VÕNG DU CHI DÂM ĐÃNG NHÂN SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võng du chi dâm đãng nhân sinh - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Thắng thua trong kẽ hở

Tuy Tùy Phong chặn được thiết lê tử, nhưng đúng lúc cũng rơi vào thế hạ phong. Mạc Tuấn Ninh tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, lại là ba viên thiết lê tử bắn ra như viên đạn về phía Tùy Phong.

Dù cho Tùy Phong khinh công giỏi, phản ứng có mau lẹ, thì trong nháy mắt không tránh khỏi rơi tiếp đất. Tuy chỉ một hai giây ngắn ngủi, nhưng Mạc Tuấn Ninh tâm tư tinh tế, nhắm chắc khoảnh khắc này, ba viên thiết lê tử đều nhắm tới chỗ yếu hại của y.

Bất ngờ hơn cả, Tùy Phong không chọn dùng chân. Ngay khi người sắp chạm đất, thì thấy y chống tay trái, dùng sức đỡ, cơ thể như trái pháo bay sang Mạc Tuấn Ninh.

Trong phi hành, mủi chân y vài lần chấm đất, khi vụt tới trước mặt Mạc Tuấn Ninh, người đã hoàn toàn đứng thẳng, đã không còn bộ dạng chật vật như vừa rồi.

Đôi mắt hoa đào như cười như không, thầm thì bên tai Mạc Tuấn Ninh, “Còn có ám khí không?”

“Khinh công không tồi, có điều ngươi không bằng quan tâm, mình còn né tránh mấy lần.” Mạc Tuấn Ninh vẫn trấn định như trước, hệt như hoàn toàn không bị khinh công quỷ dị của y rung động.

Nhưng vào lúc hắn bình tĩnh, thì mấy người chơi nữ trên khán phòng đã không còn bình tĩnh nổi.

“Oa, các ngươi xem các ngươi xem, đây là đùa giỡn trắng trợn mà!”

Lương Tu Ngôn lập tức nhận ta, nữ sinh vừa nói là một trong mười vị xem chung trận đấu ngày đó của Mạc Tuấn Ninh.

“Lưu mang công x ôn nhu thụ, cưng quá!” Có một bạn nữ thét lên.

“Nói không chừng là ôn nhu công x hoa tâm thụ đó.” Người khác phản bác.

“Nhưng mà, nếu thế phó hội trưởng thì sao?”

“Phó hội trưởng không phải leo rào rồi sao, tra công như hắn là kiểu ta ghét nhất.”

Vào lúc bọn họ đang thảo luận sôi nổi, Vương Ngữ Yên lấy khuỷu tay chọt chọt Lương Tu Ngôn bên cạnh, cười đến vẻ mặt quỷ dị, “Ê, lại có tình địch, ngươi phải có ý thức nguy hiểm mới được đó.”

Lương Tu Ngôn che ngực bị cô đâm đau, nghĩ, cô nàng tăng le vồ rồi sao, nếu không sao đau thế!

Khi nói chuyện, trên sân đấu cũng đã thay đổi trong nháy mắt.

Mạc Tuấn Ninh tay phải đột nhiên nắm trường kiếm, đâm về phía Tùy Phong, đồng thời, tay trái giơ lên, đem ba viên thiết lê tử còn sót lại bắn ra ngoài.

Tùy Phong đầu tiên là ngẩn ra, không ngờ tới đối thủ sẽ sử dụng kiếm. Có điều y cũng phản ứng kinh người, mang theo một thân khinh công siêu phầm, nhón đạp mủi chân, mượn lực nhảy lên. Tuy vậy, khó khăn lắm mới thoát được một kiềm gần sát, nay hai đùi và ngực bị bắn ba viên thiết lê tử.

Mạc Tuấn Ninh dù từ Đường Môn, nhưng từng được võ công bí tịch, học đủ loại võ công. Tuy nói đều là võ công cơ bản, nhưng trong PK vẫn hay thắng được vì hiệu quả đánh bất ngờ.
Đáng tiếc, ưu thế ấy, càng đọ sức với cao thủ tuyệt đỉnh, lại càng không nổi bật.

Mạc Tuấn Ninh dùng toàn bộ ám khí tạo ra cơ hội, tự nhiên sẽ không bỏ lỡ. Cho dù kiếm pháp bình thường nhất như Hoa Sơn kiếm pháp, chỉ còn cơ hội cuối cùng, bất kể thế nào cũng phải liều mạng một phen.

Hắn động dạng thi triển khinh công, nhảy về trước. Mà lúc này chính là thời điểm Tùy Phong sức lực dùng hết, đang rơi tiếp đất.

Thế là, giữa sân đấu xuất hiện hình ảnh thế này –

Mạc Tuấn Ninh mượn thế bổ về trước, Tùy Phong thuận thế mà rơi, binh khí tiếp xúc nhau, phát ra tiếng vang như rồng gầm, một màn đặc hiệu chói sáng nổ tung trong không trung.

Không thể nói được ai chiếm ưu thế.

Lương Tu Ngôn thấy hồi hộp quá chừng, lòng bàn tày đầy mồ hôi, lại nghe nữ sinh xung quanh lắc đầu thở dài:

“Tiếc qua, xem ra kết quả đã có.”

Lương Tu Ngôn không khỏi tò mò, chẳng lẽ người nữ sinh này cũng là cao thủ?

Lúc này, người nữ sinh khác cũng đồng dạng tiếc hận nói: “Đúng vậy, thượng hạ lập kiến, công thụ lập phán a.”

Lương Tu Ngôn nghe không hiểu, quay đầu hỏi Vương Ngữ Yên: “Bọn họ đang nói cái gì?”
“Không có gì, không có gì.” Vương Ngữ Yên cười đến vẻ mặt quỷ dị, “Dù sao ở trước mặt tổng thụ, bất luận kẻ nào cũng là công”

Cái này, Lương Tu Ngôn lại càng không hiểu nổi. Nhưng mà, cậu không có thời gian tiếp tục hỏi, bởi vì lúc này ở trên sân đấu, thắng bại đã phân.

Tùy Phong như lá rụng rơi xuống đất, trên người tuy có vết thương, nhưng hiển nhiên không phải chỗ hiểm. Mà đối thủ Mạc Tuần Ninh, ở trên không hóa thành một đạo bạch quang.

“Không thể nào!” Lương Tu Ngôn nhìn giữa sân, cảm thấy khó mà tin nổi, kinh ngạc hô lên, “Y không thể nào có công lực cao như vậy.”

Đúng vậy, bằng trang bị của Mạc Tuấn Ninh, ngay cả Hắc Vân Áp Thành còn không nắm chắc có thể miểu sát hắn. Vậy mà Tùy Phong trong màn giao tranh vừa rồi, lại làm hắn cạn sạch máu.

Hắc Vân Áp Thành nhìn người chiến thắng – Tùy Phong đang không ngừng vẫy tra chào hỏi với khán giả, mắt híp lại, thì thào lẩm bẩm: “Cái gì đã gia tăng thêm sức mạnh, phải có huyền cơ nào đó.”

“Có huyền cơ cái gì?” Lương Tu Ngôn hỏi. Cậu tuy nhận được võ công ẩn tàng, hoàn thành nhiệm vụ ẩn tàng, nhưng suy cho cùng cậu cũng tốn không ít tinh lực vào trò chơi, còn thuộc loại gà trong hơn nửa người chơi, tất nhiên không lợi hại như cao thủ đệ nhất.

Lương Tu Ngôn ham học hỏi, chỉ chờ Hắc Vân Áp Thành liếc nhìn cậu, nói: “Nói ngươi cũng chẳng biết.”

Khốn nạn! Lương Tu Ngôn phát điên, ta chúc ngươi ở trận chung kết bại bởi y!

Cả hai theo dòng người được truyền tống ra ngoài, lúc này Vương Ngữ Yên tự hiểu mà không theo cùng, phỏng chừng do nỗi sợ còn sót trong lòng vì chuyện đợt trước.

Ra điểm truyền tống, Mạc Tuấn Ninh đã ở bên ngoài chờ bọn cậu.

“Học trưởng………” Lương Tu Ngôn bước nhanh tới trước mặt hắn, vừa mở miệng, lại không biết phải nói sao an ủi hắn. Dáng vẻ khổ sở cứ như người thua cuộc là mình vậy.

Mạc Tuấn Ninh thấy bộ dạng này của cậu, trong lòng sao có thể không cảm động, nhịn không được cúi đầu hôn lên hai má cậu một cái, xin lỗi: “Xem ra phần thưởng đệ nhị không có cho ngươi rồi.”

“Ngươi sao biết?” Lương Tu Ngôn hoảng sợ, lập tức phủ nhận, “Ta đâu nghĩ như thế!” Chỉ sợ vì vậy mà bị phạt.

Nhưng mà suy nghĩ lại, bây giờ hình như không phải thời điểm xoắn xuýt vấn đề ấy, vừa rồi học trưởng làm cái gì? Học trưởng lại có thể hôn cậu ở trước mặt nhiều người!

Này! Chung quanh đều là những người vừa xem trận đấu đó!

Cậu không muốn ngày mai bị người ta chỉ sau lưng nói: “Xem kìa, đó là cẩu nam nam ngày hôm qua hôn nhau trước mặt mọi người nè!”

Lương Tu Ngôn đỏ bừng mặt, bất an nhìn xung quanh, chỉ sợ có người chú ý tới màn vừa rồi.

Chương 77: Trận chung kết

Còn lại hai trận 7 vào 4, vẫn vô cùng đặc sắc.

Hắc Vân Áp Thành thắng Lang Thang không có hồi hộp, mà tuyển thủ nữ duy nhất – Mỉm Cười Khe Khẽ cũng thuận lợi lọt vòng trong, trên diễn đàn sôi nổi vì điều này, người chơi nam phấn khích hệt như mình đã thắng trận vậy.

Vòng bán kết tiếp theo, Mỉm Cười Khe Khẽ không ngoài ý muốn bại bởi Tùy Phong, chỉ ngoài dự đoán là cô bị miểu sát, lực công kích kinh người của Tuy Phong khiến người xem chấn động.

Mà vận may của Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ cũng tới hồi kết, đụng phải Hắc Vân Áp Thành.

Cái này gọi là thù mới hận cũ chăng, Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ nhiều lần kêu gào Hắc Vân Áp Thành thượng gã không nói, trước kia còn trực tiếp bắt cóc Lương Tu Ngôn. Hắc Vân Áp Thành cũng chả phải người có tính tình tốt đẹp gì, có cơ hội dâng lên cửa, hiển nhiên chẳng bỏ lỡ. Trong quá trình PK, y tiêu tốn thời giờ nhất, thủ đoạn vô nhân đạo nhất từ trước tới nay, để ngược đãi gã một trận.  Khiến một số MM không đành lòng xem, đứng lên rời sân.

Đương nhiên, điều này công lao cũng một phần thuộc về đặc tính máu trâu của Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ, da dày, thịt thô, chịu ngược.

Trọn cả trận đấu, đối với Lương Tu Ngôn mà nói, niềm sung sướng duy nhất, đại khái chính là gặp mặt Đường Thất Thiểu. Cậu chuẩn bị cướp thêm dược hoàn, Đường Thất Thiểu thấy cậu, cũng nhiệt tình quá chừng. Trên gương mặt băng sơn lập tức tươi cười dào dạt, làm nam nữ xung quanh thấy mà đờ đẫn.

Lương Tu Ngôn không cần cậu ta mở miệng, đã rất tự giác giao Tiểu Khâu qua, rồi quay đầu giải thích với Mạc Tuấn Ninh: “Là nam đó!” Lo lời nói chưa rõ ràng, lại vội cường điệu, “Cậu ta chỉ có hứng thú với Tiểu Khâu, không có hứng với ta!” Lại lo Mạc Tuấn Ninh còn hiểu lâm, lập tức thêm câu, “Ta cũng không có hứng với cậu ta!”

Thấy cậu khẩn trương thành thế này, Mạc Tuần Ninh cười xoa xoa đầu cậu, nói: “Ta tin ngươi.”

Ngươi tin ta? Thúi lắm! Lương Tu Ngôn thầm kháng nghị, ngươi ngay cả con tinh tinh cái còn có thể ăn giấm chua nữa là!

Trong lúc xem thi đấu — Trận đấu này chủ yếu nghiêng về một phía, cũng không có gì thú vị, Lương Tu Ngôn tán dóc với Đường Thất Thiểu, ý đồ giải cứu tiểu Khâu khỏi ma chưởng.

“Ngươi tới xem ai?” Lương Tu Ngôn hỏi.

Đường Thất Thiểu nắm hai chân trước của tiểu Khâu, làm tư thế vỗ tay, nói: “Con gấu chó kia.”

“Ai?” Lương Tu Ngôn thoáng chốc không kịp phản ứng.

“Chính là cái tên cầm cây gậy kia.”

Lương Tu Ngôn hắc tuyến, cuối cùng gặp được người còn gà hơn cậu, đấy là hàng ma xử nhá!

Đường Thất Thiểu lướt mắt về phía sân, nói: “Ngươi không biết là bộ dạng của hắn rất giống gấu chó sao?”Lương Tu Ngôn hồi tưởng lúc bị bắt cóc, hình dáng nhìn gần của Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ, không khỏi gật gù.

Thấy Lương Tu Ngôn gật đầu, Đường Thất Thiểu tựa như nhận được sự đồng ý kiến, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng cũng cất cao hơn vài phần, “Ta từ nhỏ đã muốn nuôi gấu chó, không ngờ vào trò chơi lại gặp được một con.”

Nghe xong lời này, Lương Tu Ngôn nhìn tiểu Khâu bị cậu ta chà đạp, dường như nhìn thấy số phận tương lai của Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ, không khỏi mặc niệm thay cho gã.

Lại nói tới Tùy Phong và Hắc Vân Áp Thành cũng chia nhau thắng đối thủ, thuận lợi gặp nhau trong trận chung kết. Mà trong trận tranh ba tư, Mỉm Cười Khe Khẽ dưới sự kì vọng của mọi người, đạt vị trí thứ ba.

Thế nhưng Lương Tu Ngôn cảm thấy, Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ sỡ dĩ thua dứt khoát như vậy, chủ yếu là do gã sợ làm nhiều người tức giận. Nhờ cái số c*t chó mới liên tiếp vào được top 4, nếu còn lại thắng Mỉm Cười Khe Khẽ, nói không chừng gã vừa ra sân thi, đã bị người ta trực tiếp tẩy trắng.

Trận đấu tranh ba tư đã xong, trong sự mong mỏi của mọi người, trận chung kết cuối cùng sau ba ngày cũng mở màn.

Quá trình thì không kể dài dòng cho mệt, tóm lại là sau khi trải qua một màn PK kịch liệt và vô số kỹ năng đẹp mắt, Hắc Vân Áp Thành bảo vệ thành công danh hiệu thiên hạ đệ nhất của y.

Đương nhiên Lương Tu Ngôn cảm thấy, Hắc Vân Áp Thành sở dĩ có thể thắng nguy, không ở trang bị, võ công, kỹ thuật, ý thức, mà bằng vào sự quyết tâm muốn thắng của y.

Bởi vì trước đó–

Mạc Tuấn Ninh đưa kiếm của mình cho Hắc Vân Áp Thành, nói: “Cho ngươi mượn dùng một lần, thắng đưa ta.”“Ta không cần,” Hắc Vân Áp Thành nhìn còn không thèm nhìn, trực tiếp cự tuyệt, vẻ mặt kiêu ngạo.

“Được.” Mạc Tuấn Ninh cũng không dài dòng, thu kiếm về bao phục.

Lương Tu Ngôn đứng ở một bên trái lại không nhịn được khuyên y, “Học trưởng chính là có ý tốt, ngươi đừng có tính trẻ con thế chứ?” Cậu biết kiếm Mạc Tuấn Ninh thuộc tính tốt biết bao, nếu Hắc Vân Áp Thành cầm thanh kiếm này, nhất định có nhiều phần thắng hơn. Cậu chính là vì tốt cho Hắc Vân Áp Thành, chẳng phải vì phần thưởng hạng nhất kia đâu!

“Yên tâm.” Mạc Tuấn Ninh an ủi cậu, tầm mắt lại nhìn về Hắc Vân Áp Thành, “Nó nói, nếu nó thua, đêm nay để ngươi đè một lần.”

Thế là, trong suốt trận đấu, Lương Tu Ngôn đều rối rắm.

Cậu muốn Hắc Vân Áp Thành thắng, như vậy cậu có thể nhận được phần thưởng đệ nhất.

Nhưng đồng thời lại rất muốn Hắc Vân Áp Thành thua, vậy cậu có thể đè Hắc Vân Áp Thành một lần.

Ai, thực sự không thể được cả hai sao?

Nhìn Hắc Vân Áp Thành sau cùng đứng giữa sân, mà đối thủ đã hóa thành bạch quang mà ra đi, Lương Tu Ngôn cảm thán.

Vào lúc cậu than thở, cảm giác tóc bị bàn tay xoa nắn một trận. Làm ra hành động gần gũi như thế, tất nhiên chỉ có Mạc Tuấn Ninh.

“Học trưởng?” Lương Tu Ngôn ngẩng đầu nhìn hắn.

“Đừng thở dài, không phải là muốn đè nó một lần sao, ta giúp ngươi.”

Lương Tu Ngôn nghe xong, hai mắt bừng sáng ngay, nắm lấy cánh tay của Mạc Tuấn Ninh, kính động hỏi: “Thật sự?”

“Đương nhiên,” Mạc Tuấn Ninh cười, lộ ra hàm răng trắng sáng, “Chỉ cần ngươi không sợ y trả thù.”

Lương Tu Ngôn trong nháy mắt đã xìu xuống.

Chương 78: Phần thưởng hạng nhất

Vừa ra sân đấu, Lương Tu Ngôn đã hớn hở chạy về phía Hắc Vân Áp Thành, ngóng chờ nhìn y, miệng cười đến tận mang tai.

“Bớt cười ngu đi.” Hắc Vân Áp Thành đưa tay, vò đầu cậu.

“Ô…” Lúc này Lương Tu Ngôn cũng không nổi cáu, đưa đầu, tiếp tục chớp chớp nhìn y.

Hắc Vân Áp Thành không bị cám dỗ, hai tay khoanh trước ngực, cố ý hếch mặt, nói: “Còn muốn ở trên chứ?”

Đây là cái gì? Đây là uy hiếp! Lương Tu Ngôn rất ư bất mãn về hành vi cháy nhà đi hôi của của y, nhưng ngẫm lại phần thưởng hạng nhất mê người kia…

Được rồi, chờ ta nhận được trang bị vượt cấp, còn không thể đè ngươi sao! Lương Tu Ngôn không khỏi vỗ tay khen hay cho ý tưởng tuyệt diệu của mình, lập tức thề non hẹn biển: “Ta thề, sẽ không nghĩ tới đè nữa, ta chính là mệnh tổng thụ!”

Hắc Vân Áp Thành bị hành động của cậu chọc cười, cúi thân người, tiến đến bên tai cậu, nhỏ giọng nói: “Ngươi không muốn đè Mạc Tuấn Ninh sao? Ta có thể giúp ngươi.”

Nghe xong lời này, Lương Tuần Ninh liếc về nơi Mạc Tuấn Ninh đang đứng, nhìn thấy đối phương cũng lộ ra nụ cười nham hiểm, không khỏi rùng mình một cái. Tại sao hai anh em nhà này suy nghĩ kinh người như nhau? Đều muốn thấy cậu chết sớm hả?

Thế là, Lương Tu Ngôn vội vàng lắc đầu. Bớt giỡn à, hậu quả đè Mạc Tuấn Ninh, hậu quả có thua kém bằng đè Hắc Vân Áp Thành sao!

Hắc Vân Áp Thành thấy cậu sợ như vậy, không khỏi có chút thất vọng, đành phải nói: “chờ ngươi suy nghĩ lại thì nói cho ta biết.” Rồi từ trong bao phục lấy ra phần thưởng hạng nhất.

Lương Tu Ngôn cười nở mày, vội vàng nhận lấy.

Si Mị kiếm, thượng phẩm cấp bốn.

Chỉ nhìn thấy hai chữ thượng phẩm, con mắt Lương Tu Ngôn đã trợn tròn. Phải biết rằng, hiện tại toàn thành cơ bản không hề lưu thông trang bị thượng phẩm, mà ngay cả Mạc Tuấn Ninh, cũng chỉ một bộ hộ giáp thượng phẩm mà thôi. Lại càng không nói tới, chữ số trên thuộc tính thiệt tráng lệ. 

Lương Tu Ngôn hâm mộ đến muốn rớt nước miếng, vuốt ve trong tay hết nửa ngày, yêu thích không nỡ rời.

Hắc Vân Áp Thành thấy cậu yêu thích, trên mặt cũng không khỏi lộ ra ý cười. Kỳ thật, y không để ý cái danh hiệu đệ nhất lắm, trước kia cố gắng luyện tập, tranh hạng nhất này, còn không phải vì Lương Tu Ngôn muốn phần thưởng này sao. “Rất thích hợp kiếm pháp Dâm Đãng của ngươi.”

“Là Mạnh Lãng kiếm pháp!” Lương Tu Ngôn lập tức sửa lại, cậu ghét nhất bị người khác liên hệ giữa sư môn cậu và dâm đãng với nhau, tuy sư môn đó đúng là rất dâm đãng. “Được rồi, trả lại cho ngươi này, thanh kiếm này ngươi có thể dùng ít nhất tới cấp 70 mà không cần đổi.”

“Ngươi không phải… ” Hắc Vân Áp Thành kinh ngạc nói. Tuy Lương Tu Ngôn chưa từng mở miệng, nhưng mỗi khi bàn tới phần thưởng, từ ánh mắt đến giọng nói đều thể hiện rõ cậu rất rất muốn.
“Trả lại cho ngươi.” Lương Tu Ngôn nhét thanh kiếm vào tay y, nói, “Cao thủ đệ nhất thiên hạ, sao có thể không cầm thanh kiếm đệ nhất thiên hạ chứ.” Khi nói chuyện, lộ nét mặt kiêu ngạo.

Hắc Vân Áp Thành đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức cong khóe miệng, cười trông thật dịu dàng: “Nói nhiều lời dâm đãng như thế, là muốn ta bây giờ ăn ngươi sao?”

Ế! Lời này có cái khỉ gì dâm đãng hả! Cái đồ cầm thú t*ng trùng lên não, nhìn thấy cái gì cũng ra dâm đãng!

Lương Tu Ngôn rít gào trong lòng, nhưng trên mặt không dám biểu lộ ra, cậu không muốn bị tên cầm thú này bổ nhào ngay tại chỗ thiệt đâu, đành phải làm bộ nhìn phần thưởng khác.

Phần thưởng này quá quái lạ. Có thể là trang bị hay võ công bí tịch gì đó, ấy là một mảnh lụa, phía trên vẽ hình sông núi.

“Bản đồ kho báu!” Lương Tu Ngôn kích động kêu lên!

Hắc Vân Áp Thành nhịn khọng được quăng cho cậu một ánh mắt: “Ngươi là tên đần sao”, nói: “Ngươi muốn tất cả mọi người biết à?”

“Ô ô…” Nhờ y nhắc nhở, Lương Tu Ngôn vội che miệng lại, chung quanh người đi xem trận đấu còn chưa rời đi, nếu như bị người khác biết, không chừng có ai đó muốn giết người nổ trang bị nữa là.

Lương Tu Ngôn mở mảnh lụa cỡ bàn tay ra xem lại, rồi nói ra một kết luận, “Nhưng mà, chỉ có một phần tư, xem ra phải tìm các tấm còn lại trước đã.”

Vừa dứt lời, lại đột nhiên nghe thấy bên cạnh truyền tới giọng nói: “Không cần tìm.”
Lương Tu Ngôn nghe tiếng ngẩng đầu, phát hiện có một người đàn ông bất ngờ đứng bên cạnh cậu, vậy mà cậu lại không ý thức được đối phương tới từ lúc nào!

Thật không hỗ là cao thủ có khinh công quỷ dị và lực công kích siêu mạnh – Tùy Phong.

Thoạt nhìn khoảng hai lăm hai sáu tuổi, khuôn mặt tuấn tú, luôn treo nụ cười tùy ý, tựa như dù trời có sập xuống thì vẫn thong dong như cũ, mà đôi mắt đào hoa như cười như không ấy, cũng quyến rũ không ngờ.

“Một phần tư khác, ở chỗ của ta.” Nói, bỏ một mảnh lụa vào tay Lương Tu Ngôn.

Còn Lương Tu Ngôn lại ngây người, nhìn y với ánh mắt khó tin nổi: “Ngươi tin ta vậy à?”

Tốt xấu gì cũng là bản đồ kho báu đó! Bản đồ đầu tiên trong trò chơi! Nói không chừng còn là bản đồ được thiên hạ nữa là.

Tùy Phong phất phất tay, chẳng hề để ý, “Một cái hình vẽ mà thôi, đưa cho người đẹp thì ngại gì.”

“Người đẹp?” Lương Tu Ngôn vừa nghe hai chữ người đẹp là đã kích động, nhìn ngó xung quanh, “Ở đâu ở đâu?”

“Ha ha ha!” Tùy Phong một tay ôm bụng, một tay khoát lên vai cầu, cười điên cuồng không dứt.

Lương Tu Ngôn bị y cười mà ngớ cả người, quay đầu xin giúp đỡ từ Mạc Tuần Ninh.

Thế là, Mạc Tuấn Ninh đập cái tay đang lén khoát lên vai Lương Tu Ngôn, rồi mới kéo Lương Tu Ngôn ra đứng sau mình, mở miệng nói: “Nếu đó cũng là một phần của giải thưởng trận đấu, vậy hai phần khác chắc hẳn ở trên tay Mỉm Cười Khe Khẽ và Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ.”

“Ừ, có đạo lý.” Tùy Phong bấy giờ mới ngưng nụ cười, gật đầu đáp. Có điều nhìn mặt y vặn vẹo, rõ ràng đang cố nhín cười.

Lương Tu Ngôn tìm một cơ hội, trộm kéo Mạc Tuấn Ninh qua một bên, ra vẻ tiếc nuối nói: “Học trưởng, ngươi thua một người như vậy thiệt là quá đáng tiếc.”

Mạc Tuấn Ninh cười xoa tóc cậu, thừa cơ nhắc nhở cậu: “Cho nên sau này ngươi nên cách xa y ra, biết chưa?”

“Đương nhiên, ta thấy y thiệt cổ quái.” Lương Tu Ngôn bất an xem xét Tùy Phong bên kia.

Ta mặc kệ y cổ quái hay không, ta chỉ quan tâm ngươi đừng có dụ dỗ nam nhân khác nữa cho ta. Mạc Tuần Ninh âm thầm nghĩ.

Chương 79: Nữ vương thụ ra mắt

Nếu đã có hai tấm lụa trong tay, điều bốn người phải làm hiển nhiên là mau đi tìm Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ và Mỉm Cười Khe Khẽ, hợp lại thành tàng bảo đồ hoàn chỉnh.

Này có thể xem là tàng bảo đồ đầu tiên trong trò chơi, nên phần thưởng trong đó sao có thể nhỏ nhỉ!

Lương Tu Ngôn xoa tay, có thể nói là người hí hửng nhất, giục ba người còn lại đi tìm Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ. Cái gì cừu hận, cái gì bắt cóc, đều chẳng đáng giá khi nhắc tới kho báu trước mắt.

Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ đương nhiên không có vấn đề, cánh cổng nghiệp đoàn nhà gã vẫn luôn rộng mở, chờ Hắc Vân Áp Thành tới. Điều khó xử là, Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ quyết muốn tầm bảo cùng,còn dẫn theo “đứa con ghẻ” — Đường Thất Thiểu.

Thế nhưng, Lương Tu Ngôn cho rằng, so với thần y của Thần Tiên Cốc mà nói, thì Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ dựa vào may mắn lọt vào top bốn càng y chang “Đứa con ghẻ”.

Mà phiền toàn duy nhất là không thể liên lạc với Mỉm Cười Khe Khẽ. Một do mấy người này đều không quen cô, hai bởi vì cô là người nổi tiếng, hệ thống thêm hữu hảo hiển nhiên đóng cửa, nếu không thì thông tin thêm hảo hữu của cô, sẽ bị rất nhiều người chơi nam gửi tới rầm rầm.

Mà trong lúc mọi người không có manh mối, thì tấm lụa thứ tư chủ động tìm tới cửa —

“Mỹ nhân!”

Đó là phản ứng đầu tiên của Lương Tu Ngôn khi thấy người tới.

Cậu há hốc to mồm, kinh ngạc nhìn người con trai đi tới. Khác với Đường Thất Thiểu,hoàn toàn có thể hiểu lầm thành vẻ đẹp của con gái. Người này, rõ ràng là nam, liếc mắt một phát có thể phân biệt là đàn ông, nét đẹp ấy đủ khiến người ta kinh ngạc.

Khóe mắt hơi nhếch lên, khiến cho ánh mắt lạnh lùng càng thêm sắc bén. Đôi môi mỏng mím thành một đường, phảng phất hơi thở chớ lại gần.

Mà dường như vì một tiếng mỹ nhân vừa rồi của Tu Ngôn, đối phương liếc mắt về cậu nhiều hơn.

Chỉ bị ánh mắt đó đảo qua, Lương Tu Ngôn đến thở còn hổng dám. Rõ ràng chiều cao không hơn kém nhau lắm, nhưng ánh mắt đối phương phóng tới, liền có vẻ kiêu ngạo từ trên cao nhìn xuống.

“Các ngươi không cần tìm Mỉm Cười Khe Khẽ.

Mỹ nhân vừa mở miệng, Lương Tu Ngôn cảm thấy nhiệt độ không khí xung quanh lập tức giảm xuống tám độ, không khỏi sợ run cả người, “Ngươi là ai?”

“Đội trưởng của Tung Hoàng, Đồ Tô.” Tùy Phong đứng bên cạnh cướp phần trả lời.

Đồ Tô không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, thậm chí còn chả thèm ngó Tùy Phong một cái, cứ như quen biết y là một đạo lý hiển nhiên.

“Mỉm Cười Khe Khẽ là người của nghiệp đoàn bọn ta.” Đồ Tô nói, lấy ra một tấm lụa, chậm rãi nói: “Thứ nhất, trong tất cả thứ rơi ra, ta nhận một phần tư, thứ hai, trong tất cả thứ rơi ra, để nội bộ đội mua trước, rồi sau đó mới bán ra ngoài, thứ ba, ta muốn tham gia.”

Dù giọng điệu không nhanh không chậm, nhưng lại khiến cho người khác không thể xen miệng vào. Dáng vẻ tự tin đó, tựa như hoàn toàn không lo lắng mọi người sẽ cự tuyệt.

“Bọn ta tại sao phải dẫn ngươi? Mỉm Cười Khe Khẽ mới là cao thủ thiên hạ đệ tam.” Lương Tu Ngôn không phục.Dường như đã sớm đoán cậu sẽ hỏi vậy, Đồ Tô hơi nâng khóe miệng, chậm rãi nói: “Thần Tiên Cốc, đại đệ tử.”

Đệt! Thần Tiên Cốc rất giỏi hả? Bọn ta bên này cũng có một! Lương Tu Ngôn khó chịu trong lòng.

Nhưng danh hiệu Thần Tiên Cốc rất oách, đương nhiên chủ yếu bởi đối phương cống hiến một phần tư, không thể không dẫn hắn theo, bởi vậy dư thêm người là không cần bàn lại.

Vì thế, Lương Tu Ngôn đành phải kéo Đường Thất Thiểu sang một bên, thầm thì to nhỏ với cậu ta.

“Sư huynh của ngươi thiệt hả?”

“Ừ.” Đường Thất Thiểu tuy băng sơn, nhưng là đứa bé rất thành thật.

“Môn phái các ngươi chiếu theo diện mạo để thu người?” mỗi hình mỗi vẻ đều tuyệt sắc nha!

Đường Thất Thiểu cố gắng ngẫm nghĩ, nói: “Hình như vậy đó.”

Nghe cậu ta nói thế, Lương Tu Ngôn lập tức thấy hứng thú, quàng vai qua cậu ta, kề sát nói nhỏ: “Vậy ngươi có sư tỷ hay sư muội nào không?”

Đường Thất Thiểu tuy khó hiểu sao cậu lại hỏi như vậy, nhưng vẫn trả lời thành thật: “Có một tiểu sư muội.”

Lương Tu Ngôn vừa nghe có, đã thấy phấn khởi hệt như gà cắt tiết! Ngẫm lại xem một em gái có nét đẹp như Đường Thất Thiểu hay Đồ Tô đây, thế thì chim sa cá lặn biết bao a!
“Tên gì? Ta thêm em ấy vào hảo hữu!”

“Thêm ai hảo hữu, hả?”

Giọng nói bất ngờ của nam nhân làm Lương Tu Ngôn sợ tới mức nhảy dựng, ngẩng đầu liền chạm tới ánh mắt ân cần của Mạc Tuấn Ninh, vẻ vui sướng vừa rồi trong nháy mắt biến thành vẻ gượng gạo.

“Á… Học trưởng…”

“Các ngươi đang nói muốn thêm ai hảo hữu, ta quen biết không?”

Tuy Mạc Tuấn Ninh ra vẻ rất thân thiết, cực giống như đang trò chuyện thông thường, nhưng Lương Tu Ngôn biết rõ bản tính của hắn nào ngốc mà kể ra. Dùng sức lắc đầu, vừa lắc vừa nháy mắt ra hiệu cho Đường Thất Thiểu, “Không có gì, không có gì! Đúng không?”

Đáng tiếc Đường Thất Thiểu là một người đơn thuần từ gốc rễ, làm sao có thể trong một khoảng thời gian ngắn lĩnh hội được ánh mắt phức tạp ấy, ngơ ngác hỏi ngược lại: “Ngươi không phải hỏi tên tiểu sư muội sao? Em ấy tên Ngư Vũ.”

Thằng đần!

Bấy giờ, Lương Tu Ngôn nhìn về phía Mạc Tuấn Ninh, vẻ mặt khóc không ra nước mắt.

Mạc Tuấn Ninh không nổi nóng, mà còn cười nói: “Cũng đừng để ta phát hiện trên danh sách hảo hữu của ngươi có cái tên này, nếu không….”

Tuy biết nhất định không phải chuyện tốt, nhưng Lương Tu Ngôn thân là bé cưng hay tò mò vẫn không nhìn được hỏi: “Nếu không sao?”

Mạc Tuấn Ninh cúi mình, ghé vào lỗ tai cậu nỉ non: “Nếu không, trinh tiết mang lần sau sẽ được cải tiến.”

Nghe xong lời này, biểu tình của Lương Tu Ngôn còn hoảng sợ hơn cả khi nhìn thấy thú dữ ăn thịt người ngay trước mắt.

Uy hiếp! Uy hiếp trắng trợn!

Lương Tu Ngôn gương mặt đau khổ, không còn cách nào, ai kêu chiêu này đối cậu xài rất chuẩn chứ…

Nói về chuyện chính, chờ mọi người hợp lại ra tàng bảo đồ hoàn chỉnh, bốn tấm lụa rời tự động hợp thành, phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Đồng thời, hệ thống vang lên tiếng nhắc nhở.

“Đinh, hợp thành bản đồ Sinh Tử Lăng, đồng thời mở ra phó bản. Hoàng đế Hiên Viên Thắng khai quốc triều đại Đại Lương một mình chinh chiến, võ nghệ siêu quần, nam chinh bắc chiến, bình định tứ hải. Truyền thuyết về lăng mộ huy hoàng lo lớn, chôn cất vô số trân bảo.”

Theo giọng nói hệ thống kết thúc, ánh sáng tơ lụa cũng tối dần thành một mảnh lụa bình thường, biến hóa nhanh chóng, ngay sau đó có vô số người thèm muốn tàng bảo đồ.

Chương 80: Sinh Tử Lăng

Nói về chuyện chính, chờ mọi người hợp lại ra tàng bảo đồ hoàn chỉnh, bốn tấm lụa rời tự động hợp thành, phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Đồng thời, hệ thống vang lên tiếng nhắc nhở.

“Đinh, hợp thành bản đồ Sinh Tử Lăng, đồng thời mở ra phó bản. Hoàng đế Hiên Viên Thắng khai quốc triều đại Đại Lương một mình chinh chiến, võ nghệ siêu quần, nam chinh bắc chiến, bình định tứ hải. Truyền thuyết về lăng mộ huy hoàng lo lớn, chôn cất vô số trân bảo.”

Theo giọng nói hệ thống kết thúc, ánh sáng tơ lụa cũng tối dần thành một mảnh lụa bình thường, biến hóa nhanh chóng, ngay sau đó có vô số người thèm muốn tàng bảo đồ.

Mọi người tìm đường đi trên bản đồ, trải qua vài lần truyền tống cuối cùng tới một trấn nhỏ, quãng đường còn lại chỉ có thể dựa vào cặp giò.

Bấy giờ, Lương Tu Ngôn bèn nổi hứng lấy bảo mã màu đỏ thẩm của mình ra, nhưng cậu còn chưa kịp khoe khoang, đã thấy Mạc Tuấn Ninh sắc mặt thay đổi, áp suất thấp trực tiếp bao phủ toàn thân cậu.

Lương Tu Ngôn tức thì cảm thấy áp lực quá lớn, giống như có tòa núi lớn đè nặng trong lòng, chần chừ mãi mới đành thu ngựa vào.

May sao trong đội ngũ có vài vị nhà giàu, lấy ra dư mấy con ngựa chẳng phải việc chi khó, huống hồ còn có thiếu gia có tiền – Đường Thất Thiểu.

Có ngựa, tốc độ hiển nhiên nhanh hơn nhiều, chưa tới một hai ngày, mọi người cuối cùng cũng tới điểm đánh dấu kho báu – tùng lâm Nam Cương.

Trong rừng cây rậm rạp, cưỡi ngựa hoàn toàn là không thể.

Dưới chân cơ hồ không có đường, nhánh cây, dây leo vắt ngang, có khi nhờ lưỡi kiếm sắc bén chém mới có thể đi qua. Chung quanh bụi cây vô số, còn có những con côn trùng, rắn rết không biết tên ẩn nấp bên trong, phát ra âm thanh “xì xì”, nghe mà phát khiếp.

Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ phụ trách mở đường đằng trước, Đường Thất Thiểu thân là chức nghiệp trị liệu rõ ràng không giúp ích gì, lại càng muốn lại gần động tay động chân với gã. Nhất Kiếm Tảo Thiên Hã rõ khổ, gã rành rành thích kiểu đàn ông có vị đàn ông như Hắc Vân Áp Thành, cớ gì hết lần này tới lần khác đụng tới ngụy nương sống chết quấn lấy gã.

Mắng cậu ta cũng vô dụng, người ta hồn nhiên không thèm để ý.

Đánh cậu ta cũng vô dụng, người ta là thần y, quăng một cái thuật hồi phục, trị số huyết đầy nhóc.

Bây giờ, Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ chẳng còn chối từ vô ích nữa, tùy ý cậu ta động tay động chân, nghĩ coi, ngươi còn có thể cưỡng gian ta hay sao?

Đi đằng sau họ là Đồ Tô, hắn lấy bản đồ, chỉ trỏ, trông hệt như nhà thám hiểm chuyên nghiệp, chỉ huy phương hướng cho mọi người.

Hai huynh đệ Mạc Hạo Vũ và Hắc Vân Áp Thành… song song.

Ngươi muốn hỏi tại sao?

Bởi nơi này căn bản không có cách ba người đi thành hàng, mà bọn họ ai cũng không yên tâm để đối phương đi chung với Lương Tu Ngôn, thế là buộc phải đi tới tình huống không muốn… song song, mà người muốn gặp lại ở đằng sau nói chuyện trên trời dưới đất với thằng khác.
“Ta không ngờ ngươi hào phóng như vậy.” Mạc Tuấn Ninh tùy thời châm chọc.

Hắc Vân Áp Thành hừ lạnh một tiếng, sắc mặt nhục nhã vô cùng.

Mà Lương Tu Ngôn đi hàng giữa chung Tùy Phong lại không hề tự giác, vẫn tán dóc vớ vẩn.

“Oa, nơi này chán quá đi, vừa nóng vừa bức, ngươi nói trò chơi thiết kế thế này để làm gì chứ?” Lương Tu Ngôn vuốt mồ hôi chảy không ngớt trên trán, miệng than oán. Cậu cảm thấy mình thiệt bất hạnh, trước đó vừa mới đi sâu vào sa mạc phương bắc phơi nắng đến chóng cả mặt, giờ lại tới rừng nhiệt đới phương nam, khí hậu ẩm ướt, cảm giác cả người sắp thành cây nấm.

“Nhiệm vụ ẩn tàng mà, chắc chắn phải có phiền phức đôi chút, huống chi còn là Sinh Tử Lăng trong truyền thuyết.”

“A, ngươi biết?” Lương Tu Ngôn kinh ngạc hỏi.

“Không có gì, chỉ là xem chút tư liệu trên mạng.” Tùy Phong cười cười, rồi từ trong bao phục lấy ra cái siêu đưa cho Lương Tu Ngôn, “Uống miếng nước trước đã.”

Lương Tu Ngôn nói cảm ơn, tiếp nhận rồi trực tiếp chạm miệng uống, chẳng để ý là có người uống qua và hoàn toàn không thấy ánh mắt muốn giết người của hai tên đằng trước. Uống xong còn không sợ chết nói tiếp, “Đây là rượu gì? Độ cồn không cao, có chút vị ngọt, nhưng lại rất mạnh. Ừ, hơi giống rượu gạo nhà mình ủ.”

Lương Tu Ngôn công việc trước kia là tiêu thụ, địa điểm làm việc cơ bản trên bàn rượu, về rượu có thể nói thuộc như lòng bàn tay, mặc dù chỉ uống một ngụm, có thể nói ra sơ sơ.

“Chuyên gia!” Tùy Phong một tay khoát lên vai cậu, xưng huynh gọi đệ, như gặp được tri kỷ, “Chính là rượu gạo, chức nghiệp sinh hoạt của ta là nhưỡng tửu sư, hiện giờ chỉ có thể ủ loại này.

“Còn có chức nghiệp này?” Lương Tu Ngôn mắt sáng ngời, cùng y thao thao bất tuyệt về các loại rượu, một chút cũng không có dự cảm được cái số bi thảm tiếp theo của mình.“Hắn còn thích rượu? Ta sao không biết.” Hắc Vân Áp Thành thỉnh thoảng ngoảng đầu lại, nhìn thấy cảnh đó, hận đến ngứa răng, đôi cẩu nam nam này, quàng vai thiệt đúng là tự nhiên!

Thần sắc của Mạc Tuấn Ninh không đổi, liếc nhìn thằng em mình một cái, lạnh nhạt nói: “Ngươi ngoại trừ hiểu biết tiểu huyệt của cậu ta ra, còn biết cái gì?”

Hắc Vân Áp Thành biết hắn vẫn để trong lòng chuyện mình thượng Lương Tu Ngôn trước, đáp trả: “Ngươi hiểu biết thông suốt hắn từ trong ra ngoài, sao chỉ quên hiểu mỗi tiểu huyệt của hắn, hử?”

Sắc mặt Mạc Tuần Ninh trong nháy mắt lạnh xuống, cúi đầu đi đường, không thèm nói chuyện. Hắc Vân Áp Thành cũng chẳng thấy vui khi chiến thắng, vểnh tai lên nghe đôi cẩu nam nam phía sau nói chuyện.

Lúc này, đột nhiên nghe thấy Đồ Tô dẫn đầu ra lệnh: “dừng lại, chính là nơi này.”

Vô luận là đang nói chuyện phiếm, hay đang hờn dỗi khi tróc gian, thì nghe thấy lời này của hắn, đều nâng cao tinh thần, bật người ngó xung quanh, tìm kiếm cửa vào lăng mộ.

Hiện tại bọn họ đã ra ngoài rừng cây, hoặc là nói, đi tới chính giữa rừng cây – vách núi.

Lương Tu Ngôn đi đến bên vách núi, vừa nhìn xuống thoáng qua đã sợ run tim, vội lùi về, “Này, cái này có chỗ nào giống lăng mộ, ngay cả cửa vào còn hổng có.”

“Không, xem từ bản đồ, nhất định ở đây.” Đồ Tô tràn đầy tự tin nói, rồi cũng đi đến bên vách núi, nhìn xuống ra xa.

Lương Tu Ngôn thấy hắn đứng ở chỗ ngay mép, vội vàng nhắc nhở: “Ê, ngươi cẩn thận chút đó!”

Oa, tuyệt sắc mỹ nhân cười lộ lên hiễn nhiên vẫn là tuyệt sắc nhân gian, Lương Tu Ngôn đần ngốc tại chỗ, mém tí nhiễu cả nước miếng.

“Bốp!”, vào lúc cậu còn đang ngẩn người, bị ăn một cú đập mạnh vào trên đầu, Lương Tu Ngôn ôm đầu, nhìn về phía Hắc Vân Áp Thành sắc mặt âm trầm, oán giận nói: “Ngươi làm gì vậy? Giở chứng con nít cáu kỉnh làm khỉ gì?”

“Con nít cáu kỉnh?” Hắc Vân Áp Thành nhíu mày, ánh mắt phủ sát khí.

Nguy rồi! Lương Tu Ngôn ý thức được tình thế không ổn, theo bản năng xê dịch tới nơi bên cạnh, cách cái tên âm trầm bất định này ra xa chút, mà chẳng hề hối lỗi hành vi hồng hạnh xuất tường của mình.

May thay, lúc này Đồ Tô mở miệng, cứu cậu một mạng.

“Cửa vào lăng mộ chắc hẳn ở ngay phía dưới, chúng ta cần phái một người đi xuống xem thử.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau