VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1031 - Chương 1035

Chương 1033: Từ chối thì bất kính

Dương Khai không cách nào tưởng tượng người chưởng quản một thế lực làm thế nào quản lý nổi mấy ngôi sao tu luyện, thậm chí là còn hơn thế nữa, chỉ sợ không có thời gian đi tu luyện, riêng xử lý đủ mọi chuyện là đủ kín lịch một ngày cả họ rồi.

- Quản lý theo từng tầng.

Thần Đồ cười giải thích.

- Tầng cao cấp quản lí tầng trung, tầng trung quản lí tầng thấp, mỗi tầng phụ trách một tầng, sao lại không quản lý nổi? Đâu cần người thượng vị phải đích thân làm mọi việc.

Một câu giải thích đó của y khiến Dương Khai lập tức hiểu rõ vấn đề ngu xuẩn mà mình hỏi, liền ngượng ngùng im bặt.

Không ở vị trí của họ, thì không hiểu được gì, hắn chưa đạt tới đỉnh cao đó, cho nên hắn cảm thấy hơi khó tưởng tượng, nhưng làm người phải hướng đến nơi cao hơn, nước chảy về chỗ trũng, nhưng phàm là sinh linh, chẳng ai lại không phải khổ sổ bò lên trên cao.

Trong bầy thú có thú vương, trong đế quốc có quân chủ, họ đứng trên đỉnh cao, ngắm nhìn những phong cảnh không tầm thường, cũng có năng lực quản lý bầy đàn và đế quốc của mình, điều này không phải là chuyện hắn phải nhọc tâm.

Một lúc lâu sau, phía trước cách đó không xa có xuất hiện một khu nhà, chiếm diện tích không nhỏ, Thần Đồ bảo Dương Khai hạ xuống đó.

Những tòa nhà này tạo hình thiên kì bách quái, Dương Khai chưa thấy bao giờ, có cái như tháp nhọn, có cái giống như nhà cao tầng, nguy nga mấy trăm trượng, hội thành một khu.

- Đến rồi, đây là trung tâm, trong vòng ba nghìn dặm, là lãnh địa của ta.

Thần Đồ nhảy khỏi Tinh Toa, vươn tay ra, hít không khí một cách khoa trương, vẻ mặt sung sướng khi về đến nhà.

Dương Khai và Bích Nhã đều thu hồi Tinh Toa, hạ xuống cạnh y nhìn quanh.

Dương Khai thả thần niệm ra, khẽ cảm nhận một phen, thình lình phát hiện nơi đây tụ tập tầm mấy trăm võ giả, những võ giả này tu vi cấp độ không đồng đều, trong đó có vài người tu vi không cao lắm, chỉ tầm Thần Du Cảnh, Siêu Phàm Cảnh, thậm chí còn có Chân Nguyên Cảnh, nhưng trong đó có vài người khí tức khá lợi hại, so về Nguyệt Hi và Lữ Quy Trần cũng không hề kém cạnh.

Đó là cường nhân Thánh Vương Cảnh!

Dương Khai hiểu rõ, biết ở Tinh Vực tuy cường nhân rất nhiều, nhiều không đếm xuể, nhưng những cường nhân này cũng đều trưởng thành theo từng bước một, mỗi người bọn họ đều phải trải qua Khai Nguyên cảnh, Khí Động Cảnh, Li Hợp Cảnh, Chân Nguyên Cảnh, Thần Du Cảnh...

Tu luyện qua từng dấu chân một, phá vỡ từng xiềng xích và trói buộc của từng cảnh giới, chạm đến tu vi cường hoành đáng tự hào.

Song võ giả có thể thoát ly sự trói buộc của ngôi sao tu luyện, xâm nhập đến Tinh Không, tối thiểu cũng phải là Nhập Thánh Cảnh, cho nên những người Dương Khai đã gặp ở Tinh Không đều không hề yếu

Võ giả chưa tới Nhập Thánh Cảnh, cho dù có Tinh Toa bảo hộ, cũng không dám phơi bày cơ thể giữa Tinh Không.

Lực Tinh Không vô tình sẽ vắt chết họ! Họ phải ẩn thân trong chiến hạm mới có thể bảo đảm an toàn cho mình.

Tựa hồ sự xuất hiện của ba người đã kinh động đến võ giả nơi này, có một gã trung niên kình phục màu đen bay tới, thình lình nhảy ra, sau khi nhìn thấy Thần Đồ, không khỏi thần sắc vui vẻ, la lên:

- Thần Đồ thiếu gia, ngài đã về rồi?

- Về rồi.

Thần Đồ nhẹ nhàng gật đầu với y, nhếch miệng cười cười.

- Lúc ta không ở đây, có xảy ra chuyện gì không?

Gã trung niên lắc đầu nói:

- Không có chuyện gì cả, có điều nửa năm trước Ngải Âu hội trưởng đã đi tìm thiếu gia, vì thiếu gia đột nhiên mất tích, còn nổi trận lôi đình nữa.

Thần Đồ không khỏi hơi biến sắc, rụt cổ lại:

- Cha đến tìm ta? Có nói là có việc gì không?

Gã trung niên đáp:

- Không nói gì, chỉ bảo đợi khi thiếu gia về hãy lập tức đến gặp ngài!

Thần Đồ mếu mặt, thều thào:

- Thôi xong rồi, lần này ta chết chắc, nhất định không thoát được một trận nhục hình.

Lúc hai người bọn họ nói chuyện, Dương Khai quan sát và biết rõ người trung niên này và mấy cường nhân ẩn nấp bên trong hẳn đều là do Hằng La thương hội phái tới bảo vệ Thần Đồ, là thủ hạ của y.

Gã trung niên nửa vô tình nửa cố ý liếc nhìn Dương Khai và Bích Nhã, khi nhìn Dương Khai, y không lộ quá nhiều cảm xúc, có điều nhìn Bích Nhã, rõ ràng có một chút đáng ghét.

Hình như y liếc một cái là nhìn ra Bích Nhã là một nữ tử phóng đãng, cho rằng Thần Đồ bị nàng câu dẫn, mê hoặc.

- Thiếu gia, hai vị này là...

Y nhìn Dương Khai và Bích Nhã hỏi.

- À, vị huynh đệ này là Dương Khai!

Thần Đồ kéo Dương Khai đến bên cạnh, thân mật ôm vai hắn, long trọng giới thiệu.

- Là huynh đệ sinh tử ta kết giao được từ chuyến tại ngoại này, ừm, Gia Long thúc thúc, thúc đối đãi với huynh ấy như ân nhân của ta là được.

- Ân nhân của thiếu gia?

Thần sắc của Gia Long chợt nghiêm túc hẳn, cũng không hỏi nhiều, chắp tay thi lễ với Dương Khai:

- Đa tạ tiểu huynh đệ đã chiếu cố thiếu gia nhà ta, thiếu gia trời sinh tính bất hảo, chắc hẳn chuyến này đã khiến tiểu huynh đệ gặp không ít phiền toái, kính mong tiểu huynh đệ rộng lòng tha thứ!

- Tiền bối quá khách khí rồi, ta và Thần Đồ chỉ là giúp đỡ lẫn nhau thôi.

Dương Khai cười khiêm tốn.

Gia Long khẽ gật đầu, trong mắt toát ra thần thái hài lòng. - Nữ nhân này...

Thần Đồ lại chỉ vào Bích Nhã.

- Ừm, vốn là người của Tử Tinh, hiện muốn gia nhập vào thương hội chúng ta, Gia Long thúc hãy sắp xếp giúp cô ta.

- Người của Tử Tinh?

Gia Long chau mày.

- Công lực hơi thấp...

- Chỉ cần có thể cho ta bế quan một thời gian, nội trong vòng nửa tháng ta có thể đột phá đến Thánh Vương Cảnh!

Bích Nhã vội vàng nói, như thể nóng vội muốn có chỗ dung thân.

- Nửa tháng đột phá Thánh Vương Vảnh?

Gia Long nhướn mày.

- Nếu là Thánh Vương Cảnh, thương hội có thể tiếp nhận, ừm, ngươi tạm thời cứ ở đây bế quan tu luyện đi.

Nói xong, y khẽ vỗ tay, lập tức có một thị vệ đang đứng bên cạnh đi tới.

- Đưa vị cô nương này đến mật thất, cho cô ta ít thánh tinh và đan dược.

Gia Long dặn.

- Vâng.

- Cảm ơn Thần Đồ thiếu gia, cảm ơn Gia Long đại nhân.

Bích Nhã vui sướng ra mặt, dịu dàng thi lễ với Thần Đồ, lại nhìn Dương Khai nói:

- Hẹn ngày gặp lại.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Đợi cho Bích Nhã đi khỏi, Thần Đồ mới nhiệt tình rước Dương Khai vào trong hành cung.

Võ giả trung niên tên Gia Long đi theo sau.

Các thị vệ thị nữ gặp dọc đường đều nhao nhao quỳ gối hành lễ, cung kính vấn an.

- Huynh đệ, ta đi tắm rửa thay quần áo trước, có chuyện gì chốc nữa nói sau.

Vào trong hành cung, Thần Đồ tùy ý nói.

- Ở đây đừng xem mình như người ngoài.

- Được.
Dương Khai không khách khí nữa.

Thần Đồ cười hề hề, thò tay ôm lấy hai thiếu nữ trẻ ở một bên, vừa cười dâm đãng vừa đi vào bên trong.

- Vị thiếu gia này, mời đi bên này!

Một tỳ nữ khác đi tới, ánh mắt lấp lánh, tư thái thướt tha, cười mím chi dẫn đường cho Dương Khai.

Theo sau nàng, Dương Khaiqua lại không ngớt giữa hành cung.

Tuy Thần Đồ luôn miệng nói mình là con riêng của hội trưởng Ngải Âu, cũng chưa từng công khai với bên ngoài, nhưng cách sắp xếp người và diện tích của lãnh địa này, có thể thấy địa vị của Thần Đồ trong tim hội trương Ngải Âu không hề thấp.

Bằng không cũng sẽ không cho y mấy võ giả Thánh Vương Cảnh làm hộ vệ, càng không ban cho y lãnh thổ rộng ba nghìn dặm.

Chuyện của nhà người ta, Dương Khai chẳng muốn nghe ngóng, hắn vừa đi vừa cưỡi ngựa xem hoa, đi theo sau tì nữ đó tới một gian sương phòng cực lớn.

Trong sương phòng, một chiếc giường lớn với màn che màu hồng bao phủ, toát lên một không khí ấm áp.

Trong phòng hương hoa tràn ngập, ở chính giữa sương phòng, một bể tắm lớn điêu khắc từ bạch ngọc, trong bể chứa đầy nước ấm, hơi nhiệt bừng bừng, sương mù lượn lờ.

Trong bể tắm, rải đầy những cánh hoa đủ màu sắc, bên bể, có những nữ tử ăn mặc mỏng tang, thân hình bốc lửa đứng duyên dáng, lúc Dương Khai đi vào, họ đang mỉm cười nhìn về phía này, dịu dàng thi lễ một cái.

Sương mù bao phủ quanh họ, làm cho họ thoạt nhìn đẹp một cách mông lung.

Hơi nước làm ướt lớp vải mỏng, dán chặt lấy thân thể mê người của họ, sự mỹ diệu đó như ẩn như hiện, khơi dậy khí huyết sôi sục.

Dương Khai khẽ giật mình, không ngờ thứ đang đợi chờ mình lại là cảnh tượng này, lập tức hơi thở có phần nặng nề, ánh mắt không kìm được lưu chuyển giữa những thiếu nữ mỹ miều này.

Tuổi của họ thoạt nhìn cũng không lớn, ai nấy cũng xinh đẹp, da thịt trắng ngần hiện ra ánh hồng hào mê người, tư sắc xuất chúng, khí chất không giống nhau, có nụ cười có thể làm cho bất cứ nam nhân nào cũng đều phải say mê.

Ánh mắt của Dương Khainhìn vào, trong số họ có người lớn mật đáp lại, ánh mắt nóng bỏng, có người ngượng ngùng, che lấy cái mỹ miều trước ngực và dưới thân mình, muốn tiến tới nhưng ngại ngùng...

Đời sống của tên Thần Đồ này lại hoang dâm phóng túng đến độ này...

Dương Khai không nhịn được oán thầm.

- Vị thiếu gia, có cần nô tì giúp người thay quần áo không?

Tỳ nữ dẫn đường nọ miệng mỉm cười, thấy Dương Khai đứng sững sờ không động đậy, bèn dịu giọng hỏi.

Dương Khai thu hồi ánh mắt, lắc đầu hỏi.

- Đây là do thiếu gia nhà ngươi sắp xếp?

- Là nô tì sắp xếp...

Tỳ nữ đó trả lời.

- Có điều cũng là do tiền lệ thiếu giađặt ra từ lâu, ngài là khách quý thiếu gia đưa về, cho nên nô tỳ muốn dùng quy cách cao nhất để tiếp đón ngài, ừm, ngài là vị khách thứ hai được hưởng vinh hạnh đặc biệt này.

- Ồ? Trước kia cũng từng có một vị rồi?

- Vâng.

Tỳ nữ đó gật đầu.

- Có điều ngài yên tâm, những tỷ muội này đều là thân toàn vẹn, bạch ngọc không tỳ vết, chưa từng bị làm bẩn, họ rất vui lòng được hầu hạ khách quý của Thần Đồ thiếu gia.

- Tại sao phải vui lòng?

Dương Khai kinh ngạc.

- Bởi vì Thần Đồ thiếu gia có ân với họ, họ đều tự nguyện tới nơi này làm tỳ nữ, không ai bắt buộc họ làm bất cứ chuyện gì, trước khi nô tỳ sắp xếp việc này, cũng đã hỏi ý kiến của họ.

Dương Khai lại gặp phải ánh mắt của mấy thiếu nữ đó, phát hiện họ không có bao nhiêu phần không tự nguyện, biết rõ người tỳ nữ dẫn đường cho mình nói thật.

- Ngài có hài lòng hay không? Nếu không hài lòng, nô tỳ có thể gọi thêm người tới, nhất định có thể tìm được người phù hợp cho ngài

- Không cần.

Dương Khai lắc đầu.

- Vậy ngài...

Dương Khai ngẫm nghĩ, nhếch miệng cười.

- Thôi vậy, Thần Đồ có ý tốt như vậy, ta từ chối thì bất kính quá.

Nói như vậy xong, hắn thong dong cởi áo ra, nhảy vào trong bể tắm.

Nữ nhân đứng bên bể đều tươi cười rạng rỡ, nhảy vào trong nước, như một những mỹ nhân ngư tư thái ưu nhã bơi tới bên cạnh Dương Khai, chủ động ép thân thể mềm mại dán chặt lấy da thịt Dương Khai, vừa phô bày vẻ đẹp của mình, vừa dụng tâm hầu hạ Dương Khai tắm rửa.

Chương 1034: Có việc cần ta sẽ nói với ngươi

Những thiếu nữ trong hồ tắm này đều là những nữ tử chưa hiểu thế sự. Mặc dù trước đây đã từng được huấn luyện về mặt này nhưng lần đầu tiên ra trận khó tránh khỏi chân tay vụng về, động tác gượng gạo. Có điều đối với Dương Khai mà nói thì đó lại là việc tốt. Hắn chỉ việc dựa vào thành hồ, nhắm mắt lại, mặc cho mấy thiếu nữ đó chà xát từng chỗ một trên cơ thể mình.

Tỳ nữ dẫn Dương Khai đi vào xách một lẵng hoa, bàn tay trắng như ngọc cầm những cánh hoa thả xuống hồ nước, khẽ hé môi nói:

- Đây là hoa dưỡng thần, mùi thơm có thể tẩm bổ thần hồn, dùng để tắm có thể làm thân thể khỏe mạnh... Ừm, còn có thể tăng khả năng trong “chuyện ấy” của nam nhân!

Nàng ta nói nói rồi mặt đỏ bừng lên như là muốn chảy máu ra vậy.

Dương Khai thuận tay giật nàng một cái, tiếng thét chói tai, nàng ngã xuống hồ. Nước hồ khiến xiêm y của nàng bị ướt, nàng ngồi thẳng dậy lau nước đọng trên má, có vẻ ngượng ngùng khó xử nhìn Dương Khai.

Bộ xiêm y ướt sũng dính sát lấy cơ thể nàng, đôi bồng đào cao ngất, so với mấy thiếu nữ kia thì còn ngon nghẻ hơn nhiều. Toàn thân từ trên xuống dưới lộ ra một dáng hình đẫy đà trưởng thành.

- Đừng nói ngươi cũng còn là tấm thân nguyên vẹn chứ?

Dương Khai cười nhìn nàng.

Sắc mặt của nô tỳ này càng đỏ hơn, thẹn thùng gật gật đầu đáp:

- Nô tỳ từ lâu đã không còn nguyên vẹn nữa, cho nên nô tỳ không có tư cách hầu hạ những khách quý như ngài.

- Có tư cách hay không, ta nói là đủ.

Đôi mắt nàng sáng lên, chủ động cởi bỏ xiêm y sau đó ngụp đầu xuống nước rồi không thấy bóng dáng đâu nữa.

Rất nhanh chóng, mặt Dương Khai lộ ra vẻ vừa sung sướng vừa kỳ lạ.

...

Trong đại điện, trong tiếng kèn sáo vang lên, từng thiếu nữ xinh đẹp ở bên dưới vừa múa vừa hát, động tác hết sức tao nhã.

Trên chiếc bàn dài, bày biện đầy cao lương và mỹ tửu. Thần Đồ và Dương Khai ngồi cạnh nhau, uống rượu mua vui.

Những món sơn hào hải vị không ngừng được các thị nữ bưng lên nhiều hơn.

Dương Khai gần như không nhận ra những thứ này rốt cuộc là cái gì, nhưng mỗi thứ đều tản phát ra những dao động năng lượng không tầm thường. Ăn những thức ăn này vào bụng dường như chẳng những có thể no bụng, còn có thể nâng cao tu vi của võ giả.

Dương Khai không khách khí, cũng không câu nệ, ăn uống một cách rất tự nhiên.

Gã võ giả trung niên tên là Gia Long đứng ở cách đó không xa, nhìn Thần Đồ tiếp đãi Dương Khai với kiểu cách ấy, nhìn y với Dương Khai nâng chén hoan hỉ, bỗng ý thức được vị trí rất cao của người thanh niên chỉ có Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh này trong mắt Thần Đồ.

Trong lòng không khỏi nảy sinh nghi ngờ, không biết người thanh niên này rốt cuộc có điểm nào xuất sắc mà có thể khiến Thần Đồ thiếu gia trịnh trọng đối đãi như vậy.

Tỳ nữ hầu hạ Dương Khai lúc trước bước lên, cúi người ghé tai Thần Đồ thì thầm vài câu, rồi sắc mặt đỏ bừng lên tránh né ánh mắt Dương Khai, nhẹ nhàng lui xuống.

Thần Đồ không kìm được phá lên cười không ngớt, gương mặt lộ ra vẻ là lạ. Không bóc mẽ chuyện vừa xảy ra mà xích lại gần Dương Khai nói:

- Dương huynh, huynh có suy xét gì sau này đi đâu về đâu chưa?

- Tạm thời thì chưa.

Dương Khai lắc đầu nói.

Thần Đồ biết hắn vừa đến Tinh vực, e là không có đích đến nào, càng không biết nên đi đâu.

Y không khỏi nảy sinh ý định chiêu dụ Dương Khai.

Thủy Nguyệt Tinh là đích đến đầu tiên của Dương Khai ở Tinh Vực. Quan hệ giữa y và Dương Khai khá tốt, y tin chỉ cần mình khuyên bảo thích đáng thì Dương Khai chắc sẽ ở lại Hằng La thương hội, ở lại trong hành cung của y.

Trải qua hàng loạt sự việc, Thần Đồ phát hiện ra khả năng và tiềm lực của Dương Khai, biết được người như vậy chỉ cần có đủ thời gian là có thể đạt đến mức độ cực kỳ khủng khiếp.

- Chưa nghĩ ra cũng không vội, dù sao huynh tạm thời cứ ở chỗ ta đây, khi nào nghĩ kỹ rồi hãy nói.

Thần Đồ cũng không nói thẳng là muốn giữ Dương Khai ở lại. Việc này còn phải xem ý của Dương Khai. Y không thể đối đãi với Dương Khai như với đám thủ hạ.

- Ừm, nghĩ kỹ rồi ta sẽ nói cho huynh biết.

Dương Khai mỉm cười, tiếp tục đưa ánh mắt đến thân hình đám thiếu nữ phía dưới kia, thưởng thức dáng vẻ tao nhã của họ.

Hai canh giờ sau khi đã cơm no rượu say, Thần Đồ say khướt trở về phòng mình nghỉ ngơi. Dương Khai cũng theo sự chỉ dẫn của một thị nữ, được đưa đến một gian sương phòng.

Gian phòng khá lớn, hơn nữa vị trí rất cao, nằm trên đỉnh của một tòa đại lâu cao tới hơn ba trăm trượng. Đến bên của sổ trong suốt nhìn ra không gian bên ngoài, nhìn ánh đèn nhà nhà bên dưới, nhìn người qua lại tấp nập, trong lòng bỗng có cảm giác cô đơn.

Nhiều năm về trước khi hắn từ Trung Đô đến Thông Huyền đại lục cũng chẳng có cảm giác thế này.

Bởi vì Trung Đô và Thông Huyền đại lục cùng nằm trên một ngôi sao.

Mà bây giờ bản thân lại ở một nơi nào đó mờ mịt trong Tinh Vực, càng không biết Thông Huyền đại lục ở vị trí nào, ở hướng nào, cũng không biết cách nơi đây bao xa.

Hắn có cảm giác lẻ loi trơ trọi một mình.

Trong lòng tràn đầy nhớ nhung và phiền muộn.
Bỗng nhiên, thần sắc chợt động, trong mắt toát lên ánh vui mừng, thoắt một cái đã đi lên tới trên giường, khoanh chân ngồi xuống.

Hắn đem tâm thần đắm chìm vào thức hải, hóa xuất ra linh thể thần hồn.

Sau đó hắn nhìn vào Tinh đồ khổng lồ trên không của thức hải. Dùng thần niệm dẫn dắt, tìm kiếm trong Tinh đồ này với ý đồ tìm kiếm vị trí Thông Huyền đại lục.

Tấm Tinh đồ này phức tạp đến cực điểm, họa khắc từng ngôi sao to nhỏ một của cả Tinh Vực. Hơn nữa nó không phải là bất biến, nó luôn có những thay đổi rất nhỏ theo một quy luật lạ kỳ, dưới sự thức đẩy của một năng lượng nào đó.

Những thay đổi này chính là những thay đổi xảy ra thật sự trong Tinh Vực!

Tình hình cả tinh Vực đều được nó phơi bày ra.

Nếu như nó đủ chi tiết thì chắc hẳn sẽ rõ sự tồn tại của Thông Huyền đại lục. Dương Khai trong lòng nghĩ vậy.

Thần niệm nhảy qua từng ngôi sao một, tiến lên phía trước. Dương Khai lần theo cảm giác, suy tính phương hướng mà Thông Huyền đại lục tồn tại.

Một lúc lâu sau, hắn không khỏi lộ ra vẻ mệt mỏi. Sức mạnh trong thức hải bị tiêu hao khô cạn mấy phần.

Hắn đành phải dừng lại bổ sung.

Những động tác như vậy cứ được lặp đi lặp lại, Dương Khai vẫn chưa tìm thấy Thông Huyền đại lục nhưng lại hiểu thêm hơn một chút về sự bài bố của các ngôi sao trong Tinh vực, cũng biết thêm một số nơi nguy hiểm.

Hắn phát hiện mình hãy còn đánh giá thấp sự ảo diệu của tấm Tinh đồ này. Hắn căn bản không có cách nào dò xét trong phạm vi quá lớn. Phạm vi bao quát của Tinh đồ dường như là vô cùng vô tận. Hắn đã hao phí công lực cả một đêm cũng mới chỉ thăm dò được một mảng địa đới nhỏ trong cả Tinh Vực.

Hắn ý thức được công lực của mình có vẻ không đủ.

Nếu như công lực đủ mạnh thì tốc độ thăm dò cũng sẽ trở nên nhanh hơn, thoải mái hơn.

Trời đã sáng rõ, Dương Khai thần sắc uể oải, từ bỏ những nghiên cứu và thăm dò về Tinh đồ, chuẩn bị để đợi sau khi cứng cáp hơn lại đến tìm cách xác định vị trí của Thông Huyền đại lục.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Dương Khai thuận miệng trả lời một câu.

Cửa phòng đẩy ra, tỳ nữ quen thuộc nọ đứng trước cửa nhẹ nhàng hành lễ, cười thản nhiên nói:

- Dương thiếu gia, Thần Đồ thiếu gia sai tỳ nữ nói với ngài một tiếng, thiếu gia bị hội trưởng gọi đi rồi, có lẽ mất vài ngày mới có thể quay lại. Thiếu gia mong ngài an tâm ở đây, tất cả đợi thiếu gia về rồi hãy nói.

- Ta biết rồi.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Tỳ nữ đó cũng không vội vàng rời đi. Đôi môi đỏ mọng khẽ động, lại e thẹn chờ mong hỏi:

- Dương thiếu gia có cần gì khác không?

Nàng ám chỉ điều gì đó.

- Có gì cần ta sẽ nói với ngươi.
Dương Khai nhìn nàng cười.

Tỳ nữ nọ sắc mặt ửng đỏ, nhẹ nhàng gật đầu tiện tay đóng cửa lại, cáo lỗi rời đi.

Đợi nàng đi rồi, Dương Khai ngồi trên giường nhíu mày.

Thần Đồ không có ở đây, hắn nhất thời không biết mình nên làm gì nữa. Cảm giác mù mịt này khiến hắn rất không vui.

Tiện tay bỏ một viên đan dược vào miệng, hắn vừa hồi phục vừa trầm tư.

Một lát sau, hắn chợt nhớ tới việc cấp bách nên làm —— đổi Tinh Toa mới!

Tinh Toa của hắn là nhờ phát hiện được khi đi cùng thủ lĩnh tộc Cổ Ma trong Tinh Không. Ở Thông Huyền đại lục, Tinh Toa của hắn còn có ưu thế tuyệt đối nhưng ở đây Tinh Toa của hắn đã lỗi thời rồi. Ả nữ nhân Bích Nhã đó còn dùng Tinh Toa tốt hơn cả hắn.

Ngoài việc đó ra thì còn phải mua một số khoáng thạch quý!

Quỷ Tổ từng nói, trong Ma Thần Bí Điển của hắn có hai viên đá đen phải nuôi dưỡng cẩn thận. Rồi cũng có một ngày chúng sẽ đem đến cho ta bất ngờ!

Mà muốn nuôi dưỡng hai viên đá đen đó thì điều cần đó là tinh hoa của khoáng thạch!

Điều khiến Dương Khai cảm thấy nuối tiếc nhất đó là khi Quỷ Tổ sắp đi, hắn lại quên mất không dò hỏi viên đá đen đó rốt cuộc là cái gì.

Lúc cuối cùng, quan hệ giữa hắn và Quỷ Tổ đã dịu đi, chắc hẳn nếu như hỏi đến, Quỷ Tổ sẽ giải thích nghi hoặc cho hắn. Nhưng lúc đó hắn bị chấn động vì Tinh Đế lệnh nằm trong tay, hoàn toàn quên mất.

Nghĩ đến đây, Dương Khai đứng lên, sải bước lớn đi ra ngoài.

Đi một mạch đến tầng cuối cùng, Dương Khai đang định ra khỏi hành cung của Thần Đồ thì gã võ giả trung niên Gia Long đột nhiên lại xuất hiện như quỷ mị, mỉm cười:

- Tiểu huynh đệ muốn ra ngoài à?

- Ừm. Muốn đi mua chút đồ.

Dương Khai gật đầu đáp.

- Mua đồ?

Gia Long bỗng nhếch mép lên:

- Tiểu huynh đệ muốn mua gì? Nếu như tiện có thể nói với ta không?

- Ta muốn mua một cái Tinh Toa tốt một chút và còn một số khoáng thạch.

- Tinh Toa và khoáng thạch?

Gia Long cũng không hỏi mua khoáng thạch làm gì mà hỏi:

- Tiểu huynh đệ mới tới lần đầu, không quen với nơi này, ngươi chờ một lát, ta sai người dẫn ngươi đi.

Dương Khai vui mừng:

- Vậy thì vất vả rồi.

Đề nghị của y rất trúng ý Dương Khai.

- Tiểu huynh đệ khách khí rồi, Thần Đồ thiếu gia lúc đi đã dặn dò bảo chúng ta nhất dịnh phải đáp ứng tất cả yêu cầu. Đối với quý khách như vậy, ta không dám thất lễ.

Y vừa nói vừa rút ra một bí bảo la bàn, thả thần niệm vào trong.

Một lát sau, y cất la bàn đi, nhìn Dương Khai mỉm cười:

- Đợi một chút, lát nữa sẽ có người đến.

Dương Khai liền cùng y lặng lẽ đứng đợi.

Không bao lâu, có một người bay từ xa đến, dừng trước Dương Khai và Gia Long, nhướn mày hỏi:

- Có việc?

Thân hình của y vạm vỡ, khí chất điên cuồng, hoang dã, như một con thú dữ toàn thân tản ra khí tức khiến người khác kinh hãi. Hai bên má còn mọc dày lông mao, khiến hắn nhìn như một con sư tử điên dại.

Yêu tộc! Dương Khai trong lòng hiểu tõ, từ sóng sức mạnh tản ra từ trong cơ thể người này, hắn suy đoán được ra chủng tộc của y.

Y đích thị là một tên Yêu tộc, bởi trong người y có tồn tại yêu khí.

Chương 1035: Di vật

Ngoài hành cung của Thần Đồ, Gia Long chỉ vào Dương Khai nói:

- Dương thiếu gia muốn đi mua chút đồ, ngươi đi cùng bảo vệ an toàn cho thiếu gia.

- Khách của Thần Đồ thiếu gia?

Cường nhân Yêu tộc này quay đầu lại nhìn Dương Khai, khẽ gật đầu nói:

- Không thành vấn đề.

Dễ nhận thấy y đã nghe nói đến sự tồn tại của Dương Khai.

Dù sao thì Thần Đồ cũng rất ít khi dẫn khách về hành cung, nhưng phàm là người mà y đưa về, không ai không là người mà y đặc biệt coi trọng.

- Xin mời đi theo ta.

Y gọi Dương Khai.

- Làm phiền rồi.

Dương Khai khẽ mỉm cười.

Theo sau cường nhân Yêu tộc này, bay đi như tên bắn, y có vẻ trầm tính kiệm lời, không thích nói lắm.

Dương Khai không thể không chủ động mở lời hỏi trước:

- Bằng hữu, xưng hô thế nào nhỉ?

Cường nhân Yêu tộc này chắc chắn là một cao thủ Thánh Vương Cảnh, bởi khi Dương Khai đối diện với y, luôn có một áp lực khó hiểu. Chỉ có Thánh Vương Cảnh mới có thể tạo cho Dương Khai áp lực như vậy.

Nhưng nếu y là thủ hạ của Thần Đồ thì Dương Khai gọi hắn một tiếng bằng hữu cũng không có gì quá đáng.

- Không dám. Ngươi gọi ta là Huyết Đồng là được rồi.

- Huyết Đồng?

Dương Khai nhướn mày lên.

- Ngươi là một chi của Yêu tộc?

- Huyết Tinh Tông Mao sư!

Huyết Đồng thuận miệng giải thích.

Lúc này Dương Khai mới chú ý đến, màu sắc đôi mắt y quả thật có chút khác người, có một màu đỏ nhàn nhạt. Tuy nhiên đây chỉ là màu sắc khi y ở trạng thái bình thường. Một khi chiến đấu thực sự thì đôi mắt y e là sẽ biến thành màu đỏ thẫm. Tới lúc đó y sẽ trở nên cuồng bạo hung hãn, sức chiến đấu tăng vọt.

- Ngươi là Nhân tộc, tại sao ta lại thấy trên người ngươi tồn tại yêu nguyên...

Huyết Đồng cau mày nhìn Dương Khai.

- Hơn nữa, huyết thống hình như rất tinh thuần, cao quý hơn cả huyết thống của ta. Đó chính là khí tức của Yêu Hoàng! Có phải có liên quan tới việc trước đây ngươi đã từng có cuộc kỳ ngộ nào đó với Yêu tộc không?

- Ừm, có chút.

Dương Khai khẽ mỉm cười.

Khí tức ẩn chưa trong hoa văn Kim Long và Băng Hoàng trên người hắn quả thực có dấu vết của Yêu tộc. Có thể bị y cảm nhận được cũng là bình thường. Kinh Long Băng Hoàng đều là vua của Yêu tộc. Điểm này cho dù có phóng tầm mắt nhìn cả Tinh Vực cũng như vậy.

Huyết Đồng không nói nhiều thêm, tuy nhiên dường như bởi vì mùi yêu nguyên trên người Dương Khai khiến y cảm thấy có chút thân cận, thần sắc y cũng trở nên hiền lành.

Không bao lâu sau, hai người đã đến một thành trì. Trên bầu trời tòa thành này, từng đường cầu vồng màu xanh lóe lên. Rất nhiều võ giả đều đang nghênh ngang ngự sử Tinh Toa phi hành.

Huyết Đồng nhẹ đường, phía trước dẫn đường cho Dương Khai, vừa đi vừa nói:

- Ngươi muốn mua gì?

- Một cái Tinh Toa tốt một chút, và cả khoáng thạch quý hiếm!

Dương Khai đáp.

- Cái này không khó tìm.

Huyết Đồng trầm ngâm một lát.

- Vậy ngươi muốn mua ở đây hay đi nơi khác?

- Có gì khác sao?

Dương Khai hỏi.

- Ở Thủy Nguyệt Tinh thì tòa thành trì này không phải quá phồn hoa. Đẳng cấp của đồ vật ở đây cũng không phải quá cao. Ngươi muốn mua Tinh Toa thì ta góp ý là ngươi nên kiếm Tinh Toa Thánh Vương cấp thượng phẩm. Tốc độ của Tinh Toa ở đẳng cấp này ngươi miễn cưỡng có thể phát huy được. Hơn nữa có thể dùng trong một thời gian dài không cần đổi.

- Vậy thì Tinh Toa Thánh Vương cấp thượng phẩm đi!

Dương Khai gật đầu.

- Vậy thì phải đi một thành trì khác, cách chỗ này khoảng ba vạn dặm. Ở đó mới có thể mua được đồ tốt.

- Hơi xa đấy.

Dương Khai cau mày. Ba vạn dặm.

Dù là ngự sử Tinh Toa cũng phải mất khá nhiều thời gian. Huyết Đồng cười thần bí:

- Không phải quá xa, chúng ta có thể đến đó ngay tức khắc.

Dương Khai nghi hoặc khó hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều mà đi theo y tiếp tục xuyên qua tòa thành.

Chỉ một chốc sau, hai người đã đến trước một tòa nhà. Chưa đi vào trong Dương Khai đã phát giác ra bên trong truyền đến một hồi dao động quai quái, đặc biệt kỳ lạ, hắn tỉ mỉ lắng nghe một hồi và lập tức hiểu ra dao động này rốt cuộc là cái gì.

Lực hư không!

Hắn có chút không hiểu tại sao ở đây lại xuất hiện lực hư không.

Ngoài tòa nhà, có không ít những thị vệ của Hằng La thương hội canh gác cẩn mật. Thấy Huyết Đồng đi tới, lần lượt hành lễ. Bọn họ đều nhận ra Huyết Đồng, biết y là hộ vệ của Thần Đồ.

Huyết Đồng tiến thẳng vào trong.

Đi qua vài cánh cửa lớn, dao động của lực hư không càng lúc càng mạnh.

Đợi đến khi vào trong cùng, Dương Khai quan sát một lúc, không khỏi nheo mắt lại, kêu la thất thanh:

- Pháp trận không gian?

Trước mặt hắn có một đại trận. Cách bố trí đại trận đó với cách bố trí của Quỷ Tổ trên đại lục lơ lửng gần như không khác bao nhiêu. Điểm khác biệt duy nhất lại là ở những điểm chi tiết. Quỷ Tổ lúc bố trí pháp trận không gian thì “lửa” không đầy đủ, rất nhiều chỗ làm không đến nơi đến chốn.

Mà pháp trận không gian ở trước mắt lại cực kỳ chặt chẽ cẩn thận, không chút sai sót. Chính giữa đại trận đó tồn tại một thứ như tấm gương. Trên mặt gương bao phủ một tầng Không Linh tinh dày.

Dưới đế gương có mấy chỗ lõm, đó rõ ràng là dùng để đặt thánh tinh.

- Cái này có thể sử dụng?

Dương Khai ngạc nhiên nhìn Huyết Đồng.

- Dĩ nhiên là có thể, bọn ta có thể thông qua pháp trận không gian này để đến một thành trì phồn hoa hơn!

- Không phải cái này đã thất truyền rồi sao?

Dương Khai mắt lộ ra ánh sáng kỳ diệu.

- Quả thật là đã thất truyền, tuy nhiên trên rất nhiều ngôi sao tu luyện đều có tàn lưu của không gian pháp trận. Chẳng ai biết được những pháp trận không gian này rốt cuộc là gì, con người đã bố trí ra từ khi nào. Mọi người bây giờ chỉ có thể sử dụng nó mà không cách nào hiểu được sự huyền bí bên trong. Một số cường nhân có lẽ có thể phân tích những bí mật trong đó, nhưng đó không phải là thứ chúng ta có thể với đến

Nghe y giải thích như vậy, Dương Khai lập tức hiểu ra rằng pháp trận không gian này hẳn là di vật thuộc về rất lâu trước kia.

- Có cái này không phải là có thể nhẹ nhàng qua lại các ngôi sao tu luyện sao?

Dương Khai ngạc nhiên không thôi. Hắn biết khoảng cách giữa các ngôi sao tu luyện xa xôi cỡ nào, một lần qua lại mất rất nhiều thời gian của các võ giả. Nhưng có không gian pháp trận thì khác, qua lại chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Huyết Đồng nở một nụ cười hiếm có, lắc đầu nói:

- Điều đó là không thể. Tất cả các pháp trận không gian có thể truyền đi ở khoảng cách nhiều nhất không quá mười vạn dặm. Pháp trận trên mỗi ngôi sao tu luyện đều chỉ có thể sử dụng ở chính ngôi sao đó, không có cách nào nối liền đến các ngôi sao tu luyện khác.

Y vừa nói vừa lấy ra mấy viên thánh tinh chất lượng tốt nhất từ nhẫn không gian của mình, cẩn thận đặt lên bệ lõm, nhìn Dương Khai vẫy tay bảo:

- Mời đi theo ta. Dương Khai bước qua, cùng đứng sóng vai với y.

Huyết Đồng vận chuyển sức mạnh, pháp trận không gian đó lập tức có động tĩnh. Tấm gương trước mặt hai người như mặt hồ yên ả gợn lên từng lớp sóng, năng lượng của thánh tinh trên bệ nhanh chóng giảm đi.

Một lát sau, mặt gương vỡ tan lộ ra một lỗ thủng đen kịt.

- Đi!

Huyết Đồng quát rồi chui vào trước.

Dương Khai cũng không chần chừ, theo sát sau y.

Không giống với việc tự mình xé hư không, đi bằng pháp trận không gian thì Dương Khai vẫn chưa có cảm giác gì bèn xông qua mặt kính đó, đến một nơi khác.

Quay đầu nhìn lại, nơi này cũng có một pháp trận không gian nhưng tuyệt đối không phải là cái khi trước.

Dương Khai trong lòng hiểu rõ, biết được pháp trận không gian của hai nơi thông qua một số liên hệ đặc biệt, tạm thời mở ra một đường thông đạo hư không bằng phẳng giữa hai nơi, giúp người ta trong nháy mắt có thể đi mấy vạn dặm.

Những pháp trận không gian này, tất thảy đều là tài sản của Hằng La thương hội.

Huyết Đồng cười nói:

- Pháp trận không gian tuy rằng thuận tiện, nhưng bất cứ một võ giả nào cũng không bao giờ thường xuyên sử dụng.

- Vì sao?

- Sức mạnh của không gian quá huyền ảo, sử dụng pháp trận không gian xuyên qua xuyên lại giữa hai nơi quá nhiều lần có thể sẽ nảy sinh một số nguy hại không đáng có. Cho nên nếu như không tinh thông bí mật không gian thì thông thường vài tháng chúng ta mới sử dụng một lần, phần lớn là sử dụng Tinh Toa để đi lại.

- Hiểu rồi.

Dương Khai cười cười.

- Nói đúng ra là lát nữa chúng ta phải bay về?

- Không sai.

Huyết Đồng gật đầu.

- Đi thôi, ta đưa ngươi đến một nơi hay lắm. Những Tinh Toa mà đại sư ở đó luyện chế ra là tốt nhất Thủy Nguyệt Tinh. Hẳn là ngươi có thể tìm được Tinh Toa phù hợp với mình.

Dương Khai ngay lập tức bắt đầu mong đợi.

Tòa thành trì này quả thực phồn hoa hơn nhiều so với tòa thành trì kia. Đủ các cửa hàng san sát nhau trên đường phố. Vô số những võ giả đông như cá diếc sang sông. Mỗi người họ thuộc các thế lực khác nhau. Dương Khai nhìn thấy võ giả Kiếm Minh và Tử Tinh ở đây, nhìn thấy nhiều hơn những võ giả không rõ danh tính thế lực.

Bởi vì nơi này là Chủ tinh của Hằng La thương hội. Nơi này là nơi diễn ra giao thương phồn hoa nhất của cả Tinh Vực.

Những thế lực lớn rải rác trong Tinh Vực đều phái người trú ở nơi đây. Nếu như có cần vật tư gì thì đều sẽ trao đổi mua bán với Hằng La thương hội và do Hằng La thương hội mang đến.

Từng chiến hạm chở đầy vật tư khởi hành từ một chỗ nào đó của thành trì này, cỗ chiến hạm khổng lồ bay về phía Tinh Không, dần dần biến mất dạng.

Dương Khai hoàn toàn lĩnh ngộ được sự phồn vinh hưng thịnh của nơi đây, tâm trạng không khỏi có chút phấn chấn.

Đi theo sau Huyết Đồng, rất nhanh hai người đã đến một cửa tiệm có mấy tầng lầu. Vừa bước vào liền có người ra nghênh tiếp, cung tay cười nói:

- Huyết Đồng đại nhân, lâu lắm không thấy đại nhân đến đây rồi, lần này có phải là Thần Đồ thiếu gia cần gì không?

Huyết Đồng lắc đầu:

- Là khách của thiếu gia cần một cái Tinh Toa, đưa bọn ta lên tầng ba đi.

Người đó nhìn Dương Khai một cái, lập tức gật đầu, khom người ra hiệu:

- Mời đi bên này!

Dương Khai quan sát trái phải, phát hiện cửa tiệm này bán toàn Tinh Toa, hoàn toàn không có thứ gì khác. Từng chiếc Tinh Toa một được luyện chế sẵn đặt trong quầy. Rất nhiều võ giả đang nán lại đây, cò kè mặc cả với người bán hàng ở tiệm.

Thi thoảng lại có khách vừa lòng rời đi.

- Đây cũng là tài sản của thương hội chúng ta, ngươi muốn Tinh Toa Thánh Vương cấp thượng phẩm thì trên tầng ba có bán, tầng một và tầng hai không đủ đẳng cấp.

Huyết Đồng vừa dẫn đường, vừa giải thích.

Dương Khai khẽ gật đầu, hắn cũng phát hiện ra những Tinh Toa ở tầng một này chỉ là Linh cấp. Những võ giả đến đây mua công lực không quá cao, phần nhiều là tu vi Siêu Phàm Cảnh, cũng có một số Nhập Thánh Cảnh hầu bao rỗng tuếch.

Tinh Toa Linh cấp, bất luận là vận tốc di chuyển hay là tính năng đều xếp cuối. Những Tinh Toa như vậy thậm chí không thể thoát khỏi sự trói buộc của tinh cầu, nó không thể tiến vào Tinh Vực được.

Nó cũng không thể chịu được lực thiên địa trong Tinh Vực.

Nhìn thấy người bán hàng nhiệt tình đưa Dương Khai và Huyết Đồng lên tầng trên, bọn họ lần lượt nhìn theo với ánh mắt kinh ngạc, đoán rằng là nhân vật lớn nào tới đây.

Lầu hai bày Tinh Toa đẳng cấp Thánh cấp. Những Tinh Toa này, sóng năng lượng bên trong phát ra rõ ràng là mạnh hơn những cái ở tầng một một đẳng cấp. Hơn hẳn so với cái của Dương Khai.

Rất nhiều võ giả đều đang mua hàng ở tầng này. Người bán hàng của tiệm bận túi tụi, phân thân cũng không rảnh.

Chương 1036: Sớm định liệu

Ba người không dừng lại ở tầng hai.

Đi thẳng đến tầng ba, người bán hàng mới dừng bước, mỉm cười nói:

- Quý khách tùy ý lựa chọn, vừa ý cái nào cứ nói với ta một tiếng.

Dương Khai gật đầu, bắt đầu đi lần lượt qua từng ngăn hàng ở tầng ba.

Số Tinh Toa đã luyện sẵn này dài ngắn to nhỏ không giống nhau, thậm chí đến tạo hình cũng không phải bất biến, dường như là để làm hài lòng nhu cầu khác nhau của khách hàng, các luyện khí sư ở đây đặc biệt luyện Tinh Toa thành những hình dạng khác nhau. Tuy nhiên điều này cũng không ảnh hưởng đến tính năng của Tinh Toa.

Công lực của những võ giả đến mua Tinh Toa ở tầng ba rõ ràng có chút khác. Đám võ giả đứng trước quầy hẳn là có tu vi Nhập Thánh Cảnh và Thánh Vương Cảnh, đều có địa vị và sức mạnh nhất định.

Tuy nhiên bất luận công lực mạnh thế nào thì họ cũng đều giữ bổn phận.

Ở bất kỳ cửa tiệm nào của Hằng La thương hội, không một ai dám tùy ý lỗ mãng. Bởi vì đây là Chủ tinh của Hằng La thương hội, là căn cơ của thương hội. Thương hội không cho phép bất cứ ai cản trở đến việc buôn bán của mình.

Dương Khai đi xem, chỉ tìm những Tinh Toa Thánh Vương cấp thượng phẩm. Thấy ưng cái nào thì bảo người bán hàng của tiệm lấy ra cho mình thử cảm giác.

Huyết Đồng theo sau hắn, thấy hắn tìm bao nhiêu rồi mà cũng vẫn chưa tìm được cái nào thích hợp, không nhịn được nữa nói:

- Nếu như ngươi đợi được thì có thể bảo luyện khí sư ở đây luyện một chiếc theo yêu cầu.

- Vậy thì phải đợi khoảng bao lâu?

Dương Khai quay đầu lại hỏi.

- Kể cả có quan hệ với Thần Đồ thiếu gia thì cũng phải đợi một hai tháng.

Dương Khai nhíu mày, lắc đầu nói:

- Thôi bỏ đi, cũng không cần phiền phức như vậy, dù sao thì thứ này để sau này công lực mạnh rồi sẽ còn phải đổi nữa, giờ chấp nhận làm một chiếc vậy!

Nói rồi, ánh mắt hắn bỗng nhiên hướng về phía một Tinh Toa tạo hình trơn tru như cá bơi lộitrên quầy. Hắn nhìn người bán hàng trong tiệm nói:

- Lấy cho ta xem cái đó.

Người đó đáp rồi lấy ra.

Dương Khai nắm Tinh Toa đó, thử vận công lực, hai mắt không khỏi sáng lên.

Thánh nguyên của hắn lưu chuyển qua Tinh Toa này, trơn tru không trở ngại, hiệu quả so với mấy cái đã thử nghiệm lúc nãy đều tốt hơn một chút.

Bởi vì trong lúc luyện chế Tinh Toa, luyện khí sư thêm nguyên liệu vào bên trong cũng không giống nhau, linh trận cũng có thể không giống nhau lắm cho nên sẽ tạo ra mỗi Tinh Toa đều có đặc tính riêng. Việc có thể dung hòa hoàn hảo với sức mạnh của một võ giả hay không đã trở thành chỉ tiêu nghiệm chứng tính thực dụng của nó.

Cái ở trên tay Dương Khai này, chắc chắn là tương đối phù hợp với công lực của hắn.

Cũng không tìm tiếp nữa, Dương Khai gật gật đầu:

- Cái này đi. Cái này cần bao nhiêu tiền?

Người bán hàng của tiệm nghe vậy, liền nhìn Huyết Đồng.

Huyết Đồng nói:

- Cứ theo giá thông thường đi.

- Vâng.

Người bán hàng ở tiệm gật đầu, nói:

- Tinh Toa Thánh Vương cấp thượng phẩm, thông thường giá là một vạn thánh tinh thượng phẩm, giá cả có dao động. Khách nhân, cái trên tay ngài là cái tốt nhất ở tầng ba, giá một vạn hai ngàn thánh tinh thượng phẩm!

- Một vạn hai ngàn...

Dương Khai nhíu mày, hắn bỗng dưng phát hiện mình có chút không hiểu lắm về giá trị thánh tinh ở đây. Hắn không biết một vạn hai ngàn thánh tinh thượng phẩm này rốt cuộc là một món của cải như thế nào.

Hắn hướng ánh mắt đến Huyết Đồng.

Huyết Đồng cười cười, nhìn người bán hàng của tiệm nói:

- Tiền này tính cho Thần Đồ thiếu gia, hôm khác tới hành cung tìm thiếu gia lấy là được.

- Vâng!

- Không cần đâu, ở đây ta có thánh tinh.

Dương Khai nói một tiếng.
- Ta tự trả được rồi.

Quả thật trong tay Dương Khai có khá nhiều thánh tinh thượng phẩm. Những Thánh Tinh toàn là của võ giả Tử Tinh và Kiếm Minh bị hắn vơ vét về ở lục địa lơ lửng đó, số lượng không ít. Hoàn toàn đủ để trả tiền chiếc Tinh Toa này.

Cho nên hắn cũng không muốn nợ Thần Đồ làm gì.

Người bán hàng của tiệm không khỏi có chút khó xử nhìn Huyết Đồng. Ánh mắt Huyết Đồng lóe lên, cũng không nói nhiều thêm gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Lúc này người bán hàng của tiệm mới thở phào, cười nói:

- Vậy mời theo ta.

Theo y xuống lầu một, Dương Khai không ngừng rút thánh tinh từ trong Ma Thần Bí Điển ra, rất lâu sau mới tính được rõ ràng số tiền. Người bán hàng cung kính tiễn hắn và Huyết Đồng đến cửa.

Ra khỏi cửa tiệm, Huyết Đồng lại dẫn Dương Khai đi sang tiệm khác, bốn phía bày bán các khoáng thạch quý hiếm.

Ở Thủy Nguyệt Tinh, muốn mua bất cứ thứ gì cũng có, chỉ cần có đủ tiền, dù là bí bảo siêu lớn như chiến hạm hình cũng có thể có được.

Chiến hạm do Hằng La thương hội đóng có chất lượng tốt nhất, tốc độ nhanh nhất cả Tinh Vực, Cho nên có rất nhiều thế lực đều muốn đặt mua chiến hạm từ Thủy Nguyệt Tinh này.

Thứ này tạm thời Dương Khai chưa nghĩ tới, hắn cũng biết bản thân mình chẳng thể trả nổi giá của một chiến hạm.

Hắn không biết giá trị của thánh tinh là thế nào, cũng không có khái niệm cao thấp, chỉ theo sau Huyết Đồng đi thu thập khoáng thạch. Những khoáng thạch đã chọn toàn là đẳng cấp Thánh Vương cấp, tới khi trong tay còn lại hai trăm viên thánh tinh mới chịu thôi.

Trong Ma Thần Bí Điển, xuất hiện thêm một đống những khoáng vật hiếm thấy ở bên ngoài, được đặt bên cạnh hai viên đá đen, để chúng hấp thụ được tinh hoa trong khoáng vật.

Dường như vì Dương Khai không ỷ vào thân phận mình là khách của Thần Đồ để bắt Thần Đồ chi trả cho nên Huyết Đồng nhìn hắn bằng ánh mắt hòa ái hơn. Cảm thấy thanh niên này rất có nguyên tắc, không vì thân phận của Thần Đồ thiếu gia mà trèo cao kết giao với y.

Mua hàng xong xuôi, Huyết Đồng mời Dương Khai tới tửu lâu xa hoa nhất thành trì chè chén một phen.

Mãi đến ngày thứ hai, hai người mới khởi hành trở về.

Huyết Đồng tốc độ cực nhanh, đẳng cấp Tinh Toa của y cũng không thấp.

Khoảng chừng hai canh giờ sau, hai người về đến hành cung của Thần Đồ, Huyết Đồng cáo lỗi xoay người rời đi.

Một mình Dương Khai bước vào trong hành cung. Gia Long đứng ở cửa, nhìn thấy Dương Khai về, mỉm cười nói:

- Tiểu huynh đệ có mua được thứ mà mình muốn không?

- Ừm, đồ ở thành trì của Thủy Nguyệt Tinh phong phú, cái gì cũng có, không khiến người ta thất vọng.

Gia Long cười:

- Cả Tinh vực nếu như nói có thứ gì mà ở Thủy Nguyệt Tinh không mua được, thì ở nơi khác cũng đừng mong mà mua được.
Trong lời nói của y có phần tự hào.

- Thần Đồ đã về chưa?

Dương Khai hỏi.

- Chưa.

Gia Long lắc đầu:

- Tiểu huynh đệ không cần lo lắng, hội trưởng mặc dù đối với người khác có chút nghiêm khắc nhưng rất tốt đối với Thần Đồ thiếu gia. Lần này gọi ngài ấy đến đó đại khái chỉ là để răn dạy mà thôi. Trước khi đi thiếu gia bảo tiểu huynh đệ chớ vội, cứ ở lại đây, có việc gì có thể giao cho bọn ta đi làm.

- Hiểu rồi, ta muốn bế quan một lát, tạm thời đừng để ai tới làm phiền. Khi xuất quan ta sẽ nói với các ngươi.

- Được!

Gia Long nhẹ nhàng gật đầu.

Dương Khai trở về chỗ ở của mình, đóng chặt cửa, lấy ra Tinh Toa một vạn hai ngàn thánh tin thượng phẩm nọ, nắm trong lòng bàn tay, vận công lực và bắt đầu luyện hóa nó.

Bất kể một bí bảo sau khi được võ giả luyện hóa, ăn khớp với bản thân thì mới có thể phát huy uy lực của nó.

Lúc ở trên Thông Huyền đại lục hắn đã dùng thời gian mấy tháng để luyện hóa Tinh Toa đó. Tuy nhiên lúc đó sức mạnh của hắn không cao, đẳng cấp Tinh Toa lại là Thánh cấp thượng phẩm, cho nên mới mất nhiều thời gian đến vậy.

Nhưng bây giờ thì khác. Chiếc Tinh Toa mới này Dương Khai đã nhắm kỹ mới chọn, có thuộc tính ăn khớp với thánh nguyên của hắn. Hơn nữa bản thân Dương Khai cũng đã ở cấp độ Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, muốn hoàn toàn luyện hóa được cũng không mất bao lâu.

Hắn vừa vận công lực thì Tinh Toa ấy đã bốc cháy lên một tầng lửa ma đen kịt. Lửa ma lúc lạnh lúc nóng tản ra hai loại đặc tính hoàn toàn trái ngược nhưng lại cùng tồn tại một cách quỷ dị. Ngọn lửa phun ra nuốt vào bất định, giống như nanh rắn khiến người ta kinh hãi.

Trong nháy mắt, Dương Khai liền cảm thấy giữa mình và Tinh Toa này đã xuất hiện một tầng quan hệ lúc có lúc. Thần niệm của hắn bắt đầu lan truyền trong Tinh Toa, đi thăm dò cấu tạo và lạc ấn của Tinh đồ bên trong nó.

Hắn tạm thời quên đi thời gian, toàn tâm toàn ý vào việc luyện hóa Tinh Toa.

Cả quá trình thuận lợi ngoài dự liệu, luyện hóa nhập thể, khắc lạc ấn thần hồn của hắn lên trên Tinh Toa, để lại khí tức sinh mệnh của hắn, khiến nó với hắn càng thêm ăn khớp hoàn hảo.

Tất cả đều không có trở ngại gì.

Sau khi Dương Khai luyện hóa triệt để xong, hắn ước chừng mình dùng khoảng thời gian không quá một tháng.

Không khỏi có chút phấn chấn, hắn biết đây là minh chứng rõ ràng nhất cho việc cảnh giới và sức mạnh được nâng cao.

Hắn không chọn xuất quan mà tiếp tục ở trong phòng, vừa để cho thánh nguyên của mình ôn dưỡng Tinh Toa, vừa đi thăm dò bức Tinh đồ trong thức hải của mình.

Thời gian trôi đi, mặt trời xuống rồi mặt trăng lên.

Dương Khai đến đây cũng đã một thời gian rồi. Những ngày này hắn cứ ở trong hành cung bế quan bất xuất, ngoài lần cùng Huyết Đồng đi mua đồ thì không ra khỏi phòng dù chỉ một bước, cũng không giao tiếp với người ngoài.

Suy nghĩ trong yên tĩnh, bỗng nhiên hắn muốn ra ngoài dạo xem, ngắm toàn cảnh Thủy Nguyệt Tinh, xem thử ngôi sao phồn vinh này có gì khác với Thông Huyền đại lục, tiện thể cũng có thể làm quen với tính năng của Tinh Toa mới về tay mình.

Tốt nhất là có thể thông qua việc quan sát mọi tình hình của Tinh Vực để có những nhận thức sâu sắc hơn. Như vậy cũng có thể có những dự định sớm nhất cho mình.

Cho đến giờ hắn vẫn chưa có một mục tiêu rõ ràng.

Ý niệm nảy sinh, hắn rời khỏi phòng.

Ra ngoài hắn tìm tới Gia Long, sau khi được biết Thần Đồ vẫn chưa về, Dương Khai nói với Gia Long dự tính của mình.

Gia Long cũng không ngăn cản hắn, chỉ giao cho hắn một lệnh bài, nói cho hắn biết đây là lệnh bài của Hằng La thương hội, có thể hưởng một số đặc quyền ở rất nhiều nơi, cũng có thể tránh được rất nhiều phiền phức.

Dương Khai đặt lệnh bài vào trong Ma Thần Bí Điển, rồi điều khiển Tinh Toa bay ra ngoài.

Hắn không có mục đích riêng biệt, chỉ dứt khoát bay đi.

Tinh Toa đẳng cấp Thánh Vương cấp thượng phẩm quả thực không tầm thường. Tốt hơn gấp mấy lần so với cái cũ, thi triển với tốc độ toàn lực thì cả hai đều không thể so sánh như nhau được.

Hắn bay qua, đi rồi lại dừng, dần dần có cái nhìn toàn diện về Thủy Nguyệt Tinh.

Đây là một ngôi sao, đồng thời cũng là một đại lục, có núi, có nước, có đất liền, có biển với các chủng tộc chung sống cùng nhau, không quá khác biệt so với Thông Huyền đại lục

Điều khác là bất cứ một ngôi sao tu luyện nào trong Tinh Vực thì năng lượng dự trữ trong trời đất đều lớn hơn so với Thông Huyền đại lục.

Là Chủ tinh của Hằng La thương hội, nơi này lại càng thể hiện rõ điều đó. Linh khí thiên địa của nơi đây mặc dù là không bằng với đại lục lơ lửng, nhưng trong Tinh vực cũng hơn hẳn nhiều ngôi sao tu luyện trong Tinh Vực.

Chương 1037: Đuổi theo ta làm gì?

Chính vì năng lượng thiên địa thiếu thốn cho nên mới dẫn đến việc Nhập Thánh Cảnh trở thành cấp bậc tu luyện cao nhất của các võ giả ở Thông Huyền đại lục. Từ trước đến nay, cũng chỉ có một mình Đại Ma Thần đột phá được bức thành chắn này, tiếc là y vẫn chưa kịp khám phá Tinh Vực đã qua đời, chỉ để lại những truyền thuyết được người đời truyền tụng.

Tu vi không đủ, vật tư thiếu thốn khiến các võ giả ở Thông Huyền đại lục không có điều kiện, không có khả năng để khám phá Tinh Vực. Bước vào Tinh Vực, họ chỉ có thể bị giam hãm ở đó, không nhận thức được sự muôn màu muôn vẻ của Tinh Vực.

Nhưng điều này cũng giúp Thông Huyền đại lục tránh được kiếp nô dịch.

Sức mạnh của tất cả các võ giả ở Thông Huyền đại lục vẫn không đủ để khiến nó có thể chiếm một vị trí cao trong Tinh Vực. Nếu như nó dung nhập vào Tinh Vực thì sẽ chỉ bị các thế lực mạnh nô dịch.

Dương Khai bình tĩnh phi như bay trên Thủy Nguyệt Tinh, băng qua núi non trùng điệp, biển cả hoang mạc, trong chớp mắt vượt qua trên trăm dặm, hắn phát hiện ra rất nhiều thành trì và nơi sinh linh tập trung.

Những thành trì này có lớn có nhỏ, cơ bản đều rất sầm uất. Chỉ có một vài vị trí cực kỳ xa xôi thì số lượng các sinh linh hoạt động trong thành trì mới ít đi chút.

Cũng giống với Thông Huyền đại lục, mỗi thành trì đều có một vị Thành chủ trấn thủ, mức độ phồn hoa của các thành trì khác nhau, tu vi của các Thành chủ này cũng có cao có thấp.

Rất nhiều những nhân vật cấp bậc Thành chủ đều là tu vi Thánh Vương Cảnh, thậm chí ở một số khu vực nhỏ thì Thành chủ chỉ có cảnh giới Nhập Thánh Cảnh.

Điều này làm Dương Khai ý thức được số lượng cường nhân phản Hư Cảnh ở bất cứ một thế lực nào cũng đều không quá nhiều. Họ là trụ cột vững vàng của mỗi thế lực.

Năng lượng thiên địa ở mỗi nơi cũng có khác biệt rất lớn. Có những nơi thiên địa linh khí dày đặc, có những nơi khá loãng.

Những thành trì này tất thảy đều thuộc về Hằng La thương hội, cống hiến sức mạnh của mình cho Hằng La thương hội trong phạm vi mình quản hạt, tích lũy của cải từng chút một, tích tiểu thành đại mới tạo nên con thú khổng lồ Hằng La thương hội này.

Dương Khai đi đường ngắm nghía, cũng chẳng có ai để ý hắn, càng không có gây ra phiền toái gì.

Hắn nghe ngóng được rất nhiều việc thú vị.

Ví dụ như hội trưởng Ngải Âu phong lưu thành tính, như ngày tuyển chọn nhân tài của thương hội sắp bắt đầu, ví dụ nữa là những đứa con nối dõi của Ngải Âu...

Trái lại không hề nghe người ta bàn tán về Thần Đồ. Dường như ở Thủy Nguyệt Tinh thân phận của Thần Đồ - tên con riêng này cũng không công khai ra ngoài. Điều này cũng không khó giải thích lý do vì sao mà Lã Quy Trần cũng không biết đến sự tồn tại của y.

Dương Khai mất một đến hai tháng đi một lượt khắp Thủy Nguyệt Tinh, đều đã có thêm hiểu biết về ngôi sao tu luyện này và Hằng La thương hội. Chiếc Tinh Toa mới có được cũng trong thời gian này cùng hắn có sự kết hợp hoàn mĩ, dễ dàng sai khiến.

Trong lòng Dương Khai vẫn ôm ấp một sự kỳ vọng nhỏ nhoi, kỳ vọng Tô nhan sẽ ở một nơi nào đó trên ngôi sao tu luyện này, cho nên hắn mới không tiếc sức lực mà phi đi như bay.

Nhưng Tô Nhan rõ ràng là không ở đây. Hắn với Tô Nhan tâm tâm tương ấn, chỉ cần khoảng cách không quá xa thì đều có thể cảm nhận được sự tồn tại của đối phương.

Không hề thất vọng, hắn vốn không hy vọng dễ dàng mà tìm được Tô Nhan như vậy.

Khoảng chừng hai tháng sau, Dương Khai trở về. Lần này hắn không dừng lại ở bất cứ nơi nào mà trực tiếp bay về hướng hành cung của Thần Đồ.

Một ngày nọ hắn đi qua một sơn cốc, thần niệm phóng ra ngoài bỗng nhiên phát giác ra rất nhiều khí tức của những sinh mệnh dao động từ đó truyền đến.

Hắn không hề để ý để tránh gây ra phiền hà không đáng có, còn cố ý chuyển hướng, chuẩn bị vòng qua hướng khác.

Thời gian này hắn vẫn luôn cẩn thận hành sự chính là vì không muốn kết thù kết oán với kẻ khác.

Ở giữa không trung, hắn tùy ý liếc mắt nhìn về phía bên kia, phát hiện ra bình địa trên khoảng đất bằng ở sơn cốc bên đó có một chiến hạm không quá lớn bỏ neo ở đó, cửa khoang của chiến hạm đó mở rộng, các võ giả ở bên trong không ngừng ra ra vào vào.

Bên cạnh chiến hạm chất rất nhiều vật liệu. Những võ giả kia hình như đang chuyển số vật tư này vào trong chiến hạm.

Trải qua khoảng thời gian học tập này, Dương Khai cũng biết được kiến thức phổ thông về một số thứ. Ví dụ như có một số vật tư là không thể cho vào trong nhẫn không gian. Những vật tư ấy hoặc là có yêu cầu cực kỳ hà khắc đối với không gian cất giữ, một khi đặt vào nhẫn không gian sẽ làm tổn hại đến tính năng của vật tư; hoặc là thể tích quá lớn, trọng lượng quá nặng không cách nào đặt vào nhẫn không gian.

Lúc này sẽ cần đến chiến hạm để vận chuyển.

Cho nên trong bất cứ một thế lực lớn nào thì cũng đều không thể thiếu sự tồn tại của chiến hạm. Dùng chiến hạm vận chuyển tốc độ nhanh, chở được số lượng lớn, hơn nữa tương đối là an toàn.

Chiến hạm bỏ neo ở sơn cốc này dài khoảng ba mươi trượng, chỉ to bằng một nửa chiến hạm mà Dương Khai đã từng nhìn thấy. Đoán chừng chỉ là chiến hạm Thánh Vương cấp hạ phẩm hoặc trung phẩm.

Bên cạnh chiến hạm có một người thanh niên mặc cẩm phục đứng đó, có vẻ hào hoa phong nhã, đang chuyện trò vui vẻ với người bên cạnh.

Người thanh niên này tướng mạo rất đặc biệt, da dẻ mềm mịn, có khuôn mặt còn xinh đẹp hơn cả nữ nhân, mái tóc dài xõa tự do trên vai. Bên cạnh y, rất nhiều nữ võ giả đều mê mẩn nhìn trộm y, mắt ai ai cũng ẩn chứa đầy tình ý. Dường như chỉ cần một câu nói của y là tất cả đều tự nguyện chủ động dâng hiến cả thân thể trái tim mình để y đùa bỡn.

Dương Khai không khỏi nhìn hắn thêm một lần.

Ánh mắt đưa qua khiến người này cảnh giác. Y ngẩng đầu lên cách mấy ngàn dặm đối mắt với Dương Khai, chợt vẻ mặt tuấn tú trầm xuống, vẫy tay chỉ về hướng vị trí Dương Khai đang ở trên không, khẽ nói vài câu.

Ngay sau đó liền có mấy đường Tinh Toa lóe sáng, nhất tề bay về phía Dương Khai.

Dương Khai không khỏi nhíu mày, không biết vì sao y lại nhắm vào mình.

Tốc độ không giảm, Dương Khai nhanh chóng bỏ chạy, mấy đường ánh sáng đó theo sát sau y, không ngừng truy kích.

Nơi này rất hẻo lánh, trong phạm vi thần niệm thăm dò của Dương Khai căn bản không hề thấy một người sống, đến cả thiên địa linh khí nơi đây cũng vô cùng loãng, dường như vốn không có người định cư ở đây vậy.

Trên Thủy Nguyệt Tinh không thiếu những nơi như thế này, đây chỉ là một trong số đó thôi.

Đuổi theo sau tất cả có ba người. Từ sóng năng lượng mà họ phát ra, có thể đoán trong ba người có hai người là võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh, một người là Thánh Vương Cảnh!

Tu vi của tên Thánh Vương Cảnh này chắc cũng không cao lắm. Từ trên người y, Dương Khai không cảm nhận được áp lực quá lớn, đoán chừng chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh!

Hiểu rõ tu vi của bọn họ, trong lòng Dương Khai đầy bình tĩnh, không những không muốn bỏ chạy, ngược lại còn muốn dừng lại đọ sức một phen với chúng, xem đến nay công lực của mình rốt cuộc thế nào.

Từ sau khi dung hòa chuyển hóa thuộc tính thánh Nguyên trong cơ thể, hắn vẫn chưa giao đấu với võ giả Thánh Vương Cấp. Hắn rất muốn biết sức chiến đấu của mình bây giờ có thể sánh ngang với Thánh Vương Cấp không!

Ý niệm vừa nảy sinh, Dương Khai bèn dừng bước xoay người nhìn về phía sau.

Ba người kia thấy Dương Khai dừng lại ai nấy đều hớn hở, nhanh chóng chạy tới thành thế ba mặt bao vây Dương Khai ở chính giữa. Tất cả đều vẻ mặt bất thiện ý hướng đến Dương Khai.

- Các vị, các vị đuổi theo ta làm gì, chúng ta không thù không oán đúng không?

Dương Khai điềm nhiên hỏi.

- Chúng ta đương nhiên không thù không oán!
Cường nhân Thánh Vương Cấp kia gật gật đầu.

- Tuy nhiên, tiểu tử ngươi đã thấy việc không nên thấy, chỉ trách số ngươi không tốt, lại đi qua đây vào lúc này!

Dương Khai nhướn mày, lập tức hiểu một chút rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

Chuyện vận chuyển vật tư vào chiến hạm bên kia đại khái không phải chuyện gì tốt đẹp. Cho nên bọn chúng mới chọn cái nơi vắng người và xa xôi như thế để tiến hành. Nào ngờ còn có kẻ rảnh rỗi như mình vô ý đi ngang qua và nhìn thấy hết tất cả.

Từ thần thái và ngữ khí của đối phương thì có thể đoán được việc này rõ ràng là không thể bỏ qua rồi.

- Có di ngôn gì ngươi có thể để lại, nếu như thuận tiện ta sẽ thay ngươi truyền đạt đến người thân của ngươi.

Cường nhân Thánh Vương Cấp thản nhiên nói vơi bộ dạng như ăn chắc Dương Khai rồi.

Cùng lúc y nói, tên võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh đứng sau Dương Khai đột nhiên động thủ. Một luồng năng lượng linh động từ trong cơ thể y tràn ra, một đường đao sắc bén vô cùng lớn không một tiếng động nhanh chóng chém về phía lưng Dương Khai, ý muốn chém hắn ra làm đôi.

Lưỡi đao tốc độ cực nhanh, trong giây lát đã vọt tới cách Dương Khai ba tấc.

Trên gương mặt tên võ giả đó nở nụ cười khinh thường, dường như đã nhìn thấy trước cảnh tượng Dương Khai bị giết chết.

Với tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh của y, đánh lén một thanh niên Nhập Thánh nhị tầng cảnh thì không có khả năng thất thủ.

Lưỡi đao suôn sẻ chém vào người tên thanh niên này, trực tiếp đâm qua.

Nhưng quỷ dị thay, không có lấy một giọt máu nào chảy ra. Bóng dáng tên thanh niên này ngược lại còn dần mờ đi, biến mất tăm.

Kẻ động thủ đó mắt nheo lại, tim đập loạn, không nghĩ gì nữa nhanh chóng lùi lại phía sau.

- Cẩn thận!

Tiếng hét cất lên từ miệng võ giả Thánh Vương Cảnh. Con ngươi của y bỗng dưng trợn lên, giống như nhìn thấy cái gì đó không thể tưởng tượng được, cao giọng nhắc nhở đồng bọn của mình.

Phản ứng của tên này cũng cực nhanh. Dù sao có thể tu luyện đến Nhập Thánh tam tầng, đã trải qua vô số lần chiến đấu sinh tử, thì khả năng ứng biến tương đối xuất chúng.

Khoảnh khắc nghe thấy lời nhắc nhở, thân hình đang lùi về phía sau liền chuyển hướng, xông lên trước.

Chợt y nhìn thấy hai tên đồng bọn của mình thần sắc kinh hãi tột cùng. Vẻ mặt đó giống như tự nuốt lưỡi mình vào bụng vậy.

Một luồng dao động năng lượng hoang mang từ trên đỉnh đầu truyền xuống. Năng lượng đó lúc nóng lúc lạnh, không ngừng chuyển đổi khiến người ta không cách nào phòng ngự được.

Ngẩng đầu lên, y nhìn thấy một chưởng ấn khổng lồ đang đánh úp về phía mình. Chưởng ấn đó che cả bầu trời, che cả ánh sáng trước mắt, khiến y không thể nào nhìn thấy vật khác được nữa, chỉ còn lại bàn tay này nuốt lấy thần hồn mình.

Đó là một bàn tay cháy bừng ngọn lửa đen kịt, cả đời này y chưa từng thấy năng lượng nào quái dị như vậy.

Già Thiên Thủ!

Y muốn chạy nhưng không có lối thoát. Bàn tay khổng lồ che kín tất cả mọi đường thoát của y.

Uỳnh...

Một tiếng kêu truyền ra, tên võ giả này bị bàn tay nuốt mất, năng lượng điên cuồng chiếm đoạt thân thể y, tiếng kêu thảm thiết phát ra. Y như sao băng rơi xuống dưới, xương trên người gãy rời, thân thể hư hao, từng đám từng đám lửa như những đốm lửa ma bừng cháy trên thân xác y, dù y có dùng sức lực thế nào cũng không thể dập tắt được thứ Ma diệm bùng cháy này.

Dương Khai một chiêu liền đắc thủ, ngưng tụ ra một cây Tru Thiên mâu. Nhân lúc hai tên còn lại đang kinh hãi thất thần, hắn hung hãn ném về một tên võ giả Nhập thánh tam tầng cảnh.

Đối phương vội vàng dốc sức chống cự, một tấm khiên bí bảo được y lôi ra. Tấm khiên bí bảo ấy đẳng cấp không thấp, phát ra dao động năng lượng của Thánh cấp thượng phẩm, xoay tròn xung quanh trước người y.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau