VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1066 - Chương 1070

Chương 1068: Hãy đợi xem

Nửa tháng sau, Long Quy Linh quả Cáp Lực Tạp đã đồng ý được đưa đến tay Tông Ngạo đúng hạn, xa xa nhìn thấy Dương Khai đang tu luyện, lão không dừng lại mà nhanh chóng rời đi.

Bọn họ đã đáp ứng hết những gì mình có thể, Tuyết đại nhân có thể tỉnh lại hay không không phải là việc mà họ có thể nắm chắc nữa rồi.

Bọn họ chỉ có thể chờ đợi và cầu nguyện Tông Ngạo thực sự có bản lĩnh luyện ra đan vân!

Họ cũng không biết rằng người cần luyện đan là Dương Khai, Tông Ngạo cũng chẳng buồn giải thích nhiều với bọn họ.

Thời nhanh nhanh chóng trôi qua, một tháng sau, Dương Khai mới chậm rãi đứng dậy thu hồi Tụ Linh Thất Thái Kỳ, có chút luyến tiếc đi tới cung điện của Tông Ngạo.

Môi trường tu luyện mấy tháng qua của hắn không kém chút nào so với trước kia khi ở trên đại lục lơ lửng, hắn đã hoàn toàn củng cố tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh. Hắn hiện tại có thể thông qua tích lũy thời gian và sức mạnh để tiến thăng đến cảnh giới Thánh Vương Cảnh.

Cơ hội tốt như vậy về sau không biết có thể lại có nữa hay không, dĩ nhiên là hắn có chút lưu luyến giai đoạn tu luyện, nhưng vì cái mạng nhỏ của mình, hắn vẫn không thể không dứt buồn bã mà từ bỏ.

Tông Ngạo dường như đã sớm đợi thời điểm này của hắn. Dương Khai mới vào trong cung điện, lão đã ném qua mấy chiếc nhẫn không gian, mỉm cười nói:

- Trong này toàn bộ là dược liệu luyện chế Ly Hoả đan, phía Cáp Lực Tạp làm việc tận tâm, chuẩn bị cho ngươi ước chừng hai nghìn phần dược liệu, đều là cấp bậc Thánh Vương cấp, lão phu cũng muốn xem ngươi làm cách nào luyện chế ra Ly Hỏa đan có đan vân.

- Tiền bối đừng quên tiền cược của mình là được rồi!

Dương Khai thản nhiên liếc nhìn lão, giọng điệu ung dung.

- Hừ, lão phu từ trước tới nay nói lời giữ lời.

Tông Ngạo hừ lạnh một tiếng.

- Còn tiểu tử ngươi, đã chuẩn bị tâm lý làm không tốt sẽ trở nô dịch cả đời cho lão phu chưa?

Hẳn là lão không muốn tin tưởng Dương Khai có thể làm được như những lời ngông cuồng hắn nói ra, lão cũng không dám tin.

- Hãy đợi xem!

Dương Khai cười ha hả quái dị, thu lấy mấy chiếc nhẫnkhông gian, lập tức tiến vào bên trong.

Tuyết Nguyệt vẫn như cũ, hơi thở đều đặn, sức sống bình ổn, tạm thời coi như không có vấn đề gì, nhưng Tông Ngạo đã nói, với trạng thái hiện tại của nàng chỉ có thể sống một năm rưỡi nữa, thì tức là cũng chỉ có thể sống chừng ấy thời gian.

Tính toán thời gian, kỳ hạn của nàng cũng chỉ còn có một năm.

Dương Khai cũng không vội, hắn đem tính mạng thân thể của mình đều đặt vào Ly Hỏa đan nên dù bất kể thế nào hắn cũng phải thành công.

- Tông lão, mượn phòng luyện đan của người dùng một chút.

Dương Khai nói xong liền đi vào gian phòng Tông Ngạo vẫn dùng để luyện đan.

- Chỉ cần ngươi có thể làm cho lão phu tâm phục khẩu phục, ngươi có phá huỷ nơi này cũng không có vấn đề gì.

Tông Ngạo một tấc không rời, theo sát Dương Khai, không hề cảm thấy phiền, hiển nhiên là muốn quan sát toàn bộ rồi.

Nếu Dương Khai thực sự có thủ đoạn có thể luyện chế ra đan vân, lão cũng có thể học trộm, như vậy dù là mất một nửa số Huyền Âm Quỳ Thủy, lão cũng cam tâm tình nguyện.

Ngược lại, nếu Dương Khai không luyện ra được, lão cũng được thể vui vẻ chế giễu, thuận tiện thu nạp Dương Khai làm nô bộc cả đời, sử dụng làm trợ thủ cho lão...

Tông Ngạo đã làm xong công việc chuẩn bị lâu dài, vừa vào phòng luyện đan đã kéo theo chiếc ghế duy nhất ngồi đàng hoàng ở một chỗ, không lên tiếng mà chỉ quan sát. Đến cả tiếng thở cũng bị lão giấu kỹ, dường như không muốn Dương Khai bị quấy rầy vì sự có mặt của mình để sau này hắn có thể kiếm cớ.

Dương Khai cũng xem lão như vô hình. Hắn đi đi lại lại một chút trước mười mấy cái lò luyện đan sắp thành hàng trước mặt, thỉnh thoảng đưa tay vỗ vỗ kiểm tra một phen, không khỏi gật đầu, mặt lộ vẻ mơ ước.
Tông Ngạo ít nhất cũng là luyện đan sư Hư cấp thượng phẩm, thậm chí rất có khả năng là luyện đan sư Hư Vương cấp, cấp bậc lò luyện đan lão dùng sao có thể kém được.

Tất cả mười mấy lò đan lớn nhỏ kia mỗi cái đều có cấp bậc cực cao, thấp nhất cũng là Thánh Vương cấp thượng phẩm, cấp bậc Hư cấp nhiều không đếm xuể. Nói riêng chỗ lò luyện đan này đã là một số lượng của cải cực lớn.

Lò luyện đan của Dương Khai vẫn là cái đỉnh nhỏ mà Đại Ma Thần để lại. Ở Thông Huyền đại lục, cái đỉnh này cấp bậc cũng không quá tệ, nhưng khi so sánh với những lò luyện đan này của Tông Ngạo thì đúng là một trời một vực, kém xa, căn bản không thể nhìn thêm được nữa.

Một lò luyện đan tốt có thể nâng cao tính ổn định và mức độ phù hợp của linh trận mà luyện đan sư khắc lên đó một cách lớn nhất, tiến tới nâng cao tỷ lệ thành công và phẩm chất đan dược.

Cho nên luyện đan sư ngoại trừ việc cả đời theo đuổi đan dược, thì còn có lò đan. Bọn họ thường sẽ vì có được một lò luyện đan tốt mà không tiếc tán gia bại sản.

Ở đây Tông Ngạo có nhiều lò luyện đan tốt như vậy, Dương Khai nào có thể không ghen tị. Hắn âm thầm hối hận lúc ấy không đặt điều kiện đánh cược cao một chút, cũng không biết nếu hỏi xin Tông Ngạo có cự tuyệt hay không.

Nhìn một vòng, lập tức thấy một lò luyện đan có phẩm chất cao nhất. Dương Khai vỗ vỗ liền nhẹ nhàng gật đầu, tạm thời quyết định dùng nó.

- Tiểu tử nhãn lực cũng không tệ.

Tông Ngạo ở một bên yên lặng nhìn, thấy Dương Khai dừng lại trước lò luyện đan mình thích nhất, trong lòng không kìm nổi hừ một tiếng.

Luyện đan sư có cảm tình đặc biệt đối với lò luyện đan, rất nhiều luyện đan sư thậm chí còn coi lò luyện đan như vợ, như trì kỷ, vật độc hữu của mình, tuyệt đối không cho phép người khác nhúng chàm, sẽ quyết liều mạng nếu ai dám động vào.

Tông Ngạo vì có nhiều lò luyện đan nên không có tư tưởng này, tuy nhiên ít nhiều trong lòng cũng có chút không thoải mái.

Dương Khai chỉ coi như lão không tồn tại, sửa sang phân loại lại dược liệu để lát nữa khỏi phải tìm.

Hắn khoanh chân ngồi trước lò luyện đan, thần sắc trên mặt phút chốc trở nên thành kính, ngưng trọng.

Tông Ngạo hai mắt toả sáng, trong lòng không kìm nổi kêu lên một tiếng “Tốt”.

Riêng khí chất và thần thái nhanh chóng chuyển biến này, Tông Ngạo có thể nhìn ra, Dương Khai không phải là tay mơ, mà là một người tuổi còn trẻ có nghiên cứu luyện đan chi đạo, bằng không căn bản không thể có thái độ như vậy. Tinh, khí, thần cả người hắn toàn bộ đều tập trung lên lò đan, trong mắt hắn, cả thế giới cũng chỉ có dược liệu và lò luyện đan, không còn gì khác.

Lúc Tông Ngạo luyện đan cũng bước vào cảnh giới này, tất cũng biết rõ những ảo diệu khó có được bên trong đó.
Có điều… hai nghìn phần vật liệu, điều này cũng có nghĩa là phải lặp đi lặp lại không ngừng hai nghìn động tác giống nhau, luyện chế ra hai nghìn viên đan dược giống nhau. Bất cứ là ai, làm liên tục một việc trong thời gian dài thì tâm cảnh vững vàng chuyên chú cũng đều bị phá vỡ, đâm ra bực bội nóng giận. Một khi xảy ra tình huống như vậy, đừng nghĩ đến luyện đan, có luyện cũng không thành.

Tông Ngạo liên tưởng nhanh chóng,khoé miệng lập tức cong lại thành một nụ cười, âm thầm chuẩn bị xem kịch vui.

Một luồng sức mạnh nóng rực bỗng lan tràn ra từ chỗ Dương Khai, sức mạnh này không phải là thánh nguyên, cũng không phải sức mạnh bạo phát ra từ trong thân thể mà là phát ra từ thức hải của tiểu tử đó.

- Lửa thần thức?

Tông Ngạo vụt biến sắc, hai mắt trợn tròn, không kìm nổi khẽ quát.

Người lão vốn đang dựa vào ghế cũng đột nhiên nhào về phía trước, cái cổ ưỡn dài ra như để xem rõ ràng hơn chút.

Vẻ mặt lão biến ảo giống như kích động lại giống như kinh hãi, như thể mơ ước lại như không thể tin được, lạ thường cực kỳ. Tay vịn bị lão lơ đãng bóp nát lúc nào cũng không biết.

Không ngờ lại là lửa thần thức!

Trong lòng Tông Ngạo dậy sóng kinh hãi.

Thân là một luyện đan sư xuất sắc, làm sao lão lại không biết được lửa thần thức quý báu thế nào? Cho dù là lão cũng không có loại sức mạnh thần thức đặc thù này. Lửa thần thức là cực kỳ hiếm có, có khi là trời sinh,có khi là sau này hình thành, nhưng chỉ cần có được lửa thần thức là đã có thể có vốn liếng để trở thành luyện đan sư mạnh nhất.

Dùng lửa thần thức để luyện đan, bất kể là hiệu suất luyện đan hay phẩm chất đan dược đều có thể được tăng lên rất nhiều. Trong cuộc đời Tông Ngạo không phải chưa gặp qua luyện đan sư có lửa thần thức, nhưng rất ít ỏi, chỉ một hai người, hiệu suất luyện đan của những người đó quả thực như quái vật, khiến Tông Ngạo không thể không bái phục.

Hai trăm năm trước, sau khi được diện kiến thủ đoạn ly kỳ của một vị luyện đan sư có lửa thần thức, lão liền toàn tâm toàn ý muốn khiến sức mạnh thần thức của mình biến dị, lão tìm được một viên Hỏa Tinh, hòng luyện hóa nó vào trong thức hải của mình.

Lần đó, lão may mắn thoát chết, thức hải bị tổn thương, thần thức hao tổn, suýt nữa đã bỏ mạng.

Nghỉ ngơi vài chục năm, dùng một lượng lớn các loại linh đan diệu dược và thiên tài địa bảo, lão mới dần khôi phục được.

Tuy lão chưa thể khiến thức hải của mình đạt được biến dị, nhưng khi tu dưỡng mấy thập niên, lão đã nghĩ ra cách luyện đan dùng số lượng chiếm ưu thế, để tăng xác xuất tạo ra đan vân.

Mà hiện tại, một tên thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi cũng có được lửa thần thức, lão làm sao có thể không ngưỡng mộ, không đố kị?

Ngưỡng mộ là ngưỡng mộ, nhớ tới hình phạt mà mình phải chịu năm đó, Tông Ngạo vẫn còn có chút sợ hãi, không dám nảy sinh chút tham lam.

Ánh mắt sáng quắc nhìn lại, Dương Khai đã bắt đầu cô đọng dược dịch, lửa thần thức không hổ là lửa thần thức, tiểu tử này tu vi không cao, mới tấn thăng Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng dưới tác dụng của lửa thức hải, những dược liệu Thánh Vương cấp đó đã ngưng tụ thành từng giọt dược dịch trong thời gian rất ngắn.

Từng linh trận tinh diệu hình thành giữa không trung được hắn đánh vào lò đan, dược dịch ngưng luyện ra cũng được đưa vào theo thứ tự. Tuy rằng còn có chút vấn đề về nắm sức lửa và thời gian, nhưng đối với người lần đầu luyện chế Ly Hỏa đan mà nói, đã xem như khá tốt rồi.

Không có luyện đan sư nào có thể tinh thông cách luyện chế một đan dược nào đó ngay từ lần đầu,việc này cần có tích lũy về thời gian và kinh nghiệm. Tông Ngạo có thể xác định Dương Khai đang lần đầu luyện chế Ly Hỏa đan, có thể làm được điều này đã vượt xa dự kiến của Tông Ngạo rất nhiều rồi.

Lại thêm một linh trận khác được khắc ra, đánh vào trong lò đan, thay thế linh trận trước đó, đủ loại linh trận ăn khớp hoàn hảo trong lò đan, giao hoà lẫn nhau làm dược dịch phát sinh biến hoá tinh tế đáng mừng.

- Sao lại có thể?

Tông Ngạo lại kinh hô, dù thế nào lão cũng không nghĩ thông được, sửa đổi các phối trí linh trận trong khi đang luyện đan sẽ không ảnh hưởng đến đan dược tạo ra sao?

Lão luyện đan mặc dù cũng có thời điểm sửa đổi linh trận, nhưng mỗi lần đều rất cẩn thận, đều là sửa đổi vào thời điểm tỷ lệ dung hòa khá lớn.

Nhưng cách Dương Khai sửa đổi nhìn có vẻ không kiêng nể gì, không chút để ý, chỉ trong chốc lát hắn đã thay đổi hơn mười linh trận.

Tông Ngạo rất muốn lập tức tóm lấy Dương Khai hỏi đến cùng, nhưng lại ngại mở miệng, chỉ giữ nghi hoặc trong lòng, sốt ruột tới khó chịu.

Chương 1069: Có thể im lặng một chút không

Trong phòng luyện đan, Dương Khai hai tay không ngừng cử động, khắc ra hết linh trận đồ này đến linh trận đồ khác, không ngừng đánh vào lò đan.

Lúc khắc linh trận, sức mạnh thần thức của hắn cũng lúc mạnh lúc yếu, khống chế sức lửa không chút sai sót.

Tông Ngạo ngồi một bên xem đến hoa mắt chóng mặt, hô lên hô xuống, không thể tiếp tục duy trì thần sắc thản nhiên, lão thậm chí còn lẻn đến bên cạnh Dương Khai trố mắt xem hắn khắc linh trận.

Những linh trận này Tông Ngạo đều biết, có mấy linh trận đồ thậm chí còn do chính bản thân lão sáng tạo ra, rõ ràng là tên tiểu tử Dương Khai này đã học lén tài nghệ luyện đan của lão, bây giờ đem ra dùng rồi.

Nhưng chính những linh trận đồ bình thường rời rạc này sau khi được đánh vào lò luyện đan lại nảy sinh ra những biến hóa đáng mừng, khiến dược dịch trong lò đan quay cuồng cô đọng, mùi đan dược dần tràn ngập.

Tông Ngạo vẻ mặt đầy đăm chiêu, mơ hồ cảm giác như có một bức bình phong trước mặt mình đã nứt ra một khe hở, lão muốn nhìn rõ ràng hơn chút, xong dù bất kể thế nào cũng không thể xé cái khe đó rách lớn hơn nữa, bỗng chốc sốt ruột tới mức dậm chân.

Lão là luyện đan đại sư, luận tài nghệ và thủ pháp thì Dương Khai còn lâu mới sánh bằng được.

Nhưng bây giờ nhìn Dương Khai luyện đan như vậy, lão vẫn sáng rực hai mắt, đôi khi một động tác vô tình của một người lại mang đến cho người khác thu hoạch không tưởng, khiến người kia lâm vào một loại cảnh giới ngộ đạo.

Vì lẽ đó, thời đại đang phát triển, thuật luyện đan đang tiến bộ, năm tháng trôi qua, vô số luyện đan sư tre già măng mọc đã khai sáng rất nhiều trường phái trong đạo luyện đan, sáng tạo ra rất nhiều linh trận dùng để luyện đan.

Mạnh như Tông Ngạo cũng không dám nói mình nắm giữ tất cả kỹ xảo luyện đan. Lão chỉ tự khổ nhọc tìm tòi nghiên cứu trên con đường của chính mình, hòng tìm kiếm mục tiêu của bản thân mà thôi.

Lão cô độc luyện đan một trăm năm, tư duy đã cố hóa, động tác của Dương Khai làm lão trở nên lung lay. Lão lập tức nghĩ đến rất nhiều điều ngay cả Dương Khai cũng không thể chạm đến.

- Tiếp tục luyện đi, dừng lại làm gì.

Cảm xúc đang kích động, cảm giác mình có chút cảm ngộ thì Tông Ngạo lại phát hiện Dương Khai dừng động tác trên tay, liền không khỏi thắc mắc.

- Tông lão, người có thể im lặng một chút được không? Người làm như vậy... ta không có cách nào luyện đan cả.

Dương Khai nhíu mày nhìn lão.

Tông Ngạo đỏ mặt, không thể phản bác lại, hậm hực im bặt.

Lúc này lão mới phát hiện, trong lò đan trước mặt Dương Khai lúc này đang truyền ra mùi khét lẹt, dược dịch vốn đang quay cuồng trong đó tất cả đều biến thành vật vô dụng, hiển nhiên là luyện đan đã thất bại, lãng phí dược liệu tốt.

- Lần đầu khó tránh khỏi có chút lạ lẫm.

Để che giấu việc xấu hổ là mình đã quấy rầy Dương Khai, Tông Ngạo chủ động mở miệng an ủi, khoát tay nói:

- Được rồi, lão phu sẽ ngồi kia, đảm bảo không kêu la nữa, ngươi luyện tiếp đi!

Nói vậy, lão liền quay về ngồi ngay ngắn trên cái ghế cũ của mình, kiềm chế tất cả hơi thở.

Nếu không nhìn, Dương Khai thậm chí còn không phát hiện được sự hiện hữu của lão, tu vi cảnh giới của Tông Ngạo cũng ở mức Dương Khai còn xa mới so sánh được.

Dương Khai lắc đầu. Qua một thời gian tiếp xúc, hắn cũng biết Tông Ngạo tính tình tuy rằng có chút kỳ quái, nhưng cũng rất si mê luyện đan chi đạo. Chỉ cần là những gì có liên quan tới luyện đan cũng có thể làm cho lão hứng thú, nếu không lão cũng không ngồi đây luyện đan cả trăm năm một cách chán ngắt.

Chỉ cần luyện chế ra một hai viên đan dược có đan vân, lão đã vô cùng hưng phấn rồi.

Người như vậy nhìn như không hợp lẽ đời, vô cùng lạnh lùng, nhưng kỳ thực cũng không khó làm quen, chỉ cần hợp ý, họ sẽ có thể dễ dàng thân cận hơn bất kỳ ai.

Dương Khai đã gặp rất nhiều người như vậy, cho nên cách ứng phó cũng là muốn sao sẽ được vậy.

Hắn không sợ Tông Ngạo học trộm tài nghệ luyện đan của mình, bởi vì trước mặt Tông Ngạo muốn phòng cũng không phòng được.

Đơn giản thoải mái luyện đan, không để ý ánh mắt quan sát của lão, xem được bao nhiêu là chuyện của lão.

Cái Dương Khai quan tâm hơn chính là Hă trong tay lão.

Rửa sạch sẽ bã thuốc trong lò, Dương Khai lại một lần nữa bắt đầu luyện chế Ly Hỏa đan.
Vừa rồi luyện chế thất bại không phải vì Tông Ngạo quấy rầy, cho dù lão có kêu lớn hơn nữa cũng không quấy nhiễu được Dương Khai. Hồi trước khi ở Cửu Thiên Thánh Địa, mỗi khi luyện đan, bên cạnh Dương Khai đều có mấy người quan sát bình luận, không ngừng nói chuyện bên tai, soi mói thủ pháp của hắn, thậm chí còn nảy sinh nghi vấn làm hắn vừa luyện đan vừa giải thích nghi hoặc của họ, sớm đã thành quen.

Đây dù sao cũng là lần đầu luyện chế Ly Hỏa đan. Cách nắm sức lửa và thời gian cũng chưa thành thạo nên thất bại cũng là có nguyên nhân của nó.

Lần thứ hai luyện chế, Dương Khai đã thành thạo hơn rất nhiều, tuy cuối cùng cũng thất bại như lần trước nhưng chuyện này cũng không mảy may gây trở ngại cho lòng nhiệt tình của Dương Khai.

Lần thứ ba, vào thời điểm quan trọng nhất trong gang tấc, sắc mặt của Dương Khai tự tin hơn, hắn cảm thấy bản thân đã nắm rõ sức lửa và thời gian luyện Ly Hỏa đan.

Lần thứ tư, trong lò đan truyền ra mùi đan dược, một viên Ly Hỏa đan đã thành công ra lò.

Bỏ nó vào bình ngọc đã chuẩn bị sẵn, Dương Khai còn chưa kịp quan sát đã bị Tông Ngạo chộp lấy, chỉ nhìn thoáng qua Tông Ngạo đã ném bình trở lại hừ nói:

- Cũng được, bốn lần đã có thể luyện chế ra đan dược, tiểu tử ngươi coi như cũng khá lắm rồi. Tuy nhiên đến đan văn cũng không luyện chế ra được thì đừng nói tới đan vân.

- Vội gì? Giờ mới là bắt đầu.

Dương Khai cười cười, cũng không để ý đến lão, không ngừng lại mà tiếp tục luyện chế.

Tông Ngạo dần kìm chế vẻ khinh thường, dần trở nên ngưng trọng, trong lòng rên rỉ.

Suy cho cùng thì cũng là lửa thần thức mà, luyện ra đan dược tốc độ quả thực nhanh đến đáng sợ.

Kể cả lão tự ra tay luyện chế một viên Ly Hỏa đan cũng cần thời gian một nén nhang, nhưng tiểu tử này lần đầu luyện chế thành công mới chỉ dùng tới một canh giờ mà thôi.

Thời gian này nhìn như rất dài, không thể so sánh với lão, nhưng Tông Ngạo rõ ràng hơn ai hết tiểu tử này lần đầu luyện chế một viên Ly Hỏa đan, đợi hắn nắm giữ được tất cả các kỹ xảo, sau khi càng ngày càng thuần thục thì thời gian luyện chế thành công sẽ càng lúc càng ngắn, cuối cùng cũng không khác gì so với lão.

Cảnh giới tu vi, cấp bậc luyện đan sư, thời gian chìm đắm trong luyện đan chi đạo của lão rõ ràng vượt xa tiểu tử này, nhưng đến cuối cùng luyện chế ra một viên đan dược giống nhau thì thời gian tiêu phí lại không kém là bao nhiêu.

Đó là khái niệm gì?

Tông Ngạo vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị với lửa thần thức đó, hận không thể túm lấy nó để sử dụng cho mình, nhưng nhớ tới trái đắng năm đó nếm phải, chỉ đành nhịn đau từ bỏ.

Ngày từng ngày trôi qua.

Mỗi một ngày Dương Khai đều luyện chế mười viên Ly Hỏa đan, không quá nhiều cũng không ít. Sau khi luyện chế xong mười viên, lập tức khoanh chân ngồi xuống vừa khôi phục sức mạnh thần thức tiêu hao, vừa phản tỉnh lại bản thân, thông qua việc hồi tưởng lại quá trình luyện đan ngày hôm nay để thăng tiến lý giải thuật luyện đan của chính mình. Mỗi khi đó Tông Ngạo cũng không quấy rầy hắn, lão cùng lộ ánh mắt sâu xa, vẻ mặt trầm tư tương tự.

Trong khoảng thời gian này, lão không bắt tay luyện đan, mỗi ngày nhìn Dương Khai luyện chế cùng một loại đan dược, hết lần này đến lần khác quay đi quay lại dường như không có điểm cuối.

Lão chẳng những không thấy buồn tẻ, mà ngược lại như đang xem thứ gì đó rất thú vị.

Linh trận thường xuyên đổi mới khiến lão dường như tìm được một đường luyện đan khác lớn hơn, trước kia lão chưa từng nghĩ đến việc thay đổi hơn mười linh trận trong lúc luyện đan.

Cách tư duy kỳ quái cùng động tác không có khuôn mẫu của Dương Khai làm lão nảy sinh cảm giác hưng phấn như tách mây mù gặp trăng sáng, tư duy cố hữu của lão tự nhiên cũng dần lung lay.

Dù gì thì cũng là Nhất đại luyện đan đại sư đang trầm tư, những thứ lão suy nghĩ nhiều hơn Dương Khaix, cũng sâu xa hơn rất nhiều. Lão mơ hồ cảm thấy bức bình phong trói buộc mình nhiều năm đã có dấu hiệu bị phá bỏ.

Phát hiện này khiến máu trong người Tông Ngạo sôi trào.

Một tháng trôi qua, Dương Khai luyện chế ra ước chừng có ba trăm viên Ly Hỏa đan, mỗi khi luyện thành một viên đan dược, Tông Ngạo đều đoạt lấy kiểm tra một phen làm hắn cảm thấy rất kỳ quái. Dương Khai luyện chế ra tới nay ba trăm viên Ly Hỏa đan đều là đan dược bình thường.

Khẩu khí Dương Khai lúc trước lớn như vậy lão còn tưởng rằng tiểu tử này có bản lĩnh gì hơn người, tối thiểu cũng có thể ngẫu nhiên luyện chế ra vài viên Ly Hỏa đan có đan văn mới đúng.

Nhưng trong ba trăm viên đan dược này, không tồn tại đến một viên có đan văn.

Lão không khỏi có chút thất vọng và nghi hoặc, rốt cuộc kìm nén không được dò hỏi:

- Tiểu tử, ngươi đến đan văn cũng không thể luyện chế ra được sao? Nếu ngươi nghĩ nhờ may mắn có thể sinh ra đan văn thì lão phu khuyên ngươi hãy thôi ý nghĩ đó đi, lão phu luyện đan cả đời, tự tay luyện chế ra chưa đến triệu viên cũng được mấy trăm ngàn viên, cũng chỉ có ít ỏi vài viên là có đan vân, hơn nữa đẳng cấp cũng không cao. Ngươi chỉ có hai nghìn phần dược liệu mà muốn luyện đa đan vân? Chỉ là kẻ si nói mớ mà thôi!

- Ta đâu định dựa vào may mắn.

Dương Khai cười cười:

- Ba trăm viên đan dược này chỉ là quá trình làm quen thôi.

- Quá trình làm quen?

Tông Ngạo hồ nghi nhìn hắn.

- Tối thiểu là hiện tại ta biết làm sao có thể dùng tốc độ nhanh nhất, linh trận tốt nhất để luyện chế Ly Hỏa đan, kế tiếp mới là màn kịch quan trọng.

Tông Ngạo nhíu mày, không biết hắn đang làm trò gì.

Một tháng qua, tốc độ luyện chế Ly Hỏa đan của hắn quả thực càng lúc càng nhanh, ban đầu luyện chế một viên cần một canh giờ, hiện tại đến nửa canh giờ cũng chưa tới, tốc độ tăng gấp đôi, Tông Ngạo tin chỉ cần hắn tiếp tục luyện chế tốc độ này còn có thể rút ngắn lại tới mức đáng thán phục.

Điều khiến Tông Ngạo chấn động nhất không chỉ là tốc độ luyện đan của hắn mà còn là tỷ lệ thành đan.

Ban đầu sau ba viên đan dược bị hắn luyện chế thất bại, hắn dường như đã nắm được điểm then chốt, đan dược luyện chế ra không một lần thất bại, tất cả đều thành đan không lãng phí bất kỳ một phần dược liệu nào.

Tông Ngạo gần như phải xưng Dương Khai là thiên nhân!

Kể cả bản thân lão khi luyện đan cũng không tránh khỏi những lúc đột ngột làm luyện đan thất bại, dược dịch khét lẹt, đây là tình huống bất kỳ luyện đan sư nào cũng đều không tránh khỏi.

Nhưng chuyện thông thường này lại chưa từng xảy ra với Dương Khai. Mỗi phần dược liệu đều biến thành đan dược. Tuy vì nguyên nhân sức lửa và thời gian làm cho phẩm chất những đan dược đó có hơi khác biệt, nhưng dần dà, phẩm chất Ly Hỏa đan hắn luyện chế ra càng ngày càng tốt, gần như đã phát huy toàn bộ được dược hiệu của những dược liệu đó.

Đây mới là sức mạnh khủng khiếp thực sự của lửa thần thức sao?

Tông Ngạo có chút hoảng hốt.

Chương 1070: Cùng lắm ta bái ngươi làm sư phụ

Trong phòng luyện đan, Dương Khai mồ hôi như mưa, hết viên đan này đến viên đan khác từ tay hắn sinh ra, tròng mắt Tông Ngạo lại trừng lớn, không chớp mắt, nhìn chằm chằm Dương Khai.

Mặt trời lặn về Tây, công việc luyện đan của hôm nay tạm dừng, Dương Khai thu hồi viên cuối cùng, nhìn cũng không nhìn liền bỏ vào trong bình ngọc, vẫn duy trì thái độ khoanh chân cố định lấy ra một viên đan dược uống vào, khôi phục sức mạnh thần thức tiêu hao.

Tông Ngạo bước đi như bay tới trước bình ngọc đó cầm lấy nó, đổ mười viên đan dược hôm nay luyện chế được ra, cẩn thận kiểm tra.

- Làm sao có thể? Làm sao có thể?

Một lát sau Tông Ngạo lẩm bẩm một mình như hồn bay phách lạc, vẻ mặt không dám tin, dường như mười viên đan dược kia đã đem lại sự đả kích cực lớn cho lão, khiến quan niệm cả trăm năm của lão như lung lay muốn sụp đổ.

Sắc mặt lão có chút tái nhợt, kinh ngạc nhìn Dương Khai, chợt cười khổ giống như bị tháo hết lực chân khí của mình, lão đổ sụp xuống mặt đất.

Mười viên đan dược, trong đó có ba viên có đan văn!

Tỷ lệ này quả thực vượt ra khỏi sức tưởng tượng của Tông Ngạo.

Lão là một Nhất đại luyện đan đại sư, vắt óc suy nghĩ vài thập niên rốt cuộc cũng nghĩ ra phương pháp lấy số lượng làm trọng, tìm tới Vũ Bộc Tinh, lấy dược liệu Hằng La Thương Hội cung cấp làm cơ sở, gần trăm năm nay liên tục lao lực luyện đan, mỗi lần đều luyện chế đồng thời mấy chục viên đan dược.

Dù vậy chỉ có khi nào cực may mắn mới có thể luyện đan ba viên đan dược có đan văn, có đôi khi không may, đến một viên cũng không có.

Nhưng tên tiểu tử đó lại thể hiện ra một sức mạnh mục nát hóa thần kỳ, từng viên luyện chế ra cuối cùng có đến ba viên đều có đan văn.

Chuyện này không phải ngày một ngày hai, gần một tháng qua đều như vậy!

Mỗi ngày hắn định lượng luyện chế mười viên đan dược, không nhiều cũng không ít, mỗi ngày đều có ba viên có đan văn!

Cấp bậc này đã mang tới cho Tông Ngạo một sự đả kích cực lớn.

Từ khi Dương Khai bắt đầu luyện chế Ly Hỏa đan tới nay đã được hai tháng. Tháng đầu tiên hắn luyện chế ra ba trăm viên Ly Hỏa đan bình thường, Tông Ngạo còn hung hăng cười nhạo hắn, cho là hắn không thể luyện chế ra đan văn chứ đừng nói đến đan vân.

Nhưng từ tháng thứ hai trở đi tiểu tử này không ngừng dùng thực lực để đả kích lòng kiêu hãnh của Tông Ngạo.

Ngày đầu tháng thứ hai Dương Khai luyện chế ra hai viên Ly Hỏa đan có đan văn, Tông Ngạo chỉ coi là may mắn, thoáng khen ngợi một chút, thần thái khinh thường. Khi lão rất may mắn cũng làm được như vậy.

Ngày tiếp theo của tháng thứ hai vẫn là như vậy, sự khinh thường của Tông Ngạo đã biến mất.

Ngày thứ ba vẫn như vậy, Tông Ngạo có chút ngồi không yên.

Cho đến hôm nay lão gần như muốn nổi điên rồi.

Quan niệm kiên trì trăm năm qua bị đan dược mỗi ngày Dương Khai luyện chế ra đánh cho vỡ tan, lòng kiêu ngạo của lão đã tan biến không còn sót lại chút gì.

Nếu đan văn dễ dàng tạo ra như vậy thì một trăm năm qua lão đã và đang làm gì?

Lao tâm khổ tứ rèn luyện ra thủ pháp luyện đan độc nhất vô nhị lấy số lượng làm trọng, trước từng viên Ly Hỏa đan này lại ấu trĩ tới mức khôi hài.

Cầm lấy bình ngọc còn chút hơi ấm đó, hai tay Tông Ngạo run rẩy, cũng không để ý Dương Khai đang khôi phục, lão đi nhanh tới trước mặt hắn vội vàng nói:

- Tiểu tử nói chuyện với lão phu một chút. Trong này có môn đạo gì, lão phu không biết, vì sao ngươi có thể luyện chế ra nhiều đan dược có đan văn như vậy?

Dương Khai chậm rãi mở mắt, nhìn thấy tròng mắt đỏ ngầu của Tông Ngạo, cặp mắt đó tràn đầy lằn đỏ. Vừa nhìn đã biết là do không nghỉ ngơi tốt.

Trong khoảng thời gian này, Tông Ngạo luôn trầm tư suy nghĩ nhưng lại nghĩ không thông, rốt cuộc Dương Khai đã làm gì mà có thể tạo ra đan văn làm lão nghĩ đến mức đỏ mắt – hoặc là có vài phần đố kỵ.

- Không có môn đạo gì cả, may mắn thôi.

Dương Khai vừa dứt lời đã bị Tông Ngạo liếc mắt một cái đầy khinh miệt:

- Lão phu không phải đồ ngu, chuyện này có liên quan tới vận may hay không mà ta còn không nhìn ra hay sao? Tiểu tử đừng có em nhẹm, cứ thẳng thắn xem nào. Lão phu cho ngươi chút lợi lộc là được.

Lão hận không thể xâm nhập vào trong thức hải của Dương Khai rình mò ý thức của hắn.

Dương Khai lắc lắc đầu:

Tông lão, người cũng biết mỗi trường phái đều coi tài nghệ luyện đan của mình là báu vậy không dễ dàng truyển ra ngoài…

- Tiểu tử thối, trước kia không phải người đã rình được một ít linh trận trong dược điền của lão phu hay sao? Lại còn lật xem điển tịch trong thư phòng của lão phu. Lão phu đã bao giờ nói gì ngươi chưa?
Tông Ngạo không khỏi dựng râu trừng mắt.

- Lời này Tông lão nói sai rồi, dìu dắt vãn bối chính là bổn phận của Tông lão, hơn nữa những gì ta nhìn thấy chỉ là tiểu tiết, chẳng là gì cả, nhưng các luyện chế đan văn của ta lại khác, đây là cơ mật nhất mạch của ta, sao có thể đánh đồng với mấy linh trận đó được?

- Lão phu mặc kệ, hôm nay ngươi không nói lão phu sẽ bổ đầu ngươi ra, luyện thần hồn ngươi phải chui ra!

Không biết xấu hổ, còn giở thói vô lại!

Trong lòng Dương Khai vạn phần khinh bỉ.

Nhưng hắn cũng biết Tông Ngạo chỉ nói mồm như vậy thôi. Với thân phận và sức mạnhcủa Tông Ngạo, nếu quả thực phải bức mình nói cho lão biết những điều này căn bản không cần tốn công tốn sức như vậy, mà chỉ cần trực tiếp động thủ là được.

Lão hiện giờ giở thói vô lại như vậy hiển nhiên cũng là vì không có cách nào khác, lão rất ghen tị với thủ pháp luyện chế ra đan văn, đã ghen tị đến mức không để ý tới thân phận.

- Cùng lắm thì... lão phu bái ngươi làm sư là được!

Tông Ngạo hừ hừ, da mặt giật giật, không hề cảm thấy có gì không ổn.

Dương Khai ngạc nhiên nhìn lão, có chút không ngờ lão đến cả lời nói không biết xấu hổ này cũng nói ra được, trong lòng rất bái phục.

Vẫn lắc đầu như cũ:

- Tông lão, không phải vãn bối không mở lòng mà chỉ là cách này người khác không học được.

Hồi trước ở Cửu Thiên Thánh Địa, khi dạy các luyện đan sư của Thông Huyền đại lục biện pháp luyện chế ra đan văn này, mặc dù họ có chút thu hoạch nhưng còn xa mới đạt được tiêu chuẩn của Dương Khai, mãi tới khi Hạ Ngưng Thường tới mới có thể phân cao thấp với Dương Khai.

Xét đến cùng vẫn là do tác dụng kì diệu của lửa thần thức.

- Có học được hay không lão phu sẽ tự cố gắng, không cần ngươi phải quan tâm.

Tông Ngạo sắc mặt dần trở nên dữ tợn, để hiểu rõ những huyền bí trong đó, thể diện này của lão không đáng giá một xu.

Dương Khai đành chịu, đã sớm biết sẽ như vậy, bèn trầm ngâm nói:

- Tông lão, chúng ta trao đổi một chút thế nào?

- Trao đổi cái gì? Lão phu còn có thứ gì có thể vừa mắt ngươi hay sao?

- Ta muốn có cách luyện đan quy mô lớn của người. Dương Khai nói thẳng.

Trước kia chưa từng thấy ai có thể đồng thời luyện chế mấy chục viên đan dược, tài nghệ luyện đan của Tông Ngạo thành thạo, có bản lĩnh khai tông lập phái, tài nghệ này thì có thể học được.

Tông Ngạo chỉ vận dụng thánh nguyên luyện đan, đã có thể cùng một lúc khiến mười mấy lò đan khai lò.

Dương Khai vừa có thánh nguyên lại còn có sức mạnh thần thức, hai thứ đều có thể luyện đan, một khi học được phương pháp của Tông Ngạo thì phát huy hết sức mạnh cũng không phải chuyện gì khó khăn.

- Tự mình xem đi!

Chiếc nhẫn trên tay Tông Ngạo lóe sáng, một quyển thư tịch cũ kỹ được ném qua cho Dương Khai không chút do dự.

Dương Khai tiếp nhận, lật vài trang, phát hiện đây chính là phương pháp luyện đan Tông Ngạo tự sáng tạo ra. Trong đó có giới thiệu cực kỳ tỉ mỉ, chắc là do Tông Ngạo viết ra chuẩn bị truyền thụ cho truyền nhân của mình.

Hiện giờ lại dễ dàng cho Dương Khai.

Dương Khai khẽ gật gù, cất quyển sách vào nhẫn không gian, hít mũi một cái nói:

- Những lò luyện đan này...

- Tặng ngươi mười Cái!

Tông Ngạo vung tay lên, tuy rằng hào sảng nhưng da mặt vẫn căng ra như cũ.

Nhìn ra lão đã đau lòng đến cực điểm.

Lúc trước để thu thập mười mấy lò luyện đan này, lão đã phải chạy khắp trăm núi ngàn sông, tự thu thập nguyên liệu làm ra lò luyện đan, nhiều lần suýt chết nhưng may mà còn giữ được mạng. Sau khi thu thập đủ nguyên liệu, tự đi tìm luyện khí sư thỉnh cầu họ làm cho.

Có thể nói mỗi lò luyện đan đều là kết tinh của mồ hôi và máu, là bằng chứng cho nhiều năm vất vả của lão.

Hiện giờ vừa mở miệng đã cho đi mười cái, lão đau lòng muốn nhỏ máu.

- Một nửa!

Dương Khai giơ một ngón tay lắc lắc.

Tông Ngạo hai mắt đỏ ngầu nhìn hắn chằm chằm, sắc mặt dữ tợn, dường như hận không thể nuốt lấy hắn. Nhưng sau một lúc lâu do dự vẫn gật đầu nói:

- Một nửa thì một nửa!

Dù sao tiểu tử này đến lúc không luyện chế ra được Ly Hỏa đan có đan vân sẽ phải nô dịch cho lão cả đời, đến lúc đó đồ của hắn còn không phải là của lão hay sao? Tông Ngạo cho đến bây giờ cũng chưa thấy Dương Khai có thể luyện chế ra đan vân, mặc dù một tháng nay nhìn chừng ấy thôi đã bị kích thích lắm rồi.

Trừ phi hắn thực sự là may mắn tới mức nghịch thiên, đan vân đột nhiên sinh ra. Nếu thực sự là như vậy Tông Ngạo cũng không thể nói gì hơn.

Nhưng tỷ lệ này thực sự quá nhỏ.

Dương Khai nhếch miệng mỉm cười, có chút không ngờ lại có thể thuận lợi như vậy, hắn nghĩ Tông Ngạo sống một mình đã lâu, lại có ngạo khí của luyện đan sư, cho nên không tinh thông, cũng không am hiểu cách đàm phán, nào ngờ đối phương còn có tính toán khác.

- Tông lão, người chưa từng nghĩ tới việc luyện chế linh trận vào trong đan dược ngay khoảnh khắc đan dược hình thành? Đan văn nói trắng ra cũng chẳng qua chỉ là một trận pháp thu nhỏ, bằng không sao nó có thể duy trì được dược hiệu của đan dược mãi không hỏng?

Dương Khai cười tủm tỉm nhìn lão.

- Luyện chế linh trận vào đan dược?

Tông Ngạo trợn trừng mắt thì thào một tiếng, ầm ầm rùng mình, trong chớp nhoáng này, gông cùm xiềng xích trói buộc lão nhiều năm tựa hồ bị một thanh kiếm sắc chém đứt, khiến lão nhìn thấy một khoảng đất trời rộng lớn hơn, ở đó lão có thể thoải mái bay lượn không có gì ràng buộc.

Luyện đan sư lúc luyện đan cần dùng đến linh trận, luyện khí sư lúc luyện khí cũng cần đến linh trận, trong đó rất nhiều linh trận cơ sở, thậm chí là giống nhau, nhưng tác dụng của linh trận từ xưa tới nay đều bị luyện đan sư và luyện khí sư cho là thứ để hỗ trợ luyện chế, làm cho các loại nguyên liệu hoàn toàn dùng hợp thông qua uy lực của các trận pháp trong quá trình luyện chế, phát huy hiệu quả cao nhất.

Trước giờ, chưa có ai nói với Tông Ngạo là có thể luyện chế mấy linh trận phụ trợ luyện đan đó vào trong đan dược.

- Tông lão, có lẽ có đan văn sinh ra tự nhiên, nhưng ta luyện chế ra được, hơn nữa còn cần vận dụng lửa thần thức, chỉ có lửa thần thức mới có thể nhanh chóng khắc ra linh trận hợp lại hoàn mỹ, phát huy hoàn hảo uy lực của linh trận, luyện chế vào trong khoảnh khắc đan dược hình thành. Ta không biết nếu người chỉ dùng thánh nguyên có thể phát huy ra bao nhiêu tác dụng, nhưng dùng phương pháp này, tỷ lệ sinh ra đan văn mới có thể cao hơn một chút so với cách người dùng.

Chương 1071: Người ngoài cuộc

Dương Khai nói xong cũng biết mình nói vô ích rồi, Tông Ngạo đã rơi vào trạng thái ngẩn ngơ, thần sắc trên mặt không ngừng biến ảo, hai tròng mắt khi thì ảm đạm vô quang, lúc lại tinh quang tỏa sáng.

Rõ ràng lão đang ngộ đạo.

Dương Khai lắc đầu không đi quấy rầy lão, lo khôi phục.

Mỗi ngày mười viên Ly Hỏa đan, mỗi tháng ba trăm viên đan dược trong đó có hai ba phần đan dược sinh ra đan văn, thành tích như vậy cũng đủ để ngạo mạn khắp Tinh Vực rồi.

Nhưng Dương Khai lại không vui nổi.

Bởi vì dù là hắn luyện chế ra nhiều đan dược có đan văn hơn nữa cũng không giải quyết được nguy hiểm của Tuyết Nguyệt, cái hắn cần chỉ là một viên Ly Hỏa đan có đan vân mà thôi.

Mỗi một lần luyện chế, Dương Khai đều dùng toàn lực, không dám có chút qua loa, hắn đem những gì mình học được vận dụng đến đỉnh cao, tập trung hết sức vào thuật luyện đan.

Tỷ lệ tạo ra đan văn tăng mạnh, cùng với việc hắn luyện chế thành thạo Ly Hỏa đan, tỷ lệ hai ba phần đã tăng lên tới bốn năm phần.

Điều này cũng có nghĩa là Dương Khai luyện chế Ly Hỏa đan, có hơn một nửa là có chứa đan văn, giá trị cực lớn!

Những thứ này nếu để cho võ giả tu luyện thuộc tính Hỏa dùng, có thể nhanh chóng nâng cao công lực của họ, giờ lại bị Dương Khai ném ở một bên, mặc kệ như phế vật.

Mỗi ngày luyện chế xong, Dương Khai cũng cảm giác thấy mình kiệt sức.

Mười viên Ly Hỏa đan, về lý mà nói không thể làm hắn mệt mỏi như vậy, nhưng với tâm lý áp lực như núi đè nặng khiến hắn có chút thở không nổi. Theo thời gian trôi qua, áp lực này càng lúc càng lớn.

Hắn nhận thức sâu sắc được đan vân khó tạo ra, trách không được các luyện đan sư đều khóc rống nước mắt giàn giụa khi ngẫu nhiên luyện ra đan vân, cảm thấy vận may của mình ngập trời.

Hắn hiện tại cũng ước gì vận khí rơi trúng đầu mình để giải quyết tình thế khẩn cấp.

Khác với tâm trạng xáo động, mặt chau mày ủ của Dương Khai, Tông Ngạo mấy ngày nay vẻ mặt lại rạng rỡ, vô cùng hưng phấn.

Từ khi những lời nói của Dương Khai khiến lão lâm vào ngộ đạo, bước ra tự ngộ đạo, lão phát hiện thuật luyện đan của mình vô tình đã tiến thêm một bước.

Trước kia đồng thời luyện chế mấy chục viên đan dược, lão phải dùng toàn lực ứng phó mới có thể không xuất hiện sai lầm gì, nhưng hiện giờ lão lại có thể thoải mái khống chế sức lửa của mấy chục lò đan một cách thành thạo.

Hơn nữa thông qua cách Dương Khai nói cho lão, lão cũng đã thành công luyện chế được đan văn!

Dù không bằng tỷ lệ khủng khiếp như của Dương Khai, nhưng cũng đạt tới con số một phần mười đáng quý.

Một phần mười, cứ mười viên đan dược lại có một viên có thể sinh ra đan văn, đây là việc trước kia Tông Ngạo nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng bây giờ lại rất bình thường. Tông Ngạo có ngạo khí lại kiên trì, nhưng về việc này, lão cũng khá cảm kích Dương Khai.

Nếu không có hắn giúp lão đâm thủng bức bình phong đó, Tông Ngạo phỏng chừng con đường luyện đan của lão sẽ càng đi càng lệch, cuối cùng lầm vào ngã rẽ.

Vừa nghĩ tới đây, Tông Ngạo nhìn Dương Khai cũng vừa mắt hơn, chuyện bị hắn đoạt mất một nửa số lò đan cũng không để ý nữa. Cả ngày không đi quấy rầy Dương Khai, chỉ lo tập luyện thủ pháp luyện đan Dương Khai dạy lão, nghiên cứu đủ loại linh trận, lựa chọn linh trận thích hợp nhất để tạo ra đan văn, luyện chế vào thời khắc hình thành đan dược.

Lão thu hoạch được rất lớn, đến cả tính tình kiêu ngạo ngông cuồng đó cũng kiềm chế rất nhiều, cả ngày cười tủm tỉm, nhìn cái gì cũng thấy vui mừng.

Khi người của Hằng La Thương Hội phụ trách vận chuyển dược liệu và thu hồi đan dược luyện chế được dường như không dám tin vào hai mắt mình.

Trước đây, mỗi lần tới y đều run sợ, cẩn thận dè dặt, vội vàng đem dược liệu giao cho Tông Ngạo sau đó lấy đan dược lão luyện chế rồi rời khỏi sơn cốc như kiến bò chảo nóng, sợ Tông Ngạo gây chuyện với mình.

Tông Ngạo lúc nào cũng âm trầm sắc mặt, cứ như y nợ lão mấy trăm viên tinh thạch.

Nhưng lần gần đây nhất người này tới, không ngờ Tông Ngạo lại nở nụ cười, còn nói với y mấy câu, vỗ vai y khen ngợi vài câu, nói những năm gần đây làm phiền y rồi... Cuối cùng còn mời người đó vào trong cung điện uống chén trà.

Võ giả đó sợ tới mức mặt xám như tro, đến xưng cũng không dám xưng, tè ra quần mà rời đi.

Khi báo cáo chuyện ở đây đây với đám người Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong, bọn họ cũng không biết Tông Ngạo bị sao, chỉ có thể mơ hồ đoán ra có chút liên quan tới Dương Khai.

Mấy người bọn họ rất quan tâm đến tiến triển của mọi chuyện, bởi vì nếu Tuyết đại nhân không có cách nào tỉnh lại, kiểu gì bọn họ cũng phải có người bị trách phạt, rất có khả năng sẽ liên lụy đến toàn bộ phân hội.

Với cơn giận giữ của Tam thiếu gia, đẩy bọn họ đến khoáng tinh khai khoáng cũng không phải là không có khả năng.

Nhưng họ lại không có can đảm đến dò la, mỗi ngày sống dài bằng một năm, chỉ có thể đợi tin tức của Dương Khai truyền đến.

Ngày nọ, Dương Khai lại luyện xong đan dược, vẻ mặt âm trầm vẫn không đổi, như mây đen bao trùm, khoanh chân ngồi đấy, không nhúc nhích.

Tông Ngạo đi tới nhìn Ly Hỏa đan bị hắn ném một bên chồng chất như núi, mở miệng hỏi:

- Tiêu hao bao nhiêu phần dược liệu rồi?
- Sáu tháng, hơn một ngàn tám trăm phần!

Dương Khai thuận miệng đáp.

- Hơn một ngàn tám trăm phần...

Tông Ngạo nhẹ nhàng hít vào một hơi:

- Có bảy tám trăm viên Ly Hỏa đan sinh ra đan văn, tiểu tử, có thể đạt tới trình độ này ngươi cũng đủ để kiêu ngạo rồi, còn có gì chưa đủ hay sao?

- Ta chỉ cần một viên có đan vân.

Dương Khai ngẩng đầu nhìn lão:

- Những đan dược kia dù toàn bộ đều sinh ra đan văn, với ta mà nói đều không có chút giá trị.

- Nha đầu đó đối với ngươi quan trọng như vậy sao?

- Ta và cô ta tính mạng tương liên, người nói có quan trọng hay không?

Dương Khai không ngừng cười khổ.

- Tính mạng tương liên?

Tông Ngạo hơi biến sắc, như thoáng chút suy nghĩ một hồi khẽ quát:

- Xích linh hồn?

- Hóa ra Tông lão biết?

- Lão phu đương nhiên biết, chỉ có Xích linh hồn mới có thể khiến tính mạng hai người liên kết với nhau, là Thần Hồn kỹ do một vị cung phụng Hằng La Thương Hội tu luyện ra! Chẳng trách lần trước khi kiểm tra cho nó, ta có cảm giác giữa các ngươi có một mối liên hệ vô hình. Nha đầu là gì của Ngải Âu? Sao các ngươi lại làm thành như vậy?

Suy cho cùng thì Tông Ngạo cũng là người già sống lâu mà hoá tinh, từ đủ loại dấu vết để lại liền suy đoán ra quan hệ của Tuyết Nguyệt và Ngải Âu, bằng không sẽ không xuất hiện thứ Xích linh hồn này.

Dương Khai lắc đầu không muốn nói, cũng sẽ không nói, chỉ bảo:

- Tông lão, ta cũng có chút hiểu được câu người tường nói rồi.

Tông Ngạo cười ha hả:

- Đan dược khó luyện, người bên ngoài nghe được chỉ coi như lão phu đang khoe khoang công việc luyện đan của mình, nhưng sự chua xót trong đó thì có bao nhiêu người có thể nhận thức được. May mà tiểu tử ngươi cuối cùng đã hiểu. Trông lão như cuối cùng mình cũng không đơn độc, coi Dương Khai là tri kỷ.

Thấy Dương Khai không lên tiếng, Tông Ngạo im lặng một chút rồi nói thêm:

- Ngươi chỉ còn lại hai trăm phần dược liệu Ly Hỏa đan thôi, không tới một tháng sẽ tiêu hao hết, mà nha đầu đó kia sống không quá nửa năm, ngươi định làm thế nào? Ừ, cho dù là bây giờ bảo Cáp Lực Tạp đi gom góp dược liệu tiếp, về thời gian cũng còn kịp, chỉ là coi như ngươi thu thập đủ dược liệu rồi cũng không có bao nhiêu cơ hội để thử nữa.

Dương Khai ngồi nguyên tại chỗ, suy nghĩ thật lâu mới nói:

- Ta đi ra ngoài một chút!

Nói vậy xong liền đứng dậy đi ra ngoài.

Tông Ngạo nhìn bóng lưng hắn, khẽ gật đầu.

Đôi khi một người nỗ lực trong một thời gian dài lại không thể giải quyết được việc nào đó, dùng việc khác để di dời sự chú ý, giải toả căng thẳng rõ ràng chính là cách tốt nhất. Để tâm vào những bế tắc tuy rằng cũng có cơ hội thành công, nhưng thường cũng có khả năng làm cho người ta sinh ra ma chướng, dẫn đến phát cuồng, nổi điên.

Kinh nghiệm của Tông Ngạo là minh chứng tốt nhất, lão khổ tâm luyện đan trăm năm còn không bằng một câu thức tỉnh của Dương Khai.

Chỉ có điều hiện tại, không ai có thể thức tỉnh Dương Khai, hắn quả thực cần đi ra ngoài đi dạo, quan sát một chút, nói không chừng sẽ có gì dẫn dắt khiến hắn tìm được đường đi đúng đắn.

Đi vào trong phòng Tuyết Nguyệt, Dương Khai ở lại một lúc kiểm tra tình hình của nàng.

Từ khi bắt đầu luyện chế Ly Hỏa đan, Dương Khai chưa từng đến thăm nàng, thời gian nửa năm, trạng thái của Tuyết Nguyệt có chút dấu hiệu xấu đi, sức sống được Tông Ngạo duy trì đã không ngừng tiêu hao, trên làn da tuyết trắng mơ hồ có chút dấu vết băng tuyết tích tụ.

Dương Khai biết rằng đó chính là do Huyền Âm Quỳ Thủy phát tác.

Nếu không thể luyện chế ra Ly Hỏa đan có đan vân, Tuyết Nguyệt thực sự sẽ phải chết.

Bảo Cáp Lực Tạp tiếp tục gom góp dược liệu là điều không thể, không tìm được phương pháp cho dù gom góp được nhiều hơn nữa cũng sẽ vô dụng.

Không nói một lời nào, rời khỏi cung điện của Tông Ngạo, Dương Khai không để ý tới phương hướng, ngự sử Tinh Toa lững thững bay ra ngoài.

Hắn xuyên qua núi lớn sông dài, lướt qua rừng cây đầm lầy, đứng ở góc độ một người ngoài cuộc lạnh nhạt ngắm nhìn nhân sinh thái trên Vũ Bộc Tinh, đại địa dồi dào, võ giả ùn ùn, thậm chí ngay cả sự phồn vinh, cơ cực của người, Dương Khai đều nhìn một cách ngon lành.

Thời gian dần qua, tâm trạng nôn nóng của hắn đã lắng xuống, tảng đá quanh quẩn trong lòng cả một năm chậm rãi biến mất, hắn tự nhiên trở nên thoải mái, không còn lo lắng cho nguy cơ của Tuyết Nguyệt và chính mình.

Nán lại một thành trấn nhỏ, lưu lại khí tức sinh mệnh và dấu chân của mình.

Nhìn những đại gia tộc vì nhiều thứ lợi ích mà phát sinh xung đột, huyết quang tung toé, thi thể nằm rải rác khắp nơi.

Nhìn những tông môn quảng thu môn đồ, rất nhiều võ giả tu vi thấp kém hứng trí bừng bừng tham gia, sau đó lại bị đào thải một cách vô tình.

Nhìn thấy một đám người vì tranh đoạt một món bí bảo mà đánh đập tàn nhẫn, tình nghĩa huynh đệ trước đó không đáng một xu, đâm lén sau lưng, trở mặt vô tình.

Nhìn đám người của những thế lực thông thiên lật tay thành mây, úp tay thành mưa, được người bên ngoài kính trọng, ngưỡng mộ.

Nhìn thấy nữ tử đang tắm trong chốn sơn dã, nhịn không được lại nhìn thêm vài cái, sau đó bị mười mấy đại cô nương không biết xuất thân từ tông môn nào đuổi giết khắp núi.

Dương Khai hoảng hốt chạy trốn như chó nhà có tang...

Có rượu, cuồng hoan, say mèm!

Dương Khai chưa từng có trải nghiệm cuộc sống vô lo không gì trói buộc này, hắn không hề nhớ đến việc tìm kiếm tung tích Tô Nhan, hắn cũng không lo lắng sau khi Tuyết Nguyệt chết, liệu hắn có bị liên luỵ hay không, hắn càng không nhớ đến những thân bằng hảo hữu ở Thông Huyền đại lục.

Toàn bộ thế giới lấy hắn làm trung tâm, hắn cảm nhận vui sướng khó nói nên lời, cuộc sống độc lai độc vãng khiến hắn không có gì phải cố kị, hành vi phóng đãng.

Hắn cảm thấy bản thân không gì không thể làm được.

Trong một nơi sơn dã, một võ giả Nhập Thánh Cảnh đang chém giết một con yêu thú Bích Nhãn Hỏa long bậc tám, mục tiêu của võ giả đó chính là một gốc dược liệu Hư cấp Bích Huyết hoa mà Bích Nhãn Hỏa long bảo vệ.

Đại chiến vừa bắt đầu thì Dương Khai đi qua.

Hắn không nhiều chuyện mà chỉ đứng xa xa xem chừng.

Chương 1072: Quyết một trận sống mái?

Nhập Thánh Cảnh, ở Vũ Bộc Tinh không phải là một cảnh giới mạnh là mấy, giữa đám đôngcó thể tóm được cả đống.

Dương Khai đứng trên một đỉnh dốc cao, trên tay cầm một túi rượu vừa uống vừa xem.

Hắn không có ý định ra tay mà chỉ định xem kịch vui.

Võ giả đó hiển nhiên không phải đối thủ của Bích Nhãn Hỏa long thú, bộ dáng chật vật, vài lần suýt chết, bí bảo phòng ngự bị đánh dập nát, bụng bị sừng nhọn của yêu thú đâm thủng, máu chảy ròng ròng.

Dương Khai cảm thấy võ giả này chết chắc rồi, đang hào hứng chuẩn bị rời đi, thì cuộc chiến lại nhanh chóng thay đổi cục diện.

Yêu thú bậc tám đang chiếm thế thượng phong lại lui lại, phẫn nộ tru lên.

Sau khi toàn bộ bí bảo phòng ngự bị phá hủy, võ giả kia lại bộc phát ra sức mạnh khó tưởng tượng, từ bỏ tất cả phòng ngự dùng một thái độ hung hãn không sợ chết phát động tấn công yêu thú nọ.

Sau nửa canh giờ, từ nội tạng của Bích Nhãn Hỏa long, máu tươi chảy tràn đất, nó ngã xuống vong mạng.

Võ giả đó thở hổn hển, nhét một nắm lớn đan dược khôi phục vào miệng nhưng cũng không thể áp chế thương thế máu tuôn ra mãnh liệt, sức sống của người đó nhanh chóng giảm đi.

Sức mạnh chênh lệch quá xa, võ giả này tuy cuối cùng đã giết được Bích Nhãn Hỏa long, nhưng cũng chỉ có thể cùng chết, đây chính là cực hạn mà người đó có thể làm được.

Dương Khai cầm chum rượu đi tới trước mặt người đó, nhìn xuống y.

Đôi mắt ảm đạm lo sợ của võ giả như tỏa ra thần quang, khó khăn hướng một bàn tay về phía Dương Khai, giống như muốn tóm lấy sức sống của mình nhưng lại nhiều lần bắt hụt.

Trên mặt người này tràn ngập khát vọng đối với sự sống.

Dương Khai uống một hớp rượu, ngồi xổm người xuống, không nói một lời nào, ép ra một giọt máu kim quang từ ngón tay, nhỏ vào miệng võ giả kia.

Ma Thần Kim Huyết, có khả năng khôi phục cực lớn, Dương Khai đã nhiều lần dựa vào nó để tìm đường sống trong chỗ chết.

Nhưng hắn luôn có cảm giác Ma Thần Kim Huyết của mình và Đại Ma Thần năm đó hoàn toàn không cùng cấp bậc!

Một giọt kim huyết của Đại Ma Thần chứa uy lực vô cùng, tích chứa đủ loại huyền diệu. Dương Khai có thể khám phá ra được một chiêu thần thông mà Ma Thần tu luyện, mà ngay cả Ma tướng Tuyết Lỵ cũng đã có được ích lợi cực lớn từ một giọt Ma Thần Kim Huyết.

Tuy rằng chất lượng kém khá xa, nhưng ít nhiều vẫn có chút tác dụng trị thương.

Trong phút chốc, võ giả đó liền được bao phủ trong một tầng kim quang nhàn nhạt, trên mặt người đó hiện ra thần thái không thể tin nổi, cảm giác bản thân đã khá hơn rất nhiều, mùi chết chóc đang gần kề tự nhiên tiêu tan,người lại có tự tin để sống tiếp.

Người này ngơ ngác nhìn Dương Khai, không biết người xa lạ qua đường này tại sao lại cứu mạng mình.

Y há miệng, nhưng lại không phát ra bất kỳ thanh âm gì.

Dương Khai nhếch miệng cười với người đó:

- Không cần cảm tạ ta, là ta cần cảm ơn ngươi mới phải, ta cũng chỉ giúp ngươi được tới đây, sống hay chết hãy đợi xem vận mệnh của ngươi thôi.

Nói xong hắn vứt túi rượu xuống đất, nhanh chóng rời đi, từng tràng cười lớn vang vọng.

Một lúc lâu sau võ giả kia mới vô cùng khó khăn ngồi thẳng dậy, chăm chú nhìn về hướng Dương Khai rời đi, vẻ mặt mờ mịt khó hiểu. Người này không hiểu Dương Khai rốt cuộc tạ ơn mình vì cái gì, chỉ xem như tên thanh niên đó có vấn đề về thần kinh.

Tuy nhiên đối phương quả thực đã cứu mạng mình, điều này là không thể tranh cãi. Người này nét mặt cảm kích cầm lấy túi rượu Dương Khai bỏ lại uống một ngụm, chúc mình mình thoát chết. Rượu mạnh vào bụng khiến người này không kìm nổi trợn mắt, đau tới nỗi toàn thân toát mồ hôi, liền không dám làm bậy nữa, vội vàng lặng yên vận huyền công, ngồi xuống chữa thương.

Bên trong sơn cốc, Tông Ngạo đang ra sức luyện chế đan dược. Hiện giờ lão cũng không dùng thủ pháp lấy số lượng làm trọng, mà dùng cách của Dương Khai, chọn lấy một lò luyện đan tốt nhất, làm theo cách Dương Khai chỉ cho lão.

Mỗi viên đan dược sinh ra đan văn, gương mặt già nua của Tông Ngạo lại cười tươi như hoa, nếp nhăn trên mặt chồng đống lên nhau nhìn qua trông đáng sợ, nhưng lại vô cùng vui sướng.

Dù sao nơi quỷ quái này cũng không ai tới, Dương Khai đã đi rồi, một người ngoài duy nhất còn đang hôn mê, không ai nhìn thấy gương mặt khủng khiếp của lão, lão cũng không cần e dè gì cả.

Đang trong lúc quan trọng thì thần sắc Tông Ngạo bỗng biến động, khẽ kêu:

- Về rồi?

Lão cảm thấy một khí tức sinh mệnh đang nhanh chóng tiếp cận, không mảy may kiêng nể gì với tốc độ cực nhanh.

Ở Vũ Bộc Tinh, ngoại trừ Dương Khai dám làm như thế thì không ai có gan làm vậy, dù là đám người Cáp Lực Tạp hay Lâm Mộc Phong cũng không dám.

Vội vàng dừng việc, cũng không quan tâm đan dược có luyện chế thành công hay không, Tông Ngạo chậm rãi đứng dậy.

Một lát sau, Dương Khai đi vào.

Nheo mắt lại nhìn, Tông Ngạo không khỏi giật mình kinh hãi, lời nói vừa lên tới miệng lại vội vàng nuốt vào bụng.

Lão vốn còn định an ủi Dương Khai một chút để hắn xem nhẹ sống chết, nào ngờ lúc này Dương Khai lại đang tươi cười, toàn thân tràn đầy cảm giác khó nói lên lời. Tông Ngạo cẩn thận nhìn chằm chằm hắn một hồi lâu, mới xác định được cảm giác này chính là tự tin.

Chậm rãi lắc đầu, Tông Ngạo đổi khuôn mặt tươi cười, híp mắt hỏi:

- Tìm được cách giải quyết rồi?

- Không có!

Dương Khai khoái trá đáp.

- Không tìm được ngươi vui vẻ như vậy làm gì?

Tông Ngạo càng thắc mắc.

- Không tìm được không thể vui vẻ sao?

Dương Khai hỏi lại.

- Mặc dù không tìm được nhưng ta cảm thấy có lẽ có thể thành công rồi.

- Nói gì vậy?

Tông Ngạo bị những lời vớ vẩn của Dương Khai làm cho hồ đồ, không tìm được cách sao có thể thành công? Lão túm lấy cánh tay Dương Khai hét lên:

- Ngươi nói rõ ràng xem.

- Không nói rõ được, người tự mình xem đi, rốt cuộc có thể luyện chế ra đan vân hay không!

Dương Khai vùng khỏi bàn tay lão, sửa sang lại quần áo.

Tông Ngạo cũng không nhiều lời nữa, kiềm chế hơi thở đứng ở một bên chú ý động tĩnh của Dương Khai.

Kỳ thực, lão vẫn rất muốn hỏi Dương Khai, nếu vì Xích linh hồn mà hắn liên kết tính mạng với nha đầu kia, sao không tới Thủy Nguyệt Tinh để vị cung phụng Hằng La Thương Hội đó giải khai Xích linh hồn. Đến lúc đó người chết cũng chỉ có nha đầu kia.

Thời gian cũng đã tới, bây giờ dù có đi cũng không kịp.

Nhưng lão cảm thấy Dương Khai không làm như vậy nhất định là vì nguyên nhân không tiện tới Thủy Nguyệt Tinh, thậm chí còn có một số bí mật không muốn người khác biết, Tông Ngạo cũng không muốn tìm hiểu gì thêm.

Trong lúc lão trầm tư, Dương Khai đã khoanh chân ngồi trước lò luyện đan thường dùng kia.

Sau đó Tông Ngạo liền nhìn thấy hắn lấy ra từng bó lớn đủ loại dược liệu từ nhẫn không gian, nhìn kỹ một chút thì phát hiện những dược liệu đó rõ ràng đều là do Cáp Lực Tạp lúc trước đưa tới dùng để luyện Ly Hỏa đan. Còn dư lại gần hai trăm phần, toàn bộ chất cùng một chỗ thành một ngọn núi nhỏ.

Sau khi tất cả dược liệu đã được lấy ra, lão lại nhìn thấy Dương Khai lấy từ trong đó ra mỗi thứ một phần.

Ma diệm đen kịt như quả cầu lửa từ trên tay hắn đánh ra nuốt sống ngọn núi dược liệu, đủ loại dược liệu Thánh Vương cấp trong nháy mắt hoá thành bã, biến mất sạch sẽ.

Mắt Tông Ngạo trợn tròn trên, mặt lộ vẻ khiếp sợ!

Lão tuyệt đối không ngờ Dương Khai vừa về tới là hành động điên cuồng như vậy.

Quyết một trận sống mái à?

Tiểu tử này đốt sạch gần hai trăm phần dược liệu còn dư lại, chỉ để lại một phần, thành hay bại cũng chỉ có một lần cơ hội, hắn muốn quyết một trận sống mái?

Muốn dùng áp lực cực lớn để bức bách tiềm năng của mình sao?

Tông Ngạo chậm rãi lắc đầu, không khỏi lộ chút thần sắc thất vọng. Trong võ đạo, khi tu luyện hay thậm chí là cả khi chiến đấu, dùng phương pháp này làm cho mình thăng tiến cũng không có gì đáng trách, hơn nữa còn có khả năng đạt được thành công lớn, đạt tới mục tiêu mà bình thường không thể đạt được.

Nhưng áp dụng lối mòn này vào luyện đan thì quá sai lầm.

Quyết đánh tới cùng, sinh ra áp lực còn khủng khiếp gấp trăm ngàn lần so với bình thường, yêu cầu luyện đan thuật với tâm cảnh vững vàng, căn bản không thích hợp với cách này, sẽ chỉ làm tình hình trở nên xấu hơn mà thôi.

Nếu Dương Khai thật sự đang quyết một trận sống mái thì Tông Ngạo có thể kết luận, khả năng đến đan văn hắn cũng không thể luyện chế ra được.

Chính vào lúc thất vọng, ánh mắt lão lại sáng ngời, ngạc nhiên chú ý nhìn Dương Khai, trên mặt như thoáng chút suy nghĩ.

Lão ngạc nhiên phát hiện, Dương Khai ngồi đó thoải mái không có chút dấu hiệu áp lực, sự tự tin này không những không vì hai trăm phần dược liệu kia mà giảm mất, mà ngược lại còn rõ rệt hơn nữa.

Tông Ngạo thấy được từ trên người Dương Khai một niềm tin, tin tưởng chắc mình có thể thành công, đó chính là sự thăng hoa của lòng tự tin.

Tông Ngạo hơi thất thần.

Hắn chắc chắn có thể sử dụng phần dược liệu cuối cùng này để đạt được mục đích của mình ư? Hắn dựa vào đâu mà tự tin đến vậy?

Tông Ngạo ngồi nghiêm chỉnh không hề chớp mắt nhìn hắn.

Giống như luyện chế Ly Hỏa đan trước kia, mỗi động tác đều cẩn thận tỉ mỉ, không kém chút nào.

Khắc linh trận, cô đọng dược dịch, nắm giữ sức lửa và đưa dược liệu vào, sửa đổi linh trận...

Nhìn thì chẳng qua Dương Khai chỉ đang lặp lại những việc đã từng làm sáu tháng qua, nhưng Tông Ngạo mơ hồ có cảm giác, đan dược hắn luyện chế ra lúc này khác hẳn trước kia. Động tác giống nhau, quy trình giống nhau lại có thể cho người ta một cảm giác khác, đầy mới mẻ.

Được cảm nhiễm từ không khí tự tin đó, Tông Ngạo lại không kìm nổi có chút tin tưởng Dương Khai có thể làm được việc không tưởng đó.

Lão càng trừng lớn mắt chờ đợi thời khắc đan vân sinh ra.

Thời gian chậm rãi trôi qua, tâm trạng Tông Ngạo càng ngày càng khẩn trương nhưng lại không kìm lòng nổi nắm chặt hai tay. Mạnh như lão cũng không khỏi có cảm giác dày vò như sống một ngày bằng một năm, hận không thể làm cho thời gian trôi qua cực nhanh để sớm thấy kết quả.

Dương Khai vẫn duy trì thần thái thản nhiên, cả thế giới ngoại trừ lò luyện đan và dược dịch đang quay cuồng trong đó ra thì không còn gì khác. Đến nơi hiện tại mình đang ngồi trong phút chốc cũng tạm quên đi.

Tên võ giả Nhập Thánh Cảnh liều chết với Bích Nhãn Hỏa long đó đã đoạt được thắng lợi sau cùng, không phải dựa vào thực lực của y, mà chính là dựa vào khí thế trước giờ chưa từng có.

Y xác định mình có thể thắng vì biết mình không thắng thì chỉ có chết!

Cho nên y đã thắng, cho dù cuối cùng phải cùng chết với Bích Nhãn Hỏa long.

Từ cuộc chiến đấu đó, Dương Khai đã có được một gợi ý, cho nên mới cứu mạng y.

Sáu tháng luyện đan trước đó lần lượt thất bại khiến áp lực của hắn ngày càng tăng lên, khiến hắn mỗi lần luyện đan đều lo lắng nếu thất bại sẽ như thế nào. Đủ mọi tạp niệm quanh quẩn trong đầu, luyện ra được đan vân mới là chuyện lạ.

Nhưng hiện tại, trong đầu hắn không có một tạp niệm nào.

Hắn đốt cháy gần hai trăm phần dược liệu đó không phải để mình lâm vào hoàn cảnh quyết đấu tới cùng, mà là để giữ vững niềm tin của mình, xem xem sau khi gần hai trăm phần dược liệu kia bị đốt cháy rồi, niềm tin của hắn có dao động hay không.

Hắn không hề dao động, nên càng tự tin hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau