VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 1001 - Chương 1005

Chương 1003: Không biết điều

Trên đại lục lơ lửng, lão già tiêu sái rời đi, để lại đám người đứng nguyên tại chỗ không biết nên làm thế nào cho phải.

Nhất là người của Kiếm Minh, ai cũng giống như rắn mất đầu, vẻ mặt vô cùng bi phẫn. Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Hi méo mó, ánh mắt dừng ở hướng lão già rời đi, giận mà không dám nói gì.

Lã Quy Trần liếc nàng cười ha hả:

- Chuyến này tốt rồi, đôi bên giành đi giật lại, cuối cùng lại để kẻ khác giật mất, công toi rồi.

- Ngươi còn dám nói!

Nguyệt Hi quay ngoắt qua, căm tức nhìn Lã Quy Trần, nghiến chặt răng:

- Nếu không phải do lũ Tử Tinh các ngươi đuổi theo hai đồ nhi của ta thì chúng đã sớm mang Tinh Môn lệnh trở về Kiếm Tinh, đâu có chuyện lạc vào vực sâu hỗn loạn, bọn ta cũng sẽ không lạc nạn tại đây, nhìn sắc mặt của người khác mà hành sự, những chuyện này đều do các ngươi gây ra!

Lã Quy Trần sắc mặt chợt lạnh lùng:

- Nói vậy sai rồi, chỗ mà hai đồ nhi của ngươi tìm được Tinh Môn lệnh chính là một đại lục thuộc Tử Tinh ta, suy xét nghiêm túc thì đây chính là vật của Tử Tinh ta, ta còn chưa tìm chúng để tính sổ tội ăn cắp thì ngươi lại đổ lỗi ngược cho ta?

- Lã Quy Trần, ngươi hãy nhớ cho kỹ, nếu một ngày nào ta đó có thể thoát khỏi nơi này, nhất định sẽ cho ngươi vạn kiếp bất phục!

Nguyệt Hi oán hận quát, đổ lỗi bị mất Tinh Môn lệnh lên đầu Tử Tinh.

- Đợi ngươi thoát được rồi hãy nói.

Lã Quy Trần cười cười một tiếng, cũng không thèm để ý đến lời uy hiếp của nàng mà ngoắc đám người Tử Tinh nói:

- Kại cả đây, kiểm kê đồ trong này xem có bao nhiêu là của chúng ta, đừng để người ta lấy trộm đi nữa.

Mười mấy võ giả Tử Tinh lập tức ồ về đống vật tư đang chất đống như núi kia.

Nguyệt Hi khẽ run rẩy, lệnh cho đám người Kiếm Minh cũng bắt đầu kiểm kê.

Hơn trăm người cùng đổ lại một chỗ bắt đầu tự tìm kiếm những thứ thuộc về mình.

- Tinh Môn lệnh, là Tinh Môn lệnh, trời ơi, lại là Tinh Môn lệnh!

Thần Đồ không ngừng la hét, thần sắc có vẻ điên cuồng, hình như có chút kích động không thể tự kiềm chế.

Từ lúc lão già đó lấy Tinh Môn lệnh đi, Thần Đồ đã bắt đầu hưng phấn, cho tới bây giờ vẫn chưa bình tĩnh lại.

Dương Khai im lặng ngồi bên cạnh y, chờ y không còn lải nhải nữa mới bắt đầu hỏi:

- Đó là thứ gì? Có vẻ như ai cũng mong muốn có nó vậy?

- Dĩ nhiên là muốn rồi!

Thần Đồ trầm giọng nói:

- Đấy chính là Tinh Môn lệnh, Tinh Môn lệnh xuất, Tinh vực thần phục, đây chính là một đại sát khí, nếu ta có được vật đó...

Y thì thào một mình, hai tròng mắt tinh quang lóe lên, giống như con sói đói kiếm ăn trong tuyết, mặc sức tưởng tượng ra những viễn cảnh tốt đẹp sau khi mình có được Tinh Môn lệnh.

- Ta hiểu rồi, chẳng trách bọn Tử Tinh bất chấp tất cả xông vào vực sâu hỗn loạn cũng phải đuổi theo Kiếm Minh, hoá ra là vì Tinh Môn lệnh. Ha, cũng phải thôi, Tinh Môn lệnh quả thực đủ sức hấp dẫn để chúng mạo hiểm.

Thần Đồ đăm chiêu.

- Đáng tiếc, đáng tiếc. Không ngờ cuối cùng lại bị lão quái kia đoạt mất. Hầy, thứ này rơi vào tay lão ta chỉ e không thể lấy lại được nữa rồi.

Y nắm cổ tay thở dài như thể Tinh Môn lệnh đó thuộc về y vậy.

Dương Khai đang muốn tìm hiểu một chút về Tinh Môn lệnh, thì phát hiện mỹ phụ Nguyệt Hi đó đang đi về hướng bên này, không khỏi nhướn mày âm thầm cảnh giác.

Dương Khai không quá yên tâm đối với mỹ phụ này.

Hình như những gì gặp phải vừa rồi làm nàng rất phẫn nộ, sắc mặt Nguyệt Hi lúc này cũng rất khó coi.

Nàng đi thẳng tới trước mặt Dương Khai, mấp máy môi muốn nói lại thôi.

- Có chuyện sao?

Dương Khai nhíu mày.

- Có thể trả nhẫn không gian của ngươi lại cho ta không? Ngươi cũng nhìn thấy chuyện vừa rồi, lão tiền bối đó đã lấy đi tất cả nhẫn không gian của bọn ta, hiện tại bọn ta không có bí bảo nào để cất giữ đồ vật cả, rất bất tiện.

Nguyệt Hi có chút lúng túng.

Thái độ hôm qua của nàng đối với Dương Khai không được tốt cho mấy, hơn nữa bây giờ lại muốn đòi lại đồ vật đã cho đi, vẻ mặt có chút không được tự nhiên.

Nếu không vì bất đắc dĩ, nàng cũng không đời nào làm như vậy.

Sau khi nói xong, nàng lẳng lặng chăm chú nhìn Dương Khai đợi hắn trả lời.

- Ta nhớ không lầm thì chiếc nhẫnđó hôm qua ngươi cho ta, đã tính là đồ của ta rồi.

Dương Khai thần sắc quái dị.

- Đúng vậy.

Nguyệt Hi gật đầu.

- Nhưng hiện tại bọn ta cần chiếc nhẫn này, cho nên ta muốn lấy lại nó, yên tâm, chỉ cần rời khỏi nơi này ta sẽ trả ngươi nhiều hơn nữa, nhất định sẽ khiến ngươi hài lòng, thế nào? - Ta không thể từ chối phải không?

Dương Khai cười nhạt.

- Ngươi có thể từ chối.

Nguyệt Hi lạnh lùng.

- Hơn nữa chỉ tính là ở tại đây, ngươi từ chối ta cũng không làm gì ngươi.

- Như vậy có nghĩa là sau khi rời đi, ngươi sẽ làm gì ta?

Dương Khai thưởng thức hàm ý trong lời nói của Nguyệt Hi.

Nguyệt Hi không thừa nhận, cũng không phủ nhận, mà chỉ nói:

- Hiện ta có thể giúp ngươi giải trừ cấm chế, cho ngươi khôi phục sức mạnh tự thân, như vậy ngươi hành động cũng thuận lợi hơn chút.

- Không cần.

Dương Khai lắc đầu, trải qua chuyện ngày hôm đó, hắn sẽ không thể để Nguyệt Hi thi triển sức mạnh với mình nữa.

Đoạn, thần niệm khẽ động, trút hết một nghìn viên tinh thạch trong chiếc nhẫn đó ra, tháo nhẫn trên tay ném về phía Nguyệt Hi:

- Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, lúc trước ta đưa những thứ đó cho Hòa Tảo và Hòa Miêu thực sự không phải vì thù lao của các người, có điều một nghìn viên tinh thạch này ta sẽ giữ lại, hai chúng ta không ai nợ ai.

Nguyệt Hi nhận lấy nhẫn, vẻ mặt trở nên quái dị, nàng có chút băn khoăn, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói:

- Không có ta giúp ngươi, không ai ở đây có thể giải trừ được cấm chế của Lã Quy Trần.

- Không phiền ngươi phải lo!

Vẻ mặt của Nguyệt Hi khẽ thay đổi, hừ lạnh một tiếng:

- Không biết tốt xấu!

Nàng không ngờ ý tốt của mình lại bị Dương Khai cự tuyệt, trong suy nghĩ của nàng, tên thanh niên này hẳn là phải mang ơn mới đúng, dù sao đây cũng là một đại lục vô danh, chẳng ai muốn sức mạnh của mình lại không vận dụng được.

Điều này khiến nàng thẹn quá hoá giận, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh.

Nếu là trước kia, với thân phận và địa vị của nàng, làm gì lại có thể trực tiếp nói chuyện với một nhân vật nhỏ xíu như Dương Khai?

Nhưng giờ gặp nạn tại đây, nàng không thể không hạ thấp địa vị của mình.

Không muốn phí lời với Dương Khai nữa, nàng cầm lấy chiếc nhẫn rời đi.

- Huynh đệ, ngươi có thù oán với nữ nhân đó?

Đợi sau khi Nguyệt Hi đi khỏi, Thần Đồ mới lén lút hỏi một câu:

- Sao ngươi lại dây vào cô ta?
- Ta không gây gì với cô ta cả, chỉ là cô ta quá đa nghi.

Dương Khai lắc đầu, cũng không thèm để ý.

- Có điều cô ta nói không sai, ở đây nếu không có sự trợ giúp của cô ta, ngươi không thể cởi bỏ cấm chế của Lã Quy Trần, cho dù ta có khôi phục cũng không giúp gì được cho ngươi.

Thần Đồ bất đắc dĩ nói.

- Ta tự nghĩ cách.

- Thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa, đau đầu chết được, một nghìn viên tinh thạch này xử lý thế nào? Cứ để đây như vậy không tốt lắm đâu.

- Ta có thứ này.

Dương Khai nói xong trên tay bỗng xuất hiện một vài cái túi nhỏ tinh xảo, hắn tiện tay ném cho Thần Đồ hai cái, sau đó tự mình cầm lấy một cái cất thánh tinh vào trong đó.

Từng viên thánh tinh trong suốt lớn chừng bằng nắm tay được bỏ vào trong túi, như bị nuốt chửng mất dạng, Thần Đồ nhìn thấy mà trợn mắt há mồm không kìm nổi hỏi:

- Đây là thứ gì? Sao nó cũng có chức năng cất giữ?

- Túi Càn Khôn, là thứ ở đại lục bọn ta dùng để cất giữ bí bảo.

Dương Khai giải thích. Những túi Càn Khôn này đều là chiến lợi phẩm trước kia hắn đoạt được hoặc trải qua nguy hiểm đoạt được, hắn để trong Ma Thần Bí Điển chưa dùng tới, lần này hóa ra lại có chỗ trọng dụng.

Chủ ý của lão già thần bí đí tập trung vào Không Linh tinh, Dương Khai cũng không muốn bại lộ Ma Thần Bí Điển của mình, nếu không cẩn thận, Ma Thần Bí Điển có thể sẽ bị lão cướp đi.

Trước mắt cũng chỉ có thể dùng túi Càn Khôn để che giấu tai mắt thôi.

Thần Đồ xuýt xoa, vừa học động tác của Dương Khai nhét Thánh tinh vào túi Càn Khôn vừa cười nói.

- Không tồi, đại lục thấp kém của các ngươi không ngờ cũng có thể khai phá được loại bí bảo này, xem ra cũng không phải không có điểm mạnh, chỉ là không gian hơi nhỏ thôi.

Y có vẻ cảm thấy rất hứng thú với túi Càn Khôn, sau khi nhét hai túi Càn Khôn đầy ắm vào ngực áo, nghênh ngang nói:

- Những tinh thạch này thuộc về ta nhé, sau này sẽ trả lại cho ngươi.

- Ừ.

Dương Khai vẻ thoải mái gật đầu.

Đám võ giả Tử Tinh và Kiếm Minh còn đang kiểm kê núi vật tư kia, Thần Đồ lấy thánh tinh từ trong túi Càn Khôn ra, bắt đầu khôi phục.

Dương Khai khoanh chân ngồi cạnh y, thử điều động sức mạnh trong cơ thể mình, nhưng kinh mạch toàn thân đã bị trói buộc, tắc nghẽn không thông, sức mạnh không thể lưu chuyển làm hắn cảm thấy rất bất lực.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể chìm đắm tâm thần, đưa linh thể thần hồn trốn vào trong thức hải.

Hắn chuẩn bị hấp thu hết chỗ năng lượng tinh thể thần hồn này rồi tính tiếp.

Mấy chục đám năng lượng tinh thể thần hồn lớn nhỏ lơ lửng bên trong thức hải, những thứ này đều là thần hồn của võ giả chết quanh Dương Khai trong vụ tai nạn đó.

Cơ bản đều là Nhập Thánh Cảnh, còn có một năng lượng thần hồn của cường nhân Thánh Vương Cảnh.

Dương Khai xem chừng một hồi, gom chúng lại một cách đầy mong đợi, sau đó bắt đầu điều động đến Diệt Thế Ma Nhãn.

Kim quang chói mắt chiếu rọi, đó là kim quang diệt hồn có thể làm bất cứ ai hồn bay phách lạc, là thần thông Đại Ma Thần tu luyện ra được.

Một hồi tiếng vang xoẹt xoẹt truyền ra, những đám năng lượng đó như bị ném vào trong nước sôi, từng vệt tối đen như sương đặc nổi lên, bị tinh lọc sạch sẽ.

Những thứ này đều là ký ức và trải nghiệm cả cuộc đời lúc sinh tiền của người đã chết.

Dương Khai không thể hấp thu những thứ này, cũng không dám hấp thu, bằng không có thể khiến suy nghĩ của bản thân trở nên hỗn loạn, ngay cả mình là ai cũng không biết.

Trong nháy mắt, mấy chục đám thần hồn đã được tinh lọc sạch sẽ, lưu lại những cảm ngộ võ học của những người này.

Trong đó có một đám năng lượng có vẻ có khác thường, dưới tác dụng của kim quang Diệt Thế Ma Nhãn, nó còn trụ được một thời gian ngắn rồi mới bị tinh học.

Đó là năng lượng thần hồn của cao thủ Thánh Vương Cảnh.

Dương Khai không khỏi biến sắc!

Cẩn thận quan sát, năng lượng này hình như nồng đậm hơn những đám khác rất nhiều, điều này làm hắn không khỏi vui sướng.

Không chần chừ, hắn lập tức luyện hoá, hấp thu năng lượng thần hồn tinh thuần này vào trong thức hải, biến nó thành năng lượng của chính mình.

Thời gian trôi qua không biết đã bao lâu, mấy chục đám năng lượng dường như đã bị Dương Khai luyện hóa xong.

Hắn phát hiện ra một chút vấn đề từ đó.

Cảm ngộ của những võ giả này về thiên đạo vỗ đạo sâu sắc hơn nhiều so với võ giả Thông Huyền đại lục, cũng tinh thuần hơn nhiều, khả năng lĩnh ngộ quy luật và vận dụng sức mạnh cũng hơn võ giả Thông Huyền đại lục nhiều.

Điều này cũng có nghĩa là sức chiến đấu của những người này mạnh hơn một bậc so với võ giả ngang cấp ở Thông Huyền đại lục, bởi vì bọn họ có lí giải sâu về cách vận dụng sức mạnh.

Chương 1004: Kỳ ngộ của Ô Tác

Hấp thu những năng lượng thần hồn này, lý giải của Dương Khai về cảnh giới Nhập Thánh Cảnh cũng đạt đến trình độ không thể tưởng tượng nổi, khả năng khống chế sức mạnh cũng vượt xa so với trước kia.

Không chỉ có vậy, bởi vì mỗi khi hấp thu năng lượng thần hồn của người khác thì ít nhiều gì Dương Khai cũng được tăng cường sức mạnh thần thức, một hai lần rơi rớt tuy ít nhưng tích tiểu thành đại, gia tăng theo cách này làm cho thần hồn của hắn cũng mạnh hơn nhiều lần võ giả cùng cấp.

Biển lửa do thần thức tụ thành dường như cũng vì vậy mà trở nên càng thêm đậm đặc.

Dương Khai hấp thụ nốt đám năng lượng thần hồn cuối cùng còn dư lại.

Tuy nhiên, khi nuốt chút năng lượng thần hồn cuối cùng đó, vẻ mặt của hắn bỗng trở nên cổ quái, hắn liền vội vàng dừng động tác lại, kinh ngạc nhìn qua.

Lơ lửng trước mặt hắn là một đám năng lượng thần hồn không mạnh cho lắm, so với những cái khác thậm chí còn yếu hơn, chỉ tầm Siêu Phàm tam tầng cảnh.

Đây chính là năng lượng thần hồn của đồ sư Ô Tác để lại sau khi chết!

Dương Khai hiểu rõ, vì lúc đó hắn tận mắt thấy Ô Tác biến thành một đám sương máu trước mắt mình, hài cốt không còn gì, mà trong toàn bộ Động Lực thất của chiến hạm chỉ có mình Ô Tác là Siêu Phàm Cảnh, những người khác đều là Nhập Thánh Cảnh.

Năng lượng thần hồn của Ô Tác lưu lại hình như có chút khác thường.

Quả thật chỉ là Siêu Phàm tam tầng cảnh, yếu hơn hẳn so với những người khác, nhưng bên trong đó còn ẩn chứa những thứ khác không hề tầm thường.

Dương Khai ngưng xuất thần niệm tra xét trong đó.

Chợt, hắn dường như rời khỏi thức hải của chính mình, đứng giữa một vùng Tinh Không rộng lớn, bốn phía đầy sao trời chi chít, có vì những vì sao tỏa ra ánh sáng chói mắt mê người, có vì sao lại tản mát sức sống bừng bừng, có vì sao thì lại trầm lặng, lúc sáng chói, lúc tối tăm.

Cả người hắn trong nháy mắt dường như trở nên vô cùng to lớn, đứng giữa Tinh Không, nhìn xuống toàn bộ Tinh Vực.

Bất kỳ một góc hay một ngôi sao nào cũng đều không thoát khỏi mắt hắn.

Những ngôi sao này đang được điều khiển bởi một sức mạnh kỳ diệu, xoay tròn theo một quy luật cực kỳ phức tạp khiến hắn không thể nắm bắt được.

Dương Khai liếc mắt đã thấy được nơi nằm ở vị trí trung tâm trong toàn bộ Tinh Vực.

Những ngôi sao ở nơi đó dường như sáng hơn hẳn, có màu đỏ như lửa bóng thiêu đốt, cũng có trắng xóa như băng tuyết bao trùm. Có ngôi sao năng lượng gió ngưng tụ thành thực chất, hóa thành những con rồng gió thông thiên. Còn có những ngôi sao như một cây cổ thụ...

Vực sâu hỗn loạn!

Dương Khai chấn động.

Hắn lập tức ý thức được vùng Tinh Không lạ thường mà mình nhìn thấy chính là vực sâu hỗn loạn mà trước kia hắn bị lạc lối không thấy đường ra. Những ngôi sao chói mắt và bừng bừng năng lượng đó hắn đã quá quen thuộc rồi.

Điểm đến đầu tiên khi hắn tới Tinh Vực chính là vực sâu hỗn loạn, hắn sớm đã khắc sâu trong đầu hình ảnh nơi đó, nên những gì nhìn thấy không hề khác là bao.

Chỉ là đã thu nhỏ vô số lần.

Không ngờ năng lượng thần hồn của Ô Tác còn có một tấm bản đồ Tinh Vực.

Hơn nữa lại còn là bản đồ toàn bộ Hằng La Tinh Vực.

Dương Khai trợn tròn mắt, không biết sao lại như vậy.

Ngay lúc thần niệm của hắn còn lẩn quẩn bên trong Tinh đồ, âm thầm quan sát, thì nước trong thức hải như bị bốc hơi, mực nước nhanh chóng hạ xuống với tốc độ chóng mặt.

Cảm giác đau đớn như tê liệt từ thức hải lan tràn đến toàn thân, Dương Khai kinh hãi vội vàng thu hồi thần niệm, lúc này mới phát hiện sự thay đổi trong thức hải của mình.

Trong thời gian rất ngắn đó, sức mạnh thần thức đã tiêu hao mất gần một nửa.

Cơn đau đớn như xé toạc này chính là dấu hiệu của việc thần thức tiêu hao quá độ, hình như có chút liên quan tới việc hắn vừa thăm dò Tinh đồ huyền bí đó.

Dương Khai hít sâu một hơi, không dám lại lỗ mãng thêm nữa, vội vàng thoát tâm thần ra.

Ý thức trở về với thể xác, gió lạnh thổi qua, toàn cả người hắn liền thấy lạnh ngắt, quần áo ướt đẫm mồ hôi, các thớ thịt toàn thân căng chặt, người run như cầy sấy.

Thần Đồ ngồi ngay bên cạnh, trợn mắt há mồm nhìn hắn.

Thấy hắn như gặp đại địch, đau như sống dở chết dở, không kìm nổi khuyên giải:

- Dương Khai, từ từ thôi, không cần gấp gáp, dù sao đó cũng là cấm chế của cường nhân Thánh Vương Cảnh, ngươi tạm thời không có cách nào giải trừ được đâu.
Rõ ràng y nghĩ Dương Khai đang cố giải cấm chế của Lã Quy Trần nên mới chật vật như vậy.

- Ta biết, cứ kệ ta.

Dương Khai thuận miệng ứng phó rồi lén lút lấy từ Ma Thần Bí Điển ra một viên Thánh đan bổ sung sức mạnh thần thức nhét vào miệng, vừa điều tức khôi phục vừa suy tư.

Theo lời Thần Đồ nói lúc trước, Ô Tác có thể nói là đồ sư xếp hạng ba trong thế lực Tử Tinh cho nên mới có tư cách trấn thủ trong chiến hạm Tử Tinh, phụ trách phương hướng của chiến hạm, tu bổ sửa chữa Tinh đồ.

Một vị đồ sư cao cấp như vậy chắc chắn có cách giải thích của riêng mình về những nghiên cứu Tinh Vực, cuộc đời của lão ngoại trừ dành ít thời gian tu luyện ra, thì thời gian còn lại chắc chắn đều dùng để nghiên cứu Tinh đồ.

Nhưng điều đó căn bản không thể giải thích được lý do tại sao sau khi uy lực thanh tẩy của kim quang diệt hồn giải phóng, Tinh đồ vẫn còn nguyên vẹn.

Kim quang diệt hồn có thể xoá đi toàn bộ trí nhớ cả đời của võ giả lưu lại sau khi chết, chỉ còn lại những năng lượng tinh thuần.

Đây cũng là lí do vì sao Dương Khai xưa nay chỉ có thể thấy được cảm ngộ của người khác đối với thiên đạo võ đạo mà không thể thấy được công pháp bí điển mà họ tu luyện.

Tri thức về Tinh đồ có thể xem là linh vực tu luyện cả đời của Ô Tác, theo lý mà nói thì sẽ bị tinh lọc sạch.

Nhưng nó vẫn nguyên vẹn, không hề sứt mẻ.

Hiện tượng này rất kì lạ, trước nay chưa từng xảy ra.

Dương Khai nghĩ mãi cũng nghĩ ra một khả năng.

Tinh đồ còn nguyên này không phải kiến thức mà Ô Tác nghiên cứu học tập được mà cũng là kỳ ngộ của Ô Tác, cũng không biết lão dung hợp được Tinh đồ này ở đâu.

Nó không thuộc về Ô Tác cho nên không bị tinh lọc, và nó còn có cấp bậc cao hơn so với Diệt Thế Ma Nhãn!

Chỉ có khả năng này mới có thể giải thích được tình hình hiện tại.

Dương Khai càng nghĩ càng thấy suy đoán của mình là chính xác.

Hắn bỗng nhiên lại mở mắt ra nhìn sang Thần Đồ nói:

- Hỏi ngươi một chuyện nhé.

- Chuyện gì?

Thần Đồ quay đầu nhìn hắn. - Ngươi biết bao nhiêu về đồ sư Ô Tác đó?

- Sao tự nhiên lại hỏi về lão ta?

Thần Đồ thần sắc quái dị.

- Hình như lão ta chết rồi, ta cũng chưa thấy lão ở đây, sao, trước kia ngươi có quen lão à?

- Không quen, chỉ là hiếu kỳ.

Thần Đồ khẽ cười một tiếng:

- Lão ra còn chẳng phải mỹ nữ, ta không biết nhiều, nhưng Ô Tác dù sao cũng là một vị đồ sư cao cấp nên ta cũng biết vài chuyện liên quan đến lão. Nghe nói người này vốn xuất thân từ một thế lực nhỏ, gia cảnh sa sút. Về tu luyện cũng không có gì gọi là thiên phú hơn người, cứ vậy tới gần hai trăm tuổi mới tới Siêu Phàm Cảnh, đúng là vô dụng...

Thần Đồ biết không ít, hễ há miệng ra là thao thao bất tuyệt.

Dương Khai cũng không ngắt lời y, nghe những tin tức vô thưởng vô phạt này thần sắc vẫn thản nhiên.

- Đúng rồi, việc lão ta trở thành đồ sư cũng mang đầy sắc thái huyền thoại. Trước khi đạt tới Siêu Phàm Cảnh, lão còn là một kẻ vô danh tiểu tốt, nhưng sau khi tấn thăng đến Siêu Phàm Cảnh bỗng nhiên tỏa sáng ở lĩnh vực Tinh đồ, bản đồ do lão ta vẽ ra đều rất tinh chuẩn, có thể tránh được rất nhiều nguy hiểm. Nơi lão xuất thân là một đại lục của Tử Tinh, tiếng lành đồn xa, sau đó lão liền được Tử Tinh mời tới.

- Sau khi đạt tới Siêu Phàm Cảnh lão mới trở thành đồ sư sao?

Thần sắc Dương Khai kích động.

- Ừ, lạ không? Cũng có người tìm hiểu rồi nhưng lại không nghe được nhiều tin tức, có điều về cơ bản thì tất mọi người đều cảm thấy hẳn là một vị đồ sư lợi hại nào đó đã âm thầm chỉ dạy Ô Tác. Trước đó lão không có hứng thú với việc nâng cao tu vi hản là vì chuyên tâm học Tinh đồ, nếu không hẳn là lão không thể trở thành đồ sư với trình độ cao nhất trong thời gian ngắn như vậy, đồ sư ở cấp bậc này số lượng quá ít, để bồi dưỡng được một người cũng cần hao phí tinh lực và thời gian. Mỗi thế lực lớn trong Tinh Vực đều có cơ cấu bồi dưỡng đồ sư của chính mình, nhưng những đồ sư bồi dưỡng ra dùng được vẫn rất hiếm hoi.

Thần Đồ giải thích:

- Ngươi yêu cầu một vị đồ sư khắc bản đồ đi từ một ngôi sao đến một ngôi sao khác ai cũng làm được, nhưng một khi khoảng cách này được kéo dài thì những đồ sư này đều thành ra vô dụng, bản đồ bọn họ khắc ra căn bản không thể cung cấp lối đi chính xác, an toàn.

- Ta hiểu rồi, ngươi tu luyện đi.

Dương Khai nghe ngóng những tin tức mình cần nên không muốn nghe y lải nhải thêm nữa mà vội vàng nhắm hai mắt lại.

- Này ngươi còn chưa nói với ta ngươi tìm hiểu tin tức về Ô Tác làm gì? Chẳng lẽ ngươi muốn trở thành một đồ sư?

Thần Đồ nói một mình, cười to:

- Ta khuyên ngươi bỏ ý nghĩ đó đi, nếu không có đam mê mấy chục đến hơn trăm năm và nghiên cứu về trường vực Tinh Vực, ngươi căn bản không thể làm được đâu, những gì đồ sư cần nắm giữ rất phức tạp.

Dương Khai không để ý đến y, Thần Đồ thấy mất mặt liền ngậm miệng lại, yên lặng vận chuyển huyền công.

Linh thể thần hồn của Dương Khai lại hiện ra trong thức hải, nói chuyện với Thần Đồ một phen hắn cơ hồ đã xác minh được phán đoán của mình lúc trước.

Ô Tác vì có được kỳ ngộ mới bỗng nhiên trở thành đồ sư, mà kỳ ngộ đó của lão ẩn giấu ngay ở Tinh đồ trong thần hồn của lão.

Có một tấm Tinh đồ như vậy, bất cứ kẻ nào cũng có thể trở thành đồ sư.

Sở dĩ sau khi tấn thăng đến Siêu Phàm Cảnh, lão mới tỏa sáng, e là vì để nắm được huyền bí của Tinh đồ này cần có sức mạnh thần thức khổng lồ, không đến Siêu Phàm Cảnh căn bản không thể dò tới được.

Điều này Dương Khai thấu hiểu rất rõ.

Vừa rồi hắn tuy dò xét mất thời gian một nén nhang, sức mạnh thần thức đã tiêu hao hơn nửa, nếu đổi lại là Ô Tác thì chỉ cần thời gian nửa chén trà đã kiệt sức mà chết.

Đối với nghề đồ sư, hắn không có quá nhiều ý tưởng, chẳng qua là cảm thấy hứng thú với cấu tạo Tinh Vực và sự phân bố của các vì sao mà thôi.

Giữa Tinh Vực có rất nhiều nguy hiểm, những nguy hiểm này ngay cả cường nhân Thánh Vương Cảnh cũng phải tránh né, đồ sư là người có thể kịp thời, thậm chí là người phát hiện được nguy hiểm trước tiên và tránh đi.

Nếu có thể dung hợp tấm bản đồ tinh vực như vậy vào tự thân, Dương Khai nghĩ bản thân mình về sau sẽ không cần e ngại chuyện lạc đường giữa Tinh Vực.

Hắn đã nếm mùi đắng cay ở vực sâu hỗn loạn nên vẫn luôn canh cánh trong lòng, cho nên hắn quyết định luyện hóa Tinh đồ này, kỳ ngộ của Ô Tác giờ trong tay hắn, hắn tất sẽ không bỏ qua.

Chương 1005: Vật tư phong phú

Trên đại lục lơ lửng, người của Kiếm Minh và Tử Tinh đều an phận thủ thường, cả hai bên đều ngoan ngoan yên phận. Sau khi lão già thần bí đoạt lấy nhẫn không gian của hơn trăm người thì liên tiếp tới mười ngày sau không thấy bóng dáng lão đâu, cũng không ai biết lão cần số nhẫn không gian này làm gì, càng không biết tại sao lão lại cần những mảnh chiến hạm đó.

Dương Khai kết đồng minh với Thần Đồ, cách xa người của hai thế lực lớn kia, vui mừng tự đắc.

Trải qua thời gian khôi phục dài như vậy, Thần Đồ cũng đã dần khỏe lại, thương thế lúc trước về cơ bản cũng khỏi hẳn.

Chẳng qua vì Dương Khai vẫn ngồi mãi chưa tỉnh, nên y cũng không dám chạy lung tung.

Người của hai thế lực lớn bắt đầu tìm hiểu đại lục này, tra xét một phen thì phát hiện nơi đây quả như lời lão già thần bí đó nói, không có bất kỳ nguy hiểm gì.

Bọn họ không phát hiện thấy có bất cứ sinh linh nào ở đây, như thể nơi này trước khi mọi người đến chỉ có lão già thần bí đó thôi.

Vừa e ngại lão già thần bí đó, mọi người cũng vừa không khỏi có chút thông cảm với lão.

Một thân một mình sống ở một chỗ như vậy, không có ai trò chuyện cùng đúng là quá buồn tẻ.

Lã Quy Trần và Nguyệt Hi cũng ngự sử Tinh Toa hướng lên trời cao, hòng rời khỏi đại lục vô danh này để trở về Tinh Vực, rời xa nơi có lão già thủ đoạn thông thiên kia.

Nhưng bọn họ phải tuyệt vọng vì bất kể bọn họ bay cao bay xa đến đâu, cũng đều không thể nhìn thấy vì sao nào, bầu trời bảy sắc mù mịt đó giống như cái lồng giam vây hãm bọn họ trên đại lục này.

Dần dà, mọi người bắt đầu đâm ra nóng nảy, nếu không có những lời của lão già nói lúc trước, chỉ e hai bên đã bắt đầu đại chiến rồi.

Trong thức hải, sức mạnh thần thức tựa ngọn lửa bùng cháy của Dương Khai bao vây lấy thần hồn còn lại của Ô Tác, dung hợp hấp thụ nó.

Hắn liên đã luyện hóa liên tiếp hơn mười ngày, thần thức của hắn mạnh đến vậy, nhưng cho tới thời khắc này vẫn không thể dung luyện hoàn toàn Tinh đồ.

Hắn đã đánh giá thấp cấp bậc của Tinh đồ này.

Nhưng hắn cũng thấy được hi vọng.

Năng lượng thần hồn của Ô Tác đã biến mất, chỉ còn lại một cụm tinh quang chiếu sáng một Tinh đồ xinh đẹp lạ thường.

Hắn không ngừng vận sức mạnh thần thức xâm nhập vào trong đó, lưu lạc ấn thần hồn của mình vào trong Tinh đồ, khắc lên khí tức sinh mạng của mình.

Toàn bộ quá trình giống như luyện hóa một món bí bảo.

Tinh đồ bắt đầu trở nên mất ổn định, dần căng phồng càng lúc càng lớn, dường như có thể phát nổ bất kỳ lúc nào.

Dương Khai không khỏi có cảm giác bất an, linh thể thần hồn tìm tới hòn đảo lục sắc, tiếp tục thúc đẩy sức mạnh thức hải, đốt luyện Tinh đồ.

Một tiếng động rất nhỏ bỗng truyền ra từ trong Tinh đồ. Dường như có thứ gì đó nứt ra tạo thành một khe hở. Ngay sau đó, Dương Khai liền cảm thấy sức mạnh thần thức của mình đang điên cuồng rót vào Tinh đồ phòng thủ kiên cố kia, mực nước thức hải mênh mông như đại dương nhanh chóng sụt giảm.

Hào quang đủ màu sắc vỡ òa trong thức hải, từng ngôi sao lấp lánh bay vụt bốn phương tám hưởng, thức hải của Dương Khai rung chuyển dữ dội, hỗn loạn tột cùng, khiến đầu óc hắn trong phút chốc trở nên choáng váng.

Bầu trời chi chít sao như rừng châu chấu không ngừng thoát ra từ dưới thức hải, bay vụt lên trên bầu trời phía trên thức hải, bắt đầu điểm xuyết cho bầu trời vốn trống không.

Dần dần, bầu trời thức hải trở nên nhiều màu sắc, giống như có một bàn tay nhỏ bé vô hình đang trang trí cảnh sắc thức hải của Dương Khai.

Dương Khai thất thần, linh thể thần hồn đứng trên hòn đảo lục sắc kinh ngạc nhìn lên trời, ánh mắt ngày càng sáng ngời.

Cảnh sắc trong thức hải của hắn đang thay đổi hẳn đi với tốc độ cực nhanh.

Ước chừng trong thời gian một chén trà, thức hải rung chuyển rốt cục cũng ổn định lại.

Giờ phút này, cảnh sắc thức hải đã khác lúc trước rất nhiều.

Hòn đảo lục sắc vẫn đứng sừng sững ở vị trí trung tâm, Diệt Thế Ma Nhãn cũng lơ lửng giữa không trung, còn khoảng không đó giờ như về đêm, được bao phủ thêm một tầng sao sáng chói.

Đây không phải là do Dương Khai sử dụng sức mạnh thần thức ảo hóa ra, mà nó thực sự tồn tại.

Là dấu hiệu cho thấy Tinh đồ và Dương Khai đã hòa làm một thể!

Dương Khai vui mừng quá đỗi, đứng trên hòn đảo lục sắc nhếch miệng cười.

Chợt nảy ra một ý, ánh mắt của Dương Khai dừng ở một vị trí giữa bầu trời sao nọ, mấy vì sao nơi đó lập tức khắc sâu vào tầm mắt hắn.

Mấy ngôi sao chậm rãi chuyển động dưới sự dẫn dắt của sức mạnh xoay chuyển hệt như những ngôi sao có cùng vị trí bên ngoài.

Thần niệm Dương Khai du đãng trong những ngôi sao đó, tận mắt chứng kiến đủ điều thần kỳ của Tinh Vực, sức mạnh thần thức nhanh chóng vơi đi.

Tuy rằng để nắm được Tinh đồ này cần hao phí một lượng lớn sức mạnh thần thức nhưng Dương Khai lại rất hài lòng.

Có được Tinh đồ như vậy trong thức hải thì về sau hắn sẽ không phải lo bị lạc nữa, nhờ nó hắn còn có thể trở thành một đồ sư danh tiếng.

Kiềm chế tâm tư, Dương Khai bắt đầu điều tra vị trí của mình.

Bên trong Tinh đồ đó có một điểm sáng màu lóe lên liên tục, lúc Dương Khai dùng thần niệm dò xét nơi này, điểm trắng đó lập tức dao động lạ thường, khiến hắn hiểu được điểm trắng này chính là vị trí hiện tại của mình.

Biểu cảm trên mặt Dương Khai bỗng trở nên cổ quái.

Bởi vì hắn phát hiện bên trong Tinh đồ đó, chỗ điểm trắng hiển thị vẫn còn ở trung tâm vực sâu hỗn loạn, vị trí mà lỗ đen đó nuốt chửng tất cả mọi người.

Tinh đồ này có chính xác, không có sai sót hay không thì Dương Khai cũng chẳng rõ, phải đợi kiểm chứng mới biết được.

Vì thế hắn kiềm chế tâm thần không lãng phí sức mạnh thần thức của mình.
Chậm rãi mở to mắt, bên tai liền truyền đến từng tiếng kinh hô.

Men theo thanh âm đó nhìn về phía không xa, Dương Khai phát hiện bên phía Tử Tinh, Liễu Sơn và Bích Nhã đang cầm vài thứ trông giống thảo dược, vẻ mặt kích động nói gì đó với Lã Quy Trần.

Lã Quy Trần cũng dần trở nên phấn khởi, tinh quang lóe lên trong mắt, nhận lấy thảo dược từ tay hai người này, ngưng thần tra xét.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Hình như người của Tử Tinh phát hiện ra thứ gì đó rất ghê gớm.

Thần Đồ vẫn luôn để ý động tĩnh bên đó, dù không nghe thấy họ nói gì, nhưng cũng có suy đoán của mình.

- Thứ gì vậy?

- Dược liệu Thánh Vương cấp!

Thần Đồ nói khẽ.

Hai mắt Dương Khai tỏa sáng.

- Chúng phát hiện được trong lúc thăm dò đại lục này, hơn nữa có vẻ như số lượng còn không ít!

- Lão già đó đã từng nói nơi này linh khí nồng đậm, vật tư phong phú...

Dương Khai nhíu mày đăm chiêu.

- Lão còn nói điều duy nhất đáng tiếc chính là nơi này không có khoáng sản gì quý hiếm!

Thần Đồ bỗng nhiên nhìn hắn:

- Không có khoáng sản, vật tư lại phong phú... chẳng lẽ nơi này có nhiều dược liệu?

- Có thể!

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Người của Tử Tinh sắp hành động rồi.

Thần Đồ lại khẽ quát, Dương Khai quay đầu nhìn lại quả nhiên phát hiện đám người của Tử Tinh đều ồ ạt phát hồng quang phi ra bốn phương tám hướng.

Một lúc sau khi bọn chúng rời đi, Nguyệt Hi cũng triệu tập các thủ hạ lại vội vàng dặn dò vài câu. Ngay sau đó, người của Kiếm Minh cũng nhất tề xuất động.

Hòa Tảo trước khi đi còn nhìn về phía Dương Khai, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt nàng đầy áy náy, khẽ gật đầu với hắn.

Dương Khai khẽ mỉm cười xem như đáp lại.

Mấy ngày nay hắn nhiều lần phát hiện Hòa Tảo và Hòa Miêu muốn tới chỗ mình nhưng bị một tên nam võ giả của Kiếm Minh ngăn lại.

Hắn biết đây là mưu kế của Nguyệt Hi nên cũng không thèm để ý. - Dương Khai, chúng ta cũng đi tìm đi! Dù sao thì ngồi đây cũng không có việc gì làm. Hơn nữa nơi này linh khí nồng đậm như vậy chắc chắn cấp độ dược liệu sinh ra cũng không thấp.

- Được.

Dương Khai trầm ngâm một chút cũng không có ý kiến.

- Cũng may có thể thu thập ít dược liệu để luyện đan.

- Ngươi còn có thể luyện đan?

Thần Đồ kinh ngạc nhìn hắn.

- Ừ, miễn cưỡng thì cũng biết chút đỉnh, nếu tìm được nguyên liệu thích hợp, không chừng ta có thể luyện chế được Phá Giới Đan cởi bỏ cấm chế trong cơ thể!

Dương Khai thấp giọng.

- Vậy còn chờ gì, cầu người không bằng tự cầu mình, đi, ta đi cùng ngươi!

Thần Đồ vừa nói liền vận chuyển thánh nguyên bao phủ lấy Dương Khai tìm hướng bay ra ngoài.

Bốn phương tám hướng đều là võ giả của Tử Tinh và Kiếm Minh, Thần Đồ và Dương Khai bay qua, đôi lúc lại nghe thấy tiếng cười rộn rã.

- Bích Huyết thảo Thánh Vương cấp thượng phẩm, to thế này luôn, ha ha ha, phát tài rồi!

- Ninh Thần hoa Thánh Vương cấp trung phẩm…

- Mau tới đây, ở đây còn có Ám Nguyệt linh chi!

- Địa Hoàng quả Thánh cấp thượng phẩm, không đáng tiền...

Hình như vì dược liệu nơi đây sản sinh ra có cấp bậc rất cao, khiến nhãn quang những người này cũng nâng cao lên không ít, nếu là trước kia, linh thảo linh dược Thánh cấp thượng phẩm tuy rằng không phải thứ gì cao cấp nhưng cũng có giá trị không tệ, không có lý nào lại coi như không thấy, nhưng hiện tại những võ giả này căn bản không để ý tới những dược liệu Thánh cấp này, ánh mắt mọi người còn đang tìm kiếm linh thảo linh dược Thánh Vương cấp trở lên.

Thần Đồ mếu mặt lắng nghe những võ giả này chia sẻ niềm vui, trong lòng sốt ruột như mèo cào, sợ bọn họ sẽ nhanh chóng biến đại lục đầy thảo dược này thành hư không.

- Mẹ nó, không có Tinh Toa bay chẳng nhanh bằng bọn họ.

Thần Đồ bay liên tục hơn một canh giờ cũng không tìm được chỗ thích hợp để đặt chân, những nơi đã bay qua đều có người đang sục sạo.

- Tiếp tục đi đi!

Ánh mắt sâu xa của Dương Khai dừng ở phía trước, ở phía đó hắn mơ hồ nhìn thấy một rừng cây.

Rừng cây xưa nay luôn là nơi có nhiều thảo dược.

- Sao tới tận bây giờ họ mới phát hiện đại lục này có nhiều thảo dược?

Đang bay, Dương Khai hồ nghi hỏi, tới đây cũng đã khoảng nửa tháng, lẽ ra phải sớm phát hiện mới đúng.

- Bọn họ ngại lão già đó nên trước đó không dám tùy tiện hành động. Đến tận mấy ngày trước bọn họ mới bắt đầu thăm dò không trung xung quanh, muốn tìm hiểu tình hình thì phát hiện ra.

Thần Đồ giải thích, mắt chợt sáng rỡ:

- Khu rừng phía trước chắc là chưa có ai vào, chúng ta tới đó xem thử.

- Ừ.

Bóng hai người lóe lên rồi biến mất giữa không trung, nhanh chóng vọt vào trong rừng.

Vừa vào rừng, tinh thần hai người chấn động bởi vì linh khí nơi đây còn nồng đậm hơn xung quanh.

Liếc nhìn nhau, bọn họ biết đã đến đúng nơi cần đến.

Linh khí càng nồng đậm, cấp bậc thảo dược nhất định sẽ càng cao.

Thả thần niệm ra, chẳng mấy chốc sau, Dương Khai bỗng chỉ vào một hướng:

- Bên này có thứ gì đó.

Thần Đồ ngạc nhiên nhìn hắn.

- Ngươi chắc không?

- Chắc, vì trong không khí có mùi thuốc.

- Ngươi là luyện đan sư thật đấy à?

Thần Đồ cả kinh.

Chương 1006: Luyện đan

Trong rừng, Dương Khai cùng Thần Đồ hành động như gió, từng gốc linh thảo cấp cao bị nhổ bỏ vào túi.

Đây là nơi sản sinh dược liệu, tốt thiểu cũng là Thánh cấp, đại đa số là Thánh Vương cấp.

Thần Đồ hưng phấn tới mức mặt mũi vặn vẹo.

Y chưa từng ngờ được, vật tư trên đại lục này lại phong phú như thế, gần như cứ mười trượng lại có một cây thảo dược sinh trưởng vô số năm đang đợi hắn và Dương Khai tới hái.

Linh dược trên đại lục này phong phú hơn gấp mười mấy lần so với bất kỳ tinh vực nào. Dược tính ngưng kết, thời gian đủ lâu, đáng quý nhất là cho tới bây giờ, nó vẫn ở trạng thái chưa từng bị ai “hỏi thăm” qua.

Lão già thần bí đó có tu vi cao thâm, hơn phân nửa là không để ý tới đám dược liệu này, thu thập cũng không có mấy tác dụng, cho nên linh thảo nơi này mới có đủ thời gian sinh trưởng.

Đối với thảo dược, Thần Đồ cũng không hiểu nhiều, bình thường y chỉ biết sử dụng đan dược đã luyện chế sẵn. Dù như thế nhưng khi nhìn thấy dược liệu phong phú cũng làm cho y hoa mắt, hưng phấn không kiềm chế được.

Dưới chỉ dẫn chuẩn xác của Dương Khai, y đi đến đâu, tất cả những dược liệu đủ lớn bị dọn dẹp sạch sành sanh đến đó.

- Này, Dương Khai, ngươi qua nhìn này...

Thần Đồ bỗng nhiên kêu lên, giọng y run rẩy, như thể phát hiện thứ gì đó cực kỳ ghê gớm.

Dương Khai nhanh chóng vọt về bên này, đi tới trước mặt y. Thấy y đang ngồi chổm hổm trước một cây hoa lan kỳ dị, cây lan này tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt, vừa ngửi liền cảm thấy khoan khoái dễ chịu, toàn thân thư sướng, cánh hoa trắng nõn đầy ánh sáng lung linh, thật sự không tầm thường.

Dương Khai kinh ngạc, khẽ hô lên:

- Thất Sắc Thiên Kết lan?

Linh dược trên đại lục này căn bản không khác nhiều so với Thông Huyền đại lục, khác biệt duy nhât là cấp bậc cực cao, tuy nhiên cũng có nhiều loại mà ngay cả Dương Khai cũng không biết tên, đó là những loại thảo dược mà trên Thông Huyền đại lục chưa từng có.

Nếu một cây Thất Sắc Thiên Kết lan sinh trưởng ở đại lục Thông Huyền, tối đa cũng chỉ đạt tới cấp bậc Thánh cấp trung phẩm. Nhưng ở đây, đóa lan này lại phát ra dao động năng lượng kinh người, và dược lực vô cùng khủng khiếp, vượt xa Thánh cấp trung phẩm.

- Dương Khai, nó có cấp bậc gì, sao ta cảm giác nó không hề bình thường vậy.

Thần Đồ kinh ngạc kêu lên, hai mắt sáng quắc nhìn Thất Sắc Thiên Kết lan.

- Theo phân chia sức mạnh của võ giả Tinh Vực thì cái này hẳn là dược liệu Hư cấp.

Dương Khai trầm giọng nói.

Thần Đồ hít mạnh một hơi, sắc mặt liên tục biến ảo, nhưng phấn khích chiếm phần nhiều hơn, thì thào nói:

- Nơi này lại có dược liệu Hư cấp, ông trời ạ, nơi này lại có dược liệu Hư cấp!

Dù là xét ở toàn bộ Tinh Vực, dược liệu Hư cấp cũng có giá trị cực cao, bọn họ mới tới đây tìm kiếm không lâu đã tìm được một cây. Như vậy đủ thấy đại lục này có tài nguyên phong phú bậc nào rồi.

Dương Khai cẩn thận hái lấy Thất Sắc Thiên Kết lan, bỏ vào trong túi Càn Khôn, sâu trong nội tâm cũng có chút kích động.

Hai người liếc nhìn nhau, không nói một lời, liền tiếp tục ra sức tìm kiếm.

Đại lục lơ lửng có nhiều dược liệu, đám người Tử Tinh cùng Kiếm Minh cũng bị dược liệu kích thích, gần như tạm quên đi tình cảnh hiện giờ, tất cả đều điên cuồng chạy ngược chạy xuôi.

Mặc kệ có thể rời khỏi đại lục này hay không, những dược liệu này đều có tác dụng thăng cấp đối với võ giả.

Dương Khai và Thần Đồ cũng bội thu, đại lục này có diện tích không nhỏ, võ giả Kiếm Minh và Tử Tinh chỉ có hơn trăm người, sau khi phân tán bốn phương tám hướng, trên cơ bản sẽ ít khi phải đụng độ nhau.

Bọn họ có thể an toàn và toàn tâm tìm kiếm dược liệu.

Sau hơn mười ngày, Dương Khai dừng bước lại.

- Sao vậy?

Thần Đồ vẫn còn rất hưng phấn, tìm kiếm mọi nơi, hai mắt tỏa sáng, khi phát hiện Dương Khai dừng lại, y không nhịn được mà quay qua hỏi.

- Dược liệu đã thu thập được kha khá rồi, ta muốn bắt đầu luyện đan.

- Luyện chế loại đan dược giải trừ cấm chế trên người ngươi?

Thần Đồ hỏi.

- Ừ!

- Nhưng ngươi không thể vận sức, làm sao mà luyện?

Thần Đồ nghi hoặc hỏi.

- Ta tự có cách, ngươi tìm dược liệu đi, bên kia có một sơn động, ta tạm thời ở lại đó, ngươi có thể tìm ta ở trong đó!

Dương Khai chỉ tới một nơi cách đó không xa, vừa rồi, khi hai người vừa tới đây, Dương Khai đã phát hiện được một nơi nghỉ chân không tệ. - Được thôi.

Thần Đồ cũng không miễn cưỡng, biết hắn nôn nóng muốn khôi phục sức mạnh:

- Ngươi hãy cẩn thận, ta đi tìm kiếm một chút.

Nói xong, y thoải mái rời đi.

Dương Khai phân biệt phương hướng, đi về phía sơn động phát hiện được kia.

Chốc lát sau, hắn đặt chân tới trước cửa sơn động, thần niệm dò xét bên trong một lúc, sau khi xác nhận không có nguy hiểm gì mới tiến vào.

Sơn động này hẳn là tự nhiên, phía trên trần có rất nhiều thạch nhũ lâu năm, từ những mũi nhọn thạch nhũ, những giọt linh khí kinh người chậm rãi nhỏ xuống.

Dương Khai hứng mấy giọt uống vào, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Nước trong khe núi này không phải là nước bình thường, bên trong ẩn chứa năng lượng vô cùng to lớn, gần như là thiên địa linh khí chuyển hóa mà thành, bất cứ ai uống vào chỉ có lợi chứ không có hại, cùng có hiệu quả gần giống như Vạn Dược Linh Dịch, có thể cải thiện thể chất, tăng cường công lực.

Tuy nhiên hiệu quả vẫn kém hơn một chút so với Vạn Dược Linh Dịch.

Dương Khai đi thẳng vào sâu trong sơn động, tìm một nơi khô ráo khoanh chân ngồi xuống.

Vùng cuối động có diện tích không nhỏ, lớn khoảng chừng với vài gian phòng, tuy hơi tối nhưng môi trường như vậy cũng vừa khéo tạo không gian cho Dương Khai phát huy.

Sức mạnh thân thể của hắn quả thật không thể vận dụng, nhưng sức mạnh thần thức lại không bị hạn chế.

Đã từ rất lâu, hắn đã không cần dùng sức mạnh thân thể để luyện đan, chỉ cần lửa thần thức là hắn đã có thể luyện ra bất kỳ đan dược nào hắn muốn, hơn nữa, phương thức này càng tiện lợi hơn so với dùng thánh nguyên.

Mỗi lần luyện đan, Dương Khai tìm lấy một ít dược liệu Thánh cấp trước, chuẩn bị luyện chế vài viên đan dược để làm quen trước.

Hắn lấy lò luyện đanra đặt trước mặt.

Thần niệm của Dương Khai phủ lấy từng cây dược liệu, ngọn lửa thần thức phát tán ra, cô đọng dược dịch.

Chẳng mấy chốc sau, vài phần dược liệu Thánh cấp đã được chắt lọc tinh hoa, lưu lại dược dịch thơm nồng và ngập tràn năng lượng.

Đủ loại linh trận dùng để luyện đan được khắc vào trong lò luyện, rồi đổ dược dịch vào trong đó, khống chế sức lửa.

Dương Khai quen việc dễ làm, rất là thuần thục.

Tuy lâu rồi không luyện đan, nhưng đây đã trở thành bản năng của hắn.

Không có bất cứ sai sót nào, chuẩn xác tới mức không thể bắt bẻ.

Thời gian dần trôi qua, trong sơn động tràn ngập mùi hương của đan dược. Khi mùi thơm đó nồng đậm tới một mức nhất định, Dương Khai thu ngọn lửa thần thức về, im lặng đợi một lát, sau đó gảy nhẹ ngón tay lên lò luyện đan.

Một viên đan dược tròn vo bay lên, nằm ngọn trên đầu ngón tay hắn.

Không có đan văn, có chút đáng tiếc, nhưng đây là đan dược Thánh cấp trung phẩm hàng thật giá thật.

Khẽ gật đầu, Dương Khai rất vừa lòng, thuận tay ném đan dược vào trong Ma Thần Bí Điển, hắn liền nhắm mắt khôi phục.

Luyện chế ra một viên Thánh đan, cần tiêu hao một lượng thần thức, tuy không nhiều những cũng không ít. Dương Khai còn không thể tùy tiện phung phí sức mạnh thần thức của mình, cho nên mỗi thời khắc hắn đều phải duy trì ở trạng thái đỉnh cao.

Sau thời gian một nén hương, hắn tiếp tục luyện chế đan dược.

Ngay từ khi ở Thông Huyền đại lục, Dương Khai đã có thể luyện ra đan dược Thánh cấp thượng phẩm rồi, khi ở Cửu Thiên Thánh địa, có được rất nhiều dược liệu và của cải, tạo điều kiện hắn có thể tùy tâm mà nâng cao kỹ năng luyện đan của mình.

Nhưng đan dược Thánh cấp thượng phẩm còn chưa đủ để giải trừ cấm chế của Lã Quy Trần.

Lã Quy Trần là cường nhân Thánh Vương Cảnh, chỉ có đan dược Thánh Vương cấp mới có thể phá vỡ thủ pháp của y.

Cho nên, việc cấp bách hiện giờ của hắn là nhanh chóng dùng tài nguyên hiện có để nâng cao kỹ năng luyện đan của mình lên.

Khi rời khỏi Thông Huyền đại lục, hắn mang theo không ít vật tư, ở đại lục này, hắn cùng Thần Đồ thu thập thêm rất nhiều dược liệu cấp Thánh Vương, Hư cấp.

Hắn hoàn toàn không cần lo lắng về vấn đề dược liệu.

Thời gian chậm rãi trôi qua, Dương Khai đắm chìm trong thế giới luyện đan, một mình ngồi giữa sơn động, giữa không khí tràn ngập mùi đan dược. Còn đại lục lơ lửng lại vô cùng náo nhiệt, hai bên Tử Tinh và Kiếm Minh đều có thu hoạch rất lớn, ai cùng đều cao hứng phấn chấn.

Nhưng Lã Quy Trần lại không vui nổi.

Bởi vì trên tay bọn họ không có bí bảo cất giữ!

Không có bí bảo cất giữ, dù cho thu thập được nhiều dược liệu thì cũng không biết bỏ chỗ nào. Đây là việc nhỏ, vấn đề nghiêm trọng là, sau khi bị nhổ lên khỏi đất, dược hiệu của linh dược đều bị mất đi từng giờ từng khắc.

Điều này làm cho Lã Quy Trần xót khỏi nói, cảm giác những dược hiệu của linh dược Thánh Vương cấp, Hư cấp đó không ngừng giảm đi, mỗi ngày y đều vô cùng đau đớn.

Y hận không thể đi tìm lão già thần bí đó, đoạt lại nhẫn không gian của mình.

Nhưng y chỉ dám nghĩ trong lòng, nếu thật sự đối mặt với lão già đó, Lã Quy Trần không thể có nửa ý niệm phản kháng.

...

Trong ngọn núi đó, lão già thần bí lộ thần sắc căng thẳng, cẩn thận bố trí gì đó trên một khoảng đất bằng, trên đó có đặt rất nhiều thánh tinh cấp bậc cực cao, sắp theo từng hàng một, vẽ thành một đại trận.

Trung tâm đại trận có một thứ trông như cái cửa, dựng đứng trên mặt đất.

Cánh cửa này được luyện chế từ chính mảnh vỡ của chiến hạm mà lão nhặt được lúc trước.

Hai chiếc chiến hạm đều là Thánh Vương cấp thượng phẩm, vật liệu làm khung hạm cũng đều có phẩm cấp cực cao, vừa khéo cho lão luyện chế thành cánh cửa này.

Đại lục này không có khoáng vật quý hiếm, cho nên lão già trước trờ vẫn chưa tìm thấy vật liệu thích hợp để luyện chế ra cánh cửa quan trọng này.

Chỉ có trời mới biết, khi những mảnh vỡ chiến hạm từ trên không trung rơi xuống đại lục này, lúc đó lão đã hưng phấn tới cỡ nào!

Khung và phần đế của cánh cửa đó cũng được khảm đầy thánh tinh cực phẩm, nhìn vào đẹp vô cùng.

Một luồng sóng năng lượng kỳ dị từ trong cánh cửa chậm rãi truyền ra, nhân vật mạnh như lão già thần bí đó lại không dám tới gần cánh cửa này, dường như bên trong ẩn chứa nguy hiểm cực lớn nào đó.

Lão già lộ ra thần sắc dữ tợn mà điên cuồng, vừa bố trí, một bên lẩm bẩm:

- Sắp rồi sắp rồi, sắp rồi!

Trong mắt lão bắn ra hào quang cực kỳ ghê rợn, nhìn vào không rét mà run.

Bố trí được một chốc lát, lão bỗng nhiên ngừng lại, thần niệm khuếch tán ra như gợn sóng, trong nháy mắt đã bao trùm toàn bộ đại lục.

Tất cả động tĩnh của mọi người trên đại lục đều hiện lên rõ ràng trong đầu lão.

Lão nhếch miệng cười quái dị:

- Ha ha, tất cả đều rất sinh động nhỉ, không tệ không tệ, có sức sống là tốt rồi. Lão phu sợ nhất là không khí trầm lặng, lão phu cô độc hai ngàn năm, không chịu nổi sự hành hạ này nữa. Nếu các ngươi không có sức sống, thì lão phu đau đầu mất... Ồ, tiểu tử này, cũng thú vị đấy!

Chương 1007: Chỉ cho con đường sáng

Lão già thần bí có tu vi thông thiên triệt địa, một ý niệm đã làm cho toàn bộ sự vật trên đại lục cũng không thể thoát khỏi cảm tri của lão.

Lão đã phát hiện ra điểm quái dị của Dương Khai.

Thần niệm nhanh chóng hướng về sơn động mà Dương Khai đang ngồi.

Trong sơn động, Dương Khai đang thử luyện chế đan dược Thánh Vương cấp đột nhiên toàn thân cứng đờ, hắn mở to hai mắt, vụt ngẩng đầu lên, thần sắc ngưng trọng.

Hắn âm ỉ cảm giác được một đôi mắt vô hình đang rình coi từng động tác của hắn, điều này làm cho hắn không khỏi căng thẳng.

Nhưng cẩn thận điều tra thì lại không phát hiện được điểm nào bất ổn, hắn không khỏi lắc đầu, lộ vẻ khó hiểu, không biết là có phải mình bị thần hồn nát thần tính hay không.

Bỗng dưng bị mất tập trung như vậy, đan dược Thánh Vương Cảnh đang thử luyện chế liền thất bại ngay lập tức, trong lò luyện đan dội ra mùi khét lẹt. Dược dịch vất vả luyện ra trộn lẫn một chỗ, không thể sử dụng được nữa rồi.

Dương Khai thở dài một hơi, lấy dược dịch hỏng bỏ ra khỏi lò, tạm thời không vận lửa thần thức, chuyên tâm nhắm mắt dưỡng thần.

Nhìn thấy hết mọi việc, lão già thần bí thu hồi thần niệm, nghi hoặc lẩm bẩm:

- Cảm giác lại nhạy bén đến thế ư?

Lão tin là với thủ đoạn của mình, tiểu tử kia căn bản không thể nhận ra được thần niệm dò xét của lão, nhưng hắn vẫn có cảnh giác, đây đúng là cảm giác bản năng trời sinh đối với những mối nguy hiểm.

Lắc đầu, lão già không chú ý tới Dương Khai nữa, tập trung xử lý chuyện của mình.

Một tên võ giả nhỏ bé như Dương Khai, lão tất nhiên không quá để ý.

Trong sơn động, Dương Khai đóng cửa kín như bưng, liên tục luyện chế đan dược.

Không biết đã trôi qua bao lâu, hắn ước chừng đã luyện chế ra mấy trăm viên đan dược Thánh cấp trung phẩm và thượng phẩm, bên trong số đan dược này có viên có đan văn.

Kỹ năng luyện đan của hắn đã tăng vượt bậc, hiện giờ hắn có thể luyện chế ra đan dược Thánh Vương cấp.

Vào một ngày nọ, Dương Khai nghiêm mặt lấy từ trong Ma Thần Bí Điển ra một ít dược liệu, số dược liệu này ẩn chứa năng lượng cực kỳ nồng đậm, tất cả đều là Thánh Vương cấp.

Hắn bắt đầu luyện chế Phá Giới đan!

Hắn đã nhớ kỹ đan phương Phá giới đan ở trong lòng, đây là một đan phương lưu lại trên đại lục Thông Huyền, căn cứ sử dụng dược liệu cấp bậc khác nhau mà luyện ra Phá Giới đan có cấp bậc khác nhau.

Hiện giờ hắn lựa chọn dược liệu Thánh Vương cấp, Phá giới đan luyện ra cũng có Thánh Vương cấp.

Trong đó có mấy loại dược liệu hắn không có, nhưng đã tìm được loại thay thế.

Hiện giờ Dương Khai coi như đã là một luyện đan sư xuất sắc, sửa đổi phương thuốc không thể làm khó được hắn.

Tĩnh khí ngưng thần, Dương Khai điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất, bắt đầu bắt tay luyện chế.

Động tác của hắn lưu loát tinh chuẩn, không chút dư thừa, thần sắc lãnh đạm, không khẩn trương gấp gáp, giống như là luyện chế đan dược bình thường.

Bởi vì hắn có lòng tin rằng có thể luyện chế ra được viên đan dược này!

Hắn không nghĩ mình sẽ thất bại!

Sự thật cũng đúng như thế, qua nửa canh giờ, một viên Phá Giới đan màu vàng nhạt, năng lượng thu gọn được hắn luyện chế ra.

Lấy viên đan ra khỏi lò, Dương Khai nhẹ nhàng nắm lấy, cảm nhận một lúc, sau đó chậm rãi lắc đầu.

Viên đan này chính là đan dược Thánh Vương cấp thật sự.

Tuy nhiên, theo quan sát của hắn, nó chỉ thuộc Thánh Vương cấp hạ phẩm.

Hắn không biết viên đan này có thể phá bỏ cấm chế hay không, nếu Lã Quy Trần có sức mạnh ngang cấp này, vậy thì tất không có gì đáng nói. Nhưng Dương Khai phỏng đoán, công lực Lã Quy Trần tối thiểu cũng phải là Thánh Vương lưỡng tầng cảnh, thậm chí là tam tầng cảnh.

Hắn không tự tin lắm.

Nhíu mày trầm tư một lúc, Dương Khai bỏ viên đan vào miệng nuốt xuống.

Nhắm mắt lại, khoanh chân ngồi trên mặt đất, chậm rãi đợi dược hiệu tan ra.

Một lát sau, Dương Khai biến sắc, lộ vẻ đau đớn, hắn cảm giác trong bụng mình có từng đợt sóng nhiệt cuộn trào, sóng nhiệt đó giống như tia chớp, như nước lũ, nổ tung trong tức khắc, lan tới tất cả tứ chi xương cốt trên người hắn.

Kinh mạch tắc nghẽn được mở ra, cảm giác đau đớn như xé rách tràn ngập toàn thân.

Dương Khai cắn răng, thần niệm lần theo dòng chảy của dược hiệu để cảm nhận tình hình toàn thân.

Hắn nhìn rõ thấy từng gông cùm nửa sinh nửa diệt trong máu thịt mình, trong gông xiềng đó ẩn chứa khí của Lã Quy Trần, chính là kẻ gieo cấm chế lên người hắn.

Dược hiệu của Phá Giới đan giống như con rồng thoát khỏi vực sâu, lấy thân hắn làm chiến trường, chiến đấu cùng với từng gông xiềng trong thân hắn.

Toàn bộ quá trình mang tới cho hắn những cơn đau đớn không tưởng nổi.

Mặc dù dược hiệu của Phá Giới đan không hề kém, nhưng vẫn còn chưa đủ để phá tan gông xiềng giúp Dương Khai khôi phục tự do, từng đợt va chạm trôi qua, dược hiệu dần tiêu tán, những gông xiềng đó bất động như núi, cứ khóa chặt thánh nguyên và kinh mạch của Dương Khai. Sau nửa ngày, Dương Khai yếu ớt mở mắt ra, thần sắc chán nản.

Phá Giới đan Thánh Vương cấp hạ phẩm quả nhiên không thể tạo nên tác dụng.

Nhưng với khả năng hiện giờ của hắn, nhiều nhất chỉ có thể luyện chế ra đan dược cấp bậc này.

Đây không phải là vấn đề về dược liệu, cũng không phải do tài nghệ không đủ, nguyên nhân là cảnh giới tu vi của hắn.

Lúc này Dương Khai chỉ là Nhập Thánh nhất tầng cảnh, có thể luyện chế ra đan dược vượt cấp một cảnh giới đã đủ nói rõ tài nghệ của hắn rồi. Muốn luyện chế ra đan dược cao cấp hơn, hắn chỉ còn cách tăng công lực mà thôi.

Nhưng Dương Khai cũng không nản lòng thoái chí, ngược lại hai mắt vẫn sáng ngời.

Phá Giới đan Thánh Vương cấp hạ phẩm không có tác dụng, nhưng Phá Giới đan có đan văn thì không như vậy.

Một khi đan được có đan văn, lúc đó, dược hiệu ẩn chứa bên trong sẽ tăng lên gấp đôi, thậm chí còn nhiều hơn.

Chỉ cần có thể luyện chế ra một viên Phá Giới đan có đan văn, hắn tin tưởng có thể phá vỡ cấm chế.

Hắn chẳng lo rối rắm vì thất bại vừa, dùng Vạn Dược Linh Dịch khôi phục tự thân, rồi lại luyện đan.

Trong khoảng thời gian này, hắn đã cùng Thần Đồ thu thập được không ít dược liệu, đủ cho hắn luyện chế bốn năm viên Phá Giới đan.

Trong sơn động, Dương Khai bận tới tối mắt tối mũi, gần như qua một canh giờ thì có một viên Phá Giới đan ra lò.

Đan dược có vẻ bình thường, không có đan văn.

Hình như đan dược Thánh Vương cấp muốn có đan văn khó hơn hẳn.

Dương Khai không nôn nóng, tâm trạng bình ổn, không bị bất cứ ảnh hưởng gì, vì có hao hết dược liệu thì hắn cũng có thể tiếp tục thu thập. Tại đại lục phong phú vật tư này, dược liệu không bao giờ hết.

Nghĩ thông điểm này, hắn cảm thấy, dù thất bại thêm nhiều lần cũng không phải là vấn đề gì lớn.

Khi viên đan dược thứ năm được hắn lấy từ trong lò luyện ra, hai mắt hắn sáng ngời vì phấn chấn.

Trên đan dược hiện lên những đường hoa văn như kinh mạch của con người, làm cho dược tính được thu gọn tới cực điểm, dược hiệu cũng nồng đậm cực kỳ.

Thành công rồi! Nhìn viên đan dược đã khiến hắn hao tồn biết bao nhiêu tâm sức, Dương Khai nhếch miệng mỉm cười.

Từ khi hắn bị Lã Quy Trần phong ấn tu vi đến này đã qua gần hai tháng, ở nơi này không có ai nương tựa, chỉ có Thần Đồ khá tốt với hắn, nhưng Thần Đồ lại không có khả năng giúp hắn phá bỏ cấm chế.

Tất cả đều phải dựa vào chính mình.

Hiện giờ, Phá Giới đan trong tay, cảm giác tự hào và phấn chấn tràn ngập lòng hắn.

Dương Khai không vội vã dùng ngay, mà khôi phục lại sức khỏe.

Sau một hồi lâu, hắn mới cho đan dược vào miệng, chờ đợi. Không hổ là đan dược có đan văn, vừa vào bụng thì dược hiệu liền tan ra, từng dòng lũ mãnh liệt cuốn về bốn phía, động tĩnh dữ dội này mạnh hơn gấp bội so với lần trước.

Sắc mặt Dương Khai đỏ lên, khí huyết toàn thân sôi trào, cố chịu đựng cơn đau đớn mãnh liệt, vẻ mặt hắn trở nên dữ tợn, nhưng hai mắt mở to thì lại sáng ngời.

Hắn nhận thấy được, gông xiềng trong cơ thể đang gãy nát từng đoạn.

Kinh mạch bị giam cầm hơn hai tháng lỏng ra, thánh nguyên vẫn luôn đình trệ đã bắt đầu có dấu hiệu chảy xuôi.

Răng rắc...

Tiếng gông xiềng vỡ nát từ sâu trong tâm linh vọng ra, tốc độ chảy của thánh nguyên càng lúc càng nhanh, sức mạnh bắt đầu khôi phục.

Theo tình hình này mà tính, chẳng mấy chốc nữa thì cấm chế đó sẽ hoàn toàn bị phá giải.

Nhưng chính vào lúc này, thần sắc hắn chợt khẽ động, thần niệm phóng ra ngoài.

Hắn cảm nhận có người tới gần, liền cảnh giác.

Trong khoảng thời gian hắn luyện đan, thi thoảng lại có một hai võ giả đi ngang qua nơi này, cũng đã nhận ra khí tức sinh mạng của hắn, nhưng không ai đi vào trong tìm hắn.

Bởi vì không có kẻ nào dám gây chuyện trên địa bàn của lão già thần bí nọ.

Nhưng lúc này lại có chút không giống với trước, sau khi võ giả bên ngoài cảm nhận được sự hiện hữu của Dương Khai, bọn họ chẳng những không rời đi, ngược lại còn đi đâm đầu đi thẳng vào.

Dương Khai nhướn mày, lộ vẻ không vui.

Tuy hắn không sợ người tới làm phiền, nhưng đang trong thời điểm mấu chốt lại bị người khác quấy rầy thì thật đúng là khó chịu.

Hắn điên cuồng thúc giục dược hiệu, tăng nhanh tốc độ phá giải cấm chế, vẻ mặt thì lại không chút thay đổi, ngồi ngay ngắn tại chỗ.

Không qua bao lâu, phía trước truyền đến một tia sáng, một người tiến vào.

Ánh sáng là do một khối kỳ thạch phát ra, dịu dàng mà sáng rõ một khu vực khá rộng. Người này đi thẳng tới trước mặt Dương Khai, cười ha hả nói:

- Ta cứ thắc mắc là ai trốn ở nơi này, hóa ra là tiểu tử nhà ngươi.

Vừa nói, sắc mặt của y, dưới ánh sáng của kỳ thạch chiếu vào lộ vẻ u ám ghê gớm.

- Ngươi là sư huynh của Hòa Tảo và Hòa Miêu?

Dương Khai lạnh nhạt nhìn y.

Hắn biết kẻ này, lúc trước, mỗi khi Hòa Tảo và Hòa Miêu muốn tới chỗ hắn, đều bị y chặn lại, nghe Nguyệt Hi xưng hô với y, thì kẻ này tên là Vệ Vũ.

- Không sai!

Vệ Vũ gật đầu:

- Tiểu tử, ngươi trốn ở nơi này làm gì? Nơi này cũng không có thứ gì tốt!

- Không làm gì cả, bên ngoài rất nguy hiểm!

- Quả thật rất nguy hiểm, nhất là đối với ngươi!

Vệ Vũ vui sướng khi người ta gặp họa:

- Ngươi bị Lã Quy Trần phong ấn tu vi đúng không? Thật sự là đáng thương, lẻ loi một mình, tham sống sợ chết trốn chui trốn nhủi tại nơi này, chậc chậc... nghĩ tới đã cảm thấy bi thảm rồi!

Y cười quái gở chế nhạo, dường như rất thích chi khi thấy Dương Khai có bộ dáng thê lương không ai giúp đỡ thế này.

Dương Khai không nói một lời nào.

- Tiểu tử, ta chỉ cho ngươi một con đường sáng, thế nào?

Vệ Vũ bỗng nhiên ngồi xuống trước mặt Dương Khai.

- Đường sáng gì?

Dương Khai nhướng mày.

- Ngươi xem đi, ngươi ở ngươi lạ hoắc này cũng không có ai che chở, tu vi lại còn bị phong ấn, một khi gặp phải nguy hiểm thì không có sức hoàn thủ. Ví dụ như người nào đó không có ý tốt tiếp cận ngươi!

Y cười u ám, vừa nói vừa hỏi Dương Khai một cách bức ép.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau