VÕNG DU CHI DÂM ĐÃNG NHÂN SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võng du chi dâm đãng nhân sinh - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Mời gọi dâm đãng (song long tự)

“A a a!”

Nam nhân đè trên người cậu hệt như dã thú vận sức chờ phát động, đánh về phía con mồi mình thèm thuồng đã lâu, nhắm vào vị trí yếu ớt nhất của đối phương, dùng lực toàn thân va chạm nơi đó, khiến cho con mồi thuần phục dưới thân mình.

Lương Tu Ngôn chỉ cảm thấy tràng đạo yếu ớt sắp bị đâm thủng, vừa đau vừa sợ. Nhưng càng bị nam nhân xâm phạm như vậy càng khiến cậu thấy thích.

Nhưng đối với Hắc Vân Áp Thành mà nói, đút dương vật cương cứng đến phát đau của mình vào tiểu huyệt vừa ấm vừa ướt, giống như bay vào giấc mộng thiên đường của nam nhân, cả người khoan khoái, màu toàn thân dồn về dưới.

Lương Tu Ngôn cảm giác côn thịt kéo căng cúc huyệt mình nên còn trướng lớn một vòng, càng kích động vạn phần, ánh mắt mơ màng, môi sưng đỏ khẽ mở, thúc giục: “Nhanh lên… lại cắm vào ta…”

Đoán chừng bất kể nam nhân nào nhìn thấy người dưới thân lộ ra mị thái, lời nói mê người như vậy thì đều sẽ nhiệt huyết sôi trào. Lý trí trong đầu Hắc Vân Áp Thành đứt cái “tạch”, đong đưa thắt lưng rắn chắc, đem tính khí mình hóa thành lưỡi kiếm, hung hăng đâm vào cúc huyệt dâm đãng.

Trong tích tắc côn thịt rút ra, khiến hậu huyệt vốn được kéo căng tràn đầy cảm thấy hư không vô cùng. Lương Tu Ngôn gần như xuất phát từ bản năng không muốn cho côn thịt nam nhân rời đi, xoay eo muốn đuổi theo. Kết quả, còn chưa chờ cậu đuổi kịp, thì côn thịt lại như vũ bão đâm vào.

“A a a! Thích chết ta!”

Lương Tu Ngôn chưa sẵn sàng đã bị đâm đến dục tiên dục tử, thét to liên tục. Từng đợt khoái cảm từ hậu huyệt lủi thẳng một đường lên tận não, làm cho toàn thân đều thấy thoải mái vô cùng.

Hắc Vân Áp Thành vùi đều chuyên tâm cày cấy, chuyện Lương Tu Ngôn và Đồ Tô trước đó khiến y canh cánh trong lòng, hiện tại giống như biến tất cả ghen tuông thành sức mạnh, húc Lương Tu Ngọn đến ý loạn tình mê, ngay cả linh hồn cũng sắp bị y chọc ra.

Hai người họ làm tình phóng đãng như vậy, Mạc Tuấn Ninh hiển nhiên cảm thấy tịch mịch không cam lòng.

“Cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của ngươi đã bị nó chiếm lấy, vậy thì dùng phía trên hầu hạ ta đi.”

Lương Tu Ngôn còn chưa kịp mở miệng (đương nhiên cậu bây giờ căn bản bị đâm đến nói chuyện không ra hơi), thì đầu đã bị Mạc Tuấn Ninh cương quyết kéo qua.

Một mùi vị tanh nồng riêng biệt của nam giới đập vào mũi, Lương Tu Ngôn hiển nhiên đã quá quen thuộc mùi vị đó, tuy biết hành động của mình rất dâm đãng, nhưng cậu vẫn không nhịn được hít vào thật sâu, lộ ra vẻ mặt thỏa mãn lẫn say mê.

Không chỉ là mùi hương phát ra từ nơi đó, mà còn có cự vật đứng thẳng tắp ở trước mắt mình, làm cho cậu say mê không thôi. Hình dáng thô to và quy đầu hệt như nấm rơm đó, đều là vũ khí sắc bén tạo cho cậu khoái cảm cao nhất.
Thạch tháp này thiết kế vô cùng tinh xảo, cũng không biết là có cố ý hay không, vị trí Lương Tu Ngôn nghiêng đầu, vừa vặn đối diện tính khí Mạc Tuấn Ninh.

Bởi vậy không cần Mạc Tuấn Ninh thúc giục, Lương Tu Ngôn đã một hơi ngậm vào côn thịt trước mắt, giống như là món ăn ngon nhất trần đời, vội vã phun ra nuốt vào.

Hắc Vân Áp Thành nhìn thấy dáng vẻ vội vàng của cậu, có chút khó chịu, cảm giác như bị lạnh nhạt, vừa trừu sáp nhanh hơn vừa trêu tức: “Ca ca chắc nên thử tao huyệt của hắn, sau khi tắm một lần, cảm giác thao thiệt là đã.”

Lương Tu Ngôn nghe thấy cúc huyệt mình bị đánh giá như thế, vừa thẹn vừa quẫn, nhưng cúc huyệt hệt như nghe hiểu lời khen ngợi của nam nhân, bất giác càng thêm ra sức vắt chặt côn thịt trong cơ thể.

Hắc Vân Áp Thành cảm nhận được sự chủ động của Lương Tu Ngôn, khóe miệng hiện ra nụ cười mỉm, cố ý húc vô điểm mẫn cảm nhất, hỏi: “Tiểu tao hóa, ngươi nói có đúng hay không? Ta đâm có thoải mái không?”

“A ha… Đâm tới rồi! chim bự của lão công khỏe quá! A, sao lại có chim bự khỏe như thế, làm ta rất thoải mái! Lại dùng lực làm ta!”

Vị trí nhô lên trong cơ thể bị quy đầu to lớn nghiền áp một trận, Lương Tu Ngôn thích đến độ suồng sã kêu rên. Những lần thao trước kia của Hắc Vân Áp Thành tuy hung mãnh, nhưng cố tình bỏ lơ điểm này của cậu, làm Lương Tu Ngôn thích thì thích nhưng vẫn có chút không thỏa mãn.

Nghe thấy Lương Tu Ngôn kêu dâm đãng như vậy, Hắc Vân Áp Thành đắc ý nhìn về phía Mạc Tuấn Ninh, mà hiển nhiên Mạc Tuấn Ninh sẽ không vì sự khiêu khích ngây thơ này tức giận, hắn thản nhiên đáp lại: “À, phải không?”

Dù trên mặt không thấy khác thường, nhưng phần eo lại húc về trước, trực tiếp xâm nhập yết hầu Lương Tu Ngôn.
“Ô ô…”

Lương Tu Ngôn nghẹn khó chịu do bị thâm hầu đột ngột, đành phải phát ra tiếng nức nở, hy vọng nam nhân có thể tha cậu. Đáng tiếc, càng bị đối xử thô bạo thêm.

Côn thịt làm miệng cậu như đang thao thí nhãn, không chút lưu tình làm đến chỗ sâu trong yết hầu. Lớp lông màu đen rậm xung quanh côn thịt quẹt lên mặt cậu, mùi vị tanh nồng tràn ngập ở chóp mũi, làm cậu vừa khó chịu vừa tình dục tăng cao.

“chờ, chờ chút…” Lương Tu Ngôn đẩy ra nam nhân ở trước mặt, ngẩng đầu nhìn hắn.

Không có gì bất ngờ xãy ra khi nhìn thấy trong đôi mắt tràn đầy tình dục của Mạc Tuấn Ninh mang theo bất mãn mãnh liệt, Lương Tu Ngôn đầu tiên là đắc ý nho nhỏ, có thể làm cho học trưởng luôn tự chủ rất mạnh lộ ra vẻ mặt như vậy, cậu rất chi là kiêu ngạo.

Mạc Tuấn Ninh quả thật bất mãn, bất cứ ai đang hưởng thụ được đối phương khẩu giao cho mà đột nhiên bị đẩy ra thì đều mất hứng. Thế nhưng hắn còn chưa kịp chất vấn Lương Tu Ngôn, đã nghe thấy đối phương nói lời nói chấn động.

“Ta… Ta muốn học trưởng cùng cắm…”

Vô luận là Mạc Tuấn Ninh hay Hắc Vân Áp Thành đang làm hăng say thì đều ngẩn ra, Lương Tu Ngôn cho là bọn họ nghe không hiểu, liếm môi dưới quyến rũ, như làm nũng: “Ta muốn hai côn thịt cùng thao tao huyệt của ta.”

Lời nói dâm loạn không chịu nổi phối với biểu tình mị hoặc của Lương Tu Ngôn, khiến hai huynh đệ mém phụt máu mũi, không khỏi cảm thán mình đã dạy dỗ ra một yêu tinh nào đây.

Lương Tu Ngôn còn sợ Mạc Tuấn Ninh làm ngơ, ngẩng đầu nhìn hắn, tiếp tục câu dẫn: “Học trưởng không muốn thao tao huyệt của ta sao? Tao huyệt đã tắm sạch sẽ rồi đó.”

Nói xong còn vươn đầu lưỡi liếm liếm đỉnh quy đầu, thủ thỉ cam đoan, “Ta sẽ kẹp học trưởng đến khi bắn ra, so với miệng còn thoải mái hơn nha.”

Mạc Tuấn Ninh nhìn đầu lưỡi hồng nhạt liếm lên quy đầu đen lẫn sắc tím của mình, hình ảnh dâm mĩ ấy làm cho hắn tình dục tăng cao, lại nghe thấy Lương Tu Ngôn nói ra lời nói mê người, hận không thể lập tức đặt cậu ở dưới khố, làm cậu đến khóc lóc cầu xin mới thôi.

Mà Hắc Vân Áp Thành dường như bị lời nói của cậu chọc giận, húc thật mạnh vào điểm nhô lên, căm hận hỏi: “Tao hóa, lòng tham không đáy, một cây côn thịt đã không còn cách nào thỏa mãn ngươi sao?”

Lương Tu Ngôn bị húc đến sảng khoái vô cùng, kêu lên dâm đãng: “Không đủ! Tao huyệt muốn ăn hai cây đại nhục bổng! Ta muốn hai cây đại nhục bổng làm ta một trận!”

Chương 92: Song long nhập động – Thượng (3P)

Kỳ thật Lương Tu Ngôn khát vọng song long đã lâu rồi, lần song long nhập động trước đó tuy làm cậu sợ không nhẹ, cảm giác đau đớn như bị xé rách hãy còn mới mẻ trong kí ức, nhưng cảm giác sảng khoái vô cùng ấy lại khiến cậu hồi vị vô cùng. Mỗi khi nhớ lại, tâm thần liền nhộn nhạo.

Nhưng sau đó hai huynh đệ vẫn chú ý thân thể cậu, không còn đề nghị song long.

Bởi vậy, lúc này Lương Tu Ngôn tự mình nói ra, tuy đáy lòng thầm phỉ nhổ sự dâm đãng của mình, nhưng bất kể thân thể hay tâm lý đều chờ mong không thôi.

Hơn nữa lần này còn không bị cắt ngang như lần trước, đợt trước đang song long thì bị đá ra ngoài làm Lương Tu Ngôn tiếc nuối thấy mồ, lần này cuối cùng có thể trải nghiệm hai luồng nhiệt đồng thời bắn lên nội bích yếu ớt, nhất định cực thích!

Thời điểm Lương Tu Ngôn đang ý dâm, người đã bị hai huynh đệ kẹp ở chính giữa. Hắc Vân Áp Thành ở dưới cùng và Mạc Tuấn Ninh đè lên người cậu.

Hai cơ thể nam giới khỏe mạnh trần truồng dính sát vào nhau, cơ thể rắn chắc, đường cong lưu loát, đều phát ra mị lực đàn ông, làm Lương Tu Ngôn say mê không thôi. Còn có hai cây côn thịt nóng bỏng như miếng sắt nung đỏ, đang húc ở bụng cậu, khiến cậu ngứa ngáy khó nhịn. Huống chi tiểu huyệt vừa rồi còn bị Hắc Vân Áp Thành làm một phen nay lại trống vắng, cậu vốn trời sinh tính dâm đãng sao có thể không khát vọng tính khí của nam nhân.

Thế là, Lương Tu Ngôn chủ động mở hai chân thật rộng, hai tay ôm lấy cổ Hắc Vân Áp Thành. Rồi vặn vẹo cái eo nhỏ nhắn, để tính khí mình ma xát đối phương, mà cái mông cũng có thể đồng thời cọ vào tính khí người phía sau.

Hắc Vân Áp Thành và Mạc Tuấn Ninh thấy cậu cơ khát như vậy, không nói hai lời, liền đem dương vật của mình đâm vào.

Nếu giờ phút này mà còn dây dưa thì chẳng phải là để Lương Tu Ngôn nghi ngờ tính năng mình có vấn đề sao?

“A a a! Sắp hỏng! Tao huyệt sắp bị kéo rách!”

Cho dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng bị hai cây côn thịt vừa bự vừa thô đâm vào cùng lúc, Lương Tu Ngôn vẫn đau đến thét lớn, thân thể tựa như bị một lưỡi kiếm sắc bén chém thành hai nửa.

Nhưng hai huynh đệ hoàn toàn không ngó ngàng đến tiếng la thảm thiết của cậu, vừa nãy bị tao hóa dụ dỗ đến hứng khởi, giờ muốn trừng phạt cậu một trận.

Huống chi côn thịt dưới thân được cúc huyệt siết chặt, giống như vô số cái miệng nhỏ nhắn mát xa ở phía trên, tuy rằng siết chặt làm hơi đau đau, nhưng cũng thích đến thờ dài.

Một mặt ma xát côn thịt của ca ca mình, mơ hồ dâng lên loại tình cảm cấm kỵ như cánh quạt, quạt tâm ngứa ngáy.Một mặt y cảm thấy mỹ mãn khi được cúc huyệt cực phẩm của Lương Tu Ngôn ma xát, hầu hạ. Hưởng thụ cực hạn ấy làm cho Hắc Vân Áp Thành thoải mái nhịn không được bật ra tiếng rên, cắn răng cố nén không để cho mình cứ thế bắn ra.Mà Mạc Tuấn Ninh kinh nghiệm lão làng, tuy hắn cũng bị tiểu huyệt của Lương Tu Ngôn kẹp chặt đến khoái cảm liên miên, nhưng vẫn dụ dỗ Lương Tu Ngôn nói thêm nhiều lời dâm loạn.

“Ngươi muốn như thế sao? Là muốn hai cây côn thịt cùng nhau thao tao huyệt tham lam của ngươi sao?”

Nam nhân dùng giọng nói bình tĩnh, lý trí nói ra lời lẽ nhục nhã, đối với Lương Tu Ngôn mà nói, điều này còn làm cậu kích động hơn cả xuân dược, cậu ném bỏ ý thức, tách chân rộng thêm, để cho nam nhân làm cậu càng sâu, không hề cố kỵ kêu lên dâm đãng: “Đúng, đúng thế! Lại dùng lực làm ta, đâm nát tao huyệt của ta!”

Nghe thấy người yêu nói vậy, Hắc Vân Áp Thành và Mạc Tuấn Ninh càng ra sức làm, hận không thể nhét cả hai trái bóng nhỏ vào luôn.

“Đồ tao hóa này sao lại dâm thế này.” Hắc Vân Áp Thành nhăn mày, mắng, “Hai cây côn thịt có thể thỏa mãn người sao? Muổn để gian phu của ngươi làm chung không?”

Lương Tu Ngôn đã sớm trầm mê trong bể dục thì làm sao còn có thể nghe ra sự đố kỵ của nam nhân, cậu chỉ có thể hô lớn lên ý nghĩ sâu trong tâm: “A… Trời ơi, sáp chết ta mất! Chim bự của lão công sáp chết ta mất! Ta yêu chim bự của lão công!”

“Để xem ngươi sau này còn dám quyến rũ nam nhân khác hay không.” Nghe được người yêu khen mình như vậy, Hắc Vân Áp Thành hiển nhiên hưởng thụ cực kỳ, “Nào, lại đây uống nước miếng của lão công.” (7days: dơ TT_TT)

Lương Tu Ngôn ngoan ngoãn cúi người xuống, tiến đến bên miệng Hắc Vân Áp Thành, vươn đầu lưỡi, không ngừng mút lấy nước bọt trong miệng y, giống như đó là quỳnh chi ngọc lộ.“Ưm hừ…ừm…ừm…”

Phía dưới thừa nhận va chạm hung mãnh của hai nam nhân, phía trên hôn nồng nhiệt cùng Hắc Vân Áp Thành, Lương Tu Ngôn cảm thấy hai cái miệng nhỏ nhắn trên dưới của mình đều bị hai huynh đệ chơi vừa đau vừa tê, khoái cảm mãnh liệt trước nay chưa có. Toàn thân mềm yếu vô lực, ngay cả thắt lưng cũng sắp thành bùn nhão. Khoái cảm tựa như một cơn sóng thần, con người ở trước mặt tự nhiên là nhỏ bé như thế đấy, nước biển tạo thành khoái cảm nhấn chìm cậu đến nghẹt thở.

Lương Tu Ngôn không biết cuối cùng nuốt bao nhiêu nước bọt của nam nhân, nụ hôn trần trụi ấy đã đút thêm củi vào lửa dục của cậu, khiến cậu mau chóng đạt tới rìa phóng thích.

Phía trước tính khí không ngừng xịt ra chất lỏng màu trắng ngà, quẹt vào bụng Hắc Vân Áp Thành, ướt một mảnh.

“Sao vậy, ngươi chỉ thích côn thịt của hắn sao? Còn ta?” Nam nhân phía sau vừa tỏ vẻ mình bất mãn, vừa rút côn thịt ra.

“Không cần đâu…” Điều này làm cho Lương Tu Ngôn lo lắng, dùng sức kẹp chặt mông, dường như muốn cuốn lây côn thịt, không cho nó rời đi, “Chim bự của học trưởng cũng rất khỏe! Học trưởng mau dùng chim bự thao ta bắn!”

Dù cho Lương Tu Ngôn cố gắng giữ lại, nhưng côn thịt vẫn rời khỏi tiểu huyệt. Mà cùng lúc đó, Hắc Vân Áp Thành cũng hiểu ý rút côn thịt ra.

Vừa mới được kéo căng đến mức khó tin mà giờ trong cơ thể lại chẳng còn gì. Cho dù Lương Tu Ngôn có co rút cúc huyệt đi nữa thì côn thịt vẫn đứng ở huyệt khẩu không chịu tiến vào. Rõ ràng đã đến rìa cao trào, lại bị quăng xuống mặt đất, sự chênh lệch to lớn như biển với sông, làm cho cậu gấp đến độ phát khóc.

“Tao huyệt ngứa chết mất… Các ngươi mau tiến vào…Tao huyệt của ta muốn ăn côn thịt vừa thô vừa bự…”

“Không thể tách rời nam nhân thế à? Ta thấy ngươi căn bản là con chó cái động dục mà.” Hắc Vân Áp Thành nói lời vũ nhục, dưới thân nhẹ húc húc vào trong, rồi lại nhanh chóng rút ra.

Điều này càng làm cúc huyệt ngứa gấp bội, cậu vứt bỏ liêm sỉ, khóc cầu xin nam nhân mau tiến vào thao cậu: “Đúng, ta không thể tách rời nam nhân… Ta chính là chó cái không thể tách rời nam nhân, ta chính là chó cái chuyên bị chim bự của các ngươi thao! Mau dùng chim bự của các ngươi thao con chó cái này đi…A a a…”

Lương Tu Ngôn còn chưa nói hết, hai cây côn thịt bự đã đồng thời đâm vào, cùng nhau hung hăng làm tới điểm trí mạng nhất của cậu. Lương Tu Ngôn bị làm tới hai mắt trắng dã, thét lớn rồi bắn ra.

Chương 93: Song long nhập động – Trung (3P)

Vào thời điểm tinh dịch trắng ngà bắn lên thạch tháp, cơ quan thạch thất được khởi động, bể nước bên cạnh xãy ra biến hóa kinh người trong im lặng.

Nước ao tách ra hai bên một cách quỷ dị, hai vách tường đá dâng lên từ dưới đáy, vừa lúc ngăn nước ở hai bên, như vậy ở chính giữa ao xuất hiện một lối hành lang.

Mà cự long ở chính giữa hạ xuống chầm chận, vào thời điểm vòi đầu rồng chạm tới đáy, thì nghe “ken két” một tiếng, có cơ quan nào đó được kích hoạt, tảng đá dưới đáy ao đột nhiên vỡ ra, lộ ta một cái cầu thang thông xuống dưới.

Có điều ba người đang hãm sâu trong tình dục hiển nhiên không chú ý tới, hoặc là nói, căn bản chẳng rảnh hơi để quan tâm.

Đối với Lương Tu Ngôn mà nói, lần này vừa súc ruột vừa khiêu khích, tiền diễn làm được mười phần, do cậu tích lũy đã lâu nên bắn đặc biệt nhiều và đặc biệt lâu.Thời gian bắn tinh kéo dài giống như rút hết tất cả sức lực trên người cậu, cậu mệt mỏi nằm sấp trên ngực Hắc Vân Áp Thành, tiếp xúc thân mật đó khiến cho cậu vẫn cảm thấy thèm muốn.

Tiếc rằng cậu còn trầm say chưa lâu, sự thao làm thô bạo của nam nhân đã kéo thần trí cậu về.

Lương Tu Ngôn vừa bắn tinh xong, cảm thấy toàn thân khoan khoái vô cùng, nhưng hai huynh đệ còn chưa thỏa mãn, dục vọng đang lên đỉnh, hai cây côn thịt hiển nhiên nổi thú tính đâm rút không chút lưu tình.

“Khốn nạn… ưm hư… Chậm… Chậm chút…” Lương Tu Ngôn bị bọn họ húc đến nói không ra hơi. Lúc một người thao cậu, luôn theo kịp tiết tấu. Nhưng hiện tại hai người ăn ý vô cùng, khi một người rút ra, một người sẽ tiến vào, luôn lưu lại một cây côn thịt giày vò trong cơ thể cậu, khiến cậu ngay cả cơ hội thở gấp cũng chẳng có.

“Chậm chút?” Mạc Tuấn Ninh đè ở trên người cậu cười khẽ, “Không phải nói muốn kẹp ta bắn ra sao, chỉ bằng trình độ này thì ta sẽ không bắn cho ngươi đâu.”

“Hừ… Ta… Ta chỉ muốn hưởng thụ thêm… Nếu học trưởng… cứ bắn ra như thế, thì quá vô dụng rồi…” Dù bị làm đến nói không lưu loát, nhưng Lương Tu Ngôn vẫn không sợ chết mà phản bác, tìm lại chút mặt mũi cho mình.

Quả nhiên, lời nói nghi ngờ ấy tập tức dẫn tới thao làm mãnh liệt hơn, Lương Tu Ngôn cảm thấy học trưởng trước nay luôn kiềm chế, chưa từng dùng sức mạnh và tiết tấu điên cuồng như dã thú này, tựa như muốn dùng côn thịt thao cậu chết ngắt.

Lương Tu Ngôn chỉ cảm thấy côn thịt như cây gậy sắt đang ma xát nội bích mẫn cảm của cậu, nhiệt độ nóng hừng hực như nham thạch đang thiêu đốt dũng đạo yếu ớt của cậu, quy đầu thật lớn cứ hung hăng nghiền lên điểm nhô lên trong cơ thể cậu, khiến Lương Tu Ngôn vừa sợ vừa thích, khoái cảm mãnh liệt tấn công cơ thể cậu, thích đến độ ngay cả ngón chân cũng không nhịn được cong lại. Mà dương vật mới mềm xuống lại sớm ngẩng đầu, vểnh lên đầy sức sống.

“Cảm thấy ta vô dụng sao?” Nam nhân lại nhỉ non bên tai cậu, dịu dàng như nói lời yêu thương.

Lương Tu Ngôn nức nở lắc đầu, ác ma này luôn có cách làm cậu tước vũ khí đầu hàng. Nam nhân dường như chấp nhận lời xin lỗi của cậu, đâm rút dưới thân chậm hơn nhiều.

Cậu không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ điều nghênh đón mình còn kịch liệt hơn cả trừng phạt.Chung quy ác ma như Mạc Tuấn Ninh, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho cái người nghi ngờ tính năng của mình chứ? Hắn đánh mắt ra hiệu cho đệ đệ mình, hai huynh đệ cùng lớn lên từ nhỏ hiển nhiên ăn ý vô cùng.

Bởi vậy, hai côn thịt trong cơ thể Lương Tu Ngôn đột nhiên yên tĩnh, cắm ở trong lại không nhúc nhích.

Lương Tu Ngôn vừa mới bị đâm rút thô bạo đến chết đi sống lại, sao có thể chịu được sự im lặng như bây giờ. Khi cậu chuẩn bị vặn vẹo eo, thúc giục nam nhân, lại ngoài ý muốn cảm giác thấy có thứ gì đó ở huyệt khẩu, rục rịch, có ý đồ chen vào trong.

“Đừng… Đừng làm bậy… Học trưởng…” Lương Tu Ngôn sợ tới mức tỉnh tảo lại từ trong dục vọng, cừng đờ thân thở, trong giọng nói còn mang theo tiếng khóc nức nở, ngay cả hậu huyệt cũng bất giác tự thiết chặt.

Nói giỡn, các ngươi cho rằng côn thịt của mình là cây tăm hả? Hai cây đã kéo căng nơi đó tới trình độ khó tưởng nổi rồi, từng cái nếp uốn bên trong đều bị căng chặt.

Còn nhét thêm thứ gì đó nữa, các ngươi muốn hại ta bệnh trĩ à?

Lương Tu Ngôn trong lòng oán giận, không chú ý tới mình do sợ hãi mà kẹp chặt mông theo bản năng, lại để hai dương vật còn ở trong cơ thể cậu được tiện nghi.

“Ưm…” Hắc Vân Áp Thành tuổi trẻ khí thịnh nhịn không được rên lên một tiếng.Vốn đã bị nội bích quấn chặt, còn vì tranh đoạt địa bàn với một côn thịt khác mà chèn ép lẫn nhau, không gian chật hẹp khiến dương vật của y có chút phát đau. Giờ tao hóa này còn chủ động kẹp mông, là muốn y nổi điên sao!

“Thả lỏng,” Y trả thù bằng cách vỗ một cái vào mông Lương Tu Ngôn, “Mới một ngón tay thôi, ngươi còn lo lắng tao huyệt của ngươi ăn không vô?”

Đã quen ăn vỗ lúc ân ái, Lương Tu Ngôn sớm xem nó thành một loại khiêu khích, thế nhưng cậu hiện tại không có tâm tư hượng thụ.

Thao, các ngươi tưởng tiểu huyệt của ta là lỗ đen chắc? Cái gì cũng nhét vào!

Lương Tu Ngôn tuy rằng rất muốn văng tục, nhưng chưa ngốc đến độ giảng đạo lý với hai tên khốn nạn không nói lý lẽ kia, chỉ nhăn hàng mày, ra vẻ đáng thương, “Không được… thật sự không được… Tha ta đi mà…”

Có điều cậu quên mất Mạc Tuấn Ninh là một ác ma không hơn không kém, ác ma trước nay không mềm lòng một cách đơn giản như vậy.

Lương Tu Ngôn còn đang cố gắng làm cho hai mắt của mình rưng rưng lệ, mà ngón tay đang chọt ở huyệt khẩu cậu, cắm vào mà không thèm ngó ngàng chi hết.

“A a!” Lương Tu Ngôn đau đến kêu to. Dù chỉ là một ngón tay, nhưng dưới tình huống này, so với lúc hai cây côn thịt cùng nhau tiến vào còn đau hơn! Cậu vừa kêu đau, vừa không quên mắng tên đầu sỏ, “Mạc Tuấn Ninh đồ khốn nạn này! Con mẹ nó ngươi ra ngoài cho ta!”

“Đa tạ khen ngợi.” Mạc Tuấn Ninh trên mặt mang theo nụ cười thản nhiên, thậm chí giọng nói vẫn trước sau như một, tao nhã như vương tử. Bất quá điều này không chứng tỏ hắn đang tức giận, nếu ngươi nghe cẩn thận, nhất định có thể nghe ra hương vị âm ngoan trong đó.

Đáng tiếc, Lương Tu Ngôn hiện tại không có tâm trạng nghe cẩn thận, cậu đến đến độ nước mắt tuôn rơi, chửi ầm lên, hoàn toàn không ý thức rằng kì hạn chết của mình sắp tới.

“Mạc Tuấn Ninh ngươi là đồ đại biến thái! Ngươi muốn chơi SM thì tìm người khác chơi! Ta không phải món đồ chơi của ngươi!”

“Ngươi muốn ta tìm người khác?” Mạc Tuấn Ninh hỏi, giọng nói âm lãnh hơn vừa rồi ba phần.

Cái này, ngay cả Hắc Vân Áp Thành cũng không khỏi đổ mồ hôi lạnh thay Lương Tu Ngôn. Trình độ S của ca ca mình, y hiểu rõ hơn ai hết.

Chương 94: Song long nhập động – Hạ (3P)

Quả nhiên, thời điểm Mạc Tuấn Ninh đâm vào ngón tay thứ hai, Lương Tu Ngôn sợ tới mức không dám lên tiếng, cả nhúc nhích còn chẳng dám, lưng căng thẳng, hình thành một đường cong duyên dáng.

Hiện tại ở trong cúc huyệt cậu, chính là kẹt hai cây đại nhục bổng, hai ngón tay! Phải biết rằng, đó là hai ngón tay của đàn ông trưởng thành chứ không phải hai cây tăm nhá!

Câu không khỏi bắt đầu lo lắng, Mạc Tuấn Ninh có tính nhét thêm ngón thứ ba hay không, nếu vậy phỏng chừng cậu sẽ được hệ thống phán định thân thể làm việc quá sức, trực tiếp đá ra ngoài.

May sao Mạc Tuấn Ninh chưa biến thái đến độ nhét thêm ngón tay thứ ba vào, bởi vì hắn làm một chuyện còn biến thái hơn nữa – gập cong hai ngón tay kia.

Lương Tu Ngôn đã chẳng có sức để chửi nữa, cậu đau không kể xiết, lông mày xoắn lại với nhau. Chỗ ấy rõ ràng không phải nơi để làm tình, nay lại bị kéo căng cực hạn, cảm giác trướng đau lan ra, ăn mòn thần kinh cậu. Khiến cậu không khỏi sợ hãi, ngay sau đó phải chăng sẽ nghe thấy âm thanh xé rách do hậu huyệt không chịu nổi gánh nặng.

Hắc Vân Áp Thành thấy cậu đau tới mặt trắng bệnh, trán tuôn mồ hôi không ngớt, trong lòng thấy không đành, mở miệng nói với Mạc Tuấn Ninh: “Này ngươi muốn chơi hỏng hắn thiệt sao?”

Lương Tu Ngôn gật đầu phụ họa lời nói của Hắc Vân Áp Thành. Ấn tượng tốt về Hắc Vân Áp Thành tăng thêm một nấc, tên khốn này dù có lúc rất khốn nạn, nhưng so với tên biến thái Mạc Tuấn Ninh thì tốt hơn nhiều!

Đáng tiếc, cậu vừa gật đầu, Mạc Tuấn Ninh giống như biết suy nghĩ trong lòng cậu, hai ngón tay cắm trong cơ thể cậu lại bắt đầu khuấy đảo.

“A!” Lương Tu Ngôn hét thảm một tiếng, cậu cong người lại, không biết để giảm bớt cảm giác thống khổ hay muốn né tránh ngón tay trong cơ thể. “Học trưởng, học trưởng… Tha ta đi… Thật sự không được…” Cậu đã sớm khóc không ra tiếng, muốn bao đáng thương thì có bấy nhiêu.

Thấy cậu rốt cuộc khóc xin tha, Mạc Tuấn Ninh lúc này mới vừa lòng, rút ngón tay ra, ghé vào lỗ tai cậu nhẹ giọng hỏi: “Sao không mắng?”

Tuy ngón tay trong cơ thể đã không còn, cảm giác trướng đau cũng biết mất theo, Lương Tu Ngôn thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nghe thấy giọng nói vô cùng thân thiết dịu dàng của Mạc Tuấn Ninh, thần kinh của cậu lại lập tức căng thẳng. Kiểu dịu dàng như người yêu ấy, lại không làm cậu cảm thấy tâm động, còn cảm thấy đó là con rắn độc đang bám lên lưng mình, khiến cậu sợ hãi.

Cậu vội vàng lắc đầu, sợ chậm một tí Mạc Tuấn Ninh sẽ đổi ý.

“Ngoan quá,” Mạc Tuấn Ninh nói, vừa hôn nhẹ xuống đầu vai cậu, vừa vươn tay về phía trước, an ủi tính khí bị dọa cho mềm xuống của cậu.

Tuy Lương Tu Ngôn rất chi khinh bỉ cái kiểu vừa đánh vừa xoa của Mạc Tuấn Ninh, nhưng dù lòng cậu muốn phản kháng, thì nửa người dưới lại không hề có cốt khí phất cờ về phía nam nhân.

Vừa rồi ngón tay còn làm cho cậu đau đến chết đi sống lại, nay lại phó thác một loại ma lực, mang đến cho cậu khoái cảm cuồn cuộn không ngừng. Ngón tay thon dài như đang gảy đàn trên dương vật cậu, làm cho máu toàn thân cậu đang thuận theo vũ động, khoan khoái, nhảy nhót, lực đạo lúc nhẹ lúc mạnh, tiết tấu khi nhanh khi chậm, nếu đó thật sự là bản nhạc, thì chắc chắn là âm nhạc tuyệt vời nhất thế giới.

Dù cậu không muốn thừa nhận, nhưng kỹ xảo thủ dâm của tên biến thái này quả thật rất cao siêu.

“Ưm… ưm…”Âm thanh vỡ vụn tràn ra từ trong miệng Lương Tu Ngôn, dục vọng lại bắt đầu sôi trào trong cơ thể, kêu gào tìm cửa ra.

Vị trí của Hắc Vân Áp Thành ở đối diện cậu, tất nhiên nhìn thấy rõ ràng biểu tình biến hóa của cậu, nhìn bộ dáng động tình giờ phút này, không thể kìm được, dương vật yên tỉnh trong cúc huyệt kia nửa ngày, cũng bắt đầu rục rịch.

“Ưm hừ… Tiếp… Tiếp tục….” Lương Tu Ngôn hừ nhẹ cỗ vũ.

Cậu cảm giác côn thịt trong cơ thể nhẹ nhàng dịch về trước một tí, một luồng điện nhảy thẳng lên não.

Kỳ thật vào thời điểm dục vọng cậu dần lên cao, cúc huyệt sau cơn đau lại trở nên ngứa ngáy, so với vừa rồi còn ngứa hơn. Hai đại nhục bổng kia cứ không chịu nhúc nhích, cậu lại ngại không dám mở miệng, giúp mình gãi ngứa. Bây giờ Hắc Vân Áp Thành cuối cùng không dằn lòng được đâm rút, cuối cùng như ý nguyện của cậu.

“Tao hóa!” Hắc Vân Áp Thành thấy cậu ban nãy còn đau đớn khó chịu, nay đôi mắt đã mơ màng, mặt phiếm đỏ, không khỏi cúi đầu mắng một tiếng, đong đưa thắt lưng rắn chắc, làm càng thêm hăng say.

“A… Đúng thế… Ưm… Mạnh thêm nữa…”

Phía trên có kỹ xảo xoa nắn, phía dưới có thao làm điên cuồng, hai nơi trí mạng đều được nam nhân nắm giữ, rất nhanh Lương Tu Ngôn bị chơi đến tan rã thần chí, hãm sâu trong bể dục.

“Học trưởng, học trưởng… Không cần… Dừng lại…”  Tại dưới sự công kích cả trước lẫn sau, Lương Tu Ngôn chỉ có thể thấp giọng cầu xin,Nam nhân biết rõ thân thể cậu nhạy cảm, chịu không nổi khiêu khích kịch liệt ấy, trái lại tăng nhanh tốc độ trong tay, nhẹ nhàng vuốt ve hai trái bòng nhỏ phía dưới, còn ác liệt thổi hơi vào trong lổ tai cậu, “Tại sao không cần? Không thoải mái sao?”

“Aha… Đừng…” Lương Tu Ngôn bị hắn nắm đến lập tức kêu to. Cậu không thể nghi ngờ chính là điển hình cho lên sẹo thì quên đau, trước đó mắng Mạc Tuấn Ninh từ đầu tới chân, nay lại dâm loạn như mèo động dục: “Vì rất thoải mái, ta bắn…. Ta… Ta muốn học trưởng thao ta…”

Vừa dứt lời, dương vật trong cơ thể liền đâm rút không chút lưu tình. Đã không còn âu yếm phía trước, Lương Tu Ngôn có thể tập trung mọi giác quan về trong cúc huyệt mình.

Địa phương bị làm ấy nóng rát, bị nam nhân dùng sức mạnh như dã thú đâm sâu nhiều lần. Tính khí của nam nhân ma xát nóng lên nội bích, huyệt khẩu lại vì không thể thừa nhận tính khí tráng kiện ấy mà bị kéo căng đến tê dại.

Lương Tu Ngôn đã không còn rảnh bận tâm nơi đó có sưng đỏ hay không, có chảy máu hay không, bởi vì hai cây côn thịt thô to đã làm cậu đến run người.

“Trời ơi… Chim bự của các ngươi sao khỏe như vậy… Ruột sắp hỏng… sắp bị chim bự đâm thủng! Tao huyệt sắp bị chim bự đâm thủng!”

Khoái cảm mãnh liệt trước nay chưa từng có không ngừng va chạm thân thể cậu, giống như vĩnh viễn không ngừng nghỉ, cậu như đang dạo bước trên đám mây, lại như đang giày vò ở địa ngục.

“Ngươi không phải muốn ta làm như vậy sao?”

Trong giọng nói bình tĩnh của Mạc Tuấn Ninh mang theo tiếng thở dốc, đối với Lương Tu Ngôn mà nói, đó gợi cảm muốn chết.

“Đúng, lại dùng lực làm ta! Ta muốn chim bự của các ngươi làm ta như thế mỗi ngày!” Lương Tu Ngôn lên giọng, nói ra lời dâm đãng nhất, kích thích dục vọng thi ngược ở sâu trong tâm nam nhân, dụ dỗ bọn họ đối xử mình thô bạo hơn nữa. “Dùng chim bự của các ngươi làm chết ta! Làm chết chó cái của các ngươi đi!”

“Yên tâm, sau này nhất định mỗi ngày làm chết tao hóa ngươi!”

Dưới sự thao làm như trút giận, không giữ được lâu, Lương Tu Ngôn liền đạt tới rìa cao trào, thân thể kịch liệt co rút trong mất kiểm soát, nội bích cắn chặt hai cây côn thịt. Dương vật được mát xa cực hạn cũng không chịu nổi run nhè nhẹ, vội vàng đâm rút vài cái, cuối cùng vẫn bắn ra tinh hoa của nam nhân.

Lương Tu Ngôn cảm giác thấy hai luồng nóng bỏng bắn lên tràng bích yếu ớt của mình, nhiệt độ và lực đạo ấy suýt làm cho cậu nhảy dựng.

“A a a! Bắn chết ta! Bắn chết ta! Chó cái bị tinh dịch của các ngươi bắn chết mất!”

Lương Tu Ngôn thét to rồi cũng bắn ra.

Chương 95: Quỷ súc công X nữ vương thụ

Vào lúc ba người Lương Tu Ngôn ở bên trong thạch thất biểu diện cảnh mười tám công, thì trong căn thạch thất khác cũng đang phát sinh một ít chuyện không muốn cho người ta biết.

Đồ Tô chân trước vừa bước vào thạch thất, còn chưa kịp nhìn rõ bố cục của thạch thất thì đã bị một cổ sức mạnh túm về sau, dưới chân bất ổn, tầm mắt cũng rối theo.

“Binh!”

Lưng và bức tường đá phía sau va chạm mạnh, Đồ Tô còn chưa kịp tỉnh tảo lại sau cơn đau, thì môi đã bị lấp lên.

Trong tầm mắt là gương mặt tươi cười được phóng lớn vô cùng của Tùy Phong, ngay cả chiều dài lông mi cũng có thể thấy rõ.

Ta biết mà…

Đồ Tô đã sớm đoán trước, thấy biến mà không sợ. Hắn trừng mắt nhìn nam nhân đang nổi điên này, ánh mắt sắc bén, cho dù bị cưỡng ép, thân rơi vào hoàn cảnh xấu thì khí thế lên mặt trên người vẫn không đổi.

Đáng tiếc Tùy Phong hình như làm ngơ dáng vẻ kiêu ngạo của hắn, vẫn gặm cắn bờ môi hắn, đầu lưỡi nỗ lực tiến vào khoang miệng hắn.

Đồ Tô cắn chặt khớp hầm, không cho y thực hiện được. Đồng thời, nâng lên đầu gối, đánh tới vị trí yếu ớt nhất của nam nhân.

Tùy Phong dường như sớm đã chuẩn bị, trong nháy mắt hắn nâng đầu gối, chen vào giữa hai chân hắn, dùng hai chân mình ngăn chặn đối phương, làm cho hắn không thể nhúc nhích.

Cũng không biết là vì Tùy Phong là cao thủ chỉ sau Hắc Vân Áp Thành, hay y đã xem việc này thành thói quen, động tác áp chế lưu loát thành thạo.

Hai chân chẳng những không thể nhúc nhích, mà còn gây sức ép, khiến cho nửa thân dưới của hai người dính sát vào nhau, tiếp xúc gần gũi như vậy, Đồ Tô thậm chí có thể cảm nhận được bộ hạ của đối phương hơi phồng lên.

Tư thế mờ ám này khiến cho Đồ Tô có chút bối rối. Hơn nữa người này lại còn đối hắn cương, càng làm cho hắn tức giận, phải biết rằng chưa từng có người nào dám đối xử với hắn như vậy.

Cho dù nửa người dưới đã bị kìm hãm, nhưng nửa người trên của hắn vẫn linh hoạt. Đồ Tô không nghĩ nhiều, đánh nắm dấm qua gương mặt tuấn tú của Tùy Phong.

Mắt thấy sắp đánh trúng, cánh tay lại không thể nào hướng về trước nửa phân, thì ra cổ tay bị đối phương nắm lấy. Đồ Tô thử giãy dụa, nhưng đối phương là con nhà võ, một người chức nghiệp trị liệu như hắn có thể so sánh sao.

Tùy Phong không chút khách khí, thuận thế nâng hai tay Đồ Tô lên qua đỉnh đầu, một bàn tay nắm lấy hai cổ tay hắn, đặt cả người hắn ở trên tường.

Phía sau là vách tường, làm cho hắn không có chỗ trốn, phía trước là thân thể cường tráng của nam nhân, hắn chẳng qua chỉ là một người gầy yếu mảnh khảnh nào có sức bật lại.

Bốn mắt nhìn nhau, chóp mũi đụng nhau, hô hấp chạm vào hô hấp nóng rực của nam nhân. Hành động thân mật, không làm Đồ Tô tim đập loạn nhịp, chỉ làm hắn càng thêm phẫn nộ. Bởi vì hắn biết, trong ánh mắt tràn ngập ý cười của đối phương, chỉ dâng lên ngọn lửa tham lam, thèm máu.
Đó là điềm báo nguy hiểm.

“Buông tay.” Đồ Tô lạnh lùng nói, ánh mắt trở nên càng hung ác, tựa như muốn đốt đối phương ra hai cái động.

Tùy Phong không chút để ý, hoặc là nói, ánh mắt càng cường thế như vậy, lại càng dễ dàng khơi gợi dục vọng chinh phục của y. Y hơi cúi đầu, muốn bắt giữ đôi môi đối phương, lại bị  đối phương không lưu tình né đi.

Tùy Phong cũng không nổi giận, lại cảm khái: “Tục ngữ nói, một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, chúng ta không biết là vợ chồng mấy ngày, thế mà trên dọc đường ngươi lại làm bộ như không biết ta.”

Nói xong còn thở dài một hơi, làm bộ dáng oán phu bị vứt bỏ.

Đô Tồ hừ lạnh một tiếng, xem như không thấy tên nam nhân làm ra vẻ này.

Có điều, trình độ dày mặt của Tùy Phong còn hơn cả sự tưởng tượng của hắn. Cho dù Đồ Tô không có phản ứng, nhưng Tùy Phong lại chủ động sáp qua, nhẹ nhàng liếm sườn mặt, vành tai, ngả ngớn nói: “Ta lại không thể quên được tư vị mất hồn đó của ngươi.”

Đầu lưỡi ẩm ướt liếm láp lên làn da, đó thôi đã làm Đồ Tô chịu không nổi, huống chi Tùy Phong còn nói ra những lời lẽ không biết xấu hổ, Đồ Tô tức đến đỏ mặt, lông mày nhăn lại, quát lớn: “Ngươi đừng xằng bậy, nếu không ta nhất định sẽ khiến ngươi hối hận.”

“Hối hận? Đúng vậy, mỗi lần ta đều hối hận.” Tùy Phong ý cười càng sâu, nhưng trong ánh mắt đã lóe lên tia sáng khác thường, không chút ý tứ hối hận, “Hối hận tại sao không làm ngươi nhiều hơn.”

Bị từ ngữ vũ nhục như vậy, nam nhân bình thường đều sẽ tức giận, huống chi là một người kiêu ngạo như Đồ Tô.

“Ngươi – -”Lời trách cứ phía sau còn chưa thành lời, đã bị đối phương hôn lấp về.

Tùy Phong thừa dịp thời điểm Đồ Tô mở miệng nói chuyện, lập tức hôn lên môi, đầu lưỡi cũng nhân cơ hội luồn vào trong khoang miệng hắn.

Bất quá Đồ Tô cũng chẳng phải đèn cạn dầu, thấy đầu lưỡi của đối phương luồn vào, dứt khoát hoặc không làm, đã làm phải làm đến cùng, ngậm lại khớp hàm, tính cắn đứt thứ đó.

May mắn Tùy Phong hiểu rõ hắn, kịp thời lẫn mất, cuối cùng không bị cắn đến.

“Ngươi cắn thiệt à?” Tùy Phong oán trách, nhưng vẫn trương ra bản mặt tươi cười không sao cả, “Ta câm thì không sao, nhưng sau này ai khẩu giao cho ngươi chứ?”

Tùy Phong nói tùy ý như thế, Đồ Tô nghe, trên mặt lại nổi lên lớp đỏ ửng hơi mỏng.

Đồ Tô vốn đã tuyệt sắc, nay bộ dạng ngượng ngùng, lại khiến người ta nhìn mà tâm dương khó nhịn. Tùy Phong không phải là người thích dây dưa, trong lòng nổi lên ý niệm trong đầu, tất nhiên hạ thủ ngay.

Lúc này y đã có kinh nghiệm, trước nắm hai má Đồ Tồ, khiến cho hắn không thể nhắm miệng lại, lập tức hôn lên.

Đồ Tô bị kiềm kẹp cơ thể, dùng lực cũng vô ích, chỉ có thể tùy ý đầu lưỡi đối phương tiến quân thần tốc, ở trong khoang miệng hắn khuấy đảo.

Bất đồng với vẻ ngoài hiền hòa của y, Tùy Phong hôn thiệt cuồng dã, mang theo dục vọng chiếm giữ cực mạnh. Đồ Tô chỉ cảm thấy đầu lưỡi bị y mút đến run lên, nhưng lại không cách nào phủ nhận, nụ hôn nồng nhiệt thô bạo như vậy lại mang đến khoái cảm.

Nhiệt độ thân thể dần dâng cao, khoái cảm theo vĩ chuy lan lên, phần eo chợt mềm nhũn.

“Ừm….”

Đồ Tô bởi vì thoải mái mà phát ra giọng mũi, càng kích thích dục vọng của Tùy Phong. Đầu lưỡi linh hoạt của hắn công thành bạt trại trong khoang miệng đối phương, làm cho nam nhân kiêu ngạo này dục hỏa đốt người dưới thân mình.

Mà vào lúc y đang khí thế dào dạt, hôn đến hừng hực, thì cảm giác đau đớn chợt truyền đến từ đầu lưỡi. Tùy Phong không thể không buông đối phương ra, trong miệng tràn ngập mùi máu tươi, không cần phải nói cũng biết, lại bị người này cắn.

Tùy Phong nhăn hàng mày, trên mặt lộ chút không vui, “Ngươi mỗi lần không nên biến thành như cưỡng gian vậy chứ?”

“Hừ, những lại này ta cũng tặng lại cho ngươi.” Ánh mắt Đồ Tô sắc bén, trong lòng lại đang cẩn thận đề phòng. Bởi vì hắn biết, mùi máu tươi sẽ không làm tên điên này lùi bước, mà ngược lại càng kích thích dục vọng biến thái của y.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau