VÕNG DU CHI DÂM ĐÃNG NHÂN SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võng du chi dâm đãng nhân sinh - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Bắt kẻ thông dâm tại giường

“Được chưa?” Lương Tu Ngôn hỏi.

“Còn chưa chín.”

Qua một lát, Lương Tu Ngôn lại hỏi: “Được chưa?”

“Hỏi nữa sẽ không có phần của ngươi.”

Lương Tu Ngôn chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi lại.

Lại qua một lát, mùi bay tới dưới mũi Lương Tu Ngôn, hấp dẫn cậu chảy nước miếng. Lương Tu Ngôn rốt cuộc ngồi không yên, sáp qua hỏi: “Lúc này được rồi nhỉ?”

“Lạp xưởng được rồi, mấy thứ khác còn chưa.” Hắc vân áp thành nói, đem lạp xưởng đưa cho cậu.

Lương Tu Ngôn đã sớm thèm, khẩn cấp từ tay đối phương ăn ngay.

“Trước liếm một chút…… Đúng, rồi ngậm vào……”

Thanh âm này tựa như đang thôi miên, Lương Tu Ngôn nhưng lại ma xui quỷ khiến làm theo.

“So với lạp xưởng của ta ăn không tồi chứ?”

“Khụ khụ,” Lương Tu Ngôn bị những lời này làm mắc nghẹn, “Ngươi ──”

“Cầm thú” Hai chữ còn chưa nói thành lời, thì bị Hắc vân áp thành lấp kín miệng.
Đầu lưỡi đối phương không gặp trở ngại gì, tiến vào trong khoang miệng mình, như bão táp mưa phi ở bên trong đoạt lấy.

Ngô…… Hỗn đản, khi dễ ta chưa đủ, thế nhưng còn đoạt thịt của ta! Lương Tu Ngôn nhận ra thịt trong miệng đều bị đầu lưỡi đối phương cuốn trôi qua, lập tức không cam lòng yếu thế, quấn lấy đầu lưỡi Hắc vân áp thành, ý đồ đem thịt đoạt lại.

Thế là, một hồi cuộc chiến tranh đoạt đồ ăn lập tức thăng cấp thành nụ hôn nóng bỏng khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Sau khi nụ hôn vừa chấm dứt, Lương Tu Ngôn liếm liếm môi, hình như có vị máu.

Thực đau, tên hỗn đản này! Lương Tu Ngôn hung hăng trừng y.

Nhưng  hành động này với Hắc vân áp thành xem ra thì hoàn toàn là hai việc khác nhau, Hắc vân áp thành chỉ nhìn thấy đối phương vậy mà còn tính chưa liếm liếm môi xong, rồi  mặt phiếm đỏ, đôi mắt ướt át nhìn mình, dục vọng thân thể lập tức bị câu lên.

“Tao hóa, thực là câu dẫn người.”

Lương Tu Ngôn còn không kịp phản bác, Hắc vân áp thành cả cơ thể đều đè lên, bên không ngừng hôn môi mình, bên thò tay cởi quần áo vướng víu.“um…… Không cần……” Lương Tu Ngôn muốn phản kháng, nhưng bi ai phát hiện, chỉ cần ngửi thấy hơi thở nam tính trên người đối phương, cả người như nhũn ra, không còn sức lực. Cơ thể như tự thân phản bội ý chí, nhưng lại không tự giác phối hợp y.

“Không cần? Không muốn ăn  lạp xưởng bự của ta sao?” Nói, Hắc vân áp thành kéo tay cậu đặt trên dương v*t mình, “Lần trước ngay cả tinh dịch của nó ngươi đều có thể ăn sạch.”

“A!” Chỉ đụng tới dương v*t thật lớn ấy khiến cho Lương Tu Ngôn nhịn không được phát ra rên rỉ.

Nóng quá! Cho dù cách lớp quần vẫn là có thể cảm nhận được độ nóng rực của nó.  Trước kia nó ở trong thân thể của mình hung hăng đâm chọc, như muốn đem mình thao chết đi, khoái cảm trong trí nhớ như thủy triều đánh úp vào cậu. Làm cho dục vọng của Lương Tu Ngôn tăng vọt, không khỏi nuốt nước miếng.

“Mau phát tao vậy? Lúc trước không có nam nhân thỏa mãn ngươi sao?”

Lời nói vũ nhục của Hắc vân áp thành, ngược lại càng kích thích dục vọng cậu hơn. Lương Tu Ngôn chưa kịp suy nghĩ, thì đã cởi bỏ dây lưng đối phương, đưa tay vói vào.

dương v*t ấy vừa lớn lại vừa cứng, nóng bỏng gần như làm cậu cầm không được. nhưng chỉ cảm thụ được thứ đó ở trong tay mình nhảy lên,  không kềm được sóng lòng dâng trào.

Thật muốn hấp một chút……  ý niệm này hoàn toàn chiếm giữ suy nghĩ cậu.

“Ngươi sao so với trước kia còn câu dẫn người hơn!” Đối mặt Lương Tu Ngôn hành động phóng đãng như thế, Hắc vân áp thành làm sao còn chịu được, trực tiếp ngã người, hận không thể xách súng thượng ngay.

Thân thể cường tráng của nam nhân đè lên người mình, ngay cả trong không khí hít vào cũng tràn ngập hormone nam tính, khiến Lương Tu Ngôn càng ý loạn tình mê.

Đang lúc thời điểm hai người muốn lên biểu diễn đông cung, chỉ nghe đỉnh đầu truyền đến một thanh âm, lạnh lẽo như trời đông giá rét:

“Các ngươi đang làm cái gì?” *teo rồi =)))))*

Chương 27: Màn chất vấn của hai anh em

Thanh âm đó tựa như một chậu nước lạnh giữa trời giá rét, giội Lương Tu Ngôn từ đầu đến chân, vô luận dục hỏa gì đều bị dập tắt chả còn một mảnh. Lương Tu Ngôn cuống quít đẩy nam nhân trên người cậu ra, đứng dậy dừng ở trước mặt Mạc Tuấn Ninh.

“Học trưởng…… Ta, ta…… y……” Lương Tu Ngôn chỉa chỉa mình, lại chỉa chỉa Hắc vân áp thành, càng vội giải thích lại càng lắp bắp.

Mạc Tuấn Ninh phất tay, cắt ngang cậu: “Mặc quần áo trước đi.”

Lương Tu Ngôn cúi đầu nhìn, mới phát hiện vạt áo mình rộng mở, trên ngực còn gặp  mấy khỏa ô mai, lúc này càng hoảng. Luống cuống tay chân cầm áo mặc quần, còn không quên giải thích: “Tụi ta vừa rồi đang nướng thịt, nướng đùi gà, nướng lạp xưởng……”

“Há?  Nướng thịt?”

Mạc Tuấn Ninh trên mặt còn mang theo ý cười, thanh âm lại rét lạnh thấu xương, Lương Tu Ngôn biết bây giờ thật sự xong rồi, đây hoàn toàn là bị bắt gian tại giường nha.

“Ta…… Tụi ta……” Lương Tu Ngôn cúi đầu, không dám nhìn Mạc Tuấn Ninh, nhỏ giọng nói, “Thực xin lỗi.”

“Không cần giải thích gì.”

Không đợi Lương Tu Ngôn phản ứng lại, một cánh tay mạnh mẽ đã đem cậu ôm vào trong ngực.

“Chuyện ngươi thấy chính là vậy đấy.”

Lương Tu Ngôn ngẩng đầu liều mạng trừng Hắc vân áp thành, thực bị ngươi hại chết, ngươi không nói thì có thằng nào nói ngươi câm sao?

“Lương Tu Ngôn, ngươi không muốn giải thích một chút sao?”

Bị Mạc Tuấn Ninh kêu cả tên lẫn họ, Lương Tu Ngôn trong lòng chính là run lên, không hề nghĩ ngợi, vội vàng quăng sạch quan hệ với tên gian phu kia. “Không có, ta cùng y không có quan hệ gì!”

Vừa nói xong, Lương Tu Ngôn liền cảm thấy mông bị người nhéo một phen.

“Thời điểm bị thao ngươi không phải nói thế.”

Thế là, Lương Tu Ngôn không khí quanh thân mình đều muốn bị rét lạnh đóng băng, lại lui vào lòng Hắc vân áp thành không dám ngẩng đầu.
“Ngươi bị hắn làm qua?”

Đối mặt chất vấn của Mạc Tuấn Ninh, Lương Tu Ngôn trên lưng mồ hôi lạnh ứa ra, không dám lên tiếng.

“Lương Tu Ngôn, ngươi bây giờ xoá bỏ hắn, ta liền tha thứ ngươi một lần.”

Lương Tu Ngôn ngẩng đầu nhìn hướng Hắc vân áp thành, cái người luôn kiêu ngạo như đại nam hài, ánh mắt nhìn mình lúc này, lại toát ra sự thống khổ và khẩn cầu.

Điều này khiến cho Lương Tu Ngôn như thế nào quyết tâm nói lời tàn nhẫn được.

Mạc Tuấn Ninh thấy Lương Tu Ngôn lại thực động cảm tình với Hắc vân áp thành, lửa giận lập tức chuyển dời đến trên người Hắc vân áp thành, “Mạc Hạo Vũ, ngươi quả nhiên từ nhỏ đến lớn cái gì cũng muốn tranh với ta?”

“Ai muốn tranh giành với người, không bằng ngươi hỏi hắn đến tột cùng thích ai?” Hắc vân áp thành đem Lương Tu Ngôn ôm càng chặt, rõ ràng đối bản thân phi thường tin tưởng.

“Ta…… Ta……” Hai nam nhân cùng xoát xoát nhìn về phía mình, Lương Tu Ngôn nhất thời chân tay luống cuống.

Lương Tu Ngôn ấp úng, làm Hắc vân áp thành thấy lo lắng trong lòng, nói: “Này còn cần nghĩ sao, thứ nam nhân không thể lực này có thể thỏa mãn ngươi sao? Hắn cả đêm có thể kiền ngươi mấy lần?”
Nói xấu phương diện đó, không người nam nhân nào có thể chịu được, ngay cả Mạc Tuấn Ninh luôn bình tĩnh cũng không ngoại lệ, “Chẳng lẽ chọn thứ không nhịn nổi như ngươi sao? Sáp chưa được mấy lần mà bản thân đã bắn trước rồi.”

Uy, uy, các ngươi có thể đình chỉ loại đối thoại vượt giới hạn này hay không nha! Lương Tu Ngôn chỉ nghe, trên mặt đã xanh trắng một hồi.

“Nếu ngươi uy hắn ăn no, hắn cần gì chơi thực dã chứ?”

Cái gì kêu chơi dã thực, sao nói khó nghe vậy hả?

“Chả lẽ ngươi cứng rắn thượng là đúng? Ta cũng không nhìn ra cậu ta cam tâm tình nguyện.”

Cũng không thể nói là Bá Vương ngạnh thượng cung (0)……

“Cứng rắn thượng? Hừ, bộ ngươi không thấy hắn vừa thấy đến ta, mông lắc như  cẩu hả?”

Thúi lắm, ông đây mông lắc khi nào!

Lương Tu Ngôn đang định phản bác, lại phát hiện thân ảnh hai người đều chậm rãi trở nên trong suốt.

Đây là…… Logout?

Lương Tu Ngôn đánh giá, này trình diễn màn bạo lực gia đình sao.

………………………………………………

(0)

“Bá Vương ngạnh thượng cung”: “bá vương” chỉ những người siêu mạnh mẽ, “ngạnh thượng cung” hiểu là “xuất ra uy lực còn mạnh hơn cung nỏ”, mà “cường cung” thì hiển nhiên sẽ bắn ra “cường tiễn”. Từ “cường tiễn” [đọc là “qiang jian”] hài âm hoàn toàn với “cưỡng gian”, mà “cưỡng gian” thời xưa là một từ đại kỵ húy, nên người xưa vốn tao nhã vô biên lịch lãm vô vàn, đã dùng năm từ “bá vương ngạnh thượng cung” thay thế cho hai từ “cưỡng gian”.

“Bá vương ngạnh thượng cung” là thành ngữ xuất phát từ điển cố về một trận giao tranh giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang. Chuyện kể rằng lần nọ Hán Sở tranh hùng, giằng co quyết liệt suốt mấy tháng mà thắng bại vẫn bất phân. Trận chiến này khiến già trẻ lớn bé đều mỏi mệt khổ đau, tiếng oán thán ngập trời ngập đất. Hạng Vũ thấy thế bèn nói thẳng với Lưu Bang rằng: “Thiên hạ náo loạn đã nhiều năm, cũng vì hai người chúng ta. Bản vương muốn đơn thân độc mã khiêu chiến với Hán vương, hai ta sống mái một phen, đừng để con dân thiên hạ phải tiếp tục chịu khổ.” Lưu Bang cười đáp: “Ta thích đấu trí chứ không đấu sức.” Hạng Vũ bèn lệnh cho một tráng sĩ xuất chiến, chẳng ngờ ngay lập tức gã tráng sĩ nọ bị thủ hạ của Lưu Bang (vốn là thiện xạ kỵ binh) bắn chết. Sở Bá Vương thập phần tức giận, tự mình khoác khôi giáp cầm vũ khí tiến lên ứng chiến. Chì cần Hạng Vũ trừng mắt một cái, tên thiện xạ kỵ binh kia đã run như cầy sấy, buông cung tếch thẳng về thành…

Chương 28: Biến miêu dược tề (thuốc biến thành mèo)

Ngày hôm sau, Lương Tu Ngôn mang theo tâm tình thấp thỏm bất an login, không biết hai anh em này ở nhà thương lượng như thế nào, tính cho cậu kiểu phán quyết chung thẩm ra sao.

Thời điểm Lương Tu Ngôn login, Hắc vân áp thành và Mạc Tuấn Ninh hai người đều đã ở đấy. Ra ngoài dự kiến của cậu, hai người thế mà chung sống hòa bình không có mùi thuốc súng hiếm thấy.

“Học trưởng?” Lương Tu Ngôn lại gần, thật cẩn thận gọi hắn.

“Lên đây?” Mạc Tuấn Ninh thấy bộ dạng cậu như cún con lấy lòng, không khỏi cười cười, hỏi, “Ngày hôm qua ngủ ngon chứ?”

Oa, nụ cười đó đủ làm Lương Tu Ngôn mắt hoá tình, huống chi Mạc Tuấn Ninh còn đối cậu biểu hiện ra thứ tình cảm quan tâm, Lương Tu Ngôn liên tiếp gật đầu: “Ừ, ừ, ngươi không tức giận thì tốt rồi.”

Nhìn cậu bày bộ dạng ấy, Mạc Tuấn Ninh nhịn không được xoa xoa đầu của cậu, nói: “Ta tức giận thì có ích sao?”

“Đương nhiên, ngươi có biết ngươi cả đời giận ta thì……”

“Khụ khụ.”

Lương Tu Ngôn thế mới chú ý tới Hắc vân áp thành tại kia, mặt đen như đáy nồi, thế là lập tức im tiếng.

Mạc Tuấn Ninh xem vào mắt cũng chỉ có phần thở dài, “Ngày hôm qua tụi ta đã thương lượng qua, để đảm bảo sự công bằng, trước khi ngươi chưa có lựa chọn, chúng ta ai cũng sẽ không thượng ngươi.”

Nghe ra còn đối cậu rất có lợi, Lương Tu Ngôn nghĩ, nguyên bản đã muốn làm tốt sẽ bị tiền gian hậu sát, tiền sát hậu gian, chuẩn bị vài thứ gian gian sát sát, không nghĩ đơn giản lại chẳng có chuyện gì, thở một hơi nhẹ nhõm.

Thế là, ba người lại ra đi, tạm thời ký kết hiệp nghị chung sống hoà bình Mạc Tuấn Ninh và Hắc vân áp thành cũng không hề một đường tranh đấu gay gắt, nên dẫn quái thì dẫn quái, nên đánh quái thì đánh quái, Lương Tu Ngôn chỉ cần ngồi thu kinh nghiệm là tốt rồi.
Bởi vì không có tọa độ cụ thể của Lệ Đình, lại thêm sa mạc rộng lớn. Đến buổi tối, vẫn  không phát hiện thứ gọi là ốc đảo, đành phải logout trước, ngày mai tiếp tục tìm kiếm. Nhưng địa phương hoang vắng này, rất ít người đến đánh quái, quái dày đặc, thành nơi logout không  an toàn.

May mắn Mạc Tuấn Ninh nghĩ chu đáo, còn chuẩn bị lều trại. Căn cứ thiết lập của hệ thống, chỉ cần người ở trong lều trại, quái sẽ không công kích. Bởi vậy thời gian login ngày hôm sau ba người ước định tốt, ở trong lều cùng nhau logout.

Ngày hôm sau, Lương Tu Ngôn đúng giờ login, phát hiện trong lều chỉ có một mình Mạc Tuấn Ninh, không thấy bóng người cuả Hắc vân áp thành.

“Di, tên kia đâu?” Lương Tu Ngôn hỏi.

“Bị giáo sư gọi hắn đến trường, không cần chờ hắn.”

Lương Tu Ngôn nghe, sao cũng cảm thấy bên trong có điểm hương vị âm mưu. Bất quá mắt thấy Mạc Tuấn Ninh từng bước tới gần, cậu hiện tại là Bồ Tát đất sét qua sông tự thân khó bảo toàn, thế nào còn rảnh đi quan tâm người khác.

Nam nhân cả người phát ra hơi thở nguy hiểm, Lương Tu Ngôn không khỏi khẩn trương đứng lên, “Học trưởng, ngươi…… Ngươi không nên xằng bậy.”“Ta không thể xằng bậy, Mạc Hạo Vũ thì có thể?”

Còn nói không tức giận, căn bản là ghi hận chuyện ngày đó mà! Lương Tu Ngôn vì làm cho hắn nguôi giận, đành phải bồi khuôn mặt tươi cười, “Đương nhiên không phải, ngươi nghĩ xằng bậy sao đều được, chính là đừng thượng đạo cụ.”

“Hử?”

Mạc Tuấn Ninh chau mày, Lương Tu Ngôn trong lòng chính là căng thẳng, khẽ cắn môi, thành thật nói:“Thượng đạo cụ cũng được.”

“Thế này mới ngoan,” Mạc Tuấn Ninh lộ ra tươi cười vừa lòng, xuất ra một viên thuốc cho hắn, “trước nuốt xuống  đi.”

Lúc này, Lương Tu Ngôn tràn ngập cảm giác nguy cơ, ngay cả tay nhận dược cũng không tự giác có chút run run, bất quá đến tình trạng này, cho dù đây là viên độc dược cũng phải uống a.

Chẳng được bao lâu, Lương Tu Ngôn liền cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, cúi đầu vừa thấy ──

Quần áo trên người đâu rồi, sao chỉ còn lại có một cái quần lót báo văn? Phía sau người  có cái đuôi vừa nhỏ vừa dài lại còn mượt mà, vậy là sao?

Đột nhiên biến thành bộ dạng này, Lương Tu Ngôn cảm thấy không được tự nhiên cực kỳ, ủy khuất hướng Mạc Tuấn Ninh xin giúp đỡ: “Học trưởng……”

Đương nhiên, ở Mạc Tuấn Ninh xem ra, bộ dáng cậu hiện tại cực kỳ giống mèo con làm nũng, tứ chi thon dài, đuôi lông rủ xuống, còn có âm hành lồi lên được ôm trong quần lót báo văn, thoạt nhìn vừa gợi tình lại vừa đáng yêu, khiến cho người ta không nhịn được thèm khát.

“Biến miêu dược tề.” Mạc Tuấn Ninh bên trả lời, bên vươn tay sờ sờ lỗ tai trên đầu cậu, nói, “Ngươi xem, rất thích hợp với ngươi.”

Chương 29: Mèo con muốn tìm bất mãn

“A!” Lỗ tai nơi đó thế nhưng mẫn cảm ngoài ý muốn, chỉ bị sờ soạng một chút, liền thoải mái làm cậu rên rỉ.

Mạc Tuấn Ninh cầm lấy cái đuôi kia, dùng đầu đuôi từng chút từng chút đảo qua thân thể cậu, “Hiện tại nói cho ta biết, ngươi và  Mạc Hạo Vũ quen biết ra sao?”

“Aha……” Thứ lông mềm mại lướt qua làn da, giống như có một con kiến bò phía trên, đặc biệt ngứa ngáy, Lương Tu Ngôn xoay thân thể muốn trốn, nhưng lại sợ Mạc Tuấn Ninh tức giận, đành phải cố nén,“Ở tửu lâu Hàng Châu …… Học trưởng, ngứa quá……”

“Ngươi ngoan ngoãn mở ra chân cho hắn thao?”

Nam nhân rõ ràng còn đang nổi nóng, vừa hỏi xong, hay dùng cái đuôi đùa bỡn đầu v* đối phương.

“A a a!” đầu v* Lương Tu Ngôn vốn liền phi thường mẫn cảm, bị cái đuôi đụng vào thì thích đến cậu thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

“Cũng không biết phản kháng sao?” Mạc Tuấn Ninh tiếp tục ép hỏi.

“Không phải…… Ta trúng xuân dược……” Ở dưới sự khiêu khích của cái đuôi, dương v*t Lương Tu Ngôn rất nhanh đã vểnh lên. Cảm giác toàn thân ngứa khiến cho cậu vừa thích lại vừa khó chịu, dục vọng rõ ràng bị câu lên hết lần này tới lần khác chịu kích thích lại không chiếm được, khiến cậu không khỏi khát vọng nam nhân dùng miệng đối đầu v* cậu vừa hấp vừa cắn. “Học trưởng, mút đầu v* ta, được không?”

Lương Tu Ngôn môi hé mở, ánh mắt mị, thật xứng hai lỗ tai phía trên, thực sự có vài phần giống với mèo nhỏ cầu hoan.

“Không được.”

Rõ ràng lần trước thích chơi đùa đầu v* cậu như vậy, thế nhưng lần này lại quyết đoán cự tuyệt. Lương Tu Ngôn ủy khuất cực kỳ: “Học trưởng……”

Mạc Tuấn Ninh nắm cằm cậu, làm cậu hơi hơi ngẩng đầu,“Ta nghe Mạc Hạo Vũ nói, ngươi thực thích hấp côn th*t hắn?”

Mới không có, là tên cầm thú đó bắt buộc ta! Lương Tu Ngôn lập tức muốn phản bác, nhưng cậu ngẫm nghĩ lại vấn đề hiện tại không phải ở chỗ đó, mà nằm ở nam nhân đang ghen trước mặt này.

Được rồi, vì lo nghĩ cho hạnh phúc bản thân, Lương Tu Ngôn vẫn là lựa chọn ngồi xổm xuống quỳ trước mặt hắn, lấy ra dương v*t hắn.

Ngô…… Ghê gớm thật……

Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng đột nhiên nhìn thấy dương v*t lớn như vậy, Lương Tu Ngôn vẫn là hoảng sợ. Căn dương v*t ấy tử lẫn hắc, quy đầu thật lớn càng như hương đàm  xông ra.

Lần đầu tiên nhìn dương v*t của Mạc Tuấn Ninh gần thế này, Lương Tu Ngôn không biết vì sao tâm “Bang bang” đập mãi, vừa hưng phấn lại khẩn trương. Nơi đó tản mát ra vị tanh nồng nam tính, khiến cậu tình nan tự dĩ, cả người khô nóng.

“Từ từ.”

Lương Tu Ngôn vừa định thử vươn đầu lưỡi liếm căn cự vật này, lại bị nam nhân cự tuyệt, Lương Tu Ngôn nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Mạc Tuấn Ninh.“Ta có nói cho ngươi liếm sao?” Mạc Tuấn Ninh trên cao nhìn xuống nhìn cậu, hỏi.

Cho dù côn th*t đang dưới tình trạng đứng thẳng, thanh âm nam nhân vẫn bình tĩnh  như sinh viên đang diễn thuyết trên hội, nhưng Lương Tu Ngôn mãi yêu chết cái thanh âm từ giữa lạnh lùng lộ ra sự khêu gợi này của hắn, thái độ cường thế đó, giống như mình đích thực là sủng vật quyển dưỡng của hắn, phủ phục bên chân ở hắn, chờ đợi hắn âu yếm.

Cảm giác hèn mọn đó, lại thêm hơi thở nam tính nồng đậm không ngừng bay vào mũi cậu, điều động từng tế bào trong thân thể cậu, làm cậu trở nên cơ khát khác thường, thầm nghĩ đem côn th*t trước mặt hảo hảo liếm lộng một phen. Lương Tu Ngôn cầu xin nói: “Học trưởng, cho ta ăn côn th*t của ngươi, được không?”

Thấy người đang tại khố hạ trông mong nhìn mình, thực mê người mà, Mạc Tuấn Ninh chỉ cảm thấy, theo như  lời thằng em mình tao hóa này càng ngày càng câu người, thật sự là một tý cũng chả sai. Mạc Tuấn Ninh cố nén xuống dục vọng, nói: “Ta đối người khác chơi đùa gì đó, không có hứng thú.”

Nói dối! Nơi đó của ngươi vểnh cao như vậy, sao mà giống không có hứng thú! Nhưng nam nhân lúc này chính là quyết tâm so đo chuyện đó với cậu, Lương Tu Ngôn gấp đến độ cũng sắp khóc rồi, “Ta cam đoan sẽ làm học trưởng thích đến bắn ra mà, học trưởng cho ta liếm một chút đi.”

Gặp Mạc Tuấn Ninh vẫn không chịu gật đầu, cậu lại vội vàng nói: “Hay học trưởng thích ngoạn bắn mặt? Đều bắn ta trên mặt, được không?” *sao thấy cái này quen quen =.=*

Mạc Tuấn Ninh nghe thấy đề nghị cậu, chỉ tưởng tượng một lát tinh dịch mình sẽ bắn lên gương mặt xinh đẹp này, phía dưới đã sắp ngạch bùng nổ, hận không thể lập tức cắm vào đi yêu cái miệng nhỏ nhắn này.

Không được, không thể đơn giản như vầy mà tạm tha cậu, nếu không lần sau không biết còn muốn quyến rũ tên nào nữa.

Mạc Tuấn Ninh hít một hơi thật sâu, áp chế dục vọng bản thân, nói: “Cái này phải xem ngươi có thể một lần nữa gợi lên hứng thú của ta hay không.”

Này cũng quá khó khăn đi, Lương Tu Ngôn (*) nghĩ, thế là đành phải tiếp tục giả đáng thương, hy vọng nam nhân có thể mềm lòng: “Ta…… Ta sẽ không……” (có vẻ như tác giả nhầm tên chỗ này, đã thay đổi)
Nhưng cậu rõ ràng đã xem nhẹ tâm lý đố kỵ của người nam nhân này.

“Sẽ không sao? Mạc Hạo Vũ từng nói với ta, ngươi ở trước mặt hắn có bao nhiêu dâm đãng.”

Tên cầm thú kia, sao chuyện gì cũng nói vậy, bị y hại chết rồi! Lương Tu Ngôn thật sự khóc không ra nước mắt.

“Học trưởng, ta……”

Lương Tu Ngôn lời còn chưa nói hết, liền lập tức bị Mạc Tuấn Ninh cắt ngang: “Thời gian không còn nhìu, Mạc Hạo Vũ rất nhanh sẽ login, ngươi cũng không muốn bị hắn bắt gặp nhỉ.”

Thứ nhất là đích thực thích Mạc Tuấn Ninh, hy vọng có thể làm cho hắn nguôi giận, thứ hai là sợ Hắc vân áp thành login, ba người xấu hổ. Thế là, Lương Tu Ngôn sử xuất chiêu thức toàn thân, câu dẫn nam nhân trước mặt.

Dưới cái nhìn chăm chú của Mạc Tuấn Ninh, Lương Tu Ngôn học theo hành động vừa rồi của mình, cầm lấy cái đuôi phía sau, bắt đầu đâm lộng đầu v* bản thân.

“Ưm……”

Mặc dù có khoái cảm, cũng quả nhiên không bằng học trưởng cắn thích. Lương Tu Ngôn nhăn mi lại, có chút thất vọng.

Cái đuôi một đường đi xuống, tại bụng càn quét qua lại, đặc biệt nơi rốn, vừa ngứa vừa nhột.  

“Uhm ha……” Cho dù Lương Tu Ngôn ngừng cơ bụng, nhưng cảm giác ngứa ấy vẫn theo làn da chui vào cốt tủy, làm cậu nhịn không được vặn vẹo thân thể.

Ở Mạc Tuấn Ninh xem ra, cảnh tượng trước mắt thực hoạt sắc sinh hương, một con mèo nhỏ dùng chính đuôi mình đùa bỡn thân thể của mình, chơi đến bất diệc nhạc hồ, mà thắt lưng tinh tế hữu lực tựa như rắn nước vặn vẹo, thân thể càng bởi vì tình dục mà phiếm một màu hồng nhàn nhạt.

“Chỉ như vậy là đủ rồi sao? Tiếp tục.” Tuy rằng thanh âm Mạc Tuấn Ninh vẫn là gợn sóng không động, tuy vậy không  che dấu được sự khàn khàn trong đó.

Lương Tu Ngôn hướng Mạc Tuấn Ninh chớp chớp mắt, nhưng đối phương vẫn không động như cũ. Lương Tu Ngôn bất đắc dĩ, nuốt ngụm nước miếng, đem cái đuôi tiếp tục đi xuống.

“A!”

Khi cho cái đuôi mềm mại đụng tới dương v*t, Lương Tu Ngôn lập tức bật ra tiếng. Đặc biệt thời điểm cho lướt qua đỉnh, những sợi lông mềm mại trên đuôi tựa như muốn chui vào mã mắt.

“Aha…… ngứa quá…… um a…… thích quá……” Lương Tu Ngôn ngẩng cổ, hưởng thụ cảm giác kỳ diệu này. Rõ ràng dục vọng được an ủi, lại không thể đủ, làm cho người ta càng thêm muốn ngừng mà không được. “Học trưởng…… Học trưởng…… Cứu ta……”

Chương 30: Sự trừng phạt của học trưởng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Ngô……” Tuy  đỉnh dương v*t không ngừng phân bố chất lỏng, mà chỉ chút độ kích thích ấy thì căn bản không thể bắn tinh, Lương Tu Ngôn đành phải tiếp tục tìm kiếm điểm mẫn cảm trên người mình.

“A a a! Thích chết mất!”

Khi cho cái đuôi xẹt qua tinh nang, khoái cảm như dòng điện lưu lủi toàn thân cậu, khoái cảm mãnh liệt đó khiến hai chân như nhũn ra, tê liệt ngã xuống trên mặt đất.

Cuối cùng sờ soạng tới được phương thức mình càng thích hơn, Lương Tu Ngôn trực tiếp đem hai chân cong lên ở trước ngực, bài khai mông, một tay đè lại chân, tay kia thì lấy cái đuôi men theo đùi ma sát tinh nang qua lại.

Lương Tu Ngôn thậm chí có loại ảo giác, hiện tại mình chính là một con mèo động dục, có thể hoàn toàn vứt bỏ liêm sỉ của nhân loại, tận tình dùng cái đuôi đùa bỡn thân thể bản thân, đắm chìm trong bể dục.

Cái đuôi mềm mại thỉnh thoảng đảo qua tiểu huyệt, nếp uốn huyệt khẩu chạm lông mềm mại, cảm giác ngứa ấy lập tức lan vào cúc huyệt.

Cậu không hề chiếu cố tới dương v*t phía trước, bởi vì từng đợt ngứa ấy khiến cho nam nhân đã sớm quen bị thao làm cúc huyệt càng cảm thấy hư không, cái đuôi nhỏ dài căn bản không thể thỏa mãn cậu, cậu khát vọng côn th*t vừa thô vừa nóng hung hăng đâm thủng cậu.

Lương Tu Ngôn một bên lấy cái đuôi ma sát đảo quanh cúc huyệt, một bên nhìn phía Mạc Tuấn Ninh, “Học trưởng, được rồi chưa…… trong thí thực rất ngứa……”

Kỳ thật, Mạc Tuấn Ninh chỉ nhìn cảnh đẹp trước mắt, cũng đã dục hỏa đốt người. Bờ mông mượt mà rắn chắc đang vểnh cao cao, tiểu huyệt thì bại lộ ở trước mặt mình, hé ra hợp lại, như hướng mình phát ra lời mời. Lại thêm Lương Tu Ngôn đôi ngươi ngập nước nhìn mình, trong thanh âm còn mang theo âm khóc nức nở, hình ảnh này càng lộ phiến tình hơn.

“Học trưởng……” Lương Tu Ngôn khóc cầu xin nói.

“Không được,” Nam nhân như trước cự tuyệt, “Ngươi đã quên rồi sao, ta với Mạc Hạo Vũ từng thương lượng, trước khi ngươi chưa lựa chọn, ai cũng không được thượng ngươi.”

Hỗn đản! Đến như vậy ngươi còn nói không được, tình trạng ta bây giờ sao dừng xuống được chứ.

“Ta cam đoan sẽ không nói cho y được không, học trưởng, van cầu ngươi, mau thao ta…… Ta chịu không nổi ……”

Lương Tu Ngôn gặp Mạc Tuấn Ninh vẫn không chịu đáp ứng, càng tỏ ra lo lắng, đang muốn lại mở miệng cầu xin, đã thấy Mạc Tuấn Ninh đi đến trước mặt cậu ngồi xổm xuống, lập tức cảm nhận được thứ gì đó nhỏ dài còn mang theo độ ấm hướng thí mình chui vào.

Úc! Là ngón tay của học trưởng!

Ý thức được ngón tay học trưởng đang thao lộng thí mình, trong nháy mắt máu toàn thân như mạnh mẽ hướng về nửa thân dưới, dương v*t lại nhảy lên, bộ dạng tùy thời đều  sẽ bùng nổ.

Lương Tu Ngôn vặn vẹo mông, phối hợp ngón tay đang ra vào trong cơ thể mình, tuy rằng thua xa côn th*t thô to và nóng rực, nhưng chỉ ý thức tới học trưởng đang thao mình,  tâm lý như vậy cũng đủ làm cậu hưng phấn không thôi.

“Uhm…… Sâu vào tí nữa……” Lương Tu Ngôn nheo mắt, lay động đầu, một bên hưởng thụ khoái cảm chỉ gian, một bên kẹp chặt tiểu huyệt, làm cho mị thịt gắt gao ôm lấy ngón tay trong cơ thể lấy lòng nam nhân, hy vọng nam nhân có thể thay thứ càng thô lớn hơn cắm vào. “Aha…… Ta muốn đại côn th*t của học trưởng thao ta……” (chỉ: ngón tay)

“Xem ra khuếch trương không sai biệt lắm.”

Lương Tu Ngôn nghe thấy lời nói của nam nhân, cảm giác ngón tay được ôm trong cơ thể cũng ra ngoài, tuy không có dị vật, trong tiểu huyệt càng thêm hư không, nhưng cuối cùng  học trưởng cũng tự mình ra trận, trong lòng cậu tự nhiên một trận mừng như điên.

“um…… Học trưởng, mau thao ta…… Tao huyệt thực ngứa……” thanh âm Lương Tu Ngôn  mị hoặc mà tính cảm, có thể câu bất luận nam nhân nào khí huyết dâng lên. Huống chi cậu còn đang không ngừng co rút  tiểu huyệt, làm cho cúc huyệt ở trước mặt nam nhân nở rộ, mời nam nhân tiến vào.

Có thể vào không phải dương v*t trong dự đoán, mà là một thứ hình cầu lạnh như băng. Nội bích đụng tới xúc cảm băng giá ấy, khiến Lương Tu Ngôn không khỏi cả người sợ run.

“Học trưởng, đó là cái gì?” thanh âm Lương Tu Ngôn cũng bởi vì sợ hãi mà run run.“Đừng khẩn trương, ngươi rất nhanh sẽ biết.” Mạc Tuấn Ninh bên cười nói, bên vỗ xuống mông Lương Tu Ngôn, “Bất quá ngàn vạn lần đừng làm nó rớt ra, bằng không hậu quả…… Ngươi tự biết.”

Mạc Tuấn Ninh càng cười ôn nhu, Lương Tu Ngôn lại càng sợ hãi, thế là cậu càng dùng sức đem mông kẹp chặt.

“Thực ngoan, hiện tại thưởng cho ngươi ăn côn th*t.”

Nói xong, Lương Tu Ngôn chỉ thấy Mạc Tuấn Ninh khóa ngồi tới trên mặt mình, mà căn dương v*t to lớn kia thì để bên miệng mình.

Ngô, chỉ nhìn thôi đã muốn liếm rồi, Lương Tu Ngôn theo bản năng hé miệng.

Đã muốn nhẫn nại hồi lâu Mạc Tuấn Ninh làm sao còn rảnh chậm rãi với cậu chứ, thấy môi cậu mở ra, đã nhân cơ hội đem côn th*t đâm vào.

“Úc……” Cái miệng nhỏ nhắn  ấm áp ướt át này, quả nhiên mất hồn như Mạc Hạo Vũ nói vậy, ngay cả Mạc Tuấn Ninh cũng nhịn không được phát ra tiếng gầm nhẹ.

Mà Lương Tu Ngôn  đột nhiên bị cự vật sáp nhập thực khó chịu, đặc biệt lập tức đã chen vào yết hầu vào.

“Ngô……”

Lương Tu Ngôn khó chịu nước mắt cũng chảy xuống, cậu ủy khuất nhìn về phía Mạc Tuấn Ninh.

Bị người yêu dùng ánh mắt vừa ủy khuất vừa ướt át nhìn mình chăm chú, hơn nữa miệng còn đang ngậm côn th*t mình, trường hợp tình dục như vậy đối một người nam nhân mà nói, chỉ có gia tăng dục vọng thi ngược của hắn.

“Đừng khóc, lập tức khiến cho ngươi thích đến lên trời.”

Lương Tu Ngôn càng thêm ủy khuất, bởi vì khi nói chuyện, dương v*t ngậm trong miệng lại lớn thêm một vòng, hiện tại cằm cậu bị căng chật tới trình độ không thể tưởng nổi.
Đang thầm oán, đột nhiên cảm thấy dị vật hình cầu trong cơ thể vậy mà dần dần nhảy lên lên, hơn nữa tốc độ còn không ngừng gia tăng.

“Ngô…… um……”

Lương Tu Ngôn cảm thấy chính mình mau điên rồi, miệng bị côn th*t học trưởng không ngừng mà thao kiền, dị vật trong cúc huyệt lại không ngừng nhảy lên, liều mạng hướng điểm ngứa nhất bản thân va chạm. Khoái cảm tựa như sóng lớn, đem bản thân bao phủ trong bể dục.

A a a! Ở hai cái miệng nhỏ nhắn trên dưới đồng thời bị thao kiền, Lương Tu Ngôn nhanh chóng bắn ra.

“Bị một cái khiêu đản (0) chơi cũng có thể mau bắn thế này, xem ra ngươi thật sự đủ dâm đãng.”

“Ngô……” Lương Tu Ngôn phát ra thanh âm nức nở, côn th*t giữa khoang miệng cậu càng thao lộng nhanh hơn, môi cũng sắp bị ma sát phá hỏng, cằm vừa buốt vừa nhuyễn, nhưng nam nhân dường như còn chưa có ý tứ muốn bắn.

Mà khiêu đản còn đang trong cơ thể mình liên tục va chạm, dưới hai tầng khoái cảm này, dương v*t Lương Tu Ngôn vừa mới bắn xong lại nhanh chóng ngẩng đầu lên.

Khoái cảm quá mức mãnh liệt khiến cậu dần dần cảm thấy hoảng hốt, thắt lưng rắn chắc  của nam nhân ngay tại trước mắt, tựa như motor đang chấn động, mà tiểu huyệt mình lại  càng không ngừng bị thao làm. Giống nhau nam nhân đang đong đong đưa thắt lưng mạnh mẽ hữu lực, như đóng cọc trừu sáp tao huyệt mình.

Ảo giác như vậy làm cho Lương Tu Ngôn càng thêm ý loạn tình mê, cậu vô thức đem chân tách ra thật lớn, phối hợp luật động va chạm vặn vẹo thắt lưng.

Học trưởng…… Lại dùng lực thao ta! Dùng nhục bổng thao chết ta!

Lúc này, Mạc Tuấn Ninh cũng được cái miệng nhỏ nhắn của Lương Tu Ngôn hầu hạ, thoải mái không nhịn được. “Cái miệng nhỏ nhắn phía trên này của ngươi được Mạc Hạo Vũ dạy dỗ tốt thật, ta muốn bắn cho ngươi, đều ăn hết cho ta!”

Lương Tu Ngôn chỉ cảm thấy một trận chất lỏng nóng bỏng xông vào yết hầu mình, lại thêm tư thế nằm thẳng, bị sặc làm cậu mãnh ho.

Mà Mạc Tuấn Ninh sau khi bắn, như còn chưa hết nguyện đem quy đầu cọ lên mặt Lương Tu Ngôn, làm cho chất lỏng lưu lại trên quy đầu toàn bộ dính vào trên mặt xinh đẹp của cậu.

Lương Tu Ngôn cuối cùng đem tinh dịch đều nuốt xuống, mà khiêu đản bên trong lại còn chưa dừng lại, kích thích như vậy khiến dương v*t cậu vểnh cao cao như trước.

“Học trưởng, có thể tắt cái kia được chứ? Ta không quen……” Lương Tu Ngôn bắt đầu cầu xin nói. Nhưng nam nhân không có trả lời cậu, mà lấy ngón tay đem tinh dịch dính trên mặt cậu quét xuống, đưa đến bên miệng cậu, Lương Tu Ngôn lập tức ngoan ngoãn há mồm liếm sạch sẽ.

Có lẽ biểu hiện như vậy chiếm được vừa lòng của nam nhân, quả nhiên tốc độ khiêu đản chậm lại, nhưng không có dừng lại. Lương Tu Ngôn không khỏi nhăn lại mi,“Học trưởng……”

“Không được nha,” Mạc Tuấn Ninh xoa xoa đầu cậu, dùng thanh âm vô cùng ôn nhu nói, “Đây là trừng phạt.”

………………………………………………….

(0)khiêu đản: trứng nhảy 

hình ảnh minh hoạ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau