VÔ TÌNH CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô tình chi lộ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tại hạ là Hắc Liên

Bên trong đan điền, ý thức xuyên qua mười đạo hố đen nhỏ trôi lơ lửng, xuất hiện trước mặt là một khoảng không diện tích có giới hạn, tại đó chân khí nồng đậm hóa sương mù bao phủ khắp nơi.

Giờ giờ khắc khắc độ nồng đậm của sương mù đều tăng lên không ngừng nghỉ.

Nhìn một màn này Hắc Liên nhếch miệng cười lãnh lẽo.

Mười tên nô lệ xem ra công suất hoạt động cũng không tồi, mặc dù chân khí không chảy vào đan điền của hắn nhưng lại được lưu trữ tại không gian riêng của kim sắc minh ấn, tích tiểu thành đại, đến bây giờ cũng kha khá.

Không chậm trễ, ý niệm trong đầu hơi động, ngay lập tức, mười đạo hố đen mở ra lớp ngăn cách, chân khí bên trong theo đó ầm ầm chảy ra, cuồn cuộn không dứt va đập vào khắp nơi trong đan điền.

Không quá mười giây là sức chứa đã đạt tới giới hạn tối đa.

Chỉ thấy Hắc Liên mắt nhắm chặt, trong đầu ý thức tập trung cao độ, ý niệm không ngừng vận chuyển điều khiển từng dòng chân khí va đập vào tường bích.

Từng tiếng âm thanh cọ sát vang lên đều đều không có ngưng lại mục đích.

Dòng chân khí này lao vào xong dòng chân khí khác đã ồ ạt tiến tới, trước mất sau lên, lũ lượt một cảnh tượng.

Theo thời gian chuyển rời, tường bích lớp bề mặt đã bị bào mòn dấu hiện nhưng tổng quan vẫn chưa thấm vào đâu.

Hắc Liên mày nhăn lại, lập tức điều động thêm vô số dòng chân khí cùng một lúc phá phong.

Nước chảy đá cũng mòn huống chi chỉ là tường bích nhỏ nhoi.

Nương theo lấy dòng chân khí thứ hai trăm tiến công, tường bích rốt cuộc cũng không thể giữ vững, tan vỡ thành vô số mảnh nhỏ thẩm thấu qua thành đan điền hòa nhập vào mỗi một bộ vị trên cơ thể.

Hậu thiên cảnh tứ trọng, thành.

"Hô!" Hắc Liên thở ra một ngụm trọc khí, một lần nữa chờ đợi chân khí đầy chuẩn bị tinh thần cho lần đột phá thứ hai.

...

Bốn trăm ba chín đợt va chạm.

Hậu thiên cảnh ngũ trọng, thành.

Khí thế trên người Hắc Liên tỏa ra ngày một lớn, so với trước chỉ có hơn chứ không kém, tố chất thân thể đề thăng mấy cái cấp bậc.

Võ giả tam lưu, một tay có hai trăm cân cự lực, nhị lưu là ba trăm cân, cuối cùng nhất lưu chính là tối thiểu năm trăm cân.

Võ giả hậu thiên cảnh nhất trọng một tay là một nghìn cân, tiếp theo cứ tăng lên một trọng cự lực tăng thêm năm trăm cân.

Nói như vậy Hắc Liên lúc này tùy tiện một quyền huy động cũng có thể nặng tới ba nghìn cân, chưa kể còn võ kĩ quyền pháp cùng chân khí gia cố, đến lúc đó chỉ sợ cũng viễn siêu chừng này.

Bàn tay nhẹ nhàng giơ lên chạm lên tường đá, hơi hơi dùng một chút lực, ngay lập tức như bùn lỏng một dạng bị đào ra.

Lực không tệ, tuy nhiên vẫn chưa thành thạo.

Thu lại tay, Hắc Liên nhẹ nhàng gật đầu, cảnh giới đã đạt đến vừa phải, coi như cũng đạt đến ngưỡng chấp nhận được.

Phân ra một tia ý niệm tiến nhập mười đạo hố đen, chân khí theo đó cũng ngừng chảy ra, đan điền khung cảnh cũng bình tĩnh trở lại.

Hắn không cần thiết phải tăng lên nữa, suy nghĩ sâu xa, không phải cứ cảnh giới càng cao là càng dễ làm mọi chuyện.Đôi khi, thấp một chút có khi thành công lại càng lớn.

Nhớ đến hắc sắc túi trữ vật, Thanh Phong nhanh chóng lôi ra, thần thức ngay sau đó tiến vào thăm dò.

Bên trong chất đống ngổn ngang là nguyên thạch, từng tòa tòa núi nhỏ tỏa ra nồng đậm nguyên lực, đến Hắc Liên nhìn cũng phải kinh ngạc.

Hao đến nửa tiếng thời gian, ruốt cuộc cũng nắm rõ hoàn toàn đồ vật trong này, Hắc Liên chậm rãi cất đi, ánh mắt âm trầm mà nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đêm nay nguyệt nha lên cao, nhạt nhòa ánh trắng tỏa ra chiếu rọi không gian. Nhà nhà yên tĩnh đóng chặt cửa, đường xá trống trải lác đác những rác nhỏ linh tinh.

Gió lạnh luồn qua mọi ngóc ngách vi vu thổi pha lẫn với thanh âm cỏ cây xào xạc đung đưa như cùng nhau tấu một khúc nhạc giữa một không gian bốn bề phẳng lặng.

Vô tình dấy lên một chút cảm xúc cô độc, hiu quạnh, như thế gian mình ta tồn tại.

Hắc Liên nhếch miệng cười lạnh lẽo, thu lại tầm nhìn, tâm tư đóng lại, tĩnh tâm mà đả tọa nhắm mắt tu luyện.

Mặc thời gian trôi, thực lực mới là chân chính.

...

Mới tờ mờ sáng, khi tiếng gà gáy liên tục cất lên, Hắc Liên đã bừng tỉnh, vận động một chút thân thể mà tiến xuống dưới lầu.

Gọi vài món ăn khai vị, nhâm nhi một ít nước lọc mà chờ đợi thời gian chậm chậm trôi qua.

Mới đầu quán còn rất vắng, yên tĩnh đến cực điểm, nhưng dần dần người đến ngày một đông, phàm nhân có, võ giả có, chẳng mấy chốc tràn ngập âm thanh người nói, không khí nhộn nhạo tưng bừng.

Uống một ngụm nước cuối cùng, Hắc Liên miệng nở một nụ cười thân thiện ly khai quán.

Minh Hi thành chỉ là một tòa nho nhỏ tiểu thành, không hề có tiếng tăm, những năm tháng tại đây làm ăn cũng có chút thuận lợi nên người dân ai nấy cũng rạng rỡ tươi cười. Đường phố bây giờ hai bên chất đống hàng hóa, kèm theo đó là không ngừng tiếng rao hàng vang lên.

Địa hình tòa thành cũng không phức tạp mà cực đơn giản, càng tiến sâu vào bên trong tức trung tâm thì mức độ phân hóa giàu nghèo càng rõ rệt đa số là võ giả chỗ ở."Ngươi, tên kia, ngươi mới tiến đến đây?" Một vị võ giả lưng đeo thanh đại đao từ xa tiến lại, vẻ mặt tò mò mà nhìn.

Hắc Liên vẫn hiền hòa cười, khí thế hậu thiên ngũ trong thoắt ẩn thoắt hiện: "Đúng thế, ta từ bên ngoài tiến vào."

Cái này...Hậu thiên ngũ trọng. Vị võ giả này cảm nhận đến giật mình trong kinh ngạc, điệu bộ cũng khép nép xuống mấy phần, hắn mới có hậu thiên cảnh nhị trọng cũng có số má ở đây nhưng so với vị trước mặt thật sự không đáng để vào đâu.

Vị võ giả đeo đại đao này ngay lập tức hơi cúi người, tay gãi gãi đầu, cười trừ miễn cưỡng thưa: "Vị đại hiệp..., ta có chút thất thố mong ngài bỏ qua."

Hắc Liên khoát tay, nụ cười trên môi vẫn chưa tắt: "Không sao." Hắn cũng nhanh chóng nói: "Tại hạ là Hắc Liên, năm nay mới hai mươi tuổi, không biết vị huynh đệ đây."

Trước sự thân thiện đến ngỡ ngàng, vị võ giả này ngưng lại trong nháy mắt song điệu bộ khép nép cũng thu lại đồng thời cũng đáp: "Tại hạ là Đao Điên, năm nay tròn ba mươi."

Hắc Liên phá lên cười: "Đao huynh, tiểu đệ mới tới nơi này kiến thức còn nông cạn, mong huynh có thể giảng giải đôi chút." Ánh mắt chờ mong mà nhìn.

Đao Điên vuốt cằm suy tư trong phút chốc, rồi cũng nhanh chóng trả lời, giọng khá là trầm:

"Không giấu gì Hắc Liên huynh đệ, ta sinh sống ở đây cũng hai mươi năm nên kiến thức cũng có đôi chút, Minh Hi thành mặc dù chỉ là tiểu thành, dân cư chỉ phá một vạn nhưng thế lực chiến đấu nội bộ rất phức tạp.

Lâm gia, Tiêu gia, Lăng gia, ba gia tộc này đứng đầu tại đây, khắp nơi đấu đá tư tưởng hình thành thế chân vạc tồn tại rất nhiều năm rồi.

Trong ba gia tộc trên Lâm gia là cổ lão nhất cũng như tương quan sức mạnh là thần bí nhất, hai gia tộc còn lại thì sàn sàn ngang nhau."

Nói đến đây Đao Điên giọng còn trầm hơn: "Lâm gia vị trí tại phía Đông Bắc, Tiêu gia Tây Nam, Lăng gia sát Tiêu gia."

Hắc Liên bất ngờ cắt ngang: "Đa tạ Đao huynh giảng giải nhiều như vậy cho ta nhưng thời gian có hạn chỉ sợ phải gác lại lần sau."

Đao Điên bất ngờ nổi lên tính tò mò, nhanh chóng hỏi: "Hắc Liên huynh đệ, không biết là chuyện gì mà gấp đến thế, nếu có thể ta cũng muốn giúp một hai."

Hắc Liên nội tâm âm thầm cười lạnh nhưng ngoài mặt có chút chần chừ:

"Đao huynh, ta nghe nói Phong Long đoàn đang chiêu mộ thành viên tiến vào Tử Vong sâm lâm chỗ sâu, mà ta lại trời sinh hứng thú với nguy hiểm nên cũng mong muốn gia nhập, chỉ là chỗ chiêu mộ chưa tìm được."

"Ra là vậy, chuyển nhỏ." Đao Điên phá lên cười, tay vỗ vai Hắc Liên thâm ý nói: "Đi theo ta, ta biết chỗ đó tại đâu."

"Đa tạ Đao huynh."

"không có gì."

Hắc Liên lặng lẽ bám sát phía sau, ánh mắt đảo quanh âm thầm mà đánh giá xung quanh.

Theo Đao Điên càng đi, võ giả hai bên đường số lượng càng đông, túm năm tụm ba đi với nhau là chuyện bình thường.

Bất chợt Đao Điên dừng lại, tay chỉ lên phía trước nhắc nhở: "Hắc Liên huynh đệ, Phong Long đoàn tuyển dụng phía trước kia, ta không tham gia nên chỉ có thể đứng ngoài, đến đây mọi chuyện huynh đệ phải tự lo rồi."

"Đa tạ huynh." Hắc Liên cảm kích ánh mắt nhìn, tay phải giơ ra một bịch túi đen len lén đưa cho đối phương xong quay đầu bước đi.

Cái này gọi là tạo dựng mối quan hệ trong thành này, tuy bây giờ chưa có ích nhưng đảm bảo tương lai sẽ có việc cần dùng đến.

Chương 27: Tộc bỉ kết thúc

"Hộc, hộc, hộc,..." Bá Tượng miệng không ngừng thở dốc, hai chân quỳ rạp xuống nền đá, tay cố gắng chèo chống lấy thân thể.

Cả mình khắp nơi là chằng chịt vết chém, máu theo đó không ngừng chảy ra loang lổ xung quanh.

Trên khuôn mặt chảy xuôi xuống từng dòng mồ hôi, ánh mắt có chút không cam lòng.

Chỉ thấy Bá Tượng cắn răng nói ra: "Vấn Thiên, ngươi thắng."

Đối diện chính là đứng thẳng tắp một thân ảnh, trường sam rách nát theo gió trôi dạt, tóc đen để xõa tung bay, kiếm si Trần Vấn Thiên.

Vấn Thiên hai hàng lông mày kiếm giãn ra, sát khí cùng chiến ý cũng nhanh chóng thu lại, hắn buông ra một câu lạnh lùng: "Ngươi không tệ, mạnh nhất trong những kẻ cùng ta giao đấu, có điều thua vĩnh viễn không có hào quang." Nói xong chậm rãi bước xuống đài.

Trung cấp tộc bỉ khu một, Trần Vấn Thiên đứng hạng đầu, Trần Bá Tượng hạng hai, hạng ba chính là Trần Lung Linh,...

Tại cao cấp tộc bỉ, khu ba.

Trên một võ đài trôi nổi trong hư không, hai thân ảnh đang diễn ra kịch liệt giao đấu, từng cái kiếm chiêu đao chiêu được vận dụng đối đầu nhau bắn ra vô số tia điện chớp nhoáng.

Ầm ầm liên miên bất tuyệt chân khí hóa kiếm ý sắc bén gào thét mà tới, đối diện đao ý cũng không kém phần cuồng bạo hùng hổ đón chặn.

Thoắt ẩn thoắt hiện, tốc độ nhanh đến mắt thường cũng theo không kịp, chỉ có thể mờ mờ thấy khí lưu phản kích.

Tại cao cấp tộc bỉ, kiếm nhân cùng đao nhân mà có thể gây ra sức công phá thế này cũng chỉ có hai người.

Đại hoàng tử, Trần Cảnh, mười chín tuổi, cảnh giới tiên thiên bát trọng.

Nhị hoàng tử, Trần Minh Vương, mười tám tuổi, cảnh giới tiên thiên bát trọng trọng.

Đại hoàng tử ưa dùng đao, nhị hoàng tử thích dùng kiếm, một đao quét ngang, một kiếm chẻ đôi.

"Hô!" Trần Minh Vương kiếm trong tay rung lên, đao ý phản dư chấn động mà tan biến, bất ngờ hắn thu lại kiếm trong tay, lạnh lùng cười: "Đại huynh đao pháp quả thật sâu không thấy đáy, có điều cũng không làm gì được ta đồng dạng ta cũng không làm gì được huynh, chi bằng..."

"Chi bằng..." Trần Cảnh cũng dừng lại động tác, bình tĩnh mà lắng nghe, nhưng ngay sau đó tinh quang lóe lên hắn nhếch miệng cười:

"Chi bằng...Đón ta một kiếm..."

"Đón ta một đao..."

"Cuối cùng."

Cả hai cười lớn, kiếm cùng đao trong tay rung lên mạnh mẽ, kiếm ý gia cố, đao ý gia cố, chân khí bao khỏa.

Mạnh nhất một chiêu.

"Đao lật sơn hà."

"Kiếm toái thương khung."

Chói mắt kiếm cùng đao quang lao xé gió mà tới, chỉ trong một cái nháy mắt thời gian đã tiếp sát nhau.

Ầm ầm!

Hai cái đại sát chiêu va chạm tạo ra một trận long trời đất lở, võ đài hình dáng bị mài đến lõm xuống gần như xuyên qua. Đất đá cùng khói bụi quyện vào nhau hình thành nên từng vòng xoáy khí lưu bay ra xung quanh.

Không ngừng có dư ba năng lượng chấn động bắn lên mọi phía, tuy nhiên tất cả đều bị mấy vị giám khảo hoa chút sức lực mà chặn lại.

Đợt va chạm này hấp dẫn toàn bộ ánh mắt chú ý tới, có chấn kinh, có hâm mộ, có ghen ghét, nhưng đa số là đều hoảng sợ trước hai chiêu vừa rồi.Uy lực này nếu tính ra là đủ ngang với một vị luyện khí cảnh nhất trọng yếu kém.

Tiên thiên bát trọng đánh ra chiêu số ngang với luyện khí cảnh nhất trọng, kinh khủng bậc nào.

"Ai thắng..."

"Minh Vương điện hạ hay Trần Cảnh điện hạ..."

"Cái này quá khó nhìn..."

...

Bên dưới võ giả nghị luận sôi nổi, nhất là khi chứng kiến một chiêu mạnh quá mức tưởng tượng bình thường.

Chờ cho khói bụi dần tán đi lộ ra hai thân ảnh đứng thẳng, hoàn toàn không ai tổn hao một chút lông tóc nào.

Chỉ thấy nhị hoàng tử Minh Vương sắc mặt có chút không được tốt bởi hắn kiếm chiêu thất thủ.

Người ngoài không rõ chứ hắn trong cuộc rõ hơn bao giờ hết.

Trong một cái sát na thời gian, đao quang mãnh liệt thôn phệ hoàn toàn kiếm quang của hắn, nếu không phải Trần Cảnh lưu thủ thu lại tay thì hắn cũng phải khó khăn mà đỡ chiêu ấy.

Suy nghĩ một chút cuối cùng lại nở một nụ cười:

"Đại huynh, huynh thắng, chiêu vừa rồi huynh vẫn hơn ta."

Trần Cảnh gật nhẹ đầu một cái thu đao vào vỏ, xong xoay người bước đi.

Cao cấp tộc bỉ, khu ba, Đại hoàng tử đứng đầu bảng, thứ hai bảng chính là nhị hoàng tử, còn thứ ba là một cái nữ tử lạnh lùng, khí chất băng sơn khó lưu chuyển.

Như vậy tộc bỉ năm nay chính thức khép lại tại đây, chờ cho ba năm sau một lần nữa mở ra, đến lúc đó anh tài lớp lớp lại thay đổi.

..."Đứng lại, ngươi đến đăng kí?" Một nam tử mặc chiến giáp đeo kiếm ngang hông giơ tay chặn lại, ánh mắt lăng lệ mà nhìn.

Hắc Liên cười cười: "Đúng thế ta đến đăng kí một suất." Cùng với đó hậu thiên ngũ trọng khí thế nhàn nhạt tỏa ra.

"Hậu thiên ngũ trọng, không tồi." Nam tử mặc chiến giáp ánh mắt chỉ lóe lên một chút kinh ngạc, cảnh giới của hắn là lục trọng nên không cần đến mức phải ngạc nhiên thái quá.

"Thế nào, hợp cách không." Hắc Liên vẻ mặt chờ mong.

"Được, coi như thông qua." Nam tử mặc chiến giáp nhàn nhạt gật đâu, ngón tay giơ lên chỉ ra đằng sau, thâm ý lộ liễu hiển lộ.

Hắc Liên cười cười thân thiện tiến vào bên trong. Cũng không có cái gì là khó khăn, dễ dàng ngoài ý muốn, có lẽ cũng là nhờ ngũ trọng cái danh này đi.

Oanh một tiếng từ sâu trong thể nội, Hắc Liên bất ngờ chững lại trong nháy mắt, nhưng ngay sau đó biểu hiện bình thường trở lại, vẻ mặt không một chút gợn sóng, bình tĩnh đi tiếp.

Thiên phú của ta khôi phục đến hoàng giai, tốc độ hấp thu nguyên lực tăng lên mười lần. Hắc Liên nội tâm một trận kinh ngạc, chẳng biết bao giờ tự tin lại đề thăng lên mấy cái cấp bậc.

Tuy nhiên nghĩ đi nghĩ lại từ lúc bị giảm xuống thiên phú cho tới bây giờ mới có một ngày trôi qua, cũng không khỏi nhanh quá đi.

Thu lại tâm tư, Hắc Liên ngước nhìn lên phía trước.

Tại đó là một đoàn đội đứng lộn xộn, tuy nhiên đồ vật linh tinh các thứ lại sắp xếp rất gọn gàng, có chút đối nghịch.

Lướt qua một lượt mà đánh giá, mười cái hậu thiên tam trọng, sáu cái hậu thiên tứ trọng, ba cái hậu thiên ngũ trọng, hậu thiên lục trọng chưa thấy đâu chứ đừng nói là thất trọng như lời đồn.

Hoa chút tâm tư, Hắc Liên rốt cuộc cũng làm quen hòa làm một với đoàn người, lẳng lặng đứng một chỗ chờ đợi.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy chốc mặt trời đã lên đỉnh đầu đi vào giữa trưa, ánh nắng tỏa ra lúc này là gay gắt nhất, thậm trí nếu không cẩn thận bị bỏng cũng là chuyện bình thường.

Người đến lúc này cũng chỉ có một vài cái hậu thiên tam trọng, còn lại không có gì nổi trội.

Chờ cho nhân số đã ổn định, nam tử lưng đeo đại đao mới chậm rãi tiến vào, ánh mắt quét một lượt đoàn người, giọng nói ồm ồm vang lên, phá lệ gây chú ý:

"Phong Long đoàn quy củ rất rõ ràng, phàm là không thuộc đoàn quản chế người lợi ích thu được chỉ có một phần, tính mạng cũng không cần thiết phải sự bảo vệ của đoàn, trong số các ngươi đã đứng ở đây có lẽ gần như là đều biết hết đi, lời này ta nói là nhắc kẻ chưa biết."

Nam tử lưng đeo đại đao một lần nữa nói: "Còn nữa ta tên Lâm Vũ, phó đoàn Phong Long, võ giả hậu thiên cảnh lục trọng."

Lâm Vũ, là người Lâm gia. Hắc Liên âm thầm suy đoán, con mắt bình tĩnh đảo quanh đánh giá.

Nếu bây giờ một đấu một, chín phần mười là Lâm Vũ treo Hắc Liên lên đánh, tỉ lệ thắng của hắn gần như là không, tuy nhiên đây cùng hắn không quan hệ, cách thực hiện mục đích không chỉ có một.

Nhìn đoàn người không một ai ý kiến, Lâm Vũ nhẹ gật đầu một cái, cất giọng quát lớn, chiến ý theo đó đại tăng:

"Thu xếp một chút rồi, xuất phát, theo ta tiến vào Tử Vong sâm lâm."

Đoàn người lấy Lâm Vũ làm đầu hùng hổ khí thế tỏa ra, một đường tiến thẳng, chiến ý sục sôi.

Xuyên qua cửa thành, đi men theo một con đường lớn, chẳng mấy chốc đã tiếp cận sâm lâm phụ cận.

Đến đây, Lâm Vũ gia hiệu cho đoàn giảm lại khí thế, cẩn thận từng bước một mà tiến vào bên trong.

Tử Vong sâm lâm, nguy hiểm thực tế là ở bên trong, mép ngoài căn bản chỉ là lảng vảng thú hoang đi kiếm ăn không gây lên được chú ý. Tuy nhiên cẩn thận vẫn không bao giờ thừa thãi, cái này luôn đúng trong mọi trường hợp.

Chương 28: Thanh Lôi hổ manh mối

Rầm rầm!

Chậm rãi ném đi xác của một con Địa Lang trong tay, Hắc Liên ánh mắt đảo quanh nhìn lên phía trước.

Hắn tiến vào trong đây đã được nửa tiếng rồi, yêu thú gặp phải cũng chỉ lẹt đẹt tại cấp một sơ kì, chưa gặp trung kì lần nào.

Xung quanh bán kính phạm vi một ngàn mét hoàn toàn an toàn.

Chậm rãi lắc đầu, Hắc Liên thu lại xác Địa Lang vào túi trữ vật, cước bộ nhanh chóng lui trở về trại.

Phong Long đoàn do Lâm Vũ mang theo nhân tiến vào Tử Vong sâm lâm ngay lập tức tụ hội với Phong Long thành viên nòng cốt trong đấy và đóng trại tại đó.

Nhân số lúc này đã đạt đến con số ba mươi võ giả, đặc biệt hơn hậu thiên lục trọng là năm vị, tính cả Lâm Vũ là sáu, còn một cái nam tử võ giả đạt tới hậu thiên thất trọng chính là Phong Long đoàn trưởng.

Đoàn đã từng bước tiến sâu vào trong sâm lâm, phái ra vô số võ giả đi xung quanh thám thính tình hình.

Mục tiêu chủ yếu đương nhiên chính là dấu vết liên quan đến Thanh Lôi hổ, yêu thú cấp một đỉnh phong.

Tuy nhiên liên tục tám ngày chưa hề có manh mối nào cả, đoàn trưởng kiên nhẫn thực sự cũng có giới hạn, nếu cứ tiếp tục thế này chỉ sợ vài ngày nữa cũng phải hủy bỏ nhiệm vụ mà rút về.

Trong số những người được phái đi do thám, Hắc Liên cũng là một trong số đó tuy nhiên hắn là xung phong đi.

Mục đích đương nhiên chính là luyện thân thủ với yêu thú, nhanh chóng làm quen với lực lượng tố chất thân thể võ giả hậu thiên ngũ trọng, và đến bây giờ cũng đã thành thạo đến tám chín phần mười.

Yêu thú cấp một sơ kì mà gặp Hắc Liên lúc này thì cũng chỉ cầm cự được đúng một quyền rồi vong mạng, đủ thấy khủng khiếp cỡ nào.

"Di! Đây là..." Hắc Liên dừng lại cước bộ trong kinh ngạc.

Nồng đậm mùi tanh huyết nhục theo gió thổi lan tỏa ra xung quanh.

Lần theo dấu vết, Hắc Liên đồng tử không khỏi co rụt lại, bởi cảnh tượng kinh khủng trước mắt.

Hỗn tạp huyết nhục chồng chất không trọn vẹn chân tay võ giả cùng yêu thú chất đống lại một chỗ, thi thoảng có một vài tia thanh lôi quấn quanh, lấp lóe hiện lên rồi biến mất.

Trong đầu cảnh giác đề thăng lên mức cao nhất, cẩn thận từng tí một tiến lại gần mà đánh giá. Hắc Liên một trận kinh ngạc.

Thi thể vết cắt hiện lên đều rất ngọt, không hề xuất hiện dáng vẻ gồ ghề, thậm trí còn có cả thi thể yêu thú cấp một hậu kì tại.

Cái này phải kinh khủng như thế nào tồn tại mới làm được, ít nhất cũng phải yêu thú cấp một đỉnh phong đi.

Theo trong đầu nhen nhóm lên một tia ngọn lửa, Thanh Lôi hổ ba chữ này hiện lên ngày càng rõ ràng.

Bất chợt Hắc Liên nhếch miệng cười lạnh lẽo, tay nhanh thoăn thoắt lôi ra những thi thể của võ giả.

Có chân, có tay, có đầu, có thân, nội tạng ruột gan, bất kể gì miễn là thuộc về nhân loại hắn đều lấy ra hết.

Bội thu, thật sự là bội thu, không thể tin được vừa tìm ra dấu vết của Thanh Lôi hổ lại còn vớ được rất nhiều huyết nhục nhân loại, cái này sung sướng cỡ nào.

Chất đống huyết nhục nhân loại ra một chỗ, Hắc Liên trong đầu ý niệm câu thông Bất Diệt thần ấn.

Ong ong! Từng tiếng thanh âm thanh thúy vang lên, hơn mười đạo xúc tua vàng óng thoát ra từ ngực Hắc Liên kéo dài đâm sâu cắm rễ vào huyết nhục nội tạng.
Không quá mười giây mười đạo xúc tua nhanh chóng rút về để lại trên mặt đất là một mảnh loang lổ vết máu khô.

Ý niệm trong đầu một lần nữa câu thông Bất Diệt thần ấn, Hắc Liên miệng nỉ non.

"Hấp Thu."

Theo giọng nói vừa dứt, vô số huyết nhục vừa được bất diệt thần ấn hấp thu chuyển hóa hoàn toàn thành tinh hoa thâm nhập vào từng thớ thịt trên cơ thể hắn, tôi luyện cả lục phủ ngũ tạng.

"Rắc!" Hắc Liên quyền đầu nắm chặt, cảm giác cơ thể lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, lực cánh tay tăng lên đến ba ngàn năm trăm cân.

"Tố chất thân thể của ta lúc này ngang với võ giả hậu thiên lục trọng." Hắc Liên cảm thụ mà nói ra.

Bất Diệt thần ấn công năng khai phá thứ ba cũng là cuối cùng mà Hắc Liên tìm được chính là hấp thụ cùng chuyển hóa, có khả năng đề thăng tố chất thân thể võ giả, hoặc chế tạo một bộ túi da.

Tuy nhiên công năng thứ ba này áp dụng chỉ được với huyết nhục nhân loại, còn yêu thú là không có tác dụng.

Hắc Liên lau đi mảnh vụn nội tạng dính trên tay, thân pháp nhanh chóng được vận dụng, thân ảnh một lần nữa biến mất.

Xuyên qua vô số bụi cây rậm rạp ruốt cuộc cũng tiến đến phạm vi Phong Long đoàn đóng trại.

Một đường thẳng tiến vào trong trại, Hắc Liên vẻ mặt vui mừng hiện ra xông thẳng vào chỗ của Lâm Vũ.

"Cái gì, ngươi nói lời này đều là thật." Lâm Vũ một mặt không thể tin dáng vẻ mà nhìn Hắc Liên, nội tâm bây giờ như bị đạn oanh tạc nhộn nhạo hết lên.

Hắc Liên tốn không ít tâm tư sau đó mới có thể đem toàn bộ chuyện gói lại kể cho Lâm Vũ nghe, đương nhiên về chuyện huyết nhục nhân loại bị hắn lấy là không có cho vào.

"Mười người, đi theo ta cùng Hắc Liên, nhanh." Lâm Vũ vẻ mặt trở nên gấp rút đến tột cùng, hận không thể nhanh hơn được nữa.

Cả đám người lấy Hắc Liên làm đầu nhanh chóng đi mất.
Một lần nữa hơn mười cái thân ảnh hiện ra là vây xung quanh tòa thi thể.

"Không sai, chính là nó." Lâm Vũ ngón tay chọc vào thi thể mà cảm nhận từng luồng điện yếu ớt truyền tới, từng vết cắt, mảnh vụn lông, ngay lập tức hắn dám khẳng định là Thanh Lôi hổ gây ra.

Huyết nhục vẫn còn mới chứng tỏ Thanh Lôi hổ chưa đi xa, vẫn còn quanh quẩn tại đây.

Nhìn Hắc Liên, Lâm vũ hơi hắng giọng mà nói:

"Hắc Liên rất tốt ngươi có công lớn, đoàn trưởng biết được nhất định sẽ trọng thưởng, thậm trí gia nhập Phong Long thành viên nòng cốt không phải không có khả năng."

Hắc Liên bên ngoài làm một bộ vẻ mặt cảm kích, nhưng bên trong thực tế lại đang âm thầm cười lạnh.

Những điều Lâm Vũ nói chỉ có một phần là hắn tin còn lại gần như là vô ngữ.

Phong Long đoàn trưởng biết được...còn không phải biết được Lâm Vũ ngươi tìm ra Thanh Lôi hổ mà không phải ta, công thu được đa số là sẽ về ngươi còn ta chỉ là lớp da lông ngoài, ha.

Tuy nhiên dù biết trước Hắc Liên vẫn sẽ chọn báo cho Lâm Vũ biết mà không phải tiến thẳng vào mà gặp Phong Long đoàn trưởng.

Cái này căn bản là nội tâm trực giác cho hắn biết làm như vậy lợi ích thu được là càng lớn hơn.

Chỉ thấy Lâm Vũ miệng quát lớn:

"Mười người các ngươi phân ra mười hướng khác nhau mà tìm, gặp được Thanh Lôi hổ thì đừng manh động, cái này là báo tin lệnh bài, chỉ cần bóp nát là chúng ta sẽ biết mà đến ứng cứu."

Cả mười người đa số đều tỏ ra chần chừ nhưng ngay khi khí thế hậu thiên lục trọng ép đến chần chừ hoàn toàn biến mất, thay vào đó là miễn cưỡng nghe theo.

Nhìn theo mà phán đoán, xem ra ở đây ngoại trừ Hắc Liên ra còn lại toàn bộ đều là Phong Long người, nếu không cũng không nguyện ý làm chuyện nguy hiểm đến tính mạng này.

Nhìn mười người đi khuất, Lâm Vũ mới hà hà cười, vẻ mặt thân thiện tiến lại vỗ vỗ vai Hắc Liên:

"Hắc Liên huynh đệ thân thủ ta thấy không hề tệ, không biết ngươi có hứng thú làm việc cho ta Lâm gia không."

Hai chữ Lâm gia này tưởng như nhẹ nhàng nhưng bao hàm trong đó là uy hiếp không hề nhẹ.

"Cái này?" Chỉ thấy Hắc Liên làm một bộ chần chừ khó quyết định vẻ mặt.

"Ha ha ha, yên tâm đi, Lâm gia sẽ không bạc đãi ngươi, tiền tài mĩ nữ là không thiếu." Lâm Vũ phá lên cười chốt hạ một câu.

Cuối cùng, Hắc Liên tỏ ra dứt khoát mà gần đầu, ngay lập tức sát ý ẩn ẩn trong mắt Lâm Vũ hoàn toàn biến mất, nụ cười trên miệng ngày càng đậm.

Hắc Liên nội tâm một lần nữa cười lạnh, gia nhập Lâm gia tức dưới trướng Lâm Vũ, mà dưới trướng Lâm Vũ tức ánh hào quang sẽ là chiếu lên Lâm Vũ trước rồi mới đến hắn.

Lấy Lâm gia danh hào ra uy hiếp rồi lấy lòng khoan dung ra để dịu đi hắn, không tệ nước đi.

Xem ra Thanh Lôi hổ cái này yêu thú mức độ quan trọng vượt xa tưởng tượng của Hắc Liên.

Tuy nhiên Lâm Vũ đắc ý là không được bao lâu.

Chương 29: Thật sự quá chủ quan rồi

"Đoàn trưởng, tìm ra manh mối của Thanh Lôi hổ rồi, huynh đến đây nhanh đi." Lâm Vũ bóp nát ngọc giản truyền tin trong tay, ánh mắt đầy thâm ý mà nhìn Hắc Liên.

Đối diện Hắc Liên tỏ ra miễn cưỡng cười, lằng lặng đứng một chỗ chờ đợi thời gian chầm chậm trôi.

"Lâm Vũ đội phó, cứu mạng." Một giọng nói vô hình từ trong người Lâm Vũ phát ra, thảm thiết đến cực điểm, nghe qua thật sự có chút chấn động.

Lâm Vũ đồng tử co rụt lại, nhanh chóng từ trong ngực lấy ra một mai ngoc giản hình thoi, gấp rút nói: "Bên đó, ngươi thế nào."

Hoàn toàn một mảnh im ắng, không hề có giọng nói trả lời lại.

Thử lại mấy lần trong vô vọng, Lâm Vũ ánh mắt tối sầm lại, xem ra tên kia chết là tám chín phần mười rồi.

Đoàn trượng bên kia vẫn chưa tới, Thanh Lôi hổ lại tới trước, xem ra là vẫn cần phải hao chút tâm tư rồi.

"Hắc Liên đi theo ta, cứu trợ người gặp nạn." Lâm Vũ buông ra một câu, khí thế cùng uy áp tỏa ra, ý định không cho Hắc Liên tự quyết.

Cứu trợ người gặp nạn, một lục trọng một ngũ trọng thì gây lên nổi một cái gợn sóng không. Hắc Liên nội tâm âm thầm cười lạnh nhưng hoàn toàn không một vẻ lo lắng, vẻ mặt bên ngoài bất biến đi sợ sệt.

Thấy Hắc Liên chần chừ, Lâm Vũ giọng gằn lại từng chữ, biểu cảm không được vui: "Tên kia gặp nạn như vậy chẳng nhẽ ngươi không có ý định giúp, đừng quên sau lần này ngươi là người Lâm gia tức cũng là Phong Long đoàn một thành viên, nếu vậy thành viên cứu thành viên là lẽ bắt buộc."

Cuối cùng sau một hồi tỏ ra đắn đo khó quyết định, Hắc Liên miễn cưỡng nghe theo cùng Lâm Vũ một chỗ hành động.

"Rất tốt, Lâm gia cùng Phong Long đoàn sẽ không bạc đãi ngươi." Lâm Vũ sát ý dịu đi mấy phần, nhẹ nhàng cười nói.

Mang theo Hắc Liên, Lâm Vũ cước bộ nhanh chóng rời khỏi, lần theo hướng võ giả lúc trước báo tin, cảnh giác được hắn đề cao đến mức tối đa.

Mặt đất máu tươi dần xuất hiện, lan tràn về hướng Tây, trên đó hiện ra rậm rạp vết chân yêu thú lõm xuống mặt đất.

Cả hai không nói gì im lặng đi tiếp, bộ pháp cẩn thận lặng yên không gây ra tiếng động.

Dọc theo đường đi máu tươi hiện ra càng nhiều, thi thoảng có mảnh vụ quần áo rơi trên đó, xuyên qua rậm rạp cây cối đi đến một cái sơn cốc phạm vi, gần một cái hang trong đó phát ra từng âm thanh to lớn chà xát như từ miệng ăn giống nhau.

Cách nơi phát ra âm thanh một trăm mét Lâm Vũ ra hiệu Hắc Liên dừng lại, nấp sau lùm cây mà quan sát.

Võ giả hậu thiên thị giác đặc biệt phát triển biến thái viễn siêu thường nhân nên dù là một trăm mét nhưng khung cảnh quan sát tại đó hiện ra rõ mồn một.

Một con yêu hổ cao đến hai mét dài bốn mét, bộ lông một màu bàng bạc, thanh lôi như ẩn như hiện vờn quanh.

Dù nhìn từ xa nhưng Hắc Liên cũng phải hút một ngụm khí lạnh bởi sát khí cùng uy áp mà Thanh Lôi hổ tỏa ra thực sự quá lớn, đậm chất hoang dã tính.

Không tự chủ Hắc Liên tưởng tượng ra một cái táo bạo suy đoán.

Nếu hắn và Thanh Lôi hổ một đấu một kết quả sẽ như thế nào.

Rít! Tưởng tượng thôi cũng không khỏi lông tóc dựng đứng. Cơ thể chia năm sẻ bảy, ngổn ngang nội tạng huyết nhục, đó là tràng cảnh của Hắc Liên hắn.

Phía dưới chân của Thanh Lôi hổ chính là thi thể của một vị võ giả, giờ đây yêu thú đang gặm nhấm từng miếng thịt trên cánh tay, máu đỏ loang lổ.

"Chậc!" Hắc Liên có chút tiếc nối mà cảm khái.

Không biết từ bao giờ Hắc Liên hắn đã dâng lên một cỗ cảm xúc mãnh liệt ham muốn với huyết nhục nhân loại, giờ đây nhìn chính vật mình muốn lại ở trong tay của yêu thú, không làm được gì, không tiếc sao được.

"Hắc Liên, ngươi tại đây quan sát, chú ý giữ im lặng đừng để con mồi phát hiện, ta cần rời khỏi có chút việc, sẽ nhanh chóng trở lại." Lâm Vũ bất ngờ lên tiếng, giọng nói trầm thấp vang lên.

"Không thành vấn đề, đoàn phó." Hắc Liên hơi gật đầu, vẻ mặt bình thản, ánh mắt vẫn luôn trói chặt tại Thanh Lôi hổ phía trước.

Hưu một tiếng vang lên, thân ảnh của Lâm Vũ đã hoàn toàn biến mất, chỗ này bây giờ chỉ còn lại Hắc Liên.Thời gian chậm rãi trôi qua, nương theo lấy khối thi thể cuối cùng của võ giả bị Thanh Lôi hổ ăn mất bất ngờ ánh mắt đỏ đậm con ngươi liếc sang chỗ Hắc Liên, miệng gào lên một tiếng điên cuồng mà lao đến với một tốc độ biến thái.

"Cái gì!" Hắc Liên một trận mộng bức mà nhìn.

Không thể nào hắn động tĩnh vẫn chưa hề để lộ. Khí tức đã hoàn toàn thu liếm.

Theo lí thuyết là không thể bị phát hiện.

Trừ khi, Hắc Liên trong ánh mắt bất chợt lóe lên một đạo tinh quang, ngước xuống mà nhìn dưới mặt đất, bất chợt đồng tử co rụt lại.

"Phệ hồn phấn?"

Rải rác màu trắng hạt nhỏ lác đác pha lẫn với cát bụi theo gió tản ra tứ phía.

"Chết tiệt, là ta đã quá chủ quan." Hắc Liên cắn chặt răng, động tác nhanh chóng thủ sẵn thế mà đón đợi, chân khí trong đan điền tùy thời sử dụng.

Lâm Vũ ngay từ đầu ý định đã là muốn giết hắn rồi, đơn giản như thế ý định tại sao Hắn Liên hắn lại không thể nhìn ra.

Chết tiệt, chung quy là quá chủ quan rồi, trốn bây giờ là không xong chỉ có thể ở lại tìm sinh lộ tia hi vọng này.

Thân ảnh lao đến ngày càng lớn dần, mãnh liệt hơi nóng phả vào mặt, từng luồng sát khí lạnh thấu xương quanh quẩn bên người, không gian yên tĩnh hoàn toàn tán loạn.

Gào! Mãnh trảo to lớn sắc bén từ xa đánh xuống nhanh đến xé gió.

Rít! Cơ thể Hắc Liên chia làm ba đoạn, nhưng không có máu chảy ra.

"Bên này!" Mười một hướng đều truyền đến Hắc Liên thanh âm ý đồ phân tán sự chú ý của Thanh Lôi hổ.

Chỉ thấy Thanh Lôi hổ một lần nữa gào lên dữ tợn nhằm ngay một hướng khác biệt hoàn toàn mà đuổi theo, trong cái nháy mắt thời gian đã ở cách xa mấy chục mét.

"Hộc! Không thể nào..." Hắc Liên điên cuồng chạy, thân pháp mau lẹ đề thăng đến mức tối đa, phía sau nguy hiểm ngày càng lớn.

Chết tiệt, sắp bị đuổi kịp rồi. Hắc Liên cắn chặt răng, ý niệm trong đầu vận chuyển liên tục.Thập nhị ma ảnh quyết đã được sử dụng, phân ra mười hai phân thân vậy mà cũng không qua mắt được Thanh Lôi hổ, chuyện này cũng quá hoang đường đi.

Từ trong ngực áo lôi ra một mai ngọc giản, trong đầu một tiếng vang phá lệ phát ra, như gông cùm xiềng xích bị phá vỡ, Hắc Liễn mày nhăn lại, sát khí đỏ đậm đề thăng.

Mai lệnh bài truyền tin này Lâm Vũ đưa cho hắn trước khi đi, nhìn sơ qua cũng không có vấn đề gì nên hắn cất đi, giờ lôi ra gây hắn một trận nhói đau.

Trên đó là nhàn nhạt mùi khói thả ra giờ giờ khắc khắc.

Phệ hồn hương, tràn ngập phệ hồn hương trên đó.

"Lâm Vũ khá lắm, là ta đã coi thường ngươi, tuy nhiên thù này ta sẽ trả gấp vạn lần." Hắc Liên giọng gằn từng chữ, gân xanh nổi lên, quyền đầu nắm thật chặt chấn toái ngọc giản, ánh mắt âm trầm đến cực điểm.

Thời gian xem ra thật sự không còn nữa rồi.

Hắc Liên bất chợt dừng lại, quay ngươi, mồ hôi trên trán chảy xuôi xuống dưới cằm, hai mắt căng cứng, ý thức giờ giờ khắc khắc luôn giữ cho nội tâm bình tĩnh, thật bình tĩnh.

Chân khí trong đan điền vì sử dụng thập nhị ma ảnh quyết thức thứ ba mà gần như cạn kiệt.

Chân khí từ bể chứa không thể cung cấp ngay lập tức đủ lượng chân khí hắn đang cần.

Cái hắn cần bây giờ kéo dài thêm thời gian.

Chỉ cần thời gian.

Chỉ cần thêm chút thời gian.

Gào! Thanh Lôi hổ rốt cuộc cũng đuổi kịp, nhanh như thiển điện nhào tới, sắc bén nanh vuốt mãnh liệt mà chém xuống.

Phập một tiếng trầm thấp vang lên.

Từng dòng tiên huyết phun trào, bay lên nhuộm đỏ cả một vùng.

...

"Bên này!"

Từng thân ảnh bóng đen nhanh thoăn thoắt lướt qua, âm thanh nhanh đến xé gió.

Hưu hưu!

Hưu hưu!

Một nam tử mặc hắc y, tóc màu bạc bất ngờ dừng lại, ánh mắt lấp lóe quang mang như nhìn xuyên thấu cảnh vật, tập trung gắt gao lên phía trước. Chỉ thấy hắn cẩn thận nhắc nhở:

"Phía trước ba mươi mét chính là con mồi, tất cả cảnh giác cao độ."

Từ phía sau của nam tử có thể nhàn nhạt thấy được hơn hai mươi thân ảnh khác nhau đang đứng sắn đó, mỗi người trên gương mặt đều là ngưng trọng hay căng thẳng vẻ mặt.

Đối diện chính là Thanh Lôi hổ đang chờ.

Mặc dù nói là con mồi nhưng bất cứ ai cũng đều hiểu chỉ trong nháy mắt thời gian con mồi cũng có thể biến thành kẻ đi săn.

Chương 30: Giác ngộ sinh tử

"Lâm Vũ,ngươi đã lập công rất lớn, sau chuyện này nếu thành công bắt được Thanh Lôi hổ, ta nhất định sẽ tiến cử cho ngươi thành Lâm gia chi nội."

Nam tử mặc hắc bào nhàn nhạt nói, kèm theo đó là bá khí không thuyên giảm.

"Đóng góp một phần cho Lâm gia là trách nhiệm của ta nên làm."

Bên cạnh, Lâm Vũ vẻ mặt bên ngoài bình tĩnh mà nói nhưng nội tâm âm thầm cười lạnh.

Hắc Liên dưới thời gian lâu như vậy chỉ có chết mất xác, hơn nữa mười tên đi theo hắn lúc trước ngoài tên bị Thanh Lôi hổ giết còn lại đều đã bị hắn diệt sát.

Như vậy nhân chứng đã không còn.

Công này hắn nhận hết rồi.

Nhẹ nhàng gật đầu một cái, nam tử mặc hắc bào tay phải giơ lên gia hiệu, ngay lập tức sáu vị võ giả hậu thiên lục trọng trong đó có Lâm Vũ tự biết ý chia ra, vòng xung quanh ý đồ bao vây bốn phía Thanh Lôi hổ.

"Còn lại, theo ta đối đầu trực tiếp." Nam tử mặc hắc bào quát lớn, cước bộ nhanh chóng dẫn theo một đám võ giả tiền thẳng mà đi.

Rít! Từng luồng sát khí, từng hơi thở hoang dã nồng nặc tỏa lan ra xung quanh.

Thanh Lôi chớp động, bàng bạc bộ lông, răng nanh chằng chịt khủng bố, phía dưới chân chính là một vũng máu, mùi tanh hôi theo gió lan tỏa.

Đôi mắt đỏ ngày đầy phẫn nộ cùng tham lam mà nhìn đoàn người trước mắt.

"Không, ta muốn về."

"Chết tiệt thế này đấu làm sao."

Không ngừng có võ giả kinh hoàng sợ hãi kêu lên, thực sự yêu thú trước mặt sự khủng bố vượt ngoài tưởng tượng.

Lục tục võ giả thoái ý, thân ảnh như muốn lùi sâu về phía sau.

"Muốn đi." Nam tử mặc hắc y bất chợt hừ lạnh, hậu thiên thất trọng khủng bố uy áp thả ra, kèm theo đó chính là thủ trảo bắt lấy một tên võ giả gần đó.

"Rắc!" Xương sọ vỡ vụn, khí tuyệt bỏ mình, cứ như thế hậu thiên tứ trọng võ giả không sức phản kháng chết một cách thảm trạng.

Đám người vừa sợ vừa giận lớn tiếng chất vấn, tuy nhiên lại không dám ngo ngoe lộ ra sát khí: "Trần Khung Mệnh, ngươi đây là đang làm cái gì?"

"Ngươi thật sự muốn giết hét bọn ta sao."

"Ngươi điên rồi."

"Uổng công chúng ta tin tưởng uy tín Phong Long đoàn trưởng người."

...

Không hề quay đầu lại dù chỉ một chút, nam tử mặc hắc y ánh mắt lạnh lùng âm trầm đến cực điểm, giọng gằn từng chữ:

"Các ngươi đã đồng ý tự nguyện đi cùng với Phong Long đoàn tức cũng phải giác ngộ sinh tử, bây giờ thoái ý muốn rút lui sao, chết."

Ngay lập tức Phong Long đoàn thành viên lấy một tốc độ không tưởng bao vây chặn hết mọi đầu, kiếm cùng đao trên tay tùy thời có thể động.

Ý vị rõ ràng.

Rút lui đồng nghĩa với chết.

"Để nguyên các ngươi còn có thể có được ưu ái của ta sống lâu thêm một chút, giờ đây không thuộc Phong Long đoàn ngươi lên hết cho ta." Lâm Khung Mệnh vô tình nói ra, biểu hiện thập phần dứt khoát.

Lên hoặc không lên.

Không lên chắc chắn sẽ chết ngay tại chỗ, còn lên dù phía trước thập phần nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ mạng nhưng ít ra vẫn còn có một tia hi vọng sống tiếp.Lên hay không lên.

Trong đầu tư tượng một trận giằng co khốc liệt.

"Chết tiệt, chúng ta lên." Một nữ tử cắn răng dứt khoát tiến lên, chân khí trong đan điền khuấy động, thân pháp võ kĩ tất tần tật toàn bộ lôi hết ra sử dụng oanh sát lên người Thanh Lôi hổ.

"Lên, lão tử không tin mình hôm nay phải chết ở đây."

"Cùng lắm là chết một trận oanh liệt."

Như diều được gió mà lên, khí thế cùng chiến ý của đám người trong nháy mắt được đề thăng lên mấy cái cấp bậc, quyết tâm sục sôi.

"Nhất kiếm phá phong."

"Đoạt mệnh trảo."

"Hỏa long quyền."

...

Hàng loạt võ kĩ trong nháy mắt được phô diễn, đủ mọi màu sắc, oanh sát toàn bộ lên người Thanh Lôi hổ.

Chỉ thấy Thanh Lôi hổ gầm lên giận dữ, miệng phun thanh lôi, vuốt sắc quét ngang.

Thân hình đứt đoạn, tiên huyết phun trào.

Tràng cảnh cực kì thảm thiết đang diễn ra.

...

Sau khi võ giả cuối cùng xông lên thân tử đạo tiêu, Lâm Khung Mệnh cũng nhếch miệng cười lạnh lẽo, ánh mắt thoáng u ám:

"Xem ra mấy con sâu bộ này cũng không phải là không có ích, kéo dài cho chúng ta vừa đủ thời gian."

Xong hắn quát to: "Nhanh kích hoạt trận pháp." Âm thanh vang lên hòa vào hư không truyền vào tai Thanh Lôi hổ.Gào!!! Thanh Lôi hổ một lần nữa sát khí đỏ đậm vờn quanh, thân ảnh cấp tốc lao về phía trước nhằm về hướng Lâm Khung Mệnh.

Chỉ thấy Lâm Khung Mệnh nội tâm không một gợn sóng, vẻ mặt bình thản đến tột cùng, xung quanh Phong Long đoàn thành viên hầu như hơi thở đều trở nên gấp rút cùng lo lắng.

Rít! Chỉ còn cách mục tiêu đúng hai mét, bất ngờ sáu đạo cột sáng màu tím từ trong rừng bay ra khóa trụ lấy thân thể Thanh Lôi hổ, hình thành lồng giam nhỏ, trong phút chốc mọi cử động đều đình trệ.

Theo đó, từ từ sáu thân ảnh mới chậm rãi từ trong bóng tối bước ra, trên tay chính là cầm một mai lệnh bài, chân khí giờ giờ khắc khắc đều truyền vào trong đó, mà tử sắc cột sáng chính là thoát ra tại đó.

Chịu tải chân khí cùng tinh thần lực tiêu hao nên vẻ mặt của sáu người dần tái xám lại, hiển nhiên chỉ có thể duy trì trong thời gian ngắn.

Chỉ có thể vây khốn Thanh Lôi hổ trong thời gian ngắn, nếu cứ như vậy một lúc nữa chính là tử kì của mấy người.

"Đoàn trưởng, nhanh, thời gian tối đa là một phút." Một người trong số đó gấp rút nói ra, hơi thở lúc nhanh lúc chậm khó bình tĩnh.

Gào, gào! Từng tiếng gầm rú vang lên, đinh tai nhức nhóc, Thanh Lôi hổ mãnh liệt chống cự, theo thời gian chống cự ngày càng mạnh, sáu người chân khí tiêu hao lại càng lớn.

Chỉ sợ một phút thời gian cũng không đến Thanh Lôi hổ có thể thoát khỏi.

"Hừ!" Trần Khung Mệnh hừ lạnh, từ trong túi trữ vậy lấy ra một cuộn giấy trắng.

Hai tay nhanh chóng cởi bỏ giây buộc vén ra toàn cảnh trang giấy. Mặt sau màu trắng tinh nhưng mặt trước chính là chằng chịt chữ viết mực đen.

Hướng mặt có chữ viết vào phía Thanh Lôi hổ, Trần Khung Mệnh chân khí trong đan điền toàn lực chảy vào cuộn giấy.

Không đến mười giây dị biến phát sinh.

Ong ong! Từng tiếng chấn động nhè nhẹ vang lên, như đã đạt thành điều kiện, cuộn giấy chữ viết mặt trên hóa thành vô số xích sắt bay ra nhằm hướng Thanh Lôi hổ mà tiến.

Phập! Đinh sắt đầu sắc nhọn đâm xuyên qua da thịt của Thanh Lôi hổ tiến sâu vào bên trong bao khỏa lấy toàn bộ trái tim, số khác quấn lấy xương cốt khóa trụ động tác chống cự.

Nhục thân của yêu thú cấp một đỉnh phong cứng rắn như sắt thép vậy mà giờ đây một chút ngăn cản lực cũng không có mà ngay lập tức xích sắt nhẹ nhàng đâm xuyên, như bùn nhão một dạng.

Bên ngoài, Thanh Lôi hổ chính là trải một trận đau đớn đến tận xương tủy, những cơn đau kéo dài liên miên không dứt truyền từ khắp nơi trên cơ thể. Chống cự theo đó cũng yếu ớt đi cho đến hoàn toàn ngừng hắn.

"Thu!" Sáu đạo tử sắc cột sáng như hoàn toàn sứ mênh mà rút về bên trong lệnh bài, sáu người ngay lập tức thoát được gánh nặng kéo theo mà vô lực ngồi bệt xuống đất, miệng điên cuồng thở dốc.

Lúc này chỉ còn mỗi Lâm Khung Mệnh là vẫn chưa xong, chỉ thấy sắc mặt hắn cũng không khá hơn, trắng xám lại, mồ hôi chảy ngày càng nhiều, hai con mắt chằng chịt tơ máu.

Chờ cho Thanh Lôi hổ ý thức hoàn toàn mất đi, xích sắt mới bắt đầu quấn theo Thanh Lôi hổ mà chui vào bên trong cuộn giấy trắng.

Một bức tranh đủ màu sắc theo đó hiện ra chói mắt.

Thu lại cuộn giấy vào trong túi trữ vật, Lâm Khung Mệnh mới thở ra một hơi mệt nhọc, thân hình lảo đảo ngã xuống, may mắn có một võ giả ngay gần đó đỡ được.

"Nhiệm vụ hoàn thành, tất cả nghỉ ngơi một lúc lấy lại tính thần rồi rút về trại." Lâm Khung Mệnh buông ra một câu rồi nặng nhọc thở dốc.

Xem ra việc duy trì cho cuộn giấy hoạt động không phải là công việc dễ dàng, nếu không một võ giả hậu thiên thất trọng như hắn cũng không cần phải tỏ ra quá sức như thế này.

Đúng lúc này một tiếng cười hung tàn phát ra: "Ha ha ha, bội thu, bội thu rồi." Cùng với đó nơi phát ra tiếng cười bất thình lình xuất hiện một thân ảnh.

Toàn bộ ánh mắt cùng chú ý đổ dồn lại, nghi vấn, tò mò cùng khó hiểu đủ mọi loại tâm tình xuất hiện.

Bất chợt Lâm Vũ đồng tử co rụt lại, nội tâm gợi lên một trận sóng to gió lớn.

Không thể nào Hắc Liên hắn còn sống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau