VÕNG DU CHI DÂM ĐÃNG NHÂN SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võng du chi dâm đãng nhân sinh - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Sát thủ giấu mặt

Lần đầu tiên không kinh nghiệm, lần thứ hai xem như quen thuộc. Vào thời điểm trước mắt tối đen, hiểu ngay mình lại bị chém.

Điều này làm cậu càng thêm chắc chắn suy nghĩ vừa rồi, tên che mặt đó không phải thất thủ mà là cố ý giết cậu, nhưng không chịu bỏ qua.

Chơi trò chơi bao lâu này, Lương Tu Ngôn lần đầu tiên có cảm giác chân chính bước vào giang hồ.

Một đống từ mưu sát, âm mưu, cừu nhân đồng loạt hiện lên trong óc cậu, giống như một cái lốc xoáy, tràn đầy cảm giác thần bí.

Nhưng tiếc thay, dù cậu có xoắn não để nghĩ thì cũng chẳng nghĩ ra tạo sao đối phương muốn giết mình. Cậu tự đánh giá bản thân làm người rất thành thật và hiền lành, sao tự nhiên lòi ra một kẻ chưa phân bua đã xuống tay  chứ?

Ai, trong một ngay rớt liên tục hai cấp, Lương Tu Ngôn rất rất bực, đương lúc cậu đang đứng than thở ở trong điểm sống lại, đột nhiên nghe thấy có người gọi mình.

“Này, kiếm của ngươi, thuộc tính cỡ này mà ngươi còn luyến tiếc hả?”

Hóa ra là Tô Mạc Già không biết đã đứng trước mặt cậu từ thuở nào.

“Đó cũng là tiền!” Lương Tu Ngôn vội tiếp nhận, xem như bảo bối nhét về trong bao phục, “Ta là người nghèo đó.”

Nghe xong lời này, Tô Mạc Già nhịn không được đánh giá cậu từ trên xuống dưới, còn ra vẻ lưu manh, huýt gió ngả ngớn, nói: “Đúng rồi, nghèo đến cả quần không thèm mặc, phương pháp dụ dỗ trai mới à?”

Lương Tu Ngôn vội vàng cúi đầu nhìn, hoảng. Phía dưới mình trơ trụi, chỉ còn lại một cái quần đùi. Đó là vì hệ thống phòng ngừa có người thích cởi chuồng chạy long nhong, cho nên cưỡng chế tặng cho mỗi người chơi.

Phắc! Hết chuyện này đến chuyện khác cứ khiến Lương Tu Ngôn muốn chửi thề. Trang bị rớt đợt này là chiếc quần do học trưởng làm riêng cho cậu, còn áo thì đã ra đi trong cuộc chiến với Boss Tiêu Hoài Bích, giờ đến cả quần cũng rớt, biết nói sao với học trưởng.

Tô Mạc Già thấy Lương Tu Ngôn tức giận như thế, cũng thu hồi dáng vẻ cười trên nỗi đau người khác, nghiêm túc hỏi han: “Biết ai làm không?”

“Quỷ mới biết, mẹ nó, rõ ràng ban ngày ban mặt che mặt!” Lương Tô Ngôn luống cuống tay chân mặc quần vào.

May mắc cái trấn nhỏ Tức Mặc này từ trước đến nay không nhộn nhịp lắm, nếu không thiệt bị treo tội danh “Dụ dỗ đàn ông”, trở về cậu thể nào cũng bị hai bình giấm chua kia trừng phạt nặng.
“Nếu để ta biết thằng đó là ai, nhất định bạo hoa cúc nhà nó!” Lương Tu Ngôn oán hận nói, tư thế rút kiếm như liều mạng tìm tên kia. Nhưng chân vừa mới bước ra điểm sống lại, ngẫm lại không đúng, vội rụt về.

Ai biết tên sát thủ giấu mặt núp ở đâu, trước đởi ở điểm sống lại rồi nói sau, dù sao nơi này nhận được sự bảo hộ của hệ thống cấm PK, cậu không muốn toàn thân bị bạo đến chỉ còn lại cái quần sịp.

Vào lúc Lương Tu Ngôn lo lắng nghĩ suy, Tô Mạc Già còn ở đó vô tâm vô phế cười trộm, “Bạo cúc? Ngươi nghĩ cái khác đi.”

Lương Tu Ngôn hắc tuyến, biết trong đầu của sư đệ toàn suy nghĩ mười tám cộng.

Hoàn hảo Tô Mạc Già cuối cùng còn có chút lương tâm, sau khi cười xong, lại nghiêm túc cho cậu biện pháp: “Gắng nhớ lại, ngươi gần đây có đắc tội ai không? Hay nghiệp đoàn nào đó?”

Lương Tu Ngôn lắc đầu, vấn đề này cậu đã sớm nghĩ tới: “Ngươi nhìn ta này, không cướp quái, không chém người, không giành trang bị, bạn bè có việc đều tận lực giúp đỡ.”

Nói giúp đỡ, Lương Tu Ngôn mặt hơi ửng đỏ, dừng một lát, mới nói tiếp: “Ta một không có tiền, hai không có tiếng, giết nhân vật bé nhỏ như ta được gì? Sao không đi tìm Hắc Vân Áp Thành cho rồi?”

Tô Mạc Già nhún vai, nói: “Đấy là cao thủ đệ nhất thiên hạ, ai rảnh rỗi muốn để mình rớt cấp a.”

“Hừ, tên nhát gan, không phải là cao thủ đệ nhất thôi sao.” Lương Tu Ngôn ôm ngực, tỏ vẻ xem thường tên sát thủ giấu mặt đó, sợ Hắc Vân Áp Thành, khi dễ gà con. “Thanh danh giết chết cao thủ đệ nhất thiên hạ có thể khí thế bằng giết chết người yêu của cao thủ đệ nhất thiên hạ à.”
“Ha ha, nói không chừng người ta nhằm vào điểm đó.” Tô Mạc Già cười gian.

“Hả? Điểm nào?” Lương Tu Ngôn khó hiểu.

“Người yêu á.” Tô Mạc Già vừa nói vừa đá lông nheo với cậu.

“Ta…” Mặt Lương Tu Ngôn thoắt cái đỏ, vội phân trần: “Ta với y đâu có gì.”

“Ta hiểu được,” Tô Mạc Già gật đầu, lập tức lẩm bẩm than thở một câu, “Vậy tự thế người hôm qua., lừa ai hả?”

Lương Tu Ngôn tuy không nghe cậu ta nói cái gì, nhưng có lẽ biết quan hệ của mình và hai người kia, Tô Mạc Già chắc chắn đã biết, chẳng qua nhắc nhở cậu, “Có thể đúng là tìm Hắc Vân Áp Thành chăng? Trước kia cũng có một người bắt cóc ta rồi bố trí mai phục chờ Hắc Vân Áp Thành đến.”

“Ừ, điều này có khả năng.” Tô Mạc Già phụ họa nói.

Lương Tu Ngôn càng nghĩ càng thấy có lý, quyết định đi hỏi Hắc Vân Áp Thành mới được, tên khốn đó có phải ở bên ngoài dụ dỗ ai đó, rồi bội tình bạc nghĩa đối phương, khiến cho mọi người tìm tới cửa báo thù.

Cậu điều ra danh sách hảo hữu, ngoài ý muốn phát hiện Hắc Vân Áp Thành lại không on, càng ngoài ý muốn hơn là Mạc Tuấn Ninh cũng thế.

Lạ quá, hôm nay lúc cậu tỉnh lại, phát hiện hai người kia đã đi mất, còn tưởng bọn họ một đi làm, một đến trường, cho nên không để ý lắm. Nhưng đến lúc này, còn chưa login, chẳng lẽ chưa trở về?

Lương Tu Ngôn chau mày, trong lòng không khỏi dâng lên một dự cảm không tốt khó mà nói rõ. Bình thường bọn họ sẽ không về buổi tối, cho dù tối về, nhất định sẽ báo trước cho cậu biết, nhưng nay về….

“Xãy ra chuyện gì?” Tô Mạc Già nhìn ra vẻ khác thường của cậu, thân thiết hỏi.

“Không có việc gì,” Lương Tu Ngôn lắc đầu, ra vẻ thoải mái nói, “Dù sao hiện giờ có tên sát thủ giấu mặt kia, ta không dám bước ra điểm sống lại, ta logout trước, ngày mai nói sau.”

“Cũng tốt, hắn không thể canh giữ ở chỗ này lâu, vậy…” Tô Mạc Già phát hiện mình còn chưa nói xong, thân ảnh của Lương Tu Ngôn bắt đầu trong suốt, không khỏi bĩu môi, “Muốn gặp người yêu sớm vậy à, thiệt là muốn tìm bất mãn.”

Chương 107: Nguy cơ

Lương Tu Ngôn tháo xuống mũ giáp, đi một vòng quanh nhà, phát hiện ngoại trừ căn phòng cậu chơi trò chơi sáng đèn ra, các phòng khác đều tối om, quả nhiên hai huynh đệ kia chưa một ai về.

Thế là sao, chẳng lẽ thật sự có người thứ ba? Lương Tu Ngôn lầm bầm, a, không đúng, hình như phải nói là người thứ tư.

Đương lúc cậu rảnh rỗi nghĩ linh tinh, bỗng truyền đến tiếng mở cửa. Cậu nghe tiếng bước nhanh qua, thấy Mạc Tuấn Ninh và Mạc Hạo Vũ đẩy cửa bước vào.

Chẳng biết sao, Lương Tu Ngôn cảm thấy nhẹ nhõm, tâm tư căng thẳng rối ren vừa rồi, trong nháy mắt nhìn thấy họ, lại trở nên đặc biệt an tĩnh, những nỗi bất an và nôn nóng như được xoa nhẹ.

Mà bọn họ vào nhà, bật đèn, đổi giày, ngọn đèn chiếu thân ảnh họ trên nền đất, kéo thật dài, thoạt nhìn như bình thường thế, hiện tại lại hợp thành một hình ảnh vô cùng ấm áp.

Lương Tu Ngôn một mặt hạnh phúc đến cười khúc khích, một mặt cảm thấy hơi lạ, hai người sao lại cùng nhau về, họ không phải luôn bất hòa sao? Nhất là Mạc Hạo Vũ, mới nhìn không thấy khác thường vẫn là bộ mặt liệt mọi khi, nhưng Lương Tu Ngôn cứ cảm giác cả người y âm trầm, giống như thùng thuốc nổ tùy thời bạo phát.

Thế là, tâm trạng mới vừa bình tĩnh của cậu, lại nổi lên một cơn gợn sóng.

Mạc Tuấn Ninh nhìn cậu, lộ ra vẻ ngoài ý muốn đôi chút, “Không lên trò chơi à?”

“Này, ta đâu phải thiếu niên sa chân trầm mê mạng.” Lương Tu Ngôn kháng nghị.

“Đúng vậy, nam nhân thành thục có tính kiểm soát cần ta thúc giục mãi mới chịu logout.” Mạc Tuấn Ninh trêu chọc.

“Hừ.” Lương Tu Ngôn không chứng cứ phản bác chuyện này, chỉ quay đầu tỏ vẻ bản thân thành thục, không thèm chấp nhặt ngươi.

Đối diện với động tác trẻ con của Lương Tu Ngôn, Mạc Tuấn Ninh không khỏi nâng khóe môi, bật cười từ đáy lòng, những điều không thoải mái trước đó, dường như đều thành mây khói.

Đại khái là ma lực của người trước mắt này, Mạc Tuấn Ninh nghĩ thầm.

Hắn đi tới, xoa xoa đầu Lương Tu Ngôn, ôn nhu hỏi: “Ăn cơm chưa, có mang tiramisu về cho ngươi.”

Vừa nghe có ăn, Lương Tu Ngôn ngay lập tức quẳng sự khó chịu vừa rồi ra sau đầu, vui vẻ nhận bánh ngọt, hơn nữa không quên vuốt mông ngựa: “Cảm ơn học trưởng, vẫn là học trưởng tốt nhất.”

Mạc Tuấn Ninh cười mà không nói, vì sau đó Mạc Hạo Vũ đã bước sang đây, uy hiếp: “xem ra ngươi không muốn bánh trà xanh này.”

Lương Tu Ngôn oán hận trừng y, quả nhiên nhóc con chưa trưởng thành, đến cả một miếng bánh ngọt cũng muốn so thắng bại.

Mạc Hạo Vũ để mặc cậu trường, chỉ đứng yên không nhúc nhích. Vẫn là Mạc Tuấn Ninh ngó không nổi nữa, chỉ động cầm bánh ngọt từ trong tay thằng em, đưa cho Lương Tu Ngôn, “Được rồi, đều là của ngươi.”

Lương Tu Ngôn tiếp nhận, không khỏi liếc trộm Mạc Hạo Vũ, người này vậy mà không tí phản ứng, không giống y.

“Ngồi trên ghế salon ăn, đừng đứng nữa, thuận tiện có một số việc, bọn ta muốn nói với ngươi.”

Đối diện hành động khác thường của bọn họ hôm nay, Lương Tu Ngôn ẩn ẩn có dự cảm bất hảo, hiện tại nghe thấy Mạc Tuấn Ninh nói thế, tâm lập tức rớt tận đáy cốc.Lương Tu Ngôn ngồi trên ghế salon, vừa mắng thầm mình không tiền đồ, vì hai người đàn ông mà bắt đầu lo sợ bất an, quên họ lăn qua lăn lại ngươi rồi sao, còn có nhà của ngươi, ngươi không phải ước gì họ sớm biến đi sao? Vừa rụt rè nhìn họ.

Mạc Tuấn Ninh dường như nhìn thấy nỗi bất an của cậu, nâng mặt cậu lên, hôn một cái ở trán để trấn an, rồi mới mở miệng nói: “Xin lỗi, hôm nay để ngươi chờ một mình ở nhà.”

“Ừm.” Lương Tu Ngôn gật đầu, rồi lại lắc đầu, nói, “Không sao.”

Trái lại Mạc Hạo Vụ không kiên nhẫn trước, hối: “Nói trọng điểm.”

Bấy giờ Mạc Tuấn Ninh cũng không cãi cọ với y, vẫn tốt tính giải thích tiếp: “Hôm nay cha mẹ bọn ta từ nước ngoài về, cho nên ta và Mạc Hạo Vũ không thể không về.”

“À” Lương Tu Ngôn vẫn gật đầu.

Mà Mạc Hạo Vũ nhăn mày lại, nhấn mạnh lần nữa: “Nói trọng điểm.”

Mạc Tuấn Ninh không để ý tới y, vẫn không nhanh không chậm, cẩn thận tìm từ: “Cho nên ta nghĩ…”

“Khụ khụ,”

Mạc Tuấn Ninh mắt nhìn thằng em cố tình ho khan cắt ngang hắn nói chuyện, đành phải sửa lời: “Cho nên bọn ta muốn, chuyện giữa chúng ta cần phải cho cha mẹ song phương thừa nhận.”

Lương Tu Ngôn bị mấy chữ “Chúng ta” “Song phương” của hắn làm choáng váng, hơn nữa trước nay Mạc Tuấn Ninh thích nói quanh co, cậu cố gắng suy nghĩ, mới cẩn thận hỏi, “Các ngươi muốn ta tới bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân.”

Mạc Tuấn Ninh còn đang suy nghĩ ý tứ tiếp cận, sao nghe ra điểm không hợp. Mạc Hạo Vụ trực tiếp gõ mạnh Lương Tu Ngôn, một lời nói toạc huyền cơ: “Là công công bà bà!”“Như nhu thôi.” Lương Tu Ngôn nhỏ giọng lầu bầu, nhưng ngại dâm uy của Mạc Hạo Vũ, cậu vẫn quyết định làm người trưởng thành chững chạc, không so đo với vấn đề vừa rồi. “Vào lúc nào, ta cần tặng lễ vật gì,, hiện tại gặp nhau có sớm quá không, ta còn chưa chuẩn bị tâm lý này.”

“Ngươi cần chuẩn bị tâm lý gì?” Mạc Hạo Vũ lại gõ mạnh lên đầu cậu, “Chẳng lẽ bây giờ muốn đổi ý?”

Lương Tu Ngôn xoa chỗ đau, ủy khuất trách cứ Mạc Tuấn Ninh, “Học trưởng, cậu ta hôm nay gặp chuyện gì, cứ như ăn thuốc nổ ấy.”

Mạc Tuấn Ninh vừa giúp cậu xoa đầu, vừa giải thích: “Đừng để ý tới nó, buổi sáng nó vừa cải nhau với ba.”

“Tại sao?” Lương Tu Ngôn hỏi.

Hai huynh đệ cho nhau một cái nhìn thoáng qua, ai cũng không nói. Dù thế, Lương Tu Ngôn vẫn ít nhiều có thể đoán được, cảm giác mất mác lập tức lan ra lồng ngực.

Suy cho cùng muốn cho hai cụ chấp nhận hai thằng con trai mình đều là đồng tính luyến ái, còn thích chung một người đàn ông, đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà ngẫm lại, đúng là khó thể chấp nhận.

Lương Tu Ngôn cúi đầu, líu ríu: “Ta hiểu được.”

“Ngốc, đừng dùng chút tế bào não của ngươi nghĩ linh tinh.” Mạc Hạo Vũ thấy cậu ủ rũ, kéo cậu vào lòng mình, nói, “Cùng lắm thì ta sau này không về, ở chung với ngươi.”

Nghe y nói vậy, Lương Tu Ngôn tuy trong lòng rất vui, nhưng cậu không muốn sau này bị người ta chỉ vào mũi mắng “Đều do con hồ ly tinh này dụ dỗ con ta, mày trả con cho ta!”  Hình ảnh ấy nghĩ mà thấy khủng bố quá.

Nhưng không đợi Lương Tu Ngôn mở miệng khuyên y, Mạc Tuấn Ninh đã lấy ra khí thế của người anh trước, dạy dỗ y: “Đừng trẻ con vậy, không ai muốn đến bước đó.”

“Đúng vậy đúng vậy,” Lương Tu Ngôn vội hùa theo, “Ta đi xin bọn họ, nói không chừng họ có thể hiểu được.”

Mạc Hạo Vũ thấy cậu nói nghiêm túc như vậy, trong lòng nói không cảm động là giả, hôn cái chụt lên mặt cậu, giọng nói dịu dàng hiếm thấy, nói: “Ngốc này, ta không để ngươi chịu loại ủy khuất đó.”

“Không sao, ta…”

Lương Tu Ngôn còn muốn nói thêm, lại bị Mạc Tuấn Ninh trực tiếp cắt ngang, hắn dường như không muốn chịu thiệt, trước tiên hôn một cái lên má kia của Lương Tu Ngôn, rồi mới lên tiếng: “Chuyện này cứ định thế đi, ta sẽ cùng Mạc Hạo Vũ trở về nói với ba mẹ, hy vọng có thể nhận được sự lượng thứ của họ.”

“Cần bao lâu?”

“Đại khái hai ba ngày, tuyệt đối không quá một tuần.”

“Vậy nếu họ vẫn không đồng ý thì sao?”

Mạc Tuấn Ninh cúi xuống hôn khóe môi cậu, dùng thanh âm mềm mại như làn nước hứa hẹn: “Chúng ta bỏ trốn vậy.”

Chương 108: Bóng đèn

Sau ngày đó nói chuyện, Mạc Tuấn Ninh và Mạc Hạo Vũ rời khỏi căn nhà nhỏ. Dù bất kể đồ đạc nào cũng không mang, dù có sự cam đoan của Mạc Tuấn Ninh, nhưng khi Lương Tu Ngôn tiễn họ ra cửa, vẫn lo lắng sau này không được gặp lại.

Cậu còn xin công ty nghỉ một tuần, dù sao cha của bọn họ là chủ tịch của công ty, cậu sợ vạn nhất gặp trong công ty, mọi người xấu hổ.

Cuộc sống kế tiếp, Lương Tu Ngôn đợi một mình ở nhà cả ngày ngâm mình phí thời gian trên trò chơi, thật sự giống như thiếu nhiên sa ngã cắm đầu vào internet theo lời Mạc Tuấn Ninh nói.

Cậu không muốn thừa nhận do hai tên khốn kia rời đi nên mới buồn bã không vui, muốn tìm ếch ba chân thì khó, muốn tìn đàn ông hai giò không đơn giản sao? Huống chi học trưởng đã nói sẽ cố gắng tranh thủ trở về, mình cứ tin tưởng bọn họ là được.

Sau một hồi tự an ủi, Lương Tu Ngôn tinh thần phấn chấn lên trò chơi. Kết quả cậu vừa điều chỉnh tới, nhìn thấy Tô Mạc Già với Bảo Tiêu đại ca xiêu vẹo dính nhau, ngọt ngào không chịu nổi, lập tức rớt ngay cảm xúc.

Chuyện là thế này —

Ngày đó Lương Tu Ngôn vừa lên mạng, đã bị Tô Mạc Già vồ lấy.

“Ngươi xem ngươi xem, ta cuối cùng xuất sư!” Tô Mạc Già kéo Lương Tu Ngôn, kích động xoay vòng trước mặt cậu.

Tuy Lương Tu Ngôn rất muốn ói, dù ngươi xoay vòng một ngàn lẻ tám mươi độ, đạt chuẩn xoay múa ba-lê, ngươi không điều menu hệ thống cho ta xem, ta chẳng thể nhìn thấy chử xuất sư của ngươi a! Chẳng qua, thấy đối phương vui như thế, cậu vẫn thầm lặng chịu đựng ý nghĩ muốn ói.

“Ta cuối cùng có thể không cần phải ơ nơi quỷ quái này nữa, cuối cùng có thể gặp hết trai đẹp cường tráng trên đời này!” Tô Mạc Già như vậy, thiệt có khí phái anh hùng thu thập hết trai đẹp trong thiên hạ vào hậu cung.

Lương Tu Ngôn hắc tuyến, chí hướng của người này thật đúng là chưa từng thay đổi.

“Đừng có nằm mơ, trong nhà ngươi còn có Bảo Tiêu đại ca đó.” Thấy cậu ta hùng tâm tráng chí như vậy, Lương Tu Ngôn không kìm được nhắc nhở, còn có một tòa núi lớn chắn ngang con đường hướng tới hậu cung của cậu.

“Hừ,” lòng hăng hái của Tô Mạc Già không bị ảnh hưởng, “Phải học cái gì tam tòng tứ đức, bằng không ta sớm hay muộn bỏ hắn. Đàn ông có năm thê bảy thiếp có gì không bình thường, trái ôm phải ấp, ngồi hưởng thụ mới là theo đuổi của đàn ông.”

Lương Tu Ngôn thấy có bóng người quen thuộc từ phía sau Tô Mạc Già từ từ đi tới, không khỏi cười trên nỗi đau người khác, cố ý hỏi: “Ngươi không sợ hắn bỏ ngươi trước?”

“Ta còn ước gì đó.” Tô Mạc Già ngẩng đầu, hất cằm, nói, “Ngươi phải biết, đàn ông tiết sớm là vấn đề nguy hiểm, mỗi lần chưa sáp vào cái đã bắn, ta còn chưa thích đủ nữa là. Ta đã sớm muốn đá hắn, tìm người khỏe mạnh có lực kéo dài tốt.”Oa, người này chết chắc rồi, Lương Tu Ngôn càng nghe càng hăng say, hy vọng cậu ta nói thêm nhiều lời khác người, để cho người phía sau dạy dỗ cái tên nói không biết nghĩ này.

Quả nhiên, Tô Mạc Gia đang nói ra rả, phía sau đột nhiên có người nói chuyện, dọa cậu ta thót tim.

“Không thỏa mãn ngươi? Không thích đủ?”

“A!” Vừa nghe giọng nói ấy, Tô Mạc Già lập lức nhận ra ai, lập tức cảm thấy không ổn, ngay cả thời gian chỉ trích Lương Tu Ngôn không trượng nghĩa còn không có, bởi vì cả người cậu bị Bảo Tiêu đại ca ôm vào lòng, cúi xuống hôn, lấp mấy lời muốn nói về yết hầu.

Lương Tu Ngôn xem hai người ban ngày ban mặt, giữa nơi công cộng hôn nhau khí thế, có cảm giác chói mắt.

Nhìn người ta có đôi có cặp, thân thiết vô cùng, chẳng phải có ý bắt mình ấm ức sao, cậu thiệt tình cảm thấy mình có máu M a.

Vật vã chờ hai người tách ra, Bảo Tiêu đại ca dáng vẻ chiếm giữ mười phần, ôm Tô Mạc Già vài lòng không tí kẻ hở, cảnh giác đánh già Lương Tu Ngôn.

Lương Tu Ngôn bị hắn nhìn chòng chọc đến phát cáu, hận không thể chỉ tay lên trời thề, mình và Tô Mạc Già tuyệt đối không có bất cứ quan hệ gì. Chẳng qua nghĩ tới bọn họ thật đúng là có trải qua chút ấy ấy. Thế là, lập tức chả còn sức.May có Tô Mạc Già vô tâm vô phế, mới đánh vỡ xấu hổ giữa hai bên.

“A, ngươi còn ở đây à?”

Lương Tu Ngôn lại hắc tuyến, “Sao, ngươi không hy vọng ta ở đây quấy rầy các ngươi sao?”

“Hề hề, ta không có ý này.” Tô Mạc Già cười thiệt giả tạo, ai có nhãn lực đều nhìn ra, chắc chắn hy vọng Lương Tu Ngôn biến đi, để cậu ta và Bảo Tiêu đại ca khanh khanh ta ta, “Kỳ thật chỉ cần ngươi không sợ đau mắt hột, ta cũng chẳng đế ý.”

Ai kêu các ngươi ngay tại chỗ biểu diễn động tác ái tình a! Lương Tu Ngôn lặng lẽ nôn trong lòng.

“Quên đi, có ngươi có việc thì làm tiếp đi, không cần để ý ta.” Lương Tu Ngôn khoát tay, nói, cậu không muốn tiếp tục làm bóng đèn.

Tạm biết Tô Mạc Già và Bảo Tiêu đại ca, Lương Tu Ngôn đi tới trạm dịch, lựa chọn truyền tống kinh thành.

Cậu hiện tại trên đỉnh đầu có môt cái nhiệm vụ ẩn tàng — tìm kiếm chủ nhân của nửa mảnh ngọc bội còn lại, cùng với một nhiệm vụ chức nghiệp sinh hoạt — trung cấp trù sư. Nhiệm vụ ẩn tàng không có đầu mới, mà nhiệm vụ trung cấp trù sư cậu đã xem qua công lược trên diễn đàn, trong đó có một cái đơn giản nhất, đó là lựa chọn một căn tửu lâu nổi tiếng trong thành phố lớn, tìm đại trù trong tửu lâu. Tuy đối với cái từ “nổi tiếng” này, tác giả công lược không nói ra định nghĩa chính xác, nhưng hắn nói, trên cơ bản có thể gặp xác suất 50% trở lên.

Kinh thành là thành thị lớn Lương Tu Ngôn quen thuộc nhất, tất nhiên là một sự lựa chọn của cậu. Còn tửu lâu nổi tiếng, chắc chắn là “Phong vũ tửu lâu”.

Nó không nhất định là căn tửu lâu lớn nhất kinh thành, nhưng tuyệt đối nổi tiếng nhất, bởi vì trong một loại tửu lâu hệ thống, ông chủ của nó là một người chơi.

Đến nay không ai có thể giải thích, tại sao có người nguyện ý bỏ một đống tiền mua một căn tửu lâu, nếu muốn chơi kinh doanh mô phỏng, vậy đến trò chơi này làm gì?

Chẳng qua điều nay không gây trở ngại tồn tại của nó như một câu truyện truyền kỳ, người này truyền miệng người kia, tiếng tăm lan xa.

Đương nhiên, Lương Tu Ngôn chỉ mới nghe tiếng chứ chưa vào quán.

Chương 109: Gây rối tửu lâu

Tửu lâu do người chơi mở quả không giống với hệ thống mở, rõ ràng nhân khí nhiều hơn hẳn.

Nếu hỏi nhiều hơn chỗ nào, anh bạn ngó xem, vừa vào cửa đã đụng hai băng cãi nhau rồi.

Mấy người chơi nam bao vây một mỹ nữ ở giữa, hùng hổ chửi ầm lên. Mà mỹ nữ kia thân hình yểu điệu, nhưng không hề lùi bước.

Nhìn tư thế này, hình như là cảnh kinh điển mấy tay lưu manh đùa giỡn mỹ nữ. Lương Tu Ngôn vốn có nguyên tắc không có náo nhiệt nào không góp vui được, vì thế quẳng nhiệm vụ sang một bên, đứng đảm nhiệm quần chúng vây xem.

Cậu nam sinh dẫn đầu khoảng chừng mười tám, mười chín, gương mặt trẻ con, có lẽ còn là học sinh, gào lên tức giận: “Chạy trốn tới nay, giờ xem ngươi còn trốn đi đâu! Tên trộm vặt mau trả đồ lại cho bọn ta!”

Tiểu mỹ nữ hất hàm, nói: “Ai trộm đồ của các ngươi, trên bí tịch này có viết tên các ngươi à?”

“Ngươi còn nói láo? Bọn ta trầy trật đánh chết quái, ngươi lại thừa cơ a!”

“Lời này thiệt kỳ cục, trên đường rơi đồ còn không cho người ta nhặt hả?”

Lương Tu Ngôn xem như hiểu đại khái, vốn cảm thấy mấy tên đàn ông con trai chặn con gái người ta thì hơi quá đáng, nhưng nay đã biết hóa ra cô nàng này cướp trang bị người ta, lập tức độ thiện cảm với cô nàng rơi tự do, đứng về phía nhóm người chơi nam.

“Còn nói nhảm với cô ta làm gì.” Người nam sinh có vóc người gầy gầy đứng ra nói, “Chúng ta đã quá khách khí với cô ta, đừng đem khách khí thành phúc khí, nếu bây giờ ngươi không giao ra, bọn ta liền chém ngươi tới khi bí tịch rơi ra, còn chém bao lần mới bạo, thì phải xem số ngươi tốt hay không.”

“Bớt uy hiếp ta nhé, không suy nghĩ mình có bao nhiêu cân lương.”  Tiểu mỹ nữ cười lạnh.

Lời này quả nhiên khích thích tụi con trai kia, cả đám bắt đầu xoa tay, tay đầu lĩnh cũng không nói nhảm nữa, từ trong bao phục lấy ra vũ khí, nói: “Được lắm, đừng nói sao bọn ta lấy nhiều khi ít.”

Mỹ nữ  vẫn khoanh tay đứng đó, chẳng hề liếc con mắt khi họ lấy ra vũ khí.

Lương Tu Ngôn nhìn mà hơi ngạc nhiên, cô nàng dáng vẻ bình thản, rốt cuộc bởi bản thân vốn là một cao thủ không để đám lâu la này vào mắt, hay có hậu thuẫn nào đó vững chắc, bằng không lẽ nào không sợ bị người ta tẩy trắng sao?

Đúng lúc này, đột nhiên vang lên một giọng nói:

“Các vị từ từ, chuyện gì cũng từ từ.”

Nghe tiếng nhìn lại, thì thấy một người đàn ông tướng mạo đẹp trai, nụ cười hiền hòa chạy ra từ trong đám người, còn không ngừng nói với người bên cạnh “Cho xin qua, cho xin qua.”

Bộ dạng lười nhác, trời sập xuống làm mền, không phải Tùy Phong còn là ai?
Tiểu mỹ nữ kia nhìn thấy y, cứ như chó thấy xương, hai mắt lóe sáng, mới rồi còn treo nụ cười lạnh bên môi, nay lập tức đổi thành cười duyên ngọt ngào, vội chào hỏi không ngớt, thanh âm ững ẹo đó, hoàn toàn khác hẳn với lúc châm chọc.

“Tùy lão bản.”

Tùy lão bản?

Lương Tu Ngôn ngó Tùy Phong, lại ngó tiểu mỹ nữ, lại ngó Tùy Phong, cố gắng muốn từ bản mặt của bọn họ nhìn ra chân tướng.

Tùy Phong hoàn toàn như người không sự sống, chưa từng để ý mỹ nữ, lập tức ôm quyền thi lễ với đám con trai, nói: “Ngại quá, các vị có thể cấp thể diện cho tại hạ chăng, đừng đánh trong tiểu điếm.”

Đám con trai thoạt đầu thoáng sửng sốt, không ngờ người đàn ông trẻ tuổi trước mắt đây chính là tay chơi vung tiền như rác trong truyền thuyết, có điều bọn họ mau chóng hồi thần, dù người chơi có tiền đi nữa, cũng chỉ là người chơi đâu phải GM.

Cậu trai gầy gầy nói: “Tùy lão bản, việc này anh cũng thấy đấy, rõ ràng cô ta không đúng trước, chẳng lẽ Tùy lão bản muốn bao che tên trộm vặt này sao?”

Đối phương tuy từng câu từng câu Tùy lão bản rất khiêm nhường, nhưng ý chất vấn trong giọng nói quá rõ.

“Hiểu làm,” Đối diện với lời chất vấn của đối phương, Tùy Phong chỉ cười cười, nói: “Ta không có bao che ai cả, nhưng mà ta làm ăn nho nhỏ, nếu hôm nay cậu tới đánh một trận, ngày mai cậu ta đến đánh một trận, ảnh hưởng tới việc buôn bán của ta không nói, chính là đánh hỏng cái bàn này cái ghế kia, ta lại phải lỗ không ít tiền.

Cậu trai gầy gầy cũng không phải người không nói lý, ngẫm lại, liền dịu giọng, hỏi: “Vậy ý của Tùy lão bản?”

“Rất xin lỗi chư vị, ngày ta mở cửa tiệm này, còn có cái quy củ, trong quán cấm PK, quy củ này không thể phá, nhưng ta cũng không thể nhìn các cậu chịu thiệt, cho nên các cậu xem –” Tùy Phong tạm dừng, dường như đang cố ý khơi gợi tò mò.Chẵng những mấy vị đương sự, mà ngay cả quần chúng vây xem, gồm Lương Tu Ngôn trong trỏng, không khỏi tò mò, Tùy Phòng đến tột cùng có chủ ý gì.

Nếu phải giải quyết bằng bạo lục, thì chẳng hề chi. Với trình độ “Thiên hạ đệ nhị” của Tùy Phong, muốn giải quyết mấy người chơi bình thường, căn bản là chuyện nhỏ.

Đương lúc mọi người đang sôi nổi suy đoàn, chợt nghe thấy Tùy Phong mở miệng nói: “Vị cô nương này, ta xem trang bị của cô, bí tịch này chắc hẳn không dùng được đâu.”

“Anh sao biết?” Tiểu mỹ nữ hai mắt tròn xoe. dáng vẻ khó mà tin nổi. “Đây là bí tịch khinh công, ta quả thật không dùng được, tính cầm bán.”

Tùy Phong không trả lời, mà nói: “Nếu cô nương muốn bán, không bằng bán thẳng cho ta, thế nào?”

Dù tiểu mỹ nữ đã biết ý đồ của Tùy Phong, nhưng cô vốn kiếm tiền, có ông chủ lớn ở đây, ngu chi không bán. “Được, 20 kim, không trả giá.”

20 kim? Lương Tu Ngôn nghe xong mém tí cắt đứt lưỡi mình, cắt cổ giữa ban ngày a.

Tùy Phong ý cười càng sâu, cặp mắt hoa đào sắp hít thành một đường, “Tâm của cô nương có phần đen quá rồi. Giá trị của bí tịch này, ta với cô trong lòng rõ ràng. Cấp cao không thèm, cấp thấp không dùng được, cơ bản vô bổ, 12 kim.”

“Không…”

Tiểu mỹ nữ còn muốn trả giá, chợt nghe Tùy Phong chậm rãi cắt ngang: “Cô nương chớ vội cự tuyệt, đừng ngại cân nhắc suy nghĩ lại, giá của ta đã cao hơn 20% so với thị trường rồi.”

Tiểu mỹ nữ hành nghề bao lâu nay, trong lòng tự nhiên rõ ràng, hơn nữa tình thế hiện tại, khẽ cắn môi, nói: “Thành giao.”

Hai người tiền trao cháo múc xong, tiểu mỹ nữ quay đầu bước đi. Còn Tùy Phong giao bí tịch cho người con trai đầu lĩnh.

“Này… Chuyện nhỏ bé này, để Tùy lão bản giúp nhóm ta bỏ tiền?”

“Chút tiền lẻ thôi,” Tùy Phong vẫn cứ nhét bí tịch vào trong tay cậu ta, không để cậu từ chối nhiều, “Vả lại ta không đúng trước, đừng khách sáo với ta nữa.”

“Vậy đa tạ Tùy lão bản.”

Tùy Phong cùng bọn họ khách sáo vài câu, ngươi chơi vây xem thấy cục diện mới rồi còn giương cung bạt kiếm, được Tùy Phong hóa giải nhanh gọn lẹ, đều tự trở về chỗ ngồi của mình ăn tiếp, thuận tiện khen mấy câu như Tùy lão bản đối nhân xử thế, thủ đoạn cao minh, v..v..

Chương 110: Tùy lão bản

Lương Tu Ngôn cũng chưa quên chính sự của mình, lúc vừa nhấc chân muốn tìm phòng bếp kiếm đại trù tiếp nhận nhiệm vụ thì bỗng nhiên bị chặn đường.

“Đến tửu lâu của ta, không uống một chén, có phải bằng hữu không?”

Kỳ thật, vừa rồi Lương Tu Ngôn thấy Tùy Phong chính là người có tiếng trong truyền thuyết, hơn nữa không biết có cố ý hay không, ngay cả nhìn cũng không nhìn mình, do đó đâu thể không biết xấu hổ qua chào hỏi, nào ngờ người này lại ra vẻ quen thuộc, vô cùng tự nhiên quàng lên vai mình. Thế nên chút ngăn cách vừa rồi thoắt cái biến mắt.

“Còn không phải ta thấy ngươi quá bận bịu sao.” Lương Tu Ngôn chỉ đại đường chật ních người, nói: “Ta tới đây làm nhiệm vụ trung cấp trù sư.”

“Nhiệm vụ gì đó cứ để qua một bên trước đã. Nào, qua ngồi chỗ riêng của ta, ta gọi tiểu nhị mang thức ăn lên cho ngươi.”

Lương Tu Ngôn không ngăn nổi sự nhiệt tình của Tùy Phong, hơn nữa quả thật cậu không có chuyện gì quan trọng lắm, bèn theo Tùy Phong đi tới chỗ ngồi riêng của lão bản.

Nhắc tới chỗ ngồi, thiệt không ra sao, vậy mà đối điện ngay cổng lớn. Có thể nói, người trên đi tới đi lui, liếc mắt vào ttrong đã nhìn thấy họ, hơn nữa nói không chừng bụi bặm rất nhiều.

“Đâu là chỗ ngồi riêng của ngươi à.” Lương Tu Ngôn trêu chọc bảo. “Ta còn tưởng đến căn phòng trang nhã trên lầu hai nữa là.”

“Chỗ ta nào có lầu hai, lầu hai còn chưa mở, mở ra còn đòi hỏi trả tiền thêm.” Tùy Phong vừa nói, vừa lau bàn, châm trà cho Lương Tu Ngôn, tay chân lạnh lẹ, với điệu bộ đó chắc biết không ít việc. “Hệ thống ham tiền, chỉ lầu một đã giựt ta 500 kim, mở lầu hai còn muốn 500 kim, chờ ta kiếm đủ tiền rồi mời ngươi lên lầu hai.”

Lương Tu Ngôn nghe con số đó mà líu lưỡi, 500 kim? Trước nay cậu chơi trò chơi chưa hề kiếm được nhiều tiền như thế, “Ngươi không phải rất nhiều tiền sao, mới rồi còn tùy tay cho mỹ nữ kia 12 kim.”

“Ai nha, ngươi đừng để ta nhắc tới.” Nói đến mỹ nữ kia, Tùy Phong cứ lắc đầu, “Cô nương đó không biết xãy ra chuyện gì, cứ đến đây gây sự, ta muốn giúp những người đó giáo huấn cô ta.”

Người ta coi trọng ngươi chứ gì, quá đơn giản a, Lương Tu Ngôn nói thầm trong lòng. “Nhưng ngươi đâu thể lúc nào cũng giúp cô nàng chùi đít chứ hả?” Chẳng qua cậu là một kẻ tham tiền, tuy không phải tiền của cậu nhưng vẫn đau lòng thay Tùy Phong.

Tùy Phong lại lắc đầu, nói, “Nợ này không thể tính như thế, thoạt nhìn mặt ngoài ta thiệt thòi, nhưng ngươi xem, mấy người chơi đó đâu phải đi không, có lưu phí rồi đó thây?”

Lương Tu Ngôn nhìn quanh đại đường, quả nhiên thấy nhóm người chơi nam kia chọn một bàn.”

Tùy Phong tận lực đè thấp giọng, ghé vào bên tai Lương Tu Ngôn thì thầm: “Bọn họ là người chơi bình thường, ngày thường không cần thiết không chịu vung tiền, nhưng hiện tại khác rồi, bọn họ cảm thấy lão bản này rất nghĩa khí, không tâng bốc cũng ngượng ngùng.”

Nụ cười hồ ly! Lương Tu Ngôn nhìn Tùy Phong nở nụ cười hiền lành, không khỏi nghĩ thế.

Tuy Phong giống như người rảnh rỗi, từ trong bao phục lấy ra một bình rượu và hai chén nhỏ, rót cho mình và Lương Tu Ngôn, nói, “Đến nếm thử, thử xem rượu quả lê ta mới ủ, rất trân quý. Gặp ngươi ta mới lấy ra đó, người thường ta lại không nỡ.”Lương Tu Ngôn nghe được có rượu uống là hai mắt tỏa sáng, còn chưa uống, trước mở miếng vải che rồi hạ mũi xuống, hít vào một hơi thật sâu, “Rượu ngon! Chỉ ngửi mùi đã biết rượu ngon!” Lương Tu Ngôn tán thưởng, không nói thêm nhiều với Tùy Phong, gấp rút uống thử.

Rượu quả lê thơm nồng hương trái cây, mùi vị trong chua có ngọt, trong hiện thực không dễ mà nếm được. Bình rượu nhỏ bị hai người ngươi một ly ta một ly, rất nhanh đã thấy đáy.

“Sau khi rời phó bản, các ngươi đi chẳng còn ai, cũng chả liên lạc.” Tùy Phong hỏi.

Rượu quả lê tuy là rượu trái cây, nhưng độ say vẫn có đủ, Lương Tu Ngôn uống hồi có chút trì trệ đầu óc, cố gắng nghĩ ngợi, mới nhớ ra y nói sự kiện nào. “À, lúc ấy bằng hữu ta có cái nhiệm vụ phải làm, kêu ta qua hỗ trợ.”

“Nhiệm vụ gì, hiện tại làm xong chưa?”

Lương Tu Ngôn còn chưa uống say đến mức nói ra cái nhiệm  vụ mất mặt ấy, “Chuyện cỏn con, đã sớm giải quyết, có điều đụng phải chuyện kỳ quái.”

Tùy Phong rót rượu cho Lương Tu Ngôn, y hứng thú hỏi: “Hửm? Việc gì lạ?”

Lương Tu Ngôn nghĩ Tùy Phong cũng là người từng trải, chắc chắn mạnh hơn hai con gà là cậu và Tô Mạc Già, bèn nói ra tuốt tuồn tuột chuyện gặp sát thủ giấu mặt ở Tức Mặc.

“Ừm.” Tùy Phong xoay chén rượu trong tay, trầm tư chốc lát, nói, “Ngươi gần đây có đắc tội ai không?”“Không có.” Lương Tu Ngôn vội lắc đầu, vấn đề này cậu đã tham khảo qua cùng Tô Mạc Già.

“Xem ra…”

“Cái gì?” Lương Tu Ngôn thấy có triển vọng, vội vàng truy hỏi: “Suy đoán điều gì?”

Tùy Phong uống một hơi cạn rượu trong chén, nói: “Xem ra là vì món đồ nào đó trên người ngươi. Gã giết ngươi một lần không đủ, còn giết lần hai, bằng tình hình này, phải rất hận đến độ muốn tẩy trắng ngươi, hay muốn bạo món trang bị nào đó trên người ngươi.”

Lương Tu Ngôn nghe phân tích như thế, cảm thấy rất có đạo lý, nhưng ngẫm nghĩ lại, hỏi tiếp: “Nhưng trên người ta có cái gì đáng giá, gã muốn bạo cái gì?”

“Ừm,” Tùy Phong định rót thêm cho mình một ly, kết quả đỗ ra, phát hiện bình rượu đã trống không, không khỏi thở dài, nâng bình tính cả chén rượu  thu vào, chờ Lương Tu Ngôn sắp quýnh đít, mới chậm rãi mở miệng: “Không nhất định là trang bị, cũng có thể là đạo cụ nhiệm vụ.”

Đạo cụ nhiệm vụ? Lương Tu Ngôn nghĩ ngợi, kế đó bừng tỉnh, gật đầu nặng nề, “Có đạo lý! Trên người ta vừa lúc có nửa mảnh ngọc bội, là đạo cụ của nhiệm vụ ẩn tàng giành được trong lăng mộ đợt trước.”

Khi hai người nói chuyện, tiểu nhị lần lượt bưng đồ ăn lên. Tùy Phong không ngừng gắp cho mình và Lương Tu Ngôn thức ăn, lại không bình luận nhiều về suy đoán của Lương Tu Ngôn.”

Mà Lương Tu Ngôn đang sắm vai Sherlock Holmes, trong đầu toàn muốn biết rõ chân tướng, ngay cả món ngon cũng không làm cậu chú ý. “Nhưng mà, ngươi nói sao gã biết trên người ta có đạo cụ của nhiệm vụ ẩn tàng?”

“Này…” Cũng chẳng biết y có cố ý không, nói mà chỉ nói một nửa, sau đó ăn miếng cá, khen: “Tay nghề đại trù lại tiến bộ nha.”

Lương Tu Ngôn nhìn y chậm rãi nhai nuốt, do hết cách nên chỉ có thể rốt ruột.

Tùy Phong không đành lòng lại bắt cậu chờ, cuối cùng giải thích tiếp: “Có hai loại khả năng, thứ nhất, lúc bình thường ngươi nói chuyện không cẩn thận bị người khác nghe được.”

Lương Tu Ngôn gật đầu, mình quả thật không chú ý phương diện này, bị kẻ trộm nghe được cũng có khả năng.”

“Thứ hai, ngươi quên lúc ấy còn có sáu người khác cùng vào phó bản cũng biết chuyện này sao?”

Lương Tu Ngôn nghe mà lòng chợt nhảy dựng, cậu chưa bao giờ nghĩ tới phương diện này, bởi vì trong lòng cậu, sau khi trải qua phó bản sinh tử lăng, tất cả mọi người là bạn, sao lại…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau