VÔ TÌNH CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Vô tình chi lộ - Chương 41 - Chương 43

Chương 41: Thành công

Ngọn lửa theo mồi dẫn một lần nữa dâng lên, nung nóng đan lô, nhiệt độ theo đó tản ra tân tân dịu đi trong mật thất không gian vốn lạnh ngắt.

Thanh Liên mặt tỉnh bơ từ trong túi trữ vật lôi ra một thi thể hài đồng, nhanh chóng lột sạch sẽ quần áo, đồng thời sau đó tay trái đoản đao nhanh nhẹn chia thi thể làm ba đoạn. Tay phải cẩn thận điều khiển chân khí hộ thể ngăn chặn máu tươi lạc đường bắn lên người.

Lục phủ ngũ tạng bên trong đều bị Thanh Liên hấp thụ hết, dư lại hai phần của cái xác được đặt tại một chỗ, phần còn lại chính là được ném vào trong hỏa lô.

Thanh Liên cẩn thận vận dụng thủ pháp điều khiển ngọn lửa thiêu sạch sẽ lớp da bên ngoài, chân khí hóa vô hình lưỡi dao róc sạch thịt ra khỏi xương.

Lần này hắn làm cẩn thận hơn trước gấp vạn lần, một chút sơ sẩy cũng không có, hoàn toàn tỉ mỉ chính xác đến cực điểm.

Dược liệu liên tục được ném vào trong hóa dịch lỏng trong suốt thẩm thấu qua từng thớ thịt đỏ lòm.

Một cỗ mùi thịt nướng nhất thời thơm phức ngập tràn trong phòng.

Thanh Liên giữ vững tư thế luyện đan, hai tay thủ pháp liên tục biến ảo, hoa vô số đạo vòng tròn, cùng mồ hôi liên tục tiết ra đề thăng nhiệt huyết trào dâng.

"Ngưng!"

Thanh Liên quát lớn, ý niệm cật lực cọ xát, chân khí đại lượng tiêu hao.

Thành bại hai cái này là trong bước cuối cùng quyết định.

Oanh oanh!

Liên tục hai tiếng thanh thúy từ trong đan lô vang lên, Thanh Liên đồng tử co rụt lại mà nhìn, hai mắt lồi ra như muốn xuyên thấu vào trong quan sát.

Thành hay bại?

Chỉ thấy từng đạo khói trắng theo đó bay ra bên ngoài, mang theo một mùi thơm nồng đậm hương vị mát mẻ lan tỏa truyền đến mũi của Thanh Liên.

Ngay sau đó từ tròn đan lô bay ra một viên óng ánh đan dược yên vị tại lòng bàn tay của hắn.

Ánh mắt tỉ mỉ quan sát.

Đan dược phía trên hiện vô số đạo vòng xoáy màu đen, giữa vòng chính là một đốm đỏ chói lóa, một tia bất phàm theo đó nhàn nhạt tỏa ra.

Thanh Liên nhếch miệng cười lớn, quyền đầu nắm chặt, nội tâm kịch liệt hưng phấn.

Hai mốt lần luyện, tròn hai mươi lần thất bại, cuối cùng cũng thành công tại lần cuối, không vui sao được.

Nhẹ nhàng thu đan dược vào túi trữ vật, Thanh Liên trong đầu suy đoán đúc kết ra một điều.

Huyết nhục hài đồng tràn đầy sinh mệnh tươi mới nên mới có thể tầng tầng chịu đựng được dược lực áp lực đè nén.

Nếu biết trước như thế này hắn cũng không phải tân tân khổ sở hao đến hai mươi lần vô bổ luyện, tốn đại lượng thời gian cùng công sức.

Được đà lấn tới, khí thế trong người sau thành công vừa rồi đang hưng thịnh, Thanh Liên tiếp tục vất lần lượt hai phần thi thể vào trong đan lô lần nữa luyện đan.

Tổng cộng dùng hai thi thể hài đồng, hao bốn canh giờ, Thanh Liên luyện ra được năm viên mới lạ đan dược, thất bại một lần.

Nắm nắm trên tay một viên mới lạ đan dược, Thanh Liên ánh mắt âm trầm lấp lóe, chỉ thấy hắn nhếch miệng cười lạnh lẽo mà thu đan dược vào trong túi, cước bộ nhanh chóng li khai mật thất.

Đêm nay như vậy nhanh chóng qua đi, bình minh hé mở, xé toạc bóng đêm bức màn tăm tối.

Sinh khí Minh Hi thành ngày mới dần dần đề thăng, nhà nhà cửa chính kẽo kẹt mở ra. Lác đác vài người bắt đầu hướng đường chính con phố mà dựng lên quầy hàng chuẩn bị đón khách.

Hướng theo đan các lúc này vẫn còn im ắng vắng vẻ, có lẽ chờ một chút nữa thôi là đông nghẹt người.

Cả đêm không ngủ Thanh Liên hai mắt tô thêm một tầng thâm quầng nâu nhạt, tuy nhiên võ giả sức sống dồi dào, cùng Thanh Liên kiên cường đến biến thái sức chịu đựng là không coi cái này vào đâu.

Lặng lẳng tiến lên trên lầu phòng mình, Thanh Liên thả người lên trên ghế dài, phóng mắt qua cửa sổ nhìn xuống dưới phố, hơi thở phát ra đều đều.Minh Hi thành ba nhà Lâm, Lăng, Tiêu làm chủ ở đây, đến thành chủ cũng chỉ là con tốt thí suốt ngày nhốt mình trong viện không dám ra ngoài.

Đủ thấy triều đình uy quyền ở đây là rất nhỏ, thậm trí lực can thiệp chỉ là gợi lên một gợn sóng nhỏ.

Nhất là Lâm gia uy quyền lộng hành ngày càng lớn, không coi hai nhà còn lại ra gì, lần trước từ chối thiệp mời đến Thanh Liên cũng là cất công suy tính một phen mới quyết định không đi.

Cuối cùng Lâm gia biểu hiện là đúng theo tính toán của hắn, không những thế kéo theo Lăng gia tâm tình niềm nở không ít.

Mà chính vì vậy hắn mới ra lệnh cho Phúc lão đại lượng mua những dược liệu mà hai nhà có, càng nhiều càng tốt, giá thành chính là rẻ đi một nửa.

Chỉ là cái này là có giới hạn.

Để lâu ắt sinh ra phiền phức cùng hậu họa không đánh có.

Nhất thời Lâm gia cùng Lăng gia có thể không làm gì được hắn nhưng càng lâu về sau đâu, nước chảy thì đá cũng mòn, huống chi là đan các hắn lập ra không lâu, cứng cáp là không thể so sánh được với đá.

Tuy nhiên chìa khóa để thay đổi thế cục bị động này hắn đã có rồi.

Cái cần ở đây là chờ thời cơ thích hợp để mở thôi.

Bất chợt Thanh Liên hứng thú ánh mắt nhìn lên bầu trời, khóe miệng cong lên một cái độ cong:

"Trời sắp mưa."

Theo Thanh Liên câu nói vừa dứt, gió mạnh mãnh liệt từ xa giằng xé tới, từng luồng phong bạo rít gào va đập vào cây cối tường đá phát ra ghê rợn thanh âm.

Đỉnh trời mây đen ùn ùn kéo đến, che đi bình minh sáng rọi, bóng tối bức màn theo đó tái hiện.

Tách tách tách!

Mưa nặng hạt ào ào rơi, từ trên cao lao xuống va đập mạnh mẽ vào nền đất.

Người bên dưới chính là một mảnh nhốn nháo, gấp rút mà thu đi gian hàng tránh mưa, miệng phát ra một hồi chửi bới âm thanh:

"Chết tiệt, trời đang đẹp sao lại mưa rồi, ảnh hưởng đến ta ngày hôm nay mua bán, đen đủi."Gió lạnh mang theo mưa hạt thổi qua cửa sổ tiến nhập gian phòng, Thanh Liên mặt mũi nhất thời trở nên ướt át, lạnh ngắt tư vị tràn ngập trong óc, buồn ngủ cảm giác hoàn toàn tiêu thất.

Thân hình chậm rãi đứng thẳng tiến gần của sổ, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua mưa rơi thu lại toàn cảnh phía dưới vào mắt.

"Thất thường, cũng giống như đường đi tương lai nguy hiểm cùng lợi ích đan xen lẫn nhau, lúc ẩn lúc hiện khó đoán, ai nhìn thấu mới là chân chính thế gian đế vương."

...

Lâm phủ lúc này mưa rơi tầm tã, toàn bộ lâm vào trạng thái ẩm ướt, người đi lại rất ít, đa số đều là ở trong nhà.

Bên ngoài nhìn vào có lẽ rất yên tĩnh nhưng lúc này Lâm gia sảnh nội xảy ra một trận kịch liệt trao đổi.

"Gia chủ, dược liệu của chúng ta kiếm được sắp bị hao hết tồn kho rồi." Lâm Mĩ Mục bên cạnh lạnh lùng nói ra, khí chất băng băng lãnh lãnh.

Đứng bên cạnh, Lâm gia trưởng lão các người ánh mắt kiên quyết mà nhìn, miệng không hài lòng nói ra:

"Gia chủ, chúng ta quá nhân nhượng tên luyện đan sư kia rồi, dược liệu vốn có thể thừa sức luyện chế đan dược đủ dùng cho cả năm giờ đây chỉ đủ cho vài tháng."

"Đúng thế gia chủ, chúng ta đã bỏ qua thái độ coi thường lời mời của tên đó, thậm trí nhân nhượng bán ra dược liệu với giá chỉ có một nửa, đổi lại chúng ta nhận được gì đâu."

Nhận được gì đâu, đúng thế hoàn toàn chưa nhận được gì.

Đứng trước chúng nhân phản đối lời nói, Lâm Chấn Khang vẫn không đáp lại, năm ngón tay miết lên thành ghế, khí thế thu liễm, hoàn toàn không nhìn ra được hắn đang nghĩ gì.

Chúng nhân vẫn đợi.

Lâm Chấn Khang càng im lặng.

Kiên nhẫn là có hạn, một vị trưởng lão lời nói sắp phát ra thì trầm thấp âm thanh cất lên vang vọng khắp phòng, uy nghiêm tràn ngập:

"Ta đang đợi, đợi tên luyện đan biểu hiện, nếu sau ba ngày vẫn biệt vô âm tín, coi như dược liệu cũng không cần thiết bán ra, đến lúc đó chính là buông xuôi lần lôi kéo này." Lâm Chấn Khang nhàn nhạt nói ra phá vỡ yên tĩnh.

Muốn lôi kéo chính là cần đủ tài lực hùng hậu nhưng Lâm gia coi trọng dược liệu hơn bất cứ ai nên tiêu hao lớn như vậy cũng phải cẩn thận suy tính một phen.

"Gia chủ anh minh."

"Gia chủ anh minh."

...

Chúng trưởng lão hai mặt nhìn nhau, nhất trí đồng tình.

Bon họ chính là cần một câu trả lời, nếu thích đáng thì phiền muộn trong lòng mới được giải tỏa, và hiển nhiên lời Lâm Chấn Khang hoàn toàn hợp lí.

Không ai nói gì, trận tranh cãi này coi như chấm dứt tại đây, ai nấy nhấc mình chậm rãi rời khỏi.

Nghị sự đường chẳng mấy chốc chỉ còn Lâm Mĩ Mục cùng Lâm Chấn Kháng tại.

Lâm Mĩ Mục mắt rung nhè nhẹ, môi hồng căng mọng mấp máy:

"Gia chủ, ngài thực sự buông tha trận lôi kéo này, luyện đan sư cáp bậc đan sư thực sự không đơn giản đâu."

Nàng đường đường là luyện đan sư, nhất là cấp bậc đã đạt đến cửu tinh đan đồ nên biết mức độ quan trọng của đan sư cấp bậc là khủng khiếp tới cỡ nào.

Lời này nói ra chính là thật tâm từ đáy lòng.

Chương 42: Chung quy vẫn mười tuổi

Đối diện khó hiểu lời nói của Lâm Mĩ Mục, Lâm Chấn Khang thần sắc bất biến, tay phải chống cằm như đang một hồi phân vân suy tư.

Thời gian lúc này như kéo dài ra một đoạn, bầu không khí lặng trầm.

Bất chợt hắn ngữ điệu hứng thú gợi lên: "Trận lôi kéo này, tuy không thể theo đến cùng nhưng không hẳn là ta bỏ cuộc sớm, mà là ta đang đợi, đợi để ra bước cuối cùng."

Lâm Mĩ Mục ánh mắt chú ý đến nét mặt của Lâm Chân Khang, song nàng cũng nhanh chóng thu về, miệng cười nhạt một cái:

"Nếu gia chủ ý đã như vậy ta cũng không muốn nói thêm điều gì."

"Ngươi không hứng thú muốn biết bước cuối cùng mà ta nói sao." Lâm Chấn Khang nhếch miệng cười.

Hứng thú.

Ai nghe vậy cũng sẽ cảm thấy tò mò muốn biết. Tuy nhiên Lâm Mi Mục nàng cũng có điểm mấu chốt, cái gì người đã không dễ dàng tiết lộ cũng không cần thiết tra hỏi quá.

Chỉ thấy nàng nhẹ lắc đầu, lạnh lùng nói ra: "Gia chủ làm việc đều là có ích hết cho Lâm gia, cái ta hứng thú chỉ là ngài mang về lợi ích cho Lâm gia nhiều hay ít mà thôi."

"Ha ha ha ha, rất không tồi, ngươi lui được rồi." Lâm Chấn Khang phá lên cười.

Nhìn cho bóng lưng Lâm Mi Mục dần đi khuất, Lâm Chấn Khang ánh mắt bất ngờ trở lên âm trầm, mỉm cười vẻ mặt hoàn toàn thu lại.

Lâm gia nhìn tưởng như đoàn kết nhưng thực sự là cực kì riêng rẽ, mỗi thành viên trong đó đều luôn lấy lợi ích của mình làm đầu.

Chỉ là Lâm gia chủ hắn đây uy hiếp quá lớn nên mới có thể miễn cưỡng mà đoàn kết.

Dươc liệu hao đến chỉ còn dùng được vài tháng. Còn không phải ảnh hưởng đến lợi ích gốc rễ của mình mới lên tiếng.

Lâm Chân Khang hắn lôi kéo vị luyện đan sư kia còn không phải vì tốt cho Lâm gia.

Nhẹ nhàng lắc đầu, Lâm Chấn Khang trong lòng nộ khí khó mà tiêu tan.

Trong Lâm gia này ngoài một số thân cận nhất với hắn thì chỉ còn Lâm Mi Mục là có thể trông cậy vào được.

Câu nói vừa rồi của hắn chính là để thử xem nàng thực sự có giống như chúng trưởng lão kia không.

Nếu nàng trả lời vòng vo hoặc thẳng thắn nói có, là ngay lập tức coi trọng lợi ích riêng của mình.

Mà sự thật là nàng lại không quan tâm, giọng điệu chính là quan tâm đến lợi ích sau cùng của Lâm gia, cùng với ngữ điệu khó có thể coi là giả. Cái này là làm Lâm Chân Khang tin tưởng tạm thời đề thăng.

Tuy nhiên, chính bản thân mình mới là cần để tin tưởng nhất, kẻ khác vẫn là luôn có một tầng đề phòng bên ngoài.

Lâm Chấn Khang nhất thời nộ khí như tiêu tán, toàn thân trên dưới thả lỏng thư thái, dựa lưng vào sau ghế, ngay sau đó từ trong ngực áo lôi ra một khối ngọc giản đồng thời nhẹ nhàng truyền chân khí vào.

Một phút thời gian thoáng cái hao đi, Lâm Chân Khang vẻ mặt ngày càng dịu đi, bất chợt tinh quang trong mắt chợt lóe hắn mở miệng nói:

"Hắc lão!"

Câu nói như vu vơ một dạng phát ra lan tỏa trong không gian yên ắng, tưởng chừng như không hồi âm thì một giọng nói trầm thấp vang lên nho nhỏ truyền vao tai.

"Gia chủ cho gọi."

"Cầm lấy đồ này, đợi ba ngày trôi qua rồi mang đến đó cho ta, chú ý giữ thân phận đừng để lộ."

"Đã rõ, gia chủ ngài yên tâm."

Như trong lòng vẫn đang đè nặng hòn đá bất ngờ tan vỡ, Lâm Chân Khang nội tâm dịu đi vài phần, cả người chậm rãi đứng lên, cước bộ không nhanh không chậm rời khỏi nghị sự đường.Bên ngoài vẫn là dạt dào mây trôi cùng cuồn cuộn mưa rơi, gió lạnh vi vu thổi.

Một mảnh lạnh ngắt không khí ngập tràn.

...

Bên Lăng gia, Lang Vô Thần nụ cười trên mặt ngày càng đậm.

Dược liệu vấn đề dù Lâm gia đã kiệt lực che dấu nhưng thoát làm sao khỏi mắt hắn.

Đối nghịch chính là dược liệu Lăng gia mấy chục năm nay tích lũy số lượng không phải dùng mắt thường mà hình dung được, không những thế tiêu hao bình thường cũng không nhiều nên đứng trước Thanh Liên đại lượng mua vẫn chỉ hao tổn một góc nhỏ, Lâm gia điểm này là hoàn toàn không thể so sánh được.

Nếu cuộc tranh dành cứ tiếp tục diễn biến như vậy, Lăng gia hắn chính là thắng cuộc rồi.

Chỉ có điều Lâm gia lão tặc kia chịu thua dễ dàng như vậy.

Không được coi nhẹ, cần suy tính thêm. Lăng Vô Thần lòng bàn tay vươn ra cửa sổ hứng mưa, ánh mắt thâm ảo mà nhìn ra xa xăm.

Ngày hôm nay cứ như vậy trải dài trong một trận mưa lớn.

Nước tích tụ trên nền đất ngày càng nhiều hóa thành từng vũng to lớn trôi dạt theo địa hình dốc mà chảy xuống để lộ chính lả lớp đất ẩm ướt đầy sức sống.

Màn đêm đen tối huy hoàng mà kéo dài, dập tắt mọi quanh minh, dưới chúng nhân ở dưới mà coi thường kiêu ngạo.

Mà tại Minh Hi thành phía bắc cách vài trăm dặm, một đoàn người áo choàng đen phủ đầy chậm rãi bước đi, ước chừng chính là khoảng mười người số lượng.

Hơn mười đạo đôi mắt đỏ ngầu lấp ló sau bóng tối mà nhìn lên phía trước, một trận sát khí cùng lăng lệ khí tức như ẩn như hiện quẩn quanh.

Đoàn người cước bộ dẫm lên cỏ cây mà đi, mặc cho gió mạnh cùng lạnh lẽo không khí thổi vẫn không ngăn được ý định di chuyển.

Mà đoàn người hướng đi chính là Minh Hi thành ở xa xa.

Đêm đen bốn bề hiu quạnh cùng yên tĩnh, người đến hay vô tình đi qua, lợi hay hại khó mà đoán trước.Chỉ biết thời gian vẫn thả chậm trôi từ từ.

...

Mặt trời hình tròn như quả cầu ánh sáng tỏa ra nhàn nhạt cam sắc dần lo ló tại phía Đông.

Bóng đêm rốt cuộc cũng không giữ được huy hoàng mà bại trận chìm trong dĩ vãng để mặc ánh sáng lan rộng ra xung quanh.

Giờ phút này Minh Hi thành đường đất theo nước mưa chưa trôi hết phi thường ẩm ướt, một tầng mỏng như bùn nhão một dạng trải dài phía trên.

Tuy vậy cũng không ngăn được đối người bước đi, chẳng mấy chốc nhân khí dâng cao, ấm cúng khí tức ngập tràn.

Theo làn gió mát lạnh liên tục thổi qua kẽ cửa sổ lọt vào bên trong, va đập mạnh mẽ lên mặt, Thanh Liên mới chậm rãi từ trong giấc ngủ trung tỉnh lại.

Thân hình tinh lực sau đêm ngủ đã hoàn toàn khôi phục ban đầu, mạnh mẽ ý chí kéo lấy thân thể từ trong vỏ chăn bông trắng ngồi bật dậy, Thanh Liên ánh mắt nhanh chóng từ mê man buồn ngủ ngay lập tức trở lên âm trầm tỉnh táo.

Hắn thân thể tuy là của thanh niên nam tử, người trưởng thành nhưng chung quy cốt lõi vẫn là đứa nhóc mười tuổi, không ngủ không nghỉ ắt sẽ gây nên hao tổn về chất, ảnh hưởng đến não bộ phát triển.

Thích hợp ngủ nghỉ đan xen với tu luyện vẫn là tốt nhất đối với hắn lúc này, làm quá sức dù lợi ích nhất thời đạt được to lớn nhưng kéo dài về sau chính là tuột dốc không phanh.

Thân hình đứng thẳng mà tiến gần đến bên cửa sổ, hai tay dang ra mạnh mẽ mở rộng hai cánh.

Đón lấy chờ đợi chính là dạt dào không khí thoáng đãng cùng tươi mát tư vị theo ánh sáng nhè nhè chiếu đến dấy lên một cái cảm xúc dễ chịu khó có thể hình dung bằng lời.

Thanh Liên ánh mắt cũng chỉ là nhìn lướt qua bên ngoài rồi cũng lạnh lùng dứt khoát li khai.

Đan các ngài mới bắt đầu là khá bận rộn, hắn các chủ cần phải đích thân đứng đằng sau chỉ đạo một số việc, nhất là gần đây nhân viên làm việc vì bị hắn giết quá nhiều mà trở nên thiếu hụt cần bổ sung.

Mà đan các nhân viên tuyển chọn không thể qua loa được, đủ tiêu chuẩn đánh giá cùng với phân thượng danh khí mới có thể thông qua.

Cứ như vậy nói là làm, tại đan các thông qua Phúc Lão truyền tin khắp Minh Hi thành, khắp nơi người người nội tâm xảy ra một trận nhộn nhạo, tâm lí giằng co.

Tại một con đường nhỏ bên rìa Minh Hi thành mép ngoài, liên tục không ngớt âm thanh chửi bới, đáng đập tay chân vang lên.

Mà phóng mắt tới nhìn, khung cảnh là rõ ràng hiện ra.

Một thiếu niên ăn mặc rách rưới, đầu tóc bù xù, chân tay dưới lớp vải mỏng lộ ra hàng loạt vết thâm tím trên đó, mà thiếu niên tình cảnh bây giờ là phi thường thảm hại.

Một mình hứng chịu như mưa rơi một dạng quyền cước loạn đả, trên mặt trên bụng trên lưng, không lúc nào là không chịu đau nói cảm xúc.

Đối với người khác đánh đập thiếu niên này một chút hé răng rên rỉ kêu đau cũng không có, quyền đầu nắm thật chặt, hai hàm răng mạnh mẽ cọ xát cố chịu đựng, trong con mắt u tối kia chính là một ý chí kiên cường vững chắc chư núi đá không thể lay chuyển.

"Nộ khí trong người ta hết rồi, coi như ngươi may mắn Hàn Tư, chúng ta đi." Cầm đầu to lớn thiếu niên dừng lại đánh đập miệng quát lớn, phất tay ra hiệu động bọn thối lui.

"Bao cát vĩnh viễn là bao cát thôi, ha ha ha ha."

"Phế vật của tạp chủng."

Nhìn đám người lần lượt rời đi, thiếu niên tên Hàn Tư cũng lảo đảo mà dùng hai chân run rẩy đứng lên, bước đi bước thấp bước cao, thân hình như lung lay muốn đổ tuy nhiên lấy một kiên cường ý chí mà vẫn đi được tiếp.

Xung quanh mọi người nhìn một màn này nhưng không ai ra can ngăn, vẻ mặt tỉnh bơ như chưa có chuyện gì xảy ra, một số còn quăng hứng thú ánh mắt nhìn.

Chương 43: Thiếu niên tên Hàn Tư

Chậm rãi mà bước đi, ánh mắt dưới sưng tím hai quầng mắt mà nhìn lên phía trước.

Đi qua vô số ngõ quặt chính là rẽ vào một khu tiểu viện tồi tàn rách nát, trước đại môn treo một tấm biển phủ đầy bụi bặm lệch hẳn sang một bên, mờ mờ có thể thấy rõ được dòng chữ viết trên.

Hàn Phủ.

Hàn Tư bước qua đại môn, đập vào tầm mắt chính là xập xệ căn nhà, bốn bức tường vách méo mó, phía trên chất đầy rơm rạ.

Một cỗ cảm xúc quen thuộc tràn ngập trong óc, trong lòng lạnh buốt run rẩy vì đau theo đó hoàn toàn bị khu trừ.

"Hô!" Hàn Tư miệng hít vào một hơi thật sâu, hai tay nhanh nhẹn chỉnh chỉnh lại y phục, cố gắng mà thổ lộ ra trạng thái hoàn hảo nhất.

Miệng nở một nụ cười tươi đồng thời cước bộ nhanh nhẹn tiến vào bên trong.

Xộc vào mũi chính là một mùi ẩm mốc của rơm rạ, lá khô, theo sau đó không ngừng truyền đến từng đợt tiếng ho nặng nề phát ra từ phía trên giường gỗ.

Hàn Tư bất chợt mặt mày tái đi, vội vã chạy đến bên giường, bàn tay vươn ra lấy một cốc nước mà đưa lên trước, tay kia chính là từ trong ngực áo lấy ra một gói thuốc nhỏ, miệng gấp rút phát ra lo lắng thanh âm:

"Thanh nhi, muội không sao chứ, ta mang thuốc về rồi đây."

Đối diện phía Hàn Tư chính là một nữ hài tử, nàng làn da nhợt nhạt trắng xám, cả người gầy yếu không có sức sống, nghe đến giọng nói của Hàn Tư, nàng mới miễn cưỡng nở một nụ cười gượng gạo:

"Ca ca, ta không có bệnh, ca ca đừng tốn sức mà lo lắng."

Nhìn một màn này, Hàn Tư một trận đau xót, ruột gan quặn thắt lại, nếu không phải hắn không có tiền, không mời được đại phu từ sớm thì muội muội đâu thành ra nông nỗi này.

Đều tại hắn ca ca này ngu dốt bất lực.

Chỉ thấy Hàn Tư cố gắng giữ cho vẻ mặt tươi tỉnh, hắn chậm rãi nói ra:

"Thanh nhi, muội đúng không có bệnh nhưng vẫn cần uống thuốc để bồi bổ cơ thể cho khỏe hơn."

"Nghe ta đi, uống vào rồi thoải mái nghỉ ngơi." Hàn Tư nở một nụ cười, tay chính là đỡ nữ hài tử ngồi dậy.

"Ca ca ca, huynh tốt với ta quá." Nữ hài tử hai mắt thoáng chốc ươn ướt, chỉ thấy nàng nhẹ gật đầu, cẩn thận cầm lấy cốc gỗ, nhanh chóng uống đi thuốc mà Hàn Tử mang về.

Thuốc theo nước trôi vào trong bụng hóa chậm rãi thành dược lực hòa vào thân thể của nữ hài tử, nàng hai mắt theo đó lim dim nhắm lại, cả người chẳng mấy chốc đã chìm vào trong mộng, hơi thở phát ra nhỏ nhẹ vang lên đều đều.

Nhìn cho đến khi nữ hài tử yên giấc, mãi một lúc lâu sau Hàn Tư mới thở ra một hơi yên lòng, cước bộ nhanh chóng rời khỏi xập xệ tiểu viện tiến ra đường chính.

Minh Hi thành hôm nay toàn bộ trên dưới đều truyền qua nhau thông tin đan các tuyển nhân viên, vô số người trong lòng đầy quyết tâm đi đến ý định thử vận may.

Mà hiển nhiên Hàn Tư thoang thoáng nghe qua, dù vậy hắn cũng biết thân phận mình nên không có đi, lặng lặng tiến đến một cái quán rèn có chút khang trang.

"Tiểu Tư, hôm nay ngươi đến muộn quá đó." Từ trong quán truyền đến một tiếng nam tử thanh âm, âm thanh to lớn truyền thẳng vào tai Hàn Tư.

Trời đã lên cao vút, ánh nắng chói mắt phát ra.

"Ha, Thâu đại thúc xin lỗi, ta thực sự có chút việc, mong đại thúc bỏ qua." Hàn Tư tay trái gãi gãi đầu, cố gắng cười trừ.Mắt thâm tím, chân tay lỗ lỗ đỏ lên, cả người dính đầy bùn đất.

Nhìn đến thấy vậy Thâu Mãng chú ý rời đi, nhếch miệng nhàn nhạt nói:

"Bỏ đi, lần sau chú ý vào."

Hàn Tư chính là lo lắng tan biến, cười tươi: "Cảm ơn Thâu thúc, ta nhất định sẽ không tái phạm."

"Nói nhiều làm gì, lấy cho ta miếng sắt để trên kệ." Thâu Mãng khó chịu quát to.

Hàn Tư không dám chậm trễ bắt tay vào làm việc, đối diện trách móc của Thâu Mãng hắn một chút khó chịu cũng không có.

Nếu không có Thâu Mãng đồng ý nhận vào làm, hắn chính là chết khô trên đường rồi, ân còn chưa trả được nào dám phản bác nửa lời. Hơn nữa con người Thâu Mãng chính là ngoài lạnh trong nóng, sống rất dễ gần, miệng dù trách móc nhưng hoàn toàn không có ý gì.

Chỉ thấy quán rèn theo đó vang lên từng đợt tiếng vang, chan chát liên hồi, tuy nhiên từng lúc cũng pha vào đó chửi bới âm thanh, dù vậy hoàn toàn vui vẻ.

Quán rèn của Thâu mãng dù không được nhiều khách nhưng cũng không phải là ít, tiền kiếm được là đủ thoải mái sống qua ngày.

Trong mười năm nay Thâu Mãng quán chỉ có mỗi mình hắn tại, chính là ba năm quay trở lại mới có thêm Hàn Tư.

Hàn Tư vẻ mặt khá sáng sủa cùng tinh nhanh nên cũng dành được thiện cảm của Thâu Mãng, dần dà hai người trở nên thân quen lúc nào không hay.

Mặt trời chẳng mấy chốc đã tại đỉnh, mặt đường ẩm ướt điên cuồng bị thiêu đốt, nước là đại lượng bốc hơi.

Lúc này tiếng búa gõ sắt trong quán đã hoàn toàn ngưng lại, không gian xung quanh trở nên im ắng lạ thường.

Cạch! Cẩn thận đặt lại thành phẩm lên giá, Hàn Tư lau đi vệt mồ hôi trên trán, thân hình ngả ra đằng sau, lưng dựa vào bệ gỗ, ánh mắt vẩn vơ nhìn lên trần nhà.
"Tiểu tử, cho ngươi." Thâu Mãng giọng nói vang lên.

Hàn Tư theo đó là nhanh chóng bắt được một cặp lồng sắt, mở ra bên trong là mì trắng nóng hổi, khói nghi ngút tỏa ra thơm phức.

Hai mắt tỏa sáng, Hàn Tư quay sang làm một cái điệu bộ chân thành cảm ơn rồi cắm đầu vào ăn trong đó.

"Thật là, tên tiểu tử này..." Thâu Mãng lắc đầu cười, hai chân chậm rãi tiến lại một chỗ ngồi xuống, cánh tay chắc nịch vươn ra nắm lấu bầu rượu bên cạnh đổ vào mồm uống ừng ực, rượu lỏng đắng chát cuồn cuộn chảy vào trong miệng, khô khốc cổ họng chẳng mấy chốc đã ẩm ướt.

Trong quán cứ như vậy thời gian chậm rãi trôi qua, khung cảnh bình yên đến lạ thường.

"Ực! Hết rồi." Dốc ngược bầu rượu xuống cũng chỉ thi thoảng nhỏ xuống vài giọt, Thâu Mãng tùy ý vất ra một chỗ, trong ánh mắt thoang thoáng mem say nhìn về phía Hàn Tư rồi nhìn lên khối sắt, nhìn lên lò rèn.

Bất chợt hắn không nhanh không chậm nói ra, như vu vơ một dạng:

"Hàn Tư, ngươi muốn kiếm nhiều tiền không."

"Thâu thúc, tiền ai mà chả muốn." Hàn Tư nằm trên mặt gỗ lớn, vắt hai chân, hai tay đan vào nhau để sau gáy, tùy ý đáp lại.

"Ha ha ha, ta thấy tiểu tử ngươi tinh ranh, làm chuyện gì cũng cẩn thận chi bằng đến ứng tuyển làm nhân viên đan các đi."

Bất chợt, hắn thở dài một cái: "Hơn nữa dù ngươi có làm ở đây lâu như vậy muội muội ngươi bệnh là khó có thể chữa được, đến đó hi vọng là lớn hơn."

Hàn Tư im ắng không đáp lại, hai mắt nhắm chặt.

Muội muội hắn bệnh Thâu Mãng chính là biết, đương nhiên là do Hàn Tư nói.

Có điều dù biết thì giúp cũng không được nhiều.

Mà lời Thâu Mãng nói vừa nãy, từng câu từng chữ giờ phút này Hàn Tư đều cẩn thận mà ngẫm lại, hắn tâm phẳng lặng thật sự bị dao động.

Mi mắt nhè nhẹ rung lên mở ra, đôi mắt đen tuyền nhìn lên trần nhà.

Muội muội hắn tên là Hàn Uyển Thanh, từ nhỏ cùng hắn một chỗ lớn lên, thoáng cái đã qua mười năm, tình cảm sâu đậm không gì sánh bằng, thậm trí Hàn Tư cũng có thể hi sinh mình mạng để muội muội hắn được sống tiếp.

Giơ lên bàn tay gầy gộc đầy chai sạn nhìn, trong đầu hồi ức một lần nữa ùa về, rất nhiều sự việc xảy ra theo đó hiện rõ.

Ta người thân đã đi gần hết, chỉ còn mỗi Thanh nhi tại, nếu muội ấy chết sống còn ý nghĩa gì. Bàn tay năm ngón tay nắm chặt lại, trong lòng rốt cuộc cũng chốt xuống một cái ý định.

Chỉ thấy Hàn Tư ngồi bật dậy, vỗ vỗ hai má tỉnh táo, cả thân hình bắn ra lao nhanh ra khỏi quán.

"Thâu thúc, ta đi có chút việc."

"Ha ha ha, mong ngươi thành công được chọn, thật là ba năm gắn bó, thiếu mặt hắn tại có chút không quen." Thâu Mãng nhếch miệng cười, tay trái vươn ra nắm lấy bầu rượu bằng gỗ nâu, ý định muốn uống, bất chợt tay dừng lại, rượu hết rồi còn đâu.

"Ha ha ha, già rồi thật lẩm cẩm."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước