VÕNG DU CHI DÂM ĐÃNG NHÂN SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võng du chi dâm đãng nhân sinh - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Một ngày dạo chơi hoàng cung

“Không đâu…” Lương Tu Ngôn lắc đầu, cố gắng lắc rơi ý nghĩ kỳ quái chợt lóe trong đâu, thấp giọng lập lại nói: “Không đâu…”

“Ngươi cũng đừng vội, ta chỉ giả thiết thôi, đã nói nhất định là họ đâu, cũng có thể họ nói cho người khác, cho nên người khác mói nổi lên lòng tham.”

Lương Tu Ngôn cúi đầu dùng bữa, theo lời nói vừa rồi của Tùy Phong, dường như đẩy ngã con domino thứ nhất, tạo phản ứng dây truyền đằng sau, khiến họ bắt đầu suy đoán.

Vào phó  bản tổng cộng bảy người, loại trừ chính cậu, Mạc Tuấn Ninh và Hắc Vân Áp Thành, còn lại là Tùy Phong, Đồ Tô, Đường Thất Thiểu, Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ, lại loại trừ hai người chức nghiệp trị liệu – Đồ Tô và Đường Thất Thiểu.

Nếu nói hung thủ là ai, Lương Tu Ngôn tự nhiên nghiêng về phía Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ, dù sao bọn họ từng có vết nứt xưa, nhưng nếu có thể tính, tất nhiên đó là Tùy Phong, lực công kích của y…

Nếu thật là Tùy Phong, tại sao còn nhắc nhở mình chứ?

Lương Tu Ngôn nhìn đến nụ cười vô hại của Tùy Phong, lại lập tức phủ định ý niệm này trong đầu, làm bộ như không có chuyện gì, cùng y nói nói cười cười.

Có Tùy Phong giúp đỡ, Lương Tu Ngôn thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ trung cấp trù sư không nói, y còn hiểu rõ kinh thành này, hiển nhiên không thể thiếu tiếp đãi cậu.

Mà Lương Tu Ngôn rảnh rang chẳng việc gì, vốn hảo hữu trong trò chơi cậu không có nhiều lắm, Tô Mạc Già và Bảo Tiêu đại ca còn đang thắm thiết mặn nồng, Đường Thất Thiểu phỏng chừng còn đang quấn riết Nhất Kiếm Tảo Thiên Hạ, cậu chẳng muốn đi làm bóng đèn. Sau khi bị hai huynh đệ trừng phạt nặng do cùng Đồ Tô thủ dâm cho nhau, Lương Tu Ngôn không dám đi tìm hắn, sợ hai bình giấm chưa kia đổ ngã. Còn Vương Ngữ Yên, từng kiến thức qua công phu hóng hớt của cô, vì bảo vệ cái quần sịp cuối cùng, Lương Tu Ngôn quyết không chủ động dâng lên cửa.

Nghe nói cảnh trí chế tác trong trò chơi “Dâm đãng nhân sinh” được tham khảo rất nhiều tư liệu lịch sử, cố gắng hoàn nguyên phong mạo kiến trúc của kinh thành xưa, do đó mọi cảnh tượng đều có thể là cổ kính, đẹp đến cực điểm.

Tùy Phong theo chơi mấy ngày nay, Lương Tu Ngôn thấy rất vui, ngày thường đánh quái thăng cấp làm nhiệm vụ, những phong cảnh do vội vội vàng vàng mà bỏ lỡ đều nhất nhất bổ sung toàn bộ, một đường thong thả ngao du hệt như đi du lịch. Mà Tùy Phong đặc biệt hiểu rõ kinh thành, những nơi ăn ngon chơi vui y đều rành như lòng bàn tay, thậm chí còn có yêu bài vào hoàng thành, dẫn Lương Tu Ngôn đi tham quan hoàng cung một lần.

“Yêu bài của ngươi đâu ra vậy?” Lương Tu Ngôn líu cả lưỡi với trình độ tráng lệ của hoàng cung, tuy rất nhiều nơi cậu không thể tự do ra vào, nhưng điều này không ảnh hưởng tới sự rung động hoàng cung gây cho cậu.

Tùy Phong không để lộ tí vẻ mặt nào là tán thưởng, dáng vẻ nhàn tản ấy, chẳng khác gì lúc đi dạo ngoài thành, “À, của ta.” Ra vẻ tùy ý như nói “À, đồng tiền đó của ta” vậy ấy.“Oa, ngươi trâu thế? Hiện giờ là chức quan gì?” Lương Tu Ngôn càng thêm ngạc nhiên. Phải biết rằng có thể có được yêu bài ra vào hoàng thành, vậy chắc chắc là làm quan. Mà người chơi muốn làm quan, chỉ có ra chiến trường, đạt được chiến công, hơn nữa tích lũy đến trị số rất cao mới được.

Ra chiến trường khác với đánh quái hoặc làm nhiệm vụ, ở trên chiến trường chém giết càng na ná với PK, NPC trong trỏng đều có trí năng rất cao.

“Chức quan…” Tùy Phong ngẩng đầu nhìn trời, dường như đang cố gắng suy nghĩ điều gì, qua một lát mới nói, “Hình như là Tĩnh vương.”

“Khụ khụ…” Lương Tu Ngôn bị sặc chính nước miếng mình, thật vất vả lấy lại tinh thần, “Vương gia?” Cậu trợn trừng mắt, tỏ vẻ khó tin nổi.

“A, làm sao thế?” Tùy Phong trái lại hỏi Lương Tu Ngôn, không rõ cậu kích động cái gì, “Ngươi không biết có một số người chơi không phải sinh ra ở tân thủ thôn sao, mà là tùy cơ xuất hiện ở các thế gia hoặc hoàng tộc, ta chỉ không cẩn thận thành con của hoàng đế lão nhân thôi.”

Bộ dạng đó của Tùy Phong, mười phần là đang giảng kiến thức cơ bản trong trò chơi cho tân thủ. Lương Tu Ngôn thấy Tùy Phong nhìn mình như nhìn gà con, trong lòng dâng lên nghẹn khuất.

Nghe được bằng hữu cư nhiên là vương gia, ta không nên kinh ngạc sao? Phản ứng như ta mới được xem là bình thường nhá!
Câu ngơ ngác nhìn Tùy Phong hơn nửa ngày, khiến Tùy Phong không nhịn được trêu chọc: “Ngươi còn nhìn ta như vậy nữa, ta sẽ nghĩ rằng ngươi thích ta đó.”

Lương Tu Ngôn cuối cùng nghẹn ra hai chữ:

“Ta đệt!”

Hoàng cung to như thế, dựa vào cặp giò đi bộ có mà đuối, dù Lương Tu Ngôn còn chưa thỏa, nhưng đối với Tùy Phong được sinh ra ở nơi này và làm vô số nhiệm vụ tân thủ mà nói, thì có vẻ cực kì nhàm chán.

“Nơi đó ta có thể vào không?” Lương Tu Ngôn giống như Lưu mỗ mỗ vào đại quan viên, hận không thể đi dạo hết một vòng, rồi bê mấy khối chuyên về. (không hiểu nổi câu này =.=)

“Không được,” Tùy Phong liếc mắt, nói “Nơi đó là hậu cung.”

“Hậu cung?” Lương Tu Ngôn lập tức nhảy dựng, “Ba nghìn giai lệ? Ta đệt!”

Tùy Phong giữ chặt Lương Tu Ngôn sắp xông vào trong mà không thèm để ý thị vệ NPC, nói “Được rồi, tất cả thị vệ này đều là BOSS siêu cấp, qua một người chém một người.”

“Mỹ nữ, ta muốn gặp mỹ nữ!” Một lòng mong ngóng hậu cung ba nghìn giai lệ, Lương Tu Ngôn đã không còn lý trí.

Tùy Phong tha Lương Tu Ngôn đang liều mạng giãy dụa ra ngoài, “Những nữ nhân này đều có nam nhân, đi, mang ngươi tới địa phương tập hợp mỹ nữ chân chính.”

Tập hợp mỹ nữ? Lương Tu Ngôn nháy mắt an tĩnh lại, vãnh tai cẩn thận nghe.

“Hơn nữa đủ loại khẩu vị, ngươi thích dịu dàng hay lẳng lơ?” Tùy Phong đè thấp giọng nói, đôi mắt hoa đào cười càng thêm quyến rũ.

Chương 112: Nhiệm vụ ẩn tàng, hoàn thành!

Lương Tu Ngôn đứng ở cổng lớn, nhìn bảng hiệu nọ, nuốt một ngụm nước bọt.

“Ỷ Xuân Lâu”.

“Chúng ta…” Lương Tu Ngôn chỉ chỉ ba chữ to đùng kia, nhìn lại Tùy Phong, nét mặt phức tạp.

Thanh lâu thời cổ đại là một sản nghiệp chính đáng, tài tử phong lưu ngủ lại qua đêm chẳng là gì, do đó trong trò chơi giá cả mô phỏng cực cao cũng không tính mới lạ, trên cơ bản mỗi thành phố lớn đầu có một cái, cậu không phải chưa từng thấy qua. Nhưng Lương Tu Ngôn với tư cách thanh niên có triển vọng của thời đại mới, nhận được nền giáo dục đại học, muốn cậu thản nhiên chấp nhận chuyện phiêu kỹ thiệt là khó khăn.

Nhưng về phương diện khác, với tư cách một chàng trai hai mươi tuổi xuân xanh bình thường, đối mặt với một bầy mỹ nữ ôm ấp yêu thương, không chút tưởng nhớ cũng quá làm khó cậu.

“Làm sao vậy?” Tùy Phong không chút gánh nặng tâm lý, nhấc chân bước vào trong, lập tức được mỹ nữ NPC chào đón vây quanh.

Vào lúc Lương Tu Ngôn còn đang đấu tranh ở cửa, nhóm mỹ nữ đã xống tới, trái phải trước sau vây quanh cậu, từng câu từng lời “Công tử” nghe mà xương cốt toàn thân rã rời.

Ngay tại dưới thế công ấy, ỡm ờ bước vào cổng lớn Ỷ Xuân Lâu, bước một bước dài trong cuộc đời.

Tùy Phong tặng thưởng mấy vị mỹ nữ dẫn đường, lại thầm thì to nhỏ với tú bà, rồi mới dẫn Lương Tu Ngôn ngồi xuống.

Phong thái quen thuộc ấy, Lương Tu Ngôn hoài nghi y không phải sinh ra ở hoàng cung, mà đây mới là nhà y.

Hai người vừa ngồi xuống không bao lâu, đã có bốn vị mỹ nữ phong cách khác nhau theo qua. Một người xinh xắn lanh lợi tựa vào đầu vai Tùy Phong, dỗi hờn: “Tùy lão bãn xấu quá à, lâu rồi chưa tới thăm tỷ muội bọn thiếp.” Người dịu dàng hiền thục thì rót rượu.

Lương Tu Ngôn cũng được hai người mỹ nữ vây công một trái một phải, phúc đời người không hưởng thụ đến, mà ngược lại hoảng hốt lo sợ.

“Chớ có sờ, cô sờ chỗ nào vậy?”

“Đừng dựa sang đây, mọi người uống rượu nào.”

“Không cần không cần, ta uống bằng chén của mình.”

Lương Tu Ngôn non xanh hoàn toàn chẳng bằng hai vị mỹ nữ thân kinh bách chiến trước mặt, một người đã ngồi lên đùi cậu, người kia cứ nhắm lỗ tai cậu mà thổi, sợ tới mực Lương Tu Ngôn đành phải hướng Tùy Phong ánh mắt cầu cứu.

Hoàn hảo Tùy Phong xem như đủ nghĩa khí, gặp Lương Tu Ngôn thật sự không sức chống đỡ, bèn phất tay bảo họ lui ra. Lương Tu Ngôn thở phào nhẹ nhõm.
“Khủng bố quá, còn mệt hơn khi ta giết BOSS nha.” Lương Tu Ngôn lau mồ hôi trên trán nói. Tuy mỗi lần giết BOSS đều có Mạc Tuấn Ninh hoặc Hắc Vân Áp Thành hỗ trợ, cậu kỳ thật không dùng quá nhiều sức.

Lương Tu Ngôn nói xong, gặp Tùy Phong nhìn mình cười không ngớt, cười đến toàn thân cậu khó chịu, đành phải gắng gượng, hiên ngang lẫm liệt bồi thêm một câu: “Thêm nhiều lần chắc hẳn sẽ quen.”

Không ngờ cậu vừa dứt lời, liền truyền tới tiếng cười càn rỡ của Tùy Phong. Vừa cười vừa nhéo mặt cậu một cái, nói: “Ngươi thật đúng là đáng yêu quá!”

Lương Tu Ngôn không nói gì, ban nãy đã xãy ra chuyện gì? Hình như vừa rồi cậu bị chòng ghẹo thì phải!

Thật vất vả chờ Tùy Phong ngừng cười, mới đứng đắn nói: “Đừng nói ta không phải bằng hữu a, hôm nay mang ngươi đến tuyệt đối cho ngươi nhìn đã mắt. Chốc nữa có thể có hoa khôi của Ỷ Xuân Lâu – Nguyệt Tâm cô nương ra biểu diễn.”

Chính giữa đại đường dựng bục đơn giản, phía trên giắt nhiều lớp màn tím trong suốt, thoạt nhìn thần bí và mông lung.

Trong tiếng hoan hô kêu gọi của mọi người ở đây, hoa khôi Nguyệt Tâm ôm đàn từ sau màn bước ra. Khi hoa khôi lên sàn, đại đường mới rồi còn huyên náo thoắt cái im lặng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng hô hấp nặng nề.

Lương Tu Ngôn vốn hào hứng như mọi người, rướn dài cổ hóng, nhưng sau khi nhìn thấy hoa khôi, không biểu hiện tí kinh ngạc, trái lại rụt cổ về, không cam lòng than thở: “Bình thường thôi, chẳng sánh bằng Đồ Tô với Đường Thất Thiểu.

Tùy Phong nghe xong lời này, thoạt đầu hơi ngạc nhiên, lập tức xoay chén rượu trong tay, khẽ cười tự lẩm bẩm: “Không thể so bằng, không thể so bằng.”

Không biết sao, bình thường nụ cười của Tùy Phong mang theo sự lười biếng nhưng thân thiết, mà lúc này đây Lương Tu Ngôn nhìn nụ cười của y, đột nhiên dâng lên một loại cảm giác rợn tóc gáy.
Cùng lúc bọn họ nói chuyện, trong đại đường im lặng vang lên tiếng đàn thanh linh. Tiếng đàn thuở đầu uyển chuyển, ai oán, dường như đang kể nỗi nhớ nhà da diết. Rồi rất nhanh chuyển đổi, chợt trở nên khẩn trương, kịch liệt, về sau phối kèm tiếng tiêu, lại có vẻ hiu quạnh và thê lương của tung hoành sa trường, kị binh lưỡi mác. (cái này sao hiu quạnh với thê lương ta (_ _||))

“Người đằng sau thổi tiêu là ai vậy?”

Bóng người lúc ẩn lúc hiện sau lớp lớp màn che càng hấp dẫn sự chú ý của cậu hơn cả hoa khôi trên đài.

“À, đó là nhạc sư của Ỷ Xuân Lâu.”

Lương Tu Ngôn gật đầu mà như có điều suy nghĩ, cậu không nói từ sau khi nhạc sư xuất hiện, ngọc bội trong bao phục cậu cứ một mực lóa sáng. Điều này cũng có thể lý giải, hệ thống cho một nhiệm vụ chẳng có tí ti về manh mối, chung quy vẫn sẽ cho cái nhắc nhớ, xem ra khả năng nhạc sư này là người mình muốn rất cao.

Đợi chờ vất vả cho cuộc biểu diễn kết thức, khi mọi người còn đang chòng ghẹo hoa khôi, Lương Tu Ngôn đã vội vã chạy ra sau sân khấu, chặn người nhạc sư đó.

“Này, ngươi làm gì vậy, không xem Nguyệt Tâm cô nương khiêu vũ?” Tùy Phong thấy đột nhiên rời khỏi nên cũng theo sang.

“Xin chào, nhiệm vụ của ta có manh mối, thiệt là đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy; đến khi gặp được chẳng tốn chút công phu.” Cậu nắm chặt nửa mảnh ngọc bội trong tay, ngọc bội nhấp nháy ánh xanh, tim cậu cứ thế khẩn trương theo.

Nhiệm vụ ẩn tầng chắc hẳn phần thưởng không tệ đâu nhỉ! Binh khí thượng phẩm, bí tịch võ công tuyệt thế, oa, nghĩ mà rạo rực quá đê!

Rất nhanh, đã thấy một chàng trai cẩm y hoa phục, tướng mạo tuấn lãng bước ra.

Lương Tu Ngôn vốn cứ tưởng làm nhạc sư ở chốn này hẳn là thư sinh nghèo túng, ai dè bằng cách ăn mặc này trông thiệt giống vương tôn công tư, giống Vương gia còn hơn cả Tùy Phong.

Có điều quản tưởng tá hắn ta làm gì, nhiệm vụ quan trọng hơn. Lương Tu Ngôn không nói nhiều, đưa ngọc bội tới trước mặt hắn, đi thẳng vấn đề: “Vị công tử này, không biết ngươi có nhận ra miếng ngọc bội này không?”

Trong nháy mắt nhạc sư kia nhìn thấy ngọc bội, thoáng thất thần tại chỗ. Hồi lâu, mới tiếp nhận ngọc bội, còn từ trong lòng ngực lấy ra một nửa khác, hợp lại với nhau.

Khi hai nửa mảnh ngọc bội hợp làm một, ánh sáng trên ngọc bội biến mất, thoạt nhìn như một miếng ngọc bình thường mà thôi.

Tuy không biết tại sao còn chưa nghe thấy hệ thống lên tiếng nhiệm vụ hoàn thành, nhưng Lương Tu Ngôn đã vui đến mức muốn nhảy tưng tưng, hận không thể ôm nhạc sư này mà hôn hai cái.

Nhạc sư không hề kích động như Lương Tu Ngôn, trái lại thở dài thườn thượt, vẻ mặt lộ sự bất đắc dĩ không nói nên lời, nói: “Các ngươi đi theo ta.”

Chương 113: Chân tướng rõ ràng

Hai người theo sau nhạc sư tới một gian sương phòng, sau một lát suy tư, nhạc sư ngược dòng lịch sử kể về triều đại khai quốc.

Thanh niên Tiêu Hoài Bích trong lăng mộ cùng hoàng đế khai quốc Hiên Viên Thắng, Lương Tu Ngôn đã có thể đoán ra quan hệ của hai người họ.

Hóa ra năm ấy Tiêu Hoài Bích cũng là một viên đại tướng dưới tay Hiên Viên Thắng, giúp ông ta đánh thắng vô số trận. Về sau, dù Hiên Viên Thắng làm hoàng đế, hậu cung vẫn sạch sẽ, ngay cả một người phi tử còn không có. Do đó, sách sử đánh giá Hiên Viên Thắng không nghe trung ngôn, lạm giết trung thần, bởi vì lúc đó ông ta đã giết rất nhiều người góp lời yêu cầu ông lập hoàng hậu. Mà sách sử nói Hiên Viên Thắng hoang dâm, bởi vì để Tiêu Hoài Bích được vui vẻ, ông đã làm rất nhiều việc hoang dâm. Thạch tháp ấm quanh năm trong lăng mộ là một ví dụ điển hình.

Mà sau đó Hiên Viên Thắng đã làm ra hành động táo bạo nhất, chính là muốn cầu thái y viện nghiên cứu ra viên thuốc nam nam sinh tử.

Nghe tới đấy, Lương Tu Ngôn há hốc mồm đến độ có thể nhét trái trứng vào. Điều này không thể trách cậu, suy nghĩ này của Hiên Viên Thắng thiệt kinh người quá đi!

“Ông ta… ông ta thành công chứ?” Lương Tu Ngôn lắp bắp hỏi.

Nhạc sư lắc đầu, nói: “Không có, cho dù khắp toàn quốc cũng không thể có người nghiên cứu ra dược sinh tử. Mà trong mười năm này, không ngừng có ngự y bị Hiên Viên Thắng sát hại. Mãi đến khi viện trưởng cuối cùng của thái y viện đứng ra, kiên quyết nói cho Hiên Viên Thắng, trong vòng một trăm năm không thể xuất hiện cái gọi là dược sinh tử  mới cắt đứt ý niệm của Hiên Viên Thắng.”

Nói đến đây, thần sắc của nhạc sư buồn bã, tạm dừng chốc lát rồi mới nói tiếp: “Đáng tiếc, sau khi Hiên Viên Thắng nghe tin này, dưới cơn nóng giận hạ lệnh lăng trì xử tử vị viện trưởng ấy, hơn nữa liên lụy cửu tộc.”

“A!” Lương Tu Ngôn bật lên tiếng, vì một chuyện nhỏ ấy mà liên lụy cửu tộc, xem ra hậu thế nói Hiên Viên Thắng là bạo quân không phải không có đạo lý.

“May thay lúc ấy Tiêu Hoài Bích giấu Hiên Viên Thắng, cứu ra một đứa bé nam nhỏ tuổi nhất của nhà họ, cuối cùng khiến cho huyết mạch của Văn gia không đoạn tuyệt, nhưng Văn gia được giới y học khen ngợi là “Hoa Đà tái thế” đã mai danh ẩn tích.”

Nghe đến đó, Lương Tu Ngôn xem như hiểu được nhạc sư này chính là truyền nhân của Văn gia. “Khi ta gặp mặt Tiêu tiền bối, người nhất định bắt ta tìm chủ nhân giữ nửa mảnh ngọc bội còn lại, nói một tiếng xin lỗi, người vẫn thấy áy náy sâu sắc về chuyện năm đó.”

“Tuy Hiên Viên Thắng có lỗi với Văn gia chúng tôi, dù thế nào Văn gia chúng tôi thiếu Tiêu Hoài Bích một phần nhân tình.” Nhạc sư nói, từ trong lòng lấy ra một bình sứ.

Lương Tu Ngôn hai mắt lập tức tỏa sáng, giống như sói rình mồi, ánh mắt lom lom nhìn chằm chằm bình sứ, trong lòng cân nhắc đó là bảo vật gì.

“Trải qua sự cố gắng nhiều thế hệ Văn gia, cuối cùng cha ta nghiên cứu ra, nay ta tặng cho ngươi, thứ nhất cảm tạ ngươi ngàn dặm xa xôi chỉ vì giúp Tiêu Hoài Bích nói một câu xin lỗi, thứ hai, cũng coi như hiểu rõ ân oán trăm năm qua của Văn gia và Hiên Viên gia.”

Lương Tu Ngôn cuống quít tiếp nhận, không là dược tăng thẳng 1 cấp, hay cải tạo tư chất nguyên thủy, bằng không cũng có thể gia tăng nội lực chứ nhỉ? Tóm lại xuất phẩm Văn gia, tất là tinh phẩm!Đáng tiếc cậu còn chưa kịp mở ra xem, bỗng nghe thấy thanh âm của hệ thống:

“Chúc mừng người chơi Lương Tu Ngôn hoàn thành nhiệm vụ tâm nguyện của Tiêu Hoài Bích, đạt được một viên thuốc nam nam sinh tử.”

Cái giề? Lương Tu Ngôn đờ người, vẻ mặt khó tin nổi. Viên thuốc sinh tử? Phắc, ta muốn thứ này làm quỷ gì chứ hả!

Lương Tu Ngôn vừa muốn chửi hệ thống trơ tráo, thì đột nhiên tối sầm, đã bị sát thủ giấu mặt chém hai lần nên Lương Tu Ngôn rất chi quen thuộc.

Trước lúc thân ảnh cậu biến mất hoàn toàn, cậu nghe thấy một giọng nói lười biếng điềm đam mà rằng:

“Ngươi không biết sao, đây là quy tắc của hệ thống, khi người chơi chết đi, đồ cầm trong tay tuyệt đối sẽ bị bạo xuất.”

Khi Lương Tu Ngôn xuất hiện ở điểm sống lại, quả nhiên hai tay trống trơn, bình thuốc ấy đã bị bạo xuất. Chẳng qua việc cậu để ý không phải điều này, mà là, kẻ làm nhiều chuyện lại có thể là Tùy Phong!

Cậu đứng ngẩn ngơ, trong nhất thời khó mà tỉnh lại. Cậu xem Tùy Phong là bạn, sao lại… Nếu Tùy Phong mở miệng, cậu nhất định sẽ không chút do dự đưa phần thưởng cho y. Nhưng đối phương ngay từ đầu đã tính kế. Tại Tức Mạc chém cậu hai lần không bạo xuất ngọc bội, liền thừa dịp thời điểm cậu nhận thưởng mà đánh lén.Không, nói không chừng việc cậu tới Ỷ Xuân Lâu đã được tính toán trước. Dù sao Tùy Phong là hoàng tử, muốn truy hỏi con cháu của Văn gia không phải việc khó gì.

Nhớ tới không lâu trước, Tùy Phong còn dẫn cậu dạo khắp kinh thành, dẫn cậu tới nơi ăn ngon nổi tiếng, dẫn cậu dạo vòng cả hoàng cung. Chỉ chớp mắt, xuống tay dứt khoát vô cùng.

“Ai…” Lương Tu Ngôn thở dài, dù sao cảm giác bị bạn bè phản bội chẳng dễ chịu chi cam, chơi trò chơi bao lâu nay cậu lần đầu tiên có cảm giác nản lòng.

Không tìm Tùy Phong chất vấn, không tính toàn trả thù, Lương Tu Ngôn chỉ điều ra menu hệ thống, rồi lẳng lặng chọn logout.

Sau khi tháo mũ giáp xuống, Lương Tu Ngôn vạch một cái móc lên lịch để bàn, đây đã thành thói quen của cậu.

“1, 2, 3,….8….”

Lương Tu Ngôn đếm cẩn thật, hôm nay đã là ngày thứ tám sau khi bọn Mạc Tuấn Ninh rời đi, cách lời nói “Trễ nhất không quá một tuần” lại qua một ngày.

Cậu đi vào các phòng một vòng, phòng khách bị nhồi nhét các loại sản phẩm điện tử, cách một nửa là bản làm việc của Mạc Tuấn Ninh. Trong phòng tắm bồn tắm mát xa chiếm một khoảng lớn diện tích, còn phòng ngủ là chiếc giường king size.

Nhưng ngay cả thế, cậu vẫn cảm thấy trống vắng. Trước kia tuy không thoải mái lắm, nhưng nghĩ bọn họ đã đáp ứng nhất định sẽ trở về, nên lòng vẫn tràn đầy tin tưởng.

Nay đã vượt qua thời gian ước hẹn của học trưởng, Lương Tu Ngôn nói không sợ là đang tự dối mình. Trong lòng thấp thỏm bất an, hơn nữa mới rồi chịu đả kích bạn bè phản bội, đã không còn học trưởng xoa đầu cậu nói với cậu không sao cả, đã không còn Mạc Hạo Vũ tuy mắng cậu ngốc nhưng chắc chắn sẽ vì cậu ra tay, tâm trạng cậu lập tức roi thẳng đáy cốc.

Mở ra tủ áo, hơi thở quen thuộc phả vào mặt, trong không khí ngạt thở có ít nhiều hương vị hoài niệm. Trong tủ áo, một bên là của Mạc Tuấn Ninh, một bên là của Mạc Hạo Vũ. Bên của Mạc Tuấn Ninh một loạt đồ sơ mi, tây trang đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp. Mà Mạc Hạo Vũ thì tùy tiện nhét vào tủ bất kể áo khoác, áo thun hay là quần. Còn quần áo của Lương Tu Ngôn đã bị xa lánh một góc.

Hai tên khốn đó, ăn của ta ở của ta, còn chẳng thèm để chủ nhân là ta vào mắt, tự tiện xem nơi này thành nhà mình, kết quả, kết quả trốn mất đếch!

Trong lòng cậu dù mắng thế, nhưng sao khóe mắt lại cay cay.

Chương 114: Tưởng niệm (tiền diễn tự X)

Lương Tu Ngôn cầm một chiếc áo sơ mi của Mạc Tuấn Ninh, một chiếc áo thun của Mạc Hạo Vũ, rồi vùi đầu vào áo hít một hơi thật sâu.

Mùi hương nam tính lưu lại phía trên khiến cậu say đắm không thôi, cậu kìm lòng không đặng lùi về sau một bước, ngã người xuống giường.

Nhắm mắt lại, tham lam hít vào hơi thở quen thuộc, tưởng tượng hai người ấy còn bên cạnh mình.

Mạc Tuấn Ninh sẽ dịu dàng hôn bên sườn mặt, quấy rầy không cho mình cách nào ngủ, lúc cậu kháng nghị, hắn sẽ càng táo tợn liếm vành tai mình, dùng tiếng nói trầm thấp từ tính, nói những lời ngon ngọt khó lòng mà cự tuyệt, rồi tại thời điểm mình phân tâm một bàn tay trực tiếp móc tính khí mình ra, thong thả sục lên xuống, tựa như có ý tra tấn.

Thời điểm nghĩ vậy, bàn tay của Lương Tu Ngôn như có ma xui quỷ khiến kéo khóa kéo quần mình xuống, móc ra tính khí đang mềm nhũn, tay cách áo sơ mi của Mạc Tuấn Ninh. Vừa tưởng tượng đó là tay của học trưởng đang an ủi mình, vừa bắt đầu thủ dâm.

Ngón tay thon dài của Mạc Tuấn Ninh luôn mang đến ma lực thần kỳ khó mà nói rõ. Thân thể mời rồi còn kháng cự tình ái, hai ba lẫn đã bị trêu chọc có cảm giác.

Đối với trình độ mẫn cảm của cơ thể mình, Mạc Tuấn Ninh một tay khai phá hiển nhiên quá quen thuộc. Phía dưới của mình rõ ràng đã ngẩng cao đầu, nhưng hắn vẫn dùng thủ pháp lúc mạnh lúc nhẹ tra tấn mình.

Ngay khi tình dục bản thân tăng vọt, hắn sẽ nắm chặt lại làm mình đau thấy mồ. Ngay khi tính khí của mình nửa mềm xuống, hắn liền dịu dàng âu yếm, mới rồi còn đau muốn chết ngay lập tức nổi lên dục vọng.
Tóm lại ác ma này chính là không để cho mình được thỏa mãn, không ép mình cúi đầu cầu xin là không được.

“Học trưởng… Học trưởng…”

Nghe được lời cầu xin của cậu, Mạc Tuấn Ninh mới lộ ra mỉm cười vừa lòng, rồi mới cư xử nghiêm túc với dương v*t sớm rơi lệ không ngớt.

Nhưng điều ấy khiến ai kia bất mãn. Y luôn lòng dạ hẹp hòi, thích ăn giấm chưa, bất cứ chuyện gì cũng phải phân thắng thua.

Y sẽ bá đạo chiếm cứ khoang miệng mình, nụ hôn mang mười phần chiếm giữ, cơ hồ khiến mình nghẹn thở.Y sẽ từ phía dưới luồn vào trong y phục mình, tùy tiện vuốt ve, làm mình toàn thân nóng bừng. Muốn giãy dụa để chạy nhưng cơ thể lại luyến tiếc rời đi.

Y sẽ lấy tay đùa bỡn đầu v* mình thô bạo, làm cho mình vừa đau vừa sướng, muốn rên to, lại bị y lấp về trong miệng.

Lương Tu Ngôn vén áo đến tận nách, lộ ra lồng ngực và vòng eo mảnh khảnh. Rồi đặt áo thun của Mạc Hạo Vũ ở ngực, tưởng tượng tay của Mạc Hạo Vũ đang dạo chơi trên người mình ra sao, rồi cách lớp áo chậm rãi vuốt ve thân thể mình.

Hành vi dâm loạn như vậy, không làm cậu thu tay lại, mà còn cảm nhận luồng khoái cảm lạ.

Lớp vải thun ma sát làn da trần của bản thân, khiến cho thân thể ẩn ẩn xuất hiện một loại cảm giác vi diệu. Giống như lông chim đang vuốt nhẹ, mang đến từng đợt ngưa ngứa.

Vải thun rõ ràng quá bình thường, song do Mạc Hạo Vũ mặc nên khó kìm lòng nổi.

Sớm bị dạy dỗ vô số lần, với hành động quá quen thuộc của nam nhân, cậu nhất định sẽ không thỏa mãn bằng vuốt ve bình thường. Sau khi cái tay ấy lại trêu đùa thắt lưng, lỗ rốn của cậu, sẽ một đường hướng lên trên cuối cùng dừng tại quả nhỏ trước ngực.

Chương 115: Ảo tưởng (tự X)

Một bàn tay không nhanh không chậm an ủi tính khí mình, bằng tích ác liệt của học trưởng, quyết sẽ không dễ dàng để cho cậu đạt tới cao trào, mà đồng thời tay kia đã tới đầu v* bên trái.

Lương Tu Ngôn vừa tưởng tượng động tác của Mạc Hạo Vũ, vừa dựa theo trí nhớ của thân thể, học vuốt ve đầu v* mình.

đầu v* mấy ngày rồi chưa được ai âu yếm, sớm ngứa không chịu nổi. Nay viên hồng nhỏ được ngón tay nắm, tuy lực đạo không kiểm soát tốt, hơi hơi đau, nhưng thân thể khát khao đã lâu vẫn như bị luồng điện chạy qua. Giống như giữa sa mạc khô cằn nhận được một giọt nước, cảm giác khoan khoái khiến cậu không kìm được rên rỉ.

“Ưm…”

Giống như đập nước mở áp, cảm giác muốn tìm bất mãn kêu gào sôi sục trong cơ thể cậu, tìm kiếm lối ra. Cậu ưỡn ngực theo bản năng, dâng đầu v* đến ma trảo, mong chờ càng được đối xữ bạo lực.

Ở sâu trong tâm cậu, một giọng nói không biết xấu hổ hô to: “Lão công… Lại dùng sức chơi ta… Chơi hỏng ta nào…”

Nếu lúc thanh tỉnh, Lương Tu Ngôn nhất định sẽ vì trình độ dâm đãng của bản thân mà hận không thể đâm đầu chết đi. Nhưng nay cậu nhắm mắt lại, hoàn toàn chìm đắm trong ảo tưởng của chính mình, liền không kiêng dè mà thuận theo khát cầu dâm đãng từ đáy lòng, thấp giọng cầu xin:

“Lão công… Ta còn muốn…”

Nam nhân nhất định sẽ ghé vào lỗ tai cậu mắng cậu tao hóa, dâm phụ, giọng nói khiêu gợi và ngôn ngữ vũ nhục, không cho cậu lui bước, trái lại như châm lửa, dục hỏa đốt khắp toàn thân.

Lương Tu Ngôn tăng thêm lực trên cánh tay, cảm giác đau đớn khiến cậu như con cá nằm trên đất, lập tức giật bắn trên giường.

“A!”

Không chỉ là đau, trong cơn đau xen lẫn kích thích, làm thân thể cậu run rẩy không thôi.

Lương Tu Ngôn nằm trở lại giường, thở dài. đầu v* bên trái bởi vì bị chà đạp nhiều lần nên sớm biến thành hòn đá nhỏ cương cứng.
Nếu cậu có thể cúi đầu nhìn, nhất định sẽ phát hiện đầu v* hồng nhạt do tự cậu đùa bỡn mà trở nên vừa đỏ vừa sưng, đứng thẳng trong không khí, dụ dỗ nam nhân liếm cắn nó.

“A ha… Lão công, tiếp tục… Bên kia cũng muốn…”

Dường như nghe được lời cầu xin của Lương Tu Ngôn, nam nhân cuối cùng hướng đầu v* bên phải xuống tay.

Dùng ngón trỏ và ngón cái nắm đầu v* lôi kéo, dùng đầu ngón xoắn đầu v*, Mạc Hạo Vũ luôn có đủ loại thủ đoạn khiến mình rên rỉ liên tục.

Tên khốn ấy còn khoái vừa đùa bỡn thân thể mình, vừa dụ dỗ mình nói ba lời dâm loạn, làm cho thể xác và tinh thần mình đều thần phục dưới chân y.

“Tao hóa, thích ta chơi đầu v* ngươi không?”

“Thích…” Lương Tu Ngôn thành thật nói ra ý nghĩ của bản thân, nếu không nói, chỉ sợ sẽ bị trừng phạt.

Có điều dù nói thật, nam nhân cũng sẽ vì biểu hiện dâm đãng của cậu mà càng chà đạp thô bạo hơn.đầu v* bị lôi kéo không chút thương tiếc, rồi lại đột ngột thả ra, cảm giác sung sướng trong cơn đau khiến Lương Tu Ngôn hét to.

“A a!”

Đầu sỏ Mạc Hạo Vũ vẫn mặt liệt như trước hỏi cậu: “Cảm thấy thích không?”

“A… Thích chết mất… Lão công lại dùng lực nắm đầu v* của ta…”

Hành động qua lại giữa Lương Tu Ngôn và Mạc Hạo Vũ, hiển nhiên khiến Mạc Tuấn Ninh nhìn khó chịu.

Hắn dùng móng tay gảy móc linh khẩu của tính khí Lương Tu Ngôn, không ngoài dự tính nghe thấy Lương Tu Ngôn rên rỉ lớn giọng.

“Học trưởng… Học trưởng… Không cần, ta sẽ không nhìn được bắn…” Địa phương mẫn cảm ấy bị đùa bỡn ác ý, kích thích quá lớn làm thân thể cậu kéo căng, thích đến cả đầu ngón chân đều quắc lại.

“Vậy cứ bắn ra đi.”

Giọng nói dịu dàng của nam nhân tựa như thôi miên, khiến cho người khác không nghĩ ngợi nhiều mà rơi vào bẫy rập của hắn.

Lương Tu Ngôn hoạt động hai tay nhanh hơn, một tay mau chóng sục tính khí lên xuống, tay kia thì thay phiên vuốt ve hai đầu v* chẳng hề chậm trễ.

Vốn là thân thể đói khát, dưới sự đùa bỡn trên dưới hai nơi, rất nhanh đã thét lớn bắn ra.

“A a a!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau