VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1051 - Chương 1055

Chương 1053: Dược điền

Sáng tinh mơ ngày hôm sau.

Tia nắng đầu tiên ló dạng phía sau những ngọn núi, ánh sáng mặt trời trải qua dãy núi như được phóng lớn vô hạn, chỉ một tia nắng mà chói mắt như được mạ vàng.

Đắm chìm trong ánh rạng đông này, núi non thanh tú bỗng chốc sáng rực ánh vàng.

Vô số võ giả ngẩng đầu lên nhìn về phía đỉnh núi, thần sắc trang nghiêm.

Một khí tức hào hùng lan ra từ ngọn núi cao lớn, khiến dãy núi trùng điệp thoạt nhìn như thần long nằm phủ phục trên mặt đất.

Trên tầng hai lầu các, Dương Khai mở mắt từ tĩnh tọa, thả thần niệm ra khẽ cảm nhận, phát hiện Tuyết Nguyệt đã đi khỏi đây từ lâu, và có một khí tức sinh mệnh xa lạ khác đang chờ bên ngoài.

Dương Khai quay đầu nhìn ra ngoài, phát hiện đó là một võ giả ăn mặc như thị vệ, sóng tu vi tỏa ra từ người y cao hơn hắn một bậc, hẳn là Nhập Thánh tam tầng cảnh.

Y đứng đó một cách chán ngắt, mất kiên nhẫn rõ ràng, vẻ mặt cũng không vui, như thể bị ai bắt làm việc y không thích.

Nghĩ một lúc, Dương Khai khẽ nhảy từ trên tầng hai xuống mặt đất, tùy ý hỏi:

- Bằng hữu có việc gì à?

Người nọ nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại, chắp tay một cách bất đắc dĩ:

- Ngươi là hộ vệ của vị Tuyết đại nhân đó?

- Phải.

Dương Khai gật đầu.

- Tuyết đại nhân nói, hôm nay ngài phải đi xử lý vài việc với Cáp Lực Tạp đại nhân, có thể phải mất vài ngày, nói ngươi không quen nơi này, bảo ta tiếp đãi ngươi!

- Tiếp đãi ta?

Dương Khai nhướn mày.

- Vũ Bộc Tinh ta chúng ta có rất nhiều nơi có thể vui chơi, bảo đảm sẽ không khiến ngươi thất vọng!

Vừa nói, y vừa nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, thực sự không hiểu, nếu tên này là hộ vệ của Tuyết Nhi đại nhân, thì tại sao không đi theo bảo vệ an toàn cho đại nhân, mà Tuyết Nhi đại nhân như hoa như ngọc lại phải nhọc lòng quan tâm tới cảm nhận của hắn!

Dựa vào cái gì chứ? Nếu là hộ vệ mà cũng được đãi ngộ đến vậy, thế thì cũng quá hạnh phúc, y cũng là hộ vệ, nhưng lại chẳng gặp được chuyện tốt tới vậy.

Y tức tối trong bụng, hận không thể chạy theo Tuyết Nhi đại nhân đó, làm trâu làm ngựa cho nàng.

Nghe y nói vậy, Dương Khai lập tức hiểu ra, Tuyết Nguyệt sợ hắn cô đơn, nên muốn hắn tìm việc gì đó để làm. Trầm ngâm một lúc, hắn lắc đầu cười:

- Ý tốt của bằng hữu ta xin nhận, chỉ là ta không thích ồn ào cho lắm, cũng không muốn đi chơi.

Tên đó dùng một ánh mắt cổ quái nhìn Dương Khai, dường như không ngờ hắn lại đứng đắn tới vậy, khẽ gật đầu nói:

- Cũng có nơi không ồn ào, đúng rồi, mấy ngày nay phân hội đang mở hội đấu giá quy mô lớn, sẽ xuất hiện rất nhiều kỳ trân dị bảo, nếu bằng hữu có hứng, cũng có thể đi xem thử.

- Hội đấu giá?

Mắt Dương Khai sáng rực.

- Phải, trong đó chừng phân nửa đồ là do thương hộ cung cấp, cũng có rất nhiều võ giả ngoại lai đưa ra những kỳ bảo do mình mạo hiểm lấy được, nhờ thương hội đấu giá hộ. Việc trọng đại như vậy mấy năm mới có một lần, có lúc còn xuất hiện những bảo bối rất hiếm thấy.

- Vậy thì thú vị đây.

Dương Khai lộ vẻ vui thích, hắn chưa tham gia đại hội nào như thế này bao giờ, trước đây khi còn ở Thông Huyền đại lục, cũng đã nghe nói đến không ít lần, cũng biết đây là một con đường quan trọng để các võ giả mua được kỳ trân dị bảo.

- Hội đấu giá của Vũ Bộc Tinh lần nào cũng tổ chức trong mấy ngày, chỉ dùng thánh tinh để giao dịch. Nhưng sau khi kết thúc, cũng sẽ có một hội giao dịch ngầm. Hội giao dịch đó thì phải dựa vào sở thích cá nhân, có thể mua bán bằng thánh tinh, hoặc lấy vật đổi vật!

Tên đó thấy Dương Khai có vẻ hứng thú với chuyện này, không kìm được nói thêm mấy câu, nói xong bèn hỏi:

- Bằng hữu có muốn đi mở rộng tầm mắt thử không?

Y cũng nhìn ra, Dương Khai y như chưa thấy thế sự, có điều nếu đã là người được Tuyết Nhi đại nhân coi trọng, thì y phải tiếp đãi lễ phép.
- Phải chuẩn bị bao nhiêu thánh tinh thì mới có thể tham gia?

Dương Khai hỏi.

Tên này cười cười, thuận miệng đáp:

- Tầm năm mươi vạn, bằng không đến tư cách vào đó cũng chẳng có.

- Năm mươi vạn...

Khóe miệng Dương Khai thoáng giật.

Nói ra thì hắn cũng thu thập được không ít thánh tinh từ đám người Tử Tinh và Kiếm Minh trên đại lục lơ lửng, nhưng số lượng cũng không nhiều, hơn nữa sau khi mua Tinh Toa và khoáng thạch, hắn chỉ còn lại mấy trăm viên thánh tinh để dành thôi.

Năm mươi vạn, con số này có làm kiểu gì hắn cũng không móc ra được, với hắn đó là một khoản tiền khổng lồ.

Hắn cũng có rất nhiều linh thảo linh dược Huyền cấp, thậm chí là Hư Vương Cảnh, nếu bán mấy thứ này đi, mỗi một cây dược liệu chắc chắn giá không hề rẻ, nhưng bản thân Dương Khai là luyện đan sư, những dược liệu đó có thể giúp ích rất nhiều cho hắn trên con đường luyện đan, nên hắn không muốn bán đi.

- Bằng hữu, ngươi tính thế nào?

Tên đó không kiên nhẫn thúc giục, y tuân mệnh tới đưa Dương Khai đi mua vui, nhưng Dương Khai lại nghĩ tới nghĩ lui, khiến y rất bực mình.

- Thôi bỏ đi, không đi nữa.

Dương Khai khoát tay, riêng việc tới hội đấu giá nhìn ngắm cảnh náo nhiệt đã vô vị lắm rồi, hơn nữa hiện tại hắn cũng không có thứ cần mua gấp.

- Vậy tùy ý bằng hữu.

Tên đó không dài dòng với Dương Khai nữa, khẽ chắp tay rồi đi thẳng.

Tắm dưới ánh nắng chan hòa, khiến toàn thân đầy ấm áp, nhất là với người tu luyện công pháp hoặc võ kỹ thuộc tính Dương như Dương Khai, ánh nắng mặt trời luôn đem lại một cảm giác thân thiết.

Đứng trước lầu các, hoàn tỉ lỗ chân lông trên người đều mở rộng, hàng nghìn hàng vạn tia nắng hóa thành những đốm huỳnh quang len lỏi vào tứ chi, xương cốt của Dương Khai,

Hắn cực kỳ khoan khoái, tâm hồn cũng khoáng đạt hơn hẳn.

Tuy hắn từ chối lời tiếp đãi từ tên võ giả đó, nhưng bản thân hắn lại muốn ra ngoài đi dạo.

Tuyết Nguyệt thì không biết khi nào mới về, hắn cứ ở đây cũng chẳng ý nghĩa gì. Hơn nữa hắn nóng lòng muốn thử tìm cách giải trừ Xích linh hồn một cách an toàn.

Xích linh hồn, chỉ cần hắn và Tuyết Nguyệt nguyện ý thì có thể giải khai bất cứ lúc nào, nhưng như vậy không an toàn.

Hắn chưa bao giờ nghĩ mình có thể hòa thuận được với Tuyết Nguyệt, đó hoàn toàn là ảo giác do Xích linh hồn tạo ra, hắn phải đảm bảo, sau khi giải khai Xích linh hồn, Tuyết Nguyệt sẽ không làm hại hắn, bằng không một khi mối ràng buộc này biến mất, rất có thể Tuyết Nguyệt sẽ hạ thủ với hắn ngay lập tức.

Hắn không thể không đề phòng, cũng luôn thầm suy nghĩ, nhưng không nghĩ ra được cách nào tốt.

Hắn lấy Tinh Toa ra bay đi.

Hắn xuyên qua tầng mây như sao băng, như nước chảy bèo trôi, không có đích đến định sẵn, thả lỏng tâm hồn đi xa, vừa trầm tư vừa phi hành.

Lần trước ở Thủy Nguyệt Tinh, hắn đã mất hai tháng dạo quanh một vòng toàn Thủy Nguyệt Tinh, một là để làm quen với cấu tạo và phong tục của các ngôi sao tu luyện trong Tinh Vực, hai cũng là ôm ấp một tia hy vọng có thể tìm thấy Tô Nhan.

Lần này lại đặt chân tới một ngôi sao tu luyện khác, hắn cũng muốn thử vận may xem sao.

Vũ Bộc Tinh không lớn, nhỏ hơn Thủy Nguyệt Tinh rất nhiều.

Dương Khai chỉ mất hai mươi ngày đã đi hết Vũ Bộc Tinh, không phát hiện ra khí tức của Tô Nhan.

Hắn cũng không thất vọng mấy, dù sao thì Tinh Vực cũng quá rộng lớn, ngôi sao tu luyện cũng nhiều vô kể, cho dù Tô Nhan theo người của Băng Tông tới đây, chắc chắn cũng không biết đã dừng chân ở ngôi sao nào, đâu thể một chốc là tìm ra ngay được.

Dương Khai dừng lại ở một đỉnh núi, nhìn xuống bên dưới.

Bỗng nhiên, ánh mắt hắn bị thu hút bởi một sơn cốc rộng lớn cách đó xa xa.

Sơn cốc đó chiếm diện tích không nhỏ, hình như có dấu vết được con người mở rộng, vốn chắc nó chẳng lớn đến thế này, chỉ có điều lại bị con người thi triển thần thông, khiến nó tự nhiên mở rộng về bốn phía, lúc này, diện tích sơn cốc chiếm phạm vi khoảng trăm dặm.

Ở vị trí trung tâm sơn cốc đó có một tòa cung điện, và quanh cung điện đó lại có những mẫu dược điền cực kỳ đẹp, trong dược điền là cơ man các loại linh thảo diệu dược, màu sắc đa dạng.

Dương Khai đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, chỉ cảm thấy những dược điền đó hẳn là được bố trí thành một đại trận, thiên địa linh khí xung quanh không ngừng chảy về trung tâm sơn cốc, khiến cả sơn cốc mây mù bao phủ, linh khí bất phàm.

Mặc dù cách rất xa, nhưng Dương Khai cũng có thể ngửi thấy mùi thuốc khiến tinh thần thoải mái thoang thoảng.

“Sơn cốc đó nhất định là nơi ở của một vị luyện đan sư!”

Dương Khai chắc mẩm.

Hắn bèn bay về phía đó, chủ ý cũng chỉ là muốn tới gặp mặt, nhằm giết thời gian, nào ngờ hắn vừa mới bay tới khoảng trời phía trên sơn cốc, thì chợt có một cảm giác lạ thường dâng trào.

Cảm giác này đến từ dư quang nơi khóe mắt!

Hắn khựng lại, cẩn thận nhìn về phía mấy dược điền đó lầ nữa, so sánh với những gì nhìn thấy lúc nãy.

Chợt, hắn nheo mắt lại, lập tức hiểu ra cảm giác lạ thường này từ đâu mà có.

Mấy dược điền trong sơn cốc khác rõ ràng so với lúc hắn nhìn thấy từ đỉnh núi, giữa từng ô, từng hàng hình như có vài thay đổi rất nhỏ.

Hắn càng nhìn cẩn thân hơn, từng sợi thần niệm được thả ra để cảm nhận sự kỳ lạ của dược điền này.

Rất nhanh, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện ra, bên dưới những dược điền này có một loại sức mạnh đặc biệt đang xuôi chảy, sức mạnh đó ngầm chứa một số quy tắc, đầy kinh ngạc.

Chính sức mạnh kỳ lạ này đã thay đổi khoảng cách giữa các ô dược điền, khiến mỗi một ô dược điền đều thay đổi cấu tạo theo một quy luật phức tạp. Theo sau thay đổi cấu tạo của dược điền, linh khí thiên địa chảy vào đây hình như cũng dễ dàng được linh thảo linh dược hấp thụ hơn, khiến những linh thảo linh dược đó khỏe mạnh vô cùng.

Dương Khai chấn động, bị những ô dược điền xinh xảo và bất phàm này thu hút, hắn dừng ở giữa khoảng không, thả thần niệm cảm nhận bí ẩn trong từng ô dược điền.

Trong cung điện, có một lão già dáng người thấp bé, cả người trông điên điên khùng khùng. Lão đang bận rộn trước mấy lò thuốc to nhỏ, trong mỗi lò đều có dược dịch nấu từ nhiều dược liệu khác nhau đang sôi trào. Lão già này tuổi không nhỏ, râu tóc bạc phơ, hình như vì quanh năm lao lực, hốc mắt sâu hoắm, da nhiều nếp nhăn, toàn thân chẳng có được mấy phần là thịt.

Duy chỉ có đôi mắt lão là đầy rạng rỡ và sự hưng phấn vô bờ, lão gần như dồn hết tâm trí vào mấy chục lò đan lớn nhỏ đó, cứ liên tục có dược liệu quý hiếm bay ra từ nhẫn không gian của lão, được lão cho vào lò.

Một mình lão bận rộn với mấy chục lò luyện đan, luyện chế ra mấy chục loại đan dược khác nhau cùng lúc, nhưng lại không có bất cứ sai sót nào!

Chương 1054: Đan dược thật khó luyện

Lúc Dương Khai xông vào sơn cốc, ngay lập tức đã bị lão già đang luyện đan nọ phát giác, lão không kìm được nhíu mày, thân già gầy yếu bất giác trào ra một sức mạnh khủng khiếp.

Sơn cốc nơi lão sống này là cấm địa của cả Vũ Bộc Tinh, bất cứ ai cũng không được đến gần, cũng chẳng ai dám đến gần. Vậy mà hôm nay lại bị một tên oắt con không biết sâu cạn quấy nhiễu sự thanh tịnh.

Lão tức giận, vốn định không bỏ qua, lấy mạng Dương Khai ngay, lấy cái chết của hắn để cảnh cáo người khác, quấy rầy sự u tĩnh của lão lúc luyện đan sẽ có kết cục thế nào.

Một tên tiểu tốt như Dương Khai, lão căn bản không coi ra cái đinh gì.

Nhưng chính vào lúc hắn chuẩn bị động thủ, một trong số những lò đan trước mặt lão chợt phát ra âm thanh lạ thường, lão không khỏi mếu mặt, đánh ra một luồng thánh nguyên vào lò đan đó để ổn định lại dược dịch hỗn loạn trong đan dược, miệng làu bàu:

- Đan dược thật khó luyện, thôi thôi, tạm tha cho ngươi một chốc vậy, không thể vì ngươi mà phá hỏng một lò đan tốt của ta được, mẹ kiếp, đan dược thật là khó luyện!

Lão vừa làu bàu một mình, hai tay vừa không ngừng biến ảo linh quyết, đánh thánh nguyên vào từng lò đan khác nhau, nhẫn không gian trên tay liên tục lóe hoa quang, từng dược liệu đã chuẩn bị sẵn được cho vào lò đan đó, phân lượng, sức lửa, thời gian không lệch đi chút nào.

Càng lúc càng có nhiều ló đan vang lên, mặt lão già vẫn thản nhiên, không chút khẩn trương, động tác trên tay thì lại nhanh hơn hẳn.

Nửa canh giờ sau, cặp mắt thâm quầng của lão chợt lấp lánh tinh quang, tất cả các lò luyện đan đều đồng loạt kêu lên vù vù, từ trong truyền tới âm vang trong treo, mùi đan thơm nồng bốc lên trong không khí!

Lão phất tay một cái, mấy chục lò đan đều mở ra, từng viên đan dược lớn nhỏ khác nhau, màu sắc khác nhau nhưng đều tràn ngập linh khí bay ra, rơi gọn vào mấy cái bình ngọc bên cạnh như mưa rơi.

Lách cách lách cách, âm thanh vui tai vang lên, ba cái bình ngọc đã được lấp đầy.

Lão già không hề mệt nhọc, ngược lại tỏ ra rất hưng phấn, lão xoa xoa bàn tay héo quắt, với tay tới cầm mấy cái bình ngọc lên, cẩn thận kiểm tra đan dược vừa ra lò.

- Không có... không có... vẫn không có...

Cứ kiểm tra được một viên, lão lại lẩm bẩm một câu, sắc mặt kỳ vọn cũng dần tắt ngúm, càng lúc càng thất vọng hơn.

Đến tận bình thứ ba, sau khi kiểm tra xong gần bốn mươi viên đan, lão vẫn chưa tìm được thứ mình muốn.

Hệt như chịu đựng sự đả kích cực lớn, mặt lão già chán nản thấy rõ, thở dài nặng nề:

- Đan dược đúng là khó luyện, tại sao không có đan văn chứ. Chẳng lẽ lão phu dùng cách luyện số nhiều không đúng? Đời nào!

Lão vừa nói, vừa quẳng mấy cái bình sang một bên, như vứt thứ gì không đáng tiền, còn chẳng thèm nhìn lấy một cái.

Trong góc gian phòng đó, chất đầy bình ngọc, nói là ít thì cũng có hơn trăm bình, bình nào cũng chứa đầy đan dược, dan dược nào đẳng cấp cũng không dưới Thánh Vương cấp, thậm chí còn có đan dược Hư cấp.

Lão buồn bã ngồi xuống, tự suy xét những được mất của mình khi luyện đan, tìm kiến căn nguyên lý giải tại sao chưa thể luyện ra được đan văn, vừa nghĩ vừa vò đầu bứt tóc, khiến bái tóc bạc vốn đã chẳng dày lại càng thêm thưa thớt.

Lão ngồi một chỗ cả ba ngày ba đêm, không có chút động tĩnh như một người chết, chỉ có cặp mắt sáng tối bất định, lộ nét trầm tư sâu xa.

Thình lình, một tia sóng năng lượng nhỏ bé truyền tới từ phía dược điền bên ngoài, sóng năng lượng này đã cắt ngang dòng suy nghĩ của lão, lão bực mình ngẩng đầu lên, nhìn về phía dược điền.

Lúc này lão mới nhớ ra, ba ngày trước mình có một vị khách không mời mà đến, chỉ là lúc đó không có thời gian xử lý, sau đó cũng quên luôn tên tiểu tử này.

- Vẫn chưa đi?

Lão ngạc nhiên, lặng lẽ thả thần niệm kiểm tra bên ngoài, ngay sau đó, lão khẽ hừ một tiếng, như đã phát hiện ra chuyện gì rất thú vị, và bắt đầu chú ý tới động tĩnh phía Dương Khai.

Giữa dược điền, Dương Khai ngồi khoanh chân, thần niệm thả ra tứ phía như thủy triều.

Từng luồng, từng sợi tơ niệm xâm nhập vào từng tấc đất của dược điền, khám phá sự kỳ diệu của dược điền này.

Dược điền này không hề được khai khẩn một cách tùy ý, giữa từng ô, từng hàng đều ẩn chứa bí truyền linh trận, mỗi một ô đều là một linh trận khác nhau, dựa vào uy lực của linh trận để hội tụ linh khí thiên địa, xúc tiến linh thảo linh dược trong dược điền sinh trưởng, rút ngắn thời gian sinh trưởng của chúng.

Một cây thảo dược trồng ở đây năm mươi năm là có thể có tuổi đời bằng trăm năm, thậm chí là cao hơn. Dương Khai không biết rốt cuộc đây là tác phẩm của ai, nhưng đó hẳn là chủ nhân của cung điện này, luyện đan sư đang ẩn thân trong đó!

Hắn dồn hết tâm trí vào dược điền, khám phá linh trận ẩn giấu trong dược điền, hoàn toàn quên luôn cả bản thân!

Dương Khai đã học qua rất nhiều linh trận, đều lục lọi được từ Luyện Đan Chân Quyết. Ở Thông Huyền đại lục, những linh trận này cũng đã giúp hắn rất nhiều trong luyện đan.

Nhưng dù sao Luyện Đan Chân Quyết cũng chỉ là sản vật của Thông Huyền đại lục.

Ở Tinh Vực cũng có linh trận đặc biệt thuộc về Tinh Vực.

Hai cái đều có ưu khuyết, Dương Khai vừa học những linh trận trong dược điền, vừa so sánh với những gì mình biết rồi chắt lọc tinh hoa, thu hoạch cực lớn.

Lão già trong cung điện thấy vậy, lập tức hiểu ra Dương Khai đang làm gì, ngẫm một lúc, lão dẹp bỏ sát cơ, khẽ cười nói:

- Thôi vậy, kệ ngươi đấy, âu cũng là một tài năng có thể bồi dưỡng!

Lão nhớ lại những gian khổ của mình khi cầu học luyện đan năm xưa.

Để học những linh trận khác nhau, lão đã đi khắp trăm núi ngàn sông, bái danh sư, thường xuyên phải chịu đựng những ánh mắt châm chọc, bị thờ ơ lạnh nhạt là chuyện thường ngày, bị người khác đuổi khỏi nhà cũng là chuyện như cơm bữa.

Những luyện đan sư đps đều xem linh trận mình nắm giữ là bảo bối, không dễ gì mà truyền ra ngoài. Kể cả là đồ đệ của chính mình, cũng có rất nhiều người không dốc lòng truyền thụ, chứ đừng nói một người tới cầu học như lão.

Lúc ở tuổi Dương Khai, lão cũng đam mê thuật luyện đan vô cùng, thề phải tạo dựng con đường hiển hách của chính mình trên luyện đan chi đạo, khiến người đời phải nhìn lão với cặp mắt khác xưa.

Nhưng giờ thì lão biết suy nghĩ năm xưa của mình là sai lầm, Thuật luyện đan không phải là thứ để khiến thế nhân thay đổi cách nhìn về mình, mà đó là thứ cả đời lão theo đuổi.

Sự chuyên chú của Dương Khai khiến lão nhớ lại chuyện cũ, ý định giết Dương Khai cũng chợt thay đổi, không để ý tới hắn nữa, mặc cho hắn khám phá mọi điều bí ẩn trong dược điền.

Thời gian trôi qua, lão già trong cung điện bắt đầu luyện đan, vẫn cứ như cũ, mấy chục lò đan khởi động cùng lúc, từng dược liệu được cho vào.

Bên ngoài cung điện, Dương Khai như lão tăng nhập định, trên người phủ một lớp bụi dày, nghiền ngẫm những linh trận đó như kẻ đói khát.

Một già một trẻ, hai bên không can dự gì nhau, đều bận rộn, đều trầm mê chuyên chú. Cứ cách một thời gian, lão già luyện đan xong đều đi quan sát Dương Khai, phát hiện hắn vẫn ngồi đó, không khỏi tán dương sự kiên nhẫn và nghị lực của tên tiểu tử này.

Người trẻ tuổi khí huyết phương cương, rất ít ai có thể tập trung tư tưởng làm việc gì đó, tên tiểu tử này có thể tập trung tới vậy, quả thực không tồi.

Dương Khai cũng có thể nhận ra, chủ nhân của cung điện đó thường xuyên dùng thần niệm đảo qua đảo lại bên này, nhưng đối phương không đuổi hắn đi, thì hắn cũng cứ dày mặt ngồi ì một chỗ.

Hắn định học xong linh trận ở đây rồi mới gõ cửa cảm tạ một tiếng.

Hắn không cố ý đến học trộm, mà chỉ do hứng thú tuôn trào thôi.

Cuộc sống an bình và yên tĩnh lại tiếp tục. Ngày nọ, Dương Khai đang nghiền ngẫm diệu dụng của linh trận trong một dược điền, phân tích, so sánh với cái mà mình học trước đây, thì chợt linh tính mách bảo gì đó, một cảm giác hoang mang bất an trào dâng.

Hắn lập tức mở mắt ra, thần niệm tỏa tứ bề.

Rất nhanh, hắn nhíu mày lại, vì hắn hoàn toàn không phát giác được bất cứ nguy hiểm nào tới gần. Trong phạm vi trăm dặm trở lại, ngoài hắn là người sống, thì cũng chỉ còn vị chủ nhân cung điện này, đến một con chim cũng chẳng có.

Hắn tưởng mình sinh ảo giác, đang định tĩnh tâm lại, tiếp tục nghiên cứu, thì cảm giác bất an đó lại càng rõ rệt hơn.

Cứ như tính mạng hắn sắp bị uy hiếp, như sắp chết đến nơi vậy.

Hắn đứng phắt dậy, mặt trầm như nước.

Công lực chạm đến mức như hắn, cảm giác của bản thân sẽ tương đối nhạy cảm, sự bất an và điềm báo này không thể vô duyên vô cớ nảy sinh được, khi cảm giác này nảy sinh thì chỉ có thể do hai tình huống.

Một là có cường nhân đang mai phục bốn phía, chờ thời cơ lấy mạng hắn, hai là vì một vài nguyên nhân khác, dẫn đến sự an toàn bị uy hiếp.

Khả năng thứ nhất không có khả năng xảy ra.

Tuy hắn không biết chủ nhân cung điện đó có tu vi gì, nhưng hắn có thể kết luận đối phương nhất định là một cao thủ. Nếu thật sự có cường nhân mai phục, không thể có chuyện chủ nhân cung điện không phát giác ra.

Hơn nữa, Dương Khai nghĩ chắc cũng chẳng ai đến đây gây hấn với mình, dù sao thì thời gian qua hắn cũng không gây thù chuốc oán với ai, sẽ không có chuyện bị tấn công vô duyên vô cớ.

Người mà hắn kết oán duy nhất là Tuyết Nguyệt, còn nảy sinh cảm giác thân thiết với hắn do tác dụng của Xích linh hồn, nàng bảo vệ hắn còn chẳng kịp, đời nào hạ thủ với hắn.

Nghĩ đến Tuyết Nguyệt, nhớ đến Xích linh hồn, Dương Khai liền biến sắc, chợt nghĩ đến một khả năng.

Không lẽ Tuyết Nguyệt xảy ra chuyện?

Do Xích linh hồn mà tính mạng của hai người đã được nối thành một thể. Nếu mạng sống của Tuyết Nguyệt gặp nguy hiểm, thì rất có khả năng sẽ ảnh hưởng tới cảm nhận của hắn.

Dương Khai càng nghĩ càng cảm thấy rất có khả năng này, hắn không dám nán lại nữa, lập tức ngự sử Tinh Toa, bay về phía phân hội của Hằng La Thương Hội.

Hắn thầm chửi rủa trong bụng, vốn tưởng bản thân Tuyết Nguyệt công lực không thất, lại có cường nhân Phản Hư Cảnh như Cáp Lực Tạp đồng hành, hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì, nên thời gian qua mới yên tâm đi xử lý chuyện của mình, nhưng ai ngờ lại xảy ra chuyện thế này, khiến hắn tức tối cùng cực.

- Đi rồi sao?

Trong cung điện, lão già nhìn theo hướng Dương Khai bỏ đi, chậm rãi lắc đầu, cũng không quan tâm là bao.

Với lão mà nói, sự xuất hiện của Dương Khai chẳng qua chỉ là một hòn đá nhỏ ném vào cuộc sống bình lặng bất biến của lão, sóng gợn không ảnh hưởng chút nào tới lão, Dương Khai đi hay ở, lão cũng không để tâm.

Lão tiếp tục tập trung vào mấy chục lò đan quanh mình, biến ảo pháp quyết thủ ấn, đánh vào từng luồng thánh nguyên, điều khiển sức lửa của từng lò đan.

Chương 1055: Di tích thượng cổ

Cảm giác bất an và nguy hiểm trong lòng hắn càng lúc càng mãnh liệt.

Trước sau chỉ nửa ngày, Dương Khai đã tới tới dãy núi nơi đặt phân hội, hắn đi thẳng tới lầu các mà Cáp Lực Tạp an bài.

Xa xa, Dương Khai thả thần niệm ra cảm giác một phen, phát hiện lầu các vẫn như lúc mình rời đi, không có dấu vết ai tìm tới, Tuyết Nguyệt cũng có không ở đây.

Hắn lập tức xoay người chạy về phía phân hội.

Một lát sau, Dương Khai lại nhìn thấy tòa cung điện của Cáp Lực Tạp.

Mấy tên thị vệ trước cung điện thấy hắn hối hả chạy tới bèn nhíu mày, không biết đã xảy ra chuyện gì mà hắn khẩn trương như vậy.

Lần trước họ đã gặp Dương Khai, biết tên này là tùy tùng của Tuyết đại nhân, là hộ vệ bên cạnh Tuyết đại nhân, nhưng công lực thì hơi thấp, khiến họ hơi coi thường, thầm nghĩ người của Chủ tinh cũng chỉ được có thế.

- Cáp Lực Tạp phân hội trưởng đã về chưa?

Dương Khai đáp xuống trước mặt họ, không dài dòng mà hỏi thẳng.

- Ngươi tìm Cáp Lực Tạp có việc gì à?

Một tên trong số đó không đáp mà hỏi lại.

- Lão ta về hay chưa?

Dương Khai gầm lên, thần sắc dữ tợn, như muốn cắn người tới nơi.

Tên đó ngớ người, không kìm được sợ hãi, lắc đầu theo bản năng.

- Các ngươi có biết lão đi đâu không?

Dương Khai lại hỏi.

Tên thị vệ vừa lắc đầu hình như thẹn quá hóa giận do mình vô thức phối hợp, hừ lạnh:

- Hành tung của đại nhân há phải chuyện người như ngươi có thể xét hỏi, ngươi là cái thá gì?

Cho dù có là người của Chủ tinh, cũng chỉ là một tên hộ vệ Nhập Thánh Cảnh lưỡng tầng cảnh, giọng điệu và thái độ này đúng là khó chịu.

Dương Khai liếc y một cái, thầm nghĩ hỏi y đúng là mất thời giờ. Mấy tên này địa vị không cao, hẳn là không biết quá nhiều cơ mật.

Không nói gì thêm, Dương Khai quay người rời đi, hắn bay về phía một cung điện khác.

Trong tòa cung điện đó có khí tức của một cường nhân, tầm Phản Hư Cảnh, hẳn là y biết gì đó.

- Mẹ nó, tên tiểu tử này...

Mấy tên thị vệ tức tối, hục hặc nhìn theo bóng lưng Dương Khai. Nếu không có cái danh người của Chủ tinh thì chắc chắn họ đã không tha cho Dương Khai rồi.

Một lát sau, Dương Khai đáp xuống trước tòa cung điện cách đó không xa, đi thẳng về phía mấy tên thị vệ trước cửa:

- Ta cần gặp vị đại nhân bên trong!

- Có chuyện gì?

Một tên trong đó hỏi.

- Có thể Cáp Lực Tạp phân hội trưởng xảy ra chuyện rồi!

Tên thị vệ đó biến sắc, nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, có vẻ không tin:

- Sao ngươi biết? Cáp Lực Tạp đại nhân là cường nhân Phản Hư Cảnh, là cao thủ nhất nhì ở Vũ Bộc Tinh, chuyện gì mà có thể khiến ngài ấy...

- Ngươi có thể vào trong thông báo một tiếng không?

Dương Khai không kiên nhất cắt ngang lời y.

- Cho hắn vào!

Bên trong bỗng vọng ra một giọng nói vang dội, động tĩnh bên này rõ ràng đã truyền vào trong và bị cường nhân đó phát giác ra.

Lời y vừa dứt, không đợi thị vệ đó phản ứng, Dương Khai đã xông vào trong như gió.

Không khác mấy với cung điện của Cáp Lực Tạp, trong cung điện, một chiếc ghế, một gã trung niên đang xử lý việc trong phân hội, thấy Dương Khai tức tốc xông vào, bèn ngẩng đầu lên nhìn hắn:

- Ngươi là hộ vệ tùy tùng Tuyết đại nhân?

- Phải!

Dương Khai gật đầu.

- Ta là Lâm Mộc Phong.

Gã trung niên hừ lạnh:

- Ta mặc kệ ngươi là người của Chủ tinh hay đi theo vị đại nhân nào, ở đây, ta là chủ!

Dương Khai không nói gì.

- Tại sao lại nói Cáp Lực Tạp gặp chuyện?

Lâm Mộc Phong rất hài lòng với thái độ chịu phối hợp của Dương Khai, mở miệng hỏi.

- Theo ta được biết, ngươi không có tư cách tham gia hành động cơ mật lần này, nếu ngươi không tham gia, thì sao biết được?

Dương Khai nhíu mày, chợt nảy ra một ý, lấy bí bảo la bàn ra:

- Tuyết đại nhân truyền tin về, họ gặp phải nguy hiểm. - Nguy hiểm ra sao?

Lâm Mộc Phong hơi biến sắc, có phần nào tin lời Dương Khai.

Dương Khai lắc đầu:

- Hiện tại không liên lạc được với Tuyết đại nhân nữa, ngài có thể thử liên lạc với Cáp Lực Tạp phân hội trưởng, hỏi ông ấy xem xem.

Lâm Mộc Phong trầm ngâm một lát rồi lấy ra một bí bảo la bàn, trút thần niệm vào đó hòng nối liên lạc với Cáp Lực Tạp.

Một lát sau, lão nghiêm mặt lại, quát khẽ:

- Quả nhiên đã xảy ra chuyện rồi.

Lão không nhận được hồi âm, lập tức biết Dương Khai không hề nói dối.

- Đi theo ta!

Lâm Mộc Phong vẫy tay bảo Dương Khai, vội vã chạy ra ngoài.

Ra ngoài cung điện, Lâm Mộc Phong trực tiếp lấy Tinh Toa ra, bay về một hướng, Dương Khai theo sát phía sau.

Trong lúc bay, Lâm Mộc Phong cầm bí bảo la bàn, không ngừng nói chuyện với ai đó, hạ đủ mọi mệnh lệnh.

Một lát sau, từng luồng thanh quang lướt tới từ bốn phương tám hướng, nhanh chóng tụ lại phía này, những người này đều là võ giả của Hằng La Thương Hội do Lâm Mộc Phong triệu tập.

Họ vây quanh Lâm Mộc Phong, bay theo lão, không nhiều lời dò hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Dương Khai âm thầm quan sát, thoáng lấy làm kinh ngạc.

Những võ giả này phần đông là cường nhân Thánh Vương Cảnh, Nhập Thánh Cảnh không nhiều, thậm chí còn có mấy người là Phản Hư Cảnh.

- Lâm Mộc Phong, đã xảy ra chuyện gì mà gọi bọn ta đến gấp gáp như vậy?

Một phu nhân trung niên tới cạnh Lâm Mộc Phong, lên tiếng hỏi.

- Cáp Lực Tạp đại nhân hình như xảy ra chuyện rồi, ta có gọi cách mấy cũng không trả lời!

Lâm Mộc Phong sốt ruột nói.

Phu nhân đó biến sắc, kinh hô”

- Chẳng lẽ di tích thượng cổ đó thật sự có nguy hiểm?

- Không rõ. Lúc phát hiện di tích đó, chúng ta liền bẩm báo với Chủ tinh, không dám tự điều tra. Lần này vị Tuyết đại nhân đó đến đây cũng để điều tra di tích này, nếu thật sự có nguy hiểm gì thì cũng chẳng lạ.

- Vậy vị Tuyết đại nhân đó đâu?

Phu nhân này lại hỏi.

- Đi cùng Cáp Lực Tạp.

Sắc mặt Lâm Mộc Phong càng thêm khó coi, liếc nhìn phu nhân nọ, khẽ nói:

- Hình như cô ta còn là nữ nhân của Tuyết Nguyệt tam thiếu gia!

Phu nhân đó liền tái xám mặt mày, lập tức ý thức được vấn đề nghiêm trọng hơn mình tưởng. Nếu là người khác xảy ra bất trắc với mối nguy chưa rõ ràng này, thì cũng không có gì ghê gớm. Dù sao thì Cáp Lực Tạp phân hội trưởng cũng bị cuốn vào trong, đây không phải điều mà phân hội muốn thấy.

Nhưng nếu Tuyết đại nhân đó là nữ nhân của Tuyết Nguyệt thiếu gia, thì lại khác.

Không ai dám hứng chịu lửa nộ của Tuyết Nguyệt thiếu gia! Trong trường hợp xấu nhất, cả phân hội sẽ bị thanh trừng, đến lúc đó, máu chảy thành sông, người chết vô số, không ai có thể gánh nổi trách nhiệm này.

Tất cả mọi người đều hiểu rõ Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia lòng lang dạ sói, ác nghiệt vô tình.

Lúc hai người nói Dương Khai, Dương Khai vẫn giữ im lặng. Họ không có ý giấu diếm, nên chuyện về di tích thượng cổ đó Dương Khai cũng nghe rõ mồn một, cũng biết lần này Tuyết Nguyệt đến Vũ Bộc Tinh vì lý do gì.

Nếu là bình thường, Dương Khai nhất định sẽ nổi hứng với di tích thượng cổ đó, nhưng hiện giờ hắn chẳng có tâm trạng đâu mà nghĩ nữa.

Càng bay về phía trước, Dương Khai càng cảm thấy bất an.

Hắn không biết rốt cuộc Tuyết Nguyệt gặp chuyện gì, nhưng có thể khẳng định là Tuyết Nguyệt chưa chết!

Bởi vì tính mạng của hai người tương liên, nếu Tuyết Nguyệt chết, Dương Khai cũng sẽ chết.

Hắn thầm quyết định, lần này bất kể thế nào cũng phải giải trừ Xích linh hồn, bất kể sau này Tuyết Nguyệt có tìm hắn gây chuyện đi nữa. Cái cảm giác không thể nắm giữ tính mạng mình này quá khó chịu!

Bay thêm hồi lâu nữa, Lâm Mộc Phong và vị phu nhân đó chợt đáp xuống bên dưới.

Dưới đó hẳn là một quặng mỏ, không biết chứa khoáng thạch gì, trên mặt đất đâu đau cũng có hố lớn lồi lõm, có rất nhiều hố không thấy đấy, rặt một màu đen kịt.

Mấy chục người đều đáp xuống cạnh cái hố lớn nhất.

Có võ giả đang đứng canh gần đó lập tức chạy tới, chắp tay nói:

- Lâm đại nhân, Tề đại nhân!

Lâm Mộc Phong khẽ gật đầu, hỏi y:

- Bên này đã xảy ra chuyện gì?

Tên võ giả đó ngơ ngác:

- Đâu có xảy ra chuyện gì ạ...

Hình như y vẫn chưa biết chuyện.

Lâm Mộc Phong lắc đầu, không hỏi thêm, lão lấy bí bảo la bàn ra thử gọi, nhưng vẫn không nhận được câu trả lời từ Cáp Lực Tạp.

- Không lẽ phân hội trưởng xảy ra chuyện?

Võ giả đó cuối cùng cũng nhìn ra điều bất ổn trong sắc mặt của Lâm Mộc Phong, kinh ngạc hỏi.

Lâm Mộc Phong gật đầu:

- Có lẽ vậy, ta đưa vài người xuống xem sao, các ngươi hãy đợi liên lạc của ta.

Nói rồi lão định bay xuống, chính vào lúc này, phu nhân họ Tề nọ chợt kêu lên:

- Có người lên rồi...

Lâm Mộc Phong nghiêm mặt lại, vội thả thần niệm, cùng lúc đó, Dương Khai cũng đang kiểm tra tình hình.

Dưới cái hố này, có mấy khí tức sinh mệnh chìm nổi bất định đang tức tốc bay lên, từ sóng sinh mệnh của họ, có thể thấy là họ đã gặp nguy hiểm, bị thương, một trong đó thậm chí còn hấp hối, mạng sống như chỉ mành treo chuông, hình như sắp chết đến nơi rồi.

- Là Cáp Lực Tạp!

Phu nhân trung niên kêu lên, bà phát giác ra khí tức của Cáp Lực Tạp.

Lâm Mộc Phong mừng rỡ, âm thầm chờ đợi.

Một lát sau, có mấy luồng thanh quang nhảy ra từ dưới hố, nhất tề bắn lên trời như thể phía sau có nguy hiểm nào đó đang bám đuôi.

Mất luồng thanh quang đó đều chớp tắt bất định như nhau, rõ ràng là Tinh Toa đã bị tổn hại từ bên trong, tính năng trở nên mất ổn định.

Mười mấy võ giả thương hội theo Lâm Mộc Phong đến đây đều bay lên, đón lấy người của mình.

Một người trong số đó toàn thân toát hàn khí lạnh ngắt, phất phơ như mây khói, một võ giả thương hội không biết sâu cạn đón lấy, ngay lập tức, cả người run rẩy kịch liệt, hàn khí mắt người có thể nhìn thấy đó lan sang người y, chỉ mấy chốc sau đã khiến y toàn thân cứng ngắc, không thể động đậy.

Hai người như bị đông cứng, rơi xuống từ trên không.

Ầm...

Một tiếng vang trầm đục, máu thịt vỡ nát như khối băng, hai võ giả chết cùng lúc.

- Đừng tới gần bọn họ!

Một tiếng gầm vang lên, giữa bầu trời, Cáp Lực Tạp mặt trắng bệch, chật vật hạ xuống.

Nghe lão la lên như vậy, mấy võ giả thương hội đang chuẩn bị ứng cứu đồng bọn đều dừng lại, không dám tới gần.

Lâm Mộc Phong và phu nhân trung niên nọ mặt nghiêm nghị nhìn về phía Cáp Lực Tạp, sau khi nhìn thấy trạng thái hiện tại của lão, họ đều nheo mắt lại, không kìm được lạnh cả cõi lòng.

Dương Khai cũng nhìn thấy trạng thái của Cáp Lực Tạp, thần sắc trở nên ngưng trọng.

Chương 1056: Huyền Âm Quỳ Thủy

Có thể trở thành phân hội trưởng của Hằng La Thương Hội, Cáp Lực Tạp cũng có công lực Phản Hư tam tầng cảnh, là cảnh giới mạnh nhất sau Hư Vương Cảnh.

Dù vậy, lúc này Cáp Lực Tạp lại trông thê thảm vô cùng, cánh tay trái của lão bị đóng băng, bất luận lão có thôi thúc sức mạnh của mình thế nào đi nữa cũng không thể hóa giải băng hàn trên cánh tay, ngược lại nó còn như có linh tính, lan dần trên người lão, sắp vượt qua cánh tay tới nơi rồi.

Cáp Lực Tạp trợn trừng mắt, trong mắt thoáng qua một tia hoảng sợ và tuyệt vọng, đột nhiên vận chuyển sức mạnh toàn thân, rống lên một tiếng.

Giữa tiếng gào thét điếc tai, cánh tay bị đóng băng của lão đột nhiên đứt rời, mánh tuôn ra như suối, Cáp Lực Tạp mặt trắng nhợt, lảo đảo lùi về sau.

Lão tự chặt một cánh tay!

Đồng tử Dương Khai khẽ coi rụt lại, một mặt kinh ngạc vì sự quyết đoán của Cáp Lực Tạp, một mặt khiếp sợ vì năng lượng băng hàn đó!

Có thể khiến một cường nhân Phản Hư tam tầng cảnh tự chặt tay bảo toàn tính mạng, bất luận năng lượng băng hàn đó là gì, thì cũng có sức sát thương cực kỳ khủng khiếp, đó là thứ sức mạnh mà Cáp Lực Tạp không thể nào kháng cự nổi!

Lâm Mộc Phong và phu nhân nọ vội vàng lao tới, vừa cầm máu cho Cáp Lực Tạp, vừa nhét đan trị thương vào miệng lão.

Mấy võ giả chạy nạn với Cáp Lực Tạp thấy đến phân hội trưởng mà cũng phải làm vậy, đành nghiến chặt răng, rút vũ khí ra chém vào bị trí bị đông cứng, trong nháy mắt, tứ chi đứt lìa bay tứ tung, máu chảy ròng ròng, họ đau đớn nửa sống nửa chết, gào rút thảm thiết.

Cáp Lực Tạp khoanh chân ngồi trên mặt đất, lặng yên vận huyền công, ổn định lại thương thế, thở dốc từng ngụm, trên mặt là biểu cảm đầy hãi hùng.

- Đó là cái gì vậy?

Lâm Mộc Phong vội vàng hỏi.

- Huyền Âm Quỳ Thủy!

Cáp Lực Tạp nghiến răng đáp.

- Huyền Âm Quỳ Thủy?

Phu nhân nọ la lên thất thanh.

- Là Huyền Âm Quỳ Thủy ư? Di tích thượng cổ đó lại có bảo vật này?

Ngay cả Lâm Mộc Phong cũng không kìm được tim đập mạnh, lộ thần sắc say mê.

Huyền Âm Quỳ Thủy, chí bảo Hư Vương cấp, bất cứ võ giả nào chỉ cần luyện hóa thành công một giọt Huyền Âm Quỳ Thủy thôi, là sức mạng sẽ tăng vọt như bay! Thậm chí nếu công lực hơi thấp thì cũng có thể trực tiếp đột phá một cảnh giới.

Hằng La Thương Hội lấy việc thương lái là chính, nghiên cứu về bảo vật thiên địa thì không một thế lực nào sánh được. Lâm Mộc Phong và phu nhân đó tất cũng hiểu biết về giá trị cực lớn của Huyền Âm Quỳ Thủy.

Nếu có thể an toàn lấy Huyền Âm Quỳ Thủy từ di tích thượng cổ đó, thì chắc chắn sẽ lập được đại công. Nói không chừng họ có thể nhờ đó mà được điều về Chủ tinh Thủy Nguyệt Tinh, hưởng thụ môi trường tu luyện tốt hơn, được cung cấp đãi ngộ tốt hơn!

Song, thứ này cực kỳ hiếm thấy, có yêu cầu vô cùng hà khắc về môi trường sinh trưởng, thời gian sinh trưởng cũng trên vạn năm.

Hằng La Thương Hội sở hữu nhiều ngôi sao tu luyện, dược tinh, khoáng tin vô số kể, võ giả đông như kiến cỏ, thu thập nhiều năm như vậy, cũng chưa từng nhìn thấy chí bảo tầm cỡ như Huyền Âm Quỳ Thủy.

Thế nên vừa nghe Cáp Lực Tạp nhắc tới bốn chữ “Huyền Âm Quỳ Thủy”, bất kể là Lâm Mộc Phong hay phu nhân nọ cũng không kìm được mắt sáng rực, gương mặt đầy phấn chấn.

- Sao dưới lòng đất khu mỏ này lại có Huyền Âm Quỳ Thủy?

Lâm Mộc Phong vẫn không dám tin.

- Có lẽ là vật sở hữu của vị đại hiền nào đó thời thượng cổ, sau cùng để lại đây. Bọn ta phát hiện được từ một chiếc nhẫn không gian sắp bị hủy, Huyền Âm Quỳ Thủy đó đột nheien bộc phát, hủy đi chiếc nhẫn, tất cả mọi người đều bị đánh trúng.

Cáp Lực Tạp vội vã giải thích, mặt tái xanh, nhớ lại chuyện trước đó, gương mặt lão không khỏi trào dâng biểu cảm thoát chết.

Nếu không phải lão nhanh nhạy, thì lần này không chỉ mất đi một cánh tay, mà e là đã bỏ mạng ở đó rồi.

- Tuyết đại nhân đâu?

Dương Khai trầm mặt bước tới hỏi.

Cáp Lực Tạp ngước lên nhìn, thần sắc ảm đạm, thở dài.

Sắc mặt của Dương Khai càng khó coi hơn.

- Chiếc nhẫn không gian đó ở ngay trên tay đại nhân, lúc Huyền Âm Quỳ Thủy bộc phát, đại nhân đứng ngay đầu sóng ngọn gió...

Cáp Lực Tạp thở dài nặng nề, không nói tiếp nữa.

Lão cho là vị Tuyết đại nhân đó đã chết!

Dù sao thì nàng cũng chỉ có tu vi Thánh Vương tam tầng cảnh, đến lão là Phản Hư tam tầng cảnh mà cũng không ngăn chặn được băng hàn của Huyền Âm Quỳ Thủy ăn mòn, thì Tuyết đại nhân bị tấn công trực diện sao có thể sống sót?

E là đã có một cái chết không thể phục sinh được nữa!

Dương Khai hừ lạnh:

- Có bản đồ đường đi dưới đó không? - Ngươi muốn làm gì?

Lâm Mộc Phong ngạc nhiên nhìn hắn.

- Cô ta chưa chết!

Dương Khai lạnh lùng lườm lão.

- Ngươi muốn đi cứu đại nhân?

Phu nhân nọ lập tức hiểu ra ý đồ của Dương Khai, chậm rãi lắc đầu khuyên giải:

- Chàng trai, đừng kích động, bị Huyền Âm Quỳ Thủy bắn trúng, đại nhân không còn khả năng sống sót đâu. Nếu ngươi xuống đó e là chỉ nạp mạng vô ích thôi.

Cáp Lực Tạp cũng nói:

- Cấm chế dưới đó trùng trùng, ngươi công lực thấp, căn bản không thể xâm nhập được.

- Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!

Dương Khai cự lại.

Mấy người của phân hội sững sờ nhìn hắn, không khỏi lộ thần sắc tán dương.

Thân phận của Dương Khai ngoài mặt là hộ vệ của Tuyết Nguyệt, họ chỉ xem như Dương Khai nóng lòng cứu chủ mới cố kiên trì ý kiến của mình, quyết xông vào đó như thế. Hộ vệ như vậy cho dù công lực có hơi thấp cũng không có gì đáng ngại, hộ vệ quan trọng nhất là lòng trung thành!

Họ lập tức kính nể hắn.

Nhẫn không gian trên tay Cáp Lực Tạp liền lóe hoa quang, một tấm bản đồ phác thảo xuất hiện trên tay lão, lão ném cho Dương Khai:

- Đây là bản đồ vẽ riêng cho chuyến thăm dò này, để tránh lạc đường, nếu dùng được thì ngươi cứ cầm đi.

Dương Khai giơ tay nhận lấy, nhìn sơ qua, không nói gì liền bay thẳng đi, không nháy mắt, hắn đã rơi xuống cái hố đó.

- Âu cũng là một tiểu hộ vệ không tồi!

Phu nhân nọ khẽ gật đầu nhìn theo hướng Dương Khai biến mất, giọng tiếc nuối:

- E là không còn cơ hội quay về nữa.

- Hắn không thể không đi!

Lâm Mộc Phong điềm nhiên nói:

- Tuyết đại nhân là nữ nhân của Tam thiếu gia, nếu cô ta chết, thân là hộ vệ, tên thanh niên này cũng không thể sống tiếp. Nghe lão nhắc nhở vậy, phu nhân kia liền thất sắc, cảm giác hưng phấn Huyền Âm Quỳ Thủy mang tới không cánh bay, lúc này mới nhớ ra nên hứng chịu lửa nộ của Tam thiếu gia thế nào, lập tức hoang mang bất an.

- Hy vọng có thể lấy công chuộc tội thôi.

Cáp Lực Tạp thở dài nặng nề, chuyển về Chủ tinh thì lão không mơ tưởng nữa, tuy phát hiện Huyền Âm Quỳ Thủy cũng là một công lao rất lớn, nhưng nữ nhân của Tam thiếu gia cũng vì đó mà mất mạng, ai biết Tam thiếu gia có nổi trận lôi đình hay không?

Kết quả tốt nhất cũng chỉ có lấy công chuộc tội, Tam thiếu gia không truy cứu chuyện của đấy, họ vẫn ở lại phân hội, duy trì hiện trạng.

- Lão Cáp, huynh nghỉ ngơi trước đi.

Lâm Mộc Phong trấn an.

- Có gì thì đợi huynh hồi phục rồi chúng ta bàn bạc.

- Cũng chỉ có thể như vậy thôi.

Cáp Lực Tạp gật đầu, nhắm mắt luyện hóa dược hiệu.

Dưới hố, Dương Khai hướng thẳng xuống lòng đất.

Cái hố này không biết sâu cỡ nạo, Dương Khai rơi xuống cũng qua thời gian một chén trà rồi mà vẫn chưa đáp xuống đất, ngước lên nhìn, chỉ có một tia sáng héo hắt từ trên truyền xuống, khu mỏ bên dưới tối đen như mực.

Thông đạo tỏa khắp nơi bên dưới lòng đất.

Nơi này vốn là một khu mỏ, khai thác một số khoáng thạch không quý giá mấy, võ giả của Hằng La Thương Hội đào bới tới mức loạn xạ ở dưới lòng đất này.

Mà di tích thượng cổ đó cũng được phát hiện trong quá trình khai thác, người của phân hội không dám tùy tiện điều tra, bèn phong tỏa nơi này, báo tin cho Chủ tinh.

Lần này Tuyết Nguyệt đến đây chính là để xử lý chuyện ỏ di tích.

Suốt dọc đường nàng vô cùng cẩn thận, tìm tòi sục sạo theo sau Cáp Lực Tạp, nói ra thì thu hoạch cũng rất lớn, nhưng ai mà biết một chiếc nhẫn không gian lại mang đến nguy hiểm? Thời gian lâu rồi, nhẫn không gian sẽ trở nên bất ổn. Lúc thần niệm của Tuyết Nguyệt lần vào trong điều tra, nhẫn không gian đột nhiên bị hủy, đồ bên trong tung hết ra ngoài, Huyền Âm Quỳ Thủy được cất bên trong cũng vì vật mà tưới đầy nước nên người nàng.

Nàng lập tức bất tử nhân sự, võ giả Hằng La Thương Hội đứng quanh nàng cũng chết như ngã rạ, chỉ có Cáp Lực Tạp công lực mạnh nhất và mấy võ giả đứng xa hơn thì thoát nạn, hớt hải chạy trốn.

Dương Khai ghi nhớ bản đồ đó trong đầu, thần niệm tản ra, đi liên tục trong thông đạo của khu mỏ.

Nửa canh giờ sau, cuối cùng hắn cũng đến được vị trí phát hiện di tích.

Hắn cảm nhận được rất nhiều sóng năng lượng mịt mờ từ phía trước, lâp tức biết lời Cáp Lực Tạp không phải là giả.

Trong di tích này cấm chế trùng trùng, ẩn chứa nguy hiểm cực lớn.

Trước đó lúc họ xâm nhập vào đây, đều cố hết sức tránh những cấm chế này ra, nếu không thể tránh thì mới ra tay hủy hoại hoặc phá giải.

Dương Khai sốt ruột cứu người, nào có thời gian đi phá giải từng cấm chế một?

Thần niệm, tơ niệm đột phá tầng phong tỏa của không gian, xâm nhập vào trong di tích, điều tra tình hình bên trong, xác nhận một phen, tập trung vào một vị trí nào đó, Dương Khai giơ tay xé không gian.

Đến khi hắn xuất hiện trở lại, đã đứng trên một góc của di tích, hắn tiếp tục lần mò theo bản đồ của Cáp Lực Tạp, rồi lại xé không gian.

Liên tiếp mười mấy lần, hắn càng lúc càng vào sâu trong di tích, đột nhiên phát giác ra một luồng khí tức sinh mệnh yếu ớt, như ánh nến đung đưa trước mưa gió, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.

Tuyết Nguyệt!

Ngay vị trí cách hắn chỉ trăm trượng, chỉ có điều do một số chướng ngại vật, Dương Khai không thể nhìn thấy tình trạng cụ thể của nàng, chỉ có thể khẳng định điều duy nhất là nàng chưa chết!

Dương Khai hít sâu một hơi, cố bình tĩnh lại, khoanh chân ngồi xuống, cho một viên đan vào miệng, bổ sung sức mạnh thần thức đã tiêu hao.

Sau nửa canh giờ, hắn đứng phắt dậy, xé không gian lần cuối cùng, chui vào khe nứt không gian.

Cách đó trăm trượng, Dương Khai vụt hiện thân.

Hắn nhìn thấy ngay Tuyết Nguyệt đang nằm trên mặt đất, toàn thân bị băng giá bao phủ, nàng lúc đang say ngủ trông phong tình lạ thường, hút hồn tựa như một mỹ nhân ngủ.

Trong cơ thể nàng, tỏa ra từng luồng hào quang bảy sắc, khiến nàng trông tựa như thần nữ, hào quang đó không ngừng tranh đấu với băng giá phủ quanh nàng, không cho nó cướp đi sinh khí cuối cùng của Tuyết Nguyệt, và cứ duy trì một trạng thái cân bằng quái lạ.

Song dần dà, hào quang đó như đang dần tối đi.

Không biết nữ nhân này đeo bí bảo loại gì hay tu luyện công pháp gì, mà có thể cầm cự tạm thời cho nàng, nhưng nếu cứ thế này, không quá nửa ngày, đợi hào quang đó biến mất, Tuyết Nguyệt sẽ chết chắc.

Dương Khai cũng phải bị vạ lây.

Chương 1057: Hôn mê bất tỉnh

Trong di tích thượng cổ, Dương Khai đứng cách không xa Tuyết Nguyệt, lặng lẽ nhìn nàng, tâm trạng phức tạp.

Hắn và nữ nhân này lẽ ra là kẻ thù, không chết không buồng, nhưng vì tác dụng của Xích linh hồn mà sinh mệnh tương liên, nay mạng sống của Tuyết Nguyệt như ngàn cân treo sợi tóc, cho dù Dương Khai có muốn hay không, cũng phải nghĩ cách cứu sống nàng.

Tuyết Nguyệt còn sống, thì Dương Khai mới có thể được sống.

Dương Khai cũng không vội vã động thủ, vì bốn phía Tuyết Nguyệt lúc này lơ lửng từng giọt chất lỏng trong suốt như bảo thạch, trong mỗi một giọt đó đều tản ra uy năng khủng khiếp khiến Dương Khai hãi hùng, thần niệm lại gần, đến cả tơ niệm cũng có thể bị đóng băng.

Huyền Âm Quỳ Thủy!

Dương Khai lập tức hiểu ra, chất lỏng đó chính là Huyền Âm Quỳ Thủy mà Cáp Lực Tạp nhắc tới, chỉ là hắn không ngờ thứ này lại quái đản đến vậy.

Dương Khai lén đếm thử, trong khoảng không có tầm năm mươi giọt Huyền Âm Quỳ Thủy lơ lửng, giữa các giọt với nhau có vài khoảng cách, nhưng lại bao vây kín Tuyết Nguyệt không kẽ hở.

Muốn kéo Tuyết Nguyệt ra khỏi vòng vây Huyền Âm Quỳ Thủy này, thực sự khó như lên trời.

Dương Khai phất tay lạo ra một luồng gió hòng thổi bay những giọt Huyền Âm Quỳ Thủy này, nhưng bất ngờ, gió thổi qua, những Huyền Âm Quỳ Thủy đó vẫn không hề nhúc nhích.

Như thể chúng nặng tựa ngàn cân!

Dương Khai ngưng trọng sắc mặt, gia tăng lực đạo, lần này Huyền Âm Quỳ Thủy mới di chuyển đi được một chút, để Tuyết Nguyệt an toàn lộ ra.

Bước đến trước mặt Tuyết Nguyệt, Dương Khai nhìn nàng bó tay.

Hắn không biết nên đưa nữ nhân này ra bằng cách nào. Trước đó việc mấy võ giả Hằng La Thương Hội cứu đồng bọn Dương Khai còn nhớ như in, thứ băng hàn đó lan ra, một võ giả Thánh Vương Cảnh còn không chống cự được, bị đông thành tượng băng, sau rơi xuống vỡ nát.

Dương Khai không dám tùy tiện động vào người Tuyết Nguyệt.

Hắn vận sức, trên tay xuất hiện một đốm Ma diệm đen ngòm, từ từ tới gần Tuyết Nguyệt, muốn biết Ma diệm của mình có thể tránh được băng hàn đó hay không.

Ma diệm quỷ dị truyền tới sóng năng lượng vô cùng mâu thuẫn, càng đến gần, Ma diệm đang bừng bừng cháy đó như gặp phải khắc tinh, thế lửa giảm đi, uy lực yếu đi hẳn.

Dương Khai nhíu mày, không khỏi tăng lên lượng thánh nguyên, Ma diệm đang yếu đi lại bùng lên, Dương Khai ấn Ma diệm lên một cánh tay của Tuyết Nguyệt.

Trong phút chốc, xung đột năng lượng kịch liệt bộc phát. Hàn khí trên người Tuyết Nguyệt nhanh chóng lan về phía này, Ma diệm bị đóng băng ngay tức thì.

Băng hàn lần theo Ma diệm lan sang phía Dương Khai, khiến hắn biến sắc, điên cuồng thôi thúc thánh nguyên.

Ma diệm đóng băng truyền tới âm vang vù vù, rồi lại bừng cháy ngút trời, bắt đầu tranh đấu với băng hàn đóng băng vạn vật đó.

Dương Khai run rẩy, cơ hồ chưa bao giờ trải qua khó khăn như thế này. Lần đầu hắn thi triển toàn tực để đấu với sức mạnh băng hàn.

Thời gian trôi qua, băng hàn của Huyền Âm Quỳ Thủy lúc thì bị Ma diệm áp chế, lúc thì lan tới cánh tay Dương Khai, hai bên đấu bất phân thắng bại, kẻ tám lượng người nửa cân.

Công lực của Dương Khai tuy thấp, nhưng Ma diệm thì lại là một thứ sức mạnh lạ thường khác mà hắn kết hợp từ hai loại năng lượng trái nhau về thuộc tính, nó quỷ dị khó lường, chỉ cần cảnh giới Dương Khai đủ mạnh, nó có thể thiêu cháy vạn vật thế gian.

Nó có tính trưởng thành rất lớn!

Nhưng lúc này, Ma diệm như không phải đối thủ của Huyền Âm Quỳ Thủy, chỉ giữ vững được mấy chốc, Dương Khai lại binh bại như núi sập, ý cảnh của băng hàn lan về phía hắn, khiến cơ thể và suy nghĩ của hắn đều cứng đờ, ngừng trệ.

Dương Khai vội vàng đắm chìm tâm thần, gọi lớn trong Ma Thần Bí Điển:

- Mau giúp ta một tay!

Hắn không thể không cầu viện Thần Thụ!

Thần Thụ là cây thần thuộc tính Dương, cũng là khắc tinh của băng hàn.

- Được!

Thần Thụ lập tức trả lời.

Ngay sau đó, một luồng năng lượng thuộc tính Dương lớn tới mức không tưởng thình lình tuôn ra từ Ma Thần Bí Điển, cùng Ma diệm của Dương Khai xua tan băng hàn trên người hắn.

Băng hàn của Huyền Âm Quỳ Thủy nhanh chóng bị áp chế.

Ma diệm của Dương Khai bao phủ lấy Tuyết Nguyệt, cùng lúc đó, năng lượng thuộc tính Dương phát ra từ Thần Thụ cũng phủ thêm một tầng lên Tuyết Nguyệt.

Lưỡng chiêu song phi, băng giá trên người Tuyết Nguyệt nhanh chóng tan chảy, sắc mặt trắng bệch của nàng cũng dần hồng hào, cơ thân lạnh ngắt ấm dần lên, tiếng tim đập yếu ớt truyền ra từng lồng ngực.

Dương Khai vui mừng, không tiếc sức lực phối hợp với Thần Thụ.

Nửa canh giờ sau, băng giá trên người Tuyết Nguyệt tan biến hoàn toàn, đến lúc này, hào quang bảy sắc tỏa ra từ trong cơ thể nàng mới dần tối đi – bản thân nàng hình như đã tới lúc dầu cạn đèn tắt.

Thả thần niệm kiểm tra thử, Dương Khai phát hiện tình trạng của nàng có phần cổ quái.

Tuy Huyền Âm Quỳ Thủy đã được giải trừ, nhưng nàng vẫn quanh quẩn giữa ranh giới sự sống và cái chết, hôn mê bất tỉnh.

Dương Khai không chút khách khí, xâm nhập vào trong thức hải của nàng, nhưng phát hiện nơi này đầy lạnh lẽo, như một thế giới băng giá, nước biển đóng băng, linh thể thần hồn của Tuyết Nguyệt không thấy tung tích, chỉ có khí tức yếu ớt của nàng là tồn tại, bất luận có gọi đến đâu, cũng nhận được bất cứ lời hồi âm nào. Dương Khai nhíu chặt mày, không biết vấn đề đến từ đâu, đành tạm thời rút ra khỏi thức hải nàng.

- Ta phải nghỉ ngơi một lúc, tạm thời không cách nào giúp ngươi được nữa.

Thần Thụ nói rồi mất luôn động tĩnh. Lần này nó phải góp sức cực lớn, lớn tới mức không thể không rơi vào trạng thái ngủ say.

Không chỉ Thần Thụ tiêu hao sức mạnh, mà thánh nguyên của Dương Khai cũng tụt đi không ít. Nếu không phải cơ thể hắn đặc biệt, có thánh nguyên dùng không bao giờ cạn, thì căn bản không thể khu trừ Huyền Âm Quỳ Thủy trên người Tuyết Nguyệt.

Ngồi xuống bế nàng dậy, giơ tay xé không gian, Dương Khai chui vào bên trong.

Hắn chẳng quan tâm tới những Huyền Âm Quỳ Thủy đang lơ lửng trong không trung được, tuy chúng là bảo bối cực kỳ hiếm thấy, nhưng Dương Khai thực sự không còn tâm trạng nào mà đi thu thập chúng, cũng chẳng biết nên làm cách nào.

Phía trên hố, Cáp Lực Tạp đã hồi phục được nửa ngày, khí sắc cũng khá lên nhiều.

Mấy võ giả thương hội thoát chết cùng lão cũng vất vả nhặt về được một mạng, chỉ có điều ai cũng mất tay hoặc mất chân.

Người thê thảm nhất thì mất cả hai cánh tay!

Y là võ giả Thánh Vương Cảnh, nhưng mất cả hai tay rồi, từ nay về sau sẽ không còn không gian tiến bộ trên võ đạo nữa, vừa nghĩ tới đó, ánh mắt y tối tăm vô hạn, không thấy được chút ánh sáng.

Những người khác của Hằng La Thương Hội cũng đều u sầu, nhíu chặt mày.

Một lần thăm dò di tích thượng cổ khiến phân hội này tổn thất nghiêm trọng, nữ nhân của Tam thiếu gia còn bỏ mạng ở đây. Trách nhiệm này không thể nói là không lớn, Cáp Lực Tạp thân là người chấp chưởng phân hội, bị xử phạt là không tránh khỏi.

- Lão Cáp, về thôi, về tới nơi chúng ta hãy bàn bạc xem nên bẩm báo chuyện này với Chủ tinh thế nào.

Lâm Mộc Phong bước tới, dìu Cáp Lực Tạp đứng dậy.

Cáp Lực Tạp rũ rượi đáo lời, không có bao nhiêu tinh thần.

- Huyền Âm Quỳ Thủy thì làm thế nào?

Phu nhân nọ hỏi.

Lâm Mộc Phong ngẫm nghĩ:

- Tạm thời cứ phong tỏa nơi này đi, đợi sau khi về tra điển tịch rồi dẫn người tới thu thập.

Lâm Mộc Phong cũng không biết nên thu thập thứ như Huyền Âm Quỳ Thủy bằng cách nào.

- Cũng chỉ đành thế thôi!

Phu nhân nọ thở dài.

Lâm Mộc Phong lập tức dõng dạc ra lệnh, cho hai cường nhân Phản Hư Cảnh và mười mấy Thánh Vương Cảnh ở lại phong tỏa, trông coi nơi này, chẳng mấy chốc đã bố trí xong. Mọi người chuẩn bị lên đường hồi phủ, thì phu nhân nọ chợt ngoảnh đầu nhìn về phía hố, miệng khẽ “ồ” lên một tiếng.

Ngay sau đó, mọi người đồng loạt quay đầu lại, kinh ngạc nhìn về phía đó.

Một bóng người thình lình nhảy ra khỏi hố, chính là tên tiểu hộ vệ chỉ có tu vi Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh đó!

Lúc này, hắn bế Tuyết đại nhân trên tay, sắc mặt u ám, nhẹ nhàng đáp xuống từ trên không, toàn thân không một vết thương!

Cáp Lực Tạp, Lâm Mộc Phong và những người khác trợn tròn mắt, không thể tin được vào mắt mình.

Ban nãy lúc Dương Khai kiên quyết đòi xuống đó, họ chỉ xem như tên thanh niên này có đi không có về, dù sao thì công lực của hắn cũng quá thấp, cấm chế trong di tích đã đủ lấy mạng hắn rồi, những cấm chế đó võ giả Nhập Thánh Cảnh không thể nào phá giải được.

Nhưng sự thật lại vượt qua ngoài dự liệu của họ. Dương Khai chẳng những không chết, bình an trở về, mà còn cứu được Tuyết đại nhân.

Sao hắn làm được? Ba người đều kinh hãi.

- Tuyết đại nhân thế nào rồi?

Cáp Lực Tạp lập tức hoàn hồn, sốt sắng hỏi.

- Chưa chết!

Dương Khai lắc đầu.

Vừa nghe hắn nói vậy, bất kể là ai cũng đều phấn chấn, chợt cảm thấy nhẹ nhõm.

Họ lo thấp thỏm, sợ nhất là Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia sẽ nổi giận vì chuyện này, truy cứu trách nhiệm, hạ sát thủ với họ. Nay nữ nhân này chưa chết, thì mối lo âu lớn nhất của họ cũng không còn nữa.

Bỗng chốc, ánh mắt họ nhìn Dương Khai tràn đầy sự cảm kích.

Tên tiểu hộ vệ này không chỉ cứu mỗi mình nữ nhân của Tuyết Nguyệt tam thiếu gia, mà còn cứu cả ba người họ!

- Có điều cô ta hôn mê bất tỉnh, không biết là có vấn đề gì.

Dương Khai bổ sung.

Vẻ mặt hân hoàn của ba người phía Cáp Lực Tạp liền cứng đờ, tất cả chạy ào tới, thần niệm đảo qua người Tuyết Nguyệt, sắc mặt càng lúc càng ngưng trọng.

Họ cũng đã nhận ra điểm bất ổn ở Tuyết Nguyệt, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.

- Quay về, quay về trước đã!

Lâm Mộc Phong kêu lên.

- Chuyện hôm nay không ai được tiết lộ ra ngoài, kẻ nào làm trái giết không tha!

Nói rồi lão lại nhìn sang Dương Khai, cân nhắc câu chữ, nói khách khí một cách hiếm có:

- Tiểu huynh đệ, chuyện Tuyết đại nhân bị thương có thể tạm thời đừng thông báo cho phía Chủ tinh được không? Bọn ta sẽ nghĩ cách làm ngài ấy tỉnh lại.

Lão vẫn sợ Dương Khai sẽ báo chuyện ở đây cho Chủ tinh, một khi Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia biết chuyện, họ vẫn không thể chối được tội này, khó tránh bị xử phạt.

Họ căn bản không biết, Tuyết đại nhân này chính là Tuyết Nguyệt.

Nếu biết, chỉ e là đã nảy sinh ý định tự sát rồi.

Dương Khai cũng càng không tiết lộ, điềm đạm gật đầu:

- Chỉ cần cứu sống được cô ta, ta có thể tạm thời giấu diếm chuyện này!

Hắn cũng biết đối phương đang e dè điều gì.

Lâm Mộc Phong mừng rỡ, chắp tay liên tục:

- Tiểu huynh đệ thật dễ nói chuyện, đa tạ tiểu huynh đệ.

Cáp Lực Tạp và vị phu nhân nọ cũng nhìn hắn đầy cảm kích, không nói lời nào.

- Về thôi, ta sẽ triệu tập luyện đan sư giỏi nhất của Vũ Bộc Tinh để khám cho Tuyết đại nhân.

Lâm Mộc Phong gọi mọi người rồi bay về phía phân hội.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau