VÔ TÌNH CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô tình chi lộ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Đại hình truyền tống trận

Một tiểu chu thiên.

Hai tiểu chu thiên.

Ba tiểu chu thiên.

...

Từng dòng nguyên lực từ nguyên thạch theo một hấp lực nhanh chóng chuyển hóa thành chân khí đi vào đan điền, chẳng mấy chốc từ ban đầu kiệt quệ quang cảnh thành tràn đầy sức sống, từng đám sương mờ chân khí thoắt ẩn thoắt hiện lượn lờ xung quanh tường bích.

Hô! Thanh Phong thở ra một hơi, chậm rãi mở ra đôi mắt, tinh quang lóe lên nhìn xuống lòng bàn tay.

Tại đó là một khối đá màu xám, ảm đạm cùng đá bình thường không khác nhau là mấy.

Rắc! Hơi dùng lực truyền vào lòng bàn tay, khối đá ngay lập tức tan thành tro bụi rơi lở tả xuống mặt đất.

"Tiêu tốn mười viên hạ phẩm nguyên thạch mới có thể khôi phục hoàn toàn lượng chân khí, thời gian hấp thụ chỉ có đến một nửa canh giờ." Thanh Phong lẩm nhẩm tính, đồng thời cũng đứng lên rời khỏi phòng.

Chân khí của hắn do tạo ra mười đạo kim sắc minh ấn mà cạn kiệt, không có thịt yêu thú ngay, trong viện cũng tạm thời chưa có nguyên thạch do hắn mới đột phá hậu thiên cảnh giới.

May mắn nhờ vào lễ phẩm của mấy đại nhân vật mang đến trong đó có cả nguyên thạch, hắn mới xoay sở được tình hình.

Thanh Phong vừa tiến ra khỏi phòng, tiểu Thúy đã chờ sẵn ở bên ngoài nhìn thấy vậy vội vàng tiến đến cung kính đưa ra một trang giấy viết vô số văn tự.

Nàng nhẹ nhàng nói:

"Điện hạ, đây là tổng toàn bộ lễ phẩm được mang tới, trong đó có ghi chép chi tiết từng người mang đến bao nhiêu."

Cầm lấy trang giấy, Thanh Phong bình tĩnh nhìn lướt qua một lượt, toàn bộ chữ viết ghi tạc toàn bộ vào trí nhớ, không sai một chữ.

Tể tướng Trần Nghiêm, ba mươi viên cực phẩm nguyên thạch, một trăm viên thượng phẩm nguyên thạch, một ngàn viên trung phẩm nguyên thạch, ba vạn viên hạ phẩm nguyên thạch...

Chu vương gia, năm trăm viên cực phẩm nguyên thạch, ba trăm viên tụ khí đan, cực phẩm linh khí Ma Liên thủ sáo, mười gốc thanh huyết thụ,...

An vương gia, mười con Địa Linh xích thố, ba trăm vạn cân thực cốc đan, một trăm viên cực phẩm nguyên thạch, một nghìn viên thượng phẩm nguyên thạch,...

...

Tổng cộng năm ngàn viên cực phẩm nguyên thạch, mười vạn thượng phẩm nguyên thạch, ba mươi năm vạn trung phẩm nguyên thạch, nửa ức hạ phẩm nguyên thạch,...

Đưa lại trang giấy cho tiểu Thúy, Thanh Phong lạnh lùng nói:

"Ngươi tu vi là hậu thiên mấy trọng."

Tiểu Thúy hơi có chút bất ngờ nhưng ngay sau đó nàng cũng nhanh chóng đáp lại: "Điện hạ là tam trọng, tiểu Thúy thiên phú cùng ngộ tính thấp kém, cả đời không thể tiến xa hơn."

Thanh Phong tiếp tục nói: "Dừng lại bao nhiêu năm rồi."

"Là hai năm thưa điện hạ." Tiểu Thúy cung kính nói.

"Ngươi có muốn mạnh hơn không." Bất chợt Thanh Phong nhìn thẳng vào mắt tiểu Thúy, cười như không phải cười, ý vị biến ảo khôn lường.

Là hắn đang thử ta.

Hay còn mục đích khác.

Tiểu Thúy trong đầu suy nghĩ ra vô số hướng, thử rất nhiều cách nhưng vẫn vô dụng, nhìn không ra, cuối cùng vẫn phải cắn răng mà nói:

"Điện hạ, ta thực sự muốn mạnh lên. Ta muốn mình mạnh lên để có thể bảo vệ được ngài."

"Tốt." Thanh Phong gật đầu hài lòng.

"Thu xếp đi, ta với ngươi ngay bây giờ vào cung gặp mẫu thân của ta, hẳn sẽ rất thú vị."
...

Trong một thư phòng rộng lớn, ngăn nắp gọn gàng sạch sẽ, một nữ tử đang ngồi trên ghế chăm chú đọc một quyển kinh thư.

Nàng mỗi một cử chỉ đều có thể làm trăng phải thẹn thùng, hoa phải nhún nhường, rung động biết bao trái tim của nam nhân, khuấy lên một dục vọng mãnh liệt, nhưng đôi khi dục vọng đó lại không bằng được nhìn nàng cười, một nụ cười như mùa xuân có hoa anh đào nở, đẹp đến hút hồn.

Bất chợt nàng hơi nhíu mày, giọng nói thanh thúy vang lên: "Liễu Mi, có chuyện gì."

Từ xa xa, một nha hoàn lại gần, nha hoàn này không nói lời nào mà lại sử dụng truyền âm bằng ý niệm.

"Nương nương, Thanh Phong điện hạ đến gặp ngài."

Vị nữ tử này tâm tình hơi kích động khi nghe nhắc đến Thanh Phong, tuy nhiên ngay sau đó được kìm nén lại.

Đúng thế, vị nữ tử này không ai khác chính là Ái Lệ quý phi, mẹ của Thanh Phong.

"Phong nhi! Nó đến gặp ta! Cho vào đi."

Cạch! Cửa vừa mở, Thanh Phong nhanh chóng tiến vào, trong thư phòng bây giờ duy nhất chỉ còn hắn và Ái Lệ.

"Mẫu thân đại nhân, hài nhi đến thăm ngài." Thanh Phong cung kính hành lễ, động tác rất đi vào lòng người.

Ái Lệ nhẹ nhàng cười: "Phong nhi, con đã đột phá đến Hậu Thiên cảnh giới rồi sao, không tệ. Mười tuổi đạt hậu thiên, thật sự làm ta rất vui."

Thanh Phong cười nhạt mà lắc đầu: "Đa phần đều là nhờ hoán khí đan của ngài đưa, nếu không ta cũng phải hao phí nhiều phen công phu mới đạt được."

Dừng lại một lúc, Thanh Phong mới nói tiếp: "Hơn nữa thanh tích này so với người đó cũng chẳng đáng để vào mắt."

Nghe hết câu nói, nụ cười trên mặt Ái Lệ hơi cứng lại, không khí bất ngờ trở nên ngột ngạt khó tả, chỉ thấy Ái Lệ thở dài, chậm rãi nói:

"Mười tuổi tiên thiên, năm mươi tuổi thông linh, trăm tuổi huyền đan, thật sự phải làm cho người ta khiếp sợ, dùng hai chữ yêu nghiệt vẫn còn là đánh giá thấp hắn. Chỉ có điều con thiên phú không dưới hắn, ta tin nhất định sẽ có ngày con đuổi kịp, Phong nhi."

Không quên mục đích của mình, Thanh Phong đáp lại:

"Đa tạ mẫu thân đại nhân đã động viên hài nhi, hài nhi sẽ cố gắng không phụ lòng tin tưởng của ngài. Với cả lần này hài nhi đến đây còn có việc muốn nhờ mẫu thân đại nhân giúp, thực sự chỉ có ngài mới giúp được hài nhi."

Ai Lệ hơi nhíu lại đôi lông mày lá liễu mà nhìn thẳng vào hai mắt của Thanh Phong, trong đầu vẫn đang chờ đợi câu nói kế tiếp của hắn.Thanh Phong tâm không dao động, bình tĩnh nói:

"Đó là..."

...

Tại một chỗ cấm địa nào đó trong cung, sâu dưới lòng đất là một căn mật thất ẩm thấp, bóng tối gần như bao trùm chỉ còn le lói ảnh lửa yếu ớt từ một ngọn nến phát ra, không gian một mảnh tĩnh mịch phẳng lặng.

Bất ngờ một giọng nói khàn khàn vang lên khuấy động không khí nơi đây: "Bệ hạ, tam hoàng tử đã đi tới chỗ của quý phi nương nương."

"Mục đích!" Một giọng nói khác đáp lại.

"Thần không thể tiến sâu hơn vào bên trong, chỉ có thể nhìn từ bên ngoài nên lượng thông tin thu được rất ít, vì vậy mục đích tạm thời là chưa rõ."

"Lui đi, tiếp tục quan sát, chú ý nhất cử nhất động bên đó."

"Rõ thưa bệ hạ."

Giọng nói vừa dứt, không gian lại chìm vào trong tĩnh mịch, u ám mà ảm đạm, ngột ngạt khó chịu, không có gì nổi bật, chỉ còn ánh nến vẫn duy trì một chút ánh sáng yếu ớt trong bóng tối vô tận.

...

"Điện hạ, bên này." Một trung niên nam tử mặc bạch y ra hiệu.

Thanh Phong hơi gật đầu, cước bộ không giảm theo sát phía sau, tinh thần một chút cũng không nơi lỏng, nhưng ngoài mặt vẫn không biểu hiện đi ra, một mảnh bình thản, thong dong mà tự nhiên.

Xuyên qua vô số dãy hành lang, hai bên đèn đuốc chiếu rọi, cuối cùng cũng đến điểm kết thúc.

Ngõ cụt...không hẳn. Thanh Phong âm thầm nghĩ nhưng ngay lập tức phủ định mà tiếp tục quan sát.

Chỉ thấy trung niên nam tử cước bộ dừng lại, tay phải nhẹ nhàng chạm lên một chỗ trên mặt tường đối diện, dùng một chút lực.

Ngay lập tức chằng chịt trận văn, lít nha lít nhít kí tự hiện lên trên mặt tường, đồng thời toát ra một vẻ thần bí huyền ảo.

"Điện hạ, đây là huyễn ma trận cấp bốn, có tác dụng thay đổi không gian xung quanh bằng ảo cảnh, tuy nhiên chỉ được kích hoạt nếu như hành động thiếu cẩn thận." Trung niên nam tử một bên hóa giải trận văn, một bên giải thích cho Thanh Phong hiểu.

"Nếu như hành động cẩn thận tức là không sao." Thanh Phong tùy ý hỏi một câu.

Trung niên nam tử nhếch miệng cười, giọng nói bất ngờ trầm xuống:

"Không, nó sẽ tự bạo."

Ong!

Ong!

Nương theo thanh âm thanh thúy vang lên, trận văn rốt cuộc cũng bị hóa giải, chỉ thấy từng đạo văn tự bắt đầu tan rã dung nhập vào mặt tường rồi biến mất.

Ngay sau đó tường đá ầm ầm chấn động lùi sâu xuống dưới mặt đất để lộ ra một thông đạo hoàn toàn khác.

Thanh Phong cùng trung niên nam tử nhanh chóng tiến vào, xuất hiện trước mặt họ là gian phòng trống rỗng nhưng sạch sẽ, chính giữa gian phòng nổi lên một bục hình tròn đường kính ba mét.

Trên đó phân biệt tại sáu chỗ khác nhau mép ngoài cùng là sáu đạo hố nhỏ, ngoài ra cũng khắc rất nhiều văn tự cổ khó hiểu trải rộng khắp bục.

Nhìn một màn này Thanh Phong không khỏi kinh ngạc mà thốt lên: "Đại hình truyền tống trận."

Thật không thể tin được Ái Lệ ẩn dấu đủ sâu, đại hình truyền tống trận đồ vật này cũng có thể lôi ra được.

Chương 7: Nô lệ thân phận không bằng chó

Truyền tống trận danh như ý nghĩa, có thể đưa một người từ nơi này đến nơi khác chỉ trong một cái nháy mắt.

Tuy nhiên truyền tống trận chỉ có thể được tại ra bởi các trận pháp sư cấp cao, chính vì vậy không phải ở đâu cũng có, các đại thế lực may ra mới xoay sở được một hai.

Mà đại hình truyền tống trận là phiên bản mở rộng của truyền tống trận, nó có thể truyền tống được rất nhiều người cùng một lúc thay vì một người.

Dù vậy, cái gì cũng có cái giá của nó, đó là lượng nguyên thạch mà đại hình truyền tống trận tiêu thụ lớn gấp rất nhiều lần bình thường cần có.

Trung niên nam tử hơi gật đầu một cái rồi từ trong túi trữ vật lấy ra hai bộ hắc y, một bộ mình cầm, còn một bộ đưa cho Thanh Phong, đồng thời cũng nói:

"Điện hạ, đây là hắc sương áo choàng, một kiện linh khí cực phẩm, mặc nó lên có thể ngăn được thần thức của võ giả thông linh cảnh trở xuống dò xét, rất thích hợp với ngài bây giờ."

Cầm lấy hắc y, Thanh Phong ngay lập tức khoác lên người, cả người được bao phủ, chỉ còn khuân mặt mờ ảo lấp ló sau bóng tối nhìn ra ngoài, kín kẽ đến tận cùng.

Nhìn Thanh Phong hoàn tất mặc xong, trung niên nam tử cũng không chậm trễ mà mặc vào, ngay sau đó ra hiệu cho Thanh Phong tiến bào chính giữa truyền tống trận.

Sáu đạo lỗ hổng tức là sáu nơi đặt sáu viên cực phẩm nguyên thạch cho một lần truyền tống.

Khi viên cực phẩm nguyên thạch thứ sáu được đặt xuống, các mắt trận bắt đầu sáng rực lên, sáu viên cực phẩm nguyên thạch lấy mắt thường cũng có thể nhìn thấy được ảm đạm dần đi, cho tới khi hóa thành tro bụi.

Ong!

Ong!

Từng tiếng âm thanh thúy vang lên, truyền tống trận tỏa ra quang mang chói mắt, cả văn phòng bỗng chốc trở lên sáng rực một màn.

Khi quang manh dần tán đi, Thanh Phong và trung niên nam tử đã hoàn toàn biến mất không thấy dấu vết, căn phòng lại trở về với vẻ yên tĩnh vốn có của nó.

...

Thanh Phong khi vừa mở ra đôi mắt, đập vào mắt hắn là một nơi hoàn toàn xa lạ, môt quảng trường rộng lớn, đông nghịt người, ồn ào đến náo nhiệt, bất chợt hắn chú ý nhìn xung quanh, chỉ thấy cách nơi này không xa cũng được bố trí không ít truyền tống trận, thi thoảng cũng có người truyền tống đến đây.

Như nhận ra điều gì, Thanh Phong vẫn một mảnh yên lặng, tùy cơ mà ứng biến, mắt không tự chủ nhìn sang trung niên nam tử.

Trung niên nam tử hơi hơi động ý niệm, ngay lập tức hắn truyền âm sang cho Thanh Phong.

"Điện hạ, nơi này chắc ngài cũng ẩn ẩn đoán ra một hai rồi, đó chính là đệ nhất nô lệ hội ở Hắc Nguyên đế quốc, Minh Nguyệt hội."

"Minh Nguyệt hội!" Thanh Phong lẩm nhẩm trong đầu danh tự này, đồng thời khắc sâu vào trí nhớ của mình.

Trung niên nam tử tiếp tục truyền âm: "Điện hạ, ở đây loại người tạp nham, tai mắt của triều đình khắp nơi, chú ý giữ thân phận đừng để bị lộ, nếu không sẽ rất rắc rối, với cả ở đây ngài có thể gọi ta là Hắc Dạ, đừng gọi tên thật."

Nhắc nhở xong, Thanh Phong cùng Hắc Dạ theo sát nhau cùng tiến vào bên trong.

Minh Nguyệt hội dù không được nguy nga tráng lệ như hoàng cung nhưng cái tên đệ nhất nô lệ hội không phải nói chơi, đường đi được lát đầy cẩm thạch, tường được mạ vàng sáng chói lọi.

Minh Nguyệt hội được chia làm ba khu, cấp thấp nô lệ, trung cấp nô lệ và cao cấp nô lệ.Nơi mà Thanh Phong và Hắc Dạ đang tại chính là khu nô lệ cấp thấp, hai bên góc tường treo đầy bát ngát lồng sắt, mà bên trong chính là nô lệ.

Người có, thú tộc có, yêu thú có, nam nữ đủ cả không thiếu, cùng với các loại hình rất đa dạng.

Càng tiến sâu vào bên trong, cảnh giới của nô lệ càng được tăng lên.

Mới đầu chỉ là lẹt đẹt hậu thiên cảnh nhất, nhị trọng, nhưng theo địa hình, vị trí chuyển dời, tăng lên thành năm, sáu trọng, cao nhất là đạt tới hậu thiên cảnh cửu trọng.

Hậu thiên cảnh cửu trọng mới chỉ là ở khu nô lệ cấp thấp, thì đủ hiểu trung cấp cùng cao cấp nô lệ cảnh giới viễn siêu chừng nào.

"Đứng lại! Không có thân phận đặc biệt miễn vào." Hai tên thủ vệ đứng chắn trước đại môn, giơ ra hai ngọn thương sắc bén đan chéo nhau, tiên thiên cảnh uy áp cũng ngay lập tức nở rộ, tỏa ra xung quanh.

Chỉ thấy Hắc Dạ bình tĩnh lấy từ trong túi trữ vật ra một thẻ nhỏ màu đen giơ ra trước mặt hai tên thủ vệ đồng thời nói: "Đủ chưa."

Thần thức xa lạ quét qua thẻ đen một lượt ngay sau đó thu về.

Cạch! Đại môn mở rộng kèm theo đó là âm thanh cung kính vang lên:

"Khách vip đại nhân, xin mời."

Thanh Phong cùng Hắc Dạ cũng không chậm chễ mà đi qua, tiến vào khu vực nô lệ trung cấp.

Trên đường đi, qua trao đổi cùng đối đáp, Thanh Phong mới minh bạch được thân thế của tấm thẻ đen lúc trước, thật không đơn giản.

Chỉ có khách quý lâu năm của Minh Nguyệt hội mới có, mà đã có nó thì có thể thông hành qua cả ba khu vực mà không bị hạn chế một chút nào, thậm trí mua hàng cũng có thể giảm bớt đi phần trăm giá cả.
Tiến vào khu trung cấp nô lệ có thể thấy được số lượng khác hàng cùng lồng giam giảm đi đáng kể, dù vậy vẫn trên dưới trăm lồng, chất lượng hơn xa cấp thấp nô lệ khu, toàn bộ đều là võ giả tiên thiên cảnh trở lên, cao nhất có thể thấy là tàn phá luyện khí cảnh võ giả.

Mặc dù vậy, Hắc Dạ cùng Thanh Phong cũng chỉ nhìn lướt qua một lượt rồi tiếp tục bước đi tiến nhập khu nô lệ cao cấp.

Tĩnh, một mảnh tĩnh mịch, không gian yên ắng đến lạ thường, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân cọ xát với nền đá.

Cao cấp nô lệ khu rất ít người ra vào, nết có thì đều là dấu đi thân phận bằng pháp bảo, toát ra một vẻ thần thần bí bí.

Trong phòng chỉ có hai mươi lồng sắt không hơn, tất cả nô lệ trong đó uy áp tỏa ra đều có thể làm cho tiên thiên võ giả đứng gần thôi cũng không rét mà run rẩy sợ hãi.

Luyện khí cảnh.

Hai mươi cái luyện khí cảnh võ giả, thậm trí có vài cái nửa bước thông linh, kinh khủng bậc nào.

Đã từng là ngày xưa cường giả trong hàng ngũ cường giả, có khả năng bài sơn đảo hải, chấn giữ một phương trời, giờ đây đều bị biến thành nô lệ, thân phận không bằng chó, đến tính mệnh của mình cũng không do mình nắm giữ, nhục nhã đến nhường nào.

Nhìn một màn này, Thanh Phong chỉ biết âm thầm mà cảm khái, cảm xúc ngũ vị phức tạp không nói lên lời.

Hắc Dạ bất ngờ truyền âm phá tan suy nghĩ miên man của Thanh Phong đưa hắn trở lại hiện thực.

"Điện hạ, bên ngoài này nô lệ đồ vật chỉ là tạp nham, trưng ra để che mắt thiên hạ, chân chính đồ vật thực sự là ở bên trong, ngài nhớ chú ý theo sát ta."

"Ừm, hiểu rồi." Thanh Phong nhẹ gật đầu đồng ý, cảnh giác vô hình chung đề thăng lên mấy cái cấp bậc.

Nhân lúc không ai chú ý đến, Hắc Dạ cùng Thanh Phong đi đến một góc tường, ngay sau đó từ trong túi trữ vật Hắc Dạ lấy ra một mai lệnh bài màu đỏ chót như máu.

Chân nguyên trong đan điền điều động truyền vào màu máu lệnh bài, ngay lập tức dị biến phát sinh.

Chỉ thấy mặt tường đối diện bất ngờ trở nên vặn vẹo biến ảo, trông như một đám mây trắng bồng bềnh trôi nổi.

Thu lại mai lệnh bài, Hắc Dạ ngay lập tức tiến nhập vào bức tường, Thanh Phong cũng không chậm trễ làm theo.

Chẳng mấy chốc hai người đã hoàn toàn biến mất, bức tường một lần nữa trở về vẻ ban đầu.

"Hắc Dạ đây là..." Thanh Phong kinh ngạc mà nhìn xung quanh, một dãy hành lang dài vô tận không nhìn thấy điểm cuối.

"Điện hạ, đã là một cái con quái vật, ắt sẽ có bí mật." Hắc Dạ cười cười thâm ý nói.

Trong đầu như gông cùm xiềng xích bị phá bỏ, Thanh Phong chợt hiểu ra, cười nhạt lắc đầu.

Ra vậy, ra là vậy. Mười năm sống cô độc khiến cho hắn tâm tính trở nên càng trầm ổn nhưng khả năng phán đoán xuống dốc không phanh, quả là một thảm trạng.

Thật là cái gì cũng có cái giá của nó cả.

Chương 8: Đệ tử bất diệt tông

Cuồng phong như bão táp ồ ạt điên cuồng gào thét dữ dội mà tới, bốn phương tám hướng đều bị bao vây.

Từng đạo phong nhận bay loạn va chạm vào tường tạo ra từng vệt hằn sâu, một số khác vô tình mà hướng nhằm vào đám người Hắc Dạ cùng Thanh Phong.

Chỉ thấy Thanh Phong tâm không dao động, Hắc Dạ nhẹ nhàng cười, ngay sau đó khí thế của thông linh cảnh võ giả thông qua chân nguyên gia cố bạo phát một lần.

Oành! Cuồng phong vô pháp chống lại, không cam lòng tan biến đi.

Không gian xung quanh bất ngờ xuất hiện từng vết rạn nứt, sau đó nương theo một âm thanh như gương vỡ đồng dạng, phá toái thành vô số mảnh nhỏ trong suốt tan biến vào hư không.

Dãy hành lang biến mất thay vào đó là căn phòng trống rỗng, hơi có chút tăm tối.

Hắc Dạ nhẹ nhàng truyền âm cho Thanh Phong giải thích:

"Điện hạ, vừa rồi là cương phong ảo cảnh, cũng có thể coi là một lần kiểm tra, nếu không thể thoát khỏi ảo cảnh coi như dù có vào được đây cũng vô pháp lấy được tư cách đối đãi."

"Ừm, hiểu rồi." Thanh Phong ánh mắt biến ảo nhìn xung quanh không biết như đang nghĩ gì.

Chờ đợi không lâu sau đó, từ phía xa chạy đến một lão giả thân hình nhỏ bé, râu tóc bạc phơ.

Lão giả này cười cười thân thiện, mắt hơi nheo lại làm cho nếp nhăn trên khóe mắt khóe miệng càng thêm sâu.

"Khách nhân tiến được tới đây tức là đã được Minh Nguyệt hội công nhận, theo ta."

Vị lão giả này vừa dứt lời quay người rời đi, Hắc Dạ cùng Thanh Phong bám sát phía sau.

...

"Các vị đến đây chắc hẳn đều là mua nô lệ, không biết là loại nào." Vị lão giả này giọng trầm thấp nói ra.

Chỉ thấy Thanh Phong vẫn im lặng, Hắc Dạ bất chợt lên tiếng:

"Luyện khí cảnh, mười cái luyện khí cảnh, thiên phú tốt tốt một chút, tốt nhất là nhân tộc càng tốt."

"Ra vậy, không thành vấn đề." Lão giả mặt không biểu tình, chậm rãi nói.

Xem ra, luyện khí cảnh nô lệ ở đây, chưa phải là đặc biệt cao nhất, nếu không lão giả cũng không biểu hiện như vậy.

Phía sau căn phòng này là các dãy hành lang đan xen lẫn nhau, vô cùng vô tận, nếu không quen thuộc địa hình nơi đây chín phần mười là bị lạc, hay thậm trí dính phải bẫy rập bỏ mạng tại đây cũng không ngoa.

Dừng lại trước một đại môn có hai thủ vệ canh gác nghiêm ngặt, lão giả chỉ hơi hơi động ý niệm, ngay lập tức hai tên kia cúi đầu mở rộng đại môn, cung kính đến cực điểm.

"Đi thôi, đồ vật hai người cần ở trong này." Theo âm thanh vừa dứt, Hắc Dạ cùng Thanh Phong không ai bảo ai dứt khoát tiến vào.

Trong phòng này khác hoàn toàn với vẻ u ám bên ngoài, sáng rực, cực kì thoáng khí.

Lão giả tiến đến chính giữa căn phòng, ngón tay tụ một lượng chân khí bắn lên trần nhà, ngay lập tức không gian bắt đầu chấn động, mười đạo thân ảnh mờ mờ hiện ra.

Nhìn một màn này Hắc Dạ hoàn toàn chấn kinh, kinh ngạc mà thốt lên:

"Bất Diệt tông đệ tự, Minh Nguyệt hội các ngươi đúng thật, Bất Diệt tông con quái vật này cũng dám động vào, không sợ họa diệt môn sao."

Lão giả cười cười: "Ai nói chúng là Bất Diệt tông đệ tử."

Hắc Dạ toát lên một vẻ mặt chưa hiểu lắm.

Áo đạo bào màu đen viền trắng, chính giữa in hai chữ bất diệt tiêu chí, cái này không phải Bất Diệt tông đệ tử thì là gì.

Chẳng nhẽ hắn lầm.

Hắc Dạ lắc đầu quả quyết, hắn chắc chắc đúng, không sai, trừ khi...

"Chúng là phản tông, trên đường chạy trốn bị Minh Nguyệt hội bắt được quy làm nô lệ, Bất Diệt tông mà biết vui còn chẳng kịp, tóm lại ngươi có mua không." Lão giả giọng nói bắt đầu dồn dập như vũ bão, ý đồ ép cho Hắc Dạ không kịp suy nghĩ.

Hắn là lão làng, chắc gì ta đã là tay mơ.Hắc Dạ bỏ ngoài tai lời nói, xoáy đúng trọng tâm mà hỏi:

"Thiên phú cùng ngộ tính thế nào."

Hơi gật đầu một chút, lão giả mới nói.

"Ồ! Không tệ, đều trong khoảng huyền giai đến địa giai, thêm nữa tuổi tác, thọ nguyên còn dài, cao nhất hai trăm, nhỏ nhất một trăm năm mươi, nam thanh nữ tú trông rất thuận mắt."

Nương theo âm thanh của lão giả, ánh mắt của Thanh Phong cũng tập trung lên mười người, đánh giá kĩ từng chi tiết.

Bảy nam, ba nữ, khí chất rất xuất trần, luyện khí cảnh uy áp ba động không lúc nào là không vờn quanh, tuy nhiên ánh mắt lại vô thần không có sức sống, cùng xác chết không khác nhau là mấy.

Đáng chú ý hơn tại phần trán của bọn họ đều khắc lên một đạo trận pháp hình tròn lúc ẩn lúc hiện, mờ mờ ảo ảo.

Theo Thanh Phong phán đoán có lẽ là để không chế mười người này đi.

"Nhìn lướt qua một lượt mười người, thần thức quét nhẹ một cái, Hắc Dạ nhìn lão giả mà hắng giọng:

"Giá cả."

"Khà khà, khách nhân đã quyết ta cũng không nói gì nữa, còn về giá cả..."

Lão giả ăn nói có chút mập mờ, bất chợt lão giơ lên ba ngón tay, giọng dứt khoát:

"Ba vạn cực phẩm nguyên thạch, thế nào."

Nghe thấy vậy Hắc Dạ cười lên một tiếng, chậm rãi nói:

"Bất diệt tông đệ tử, dù là phản tông cũng phải do họ giải quyết, đằng này bên các ngươi lại tự ý bắt làm nô lệ..."

Lão giả nụ cười vẫn còn trên môi, ngữ điệu bất biến phát ra:

"Khách quan có ý gì..."

"Ta ý gì tự ngươi hiểu..." Hắc Dạ lời nói chứa đầy thâm ý.
"Hai vạn cực phẩm nguyên thạch." Lão giả rốt cuộc cũng thu lại nụ cười, giọng nói trầm xuống.

Hắc Dạ vẫn một mảnh yên tĩnh.

"Một vạn năm, giá cuối cùng, không thì đừng mua nữa."

Lão giả có chút nghiến răng nghiến lợi, tức giận chốt hạ.

"Thành giao."

Ngay sau câu nói đó, Hắc Dạ tay hoa lên một đạo đường cong. Ngay lập tức cực phẩm nguyên thạch từ đâu xuất hiện cuồn cuộn không dứt tuôn ra, chẳng mấy chốc đã chất thành một tòa núi nhỏ, nồng đậm nguyên lực thi thoảng lấp lóe.

"Điều khiển trận pháp đâu." Hắc Dạ hỏi.

Chỉ thấy lão giả không còn vẻ thân thiện nữa mà thay vào đó là lạnh lùng, có đôi chút bất thiện, lão từ trong ngực lấy ra một viên linh châu màu đen tiện tay ném về phía Hắc Dạ.

Bắt được linh châu, Hắc Dạ ngay lập tức đưa cho Thanh Phong đồng thời truyền âm đến:

"Điện hạ, luyện hóa nó đi, có như vậy nô lệ mới nghe theo lệnh ngài."

"Ừm, hiểu rồi." Thanh Phong nhàn nhạt nói, đồng thời động tác cũng không dừng lại, chỉ thấy hắn đưa đầu ngón tay lên miệng cắn nát, máu từ miệng vết thương chảy xuống tiếp xúc với linh châu.

Ong!!! Linh châu sáng lên tham lam mà hấp thụ toàn bộ máu tươi, chẳng mấy chốc ảm đạm dần đi rồi trở về bình thường.

Ngay tại lúc này, một cỗ cảm xúc thông liên xuất hiện ngay tại trong đầu của hắn, mười cỗ ý chí xa lạ cùng hắn hòa vào một thể, cảm giác chỉ cần một ý niệm cũng đủ để đưa toàn bộ vong mạng, hoặc nếu hắn có mệnh hệ gì thì bên kia cũng đừng nghĩ được sống.

Từ đó mới hiểu rõ ràng được câu nói, nô lệ thân phận không bằng chó là như thế nào.

Một lần nữa có chút cảm khái.

Yếu đuối là nguyên tội.

Mạnh mẽ mới đúng hướng.

"Rời khỏi đây thôi điện hạ." Hắc Dạ truyền âm đến cho Thanh Phong khẽ nhắc nhở.

Hơi gật đầu một cái, Thanh Phong thu lại linh châu, phân ra mười cỗ ý niệm truyền đến mười cái nô lệ.

Ngay lập tức nô lệ chân tay bắt đầu cử động, vô thức làm theo.

"Mời dẫn đường." Hắc Dạ tay ra hiệu hướng tới vị lão giả.

Vị lão giả bây giờ nội tâm lại một mảnh tĩnh lặng, tức giận lúc trước hoàn toàn tan biến, nụ cười thân thiện lại một lần nữa hiện ra, lão nhẹ gật đầu, dẫn đường rời khỏi.

Tất cả biểu hiện của lão giả, Thanh Phong đều thu hết tất cả vào mắt.

Hắn đang âm thầm học hỏi, âm thầm rèn luyện.

Như đã nói lúc trước, dù có kí ức ba mươi năm kiếp trước nhưng sống mười năm cô độc, hắn đã kém đi rất nhiều, chỉ có thực hành, va chạm vô số lần mới vực dậy được.

Hiểu thấu thế giới này, hiểu thấu tất cả luân thường đạo lí, nhưng chưa va chạm, chưa thực hành hành nhiều, nói nữa cũng chỉ vô ích.

Chỉ có không ngừng học tập, không ngừng rèn luyện, không ngừng tiếp xúc, không ngừng giao lưu, có như vậy mới có thể tiến tới một thể hoàn mĩ.

Thanh Phong, hắn chính là đang áp dụng cách đó cho chính bản thân mình.

Một tuyệt thế, tà ác nhất, gian xảo nhất, mạnh nhất từ vạn cổ tới nay, ma đế, đang dần dần được dựng dục ra.

Ha, thú vị.

Chương 9: Cuối cùng cũng về tới

"Khách hàng đại nhân, mong rằng lần tới chúng ta sẽ giao dịch càng nhiều." Lão giả cười tươi thân thiện nói ra, hai tay chắp sau lưng tỏ ra phong phạm của một bậc tiên nhân.

"Hắc Dạ, lão già đó để chúng ta đi dễ dàng như vậy." Thanh Phong truyền âm tới.

"Điện hạ nghĩ xem." Hắc Dạ cười cười đáp lại.

Tốc độ di chuyển của hai người, cùng với nô lệ rất nhanh, không đến mười phút đã hoàn toàn ra khỏi địa bàn của Minh Nguyệt hội.

Đến đây, Hắc Dạ vươn tay ra nắm lấy vai của Thanh Phong, chân nguyên trong đan điền khuấy động bao phủ hết đoàn người, ngay lập tức không gian xung quanh bị bóp méo, nháy mắt thời gian hai người cùng mười tên nô lệ đã vô thanh vô thức biến mất không để lại dấu vết.

Không lâu sau đó, từ xa xa có hai đạo bóng đen tiến tới, đều là hắc y vải bao phủ nhìn không ra dung mạo.

Chỉ thấy một tên trong số chúng kinh ngạc mà thốt lên: "Thuấn di!!!"

Tên còn lại ngay lập tức phản bác: "Không thể nào, uy áp mà tên đó tỏa ra chỉ có đến thông linh cảnh, hoàn toàn không có chạm ngưỡng huyền đan cảnh."

"Thế ngươi giải thích khung cảnh lúc nãy là gì." Hắc y nhân nói đầu tiên tỏ ra không hài lòng.

Cả hai bất ngờ rơi vào trầm mặc không biết nói gì cho phải, cuối cùng cũng phải bất lực mà trở về tay trắng.

Tại phía Bắc cách đó không xa khoảng một ngàn dặm, một đoàn người mở ảo sau lớp sương mờ đang tốc lực di chuyển.

Thanh Phong khó hiểu mà nói ra: "Hắc Dạ, ngươi cảnh giới rốt cuộc là cao đến bao nhiêu, thuấn di cấp độ này cũng làn được."

Hắc Dạ vẫn chỉ nhẹ nhàng cười: "Thông linh không hơn, điện hạ."

Có cái rắm Thanh Phong tin, tuy nhiên điều này hắn vẫn không nói ra mà chỉ giữ trong lòng.

Xuyên qua một đoạn đồi núi rốt cuộc Hắc Dạ cũng dừng lại, tay bấm pháp quyết, miệng lẩm bẩm cổ ngữ.

Ngay lập tức tại phía chân núi gần đó, một hang động bất ngờ hiện ra, Hắc Dạ không cần giải thích Thanh Phong cũng tự hiểu.

Đoàn người nhanh chóng tiến vào trong hang, ngay sau đó cửa hang một lần nữa biến mất, thay vào đó một dải đất đá cây cối cùng rêu xanh phủ đầy.

...

"Hô!" Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Thanh Phong tâm thần buông lỏng một chút cảnh giác, động tác nhanh chóng cởi bỏ hắc y ra.

Căn phòng vẫn như vậy, yên ắng tĩnh mịch, truyền tống trận quang mang đã hoàn toàn biến mất.

Cuối cùng cũng về tới đây, nếu không Thanh Phong hắn cũng chỉ sợ căng thẳng quá mà không giữ nổi bình tĩnh nữa.

Cứ thử nghĩ một tên mới đột phá đến hậu thiên cảnh nhất trọng, căn cơ dù vững thế nào thì vẫn là gà mờ mà phải đứng cùng vô số cường giả hơn hắn vài cái đại cảnh giới, không những thế đều là lão làng, sơ sẩy một cái thôi cũng có thể bị âm đến chết lên chết xuống, mười cái mạng cũng không đủ dùng.

Thiết nghĩ thật không dễ dàng.

Nhìn mười tên nô lệ phía sau, Thanh Phong ánh mắt phức tạp, trong đầu vận chuyển suy nghĩ.

"Hắc Dạ...Không Vương Long ngươi có thể chuẩn bị một số căn mật thất lớn cho ta không." Thanh Phong chậm rãi nói, ánh mắt trở nên âm trầm.

"Điện hạ, không thành vấn đề, theo ta." Vương Long nhẹ nhàng cười, thu hai cái hắc y vào túi trữ vật, cước bộ không giảm tiến ra ngoài.

Rầm! Tường đá một lần nữa trồi lên chắn ngang đường, che đi thông đạo, trận văn trên đó mờ ảo hiện ra rồi biến mất, Thanh Phong cũng chỉ lướt sơ qua rồi thu lại sự chú ý.

...

"Mật thất này bố trí rất nhiều trận pháp ẩn, nếu không cẩn thận thì một võ giả luyện khí cảnh cũng đừng nghĩ mà an toàn rời khỏi, chính vì vậy nếu điện hạ cần thì có thể yên tâm mà sử dụng." Dừng lại một chút Dương Long mới nói tiếp: "Mà ta không nghĩ nơi này sẽ bị người khác phát hiện ra ngoại trừ..."

"Hiểu rồi, ngươi lui ra ngoài đợi ta đi." Thanh Phong lạnh lùng nói ra, hắn có vẻ không đợi lâu hơn được nữa rồi.

Dương Long đầu hơi gật nhẹ một cái, quay người rời khỏi, một chút nghi ngờ cùng tò mò cũng không có.

"Hy vọng đừng để cho ta thất vọng, kim sắc minh ấn."

Thanh Phong miệng cong lên một đạo, cười nhạt lắc đầu, bàn tay duỗi ra thủ trưởng bắt đến đan điền vị trí của tên nô lệ gần nhất, trong đầu ý niệm vận chuyển.

Ngay lập tức trong thể nội trôi nổi kim sắc minh ấn bắt đầu động, một cỗ lực hút từ bên ngoài vô hình chung xuất hiện tác động lên kéo nó ra. Không quá mười giây kim sắc minh ấn đã hoàn toàn tiến nhập đan điền của tên nô lệ này.

Trong đan điền, kim sắc minh ấn bất ngờ mọc ra vô số sợi tơ mỏng, như kinh mạch một dạng đâm xuyên qua đan điền cắm rễ lên đó, chẳng mấy chốc đã chằng chịt sợi tơ, hư hư thực thực.

Hoàn thành xong kim sắc minh ấn chấn động mạnh mẽ dung nhập, hòa làm một thể với đan điền, vạn tơ theo đó cũng biến mất, đan điền lại một trận phẳng lặng, chìm vào trong tĩnh mịch.

Mười cái minh sắc kim ấn ứng với mười tên nô lệ, không hơn không kém.

"Các ngươi từ nay nhiệm vụ duy nhất chính là ngồi chỗ này tu luyện, tu luyện và tu luyện, không cần thiết phải làm việc khác." Thanh Phong nhàn nhạt nói, vô tình đến cực điểm.

Luyện khí cảnh, võ giả đã đạt đến mức này thì không cần thiết phải ăn, có thể hấp thụ chân khí mà sống, căn bản là giống như một cái máy.

Đại môn mật thất dần đóng lại, thân ảnh của Thanh Phong cũng mờ mờ mà biến mất, chỉ còn mười cái hô hấp thổ nạp đều đều vang lên.

"Vương Long, từ đây ta có thể ra ngoài được rồi."

"Thanh Phong điện hạ, hi vọng ngài đừng để Ái Lệ nàng thất vọng, nếu không..." Vương Long nhìn theo bóng lưng của Thanh Phong mà trong miệng lẩm bẩm, không còn vẻ tươi cười như lúc trước nữa, mà thay vào đó là vẻ mặt âm trầm, ánh mắt thi thoảng chớp động u quang.

...

"Phong nhi, đã xong?" Một giọng nói ấm áp vang lên, chỉ thấy Ái Lệ đã đứng trước thông đạo, quan tâm mà nói ra.

"Mẫu thân đại nhân, mọi việc đã xong, hoàn toàn thuận lợi." Thanh Phong từ bên trong đi ra, đồng thời nở một nụ cười tươi mà nhìn Ái Lệ.Rất có ích.

Nhờ Ái Lệ hắn mới thực hiện được một phần của kế hoạch trong bóng tối, nếu không sẽ kinh động đến rất nhiều người, thậm trí có khả năng nhỏ nhoi làm lộ ra bất diệt thần ấn.

Còn vì sao mà Thanh phong lại không sợ Ái Lệ biết được.

Ha, đương nhiên là quy hết lên đầu mười năm trong không gian đó, không tin cũng phải tin.

Cái này gọi là nói dối nhưng là nói dối có tính hợp lí.

Còn một phần nữa hắn chính là lợi dụng tình thương yêu mà nàng dành cho hắn, cái này mới là mấu chốt quan trọng nhất.

Tuy nhiên đã xong rồi thì tạm thời gác qua một bên đã.

Như sực nhớ ra cái gì mà Ái Lệ vội vàng nói: "Đúng rồi Phong nhi, nha hoàn con mang đến thiên phú cùng ngộ tính không tệ, huyền giai thiên phú cùng huyền giai ngộ tính."

Cao như vậy.

Thanh Phong một mảnh kinh ngạc.

Cao như vậy mà mới chỉ dừng lại hậu thiên cảnh tam trọng, nếu không phải có vấn đề thì chính là tài nguyên tu luyện không đủ.

Ái Lệ thấy Thanh Phong hơi thần người ra, quan tâm mà hỏi:

"Phong nhi, nếu con coi trọng nàng như vậy ta có thể giúp con nâng cao cảnh giới của nàng."

"Mẫu thân đại nhân, chuyện này không cần thiết, hài nhi tự có tính toàn của mình, không cần thiết phải liên lụy tới ngài." Thanh Phong dứt khoát từ chối, giọng nói tràn đầy vẻ kiên quyết.

Nhận thấy không thay đổi được gì nên Ái Lệ cũng đành thở dài mà buông bỏ mục đích của mình.

Sau đó, Thanh Phong phải hoa không ít tâm tư mới có thể lặng yên mang theo tiểu Thúy mà rời khỏi cung, mà Ái Lệ một mặt đầy không được vui nhìn Thanh Phong bước đi.

Có thể thấy nàng yêu thương Thanh Phong đến chừng nào, chia li thôi cũng đầy xúc động.

Tuy nhiên tình cảm này mãi mãi Thanh Phong hắn không bao giờ chấp nhận, mà Ái Lệ nàng vĩnh viễn cũng không bao giờ biết.

Chờ cho Thanh Phong hoàn toàn đi khuất, một bóng người bất ngờ từ phía sau tiến đến, ánh sáng chiếu đến lộ ra một khuân mặt không ai khác chính là Vương Long.

Vương Long mày hơi nhíu lại, giọng nói khó hiểu vang lên: "Công chúa, ngài thật sự đặt nhiều niềm tin vào Thanh Phong điện hạ đến như vậy sao, thần chưa hiểu một đứa nhóc mới mười tuổi mà có thể được ngài coi trọng đến vậy."

Ái Lệ lau đi nước mắt, chậm rãi nói ra: "Nó là con trai của ta, nó mang dòng máu của ta chảy trong người."

Bất chợt nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt có chút hồi ức nhớ lại: "Hơn nữa ta nhìn thấy ở nó một tia hi vọng, hy vọng xây dựng lại thời hoàng kim của Việt Quốc năm xưa, dù chỉ là nhỏ nhoi nhưng cũng rất đáng để mong chờ vào."

"Nhưng là con của hắn ta." Vương Long bất bình phản bác lại.

"Thanh Phong không giống hắn. Là một người mẹ ta hiểu rõ con mình hơn bất cứ ai khác."

"Thần vẫn không hiểu?"

"Thời gian sẽ trả lời hết thảy, Vương Long."

Chương 10: Đột phá không bình cảnh

Khi vừa đặt chân trở về Thanh Phong viện, Thanh Phong phân phó một chút việc lặt vặt cho tiểu Thúy, còn mình vội vàng tiến nhập mật thất.

Hai chân xếp bằng xuống, hai tay đan vào nhau bắt đầu hô hấp thổ nạp, tâm thần liên thông.

Ngay tại đan điền của Thanh Phong xuất hiện mười đạo lốc xoáy nhỏ, chân khí đang không ngừng từ đó chảy ra cuồn cuộn không dứt như giang hà chi thủy, chẳng mấy chốc đã tới giới hạn đạt được.

Chỉ thấy Thanh Phong cẩn thận từng tí một điều khiển ý niệm dẫn động dòng chảy chân khí va chạm vào tường bích ý đồ xung kích hậu thiên cảnh nhị trọng.

Đúng thế, là xung kích hậu thiên cảnh nhị trọng.

Võ giả cảnh giới có mười cấp, mỗi cấp phân thành cửu trọng, muốn đột phá mỗi trọng phải xung kích một tường bích.

Tường bích ở đây là gì?

Trong đan điền võ giả khi đột phá tới hậu thiên sẽ hình thành lên tám cái bức màn màu xanh chính là tường bích chắn ngang đan điền, chia đan điền thành chín khu nhỏ.

Mà mỗi khi đột phá một tường bích, giới hạn chân khí sẽ tăng lên, cùng với mảnh vụn tường bích sẽ hòa thành chất dinh dưỡng dung nhập vào từng thớ thịt, lục phủ ngũ tạng, cường hóa tố chất thân thể lên viễn siêu lúc trước.

Tuy nhiên tường bích phía sau dày gấp đôi phía trước, đột phá hết tường bích của hậu thiên thì tường bích của tiên thiên lại hình thành, cứ như vậy vòng lặp tuần hoàn cho đến cuối cùng.

Mỗi một lần đột phá cái sau khó khăn gấp bội lần cái trước, gian nan cùng nguy hiểm trùng trùng, không cẩn thận đan điền nội thương mà ảnh hưởng to lớn đến con đường tu luyện sau này.

Chính vì vậy để chuẩn bị kĩ càng đột phá tường bích thì chân khí trong đan điền bắt buộc phải đạt tới tối đa giới hạn có được.

Mà Thanh Phong lúc này là có thừa rồi.

Chỉ thấy hắn hai mắt nhắm chặt, mỗi một đợt xung kích tường bích là một lần Thanh Phong tuôn ra đại lượng mồ hôi.

Lúc này trong đan điền, tường bích màu xanh trải qua vô số lần va chạm với chân khí đã xuất hiện từng vết rạn nứt.

Vết rách theo thời gian không ngừng tăng trưởng trải rộng khắp tường bích.

Nương theo lấy dòng chân khí thứ mười năm va chạm vào, tường bích rốt cuộc cũng không chịu đựng được nữa mà vỡ vụn ra, ngay lập tức mảnh vụn hóa thành dịch lỏng thẩm thấu qua đan điền dung nhập khắp các bộ vị trong cơ thể.

Ngay khi tường bích bị phá vỡ, khoảng trống trong đan điền lại tăng lên, chân khí giới hạn theo đó bị loại bỏ, được đà lấn tới, chân khí một lần nưa lại ào ào tăng lên.

Cứ như thế này, Thanh Phong hắn lại là muốn đột phá thêm lần nữa.

Cái này cũng quá kinh khủng đi.

Mới trôi qua bao lâu.

Mười phút.

Trần Đế năm xưa cũng không dám cả gan mà liên tục đột phá, có thể thấy một phần là y đã hết sức, phần còn lại chính là do lượng chân khí bị tiêu hao quá nhiều, không đủ để đột phá thêm lần nữa.

Thanh Phong thiên phú không hơn Trần Đế nhưng hắn là có Bất Diệt thần ấn cùng kim sắc minh ấn.

Hai thứ này, mười cái Trần Đế cũng không bằng.

Thanh Phong hắn ở đây chính là đang bật hack.

Cảm giác thật sự quá nâng nâng.

Cứ như thế chẳng mấy chốc chân khí lại đầy.

Lại một lần nữa xung kích tường bích.

Nhưng lần này độ khó tăng lên không chỉ gấp đôi đơn giản như vậy.

Tuy nhiên chất lượng không đủ lấy số lượng đập vào, đố ai có thể chịu đựng được nói chi là tường bích vô tri vô giác nhỏ nhoi.
Đến dòng chân khí thứ ba mươi chín, tường bích thứ hai rốt cuộc cũng bị công phá.

Thanh Phong thở ra một hơi, lấy tay áo lau đi giọt mồ hôi trên trán rồi tiếp tục tĩnh tâm đả tọa.

Với hành động này của Thanh Phong đã nói lên tất cả.

Hắn muốn tiếp tục đột phá.

Tiếp tục đột phá.

Câu này nói ra nghe đơn giản nhưng để một lão quái vật sống ngàn năm tuổi biết được chắc cũng phải tức đến hộc máu ghen tị mà thốt lên.

"Yêu quái phương nào mau mau hiện hình."

Nói trở lại đến lần thứ ba này Thanh Phong cũng gặp một số trở ngại nhưng phải tốn hơn tám mươi lần trùng kích tường bích mới tan vỡ.

Hô! Thanh Phong thở ra một ngụm trọc khí, khí tức quanh thân tỏa ra mạnh mẽ, hậu thiên cảnh tam trọng uy áp nở rộ vờn xung quanh người.

Các khớp xương bắt đầu kêu răng rắc, hình thể Thanh Phong đại trướng một vòng, quần áo có dấy hiệu không chịu được nữa mà đôi chỗ rách toạc ra.

Nếu như lúc trước đột phá hậu thiên cảnh chỉ là nhìn giống thiếu niên mười một mười hai tuổi thì giờ đây trông không khác mười năm tuổi.

Thân cao đến mét bảy, da thịt trắng nõn nà, mặt mày anh tuấn tiêu sái, khí chất xuất trần lãng tử, đáng chú ý hơn là đôi mắt của Thanh Phong trông sâu thăm thẳm nhìn không thấy đáy, bất cứ ai nhìn vào sẽ phải giật mình kinh ngạc bởi trông nó tràn đầy sự cô độc, cô độc đến tịch mịch.

"Đến giới hạn rồi." Thanh Phong trong miệng lẩm nhẩm.

Đúng thế, đến giới hạn, nhưng không phải về chân khí mà là về tinh thần lực của hắn.

Chân khí khuyết thiếu có thể nhanh chóng bù lại nhưng tinh thần lực cạn kiệt sẽ rất khó có thể bổ sung ngay lập tức.

Cần phải đợi để thời gian bù đắp, có lẽ không đến một ngày là có thể khôi phục lại ban đầu.

Từ đó mới thấy đột phá mỗi một cái cấp độ cảnh giới là khó khăn như thế nào.

Dù có bật hack như Thanh Phong cũng phải bó tay mà chịu thua.

Tuy nhiên hắn không xung kích tường bích nhưng chân khí vẫn theo thời gian tăng lên, cứ thế này chắc chắn sẽ chẳng mấy chốc mà tới giới hạn.Nếu cứ để như thế chín phần mười là đan điền sẽ bành trướng gây nên nội thương trầm trọng.

Chỉ thấy Thanh Phong điều khiển một ít ý niệm còn lại, phân ra tiến nhập mười đạo lốc xoáy, không lâu sau đó như bị điều khiển một dạng chân khí trong lốc xoáy hoàn không còn chảy ra, yên ắng đến lạ thường.

Nhẹ nhàng nở một nụ cười, Thanh Phong chậm rãi đứng lên, một cỗ lực đạo khổng lồ quanh quẩn khắp người làm cho hắn tạm thời có chút không thích ứng ngay được.

Hắn cần phải làm quen nếu không sinh hoạt hàng ngày sẽ rất bất lợi.

...

"Điện hạ, mừng ngài xuất quan." Tiểu Thúy lẳng lặng đứng một bên cung kính mà mỉm cười nhìn Thanh Phong.

Hơi gật đầu một cái Thanh Phong hỏi: "Ngươi ở đây chờ ta hay là có việc gì."

Tiểu Thúy như chỉ chờ có thế mà nhanh chóng đáp lại: "Điện hạ, giáo quan Trần Vô Ưu đại nhân nhờ ta chuyển lời cho ngài một thông tin quan trọng."

"Thông tin quan trọng." Thanh Phong lặp lại.

Tiểu Thúy nhìn Thanh Phong một lúc rồi nói tiếp: "Giáo quan đại nhân bảo đại hội tộc bỉ sắp đến, cách chỉ còn một tháng, mong ngài chuẩn bị chu đáo để không làm mất mặt hoàng tộc."

Như chợt nhớ ra cái gì mà Thanh Phong vỗ trán một cái.

Tộc bỉ gần kề.

Đúng thế tộc bỉ gần kề.

Làm sao chuyện này hắn có thể quên được.

Chỉ có một tháng thời gian.

Bất chợt Thanh Phong âm thầm cười lạnh.

Có kim sắc minh ấn tại, hắn không tin một tháng mình không đột phá tới tiên thiên cảnh giới. Vì vậy vấn đề quan trọng ở đây không còn là cảnh giới nữa mà là võ kĩ cùng thân pháp.

Quyền pháp cùng thân pháp cơ bản hắn đã học đến xuất thần nhập hóa rồi, tuy nhiên đối ứng với võ giả thực thụ cũng chỉ là gân gà.

"Cũng chỉ có đến đó." Thanh Phong miệng lẩm bẩm, ánh mắt nhìn ra xa xăm không biết nghĩ gì.

"Điện hạ, ngài định đi đâu với bộ dạng này sao." Tiểu Thúy nhẹ nhàng nhắc nhở, ánh mắt nhìn lướt qua rồi ngay lập tức cúi đầu xuống.

Hơi cúi đầu nhìn xuống y phục, Thanh Phong lắc đầu cười nhẹ: "Ngươi không nhắc ta cũng quên. Lấy cho bộ ta y phục mới đi."

"Ngài chờ tiểu Thúy một chút." Tiểu Thúy cung kính mà nhanh chóng rời khỏi.

Nhìn tiểu Thúy thân ảnh ngày càng xa dần, Thanh Phong âm thầm cảm khái.

Nha hoàn này tính cách lẫn ngoại hình rất vừa mắt hắn, có điều.

Kế hoạch là không thể dừng lại, tiểu tiết khác chỉ có thể gác sang một bên.

...

P/s1: Ban đầu ý định cho main tăng lên hậu thiên tam trọng từ chương 6 nhưng ma xui quỷ khiến thế nào mà chương 10 mới hoàn thành.

P/s2: Càng về sau main mới bộc lộ rõ bản chất vô tình, tàn nhẫn của mình, ấu niên cùng lão niên giết không nương tay thì đừng nói gái có nương tay không.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau