VÔ TÌNH CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô tình chi lộ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Tộc bỉ diễn ra (3)

Tầm mắt ngày một mờ dần, Trần Hổ điên cuồng dùng một chút ý thức còn sót lại chèo chống lấy thân thể tàn tạ, miệng không ngừng thở dốc, sức lực xuống dốc không phanh.

Phía đối diện, thân ảnh của Lung Linh dần hiện ra, nàng vẫn điệu bộ tươi cười nhí nhảnh, nàng ngữ điệu bất biến nói ra:

"Ngươi thua rồi, đánh tiếp cũng vỗ ích."

Nghe xong câu nói này, Trần Hổ cắn chặt răng mà phẫn nộ, cơ thể không tự chủ run lên từng đợt, bất chợt hắn chỉ có thể không cam lòng đi xuống dưới võ đài, bước đi bước thấp bước cao, lảo đảo đến chật vật, máu tí tách nhỏ ra thấm trên sàn.

Cùng là hậu thiên cảnh tam trọng mà chênh lệch giữa hai bên lại khác nhau một trời một vực đến như vậy.

Trần Hổ không yếu, với thực lực của hắn thì có khả năng cao là sẽ trụ lại tiến vào vòng hai nhưng có trách chỉ trách số hắn quá đen, gặp ngay phải Lung Linh mạnh đến biến thái.

"Còn ai lên không." Lung Linh cười nhẹ một tiếng mà nhìn xung quanh.

Bên dưới một mảnh tĩnh mịch, im ắng đến lạ thường.

Chứng kiến toàn bộ một màn vừa rồi, có kẻ ngốc mới lên.

Không thấy có ai dám tiến lên dù chỉ một bước, Lung Linh tỏ ra không vui mà phụng phịu, không còn cách nào khác nàng phải lặng lặng đứng một mình trên võ đài chờ cho thời gian nhanh chóng trôi qua.

"Có chút khó chơi." Bên dưới, Thanh Phong nhìn về phía Lung Linh, ánh mắt trầm tư suy nghĩ, trong đầu ý niệm cấp tốc vận chuyển.

Lung Linh tốc độ nhanh đến kinh hãi, ngang ngửa không kém với tiểu Thúy, Thanh Phong vừa rồi căng mắt ra cũng không thể theo kịp chuyển động của nàng.

Tuy nhiên Thanh Phong chỉ sợ những gì mà hắn chứng kiến có lẽ mới là một góc băng sơn.

Vẫn cần phải quan sát nhiều hơn mới có thể đưa ra đánh giá phù hợp được.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy chốc ba mươi phút chỉ còn lại mấy giây.

Năm giây.

Bốn giây.

Ba giây.

Hai giây.

Một giây.

Hết.

Lung Linh thông qua vòng một.

Chỉ thấy nam tử hiệu Ma Lang đang ngồi trên bình đài gật nhẹ đầu một cái, tay trái vung lên một đạo, theo sau đó là một tia sáng bắn ra hội tụ trên đỉnh đầu của Lung Linh.

Quá trình này tuy không tính là chậm nhưng với một hậu thiên cảnh tam trọng thì hoàn toàn có thể tránh được.

Nhưng Lung Linh nàng không tránh, hoàn toàn tỏ ra vô tư.

Khi chùm tia sáng hội tụ kết thúc, số mười màu xanh nhạt bất thình lình hiện diện trên đỉnh đầu của Lung Linh, cùng với đó thu hút không ít ánh mắt nhìn lên mà tò mò.

Kèm theo đó Ma Lang quát lớn:

"Đã thông qua vòng một, tự động tiến về một chỗ chờ đợi, không có phận sự tránh ảnh hưởng đến người khác, nếu vẫn vi phạm tước quyền tham gia."

Mặc dù Lung Linh tính cách bên ngoài tỏ ra ngây thơ nhưng nàng không phải ngu ngốc, ngay lập tức thoát li võ đài tiến về chỗ ban đầu của mình, đoàn người không ai bảo ai tự động tách thành hai bên nhường ra một lối đi.

Không khí sau lúc này cũng dần dần lắng xuống, nhưng chỉ một lúc là lại bị khuấy đảo hoàn toàn.

Không ngừng có võ giả hậu thiên tam trọng lục tục tiến lên võ đài, chẳng mấy chốc đã đạt đến ngưỡng số lượng một trăm.

Một trăm cái hậu thiên tam trọng khí thế sục sôi, tràn đầy chiến ý, sát khí tỏa ra ngút trời khiến cho người ta không lạnh mà rét run.

Thanh Phong vẻ mặt vẫn bình tĩnh, tâm không dao động nhìn lên võ đài.

Không có gì phải vội.

Một nghìn người thông qua, hậu thiên tam trọng chỉ có bảy trăm, chờ đến càng cuối là lúc võ giả yếu đuối nhất thời điểm.

Có điều nghĩ như hắn trong đoàn người này là không thiếu, chính vì vậy vẫn cần phải tính toán thêm.
Thực lực giữ cho đến cuối cùng vẫn là tốt nhất, không ai muốn lộ ra càng sớm cả.

...

Đã là ba canh giờ trôi qua, võ đài đánh nhau càng kịch liệt, có hơn phân nửa võ giả đã lên qua võ đài, hiện tại đã là có bộ phận võ giả cơ hồ là ở liều mạng, bị thương tình huống thường xuyên xuất hiện, hơn nữa càng thương càng nặng.

Một trăm võ giả hậu thiên ban đầu đi lên mới có được tám chín thông qua, còn lại bị loại phải làm lại từ đầu.

Hậu thiên cảnh tam trọng võ giả là mạnh nhất ở đây, nhưng đấu liên tiếp mười trận cơ hồ là cũng chật vật khổ không thể tả hết được, chân khí lúc nào cũng trong tình trạng gào thét đáng thương.

Một trăm võ giả thông quan.

Hai trăm võ giả thông quan.

Ba trăm võ giả thông quan

...

Hơi ngước mắt lên nhìn võ đài cách đấy không xa, Thanh Phong ánh mắt âm trầm mà lấp lóe, u quang liên tục chớp động.

Mà võ đài nơi Thanh Phong đang nhìn người thủ không ai khác chính là kiếm si Trần Vấn Thiên.

Chỉ thấy kiếm si Trần Vấn Thiên hạ đối thủ của mình rất dễ dàng cùng nhanh chóng.

Một kiếm không được thì hai kiếm.

Hai kiếm vẫn không được thì ba kiếm, bốn kiếm, năm kiếm, cuối cùng là vô cùng vô tận kiếm ảnh sắc bén gào thét mà tới.

Tuy nhiên cao nhất cũng chỉ có thể trụ được đến kiếm thứ năm của Vấn Thiên, chưa có ai tiếp được kiếm thứ sáu của hắn.

Mười trận rất nhanh là thông qua, Trần Vấn Thiên qua vòng một.

Thu lại ánh nhìn, Thanh Phong di chuyển lực chú ý đến nơi khác.

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Từng âm thanh trầm đục vang lên, kèm theo đó là đại địa ầm ầm chấn động nứt vỡ.
Mà người tạo ra rung chấn là một đại bàn tử thân hình to lớn, phủ lên người một lớp sơn vàng óng, Trần Bá Tượng.

Cứ mỗi một cú đấm giáng xuống là một lực đạo khổng lồ truyền tới.

Không ai có thể chịu đựng được một quyền của hắn mà toàn vẹn thân thể trở về, khủng khiếp cỡ nào.

Bá Tượng vừa đánh vừa gào thét, càng đánh càng hung, càng cuồng bạo.

Nếu như Lung Linh tác phong là nhanh nhẹn uyển chuyển, Vấn Thiên là dứt khoát sắc bén thì Ba Tượng lại là cương mãnh cuồng bạo.

Mỗi người một khả năng riêng, lợi thế riêng, những điều này Thanh Phong khắc sâu vào trong đầu ghi nhớ.

Rất nhanh Bá Tượng cũng thông qua, hùng hổ mà xuống võ đài, không ai dám ho he một tiếng.

Không khí quảng trường bây giờ đã đến hồi cao trào nhất, võ giả vì chiến thắng mà liều mạng dùng hết tuyệt chiêu, thương thế chồng chất, thậm trí có một vài người chỉ còn lưu lại một chút hơi tàn.

May mắn là tộc bỉ nghiêm cấm có võ giả chết, nếu không ba vị giám khảo trên bình đài cũng không mấy lần nhọc lòng, hao phí tâm tư cứu ra.

Thanh Phong nhìn lên trời xanh, mây trắng nhẹ nhàng trôi nổi bồng bềnh, trong lòng biến ảo khôn lường không biết nghĩ gì.

Chỉ thấy hắn cười nhạt một cái:

"Đến lúc rồi."

Thanh Phong chậm rãi hướng lên một cái võ đài gần đấy mà tiến, khí thế thu liễn có chừng mực, vẫn để hậu thiên cảnh tam trọng uy áp he hé nở rộ.

Đối thủ của Thanh Phong chính là một cái to xác thiếu niên, thiếu niên này cũng là một hậu thiên cảnh tam trọng võ giả, có điều giờ đây thương thế khá là chật vật.

Thanh Phong giơ cao quyền xưng tên:

"Ta, Trần Thanh Phong, võ giả hậu thiên cảnh tam trọng, xin được các hạ chỉ giáo."

Khi âm thanh giọng nói vừa dứt, không khí một lần nữa phun trào mãnh liệt, vạn chúng chú mục.

Ngọa tào.

Trần Thanh Phong.

Danh tự này, chẳng lẽ nói chính là tam hoàng tử, tuyệt thế thiên tài đây sao.

Một tháng tăng lên hậu thiên tam trọng, kinh khủng bậc nào.

Phải mất một lúc, không khí quảng trường mới dần lắng xuống, bình tĩnh trở lại.

Đối diện, mặc dù hơi có chút bất ngờ nhưng thiếu niên to xác cũng không vì thế mà làm chậm lại cuộc so tài.

"Trần Lâm Hạo, hậu thiên cảnh tam trọng, mong được Thanh Phong điện hạ chỉ giáo."

Thanh Phong hơi gật đầu nhẹ, nhưng hành động lại hoàn toàn ngược lại.

Chỉ thấy Thanh Phong khuấy động chân khí trong đan điền, tụ tập lại phần chân và hai tay.

Chân tụ lực bật mạnh về phía trước.

Hưu một tiếng, Thanh Phong biến mất tại chỗ, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Lâm Hạo, tay phải giơ lên cao một quyền hạ xuống.

"Cái gì."

Đối diện với quyền này, Lâm Hạo giật mình kinh ngạc, căn bản không hề phản ứng kịp, giống như bị động một dạng, hai tay vô thức giơ lên chắn trước mặt.

Trong sát na, Thanh Phong tinh quang lóe lên, quyền đầu bất ngờ đổi hướng nhằm về phía phần đùi phải mà nện.

Rắc! Một âm thanh xương vỡ vụn vang lên, trước bao nhiêu sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Lâm Hạo đau đớn quỳ xuống ôm đùi, khuôn mặt vặn vẹo nhăn nhó.

Thanh Phong như cười mà không phải cười: "Ngươi thua rồi, xuống đài đi."

Chương 17: Tộc bỉ diễn ra (4)

Trước sự thất bại nhanh chóng của Lâm Hạo, bên dưới hoàn toàn ngỡ ngàng.

Ai có thể ngờ được một hậu thiên cảnh tam trọng lâu năm lại đại bại dưới tay của một tên vừa mới tấn cấp không lâu.

Không tiếp nổi một chiêu.

Nói ra thì tưởng nói đùa nhưng sự việc xảy ra mọi người đều chứng kiến, không tin cũng phải tin.

Một lần nữa cảm khái cho cái danh thiên tài không phải nói chơi.

Đối diện với lời lẽ của Thanh Phong, Lâm Hạo toàn thân run rẩy, tay siết chặt lại, mồ hôi nhễ nhại tuôn ra như mưa.

Chỉ còn một trận nữa.

Đúng một trận nữa.

Lâm Hạo hắn sẽ thông qua.

Vậy mà thất bại trong gang tấc, đánh mất cơ hội, thâm trí còn nội thương ở chân, nếu không tĩnh dưỡng ít nhất một tháng đừng hòng đi lại được.

Thanh Phong nhìn Lâm Hạo cười nhạt nhẽo.

Hắn đã để ý tới Lâm Hạo từ trước rồi, chỉ có điều chưa hề lên khiêu chiến ngay.

Chờ cho Lâm Hạo trải qua chín trận, sức lực tiêu hao đáng kể mới lên khiêu chiến.

Mà nói đi cũng phải nói lại, tên Lâm Hạo này cũng là có thực lực, đánh liên tiếp chín trận không thua, Thanh Phong cũng phải có lời khen cho hắn.

Thu hồi tâm tư, Thanh Phong nhàn nhạt nhìn Lâm Hạo khó khăn chật vật không thể đứng dậy, chân phải bất ngờ giơ lên, một cước quét ngang eo.

Nương theo lấy một tiếng hét thảm, Lâm Hạo bay như tên bắn đập xuống dưới đài, nội thương đã nặng giờ còn nặng thêm.

Mọi người dưới đài giờ đây hảo cảm với Thanh Phong hoàn toàn biến mất.

Tuy có chút giận dữ nhưng không thể làm được gì.

Ai bảo Thanh Phong chính là tam hoàng tử đâu.

Không hề bận tâm, Thanh Phong khoanh tay lại, phóng ánh mắt xuống dưới đoàn người, lạnh lùng nói:

"Còn ai lên."

"Ta lên." Một giọng nói khàn khàn vang lên.

Đón lấy sự chờ đợi của mọi người là một nam tử ăn mặc hắc y, làn da sần sùi nổi đầy mụn nhọt, không ngừng có mùi hôi thối bốc lên tỏa ra xung quanh.

Nam tử này chắp tay lại, cười cười xưng danh: "Độc tử, hậu thiên cảnh tam trọng võ giả mong Thanh Phong điện hạ chỉ giáo."

Giọng nói khàn khàn vừa dứt, Độc tử bàn tay nhanh thoăn thoắt từ trong ngực áo lấy ra một viên bạch đan, không để cho mọi người kịp định hình lại thì bạch đan đã bị ném mạnh xuống dưới nền đá trên võ đài.

Độc tử âm thâm cười khẩy.

Thanh Phong là ỷ vào mình tốc độ nhanh mà mới hạ được Lâm Hạo, tuy nhiên lợi thế đấy giờ đây...

Không còn nữa rồi.

Chỉ thấy bạch sắc đan khi vừa mới tiếp xúc với mặt đá bất ngờ bạo phát nổ mạnh, cuồn cuộn không dứt khói trắng dầy đặc theo đó thoát ra bao phủ hoàn toàn lấy võ đài, bên ngoài nhìn vào vô pháp biết bên trong đang làm gì.

Thanh Phong xung quanh giờ đây khắp nơi là khói trắng lượn lờ bao phủ, tầm nhìn bị đóng lại, một mảnh trắng xóa, hành động bị giới hạn mà cảnh giác đến cực độ.

Tiện tay, Thanh Phong đánh lên không trung một đạo quyền gió, một ít đám khói theo gió thổi tán đi nhưng ngay lập tức được bên ngoài bổ xung, khôi phục nguyên trạng.

"Vô ích, Thanh Phong điện hạ." Giọng của Độc tử từ đâu phát ra văng vẳng bên tai, kèm theo đó là tiếng cười khàn khàn khó nghe.

Thanh Phong nhíu mày càng sâu, nhưng ngay sau đó lại bình thường mà lẳng lặng đứng tại chỗ, thân hình bất động.Theo thời gian chuyển rời, Thanh Phong hô hấp càng chậm lại, khí thế quanh thân hoàn toàn thu liễm, phản phác quy chân cũng hơn này là bao.

Chẳng mấy chốc đã mười phút thời gian đã trôi qua, võ đài vẫn yên tĩnh đến lạ thường, mà bên ngoài mọi người tò mò ngày càng lớn.

Trên bình đài, Nữ tử hồng y vẫn ngồi yên lặng bất ngờ lên tiếng:

"Thanh Phong điện hạ bất động lâu như vậy để làm gì."

Ma Lang nhẹ nhàng cười: "Điện hạ hẳn có mục đích của mình, cứ chờ đi."

Sau câu nói này bình đài lại yên tĩnh trở lại.

Trong đám khói, giờ đây Thanh Phong chợt động, quyền đầu bất ngờ giơ lên, kèm theo đó là không gian ẩn ẩn có chút vặn vẹo lan sang xung quanh với tốc độ đáng kinh ngạc.

"Đây là!!!" Hồng y nữ tử cùng Ma Lang kinh ngạc mà thốt lên, có chút không thể tin vào mắt mình.

"Thú vị, không ngờ một lần nữa lại được chứng kiến." Vẫn đang yên lặng từ trước nam tử bên trái bất ngờ lên tiếng, giọng nói cảm khái vạn phần, đôi mắt mông lung mà hồi ức nhớ lại.

Đã từng là một hài tử tung ra chiêu thức đó, trấn áp hết tất thảy, vô địch cùng cấp.

Đã từng được chứng kiến cảnh tượng hắn dùng chiêu ấy.

Đã từ rất lâu rồi.

Nam tử này ánh mắt mong chờ mà nhìn xuyên qua lớp khói trắng dày đặc, toàn bộ lực chú ý dồn lên tay của Thanh Phong, miệng lưỡi có chút nóng rát.

Thanh Phong giơ cao lên quyền đầu, miệng âm trầm nói ra: "Đón lấy ta một..."

Đúng lúc này dị biến phát sinh.

Khói trắng lấy tốc độ mắt thường cũng thấy được đang mờ dần đi, không đến quá mười giây, khung cảnh khói trắng toàn bộ biến mất hòa vào không gian.

"Hôc! Hộc!" Độc tử giờ đây quỳ rạp dưới đất, điên cuồng thở dốc, mồ hôi tuôn ra như mưa thấm đẫm quần áo, mặt mày tái mét, cố gắng gượng lấy một chút sức lực mà buông ra một câu nói:

"Ta chịu thua, Thanh Phong điện hạ, ngài thắng rồi."
Thanh Phong vẻ mặt cổ quái nhìn một màn này, đồng thời cũng nhanh chóng thu lại quyền đầu, ý niệm trong đầu cấp tốc vận chuyển điên cuồng suy nghĩ.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Quá khó hiểu.

Nhận thấy Thanh Phong sát khí đã tán đi, Độc tử thở ra một hơi, mệt nhọc đứng dậy, chậm rãi đi xuống đài, chẳng mấy chốc đã hòa vào dòng người biến mất.

Trên bình đài, cả ba vị giám khảo đều tỏ thất vọng, lắc đầu nhẹ một cái.

Hồng y nữ tử cười cười trêu ghẹo nam tử bên trái: "Hắc Sư, ngươi chắc là người thất vọng nhất trong đám này đấy."

Nam tử hiệu là Hắc Sư chỉ cười nhạt một cái mà không đáp lại, trong ánh mắt vẫn chưa nguôi đi sự hi vọng, hắn vẫn chờ được.

...

"Còn ai lên." Thanh Phong lạnh lùng quát lên, tâm trạng có chút không được vui.

"Ta lên." Một thiếu niên thân hình to lớn, mạnh mẽ bước lên võ đài, cánh tay giơ lên chắp một cái, cơ bắp rắn chắc hiển lộ rõ rệt.

"Tại hạ, Trần Đông, võ giả hậu thiên cảnh tam trọng, mong được Thanh Phong điện hạ chỉ giáo."

Trần Đông vừa dứt lời, gồng lên một cái, quát to:

"Thạch sơn quyết, thức thứ nhất, Hóa đá."

Ngay sau đó cơ thể của Trần Động bắt đầu vặn vẹo biến đổi, làn da ngăm đen dần dần chuyển thành màu xám nhạt, hơi chút gồ ghề hướng hình dạng người đá mà tiến.

Xong hết tất cả, Trần Đông thở ra một hơi, cười cười mà nhìn Thanh Phong.

Đối diện Thanh Phong chỉ nhàn nhạt nhìn rồi thu lại ánh mắt.

Hưu một tiếng, Thanh Phong thân ảnh hoàn toàn biến mất, Trần Đông tuy có chút giật mình nhưng vẫn không hề nơi lỏng phòng thủ cùng cảnh giác, trái lại còn củng cố hơn gấp bội phần.

Quyền ảnh từ xa bay đến, nhằm lên thân thể Trần Đông mà đánh.

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Từng tiếng trầm đục vang lên, quyền ảnh tiến tới ngày một nhiều, mà lực đạo cái sau lại mạnh hơn cái trước.

Ban đầu Trần Đông còn có thể miễn cưỡng dùng lớp da đá mà chống lại quyền ảnh, nhưng dần dần Trần Đông mặt mày tái mét đi.

Hắn ẩn ẩn có cảm giác sắp đến giới hạn chịu đựng của mình.

Nếu cứ tiếp tục, đại bại là cái chắc.

Chỉ thấy Trần Đông hét lên một tiếng, thạch quyền giơ lên vung ngang một vòng, kèm theo đó là thân ảnh nhanh chóng lùi về phía sau.

Rắc! Từng mảng đá tảng trên da bắt đầu có dấu hiệu lung lay rời ra, từng cơn đau nhói khắp người truyền đến, Trần Đông cắn răng chịu đựng, ánh mắt theo dõi sát sao thân ảnh đang hiện diện trước mặt.

Thanh Phong cười như không phải cười mà nhìn, toàn bộ quyền vừa rồi hắn đã bộc phát toàn bộ những tạp niệm lưu lại trong đó, cứ mỗi một quyền hạ xuống tâm tình lại dịu bớt đi một phần.

Có thể coi Thanh Phong đang chơi đùa với Trần Đông, lấy Trần Đông làm bao cát xả đi cơn giận.

Mà hiệu quả mang lại, lại vô cùng tốt.

Chương 18: Tộc bỉ diễn ra (5)

"Điện hạ, tiếp ta một chiêu này." Trần Đông cất cao giọng, quyền đầu siết chặt lại, nghiêm túc đến cực điểm.

Chỉ thấy Trần Đông quyền đầu tụ lực nhằm hướng phía dưới nền sân mà đánh.

"Thạch sơn quyết, thức thứ hai, phản kích."

Rầm!!! Âm thanh đại địa chấn động, trầm thấp vang lên.

Mà theo âm thanh vang lên, Thanh Phong vô ý thức nhìn xuống dưới nền đá, con ngươi không tự chủ co rụt lại.

Ngay lập tức, không chậm trễ, Thanh Phong lấy đà nhảy lên không trung mà tại xung quanh vị trí hắn vừa nãy đứng bất ngờ bắn ra vô số đạo quyền khí, liên miên không dứt.

Như chỉ chờ có vậy Trần Đông trong nháy mắt bùng nổ một tốc độ kinh khủng, lao như tên bắn về hướng Thanh Phong, miệng cười lớn:

"Điện hạ, trên không trung xem ngài di chuyển kiểu gì."

Khi Trần Đông còn cách Thanh Phong đúng nửa mét khoảng cách, Thanh Phong bất chợt cười nhạt một cái:

"Sao phải di chuyển, ngươi tự mình nộp mạng thì đừng trách ai."

Đón lấy sự chờ đợi của mọi ánh mắt là Thanh Phong hít sâu một hơi, chân khí trong đan điền khuấy động bao phủ lấy hai tay.

Rầm!

Rầm!

Rầm!

...

Hàng ngàn hàng vạn quyền ảnh trong nháy mắt bùng nổ, rơi hết vào trên thân trên mặt trên tay của Trần Đông.

Mỗi một cái bộ vị trong phút chốc phải chịu tải lên một áp lực khổng lồ.

Trần Đông như một viên bạn, cả người lao bắn xuống dưới võ đài, lộn thêm vài vòng nữa mới chịu dừng lại.

Da phá toái, mặt mày thâm tím, dập nát, màu đầm đìa khắp người, mắt trợn trắng mất đi ý thức.

Thảm trạng cũng không hơn cái này là bao.

Nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, Thanh Phong ngữ điệu bất biến nói ra:

"Còn ai lên."

Bên dưới giờ đây một mảnh chết lặng.

Hung bạo như thế còn ai dám lên.

Mà lên thì không khác gì là bị biến thành bao cát mặc cho Thanh Phong luyện quyền.

Năm phút thời gian nhanh chóng trôi qua, bất chợt một nữ tử thân hình ẻo lả thướt tha tiến lên, nàng mỗi một bước di chuyển là đều để lại một khung cảnh đẹp tựa như mơ.

Nữ tử này lên võ đài ngay lập tức chắp tay xưng tên, miệng cười nhẹ nhàng:

"Ta, Trần Hồng Ái, võ giả hậu thiên tam trọng, mong Thanh Phong điện hạ chỉ giáo."

Chưa chờ cho Thanh Phong đáp lại, Hồng Ái cười duyên một cái:

"Thanh Phong điện hạ có vẻ thân pháp rất điêu luyện không ai bì kịp, nhưng vừa hay ta cũng là tu luyện thân pháp, mong ngài chỉ điểm cho một hai."

Nói xong, Hồng Ái trong đan điền khuấy động, pháp quyết trong đầu lẩm nhẩm đọc, ngay lập tức nàng di chuyển nhanh đến phía Thanh Phong, từng đạo tàn ảnh theo đó được hiện ra.

Chẳng mấy chốc trên võ đài đã tràn ngập thân ảnh của Hồng Ái.

Thanh Phong nhìn một màn này nhưng nội tâm không hề dao động, lạnh lùng nói:

"Không tệ, thân pháp của ngươi rất tốt, phi thường tốt, ta cũng không thể nhìn ra đâu là chân thân đâu là phân thân, có điều..."

Thanh Phong dừng một chút rồi phát ra hung tàn tiếng cười: "Ta không có thời gian để chơi với ngươi."

Hung tàn tiếng cười vừa dứt, Thanh Phong dồn lực vào tay, đấm một đấm xuống dưới nền đá.

Một lực đạo khổng lồ bùng phát, lan rộng ra xung quanh, đại địa một lần nữa ầm ầm chấn động, sóng xung kích một đòn quét ngang, phân thân của Hồng Ái không ngừng bị phá, tan biến liên tục.

Mười phân thân.Chín phân thân.

...

Cho đến phân thân cùng vừa mất, Hồng Ái thân ảnh lộ ra hoàn toàn giữa võ đài, vẻ mặt của nàng không thể tin nổi vào mắt mình, hoàn toàn ngỡ ngàng.

Tuy nhiên trong phút chốc ngỡ ngàng chưa kịp hồi phục lại thì một đạo quyền ảnh từ phía xa gào thét mà tới, ngày càng gần.

Rắc!!! Một thanh âm tiếng xương vỡ vụn thanh thúy vang lên.

Mặt của Hồng Ái lõm xuống một đạo hố sâu, cả người bay như tên bắn xuống dưới đài, lấy một tư thế không thể tưởng tượng nổi mà tiếp đất.

Thân hình bây giờ...

Rất khó coi.

Còn đâu thiếu nữ xinh đẹp quyến rũ như lúc trước, nhan sắc hoàn toàn bị hủy hoại, tương lai phía trước e rằng mờ mịt nhìn không ra điểm cuối.

"Còn ai lên." Thanh Phong lạnh lùng nói ra, mặt tỉnh bơ, không hề bận tâm đến cảnh tượng vừa rồi.

Bên dưới giờ đây tất cả đều đang nín nhịn cơn phẫn nộ trong lòng.

Thiếu nữ xinh đẹp như thế đáng lẽ phải nâng niu từng chút một.

Vậy mà Thanh Phong hắn lại ra đòn dứt khoát hủy hoại đi nhan sắc của nàng, cái này không phải là không biết thương hoa tiếc ngọc thì là gì.

...

Tiếp theo đó chính là năm vị võ giả hậu thiên cảnh tam trọng lục tục lên võ đài đấu với Thanh Phong.

Toàn bộ đều là nam, không có một cái nào nữ.

Tuy nhiên tất cả dù lên trước hay lên sau kết cục vẫn là giống nhau, thất bại hoàn toàn.

Không thương thế trầm trọng chính là run sợ mà đầu hàng.

Thắng liên tiếp chính trận, Thanh Phong chiến ý ngày một lớn nhưng ý thức vẫn còn đấy nhanh chóng áp chế lại, chẳng mấy chốc lại bình thường trở lại.

Thanh Phong nhàn nhạt nói ra:

"Còn ai lên."

Đoàn người võ giả, trong một phút thời gian không ai lên tiếng, cho đến phút thứ hai, một vị nam tử mặt mày soái khí chậm rãi tiến lên.Vị nam tử này ngay lập tức xưng tên:

"Trần Hình Vu, võ giả hậu thiên cảnh tam trọng, mong Thanh Phong điện hạ chỉ giáo."

Trần Hình Vu. Thanh Phong lẩm nhẩm danh tự này mà nội tâm một trận kinh ngạc.

Trong ngọc giản mà Ái Lệ đưa có nhắc đến tên này.

Là một cách tay phải đắc lực của Trần Bá Tượng, thực lực gần như không kém Bá Tượng.

Ngay mới vòng đầu đã gặp tên này.

Có chút gì đó không ổn.

Thanh Phong nghiêm mặt lại, không dám buông lỏng cảnh giác mà nhìn đối phương.

Hình Vu cười cười mà nhìn Thanh Phong, bất chợt từ trong túi trữ vật lấy ra một cây sáo trúc nhỏ, cùng cây sáo bình thường không khác nhau là mấy.

Nhìn một màn này, Thanh Phong nhíu mày càng sâu.

Trần Hình Vu, sở trường chính là dùng âm nhạc để đối đầu với đối thủ của mình, xem ra cái này không sai.

Mà dùng âm nhạc lại có phần khắc chế lại Thanh Phong, khi mà Thanh Phong thiên về sức mạnh cùng nhanh nhẹn.

Không để Thanh Phong chờ lâu, Hình Vu đưa sáo lên miệng, nhẹ nhàng thổi ra từng âm điệu lan tỏa ra không gian xung quanh.

Tiếng sáo thanh thúy vang lên, như vui vẻ như trầm ngâm, đìu hiu mà cô quạnh, không gian như một trận thăng hoa hòa vào tiếng sáo truyền đến tai từng người.

Thanh Phong lúc này âm trầm mà nhìn Hình Vu đang thổi sáo, thân hình bất động.

Không phải Thanh Phong không muốn tấn công Hình Vu ngay mà thực sự chưa thể tấn công được, linh cảm hắn mãnh liệt mách bảo rằng tiến thêm một bước coi như xong đời.

Tiếng sáo cứ như vậy vi vu thổi, kéo dài không dứt.

Bên dưới võ giả hoặc cả trên võ đài xung quanh không ngừng có người thẫn thờ người ra, ánh mắt trở nên vô thần.

Trên bình đài, kinh ngạc hơn là tiếng sáo không thể tiến nhập chu vi xung quanh bốn mét, hoàn toàn bị một bức tường vô hình chặn ở ngoài.

Nữ tử hồng y ngón tay gảy nhẹ một cái, ngay lập tức một tia âm thanh theo đó tiến vào quyện quanh ngón tay nàng, lưu luyến không dứt.

Ma Lang cùng Hắc Sư mặt vô biểu tình nhìn một màn này, ánh mắt chú ý chủ yếu lên người Thanh Phong.

Giờ đây Thanh Phong cũng gần như chìm vào trong tiếng sáo, nửa tỉnh nửa mê, không phân rõ thật giả.

Hình Vu thấy vậy chân khí càng truyền nhiều hơn vào cây sáo, âm thanh theo đó trở nên đề thăng mấy cái cấp bậc.

Nếu như lúc trước võ giả hậu thiên tam trọng ở xa còn chống lại được một hai thì giờ đây ngay lập tức bị tiếng sáo mê hoặc chìm vào trong mơ mộng.

Tiếng sáo kéo dài mười phút thì đột ngột ngưng lại, Hình Vu như cười mà không phải cười thu lại sáo vào trong túi trữ vật, ánh mắt hứng thú nhìn Thanh Phong ở trước mặt.

Tuy tiếng sáo đã dứt nhưng Thanh Phong vẫn trầm luân trong mê muội hoàn toàn không có cách nào thoát ra khỏi, đứng chết lặng tại chỗ.

Đúng lúc này, bất diệt thần ấn lại tỏa ra chói mắt quang huy, thần uy theo đó bắn ra từng tia sáng vàng óng phá tan mộng cảnh, lôi ý thức Thanh Phong trở lại.

Theo đó Thanh Phong hô hấp đều đều trở lại, giật mình mà tỉnh lại, lưng áo ướt sũng mồ hôi, ánh mắt toát lên vẻ không thể tin được mà nhìn Hình Vu.

Hắn bị chìm trong mộng cảnh bao lâu.

Vẫn như vậy, yếu đuối trước mộng cảnh mê dụ.

Hình Vu giọng nói nhẹ nhàng vang lên, ý tứ như ẩn như hiện:

"Thanh Phong điện hạ, một khúc này gọi là Luân hồi ca, hy vọng ngài không chê cười."

Thanh Phong lạnh lùng đáp lại: "Chân khí của ngươi có lẽ đã gần cạn kiệt rồi đi."

Hơi giật mình một cái nhưng Hình Vu vẫn cười cười: "Đúng thế, nhưng ngài vẫn chưa nhận ra gì sao."

Chương 19: Thất bại...vậy sao

"Nhiều lời!!! Chịu chết đi."

Thanh Phong sát khí dâng trào, chân khí trong đan điền khuấy động, cả người lao như tên bắn về hướng Hình Vu, quyền phải quyền trái thủ sẵn thế, bất kì lúc nào cũng có thể bộc phát.

Đối diện, Hình Vu khuôn mặt vẫn bất biến đi nụ cười, hắn tâm không dao động bình tĩnh nói:

"Thanh Phong điện hạ, ngài vẫn chưa nhận ra gì sao."

Chỉ thấy sau câu nói của Hình Vu vừa dứt, quyền ảnh cũng gào thét mà đến, sát khí theo đó cũng ngày càng lớn.

Đúng lúc này dị biến phát sinh.

Rít!!!

Quyền ảnh chỉ còn cách khuôn mặt của Hình Vu đúng một cái khoảng cách nhỏ thì bất ngờ dừng lại, theo sau đó quyền đầu run rẩy mà thu lại.

Trước lấy sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Thanh Phong đau đớn lảo đảo ngã xuống nền đá, vẻ mặt nhăn nhó khó chịu, cơ thể truyền đến từng đợt run rẩy.

Dùng hết khí lực Thanh Phong khó khăn nói ra: "Chết tiệt, là từ khi nào."

Hình Vu cười cười:

"Ngài còn nhớ tên Độc tử gặp lần đầu chứ."

Oanh!!! Thanh Phong giật mình trong ngỡ ngàng, trong đầu như gông cùm xiềng xích được phá bỏ.

Ra vậy.

Là ta đã quá chủ quan rồi.

Không để Thanh Phong kịp định hình lại Hình Vu nói tiếp:

"Độc mà ngài trúng, căn bản không thể phát tác ngay, mà cần phải dựa trên số lần vận động của ngài mà truyền đến khắp các bộ vị."

Thanh Phong giờ đây ánh mắt ngày một âm trầm, hồi nhớ lại đến những trận đấu trước đó.

Đúng thế, đối thủ của hắn hầu như toàn bộ đều là da dày, phòng thủ cực cao, hay là thân pháp vi diệu.

Thanh Phong đã có chút nghi hoặc từ lâu nhưng vì quá tự tin vào bản thân nên việc này hoàn toàn cho qua.

Là một thiếu sót cực lớn.

Thanh Phong hắn đã bị người ta gài bẫy ngay từ đầu rồi.

Hình Vu như cười mà không phải cười, ngữ điệu bất biến nói ra: "Quên cho ngài biết luân hồi ca của ta chính là vật dẫn để độc hoàn toàn được kích hoạt."

"Bây giờ, ngài vận động mỗi một cái nhấc tay thôi đều là cực hình, vậy Thanh Phong điện hạ, ngài thắng ta kiểu gì." Hình Vu quăng một cái ánh mắt hứng thú về phía Thanh Phong.

"Vậy sao!!!"

Bất chợt, Thanh Phong lắc đầu cười, ánh mắt sâu thăm thẳm nhìn lên bầu trời, u quang theo đó không ngừng lấp lóe.

Hình Vu đối diện nụ cười trên khuôn mặt ngày càng đậm.

Phập!

Bất chợt, một âm thanh tiếng xương vỡ đan xen thịt rách bất ngờ vang lên thấu trời xanh, chỉ thấy nụ cười trên mặt Hình Vu cứng lại, không thể tin vào mắt mình mà nhìn xuống dưới phần ngực.

Tại đó, một bàn tay nhuộm đầy máu xuyên qua, chính giữa lòng bàn tay là một khỏa trái tim vẫn còn đập đều đều.

Theo thời gian chuyển rời, bàn tay chậm rãi rút ra khỏi ngực của Hình Vu, để lại tại đó một đạo lỗ to nhìn xuyên thấu từ bên này đến bên kia.

Hình Vu lảo đảo quỳ rạp xuống mặt đất, đầu run rẩy quay lại mà nhìn, con ngươi bất chợt co rụt lại.

Một thiếu niên mặt lạnh như băng, ánh mắt vô cảm nhìn lại.

Tay phải nhuộm đỏ màu máu.

Bàn tay nắm chắc một khỏa trái tim người, máu từ đó nhỏ ra tí tách.Trong vô ý thức, Hình Vu không tự chủ quay đầu trở về nhìn thân ảnh đối diện mình, bất chợt hắn phát ra từng tiếng cười khô khan.

Mặt trắng bệch ra, cơ thể lạnh dần cho đến khi sinh mệnh tiêu thất, Hình Vu vô lực ngã xuống nền đá, máu từ vết thương không ngừng chảy ra, thấm đẫm trên nền đá, chẳng mấy chốc đã tích lại thành một vũng huyết.

Theo Hình Vu chết không lâu sau đó, thân ảnh Thanh Phong đang nằm trên nền đá bất ngờ chấn động nhè nhẹ, hình ảnh vặn vẹo biến đổi tan biến trong hư không.

Thập nhị ma ảnh quyết, thức thứ ba, phân thân.

Nhìn khỏa trái tim đỏ lòm trong tay, Thanh Phong ngũ vị phức tạp.

Đây là lần đầu tiên hắn giết người.

Cảm giác cũng tệ lắm.

Có chút khoái cảm.

Vất đi trái tim trên tay, Thanh Phong lạnh lùng quát to: "Trách nghiệm ta sẽ tự chịu, không cần mấy người phải nhọc lòng."

"Hộc!!! Hộc!!!." Thanh Phong sau câu nói như cung giương hết đà thở ra từng hơi nặng nhọc, tầm mắt ngày một mờ dần, cả người vô lực mà ngã ra đằng sau vô ý thức ngất đi.

Hưu!!! Từ bình đài ba thân ảnh cấp tốc bay đến, vây xung quanh Thanh Phong, vẻ mặt đều tỏ ra khó coi.

Ma Lang đặt bàn tay lên đan điền vị trí của Thanh Phong, sắc mặt đại biến: "Cái này..."

Ba người mặt đối mặt nhìn nhau, trong phút chốc không ai dám lên tiếng.

...

Trong một thư phòng sáng sủa, rộng rãi, mùi thuốc thang đan dược nồng đậm tỏa ra, quyện vào khắp nơi đồ vật.

Chính giữa thư phòng là hai thân ảnh một nam, một nữ đang ngồi đối diện trên bàn trao đổi với nhau.

Nữ tử nhìn rõ hơn không ai khác chính là Ái Lệ, chỉ có điều vẻ mặt của nàng giờ đây tràn ngập lo lắng cùng không cam lòng:

"Y Thánh đại nhân, thực sự không còn cách nào khác sao."

Nam tử tên y thánh, thân một bộ bạch y, tóc đen buộc sau gáy, tuổi tác nhìn qua phi thường trẻ, da dẻ trắng hồng, đôi mắt xanh thăm thẳm như nhìn ra biển lớn.

Y thánh nhàn nhạt lắc đầu, chậm rãi nói ra: "Tán Ma độc căn bản không có cách chữa bởi nó căn bản gây hại xong là tự động tiêu tán, vô pháp phục hồi như ban đầu."
Nghe đến đây, một chút ít hy vọng còn đọng lại trong thâm tâm của Ái Lệ cũng không cánh mà bay.

Y Thanh nhìn lướt qua một lượt gian phòng rồi nhanh chóng cáo từ mà rời khỏi.

Giờ đây cả căn phòng chỉ còn mỗi Ái Lệ cùng Thanh Phong đang nằm trên giường gần đó.

Chậm rãi đứng lên tiến lại gần phía giường, Ái Lệ đôi mắt vô ý thức tuôn ra hai dòng nhiệt lệ, hai tay run rẩy mà nắm chặt lấy tà áo.

Lúc này, Thanh Phong đang nằm im bất động, hai mắt nhắm chặt, không hề có dấu hiệu tỉnh lại.

Bất chợt, đến từ sâu trong bản tâm thôi thúc, Thanh Phong cố gắng mở ra đôi mắt, ý thức cùng nhận biết một lần nữa quay lại phun trào, khung cảnh xung quanh theo đó cũng dần dần hiện ra.

Chỉ trong nháy mắt thời gian, Thanh Phong lấy lại được tỉnh táo, nhanh chóng ngồi dậy, đưa đôi tay lên mà nhìn.

Đây là đâu. Câu hỏi đầu tiên xuất hiện vang vọng trong đầu liên miên không dứt.

"Quá tốt rồi, Phong nhi con rốt cục cũng tỉnh rồi, làm mẫu thân lo lắng đến không kìm được nữa rồi."

Người mỹ phụ ôm chặt lấy Thanh Phong, ríu rít gào khóc lên, có thể tiếng khóc bên trong, nhưng mang theo niềm vui mừng, cái kia ôm lấy là còn chứa đựng rất nhiều cảm xúc ấm áp.

Quay đầu lại nhìn thấy Ái Lệ, Thanh Phong ngón tay xoa xoa huyệt thái dương cố gắng nhớ lại.

Theo sau đó, từng luồng kí ức như mảnh vỡ một dạng dưới lực hút vô hình hợp lại với nhau thành một dạng hoàn chỉnh.

Từng hình ảnh hiện ra xuất hiện trong đầu Thanh Phong, đôi mắt của hắn bất ngờ trở nên âm trầm hơn bao giờ hết.

Hắn bị âm, bị người khác âm.

Không thể nào mà quên được cảm xúc này.

Rất khó chịu, dục vọng giết người tỏa ra mãnh liệt.

Cố gắng áp chế lại tâm tình tiêu cực, Thanh Phong nhìn sang Ái Lệ dò hỏi:

"Mẫu thân đại nhân, độc trong người ta rốt cuộc là gì."

Ái Lệ lúc này như bị dồn vào đường cùng không biết nói câu gì cho phải, chỉ thấy nàng lén lau đi nước mắt chưa dám trả lời ngay.

Thanh Phong như biết ý, tỏ ra lạnh lùng hơn: "Mẫu thân đại nhân, xin ngài hãy nói thật, độc trong người ta rốt cuộc là gì."

Thở dài một hơi, biết rõ là che giấu cũng vô ích, Ái Lệ chậm rãi nói ra:

"Độc trong người con có tên là Tán Ma độc, một khi đã để độc này phát tác trong cơ thể, thiên phú sẽ bị tổn hại cực kì nghiêm trọng, mà khi đã tổn hại xong độc cũng tự động tiêu tán mà biến mất."

"Nói như vậy..." Thanh Phong như hiểu ra cái gì mà ngay lập tức từ trong túi trữ vật lấy ra một viên hạ phẩm nguyên thạch, ý niệm trong đầu vận chuyển chậm rãi hấp thu nguyên lực.

Sau một lúc, Thanh Phong tỏ ra thất vọng thu lại nguyên thạch.

Hiệu suất hấp thụ nguyên thạch chậm đến đáng thương, mười phút không hấp thu nổi một tia nguyên lực.

"Linh giai, thiên phú của con bây giờ là giảm xuống đến linh giai." Ái Lệ không đành lòng mà nói ra, ánh mắt thi thoảng len lén nhìn cử chỉ của Thanh Phong.

"Mẫu thân, ta cần yên tĩnh một mình, xin ngài rời khỏi." Thanh Phong bên ngoài tỏ ra buồn bã nói ra nhưng bên trong nội tâm không dao động.

Ái Lệ thở dài một hơi rồi cũng nhẹ nhàng đứng lên rời khỏi, nàng biết Thanh Phong cần một khoảng thời gian để chấp nhận sự thật này, trước khi đi nàng vẫn cố ngoái đầu lại nhìn Thanh Phong lưu luyến không rời.

Nhìn Ái Lệ đi khuất, Thanh Phong lâm vào một trận trầm tư.

Linh giai thiên phú, từ thiên giai hạ xuống linh giai.

Nếu là bình thường có lẽ hắn sẽ phẫn nộ đến sốc não mà chết.

Tuy nhiên bây giờ có bất diệt thần ấn, thiên giai thiên phú hoàn toàn có thể khôi phục, không cần quá mức mà để ý, chỉ có điều duy nhất là tốn khá nhiều thời gian.

Chương 20: Kết thúc hay khởi đầu mới

Chậm rãi từ trên giường đi xuống, Thanh Phong vặn nhẹ người một cái, các khớp xương kêu răng rắc, cước bộ không giảm tiến ra ngoài.

Bên ngoài ánh mặt trời chiếu gay gắt, không khí chứa từng tia nóng rát nhè nhẹ, Thanh Phong hít một hơi thật sâu, vẻ mặt vốn đã âm trầm nay còn âm trầm hơn.

Ánh mắt đảo quanh một lượt quang cảnh xung quanh, ý niệm trong đầu theo đó cấp tốc vận chuyển.

Chỉ thấy từ xa xa chạy đến một nha hoàn dáng người mĩ lệ, nàng khi đến gần Thanh Phong ngay lập tức tỏ ra cung kính, giọng nói cực kì dễ nghe:

"Điện hạ, quý phi có căn dặn là ngài nên ở trong thư phòng nghỉ ngơi lấy lại sức khỏe, chú ý đừng vận động nhiều tránh gây ra ảnh hưởng xấu."

"Nơi này là!" Thanh Phong nhàn nhạt hỏi lại.

"Là trong cung của quý phi thưa điện hạ, nơi này ở hướng bắc cách chỗ ở của quý phi cũng không xa." Nha hoàn nhẹ nhàng trả lời.

"Ta đã ở đây bao lâu." Thanh Phong tiếp tục hỏi.

"Đã gần một ngày thưa điện hạ."

Một ngày, cũng không ngắn thời gian. Thanh Phong ánh mắt biến ảo không biết nghĩ gì.

Chỉ thấy Thanh Phong lạnh lùng nói ra: "Đưa ta đi gặp mẫu thân đại nhân."

"Chuyện này..." Nha hoàn trên khuôn mặt tỏ ra do dự không dám quyết định, ánh mắt đôi chút sợ sệt mà nhìn Thanh Phong.

"Ta không nhắc lại câu thứ hai." Thanh Phong không kiên nhẫn nói ra.

Nha hoàn không còn cách nào khác đành liều mình làm trái lệnh, dẫn Thanh Phong rời đi nơi này, Thanh Phong chỉ lẳng lặng theo đằng sau, cước bộ đều đều bình ổn.

Xuyên qua vô số khuân viên, tiền trang, rốt cuộc cũng tiến đến một tòa lầu các, phong cách trạm trổ giản dị, bình đạm.

Đến nơi, nha hoàn chần chừ không dám tiến vào, miệng khó khăn nói ra:

"Điện hạ, ta..."

"Lui đi."Thanh Phong vẫy tay ra hiệu, còn mình chậm rãi tiến đến trước lầu các đại môn, bàn tay giơ cao nhẹ nhàng gõ cửa.

Nương theo lấy âm thanh kẽo kẹt cửa vang lên, một mĩ phụ bước ra, nàng vẻ mặt đượm buồn, đôi mắt chứa đầy u sầu.

Tuy nhiên nhìn thấy Thanh Phong, nàng cũng không kìm được ngạc nhiên mà thốt lên:

"Phong nhi, con bình phục rồi."

Thanh Phong nhẹ gật đầu, đôi mắt đầy ẩn ý mà nhìn Ái Lệ.

Như chợt hiểu ra cái gì, Ái Lệ nhanh chóng mở rộng ra cửa, cùng Thanh Phong tiến vào bên trong.

"Mẫu thân đại nhân, ta thiên phú mặc dù bị hạ xuống còn linh giai, con đường tu luyện sau này gần như chấm hết nhưng ngộ tính của ta vẫn còn đó, mong ngài có thể giúp ta..."

Ái Lệ nhìn Thanh Phong thật sâu một hồi, trong lòng trải qua vô số đợt đắn đo, cuối cùng nảng thở dài chậm rãi nói: "Ta hiểu, con đi theo ta."

Ái Lệ tiến sang bên trái mười bước, hai tay vặn nhẹ một cái bình, ngay lập tức tường đá ầm ầm chấn động lộ ra một thông đạo tối om, ngay sau đó nàng ra hiệu cho Thanh Phong cùng tiến vào trong.

Thông đạo lối đi rộng rãi nhưng đôi chút ẩm ướt, những tiếng bước chân vang lên đều đều rõ mồn một.

Xuyên qua thông đạo, Thanh Phong cùng Ái Lệ tiến nhập một căn phòng trống rỗng.

Chỉ thấy Ái Lệ cắn nát đầu ngón tay của mình, máu từ đó nhỏ ra thấm đẫm trên sàn.

Tí tách...tí tách...

Ngay sau đó, dị biến một màn phát sinh.

Không gian quỷ dị vặn vẹo biến ảo, ngay tại chính giữa căn phòng bất ngờ nổi lên một bệ đá màu tro cũ kĩ.

Bệ đá này tỏa ra từng đạo khí tức cổ xưa, tang thương trải dài theo năm tháng.

Ái Lệ nhìn lướt qua rồi chậm rãi tiến lại, một lần nữa nàng nhỏ một giọt máu lên đỉnh của bệ đá.
Rắc!!!

Khi giọt máu tiếp xúc với bệ đá ngay lập tức bị hấp thu, từng vết rạn nứt theo đó xuất hiện, không ngừng tăng trưởng trải dài từ đầu đến cuối.

Không quá mười giây, bệ đá hoàn toàn tan vỡ thành vô số mảnh nhỏ rơi lả tả trên mặt đất, cùng lúc đó hiển lộ ra một mai lệnh bài màu đen nho nhỏ bằng nắm tay, chính giữa khắc to rõ ràng môt chữ, Việt.

Cầm lấy lệnh bài, Ái Lệ một trận hoài niệm nhớ lại quá khứ, không tự giác nàng giấy nên một cảm xúc căm giận mãnh liệt.

Tuy nhiên, ngay sau đó nội tâm Ái Lệ đã áp chế cảm xúc này, nàng nhanh chóng đưa nó cho Thanh Phong, đồng thời cũng nói:

"Phong nhi, con biết Việt quốc không."

"Việt quốc." Thanh Phong lẩm nhẩm hai chữ này, trong đầu kí ức điên cuồng bị đào bới lên.

Đúng rồi, danh tự này Thanh Phong hắn đã từng nghe qua.

Thanh Phong tinh quang lóe lên, kinh ngạc mà nói ra: "Đã từng là một trong bát đại thế lực của Quy Nguyên đại lục, Đại Việt đế quốc."

Ái Lệ nhẹ nhàng gật đầu:

"Đúng thế, chính là nó."

Nói như vậy...Thanh Phong ánh mắt biến ảo mà nhìn Ái Lệ.

Đã nhắc tới Việt quốc, ắt sẽ có mục đích liên quan.

Chỉ thấy theo sự chờ đợi của Thanh Phong, Ái Lệ cũng nói ra:

"Ta lúc trước đã từng là công chúa của Việt quốc, do một số lí do mà kết thân với Trần Đế."

Oanh!!! Thanh Phong một trận kinh ngạc, tò mò cảm giác không ngừng nổi lên.

Ái Lệ tiếp tục nói: "Ta trở thành quý phi của Hắc Nguyên quốc không lâu thì Việt quốc bị kẻ gian hãm hại đến diệt quốc."

Chỉ vào mai lệnh bài Thanh Phong đang cầm trên tay, Ái Lệ chậm rãi nói:

"Mai lệnh bài này là cha của ta tức hoàng đế Đại Việt lúc đó đưa cho ta khi mà chuẩn bị đi sang Hắc Nguyên quốc, trong đó có chứa một phần truyền thừa của Việt quốc bao gồm công pháp võ kĩ, luyện đan, luyện khí, trận pháp."

Nói như vậy, đồ tốt. Thanh Phong ánh mắt nhàn nhạt nhìn vào mai lệnh bài, bất chợt hắn hỏi:"Mẫu thân đại nhân, nếu là vậy muốn sở hữu một phần truyền thừa này ta phải làm thế nào."

Ái Lệ đáp lại: "Chỉ cần có huyết mạch của hoàng tộc Việt quốc chảy trong người ắt sẽ sở hữu được."

Dòng máu hoàng tộc chảy trong người.

Cái này đơn giản.

Thanh Phong nhẹ gật đầu thu lại mai lệnh bài vào trong túi trữ vật, ngay lập tức hắn chắp tay trước mặt Ái Lệ, giọng nói cực kì biết ơn.

"Mẫu thân đại nhân, ngài có công sinh thành ra ta, đồng thời còn tin tưởng mà giao truyển thừa quý giá cho ta, nếu có một ngày ta đi lên đỉnh cao của nhân sinh, mối ân tình này nhất định ta sẽ trả lại gấp bội."

Ái Lệ miệng nở một nụ cười tươi.

"Phong nhi, ta giao tất cả cho con và chỉ mong con làm một điều, đó chính là tái hiện huy hoàng của Việt quốc năm xưa."

"Tái hiện huy hoàng Việt quốc năm xưa."

Thanh Phong ánh mắt thật sâu nhìn Ái Lệ, bất chợt hắn lắc đầu:

"Tái hiện huy hoàng Việt quốc năm xưa, ta tuy không có nắm chắc trăm phần trăm nhưng vẫn sẽ dốc toàn lực, còn nữa, ta nhất định sẽ báo thù, tìm ra chân tướng Việt quốc bị diệt."

Thanh Phong tiếp tục nói:

"Còn nữa, mẫu thân ngài xin đừng nhúm tay vào việc tìm ra ai là kẻ đã hãm hại ta, ta tự có kế hoạch riêng của mình."

"Được, ta sẽ không nhúm tay vào." Ái Lệ nhẹ nhàng gật đầu.

Như đã đạt được mục đích của mình, Thanh Phong buông ra vài câu tạm biệt rồi chậm rãi rời khỏi, đồng thời trong lòng âm thầm cười lạnh.

Tái hiện huy hoàng Việt quốc.

Không có lợi ích, Thanh Phong hắn có khuya mới làm.

Lời hứa lúc nãy đương nhiên chỉ là hứa tùy ý, không có ý tứ gì.

...

Nhìn bóng lưng của Thanh Phong ngày càng xa dần, Ái Lệ miệng lẩm bẩm: "Ta làm vậy...không biết có là sai không."

"Công chúa..." Một giọng nói trầm thấp bất ngờ từ đằng sau truyền đến.

Ái Lệ hoàn toàn không tỏ ngạc nhiên mà nhanh chóng hỏi:

"Đã tìm ra chưa."

"Theo như thần tìm hiểu thì tám chín mười chính là do phía hoàng hậu làm." Giọng nói kia đáp lại.

"Không hoàn toàn chắc chắn sao." Ái Lệ thở dài một cái, đồng thời cũng nói tiếp:

"Không cần thiết phải tìm nữa."

"Thần đã rõ."

Giọng nói vừa dứt, không gian lại chìm vào trong tĩnh mịch.

...

P/s1: Ước nguyện lớn nhất khi dấn thân vào con đường viết truyện của ta chính là tạo ra một bộ truyện siêu cấp hắc ám lưu, sánh ngang hay thậm trí vượt qua đại danh đỉnh đỉnh, Cổ Chân Nhân.

P/s2: Main chuẩn bị sát nhân hàng loạt rồi, háo hức quá.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau