VÔ TÌNH CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô tình chi lộ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Nếu còn sống nhất định sẽ không như thế này nữa

Thân ảnh này không ai khác chính là Hắc Liên, có điều hắn thân thể cũng không còn nguyên vẹn.

Tay phải mất, trước ngực in một vết cào sâu đến tận xương, máu tuy đã ngừng chảy tuy nhiên khủng bố như vậy vết thương vẫn là rất chói mắt.

Hắc Liên ánh mắt âm trầm mà nhìn đoàn người trước mặt, con ngươi hơi di chuyển đến vị trí chỗ Lâm Vũ, bất chợt sát khí trong lòng ầm ầm nổi lên.

Lâm Vũ khuôn mặt này thật sự khó mà quên được.

Rất khó chịu.

...

Gào!

Vuốt sắc mãnh liệt chém xuống xuống trước ngực Hắc Liên. Viễn cảnh thân hình chia ba đoạn bất ngờ nổi lên rõ mồn một.

"Chết tiệt, chỉ còn cách đó." Đối diện nguy cơ sinh tử chỉ trong nháy mắt, Hắc Liên cắn chặt răng, hai tay bấm pháp quyết, miệng hét to:

"Hoang cổ thánh thể khởi."

Hoang một chữ màu xám nhạt lung linh huyền ảo theo hai tay bấm pháp quyết mà hiện, nồng nặc cổ lão cùng tang thương khí tức lan tỏa, kèm theo đó một tia thần uy chiếu ra.

Phập! Thanh Lôi hổ đứng trước thần uy bất ngờ xuất hiện, móng vuốt mất đà chém sượt qua ngực Hắc Liên vẩy ra một dòng máu tươi, thân hình run sợ mà lui lại.

Cố gắng kìm nén cơn đau, ý chí chèo chống giữ cho ý thức luôn thanh tỉnh, Hắc Liên trên tay hiện chữ hoang theo thời gian cũng dần mờ dần đi.

Chỉ có thể duy trì mười giây không hơn. Nếu như vậy sau mười giây hắn không tìm ra cách thì chết là cái chắc.

Ý niệm trong đầu cấp tốc vận chuyển, hình thành một vòng tuần hoàn suy luận, Hắc Liên giờ giờ khắc khắc đều chịu tải đến một áp lực khổng lồ khó có thể hình dung.

Theo lấy chữ hoang vừa biến mất, thần uy vụt tắt, Thanh Lôi hổ mất đi sự uy hiếp gầm một tiếng giận dữ mà lao đến, thanh lôi chớp hiện lan rộng, miệng máu mở rộng nhằm hướng cổ Hắc Liên mà cắn, ý đồ ngoặm nát cổ đối phương.

Chỉ nghe thấy hưu một tiếng, Thanh Lôi hổ vị trí đã tại ngay sát Hắc Liên, cùng cổ vị trí ngày càng gần.

"Chết tiệt." Hắc Liên thầm chửi một câu, toàn bộ sức lực trong nháy mắt bộc phát hết, nhích người sang bên trái.

Tránh.

Tránh được không.

Một dòng tiên huyết bay lên, kèm theo đó là cánh tay dứt đoạn treo lủng lẳng trong miệng của yêu thú.

Từng giọt máu nhỏ giọt rơi tí tách xuống mặt đất.

Đau thấu tim gan, hai mắt căng cứng, tay trái ôm phần vai bên phải, máu không ngừng trào ra thẫm đẫm y phục.

"Ha ha ha." Hắc Liên hắn đang cười.

Không phải vì đau mà điên loạn.

Chân khí đã khôi phục, thời gian vừa đủ, hi sinh một cánh tay có đáng gì.

Tay trái nhanh thoăn thoắt điểm vài huyệt vị trên vai, máu theo đó cũng ngừng chảy ra, ý niệm vừa động chân khí trong đan điền khuấy đảo bao phủ lấy hai chân.

"Thập nhị ma ảnh quyết, thức thứ hai điên đảo."

Chín thân ảnh theo đó hiện ra phân thành tám hướng mà chạy.

Hắc Liên chân thân cũng lẫn trong số đó chạy vào trong rừng.

Thoát sao.

Hắc Liên sắc mặt chưa hề khởi sắc, đôi mắt thoáng âm trầm, u quang chớp động bởi hắn có thể cảm nhận sát khí đằng sau đang theo đuổi ngày một gần.

Bình thường có lẽ hắn đã thoát rồi, nhưng mùi máu tanh từ vết thương thực sự đang chống lại.

Thanh Lôi hổ là yêu thú cấp một đỉnh phong, mặc dù trí tuệ so với con người vẫn còn kém một đoạn dài nhưng mũi của chúng độ thính vẩy con người ra xa tít tắp.

Chỉ cần lưu lại một vệt máu đủ để Thanh Lôi hổ có thể truy tìm ra, huống chi mùi máu tanh nồng đậm như thế này.

"Sinh lộ đang ở rất gần rồi." Hắc Liên miệng lẩm nhẩm, ngay sau đó từ trong túi trữ vật lấy ra khối huyết nhục lớn vất ra xa xa.

May mắn, mặc dù huyết nhục nhân loại đã phục dụng hết nhưng huyết nhục yêu thú hắn vẫn còn giữ lại rất nhiều, bây giờ là cái đại dụng, vật hi sinh thế thân hoàn hảo.

"Thập nhị ma ảnh quyết thức thứ hai,điên đảo." Một lần nữa phân ra chín thân ảnh chạy theo mỗi hướng khác nhau.

Chân thân Hắc Liên chạy theo một đường zíc zắc, cứ mỗi một đoạn hắn lại vất ra đại lượng huyết nhục rồi lại sử dụng thập nhị ma ảnh quyết thức thứ hai điên đảo, cứ như vậy vòng tuần hoàn lặp liên tục đến mười lần.Từ xa xa truyền đến từng tiếng rống giận to lớn của Thanh Lôi hổ, hiển nhiên nó đã mất dấu Hắc Liên.

...

Trả ra đại lượng đại giới mới có thể giữ lại cái mạng nhỏ này, thật không dễ dàng.

Hắc Liên kìm nén trong lòng sát khí, giọng nói nhẹ nhàng ẩn ẩn trêu tức vang lên truyền đến tai mỗi người:

"Thật không ngờ Phong Long đoàn trực thuộc Lâm gia mà lại có thể làm ra cái chuyện thương thiên hại lí này."

"Dừng lại, bình tĩnh." Lâm Khung Mệnh cánh tay giơ lên ngăn lại Phong Long đoàn thành viên, nhìn vẻ mặt tiếu dung của Hắc Liên mà nội tâm liên tục suy đoán, chỉ thấy hắn bình tĩnh mà cười:

"Nếu ta đoán không lầm các hạ là đi theo chúng ta từ Minh Hi thành, đúng là ta có chút chủ quan."

Hắc Liên phá lên cười: "Đúng thế, mà bây giờ các ngươi sức lực cũng đã đạt tới giới hạn, chắc không còn đủ lực để lưu lại ta đi."

Lâm Khung Mệnh vẻ mặt vẫn bất biến đi bình tĩnh, hắn nhẹ nhàng nói: "Ngươi mới chỉ là hậu thiên ngũ trọng, bên ta cũng có hậu thiên ngũ trọng, mà ngươi trên người thương thế liệu có bì được với lành lặn hậu thiên ngũ trọng cùng tứ trọng không."

Ánh mắt thâm ý nhìn nhau.

Đâu mới là con mồi, đâu mới kẻ đi săn.

Hắc Liên miệng cong lên một đạo, ánh mắt tà ác mà nhìn, tay trái từ trong túi trữ vật lấy ra đồ, đồng thời phát sinh tiếng cười hung tàn:

"Ta không ý định coi thường các ngươi, mà là pháp bảo linh khí cấp bậc coi thường các ngươi."

"Bạo cho ta." Hắc Liên ném đi đồ vật trong tay.

Pháp bảo linh khí cấp bậc bạo ra vụ nổ. Lâm Khung Mệnh trong nháy mắt đồng tử co rụt lại, toàn thể Phong Long đoàn thành viên đồng tử co rụt lại.

Tên điên, tất cả thầm chửi một câu.

Hắc Liên trong tay không ngừng ném ra đồ vật, pháp bảo linh khí cấp bậc hắn tồn rất nhiều một trăm có hơn, không sợ thiếu.

Rầm rầm rầm rầm!!!

Từng vụ nổ to lớn phát sinh, nối đuôi nhau mà oanh tạc, đại địa ầm ầm chấn động, đất đá bị tạc nứt vỡ, khói bụi bay mù mịt.

Hắc Liên thân ảnh bộ pháp nhanh chóng vòng xung quanh phạm vi vụ nổ, ý đồ không cho ai chạy thoát.

Khói bụi theo thời gian chuyển rời dần tán đi lộ ra toàn bộ khung cảnh.

Cẩn thận mà nhìn xung quanh, Hắc Liên cảnh giác lúc nào cũng đề thăng.

La liệt thi thể không trọn vẹn, máu đỏ trải dài thẫm đẫm trên mặt đất.Mặc dù Phong Long đoàn thành viên nòng cốt chân khí tiêu hao cực lớn, trong vụ nổ vừa rồi chỉ có thể dùng thân thể ra chống lại nhưng tỉ lệ sống sót vẫn còn.

Cạch! Cước bộ dừng bước trước một thân ảnh nằm trên mặt đất, Hắc Liên gân xanh bắt đầu nổi lên, cười gằn một cái:

"Lâm Vũ ngươi bộ dáng cũng đẹp lắm chứ."

Cả cơ thể cháy đen, khuôn mặt vặn vẹo biến hóa tuy nhiên dù có hóa thành tro Hắc Liên hắn vẫn nhận ra được.

Chân phải giơ lên nhằm hướng đầu mà dẫm xuống.

Rắc!!! Thanh thúy âm vang lên, đầu Lâm Vũ như dưa hấu một dạng vỡ vụn ra, dịch lỏng cùng não trắng bên trong bắn ra bên ngoài vương vãi khắp mặt đất.

Chân phải không hề có ý định dừng lại, liên tục nhấc cao hạ xuống, lực đạo đại lượng dồn vào bàn chân.

Hắc Liên điên cuồng mỉm cười, lửa giận cùng sát khí theo mỗi một lần chân hạ xuống cũng dịu đi vài phần.

Thu lại động tác, Hắc Liên chậm rãi bước tiếp lên phía trước để lại đằng sau là một bãi thịt nát máu me vương vãi.

Con ngươi đảo quanh nhìn khắp toàn cảnh.

Sáu tên hậu thiên lục trọng thi thể cháy đen tại đây đã chết phân bố vị trí không đồng nhất, tuy nhiên chưa cần thiết để tâm đến.

Vấn đề quan trọng nhất ở đây là...

Lâm Khung Mệnh thi thể không thấy.

Hắc Liên nhăn mày càng sâu, thần thức tỏa ra kiệt lực đi tìm.

"Ha ha ha, thật không ngờ Lâm Khung Mệnh ta lại có ngày hôm nay." Một giọng nói khàn khàn vang lên vọng khắp khu rừng.

"Cái gì..." Hắc Liên kinh ngạc mà quay lại nhìn.

Từ hai cái thi thể cháy đen nằm ngay sát nhau bất ngờ động, từ sau đó một thân ảnh khác dần lộ ra.

Cháy đen khuôn mặt, một nửa phần thân gần như mất, cơ thể run lên từng đợt.

"Không chết, là do lấy hai cái nhân làm lá chắn." Hắc Liên trong đầu ẩn ẩn suy đoán, chân khí trong đan điền tùy thời có thể động.

Chỉ thấy Lâm Khung Mệnh buông ra một câu không cam lòng, ánh mắt đầy phẫn nộ nhìn Hắc Liên, bất chợt hắn khó khăn nói:

"Ngươi là Hắc Liên đúng không, dù cho hôm nay ta có chết Lâm gia cũng sẽ không để yên cho ngươi đâu, chuẩn bị đối mặt với cơn thịnh nộ này đi."

"Nói nhiều, chết đi." Hắc Liên thân ảnh trong nháy mắt đã đến bên đối phương, quyền đầu giơ cao, chân khí bao khảo, chuẩn bị hạ xuống một cái đại kết cục.

Đúng lúc này, Lâm Khung Mệnh nhếch miệng cười gằn: "Gần thế này thì ngươi tránh kiểu gì, cùng ta chết đi."

Nhìn một màn này Hắc Liên đồng tử co rụt lại, hắn cảm nhận được trận pháp chân khí ba động, ở ngay trên người Lâm Khung Mệnh.

Chẳng nhẽ...

"Nhận ra sao, nhưng muộn rồi." Lâm Khung Mệnh buông ra một câu cuối cùng.

Cuối cùng sức mạnh phun trào cả cơ thể bạo phát một cú nổ lớn lấy Lâm Khung Mệnh làm tâm lan truyền xung quanh, đại địa ầm ầm sụp đổ, sóng năng lượng tỏa ra xung kích mạnh mẽ, chấn toái hàng loạt thân cây.

Hưu! Một thân ảnh từ trong khói trắng bay vụt ra, tốc độ nhanh đến cực điểm.

Thân ảnh này va đập vào vô số thân cây mới dần dừng lại, lộ rõ ra diện mạo.

Chân cụt, tay đứt, khuôn mặt một nửa mảng da thịt tróc lên, máu cuồn cuộn như suối chảy ra tích tụ thành một vũng huyết dưới chân.

Thân ảnh lảo đảo, lung lay như muốn dổ, lấy một cách không thể tượng tượng nổi mà lết mình tiến lên phía trước.

Tiến từng bước.

Mỗi bước ngày càng thêm nặng.

Tầm mắt một mờ dần, ánh sáng chiếu đến ngày càng ít.

Chết tiệt, nếu còn sống, ta thề mình sẽ hành động cẩn thận hơn gấp bộ phần.

Chương 32: Võ giả đều là người tốt

"Hô! Cuối cùng cũng đột phá tiên thiên cảnh giới."

Thanh Phong quyền đầu nắm chặt, nhắm mắt mà cảm nhận từng dòng năng lượng cuồn cuộn chảy trong người.

Ánh mắt hoài niệm nhìn lên bầu trời xanh thăm thẳm.

Gió nhẹ vi vu thổi.

Hít một hơi thật sâu, Thanh Phong nhếch miệng cười.

Ở cái nơi lạ lẫm này cũng được một năm rồi, cảnh giới cứ ngày qua ngày tự động tăng tiến, yên tĩnh cùng vắng vẻ hiu quạnh đến thấu vào tâm.

Cước bộ chận rãi tiến đến mội khu đất nhô cao, Thanh Phong không nói câu nào mà ngồi xếp bằng xuống, tĩnh tâm đả tọa, ngước mắt nhìn lên sừng sững gần đó hai tấm bia đá.

Hoang.

Cô.

Một canh giờ thoáng cái đã trôi qua.

Lắc đầu nhẹ một cái, Thanh Phong thở dài.

Thật sự lĩnh ngộ thâm ý bên trong khó trong khó, ảo trong ảo, không thể nhẹ nhàng mà nắm bắt được.

Nhìn lên như vậy hàng ngàn lần, động tác lắp đi lặp lại đến quen thuộc cũng không nhìn ra một chút ảo diệu nào.

Nếu cứ như vậy ngoại trừ cảnh giới tự động đề thăng cùng thân thủ khá hơn ra thì hắn chắc cũng chẳng thu hoạch được gì.

Ngày qua ngày, sáng luyện quyền, chiều lên tham ngộ, tối rèn thể lực.

Ba năm sau, Thanh Phong đột phá tiên thiên tiến vào luyện khí.

Oanh! Trong đầu cánh cửa khúc mắc như chợt mở rộng, như gông cùm xiềng xích bị phá bỏ, Thanh Phong cười lớn.

Hoang một chữ này, hắn đã nhập môn.

Khám phá ra được một tia bí mật của Hoang Cổ thánh thể, bốn từ chói lóa uy áp.

Năm năm sau nữa, Thanh Phong cảnh giới đột phá luyện khí ngũ trọng.

Hắn lĩnh ngộ thành công một phần chữ Cô.

Tham ngộ ra đạo của mình.

Vô tình đại đạo.

...

A! Từng cơn đau nhói truyền đến từ mỗi một cái bộ vị lôi kéo Hắc Liên thanh tỉnh trở lại, đôi mắt chậm rãi mỡ ra nhìn thấy tất cả khung cảnh.

Nhàn nhạt mùi thuốc, hương khói bồng bềnh bay xen lẫn với vẻ cũ kĩ của từng bức tường hiện ra mờ ảo.

Xập xệ căn nhà, Hắc Liên hắn đang ở trong đó, trên một cái giường gỗ nhỏ phủ đầy rơm.

Tay trái run rẩy giơ lên nhìn, Hắc Liên một trận kinh ngạc.

Quanh người hắn ngoài cơn đau còn truyền đến một cảm giác nho nhỏ như được bao bọc bởi lớp vải quấn quanh.

Hắn chưa chết.

Ai...ai cứu hắn.

Ánh mắt cố gắng đảo quanh tìm ra câu trả lời.

Chỉ thấy một âm thanh già nua vang lên phá vỡ sự yên tĩnh nơi đây: "Ngươi nên cảm thấy may mắn vì mình vẫn còn sống đấy."

Hắc Liên giật mình liếc mắt nhìn sang.

Một lão già râu tóc bạc phơ, khuôn mặt nếp nhăn hiện ra hằn sâu xuống, theo áo nâu cũ kĩ bên ngoài càng làm tôn lên vẻ hiền hòa khó có được.

Hắc Liên cố nín nhịn cơn đau mà nói:

"Ông là người đã cứu ta."Lão già nhàn nhạt lắc đầu, lão nhẹ nhàng cười:

"Ta không cứu ngươi, người cứu ngươi là A Mẫn, nó là một nha đầu tinh nghịch, bây giờ chắc cũng sắp về rồi."

Chỉ thấy không lâu sau đó, từ bên ngoài truyền đến từng tiếng bước chân nhỏ vang lên liên tục.

"Lão Hắc, ta về rồi đây."

Một nha đầu tầm mười ba, mười bốn tuổi tươi cười từ bên ngoài chạy xộc vào, nha đầu này nhìn thấy Hắc Liên đang thanh tỉnh không phải kinh hô:

"A, võ giả đại nhân tỉnh rồi."

Nàng hào hứng đặt chồng thuốc lên bàn mà tiến lại chỗ Hắc Liên, ánh mắt không giấu nổi tò mò cùng hâm mộ nhìn xuống.

Lão Hắc chỉ ho nhẹ một tiếng như để nhắc nhở, lão cười nói:

"Võ giả người, ngươi nên cảm thấy may mắn vì A Mẫn vô tình tìm được ngươi trong mép ngoài bìa rừng. Nếu để lâu hơn nữa chỉ sợ với vết thương đó ngươi cũng không qua khỏi đâu." Lão chép miệng một cái.

"Ta còn có chút việc phải làm, A Mẫn chăm sóc tốt cho hắn đấy." Lão Hắc nặng nhọc đứng lên, bước từng bước ra khỏi ngôi nhà.

Nhìn một màn này, Hắc Liên nhìn A Mẫn nhàn nhạt hỏi:

"Nha đầu, sao muội lại cứu ta, muội không sợ nguy hiểm sao."

A Mẫn che miệng tủm tỉm cười, nàng thật thà hoài nhớ lại:

"Võ giả đại nhân..."

"Gọi ta là võ giả ca ca đi..." Hắc Liên không vui nhắc nhở.

"Võ giả ca ca có vẻ sức vẫn còn tốt lắm, mà võ giả ca ca làm ta nhớ đến những năm trước đây."

Hắc Liên tò mò hỏi: "Những năm trước đây???"

A Mẫn nhanh chóng kể lại, trong giọng nói không giấu được vẻ ngưỡng mộ, cùng sùng kính:

"Lúc đấy, ta cùng thúc thúc của mình đi đến Minh Hi thành để buôn bán, trên đường đi thuận lợi cho đến lúc trở về, chúng ta gặp phải đạo tặc, bọn họ rất dữ tợn, nhiều người còn muốn giết cả thúc thúc và ta, nhưng rất may một vị võ giả cường tráng chạy ra cứu giúp, đánh đuổi đạo tặc, nhờ đó ta cùng thúc thúc mới có thể trở về Đào Nguyên thôn."

"Chỉ có vậy mà làm cho muội sùng kính tới mức đó." Hắc Liên kinh ngạc nói.

"Không, khi thôn muội gặp một trận mất mùa, chính những vị võ giả đó đã ra tay bắt vô số yêu thú cung cấp thịt giúp cả thôn làng chống trọi được với mùa đông đói rét. Và còn rất nhiều lần nữa..." A Mẫn nở một nụ cười tươi, giọng nói ấm áp đến cực điểm:

"Võ giả trong mắt muội họ đều là những người tốt bụng, huynh là võ giả thì huynh cũng tốt bụng."

"Vậy sao..." Hắc Liên chỉ vỏn vẹn đáp lại một câu.

Như chợt nhớ ra cái gì mà Hắc Liên vội vàng hỏi:

"A Mẫn quần áo này là..."

"Đây là quần áo lão Hắc đưa cho muội để mặc cho huynh." A Mẫn nhanh chóng nói, bất ngờ nàng vỗ trán như nhớ ra cái gì.

"Đúng rồi, còn có cả mấy cái túi kì lạ trên người huynh lúc trước."

Hao một chút tâm tư, rốt cuộc A Mẫn cũng tìm được, mang đến đặt ngay bên cạnh Hắc Liên.

Hắc Liên nội tâm một trận thở phào, may mắn đồ vật chưa mất, nếu không hắn đúng là táng gia bại sản, trở thành kẻ ăn mày.

Bất chợt Hắc Liên nhếch miệng cười, vẻ mặt ẩn sau lớp vải vặn vẹo biến dạng:

"A Mẫn, muội có muốn nghe một chút về thế giới võ giả không, lại gần đây ta kể cho nghe."

"Có!" A Mẫn vui mừng hí hứng bước đến sát đầu giường ngồi xuống, vẻ mặt mong chờ hiện rõ.

Rắc! Một thủ trưởng to lớn nhanh như thiểm điện bắt lấy cổ A Mẫn, năm ngón tay lực đạo dồn xuống theo thời gian ngày càng siết chặt lại.

A a a a! A Mẫn miệng liên tục phát ra loạn ngữ, hai mắt trợn ngược, vẻ mặt dần đỏ ngàu lên, nước miếng từ miệng không ngừng trào ra, tay chân loạn xạ vùng vằng.

Hắc Liên nặng nhọc ngồi bật dậy, hắn phát sinh hung tàn tiếng cười:

"Tiểu muội muội, đúng là võ giả rất tốt bụng, nhưng đó chỉ là một góc băng sơn thôi, còn lại muội dưới âm phủ mà hỏi diêm vương đi."

Trong đầu câu thông bất diệt thần ấn, ngay lập tức hai mươi đạo xúc tua vàng óng chui ra khỏi ngực Hắc Liên đâm xuyên qua da thịt của A Mẫn, huyết nhục cùng xương cốt không ngừng co rút lại.

Hai mắt A Mẫn chẳng chịt tơ máu, một chút màu tím nhạt trên khuôn mặt dần xuất hiện, nhưng cơn đau như rút ra xương tủy mãnh liệt hành hạ, thống khổ trạng thái trào dâng.

Theo thời gian chuyển rời, A Mẫn chống cự ngày càng yếu ớt, rốt cuộc theo đạo xúc tua cuối cùng rút về, cả thân hình nhỏ bé hóa thành tro bụi, chỉ lưu lại mỗi một bộ quần áo còn vương vấn chút máu tươi.

Xé ra vải băng, Hắc Liên lộ ra khủng bố gương mặt, quyền đầu nắm chặt, ý niệm một lần nữa câu thông bất diệt thần ấn.

Ùng ục, ùng ục!

Từ những vết thương trên người, huyết nhục cùng xương cốt chậm rãi sinh trưởng ra.

...

"A Mẫn, nha đầu này rốt cuộc có chăm sóc chu đáo cho vị võ giả đó không nữa." Lão Hắc miệng lẫm bẩm, thân hình già nua chống gậy chậm rãi đi vào nhà.

Di! Lão Hắc kinh ngạc mà nhìn, phòng trống rỗng không có ai, ánh mắt nhìn xuống dưới giường bất chợt đồng tử lão co rụt lại.

Đúng lúc này một bóng đen từ phía sau lão xuất hiện.

Phốc nhẹ một tiếng, đầu cùng máu tươi tung bay vài vòng trên không trung rồi rơi xuống lăn lóc trên nền nhà.

Cả cơ thể mất đầu vô lực ngã xuống nền nhà, huyết điên cuồng trào ra.

"Thật đúng là khoái cảm." Hắc Liên nhếch miệng cười lạnh lẽo, tay phải vừa sinh trưởng khó khăn cử động, tay trái cầm một con dao bóng loáng.

Vẫn khung cảnh đó, kim sắc xúc tua vừa ra, thi thể khô héo hóa tro bụi.

Vận động một chút lành lặn thân hình, Hắc Liên chép miệng bước ra ngoài cửa, ảnh mắt thoáng âm u đảo quanh, bất chợt hắn nhếch miệng nở một nụ cười tà ác:

"Con mồi, khắp nơi là mồi ngon."

Một hồi huyết vũ bay lượn, gió tanh mưa máu, thi thể chồng chất hòa lẫn với thê thảm tiếng la hét.

Chương 33: Lâm gia gia chủ, Lâm Chấn Khang

Để có thể bước đầu lĩnh ngộ được chữ Cô, bắt buộc phải vứt bỏ tình cảm.

Nói như vậy...Thanh Phong ánh mắt thâm thúy nhìn vào lòng bàn tay, từng dòng chân khí theo ý niệm lượn lờ ly thể.

Đây là muốn hắn đi theo vô tình đạo sao!

Dù cho ba mươi năm kiếp trước sống nhàm chán. Dù cho mười năm kiếp này sống vô cảm.

Vứt bỏ tình cảm, sống một cuộc sống trong cô độc, hắn làm được không.

Nhẹ lắc đầu một cái, Thanh Phong gạt bỏ đi tâm tư, tiếp tục tĩnh tâm mà toàn lực tham ngộ chữ Hoang.

Đi theo vô tình chi lộ thật sự quá khó quyết định, Thanh Phong hắn chưa đủ quyết tâm.

Thời gian đếm ngược cũng chỉ còn một năm.

...

Nồng nặc mùi máu tươi theo gió thổi lan tỏa, khí lưu tanh nồng như ẩn như hiện.

"Cho ngươi một cơ hội sống sót ngươi có muốn không." Hắc Liên nở một nụ cười thân thiện nhìn xuống một nữ tử đang nằm chật vật trên mặt đất.

Đối diện nữ tử đang trong một trạng thái kinh hãi tột cùng, hai tay ôm đầu, thân thể kịch liệt run rẩy, trong ánh mắt nàng chính là một màu đen không hề có tia sáng.

Nàng nghe hết câu nói, trong đầu bản năng muốn sống mãnh liệt trỗi dậy, nàng run rẩy ngẩng đầu lên nhìn rồi lia lịa gật đầu.

"Tốt!" Hắc Liên nụ cười trên môi càng đậm, như chỉ chờ có thế hắn nhẹ nhàng nói ra: "Ngươi có biết Minh Hi thành không."

"Ta...ta biết, biết, biết." Nữ tử không hề chần chừ mà ngay lập tức trả lời.

"Vậy Minh Hi thành vị trí ngươi có rõ?" Hắc Liên cười cười hỏi.

"Là ở phía Tây, cách thôn vài dặm." Nữ tử trả lời, ngay sau đó nàng với mong chờ vẻ mặt mà nhìn Hắc Liên:

"Vậy, ta...ta được sống?"

Trước sự chờ mong của nữ tử chính là một bàn tay giơ ra nắm lấy đầu nàng.

Nương theo một thanh thúy âm vang lên, đầu của vị nữ tử như dưa hấu một dạng vỡ vụn ra, cả thân thể đầu biến dạng vô lực mà ngã xuống đất.

Thu lại tay, Hắc Liên nở một nụ cười tà ác, ánh mắt thoáng âm trầm.

Tay trái cầm lên một chân của thi thể mà kéo lê tiến về phía trước, máu chảy ra in trên đất trải dài một đoạn.

Một tòa núi nhỏ thi thể chất hiện ra trước mắt, chân cụt, tay đứt, đủ mọi loại người, từ những cụ già gần đất xa trời thân thể đứt đoạn cho đến những hài đồng hôm qua vẫn còn nô đùa vui vẻ mà giờ đây hai mắt trắng dã, miệng há to chảy xuôi dòng máu đỏ.

Róc rách, róc rách!

Máu tươi từ trên chảy xuống từng dòng hòa vào làm một như suối nguồn lan tỏa ra xung quanh.

Vô cảm nhìn một màn này, Hắc Liên ánh mắt toát ra sự tham lam.

Huyết nhục thực sự quá nhiều.

Tuy nhiên ngay lập tức áp chế lại dục vọng mà ném thi thể trên tay lên phía trước, trong đầu câu thông Bất Diệt thần ấn.

Hơn một trăm đạo xúc tua vàng óng chợt hiện đâm xuyên qua núi thây, cắm rễ trên đó điên cuồng mà hút đi chất dinh dưỡng.

...

Rắc! Nắm chặt năm ngón tay phải lại, Hắc Liên âm thầm mà cảm nhận, bất chợt hắn có chút thất vọng.

Lực đạo cùng mật độ chắc chắn ở tay phải mới khôi phục đến nhất lưu võ giả, tức đạt năm trăm cân.

Thu nhiều huyết nhục như vậy, cả một thôn hơn ngàn người mới chỉ khôi phục chừng đó.

Xem ra người thường vẫn là gân gà, chỉ có thể lấy số lượng đè chất lượng.

Liếm liếm môi, Hắc Liên nhếch miệng cười: "Võ giả huyết nhục không biết vị như nào, thật có chút thèm khát."Thông qua một số người hắn cũng đã biết mình bất tỉnh cũng được ba ngày.

Trong ba ngày này, xảy ra dị biến Phong Long đoàn bị diệt ở Tử Vong sâm lâm có khả năng rất lớn đã bị Lâm gia phát hiện ra, tuy nhiên dù chưa bị lộ hay bị lộ hắn cũng cần phải hành động thật cẩn thận, nếu không mạng này không giữ thêm được lần nữa.

Ý niệm trong đầu hơi động, chỉ thấy lớp da bên ngoài cùng một nửa bên trái của Hắc Liên lúc nhúc động, ngay sau đó bắt đầu tách ra cuộn lại thành một khối huyết nhục to bằng nắm tay.

Bóp bóp khối huyết nhục, Hắc Liên mày hơi nhăn.

Khối huyết nhục này so với ban đầu bị tổn hại bảy phần, chỉ còn ba phần là dùng được.

Xem ra chỉ có thể bao phủ được mặt cùng phần cổ.

"Vậy cũng đủ rồi." Hắc Liên nhàn nhạt nói, tiết kiệm được đến đâu thì hay đến đó, huyết nhục là không dễ kiếm.

Khối huyết nhục trên tay theo chân khí một lần nữa gia trì thì hóa thành một bãi thịt bám lên trên phần mặt của Hắc Liên.

Lúc này gương mặt một lần nữa thay đổi cực lớn, góc cạnh rõ ràng, soái khí tuấn dật.

Cười lên một tiếng phá vỡ yên tĩnh:

"Hắc Liên tên này bỏ đi, từ nay ta là Thanh Liên."

Thanh Liên đầu nhẹ nhàng lắc, xương cốt vận động kêu răng rắc, cước bộ nhanh chóng ly khai Đào Nguyên thôn hướng về phía Tây mà tiến.

Thanh Liên bóng lưng đi khuất để lại phía sau chính là chồng chất quần áo cùng một vũng máu loang lổ trải dài trên mặt đất.

Gió lạnh từ từ thổi.

Đào Nguyên thôn chìm vào trong tĩnh mịch.

...

Tốn ba giờ đồng hồ liên tục chạy, rốt cuộc Thanh Liên cũng tiếp cận Minh Hi thành phụ cận.

Vất cho lính canh năm viên hạ phẩm nguyên thạch, Thanh Liên thuận lợi tiến nhập thành.

Lần này hắn hoàn toàn không có đi thuê phòng trọ mà trực tiếp dùng đại lượng kim tệ mua hẳn một khuân viên mấy trăm mẫu đồng thời thuê vô số người giúp việc.

Đây chính là muốn làm một cái đại phú hào danh tự.
Trước phủ treo ba chữ to lớn, Tĩnh Mịch phủ.

Bên trong, tại gần một cái hồ nước óng ánh bạc, đứng gần đó Thanh Liên mặc một bộ hắc bào rộng thùng thình, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt thâm thúy nhìn lên trời.

Từ xa hớt hải chạy đến một lão giả, lão giả mặt mày cung kính thưa: "Thanh Liên công tử, đồ vật ngài cần đều là mua được hết, hiện đang chờ ngài đến xử lí."

Thanh Liên gật nhẹ đầu, chậm rãi bước đi, cả người tràn ngập phong phạm của một bậc cao nhân.

Kinh Tung thảo, Ma La cỏ, Mặc thủy gỗ, nhân sâm trăm năm,...

"Tốt!" Nhìn đống đồ vật trước mặt, Thanh Liên toát ra hài lòng chi sắc.

Tất cả chúng chính là để Thanh Liên hắn luyện đan.

Trong Đại Việt quốc truyền thừa có rất nhiều thông tin về luyện đan chi thuật, tất cả đều là tinh túy trong tinh túy.

Mà Thanh Liên hắn với ngộ tính thiên giai đương nhiên không khó để có thể nắm được căn bản, chỉ cần thời gian không đến mười ngày.

Thu toàn bộ vào trong túi trữ vật, Thanh Liên một mình tiến nhập mật thất.

Chậm rãi đi đến gần một đan lô to lớn, Thanh Liên nhìn mà có chút cảm khái.

Minh Hi thành mặc dù chỉ là tiểu thành nhưng đồ vật vẫn rất là phong phú, nhất là đan lô loại này không thiếu, mặc dù phẩm chất không cao.

Đan lô phẩm chất chia thành hạ, trung, thượng, cực. Phẩm chất càng cao tỉ lệ luyện ra đan dược càng đề thăng.

Mà đan lô trước mặt Thanh Liên chính là hạ phẩm đan lô, được rèn bằng tinh thiết loại cao, giá cả lên đến một trăm viên hạ phẩm nguyên thạch.

Cẩn thận lấy ra từng loại thảo dược vật liệu, Thanh Liên trong đầu pháp quyết chợt hiện.

Ngọn lửa bùng bùng cháy, chân khí bao khỏa hai tay không lúc nào là không tiêu hao.

Từng giọt mồ hôi xuất hiện chảy xuôi trên khuôn mặt.

Thanh Liên toàn lực nhập tâm, quyết luyện cho ra thành phẩm.

...

Tại nghị sự đường của Lâm gia, năm cái lão giả ngồi ở hai bên, chính giữa chính là một trung niên nam tử đang tọa vị.

Mỗi người trên nét mặt đều hiện ra một vẻ trầm lặng, ánh mắt thoáng u ám, không khí phá lệ ngưng kết.

Bất chợt chính giữa đang ngồi trung niên nam tử lên tiếng, trong giọng nói ẩn ẩn một đoàn lửa giận:

"Vẫn chưa tìm ra hung thủ, gần một tháng trôi qua rồi, rốt cuộc các ngươi làm việc kiểu gì, hả."

Ngồi ngay cạnh phía bên trái, lão giả mặt hồng bào miễn cưỡng nói, ý đồ dịu đi cơn giận:

"Gia chủ, thực sự trận pháp đưa cho Lâm Khung Mệnh tự bạo đã xóa đi toàn bộ manh mối, một chút chứng cứ cũng không lưu lại."

Trung niên nam tử này chính là gia chủ Lâm gia, tên Lâm Chấn Khang, chỉ thấy hắn tay đập mạnh lên bàn, nộ hỏa càng lớn:

"Đến cả nhất cấp đỉnh phong trận đồ, họa linh phong cũng bị mất, mất mát lớn như vậy mà ngươi còn ăn nói tựa như chưa có chuyện gì xảy ra."

Lão giả khác vội vàng hạ hỏa:

"Gia chủ bớt giận, thực sự những ngày nay bọn ta đều toàn lực tra tìm manh mối, dù chưa phát hiện ra hung thủ nhưng cũng không phải không có thu hoạch."

"Thu hoạch! Nói!" Lâm Chấn Khang nhàn nhàn nói.

"Là..." Lão giả này nhanh chóng từ trong túi trữ vật lấy ra một mai ngọc giản đưa cho Lâm Chấn Khang.

"Rắc!" Bóp nát mai ngọc giản trong tay, Lâm Chấn Khang mặt mày bất chợt đổi sắc, chỉ thấy ánh mắt của hắn càng trở nên âm trầm.

Chương 34: Gợi lên chút gợn sóng

Phừng phừng!

Ngọn lửa trong hỏa lô độ lớn ngày càng đề thăng, nhiệt độ trong phòng ầm ầm tăng lên, không gian tầm nhìn ẩn ẩn vặn vẹo.

Chỉ thấy từng đạo tàn ảnh cánh tay hiện ra, lúc lên lúc xuống, chân khí gia trì không ngừng truyền vào xoa dịu đi ngọn lửa, theo đó nhiệt độ trong phòng mới gấp rút trở về bình thường.

Thanh Liên trên khuôn mặt tâm tình căng thẳng hiện rõ mồn một.

Bước cuối cùng, cũng là quan trọng nhất một bước.

Lôi ra Ma La cỏ ba nhánh cùng một phần ba nhân sâm trăm năm bỏ vào đan lô.

Thanh Liên ngay lập tức truyền đại lượng chân khí gia trì ngọn lửa đến mức vừa phải, miệng lưỡi khô rát, cổ họng truyền đến từng tiếng chà xát thanh âm.

Oanh!

Đúng lúc này, từ sâu trong hỏa lô nổ vang một tiếng, khói trắng đậm mùi thơm theo đó không ngừng bay ra tràn ngập một màn.

Lau đi vệt mồ hôi trên trán, Thanh Liên nhếch miệng cười.

Thành! Đan dược đã thành.

Cẩn thận đem hơn hai mươi viên bạch sắc đan dược gói vào giấy trắng cầm trên tay, Thanh Liên ngũ vị phức tạp.

Hắn luyện đan lần này thất bại tới mười năm lần, trong đó có một lần suýt nữa nổ lô, may mắn lần thứ mười sáu này hắn cũng luyện thành công.

Hai mươi viên bồi nguyên đan to tròn tỏa ra nồng đậm mùi hương dễ chịu.

Luyện đan người được tôn vinh làm luyện đan sư, mà từ đó cũng phân ra thành nhiều cấp bậc khác nhau.

Đan đồ, đan sư, đan đại sư, đan vương, đan hoàng, đan tông, đan đế, mỗi cái cấp bậc chia làm cửu tinh.

Mà Thanh Liên hắn chính là đang dừng tại đan đồ cửu tinh, cao nhất đan đồ.

Dùng thời gian một tháng mà từ không hề biết gì về đan thuật trở thành cửu tinh đan đồ, đủ hiểu thiên giai ngộ tính kinh khủng tới mức nào.

Tuy nhiên ngoài ngộ tính, một phần không nhỏ cũng nhờ vào đan thuật tinh túy của Việt quốc.

Nhất hỏa khống thuật.

Thủ pháp luyện đan cao nhất và cũng là xúc tích nhất trong phần truyền thừa Thanh Liên đang nắm giữ.

Nhất hỏa không thuật chính là dựa vào mức độ điều khiển chân khí khống hỏa mà luyện đan. Thủ pháp này tuy rất cao siêu nhưng cũng có điểm yếu chí mạng đó là người tinh thần lực yếu sử dụng sẽ ngay lập tức bạo thể mà chết. May mắn Thanh Liên là một cái xuyên việt giả cùng hấp thụ được linh hồn của tiểu Thúy nên tinh thần lực viễn siêu bình thường, miễn cưỡng sử dụng được.

Thanh Liên cảm thụ đến thân thể mệt mỏi không khỏi chậm rãi kiếm một chỗ ngồi xếp bằng xuống, hô hấp đều đều mà khôi phục sức lực, trong miệng nỉ non:

"Nhất hỏa khống thuật mới đạt đến bán nhập môn mà đã ngang với đan đồ cửu tinh, thật kinh khủng thuật luyện đan."

Nhớ lại, Thanh Liên không khỏi một trận tò mò cùng khó hiểu.

Đại Việt đế quốc từng là một trong bát đại thế lực, căn cơ thâm sâu, thậm trí có thể tạo ra tinh túy Nhất hỏa khống thuật cái này vậy mà Ái Lệ nói bị tiêu diệt là tiêu diệt.

Trong đó ắt có bí mật động trời.

Chỉ là hắn mới có hậu thiên ngũ trọng cảnh giới, xa xa chỉ là tép riu, chuyện như thế này tạm thời gác lại.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, Thanh Liên cơ thể khôi phục đã đến chín thành.

Chậm rãi đứng lên vươn vai một cái, hắn nhếch miệng cười lạnh lẽo, ánh mắt bắn ra từng đạo tinh quang sắc bén:

"Kế hoạch bước đầu triển khai."Minh Hi thành, tòa tiểu thành này chỉ sợ cũng không còn tồn tại được bao lâu.

...

"Phúc lão! Việc ta giao cho lão làm đến đâu rồi." Thanh Liên mở miệng nhàn nhạt hỏi.

Đối diện là Phúc lão lưng khom lại, đầu hơi cúi mà cung kính thưa:

"Công tử, đan các công trình xây dựng tầm một tháng nữa là hoàn thành."

"Một tháng! Quá lâu!" Thanh Liên không hài lòng nói.

Phúc lão nghe vậy cũng không còn cách nào khác cười khổ:

"Công tử, thực sự người bình thường làm được đến như vậy đã là hơi quá sức, nếu là võ giả thì có thể..."

Võ giả.

Đường đường là một võ giả, tràn đầy uy nghiêm của một bậc cường giả mà lại chịu đi làm việc của thường nhân.

Tuy nhiên Thanh Liên không nói gì, mắt hơi híp lại nhìn ra xa xăm, chỉ thấy hắn nhếch miệng cười lạnh:

"Phúc lão, viết một tờ giấy chiêu mộ nhân thủ võ giả, tiền công là hai viên hạ phẩm nguyên thạch cho mỗi giờ, gián lên trước trung tâm."

Võ giả uy nghiêm thì như thế nào, đứng trước tiền tài chất đống cũng phải khép mình một hai.

"Rõ, thưa công tử." Phúc lão nhận lệnh không dám chậm trễ mà rời khỏi, rất nhanh bóng người đã đi mất.

"Đan các, cái này phải nhanh lên, càng kéo dài, thời gian càng bị lãng phí." Thanh Liên lẩm bẩm trong mồm, ánh mắt bất ngờ trở nên âm trầm.

...

Tại trung tâm của Minh Hi thành, tụ tập vô số tráng kiện nam tử đứng, chân tay cơ bắp cuồn cuộn, mỗi người đều là lưng hùm vai gấu, khí thế đè ép phàm nhân.

"Cái này cũng không khỏi quá lắm chứ, bắt võ giả chúng ta đi làm việc xây dựng của phàm nhân." Một người trong số đó nói lên quan điểm của mình."Ngươi thì biết cái gì, hai viên hạ phẩm nguyên thạch cho một giờ, hạ phẩm nguyên thạch đó." Một người khác lên tiếng phản bác.

Hai viên hạ phẩm nguyên thạch, đúng thế cực quý hạ phẩm nguyên thạch.

Tại Minh Hi thành võ giả làm cật lực săn yêu thú thì mỗi tháng cũng chỉ kiếm được năm sáu viên, vậy mà giờ đây một tiếng làm việc đã có hai viên, thực sự chênh lệch như tiểu vu gặp đại vu.

"Cái này, ta nhận, ta nhận."

"Không ai được tranh của ta, Minh mập ta chốt rồi."

"Của ta, cút."

...

Hàng loạt người nhận ra điểm lợi thế, chen lấn xô đẩy chạy đến Tịch Mịch phủ, một tràng cảnh hỗn loạn ngay lập tức được tái hiện.

"Từng người xếp hàng, đóng dấu vào đây, tối đa một trăm người." Lão Phúc nhìn một màn lạnh nhạt nói, vẻ mặt bất biến đi nghiêm túc.

Hao đến ba canh giờ rốt cuộc trật tự cũng lại đâu vào đấy, người đến xem dần tản đi hết, chỉ còn một trăm người ở lại theo lão Phúc dẫn đường tiến đến nơi cần xây dựng.

Gần đó trên một tòa lầu các cao đến năm mét, một thân ảnh thiếu niên lẳng lẳng đứng gần đó thu hết tất cả vào tầm mắt, ngay sau đó hắn cười một tiếng khó hiểu:

"Xem ra Minh Hi thành gần đây xảy ra một số chuyện lạ à nhá, không biết Lăng gia biết chuyện này chưa."

Lắc nhẹ đầu một cái, thiếu niên thân ảnh bóng dáng cũng lùi sâu vào bóng tối mà biến mất.

...

Thuê một trăm tên võ giả đi xây một tòa các, thông tin này ngay hôm sau đó đã truyền đến tai toàn bộ các thế lực trong thành, các nơi người rục rịch tò mò đến xem duy chỉ có ba nhà Lâm gia, Lăng gia cùng Tiêu gia vẫn bình chân như vại, thái độ tỏ ra không để vào mắt.

Chờ cho sự việc dần lắng xuống, trong Minh Hi thành lại dấy lên một tin đồn động trời như oanh tạc toàn bộ không khí yên bình tại đây.

Trong tịch mịch phủ chính là tồn tại một vị cao cấp luyện đan sư.

Tin này vừa ra, ba nhà Lâm, Lăng, Tiêu tâm thế ngay lập tức rục rịch, các cánh tay bắt đầu vươn ra xa lắm bắt lấy tình hình.

Thi thoảng có vài vị hậu thiên thất trọng giả làm người thường đi lòng vòng quanh Tĩnh Mịch phủ bên ngoài, mỗi người đều hành sự hết sức cẩn thận, không ai dám gây ra một gợn sóng.

Mà lúc này bên trong Tĩnh Mịch phủ chỗ sâu, Thanh Liên một trận cười lạnh.

Thông tin vị luyện đan sư truyền ra ngoài chính là do hắn một tay âm thầm tạo ra.

Mà hiệu quả xem ra phi thường làm hắn hài lòng.

Mấy ngày hôm nay tam tộc để tử không ngừng tiến đến hỏi thăm, mà mỗi người thái độ đều rất cung kính, tuy nhiên lão Phúc theo lời dặn của Thanh Liên đều ấp úng trả lời hay vòng vèo không đúng trọng tâm, cuối cùng khéo léo đuổi đi, cái này càng gây lên trong lòng suy đoán của các thế lực là đúng.

Luyện đan sư mức độ danh vọng tại Minh Hi thành là cực cao bởi tại đây luyện đan thông tin truyền thừa lưu lại rất ít hầu như không có, nếu có cũng chỉ là ba nhà Lâm gia, Lăng gia, Tiêu gia nắm giữ.

Vậy mà bây giờ lại bất ngờ nổi lên một vị luyện đan sư mới, điều đầu tiên trong mỗi phương thế lực chính là lôi kéo, tạo ra vị thế khác biệt so với những nơi khác.

Thanh Liên chính là dựa vào điều này mà hoa tay mua cực lớn số lượng thảo dược, dược liệu quan trọng mà không sợ bị nghi ngờ, hay nói cách khác chính là đường đường chính chính làm, các phương thế lực đều biết ý mắt nhắm mắt mở cho qua.

Tạm gác lại chuyện này, Thanh Liên bình tĩnh nhìn trong tay hắc sắc lệnh bài liên tục ong ong chấn động, truyền đến từng dòng thông tin chảy vào hải não của hắn.

Giờ giờ khắc khắc hắn đều dựa vào thiên giai ngộ tính là nâng cao thuật luyện đan.

Chương 35: Đan các khai trương

Sáng sớm, ánh mặt trời nở rộ ra chói mắt quang mang, như hàng vạn thanh lợi kiếm sắc bén đâm xuyên tầm nhìn.

Sương lạnh các nơi theo sức nóng thiêu đốt mà hư ảnh biết mất.

Tại Tĩnh Mịch phủ một nơi nào đấy.

"Công tử, đan các nếu đúng tiến độ như bây giờ thì chỉ cần năm ngày nữa là xong." Phúc lão mở miệng nói, giọng khàn khàn khá nhỏ.

"Không tệ, vừa hợp ý ta." Thanh Liên nhẹ nhàng gật đầu, thần sắc tỏ ra hài lòng.

Thanh Liên tay trái phẩy nhẹ một cái, bịch túi tiền nho nhỏ bay ra rơi đúng vị trí trên tay lão Phúc, hắn nhàn nhạt nói:

"Cầm lấy, đây coi như là phần thưởng nho nhỏ cho sự tận tâm của ngươi."

Tay run run cầm lấy, lão Phúc tâm tình ngũ vị phức tạp, chỉ thấy lão chân thành cảm tạ, theo phân phó của Thanh Liên nhanh chóng rời khỏi mà theo dõi sát xao bên đan các.

"Năm ngày, vừa đủ thời gian." Thanh Liên miệng lẩm bẩm, ngón tay vặn nhẹ các khớp xương.

Thân ảnh nhanh chóng di chuyển, một mình tiến nhập mật thất chỗ sâu.

Bịch bịch! Hàng loạt dược liệu, thảo dược theo túi trữ vật bên trong thoát ra chất đống tại một góc.

Thu lại tay, Thanh Liên ánh mắt lấp lóe u quang mà nhìn vào đan lô.

Năm ngày này hắn bắt buộc phải phá cửu tinh thành tựu chân chính đan sư.

...

Lâm gia, nghị sự đường chính giữa, Lâm gia gia chủ Lâm Chấn Khang mặt mày điềm nhiên nhìn đối diện một tên võ giả quỳ xuống mà bẩm báo.

"Nói như vậy tên luyện đan sư bí ẩn trong tĩnh mịch phủ là không thuộc Minh Hi thành."

Võ giả đang quỳ thập phần cung kính trả lời:

"Gia chủ, theo ta toàn lực tra tìm, đúng là tên luyện đan sư đó không thuộc Minh Hi thành, rất nhiều người chứng kiến và cả thủ vệ đều đã chắc chắn."

Không thuộc Minh Hi thành tức từ bên ngoài đi vào.

Câu này tại trong đầu Lâm Chấn Khang vang vọng vờn quanh, mỗi một giờ một khắc đều xuất hiện như nhắc nhở điều gì.

Bên cạnh một vị trưởng lão chợt như nghĩ ra cái gì mà nhẹ giọng nói: "Có thể chính hắn đã gây ra chuyện kia đi."

Âm thanh không lớn nhưng toàn bộ người bên trong đều nghe rõ.

"Rất có thể, gia chủ có cần chúng ta cường lực tra tìm không." Một vị khác đồng tình lớn tiếng nói, cương ngạnh tính cách theo đó cũng hiển lộ.

Đối diện, Lâm Chấn Khang mặt mày trầm lặng suy tư, hai mắt nhắm chặt, chỉ thấy hắn bất ngờ nói:

"Không cần thiết, tĩnh, cực độ tĩnh, nắm bắt được đủ chứng hẵng động. Phải chăng không phải hắn đến lúc đó sẽ rất rắc rối, hơn nữa..."

Nói đến đây Lâm Chấn Khang dừng lại, thâm ý bên trong lời nói còn lại ai cũng đã thấu.

Luyện đan sư không phải con sâu cái kiến, chọc vào rất khó để không tổn hao đi ra.

Không những thế đi sai một bước cũng có thể gây lên vạn kiếp bất phục, đánh mất lợi thế.

Mấy vị trưởng lão hai mắt nhìn nhau, mỗi người ý tứ đều đã có đường riêng, tuy nhiên gia chủ lời nói không ai muốn phản bác, đường riêng kia tạm thời bỏ đấy.Lâm Chấn Khang hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt u quang lấp lóe nhìn ra xa xa, bất chợt hắn chậm rãi mở miệng:

"Lâm gia người không phải phàm muốn động là động, muốn giết là giết."

Lời này ý tứ đã rất rõ ràng, không được phép loạn nháo ra động tĩnh nhưng hoàn toàn có thể bên trong âm thầm điều tra.

Nghị sự đường thoáng chốc thời gian chảy chậm lại.

Võ giả một bên vẫn đang quỳ gối bất ngờ lên tiếng:

"Gia chủ, nếu vậy bên kia ứng đối thế nào."

Lâm Chấn Khang mi mắt hơi rung, hắn nhếch miệng cười lạnh lẽo:

"Đương nhiên chính là lôi kéo, chuẩn bị đủ tài vận lôi kéo, lôi kéo không được đến lúc đó tùy tình hình mà làm ra hành động phù hợp."

Lôi kéo lời này nói ra tưởng nhẹ nhàng nhưng thực tế lại khó khăn trùng trùng.

Lăng, Tiêu hai nhà chắc chắn sẽ nhúm tay vào, đến lúc đó đầu rơi máu chảy tranh đoạt tràng cảnh rất có thể tái hiện ra.

Nghị sự đường theo lời Lâm Chấn Khang hạ xuống không lâu cũng kết thúc, người người tản ra mỗi hướng, trở về gia viên của mình mà chuẩn bị cho những ngày sau.

Thời gian cứ như thế từng phút trôi qua, thoáng cái đã qua năm ngày.

Minh Hi thành, một tòa to lớn lầu các khang trang, tỏa ra nhàn nhạt quang huy, trên đó tấm biển in rõ hai chữ, Đan Các.

Xung quanh đan các chính là vô số người quây lại thành một vòng, trên đôi mắt không hề che giấu toát ra từng tia tò mò thần sắc.

Giọng nói bàn luận rôm rả vang vọng một khoảng trời.

Mà phụ cận đan các chính là hơn mười tên võ giả hậu thiên cảnh nhất trọng, nhị trọng, tam trọng vẻ mặt nghiêm túc đứng chắn trước cửa ý đồ ngăn chặn người tò mò tiến vào trong.
Người đến xem ngày một đông mà trái ngược đan các động tĩnh vẫn bình chân như vại không hề có dị biến.

Theo thời gian chuyển rời, người xem trên mặt không dấu nổi mất kiên nhất, rất nhiều người thất vọng lắc đầu ý định rời đi.

Cạch cạch cạch! Từng tiếng kẽo kẹt cửa vang lên tại chỗ này như lưỡi dao sắc bén cứa thẳng tim gan.

Đang có ý định rời đi ngươi cũng bất ngờ dừng lại, quay đầu ngước mắt nhìn.

Đối diện hàng ngàn cặp mắt đổ dồn tới đây, một thân ảnh ung dung thoải mái tiến ra.

Tóc đen buộc sau đầu, trường bào tinh xảo thiết kế, khuân mặt anh tuấn tiêu sái, nụ cười trên khuân mặt nở rộ, người này không ai khác chính là Thanh Liên.

Chỉ thấy Thanh Liên chắp tay lại, cất giọng nói:

"Các vị, tại hạ là Thanh Liên, một cái luyện đan sư nhỏ nhoi, đồng thời cũng chính là chủ nhân của tòa các phía sau."

Luyện đan sư, âm thanh này vừa ra ngay lập tức dấy lên một gợn sóng chấn động không nhỏ.

Bao nhiêu suy đoán trước nay bây giờ đã hoàn toàn được kiểm chứng.

Nhìn lên nét mặt kinh ngạc cùng phấn khích của đoàn người, Thanh Liên trong lòng cười lạnh.

Hắn không có đi ra ngoài ngay chính là chờ cho sự thất vọng xuất hiện ngày càng lớn. Mà khi đã đến đỉnh điểm cũng chính là lúc xuất hiện, thất vọng bao nhiêu thì phấn khích càng bấy nhiêu.

Phấn khích trong thất vọng chính là trạng thái dễ dàng tiếp thu thông tin nhất.

Mà kết quả đạt được không nằm ngoài dự đoán của Thanh Liên.

Kế tiếp chính là mồi dẫn.

Thanh Liên nụ cười trên khuân mặt càng đậm:

"Minh Hi thành theo ta tìm hiểu về phương diện đan dược chữa thương loại này phát triển còn hạn chế cùng khuyết thiếu, mà ta tự nhận có chút tài mọn với lòng mong muốn được đóng góp một phần cho nơi này nên quyết định lập ra đan các."

"Mà đan các chính là nơi chứa đại lượng đan dược do ta luyện ra có thể thông qua trao đổi mà mua bán, giá cả chính là thập phần hợp lí."

Thập phần hợp lí, bốn chữ này được Thanh Liên trọng tâm nhấn mạnh, ý tứ rõ ràng như muốn truyền tải đến đoàn người một ít thông tin.

Đoàn người trong lòng đã nhao nhao không kìm nén được, bởi đan dược hai chữ này chính là một thứ quý trong quý.

Đối với võ giả đan dược thậm trí quan trọng chỉ đứng số hai sau tính mạng.

Không chỉ đánh vào trọng tâm mà còn khuấy động tầng do dự lắng ở chỗ sâu, bước đầu Thanh Liên coi như đã đặt một ngọn lửa tại trong lòng của mỗi người.

Thanh Liên lẳng lặng đứng, trường bào thẳng tắp theo gió nhẹ mà lay chuyển.

Hắn không nhanh không chậm mà nói ra, đoàn người theo đó im phăng phắc lắng nghe, từng câu chữ nói ra trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết:

"Thời gian có hạn nên ta chỉ có thể nói cho mọi người những thứ cơ bản nhất, còn quan trọng hơn hãy để thời gian chứng minh tất cả, còn bây giờ ta tuyên bố đan các chính thức được khai trương."

Oanh một tiếng, pháo hoa ầm ầm xuất thủ, không khí từ phá lệ ngưng kết trở nên mãnh liệt phun trào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau