VÔ TÌNH CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô tình chi lộ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Vô đề

Rời khỏi hoàng cung, Thanh Phong không có ý định trở lại Thanh Phong viện mà nhằm hướng tàng kinh các mà cất bước.

Tàng kinh các danh như tên gọi, là nơi lưu trữ rất nhiều kinh thư, văn tự cổ, thậm trí hàng loạt những trân quý dị bảo thông tin đều có hết ở trong đấy.

Tàng kinh các là một tòa nhà to lớn, bốn cột đá làm trụ chống tứ phương, phía trên chính là tầng tầng lớp lớp trang trí.

Ngày thường có lẽ còn rất đông người ra vào, không khí ồn ào tấp nập. Nhưng nay tộc bỉ diễn ra thời gian, nhân đếm được chỉ tính trên đầu ngón tay.

Gió nóng nhẹ nhàng thổi, lá cây ven đường dao động xào xạc kêu, ánh nắng chiếu từng tia xuống, khung cảnh yên bình đến lạ thường.

Thanh Phong nhìn một màn này bất chợt tâm tình của hắn dịu đi vài phần, dừng chân một lúc mà cảm nhận trong phút chốc.

Đã từng kiếp trước sống tại địa cầu, cuộc sống vô cảm vô vị, nhưng đôi khi tâm lại dao động trước những việc nhỏ nhẹ không đáng giá.

Chợt, Thanh Phong nhếch miệng cười, trong ánh mắt tưởng như nhàn nhạt tình cảm thì xuyên thấu bên trong lại là một mảnh tăm tối đến tột cùng.

Hắn đã đi theo vô tình đạo.

Đã chọn con đường này.

Sao phải quay đầu.

Quyết không hối hận.

Một chút ít cảm xúc nhạt nhòa vừa rồi xuất hiện theo thời gian chậm rãi trôi qua đã hoàn toàn biến mất.

Thanh Phong đưa bàn tay lên chỉnh chỉnh lại y phục tiếp tục tiến bước.

Tàng kinh các chỉ có một tầng, một tầng nhưng lại chia làm nhiều phòng nhỏ, mỗi phòng chứa một loại sách riêng biệt.

Đan thư.

Nhìn lên tấm biển treo lên đối diện, Thanh Phong tự động đẩy cửa tiến vào.

Căn phòng nhìn qua đôi chút cũ kĩ nhưng lại rất sạch sẽ, thoáng đãng, đáng chú ý hơn là hoàn toàn vắng bóng người.

Nhìn lên xung quanh bát ngát kệ sách, Thanh Phong tâm không dao động tiến lại một kệ trong số đó, lần lượt tìm từng quyển, tốc độ rất nhanh nhưng không ẩu.

Tán Ma độc.

Lúc còn rất nhỏ hắn đã từng đọc qua, dù chỉ là đọc qua, chưa thể thấu nội dung nhưng vị trí cùng hình dáng quyển sách lại in sâu vào trong đầu không thể nào quên.

Nếu không có dị biến nào xảy ra thì hẳn vẫn còn chỗ cũ.

Hao đến mười phút công phu, Thanh Phong cũng tìm đến tay.

Tán Ma độc, một loại độc vô hình vô thù, không mùi không vị, trong suốt, tồn tại dưới tác dụng của chân khí hoặc chân nguyên gia trì.

Tác dụng chính là thâm nhập vào thể nội của võ giả, bằng vào độc tính của mình làm cho hệ thống kinh mạch co rút lại, ảnh hưởng nghiêm trọng đến thiên phú căn cơ.

Có điều kích hoạt được độc tính của Tán Ma độc vô cùng khó cùng rắc rối.

Hết rồi. Thanh Phong nhíu mày lại, miệng lẩm bẩm đọc lại toàn bộ thông tin vừa rồi.

Quá ít, chưa thể kết luận được điều gì.

Nếu nhớ lại lời Hình Vu nói trước khi chết, ngoài vận động nhiều ra thì cần luân hồi ca để kích hoạt hoàn toàn độc tính.

Luân hồi ca, cái này vi diệu tác dụng, bình thường Hình Vu căn bản không thể lôi ra tới, trừ khi có kẻ khác chống lưng đưa cho.Vừa có thể lôi ra Tán Ma độc, lại vừa có thể có Luân hồi ca, mà còn dám tính kế đường đường là tam hoàng tử ắt chỉ là một trong hai thế lực đó.

Thanh Phong bất chợt ánh mắt âm trầm, u quang thi thoảng chớp động.

Kẻ hãm hại hắn, một khi hắn tìm ra, quyết kết xuống mối thù này.

Tuy nhiên trước đó tu vi cảnh giới là phải tăng lên, để như thế này chỉ sợ thù chưa báo được đã bị kẻ khác âm chết.

Nói đến cảnh giới, Thanh Phong lại một trận đau đầu.

Thiên phú giảm xuống còn linh giai, con đường tu luyện gần như đóng lại. Vậy mà nếu hắn cảnh giới lại tăng lên trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ gây ra nghi ngờ rất lớn.

Thậm trí có nguy cơ bại lộ bất diệt thần ấn ra ánh sáng.

Đến lúc đó chỉ sợ Thanh Phong có mười cái mạng cũng giữ không được.

Trừ phi, Thanh Phong có thể tìm cách lặng yên rời khỏi Hắc Nguyên thành, âm thầm mà phát triển.

Nhìn lên bầu trời trong xanh, Thanh Phong ánh mắt biến ảo không biết nghĩ gì.

...

Tại một nơi nào đó trong hoàng cung.

"Bệ hạ, thần thực sự vô năng." Một nam tử mặc hắc y, quỳ gối xuống, run rẩy mà sợ hãi trước vương tọa.

Đối diện, trên vương tọa là một nam tử mặc đạo bào thêu kim long ngũ trảo, nam tử này mỗi giờ mỗi khắc đều tỏa ra nhàn nhạt màu vàng quang huy, bất chợt nam tử lạnh lùng nói:

"Hắc sư, ngươi thân là giám khảo, cảnh giới cao đến thông linh đỉnh, vậy mà vẫn để sơ sót xảy ra, thậm trí để cho chìa khóa quan trọng của ta bị đảo lộn hoàn toàn, ngươi đáng tội gì."

Hắc sư, nội tâm toát ra từng luồng khí lạnh, hô hấp đều thả chậm, ánh mặt sợ sệt không dám nhìn thẳng, đầu cúi sát đất.

Có thể làm cho đường đường là thông linh đỉnh phải hạ thấp mình không bằng chó thì nam tử kia không ai khác chỉ có thể là Trần Đế.Trần Đế mắt nhàn nhạt nhìn, ngón tay gõ đều đều lên thành vương tọa.

Không khí lúc này căng thẳng đến cực điểm.

Bất ngờ một thân ảnh mờ mờ theo đằng sau Trần Đế chậm rãi đi ra, thân ảnh này cung kính nói, giọng khàn khàn:

"Là hoàng hậu thưa hệ hạ."

Trần Đế nhíu mày lại, một chút sát khí theo đó nổi lên hóa thành từng con ác long rít gào dữ tợn, nhiệt độ xung quanh ầm ầm hạ xuống.

Hắc sư trước đã sợ hãi giờ còn sợ hãi gấp bội phần, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra, thấm đẫm quần áo, miệng không dám hé răng nửa lời.

"Bệ hạ, chú ý thu lại sát khí, tâm ma của ngài thực sự không dễ giải quyết." Bóng đen nhàn nhạt nhắc nhở.

Trần Đế hừ lạnh một cái, sát khí hoàn toàn tiêu thất, chỉ thấy hắn chậm rãi mở miệng:

"Nàng ta biết thiên phú Thanh Phong quan trọng với ta nhường nào mà vẫn làm vậy, rốt cuộc là có ý gì."

Bóng đen bất ngờ từ trong áo lấy ra một mai ngọc giản màu đỏ như máu đưa cho Trần Đế, miệng cung kính thưa: "Hoàng hậu nhờ ta chuyển cái này cho ngài, hoàng hậu còn nói vật đó quan trọng hơn thiên giai thiên phú."

Cầm lấy ngọc giản, dưới chân nguyên ba động xung quanh chấn toái, ngọc giản hóa tro bụi tan biến vào hư không, một lượng thông tin cùng lúc đó thoát ra tiến nhập hải não Trần Đế.

Sắc mặt trong phút chốc hòa hoãn lại, Trần Đế nhếch miệng cười lạnh lùng: "Mở hình tộc đường, đối tượng Trần Thanh Phong."

"Là, Vâng." Bóng đen cúi người cung kính, thân ảnh chẳng biết bao giờ đã biến mất.

Dưới sàn, Hắc Sư vẫn đang run rẩy trong sợ hãi, giờ giờ khắc khắc trong đầu đều cầu nguyện thoát nạn.

Trần Đế, nhàn nhạt nhìn, một chỉ đưa lên điểm vào hư không.

Ngay tại lúc đó, cuồn cuộn không dứt không gian ba động liên miên xuất hiện bao phủ lấy hoàn toàn Hắc Sư, bốn phương tám hướng đều có.

Nương theo lấy âm thanh hét thảm thiết vang lên, Hắc Sư vị trí không lưu lại dù chỉ là một hạt bụi.

Không gian ba động cũng dần tan biến, khung cảnh lại trở về ban đầu.

Chứng kiến hết thảy, Trần Đế cũng chậm rãi rời khỏi vương tọa, lùi sâu vào hắc ám, tịch mịch.

...

Tộc bỉ như cũ diễn ra bình thường, chỉ có điều thiếu đi Thanh Phong cùng trên bình đài Hắc Sư.

Hắc Sư mạng đã vong, Thanh Phong cũng không còn lưu luyến mà trở lại tộc bỉ, phần lớn cũng là vì sợ bị âm một lần nữa đến ngộ tính cũng không giữ được.

Nếu không có gì ngoài ý muốn xảy ra, Lung Linh, Vấn Thiên, Bá Tượng, ba người này sẽ cùng nhau tranh phong ba hạnh đầu tiên, tuy nhiên chuyện này Thanh Phong căn bản không hề bận tâm đến.

...

P/s1: Hai chữ Cô cùng Hoang ngay mấy chương đầu tiên đến bây giờ vẫn chưa hề nhắc đến, nhưng sắp rồi.

P/s2: Quyển sách này tuyệt sẽ không thái giám, tác lấy danh dự ra thề tuyệt sẽ không thái giám.

P/s3: Tiến độ ra chương bình thường vẫn ngày một chương, bất biến.

Chương 22: Trời giúp ta

Ly khai tàng kinh các, Thanh Phong trực tiếp trở về Thanh Phong viện.

"Thanh Phong điện hạ, phiền ngài đi theo chúng ta." Hai thân ảnh một nam một nữ bất ngờ xuất hiện chắn ngang đường, giọng nói tìm không ra nửa điểm thiện kính.

Nhìn một màn này, Thanh Phong nhíu mày sâu lại, vẻ mặt tỏ ra chấn động nhưng bên trong ý niệm lại cấp tốc vận chuyển.

Hai người này, nam nữ đều ăn mặc bạch y, chính giữa thêu một viên tròn to vây quanh chữ hình.

Hình tộc đường người. Thanh Phong nội tâm ầm ầm dậy sóng, ánh mắt kinh ngạc đảo quanh.

Cảnh giới hai người này nhìn qua thì thâm ảo khó dò, tiến hay lùi đều không xong.

Chi bằng thuận theo tình hình, ứng biến cho phù hợp.

Chỉ thấy Thanh Phong tỏ ra không kiên nhẫn nói: "Các ngươi là ai."

Nam tử bên trái nhanh chóng đáp lại: "Phiền Thanh Phong điện hạ đi theo chúng ta, thời gian có hạn, việc khác chỉ có thể gác lại sau."

Thanh Phong vẻ mặt bất đắc dĩ, miễn cưỡng gật đầu: "Được, dẫn đường đi."

Như chỉ chờ có thế, nam tử cùng nữ tử bên cạnh tiến lại gần Thanh Phong, mỗi người một bàn tay giơ lên đặt vào vai Thanh Phong.

Rít! Thanh Phong bên trong nội tâm căng cứng, chân khí trong đan điền tùy thời có thể khuấy động.

Tuy nhiên, để cho Thanh Phong yên tâm là hai người này hiện tại chưa hề xuất hiện ác ý.

Theo sau đó không lâu, cả ba người thân ảnh quỷ dị biến mất.

Không hề có thuấn di hay không gian ảnh hưởng, hoàn toàn là do tốc độ quá nhanh mà thành.

Khi thân ảnh của ba người một lần nữa hiện ra thì khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.

Hai bên là vô số ngọn giáo đỏ rực dựng đứng hướng thẳng lên trời, khí thế hùng hồn thấu trời xanh.

Nhìn theo tưởng chừng như liên miên bất tận con đường phía cuối chính là một tòa nhà như ẩn như hiện dưới lớp sương mù mờ ảo.

Không gian yên lắng, lặng như tờ, chỉ còn nghe thấy tiếng gió thổi vi vu mà hiu quạnh.

Nam tử mặc bạch y giơ tay phải lên, miệng lạnh lùng nói:

"Thanh Phong điện hạ, mời."

Thanh Phong hừ lạnh một cái, lẳng lặng cất bước tiến lên phía trước, tâm trạng luôn luôn được điều chỉnh dưới trạng thái tốt nhất.

Cả ba cước bộ đều đều đi theo con đường trống trải.

Có một quy định được Hắc Nguyên đế quốc cao tầng ban hành đó chính là tiến vào phạm vi hình tộc đường tại, tuyệt đối không được chạy nhanh, phải đi bộ, đi từ từ.

Quy định này có chút nực cười nhưng nếu suy nghĩ sâu xa thì hoàn toàn không phải không có cái lý của nó.

Cước bộ tầm nửa canh giờ rốt cuộc cũng đến nơi.

Hình tộc đường, ba chữ khắc bằng chân nguyên hiện lên mờ ảo trên tấm bia đá loang lổ rêu xanh, khí thế trang nghiêm chậm rãi tỏa ra giờ giờ khắc khắc.

Nhìn lên tòa nhà trước mặt, Thanh Phong ánh mắt lướt qua một đạo đánh giá.

Chắn hai bên đại môn, đứng bễ nghễ trên bệ, quái sư đúc bằng tinh thiết, ánh mắt tạc rất có hồn, từng đường nét tinh xảo đến điệu nghệ.

Đằng sau chính là tòa nhà to lớn được mạ bạc, mái vòm uốn lượn như rồng như hổ nhảy múa.

Nơi này, Thanh Phong đã nghe nói qua, để tận mắt chứng kiến thì đây cũng là lần đâu tiên, tuy nhiên hoàn cảnh có chút khó khăn bất lợi cho hắn.

Vẫn đang đóng chặt đại môn bất ngờ kẽo kẹt mở rộng, khí lưu từ bên trong ầm ầm thoát ra, phả ra từng đợt khói trắng mát lạnh, quyện thành từng vòng xoáy tan biến trong hư không.

Thanh Phong không cần nhắc nhở cũng biết chủ động tiến vào, phía sau hai người nam nữ theo sát không rời.

Đi thêm một đoạn đường ngắn nữa, Thanh Phong cũng dừng lại, đằng sau vẫn bám sát hai người chẳng biết bao giờ đã biến mất, chỉ lưu lại vỏn vẹn một câu.

"Nhiệm vụ hoàn thành, xin phép cáo lui."

Tùy ý chọn một chỗ trống đứng tại, Thanh Phong ánh mắt đảo quanh.
Căn phòng này bốn bề trống trải, hai hàng ghế xung quanh trống trơn không một ai ngồi, gần phía cuối chính là hiện diện bàn gỗ, tận cùng đằng sau là vương tọa bằng vàng lấp lánh kim sắc quang mang.

Không quá một phút sau, người người cũng dần dần đến, chẳng mấy chốc đông kín người ngồi, mỗi người trong đó một loạt là võ giả, tu vi đều là tiên thiên cảnh giới, nét mặt nghiêm túc, không một âm thanh nhốn nháo.

Một lão giả ăn mặc nghiêm trang ngồi trên bàn, tay mạnh mẽ gõ một âm vang, miệng quát lớn:

"Trần Thanh Phong, ngươi biết tội chưa."

Thanh Phong nhíu mày, chậm rãi nói: "Ta, có tội sao."

Lão giả một lần nữa quát lớn: "Còn chối, ngươi giết người trong tộc bỉ, làm trái với quy tắc đề ra bấy lâu, không đáng tội thì đáng gì."

Thanh Phong cười nhạt, lạnh lùng nói:

"Nói tiếp."

Lão giả mặt mày tối sầm lại, ánh mắt chứa đầy sát khí mà nhìn Thanh Phong, tuy nhiên ngay sau đó thu lại, giọng trầm xuống.

"Theo như quy định đề ra, ngươi phải chịu hình phạt cực nặng."

Dừng một chút, lão giả bất chợt nhếch miệng cười, giọng gằn từng chữ:

"Trục xuất khỏi Hắc Nguyên thành thời hạn hai năm, trong hai năm này tước đi thân phận hoàng tử, giáng làm người thường."

Nghe đến đây, Thanh Phong vẻ mặt kinh ngạc không thể tin được, nội tâm ầm ầm chấn động.

Nhìn thấy biểu hiện của Thanh Phong, lão giả nụ cười trên mặt càng đậm.

Phải thế, hắn là muốn như vậy, Thanh Phong biểu hiện càng thái quá, hắn càng thích.

Tuy nhiên Thanh Phong chấn động là chấn động bởi...

Trời giúp ta.

Đang đau đầu không có cách nào lặng yên rời khỏi Hắc Nguyên thành thì giờ đây, đồ ăn lại đưa đến tận miệng, không muốn cũng phải ăn.

Chỉ thấy, Thanh Phong cố gắng kiềm chế tâm tình, nghiêm mặt lại, tỏ vẻ khó hiểu nói:

"Tại sao???"

Lão giả bất chợt cười lớn:
"Quy định là quy định, không ai làm trái được, hơn nữa ở đây ta làm chủ, không ai có quyền làm trái, ta nói một là một."

Thanh Phong miệng câm nín nhưng trong lòng lại một trận nở hoa, cảm giác sung sướng không khó hình dung.

Đúng lúc này một giọng nói thanh thúy vang lên, không kém phần bá đạo:

"Hình tộc trưởng lão, ai cho ngươi cái quyền đó."

Từ xa xa, Ái Lệ bất ngờ xuất hiện, nàng ăn mặc nghiêm trang, vẻ mặt lạnh lùng mà nhìn.

Chậm rãi tiến lại chỗ Thanh Phong, Ái Lệ nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, cười nói: "Phong nhi, có ta bên cạnh con đừng lo."

Không, không ổn. Thanh Phong thầm kêu hỏng chuyện, tuy nhiên hắn cũng chỉ giữ trong lòng không hề tỏ vẻ ra bên ngoài, ánh mắt ấm áp nhìn Ái Lệ: "Mẫu thân đại nhân..."

Đối diện, lão giả khó chịu nói:

"Quý phi nương nương, ta là chủ ở đây, quyết định cái gì ngài hình như không có quyền can thiệp vào."

Ái Lệ lông mi cao vút bên dưới, ánh mắt đọng lại một chút khó chịu, miệng đanh thép nói ra:

"Ngươi đừng quên, Thanh Phong là hoàng tử của Hắc Nguyên đế quốc, thân phận cao quý không phải nho nhỏ một hình tộc trưởng lão như ngươi có thể can thiệp."

Nho nhỏ một hình tộc trưởng lão.

Một chữ nho nhỏ này tưởng chừng như nhẹ nhàng mà vào tai lão giả, đón lấy là một trận lửa giận, nộ khí trào dâng.

Lão giả sát khí một lần nữa tỏa ra, uy áp võ giả luyện khí cảnh hết mực nở rộ, không gian không khí ngưng kết.

Lão giả cười hung tàn:

"Vậy đón lấy, quý phi nương nương là muốn ta rút lại hình phạt này."

Đối diện uy áp, Thanh Phong có chút chịu không được mà chân tay run rẩy, Ái Lệ bất ngờ chắn ngang che đi phần lớn uy áp.

Cái này, Ái Lệ không đơn giản. Thanh Phong thầm nghĩ, điệu bộ cũng bình thường trở lại.

Ái Lệ băng lãnh ánh mắt, lạnh thấu xương sát khí cũng tỏa ra đối chọi lại.

"Đúng thế, dựa vào nho nhỏ thân phận như ngươi, không có quyền quyết định ở đây."

Lão giả đầu đầy hắc tuyến mà nhìn lại, thế cùng lí hoàn toàn bị lép vế, trong phút chốc rơi vào đường cùng không biết đáp lại như nào.

"Dựa vào trẫm, có được không."

Giọng nói uy nghiêm, rền vang như sấm chớp bên tai vọng lại, bá khí chỉ hơn chứ không kém Ái Lệ.

Chậm rãi từ bóng tối đi ra, Trần Đế lạnh lùng ngồi lên vương tọa, ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xuống.

Như có nước trong ngày hạn, lão giả một trận giải vây trong lòng, nhanh chóng lấy lại khí thế ép ngược trở lại:

"Quý phi nương nương, bệ hạ cũng công nhận quyết định của ta, vậy ngài vẫn muốn đổi."

"Bệ hạ, Thanh Phong là con trai của ngài, hơn nữa..." Ái Lệ khó khăn nói ra.

"Trấn đã quyết, không thay đổi." Trần Đế nhàn nhạt buông một câu vô tình, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Ái Lệ.

"Thiếp đã hiểu." Ái Lệ không cam lòng nói ra, quyền đầu nắm chặt lấy, có chút không thể tưởng tượng nổi.

Bất chợt Ái Lệ nhìn sang Thanh Phong:

"Phong nhi..."

"Mẫu thân, về thôi." Thanh Phong thở dài một hơi, vẻ mặt thất vọng đến cực điểm.

Hắn chính là muốn nhìn đến cảnh này.

Chương 23: Thật sự là ta cũng không biết đâu

Không khí lặng trầm, thoáng một chút u ám.

Ái Lệ mi mắt rung nhẹ, ánh mắt nhìn ngước theo bóng lưng của Thanh Phong.

Môi nhỏ mấp máy, cảm xúc trong lòng hỗn tạp.

Bàn tay hơi giơ lên, như muốn với tới vật gì đó.

Nàng muốn lên tiếng động viên Thanh Phong, nhưng ý nghĩ bất thành, chỉ có lặng lẽ theo đằng sau, khoảng cách vô hình chung kéo dài ra.

Bất chợt, Thanh Phong dừng chân lại, đầu quay nhẹ, miệng nở một nụ cười:

"Mẫu thân đại nhân, ngài đi chậm quá."

Ái Lệ nội tâm như bị khuấy đảo, ánh sáng chiếu rọi.

"Phong nhi, đúng thật, ta đi chậm quá."

Nàng bất ngờ nhẹ nhàng cười, đôi chân như tiếp thêm sức nhanh chóng đi tới ngang hàng cùng Thanh Phong.

Câu nói của Thanh Phong thoáng một cái như viên tiểu tiểu đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng gợi ra chút gợn sóng, không khí căng thẳng theo đó dần nới lỏng ra.

Thanh Phong chậm rãi bước đi, tâm trạng bình thản tự nhiên, hắn cười cười, nói vu vơ như đối với Ái Lệ động viên:

"Ra khỏi Hắc Nguyên thành, cũng không tệ."

Ái Lệ tâm trạng buồn bã cũng đôi chút vực dậy, vẻ mặt xuất hiện tươi tỉnh trở lại.

Hai người cứ thế cước bộ bước đi, chẳng mấy chốc đã ra khỏi phạm vi sở tại của hình tộc đường.

Hoa thêm một chút công phu Thanh Phong cũng tách khỏi Ái Lệ lặng lẽ trở Thanh Phong viện, vẻ mặt của hắn tươi cười trên đó thay thế bằng âm trầm.

Hình phạt của hắn mặc dù không nói bao giờ được thực hiện nhưng có lẽ không muộn hơn một ngày là phải rời khỏi.

Chủ động ra đi đôi khi còn thoải mái hơn là bị tìm đến tận cửa đuổi đi.

Tiến vào Thanh Phong viện, ngay lập tức có vài nha hoàn tiến tới, hành lễ cung kính nói:

"Mừng điện hạ trở về."

Thanh Phong vẫy nhẹ tay, miệng nhanh chóng nói: "Gọi tiểu Thúy đến phòng ta."

Mang theo mệnh lệnh nha hoàn vội vàng rời đi, không dám chậm trễ nửa điểm.

...

Mang theo âm thanh kẽo kẹt cửa mở ra, một nha hoàn ăn mặc giản dị tiến vào, nàng trên gương mặt mĩ lệ cũng không giấu được sự tò mò cùng khó hiểu hiện ra.

Nha hoàn này hơi khom người, cúi đầu thưa:

"Điện hạ, mừng ngài trở về, tiểu Thúy có thể giúp gì cho ngài."

Thanh Phong gật nhẹ một cái, ngữ điệu bất biến: "Theo ta."

Tiểu Thúy cố nén nghi vấn trong lòng mà lẳng lặng theo đằng sau, bầu không khí phá lệ ngưng kết.

Mang theo tiểu Thúy, Thanh Phong một lần nữa tiến nhập mật thất phía cuối phòng.

U ám khung cảnh hiện lên, đèn lửa chập chờn phía trên tường, ánh sáng theo đó yếu ớt phát ra. Chỉ có thể mờ mờ mà nhìn, không rõ ràng.

Chờ cho mắt có thể quen dần với bóng tối, từng chi tiết cũng trở lên rõ ràng hơn. Một vẻ mặt kinh ngạc của tiểu Thúy biểu hiện Thanh Phong đều thu hết tất cả vào trong mắt.

Bất chợt hắn thở dài một tiếng não lòng, lẳng lặng đứng một chỗ bất động.

Xoay chuyển trong nháy mắt thời gian, Thanh Phong bất ngờ quay lại ôm trầm lấy tiểu Thúy.

"Cái này!!!" Tiểu Thúy một mặt mộng bức, cơ thể tứ chi như cứng lại, có chút không thể hình dung.

Trước lấy sự ngỡ ngàng của tiểu Thúy, Thanh Phong giọng run run nói ra:

"Tiểu Thúy, ta sắp phải rời khỏi đây rồi, mặc dù không hề thất vọng hay chán nản nhưng tâm trạng có chút buồn bực không thể tiêu tán được."

Nghe đến giọng nói ấm áp của Thanh Phong, như một ngọn lửa tỏa ra sức nóng truyền đến mỗi một cái bộ vị, quen thuộc cảm giác tràn ngập trong óc, tiểu Thúy không tự chủ hai tay giơ lên vòng ra phía trước ôm chặt lấy người Thanh Phong.
Lần đầu tiên nàng nghe được Thanh Phong giọng nói không hề có chút nào lạnh lùng cả.

Đã ba năm ở nơi này, bây giờ mới thực sự đón nhận được điều phi thường như vậy.

Có lẽ đây mới là nên trong của hắn đi.

Thật dễ chịu.

"Điện hạ, ngài phải rời khỏi đây, như vậy là thế nào." Tiểu Thúy định hình lại kinh ngạc mà thốt lên.

Thanh Phong im ắng không hề đáp lại, lực ôm kéo dài thêm một đoạn.

Đau, khó chịu. Tiểu Thúy nhăn mặt lại nhưng nàng không hề kêu ca nửa tiếng, miệng cố gắng nở một nụ cười thỏa mãn.

Bất chợt, từng giọt tiên huyết bắn ra.

Tách tách!!!

Khi hai giọt máu rơi xuống sàn nhà, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng trong hoàn cảnh này thì vang vọng rõ mồn một.

Một cỗ cảm giác lạnh ngắt từ sau gáy truyền tới, tiểu Thúy nụ cười trên môi cứng lại, ánh mắt bất ngờ bắn ra từng đạo lăng lệ sắc bén.

Tay nhanh thoăn thoắt thu lại, chỉ trong cái chớp mắt, chân khí đã bao khỏa hoàn toàn quyền đầu, một quyền đánh thẳng không giữ sức.

Bịch một tiếng vang lên.

Thanh Phong không kịp phòng thủ, cả cơ thể như tên bắn một dạng bay ra trầm đục đập lên vách tường, miệng ngay lập tức phun ra tiên huyết chảy xuôi trên khóe miệng.

Tiểu Thúy ngay sau đó cũng lùi ra xa, tay vô ý thức giơ ra sau gáy, đồng tử bất ngờ co rụt lại.

Chỉ thấy sau gáy là một vết rách nhỏ, sâu đến tận xương, thậm trí xương lộ ra cũng đã bị rạn nứt đôi chút, máu điên cuồng trào ra thẫm đẫm bàn tay, tràn xuống cả phần lưng.

Cứ đà này không khéo mất mạng như chơi.

Ngón tay nhanh chóng được vận dụng điểm ba vị trí tại cổ, máu theo đó cũng dần ngưng lại.

Tiểu Thúy khuôn mặt nhăn lại, sát khí lộ liễu tỏa ra, ánh mắt âm trầm nhìn Thanh Phong:

"Thanh Phong điện hạ, không biết ngài nhận ra từ khi nào."

Đối diện, Thanh Phong vẻ mặt bất biến nhưng trong lòng lại nhấc lên sóng to gió lớn, nghi hoặc xuất hiện ngày càng lớn.

Hắn chẳng lẽ đã vô tình kích hoạt lên sự việc khác.
Nếu như vậy, cần một chút dẫn đường.

Thanh Phong nén đau cười một tiếng ho khan: "Từ lúc nào sao, ha, ta vốn đã không tin ai ngay từ đầu, chính vì vậy ngươi căn bản tin cậy cũng vào không có được trong tâm ta."

"Điện hạ, ngài thật biết nói vòng vo, thân phận gián điệp của ta ngài nhận ra từ khi nào." Tiếu Thúy lạnh lùng hỏi lại.

"Ta cần thiết phải trả lời ngươi sao." Thanh Phong tiếu dung, gián điệp hai từ quan trọng này hắn đã nắm được, ý nghĩ đã hoàn toàn thông suốt.

Tiểu Thúy trong phút chốc sửng sốt.

Đúng thế, Thanh Phong hắn không cần thiết phải trả lời nàng.

Có chút cảm xúc xấu hổ.

Bất chợt tiểu Thúy nhếch miệng cười lạnh lẽo:

"Nếu không phải ta nhận ra sớm, thực sự cũng bị ngài âm chết, cái cổ này cũng giữ không có được."

Thanh Phong từ chối cho biểu thị, bàn tay giơ lên ngũ vị phức tạp.

Tiểu Thúy nói không sai, bàn tay của hắn một chút nữa thôi là có thể xuyên qua phần xương cổ đâm đến ra đằng trước.

Dù chỉ còn một chút nhưng kết quả mang lại khác nhau một trời một vực.

Thanh Phong lau đi vệt máu trên miệng, đồng thời chậm rãi đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn tiểu Thúy.

"Ngươi và ta cùng là hậu thiên cảnh tam trọng, vậy mà quyền vừa rồi một chút hư ảnh ta cũng không nhìn ra, nếu vậy..."

Ha ha ha. Tiểu Thúy phá lên cười, lắc đầu nói:

"Nghi vấn mày của ngài giữ lại mà dùng khi ở dưới âm phủ đi."

Giọng nói vừa dứt, tiểu Thúy thân ảnh bất ngờ biến mất.

Thanh Phong ánh mắt nghiêm lại, mỗi một cái bộ vị đều làm tốt động tác phòng thủ, chân khí trong đan điền theo đó cũng khuấy động.

Cái gì!!! Thanh Phong trong đầu chấn động, có chút không thể tưởng tượng được.

Chân khí trong đan điền không vận chuyển được. Mọi liên kết hoàn toàn bị chặt đứt.

Chuyện này...

Ý nghĩ trong đầu bất ngờ ngừng trệ bởi quyền ảnh bên trái đang gào thét mà tới, gió lạnh như cuồng phong đập vào mặt.

"Chết đi" Giọng nói của tiểu Thúy vang lên rõ mồn một, vô cảm đến đáng sợ.

"Thật là, có chút sơ sẩy." Thanh Phong bất chợt miệng cong lên một đạo, ý niệm trong đầu một lần nữa vận chuyển cùng câu thông.

Hấp linh ấn, kích hoạt.

Chỉ thấy quyền ảnh chỉ còn cách đầu Thanh Phong đúng một đoạn nhỏ bất ngờ dừng lại, run rẩy mà rút về.

Thân ảnh của tiểu Thúy theo đó cũng nhanh chóng lộ ra.

Nàng lảo đảo đứng không vững hai tay ôm chặt gáy, mặt mày vặn vẹo nhăn nhó khó chịu.

Ngay sau đó, dị biến một màn phát sinh.

Tiểu Thúy cơ thể mắt thường cũng có thể thấy khô héo dần đi, tươi hồng làn da chẳng mấy chốc đã thay thế mà khô héo màu nâu nhạt.

Không đầy một phút, còn đang tràn đầy sức sống tiểu Thúy hóa thây khô, khí tuyệt bỏ mình.

Nhìn một màn này Thanh Phong lạnh lùng cười, nhẹ nhàng nói:

"Thực sự ta cũng không biết ngươi là gián điệp đâu, tiểu Thúy."

Mà có lẽ nói lời này, tiểu Thúy cũng viễn không bao giờ biết được, bởi nàng chết rồi còn đâu.

Chương 24: An toàn rời khỏi

Bá một tiếng vang lên, như gông cùm xiềng xích bị phá bỏ, đan điền sự liên kết một lần nữa thông liên, Thanh Phong lúc này hai hàng lông mày mới giãn ra.

Có lẽ do dính trọn một quyền lúc trước của tiểu Thúy trong trạng thái không phòng bị nên chân khí của nàng mới có thể thâm nhập bao khỏa lấy đan điền thể nội của hắn, nên mới dẫn đến tình trạng mất đi sự liên kết với chân khí.

Thật may mắn, hắn còn một con bài cuối cùng chưa sử dụng nên mới có thể giữ được cái mạng này trong gang tấc.

Thanh Phong lặng lẽ tiến lại gần thây khô trước mặt, bàn tay giơ lên bắt đến phần sau gáy.

Ý niệm vừa động, một dòng chảy màu trắng vô hình thoát ra tiến nhập thể nội Thanh Phong, dung nhập vào trong đó.

Một cỗ cảm xúc thăng hoa tràn ngập trong óc, từng tiếng rít gào văng vẳng bên tai, đến từ bản nguyên chỗ sâu cực lớn đề thăng.

Quá trình diễn ra nhanh chóng đi đến kết thúc, Thanh Phong đứng thẳng dậy, nhắm chặt mắt mà cảm nhận từng chi tiết khác biệt.

Bất chợt hắn nở một nụ cười thỏa mãn.

Linh hồn về mức độ chất lượng tăng lên ba thành so với ban đầu, quả thật không dễ dàng gì.

Nhìn về phía thây khô, Thanh Phong một trận cảm khái nhưng cũng vấn vương một ít sự nuối tiếc.

Bất diệt thần ấn công năng thứ hai hắn khai phá được chính là tạo ra hấp linh ấn, có khả năng hấp thụ linh hồn người khác chuyển về gia tăng tự thân.

Công năng này cũng coi như là thành quả trong mười năm ở không gian đó khai phá ra đi.

Tuy nhiên chỉ có những người mà Thanh Phong nhìn thông qua hấp linh ấn có màu xanh ngọn lửa tại đỉnh đầu thì mới có thể hấp thu được.

Đây gọi là linh hồn mức độ tương thích phù hợp.

Mà trong số toàn bộ những người hắn đã gặp thì chỉ có tiểu Thúy là có màu xanh, còn lại đều loạn thất bát tao màu sắc.

Vốn định để cho tiểu Thúy phát triển mạnh hơn rồi mới giết cho số lượng linh hồn thu được càng nhiều, ai ngờ lại bị người khác âm đến nỗi phải rời khỏi Hắc Nguyên thành trong hai năm.

Có câu nói, để lâu ắt sinh biến, hậu họa khó lường.

Chính vì điều này mà Thanh Phong mới dứt khoát giết tiểu Thúy, cái này vô tình lại lộ ra thân phận gián điệp của nàng.

Đúng là lớ ngớ vớ được vàng, một mũi tên trúng hai đích.

Thu thây khô vào trong túi trữ vật, lau dọn một chút mật thất, Thanh Phong chỉnh chỉnh lại y phục, vẻ mặt bình thản mà bước ra bên ngoài.

"Thanh Phong điện hạ."

Một giọng nói trầm ổn vang lên khiến cho Thanh Phong không thể không kinh ngạc mà nhìn sang.

Đang trong phòng của hắn, kẻ nào to gan mà dám tự tiện tiến vào.

"Vương Long." Thanh Phong kinh ngạc mà thốt lên, nhưng ngay sau đó vẻ mặt bình thường trở lại, trong đầu đã ẩn ẩn suy đoán nhưng ngoài mặt vẫn lạnh lùng hỏi:

"Ngươi đến tận đây rốt cuộc là có việc gì."

Vương Long nhẹ nhàng cười: "Ngài chắc đã ẩn ẩn đoán ra được rồi đi, ta đến đưa ngài an toàn rời khỏi đây."

"Ngươi đến lâu chưa." Thanh Phong nhàn nhạt hỏi.

Vương Long làm ra vẻ mặt suy tư một lúc rồi cũng nói: "Ta mới đến đây khoảng một phút thôi, không lâu."

Một phút, rất có khả năng là nói dối nhưng nhìn biểu hiện mà phán đoán có lẽ nhưng gì ta làm trong mật thất chưa bị bại lộ, mong là vậy đi. Thanh Phong ý niệm trong đầu nhanh chóng cọ xát trao đổi.
Vặn nhẹ mìn một cái, hắn chậm rãi nói:

"Vương Long, bây giờ rời khỏi cũng không tệ."

Vương Long cười nhẹ một cái, nhanh chóng tiến lại chỗ Thanh Phong, bàn tay to lớn chắc nịch đặt lên vai hắn.

Chân nguyên trong đan điền khuấy động, hưu một tiếng cả hai thân ảnh hoàn toàn tiêu thất, không gian ba động vẫn quanh quẩn trong phòng, trong thời gian ngắn khó mà tiêu tán.

...

Quay ngược lại trước đó một khoảng thời gian ngắn, vị trí tại cung của Ái Lệ.

"Không công chúa, thần đi rồi ai sẽ bảo vệ cho ngài." Vương Long vẻ mặt hoàn toàn không đồng ý, nhất quyết không nghe theo.

Chỉ thấy bên cạnh là Ái Lệ đang đứng gần đó, nàng chậm rãi lắc đầu, ngữ điệu bất biến phát ra: "Chuyện này ta đã quyết mong ngươi đừng phản đối nữa, mặc dù ta biết ngươi rất lo lắng cho ta nhưng Phong nhi là con trai ta, tính mạnh của nó trong mắt ta còn quan trọng hơn hơn bất cứ thứ gì." Ái Lệ nói rồi nhanh chóng hướng ghễ gỗ gần đó mà ngồi xuống.

"Hơn nữa, thứ chúng cần là huyết mạch Việt quốc nồng đậm này, mà nó cũng chảy trong người của Phong nhi nên giờ giờ khắc khắc Phong nhi đều có thể gặp nguy hiểm."

Nàng nhìn lên Vương Long, miệng nở một nụ cười ấm áp: "Mà người ta tin tưởng nhất bây giờ chỉ có mình ngươi, Vương Long, nên hãy giúp ta lần này."

Nhìn vào trong ánh mắt của Ái Lệ, Vương Long hắn thật sự không còn cách nào khác, cắn chặt răng mà dứt khoát thưa:"Thần đã rõ, nhất định Thanh Phong điện hạ sẽ an toàn rời khỏi đây, mong công chúa yên tâm."

Buông ra một câu cuối cùng, Vương Long thân ảnh ngay lập tức biến mất.

Trong phòng lúc này chỉ còn mỗi mình Ái Lệ, nàng hơi thở đều đều, trong lòng áp lực như đã được giải tỏa, nàng miệng lẩm bẩm:

"Có Vương Long giúp, Phong nhi như vậy là không sao rồi."

...

Tại cách Hắc Nguyên thành hàng vạn dặm về hướng nam là Tử Vong sâm lâm chỗ, một nơi ngay sát dãy Thiên Ma lĩnh.

Tử Vong sâm lâm, danh như tên gọi, nơi này tử khí ngập tràn, oán khí nồng nặc, tiếng chim kêu quả mổ thi thoảng vang lên pha lẫn với yêu thú gào rú càng làm cho nơi mày thêm quỷ dị, u ám.
Một chỗ nào đó trong tử vong sâm lâm, bốn bề là cây cối bụi cỏ rậm rạp chằng chịt, bao vây lấy một khoảng đất trống, trên đó có hai thân ảnh đang đứng tại, một trung niên nam tử, một trông như thiếu niên.

Hai người này không ai khác chính là Vương Long cùng Thanh Phong.

Chỉ thấy Vương Long sắc mặt hơi tái nhợt lại, trong tay vài viên cực phẩm nguyên thạch lấy một tốc độ vừa phải tối dần đi. Hiển nhiên hắn đang hấp thụ nguyên lực ý đồ khôi phục lại chân nguyên trong đan điền.

Nhìn Vương Long, Thanh Phong ngũ vị phức tạp.

Thực sự Vương Long cho hắn kinh ngạc quá nhiều rồi, thuấn di liên tục năm lần mới dừng lại, thực sự là quái vật, đây còn là thông linh cảnh nữa không.

Khi viên cực phẩm nguyên thạch cuối cùng trong tay hóa thành tro bụi, Vương Long mới mở ra đôi mắt, nhàn nhạt nhìn xung quanh, bất chợt hắn gật đầu nhẹ một cái: "Thanh Phong điện hạ, có lẽ đây là an toàn rồi." Đồng thời ngón tay giơ lên chỉ sang hướng Bắc.

"Theo phía Bắc cách nơi này không xa là một tòa thành trì, quan trọng hơn tòa thành này không hề có võ giả tiên thiên cảnh trở lên tọa trấn. Với tốc độ bình thường của ngài chắc chỉ nửa tiếng là tới nơi."

Thanh Phong gật nhẹ đáp lại: "Đa tạ, nếu không có ngươi, ta chắc cũng không thể an toàn tới được đây."

Như sực nhớ ra cái gì, Vương Long vội vàng từ trong ngực áo lấy ra một túi trữ vật màu đen đậm, nhanh chóng đưa cho Thanh Phong mà nói:

"Đây là thứ Ái Lệ quý phi nhờ ta đưa cho ngài, bên trong chứa một trận bàn, một vạn viên cực phẩm nguyên thạch, một triệu kim tệ và rất nhiều pháp bảo đan dược khác."

Cầm lấy túi trữ vật, Thanh Phong mí mắt hơi rung, trong lòng một trận kinh ngạc.

Hắn không nghe lầm chứ.

Một trận bàn, một trận bàn, một trận bàn.

Không thể lầm được.

Nhìn túi trữ vật trên bàn tay, hắn hận không thể lôi ra mà xem toàn bộ, chỉ có thể nín nhịn trong lòng, vẻ mặt chỉ hiện ra đôi chút tò mò.

Trước khi rời khỏi Vương Long cũng nhắc nhở đôi chút.

Trận bàn này tối đa là hai mươi lần sử dụng, mỗi lần sử dụng hao ba viên cực phẩm nguyên thạch đồng thời bản thân bị truyền tống đi xa năm trăm dặm.

...

Tử vong sâm lâm mặc dù nguy hiểm trùng trùng nhưng đa số là ở vào ban đêm, còn ban ngày độ nguy hiểm rơi xuống còn mấy thành.

Bây giờ cũng gần xế chiều, ánh mặt trời đang lặn dần xuống núi, bóng đêm phía xa thẩm thấu từng chút một trong không gian xua tan đi ánh sáng.

Phóng mắt từ trên nhìn xuống, chú ý kĩ có thể thấy một thân ảnh đang với tốc độ rất nhanh hướng ra phía ngoài sâm lâm mà tiến.

Không đầy mười phút sau, thân ảnh này đã thoát li sâm lâm, tiến sát Minh Hi thành phụ cận.

Khi tiến đến cổng thân ảnh này mới lộ rõ ra dáng hình. Toàn thân ăn khoác lên mình một bộ hắc y áo choàng đầu rất kín đáo.

Thân ảnh này giọng nói khàn khàn phát ra: "Ta muốn vào thành."

Đối diện thủ vệ chuẩn bị khép cửa thành bất ngờ dừng lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn mà nói:

"Võ giả nộp năm viên hạ phẩm nguyên thạch mới được vào thành."

"Của ngươi." Tùy ý vất cho thủ vệ, thần bí người nhanh chóng tiến vào hòa lẫn với dòng người bên trong, chẳng mấy chốc thân ảnh đã biến mất vô ảnh tung.

Chương 25: Một hồi âm mưu

Màn đêm hoàn toàn buông xuống, bao phủ một vùng đại địa rộng lớn, Minh Hi thành cũng không ngoại lệ nằm trong số đó.

Tuy nhiên trong Minh Hi thành, vẫn còn lốm đốm điểm sáng lấp lóe phát ra từ những ngọn đèn treo trên cửa mỗi nhà, ánh sáng từ đó phát ra mờ mờ huyền ảo, xen lẫn trong màn đêm là những tiếng nói ồn ào, tiếng bước chân xào xạc khuấy động không gian nơi đây.

"Ặc!!!" Một trung niên nam tử tướng mạo xấu xí, ăn mặc lôi thối đang lảo đảo bước đi, bước thấp bước cao, hiển nhiên y đang trong cơn men say.

Khi y tiến vào một con hẻm nhỏ tối om, bất ngờ từ đằng sau hiện ra một bóng đen.

Nương theo lấy âm thanh xương cổ vỡ vụn vang lên, trung niên nam tử thân ảnh đã hoàn toàn biến mất, ngõ hẻm một lần nữa chìm sâu vào tĩnh mịch.

...

"Tiểu nhị! Ta thuê một phòng trọ ở dài ngày, phòng tốt tốt một chút, giá cả không thành vấn đề." Người mặc hắc y áo choàng giọng khàn khàn vang lên.

Hắc y nhân nhìn qua là biết không phải hạng tép riu, thân thủ bất phàm, thâm ảo khó dò, tiểu nhị mặc dù chỉ là người thường nhưng những năm qua tiếp vô số khách đủ mọi loại người, hắn ít nhất tầm mắt cũng phải có chút phân lượng.

Đối diện tiểu nhị không có nửa điểm thất kính, y xoa xoa bàn tay, mặc hề hề cười: "Khách quan, mời ngài theo ta."

Cả hai nhanh chóng đi lên lầu, dừng chân trước một cửa phòng đánh số, hai trăm bốn tám.

Tiểu nhị mở rộng cửa, xoa xoa hai tay cười hề hề: "Khách quan, đây là phòng tốt nhất ở đây, tuy nhiên giá cả có chút...là năm mươi kim tệ cho một ngày."

Tùy ý lấy ra một túi tiền vất cho tiểu nhị, hắc y nhân nhàn nhạt nói: "Bên trong là hai nghìn kim tệ, ta ở một tháng, tiền dư lại coi như bao cho ngươi." Nói xong hắc y nhân lạnh lùng tiến vào phòng.

Theo lấy tiếng của phòng đóng chặt lại, tiểu nhị mới giật mình định hình lại, run rẩy mà mở ra bao tiền.

Một trăm.

Hai trăm.

Một ngàn.

Hai ngàn.

Ròng rã hai ngàn kim tệ, mà chỉ ở có một tháng, dư lại năm trăm kim tệ đều thuộc về hắn, cái này là gần nửa năm tháng lương chứ ít gì.

Tiểu nhị cố gắng kìm nén tâm tình vui sướng, cất đi năm trăm kim tệ, tay cầm túi tiền hớt hải chạy xuống dưới lầu.

Bên trong phòng, hắc y nhân cởi ra áo choàng bên ngoài, thiếu niên tướng mạo theo đó hiện ra.

Mắt đen sâu thăm thẳm, sống mũi cao, gương mặt tuấn mĩ, tóc đen buộc lại sau gáy, khí chất xuất trần, không phải Thanh Phong thì còn là ai.

Thanh Phong chậm rãi tiến về phía mép giường mà ngồi xuống, túi trữ vật đeo bên hông hơi rung nhẹ. Ngay sau đó một xác chết vụt ra nằm xõng xoài trên nền nhà.

Mùi rượu nồng nặc bốc nên, kèm theo đó là vài tia từ khí quanh quẩn.

Chậm rãi vươn vai nhẹ một cái, Thanh Phong nhìn xác chết mà cười lạnh lùng.

Giết người cảm giác thật sự tạo ra cho con người ta một khoái cảm khó có thể hình dung.

Một lần miễn cưỡng, nhưng lần hai lần ba đâu, càng làm mới càng lún sâu vào, khó dứt ra được.

Lắc đầu loại bỏ một chút tâm tư vô nghĩa, Thanh Phong ý niệm trong đầu câu thông bất diệt thần ấn.

Ngay sau đó, từng tia xúc tua vàng óng từ cơ thể của hắn thoát ra đâm sâu vào huyết nhục của xác chết, ngay sau đó xác chết lấy một trạng thái quỷ dị mà héo dần đi.

Rắc!!! Xác chết trên sàn hóa thành tro bụi mà biến mất, xúc tua cũng nhanh chóng rút về, ẩn sâu vào trong thể nội của Thanh Phong.

Chân khí trong đan điền chậm rãi khuấy động đi đến tụ tập vào trong lòng bàn tay, Thanh Phong vẻ mặt vặn vẹo biến hóa, đến từ dạ dày chỗ sâu đang có biểu hiện muốn nôn ra một thứ gì đó.

Ục!!!Ục!!!

Ục!!!

Một khối huyết nhục nhỏ bằng nắm tay không ra hình dáng, theo miệng của Thanh Phong trôi dạt ra ngoài rơi trên sàn nhà, ngay sau đó vặn vẹo biến hóa phình to lên ngang đầu người.

Dịch lỏng trong suốt vương vãi ra xung quanh, ẩn ẩn có chút mùi tanh hôi bốc lên.

Lau đi dịch lỏng trên miệng Thanh Phong vẻ mặt tỉnh bơ tiến lại khối huyết nhục.

Bàn tay vươn ra chạm lên, chân khí ầm ầm chảy vào, hình thành một bộ hệ thống kinh mạch rõ ràng giống hệt nhân loại.

Cởi ra quần áo bên ngoài, thân hình trắng trẻo cường tráng lộ ra rõ đến từng chi tiết.

Thanh Phong ý niệm trong đầu hơi động, khối huyết nhục như có linh tính bay lên bám vào thân thể của hắn, không ngừng lan ra bao phủ toàn thân, lớp huyết nhục bên ngoài cũng dần thay đổi thành làn da trắng.

"Hô!" Thở ra một ngụm trọc khí, Thanh Phong chân tay vận động nhẹ nhàng, ánh mắt liếc toàn bộ thân thể hình dáng.

Hoàn toàn không còn diện mạo lúc trước, gương mặt tuấn mĩ thay bằng bình thường dáng vẻ, thân thể phía dưới các chi tiết cùng bản gốc cực lớn thay đổi.

Nếu bây giờ Ái Lệ ở đây mà nhìn thấy cảnh này trăm phần trăm là sẽ không nhận ra Thanh Phong.

Cười lên một tiếng, Thanh Phong băng lãnh ánh mắt toát ra từng tia sát khí:

"Từ bây giờ, ta sẽ không còn tên là Trần Thanh Phong nữa, Hắc Liên, danh tự này không tệ."

Hắc Liên, tên mới của ta là như vậy đi.

Hắc Liên nhanh chóng lau dọn một chút căn phòng, khoác lên một bộ thanh y, rồi mau chóng tiến xuống dưới lầu, vẻ mặt tỏ ra cực kì thân thiện.

Ngồi xuống một bàn trống gần cửa sổ, hai tay chống cằm vẻ mặt vô thần nhìn ra ngoài, tuy nhiên tâm lại tập trung vào toàn bộ những người đang ngồi bên trong.

Mọi âm thanh hay dị động đều không thoát khỏi lỗ tai của Hắc Liên.
Bình sinh, ngồi một chỗ nghe chuyện thiên hạ cũng là một ý không tồi.

Thêm một chút thức ăn cho có gia vị.

Còn rượu, Hắc Liên hắn hoàn toàn không nuốt nổi, gạt qua một bên.

Âm thanh trong quán lúc cao lúc thấp tuy nhiên âm nào ra âm đấy rất rõ ràng.

Năm vị nam tử tướng mạo đều bình thường ngồi quây quần xung quanh bàn, người thì ăn, người thì uống rượu, người thì ngồi chơi, nói chuyện rất vui vẻ.

Nam tử có vết sẹo trên mặt uống một ngụm rượu cười hà hà:

"Phong Long đoàn lần này chuẩn bị chơi lớn tiến sâu vào Tử Vong sâm lâm, ý định quyết săn cho bằng được Thanh Lôi Hổ."

Nam tử bên cạnh nghe thấy vậy kinh ngạc nói: "Phong Long đoàn cao nhất mới có hậu thiên thất trọng, mà Thanh Lôi hổ là yêu thú cấp một đỉnh phong ngang với võ giả hậu thiên cảnh cửu trọng, cái này gọi là lấy trứng chọi đá, đâm đầu vào chỗ chết à."

Một nam tử khác lên tiếng phản bác: "Ngươi thì biết cái gì, nghe nói Phong Long đoàn ẩn dấu một con bài trận linh chưa từng được sử dụng, mà trận linh này ít nhất cũng phải là cấp một đỉnh phong."

"Có chuyện này." Nam tử chê trách ban đầu không thể tin được thốt lên.

"Ngươi cập nhập thông tin kém quá rồi."

"Ha ha ha."

"Lạc hậu."

...

Ngồi gần đó, Hắc Liên ánh mắt biến ảo, trong đầu không biết đang suy nghĩ cái gì.

Cuộc trò chuyện vừa rồi hắn đều đã nghe được.

Phong Long đoàn, còn cả Thanh Lôi hổ, con mồi ngon. Tuy nhiên cần chuẩn bị một số thứ.

Chỉ thấy Hắc Liên nhẹ nhàng cười, ánh mắt toát ra vẻ thân thiện tiến lại chỗ năm vị nam tử đang ngồi, khí thế hậu thiên cảnh tam trọng cũng lấp ló nở rộ.

"Các vị, tại hạ là Hắc Liên cũng là một võ giả, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của mấy người, chiến ý trong lòng nổi lên, không biết Phong Long đoàn trong lời nói có nhận thêm nhân thủ không."

Đối diện, nam tử mặt sẹo ánh mắt thoáng âm u nhìn, hậu thiên cảnh tam trọng thông tin bày ra trước mắt, bất chợt hắn phá lên cười:

"Vị huynh đệ này, đúng thật là tuổi trẻ khí huyết dồi dào, không dấu các hạ Phong Long đoàn vẫn rất cần nhân thủ, còn đang chiêu mộ khắp nơi, chắc tầm trưa mai là chốt nhân số."

"Đa tạ vị huynh đài." Hắc Liên chắp quyền cảm tạ, đồng thời cũng hào phóng nói ra: "Không giấu mấy người, trong người ta kim tệ vẫn còn một ít, chi bằng chầu này ta bao."

Ngay khi câu nói vừa dứt, năm người ngồi xung quanh bàn ánh mắt tỏa sáng, tác phong thân thiện hơn ban đầu gấp bội phần.

"Tiểu nhị, thêm rượu, thêm thức ăn." Hắc Liên tay vẫy, quát to, còn mình hòa vào bàn ăn nói chuyện vui vẻ cùng đám người, một hồi chuyện phiếm trên trời dưới đất bày ra kèm theo đó không khí nhộn nhịp đến từng phút giây.

...

Cạch! Cửa phòng chợt mở, Hắc Liên chậm rãi tiến vào, vẻ mặt thân thiện thay thế bằng trầm lặng, hắn lạnh lùng nói:

"Cao nhất là hậu thiên cảnh thất trọng, muốn thành đại sự, tu vi tam trọng như thế này căn bản không được, chỉ có thể gấp rút tăng lên."

Là lúc đột phá bình chướng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau