VÕNG DU CHI DÂM ĐÃNG NHÂN SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võng du chi dâm đãng nhân sinh - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Chất vấn của em trai

Lương Tu Ngôn nhìn dương v*t mình còn vểnh cao cao, cảm thấy phi thường bất đắc dĩ, dứt khoát cam chịu nằm trên mặt đất, hưởng thụ luật động của khiêu đản.

Dù sao cũng rất có cảm giác, cũng không phải dương v*t của hỗn đản không muốn cắm vào kia! Đối với Lương Tu Ngôn lại bị Mạc Tuấn Ninh khi dễ một phen còn chưa hưởng thụ đủ, chỉ có thể căm giận nghĩ vậy.

Khi Lương Tu Ngôn dần dần thích ứng tiết tấu của khiêu đản, tiếng rên rỉ đứt quãng theo trong miệng cậu tràn ra, đột nhiên một tiếng rống giận đưa cậu từ giữa dục vọng bừng tỉnh!

“Mạc Tuấn Ninh,  con mẹ nó ngươi lại gạt ta!”

Nhanh sau đó chỉ thấy một bóng người xuất hiện từ khoảng không, đánh ngã Mạc Tuấn Ninh trên mặt đất.

Lương Tu Ngôn định thân nhìn thấy, nguyên lai là Hắc vân áp thành login, đè lên người Mạc Tuấn Ninh, liền vội vã đứng lên kéo y qua. Hai anh em này bình thường tuy rằng luôn không hoà hợp, nhưng cũng  không nông nỗi tiến lên động thủ chân chính.

“Có chuyện thì chậm rãi nói, bình tĩnh, bình tĩnh!” Cậu cũng không muốn trở thành đầu sỏ gây nên huynh đệ xích mích đâu.

“Chính ngươi mặc quần áo trước!” Hắc vân áp thành quay đầu hướng cậu quát.

Lương Tu Ngôn thế mới đột nhiên ý thức được bản thân còn trần như nhộng, vội vàng từ trong bao phục lấy ra quần áo, luống cuống tay chân mặc vào. Nhưng cậu bi kịch phát hiện, quần áo vừa mặc vào, nháy mắt trở về trong bao phục.

Lúc này Lương Tu Ngôn sốt ruột, “Học trưởng, sao lại vậy?”

“Hiện tại hệ thống ngầm thừa nhận ngươi mặc bộ manh miêu, cho nên không mặc hơn trang bị khác, chờ dược hiệu qua đi thì tốt rồi.”

Nghe Mạc Tuấn Ninh nói vậy, Lương Tu Ngôn lập tức nảy lên dự cảm vô cùng không tốt, “Vậy dược hiệu muốn bao lâu?”

“12 giờ.”

Mạc Tuấn Ninh nhẹ nhàng bâng quơ một câu, đối Lương Tu Ngôn mà nói giống như sấm giữa trời quang, cậu phải duy trì cái tạo hình mất mặt này trong 12 giờ? Không bằng sét đánh chết cậu đi!

“Ngươi có thể mặc quần lót vào trước,” Cho dù bị đặt ở phía dưới, Mạc Tuấn Ninh còn có tư tưởng nhàn rỗi tán dóc người khác, “Nếu ngươi không muốn trần truồng.”

Mặc vào thì với trần truồng có khác nhau sao? Lương Tu Ngôn phẫn nộ nhìn về phía Mạc Tuấn Ninh, kết quả nhanh chóng bại hạ trận trước vẻ tươi cười của đối phương.

Hắc vân áp thành cũng quay đầu lại quét mắt, nhìn thấy lỗ tai với đuôi mèo của Lương Tu Ngôn, lại tức không chỗ xả, “Còn không mau mặc vào, muốn bị mọi người xem sạch như vậy sao!”

Nếu nói Lương Tu Ngôn chống lại ôn nhu của Mạc Tuấn Ninh là bại trận, còn chống lại phẫn nộ của Hắc vân áp thành chính là quân lính tan rã, vội vàng nhặt lên quần lót bị quăng góc xó, tay chân lanh lẹ mặc vào.

Bởi vì khiêu đản còn tại trong cơ thể không ngừng kích thích dục vọng, bởi vậy sau khi mặc quần lót vào, phía trước chính là nổi lên một khối, lớp vải gắt gao bao lấy dương v*t cực kỳ khó chịu.

Lương Tu Ngôn tội nghiệp nhìn về phía học trưởng, Mạc Tuấn Ninh thế nhưng không cảm thấy áy náy, ngược lại còn cười khẽ chớp chớp mắt với cậu.

Ngô…… Đồ đểu! Lương Tu Ngôn trừng trở về.

Hai người liếc mắt đưa tình phía trước hoàn toàn chính là rưới dầu vào lửa giận của Hắc vân áp thành, y túm lấy vạt áo Mạc Tuấn Ninh, hung tợn nói: “Ngươi lừa ta đi để thượng hắn?”“Ta không có lừa ngươi.”

Mạc Tuấn Ninh nhún vai, như vậy thoạt nhìn cực độ thiếu oánh. Lương Tu Ngôn nghĩ, không hổ là hai anh em, bản chất kiêu ngạo như nhau.

Lương Tu Ngôn tại kia nôn mửa, Mạc Tuấn Ninh cũng không quên bỏ thêm một câu: “Ta cũng không có thượng hắn.”

“Thật sự?” Hắc vân áp thành quay đầu, nửa tin nửa ngờ hỏi.

Lương Tu Ngôn thực xấu hổ, bất quá dưới cái nhìn dò xét của Hắc vân áp thành, cậu trừ bỏ gật đầu còn có thể làm gì chứ, lắc đầu hử? Trừ phi cậu chán sống.

“Đúng vậy.”

Đại ca ngươi không có tự mình thượng ta, chính là nhét thứ gì đó vào trong thí ta, ngươi xem, nó còn đang nhảy đây nà. Lương Tu Ngôn ở trong lòng thầm oán.

Nhìn thấy Lương Tu Ngôn thừa nhận, sắc mặt Hắc vân áp thành mới hơi tốt lên một tý, lại tiếp tục chất vấn Mạc Tuấn Ninh: “Không phải ngươi nói với người hướng dẫn, chứ sao người đàn bà đó lại đột nhiên gọi ta qua?”

“Ta sao biết, ta cũng không phải thầy giáo trường các ngươi.”

“Mạc Tuấn Ninh, đừng tưởng rằng ngươi diễn trò ta không biết, chút thủ đoạn đó ngươi diễn từ bé rồi.” Nói tới nỗi đau bị khi dễ từng trải từ nhỏ đến lớn, Hắc vân áp thành lại nghiến răng nghiến lợi.

Mạc Tuấn Ninh lại vẫn là vẻ mặt vô tội, đối y cười nói: “Ngươi không có chứng cớ.”

“Ngươi!” Hắc vân áp thành chán nản, nhưng không còn cách nào, khẽ cắn môi, cuối cùng vẫn là buông lỏng  Mạc Tuấn Ninh ra.
Thế là, một hồi chiến tranh dự tính không có bùng nổ, làm cho Lương Tu Ngôn cuối cùng nhẹ thở ra ít nhiều. Ba người tiếp tục đi đánh quái, tìm kiếm ốc đảo sa mạc trong truyền thuyết. Mà Hắc vân áp thành đem tất cả phẫn nộ, phát tiết trên mình tiểu quái. Y tới chỗ nào, cơ bản là từng mảnh từng mảnh ngã xuống, Mạc Tuấn Ninh chỉ cần nhặt mấy con cá lọt lưới là được. Đến nỗi Lương Tu Ngôn ──

Cậu bận kiềm nén dục vọng bản thân còn không kịp, nào còn rãnh đánh tiểu quái.

Dọc đường đi, khiêu đản trong cơ thể vốn chưa từng đình chỉ, còn tại dưới sự khống chế của Mạc Tuấn Ninh thường xuyên biến hóa tốc độ. Nguyên bản thích ứng tiết tấu nọ, đột ngột tăng tốc va chạm khiến Lương Tu Ngôn lập tức rên rỉ ra, ở trên sa mạc trống trải, thanh âm có vẻ càng thêm rõ ràng.

Khuôn mặt Lương Tu Ngôn lập tức trở nên đỏ bừng, cũng sắp thiêu cháy, may mắn phụ cận đều không có người, bằng không cậu phải đào hang chôn sống mình.

Bất quá cậu rên rỉ, hiển nhiên kích thích tới Hắc vân áp thành. Đằng trước kiếm quang nổi lên bốn phía, kêu rên một mảnh, tốc độ tiểu quái đổi mới hoàn toàn không bằng tốc độ bị kiếm quang giết chết.

Ngày hôm sau login, Lương Tu Ngôn làm chuyện đầu tiên chính là sờ đầu với mông, um, hoàn hảo tai mèo với cái đuôi đều đã không còn. Hơn nữa dị vật trong cơ thể cũng tiêu thất theo, thân thể không còn gì khó chịu. Tảng đá trong lòng Lương Tu Ngôn rơi xuống đất, không khỏi cảm thán trò chơi thật sự là đồ tốt, một chút tác dụng phụ đều không có. Cậu một bên cao hứng, một bên cũng không quên nhớ lấy quần áo ra mặc.

Nếu không ăn mặc quần áo, phỏng chừng ngày mai trên diễn đàn sẽ có bài post hot nhất ra đời “Sa mạc phương bắc, người chơi miêu yêu như có như không ở truồng chạy rông”, rồi mới phía dưới một đống xin toạ độ vây xem, cậu không qua nổi mấy người này đâu.

Lương Tu Ngôn vừa mặc quần vào, đang chuẩn bị mặc áo, bên cạnh đột nhiên cắt ra cánh tay, nắm lấy cổ tay cậu. Lương Tu Ngôn hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn qua, nguyên lai là Hắc vân áp thành, thế mới nhẹ thở ra.

“Ngươi làm gì vậy, sao login cũng không nói tiếng?” Chẳng lẽ không biết đạo lý người dọa người, sẽ hù chết người sao? Lương Tu Ngôn âm thầm oán.

Hắc vân áp thành cũng không đáp, mà là cao thấp đánh giá cậu một hồi, hỏi: “Dược hiệu qua?”

Lương Tu Ngôn đầu tiên là ngẩn người, lập tức phản ứng lại, thoáng cái nhăn nhó hiểu rõ, gật gật đầu.

“Vậy thì tốt rồi, ta cũng không thích chơi trò dư Mạc Tuấn Ninh đã chơi.” Hắc vân áp thành bên nói, trên tay cũng không khỏi gia tăng rồi lực đạo.

Lương Tu Ngôn bị y túm sinh đau, lại không dám hé răng. Bởi vì nhãn lực của đối phương như lang như hổ, hơn nữa trong ánh mắt hiện rõ cơn dục vọng, Lương Tu Ngôn dù có trì độn cũng minh bạch ý nghĩ của Hắc vân áp thành, dù sao ngày hôm qua cũng không hiểu cho người chịu là cậu đây, ấy mà còn cả người nghẹn một bụng tức giận. Lương Tu Ngôn lo lắng bản thân trở thành sơn dương thế tội, cuống quít nhắc nhở hung thủ chân chính của y: “Mạc Tuấn Ninh đâu, sao còn chưa lên?”

“Hừ,” Nhắc đến Mạc Tuấn Ninh, sắc mặt Hắc vân áp thành liền không tốt, bộ dạng đó không giống nhắc tới đại ca mình, mà càng như đang nhắc tới kẻ thù giết cha ấy, “Hôm nay bố già về công ty, hắn đi báo cáo công tác.”

“Nga.” Lương Tu Ngôn gật gật đầu, trong lòng lại phát run, ngày hôm qua vừa đuổi một tên, hôm nay lại tới một tên, anh em bọn họ cố ý tra tấn mình sao?

Hắc vân áp thành dường như nhìn thấu tâm lý của cậu, mặt lạnh, cúi đầu ánh mắt bức bách nhìn cậu, hỏi từng chữ một: “Ngươi thích hắn?”

Lương Tu Ngôn muốn gật đầu, nhưng nhìn thấy ánh mắt cơ hồ giết người kia của đối phương, cậu nào dám điểm đầu chứ. Nhưng nếu lắc đầu, lại cảm thấy có lỗi với Mạc Tuấn Ninh.

Thái độ do dự của cậu, ở trong mắt Hắc vân áp thành lại ra dạng ý tứ khác,“Ta biết rồi, ngươi sao lại coi trọng tên khốn nạn ấy, khẳng định chỉ nhất thời bị hắn che mắt.”

Nghe y nói vậy, Lương Tu Ngôn ngược lại choáng váng, ngơ ngác nhìn y, trong lòng giãy dụa, giải thích hay không giải thích? Quên đi, khẽ cắn môi không đếm xỉa tới, chính mình cũng không muốn lại nhìn thấy biểu tình bi thương của Mạc Tuấn Ninh. Mỗi khi nghĩ đến vẻ mặt ảm đạm của Mạc Tuấn Ninh lúc chất vấn mình ngày ấy, Lương Tu Ngôn liền cảm thấy mình là tên hỗn đản nhất trên đời này!

Lương Tu Ngôn lấy đủ dũng khí, nói: “Ta thích hắn,” Lập tức dừng một lát, càng thêm hùng hồn nói, “Ta thích Mạc Tuấn Ninh.”

Chương 32: Dục hỏa ghen tị

“Ngươi ──”

Quả nhiên, Hắc Vân áp thành nghe cậu bày tỏ xong, lập tức nổi giận đùng đùng, bộ dạng tùy thời sẽ bùng nổ. Lương Tu Ngôn thấy liền kinh hồn bạt vía, lập tức làm ra  một  quyết định sáng suốt nhất ── logout!

Nhưng cậu vừa điều ra giao diện hệ thống, một đạo trọng lực xuất hiện bất ngờ làm cậu bổ nhào trên mặt đất, mà trên người chịu một sức nặng không thể động đậy, không đợi cậu oán giận, miệng đã bị người chắn lên.

“Ngô……”

Đối phương quen thuộc xâm nhập khoang miệng cậu, liếm láp khe răng cậu, hấp thu  nước bọt cậu.

Lương Tu Ngôn đương nhiên phản kháng, cậu là một người nay Tầm mai Sở sao? Cậu dùng nắm đấm đánh lưng Hắc Vân áp thành ý đồ khiến y buông tay.

Ngươi tên hỗn đản này, buông! Cũng sẽ không tranh đoạt công kích thật trên mặt đất, chỉ dựa vào đạo cụ có thể quản thoả mãn sao? Với đạo cụ lão tử sẽ không tự mình đi mua a!

Lương Tu Ngôn chủ yếu là vì bản thân ngày hôm qua gặp phải tức giận bất bình, cậu hậu tri hậu giác phát hiện, hai anh em bọn họ ký kết hiệp nghị tạm thời hòa bình, chính mình mới là người chịu thiệt hại lớn nhất!

Bất quá, đương nhiên, Lương Tu Ngôn ra sức phản kháng bị Hắc Vân áp thành tự động lý giải vì cậu thích Mạc Tuấn Ninh, điều này làm cho Hắc Vân áp thành tâm sinh tà hỏa, liền gặm cắn chà đạp bờ môi của cậu.

Không biết bị cắn ra huyết nơi nào, giữa răng và môi tràn ngập mùi máu tươi nhàn nhạt. Này hoàn toàn kích thích tâm lý thi ngược của Hắc Vân áp thành, phương thức hôn môi cũng biến thành công thành lược trì càng thêm thô bạo.

Không giống hôn môi giữa tình nhân, càng như chinh phục con mồi.

“Uhm……” dưới màn hôn môi như cuồng phong sậu vũ của đối phương, Lương Tu Ngôn chỉ cảm thấy đầu lưỡi run lên.

Đầu óc thiếu khí ngắn ngủi, làm cậu hồ đồ mê muội, không thể tự hỏi, chỉ có thể thuận theo bản năng, hôn đáp lại, thoả tình cùng đầu lưỡi đối phương tại không trung quấn lấy nhau.

Hồi lâu, đến khi Lương Tu Ngôn sợ rằng chính mình hít thở không thông, Hắc Vân áp thành mới kết thúc trận hôn lưỡi nóng bỏng này. Lúc hai người tách ra, giữa đôi môi lại mắc một sợi chỉ bạc, ở dưới ánh sáng phát sáng lấp lánh, thoạt nhìn đặc biệt dâm mĩ.

Nhìn đôi môi mình vừa chà đạp qua, ướt át hồng diễm, Hắc Vân áp thành tâm dương khó nhịn, cúi đầu lại hôn lên.

Lương Tu Ngôn phối hợp hé mở đôi môi, chờ đợi đối phương nhấm nháp, đợi chờ một hồi đối đãi thân mật khác.Đối phương đầu lưỡi từng chút từng chút liếm môi mình, miêu tả hình dáng đôi môi. Hành động ái muội như vậy, không khỏi làm Lương Tu Ngôn đập tim đập nhanh. Cậu chủ động vươn đầu lưỡi muốn hôn đối phương, lại bị đối phương cố ý tránh được.

“Mạc Tuấn Ninh nói đúng vậy, chỉ cần thả chậm tốc độ, ngươi sẽ chịu không nổi, tự mình chủ động đến.”

Nghe nói vậy, Lương Tu Ngôn trong lòng đương nhiên khó chịu, vừa tức vừa hận, anh em các ngươi không phải luôn luôn bất hòa sao, sao ngay cả sự tình loại này cũng lấy ra trao đổi nữa vậy? Loại sự tình này có thể tùy tiện lấy ra trao đổi nữa sao?

Hắc Vân áp thành coi như không phát hiện bộ dạng phẫn nộ của Lương Tu Ngôn, nhếch lên khóe miệng, dùng thanh âm trầm thấp, ôn nhu nói:“Hắn nói ngươi nơi này cũng thực mẫn cảm.”

Bình thường cái mặt y cứng nhắc không cảm giác, hiện tại bộ dáng y cười rộ lên, âm thanh ôn nhu từ tính, cùng Mạc Tuấn Ninh thật sự rất rất giống. Lương Tu Ngôn nhìn Hắc Vân áp thành tươi cười, trong lúc nhất thời vậy mà hoảng hốt. Thẳng đến tiểu đậu đỏ trước ngực bị người nhẹ nhàng vuốt ve, giống như một dòng điện lưu đột nhiên đánh úp về phía đầu óc cậu.

“Quả nhiên thực mẫn cảm, vừa chạm liền cứng rắn.” Hắc Vân áp thành bên nói, bên lấy tay tiếp tục khi năng khi nhẹ xoa nắn.

Lương Tu Ngôn đỏ bừng mặt, quay đầu đi chỗ khác, không nhìn tới vẻ mặt trêu tức của đối phương. Nhưng cậu không thể mặc kệ  khoái cảm cuồn cuộn không ngừng theo vĩ chuy nhảy lên ấy, lan ra tới toàn thân.

“Mạc Tuấn Ninh có chơi đùa đầu v* ngươi như vậy không?” Một bên hỏi, Hắc Vân áp thành một bên cởi quần, lấy dương v*t đã muốn cương, đối đầu v* cậu mãnh đâm,“Hử? Mạc Tuấn Ninh có phải chơi ngươi như vậy không?”

“A!” đầu v* mẫn cảm đụng tới dương v*t nóng rực đó, Lương Tu Ngôn nóng xuýt nữa bắn lên mặt đất,“Không có…… Học trưởng hắn không có……”Kì lạ quá, Lương Tu Ngôn lay động đầu muốn phủ nhận nam nhân gây khoái cảm cho cậu, rõ ràng là bị đối đãi sỗ sàng thế này, cậu ắt hẳn phải cảm thấy thẹn, vừa vặn thân thể lại đi ngược ý chí bản thân, hoàn toàn thần phục ở dưới sự thô bạo của nam nhân.

“Vậy ngươi thích hắn cái gì? Hắn dương v*t lớn hơn của ta? Hay kỹ xảo tốt hơn ta?” Hắc Vân áp thành càng nói càng nghiến răng nghiến lợi, đong đưa thắt lưng, tựa như trút giận dùng sức đâm đầu v* cậu. Hoặc dùng quy đầu chọc nhũ tiêm cậu, hoặc dùng dương v*t ma sát nhũ vựng cậu.

“Ta…… Ta không biết……” Hai đầu v* thay phiên bị đâm chọc, độ ấm cực nóng đó, lực đạo cương mãnh đó, làm cho Lương Tu Ngôn vừa đau vừa thích. Bất đồng với Mạc Tuấn Ninh luôn chậm rãi khiêu khích khơi dục vọng lại không cho cậu thỏa mãn, Hắc Vân áp thành hung mãnh khiến cho cậu dễ dàng đắm chìm bên trong dục vọng.

“Không cần…… Không cần đâm nữa …… Muốn thủng……” Lương Tu Ngôn không hề cố kỵ lãng kêu lên.

“Tao hóa, ngươi không phải thích như vậy sao, ta phải nhìn ngươi phun ra sữa tươi đã.”

“Không cần nói bậy…… Uhm ô……” Lời nói nhục nhã của nam nhân làm cho Lương Tu Ngôn thật sự có loại ảo giác đầu v* bản thân sẽ tùy thời phun ra sữa tươi, cậu vừa xấu hổ và giận dữ lại vừa sợ hãi, nhưng ngực lại bất giác nâng lên, khát vọng nam nhân càng thô bạo đối đãi cậu.

Hắc Vân áp thành chú ý tới động tác nhỏ của cậu, ngược lại ngừng lại, cúi hạ thân, nắm cằm cậu, khiến cho cậu nhìn mình, hỏi:“Tao hóa, sao lại dâm đãng thế này, Mạc Tuấn Ninh cũng không có thỏa mãn ngươi sao?”

Trên đầu v* đột nhiên mất đi lực đạo, làm cho Lương Tu Ngôn phi thường khó chịu, đặc biệt đối diện với khuôn mặt rất giống Mạc Tuấn Ninh, càng khiến dục vọng cậu tăng vọt. Cậu không khỏi nâng thắt lưng lên, dùng dương v*t mình ma sát nơi đó của nam nhân,“Không đủ…… Ta muốn đại nhục bổng thao ta……”

Nhìn thấy cậu phóng đãng động tác lẫn ngôn ngữ, vẻ mặt hàm chứa tình dục, Hắc Vân áp thành chỉ cảm thấy trong đầu một dây đàn “Oanh” một tiếng chặt đứt, cũng không biết Mạc Tuấn Ninh mỗi lần sao lại thả không ăn mĩ vị thế này, dạy dỗ cái gì, thật sự không phải tự tra tấn mình sao? Hắc Vân áp thành cũng không học như ca ca, vỗ vỗ hai má Lương Tu Ngôn, nói:“Mạc Tuấn Ninh thứ nam bệnh liệt dương này quả nhiên không thỏa mãn được ngươi, tự mình chuyển qua nằm úp sấp đi.”

Tuy rằng trước kia Lương Tu Ngôn rất kháng cự tư thế này, cứ như cẩu quỳ rạp trên mặt đất lại làm cậu cảm thấy thực thẹn, nhưng từ khi bị Mạc Tuấn Ninh dùng tư thế này theo phía sau tiến vào, cậu phát hiện tư thế đây có thể dễ dàng tiến vào chiều sâu trước nay chưa có. Bởi vậy, khi nghe thấy Hắc Vân áp thành nói vậy, cậu vừa hưng phấn lại chờ mong, lập tức lật thân thể nằm úp sấp, cái mông tự giác nhếch lên.

“Ba!” Một bàn tay vỗ lên mông Lương Tu Ngôn,“Động tác thuần thục thế này, xem ra Mạc Tuấn Ninh thực thích dùng tư thế này.”

Trên mông truyền đến không chỉ là đau đớn, ngược lại là một loại thích nói không nên lời, Lương Tu Ngôn không khỏi vặn vẹo mông, “Hảo lão công, mau thao ta…… Ta chịu không nổi ……” Tuy ngày hôm qua vừa mới bị đạo cụ tiến vào, nhưng thứ lạnh như băng đó,  chỉ làm cậu càng khát vọng nam nhân dùng côn th*t chân chính sáp nhập thân thể cậu.

……………………………………………………..

yh không vào được, fb thì bị chặn haizzz nản lòng…………

Chương 33: Lại thượng đạo cụ?!

“A!” Cái mông đột nhiên truyền đến độ ấm nóng bỏng, một thứ gì đấy vừa thô vừa cứng, đang theo mép khe mông cậu ma sát lên xuống.

“Ba!” Hắc vân áp thành bên vỗ cái mông mượt mà rắn chắc của cậu, bên nói:“Mông kẹp chặt!”

Khát vọng côn th*t nam nhân đã lâu Lương Tu Ngôn nghe vậy, lập tức nghe theo, dùng cánh mông kẹp chặt dương v*t nam nhân, cố gắng sít chặt để đối phương đạt  khoái cảm.

“Nga nga, lại kẹp thật, ngươi quả nhiên thích hợp bị nam nhân thao!” Hắc vân áp thành đã lâu chưa thao cậu, bị đối phương kẹp chặt cách mông thích vô cùng, nhịn không được phát ra gầm nhẹ, càng dùng sức đong đưa phần eo, tựa như trừa sáp giao hợp.

“Aha…… A…… thích qua……” Nam nhân mạnh mẽ hữu lực va chạm, khiến Lương Tu Ngôn cảm thấy chính mình thật sự bị mãnh liệt thao kiền, không khỏi cả người run rẩy, ngay cả hai tay chống đỡ thân thể đều hơi hơi run run,”Ông xã thao ta thích quá! Lại dùng lực thao ta!”

Lương Tu Ngôn sít chặt cánh mông đầy co dãn quả thật làm cho Hắc vân áp thành cảm thấy thực thích, nhưng như vậy khiến y càng hoài niệm dũng đạo vừa chặt vừa ấm gây cho hắn cảm giác mất hồn đó, nếu không phải cùng Mạc Tuấn Ninh có ước định chết tiệt, y hận không thể ngay bây giờ liền đâm vào trong tiểu huyệt của Lương Tu Ngôn, thao cậu chết đi sống lại, ở khố hạ mình cầu xin tha thứ.

“Tao hóa, dương v*t Mạc Tuấn Ninh có to như ta sao? Hắn có cho ngươi thích như vậy sao?” Hắc vân áp thành một bên nhanh chóng trừu sáp, một bên chất vấn Lương Tu Ngôn.

Chìm đắm giữa dục vọng Lương Tu Ngôn làm sao còn có thể lý trí nhận vấn đề ai to ai nhỏ, cậu vặn vẹo mông nghênh đón sự va chạm của nam nhân, miệng còn đang  không ngừng lãng kêu: “côn th*t ông xã thực lớn…… thức nóng…… A, thích chết ta mất……”

“Còn chưa thao ngươi đâu, phát tao cái gì!” Hắc vân áp thành vỗ mông cậu, trên bờ mông trắng nõn đã muốn hồng toàn bộ một mảnh,“Chả biết hôm qua Mạc Tuấn Ninh thế nào mà nhịn xuống không thượng ngươi.”

côn th*t vừa thô lại vừa cứng ở giữa khe mông cậu nhanh mạnh cắm lên xuống, tốc độ và lực độ trừu sáp của nam nhân như dã thú, khiến cậu sợ hãi làn da cũng muốn bị ma sát hỏng, vừa đau vừa tê, nhưng lại ý loạn tình mê.“um ha…… Ông xã thực mãnh…… Ta không được, ta muốn bị đại nhục bổng làm bắn! A a a!”

Theo Lương Tu Ngôn lãng kêu, thân thể một trận co rút, phía trước liền bắn ra.

“Cũng chưa thao ngươi ấy mà đã bắn, xem ra Mạc Tuấn Ninh đem ngươi dạy dỗ rất khá.” Hắc vân áp thành nhìn thấy cậu biểu hiện dâm đãng, lại âm thầm sinh khí lên. Dừng động tác hạ thân, ngược lại đi đến trước mặt Lương Tu Ngôn(*), dùng dương v*t vỗ mặt cậu, nói, “Ngươi không phải thích côn th*t nam nhân sao, hiện tại hảo hảo liếm cho ta.” (* lại nhầm nhọt tên =.=)

Ngửi thấy vị đạo tanh nồng dương v*t nam nhân phát ra, Lương Tu Ngôn phát hiện thân thể mình vừa mới bắn qua thế nhưng lại hưng phấn đứng lên, cậu vùi đầu vào khố hạ nam nhân, theo tinh nang bắt đầu hướng lên trên liếm.

Cậu dùng đầu lưỡi từng chút từng chút liếm dương v*t nam nhân, ngay cả tinh dịch vừa mới từ trong mã mắt chảy ra cũng không buông tha. Ngay khi cậu vùi đầu vì Hắc vân áp thành khẩu giao, một thứ gì đó lạnh buốt đột nhiên tiến vào trong tiểu huyệt cậu.Lương Tu Ngôn lập tức nảy lên dự cảm không ổn, không biết hai anh em này lại lén  trao đổi cái gì.

“Chuỗi hạt,” Hắc vân áp thành một bên hưởng thụ lưỡi kĩ của đối phương, một bên đem một chuỗi hạt châu màu xanh biếc, một hạt lại một hạt nhét trong tiểu huyệt đối phương,“Ta xem ngươi đã thích khiêu đản, nhất định cũng sẽ thích chuỗi hạt.”

Lão tử là bị bắt buộc! Lão tử khi nào thích hả! Lương Tu Ngôn ngẩng đầu, phẫn nộ trừng y.

“Ai cho ngươi nhả ra?” Hắc vân áp thành chế trụ sau đầu cậu, bắt buộc cậu một lần nữa ngậm vào dương v*t mình, tay kia thì lại tiếp tục nhét hạt châu vào trong tiểu huyệt,“Hệ thống nói người bình thường có thể vào tám, ta xem thử tao huyệt ngươi có thể ăn hết mười không.”

Không được, không thể nhét nữa! Sẽ bị căng hỏng mất! Bởi vì ngậm dương v*t đối phương, Lương Tu Ngôn không có biện pháp nói chuyện, chỉ có thể phát ra giọng mũi kháng cự.

“Ô……” Ta sẽ bị hai anh em tụi bây đùa chết! Cảm giác hậu huyệt bị căng đến độ khó có thể tưởng nổi, Lương Tu Ngôn khó chịu nhỏ giọng nức nở.

“Tốt lắm, mười cái đều đi vào, kẹp lấy cho tốt, nếu rơi ra ra, ngươi tự biết hậu quả.” Hắc vân áp thành vỗ vỗ mông cậu, tỏ ý đối sự co dãn của tiểu huyệt thực vừa lòng.

Lương Tu Ngôn thì trong lòng mắng y một lượt, nhưng lại không dám không nghe theo. Mà khi lúc cậu kẹp chặt mông, mấy viên hạt châu đó lại cũng thuận theo hơi hơi chuyển động.“uhm……” Loại cảm giác kỳ diệu này làm cho Lương Tu Ngôn nhịn không được phát ra rên rỉ, cái miệng nhỏ nhắn phía trước tùy ý Hắc vân áp thành thao lộng, mà lực chú ý của cậu đều tập trung vào mặt sau.

Nội bích ấm áp bao lấy hạt châu lạnh lẽo, tương phản như vậy khiến cậu không khỏi  nổi da gà. Hơn nữa cậu càng phát hiện, chỉ cần mông kẹp chặt, hạt châu chen chúc nhau trong dũng đạo sẽ không quy luật lăn lộn. Thế là, cậu khống chế nhịp nhàng co rút bên trong, hưởng thụ khoái cảm vi diệu ấy. Đôi khi hạt châu còn có thể lăn đến điểm mẫn cảm nhất của cậu, một chút bị đè ép đó mang đến khoái cảm, lại làm cậu cả người run rẩy không thôi.

Hắc vân áp thành một bên thưởng thức biểu hiện dâm loạn của cậu, một bên hưởng thụ  khoang miệng ấm áp ẩm ướt của cậu, không bao lâu liền bắn ra. Hơn nữa còn cố ý lúc sắp cao trào, đem dương v*t từ trong miệng Lương Tu Ngôn ra, đối mặt cậu.

Lương Tu Ngôn tùy ý đối phương bắn đầu mặt cậu, còn chưa kịp lau, lại nghe thấy một thanh âm lạnh lẽo vang lên:

“Các ngươi chơi thật sự high a.”

Lương Tu Ngôn trong lòng “Bộp!” một cái, nghe tiếng nhìn lại, quả nhiên là Mạc Tuấn Ninh login.

“Học trưởng……” Lương Tu Ngôn trong lòng bàn tay ứa ra mồ hôi lạnh, thanh âm cũng phát run.

Hắc vân áp thành thong thả mặc quần, vẻ mặt đắc ý nói: “Đừng nhìn ta như thế, ta cũng không thượng hắn.”

Mạc Tuấn Ninh không để ý tới vẻ khiêu khích ngây thơ của y, mà là trực tiếp đối Lương Tu Ngôn ra lệnh:“Logout, đem mặt lau sạch.”

“A!” Lương Tu Ngôn thế mới phản ứng lại, để Mạc Tuấn Ninh nhìn bộ dạng hiện tại của mình, hoàn toàn chính là thêm dầu vào lửa, thế là lập tức điều ra bảng điều khiển, lựa chọn logout.

Lương Tu Ngôn lại login, chuyện tốt là tinh dịch trên mặt với chuỗi hạt trong cơ thể đều tiêu thất, chuyện xấu là, Mạc Tuấn Ninh toàn thân cao thấp đều xoay quanh áp suất siêu thấp. Lương Tu Ngôn vài lần muốn tìm hắn nói chuyện, đều bị ánh mắt hắn lạnh như trời đông giá rét làm sợ tới mức rụt về.

Đương nhiên, Hắc vân áp thành sống cũng không thoải mái. Dưới tình huống Mạc Tuấn Ninh cố ý dẫn quái, tiểu quái cuồn cuộn không ngừng mà xuất hiện ở trước mặt y, thường thường chính là tiểu boss dã ngoại. Dù là y ứng phó cũng phi thường cố hết sức, nếu đổi thằng khác, phỏng chừng chả biết ngủm mấy lần.

Chương 34: Ốc đảo quỷ dị

Lương Tu Ngôn ngày đêm có thể nói không thể không lo lắng, mặc cho cậu mọi cách lấy lòng, Mạc Tuấn Ninh chính là chẳng ừ hử câu nào. Bởi vậy, Lương Tu Ngôn trở nên càng thêm thật cẩn thận, không cùng Hắc vân áp thành phát sinh chào hỏi, trao đổi thân thể gì cả, chỉ sợ rưới thêm dầu vào Mạc Tuấn Ninh đang bùng nổ.

Thế là, không khí giữa ba người như rơi vào khe nứt. Mỗi người đều lặng yên không nói, chuyên tâm đánh quái, thúc đẩy tốc độ cực nhanh, chỉ tiếc vẫn không thấy ốc đảo trong truyền thuyết.

Đến lúc logout, Lương Tu Ngôn tâm không cam lòng vẫn lượn qua chỗ Mạc Tuấn Ninh, lại chỉ có thể nhìn chăm chú thân thể cứng nhắc của đối phương, rồi mới chậm rãi biến trong suốt, mãi đến biến mất.

Đúng vậy, mãi đến biến mất, cũng chẳng thèm liếc mắt cậu một cái.

“Ai!” Lương Tu Ngôn nặng nề thở dài, điều ra giao diện hệ thống, lựa chọn logout.

Lương Tu Ngôn tháo xuống mũ giáp, vọt tắm rửa, ý đồ rửa trôi cảm xúc thất vọng. Nhưng cậu bi ai phát hiện, Mạc Tuấn Ninh đối cậu, tựa như là virut cảm cúm trong cơ thể, cũng không phải dựa vào uống thuốc là có thể tốt. Nó sẽ làm người ta mơ màng trầm trầm, không còn tinh lực, rồi chật đầy trong suy nghĩ đều là đối phương.

Suy nghĩ nửa ngày, Lương Tu Ngôn thật sự ngồi không yên, lấy ra di động, mở địa chỉ liên lạc, nhìn dãy số đã lâu chưa liên lạc tới mà ngẩn người.

Nội tâm rối rắm vật lộn cả buổi, cậu vẫn ấn xuống phím gọi.

Trong phòng yên ắng, chỉ nghe thấy tim cậu đang “thình thịnh” đập mãi.

“Tút……tút……”

Chờ đợi vài giây ấy mà dài như cả thế kỷ, Lương Tu Ngôn nôn nóng bất an ở trong phòng đi qua đi lại.

Nếu hắn đổi điện thoại thì sao đây? Nếu hắn không tiếp thì sao đây?

“Alo?”

Trong điện thoại đột nhiên truyền đến thanh âm nam tính, làm cho Lương Tu Ngôn trở tay không kịp, cậu mạnh đứng lại, trái tim lập tức nhảy vọt tới cổ họng.

“Alo, chào. uhm…… Là Mạc Tuấn Ninh sao? Ta là Lương Tu Ngôn.” Lương Tu Ngôn nói năng có chút lộn xộn, thanh âm cậu bởi khẩn trương mà không tự giác phát run.

“Là ta.”

Nghe thấy đối phương quả thật là Mạc Tuấn Ninh, Lương Tu Ngôn nhẹ nhàng thở ra, nhưng lập tức trở nên càng thêm khẩn trương.

“Ta…… Ta muốn nói với ngươi……” Bởi vì thanh âm thật gấp, Lương Tu Ngôn căn bản không có cách nào chỉnh cho nói hết lời, cậu đi đến trên sân thượng, hít thật sâu vào một hơi, mới làm cho chính mình trấn định xuống, “Hôm nay trong trò chơi phát sinh chuyện, thực xin lỗi.”

Lương Tu Ngôn cố lấy dũng khí nói hết, đầu kia điện thoại đáp lại cậu chỉ là sự lặng yên thật lâu, thế là trái tim lại treo ở giữa không trung.

“Alo, ngươi còn đó chứ?”

“Lương Tu Ngôn……”

Nghe được Mạc Tuấn Ninh mở miệng kêu tên mình, lưng Lương Tu Ngôn cũng không tự giác hơi cứng lại.

“ừ ừ, ta đây.”“Ta chỉ hỏi ngươi một câu, chọn ta hay Mạc Hạo Vũ?”

Không biết vì sao, nghe nói như thế, mắt Lương Tu Ngôn không hiểu sao cay cay. Rõ ràng không nhìn thấy vẻ mặt đối phương, không nghe ra khác thường của đối phương, nhưng cậu từ chính trong lời nói đơn giản này, cảm nhận được nỗi cam chịu của Mạc Tuấn Ninh.

Lương Tu Ngôn nghiêm túc suy nghĩ, nhớ lại đủ loại trong trò chơi, qua một lúc lâu sau, mới trả lời: “Học trưởng, tin tưởng ta, ta thật sự thích ngươi, điểm này ta cho tới bây giờ vốn không có lừa gạt ngươi, cho dù lúc Mạc Hạo Vũ hỏi ta, ta cũng nói với y như vậy, nhưng ta cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của Mạc Hạo Vũ.” Nói tới đây, cậu tạm dừng một lát, nghĩ nghĩ mới lại nói tiếp, “Ta không có biện pháp cự tuyệt cùng y làm tình.”

“Ngươi nói rõ cho ta biết, chỉ có thể cùng người yêu thích làm tình.”

“Đúng vậy, cho nên ta nghĩ……”

“Được rồi……” Mạc Tuấn Ninh lên tiếng cắt ngang, “Ngày mai lại nói cho ta biết. Nếu ngươi lựa chọn Mạc Hạo Vũ, ta cam đoan từ nay về sau cũng sẽ không xuất hiện ở trước mặt ngươi nữa.”

Cái gì! Lương Tu Ngôn trong lòng luống cuống, lòng nóng như lửa đốt muốn giải thích:“Học trưởng, từ từ……”

Đối phương lại không muốn nghe cậu giải thích, trực tiếp cúp điện thoại. Trước lúc gác máy, Lương Tu Ngôn cũng chợt nghe thấy đầu kia điện thoại có người kêu:

“Mạc Tuấn Ninh, ngươi uy hiếp hắn làm gì hả……”

Tiếp theo, đầu kia điện thoại cũng chỉ còn lại âm bận.

Ngày đó, Lương Tu Ngôn suốt buổi tối đều không có ngủ ngon, trong đầu vọng lặp lại câu nói ấy của Mạc Tuấn Ninh. Cậu phát hiện lòng mình rất khổ sở, so với năm đó khi bị hoa hậu giảng đường cự tuyệt  còn muốn khổ sở hơn.

Ngày hôm sau, Lương Tu Ngôn mang cặp mắt thâm đen login. Cậu ngóng Mạc Tuấn Ninh, đối phương hình như không hề tức giận, hơn nữa đối chuyện tối hôm qua không đề cập tới, cậu cũng cứ tiếp tục giả ngu theo.

Ba người tiếp tục giữa khắp sa mạc không mục đích đi, càng đi Tây,  cấp bậc quái lại dần dần nâng cao, một vùng chủ yếu đều là cấp 55-60. Chỉ dựa vào một mình Hắc vân áp thành đã không được rồi, Mạc Tuấn Ninh cũng không ném ném ám khí nữa, dẫn dẫn quái, trực tiếp rút kiếm xông trận.Mà Lương Tu Ngôn còn đang một hồi tâm sự trùng điệp, tinh thần sa sút, may mắn cậu cấp bậc thấp, đánh quái cũng không trông cậy vào cậu.

Như vậy một đường đi tiếp, tuy rằng không xuất hiện thương vong, nhưng dược phẩm lại tiêu hao đặc biệt mau. Tại chốn trước không thôn sau không điếm này, muốn mua bổ cấp khẳng định là không có khả năng, đây cũng chính là nguyên nhân rõ ràng làm nơi này quái vật dày đặc, lại thành thánh địa luyện cấp không dứt.

“Dược không còn.” Mạc Tuấn Ninh nói, do Hắc vân áp thành là đệ nhất trong đội ngũ tiêu hao lam đại hộ, trên cơ bản dược phẩm Mạc Tuấn Ninh mang theo đều cống hiến cho y.

“Phía trước là quái đã trên cấp 60, giết hơi tốn sức.”

Lương Tu Ngôn ném trinh sát thuật cho các quái phía trước, phát hiện đều là dấu chấm hỏi, trong trò chơi thiết lập vượt trên cấp 20, trinh sát thuật liền không có hiệu quả, thế là cũng phụ họa nói: “Quên đi, chúng ta trở về thôi.”

Chính cậu không sao cả, nhưng cấp bậc của Hắc vân áp thành đây, tụt một cấp luyện thật lâu, hơn nữa Mạc Tuấn Ninh một thân trang bị cực phẩm, chết bạo từng kiện thì thật đáng tiếc.

Không nghĩ tới Hắc vân áp thành lại mở miệng cự tuyệt:“Từng con dẫn đến là được rồi.”

“Rất phiền toái,” Lương Tu Ngôn nói, tuy cậu rất cảm tạ ý tốt của Hắc vân áp thành, nhưng phía trước quái rậm rạp, dùng phương pháp này rất mất thời gian,“Từ từ cấp cao rồi  đến nữa là được, dù sao NPC trốn không thoát.”

“Ngươi tự bảo vệ tốt bản thân là đến nơi rồi.” Hắc vân áp thành một chút cũng không quan tâm ý kiến của cậu.

Lương Tu Ngôn nhịn không được đỡ trán, người này sao lại cố chấp như thế chớ. Cậu còn muốn khuyên nữa, lại nghe Mạc Tuấn Ninh bên cạnh nói:“Từ từ, phía trước giống như có ốc đảo.”

Lương Tu Ngôn thuận theo ngón tay hắn nhìn qua, quả nhiên ở xa xa nhìn thấy một chút dấu vết xanh biếc, vất vả lâu nay cuối cùng tìm được rồi, Lương Tu Ngôn đương nhiên nhảy nhót không thôi.

Thế là, ba người hướng mảnh ốc đảo ấy tiến quân. Tuy rằng trên tốc độ so với lúc trước chậm rất nhiều, nhưng có mục tiêu thì có động lực, ngay cả Lương Tu Ngôn cũng nghiêm túc đối đãi. Tuy do cấp bậc kém hơn nhiều lắm, cậu về điểm công kích này, ngay cả phòng ngự tiểu quái đều phá không được.

Ba người cuối cùng trước lúc huyết thấy đáy bước lên mặt cỏ xanh biếc, tránh bi kịch chết đi về lại điểm sống lại.

Lương Tu Ngôn vừa thấy mặt cỏ liền lập tức xông vào, trực tiếp nằm trên mặt đất lăn lộn. Suốt mấy ngày đứng trong sa mạc, ngẩng đầu thấy hạt cát, cúi đầu gặp hạt cát, Lương Tu Ngôn cảm thấy chính mình đều nhanh thành ngốc tử.

Lương Tu Ngôn sau khi làm dơ y phục bảo bối, mới lưu luyến từ trên mặt đất đứng lên. Chờ sức sống hưng phấn qua đi, cậu mới đột nhiên ý thức được không đúng.

Nơi này thảm thực vật sum xuê, cây cối cao lớn che trời, cành dày lá rậm, hoàn toàn chặn ánh nắng phía trên, cuối cùng hiển lộ một cổ u ám.

“Nơi này có cổ quái, mọi người cẩn thận.” Lương Tu Ngôn bên nói, bên cảnh giác đánh giá chung quanh.

Từ từ! Không đúng!

Lương Tu Ngôn trong tay cầm kiếm, lấy mình làm trung tâm, từng chút từng chút dịch chuyển bước chân. Khi cậu xoay hết một vòng ba trăm sáu mươi độ, cái trán lại ứa ra mồ hôi lạnh.

Mạc Tuấn Ninh và Hắc vân áp thành thế nhưng không thấy!

Chương 35: Quá lang tính

Hai người bọn họ mới vừa ngay tại bên cạnh mình, sao trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi đâu? Cậu căn bản không có nhìn thấy nhân ảnh của bất luận kẻ nào cả! Hơn nữa hai người bọn họ cho dù đột nhiên phát hiện cái gì, nhất định cũng sẽ thông báo mình một tiếng, quyết không có khả năng lặng yên rời khỏi!

Phối hợp với bầu không khí quỷ dị chung quanh, Lương Tu Ngôn càng nghĩ càng hoảng, trong lòng sấm kịch liệt.

“Mạc Tuấn Ninh!”

“Hắc vân áp thành!”

Lương Tu Ngôn xé cổ họng hô to, nhưng ốc đảo này tựa như một con ma thú thật lớn, đem thanh âm của cậu cắn nuốt vào. Chờ cậu kêu xong, lập tức lại biến thành một mảnh yên tĩnh.

Lặng yên khủng bố không khỏi trong tâm lan tràn ra, cậu vội vàng xuất ra bồ câu đưa tin trong bao phục, không nghĩ tới nghe thấy thanh âm hệ thống nêu lên:

“Đinh, do người chơi Lương Tu Ngôn thân ở bản đồ đặc thù, không thể sử dụng công năng bồ câu đưa tin.”

“Hô……” Lương Tu Ngôn lúc này mới thở hắt ra thật dài, cậu lần đầu tiên cảm thấy hệ thống nêu lên tin tức tuyệt vời thế này. Cảnh tượng cùng bầu không khí quỷ dị rất thật làm cho cậu vừa rồi hoàn toàn quên đây là trong trò chơi, bất quá nếu là trò chơi, sẽ không có cái gì phải sợ.

Nghĩ như thế, Lương Tu Ngôn liền cảm thấy trong lòng nhẹ hẳn, cảm xúc khủng bố lúc trước cũng trở thành hư không.

Cậu một đường đi vào sâu trong ốc đảo, sau tâm tình thoải mái, nguyên bản rừng cây âm trầm hiện tại cậu cũng chỉ làm thành phong cảnh để thưởng thức, thế còn yên lặng? Vậy thật tốt quá, ngay cả đánh quái đều bớt.

Lương Tu Ngôn đi ngóng một chút, đi nửa ngày rồi, cũng không ra mảnh rừng cây này. Hơn nữa phát hiện cảnh sắc chung quanh cũng không khác biệt lắm, tựa như cậu lòng vòng một chỗ vậy.

Đang lúc cậu đang lo lắng muốn logout trước không, đột nhiên nghe thấy phía trước truyền đến tiếng nước rất nhỏ, Lương Tu Ngôn nín thở nghe, xác nhận mình không có nghe nhầm, mới men theo nơi thanh âm truyền đến.

Nói đến cũng lạ, vừa rồi đi sao cũng không ra nổi rừng cây, hiện tại chưa đi xa, vậy mà lập tức đã tới mép rừng, phía trước hồ bạc trời xanh, một mảnh trống trải.

Lương Tu Ngôn gãi đầu, cảm thấy khó hiểu, bất quá cũng không truy đến cùng, chung quy dù sao so với bị vây ở trong rừng tốt hơn.

Bước ra rừng cây, phía trước là một hồ nước rộng lớn, mặt hồ u tĩnh, hồ nước phiếm lục sắc. Chỉ là đến gần, nhiệt khí trên người tựa như bị hút mất, từ đầu đến chân đều thấu từng trận cảm giác mát mẻ.

Thật sự là chốn tránh nóng tốt, Lương Tu Ngôn nhịn không được cảm thán, đáng tiếc Mạc Tuấn Ninh và Hắc vân áp thành đều trốn không bóng, không có vận khí nhìn thấy cảnh đẹp thế này.

Lương Tu Ngôn đương khoan khoái, đột nhiên một hồi tiếng nước “Ào ào”, một người vẫy mái tóc dài từ trong nước bước ra.

Lương Tu Ngôn bị hoảng sợ, còn tưởng rằng thủy quỷ xuất hiện, thiếu chút nữa quay đầu bỏ chạy mất. Chờ cậu định thần lại, mới nhìn rõ nguyên lai là một nữ nhân ở trong nước tắm rửa.

Xem làn da trắng nõn như tuyết, đôi mắt trong sáng, dịu dàng thoát tục, một mỹ nữ tại giữa chốn trời xanh như ngọc, hoàn toàn giống như một tiên tử giáng trần a.

Lương Tu Ngôn vỗ vỗ ngực, thầm nghĩ nguy hiểm thật, cậu vẫn xem ba loại tiểu thuyết yy lớn lên, làm sao có thể dễ dàng tha thứ bản thân bỏ qua tình tiết tiểu thuyết xưa như thế, mỹ nữ tắm rửa, chính mình vô tình xem sạch, rồi mỹ nữ mới một bên hờn dỗi một bên phương tâm ngầm hứa. (phương tâm: tâm hồn thiếu nữ)

Quả nhiên, tiên tử cô nương chú ý tới có người nam nhân ở nơi này, phát ra một tiếng thét kinh hãi, hai tay che trước ngực, hoa dung thất sắc:“Ngươi là ai?”

Ai, thật sự là tình tiết khiếm nhã a, Lương Tu Ngôn ở trong lòng đắc ý, trên mặt lại nghiêm trang nói: “Cô nương không cần sợ, tại hạ quyết không phải kẻ xấu, chính là được người nhờ cậy, tìm kiếm một vị nữ tử tên là Lệ Đình. Nếu có chỗ nào mạo phạm cô nương, mong rằng thứ lỗi.”Hình như thái độ nho nhã lễ độ của cậu giành được hảo cảm của nữ npc đây, chỉ nghe nàng nói: “Ngươi tìm Lệ Đình tỷ tỷ có chuyện gì?”

Vừa nghe có hi vọng, Lương Tu Ngôn kích động hỏi:“Ta lúc trước khi đi ngang qua một thôn trang, trưởng thôn nhờ ta tìm kiếm nữ nhi mất tích của ông, ta hỏi thăm chung quanh, nhiều lần trắc trở mới biết được Lệ Đình cô nương ở trong ốc đảo tại sa mạc phương bắc.”

Tiên tử cô nương thoáng trầm tư một hồi, mới nói: “Ta xem ngươi cũng không phải người xấu, liền mang ngươi đi gặp Lệ Đình tỷ tỷ. Bất quá, ngươi có thể xoay đi chứ, ta muốn mặc quần áo.”

Chỉ thấy trên làn da trắng nõn của nàng nổi lên một mảnh thẹn thùng, Lương Tu Ngôn không khỏi tâm thần nhộn nhạo, tiên tử chính là tiên tử, ngay cả thẹn thùng thôi cũng xinh đẹp như thiên tiên.

Đợi tiên tử cô nương y phục chỉnh tề, Lương Tu Ngôn liền theo nàng rời khỏi hồ nước, một lần nữa tiến vào rừng cây, vòng vo mấy vòng, liền đi tới trước một tòa phòng.

Phòng ở chỉ dùng gỗ dựng thành, tuy rằng thoạt nhìn đơn sơ, nhưng trước phòng đủ loại hoa cỏ, đủ mọi màu sắc, thoạt nhìn cũng một phen tình thú khác.

“Không biết Lệ Đình cô nương có phải đang tại trong phòng chăng?” Lương Tu Ngôn hỏi.

Tiên tử che miệng cười trộm, nói: “Ngươi theo ta tiến vào xem chẳng phải sẽ biết sao.”

Lương Tu Ngôn buồn bực, tiên tử cô nương này sao chẳng có khí chất thanh cao lúc trước, giống như thay đổi người khác vậy. Bất quá cậu cũng không nghĩ nhiều, vì nhiệm vụ, cũng liền theo nàng vào phòng. Bất quá, sau khi vào phòng, cậu liền cực hoảng!

Vào nhà thì vào nhà đi, ngươi mắc gì dẫn ta lên giường!

Từ từ! Ngươi cởi quần áo ta làm gì hả? Ta không nóng!

Ngươi đừng cởi quần áo mình nhá! Cô nương, ngươi đừng qua đây, qua nữa ta không khách khí đâu nhá!
……

Bên kia, Mạc Tuấn Ninh và Hắc vân áp thành bước lên mặt cỏ, cũng đã xảy ra sự tình giống vậy. Hơi vừa mới thở gấp, lại nhìn bốn phía xung quanh, người đã không thấy tăm hơi.

Bất quá hai người đều là lão thủ trò chơi, lập tức đều đã đoán được đại khái, không giống như Lương Tu Ngôn thoạt đầu kinh sợ.

Rất nhanh, hai người một lần nữa chạm trán trước một tòa phòng nhỏ.

Nếu như Lương Tu Ngôn ở đây, nhất định sẽ kinh ngạc, bởi tòa phòng nhỏ này với toà tiên tử cô nương dẫn cậu vào giống nhau như đúc.

Hai người suy cho cùng là anh em từ nhỏ cùng nhau lớn lên, chỉ nhìn thoáng qua, không cần nhiều lời gì, ánh mắt chỉ trao đổi một tí đã đại khái hiểu được từ đầu đến cuối.

Bọn họ cũng không vào nhà, mà đứng trước phòng chờ Lương Tu Ngôn.

Hắc vân áp thành đợi hồi lâu, không thấy người đến, nhịn không được hỏi: “Ngươi nói hắn có thể phá ảo ảnh này chứ?”

Mạc Tuấn Ninh liếc mắt nhìn y, châm chọc nói: “Ta nghĩ ngươi đối bản thân đủ tự tin rồi chứ.”

Hắc vân áp thành lập tức trả lại hắn một cái tươi cười trào phúng: “Thùng giấm chua đủ lớn.”

Ngay lúc hai tên vừa muốn bắt đầu chèn ép nhau, trong phòng đột nhiên truyền đến thanh âm một người nữ tử tuổi còn trẻ:

“Hai vị thiếu hiệp đứng ở bên ngoài cũng mệt mỏi rồi, sao không tiến vào xem đồng bạn các ngươi hiện tại như thế nào?”

Nếu boss đã mở miệng, Mạc Tuấn Ninh và Hắc vân áp thành liền nhấc chân vào phòng.

Trong phòng, một thiếu phụ mĩ diễm ngồi ghế quý phi, mà đặt trước mặt nàng một chậu rửa mặt đừng đầy nước. Chỉ thấy nàng hướng hai người gật đầu ra hiệu, rồi đem sự tình êm tai nói lại:

“Chính ta bị một người nam nhân vô tình vứt bỏ, sau liền không bao giờ tin tình yêu nữa. Nản lòng thoái chí, tới sa mạc xa xôi. Hao hết tâm tư tại trong mảnh ốc đảo này bày hạ trận pháp, không vì vây khốn người tới, chỉ hy vọng có thể tìm được người yêu nhau chân chính. Hai vị thiếu hiệp có thể không bị các loại sắc đẹp dụ hoặc, một lòng gắn bó người tâm ái, thật làm thiếp thân kính nể. Chỉ là không biết người được hai vị yêu, phải chăng cũng có  mối tình thắm thiết như vậy chứ?”

Sau khi thiếu phụ nói xong, chỉ thấy tay phải nàng vung lên,  giữa chậu rửa mặt đựng đầy nước liền thần kỳ hiện ra hình ảnh.

Trong hình ảnh là Lương Tu Ngôn ở trước hồ nước, đang cùng một vị mỹ nữ khí chất thoát tục trao đổi chút gì đấy. Tuy rằng mặt nước không thể truyền lại thanh âm, nhưng cũng đủ đem vẻ mặt hưng phấn kích động của cậu bày ra nhất thanh nhị sở.

“Còn tưởng rằng ngươi đã đem hắn biến cong.” Hắc vân áp thành tìm được cơ hội, không quên nói móc ca ca mình một tý.

Mạc Tuấn Ninh hiếm thấy không có nói mỉa ngược lại, bởi cử chỉ giữa Lương Tu Ngôn và mỹ nữ vô cùng thân thiết, cũng đủ làm cho hắn gân xanh bạo khởi.

Hình ảnh phóng tới Lương Tu Ngôn đi vào nhà gỗ, cùng mỹ nữ ở trước giường hành vi cẩu thả, lại làm cho hai người giận không thể đặc xá. Mạc Tuấn Ninh (*) và Hắc vân áp thành liếc mắt nhìn nhau, lập tức quyết định tạm thời buông mâu thuẫn nội bộ, trước nhất trí đối ngoại. (* tác giả sai tên – đã chỉnh)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau