VÕNG DU CHI DÂM ĐÃNG NHÂN SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võng du chi dâm đãng nhân sinh - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Tư thế nằm nghiêng – Thượng (3P kích H)

Diện tích trong phòng không tính lớn, chính giữa lại đặt chiếc giường king size, gần như chiếm cứ hết không gian. Giờ phút này, ánh đén sang ngời bao phủ căn phòng, mà ở trên chiếc giường lớn xa hoa đó, lại đang diễn ra cảnh làm tình dâm loạn không chịu thấu.

Hai nam nhân trần trụi nằm nghiêng ở trên giường, một người cường tráng rắn chắc, có đường cong cơ thể hoàn mỹ, thân thể bừng bừng sức sống của tuổi trẻ. Một người hơi gầy yếu, nhưng bụng phẳng, cái mông vừa tròn lại vừa vểnh, trên người gần như không hề có một tí sẹo lồi.

Hai người đó chính là Mạc Hạo Vũ và Lương Tu Ngôn, bọn họ hiện tại đầu đối chân, chuẩn kiểu sáu chín, miệng ngậm tính khí đối phương, khẩu giao cho nhau.

“Ô......”

Khoái cảm như thủy triều đánh úp lên Lương Tu Ngôn, nhưng miệng ngậm tính khí của đối phương, khiến cậu không thể lớn tiếng rên rĩ

Đầu lưỡi linh hoạt của đối phương liếm qua đỉnh quy đầu, nam nhân dường như sợ còn chưa đủ kích thích, hai tay còn đồng thời chiếu cố tới phần gốc dương v*t và tinh nang phía dưới. Khi tinh nang được ngón tay khi mạnh khi nhẹ an ủi, Lương Tu Ngôn cảm thấy rùng mình toàn thân.

Có lẽ kỹ xảo của Mạc Hạo Vũ còn chưa đủ thành thạo, nhưng chỉ nghĩ tới cái gã thường ngày luôn kiêu ngạo, ngông cuồng khẩu giao cho mình thôi mà Lương Tu Ngôn đã thấy khoái cảm trên tâm lí thích không chịu nổi.

“A ha….. Đừng…….Đừng liếm…………..”

“Ngươi nơi này không phải mới đau lắm hả? Ta chỉ đang an ủi nó mà.” Mạc Hạo Vũ nói cứ như mình rất tốt bụng, cánh tay cũng không dừng lại, cố ý muốn để côn th*t vểnh thêm cao, chảy nước mắt càng nhiều.

“Tên khốn…. Sẽ bắn…….” Lương Tu Ngôn bị khiêu khích, thở hổn hển vất vã lắm mới nói ra được.

Nhưng cậu không chỉ phải chống cự khoái cảm do Mạc Hạo Vũ khẩu giao mang tới mà còn từ người đàn ông khỏe mạnh kề sát phía sau, nữa người trên của cả hai dính sát vào nhau, gần như không hề có khe hở. Mùi hương nam tính riêng biệt tràn ngập quanh cậu, trêu chọc dục vọng sâu trong lòng cậu. Tiếp xúc quá thân mật, da thịt trần trụi đối lập, thậm chí có thể cảm nhận được trái đỏ nhỏ trước ngực đối phương đang chọt lưng cậu.

Chỉ dây dưa thân thể thôi đã khiến tình dục Lương Tu Ngôn tăng vọt. Huống chi ở phần dưới hai người, nam nhân đang dùng côn th*t  vừa thô vừa bự hung hăng thao cúc huyệt cậu.

“Ô….Chậm chút……..” Lương Tu Ngôn bị đại nhục bổng húc cho choáng váng, khoái cảm đồng thời trước sau mãnh liệt chưa từng có, hệt như muốn cắn nuốt cậu, làm cậu không còn sức kháng cự, nhưng lại không muốn tước vũ đầu hàng mau như vậy. Trong tư tưởng cậu còn khát vọng hưởng thụ nhiều hơn nữa, dù sao hiếm được hai huynh đệ cùng hậu hạ, bắn sớm thì mệt lắm!“Được rồi” Mạc Hạo Vũ dường như buông bỏ phúc lợi đặc biệt, không cam tâm tình nguyện nói.

Lương Tu Ngôn còn chưa kịp thở, đã nghe thấy đối phương nói thêm: “Có điều ngươi chắc hẳn phải càng ra sức liếm chứ, ta một tí cảm giác cũng chẳng có.” Vừa nói, vừa gắng thẳng lưng, để côn th*t đến bên miệng cậu.

Lương Tu Ngôn không nhịn được xúc động xem thường, lắm yêu cầu, không thấy cậu cũng không dễ dàng sao?

Bất quá, Lương Tu Ngôn vẫn cong lưng, một tay cầm con thịt, hé miệng, cố gắng ngậm hung khí đang giương cung bạt kiếm vào miệng.

Nhưng cậu quên mất tên phía sau cũng nhỏ nhen giống thế, chẳng hề cho cậu chút cơ hội khẩu giao cho Mạc Hạo Vũ, từng phát từng phát, va chạm mạnh nơi sâu bên trong cậu.

“A a a! sáp chết ta mất!” Lương Tu Ngôn ngưỡng đầu, lớn tiếng rên. Va chạm quá mãnh liệt. như đóng búa đóng vào thân thể cậu, thắt lưng cứ như muốn đụng gãy.

Mạc Tuấn Ninh không hề vì lời cầu xin của cậu mà buông tha, hai tay giữ chặt thắt lưng, tốc độ lẫn sức mạnh như dã thú, hung hăng thao nơi khiến đàn ông say mê.“Ưm ha…….thích…….quá……” Lương Tu Ngôn bị chọc đến nói không ra hơi. Lần thao này không hề giống những cuộc khiêu khích như tra tấn trước kia, học trưởng dường như cơn tức trong lòng chưa tan, còn bực cậu và Mạc Hạo Vũ lén lút, bởi thế không làm chết cậu không được mà.

Lương Tu Ngôn chỉ có thể há miệng không ngừng rên rĩ, làm sao còn để ý tới côn th*t trong tay, điều này làm chủ nhân côn th*t rất ư bực bội.

Tại vị trí của Mạc Hạo Vũ vốn có tầm nhìn xem cảnh nóng tốt nhất. Cũng chẳng biết trước đó Mạc Tuấn Ninh đề nghị làm tư thế này, có hay chăng muốn trừng phạt y không. Làm y vừa vặn có thể nhìn côn th*t bự tràn đầy gân xanh đang ra ra vào vào tiểu huyết, trên côn th*t còn dính chất lỏng trong suốt, lóng lánh, trông vô cùng dâm mĩ. Bên tai còn truyền tới âm thanh “bịch bịch” có tiết tấu do tinh nang vỗ vào mông, trong căn phòng im lặng lại cực kì rõ ràng.

Hình ảnh dâm loạn như thế, phối hợp với âm thanh ra vào, cùng tiếng rên không thấy thẹn của Lương Tu Ngôn, khiến cho một người đàn ông bình thường khí huyết dâng cao, dục vọng phun trào.

Nhất là nhìn côn th*t ca ca không ngừng thao tao huyệt ấm áp thoải mái, hưởng thụ tràng bích trong huyệt chủ động quấn lấy mát xa côn th*t. Mà đã thế mình còn vừa nhận được khoái cảm cao nhất này chưa lâu, bây giờ côn th*t lại không người thăm hỏi. Sự chênh lệch to lớn như mực nước sông với nước biển, hiển nhiên làm Mạc Hạo Vũ bực dọc cực kỳ.

“Tao hóa, đừng có mà rên nữa, nóc nhà sắp bị ngươi làm cho banh rồi, mau liếm cho ta.” Nói rồi, Mạc Hạo Vũ vỗ vào mông Lương Tu Ngôn, biểu đạt sự bất mãn của bản thân.

“A…………”

Ngôn ngữ vũ nhục của nam nhân không làm Lương Tu Ngôn cảm thấy thẹn, mà ngược lại càng thêm kích thích dục vọng, làm cậu rên rĩ càng lớn tiếng thêm. Trong khoái cảm bất chợt xen lẫn cảm giác đau đớn, ngoại trừ khiến cậu thấy đau ra, còn làm cho khoái cảm tích lũy bội lần.

Lương Tu Ngôn sớm bị thao đến không còn biết mình đang làm gì, chỉ có thể tìm kiếm dục vọng bản thân, cố gắng đưa côn th*t trong tay ngậm vào miệng.

Mùi vị tanh nồng đặc trưng của nam tính tràn ngập quanh chóp mũi, làm cậu say mê không thôi. côn th*t trong tay đập lên như có sinh mệnh, còn có nhiệt độ nóng bỏng truyền đến lòng bàn tay. Chỉ cần nghĩ tới cự vật này cũng từng hung mãnh ở trong thân thể như cái côn th*t kia, đã làm cậu dục tiên dục tử.

Tưởng tượng thế thôi, đã khiến cậu tâm thần nhộn nhạo.

Chương 72: Tư thế chính diện-trung (3P kích H)

“Ô………”

Mặc dù đang được Mạc Tuấn Ninh thao, cậu không thể nào ngậm côn th*t cho tốt, tuy thế vẫn gắng vươn đầu lưỡi, liểm láp định côn th*t như liếm kẹo.

Nhưng ngay cả vậy, Mạc Tuấn Ninh vẫn thấy như chưa đủ. Triển khai mã lực, liều mạng đâm mạnh vào điểm trí mạng của Lương Tu Ngôn.

“Ta không làm ngươi thấy thích sao?”

“A a a! Thích quá! Thích chết ta! Lại dùng lực sáp ta!” Điểm mẫn cảm nhất bị nam nhân điên cuồng làm, Lương Tu Ngôn thích đến toàn thân run rẩy như có luồng điện chạy qua.

“Vậy ngươi còn muốn thứ đó của nó?” Cho dù nửa người dưới bảo trì biên độ thao, nhưng giọng nói Mạc Tuấn Ninh vẫn rất ư bình tĩnh, tao nhã, còn mang theo ý cười.

“Aha……..ưm……….”

Dưới cuộc thao kịch liệt, Lương Tu Ngôn làm sao còn có thể liếm dương v*t Mạc Hạo Vũ cho tốt được. Cậu có thể há lớn miệng, vô thức phát ra tiếng rên rĩ, nước miếng chảy xuống, đều đọng trên dương v*t Mạc Hạo Vũ.

Đối với tình huống này, Mạc Hạo Vũ hận đến ngứa răng, nhưng nào cách gì nữa. Thằng anh mình quá phúc hắc, phỏng chừng đã tính toán hết cả rồi, ngay từ bắt đầu dụ dỗ y đáp ứng chỉ có đứng ngoài xem, ngoài mặt bảo trừng phạt Lương Tu Ngôn, nhưng cả mình cũng bị tính trừng phạt luôn vào.

Nghĩ tới Mạc Hạo Vũ y, từ trước tới nay có vô số nam nhân nữ nhân muốn nhào lên, bây giờ lại phải dựa vào YY của bản thân để thỏa mãn, thiệt đau khổ trước nay chưa từng có.

Lương Tu Ngôn trong nháy mắt tính khí bị nam nhân ngậm vào miệng, không khỏi thở dốc.

“Aha…..không cần………….”

Dưới sự giáp công một trước một sau, khoái cảm tăng lên bội lần như cơn thủy triều đánh úp lên Lương Tu Ngôn, khiến cậu mau chóng quân lính tan rã.

“A a………..nhẹ tí………….Tao huyệt bị thao hư mất…………” Khác với vẻ dịu dàng bên ngoài của nam nhân, sự dày vò thô bạo hiện tại khiến Lương Tu Ngôn khóc cầu xin tha.

“Hôm nay không được mau thế? Là do vận động cưỡi ngựa quá mệt sao?” Mạc Tuấn Ninh dịu dàng hỏi, không hề che giấu sự ghen tuông.Quả nhiên, cho dù là trừng phạt, trong lòng vẫn để ý, căn bản không dễ dàng nguôi giận như thế.

Đối với nam nhân nhỏ nhen, Lương Tu Ngôn chỉ có thể khóc cầu: “Học trưởng………..ta sai rồi…………A a…………đừng đâm………tha ta đi………….”

“Ố? Vậy ngươi làm sai cái gì?” Mạc Tuấn Ninh vừa hỏi, vừa đong đưa phần eo rắn chắc, đâm mạnh xuống điểm hơi nhô lên trong cơ thể Lương Tu Ngôn. Dùng quy đầu ma xát nơi đó, tráng bích co quấn dương v*t hắn, không muốn hắn rời đi.

Dưới chiêu đãi nhiệt tình ấy, Mạc Tuấn Ninh vẫn cắn  răng, rút dương v*t từ trong tao huyệt ấm áp ra, thối lui tới huyệt khẩu, lại lập tức hung hăng cắm vào.

“Trời ơi! Đừng đâm nữa! Ta muốn bị đâm bắn ra!”

Là tên khốn nào lừa cậu nằm nghiêng là tư thế làm tình dịu dàng nhất hả? Rõ ràng kịch liệt sắp muốn lấy mạng cậu luôn rồi!

“Chỉ có ca ca làm ngươi thoải mái sao? Thứ đồ chơi này của ngươi, muốn được ta hút ra không?” Mạc Hạo Vũ không phục nói.

“Ta………..ta không biết……………..” Lương Tu Ngôn nức nở trả lời, cậu chỉ cảm thấy toàn thân được khoái cảm khủng bố thổi quét qua, làm sao còn phân biệt rõ đến từ đằng trước hay đằng sau. Hai nam nhân cùng tung chưởng với nhược điểm cậu, bây giờ chia nhau đùa bỡn dương v*t và tao huyệt cậu, điều này khiến cho thân thể đã bị dạy dỗ đến rất rất mẫn cảm làm sao thừa nhận được.
“A ha………..không được……………Ta muốn bắn……………..A a a!”

Lương Tu Ngôn thét chói tai rồi bắn ra, Mạc Hạo Vũ nhất thời trở tay không kịp. Chất lỏng dâng trào vọt mạnh vào cổ họng y, làm y ho sặc sụa.

Mạc Hạo Vũ ngồi dậy, lau miệng, trên mặt còn lưu lại chất lỏng của Lương Tu Ngôn. Nhìn bộ dáng thất thần sau khi bắn tinh của cậu, lại nhìn nhìn thằng nhỏ phía dưới còn đặc biệt có tinh thần của mình, thì không khỏi dâng lên cảm giác bất lực trong lòng.

Đồng dạng, dương v*t còn lưu trong cơ thể Lương Tu Ngôn cũng cứng như sắt, trong nhất thời không hề có ý mềm xuống. Cho nên, Mạc Tuấn Ninh một tay mở rộng một chân Lương Tu Ngôn, giơ nó lên cao nhất, tay kia thì nâng chân khác. Lật Lương Tu Ngôn qua, nằm ngữa trên giường mà mình cũng thuận thế đứng lên, nữa quỳ ở trên giường.

“A a a!”

Quy đầu to lớn chuyển động trong cơ thể, ma xát nội bịch yếu ớt. Khoái cảm mãnh liệt làm cho Lương Tu Ngôn còn chưa khôi phục sau cao trào thất thanh kêu to. Chỉ cảm thấy trời đất quay vòng, tràng bích mẫn cảm vì cọ xát mà vừa đau vừa tê.

Mạc Tuấn Ninh cảm thấy tao huyệt đang ngậm chặt dương v*t hắn, gần như làm hắn cầm giữ không được mà bắn tinh.

Hắn cầm nâng cao hai chân Lương Tu Ngôn, đè ở trước ngực, cả người ép lên người cậu, ghé vào lỗ tai cậu thì thầm: “Thả lỏng, đừng kẹp chặt như thế. Ngươi muốn hút ta ra sao? Mạc Hạo Vũ trước đó chưa đút no ngươi à?”

Mạc Tuấn Ninh dùng giọng nói trầm thấp, miêu tả lại một chuyện dâm loạn, nhưng làm cho Lương Tu Ngôn chỉ vừa nghe thôi đã không ngừng kích động. Tính khí vừa mới qua cơn bắn tinh, vậy mà lại có xu thế ngẩng đầu.

“Đó là trong game.” Lương Tu Ngôn bất mẫn kháng nghị, trong trò chơi tinh dịch Mạc Hạo Vũ bắn trong cơ thể cậu vừa out đã không còn cảm nhận nữa. Tao huyệt mỗi ngày đều được tinh dịch nam nhân thấm vào, đã sớm đói khát cực kì.

“Là muốn ta bắn tinh dịch nóng bỏng vào trong cái tao huyệt lòng tham không đáy của ngươi sao?” Mạc Tuấn Ninh tiếp tục hỏi cậu, dù dỗ cậu nói ra nhiều lời phóng túng hơn nữa.

Tưởng tượng chất lỏng nóng bỏng bắn lên trên nọi bích yếu ớt của mình, độ nóng đó làm cậu suýt nhảy dựng.

“Muốn, ta muốn học trưởng bắn cho ta, ta không thể tách rời tinh dịch nam nhân…………….” Lương Tu Ngôn vừa thúc giục, vừa dùng sức kẹp chặt mông, dường như thật sự muốn kẹp cho nam nhân bắn ra, “Học trưởng, mau bắn cho ta, bắn trong tao huyệt của ta, tao huyệt muốn ăn tinh dịch của học trưởng………..”

Lương Tu Ngôn ánh mắt mơ màng, mang theo vẻ quyến rủ, đôi môi bị hôn đến sưng đỏ hé mở, nói ra ngôn ngữ không biết thẹn, khơi gọi mọi hứng thú lăng nhục dưới đáy lòng của nam nhân.

Chương 73: Tư thế chính diện – Hạ (3P kích H)

“Như ngươi mong muốn.”

Mạc Tuấn Ninh nói, cười càng thêm dịu dàng, động tác dưới thân lại càng thêm dùng sức. Cả người gần như ngồi trên mông Lương Tu Ngôn, như một cái máy đóng cọc, một phát rồi lại một phát, cắm vào trong cơ thể Lương Tu Ngôn.

Quả nhiên, tư thế nằm nghiêng thật sự dịu dàng hơn chính diện rất nhiều, Lương Tu Ngôn nghĩ vu vơ. Hiện tại mông cậu đã rời khỏi giường, ngay cả thắt lưng nâng cao, thân thể hoàn toàn bị uốn thành độ cong khó thể tưởng tượng, Như vậy có thể để nam nhân tiền vào cơ thể cậu sâu thêm, trình độ không thua kém vị sau lưng.

“A ha…………học trưởng, nhẹ chút…………..thắt lưng muốn gãy…………….” Miệng mặc dù xin tha nhưng thân thể lại nghênh đón va chạm của nam nhân, hai chân quấn lấy eo nam nhân, để hắn dán chặt vào mình, tiện cho hắn thao.

“Ngươi không thích sao? Nếu không thích, ta liền đổi với Mạc Hạo Vũ.” Mạc Tuấn Ninh nói xong, còn quét liếc Mạc Hạo Vũ một cái, hàm nghĩa khiêu khích không nói cũng hiểu.

Dù Mạc Hạo Vũ hiện tại ở hoàn cảnh xấu chỉ có thể đứng nhìn, nhưng vẫn không cam lòng yếu thế mà trừng đáp lại, hơn nữa nói: “Đúng thế, ca ca căn bản là như   ông cụ rồi, phải làm lâu lắm mới bắn ra, như thế thì không thỏa mãn được ngươi.”

Đối với lời nói xấu đó, Mạc Tuấn Ninh không có phản bác, chỉ là dương v*t không ra vào mãnh liệt, mà nhẹ nhàng đẩy về trước

Điều này làm cho cúc huyệt ngứa khinh khủng của Lương Tu Ngôn sao mà chịu được, liều mạng kẹp chặt tao huyệt, khóc cầu: “Ta chỉ muốn học trưởng………học trưởng, lại dùng lực làm ta…………….”

Không cần Mạc Hạo Vũ sao?” Mạc Tuấn Ninh nắm chắc phần thắng, biết mà vẫn hỏi.

Tao hyệt tuy rằng được côn th*t kéo căng, nhưng côn th*t không nhúc nhích còn làm cậu khó chịu hơn so với không cắm.

“Ta muốn học trưởng thao ta………Học trưởng, mau lên…………Tao huyệt ngứa quá……………”

Lương Tu Ngôn chỉ lo dục cầu bất mãn của bản thân, mà hoàn toàn chẳng ngóng tới nam nhân nghe mà đỏ hai con mắt, hận nghiến răng.

“Ta đây tính sao?” Mạc Hạo Vũ không cam lòng hỏi.

“Tự mình giải quyết đi.” Mạc Tuấn Ninh cười bảo, lúc nói còn khoe nụ cười chiến thắng với thằng em mình.

“Đệt!”

Vừa mới không lâu còn nói chỉ cần một mình lão công làm ta, bây giờ liền quên y hoàn toàn, Mạc Hạo Vũ căm giận nghĩ, lần sau tự ngươi chịu!

Có điều trước mắt, y cững chỉ có thể bất đắc dĩ dựa vào tay phải của mình giải quyết vấn đề sinh lý.
So với thằng em đang bi thương, Mạc Hạo Vũ lại là gió xuân phơi phới, trừng phạt Lương Tu Ngôn không nói, còn nhân tiện trả được thù. Hắn tâm tình khoan khoái, lại cố sức làm cúc huyệt Lương Tu Ngôn.

“Trời ạ……………thích chết ta……………..A……………Tao huyệt bị thao nát mất…………..” Lương Tu Ngôn hai tai nắm chặt gra giường dưới thân, thừa nhân đợt thao làm kịch liệt của nam nhân, tốc độ và sực mạnh hung mãnh đó, làm cậu vừa đau vừa thích.

“Có thích thế không?” Nam nhân liếm vành tai cậu, hỏi.

“Thích qúa………….Aha……………chim bự của học trưởng làm ta thích quá………….” Lương Tu Ngôn dùng nội bích kẹp chặt cự vật trong cơ thể, hận không thể làm côn th*t hắn dục tiên dục tử, làm cậu mãi thôi.

Nam nhân xấu xa đâu thỏa mãn tiếng rên như vậy, huống chi bên cạnh còn ai đó đứng ngó. Vì thế, hắn vỗ lên cái mông vểnh cao, nói: “Chẳng nghe thấy, nói to lên nữa coi.”

Lương Tu Ngôn đắm chìm trong bể dục đã sớm vứt bỏ cảm giác hổ thẹn, dường như được cỗ vũ, càng thêm phóng túng kêu: “A a! Chim bự của học trưởng muốn làm chết ta! Ta muốn chim bự mỗi ngày đều làm ta!”

Nghe thấy Lương Tu Ngôn nói ra những lời dâm đãng ấy, biểu tình Mạc Hạo Vũ chua chua: “Thật sự là tao hóa thiếu nam nhân thao.”

Mạc Tuấn Ninh thì dùng hành động thực tế để tỏ thành ý của mình: “Yên tâm, sau này đều làm ngươi như vậy.”

“A a………….Chim bự của học trưởng khỏe quá………….sáp tới bụng rồi, ruột sắp nát…………”

“Không được…………..ta cũng muốn bắn…………..ta bị chim bự thao bắn!”
“Dừng lại…………..van cầu ngươi……………..Ô ô…………ta thật sự không được…………….”

Tiếng nức nở của Lương Tu Ngôn càng ngày càng nhỏ, đến tận phía chân trời sắp sáng, nam nhân vẫn không có ý dừng lại. Cuối cùng cậu bị thao tới hôn mê bất tỉnh, chẳng biết nam nhân đã vào lúc nào tha cho cậu.

Chờ khi Lương Tu Ngôn tỉnh lại,, chỉ cảm thấy thân thể không còn phải của mình, từng bộ phận như bị người tháo gỡ xuống, chẳng có sức mà động một ngón tay.

Nhất là nơi hậu huyệt, đau rát âm ỉ. Không biết ngày hôm qua tên cầm thú đó đến tột cùng làm mấy lần. Bất quá may mà thân thể không có cảm giác dinh dính, chắc đã được rửa qua.

Cuối cùng còn có tí lương tâm……….Lương Tu Ngôn đành phải tự an ủi mình như vậy.

“Tỉnh? Ngươi ngủ đủ lâu đó.”

Lương Tu Ngôn mới mở mắt, còn trong thời gian ngẩn ngơ, chợt thấy bản mặt đẹp giai phóng lớn ngay trước mắt mình.

“Dù…………..” Lương Tu Ngôn vừa mở miệng, mới phát hiện giọng nói mình khàn khàn, yết hầu khô khan. Nhất định là tốt qua kêu quá lớn tiếng. Lương Tu Ngôn bất đắc dĩ nghĩ, trên mặt ửng đỏ một mảnh.

Cậu ra vẻ không có việc gì, hắng giọng rồi mới nói lại: “Dù hôm nay là cuối tuần, dù ngươi là ông chủ, cũng không quan tâm ta.”

Mạc Tuấn Ninh hôn lên khóe miệng cậu, rồi mới đứng dậy rót cho cậu ly nước, nói: “Yên tâm, ngày mai cho ngươi nghỉ. Đến, uống miếng nước trước đã.”

Nói rồi, hắn một tay lấy ly nước, một tay nhẹ nhàng nâng đầu Lương Tu Ngôn, để ly bên mép môi cậu, đút uống nước.

Có nước làm dịu, Lương Tu Ngôn cuối cùng cảm thấy yết hầu dễ chịu hơn tí xíu, một hơi nói: “Ta xin nghỉ hơn hai ngày, ta thấy tu dưỡng hai ngày vẫn không chắc có thể xuống giường, bất quá không cho trừ tiền lương, cũng không cho giảm thời gian nghỉ đông, nghỉ bệnh, các loại nghỉ khác.

“Được, không thành vấn đề.” Mạc Tuấn Ninh thấy cậu uống xong ly nước, mới hỏi “Muốn thêm ly nữa không?”

Lương Tu Ngôn lắc đầu, rồi nói: “Ngươi nâng cơ thể ta lên trước đã, ta muốn tựa trên giường.”

Nhìn vẻ khó hiểu của Mạc Tuấn Ninh, cậu đánh phải bổ sung thêm một câu:

“Tên khốn, nhìn cái gì mà nhìn hả? Còn chẳng phải do ngươi làm hại! Ngày hôm qua hung hăng sáp như vậy, bây giờ còn không cho mông người ta đau hả?”

Chương 74: Tiểu huyệt muốn nghỉ

Đã có lời hứa hẹn do chính mồm Mạc Tuấn Ninh nói ra, Lương Tu Ngôn hiển nhiên yên tâm ở nhà nghỉ ngơi nhiều ngày. Dù sao, mấy ngày trước bị hai tên cầm thú thao chẳng kể ngày đêm, khiến cho cậu cảm khái chính cậu – một thanh niên trai tráng ngay thẳng, sắp bị bọn họ làm hấp hối.

Chuẩn con mẹ nó hai con hồ ly đực rựa.

Lương Tu Ngôn phẫn nộ nghĩ.

Cho nên, tóm được cơ hội hiếm thấy, Lương Tu Ngôn mừng rỡ cho cúc huyệt mình nghỉ xả hơi. Không có hai tên cầm thú tra tấn, cả ngày ung dung tự tại cực.

Bởi vậy, tĩnh dưỡng một lần thành nghỉ hết gần cả tuần.

Trong lúc đó, cậu chỉ giả ngu giả ngốc kêu đau, quần áo đưa tận tay cơm dâng tận miệng, ăn cơm uống nước đều muốn người khác hầu hạ, cả ngày làm ổ trên giường, cực giống một nhân sĩ tàn tật không thể tự gánh vác cuộc sống.

Anh bạn oán giận cậu ta vài câu, cậu ta liền mở to mắt nhìn về phía bạn, ai oán trả lời: “Mông đau.”

Nhưng tới ngày đại hội luận võ trong “Dâm đãng nhân sinh”, ai đó vui vẻ xuống giường, trực tiếp cầm mũ giáp đội, dấn thân vào trong trò chơi.

Về việc này, hai huynh đệ chỉ có thể nhìn nhau không nói gì, tỏ vẻ bất đắc dĩ. Trước đó, Lương Tu Ngôn vẫn lấy cớ nói mông đau mà cự tuyệt họ suốt một tuần.

“Bây giờ không đau?”

Ba người vừa hội họp trong trò chơi, Mạc Hão Vũ – cũng là Hắc Vân Áp Thành mở miệng hỏi Lương Tu Ngôn. Y vẫn canh cánh mãi về việc suốt bảy ngày qua Lương Tu Ngôn không cho bọn họ chạm vào một tí xíu nào.

“Thì ra trong trò chơi sẽ không thấy đau, biết thế đã sớm vào trò chơi cho rồi, ta mỗi ngày nằm dài trên giường đến nổi mốc,” Lương Tu Ngôn làm bộ như tỉnh ngộ, dáng vẻ hối hận không thôi, rồi vội vàng ngăn đề tài này, “Ngươi xem, tất cả mọi người đều đi điểm truyền tống, các ngươi cũng mau lên, đừng bỏ lỡ thì giờ.”

Nói xong, Lương Tu Ngon còn chỉ chỉ dòng người trên đường, chứng minh người chơi đều rất nhiệt tình, mọi người vội đi về một hướng, đó chính là điểm truyền tống của trận đấu.Hắc Vân Áp Thánh bày gương mặt đen xì, hừ lạnh một tiếng: “Không cần ngươi quan tâm.”

Mạc Tuấn Ninh thì lại cười cười, tỏ vẻ không sao cả: “tập trung vào tham dự.”

Lương Tu Ngôn hắc tuyến, đành phải theo đòng người xô đẩy, “Không được, ta còn chờ các ngươi ôm danh hiệu đệ nhất với đệ nhị mà!” Đương nhiên, phần thưởng đều về ta! Cậu âm thầm bổ sung thêm một câu.

Lương Tu Ngôn đắc ý trong lòng, đương nhiên chẳng hề biết suy nghĩ trong lòng của hai tên cầm thú bị cấm dục một tuần, nghĩ xem kế tiếp phải tìm cậu đòi bồi thường ra sao.

Quay về chuyện chính, trong trò chơi ba ngươi nhanh chóng đi tới điểm truyền tống, nơi này gần như là biển người xếp hàng rồng rắn.

Ở mỗi thành thị lớn trong trò chơi đều thiết kế một điểm truyền tống, từ hệ thống truyền tống hai người tới một cái sân để tiến hành luận võ.

Dù thế nhưng vẫn gây khó khăn cho những người chơi. Do hôm nay là ngày đầu tiên của trận đấu, hơn nữa trên cơ bản mỗi người chơi trong trò chơi đều tới tham gia báo danh. Dẫu sao, chỉ cần không phải tân thủ vừa mới vào, thì phần lớn người chơi chẳng để ý lắm về 10 ngân phí báo danh. Cho nên, mới tạo thành cảnh tượng xếp hàng đôi chờ được truyền tống như bây giờ.
Lương Tu Ngôn nghĩ tới trình độ của mình, tự biết đi tham gia cũng thành vật hi sinh, cho nên ngay cả báo danh cũng lười, còn tiết kiệm được tiền.

Bởi vì số người tham gia quá đông, đấu loại tiến hành tới ba ngày mới xong 100 vào 50. Mà trận đấu vào lúc này, cũng mở ra hệ thống người xem. Tức –

Trải qua hệ thống máy rút thăm, sắp xếp đội giao đấu, rồi bố cáo ở các thành thị lớn đôi bên giao đấu, thời gian và sân bãi. Như vậy người dự thi có thể biết thời gian trận đấu của mình, mà không cần lên trò chơi hết 24 giờ để đợi thông báo dự thi. Những người chơi khác có thể thông qua truyền tống đi vào sân bãi, quan sát trận đấu.

Hắc Vân Áp Thành còn mang danh hiệu đệ nhất cao thủ, bằng vào một thân đẳng cấp cao và võ công thượng thừa, trận đấu thường nghiêng về phía đè ép đối thủ, Mạc Tuần Ninh thì lại là hội trưởng của bang hội lớn ở kinh thành, bằng vào một thân trang bị siêu phàm và năng lực võ học pha tạp, thắng trận không ngoài dự kiến. Thế là, hai người không có gì bất ngờ, song song thăng lên top mạnh 100.

Lương Tu Ngôn nhìn xuống danh sách hảo hữu của mình, ngoại trừ Hắc Vân Áp Thành và Mạc Tuấn Ninh ra, không còn người khác dự thi.

Tô Mạc Già? Còn đang ngây ngốc ở chỗ Mạnh Lãnh Đình chăng, không biết vì sao còn chưa xuất sư, bảo tiêu đại ca đương nhiên ở trấn nhỏ đó với cậu ta. Mỹ nữ Vương Ngữ Yên và ngụy nương Đường Thất Thiểu đều là chức nghiệp trị liệu, không có khả năng tham gia. Bởi vậy, nếu có lắm hảo hữu, lại phải chạy tới sân bãi khác xem trận đấu của hảo hữu, có khi còn có thể dính trùng thời gian đấu của nhau, nên Lương Tu Ngôn thấy thoải mái hơn nhiều.

Căn cứ vào sự an bài của hệ thống thi đấu, trận đấu bắt đầu trước là của bên Mạc Tuấn Ninh.

Sân bãi giống kiểu sân bóng đá, ở chính giữa là một mảnh đất trống lớn, bốn phía đều là chỗ ngồi của người xem. Bởi vì chỉ mới là trận đấu 100 vào 50, nên ngoại trừ bạn bè thân thích, thì chỉ lác đát vài người chơi tới xem. Khán phòng to lớn nhưng có vẻ trống vắng.

Lương Tu Ngôn lẻ loi ngồi trong khán phòng gần như chẳng có ai, đặc biệt dễ thấy.

Anh bạn muốn hỏi Hắc Vân Áp Thành sao không đến chung?

Vào lúc Lương Tu Ngôn hỏi y có đi xem trận đấu của Mạc Tuấn Ninh hay không, y nói thế này: “Dù sao cuối cùng vẫn phải bại bởi ta, danh hiệu đệ nhị và một trăm cái tên chẳng có gì khác biệt. Trận đấu không hề ý nghĩa này, có cái gì để xem?”

Còn thêm dáng vẻ không coi ai ra gì của y, thiệt khiến người ta muốn đập y cực kỳ.

Chương 75: Hồng hạnh xuất tường

“A, Lương Tu Ngôn?”

Ngay lúc Lương Tu Ngôn đang nén giận thằng oắt Hắc Văn Áp Thành quá kiêu ngạo thì chợt nghe thấy một giọng nói lanh lảnh êm tai đang gọi cậu, lập tức lên tinh thần, nhìn lại nơi lên tiếng.

Quả nhiên, là một đại mỹ nữ, còn là người quen – Vương Ngữ Yên, chung quanh cô còn có mười mấy người chơi nữ khác.

Phải biết rằng, ở trong trò chơi, độ hiếm của người chơi nữ xinh đẹp có thể so với gấu trúc.

“Không ngại bọn ta chứ?” Vương Ngữ Yên cười nói tha thiết.

“Không ngại, không ngại.” Lương Tu Ngôn vội vàng lắc đầu.

Nói nhảm, có thể được người đẹp vây quanh, cậu cầu còn không được, chứ mắc chi để ý.

Thế là, Vương Ngữ Yên ngồi xuống bên cậu, mấy cô khác cũng chọn vị trí gần đó, tốp năm tốp ba ngồi xuống.

“Ngươi sao ở đây? Đến xem ai à?” Vương Ngữ Yên hỏi.

“Học trưởng.” Lương Tu Ngôn thốt ra, lại cuống quít sửa miệng, “Á, không, là hội trưởng của mấy cô.”

Nói xong, cậu không biết có phải mình ảo giác rồi chăng, sao có cảm giác ánh mắt của người đẹp bên cạnh đột nhiên bừng sáng, y chang như vẻ mặt của Đường Thất Thiểu trông thấy Tiểu Khâu.

Đôi mắt to linh động của Vương Ngữ Yên híp lại, cười vô cùng quỷ dị, hỏi: “Các ngươi thật sự quen nhau? Sao quen vậy? quen ở đâu? quen lúc nào? Các ngươi học chung trường à?”

Cứ như súng máy bắn liên tiếp mấy câu hỏi làm Lương Tu Ngôn xấu hổ, vô lực chống đỡ, may mà lúc này đôi bên tuyển thủ cùng lên, cậu vội chỉ màn đấu, nói: “Trận đấu bắt đầu rồi, xem trước rồi nói sau.”

“Được rồi, nhưng mà đấu xong rồi ngươi nhất định phải nói cho ta biết, cho dù không có cơ hội gặp mặt thì cũng phải dùng bồ câu đưa tin cho ta đó.” Vương Ngữ Yên lúc này mới không tình nguyện buông tha cậu.

“Được, nhất định.” Lương Tu Ngôn miệng đáp ứng nhưng trong lòng thì nghĩ sau này thấy cô nàng nhất định phải chốn xa thiệt xa.

Bên này, Lương Tu Ngôn cuối cùng tránh được một kiếp, bên kia, mười mấy nữ sinh bắt đầu líu ríu thảo luận.

“Ê, trận đấu bắt đầu rồi, phó hội trưởng đâu? Anh í sao không đến xem hội trưởng đấu?” Một người nữ sinh nhìn khắp sân đấu, khẩn trương hỏi.

Đương nhiên, Lương Tu Ngôn cảm thấy cô nàng khẩn trương không phải vì trận đấu trong sân.

“Phó hội trưởng chắc cũng có đấu, có thể trùng giờ rồi.” Người nữ sinh nói.

“Không phải, ngươi xem, ảnh căn bản không có onl mà.” Lại có người nữ sinh khác kéo danh sách hảo hữu cho mọi người xem.

“A!” Mấy nữ sinh đồng thời kinh hô, rồi mới gần như đồng thanh hô, “Đôi cẩu nam nam này vậy mà cãi nhau?”

“Không có khả năng, không có khả năng, hội trưởng dịu dàng như vậy, rõ ràng mọi chuyện đều chiều phó hội trưởng, sao lại cãi nhau chứ!”

“Ừm, có đạo lý, phó hội trưởng ở trước mặt hội trưởng hệt như cún con, hội trưởng nói đông ảnh tuyệt đối không nói tây, nói không chừng là đúng lúc có việc nên logout.”

“Nói không chừng là đang giận dỗi đó, các ngươi không phát hiện phó hội trưởng gần đây hay lại gần cái người mới nhập hội đó sao?”

“Á! Ngươi nói người kia đúng không, ta nhớ cậu ta là được phó hội trưởng dẫn vào!”

“Đúng rồi, vậy phó hội trưởng hồng hạnh xuất tường? Hội trưởng tội nghiệp quá à!”

Lương Tu Ngôn đầu đầy hắc tuyến, cảm thấy lối suy nghĩ của mấy cô nữ sinh này thiệt là quá cường đại, vậy mà từ cái việc phó hội trưởng không onl, suy luận miết ra anh ta đã hồng hạnh xuất tường.

Bất quá, nếu phải nói hồng hạnh xuất tường, hình như học trưởng cũng thế rồi.

“Khụ khụ,” Lương Tu Ngôn mém tí bị nước miếng của mình làm sặc, lắc đầu, vội vàng đánh rớt cái ý nghĩ kỳ quái không biết lòi ra từ chỗ nào.

Cái bộ dạng này của cậu bị Vương Ngữ Yên lén nhìn, còn tưởng cậu đau lòng, lấy khuỷu tay chọt chọt cậu, an ủi: “Đừng lo, ta cam đoan, ở trong lòng hội trưởng, ngươi tuyệt đối là số một.” Cô đương nhiên sẽ không nói cho Lương Tu Ngôn, lúc trước là Mạc Tuấn Ninh an bài cô tiếp cận Lương Tu Ngôn.

Nghe cô nói thế, Lương Tu Ngôn mặt thoáng cái bỏ bừng, lắp bắp nói: “Không có…….. Ta……. Bọn ta……………”

“Được rồi được rồi” Vương Ngữ Yên đặc biệt lý giải mà vỗ bả vai cậu, rồi mới chuyển đề tài, “Có điều ta cũng biết phó hội trưởng khẳng định có ý gì đó với hội trưởng, bằng không sao lại ngoan ngoãn nghe lời hội trưởng.”

Ta sao biết, ngươi đi mà hỏi Mạc Tuấn Ninh ấy! Mị lực của hắn trước giờ chẳng phân nam nữ đó!

Lương Tu Ngôn lặng lẽ phun trào, cậu chẳng thèm thừa nhận mình đang ghen đâu!

Tiếp theo, Vương Ngữ Yên lại cẩn thận nhắc nhở cậu: “Cho nên ngươi cũng phải có ý thức nguy hiểm mới được.”

Lương Tu Ngôn gật đầu, bản thân vẫn luôn có ý thức nguy hiểm rất cao – bảo vệ cái mông mình thoát khỏi chà đạp của hai tên cầm thú.

“Một người đàn ông xuất sắc như hội trưởng đây, ngươi nhất định phải dùng cúc hoa của mình tóm hắn cho tốt mới được!”

“Khụ khụ khụ!”

Lúc này Lương Tu Ngôn bị sặc thiệt rồi.

Trong một trận đấu Vương Ngữ Yên giáo dục Lương Tu Ngôn, các nữ sinh lên án mạnh mẽ phó hội trưởng phụ lòng Hán Trung, còn Mạc Tuấn Ninh đương nhiên thắng trận chẳng phải lo, đẩy lên top mạnh 50.

“Xãy ra chuyện gì?”

Ra cuộc thi, Mạc Tuấn Ninh nhìn Lương Tu Ngôn sắc mặt không tốt, hỏi.

Lương Tu Ngôn còn chưa trả lời, Vương Ngữ Yên đã cướp lời: “Không có việc gì không có việc gì, yên tâm, ta đã giải thích rõ với cậu ta, ngài và phó hội trưởng tuyệt đối là thanh bạch, không có quan hệ chi!”“Ta và phó hội trưởng?” Mạc Tuấn Ninh nhíu mày, dù trong giọng nói mang theo ý cười nhưng người nghe vẫn thấy sợ một cách khó hiểu.

“A!” Ý thức được mình nói sai, Vương Ngữ Yên lập tức sửa miệng, “Ta chưa từng nói qua cái gì! Ta còn muốn xem tiếp trận đấu, ta đi trước, không cần tiễn ta!”

Thấy cô nàng cuống cuồng chạy trối chết, Lương Tu Ngôn nhịn không được đỡ trán, học trưởng đến tột cùng khủng bố thế nào vậy, mà cô có cần đến mức đó không?

Lương Tu Ngôn khinh thường cô chạy trốn không có khí thế, vẻ mặt chính nghĩa nói: “Vừa rồi Vương Ngữ Yên nói với ta chuyện nghiệp đoàn của các ngươi, chủ yếu là ngươi và phó hội trưởng rất thân, khiến tất cả mọi người có chút hiểu lầm.”

Vốn Lương Tu Ngôn muốn giải thích lời của Vương Ngữ Yên một chút, nhưng mà lời này từ miệng cậu nói ra sao đã đổi vị? Nồng lên một mùi chua chua.

“Ồ, giới thiệu chuyện nghiệp đoàn của bọn ta à,” Mạc Tuấn Nnh có chút đăm chiêu mà gật đầu, “Nữ sinh của nghiệp đoàn khá là nhiều, mà dáng vẻ cũng không tệ.”

Ế? Lời này có ý gì?

Lương Tu Ngôn dự cảm có mối nguy, chân nọ không nhịn được lùi về sau một bước.

“Cho nên, trận đấu vừa rồi ngươi đều tán dóc với bọn họ?” Mạc Tuấn Ninh lại hỏi.

Không xong! Là đang trách ta không nghiêm túc xem đấu sao? Cái chân kia của Lương Tu Ngôn cũng lùi về sau một bước.

Mạc Tuấn Ninh cũng không buông tha cậu, từng bước ép sát, “Ngươi tán dóc với bọn họ vui vẻ nhỉ?”

Giờ phút này, Lương Tu Ngôn cuối cũng đã hiểu được cảm nhận vừa rồi của Vương Ngữ Yên, hiện tại cậu cũng muốn bỏ chạy nè! Không đúng, cậu càng thảm hơn cả Vương Ngữ Yên, cậu chính là để Mạc Tuấn Ninh cấm dục suốt một tuần a!

“Học trưởng……”

(Tác giả hình như đánh số lộn thành 2 chương 75)

Thời điểm Lương Tu Ngôn bị hai huynh đệ giáo dục đến chết đi sống lại, thì đại hội luận võ trong trò chơi đã cử hành đến bừng bừng khí thế. Sau khi trải qua 100 vào 50, 50 vào 25, 25 vào 13, 13 vào 7, cuối cùng đi tới cao trào nhất.

Cuối cùng còn lại 7 người chơi, Mạc Tuấn Ninh, Hắc Vân Áp Thành, Tùy Phong, Độc Cô Cầu Bại, Mỉm Cười Khe Khẽ, Lang Thang, Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ, có thể nói trình độ cao nhất trong cả trò chơi.

Tiếng hô cao nhất là Hắc Vân Áp Thành, vì mọi người đã quen gọi hắn là “Cao thủ đệ nhất”.

Người hâm mộ nhiều nhất là Mỉm Cười Khe Khẽ, còn cách nào chứ, ai kêu cô là người chơi nữ duy nhất trong bảy người. Một mảnh vải trắng dài phất phơ đầy duyên dáng.

Đương nhiên, cũng có ngoại lệ, ví dụ như Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ.

Người này thân là hội trưởng nghiệp đoàn, đệ tử Thiếu Lâm, không thể nói không có thực lực, nhưng tuyệt đối không tính là cao thủ đứng đầu gì cả. Gã sở dĩ có thể một đường thuận lợi tiến vào 7, đứng đầu danh sách người chơi, hoàn toàn là do cái số c*t chó của gã khiến người ta tức giận bất bình đến nghiến răng nghiến lợi!

25 vào 13, cái tên duy nhất để trống, là gã.

13 vào 7, cái tên duy nhất để trống, vẫn là gã.

Bây giờ 7 vào 4, cái tên duy nhất để trống, thế mà vẫn là gã.

Trên diễn đàn đã đồn rằng gã chắc chắn là thân thích của ai đó trong công ty trò chơi, thậm chí có người trách cứ GM. Đương nhiên, trả lời đều một lời rập khuôn từ phía nhà tổ chức.

Mặc kệ nói sao, trận đấu 7 vào 4 đã chính thức bắt đầu rồi, trận đầu là Mạc Tuấn Ninh vs Tùy Phong.Điểm truyền tống lại xếp thành hàng dài, lúc này không phải xếp hàng đi dự thi mà trở thành xếp hàng đi xem thi đấu.

Dù sao, đại hội luận võ kì này có thể nói là hoạt động long trọng nhất từ khi trò chơi đưa vào hoạt động, ngoại trừ số ít kẻ luyện cấp cuồng ra, thì tất cả mọi người sôi nổi đi coi náo nhiệt.

Lương Tu Ngôn và Hắc Vân Áo Thành xếp hàng vật vã lắm với được truyền tống vào sân thi đấu, vừa thấy bên trong chi chít người là người, so với trận chung kết World Cup còn muốn đông hơn.

Lương Tu Ngôn quay đầu nhìn về phía Hắc Vân Áp Thành, tuyệt vọng nói, “Ngươi xem điệu bộ này, còn có thể có chỗ sao?”

Hắc Vân Áp Thành nhún vai, không để ý chi lắm, “Trình độ PK thấp kém này, có xem hay không cũng như nhau, về thôi.” Ý ngoài lời là, ta sở dĩ đi xem trận đấu này, còn chẳng phải do bị ngươi tha tới, ta mới không muốn chuốc khổ.

“Không được!” Lương Tu Ngôn một phen túm giữ Hắc Vân Áp Thành chuẩn bị tới điểm truyền tống, “Học trưởng sẽ để ý đó! Hắn cứ ép hỏi ta hắn tổng cộng dùng chiêu số nào. rồi để ta phân tích thời gian đóng băng, nội lực tiêu hao, cmn, còn nghiêm khắc hơn luận văn ta viết tốt nghiệp!”

Dáng vẻ tràn đầy bi phẫn của Lương Tu Ngôn, làm cho bộ mặt liệt của Hắc Vân Áp Thành lộ ra nụ cười, nói: “Chỉ cần ngươi tìm được chỗ ngồi.”

Lương Tu Ngôn liếc mắt nhìn quanh, tất cả đều là đầu người, muốn tìm vị trí hàng đơn…….

Đột nhiên, trước mắt cậu bừng sáng, trong đám người có người đang phất tay với cậu.

Người xuất hiện ở trước mặt cậu như cứu thế là Vương Ngữ Yên.

Vương Ngữ Yên là thành viên trong nghiệp đoàn hội, mỗi trận đấu của Mạc Tuấn Ninh đều đến xem cũng xem như bình thường. Hơn nữa bản thân cô là mỹ nữ, còn dắt theo mười nữ sinh khác, muốn chiếm mấy chỗ ngồi căn bản là chuyện cỏn con. Người chơi nam đều ước gì đuổi đi thằng bạn bên cạnh, để cho mấy người đẹp ngồi cạnh mình.

Vốn có chỗ trống, Lương Tu Ngôn phải vui vẻ mới đúng. Nhưng tưởng tượng đến hồi trước mỗi lần gặp Vương Ngữ Yên ở sân thi đấu, đều bị cô nàng ép hỏi mấy câu mười tám cộng, Lương Tu Ngôn liền đặc biệt mâu thuẫn.

Vào lúc cậu còn đang rối rắm, người bên cạnh đột nhiên âm trầm hỏi qua một câu.

“Bạn ngươi?”

Lương Tu Ngôn bị y hỏi mà thót cả tim, theo bản năng lắc đầu.

“Ồ, là bạn gái?”

Lương Tu Ngôn giật mình một cái, sợ tới mức chân như mềm nhũn ra, càng thêm liều mạng lắc đầu.

“Nếu chưa tới quan hệ ngó mặt làm lơ, thì sao không qua?”

Quan hệ bạn bè nam nữ làm sao ngó mặt làm lơ? Tên khốn, quan hệ giữa ta và ngươi mới là ngó mặt làm lơ đó!

Đương nhiên Lương Tu Ngôn cũng chỉ dám phun trào trong lòng, còn không phải dưới dâm uy của Hắc Vân Áp Thành, kéo đầu đi sang.

Người quen biết Vương Ngữ Yên đều nói, cô là một cô gái tốt bụng niềm nở và ngay thẳng. Thấy Lương Tu Ngôn còn dẫn theo người, đã dịch ra chỗ trống cho họ.

“Này, ngươi lại đổi người.”

Lương Tu Ngôn nghe cô nói thế, trực tiếp chảy một giọt mồ hôi lạnh từ trán.

Ể! Nói lại cái gì? Nói đổi người cái gì? Chớ phỉ báng sự trong sạch của ta nhớ!

Vương Ngữ Yên vẫn hồn nhiên như không, còn cảm thán: “Xem ra đầu năm nay lưu hành hồng hạnh xuất tường mà.”

Ai hồng hạnh xuất tường! Lương Tu Ngôn rít gào trong lòng, do tầm mắt lạnh lẽo bên cạnh bắn sang, khiến cậu hận không thể chọn logout ngay tức khắc.

Thời điểm cậu như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, may mắn trận đấu cũng đồng thời bắt đầu, và cái ánh mắt âm lãnh kia cũng hướng về chính giữa sân thi đấu, làm Lương Tu Ngôn thở phào nhẹ nhõm.

Trung tâm sân đấu là hai người kỳ phùng địch thủ, có thể nói là càng đấu càng khó phân cao thấp.

Một bên là Mạc Tuấn Ninh, một tay hắn xuất ám khí khiến cho xuất thần nhập hóa, tuy nói là võ công của đại chúng, chỉ cần người chơi vào Đường môn đều có thể học được, nhưng hắn chỉ bằng nắm giữ kỹ năng, vẫn mạnh mẽ đánh với top 7.

Đương nhiên, không thể tách rời với một thân trang bị cực phẩm hiếm có của Mạc Tuấn Ninh.

Bên kia, Tùy Phong cũng không phải đèn cạn dầu. Hoặc là nói, người chơi có thể đứng thi đấu ở sân này, đều đã là cao thủ trong cao thủ.

Trong tay y không mang vũ khí, xem ra luyện được công phu quyền chưởng. Chỉ trông vào thi triển khinh công du tẩu giữa sân, tránh né ám khí. Có điều y dáng người cao to, khi thi triển khinh công y sam phất phới, hai tay thả lỏng, thoạt nhìn vô cùng tiêu sái. Y hoặc cúi đầu, hoặc xoay thân, tư thái nhẹ nhàng, làm các người chơi nữ ngồi xem la thét không ngớt.

Đánh một lát, hai người còn chưa giao thủ lại gần, vẫn đều là du đấu. Mạc Tuấn Ninh công, Tùy Phong trốn, nhìn như rơi xuống thế hạ phong, nhưng chỉ có Mạc Tuấn Ninh biết, hắn đã đổi hơn mười loại ám khí và thủ pháp, vẫn không có cách nắm bắt đối phương.

Số lượng ám khí cũng chịu hạn chế số lượng trong bao phục, Mạc Tuấn Ninh cuối cùng nhìn vào trong, còn lại một tá thiết lê tử, 12 viên. Hắn không chút do dự lấy ra sáu viên, 3 viên chia làm ba đường thượng trung hạ, bắn xuyên qua Tùy Phong.

Chỉ thấy Tùy Phong nhẹ nhàng búng người lên, xoay người ba trăm sáu mươi độ, thân thể còn dừng lại trên không, lại đến trước mắt ba viên thiết lê tử, trong đó hai viên đâm thẳng hai mắt y.

Thì ra Mạc Tuấn Ninh lấy ra sáu viên thiết lê tử, nhưng do liên quan tới thủ pháp, nên ba viên bắn trước rồi thêm sau.

Nhìn như không thể tránh nổi, lại đột nhiên thấy Tùy Phong như làm ảo thuật, trên tay phải cầm một trường đao mỏng.

Này đương nhiên không phải ma thuật gì cả, mà là y đã sớm đặt vũ khí trong bao phục.

Chỉ có thể nghe ba tiếng “Bang bang bang”, thiết lê tử đều bị trường đao ngăn cản, dừng trên mặt đất, có thể thấy đao pháp cực nhanh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau