VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1046 - Chương 1050

Chương 1048: Ngươi không mặc quần áo cũng rất đẹp

Trên ngôi sao chết, Dương Khai nhắm mắt ngồi xuống, khôi phục sức mạnh và thương thế của bản thân.

Phía trước truyền đến một tiếng bước chân rất nhỏ, hắn mở mắt nhìn, không khỏi hai mắt tỏa sáng.

Tuyết Nguyệt giờ phút này đang đứng ở trước mặt hắn không xa, mặc một bộ váy dài màu đỏ lửa, bộ váy đó tỏa ra đủ hào quang, vừa nhìn đủ biết đó là bí bảo đẳng cấp bất phàm.

Bộ váy không biết may bằng loại chất liệu gì, tính chất mềm mại, dán chặt lấy thân thể nàng, phô bày trọn vẹn những đường cong đẹp mê hồn trên người nàng, làm cho nàng tựa như thần nữ sáng rọi mê người.

Mái tóc luôn xõa trên vai của nàng được vén thành búi, cài trâm ngang qua tóc, trong chiếc trâm đó cũng có hào quang lưu chuyển.

Bàn tay trắng mịn tựa như ngọc tựa hồ có thể nặn ra nước, khiến người khác chỉ muốn ào tới cắn một miêngs, trên cổ tay đeo hai cái vòng ngọc xanh, nửa cặp chân cũng lộ ra ngoài, từng món trang sức tinh mỹ làm tôn lên khí chất cao quý trang nhã của nàng.

Dương Khai không khỏi lộ ra vẻ si mê, kinh ngạc nhìn qua nàng, không chớp mắt.

Hắn thầm cảnh giác, tự nhủ mình không được để nữ nhân này mê hoặc tâm thần, nhưng vẫn còn có chút gì đó không ngăn cản nổi vẻ đẹp của nàng, tựa hồ chỉ cần nàng ngoắc ngoắc ngón tay, hắn nguyện ý vì nàng xông pha khói lửa, quyết không từ chối.

Ý nghĩ này hiện lên, Dương Khai rốt cục cũng phải cảnh giác, khẽ cắn lưỡi cho tỉnh táo lại.

Tuyết Nguyệt nheo mắt, dương dương tự đắc quan sát Dương Khai, tựa hồ cũng biết hắn giờ phút này trạng thái như thế nào, miệng cười tươi rói, lại không khỏi có cảm giác thỏa mãn!

Một cảm giác thỏa mãn về nhan sắc mình của nữ nhân!

Đợi đến khi Dương Khai giãy thoát khỏi trường khí nàng tỏa ra, Tuyết Nguyệt không khỏi nhíu mày, lộ vẻ bất ngờ, có chút thất vọng.

Nàng xoay người, phô bày toàn bộ nét hấp dẫn của mình, sau đó mỉm cười mà hỏi.

- Thế nào?

- Rất đẹp!

Dương Khai nhiệt tình tán dương.

- Cảm ơn!

Tuyết Nguyệt càng vui hơn.

- Ngươi không mặc quần áo cũng rất đẹp!

Dương Khai bổ sung.

Tuyết Nguyệt trầm mặt xuống, mặt trắng không còn chút máu:

- Mồm chó nhả không ra được ngà voi! Ngươi nhớ kỹ, toàn bộ sự việc xảy ra trước đó đều không phải là thật, ngươi cũng không được nói với người khác, càng không được tiết lộ bí mật ta là nữ nhân, bằng không thỏa thuận giữa chúng ta hết hiệu lực, ta sẽ tự sát, sau đó linh hồn của ngươi sẽ bị xiềng xích lại.

- Ta biết rõ!

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, nghiêng đầu nhìn nàng, nhếch miệng cười nói.

- Sao ta lại có cảm giác hiện giờ hình như ngươi cũng có vẻ thích điều đó nhỉ.

Khi Tuyết Nguyệt nói chuyện, không ngừng cúi đầu xem kỹ bản thân, quan sát trang sức và quần áo trên người mình, càng nhìn càng vui, càng nhìn lại càng hài lòng.

- Đương nhiên là ta thích rồi.

Tuyết Nguyệt bĩu môi.

- Từ lúc ta biết nhớ đã bị nuôi dưỡng như nam nhân, từ nhỏ đến lớn chưa mặc qua đồ nữ nhân, những đồ này đều do ta cất ở bên trong nhẫn không gian, đã giữ bao nhiêu năm rồi. Hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội dùng tới, ngươi nói ta có vui hay không?

- Vì sao hội trưởng Ngải Âu lại muốn ngươi làm nam nhân? Vì sao phải che giấu giới tính của ngươi? Lão còn có những người con nối dõi khác, kể cả không có ngươi, lão cũng có người nối nghiệp, không cần phải nghiêm khắc đối với ngươi vậy chứ?

Dương Khái hỏi liên hồi, tâm ý tràn đầy nghi hoặc.

Tuyết Nguyệt bỗng giật mình, trầm ngâm mỗi lúc rồi nói:

- Cha cái lý của cha, ta cũng quen rồi.

Nàng cũng không trả lời thẳng, Dương Khai cũng không miễn cưỡng, nghĩ một lúc, đang muốn nói gì nữa bỗng nhiên biến sắc:

- Có người đến đây.

Tuyết Nguyệt sửng sốt, nghi hoặc nhìn qua hắn.

- Làm sao ngươi biết được?

- Bọn họ xâm nhập vào phạm vi thần thức của ta.

Dương Khai sắc mặt đầy nghiêm trọng.

Tuyết Nguyệt càng ngơ ngác:

- Ngươi phóng sức mạnh thần thức ra rồi ư? Sao ta không cảm nhận được?

Công lực của nàng nếu so với Dương Khai thì cao hơn rất nhiều, tuy nhiên giờ phút này cả hai đều đang suy yếu, nhưng nếu như Dương Khai thật sự phóng thần niệm ra ngoài, chắc chắn nàng phải phát giác ra. Nhưng nàng hoàn toàn không biết gì về việc này.

- Ta cũng có bí mật của ta, ngươi tin ta là được rồi.

Dương Khai nghiêm mặt.

Tuyết Nguyệt không nghĩ ngợi gì bèn gật đầu.

- Bao nhiêu người, tu vi gì?

- Nhân số không ít, có mấy tên Thánh Vương Cảnh, áp lực gây ra mạnh hơn cả ngươi lúc ở trạng thái tốt nhất!

Tuyết Nguyệt biến sắc, quát:

- Ngươi dò xét bọn chúng như vậy chẳng phải sẽ bị họ phát hiện rồi sao? Kẻ xuất hiện ở Băng Lãnh tử vực ngay vào lúc này chắc chắn có liên quan tới cái bẫy đó, nói không chừng chính bọn chúng đã giăng bẫy, hiện đang tìm người còn sống sót, muốn đuổi cùng diệt tận!

- Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng mà bọn chúng sẽ không phát hiện ra thần niệm của ta đâu.

Dương Khai lắc đầu.

Kể từ sau khi nghiên cứu chân lý không gian từ đại lục lơ lửng đó, thần niệm của Dương Khai đã có thể đột phá vòng trói buộc của không gian, nhảy vượt bậc, lơ lửng quỷ dị, linh động không dấu vết, không giống sức mạnh thần thức của những người khác là nối liền không ngớt.

Loại thần niệm nhảy vọt này rất khó bị người khác phát hiện, mặc dù có bị phát hiện, cũng không cách nào tìm ra nguồn gốc mà bắt được Dương Khai, trừ phi người đó công lực cao hơn Dương Khai rất nhiều.

Chính vì nguyên do này, Tuyết Nguyệt mới không phát giác gì về thần niệm của Dương Khai.

- Ngôi sao chết này tử khí trùng tru trùng, không có chút linh khí và năng lượng nào, một khi bọn chúng tới đây, nhất định sẽ phát hiện ra sự hiện hữu của chúng ta!

Tuyết Nguyệt sắc mặt khó coi.

- Sức mạnh của ta còn chưa khôi phục được một nửa, nếu thật bị bọn chúng tìm được...

Nàng không dám tưởng tượng ra mình lại gặp phải cảnh ngộ như thế này.

Nếu như nàng vẫn là thân phận Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia, nàng còn có thể đặt điều kiện với kẻ địch chưa biết tên đó, nhưng giờ phút này, nàng chỉ là một giai nhân tuyệt sắc lạ mặt.

Nữ nhân xinh đẹp bị bắt được sẽ gặp vận mệnh ra sao, Tuyết Nguyệt hiểu hơn bất cứ ai.

Đó là vận mệnh vạn kiếp bất phục, bị lăng nhục vấy bẩn!

- Rời khỏi nơi này đi! Chúng ta tránh đi trước đi!

Dương Khai lại không bối rối, hắn lấy Tinh Toa ra, đứng lên trước rồi duỗi ra một tay mời Tuyết Nguyệt.

- Ngươi có chắc có thể tránh được con mắt sục sạo của chúng?

Tuyết Nguyệt trầm giọng hỏi.
- Chưa chắc, nhưng vẫn tốt hơn so với việc chờ chết!

Dương Khai lắc đầu.

Tuyết Nguyệt cắn môi, cũng hiểu được hắn nói có lý, gật gật đầu, chủ động đưa tay, bước lên Tinh Toa của Dương Khai.

Dương Khai ôm nàng phía trước mình, đầu kề lên vai nàng, thần niệm khẽ động, Tinh Toa hóa thành lưu quang rời khỏi ngôi sao chết này.

- Ngươi chớ động đậy lung tung, tuy ta bây giờ không ghét ngươi mấy, nhưng sâu trong nội tâm vẫn còn có một giọng nói đang bảo ta phải giết ngươi... Ngươi chớ có khiến ta lại trào dâng thù hận với ngươi.

Cổ của Tuyết Nguyệt ửng đỏ, khẽ giọng nỉ non.

Bị một nam nhân ôm trong tay, đây là lần đầu của nàng.

Trước đó ở ngôi sao chết, nàng cùng Dương Khai trần trụi, lăn lộn trên mặt đất, khi đó nàng còn trăm phương ngàn kế muốn đoạt quyền chủ động, đánh chết Dương Khai, căn bản chưa có thời gian cảm thụ sự khác thường của cơ thể.

Bây giờ Xích linh hồn đã có tác dụng, khiến cơ thể nàng trở nên nhạy cảm lạ thường với sự đụng chạm của Dương Khai, bên tai tựa hồ như có làn gió nóng thổi qua làm cho thân thể nàng khô quắt.

- Ngươi không tin ta đến vậy à?

Dương Khai cười một tiếng.

- Ta rất thật thà đấy.

- Hừ, ngươi mà thật thà mới lạ!

Tuyết Nguyệt nói như vậy, bắt ngay được bàn tay của Dương Khai đặt lên bụng nàng như thể vô tình, hung hăng nắm chặt.

Dương Khai tựa hồ cũng không có hứng tán tỉnh nàng, thần sắc dần dần nghiêm túc lên, ngự sử Tinh Toa bay giữa Tinh Không lạnh lẽo tối tăm, nhàn rỗi qua lại, không có quy luật chút nào.

Tuyết Nguyệt tuy không dám thả thần niệm điều tra, để tránh làm lộ tung tích của hai người, nhưng nàng cũng biết, Dương Khai hẳn là đang tránh né những kẻ địch đó.

Nàng không khỏi lấy làm tò mò về sức mạnh thần thức của Dương Khai, không biết một tên Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh cỏn con như vậy rốt cuộc từng có kỳ ngộ như thế nào mà có thể tu luyện sức mạnh thần thức lực lượng tu tới mức quỷ dị như vậy.

Hơn nữa không biết tại sao, bị Dương Khai ôm trong lòng như vậy, Tuyết Nguyệt bất giác thấy an toàn vô cùng, như thể cho dù có ngàn vạn truy binh, nàng chỉ cần trốn trong vòng tay của người này, đều không sơ hở tý nào, không bị người khác phát hiện.

Ý nghĩ này vừa nảy sinh, Tuyết Nguyệt liền rối bời, biết rõ đó là tác dụng phụ của Xích linh hồn, làm cho tiềm thức của nàng cảm thấy tên nam nhân này trở nên thân thiết, trở nên đáng tin cậy.

Một nỗi sợ hãi chợt dâng lên từ tận sâu trong nội tâm nàng, nàng sợ mình sẽ càng lúc càng lún sâu vào cảm giác này, muốn giải trừ Xích linh hồn càng sớm càng tốt, thoát khỏi sự nhu nhược này.

Nàng không nói thêm gì nữa, trầm mặt, nhắm mắt tập trung tư tưởng, khôi phục thương thế và sức mạnh bản thân.

Mấy ngày sau, phía trước hai người lại xuất hiện một ngôi sao chết, Dương Khai ngự sử Tinh Toa bay thẳng về phía đó.

Ngôi sao chết này hơi lớn hơn so với cái trước, nhưng cũng giống ở không khí trầm lặng, không có sinh cơ.

Trên ngôi sao này cuồng phong gào thét, khí hậu ác liệt đến cực điểm, cuồng phong đó quét dậy cát bụi vạn trượng, trong phạm vi ba trượng gần như không thấy gì.

Dương Khai đảo mấy vòng trên bầu trời trong chốc lát, tìm được một chỗ giống sơn động, đưa Tuyết Nguyệt chui vào, đóng kín cửa động, không cho bụi lọt vào, lấy ra kỳ thạch dùng để chiếu sáng đặt ở bốn phía.

Sơn động không lớn cũng không sâu, hai người trốn ở nơi sâu nhất.

Không biết là cố ý hay vô tình, Tuyết Nguyệt ngồi cách xa chỗ của Dương Khai, sợ hắn lại thừa cơ động tay chân.

- Phương hướng truy tìm của những kẻ đó không phải phía này, chúng ta tạm thời có thể trốn được một lúc.

Dương Khai thu hồi thần niệm, nói với Tuyết Nguyệt.

- Đợi tới khi nào chúng đến đi thì chúng ta hẵng đi.

- Ừm, ngươi làm chủ là được.

Tuyết nguyệt gật đầu, không có ý kiến, tự lấy ra môt viên thánh tinh nắm trong tay, bắt đầu tĩnh tọa.

Lúc đang tĩnh tọa, nàng len lén để ý động tĩnh của Dương Khai.

Nàng tưởng Dương Khai không chịu nổi cô đơn, với dây dưa với nàng.

Dù sao nàng cũng là con gái của hội trưởng Hằng La Thương Hội, tu vi cao thâm, địa vị được tôn sùng, Dương Khai chỉ là một tên tiểu võ giả vô danh, bất luận về phương diện nào, cũng đều kém xa nàng.

Có thể có chút quan hệ với nàng là vinh hạnh của hắn, hắn nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cơ hội được ở một mình với nàng như vậy, chắc chắn sẽ cố tạo dựng cảm tình với nàng, ôm ấp những hy vọng không thực tế.

Cho nên Tuyết Nguyệttĩnh tọa trước, nói rõ là không quan tâm thái độ của hắn.

Đồng thời âm thầm chờ đợi Dương Khai chủ động tới mở lời, sau đó mượn cơ hội làm cho hắn nhục mặt một trận, cho hắn biết khoảng cách giữa hai bên, để hắn dứt bỏ ý nghĩ trong bụng.

Chương 1049: Vận khí tốt

Tuyết Nguyệt âm thầm tính toán hết thảy, chuẩn bị cho Dương Khai biết rõ cái gì gọi là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, chuẩn bị thừa cơ hội này thoát khỏi mâu thuẫn của chính mình, cho hắn nhận thức được chênh lệch về địa vị thân phận giữa hắn và nàng, và để chính nàng và tên nam nhân này phân rõ vạch giới hạn!

Mọi sự đã chuẩn bị, chỉ còn chờ cơ hội!

Nàng đợi Dương Khai chủ động mở lời.

Nào ngời nàng đợi trái đợi phải, chuyện cũng không như chính mình tưởng tượng, nàng không khỏi mở mắt ra nhìn Dương Khai, chợt sắc mặt trở nên cổ quái.

Tên nam nhân này, trước đó đã chiếm hết tiện nghi từ nàng, sờ sạng khắp thân thể nàng, nay trong một điều kiện hấp dẫn là cô nam quả nữ ở chung trong một nơi kín đáo thì hắn lại khí định thần nhàn ngồi đó, trên tay nắm một viên thánh tinh, vận chuyển huyền công hấp thu năng lượng bên trong thánh tinh, bổ sung hồi phục năng lượng bản thân đã tiêu hao.

Hắn đang ngồi tu luyện!

Một cảm giác bị thất bại rõ ràng chợt dâng trào, Tuyết Nguyệt âm thầm cắn răng, oán hận nhìn qua Dương Khai.

Nàng chủ động mở miệng, cố gắng để cho giọng nói của mình bình thản.

- Ta có một số việc nghĩ mãi không rõ, ngươi có thể trả lời không?

Dương Khai mở mắt, nhìn chằm chằm vào nàng, bỗng nhếch miệng cười nói:

- Ta cũng có chút việc nghĩ không rõ!

- Ta nói trước!

Tuyết Nguyệt kiêu ngạo quát.

- Vậy ngươi hỏi trước.

Dương Khai hào phóng, vấn đề này hắn cũng không muốn dây dưa với nàng.

Tuyết Nguyệt ngơ ngác một chút, mở miệng nói:

- Ngươi tên gì, xuất thân từ đâu?

Cho đến bây giờ nàng cũng chưa biết danh tính Dương Khai, nghĩ lại bao nhiêu chuyện trước đó, nàng lập tức cảm thấy mình chịu quá nhiều thiệt thòi.

- Dương Khai! Xuất thân từ nơi mà ngươi cũng không biết, là một đại lục cấp thấp, ta là người đầu tiên thoát ra khỏi nơi đấy, thành công tiến vào Tinh Vực.

Dương Khai trung thực trả lời.

- Đại lục cấp thấp?

Tuyết Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn, có chút hứng thú:

- Vậy đại lục của các ngươi tu vi cao nhất là gì?

- Nhập Thánh tam tầng cảnh... Lúc trước hình như từng có một Thánh Vương Cảnh, nhưng chưa thể vào Tinh Vực đã qua đời, có điều đó đã là chuyện từ mấy nghìn năm trước rồi.

- Chỉ có Nhập Thánh tam tầng cảnh... Đúng là đại lục cấp thấp.

- Đúng vậy, sau khi ta tới đây mới biết được trên Nhập Thánh Cảnh có Thánh Vương Cảnh, Thánh vương cảnh phía trên có Phản Hư Cảnh, hư Vương cảnh..

- Đúng là kiến thức nông cạn, kém hiểu biết!

Tuyết Nguyệt che miệng cười rộ lên, chế nhạo:

- Có điều người ta chọn tướng quân trong số những tên lùn, ngươi có thể đi đến ngày hôm nay, chắc cũng chịu không ít khổ cực rồi nhỉ?

Nàng hình như đã bắt đầu quan tâm Dương Khai, sau khi nói xong, nàng cũng ý thức được không ổn, nụ cười trên mặt bỗng nhiên tắt ngúm.

- Cũngtạm, chỉ là không cẩn thận xông vào...

- Không cần nói nữa, ta không quan tâm cái này.

Tuyết Nguyệt lạnh mặt cắt lời hắn.

- Ta hỏi ngươi, vì sao ta không tìm thấy ngươi ở Thủy Nguyệt Tinh, ngươi trốn ở nơi nào, có phải có người giúp ngươi không?

- À, ta ở trong hành cung của Thần Đồ, chắc là ngươi chưa tới đó tìm ta.

Dương Khai thuận miệng đáp, một chút cũng không có ý bán đứng Thần Đồ.

- Thần Đồ…

Tuyết Nguyệt nhắc lại một tiếng, bỗng nhiên cười nhạt:

- Hóa ra là hắn cản trở ta, ta biết rồi, vài ngày không đánh, lại giở trò gỡ ngói nóc nhà, dám đối nghịch với ta, chờ sau khi ta trở về sẽ cho hắn biết tay!

Nàng lúc này trông như một mụ rắn rết, nghiến chặt răng, tựa hồ muốn phanh Thần Đồ thành tám mảnh.

- Cũng là hắn sắp xếp ngươi lên chiến hạm?

Tuyết Nguyệt tiếp tục hỏi.

- Đúng vậy, hắn tưởng ngươi đã rời khỏi Thủy Nguyệt Tinh một ngày trước, không nghĩ rằng ngươi chưa đi, ta nhanh chân lên chiến hạng trước, ngươi tới sau ta, mỹ nhân, ngươi nói chúng ta có phải có duyên không?

Hắn cười hì hì nhìn Tuyết Nguyệt.

- Ai có duyên phận với ngươi?

Tuyết Nguyệt lườm Dương Khai một cái, phong tình vạn chủng, khiến hắn chợt rúng động, bất giác cảm thấy lạ thường, trong đầu không tự chủ được lại nghĩ đến cảnh tượng bám riết giằng co với nàng trên ngôi sao chết trước đó, và cả cảm giác mềm mại nơi bàn tay khi chạm vào đôi gò bồng đào ấy, ánh mắt hắn nhìn Tuyết Nguyệt cũng lập tức thay đổi.

- Ngươi đang nghĩ gì đấy?

Tuyết Nguyệt bỗng nhiên ửng đỏ mặt, như đã nhìn ra suy nghĩ xấu xa của Dương Khai, không chịu nổi ánh mắt như muốn cấu xé đó của hắn, nàng vội vàng đổi chủ đề:

- Sức mạnh thần thức của ngươi là sao vậy? Mấy ngày nay ta đặc biệt chú ý, vì sức mạnh thần thức của ngươi rất là quỷ dị. Rốt cuộc thần thức của ngươi có bí ẩn gì? - Đấy là bởi vì ta tinh thông...

Dương Khai không hề nghĩ ngợi bèn trả lời, nói được một nửa thì sắc mặt biết đổi, cau mày nói.

- Uy lực của Xích linh hồn này lợi hại thật. Hình như ta không hề đề phòng gì ngươi cả...

Nàng hỏi gì, hắn cũng nguyện ý trả lời, Dương Khai lập tức sinh lòng cảnh giác, không dám có sơ ý chủ quan.

Thấy Dương Khai bừng tỉnh lại, Tuyết Nguyệt nhịn không được nói thầm một câu, hình như là chửa rủa gì đó, mang vẻ mặt đầy não nề.

Chỉ thiếu một chút thôi là nàng có thể hiểu rõ bí mật thần thức của Dương Khai, không ngờ vào thời khắc cuối cùng lại thất bại trong gang tấc.

- Xích linh hồn là thần thông do một tiền bối nguyên lão của thương hội tu luyện, uy lực đương nhiên không thể tưởng tượng được, có điều ngươi có thể ngăn cản, cũng làm ta hơi bất ngờ.

Tuyết Nguyệt ngạc nhiên nhìn hắn.

- Ngươi có phải định mượn cơ hội này, bắt ta khai hết mọi gốc gác ra không?

Dương Khai cười lạnh.

- Đó là điều đương nhiên! Ngươi tự nghĩ đã làm những gì với ta đi... Ta đương nhiên là muốn tìm hiểu rõ tất cả về ngươi!

- Ngươi giao chính bản thân mình cho ta, không cần uy lực của Xích linh hồn, ta cũng sẽ thẳng thắn đối với ngươi!

- Ngươi mơ đi!

Tuyết Nguyệt hừ hừ, lại càng cảm thấy xấu hổ và giận dữ vì sự vô sỉ vô lại của Dương Khai.

- Được rồi, bây giờ đến lượt ta hỏi ngươi.

Dương Khai cười nhẹ, không cho Tuyết Nguyệt có thời gian hỏi, mở miệng nói:

- Ngươi dùng phương pháp gì để ngụy trang thành một nam nhân? Ta biết có một số bí bảo có thể thay đổi dung mạo, nhưng đến vóc người mà cũng thay đổi được, vậy có hơi khoa trương quá không?

Tuyết Nguyệt nam tính và Tuyết Nguyệt nữ tính vài phần tương tự về dung mạo, nhưng vóc người lại khác xa, nhất là bờ mông cao và bộ ngực đầy đặn đó, Dương Khai thật sự nghĩ mãi mà không hiểu nàng che giấu bằng cách nào.

- Cũng là do tác dụng của bí bảo!

Tuyết Nguyệt đáp một cách không cam nguyện:

- Bí bảo do một vị đại sư chuyên luyện chế bí bảo cho ta trong thương hội, độc nhất vô nhị! Nhưng trong tai nạn đó, bí bảo bị hỏng rồi, hiện tại ta chỉ có thể duy trì hình dáng này!

- Như vậy rất tốt mà.

- Ta cũng nghĩ rất tốt!

Tuyết Nguyệt cười hì hì đáp, nàng có vẻ rất thích khía cạnh nữ nhân của mình.

- Ngươi bây giờ có tu vi gì?

Dương Khai lại hỏi.

Tuyết Nguyệt cau mày, không muốn trả lời, nhưng vẫn mở miệng đáp:

- Thánh Vương tam tầng cảnh! Một năm trước mới đột phá, đây cũng là bí mật, ngươi cũng đừng tiết lộ ra ngoài.

Dương Khai nghiêm mặt, bấm đốt tay tính qua tính lại, kinh ngạc nói: - Vậy chẳng phải cao hơn ta một cảnh giới lớn và một cảnh giới nhỏ sao?

Tuyết Nguyệt cười khanh khách nói:

- Nhận thức được khoảng cách giữa ta và ngươi rồi chứ? Nếu như không phải bị thương, ta có thể bóp chết ngươi, đâu cho ngươi làm xằng làm bậy!

- Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?

Dương Khai nhìn nàng.

Tuyết Nguyệt mặt trầm xuống, oán hận cắn răng nói:

- Liên quan gì đến ngươi! Chưa ai dạy ngươi không được hỏi tuổi của nữ nhân à?

Dương Khai bèn cười ngượng ngùng.

- Ta cảm thấy một việc này rất là kỳ quái!

Tuyết Nguyệt bỗng trở lên nghiêm túc.

- Trong tai nạn đó, ta phải dựa vào một bí bảo áo giáp Hư cấp mới may mắn thoát khỏi đó, dù là vậy, ta cũng suýt chết, ngươi chỉ là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, làm thể nào có thể sống sót?

- Chắc là nhờ vận khí tốt.

Dương Khai nhún vai, bỗng nhiên nhớ lại lúc xảy ra tai nạn đó, Tuyết Nguyệt đúng là đã khoác lên mình một bộ giáp đỏ lửa, nhưng mà bí bảo đó cũng bị tróc ra từng mảng rồi.

- Ta thấy ngươi không chỉ đơn thuần là vận khí tốt!

Tuyết Nguyệt đăm chiêu nhìn Dương Khai.

- Trước đó ta đã gây ra rất nhiều vết thương trên người ngươi, nhưng giờ xem ra, những thương thế đó hình như cũng đã khỏi hẳn, hơn nữa... Máungươi có màu vàng, tích chứa sức sống và sức hồi phục cực mạnh, rốt cuộc ở ngươi có bao nhiêu bí mật vậy?

Nàng nhìn qua Dương Khai đầy vẻ hiếu kỳ.

Theo như nàng thấy, tai nạn như vậy, ngay cả nàng cũng suýt mất mạng, người như Dương Khai không có khả năng sống sót.

- Khả năng hồi phục và kháng đòn của ta quả thực tương đối mạnh, đó có thể là nguyên nhân ta còn sống sót.

Dương Khai cười, đổi chủ đề:

- Ngươi có biết sự việc lần đó xảy ra như thế nào không?

- Không biết.

Tuyết Nguyệt lắc đầu, gương mặt đầy ảm đạm.

- Ta không rõ có phải là nhằm vào thương hội không, hay là nhằm vào ta, nhưng có thể khẳng định rằng có nội gián, mặc kệ là ai, ta sẽ điều tra ra hết, phải cho hắn nợ máu trả bằng máu!

Nói rồi, trong đôi mắt Tuyết Nguyệt hiện ra hàn quang lạnh lẽo, sát niệm như thủy triều.

Nàng dường như có thể thay đổi thành một người hoàn toàn khác, biến thành tên Tam thiếu gia Tuyết Nguyệt lòng dạ độc ác, máu lạnh vô tình, vì tìm kiếm Dương Khai mà không tiếc giết lầm hai nghìn võ giả!

- Hơn nữa, Toái Tinh Thiểm bố trí trong cái bẫy đó cũng là một vũ khí do thương khai phá, chưa từng bán cho bên ngoài, chỉ cần lần theo điều này để truy tìm, ta nghĩ sẽ sớm biết được chân tướng.

Nàng khẽ cười khẩy.

Dương Khai nhếch miệng, âm thầm thấy lo lắng cho kẻ hạ thủ sau chuyện này, có thể tưởng tượng được, đợi Tuyết Nguyệt ra tay, tất sẽ có một trận mưa máu gió tanh nổi lên.

Đó có thể sẽ là biến cố cực lớn làm lay chuyển cả Hằng La Thương Hội!

Nói chuyện trong sơn động, hai người cũng không cảm nhận được dòng thời gian đang trôi qua, đôi bên càng hiểu nhau hơn, bất luận là Dương Khai hay là Tuyết Nguyệt, đều cảm giác đối phương đã trở nên thân thiết hơn rất nhiều.

Vết thương trên người chưa lành, lại phải lo lắng bên ngoài kẻ địch đang truy tìm, Tuyết Nguyệt không có sức hồi phục quái đản như Dương Khai, nói một hồi liền cảm thấy mệt nhọc, dựa vào vách đá ngủ thiếp đi.

Không biết đã qua bao lâu, Tuyết Nguyệt chợt nghe Dương Khai khẽ giọng gọi, nàng vội vàng ngồi thẳng lên, nhíu mày nhìn qua Dương Khai đang gần trong gang tấc, quay đầu nhìn một bàn tay đang ôm tại trên vai mình, á khẩu:

- Ngươi ôm ta làm gì?

Dương Khai lườm nàng:

- Ngươi tự dựa vào ta đấy!

- Ta...

Tuyết Nguyệt đỏ mặt, không biết nên giải thích thế nào.

- Phải đi rồi, bọn chúng đang tiến về ngôi sao chết này, không đi thì sẽ bị phát hiện mất.

Dương Khai sốt ruột nói, đứng dậy trước, đẩy cửa động ra, lấy Tinh Toa ra, quay đầu lại vẫy tay gọi Tuyết Nguyệt.

Tuyết Nguyệt tức tối xông tới, đứng lên Tinh Toa, hừ bảo:

- Lần sau kể cả ta có dựa vào ngươi, ngươi cũng đừng có ôm ta, đây cũng không phải ý của ta!

- Được! Sau này ta tuyệt đối không màng sự sống chết của ngươi!

Dương Khai dứt khoát đáp.

Chương 1050: Chiêu dụ

Liên tiếp gần hai tháng, Dương Khai và Tiểu Nguyệt trốn tránh qua nhiều ngôi sao chết ở Băng Lãnh tử vực, bất luận kẻ hắc thủ giăng bẫy làm nổ tung chiến hạm của Hằng La Thương Hội là ai, Dương Khai đã lĩnh hội được sự cẩn thận và thạn trọng của y!

Trong Băng Lãnh tử vực không ngừng có võ giả bay qua bay lại, tìm kiếm sục sạo, mãi đến mấy ngày trước mới dần dần lặng lẽ hành quân, rút lui toàn bộ.

Bọn họ mất bao công sức trốn chạy hai tháng, xác nhận không ai sống sót trong tai nạn đó.

- Ta cảm giác sự việc lần này xảy ra hình như nhằm vào ta...

Ở trên một ngôi sao chết, Tuyết Nguyệt đăm chiêu nói.

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Dương Khai gật đầu đồng ý, nếu như nói lúc bắt đầu, hai người đều không biết rõ cái bẫy đó là nhằm vào Tuyết Nguyệt hay là nhằm vào thương hội, nhưng hiện tại hai người đều cùng nghĩ như vậy.

Cái bẫy đó muốn nhằm vào Tuyết Nguyệt! Hòng lấy mạng nàng.

- Hả?

Tuyết Nguyệt mỉm cười nhìn qua Dương Khai, như thể cố tình dò xét hắn:

- Tại sao ngươi lại nghĩ thế? Nói cho ta nghe xem, xem suy nghĩ của ta và ngươi có giống nhau không.

Dương Khai cũng không dài dòng, mở miệng nói.

- Thời gian mà bọn chúng dùng đến để tìm kiếm người sống sót là quá dài. Trên chiến hạm đó cũng không có người nào quan trọng, cũng không có vật tư gì quan trọng, nếu như nhằm vào thương hội, bọn chúng cũng không dùng thời gian dài như vậy để truy lùng. Bọn chúng đã cẩn thận tìm kiếm suốt hai tháng, chỉ có thể chứng minh rằng bọn chúng rất sợ hãi, e dè - sợ một người nào đó có thể tìm chúng trả thù, cho nên chuyện này ắt hẳn là nhằm vào ngươi, chiến hạm của thương hội chỉ bị liên lụy mà thôi.

Nói như vậy, ánh mắt Dương Khai sáng quắc nhìn vào Tuyết Nguyệt.

Đôi mắt Tuyết Nguyệt sáng rực, đôi môi khẽ nhúc nhích rồi nói:

- Suy nghĩ của ngươi rất rõ ràng, ta đã xem thường ngươi rồi.

Phỏng đoán của Dương Khai về cơ bản là giống với những gì nàng đang nghĩ, ngoài ra nàng phát hiện Dương Khai là người có tài, thản nhiên cười nói:

- Nếu có một ngày Xích linh hồn của chúng ta được giải khai, ta lại không muốn giết ngươi nữa, ngươi muốn theo ta không?

- Ngươi đang chiêu dụ ta đấy à?

Dương Khai nhìn nàng một cách quái lạ.

- Xem như là như vậy đi, có điều rất có thể ngay khi Xích linh hồn được giải khai, ta đã giết ngươi rồi!

Giọng nói Tuyết Nguyệt mềm yếu, nói đến những câu chữ ghê gớm nàynàng lại cười tủm tỉm, như không có vấn đề gì.

- Miễn đi, ta sẽ không bị ngươi quản chế, nếu có ngày đó, ta sẽ chủ động giết ngươi trước!

- Khẩu khí thật ghê gớm!.

Tuyết Nguyệt bĩu môi.

- Ta muốn xem xem, ngươi có bản lĩnh gì để giết ta!

- Đến lúc đó ngươi sẽ thấy rõ.

Dương Khai chui ra khỏi nơi trú ẩn, quay đầu, cúi nửa người, đưa một tay ra, tư thế mời mọc:

- Có điều bây giờ chúng ta nên rời khỏi nơi quỷ quái này rồi.

Tuyết Nguyệt hé miệng mỉm cười, mắt híp lại thành hình bán nguyệt, từ trên trong chui ra, đặt tay mình vào lòng bàn tay Dương Khai, tùy ý cho hắn lấy Tinh Toa ra chở mình đi.

Hai tháng, cả hai người thương thế cũng đã khỏi hẳn, Tuyết Nguyệt cũng đã khôi phục về trạng thái tốt nhất – Thánh Vương tam tầng cảnh.

Nhưng nàng vẫn nguyện ý cười cùng một Tinh Toa với Dương Khai.

Nàng hưởng thụ cảm giác được người khác che chở.

Nàng không thể không tự nhắc nhở mình hết lần này đến lần khác, tự nói với mình đây là tác dụng phụ của Xích linh hồn, nếu là ở trạng thái bình thường xuống, nàng căn bản sẽ không có cảm giác này với nam nhân, nhưng hiện giờbất cứ một cử chỉ quan tâm nào của hắn cũng đều có thể khiến nàng ấm lòng.

Tinh Toa bay đi như chớp, chỉ mấy chốc sau, hai người đã bay khỏi ngôi sao chết này.

Trong Tinh Không, Dương Khai dừng lại, lên tiếng hỏi:

- Bây giờ chúng ta nên đi đâu, về Thủy Nguyệt Tinh thì thế nào?

- Không, đường về rất xa, Băng Lãnh tử vực cách Thủy Nguyệt Tinh chừng nửa tháng đi đường bằng chiến hạm, dùng Tinh Toa mất tối thiểu ba tháng! Chúng ta đi Vũ Bộc Tinh, Vũ Bộc Tinh cách nơi này không xa, hơn nữa vốn dĩ ta cũng muốn đi tới nơi đó, chỉ là ta hiện giờ trông thế này thì hơi rắc rối.

- Được!

Dương Khai cũng không có ý kiến gì, ngược lại hắn thì sao cũng được, không có mục đích gì đặc biệt.

- Trước tiên để ta xem xem Vũ Bộc Tinh ở vị trí nào, Băng Lãnh tử vực chết tiệt này, không thấy chút ánh sao nào, muốn phân biệt phương hướng cũng không được.

Tuyết Nguyệt nhíu chặt mày, nhìn trái phải, hòng cân bằng lại cảm giác phương hướng, đang định kêu lên thì Dương khai đã ngự sử Tinh Toa bay về một hướng.

- Ngươi biết đường sao?

Tuyết Nguyệt lo lắng kêu lên.

- Nếu không biết đường, rất dễ mất phương hướng ở trong Tinh Không.

- Vừa hay Tinh Toa của ta có Tinh đồ để đi Vũ Bộc Tinh.

Dương Khai khẽ mỉm cười.

- Vậy thì tốt quá.

Tuyết Nguyệt vui mừng khôn xiết, thở phào nhẹ nhõm.
Tinh đồ trong Tinh Toa của Dương Khai đều là do chính bản thân hắn khắc vào, là đường đi tốt nhất mà hắn tìm được từ Tinh đồ khổng lồ phức tạp trên bầu trời thức hải, lúc này lấy ra nghiệm chứng xem có hữu dụng hay không.

- Ngươi đi Vũ Bộc Tinh làm gì vậy?

Đang bay, Dương Khai không kìm được hiếu kỳ, tìm hiểu.

- Phụ thân phái ta đến đó xử lý chút chuyện.

Tuyết Nguyệt thuận miệng đáp.

- Chuyện gì mà quan trọng vậy, lại để cho ngươi đích thân ra mặt!

- Đừng có hỏi nhiều..

Tuyết Nguyệt liền tỏ ra gượng gạo.

- Ta muốn nói cho ngươi, nhưng ngươi cũng biết, đây là chuyện bí mật của thương hội, không thể truyền ra ngoài, ngươi đừng khó ta được không?

Nàng lại mềm giọng năn nỉ.

- Được rồi, được rồi, ta không hỏi!

Dương Khai giật mình, càng cảm thấy chịu không đặng.

Không thể không thừa nhận, nữ nhân như Tuyết Nguyệt mà làm nũng thì tuyệt đối không ai có thể chịu đựng được.

Dương Khai xem như đã lĩnh giáo triệt để được mị lực của nàng, những ngày qua luôn đi cùng nàng, hắn cũng phải nơm nớp lo sợ, cẩn thận dè dặt, ngày nào cũng không ngừng mà nhắc nhở chính mình, để phòng hờ mình bất cẩn ngã dưới váy nàng.

Cũng chính vì thế, hắn mới có thể duy trì được đủ tỉnh táo, không bị Xích linh hồn nô dịch cả thể xác và tinh thần.

Tin tưởng Tuyết Nguyệt cũng giống như vậy ứng phó uy lực của Xích linh hồn một cách khổ sở, chỉ có điều hai người ngầm hiểu lẫn nhau, đều không hé miệng về chuyện này

Hình như là vì chuyện vừa rồi khiến cho Tuyết Nguyệt có chút áy náy, nàng bỗng nhiên mở miệng hỏi:

- Ngươi tu luyện sức mạnh thuộc tính gì? Là Dương hay Hỏa?

Ngày đó lúc ẩu đả với Dương Khai, nàng cũng ít nhiều hiểu được một ít thuộc tính sức mạnh của Dương Khai, nhưng cụ thể như thế nào lại không rõ.

- Hỏi cái này làm gì?

Dương Khai có chút cảnh giác.

- Ta nghĩ, nếu như ngươi nguyện ý lời ta, ta có thể giúp ngươi tìm sư phụ, dạy ngươi cách tu luyện, cách vận dụng sức mạnh, hiểu rõ gốc rễ sức mạnh của bản thân.

Tuyết Nguyệt thành khẩn nói.

- Đi trên con đường tu luyện nếu có người dạy bảo khác hẳn với một thân một mình. Nếu ngươi đã là người đầu tiên từ đại lục của ngươi tới được Tinh Vực, vậy thì trước đây chưa có ai dạy cho ngươi biết các tri thức về phương diện này nhỉ?

- Tìm sư phụ?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Ừ, trong thương hội có không ít người cung phụng, tinh thông chân lý các loại sức mạnh, muốn tìm một người cùng với thuộc tính sức mạnh của ngươi cũng không khó, đừng nhìn ta như vậy, ta cũng có một vài vị sư phụ dạy bảo đấy...

- Miễn đi, chắc không có ai có thể dạy được ta đâu.

Dương Khai mỉm cười, lắc đầu.
- Ngươi đừng vội cự tuyệt, điều này không có hại gì với ngươi đâu.

- Không ai dạy ta được thật đấy, thuộc tính sức mạnh của ta có chút đặc biệt!

- Đặc biệt? Đặc biệt đến đâu?

Lần này đến Tuyết Nguyệt kinh ngạc.

Dương Khai nhíu mày, để làm nàng thôi hiếu kỳ, hắn chỉ có thể giơ tay triệu ra một đốm Ma diệm.

Đốm lửa đen kịt hừng hực cháy đó tựa như một đóa hồng đen nở rộ, muốn nuốt chửng thần hồn con người, tựa hồ cả thế gian vạn vật đều có thể đốt cháy.

Mắt Tuyết Nguyệt lộ ra kỳ quang, nàng thoáng giật mình.

Nàng dụng tâm cảm thụ được sự huyền diệu ẩn chứa trong đốm Ma diệm này, thấy rõ l thuộc tính của sức mạnh đó, nhịn không được nghẹn ngào kinh hô:

- Sao lại có sức mạnh mâu thuẫn thế này?

Đốm Ma diệm đó lạnh và nóng giao thoa, dương cùng tà cùng tồn tại, đủ mọi mâu thuẫn kết hợp một cách hoàn hảo, bổ trợ lẫn nhau, sinh ra một thuộc tính sức mạnh hoàn toàn khác người, độc nhất vô nhị.

Tuyết Nguyệt chưa bao giờ thấy loại sức mạnh nào quái dị như vậy.

Nàng rất khó tưởng tượng được, nếu sức mạnh như vậy như xâm nhập vào trong cơ thể võ giả nào đó, võ giả đó nên hóa giải, đối kháng như thế nào!

Nàng không nghĩ ra được biện pháp xử lý tốt nhất.

Tận sâu trong mắt nàng trào dâng nỗi sợ hãi và phấn chấn!

Nàng cảm thấy sợ hãi vì sự cổ quái của Ma diệm này, lại phấn chấn vui mừng vì tiềm lực to lớn của Dương Khai.

Tên nam nhân này, hôm nay chỉ là võ giả Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, sức mạnh đặc biệt này của hắn chắc sẽ không phát huy được tác dụng lớn, nhưng nếu có thể bồi dưỡng hắn thành Thánh Vương Cảnh, Phản Hư Cảnh, thì tác dụng mà Ma diệm này có thể phát huy được thực sự là không tưởng.

Thuộc tính sức mạnh của hắn, khiến hắn có được ưu thế tự nhiên mà người khác khó mà với tới!

Một khi hắn mạnh lên, thì rất khó tìm đối thủ trong những người ngang cảnh giới! Trừ phi đối phương cũng có loại sức mạnh thuộc tính đặc biệt như vậy.

- Thương hội của các ngươi có ai sở hửu loại sức mạnh thuộc tính như vậy không?

Dương Khai hỏi.

- Không có.

Tuyết Nguyệt thật thà lắc đầu, từ bỏ ý nghĩ mời sư phụ cho hắn, đôi mắt lại sáng rực, kêu lên:

- Dương Khai, chúng ta thương lượng chuyện này được không?

- Thương lượng cái gì?

- Đợi đến một ngày Xích linh hồn được giải, ta sẽ không gây khó dễ cho ngươi, chuyện xảy ra lúc trước xóa bỏ hết, hơn nữa ta sẽ cung cấp cho ngươi môi trường tu luyện tốt nhất, vật tư tốt nhất, giúp ngươi tăng thực lực lên, để ngươi mạnh lên với tốc độ nhanh nhất.

- Tốt như vậy à?

Mặt Dương Khai cứng đờ, cười bông đùa:

- Nói đi, ngươi có điều kiện gì?

- Ngươi đi theo nhé?

- Chẳng ra làm sao...

Dương Khai lắc đầu.

- Ta nói rồi, ta sẽ không để ngươi quản chế đâu!

- Bị quản chế và đi theo ta là hai chuyện khác nhau.

Tuyết Nguyệt kêu lên oan uổng.

- Ngươi không thể hiểu theo cách này được.

- Với ta mà nói thì đó là cùng là một chuyện.

- Cùng lắm... cùng lắm thì ta cho ngươi cơ hội theo đuổi ta!

Tuyết Nguyệt đỏ mặt, khẽ cắn môi, như thể đang nhượng bộ hết mức có thể!

Thuộc tính sức mạnh đặc biệt của Dương Khai khiến nàng nảy ý thật sự chiêu dụ hắn.

Nghe nàng nói như vậy, Dương Khai không kìm bật cười lớn.

- Ngươi cười cái gì?

Tuyết Nguyệt đỏ mặt, có chút thẹn quá hóa giận.

- Thân phận của ngươi là Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia... Nếu ta không theo đuổi ngươi, chắc trên đời này chẳng ai theo đuổi ngươi nữa đâu nhỉ? Ngươi có muốn cô độc tới mức này không?

- Ngươi... Đồ khốn kiếp!

Tuyết Nguyệt chửi ầm lên.

Chương 1051: Phân hội

Ngự sử Tinh Toa bay đi trong Tinh Toa, có một giai nhân tuyệt sắc như Tuyết Nguyệt ở bên cạnh, Dương Khai không có cảm thấy buồn tẻ chút nào, ngược lại lại cực kỳ hưởng thụ chuyến đi này.

Tuyết Nguyệt có vẻ cũng đã cảm nhận được một cuộc sống hoàn toàn khác.

Trước giờ, nàng luôn duy trì thân phận Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia trước mặt người khác, sống với hình ảnh một người nam nhân.

Nàng đã sống như vậy bao nhiêu năm, toàn bộ Hằng La Thương Hội chỉ có vài người biết giới tính thật của nàng, trước giờ nàng không cách nào xuất hiện trước mặt người khác dưới diện mạo thật.

Cơ duyên lần này vừa khéo cho nàng buông bỏ mọi lớp ngụy trang, đi cùng Dương Khai với gương mặt nữ nhân, và cũng vì tác dụng của Xích linh hồn khiến nàng không còn nhiều cảnh giác với Dương Khai, cảm thấy tên nam nhân này rất thân thiết, như thể hắn là một phần rất quan trọng trong sinh mạng của mình.

Tâm trạng nàng rất vui, dung nhan vốn đã nghiêng nước nghiêng thành càng thêm rực rỡ, gương mặt đó lúc nào cũng toát lên vẻ phong tình đầy mê hoặc.

Thời gian như thoi đưa, hai người đã bay giữa Tinh Không suốt hơn một tháng, cuối cùng cũng đến được một ngôi sao đầy màu sắc - Vũ Bộc Tinh!

Dương Khai vốn tưởng rằng ngôi sao này do có mưa phùn liên tục mới có cái tên đó, nhưng đến khi nhìn thấy no giữa Tinh Không, mới biết Vũ Bộc Tinh không như mình tưởng tượng.

Ngôi sao này không lớn, ước chừng chỉ bằng một phần ba Thủy Nguyệt Tinh, nhưng khắp nơi đều bừng bừng sinh khí, hào quang đầy màu sắc bao phủ toàn bộ ngôi sao, khoác lên bề mặt nó một tầng màu sắc như ảo mộng.

Một mặt trời to lớn gần đó chiếu ánh sáng tới, bị hào quang đa sắc này khúc xạ, khiến cho Vũ Bộc Tinh càng toát lên vẻ đẹp như tiên cảnh.

Trong mắt Tuyết Nguyệt lộ rõ sự say mê, ngơ ngẩn nhìn Vũ Bộc Tinh.

Mà ngay cả Dương Khai cũng không khỏi kinh ngạc vì vẻ đẹp của ngôi sao này.

- Đợi đến một ngày công lực của ta đủ mạnh, ta nhất định sẽ trở thành Tinh chủ của Vũ Bộc Tinh, đưa ngôi sao này vào vòng điều khiển của mình!

Tuyết Nguyệt nói lớn, đưa ra một mục tiêu to lớn.

- Vậy ngươi phải cố gắng nhiều mới được, tối thiểu phải có năng lực đánh bại Tinh Chủ!

Dương Khai cười, không để tâm lời nàng, chỉ xem như nàng đang xúc động.

Tuyết Nguyệt bỗng híp mắt lại, che miệng cười:

- Vũ Bộc Tinh không có Tinh Chủ, ta biết ngươi đến từ đại lục cấp thấp, nhưng ngươi đừng có không biết còn cố ra vẻ.

- Không có Tinh chủ?

Dương Khai kinh ngạc.

- Vì sao lại không có Tinh chủ, thương hội của các ngươi chả nhẽ không có cao thủ sao?

Hắn biết các Tinh Chủ thường đều là cường nhân Hư Vương Cảnh, tuy cường nhân đẳng cấp này số lượng không nhiều, nhưng các thế lực lớn đều ít nhiều cũng có.

Hằng La Thương Hội là thế lực lớn nổi danh trong Tinh Vực, không thể có chuyện không có cường nhân Hư Vương Cảnh.

- Thương hội bọn ta đương nhiên là có cao thủ, sức mạnh của bọn họ đủ để làm Tinh chủ của Vũ Bộc Tinh. Nhưng nói thế nào đây... muốn làm Tinh chủ, không chỉ phải có sức mạnh, mà phải ghi dấu lạc ấn sinh mạng của mình lạc vào bổn nguyên ngôi sao của tinh cầu đó, quá trình này rất nguy hiểm, kể cả có là Hư Vương Cảnh cũng có khả năng gặp bất trắc, bị bổn nguyên ngôi sao cắn trả và mất mạng.

Dương Khai không khỏi biến sắc.

Tuyết Nguyệt tiếp tục kiên nhẫn giải thích.

- Cường nhân Hư Vương Cảnh không nhiều, trong đó có một số người thà ẩn cư thế ngoại, chứ không muốn mạo hiểm đi dung hợp bổn nguyên của một ngôi sao, hơn nữa, một khi trở thành Tinh chủ của một ngôi sao tu luyện, chẳng khác nào là gửi gắm sinh mạng mình cho ngôi sao đó, nhỡ đâu có một ngày ngôi sao này xảy ra biến cố hoặc bị hủy diệt, thì Tinh chủ chết chắc, trước kia cũng từng xảy ra chuyện như vậy, ngôi sao tu luyện bị hủy diệt dẫn đến cái chết của Tinh chủ.

- Giống ta và ngươi, người này chết thì người kia cũng vong mạng?

Dương Khai hoảng sợ.

- Na ná vậy, có điều sự liên lụy này chỉ đến từ một phía, cho nên ở Tinh Vực, có một số ngôi sao tu luyện không có Tinh chủ, và Vũ Bộc Tinh chính là một trong số đó.

- Vậy ngươi muốn trở thành Tinh chủ?

Dương Khai dùng một ánh mắt kỳ lạ nhìn qua nàng.

Tuyết Nguyệt cười nói:

- Mặc dù có rất nhiều điều bất tiện, nhưng trở thành Tinh chủ cũng có nhiều ưu điểm, bằng không thì sao nhiều cường nhân lại nguyện ý trở thành Tinh chủ của ngôi sao tu luyện đến vậy? Mọi thứ đều có lợi có hại, chỉ là xem mọi người nghĩ như thế nào thôi.

Nàng nghĩ rất thoáng, Dương Khai cũng nghĩ vậy, không khỏi nhớ lại đại lục lơ lửng mà hắn từng lạc nạn.

Lúc ấy dưới sức ép của Quỷ Tổ, khi hắn tìm kiếm con đường rời đi, tơ niệm của hắn đã vô tình xông vào nơi sâu nhất của đại lục, tại đó, hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng vô cùng mênh mông.
Năng lượng đó đã ôn dưỡng tơ niệm thần hồn của hắn, giúp tơ niệm vốn sắp khô kiệt bỗng chốc mạnh lên.

Năng lượng đó hơi giống bổn nguyên, nhưng tiếc là sau đó hắn dò la quanh co với Quỷ Tổ cả buổi cũng chưa tìm hiểu được thông tin xác thực.

Giờ nói chuyện với Tuyết Nguyệt về điuề này, hắn lại âm ỉ xác nhận, đó hẳn là bổn nguyên ngôi sao.

- Ngươi biết cách dung hợp bổn nguyên ngôi sao?

Dương Khai dò hỏi.

- Ngươi hỏi cái này làm gì?.

Tuyết Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn.

- Nhận tiện hỏi thôi.

Dương Khai nhún vai, vờ như không quá để ý.

Tuyết Nguyệt tỏ ra hồ nghi, rõ ràng không tin hắn lắm, nhưng cũng không hỏi thêm, bèn tiết lộ vài chuyện mà mình biết.

Nàng cảm giác mình cho dù không nói, thì cũng có Dương Khai sẽ biết hết, cho nên nói ra cũng không sao.

Dương Khai thầm ghi nhớ hết những gì nàng nói, ngoài mặt không để lộ biểu cảm nào, chuẩn bị sau này có thời gian sẽ quay lại đại lục lơ lửng nọ, xác nhận xem phỏng đoán của mình có chính xác hay không.

Nếu như năng lượng đó thật sự là bổn nguyên ngôi sao, thì có thể dung hợp thử một phen, dù sao thì nếu dung hợp thành công, nhất định sẽ có được lợi ích cực lớn.

Nói chuyện này một hồi, hai người đã xuyên qua tầng mây dày đặc, đáp xuống bầu trời Vũ Bộc Tinh.

- Đi về phía bên kia!

Tuyết Nguyệt chỉ về khu vực có thiên địa linh khí nồng nhất.

- Phân hội của thương hội bọn ta ở bên đó!

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, lặng yên không nói gì, chở nàng bay về phía đó.

Mấy canh giờ sau, một dãy núi trùng điệp khắc sâu vào tầm mắt hai người, ở trong dãy núi đó, vô số cung điện lẳng đứng sừng sững.

Ở trung tâm dãy núi, có một quảng trường chiếm diện tích không hề nhỏ, trên quảng trường, không ngừng có chiến hạm bay vào bay ra, vận chuyển vật tư.

Trên những chiến hạm đó, phần lớn đều có biểu tượng của Hằng La Thương Hội, cũng có một ít là đến từ các thế lực lớn khác, trung chuyển hoặc mua vật tư từ đây.
Dương Khai cũng không lạ gì với cảnh này nữa, thản nhiên bay giữa dãy núi theo chỉ thị của Tuyết Nguyệt.

Hình như trước đây nàng đã từng tứi đây, rất quen thuộc với địa hình nơi này, theo chỉ dẫn của nàng, hai người nhanh chóng tìm tới một tòa đại điện.

Tuyết Nguyệt nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi Tinh Toa, vẫy tay gọi Dương Khai, đi thẳng về phía đại điện.

Ngay lối vào đại điện, có mấy võ giả ăn mặc như thị vệ, khoác trên mình bộ áo giáp oai phong lẫm liệt, cầm trong tay ngân thương, thần sắc nghiêm túc và trang trọng.

Lúc nhìn thấy Tuyết Nguyệt, mấy tên thị vệ này mắt sáng rỡ, không tự chủ được, tất cả đều ngẩng đầu ưỡn ngực, làm bộ như rất đáng tin, trưởng thành.

Khóe miệng Tuyết Nguyệt khẽ nhếch lên, tựa hồ rất hài lòng.

Trước kia nàng chưa có cơ hội dùng khía cạnh nữ nhân để chinh phục nam giới, biểu hiện của mấy tên thị vệ này làm nàng cực kỳ thỏa mãn.

- Cô nương xin dừng bước, xin hỏi cô nương có việc gì?

Một thị vệ trong số đó đi tới, chắn trước mặt Tuyết Nguyệt, ra vẻ công minh.

- Ta muốn gặp phân hội trưởng Cáp Lực Tạp!

Tuyết Nguyệt lật tay một cái, một thứ trông như tấm lệnh bài bỗng nhiên xuất hiện, thị vệ đó nhìn chằm chằm vào, liền nghiêm mặt lại, kêu lên kinh ngạc:

- Hóa ra là người của Chủ tinh!

Ngay khi nhìn thấy lệnh bài, cách xưng hô của y với Tuyết Nguyệt cũng lập tức thay đổi, cũng không dám tỏ vẻ uy phong như thể vô ý đó nữa, bởi vì lệnh bài này là lệnh bày cao cấp nhất của Hằng La Thương Hội, chỉ những đại nhân tôn quý của Chủ tinh mới có tư cách sở hữu.

Thân phận như vậy, một thị vệ cỏn con như y không thể với tới.

- Cáp Lực Tạp phân hội trưởng đã chờ lâu rồi, mời đại nhân vào!

Y vội tránh sang một bên nhường đường.

Tuyết Nguyệt thoả mãn gật đầu, ra hiệu với Dương Khai, cùng nhau đi vào.

Mấy tên thị vệ thần sắc trước sau như một, vẫnnghiêm túc và trang trọng, vài tên tỏ ra cung kính với Tuyết Nguyệt, đồng thời còn kèm theo một chút nghi hoặc. Bọn họ không biết tại sao Dương Khai lại đi sau nữ đại nhân này, tiểu tử này tu vi cũng tầm bọn họ, rõ ràng cũng chỉ có thể làm thị vệ, nhưng thái độ của vị đại nhân này đối với hắn hình như rất hiền hòa!

Tiểu tử này sao may mắn đến mức có diễm phúc được đi theo đại nhân này?

Mấy tên thị vệ oán thầm không thôi, bọn họ đã tận mắt nhìn thấy Dương Khai và Tuyết Nguyệt cùng nhau cưỡi trên một Tinh Toa đến đây, kiểu cách thân mật, hận không thể thay thế được hắn.

Trong đại điện, Dương Khai và Tuyết Nguyệt mới vừa đi vào, liền nghe thấy có tiếng khiển phẫn nộ từ bên kia truyền đến, mấy chốc sau, có mấy võ giả mặt mày lem luốc từ trong chạy ra, ai nấy nấy cũng chật vật.

Tuyết Nguyệt hé miệng mỉm cười, nhẹ giọng giải thích:

- Phân hội trưởng ở đây tính tình không tốt lắm, hở một tí là đánh chửi thuộc hạ, cho nên nhân duyên rất kém, đợi lát nữa ngươi không nên nói lung tung, tránh bị ông ta gây chuyện.

- Ta biết rồi, ta sẽ không nói gì hết.

Dương Khai gật đầu, lần này hắn đến Vũ Bộc Tinh, chủ yếu là đưa Tuyết Nguyệt đi, hắn căn bản không biết lý do, cũng không định nhúng tay vào chuyện của nàng.

- Các ngươi là ai? Không biết đàm luận người khác sau lưng là tật xấu hay sao?

Một tiếng hừ lạnh vọng lại từ sau lưng, không vui rõ ràng.

Tuyết Nguyệt không khỏi lè lưỡi, chợt khí chất cả người biến đổi, trở nên quả cảm lẫm liệt, nàng sải bước đi vào trong điện.

Dương Khai vội vã đi theo sau.

Ở trong đó, có một lão già ngồi ngay ngắn trên ghế, khinh bạc nhìn về phía này.

Ánh mắt của lão không giận tự uy, nặng nề như núi, lão ngồi đó tựa như một ngọn núi, một trường khí và áp lực vô hình tản ra từ nội thể lão, ào ra bốn phía.

Dương Khai mới đi chưa được vài bước, liền cảm giác hai chân như bị ngàn cân đè nặng, không thể động đậy, bước chân thoăn thoắt của Tuyết Nguyệt tựa hồ thoáng cái trở nên sền sệt không ít, nàng nhíu chặt mày, di chuyển cơ thể một cách khó khăn.

Vì những lời ban nãy củaTuyết Nguyệt, lão phân hội trưởng Cáp Lực Tạp đó rõ ràng không ưa hai người họ cho lắm, cố ý muốn gây khó dễ cho họ.

Chương 1052: Ta đâu có nhìn trộm

Trong đại điện, Dương Khai cất bước khó khăn, áp lực như núi, trên trán mồ hôi chảy đầm đìa, cơ bắp toàn thân co giật nhúc nhích, ngăn cản áp lực đến từ bốn phương tám hướng, trong nội tâm oán thầm không thôi.

Tuyết Nguyệt từ trước đến nay cao cao tại thượng, không ai dám vô lễ với nàng, nàng hiển nhiên không biết cái gì gọi là họa từ miệng mà ra, dẫn đến hắn cũng bị liên lụy.

Cảm nhận được trường khí Cáp Lực Tạp, một tia hàn quang chợt xoẹt qua mắt Tuyết Nguyệt, bên hông nàng, một miếng ngọc bội chợt lóe hoa quang, từng con dị thú hình thù kỳ quái bỗng nhiên từ đó lao ra, những con dị thú này gào rú lao đi một cách vô thanh, quây thành một vòng phòng ngự thần hồn quanh Tuyết Nguyệt, ngăn cản đòn tấn công của Cáp Lực Tạp.

Từng vòng gợn sóng dội qua, phảng phất có âm thanh thứ gì đó bị nghiền nát, bước chân đang chật vật của Tuyết Nguyệt bỗng nhiên nhẹ tênh, nàng hơi ngẩng cao đầu, nhẹ nhàng bước về phía trước.

Kéo theo Dương Khai vốn đang không động đậy được cũng không còn thấy áp lực như lúc nãy.

Như thể dưới vòng phòng ngự của đám dị thú đó, khí thế của phân hội trưởng Cáp Lực Tạp lập tức bị tan rã không còn sót lại chút gì.

Dương Khai thoáng cái trở nên nhẹ nhõm vô cùng, hắn không khỏi nhìn vào hông Tuyết Nguyệt, thầm nghĩ suy cho cùng thì người ta cũng là kẻ nối dõi của hội trưởng Hằng La Thương Hội, toàn thân toàn đeo bí bảo đẳng cấp cực cao!

- Bí bảo thần hồn Hư cấp?

Ngồi trên ghế, Cáp Lực Tạp cũng không khỏi có chút biến sắc nhìn về phía này, thu hồi khí thế, vẻ mặt hơi kinh ngạc.

Không phải bất cứ ai cũng đều có thể có được bí bảo thần hồn cấp bậc này, Cáp Lực Tạp lập tức nhìn ra Tuyết Nguyệt lai lịch bất phàm, trước khi chưa hiểu rõ thân phận và ý đồ đến đây của Tuyết Nguyệt, lão không dám lỗ mãng như vừa rồi nữa.

Lão lại liếc nhìn Dương Khai, không để tâm tới hắn, quay qua hỏi Tuyết Nguyệt:

- Cô nương xưng hô như thế nào?

Tuyết Nguyệt mỉm cười, điềm nhiên đáp:

- Tuyết Nhi.

Dương Khai không khỏi giật giật khóe miệng, đứng im lìm cách không xa sau lưng nàng, ra vẻ như hộ vệ.

- Tuyết Nhi cô nương...

Cáp Lực Tạp khẽ gật đầu:

- Vậy cho hỏi cô nương có việc gì không?

Tuyết Nguyệt không đáp, trực tiếp lấy ra tấm lệnh bài lúc nãy đưa qua.

Cáp Lực Tạp tiếp nhận, lập tức biến sắc, đứng dậy khỏi ghế, chắp tay:

- Hóa ra là người của Tuyết Nguyệt thiếu gia, Tuyết Nhi cô nương thứ tội, lão hủ mắt mờ, vừa rồi có mắt không tròng, mong cô nương không trách tội!

Nói rồi, lão lại cung kính đem mệnh bài trả về.

- Phân hội trưởng khách khí rồi.

Tuyết Nguyệt nghênh ngang cầm lấy, nhìn chung quanh, đi thằng đến chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống.

Cáp Lực Tạp đứng nguyên tại chỗ, tỏ ra hồ nghi khó hiểu, trầm ngâm một lát rồi hỏi:

- Tuyết Nhi cô nương, khi nào thì Tuyết Nguyệt thiếu gia có thể tới?

- Hắn không đến được nữa.

Tuyết Nguyệt cười hì hì nói.

- Hắn có một số việc cần xử lý, tạm thời không thể đi được.

- Tuyết Nguyệt thiếu gia không thể đến?

Cáp Lực Tạp ngơ ngác, ngập ngừng hỏi.

- Vậy chuyện ở đây...

- Hắn nói rồi, chuyện ở đây ta toàn quyền quyết định, phân hội trưởng chỉ cần phối hợp với ta là được rồi.

Tuyết Nguyệt tỏ ra vênh váo, ngạo nghễ ra lệnh.

- Do cô nương toàn quyền phụ trách?

Cáp Lực Tạp không khỏi nhướn mày, tựa hồ có chút không tin Tuyết Nguyệt.

- Cho lão hủ nhiều chuyện thêm một câu, Tuyết Nhi cô nương là người như thế nào... của Tuyết Nguyệt thiếu gia?

Tuyết Nhi hé miệng cười, vẻ mặt phong tình đáp:

- Hắn giao chuyện quan trọng thế này cho ta, ngươi nói ta là gì của hắn?

Cáp Lực Tạp không khỏi lộ vẻ mặt như tỉnh ngộ, biểu cảm nhìn Tuyết Nguyệt lập tức trở nên ám muội hơn rất nhiều, trong nội tâm không khỏi có chút cảm khái, thầm nghĩ Tuyết Nguyệt thiếu gia rốt cục cũng biết động lòng với nữ nhân như những nam nhân bình thường, trước giờ chưa từng nghe nói Tuyết Nguyệt thiếu gia có ý với nữ tử nào, kể cả nữ nhân dung mạo có khuynh quốc khuynh thành thế nào, y cũng sẽ không để mắt tới.

Rất nhiều lão bối trong thương hội đều thấy lo thay cho Tuyết Nguyệt, không biết có phải cơ thể hay tâm lý y có vấn đề gì.

Giờ xem ra, chỉ là y chưa gặp nữ nhân hợp ý với mình mà thôi!

Chỉ là... Tuyết Nhi cô nương này và Tuyết Nguyệt thiếu gia sao lại có chút giống nhau?
Chắc cô nương này không phải là nghiệt quả sinh ra từ thói phong lưu của Ngải Âu hội trưởng đấy chứ, nếu thật là như thế, vậy quan hệ thật sự giữa nàng và Tuyết Nguyệt thiếu gia há chẳng phải...

Đủ mọi ý niệm lướt trong đầu, Cáp Lực Tạp không khỏi toàn thân lạnh toát, biểu cảm càng lúc càng cổ quái.

- Tuyết Nhi cô nương, thượng cổ...

Cáp Lực Tạp đang định hồi bẩm tiến triển của chuyện gì đó, bỗng dưng lại bị Tuyết Nguyệt giơ tay cắt ngang.

- Ngày mai nói sau đi, ta mới đến nơi này, đường đi mệt nhọc, nghỉ một đêm trước cái đã, việc để sang ngày mai giải quyết cũng không muộn.

Cáp Lực Tạp nghĩ nghĩ, gật đầu đáp:

- Vậy cũng tốt, vậy ta gọi người đến đưa cô nương đi nghỉ.

Nói rồi lão quát lớn, không bao lâu sau, thị vệ ngoài cửa đáp lời đi vào, Cáp Lực Tạp dặn dò vài câu với họ, rồi khom người đưa Tuyết Nguyệt ra ngoài.

Dương Khai từ đầu chí cuối chỉ im lặng đi theo sau Tuyết Nguyệt, vẻ mặt đầy đăm chiêu.

Vừa rồi Cáp Lực Tạp tuy hưa nói xong, nhưng hắn xác thực là đã nghe được hai chữ “thượng cổ”, khiến hắn không khỏi tò mò, không biết rốt cuộc ngôi sao tu luyện này đã xảy ra chuyện gì mà lại liên quan đến thượng cổ, và lại cần người như Tuyết Nguyệt đích thân tới xử lý.

Song bất kể là gì, đều không phải là chuyện nhỏ.

Tuyết Nguyệt không cho Cáp Lực Tạp nói tiếp, hiển nhiên là không muốn để Dương Khai nghe thấy điều cơ mật này, cảm giác thân thiết của nàng đối với Dương Khai không phải là giả, nhưng dù sao đây cũng là cơ mật của thương hội, không thể tùy ý tiết lộ được.

Dương Khai biết hết, nhưng cũng không nói ra.

Bay theo tên thị vệ đó giữa dãy núi không bao lâu, họ đặt chân đến một nơi non xanh nước biếc, cảnh sắc tú lệ, nơi đây cách xa trung tâm phân hội huyên náo, đúng là nơi tốt để nghỉ ngơi

Đây là một tòa lầu các độc lập, tinh tế nhưng không mất đại khí.

Bên ngoài lầu các là cầu nhỏ nước chảy, có suối nước nóng thiên nhiên, Tuyết Nguyệt vừa tới đây hai mắt liền sáng rỡ, chợt nhớ ra đã lâu lắm rồi mình không tắm rửa, mấy tháng qua đi liên tục cùng Dương Khai trong Tinh Vực, trốn tránh ở mấy ngôi sao chết đầy bụi bặm đó, dù cho hai người tu vi không tệ, thì cũng đã lấm đầy bụi bẩn từ lâu lắm rồi.

Nhìn thấy suối nước nóng thiên nhiên này, nàng bất giác thấy ngứa ngáy cả người.

Đợi cho thị vệ đi, Tuyết Nguyệt dạo một vòng lầu các tựa núi kề sông này, vỗ tay cười nói:

- Lão Cáp Lực Tạp này rất biết làm việc, sắp xếp cho ta nơi tốt như vậy, hồi trước đâu thấy lão khôn đến thế.

Dương Khai nhếch miệng:

- Nếu ngươi cứ sống với hình tượng này, thì sẽ phát hiện ra rất nhiều những thứ trước kia ngươi chưa từng thấy.

Nghe hắn nói như vậy, Tuyết Nguyệt nghiêm túc nghĩ, đồng ý:

- Ngươi nói không sai, một thân phận, một cuộc đời, thật kỳ diệu. Nhưng đáng tiếc, ta không thể sống với dáng vẻ như thế này mãi mãi, đợi xử lý xong chuyện ở đây, ta phải trở về Thủy Nguyệt Tinh khôi phục thân phận Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia.

Chỉ cần tìm tới đại sư luyện chế bí bảo đó, bảo lão giúp Tuyết Nguyệt luyện chế một bí bảo che giấu giới tính khác, nàng có thể trở lại cuộc sống như trước kia.

- Không nói nữa.

Hình như nàng có hơi mất hứng, chợt xoay một vòng, váy tung bay: - Ta phải đi tắm, tẩy đi bụi bặm từ chuyến đi vừa rồi, ngươi không được nhìn trộm đấy, nếu bị ta phát hiện ngươi có mưu đồ gì...

Nàng vừa nói vừa nắm chặt nắm tay, huơ huơ trước mặt Dương Khai, rồi đi về phía suối nước nóng bên ngoài.

Vào trong bồn tắm, nàng vừa nhẹ nhàng cởi quần áo, vừa âm thầm cảnh giác Dương Khai.

Dựa vào những quan sát của nàng trong thời gian qua, nàng phát hiện Dương Khai không phải là loại thật thà, những chuyện như rình mò chắc chắn hắn làm được.

Cho nên nàng mới cảnh cáo trước.

Nhưng điều khiến nàng cảm thấy bất ngờ là mãi đến khi thân thể đẫy đà mềm mại của nàng lặn vào nước hồ nóng hừng hực, vẫn không thấy Dương Khai có bất kỳ động tĩnh gì, như thể hắn vẫn đứng tại chỗ, không nhúc nhích.

Nàng hơi kinh ngạc, cho là mình đã nhìn lầm Dương Khai, đã hiểu lầm bản tính của hắn, cho là hắn thật sự thật thà.

Đang nghĩ như vậy, Dương Khai bỗng nhiên nhảy lên phía trên hồ tắm, rơi thẳng xuống hồ, chưa gì quần áo đã cởi bỏ toàn bộ.

Bõm...

Nước văng tung tóe, hồ tắm vốn đã mù mịt sương càng thêm mờ, không thể nhìn thấy gì.

- Dương Khai!

Tuyết Nguyệt nghiến răng, đằng đằng sát khí kêu lên.

Dương Khai tựa người vào bức tường đá trong hồ, vẻ mặt tùy ý:

- Ta cũng muốn tẩy rửa bụi bặm, hơn nữa, ta cũng đâu có nhìn trộm...

Hắn đang nhìn Tuyết Nguyệt một cách quang minh chính đại.

Tuyết Nguyệt tức giận tột độ, chửi rủa hắn là đồ vô sỉ lưu manh, rúc người vào trong nước hồ.

Thân thể hoàn mỹ của nàng phủ hào quang bảy sắc nhàn nhạt giữa sương trắng, không nhìn thấy rõ, nhưng lại càng khiến người khác ngứa tim, không kìm được chỉ muốn tới gần hơn, xem thử tấm thân ẩn dưới hào quang và sương mù đó mê hồn tới đâu.

- Quan hệ giữa ta và ngươi cũng chỉ thiếu có một bước nữa thôi, tắm cùng thì có gì là xấu hổ?

Dương Khai bĩu môi, không hiểu được suy nghĩ của nữ nhân này.

- Không được nói!

Tuyết Nguyệt quát, một dòng thủy tiễn bắn về phía, hắn nghiêng đầu, thế là tạt vào không khí:.

- Ngươi còn nói xằng nói bậy nữa, ta xé miệng ngươi bây giờ.

- Ta đâu có nói xằng nói bậy, toàn là sự thật không mà!

Dương Khai cười quái gở.

Tuyết Nguyệt không đáp lời, chỉ có một chuối âm thanh thổi bong bóng vang lên.

Dương Khai cũng không trêu chọc nàng nữa, mà tự do hưởng thụ hơi ấm từ hồ nước.

Một lúc lâu sau, Tuyết Nguyệt lên tiếng:

- Ngày mai ta phải đi xử lý một số việc với phân hội trưởng Cáp Lực Tạp, không tiện dẫn ngươi theo.

- Ta biết rồi.

- Công lực của ngươi quá thấp, đi cùng ta chỉ sợ ngươi sẽ gặp nguy hiểm, cho nên...

- Không cần phải giải thích với ta.

Dương Khai lắc đầu.

- Ta cũng tự biết mình, cũng sẽ không đi nghe ngóng chuyện cơ mật mình không nên biết, có nhiều thứ, biết càng ít càng an toàn.

- Ngươi hiểu là được rồi.

Tuyết Nguyệt cười điềm đạm.

- Ta đi nghỉ ngơi đây.

Dương Khai nói xong liền đứng dậy, vận chuyển thánh nguyên làm bốc hơi sạch nước trên người, khoác áo vào đi lên lầu các.

Nhìn bóng lưng Dương Khai xuyên qua màn sương, trong nội tâm Tuyết Nguyệt không khỏi trào dâng sự kích thích, muốn đem tất cả mọi chuyện nói cho Dương Khai!

Điều này khiến nàng không khỏi thất sắc, cảm thấy ảnh hưởng của Xích linh hồn với mình càng lúc càng nghiêm trọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau