VÕNG DU CHI DÂM ĐÃNG NHÂN SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võng du chi dâm đãng nhân sinh - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Lăng mộ quỷ dị

Bởi Tùy Phong có khinh công tốt nhất, nên nhiệm vụ dò đường giao cho y, còn mọi người tìm trong rừng dây leo rắn chắc, kết thành một sợi dài, cột vào người y, từ từ đưa y xuống.

Không lâu sau, Tùy Phong lại khẽ động dây, ý bảo kéo y lên.

“Ở trên vách đá có cái hang động, theo dấu vết thì là do sức người tạo thành.”

Thế là, mọi người quấn dây leo, theo thứ tự đi vào hang động theo như lời của Tùy Phong.

Hang động không lớn, ba mặt đều là đá, bảy người cùng đứng bên trong thì có vẻ rất chật, huống chi bên trong còn có một bộ xương khô.

“A!” Vừa nhìn thấy bộ xương khô, dọa Lương Tu Ngôn giật thót.

Bộ xương khô này ngồi xếp bằng, lưng tựa vào tường, bên cạnh là thanh đao dài. Dù cách nhiều năm, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ oai phong của hắn khi trước.

Những người khác trái lại đều bình tĩnh, hoàn toàn không có ngạc nhiên như Lương Tu Ngôn. Đồ Tô thậm chí còn đi vào săm soi bộ xương khô, rồi mới nói: “Xem ra đúng là nơi này, mọi người tìm xem trên thạch bích có cơ quan không.”

Cũng không biết là người nào chạm vào thạch bích đầu tiên, chỉ nghe một tiếng “rầm rầm”, bộ xương khô vốn tựa lên thạch bích nay lại đột nhiên như mất chống đỡ, xương cốt lập tức tan rã.

Trong nhất thời, tất cả mọi người đều ngơ ngác bởi bầu không khí quỷ dị này.

“Cái này, là chuyện gì vậy?” Lương Tu Ngôn run giọng hỏi, này rõ ràng là trò chơi mang phong cách võ hiệp, cớ sao cậu lần một lần hai đều đụng sự kiện thần bí.

Đồ Tô đi tới, vỗ vỗ bờ vai của cậu, giải thích: “Hắn chắc hẳn là người phụ trách trông coi cửa vào lăng mộ, cuối cùng ngồi chết trong này. Do sự xâm nhập của chúng ta, mang đến chấn động nhỏ, mới khiến xương cốt tan rã. Trong phim chẳng phải đều sắp đặt như vậy sao?”

Tính cách của Đồ Tô vốn ngạo mạn, nhìn người khác đều từ trên cao nhìn xuống, ngay cả khi nói chuyện với đội ngũ, giọng điệu cũng thể hiện mệnh lệnh. Hiện tại hắn lại chủ động an ủi Lương Tu Ngôn, khiến mấy tên bên cạch khơi lên vị chua nồng nặc.

Thế nhưng, Lương Tu Ngôn từ trước đến nay trì độn trên phương diện tình cảm hiển nhiên sẽ không nhận thấy được, cậu nghe lời của Đồ Tô xong, con tim cũng thả chậm dần, còn thuận tiện đồng cảm với cái người bị hoàng đế phái tới làm khổ sai này.

Cậu từ trong bao phục lấy ra một bộ quần áo sớm bỏ, gói kỹ bộ xương.

Khi cậu cầm lấy mảnh xương đầu tiên, nghe thấy hệ thống nêu lên tiếng nhắc nhở:

“Đinh, người chơi Lương Tu Ngôn phát hiện di hài của Thần Viễn đại tướng quân.”
Không ngờ còn là một đại tướng quân, Lương Tu Ngôn càng cảm thấy ông ta đáng thương.

Vào lúc Lương Tu Ngôn thu hài cốt, những người khác thì sờ soạng thạch bích một hồi, vẫn không tìm thấy cơ quan gì cả.

“Mợ nó, lãng phí tình cảm của ông mày, cái chỗ khỉ gió này làm gì có cửa vào!” Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ nóng vội là người đầu tiên nhảy ra chửi kháy.

Đồ Tô hơi chau mày, có vẻ không tức giận, đồng thời hắn cũng nghi hoắc, theo lý thuyết…

“Khít khít…”

Trong hang động im ắng nhỏ hẹp đột nhiên truyền đến âm thanh cổ lổ sĩ, bức tường mà bộ xương vốn dựa vào, bỗng biến thành một cánh cửa, chầm chậm mở ra.

Mọi người kinh ngạc nhìn một màn trước mắt, rõ ràng vừa rồi bọn họ lần tìm khắp nơi cũng không thấy cơ quan, mà giờ chẳng đụng vào thứ gì, cửa vào lại xuất hiện!

Cùng lúc đó, Lương Tu Ngôn vừa vặn cất kỹ mảnh hài cốt cuối cùng.

Mặc kệ nói sao, cửa vào phó bản đã xuất hiện, Sinh Tử Lăng ngay tại sau cánh cửa đá này. Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ xung phong làm người đầu tiên đi vào. Đường Thất Thiểu theo sát bên cạnh hắn, một tấc cũng không rời. Người thứ ba là Tùy Phong, lúc hắn bước qua cạnh Lương Tu Ngôn, sờ sờ mũi, cười khổ nói: “Ta bây giờ đã biết ngươi tại sao có thể gặp được nhiệm vụ ẩn tàng.”

“Hả?” Lương Tu Ngôn khó hiểu, mà đối phương đã tiến vào lăng mộ, không trả lời cậu. Còn Đồ Tô lúc bước qua cậu đi vào thì lại dừng lại trả lời cậu: “Bởi vì ngươi rất tốt.”
“Hả?” Lương Tu Ngôn càng thêm khó hiểu.

Người vào kế tiếp là Hắc Vân Áp Thành, gương mặt y xanh mét, nói: “Chút nữa tìm ngươi tính sổ.”

“Hả?” Lương Tu Ngôn mở to hai mắt.

Cuối cùng là Mạc Tuấn Ninh, hắn cười nói: “Đi thôi.”

Ô… Vẫn là học trưởng tốt nhất! Bọn họ đều là hổn đãn nói chuyện mập mờ!

Chân chính bước vào trong lăng mộ, mới có thể cảm giác được Sinh Tử Lăng trong truyền thuyết. Hành lang hai bên là cây cột thiệt lớn, mặt trên là hình rồng uốn lượn, điêu khắc tinh xảo, trông rất sống động. Phần đuôi rồng ở đáy cột và đỉnh đầu hướng lên trên, tạo thành tư thế vút bay lên trời. Miệng rồng mở thật lớn, trong đó ngậm một cây nến. Cũng không biết cây nến đó chế tạo từ gì, nhưng trải qua trăm năm vẫn còn tiếp tục cháy.

Rõ ràng là ở trong lăng mộ lại đèn đuốc sáng trưng, chẳng hề có chút cảm giác âm trầm. Tuy rằng một đường đều có quái vật xuất hiện, nhưng tổ hợp bảy người có thể nói đại diện cho trình độ cao nhất trong trò chơi, một đường không hề áp lực.

Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ làm MT, phụ trách chống đỡ quái, còn Đường Thất Thiểu chuyên phụ trách một đấu một thêm huyết cho gã, dù trình độ bình thường, nhưng vẫn có thể ứng phó, huống chi phía sau còn có một đám bạo lực.

Hắc Vân Áp Thành và Tùy Phong hiển nhiên không cần phải nói, danh hiệu đệ nhất và đệ nhị, phát ra sức mạnh là tương đương. Hắc Vân Áp Thành kỹ năng quần công lợi hại, còn Tùy Phong thì đánh lẻ cực cao. Đương nhiên Mạc Tuấn Ninh cũng không kém, dẫu sao cũng là người chơi vào top bảy.

Mà Đồ Tô thân là đại đệ tử của Thần Y Cốc, một mình phụ trách ba người không hề biểu hiện áp lực.

Đến nỗi Lương Tu Ngôn —

Cậu có nhiệm vụ chính là, phụ trách kiểm tra trang bị…

Kỳ thị! Kỳ thị trắng trợn cmnr!

Lương Tu Ngôn lộ ra gương mặt tức giận, đi theo sau mông đội ngũ lẳng lặng kiểm tra trang bị.

“Hổn đản! Dám khi dễ ta! Cấp thấp thì sao, phá không được phòng ngự thì sao, lại không thể tham gia à? Hỗn đản, là ai tặng Si Mị kiếm cho ngươi, bằng không hiện giờ ngươi có thể chơi đùa đẹp giai vậy sao? Hổn đản, là ai làm ta đến nỗi không xuống được giường, bằng không cấp bậc của ta có thể xuống thấp dữ vậy sao? Trong đầu toàn là ý nghĩ cầm thú xấu xa, chỉ có ở trên giường mới nhớ tới ta, hừ…”

“Cẩn thận!”

Chương 82: Cơ quan dâm đãng

Lương Tu Ngôn nghe thấy có người la lớn “Cẩn thận”, cậu còn chưa phân rõ chuyện gì, thì dưới chân đột nhiên bị hụt, rồi trước mắt tối sầm, cả người rơi vào trạng thái rơi tự do, rớt xuống.

“A!”

“Lương Tu Ngôn hoảng hốt quơ quào trong không, cuối cùng cậu nắm được thứ gì đó, nhưng vẫn trong xu thế rơi không dừng, tiếp theo “Bịch” một tiếng, mông được dịp hôn sàn nhà.

“Đệt, thằng nào thiết kế vậy, phía dưới không thể để thêm miếng đệm được à! Muốn ngã chết người ta sao?” Lương Tu Ngôn đứng lên, muốn xoa xoa cái mông bị ăn đau, lúc này mới phát hiện, cái thứ cậu nắm vừa rồi cư nhiên là cánh tay!

“A a a! Quỷ a!” Lương Tu Ngôn sợ tới mức phát ra tiếng kêu thảm thiết, cuống quít vẫy cái bàn tay kia đi.

Ở trong lăng mộ trống rỗng quỷ dị nắm được một bàn tay, đây hoàn toàn là tình tiết của tiểu thuyết khủng bố á!

Chủ nhân của cái tay chịu hổng nổi tiếng kêu như mổ lợn, trực tiếp che cái miệng của cậu, uy hiếp: “Còn kêu nữa thì ta thật sự cho ngươi thành quỷ.”

Thật ra, khoảng cách gần như vậy, Lương Tu Ngôn liền nhận ra đối phương là Đồ Tô, lập tức ngoan ngoãn gật đầu.

Thế nhưng ngẫm lại thấy không đúng, đối phương chức nghiệp trị liệu, mình cớ sao dễ dàng bị uy hiếp như vậy?

Đồ Tô mặc kệ cậu nghĩ sao, trước buông cậu ra, rồi mới nhìn bốn phía xung quanh. Hiện tại bọn họ có thể nói là lọt vào một cái mật thất, chỗ rơi xuống trên đỉnh đầu đã khép lại, huống hồ cách mặt đất xa vời vợi, mặt trên không có chỗ để tựa, trừ phi biết cơ quan ở đâu, nếu không thì không thể nào dùng khinh công để cạy mở.

Bởi vậy, với tình cảnh của bọn họ hiện tại, tuy đã biết một cửa ra, nhưng có cách nào để mở nó, cho bên bọn họ vẫn phải tìm cơ quan trước.

Đồ Tô cẩn thận lần mò cơ quan trên thạch bích, không tha bất cứ nơi nào, phía sau đính kèm cái đuôi.

“Hề hề, cái kia…” Lương Tu Ngôn gãi gãi đầu, nói: “Xin lỗi, ta chẳng ngờ lại kéo ngươi xuống dưới.”

“Tự mình nhảy xuống.”

Đồ Tô nói thực thản nhiên, giống như không phải chuyện gì to tát lắm, nhưng lại khiến cho Lương Tu Ngôn ngẩn ra, cậu ngây ngốc hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì ta cách ngươi gần nhất.”

Đồ Tô thân là chức nghiệp trị liệu, đi ở phần đuôi đội ngũ, cách Lương Tu Ngôn gần nhất. Vào lúc Lương Tu Ngôn ngã xuống, y là người phát hiện đầu tiên, liền nhảy xuống theo. Chờ tới khi Mạc Tuấn Ninh và Hắc Vân Áp Thành muốn nhảy xuống thì phiến đá đã khép lại.

“Không phải,” Lương Tu Ngôn lại gãi gãi đầu, cố gắng tìm lời thích hợp, “Người bình thường hình như đâu nghĩ nhảy xuống theo.”

Đồ Tô đang chuyên tâm tìm cơ quan thì bị cậu quấy rầy, xoay người đối diện cậu, hỏi: “Ta đã theo xuống, ngươi muốn thế nào?”
Tuy Đồ Tô đối cậu tốt hơn so với người khác, nhưng bây giờ tỏa ra khí thế, khiến Lương Tu Ngôn tức thì cảm thấy rất áp lực, ngoan ngoãn nói: “Không, không muốn thế nào cả, ngươi phân phó cái gì, ta liền làm cái đó.”

“Nếu còn muốn ra ngoài, thì mau cùng tìm cơ quan.”

“Vâng, phải.”

Lương Tu Ngôn vừa gật đầu liên tục, vừa vội vàng sờ soạng trên vách tường không dứt.

May mắn thạch thất không lớn, hai người phân công nhau tìm một vòng, không phát hiện gì cả.

“Giờ sao giờ?” Lương Tu Ngôn ngồi xếp bằng ở giữa thạch thất, nhìn về phía Đồ Tô còn đang cố gắng.

Kỳ thật tình huống này Đồ Tô đã sớm lường trước, lúc ở thạch động trước đó, cơ quan không phải ở trên vách tường, mà phải thu nhập di hài mới được, như vậy cơ quan ở đây nhất định cũng có huyền cơ khác.

“Tìm lại thử xem.” Đồ Tô nói. Dù sao cũng trong trò chơi, không thể thật sự bị nhốt chết, chỉ cần chọn tự sát, như vậy có thể có sống lại ở điểm phục hoạt trong thành trấn đã đăng kí, nhưng như thế sẽ lỡ bỏ mất phó bản này.

“Tường đá này còn bằng phẳng hơn cả nhà ta, nào có cơ quan chứ.” Lương Tu Ngôn nói, cậu thì không ngại tự sát về thành, dù sao còn có bọn Mạc Tuấn Ninh, cậu có thể được chia một phần. Nhưng khi cậu ngó thấy Đồ Tô quyết không từ bỏ, thở dài, đứng lên tìm tiếp.

Đương nhiên, lần tìm thứ hai, vẫn không thu hoạch được gì.

“Quên đi.” Đồ Tô lắc đầu, cố gắng suy nghĩ, quả nhiên đụng phải một tên sao chổi, chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Bấy giờ, Lương Tu Ngôn lại giống như không có nghe thấy hắn nói, cúi đầu trầm tư. Qua một lát, bỗng nhảy dựng, hô to: “Ngươi lại đây xem!”

Rồi chạy tới chính giữa thạch thất, chính là cái chỗ cậu ngồi xếp bằng hồi nãy, dùng giày phủi đi lớp tro bụi phía trên.

Lúc đầu Đồ Tô còn có chút không hiểu, nhưng dần dần, một bức vẽ hiện ra ở trước mắt.

“Ta chỉ nghĩ hồi nãy hình như thấy cái gì đó, quả nhiên nơi này có vấn đề.” Lương Tu Ngôn đắc ý nói. Vừa rồi cậu ngồi xuống, mông cọ bớt lớp bụi, lộ ra một góc bức tranh, Lúc đó cậu vội đứng lên tìm cơ quan trên tường đá, lướt mắt nhanh quá nên không để ý, nay mới đột nhiên nhớ tới.

“Xem ra đây là mấu chốt để ra ngoài.”

Trong thạch thất trống rỗng có một bức vẽ, thật sự không thể không làm cho người ta chú ý. Thế là, hai người đều ngồi xổm xuống nghiên cứu tỉ mỉ bức vẽ này.

Bức vẽ này rõ ràng được ai đó khắc lên phiến đá, nhưng hình ảnh tinh xảo, trông vô cùng thật. Cảnh trong tranh cũng là ở trong thạch thất, còn có cánh cửa đá rộng mở. Mà trong thạch thất cũng có hai người, theo hình dáng thì rõ ràng là hai người đàn ông.

Từ tư thế của bọn họ, rõ ràng đang —

Thủ dâm cho nhau!

Hai người đều trần nửa người dưới, trong tay là tính khí của đối phương, trên mặt vừa trầm mê vừa hưng phấn.

“Ta… Ta thà chết trở về thành!” Lương Tu Ngôn chỉ bức tranh, kiên quyết nói.

Trò chơi này quả nhiên dâm đãng, ngay cả cơ quan còn thiết kế dâm dãng như vậy! Đệt!

“Không được.” Đồ Tô cũng khiên quyết, có điều là kiên quyết bác bỏ cậu.

“Ta mặc kệ chuyện này!” Lương Tu Ngôn vẫn cố gắng.

“Cũng đâu phải chơi ngươi, chỉ nắm súng cho nhau thế thôi.” Đồ Tô nói thiệt thản nhiên.

“Nhưng mà… Nhưng mà….”

Lương Tu Ngôn còn muốn biện bạch, lại bị đối phương trực tiếp cắt ngang: “Được rồi, đừng lãng phí thời gian, vào vị trí, cởi quần ra.”

Ế, quyết đoán thế hả! Ngươi không thể lần lữa tí nào sao?

Chương 83: Phương pháp phá giải (Thủ X)

Lương Tu Ngôn đành phải vào vị trí đứng dựa theo hai người trong bức tranh, sao cho bóng dáng mình vừa khéo khớp với thân hình của người con trai. Người nọ dừng lại, ngẩng đầu lên liền thấy gương mặt xinh đẹp được phóng đại của Đồ Tô ngay trước mắt mình, bằng khoảng cách gần như vậy, thật đúng là kinh diễm khiến người khác không nỡ dời mắt.

Đáng tiếc, vào lúc cậu còn đang ngẩn ngơ, đối phương đã cởi bỏ quần sịp, trực tiếp nắm lấy nơi yếu ớt nhất của cậu.

“A…” Nửa người dưới đột nhiên bị một đôi tay bao phủ, khiến cho Lương Tu Ngôn hoảng hồn. Đối phương lại còn ngại chưa đủ, nhéo một cái thiệt mạnh.

“A… Nhẹ nhẹ…” Lương Tu Ngôn đau đến nhíu mày, nhưng không chỉ là đau, trong đó còn đan xen sự khoái cảm thoải mải, làm cho đôi mắt trong suốt của cậu thêm vài phần mơ màng.

Đồ Tô thấy cậu mau có cảm giác như thế, thật ngoài ý muốn, trong ánh mắt chợt lóe lên nét khác thường, “Ngươi có phải quá nhạy cảm rồi không?”

“Ưm a… Vần đề thể chất, được không….A!” Lương Tu Ngôn nói còn chưa dứt, tinh nang phía dưới đã bị hắn vuốt ve ác ý, khiến cậu bất giác nâng cao giọng, biến thành một tiếng thở gấp.

Đồ Tô tự nhận mình không phải là người có tính dục mạnh, nhưng nhìn thấy cậu hiện tại hai má nhuốm đỏ, mị nhãn như tơ, cũng bất giác thấy yết hầu có chút khô khan. Rõ ràng một người không tính là đẹp lắm, nhưng khi hãm sâu trong tình dục, vẻ mơ màng không biết làm sao đó, lại có thể dễ dàng khơi gợi lên dục vọng lăng nhục dưới đáy lòng của nam nhân. Ngay cả giọng nói nam tính bình thường kia, cũng vì phủ lên tình dục mà bất tri bất giác trở nên hết sức gợi cảm.

Đồ Tô liếm liếm môi dưới, nói: “Xem ra được dạy dỗ không tệ, bớt được không ít phiền toái.”

Lương Tu Ngôn còn chưa kịp hỏi phiên toái cái gì, liền cảm thấy bàn tay của đối phương duỗi tới trước dương vật, dùng móng tay khều khều đỉnh quy đầu.

“….Ưm hừ… a…” Lương Tu Ngôn thích đến độ thiếu chút nữa nhảy dựng lên, rên rỉ liên tục. Kỹ thuật của Đồ Tô không thể nói là quá tốt, nhưng Lương Tu Ngôn đã bị dạy dỗ đến mẫn cảm vô cùng, rất mau đầu hàng trước khoái cảm. Cậu ngẩng cậu lên, môi hé mở, tiếng rên ngọt ngào không ngừng buột ra từ miệng.

“Đừng chỉ thích một mình, giờ cũng sờ sờ chỗ này của ta.” Giọng nói của Đồ Tô vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo sự kiêu ngạo, ngay cả để cho người khác giúp hắn thủ dâm, đều là ngữ điệu ra lệnh.

Lương Tu Ngôn nghe thấy đối phương nói vậy, cũng muốn có qua có lại, để đối phương thoải mái một chút. Nhưng cậu đang chìm đắm trong bể dục, nào còn có tinh lực làm điều đó. Cậu chỉ cảm thấy tay mình bị tay ai kia nắm lấy, để lên thứ gì đó nóng rực.

“Ưm…”

Cậu biết đó là ngoạn ý của nam nhân, nóng rực, nóng đến độ cậu suýt không cầm được. Cậu không dám cúi đầu nhìn cái tính khí dữ tợn đó, ở trong tay cậu nó nhảy lên hệt như có sinh mệnh, tỏ rõ dục vọng hừng hực.

Cậu sợ, muốn rút lui, lại bị nam nhân mạnh mẽ đè lại.

“Ô…” Lương Tu Ngôn trách móc nhìn về phía Đồ Tô, đối phương tuy vẫn trưng bản mặt băng sơn, nhưng do dục vọng mà có chút thả lỏng.

Tuy cậu không phủ nhận gương mặt kinh diễm ấy nhuốm vẻ tình dục càng thêm diễm lệ, hàng mày hơi chau, làn môi mỏng mím chặt, vùng vẫy và mâu thuẫn khi đắm chìm trong dục vọng, sự lặng yên làm mê hoặc lòng người.Nhưng… Nhưng đó đâu thể gạt bỏ sự thật cái tên này cám dỗ mình hồng hạnh xuất tường! Lương Tu Ngôn thấy đầy tội lỗi. Không ngờ bị Vương Ngữ Yên nói trúng, mình vậy mà hồng hạnh xuất tường làm chuyện tặng tịu với nam nhân khác. Học trưởng, ta xin lỗi ngươi…

Lương Tu Ngôn vừa tự trách mình, vừa không thể ngăn cản đôi bàn tay linh hoạt của đối phương mang đến khoái cảm. Dưới sự chơi đùa cực nhanh của Đồ Tô, khoái cảm cuồn cuộn không ngừng trùng kích khiến đôi chân cậu như nhũn ra. Dương vật phía dưới lại không chịu thua kém, vểnh cao cao không nói, ngay phía trước còn phân bố ra chất lỏng trong suốt không ngớt.

Không chỉ có sự an ủi bởi đôi tay đối phương, mà hai tính khí còn thường chạm vào nhau, gây nên ma xát rất nhỏ, rồi mới tách ra.

Đùa bỡn dâm loạn như vậy khiến Lương Tu Ngôn tình dục lại tăng vọt, “A a…a a…”

Trong thạch thất tĩnh lặng, chỉ có tiếng rên rĩ phóng đãng của Lương Tu Ngôn vang vọng, tặng thêm nét dâm mĩ trong bầu không khí.

Đồ Tô hưởng thụ thủ pháp vụng về của đối phương, tuy rằng không phải chưa có ai làm cho hắn, nhưng không biết vì sao, chỉ riêng tên ngốc không có việc gì mà cứ hô to gọi nhỏ này, lại khiến cho hắn sinh ra ít tình cảm khác thường.

Thân thể hắn khom về trước, bắt giữ đôi môi phớt hồng ướt át của cậu, ngay sau đó, bèn hôn lên.

“Ô…” Lương Tu Ngôn lắc đầu cố né tránh.

“Hé miệng, không cho trốn.” Giọng điệu Đồ Tô vừa nghiêm khắc lại cường thế, thanh âm vì nhiễm tình dục mà trở nên có chút trầm thấp và khàn khàn.

Lương Tu Ngôn còn chưa đáp ứng, đối phương đã một tay giữ chặt sau đầu cậu, sáp người qua hôn.“Ô ô…”

Vốn Lương Tu Ngôn liều mạng không mở miệng, kết quả lại chọc giận Đồ Tô, hắn ra sức sờ tinh nang cậu, khoái cảm vừa đau vừa thích khiến Lương Tu Ngôn lập tức kinh hô ra tiếng.

“Aha…”

Đầu lưỡi đối phương cũng nhân cơ hội chui vào.

“ưm…ưm a…”

Đầu lưỡi của nam nhân lục lọi trong khoang miệng, liếm lộng hàm trên, thậm chí chống tại cuống lưỡi của cậu, khiến Lương Tu Ngôn không có cách nào khép miệng lại, nước bọt tự nhiên chảy ra từ trong miệng.

Thật vất vả mới kết thúc nụ hôn, hai người lưu luyến tách rời, giữa môi còn nối liền sợi chỉ bạc lấp lánh, có vẻ vô cùng phiến tình.

Đồ Tô tựa trán vào trán đối phương, cười khẽ: “Hương vị của ngươi thiệt ngọt.”

Lương Tu Ngôn hãy còn chìm đắm trong nụ hôn kịch liệt vừa rồi, nay bị đối phương đùa giỡn như vậy, lại thấy tư thế thân thiết như người yêu, gương vốn đã đỏ nay còn đỏ hơn.

Khoảng cách gần như vậy, trong mắt là gương mặt xinh đẹp động lòng người của Đồ Tồ, bên tai là tiếng thở dốc nặng nề của hắn, mang theo hương vị tình dục, trong tay là cự vật cương cứng của hắn, làm cho Lương Tu Ngôn cũng có chút ý loạn tình mê, ma xui quỷ khiến cắn lên môi đối phương.

Cậu ngậm môi của Đồ Tô vào miệng, lập tức khiến đối phương phát ra tiếng thở dài thỏa mãn.

“Ưm a…”

Tiếng rên rĩ như nhẫn nhịn lại như không thể chống cự, làm cho Lương Tu Ngôn máu toàn thân sôi trào, giống như bị mê hoặc, động tác dưới tay càng thêm ra sức.

Trong tiếng rên rỉ dâm đãng và tiếng thở dốc trầm thấp, hai người không bao lâu liền đồng thời bắn ra. Chất lỏng màu trắng ngà văng tung tóe, ngoại trừ bắn lên quần áo đối phương, còn có vài giọt rơi xuống mặt đất.

Trong nháy mắt tinh dịch và phiến đá tiếp xúc, cánh cửa đá ngầm cũng mở ra.

Chương 84: Bắt gặp gian tình

Lương Tu Ngôn còn chưa kịp phục hồi tinh thần sau dư âm cao trào hiển nhiên không chú ý tới sự xuất hiện của cửa ra, nhưng ngoài cửa đột nhiên truyền tới tiếng bước chân rõ ràng và tiếng nói chuyện của đội hữu, làm cậu giật nảy mình.

Cậu vội vàng điều ra bảng điều khiển, muốn chọn logout, kết quả bị hệ thống nhắc nhở đang ở trong phó bản, không thể logout. Lương Tu Ngôn tức đến muốn chửi lộn, nhưng giờ có trách GM cũng không được tích sự gì. Cậu đành phải từ trong bao phục lấy ra mảnh vải không cần, luống cuống tay chân lau tinh dịch dính trên quần áo mình.

Lương Tu Ngôn thấy lau đã ổn, tuy trong không khí còn có thoảng mùi sau màn tình ái, nhưng cậu đã cố gắng hết sức, đưa mảnh vải cho Đồ Tô, thúc giục: “Nhanh lên, bọn họ tới rồi.”

Đồ Tô liếc nhìn cậu, không mặn không nhạt trả lời: “Thì sao?”

Lương Tu Ngôn bị thái độ không thèm để ý của hắn làm tức hộc máu, ngươi thì không sao nhưng ta sẽ chết thảm đến không thể thảm hơn đó! Sớm biết thế tự sát về thành cho rồi, con mẹ nó ham hố cái kho báu mà!

Lương Tu Ngôn khóc không ra nước mắt, hối hận không thôi, nhưng nay nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần, cái giọng ồm ồm của Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ lại không lọt nổi một chữ vào tai cậu. Điều cậu có thể làm, là vội vàng lấy vải lau tinh dịch mình bắn trên quần áo Đồ Tô.

Không thể lưu lại chứng cứ phạm tội, không thể lưu lại chứng cứ phạm tội… Lương Tu Ngôn nhắc đi nhắc lại trong lòng.

Nhưng mà, sự thật chứng minh, vào lúc xui xẻo, uống miếng nước cũng nhức răng, ấy không, hành động thân mật của bọn họ, trực tiếp bị người ta bắt gian ngay tại trận.

“Các ngươi đang làm cái gì?”

Lương Tu Ngôn bị giọng nói bất ngờ dọa cho giật nảy người, mém nữa lên cơn đau tim.

“Không… Không có gì…” Cậu vội ném mảnh vải dính tinh dịch của mình và Đồ Tô vô bao phục, rồi nhanh chóng dích sang bên cạnh vài bước, giữ một khoảng cách với Đồ Tô, cuối cùng khẽ kéo khóe miệng, lộ ra nụ cười tự cho là chân thành nhất, ra vẻ kinh ngạc hỏi, “A, các ngươi sao đến đây?”

Sắc mặt của Mạc Tuần Ninh nhanh chóng đổi, còn Hắc Vân Áp Thành lại trực tiếp, không chút kiềm nén cơn phẫn nộ trong lòng, nếu ánh mắt có thể giết người, thì ánh mắt y bắn sang có thể trực tiếp lăng trì Lương Tu Ngôn.

Trái lại là Đồ Tô đứng ở một bên, khe khẽ nâng khóe miệng, không che giấu ý cười của mình, lắc đầu thở dài: “Giấu đầu hở đuôi, quá vụng về.”

Hắn bày bộ dạng không quan tâm, Lương Tu Ngôn ngó mà ngứa hết cả răng.

Có điều hiện tại không phải thời điểm làm việc với hắn, dù sao nét mặt của hai vị nhà mình, muốn khủng bố thì được khủng bố hơn. Ngẫm lại ngày thường bọn họ có bao nhiêu nhỏ nhen và xấu xa, Lương Tu Ngôn không khỏi rùng mình.
Cậu vội bước tới trước mặt Mạc Tuấn Ninh, cười lấy lòng: “Học trưởng, vừa rồi bọn ta vẫn tìm đi đường ra suốt, không ngờ cửa liền mở, may mà gặp lại các ngươi.”

Lương Tu Ngôn đến bản thân còn chán ghét dáng vẻ làm nũng của mình, dù hồi trước có kí hợp đồng với khách hàng cũng chẳng nịnh nọt được thế này, nhưng nay đang ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, còn hơn là chịu các loại trừng phạt không biết tên, nhanh chóng nhận lỗi vẫn quan trọng hơn.

“Ồ, phải không?”

Mạc Tuần Ninh cười từ chối cho ý kiến, Lương Tu Ngôn không nhìn ra hắn rốt cuộc đoán được bao nhiêu, bất quá câu tiếp theo của Mạc Tuấn Ninh, lập tức dập tắc một điểm ăn may trong lòng cậu, biết rằng mình cách kỳ hạn chết chẳng xa.

“Bọn ta nghe thấy bên nay có người kêu rất lớn, cho nên mới tới, không biết các ngươi ở bên trong rốt cuộc xãy ra chuyện gì?”

Mạc Tuấn Ninh nói quá khó hiểu, Lương Tu Ngôn không thể phân rõ thiệt giả. Cậu tuyệt vọng nhìn tường đá xung quanh, chẳng lẽ mình bị hệ thống lừa? Vách tường nhìn dày thế này, vậy mà không có cách âm sao? Há chẳng phải để bọn họ nghe thấy hết rồi!

Lương Tu Ngôn tập tức như rơi xuống vực sâu, cảm giác đời người thiệt u ám, thê lương không ánh sáng. Đã thế còn có người lo cậu chết chưa đủ nhanh, đi đến bên cạnh, quàng tay lên vai cậu, nói với mọi người: “Nếu cũng nghe được, vậy đỡ phải giải thích lại.”

Nghe xong lời này, Lương Tu Ngôn lập tức cảm thấy không khí càng thêm nặng nề, có cảm giác luồng gió thổi báo giông tố sắp đến, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. Cậu lấy xuống cái tay của Đồ Tô thiệt cẩn thận, đi đến bên cạnh Mạc Tuấn Ninh, bộ dáng khúm núm ấy y chang nàng dâu bị ức hiếp.

Mạc Tuấn Ninh dường như hài lòng biểu hiện của cậu, cuối cùng không có trừng phạt cậu ngay trước mặt mọi người, bấy nhiêu thôi đã làm Lương Tu Ngôn thở phào nhẹ nhõm. Bất quá, giờ cậu nên lập di chúc đi là được.
Trở lại chuyện chính, bảy người tiếp tục con đường tầm bảo.

Đoạn đường sau đó tuy bình an, nhưng có thể cảm giác rõ đang xu hướng hạ thấp, xem ra phải thông phía chân núi. Hoàng đế khai quốc Hiên Viên Thắng quả thực đã đào rỗng cả tòa núi, hao hết lượng lớn sức người sức của, mới kiến tạo ra lăng mộ quy mô lớn như vậy.

Tuy không gặp phải cơ quan gì cả, nhưng do càng về sau cấp quái càng cao, tốc độ của mọi người cũng giảm rõ rệt. Thêm nữa phải thường xuyên canh hai bên, cũng tiêu phí không ít thời gian.

Qua hồi lâu, lúc Lương Tu Ngôn tăng lên một cấp, thì mọi người mới đi tới cuối hành lang.

Lúc này xuất hiện ở trước mắt họ không phải chính thất của lăng mộ, không có quan tài hoa lệ của Hiên Viên Thắng và vô số vật bồi táng trân quý, mà là ba cánh cửa.

Ba cánh cửa giống hệt nhau về chiều dài, chiều rộng, độ cao, cả kể hoa văn điêu khắc. Mặt trên khắc hai con cự long bay vút lên trời, ngửa mặt gầm lớn, khí thế hào hùng, có thể thấy tay nghề nhà điêu khắc rất tỉ mỉ.

Nhưng cớ sao cái đuôi của hai cự long lại đang quấn lấy nhau.

“Này…” Lương Tu Ngôn lúng ta lúng túng chỉ vào hình khắc trên cửa, da mặt mỏng manh của cậu đã bỏ bừng.

“Giao phối thôi,” Đồ Tô nói rất chi bình tĩnh, hắn đi lên trước nghiên cứu ba cánh cửa, mở miệng nói, “Giống nhau như đúc. nhìn không ra cái nào mới là cửa chính thất. Nhưng mà chúng ta cũng không có nhiều thời gian, mọi người tự phân tổ, cùng nhau vào.”

Bởi vì trong phó bản quy định không thể logout, cho nên nếu cùng lên một cửa, nói không chừng phải thông phó bản này suốt đêm, bởi vậy đề nghị của Đồ Tô chiếm được sự đồng ý của mọi người. Đương nhiên, không thiếu vài người ôm ý tưởng khác.

Mặc kệ thế nào, tình hình phân tổ như sau:

Lương Tu Ngôn, Mạc Tuấn Ninh và Hắc Vân Áp Thành chọn cửa chính giữa, tuy Lương Tu Ngôn rất không tình nguyện ở chung với hai người họ, nhưng bằng một cái nhíu mày của Mạc Tuấn Ninh, cậu chỉ có ngoan ngoãn đi vào vị trí.

Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ và Đường Thất Thiểu chọn cửa bên trái, lấy thực lực của hai người họ, nếu thật sự gặp được BOSS nào đó thì chắc chắn bị giết thẳng cẳng.

Tùy Phong và Đồ Tô không phải chọn, chỉ còn lại có cánh cửa cuối cùng kia thôi.

Chương 85: Lòng đố kị của đàn ông

Lương Tu Ngôn đẩy cửa đá rồi bước vào, phát hiện căn thạch thất không được bình thường. Kích thước của nó lớn hơn thạch thất từng đi qua trước đó rất nhiều, bởi vì trong đó còn có một cái bể tắm.

Đúng là công nghệ hoàng gia, Lương Tu Ngôn chưa bao giờ nghĩ rằng trong lăng mộ có thể dẫn nước vào xây dựng thành một cái bể tắm. Đến gần xem thì phát hiện bể không sâu, nước bể trong suốt, có thể thấy đáy. Bể hình tròn, phía trên có những tảng đá khắc hoa sen lộ ra mặt nước. Càng thêm thú vị, ngay chính giữa là một cái đầu rồng, miệng rồng há mở như đang chơi đùa cùng nước.

Điều này làm cho Lương Tu Ngôn không khỏi nghĩ, trên đường đi bất kể một vật trang trí nào cũng đều là cự long chiếm đa số, xem ra sự yêu thích của vua chúa thời cổ đại về rồng thật sự không thể nói sơ sài được mà.

Vốn muốn tiến vào trong chính thất, không ngờ rằng vì phong thủy mà đặc biệt đào một căn phòng tắm, xem ra chính thất ở phía sau hai cánh cửa đá còn lại.

Nghĩ vậy, Lương Tu Ngôn không khỏi có chút thất vọng.

“Không ngờ trong này lại có cái bể.”

Lương Tu Ngôn nghe thấy Mạc Tuấn Ninh ở đằng sau nói, giọng điệu chẳng thấy mất mát lại còn mang theo ý cười, có thêm chút thích thú, lòng cảnh giác không khỏi trổi dậy.

“Đúng vậy, vừa lúc có thể dùng.”

Khi Hắc Vân Áp Thành nói, Lương Tu Ngôn chỉ cảm thấy một đường mắt khiếp người đang đảo quanh lưng cậu, khiến da đầu cậu run lên, nhưng lại sợ không dám xoay người.

“Đừng chơi quá mức.”

Mạc Tuần Ninh tốt bụng nhắc nhở, có điều mấy lời này vào tai Lương Tu Ngôn lại thành, đừng chơi tàn, ta còn muốn chơi đó…

Hắc Vân Áp Thành đáp: “Ngươi mới là người chú ý đó, ngươi chơi còn lố trớn hơn ta.”

Lương Tu Ngôn nghe xong lời này, trong lòng bất giác nhảy dựng, một nửa là sợ hãi, một nửa khác cư nhiên là chờ mong!

Mày hết thuốc chữa rồi, tội chết ngay trước mắt, không muốn trốn mà còn mong chờ bọn hắn chơi thế nào? Lương Tu Ngôn thầm phỉ nhổ bản thân, tuy cặp giò cậu khẩn trương đến run rẩy, nhưng trong lòng lại ẩn ẩn chờ mong, khiến cậu khẩn cấp suy nghĩ hai cầm thú này sẽ trừng phạt ra sao?

Trinh tiết mang lần trước thiệt đúng là vừa thích vừa sợ, tận lực kìm nén khoái cảm quả nhiên sẽ làm khoái cảm gia tăng bội lần. Đợt trên lưng ngựa trước đó nữa cũng quá điên cuồng, tao dịch của mình đều nhỏ trên mình ngựa, làm lông ngựa ướt hết cả.

Vào lúc cậu còn đang suy nghĩ vẩn vơ, đột nhiên cảm thấy trên lưng nóng lên, bộ ngực mạnh mẽ của nam nhân bao phủ, hai tay vòng trên lưng cậu, kéo cả người cậu vào lòng.

“Đã sẵn sàng nhận trừng phạt chưa?”Âm thanh trầm thấp nhẹ nhàng vang bên tai, không giống như hỏi, mà như đang thở dài cho vận mệnh kế tiếp của Lương Tu Ngôn.

“Ừ.” Lương Tu Ngôn theo bản năng gật đầu, nghĩ lại thấy không đúng, lại vội phản đối, “Ta tại sao phải nhận trừng phạt? Ta đâu có làm cái gì đâu! Các ngươi không thể tùy tiện lấy cớ, chỉ để thõa mãn ý tưởng biến thái này của các ngươi!”

“Cái gì cũng chưa làm?”

Hắc Vân Áp Thành không biết từ khi nào đã chạy tới trước người cậu, nhíu mày, hỏi lại.

Dáng vẻ sát khí ngút trời đó, người nào không biết còn tưởng y muốn đi trả thù. Giọng nói thường ngày của y là lạnh lùng, có điều tính cách cũng thú vị, nhưng bấy giờ lại mang theo ít mùi âm ngoan, Lương Tu Ngôn nghe mà lòng run rẩy.

“Cái người tên Đồ Tô là chuyện thế nào?” gương mặt Hắc Vân Áp Thành tối sầm, chất vấn.

“Bạn bình thường!” Lương Tu Ngôn nói không chút suy nghĩ, dù sao cậu cây ngay không sợ chết đứng.

“Để hắn làm tao huyệt của ngươi thì là bạn bình thường sao?”

“Không có, bọn ta cái gì cũng chưa làm!” Lương Tu Ngôn vươn cổ, tuy cậu nói sự thật, nhưng điều này chỉ làm hai tên nam nhân bị lòng đố kị xông lên não, cho rằng cậu vịt chết còn mạnh miệng.

“Không có?” Hắc Vân Áp Thành lấy tay nắm cằm cậu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, “Mùi vị tao của ngươi, ta vừa vào cửa đã ngửi thấy rồi.”“Ta…” Lương Tu Ngôn há hốc mồm, lại phát hiện không thể phản bác điều gì. Tuy cậu đã lau tinh dịch, nhưng trong không khí còn lưu lại hương vị tình ái, có lẽ đối với hai nam nhân này mà nói, đó đã quá quen thuộc.

Hắc Vân Áp Thành thấy cậu không thể nào thanh minh, phỏng đoán của bản thân cứ vậy được chứng thật, một ngọn lửa giận lập tức xông lên não, nắm lấy cằm cậu, như lang như hổ cắn lên bờ môi cậu.

“Ô…”

Mùi máu tươi nồng đậm tràn ngập nơi giao nhau, miệng khẳng định bị tên khốn này cắn chảy máu rồi. Lương Tu Ngôn đau đến cau chặt lông mày, đập vào lưng y, muốn y thả mình ra.

Nhưng một người nam nhân khi biết mình bị cắm sừng, hiển nhiên sẽ không dễ dàng buông tha. Đối mặt sự giãy dụy của cậu, càng làm nụ hôn giữa đôi bên thêm sâu hơn.

“Ư…Ư…”

Nói cho cùng bị điều giáo lâu ngày, dù là nụ hôn thô bạo vẫn mau chóng làm Lương Tu Ngôn chìm đắm trong đó, buông tha cho chống cự. Hai tay đấm nện vào lưng nam nhân cũng sửa thành ôm cổ y, ngẩng đầu lên, thừa nhận nụ hôn như mưa dông gió giật.

Sự chủ động của Lương Tu Ngôn, nếu là bình thường thì như liều thuốc giục tình. Mà hiện tại vừa nghĩ tới người mình yêu đi hôn nam nhân khác, cũng phóng đãng thế này, hệt như đút thêm củi vào ngọn lửa giận của Hắc Vân Áp Thành, càng đốt càng lớn.

Hắc Vân Áp Thành buông cậu ra, nhìn đôi mắt cậu đã ướt át, mang theo ý xuân; môi hơi sưng đỏ, nơi bị cắn còn dính ít vết máu.

“Ngươi cũng làm điều này với Đồ Tô?”

Lương Tu Ngôn dù có chậm chạp đi nữa, cũng có thể hiểu được nam nhân trước mặt hiện tại chính là một thùng thuốc nổ, đụng chút sẽ phát nổ, hơn nữa tình cảnh còn hỏng hơn cả khi phát hiện mình và Mạc Tuấn Ninh quen nhau trước đó. Lương Tu Ngôn thậm chí cảm giác thấy, chỉ cần mình gật đầu một cái, cái tên này sẽ lập tức xách kiếm chém mình.

Nhưng mình không có cách nào lừa y. Cậu không có cách nào để lừa gạt một người mà trái tim đều là mình.

“Đúng vậy.” Nhìn thẳng vào đôi mắt đối phương, Lương Tu Ngôn chậm rãi gật đầu.

“Tao hóa!” Hắc Vân Áp Thành nắm lấy tóc cậu, khiến cho cậu ngẩng mặt lên. “Nói, ngươi và thằng đó làm những gì?”

“Đau…” Lương Tu Ngôn đau nhói, bình thường đánh mông gặm cổ chính là tình thú, nào có bị đối xử như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau