VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Tập kích

Hắn vừa động đậy, Dương Khai tự nhiên cũng động đậy theo, lúc này toàn bộ tâm trí tên Diệp sư đệ đã bị Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ thu hút, chính là thời cơ tốt để hạ thủ tập kích.

Hắn nằm mơ cũng không ngờ Dương Khai có thể tìm ra vị trí của hắn, hơn nữa còn mạnh bạo tập kích hắn.

Gương mặt tên Diệp sư đệ hiện lên rõ vẻ tham lam, hắn hành động khéo léo, không tiếng động như mèo, từng chút một tiến gần đến Cửu Ân Ngưng Nguyên Lộ.

Khoảng cách ngày càng gần, hai mươi trượng, mười trượng, chín trượng…

Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ vẫn đứng yên tại chỗ, không ngừng thu nạp thiên địa âm khí trong thung lũng, quấy lên từng đợt gió lạnh.

Khi tên Diệp sư đệ còn cách Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ chỉ năm trượng, nguyên khí đang kiềm chế hắn đột nhiên bộc phát, thân mình đang ẩn náu cũng ào đến như thú vồ mồi, ánh mắt nảy lửa, giơ tay ra vồ lấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ.

Dương Khai cũng nhúc nhích rồi, hai mắt ghim chặt vào tên Diệp sư đệ, bàn chân nổi gió, tay cầm trường kiếm vừa đoạt được, thừa lúc đối phương không hề phòng bị, sắp sửa ra tay giết chết hắn từ một bên.

Đúng lúc tên Diệp sư đệ này tưởng mình sắp thành công, thì Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ bất thình lình dừng thu nạp âm khí, từ bên trong phát ra một nguồn năng lượng âm hàn cực nồng, dữ đội đánh về phía hắn.

Tai biến này quá nhanh, nhanh đến độ tên Diệp sư đệ không thể kịp dừng bước.

Tên Diệp sư đệ kinh hãi tột độ! Hắn đã quan sát rất lâu, tuy biết đây là thiên tài địa bảo, nhưng không biết nó lại có linh tính, lúc lâm nguy lại biết phản kích.

Hắn thất kinh hồn vía, cảm thụ hàn khí đang ập đến, trong lòng hoang mang, bèn vận hành nguyên khí, nhằm chống cự lại nguy hiểm trước mắt.

Vừa mới chuẩn bị hứng đòn xong, thì Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ bỗng lung lay rồi biến mất trong nháy mắt.

Trong khoảnh khắc nó biến mất, ánh sáng xung quanh cũng nhanh chóng tan biến vào màn đêm.

Ánh sáng thay đổi, tầm nhìn của tên Diệp sư đệ bị ảnh hưởng, không thể nhìn thấy xung quanh, cũng chính lúc này, Dương Khai bắt đầu ra tay.

Tuy tầm nhìn của Dương Khai cũng bị ảnh hưởng, nhưng cơ bản có thể nhận biết vị trí của kẻ thù, nhát kiếm này, cho dù không lấy mạng được hắn, chắc chắn cũng không cho hắn được dễ chịu.

Toàn bộ tâm trí tên Diệp sư đệ đều đặt vào hàn khí đang ập đến, đâu có cảm giác được sát khí bên cạnh mình?

Liền sau đó, toàn thân hắn lắc lư, bị hàn khí đánh chính diện, cả người như rơi vào hầm băng, nguyên khí đều không linh ứng, hắn không khỏi rùng mình. Còn chưa hổn hển cho xong hơi, hắn chợt phát hiện vùng bụng đau không thể tả, như bị vũ khí đâm xuyên qua.

Kinh nghiệm ứng phó kẻ địch của tên Diệp sư đệ này cũng khá phong phú, dù gì hắn cũng là cao thủ Li Hợp cảnh, tuy tầm nhìn bị chắn, vẫn có thể tung cước về phía Dương Khai.

Tiếng rên rỉ vang lên, Dương Khai bị đá trúng vai, bật tiếng bay ra.

Hơi thở nặng nề của hai người cùng lúc vang lên, vào lúc này, Dương Khai cũng không cần phải ẩn thân nữa.

Tầm nhìn dần dần hồi phục lại,tên Diệp sư đệ nhìn sang phía Dương Khai đầy thù hằn, hắn bất giác run bắn lên, tay ôm mạng sườn, cả người lảo đảo.

Bên hông, một thanh kiếm xuyên qua, hình như lúc nãy hạ thủ, Dương Khai đã dùng toàn lực, tên Diệp sư đệ lại phải vận công chống hàn khí, sao có thể phòng bị?

- Là ngươi!

Sau khi nhìn kỹ gương mặt Dương Khai, thần sắc tên Diệp sư đệ lập tức phấn khích, vừa rồi hắn đã nghĩ đến mấy khả năng, một là Nguyên Lãng hoặc Ngô sư đệ đánh lén hắn, chữ lợi làm đầu, huynh đệ tương tàn cũng chẳng có gì lạ. Một khả năng khác có thể là nữ tử đó ám sát hắn, và còn một khả năng khó có thể xảy ra, đó là một nhóm người khác trong thung lũng.

Nhưng hắn không thể nào ngờ, kẻ tập kích hắn lại là tên Dương Khai chúng đang chờ làm thịt.

- Ha ha!

Dương Khai từ từ đứng dậy, nhe răng cười với hắn, nhúc nhích bả vai bị đánh trúng, thấy không có gì đáng ngại mới bình tĩnh bước đến. Hiện tại, tên Diệp sư đệ mới là kẻ sa cơ thất thế thật sự.

- Sao có thể...

Sắc mặt tên Diệp sư đệ tái nhợt.

- Tuy không biết các ngươi kinh ngạc vì cái gì, nhưng hình như tình hình hiện tại hoàn toàn không khớp với dự tính của các ngươi!

Dương Khai lạnh lùng nói.

- Bọn ta...

Tên Diệp sư đệ cúi đầu xuống nhìn, sắc mặt sửng sốt:

- Đây là kiếm của Ngô sư đệ.

- Không sai, hắn chết rồi. Giờ thì đến lượt ngươi!

- Hóa ra, chúng ta đều bị ngươi lừa rồi!

Lúc này, trong tim tên Diệp sư đệ trào dâng một cảm xúc bất cam và khuất nhục.

Vừa rồi lúc Thái sư huynh chết thảm, còn có thể giải thích là nhờ bí bảo, còn bây giờ, bản thân hắn lại chết bởi chính tay Dương Khai.

Lão tử là Li Hợp Cảnh đấy! Mà giờ lại bị một tên Khai Nguyên Cảnh giết chết, thế đạo gì thế này? Oan ức, thật quá oan ức!

Òa lên một tiếng, từ miệng tên Diệp sư đệ bắn lên cả tia máu, thần sắc càng lúc càng uể oải. Thương thế trên cơ thể, nỗi nhục trong tâm linh, khiến hắn tiều tụy, bất lực, không còn sức phản kháng.

- Ta với các ngươi không thù không oán, nhưng nếu các ngươi đã truy tận giết cùng, thì đừng trách ta ra tay độc ác!

Dương Khai thần sắc lãnh đạm, bước đến trước mặt hắn, giương lên một chưởng tung xuống.

Tên Diệp sư đệ như ngọn đèn lóe lên lúc sắp tắt, hai mắt bỗng sáng bừng, hắn rút thanh kiếm bên sườn ra chém về phía Dương Khai.

Dương Khai trùn người xuống, tung một cú đấm móc lên cằm hắn, tên Diệp sư đệ nát tan cả cằm, hắn bay lên thật cao, rồi nặng nề rơi xuống đất.

Không đợi hắn phản kháng, Dương Khai tung hẳn hai quyền ra, nguyên khí bộc phát, tên Diệp sư đệ không còn cơ hội sống sót nữa rồi.

Trở mình đứng dậy, Dương Khai cười nhạo báng:

- Chơi trò bày mưu tính kế, ta đáng làm ông nội ngươi!

Rất rõ ràng, vừa rồi tên Diệp sư đệ giả vờ yếu ớt, hắn định đợi Dương Khai đến gần rồi đâm một nhát.

Nhưng Dương Khai sớm đã có phòng bị, con thỏ nóng nảy còn cắn người, huống chi hắn là một võ giả. Trước khi chưa giết chết kẻ địch, sao có thể khinh suất coi thường tính mạng mình.

Giết xong tên này, Dương Khai cũng lục soát người hắn, không có thu hoạch gì lớn, vẫn là một hai viên đan dược và một chút ngân phiếu.

Dù gì chúng cũng đang xuất môn tại ngoại, không thể mang quá nhiều đồ theo người.

Đan dược thì có thể dùng, còn mấy tờ ngân phiếu Dương Khai chẳng nhìn kỹ mà bỏ luôn vào túi quần.

Lại tiếp tục quẳng thi thể lên cây, Dương Khai quan sát tứ phía, phát hiện Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ sớm đã mất tăm.

Năng lượng âm hàn mà Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ bộc phát lúc nãy, Dương Khai cũng cảm nhận được rất rõ ràng, đó là một luồng khí mát lạnh mãnh liệt vô cùng, chả trách phải cần đến sự giúp đỡ của hắn. Thứ này có linh tính, phát giác điều không ổn sẽ lẩn trốn, ngoài nguyên khí thuộc tính dương là khắc tinh của nó ra, e là không có cách nào thu phục cả.

Còn hơn một canh giờ nữa trời mới sáng! Tốc độ phải nhanh hơn, nhưng trước đó, Dương Khai phải quay lại hỏi Hạ Ngưng Thường làm cách nào để thu phục Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ.

Chương 107: Hạ ngưng thường bị án ngữ

Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ lúc ẩn lúc hiện, thung lũng lại không nhỏ, nếu may mắn có thể gặp được, tiện tay thu phục nó, coi như bớt đi một gánh nặng.

Nhưng trước đó Dương Khai đã nhiều lần hỏi, cả Hạ Ngưng Thường và Mộng lão đầu đều không trả lời, chỉ bảo đến lúc đó sẽ cho hắn biết, điều này khiến Dương Khai có chút hồ nghi.

Bây giờ thì cũng nên làm cho rõ ràng rồi.

NơiHạ Ngưng Thường ẩn thân, Dương Khai nhớ rất rõ ràng. Vừa cẩn thận chạy về phía đó, vừa để ý phản ứng của Dương Nguyên Ấn, xem xem có thể chạm mặt Nguyên Lãng hay không.

Nhưng cả đường đi, Dương Nguyên Ấn không có chút phản ứng nào, cũng chẳng biết Nguyên Lãng đã chạy đi đâu rồi, cũng đành chịu, phạm vi cảm ứng cũng chỉ có hai trăm trượng, Nguyên Lãng vượt quá phạm vi này, Dương Khai cũng không thể tìm ra.

Vội vàng trong thời gian một nén nhang, lúc sắp đến chỗ Hạ Ngưng Thường, thì Dương Nguyên Ấn đột nhiên có phản ứng!

Dương Khai vừa lo sợ, vừa vui mừng!

Lo sợ là vì Nguyên Lãng đang ở rất gần vị trí của Hạ Ngưng Thường, vui là vì cuối cùng đã tìm ra tên đệ tử Huyết Chiến Bang này rồi!

Có phải hắn đã phát hiện ra Hạ Ngưng Thường rồi không? Nghĩ đến đây, Dương Khai tức tốc chạy về phía đó, đồng thời nín thở để ý động tĩnh.

Sau một lát, Dương Khai thở phào nhẹ nhõm, ở đó vẫn lặng yên, hẳn là Nguyên Lãng chưa phát hiện ra nơi ẩn thân của Hạ Nguyên Thường, nếu không thì giờ đã giao chiến rồi.

An nguy của Hạ Ngưng Thường thì Dương Khai không lo lắm, dù gì tỷ ấy cũng còn có bí bảo phòng ngự Thiên cấp. Nhưng vị trí ẩn thân của tỷ ấy thì rất đáng ngại - khe núi chỉ có thể chứa một người. Nếu Nguyên Lãng mà chen vào trong, thông báo cho Long Huy và tên cao thủ đó đến, thì rắc rối to rồi.

Nghĩ đến đây, Dương Khai càng cẩn trọng hơn.

Lúc này, Hạ Ngưng Thường cũng đang vô cùng căng thẳng, từ lúc Dương Khai rời đi, nàng vẫn luôn ở đây vận công hồi phục. Vừa chịu một chưởng của Văn Phi Trần, vừa phải khởi động Thiên cấp bí bảo, kèm theo cả Cửu Âm Bát Tỏa Trận, nàng phải tiêu hao nhiều nguyên khí hơn bất kỳ ai.

Vận công lâu đến vậy, đan dược mang theo cũng đã uống hết, mà công lực mới hồi phục được hai phần, tính qua tính lại, cũng chỉ tương đương với Khai Nguyên cảnh bát tầng.

Ngay vừa rồi, bên ngoài đột nhiên có chút động tĩnh, Hạ Ngưng Thường giật thót tim, ẩn náu trong khe núi không dám nhúc nhích, hai mắt khẽ nheo lại, quan sát bên ngoài, muốn xem xem rốt cuộc là ai đang ở gần đây.

Nàng mong là Dương Khai, nhưng nếu là Dương Khai thật thì không có lý do gì mà hắn không vào ngay.

Người đó lay động ở bên ngoài hồi lâu, lại không thấy đi vào, ắt không phải người nàng đang chờ.

Là kẻ địch!

Chỉ là không biết người này công lực thế nào!

Đối phương đã thám thính quanh đó được thời gian một nén nhang rồi, hắn cẩn thận dò xét, nhưng không thấy gì, thấy hắn chuẩn bị rời đi, Hạ Ngưng Thường không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Rõ ràng lúc này, trong bụi cây ở cửa khe núi có tiếng động sột soạt, Hạ Ngưng Thường vừa yên lòng thì chợt lại cảnh giác.

Ngay sau đó, một cái bóng đen nhỏ thình lình chui ra từ bụi cây, bật ra trước mặt Hạ Ngưng Thường.

Nàng sợ đến mức suýt kêu lên, nhìn kỹ lại, không khỏi dở khóc dở cười.

Chỉ là một con sóc sống trong thung lũng, có thể nó bị âm khí lạnh lẽo đe dọa nên mới tìm đến khe núi này tránh gió.

Hạ Ngưng Thường cẩn thận vươn tay ra, định tóm lấy nó, nào ngờ con sóc này lại rất cảnh giác, phát hiện nơi này có người, bèn lập tức nhảy ra ngoài.

Ở giữa không trung, một bàn tay to lớn chợt xuất hiện, tóm chặt lấy con sóc, rồi tức khắc dùng lực bóp mạnh, máu văng tung tóe.

- Ha ha ha ha!

Một giọng cười nham hiểm vang lên, thân hình kiên cố của Nguyên Lãng chắn hết miệng khe núi, vẻ mặt vui mừng nhìn vào Hạ Ngưng Thường đang ngồi bên trong, hắn lên tiếng:

- Hóa ra cô trốn ở đây!

Hạ Ngưng Thường thất sắc, hai con ngươi phẫn nộ nhìn Nguyên Lãng. Nữ nhân thường rất yêu quý động vật, nhất là những loài động vật nhỏ lanh lợi, tuy con sóc lúc nãy đã làm lộ hành tung của nàng, nhưng thủ đoạn tàn ác của Nguyên Lãng khiến nàng giận giữ vô cùng.

- Bắt ta tìm thật là cực khổ đấy!

Nguyên Lãng đứng chắn ở miệng khe, ung dung nhìn Hạ Ngưng Thường,

- Mất cái này lại được cái kia, không tìm được Dương Khai mà tìm được cô thì cũng xem như là đại công rồi!

Một câu nói,

Hạ Ngưng Thường lập tức thấy an tâm, hóa ra sư đệ vẫn bình an vô sự!

- Ngươi dám qua đây ta sẽ cho ngươi chết không đất chôn thây!

Hạ Ngưng Thường lạnh lùng uy hiếp, khổ nỗi tính nàng đơn thuần, nói dối là đỏ mặt, câu nói này nếu là người khác nói ra, có khi còn có uy lực hơn, Nguyên Lãng nghe ra ngữ khí thiếu tự tin trong đó, không khỏi bật cười:

- Cô vẫn còn sức chiến đấu à? Ăn một chưởng của Văn đường chủ, chưa hôn mê tại chỗ coi như cô may mắn rồi đấy, bây giờ cô không khác gì kẻ đang hấp hối cả.

Nguyên Lãng tuy đang bị phong ấn công lực, nhưng Hạ Ngưng Thường cũng chẳng khá hơn, nếu phải đánh, Nguyên Lãng căn bản không sợ nàng, dù gì cảnh giới của cả hai đều là Li Hợp cảnh, chỉ có điều một cao, một thấp.

Hiện tại lối thoát duy nhất đã bị hắn chặn lại, nên Nguyên Lãng rõ ràng đang chiếm thế thượng phong, phần thắng nằm chắc trong tay.

- Ngoan ngoãn nghe lời đi, ta hứa sẽ không bắt cô nếm mùi khổ ải đâu, nếu cô dám phản kháng thì đừng trách ta vô tình.

Nguyên Lãng hung hăng uy hiếp.

Hạ Ngưng Thường trầm mặc không đáp, âm thầm ngưng tụ nguyên khí, đợi hắn đến gần thì sẽ tấn công. Nhưng Nguyên Lãng hiển nhiên biết rõ ý định đó, hắn không thèm bước đến, chỉ đứng án ngữ ở đó, dày vò Hạ Ngưng Thường.

- Ta biết cô có bí bảo phòng ngự Thiên cấp, với trạng thái hiện tại của ta có lẽ không đánh nổi cô. Nhưng nếu ta gọi những người khác đến thì sao? Cô có còn hy vọng thoát thân không?

Nguyên Lãng cũng không vội, hắn khư khư tâm lý mèo vờn chuột, dùng ngôn từ để phá hủy sự phòng ngự tâm lý của Hạ Ngưng Thường.

- Ngươi muốn làm gì?

Hạ Ngưng Thường lạnh lùng hỏi.

- Ta muốn làm gì à, ha ha, câu này phải để ta hỏi mới đúng, nếu cô muốn sống, thì hãy ngoan ngoãn đồng ý với ta mấy điều kiện, nếu không, ta sẽ gọi người đến ngay bây giờ!

Ý thức được thời cơ đã đến, Nguyên Lãng cuối cùng đã lộ đuôi cáo ra.

- Điều kiện gì?

Hạ Ngưng Thường cũng bằng lòng giết thời gian cùng tên này, hiện tại kéo dài thêm được bao nhiêu thời gian, nguyên khí sẽ được hồi phục bấy nhiêu.

- Thứ nhất, tự phong tỏa nguyên khí, ngoan ngoan chịu trói. Thứ hai, giao bí bảo phòng ngự đó cho ta! Thứ ba...,

Nguyên Lãng lộ ra nụ cười dâm tà,

- Tháo khăn che mặt của cô xuống, cho ta ngắm dung mạo thật sự của cô, yên tâm, ta sẽ không làm gì cô hết, nếu cô thật sự là một mỹ nhân. Ta sẽ thả cô ra, tuyệt đối không gây khó dễ!

Mấy lời này đến con nít cũng không tin, nếu Hạ Ngưng Thường tự phong ấn nguyên khí, vậy chẳng phải Nguyên Lãng muốn làm gì thì làm sao? Trên núi cao giữa đêm tối, chỉ có cô nam quả nữ, có tên nam nhân nào có thể nhịn được cơn ham sắc dục?

Hạ Ngưng Thường đúng là có ngây thơ, nhưng cũng không dễ bị đánh lừa, nàng lập tức quở mắng: -

- Mơ tưởng hão huyền!

Chương 108: Ngươi đúng thật là ngu ngốc

- Đấy là cô ép ta đấy nhé!

Vẻ mặt Nguyên Lãng lạnh tanh.

- Ngươi ức hiếp người quá đáng!

Hạ Ngưng Thường không hề nhân nhượng.

Nguyên lãng lạnh lùng nghiêm nghị, định huýt sáo truyền tin, nhưng lại đổi ý, hắn khẽ cười:

- Vậy thì phải xem bí bảo phòng ngự của cô nương có thể ngăn được đòn tấn công của ta không!

Hắn thật sự không nỡ để món ngon sắp đếnmiệng lại cứ thế ra đi. Nếu hắn có thể dựa vào chính sức mạnh của mình để bắt Hạ Ngưng Thường đầu hàng, vậy thì có nghĩa là hắn sẽ thu hoạch được ít nhất một Thiên cấp bí bảo! Có bảo bối này rồi, đất trời rộng lớn, muốn đi đâu mà chẳng được? Không cần phải báng mạng vì Huyết Chiến Bang nữa rồi? Huống hồ, nữ nhân này lai lịch bí ẩn, giá trị cũng không thấp, trên người xem chừng không chỉ có một món bí bảo.

Cho nên hắn muốn thử xem! Nếu không được thì lúc đó truyền tin cũng không muộn, dù gì có hắn án ngữ ở đây, nàng ta có mọc cánh cũng khó mà bay được.

Nghĩ đến đó, Nguyên Lãng cười gian xảo, đi đến phía Hạ Ngưng Thường.

Hạ Ngưng Thường thầm kêu cứu, tuy nàng đã hồi phục được hai phần nguyên khí, cũng có thể vận hành bí bảo phòng ngự, nhưng thứ này quá hao tổn nguyên khí, hễ dùng là toàn thân sẽ lại rơi vào trạng thái bất lực, nàng còn phải dùng lượng nguyên khí ít ỏi này để đi tìm Dương Khai, sao có thể tiêu hao được?

Nhưng nếu không dùng đến, nàng cũng không có tự tin đánh bại Nguyên Lãng, địa hình ở đây quá xấu, căn bản không thể phát huy công lực thực sự.

Chỉ còn nước thử ngăn đòn trước, xem xem có thể tìm cơ hội giết chết hắn hay không.

Hạ Ngưng Thường cũng không có ý định nương tay, đối phương đã ức tiếp đến mức này, nàng sao thể thỏa hiệp?

Khoảng cách hai người ngày càng gần, Hạ Ngưng Thường chậm rãi đứng dậy, nguyên khí toàn thân âm thầm trào lên, cảnh giác nhìn tên Nguyên Lãng đối diện.

Thế này mới đúng là oan gia ngõ hẹp thật sự! Trong khe núi chỉ chứa được một người, bất kể là ai đều không thể dễ dàng tránh né đòn công kích của đối phương.

Khoảng cách còn ba trượng, nụ cười của Nguyên Lãng dần biến mất, sắc mặt hắn trở nên cứng đờ.

Hạ ngưng Thường chợt động thủ, không hề có điềm báo và cũng nằm ngoài dự đoán của Nguyên Lãng, cánh tay nhỏ nhắn bày thế Lan Hoa Chỉ, bấm tay bắn về phía trước, một luồng Chỉ Phong lạnh buốt bay thẳng về hướng Nguyên Lãng như mũi tên rời cung.

Tên Nguyên Lãng biến sắc, căn bản không ngờ nữ tử này vẫn còn sức để động thủ với mình, rõ ràng ả ta mới bị thương chưa được bao lâu mà? Kể cả có uống thêm đan dược, cũng không thể phục hồi nhanh đến thế?

Hắn đâu hiểu đặc thù thể chất của Hạ Ngưng Thường, đan dược vào người, có thể trực tiếp luyện hóa, nếu không phải đan dược nàngđem theo không đủ nhiều, thì làm gì có chuyện chỉ mới hồi phục được hai phần công lực?

Luồng Chỉ Phong này lạnh thấm vào xương cốt, như một cái nhũ băng sắc bén, do Hạ Ngưng Thường lợi dụng âm khí trong thung lũng, phối hợp với thể chất đặc biệt của mình luyện hóa mà ra, độ sát thương không cao lắm, hay ở chỗ tiêu hao nguyên khí cực thấp, tốc độ lại đủ nhanh.

Một tiếng gào rít nghẹn ngào vang lên, Nguyên Lãng dùng chưởng vận đao, nguyên khí bắn ra, một chưởng cắt đến, hắn gầm lên:

- Phi Vân Trảm!

Phi Vân Trảm không phải là chưởng pháp, mà là đao pháp, là một bộ võ học Địa cấp hạ phẩm, uy lực không hề yếu, có điều trong tay Nguyên Lãng không có đao, chỉ có thể dùng chưởng lực thay thế, uy lực tung ra tự khắc cũng yếu hơn.

Nhưng dù vậy, đòn tấn công của Hạ Ngưng Thường cũng bị hắn chặt đứt, không thể thành công.

Cảm thấy luồng Chỉ Phong này không có độ sát thương, Nguyên Lãng định phá lên cười thì lại phải đối mặt với một đòn khác, Hạ Ngưng Thường lại phóng ra một luồng Chỉ Phong khác.

Nguyên Lãng tức tối, đổi từ chưởng sang quyền, hắn tung quyền ra, miệng quát: -

- Thương Long Ngâm!

Quả nhiên là có thoảng tiếng rồng gầm, uy lực của chiêu này còn mạnh hơn Phi Vân Trảm lúc nãy.

Không đợi hắn tạm nghỉ, âm thanh vù vù lại truyền đến, hai tay Hạ Ngưng Thường biến ảo không ngớt, từng luồng Chỉ Phong ào ào bắn ra.

Nguyên Lãng không lùi nửa bước, vội vàng thi triển mọi đòn hóa giải hắn đã học.

Thiên Tru Thiểm, Phi Phượng Quỷ Sát, Thiên Mệnh Lôi, Hóa Thiết Chưởng, Trảm Cương Thủ, Linh Long Quyền...

Không hổ là cao thủ Li Hợp cảnh, võ kỹ tu luyện được vô cùng nhiều, phong phú đa dạng, hắn kiếm đủ mọi cách đọ sức với Hạ Ngưng Thường, đánh đến mức nước sôi lửa bỏng.

Còn Hạ Ngưng Thường thì lại dĩ bất biến ứng vạn biến, mặc ngươi tung ra võ kỹ gì, ta cũng sẽ cho ngươi nếm Chỉ Phong lạnh buốt, đúng là kỳ phùng địch thủ, bên tám lạng, người nửa cân.

Vách đá bên cạnh khe núi tóe lửa loạn xạ, tất cả đã bị chiêu thức của cả hai quét sạch.

Hỗn chiến một hồi lâu, Nguyên Lãng cuối cùng đã phát hiện có gì không ổn, hắn đang bị phong ấn công lực, lại phải chế ngự hàn khí, liên tiếp tung ra nhiều đòn hao tổn nguyên khí đến vậy, hắn chợt có cảm giác thể lực bị tổn hại. Trái lại, nữ tử đối diện kia, lúc bắt đầu trông thế nào thì bây giờ vẫn thế ấy, mặt không đỏ, tim không đập mạnh, dường như Chỉ Phong đó không phải tiêu tốn bất cứ nguyên khí nào.

Hắn nào biết Chỉ Phong của Hạ Ngưng Thường đa phần đều là hàn khí hội tụ trong thung lũng, nàng chỉ cần dùng đến một chút nguyên khí đã có thể tạo ra lực sát thương không nhỏ.

Lại đấu thêm một lát, Nguyên Lãng cuối cùng đã rõ với hiện trạng của mình, căn bản không thể đánh gục Hạ Ngưng Thường.

Tức thì thẹn quá quá giận, hung hăng nói:

- Đồ đàn bà thối tha, nếu cô không đầu hàng, ta sẽ gọi Long Huy thiếu gia đến đây, nếu thiếu gia mà đến, chắc chắn sẽ giày vò cô đến sống không bằng chết!

- Đê tiện!

Hạ Ngưng Thường phẫn nộ.

- Ha ha, nữ tử rơi vào tay Long thiếu gia, không có ai được yên ổn cả, chi bằng cô hãy theo ta, ta cam đoan sẽ đối xử với cô thật tốt!

- Vô liêm sỉ!

Hạ Ngưng Thường mắng tiếp.

- Ta đếm ba tiếng, nếu cô không xin hàng, thì đừng có trách sao ta không cho cô cơ hội!

Nguyên Lãng lạnh mặt, đưa ra thông điệp cuối cùng, rồi chậm rãi hô:

- Một...

Ầm ầm,

Hai người đang lúc nói chuyện, hai tay cũng chẳng bỏ không mà vẫn đánh kịch liệt như cũ.

- Hai...

Nguyên Lãng cố ý kéo dài âm thanh.

Đôi mắt Hạ Ngưng Thường chợt cong thành hình lưỡi liềm, tuy có chiếc khăn che mặt, nhưng Nguyên Lãng có thể khẳng định, nữ tử này vừa mới nở nụ cười.

Nàng cười trông thật là đẹp!

Nguyên Lãng thầm nghĩ, nhất thời không kềm được hét tên con số ba.

- Cô nghĩ kỹ chưa? Nguyên Lãng tưởng nàng đã thay đổi chủ ý.

Cặp mắt Hạ Ngưng Thường vẫn ở dạng lưỡi liềm như cũ, nàng quát lên:

- Ngươi tưởng chỉ có mình ngươi biết gọi người thôi sao?

“Cái gì?” Nguyên Lãng vẫn chưa hiểu.

- Ta cũng biết gọi người đấy.

Hạ Ngưng Thường hướng ánh nhìn về sau lưng hắn, giọng điệu nghẹn ngào: - Sư đệ, đệ cuối cùng cũng đến rồi!

Nguyên Lãng không thèm quay lại, hắn cười khẩy:

- Muốn dùng trò cỏn con này lừa ta à? Cô nương nghĩ ta ngốc lắm hay sao?

- Ngươi đúng thật là ngu ngốc.

Phía sau vang lên một giọng nói lạnh băng, Nguyên Lãng thất sắc, vội vàng quay lại. Nhưng Hạ Ngưng Thường không cho hắn cơ hội đó, nàng tung đòn ra, tay chân hắn luống cuống ứng phó, cộng thêm khe núi nhỏ hẹp, trong chốc lát không thể quay lại, bị mắc kẹt cả nửa người, tiến không được, lùi không xong, lúng túng vô cùng.

Phụp...

Nguyên Lãng chỉ cảm thấy sống lưng mình tê rần, mơ hồ có vật nhọn nào đó chọc qua, nhìn xuống, chỉ thấy một mũi kiếm đang đâm xuyên qua tim hắn.

Chương 109: Trái tim thiếu nữ

Kiếm sắc xuyên qua ngực, đây là đòn chí mạng.

Nguyên Lãng có thể cảm giác được tim mình đang co rút lại, máu trong toàn thân tuôn trào ra, sức sống mau chóng tiêu tán, gượng đầu quay lại, cuối cùng đã nhìn thấy kẻ đang ngáng sau lưng hắn – Dương Khai.

- Súc sinh!

Trên mặt Nguyên Lãng thoáng hiện vẻ cổ quái, y nhìn Dương Khai với vẻ không cam chịu và phẫn nộ.

Dương Khai im lặng không nói gì, rút trường kiếm đang đâm trong ngực hắn ra, đi cùng là một chùm máu tươi nóng hổi, sau đó lại đâm mạnh trở lại.

Hai nhát kiếm liên tiếp, Nguyên Lãng cuối cùng đã không chịu nổi nữa, người y nhũn ra rồi ngã xuống.

Ý thức dần dần mơ hồ, trước khi chết, khóe miệng Nguyên Lãng còn từ từ nhếch thành một nụ cười đau khổ.

Đúng là thời vận không tốt, tạo hóa trêu ngươi! Vốn những tưởng chặn nữ tử này trong khe núi thì có thể làm chủ hoàn toàn, nào ngờ lại bị kẻ khác chặn trong đó.

Nếu không phải cái địahình kỳ lạ này, y sao có thể bị giết chết khi không có khả năng đánh trả?

Cho dù là một không chọi được hai , nhưng cũng có cơ hội chạy thoát chứ? Nhưng mà bây giờ, tất cả đã uổng phí rồi.

Thợ săn, hóa ra cũng có ngày trở thành con mồi...

- Không sao chứ?

Dương Khai ngẩng đầu lên nhìn Hạ Ngưng Thường.

Kỳ thực từ lúc Nguyên Lãng phát hiện nơi này, Dương Khai đã đến khá gần rồi, có điều hắn không vội ra tay, mà đợi đến khi yn vào trong khe núi, giao đấu với Hạ Ngưng Thường rồi mới hạ thủ đánh lén.

Cách làm này có hơi đê tiện, dù gì Hạ ngưng Thường cũng không rõ tình hình, còn lo lắng hoảng sợ một phen, nhưng đó lại là cách giết địch tiết kiệm thời gian và sức lực nhất.

- Ta không sao, đệ...

Hạ Ngưng Thường chưa nói hết đã sững cả người, nàng nhìn thấy vết thươngng dài hơn nửa thước trên bụng Dương Khai, và cả hốc máu trên bả vai.

Giờ khắc này, cả người Dương Khai đẫm máu, trên gương mặt bình tĩnh toát ra một chút lo lắng, vẻ mặt kiên nghị, làm cho người ta cảm thấy sự trầm ổn và đáng tin cậy chỉ có nơi nam nhân, khác hẳn với vẻ ốm yếu ngày thường hay thấy.

Hắn ở trần, đứng chắn trước khe núi, thân hình mảnh dẻ chợt sừng sững như núi cao, ngăn chặn hết mọi mưa gió và khó khăn, khiến khe núi nhỏ hẹp này trở nên ấm áp như một bến cảng tĩnh mịch.

Nàng chậm rãi bước đến hai bước, cánh tay khẽ run vươn đến vết thương, lại không dám đụng vào, sợ làm đau Dương Khai, khóe mắt Hạ Ngưng Thường bỗng chợt đỏ hoe.

Chỉ vẻn vẹn hai canh giờ...

Dương Khai ở bên ngoài rốt cuộc đã lâm vào những cuộc chiến gian khổ thế nào, mới thành ra nông nỗi này? Hắn đã phải đổ bao nhiêu máu mới khiến toàn thân huyết khí ngút trời đến vậy?

Trong thung lũng gần như tách biệt với ngoại thế này, đối mặt với những cái nhìn đau đáu của mười mấy tên cường địch, Hạ Ngưng Thường chỉ biết dựa vào Dương Khai, hiện giờ chứng kiến tình trạng thê thảm này, sao nàngcó thể không đau lòng?

Trong tim mỗi người thiếu nữ đều có một giấc mơ Anh hùng cứu mỹ nhân.

Tuy rằng lần này người cứu nàng không phải đại anh hùng gì, càng không phải hào kiệt gì lớn lao, chỉ là một vị sư đệ Khai Nguyên cảnh bình thường, so sánh công lực thì cách xa vô cùng, nhưng nội tâm người thiếu nữ vẫn không tránh khỏi những cơn sóng gợn lăn tăn.

- Vết thương nhỏ thôi!

Dương Khai vẫn ung dung:

- Phải rồi, đệ phát hiện ra Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ rồi.

- Ồ.

Hạ Ngưng Thường khẽ dụi mắt, trông không vui như dự đoán.

- Rốt cuộc phải dùng cách gì để thu phục nó? Bây giờ tỷ cho đệ biết được rồi chứ?

Dương Khai hỏi, -

- Không thì lát nữa phát hiện được lại để nó chạy mất tiếp.

- Chúng ta không cần thứ đó nữa.

Hạ Ngưng Thường kéo tay Dương Khai, ra hiệu cho hắn ngồi xuống.

- Sao lại không cần nữa?

Dương Khai nhíu mày, cực khổ lặn lội đến đây chẳng phải vì Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ sao?

Hạ Ngưng Thường không để ý đến hắn, nàng dịu giọng:

- Đệ ngồi xuống đi đã!

Dương Khai hồ nghi nhìn nàng, rồi chậm rãi ngồi xuống.

Hạ Ngưng Thường cúi đầu, cắn chặt môi, quỳ nửa gối trước mặt Dương Khai, đưa tay xé một mảnh vải dài trên y phục, sau đó lấy ra một cái lọ nhỏ đổ ít cao dược lên vải, hai tay vòng qua người Dương Khai, băng bó vết thương ở bụng hắn lại.

Dương Khai để mặc nàng làm gì thì làm.

- Chúng ta ngồi đây đợi trời sáng đi.

Hạ Ngưng Thường vừa giúp Dương Khai băng bó vừa khẽ nói:

- Sau khi trời sáng, Cửu Âm Bát Tỏa Trận sẽ tự phá giải, sau đó chúng ta sẽ rời khỏi nơi này!

- Nhưng chúng ta tới đây...

- Không cần nữa.

Hạ Ngưng Thường cắt lời Dương Khai, ngữ khí đầy kiên định,

- Vì thứ đó, không đáng đâu.

Dương Khai trầm tư nhìn nàng, cau mày nói:

- Đệ biết tỷ đang lo lắng điều gì, nhưng đệ đã giết được chín tên rồi, chỉ còn lại hai tên cuối cùng thôi.

- Cái gì?

Hạ Ngưng Thường bỗng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt chất chứa thần thái không thể tin nổi.

- Chúng còn hai tên, chúng ta cũng có hai người, sợ gì cơ chứ?

Trong mắt Dương Khai lóe lên tia điên cuồng,

- Nếu bọn chúng đã bất nhân, chúng ta cũng không cần phải khách khí! Còn Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ nữa, thứ này không thể bỏ qua, không thể vứt bỏ giữa chừng được.

- Đệ gạt ta phải không?

Hạ Ngưng Thường ngây thơ nhìn Dương Khai.

- Tỷ dễ lừa vậy đấy à?

Dương Khai khẽ cười, không cẩn thận làm động vết thương, rít ra một hơi lạnh.

- Chúng chỉ còn hai tên thật ư?

- Ừ, còn lại tên Long Huy và tên đánh tỷ trọng thương.

Dương Khai gật đầu.

Hạ Ngưng Thường ngây người. Nàng tưởng Dương Khai mang bộ dạng xơ xác như vậy trở về, là do ở bên ngoài bị chúng truy sát, có thể thoát mạng đã là may mắn rồi, không ngờ hắn lại cho nàng hay, chỉ trong hai canh giờ ngắn ngủi, hắn đã giết được chín tên địch!

Bọn chúng có đến mấy tên Li Hợp cảnh cơ mà.

Hắn sao giết được chứ?

- Nếu... Chúng chỉ còn hai người, vậy thì không cần sợ nữa rồi.

Hạ Ngưng Thường khẽ chau mày:

- Điều duy nhất ta lo lắng lúc này là sau khi trời sáng, tên cao thủ Chân Nguyên cảnh đó cũng sẽ khôi phục công lực, ngộ nhỡ hắn đuổi theo chúng ta, e là chúng ta cũng không chạy được xa đâu.

Dương Khai nhướng mày:

- Sau khi trận pháp bị phá giải, công lực của hắn có thể hồi phục?

- Đúng vậy.

- Vậy chúng ta không còn lựa chọn nào khác rồi!

Dương Khai nghiêm mặt.

Không giết chết tên cao thủ Chân Nguyên cảnh đó trước khi trời sáng, thì cả hai người chắc chắn sẽ bị hắn tóm gọn.

- Nhưng công lực ta chỉ mới hồi phục hai phần, nếu đụng độ hắn, e là sẽ phiền phức lắm.

Hạ Ngưng Thường thở dài.

- Đệ lấy được không ít đan dược, tỷ xem xem có hữu dụng không? Dương Khai lấy ra mấy thứ tịch thu được của bọn vừa chết, sau đó lại chạy đến chỗ Nguyên Lãng lục soát.

Có đến mấy bình đan dược, xem ra Nguyên Lãng giàu có hơn mấy tên khác, đan dược và ngân phiếu trong người cũng nhiều hơn hẳn.

- Có ít Hồi Nguyên Đan này, có thể hồi phục được bốn phần, vậy là đủ rồi.

Hạ Ngưng Thường có chút vui mừng.

- Tỷ cứ vận công hồi phục trước đi, đệ trông chừng giúp tỷ.

Dương Khai cũng tranh thủ chút thời gian này vận công hồi phục, tuy nguyên khí chưa dùng hết, nhưng thể lực và tinh thần thì cần phải điều dưỡng.

Chương 110: Cuộc chiến riêng lẻ

Chỉ còn chưa đầy một canh giờ nữa, trời sẽ sáng.

Dương Khai và Hạ Ngưng Thường bước ra khỏi khe núi, đuổi theo hướng âm khí đang lưu động trong thung lũng.

Hiện tại phương hướng của âm khí rất dễ nhận ra, vì Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ đang hấp thu linh khí trong thung lũng, hơn nữa tốc độ rất nhanh, nên âm khí trong toàn thung lũng này đều đang hội tụ về một phía.

Hiện tượng kỳ lạ này chỉ có người quen ở trong thung lũng lâu mới phát giác được.

Dương Khai ước đoán hai tên Huyết Chiến Bang đó chắc chắn sẽ đi thăm dò, đến lúc đó ắt sẽ chạm trán chúng.

Đánh chết mấy tên Khí Động cảnh và Li Hợp cảnh, chiến ý sôi sục trong người Dương Khai vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, vì vẫn còn một tên Chân Nguyên cảnh đang ở đây, Bất Khuất Chi Ngao của Dương Khai vẫn luôn phát huy tác dụng, tinh thần và cơ thể đều đang căng thẳng.

Chỉ không biết tên Chân Nguyên cảnh này hiện tại còn lại bao nhiêu công lực.

Thời gian một nén nhang sau, hai người cũng dần tiến gần đến ngọn nguồn âm khí hội tụ, ở đó, có một cụm ánh sáng đang lơ lửng giữa không trung, âm khí len lỏi vào trong rồi biến mất như bị nuốt chửng.

Đây đúng là Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ mà Dương Khai đã nhìn thấy.

Tuy nhiên nếu so với trước đó, thì hiện giờ trông nó khác hẳn.

Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ trước đó chỉ là một cụm ánh sáng thôi, không có hình dạng đặc biệt. Còn bây giờ trông nó như một nụ hoa sắp nở, mỗi một cánh hoa đều rất rõ ràng.

Hai người ẩn giấu thân hình, đứng cách Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ khoảng năm mươi trượng.

Hạ Ngưng Thường khẽ giọng nói:

- Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ ở ngay trong nụ hoa đó, hoa nở mới hiện thân, đến lúc đó mới lấy được. Cửu Âm Bát Tỏa Trận ta bày ra vốn để đối phó nó, nhưng lại bị bọn người kia ép phải khởi động trước. Bọn chúng chưa chết hết, thì tám luồng Âm Khí Liên Tỏa sẽ không trở lại được. Lần này chỉ còn nhờ vào thủ pháp của sư đệ thôi, Chân Dương Quyết của đệ là khắc tinh của nó. Ta không có trận pháp, không thể giúp được đệ rồi.

- Không phải nó sẽ lẩn trốn sao?

Dương Khai nhíu mày.

- Phải, vậy nên... Hy vọng không nhiều lắm.

Hạ Ngưng Thường lại có ý bàn lui.

- Vậy nếu giết hết bọn chúng thì tỷ có thể tái sử dụng trận pháp?

Dương Khai nheo mắt.

- Tuy là nói thế, nhưng nếu chúng không đến đây thì sao?

- Chúng đến rồi đấy.

Ánh mắt Dương Khai lạnh băng, đột nhiên quay lại về một phía.

Tiếng cười của Văn Phi Trần vang lên:

- Ha ha, tiểu tử thông minh đấy!

Hạ Ngưng Thường giật mình quay lại, thì thấy cả Văn Phi Trần và Long Huy, ánh mắt bọn chúng như tóe lửa, ghim chặt Hạ Ngưng Thường.

Chẳng qua chỉ là một tên thèm muốn Thiên cấp bí bảo trong tay nàng, còn một tên thì thèm muốn vẻ đẹp của nàng.

Dương Khai vẫn bình tĩnh, kề vai bên Hạ Ngưng Thường.

Văn Phi Trần ung dung bước đến chỗ cách hai người hai mươi trượng, miệng nở nụ cười:

- Các ngươi vẫn còn sống, xem ra lũ phế vật đó chẳng làm được chuyện gì hết.

Văn Phi Trần vẫn luôn cố gắng hóa giải Âm Khí Tỏa Liên trong cơ thể, nhưng làm thế nào cũng không hóa giải được, thủ hạ phái đi thì không một tên trở về bẩm báo tình hình, hắn và Long Huy đợi đến nóng ruột, bỗng chiên cảm thấy âm khí trong thung lũng thay đổi, bèn men theo dấu vết đi đến đây.

Vừa đến nơi, đã nhìn thấy Dương Khai và Hạ Ngưng Thường. Văn Phi Trần và Long Huy đều vui không thể tả, chúng không hề ẩn mình mà xông thẳng đến.

Sự tình đã đến nước này, Văn Phi Trần tự khắc sẽ không nương tay với họ nữa, hắn huýt dài một tiếng, muốn triệu hồi đám thuộc hạ về.

Nào ngờ tiếng huýt gió vừa dứt, hắn phát hiện gã thiếu niên đối diện đang nhìn hắn đầy mỉa mai, không hề sợ sệt.

Văn Phi Trần có phần không hiểu tại sao đối phương lại tự tin đến thế.

Dương Khai bước lên một bước, lạnh mặt nói:

- Ngươi có hét vỡ cổ họng cũng không có ai đến giúp ngươi đâu!

Văn Phi Trần thất sắc: -

- Bọn chúng làm sao rồi?

- Chúng chết hết rồi! Người chết thì dĩ nhiên không đến giúp ngươi được rồi.

Dương Khai bật cười ha hả.

Sắc mặt Văn Phi Trần trầm xuống, hắn kinh ngạc nhìn Hạ Ngưng Thường.

Hắn nghĩ, có thể đánh chết mấy cao thủ Li Hợp cảnh, chỉ có Hạ Ngưng Thường thôi, chỉ một tên Dương Khai nhãi nhép thì làm gì có bản lĩnh đó.

Thất sách, thất sách rồi, hắn làm sao mà ngờ nữ tử này vẫn còn sức hạ thủ. Vài canh giờ trước, hắn đánh nàng một chưởng, rõ ràng đã cảm giác được nàng ta hoàn toàn mất hết sức phản kháng rồi, sao có thể hồi phục nhanh như thế?

- Cho dù bọn chúng chết cả rồi, các ngươi cũng đừng hòng thoát khỏi bàn tay ta!

Văn Phi Trần hừ lên một tiếng, hiển nhiên không hề để tâm đến cái chết của những tên đó.

Dương Khai sải lên trước một bước, Chân Dương nguyên khí khởi động, máu trào cuồn cuộn, chiến ý vô tận, đang định hạ thủ với Văn Phi Trần thì từ phía sau, một cái bóng lướt qua, bay thẳng đến chỗ Văn Phi Trần.

Hạ Ngưng Thường đã động thủ trước rồi, hơn nữa lại là một chiêu đánh úp lên cả Văn Phi Trần và Long Huy.

Nàng hiển nhiên là vì lo cho vết thương của Dương Khai, mới muốn một chọi hai như vậy.

Thân ảnh nàng chớp lên, mười luồng khí lạnh bay ra, bảy hướng về Văn Phi Trần, ba hướng về Long Huy, nhanh như chớp giật, thanh thế kinh người.

Văn Phi Trần cười to: -

- Tiểu cô nương sát khí không nhẹ, như thế không hay đâu!

Vừa nói vừa tung ra hai chưởng, nhẹ nhàng hóa giải đòn của Hạ Nghi Thường, miệng nói:

- Long thiếu gia, tên tiểu tử đó giao cho cậu đó, để tôi đối phó với tiểu nha đầu này!

- Được!

Long Huy gật đầu, không quên dặn dò:

- Chớ đả thương mặt nàng đấy.

- Vãn mỗ biết rồi! Văn Phi Trần cười đầy ẩn ý, lập tức xông pha cùng Hạ Ngưng Thường.

Hạ Ngưng Thường tuy đã hồi phục được bốn phần công lực, nhưng trước đó đã bị trọng thương, hiện giờ chỉ có thể phát huy công lực ở mức Khí Động cảnh lục, thất tầng.

Văn Phi Trần cũng không khá hơn, chỉ có thể phát huy công lực Khí Động cảnh lưỡng, tam tầng.

Nhưng dù sao cảnh giới thật sự của cả hai cũng không tương đương, Hạ Ngưng Thường là Li Hợp cảnh đỉnh phong, nội thể là nguyên khí, Văn Phi Trần lại là Chân Nguyên cảnh, nội thể là chân nguyên!

Chân nguyên và nguyên khí, có khác biệt về bản chất. Chân nguyên có thể phát huy lực sát thương mạnh hơn nguyên khí.

Cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu của Văn Phi Trần phong phú hơn Hạ Ngưng Thường, trận giao tranh này, Hạ Ngưng Thường cảm giác ứng phó có phần khó nhọc, tuy sẽ không thất bại nhanh chóng, nhưng muốn dựa vào công lực bản thân để đánh bại Văn Phi Trường là không thể, cùng lắm thì chỉ đánh tay ngang thôi.

Cả hai đều là cao thủ, giao thủ cũng vô cùng kịch liệt, chỉ trong một cái xê dịch đã sải ra hơn trăm trượng.

Dương Khai không chú ý trận đấu của Hạ Ngưng Thường được, vì hắn cũng có đối thủ của mình.

Quăng một cái nhìn về tên Long Huy đang đứng cách mình hơn mười mấy trượng, Dương Khai khẽ cười:

- Long thiếu gia đúng không?

Long Huy lạnh lùng đáp:

- Muốn xin tha hả? Muộn rồi!

- Ta có vài câu muốn hỏi ngươi.

Long Huy buông ánh nhìn ngu lộng cho Dương Khai, dửng dưng đáp:

- Nếu đây là nguyện vọng trước khi chết của ngươi, thì ta có thể giúp!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau