VÕNG DU CHI DÂM ĐÃNG NHÂN SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võng du chi dâm đãng nhân sinh - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Kỵ mã (thượng ─ Lập tức kích H)

Đối mặt với khí thế cự tuyệt không có gì đáng nói của Lương Tu Ngôn, trong lòng Hắc vân áp thành đắc ý như hồ ly thâu tinh, trên mặt lại muốn ra vẻ khó xử, lo lắng một chốc, mới nói: “Vậy ngươi chủ động hôn ta một lần.”

“Thật sự?” Lương Tu Ngôn mở to hai mắt nhìn, bộ dáng khó mà tin được, tên cầm thú đợt này vậy mà không cầm thú? Được rồi, mặc kệ y có chủ ý quỷ gì, chung tốt hơn ngày mai lên diễn đàn xuất hiện trên màn hình, viết ‘ ngoài kinh thành, hai nam nhân hiên ngang dã hợp ’. Nếu không cậu tuyệt đối phải dẹp cái trò chơi này. Lương Tu Ngôn sợ y đổi ý, vội nói: “Đây là ngươi tự mình nói đó, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy.”

“Đương nhiên, ” Hắc vân áp thành gật gật đầu, theo sau bổ sung thêm câu, “Bất quá ngươi nhanh lên, bằng không ta sẽ có thể đổi ý.”

Bất cứ giá nào, nơi công cộng hôn môi còn tốt hơn dã hợp!

Do một tay còn ôm Tiểu Khâu, Lương Tu Ngôn dùng tay kia ôm lấy cổ Hắc vân áp thành, đem y hơi kéo xuống, ngẩng đầu liền hôn lên.

Hơi thở nam tính tràn ngập trong không khí, theo hô hấp mà xâm chiếm đầu óc của cậu. Trong khoang miệng, mũi đều là mùi hương quen thuộc, khiến thân thể bắt đầu nóng lên, cảm thấy chưa đủ.

Đối phương cũng không hôn đáp lại, tùy ý Lương Tu Ngôn ở trong khoang miệng mình chơi đùa, lại tận lực chuyển nước bọt cho cậu, khiến cho cậu nuốt hết.

Cách thức hôn môi làm cho người ta xấu hổ.

Lương Tu Ngôn cảm thấy mình nhất định là choáng đầu, nếu không sao lại khát khao nuốt nước miếng của đối phương.

Không biết vào lúc nào, Tiểu Khâu trong lòng đã bị nam nhân túm sau gáy ném lên trước, mèo nhỏ đáng thương chỉ kịp phát ra một tiếng hét thảm, nhòm chủ nhân bị kẻ khác chiếm lấy, hông hề có tí ý cứu nó, nó đành phải bốn chân ôm chặt cổ ngựa, miễn cho té dập đít.

Mà Lương Tu Ngôn cuối cùng rảnh một cánh tay, vội quàng cổ đối phương, làm nụ hôn giữa hai người thêm sâu hơn.

Hai người đang hôn hừng hực khí thế, Lương Tu Ngôn lại đột nhiên vươn tay đẩy Hắc vân áp thành ra, rước lấy vẻ không vui của đối phương. Lương Tu Ngôn lại căn bản không chú ý, đấm thắt lưng mình, nói: “Không được, thắt lưng mỏi quá, tư thế này thực con mẹ nó không được tự nhiên.”

Đây không thể trách Lương Tu Ngôn, thắt lưng cậu cũng tính mềm mại, nhưng phải thời gian dài duy trì từ thế nghiêng người quá lớn nên không chịu được.

Hắc vân áp thành dở khóc dở cười, vốn tưởng anh ta không tình nguyện mới đẩy mình ra, ai dè mỏi thắt lưng. Y xoa bóp lưng Lương Tu Ngôn vài cái, nói là mát xa, không bằng nói đúng hơn là không buông tha cơ hội ăn đậu hủ.”Vậy đổi tư thế.”

Còn muốn đổi cái gì? Lương Tu Ngôn lập tức tâm sinh cảnh giác, nói: “Mới vừa nói hôn một cái là được mà.”

“Ta đổi ý.” Hắc vân áp thành nhún nhún vai, nói ra vẻ đương nhiên.“Ngươi!” Lương Tu Ngôn chán nản, lời tên cầm thú này nói quả nhiên không thể tin, mình đúng là thằng ngu,, vậy mà đi tin lời nói của một tên cầm thú đang t*ng trùng lên não.

“Ngươi không phải cũng có cảm giác sao?” Hắc vân áp thành tựa đầu lên bờ vai của cậu, cố ý tiến đến nói bên tai cậu, dùng giọng nói trầm thấp câu dẫn. Tay vốn vòng qua thắt lưng cậu, cũng dịch tới hạ bộ, cách lớp vải, nhẹ nhàng đè ép.

Cho dù Lương Tu Ngôn không muốn thừa nhận, nhưng không thể che giấu dương v*t mình đang cương. Cú hôn lưỡi nhiệt tình vừa rồi, quả thật đã khơi lửa lên thân thể cậu. Bây giờ lại đang tựa vào thân thể nam nhân cường tráng, dương v*t bị nam nhân ra sức trấn an, làm sao không khiến cậu bị dục hỏa đốt người chứ. Bất quá bên bờ lý trí vẫn nhắc nhở cậu, cho dù là trong trò chơi thì ngay giữa thanh thiên bạch nhật dã hợp, cũng thật sự rất đáng sợ.”Không được, sẽ bị người ta nhìn thấy.”

Hắc vân áp thành nghe thấy hô hấp cậu trở nên dồn dập, biết rằng cậu bắt đầu dao động, thế là dứt khoát cởi bỏ dây lưng cậu, bàn tay luồn vào, trực tiếp nắm dương v*t đang cương kia, chậm rãi bộ lộng, nói: “Sẽ không, nơi này không có người đi qua.”

Tính khí đằng trước bị người nắm trong tay, phần eo đằng sau bị một cây sắt lớn nóng rực chọt chọt, theo bước ngựa cọ xát, từng chút từng chút nhẹ nhàng va chạm phần eo mình, thắt lưng Lương Tu Ngôn bị chọt đến mềm nhũn, hận không thể kéo cái vật ấy xuống dưới hướng mông mình đâm vào.

Lương Tu Ngôn nhìn quanh bốn phía, phát hiện không biết từ khi nào đã vào một cánh rừng, quả thực chung quanh không một bóng người, chỉ có gió thổi lá cây phát ra tiếng “Sàn sạt”. Trong lòng không khỏi lại buông lỏng vài phần, hỏi: “Ngươi cam đoan?”

“Ừ, ” Hắc vân áp thành đáp, “Bất quá phải chờ ngươi không kêu lớn tiếng quá, bằng không ta không có thể cam đoan có người tới đây hay không.”

“Hỗn đản!” Ta mới cóc có lớn tiếng đâu nhá! Lương Tu Ngôn quay đầu lại trừng y.

Hắc vân áp thành hôn lên bên miệng cậu, nói: “Còn nói không cần đâu, sao lại bắt đầu câu dẫn ta rồi ““Rõ ràng là ngươi câu dẫn ta.” Lương Tu Ngôn vội chối, nếu không lại bị y nói thành dâm đãng.

“Được rồi, xem ra ta câu dẫn mà còn rất thành công.” Hắc vân áp thành trêu tức nói, đè lên tính khí đối phương, lập tức làm đối phương bật ra tiếng thở dốc.

“A......”

Hắc vân áp thành lúc này mới vừa lòng thu tay lại, nghiêm trang nói: “Hiện tại phối hợp tốt một chút.”

Mặc dầu giọng điệu Hắc vân áp thành tựa như đang nói với con nít nhóc phải ngoan ngoãn, hoàn toàn quên mất mình còn lớn tuổi hơn y, điều này làm cho Lương Tu Ngôn hơi khó chịu, nhưng nay dục vọng là tên đã lên dây không thể không bắn, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn phối hợp y, để y giúp mình cởi quần xuống.

Ngồi ở trên lưng ngựa trơn trợt, loại cảm giác này thật đúng là kỳ quái, dưới mông là yên ngựa bằng da, thô ráp mà còn lạnh như băng, ma xát lên cánh mông mềm mại. Hai chân buông xuôi hai bên ngựa, làn da trần trụi chạm lên lông ngựa, thực thoải mái, nhưng lại cảm thấy ngưa ngứa.

Mặt trời trên cao, trời xanh mây trắng, nhưng mình lại dâm đãng thế này, nửa người dưới trần trụi ngồi trên lưng ngựa, dương v*t không biết thẹn vểnh cao cao.

Đáng tiếc nam nhân mới không cho cậu cơ hội hối hận, trực tiếp ôm lật người cậu đối diện với mình.

Lương Tu Ngôn không dám ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mắt đối phương, cậu biết nơi đó nhất định tràn đầy dục vọng nóng bỏng, một bên thưởng thức thân thể của mình, một bên cười nhạo sự chủ động của mình.

Cậu cúi đầu, tầm mắt lại đối diện với dương v*t thô to. Đối phương không cởi hẳn quần, mà là trực tiếp kéo dương v*t ra.

Cự vật khủng bố đó đang nhảy lên tỏ rõ hùng vĩ của đàn ông.

Lương Tu Ngôn có chút không biết làm sao, không biết ánh mắt nên ngó đi chỗ nào. Dưới ánh mặt trời, hết thảy đều trông thật dâm mĩ.

Cậu biết rõ mình không nên như thế, không nên dễ dàng phối hợp để nam nhân cỡi quần, không nên phóng đãng ở dã ngoại cùng nam nhân giao cấu.

Song càng biết rõ không nên, trong lòng lại càng khát vọng, ẩn chứa sự khẩn trương cùng hưng phấn.

Chương 62: Ngựa chạy nhanh (trung ─ Lập tức kích H)

Trong không khí tràn ngập hơi thở nam tính riêng biệt, ngửi thấy khiến người ta trầm say. Hai chân quấn lấy nhau, đôi chân nam nhân rắn chắc hữu lực làm lòng người nhộn nhạo. Da thịt trần trụi lộ ra bên ngoài, cơn lạnh sởn da gà, nhưng rồi lại làm cho người ta khát vọng được vuốt ve.

Hắc vân áp thành nhìn bộ dáng của cậu, không khỏi buồn cười, mình rõ ràng chưa làm cái gì, người này đã bày ra dáng vẻ động tình, phải chăng quá đói khát rồi?

Xem ra mình còn chưa đủ cố gắng a!

Trong lòng y âm thầm nghĩ, quyết định hôm nay nhất định phải cày cấy chăm chỉ một phen.

“Tốt lắm, bây giờ lấy chân quấn lên lưng ta.”

“Mặc kệ!” Lương Tu Ngôn không hề nghĩ ngợi, lập tức cự tuyệt, cậu mới chẳng thèm làm cái tư thế dâm đãng đó đâu!

Hắc vân áp thành cũng không bắt buộc cậu, ngược lại nói: “Đến lúc đó ngã xuống ta không chịu trách nhiệm à.”

Lương Tu Ngôn còn chưa hiểu được chuyện gì, đã cảm giác mông bị người nâng lên, rồi lại đột nhiên buông.

“A a a!”

Hung khí sắt bén đâm mạnh vào cơ thể, cảm giác sợ hãi như bị xé rách làm Lương Tu Ngôn hét lớn, dùng cả tay chân, ôm chặt lấy nam nhân trước mặt, sớm quên mất tư thế này mới bị chính mình cho là quá phóng đãng.

Bất quá hoàn hảo, sau kinh hoàng, lưỡi kiếm trong cơ thể không có hành động hung mãn tiến thêm một bước. Lương Tu Ngôn lấy lại sức, chửi ầm lên: “Hỗn đản! Ngươi không khuếch trương trước hả!”

Hắc vân áp thành nhẹ vỗ mông cậu, trêu đùa: “Ngươi đã nới lỏng như thế, còn cần khuếch trương sao?” Kỳ thật, tao huyệt của Lương Tu Ngôn căn bản là thiên đường của nam nhân, chặt chẽ ấm áp, vô luận bị thao bao nhiêu lần, vẫn chặt như lần đầu mình thao anh ta, quả thực chính là danh khí hiếm thấy.

“Ngươi mới lỏng đó!” Lương Tu Ngôn lập tức phản bác. Cái gọi không chịu thua kém trong lời nói, Lương Tu Ngôn liền vì cái không chịu thua kém này mà dẫn tới sự việc khiến cậu hối hận vạn phần ──

Cậu dùng lực kẹp chặt cái mông, tiểu huyệt siết chặt dương v*t nam nhân, rồi như nguyện nghe thấy nam nhân phát ra một tiếng rên. Lương Tu Ngôn đắc ý hướng y cong lên khóe miệng, ẩn ý khiêu khích không cần nói cũng biết.

Bi kịch chính là, cậu khiêu khích chọn nhầm thời điểm rồi, tình huống bây giờ, hoàn toàn chính là khiêu khích a.Quả nhiên, Hắc vân áp thành đong đưa thắt lưng, hơi chút húc lên trên, liền lập tức làm Lương Tu Ngôn phát ra rên rỉ, dáng vẻ kiêu ngạo đã đảo mắt biến thành thần sắc mê ly.

“Thiệt là quá dâm đãng, ban ngày ban mặt kẹp lấy côn th*t nam nhân, thích ăn côn th*t nam nhân như thế sao?”

Giọng nói trầm thấp ngôn ngữ vũ nhục, Lương Tu Ngôn hẳn phải cảm thấy tức giận và thẹn thùng, nhưng cố tình lại hưng phấn gần như run rẩy.

“Không được nói...... Ta...... Ta không có......”

“Thật vậy chăng? Nhưng mà phía trước sao lại hưng phấn đến độ rơi lệ rồi?” Hắc vân áp thành nói, đụng vào quy đầu của cậu, nơi đó đang không ngừng phân bố ra chất lỏng trong suốt.

“Aha......” Chỉ là mơn trớn nhẹ thôi đã khiến cho Lương Tu Ngôn khoái cảm liên tục. Khoái cảm đằng dưới, đằng sau vắng lặng càng thêm rõ ràng, dương v*t rõ ràng đã tiến vào hoàn toàn, lại cố tình không chịu nhúc nhích. Nhưng ngẫu nhiên xóc nảy theo lưng ngựa, có chút lên xuống. Nhưng đó chưa đủ xi nhê, cúc huyệt sớm bị côn th*t của hai huynh đệ dạy dỗ đến biết mùi, không có trừu sáp mãnh liệt, làm sao có thể thỏa mãn tao huyệt cơ khát.

“Ngươi...... Động một chút a......” Lương Tu Ngôn cúi thấp đầu, giọng nói be bé như muỗi.

“Động cái gì?” Hắc vân áp thành giả ngu, biết rõ còn cố hỏi, ép Lương Tu Ngôn nói ra nhiều lời phóng đãng hơn.
Lương Tu Ngôn mặc dù biết rõ đối phương là cố ý, nhưng chẳng có biện pháp, trong cơ thể ngứa ngáy khiến cậu không chịu được.”côn th*t động một chút.”

Hắc vân áp thành vẫn cố nhịn mát xa tao huyệt, tiếp tục hỏi: “Ngươi muốn côn th*t của ông xã động sao?”

Lương Tu Ngôn hai tay quàng qua cổ y, vươn đầu lưỡi liếm cằm y lấy lòng, “Ta muốn đại nhục bổng của ông xã hung hăng làm thí nhãn của ta, thao nát cái tao huyệt này.”

Lời nói trắng trợn như thế, làm cho nam nhân lập tức nổi thú tính, nghiến răng nghiến lợi địa nói: “Tao hóa! Ngươi thực con mẹ nó thiếu người thao!”

Nói xong, nam nhân liền vỗ mông ngưa, con ngựa lập tức phi nước đại. Xóc nảy tăng mạnh, khiến hai người trên lưng ngựa theo đó lên xuống phập phồng. Lại càng không cần nói cái tính khí trong cơ thể Lương Tu Ngôn kia, một hồi lui huyệt khẩu, một hồi cắm mạnh. Đi theo tiết tấu của con ngựa, thao cái tao huyệt của cậu.

“A!”

Lương Tu Ngôn phát ra tiếng thở gấp, con ngựa đột nhiên phi nhanh làm cậu trở tay không kịp, cậu kích động ôm lấy Hắc vân áp thành, sợ mình té xuống. Hai tay ôm lấy cổ đối phương, hai chân lại gắt gao quấn lấy thắt lưng rắn chắc của đối phương.

Đây hiển nhiên làm thân thể hai người kề sát vô nhau, mà dương v*t của nam nhân cũng có thể càng xâm nhập sâu trong tao huyệt.

“Ưm ha...... Sâu quá...... Sướng chết ta mất......” Tiếu tấu ngựa phi nhanh không hề chậm hơn nam nhân trừu sáp, hơn nữa lực kéo dài càng mạnh. Chạy nhanh từng phát lại từng phát xóc nảy, cũng dễ dàng làm tới nơi sâu trong cơ thể. Còn thêm nỗi sợ sợ mình từ trên lưng té xuống, khoái cảm ngược lại càng thêm mãnh liệt.

“Không được...... Aha...... Đại nhục bổng sáp chết ta......” Ngựa vẫn phi nhanh không biết mệt, Lương Tu Ngôn chỉ cảm thấy cúc huyệt bị làm vừa mềm vừa tê, lại không hề có ý dừng lại, quả thật như muốn đem cúc huyệt của cậu thao nát.

Gió thổi rối tóc cậu, cây cối hai ven đường không ngừng vụt qua, rừng cây trống vắng yên ắng, ngoài trừ tiếng vó ngựa, chỉ có tiếng rên của cậu là vang vọng rõ trong rừng.

Cậu không thể tin nổi chính mình thật sự cùng nam nhân giữa thanh thiên bạch nhật dã hợp, ấy lại còn xuất thần. Cảm giác xấu hổ và giận dữ không lúc nào không nhắc nhở cậu, nhưng thân thể bị tràn ngập khoái cảm, chính là dừng không được, ngược lại dưới sự kích thích của thẹn thùng, càng thêm khát khao mong mỏi nam nhân càng dùng sức làm cậu.

“Ông xã..... ông xã lại dùng lực làm ta...... Ta còn muốn......”

Đối Hắc vân áp thành mà nói, không cần tự mình xuất lực khí, có sức ngựa thao đối phương, không chỉ khoái cảm mà còn có thể chuyên tâm thưởng thức vẻ mặt dâm loạn của đối phương. Bấy giờ Lương Tu Ngôn ngẩng đầu lên, bởi dục vọng mà dáng vẻ động tình, thật sự là cảnh đẹp ý vui, sao có thể không làm nam nhân xịt máu.

Chương 63: Tăng tốc (hạ ─ Lập tức kích H)

Trong rừng cây im lặng, một con ngựa màu đỏ thẫm đang chạy nhanh không ngừng, lẫn trong tiếng vó ngựa dồn dập, là những lời nói dâm đãng khiến người nghe thẹn thùng.

Trên lưng ngựa, hai nam nhân kề sát một chỗ, nửa người trên y phục vẹn nguyên, một người nửa người dưới trống trơn, hai chân không thấy thẹn mà mở rộng, quấn lên thắt lưng nam nhân, để đối phương càng có thể đâm sâu vào.

“Phốc xuy phốc xuy” tiếng trừu sáp mặc dù bị tiếng vó ngựa che lấp, nhưng theo nhịp côn th*t trừu sáp, không ngừng có d*m thủy từ hậu huyệt chảy xuống, dính đầy yên ngựa, dưới ánh mặt trời chớp ánh bạc long lanh, thoạt nhìn dâm mĩ cực kì.

“Tao hóa, kêu lãng như thế, ngươi là muốn cho mọi người thấy dáng vẻ lẳng lơ của ngươi sao?” Rõ ràng thích nhìn thấy bộ dáng phóng đãng của cậu bị mình thao đến hãm sâu tình dục, nam nhân vẫn cứ muốn xấu ác ý nhắc nhở cậu, “Đừng quên chúng ta còn đang ở dã ngoại.”

Sớm chìm đắm trong bể dục, Lương Tu Ngôn làm sao còn rảnh bận tâm chuyện chi, tâm tư của cậu đều đặt lên côn th*t ở trong cơ thể mình, côn th*t vừa to vừa thô từng chút lại từng chút đâm cậu dục tiên dục tử, ngay cả linh hồn cứ như muốn đâm ra ngoài.

“Aha...... Để cho họ thấy cũng không sao...... Ta cứ thích ông xã làm ta...... Ta cứ thích để họ thấy ông xã đem ta làm mạnh như thế này......” Lương Tu Ngôn không hề cố kỵ lên tiếng lãng kêu, “Lão công, lại dùng lực làm tao huyệt của ta!”

“Tao hóa!” Hắc vân áp thành quả thực đối biểu hiện dâm loạn của cậu líu lưỡi, chụp lấy thắt lưng cậu, thừa dịp thời điểm xóc nảy, nhắm ngay vị trí, lập tức húc lên nơi mẫn cảm nhất một cái. “Ta xem ngươi căn bản hận không thể để nam nhân thấy của bộ dạng lẳng lơ của ngươi rồi lấy côn th*t thao ngươi!”

“Ừm hừ...... Chọc tới rồi! Chọc tới rồi! Sướng chết ta mất!” Lương Tu Ngôn bị chọc đến cả người phát run, giống như có luồn điện chạy qua, “Ta chỉ muốn nhục bổng của lão công thao ta! Lão công mau dùng chim bự thao chết ta! Đâm nát cái tao huyệt này!”

“Ta đây liền thao chết ngươi cái tên tao hóa này!” Hắc vân áp thành hai tay giữ chặt thắt lưng cậu, không cho cậu có cơ hội đào tẩu, rồi mới lại vỗ mông ngựa một cái, làm cho ngựa chạy tăng tốc.

Lương Tu Ngôn chỉ cảm thấy đột nhiên lực độ thao tăng mạnh, côn th*t tiến vào mạnh hơn nữa, từng lần đều hướng điểm tận cùng đâm chọc, thật sự như muốn thao chết cậu.

“A a a! Sáp chết ta! Chim bự mạnh quá! Ta muốn bị đại nhục bổng của ông xã thao chết!” Lương Tu Ngôn bị làm lên xuống, choáng váng đầu óc, không biết đang ở thiên đường hay là địa ngục. Chỉ có thể sống chết ôm lấy nam nhân gây cho cậu khoái cảm tột cùng, vô luận là bị đưa thiên đường hay là địa ngục, đều không thể buông tay.

Gió ghé vào lỗ tai cậu gào thét, hết thảy chuyện này đều quá điên cuồng! Quá điên cuồng!

“Ông xã...... Ông xã chậm một chút...... Tao huyệt sắp bị đâm thủng......” Dưới sự thao làm như dã thú, Lương Tu Ngôn chỉ cảm thấy ruột như muốn bị đâm thủng, lớn tiếng khóc lóc cầu xin tha thứ.

Nam nhân cũng chẳng định buông tha cậu, hạ thân tiếp tục húc vào nhược điểm cậu, nhìn cậu sụp đổ trước tình dục, cắn lên vành tai, tựa như thôi miên, tuyên cáo dục vọng chiếm giữ của bản thân.

“Ngươi là của ta, là của ta......”

Thổ lộ này, so với bất luận thuốc giục tình nào còn khiến dục vọng tăng vọt hơn. Lương Tu Ngôn vốn đang mấp mé bùng nổ, nghe được lời cáo biệt thâm tình của nam nhân, không kiên trì vài cái, đã muốn hét lớn đòi bắn.

“Ta muốn bắn! Ta muốn bị ông xã thao bắn! A!”Lương Tu Ngôn toàn thân co rút, chất lỏng màu trắng ngà đều bắn lên bụng Hắc vân áp thành. Hắc vân áp thành cũng bị cậu khi cao trào nội bích co rút siết chặt, gầm nhẹ một tiếng, bắn ra.

Tinh dịch nóng bỏng như lưỡi kiếm sắc bén bắn lên tràng bích yếu ớt, sướng đến mức Lương Tu Ngôn kêu không dứt: “Nóng quá! Nóng quá! Bắn chết ta! Lão công phải đem ta bắn chết!”

Hắc vân áp thành kìm dây cương, cho ngựa dừng lại. Mà Lương Tu Ngôn đang chìm đắm trong dư âm cao trào, không thay đổi tư thế, vẫn như trước gắt gao ôm lấy nam nhân trước mặt. Hai tay quàng cổ của y, hai chân quấn thắt lưng y, tựa đầu trên bờ ngực dày rộng của y.

Thú tính thỏa mãn, mỹ nhân trong ngực, Hắc vân áp thành tâm tình vô cùng khoan khoái, tại cổ cậu hôn lại hôn, giống như không thấy chán.

Trải qua đợt tình ái kịch liệt vừa rồi, Lương Tu Ngôn còn chưa tỉnh táo lại, bị y hôn như gà mổ thóc, tự nhiên cảm thấy không kiên nhẫn, ngẩng đầu trừng y: “Ngươi cỏ chịu để yên hay không!”

Cao trào qua đi, giọng nói đặc biệt biếng nhác, mang chút khàn khàn, nghe gợi cảm không ngờ.

“Ngươi thích ta.”

Nam nhân dùng là ngữ khí khẳng định, trong giọng điệu mang theo ý cười, còn có vẻ đắc ý đến thiếu đánh.

Lương Tu Ngôn đầu tiên là sửng sốt một chút, lập tức mặt “Xoát” bừng đỏ, lập tức cố mạnh miệng: “Ngươi để yên hay không!”Hôn lại hôn, bế rồi bế, ngay cả nhà còn cùng, đều bị hai huynh đệ tụi bây ăn sạch sẽ, còn muốn cái giống gì nữa!

Thấy bộ dáng cậu ngượng ngùng, nam nhân liền càng thêm đắc ý. Hắc vân áp thành hôn lên lỗ tai đỏ hồng một phát, cười nói: “Không để yên, cả đời cũng không để yên.”

Được rồi, không phải không thừa nhận, người nam nhân này nghiêm túc bày tỏ quả thực làm cho người ta động lòng. Trong đôi mắt sáng như sao in lên hình dáng mình. Trong nháy mắt, giống như giữa trời đất chỉ có lẫn nhau.

Lương Tu Ngôn hôn lên cằm y, nhẹ giọng nói: “Vui cực kỳ.”

Lúc này đến phiên Hắc vân áp thành ngây dại, y không ngờ người trong lòng lại nói lời đáng yêu như thế. Chế trụ cằm cậu, khẩn cấp hôn xuống.

“Ngô......”

Lương Tu Ngôn bị hôn đến mềm nhũn không đứng dậy nổi, trong lòng kêu to không xong. Quả nhiên, bản chất cầm thú chả có cách nào thay đổi. Vừa mới làm xong, liền nổi thú tính.

Please, mông sẽ nở hoa đó!

Lương Tu Ngôn dùng sức đẩy y ra, ngăn y thực thi hành vi man rợ lại, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Không được! Ta chân mỏi, mông tê, làm lần nữa thì thế nào cũng bị hệ thống cưỡng chế đá xuống.”

Hệ thống thiết lập, vào lúc một người trạng thái tinh thần hoặc trạng thái thể năng xuống thấp vượt mức tiêu chuẩn, vì bảo hộ ngoạn gia, sẽ đem ngoạn gia cưỡng chế đá ra.

Xét thấy hôm nay biểu hiện của Lương Tu Ngôn rất tốt, làm Hắc vân áp thành vui vẻ, nên buông tha cậu hiếm thấy, chỉ vỗ vỗ mông cậu, ý vị thâm trường nói: “Để nợ.”

“Phắn!” Lương Tu nói đầu đầy hắc tuyến, ông mày từ lúc nào thiếu ngươi mặt này, các ngươi căn bản mỗi lần đều là chưa cho phép, lấy vượt mức nhá!

Tâm tình Hắc vân áp thành cực kì khoái trá, nâng mặt cậu lên, hôn lại hôn miệng cậu, cũng không ngại ngán, nói: “Ta quả nhiên vẫn thích cái miệng nhỏ nhắn này gọi lão công hôn.”

Lương Tu Ngôn mặt đen đi ba phần, ngứa tay muốn đánh người. Không ngờ, cầm thú này còn chưa đủ sợ cậu thẹn quá thành giận, lại bồi thêm một câu:

“Nhất là khi cái miệng nhỏ nhắn phía dưới ngậm chặt lấy côn th*t của ta.”

Chương 64: Lại thêm một lần? Mơ đi!

“Hỗn đản!” Lương Tu Ngôn mắng, táp cái miệng Hắc vân áp thành, đáng tiếc bị y sớm phòng đề, linh hoạt tránh thoát.

“Sao thế, mông không đau? Vậy thêm một lần nữa.”

Nói xong, Lương Tu Ngôn cũng cảm giác được có bàn tay trộm di đến mông mình, rục rịch. Thế là vội lắc đầu, núi xanh còn đó, dung túng sướng nhất thời, tai ương còn không phải là cái mông mình.

“Ngươi đừng xằng bậy! Còn đau đó!”

Hắc vân áp thành cũng chỉ hù cậu thôi, thấy cậu xin tha, liền thu tay, sửa vòng sang thắt lưng cậu, nói: “Ta giờ không xằng bậy, buổi tối xằng bậy tiếp.”

Ngươi có thể không vô sỉ nữa hay không!

Lương Tu Ngôn hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng hiểu được vẫn nên bảo vệ được trong sáng rồi nói sau.”Ngươi đi ra ngoài trước!” Cái thứ đó đó tuy rằng mềm nhũn, nhưng vẫn ở trong hậu huyệt cậu, không hề có ý đi ra.

Mặc dù ở bên trong thực thoải mái, nhưng nhìn bộ dạng Lương Tu Ngôn như đang đề phòng đại dịch, Hắc vân áp thành vẫn là ôm cậu, đem cậu hơi hơi nâng lên, để dương v*t mình đi ra.

Chỉ nghe một tiếng “Phốc xuy”, khi dương v*t rời khỏi tao huyệt phát ra âm thanh dâm đãng, Lương Tu Ngôn mới vừa tích lũy chút khí thế, trong nháy mắt lại biến thành thẹn thùng cùng xấu hổ.

Hắc vân áp thành cũng không quên nhân cơ hội đùa giỡn cậu một phen: “Xem ra tao huyệt của ngươi không muốn rời xa ta.”

Lương Tu Ngôn thẹn thùng đỏ bừng mặt, nửa ngày mới nghẹn ra bốn chữ: “Ta đi ra trước.”

Chờ cậu mở ra giao diện hệ thống, ngẫm nghĩ lại cảm thấy không đúng, thu hồi giao diện hệ thống, nói với Hắc vân áp thành: “Ngươi cũng đừng có thừa cơ hội tự mình chuồn mất!”

Hắc vân áp thành không khỏi cảm thấy buồn cười, đồ ngốc, ta sao quăng ngươi lại chứ?

Mặc dù trong lòng ngọt ngào như ngậm viên mật đường, nhưng vẫn không kiềm được muốn khi dễ cậu một phen: “Còn không logout? thích ăn tinh dịch của ta thế hả?”

“Cầm thú!” Lương Tu Ngôn không chút do dự mở ra giao diện hệ thống, lập tức lựa chọn logout.

Lương Tu Ngôn login lại, cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Bất quá, tại sao lạnh cóng thế này, còn có tại sao ánh mắt tên cầm thú chẳng có chút ý tốt?

Lương Tu Ngôn suy nghĩ không lần ra, chiếu theo ánh mắt của Hắc vân áp thành cúi đầu nhìn, hoảng nha, nguyên lai quần của mình còn chưa mặc vào!

Trước đó vì tiện làm tình, đem quần cởi, sau quên mặc vào lại!

Mặt mũi quăng đi đâu giờ!

Cậu cuống quít từ trong bao phục lấy ra quần, luống cuống tay chân mặc vào cho mình. Đang mặc, còn không quên cảnh cáo cái tên chế giễu ở trên lưng ngựa.

“Hỗn đản! Không cho cười! Còn không do ngươi làm hại!”

Cuối cùng Hắc vân áp thành còn có chút lương tâm, không cười ra tiếng. Đương nhiên, Lương Tu Ngôn càng cho rằng đây là do thuộc tính mặt liệt của y, nói không chừng trong lòng đã sớm cười lăn lộn.Bất quá cậu cũng không có biện pháp, đâu thể nhảy ra nói, còn dám chê cười ta, chúng ta PK đi?

Dưới dâm uy của đối phương, Lương Tu Ngôn đành phải đen mặt, tiếp tục lên đường.

Hai người rất nhanh tới đích, một mảnh khe sâu bí mật. Nếu không phải có Hắc vân áp thành dẫn đường, Lương Tu Ngôn khẳng định tìm không ra nơi này. Hơn nữa nơi này quái tập trung đều từ 50 đến 60, tuyệt đối Chỗ tốt để cấp bật cao như Hắc vân áp thánh xoát khinh nghiệm.

Lương Tu Ngôn ngó ngó cấp bậc của đống quái, mình mà đi lên là muốn chết, cho nên đem mấy bình dược nhất cỗ não trong bao phục đưa hết cho Hắc vân áp thành, bày ra bộ dáng đại nhân không nhớ tiểu nhân, nói: “Làm rất tốt, ta xem ngươi.”

Đoạt đệ nhất danh, phần thưởng nhất định là về của ta!

Mây đen áp thành không biết đối phương đã nhắm tới phần thưởng luận võ đại tái, còn vì mấy cái bình to nhỏ này cảm động một chập, kéo cậu qua, hôn thắm thiết rồi nói: “Buổi tối nhất định hảo hảo thưởng cho ngươi côn th*t.”

Hỗn đản! Ai thèm phần thưởng đó chứ! Ai hiếm lạ côn th*t của ngươi hả! Tự giữ cho mình ăn đi!

Lương Tu Ngôn trong tâm rít gào, hết thảy không ngờ mình một lần tốt bụng lại đổi lấy mông gặp họa. Không cần nghĩ cũng biết, buổi tối khẳng định bị gây sức ép chết đi sống lại, không khỏi vì hoa cúc thân yêu mà rơi lệ đồng tình.

Tạm thời không đề cập tới bi thảm Lương Tu Ngôn sắp gặp buổi tối, ít nhất bây giờ hai người là tường an vô sự.

Hắc vân áp thành một mình giết quái, kiếm quang nổi lên bốn phía, một mảnh kêu rên.

Lương Tu Ngôn kiếm một cái góc nào đó không có quái thù hận, một bên thưởng thức thế công sắc bén của Hắc vân áp thành, tẩu vị phong tao, một bên thầm lặng cầu nguyện trong lòng, các ngươi nên vì ta xả giận, mau giết nó, giết nó!

Bất quá Lương Tu Ngôn cũng không phải không có việc gì làm, cậu đi luyện cái kĩ năng mình đã quên từ thuở nào── trù sư, bắt đầu làm một món duy nhất cậu có thể làm── trứng xào cà chua.

Kết quả có thể nghĩ, bằng bằng độ thuần thục của cậu 2/100, làm ra hiển nhiên là đống vật thể màu đen không biết tên.“Này có thể ăn sao?” Lương Lu Ngôn hơi không chắc chắn, nếu cẩn thận phân biệt một chút, vẫn phân rõ cái nào cà chua cái nào trứng gà, nên để cậu ăn hết thì phải rất quyết tâm đây.

Vào lúc cậu do dự, một vật nhỏ nhảy vào tầm mắt của cậu.

Tiểu Khâu bị kinh hách một đường đang nhu thuận ngồi xổm bên chân cậu, dùng đầu cọ cọ ống quần cậu. Bộ dạng điềm đạm đáng yêu đó, nhìn mà muốn cưng.

Lương Tu Ngôn ôm nó vào lòng, vuốt nhẹ đầu nó, nói: “Tiền trên người ta đều mua thuốc cho tên cầm thú kia hết rồi, hổng còn chỗ cho thức ăn mèo đâu. Cho nên, trước ủy khuất ngươi một chút, ăn trứng xào cà chua ta lảm đi. Chờ ta có tiền, nhất định mua thức ăn mèo đắt nhất cho mày.”

“Méo?” Tiểu Khâu thực mê mang, chớp chớp mắt nhìn cái đống màu đen trước mặt. Tuy rằng bản năng động vật nói cho nó không có thể ăn, nhưng xuất phát từ sự tín nhiệm đối với chủ nhân, nó vẫn không thể chùn bước mà nuốt xuống.

“Meo!”

Hét thảm một tiếng, lông trên người tính cả cái đuôi toàn bộ đều dựng thẳng lên.

Động tĩnh lớn như thế, ngay cả Hắc vân áp thành còn quay đầu xem đến tột cùng xãy ra thảm sự gì.

Lương Tu Ngôn cũng bất ngờ, cậu vốn nghĩ chỉ khó ăn tí thôi, nhưng nhìn phản ứng của Tiểu Khâu, quả thực cứ như ăn thạch tín a.

Cậu đành phải trấn an nó không ngớt, vuốt lông cho nó, cũng cam đoan đi cam đoan lại, lúc về sẽ hỏi mượn tiền học trưởng, rồi nhất định mua thức ăn mèo quý nhất cho nó.

Cái gọi là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới, Lương Tu Ngôn trong lòng đang nghĩ tới hỏi mượn Mạc Tuấn Ninh, Mạc Tuấn Ninh liền dùng bồ câu đưa tin đến đây. Mở tờ giấy ra xem, mặt trên ngắn gọn rõ ràng, liền bốn chữ to:

“Ngươi đang ở đâu?”

Lương Tu Ngôn nay mới chợt nhớ tới, mình đã đáp ứng học trưởng ở kinh thành chờ hắn, kết quả Hắc vân áp thành bảo đi luyện cấp, chính mình liền thí điên chạy theo.

Không xong! Học trưởng giờ chắc chắn nổi giận!

Hắc vân áp thành đang xoát quái nhìn thấy bồ câu bay tới, lập tức đoán được là thư của ai, liền hỏi: “Là Mạc Tuấn Ninh?”

“Ừ.” Lương Tu Ngôn gật gật đầu, nhìn về phía y, hy vọng cho nhiều chủ ý.

Kết quả, hỗn đản này chỉ biết ra chủ ý thối.

“Nói cho hắn biết đang theo ta luyện cấp, nhưng không phép nói cho hắn biết tọa độ.”

Lương Tu Ngôn đem tờ giấy vò nhẹ một cục, hung hăng ném qua Hắc vân áp thành

Thủ đoạn nham hiểm, ngươi là chê ta chết chưa lẹ sao?

Chương 65: Không ăn giấm?

Mặc kệ nói sao, nên đối mặt hay phải đối mặt, cái gọi là thoát được hòa thượng  không thoát được miếu, trốn mùng một không trốn mười lăm, chủ động thừa nhận sai lầm tốt hơn nghiêm hình bức cung, nói không rõ còn có thể mở một mặt lưới.

Thế là, Lương Tu Ngôn thành thành thật thật viết lên hồi âm:

“Bồi Hắc vân áp thành luyện cấp, tọa độ XXX, YYY”

Rồi mới nhìn bồ câu “Phành phạch” bay xa, đem trái tim treo trên không.

Không biết trừng phạt cái gì đây?

Ngọn nến? Chơi quá.

Roi? Rất đau.

Nữ trang? Học trưởng từng nói không manh.

A, giống như càng nghĩ càng mong đợi......

Lương Tu Ngôn vội lắc lắc đầu, quăng rơi cái ý tưởng kỳ quái này. Đàn ông con trai cậu phải bảo trì quyền lợi yêu đương độc lập tự chủ, sao có thể mỗi lần đều để cho bọn họ gây sức ép đến đau hông đau lưng chứ!

Được rồi, tuy rằng rất thích......

Nhưng mà......

Vào lúc cậu còn đang miên man suy nghĩ, bồ câu lại vỗ cánh bay về. Lương Tu Ngôn sợ hãi gỡ tờ giấy xuống xem, phía trên ghi bốn chữ lớn:

“Bình an tốt rồi.”

Chỉ là nhìn thấy bốn chữ này, Lương Tu Ngôn đã bị cảm động hồ đồ, lại còn bừng tỉnh chính mình vậy mà lại lấy bụng tiểu nhân đi đo lòng quân tử, người ôn nhu quan tâm chăm sóc như học trưởng, sao có thể vì chuyện nhỏ này làm nổi giận?

Đương nhiên vừa trải qua sự kiện nào đó, cậu hận không thể vì mình có ý tưởng loại này mà tán cho mình một phát.

Bất quá này nói sau, hiện tại cậu vẫn toàn tâm nghĩ:

Ngô...... Học trưởng thật sự quá tốt!

Lương Tu Ngôn nắm tờ giấy trong tay, mặt mày hớn hở, như cây đón gió xuân, vẻ mặt đó hiện nhiên bị nam nhân xem ở trong mắt, ghen ở trong lòng.

“Cười nữa biến thành thằng ngốc thật.”

Lương Tu Ngôn lườm nguýt, quyết định không thèm chấp nhặt với con nít. Rõ ràng là hai anh em, sao một người thì thành thục ôn nhu, một người thì tùy hứng kiêu ngạo vậy hả.Cách biệt một trời, cách biệt một trời nha.

Thái độ coi thường của cậu càng khiến Hắc vân áp thành khó chịu, gương mặt tái nhợt, nói: “Muốn dẫn ngươi về với hắn giờ không?”

Lương Tu Ngôn trộm ngó bộ dạng như muốn giết người cho hả giận của y, thái độ lập tức thay đổi đến một trăm tám mươi độ, nói: “Không cần, ta ngay tại bây giờ cùng ngươi luyện cấp, rất tốt.”

Kết quả, đối phương vẫn ngờ vực, rõ ràng đối thái có lệ của cậu không vừa lòng lắm.”Thật sự?”

Lương Tu Ngôn nghĩ thầm, trẻ nhỏ đầu năm nay sao khó hầu hạ thế này, trên mặt lại bày vẻ chân thành vô cùng, nói: “Đương nhiên là thật, ta đã làm chuẩn bị trường kỳ kháng chiến. Ngươi xem, đều chuẩn bị cho ngươi nhiều như vậy.”

Nhắc tới dược, mặt Hắc vân áp thành cuối cùng đẹp hơn tí, quay đầu lại tiếp tục giết quái.

Lương Tu Ngôn thấy mình tránh được một cửa, mới thở phào nhẹ nhỏm. Tính tình thằng nhóc này quả thật là càng ngày càng tệ, trở mặt so với lật sách còn nhanh hơn.

Vào lúc cậu đang âm thầm nén giận, lại nghe Hắc vân áp thành mở miệng nói: “Trở về nhớ rõ tới chỗ tuần thú sư học kỵ mã, nếu không con ngựa đó trở thành vật trí rồi.”

Lương Tu Ngôn thấy ngọt trong lòng, kỳ thật thằng nhóc này vẫn có một mặt để yêu thích.

Có thể ngồi ổn vị trí đệ nhất trên bảng đẳng cấp, Hắc vân áp thành tự nhiên có kiên trì, có nghị lực, nén nỗi cô đơn, ăn dược hoàn không ngán.

Lương Tu Ngôn cuối cùng cũng đem độ thuần thục của đầu bếp sơ cấp tăng thành 100/100, mà từ sơ cấp tăng lên tới trung cấp, ngoại trừ độ thuần thục tăng đầy ra, còn cần phải gặp riêng NPC trù sư, trải qua sự chứng thực của họ mới được.
Nói ngắn gọn, chính là Lương Tu Ngôn đã không còn việc gì có thể làm, cậu ngắm Hắc vân áp thành múa kiếm mà phát ngán, mặt mấy con quái này ngó mà muốn ói, cậu nhàm chán đến ngáp lên ngáp xuống.

“Được rồi, logout đi.”

Lương Tu Ngôn như được đại xá, kích động nhảy dựng lên, nhưng ngẫm nghĩ lại thấy không đúng, nói một tràng thay y phân tích: “Không sao, ngươi tiếp tục được rồi, cách đại hội không còn nhiều, người top ten bây giờ khẳng định đều đang nổi điên xoát cấp bậc. Tuy rằng nói cấp bậc không quy định là mấu chốt, nhưng cao hơn một bậc luôn tốt hơn. Ngươi phải biết rằng, ngươi hiện tại...... Ngô......”

Hắc vân áp thành không chút khách khí nhéo mặt cậu một phát, cắt ngang cậu: “Ngu ngốc, dược không có.”

Được rồi, nói thì nói thôi, nhéo mặt làm gì hả! Lương Tu Ngôn xoa xoa mặt bị y nhéo như nhào bột, úi, đau thật đó.

Thấy người sắp thi đấu đều lấy ra trướng bồng rồi đi vào chuẩn bị logout, cậu chỉ chờ lừa phần thưởng của người nào đó, hiển nhiên đi vào theo.

“Từ từ” nhưng Lương Tu Ngôn vẫn không yên lòng, lại nhắc nhở y, “Kỳ thật chúng ta còn có thể luyện trong chốc lát nữa.”

Hắc vân áp thành có vẻ không kiên nhẫn, trừng mắt cậu, nói: “Nhiệm vụ của ngươi, chính là ngày mai mua thuốc.”

“Hừ, cứ lấy ta làm bảo mẫu.”

Lương Tu Ngôn logout, cởi mũ giáp, mới vừa ngồi thẳng cơ thể, liền thấy một ly sữa để gần bên miệng, sữa màu trắng ngà, chiếc ly thủy tinh cùng ngón tay thon dài, tạo thành một hình ảnh xinh đẹp riêng biệt.

Cậu ngẩng đầu, nhìn chủ nhân cánh tay, đối phương đáp lại ánh mắt của cậu, nở với cậu một nụ cười.

“Học trưởng?”

Nhìn người nam nhân mang nụ cười mỉm ấy, Lương Tu Ngôn trong lòng càng cảm thấy áy náy.

“Uống ly sữa trước, rồi mới tắm rửa đi ngủ, biết không?”

Lương Tu Ngôn tiếp nhận ly thủy tinh, phát hiện vẫn còn ấm, uống một ngụm, không lạnh không nóng, độ ấm vừa vặn. Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Mạc Tuấn Ninh, đối phương rõ ràng chăm chú nhìn mình từ trên cao xuống, nhưng trong ánh mắt hoàn toàn không thấy vẻ ngạo mạn, ngược lại thân thiết khiến người ta không kiềm được muốn ôm.

Lương Tu Ngôn dứt khoát vòng hai tay qua thắt lưng hắn, đầu ở bên hông cọ cọ, nói: “Cám ơn học trưởng.”

Đối với vẻ làm nũng hiến thấy của cậu, Mạc Tuấn Ninh bật cười, nhớ tới Kim Mao trong nhà, mỗi lần sau khi tắm rửa xong, cũng rất thích lấy cái đầu ướt sũng cọ quần áo mình. Mạc Tuấn Ninh vỗ vỗ lưng cậu, nói: “Được rồi, mau đi tắm, ta cứ thấy mình như bậc phụ huynh quan tâm con nhỏ đang trầm mê internet vậy.”

Lương Tu Ngôn bị so sánh của hắn chọc cười, một hơi uống hết sữa, rồi mới ngoan ngoãn đi tắm.

Đương khi cậu đang ngâm nga ngâm mình trong bồn tắm mát xa, không hề hay biết ngoài cách cửa, hai tên cầm thú lại tự tiện đem cậu phân chia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau