủ cả một vùng rộng lớn, trông về phía trước chỉ thấy hoang vu, như không có sinh khí.

Một luồng khí tức hung hiểm lạ thường truyền đến từ đó, đám người Quỷ Triệt lần lượt thả thần niệm về phía đó điều tra, nhưng không thu được gì, thần niệm căn bản không xuyên qua được cát vàng, ở đó hình như có thứ gì ngăn cản không cho thần niệm xâm nhập.

Quỷ Triệt hướng mắt qua Dương Khai, ra hiệu cho hắn đi dò la.

Dương Khai không nói gì, gật gật đầu, cẩn trọng đi về phía khu vực phủ cát vàng.

Chẳng mấy chốc sau, hắn đã tới ngoài rìa vùng cát bay, vận sức bảo vệ quanh người, hắn sải bước vào trong khu vực đó.

Cát bay vần vũ như những đường lợi khí, điên cuồng đánh vào người Dương Khai, cho dù có thánh nguyên bảo vệ, hắn cũng bị đánh tới đau buốt, cố mở to mắt ra nhìn xung quanh nhưng chỉ có thể nhìn thấy được trong vòng một thước.

Đám người Quỷ Triệt đã nhận ra nguy hiểm ở đây, thì làm sao Dương Khai không phát hiện ra được?

Thần niệm hàm chứa bí mật không gian phóng thích, đột phá phong tỏa của không gian, nhảy vọt về phía trước, Dương Khai nhanh chóng nhìn rõ tất cả, phạm vi cát vàng bao phủ vào khoảng ba mươi dặm, trong ba mươi dặm này ẩn chứa sóng năng lượng gió và đất dày đặc.

Hai loại năng lượng pha lẫn vào nhau, dệt nên một tấm lướt lớn gió không thổi lọt, sở dĩ đám người Quỷ Triệt không dùng thần niệm điều tra được cũng chính vì nguyên do này.

Dương Khai vốn tưởng nơi này là kỳ quan tự nhiên, nhưng khi một luồng khí tức hung hiểm thình lình tới gần hắn từ một phía nào đó, hắn liền không cho là vậy nữa.

Trong khí tức đó ẩn chứa một luồng dao động sinh mệnh tà ác, giữa thế giới cát bay vần vũ này, rõ ràng còn có vật sống tồn tại.

Hắn đứng im một chỗ, mở to hai mắt nhìn về hướng bắt nguồn của khí tức đó, muốn xem xem rốt cuộc thứ gì đang tiếp cận mình.

Mặt đất bắt đầu run rẩy, khí tức hung sát đó cách hắn mỗi lúc một gần, thậm chí hắn còn ngửi được một mùi tanh hồi nghe mà muốn ngất đi.

Không nhìn thấy gì cả, chỉ thấy được mặt đất không ngừng sụp lún, hình thành nên nhiều cát hơn nữa, bị cuồng phong cuốn lên trời, khiến tầm nhìn càng thêm mờ.

Mơ hồ, hai cái càng to lớn chụp về phía hắn, cái càng đó vừa đóng vừa mở, như có thể cắt đứt không gian,. Nguy hiểm cận kề, Dương Khai vội vàng bứt ra lùi về sau, ngay khoảnh khắc hắn rời khỏi phạm vi cát bao phủ, hắn đã nhìn thấy hai con bắt đỏ ngầu, nhìn chòng chọc mình qua màn cát.

Áp lực vô hình truyền ra từ trong bão cát, Dương Khai gần như không thở nổi.
Phong Lôi Vũ Dực mở rộng sau lưng, tốc độ của Dương Khai đẩy lên tới cực đại trong nháy mắt, thoắt cái đã vượt qua mười mấy dặm, một cái càng màu tím xuyên qua bão cát, hướng về vị trí trước đó của hắn, cắt ngang hư ảnh còn lại.

Cả người Dương Khai toát mồ hôi lạnh, không ngoái đầu lại, chạy về phía đám người Quỷ Triệt.

Mấy chốc sau, hắn tới cạnh Quỷ Triệt, sắc mặt tái nhợt.

- Phát hiện được cái gì rồi?

Quỷ Triệt vội vàng hỏi, Cam Cơ và Lạc Dao, Kỷ Bình cũng nhìn chằm chằm vào hắn.

- Một loài mãnh thú!

Dương Khai cau mày.

- Có thể ngự sử sức mạnh gió và đất, có hai cái càng lớn, mắt màu đỏ, hình như còn có một cái đuôi vểnh lên cao. Trong bão cát đó, cả người nó hoàn toàn bị che lấp, cho dù có đứng cạnh cũng không nhìn thấy, rất nguy hiểm.

- Người nó có màu tím đúng không?

Quỷ Triệt khẽ động thần sắc, vội vàng hỏi.

Dương Khai nghĩ một lúc rồi gật đầu:

- Phải, lúc ta đi, nó đưa càng ra ngoài, đúng là màu tím, ngươi biết đó là gì?

Ba người kia cũng giương mắt ra nhìn Quỷ Triệt.

Quỷ Triệt thì lại chợt nhếch miệng cười, nói ba với ba người với giọng khoe khoang:

- Xích Vĩ Tử Giáp hạt, nghe bao giờ chưa?

Vừa nghe y nói vậy, cả ba đều mắt sáng rực, đều lộ biểu cảm động tâm.

Cam Cơ quát:

- Không phải chứ? Là Xích Vĩ Tử Giáp hạt thật ư?

- Từ những gì Dương Khai nhìn thấy, cộng thêm phán đoán của ta, nó hẳn là Xích Vĩ Tử Giáp hạt không sai, lần này tìm được đồ tốt rồi, ha ha, cho dù không tìm được nơi tôi luyện thì một con Xích Vĩ Tử Giáp hạt cũng không uổng chuyến này.

Quỷ Triệt cười lớn không ngừng.

- Nhưng Xích Vĩ Tử Giáp hạt là yêu thú cấp chín, ngang với cường nhân Phản Hư Cảnh đó, mấy người chúng ta có thể giết được nó không?

Ánh mắt Lạc Dao đầy lo lắng.

- Hẳn là không có vấn đề gì.

Cam Cơ ngẫm một lúc.

- Yêu thú suy cho cùng vẫn là yêu thú, hơn nữa nó sống ở đây nhiều năm, chưa có kinh nghiệm chiến đấu, chỉ dựa vào bản năng để đối nghịch với chúng ta thì chỉ có đường chết.

- Quả đúng là vậy.

Kỷ Bình cũng không có ý kiến, vẻ mặt manh động.

- Yêu thú đó tốt lắm hả?

Dương Khai lộ vẻ nghi ngờ.

Quỷ Triệt nhếch miệng cười:

- Còn tốt hơn cả yêu thú cấp mười. Các loài yêu thú khác ngoài nội đan ra thì chẳng còn thứ gì đáng giá. Móng vuốt, răng, lông hay da tuy có chút tác dụng, nhưng cũng không nhiều. Song loài Xích Vĩ Tử Giáp hạt này thì khác, giáp xác, đuôi, cặp càng của nó đều có thể dùng để luyện chế bí bảo, bí bảo luyện ra chắc chắn là Hư cấp. Máu và độc tố có thể dùng luyện đan, nội đan còn có thể giúp võ giả tăng công lực, có thể nói cả người nó toàn là báu vật! Đáng giá nhất là nội đan của nó, vì nó là yêu thú hai thuộc tính, nó đã dung hợp cả hai thuộc tính gió và đất một cách hoàn hảo, nếu cho võ giả tu luyện thuộc tính Phong hoặc Thổ hấp thụ, thì người đó rất có thể sẽ khám phá được bí mật của một lĩnh vực khác, ngươi nói xem có tốt hay không?

Lần này thì Dương Khai cũng giật mình rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau