VÔ TÌNH CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vô tình chi lộ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Ta là Trần Thanh Phong

Tam hoàng tử...

Tam hoàng tử...

Tam hoàng tử...

Ngài đâu rồi...

...

"Hả..." Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Hướng theo nơi phát ra giọng nói là trên một cây đại thụ, cành lá rậm rạp chằng chịt, nhìn từ bên ngoài vô pháp thấu bên trong.

Chỉ thấy nương theo những thanh âm lá cây cọ sát vào nhau, một thân ảnh bất ngờ từ trên vụt xuống. Theo ánh sáng chiếu lên hiện ra một nam hài tầm mười tuổi, gương mặt chưa phát dục nhưng phảng phất anh tuấn tiêu sái, đôi mắt trong veo tràn đầy năng lượng sống mãnh liệt.

Thanh y theo gió phiêu phiêu dật dật, tay trái cầm một quyển kinh thư, tay phải chỉnh chỉnh lại y phục, nam hài miệng bất ngờ nở ra một nụ cười tươi, môi mấp máy mấy câu.

"Cuối cùng cũng đến."

Từ xa xa, một tên thái giám mội vàng chạy đến, mồ hôi chảy ròng ròng, liên tục không ngừng thở dốc, hiển nhiên y chạy rất nhiều.

Chưa kịp nghỉ ngơi, tên thái giám vội vã nói, giọng the thé phát ra: "Điện hạ, mau lên, mọi người đều đến hết rồi, chỉ còn mình ngài thôi."

Không để cho nam hài nói gì, tên thái giám vươn ra hai cánh tay bế nam hài lên, ngay sau đó bùng nổ một tốc độ nhanh đến kinh ngạc, từng đạo tàn ảnh hiện ra, thân ảnh chẳng mấy chốc đã mất hút ở xa xa.

Xuyên qua từng dãy kiến trúc uốn lượn, nối đuôi nhau xuất hiện trước mặt là một quảng trường rộng lớn, nhân khí như nước chảy, mây trôi, huyên náo, ồn ào.

Tuy nhiên khi vừa nhìn thấy tên thái giám bế nam hài đến thì tất cả im bặt, không khí ngưng kết, vạn chúng chú mục.

Chú ý đến toàn bộ con mắt đổ dồn đến đây, tên thái giám tỏ vẻ mất tự nhiên mà vội vã rời khỏi, còn nam hài thì hoàn toàn ngược lại, nét mặt trầm tĩnh tự nhiên, khoanh tay trước ngực, chậm rãi tiến lên phía trước với khí thế như long ngâm hổ khiếu, cao cao tại thượng.

Rít!!!

Như một cỗ lực đẩy vô hình càn quét một lượt quảng trường, dòng người không ai bảo ai nhanh chóng rẽ ra hai bên tạo thành một khoảng con đường mặc cho nam hài tiếp tục sải chân bước đi.

...

"Hắn ta là ai vậy, khí thế lớn quá..." Một nam hài không đáng chú ý trong dòng người bất ngờ tò mò hỏi.

Ngay lập tức xung quanh hơn chục con mắt nhìn lại như nhìn kẻ ngốc giống nhau.

Là ngươi ngu thật hay giả ngu để thu hút sự chú ý???

"Ách! Ta hỏi sai chỗ nào sao." Nam hài này ấp úng nói, tay chân có chút luống cuống, mặt hỏi ửng đỏ.

"Ngươi thật không biết gì sao." Một nam hài khác bên cạnh thấy vậy lạnh nhạt nói.

Không đợi nghe câu trả lời mà hắn tiếp tục nói: "Đó là tam hoàng tử-Trần Thanh Phong, thiên tài của Hắc Nguyên đế quốc ta. Một tuổi biết nói biết đi, ba tuổi đọc thành thạo kinh văn, năm tuổi thuộc lòng hơn một vạn đầu sách khác nhau, bảy tuổi bắt đầu học võ, đến bây giờ mười tuổi là ba năm chắc có lẽ đã đạt tới vô thượng cảnh giới rồi."

Uy!!!

"Ngưu bức vậy."

"Chứ ngươi nghĩ gì."

"..."Bịch! Bịch! Bịch! Bịch!... Những tiếng bước chân vang lên đều đều quanh quẩn trong không gian tĩnh mịch của quảng trường cho đến khi bất ngờ dừng lại.

Cùng lúc đó là một giọng nói không kém phần ngạo thế vang lên: "Điện hạ, ngươi đến muộn."

Hơi hơi di chuyển con ngươi hướng đến mục tiêu, Trần Thanh Phong nhẹ nhàng cười...Trần La Hầu-con trai độc nhất vô nhị của trấn uy vương gia Trấn Bá Vương

Thanh Phong không nói gì mà tiến lại đứng ngang hàng với La Hầu, đầu ngẩng lên nhìn phía trên một tòa lầu các nguy nga tráng lệ, từng đường trạm trổ rồng bay phượng múa khí thế thôn thiên.

Tuy vậy lực chú ý của Thanh Phong lại dồn về hơn chục người tọa lạc phía trên đó.

Chính giữa là một nam tử mặc hoàng kim đạo bào, uy áp từ người này dù đã thu liễm đến tận cùng phản phác quy chân nhưng cũng kiến cho người ta cảm nhận được một sự nguy hiểm tiềm tàng như đứng trước một con thần long đã ngủ say.

Không tự chủ trong lòng Thanh Phong sinh ra một cảm xúc muốn thuần phục.

Không xong!!! Thanh Phong thầm kêu không ổn, một cỗ ý chí khổng lồ xuất hiện áp chế lại dị lực, ánh mắt điên cuồng chuyển rời sang hướng khác.

Phù...Thanh Phong thở ra một hơi, lưng áo hoàn toàn ướt sũng, từng giọt mồ hôi lạnh ngắt chảy xuôi trên mặt xuống dưới cằm.

May mắn hắn nhận ra sớm, nếu không thật sự cũng phải quỳ xuống mà lạy. Nếu thật sự như vậy đến lúc đó mặt mũi của hắn chắc vất hết cho chó gặm rồi.

Rút ra kinh nghiệm quý giá, Thanh Phong không dám nhìn lung tung mà cẩn thận điều chỉnh trạng thái đến tốt nhất tránh để lộ dị điểm nào. Ngay tại lúc này thì nam tử mặc hoàng kim đạo bào bất chợt mở mắt.

Đôi mắt đẹp lung linh huyền ảo, uy vũ động cửu thiên, hơi chớp chớp một cái, nam tử chậm rãi nói: "Thú vị!!! Nó có thể chống lại được thần uy của ta, dù chỉ một chút."

"Đúng thế bệ hạ, tam hoàng tử hiển nhiên không đơn giản." Âm thanh khàn khàn vang lên vô pháp nhìn ra phương hướng.

Âm thanh này tiếp tục nói: "Mấy năm trước đại hoàng tử cùng nhị hoàng tử biểu hiện hoàn toàn không bằng tam hoàng tử bây giờ."

Nam tử mặc hoàng kim đạo bào tiếp lời: "Hi vọng nó có thể cho ta một cái kinh hỉ đi."

"Chỉ mong là như vậy thưa bệ hạ."
"..."

...

Từ lúc Trần Thanh Phong xuất hiện cho tới bây giờ cũng đã mấy phút thời gian trôi qua, không gian một lần nữa lại ngập tràn thanh âm người nói, duy chỉ khác một điều về thứ tự sắp xếp của dòng người.

Hàng một là La Hầu và Thanh Phong, một thì gương mặt thanh tú sáng ngời ngợi, một thì tuấn tú góc cạnh, khí thế vờn quanh giống như thanh long cùng bạch hổ mà Thanh Phong theo cảm nhận có phần nhỉnh hơn La Hầu một chút.

Hàng hai là hơn mười người có nam có nữ, khí chất so ra kém hai người đầu nhưng cũng phải thuộc hạng vô danh tiểu tốt hoặc đá lót đường.

Hàng ba hàng bốn kém dần đi cho đến cuối không đáng chú ý.

Thanh Phong đầu không ngoảnh lại, ngữ điệu bất biến kèm đó là giọng nói bá khí không thuyên giảm, mang đậm chất vương giả.

"La Hầu, người cảm thấy lần kiểm trắc này sẽ như thế nào."

Bên cạnh, La Hầu, mái tóc đen tuyền để xõa ngang vai, thân một bộ chiến y nho nhỏ, hai hàng lông mày kiếm hơi nhíu lại một chút nhưng ngay sau đó lại giãn ra trở về bình thường.

"Điện hạ, theo ta thấy lần này tổng quan so với năm ngoái cũng không có quá khác biệt, hơn nữa..."

Bất chợt La Hầu quay đầu sang nhìn Thanh Phong một lúc rồi nhẹ nhàng cười lắc đầu.

"Hơn nữa, cái gì đến rồi cũng sẽ đến, ngồi đoán già đoán non chi bằng chuẩn bị kĩ càng rồi đón đợi, không phải sao điện hạ."

"Người rất thú vị, La Hầu." Thanh Phong tán thưởng nói, tuy nhiên ngoài mặt là vậy nhưng bên trong tâm không gợn sóng, phẳng lặng yên tĩnh như mặt nước.

"Điện hạ, ta sẽ coi như đây là một lời khen đồng thời cố gắng duy trì, mà hình như sắp bắt đầu rồi."

Theo câu nói của La Hầu vừa dứt, trên bình đài phía cuối quảng trường chẳng biết từ bao giờ đã xuất hiện một trung niên nam tử mặc hắc y.

Trung niên nam tử này sắc mặt không được tốt, hai mắt của hắn chằng chịt tơ máu cộng với bộ râu rậm rạp rối tung càng làm cho hắn đáng sợ hơn bao giờ hết, hắn ngẩng đầu nhìn nam tử mặc hoàng kim đạo bào, gật đầu một cái ra hiệu, bàn tay vặn nhẹ các khớp xương kêu răng rắc, dùng một chút khí lực quát lên:

"Im lặng!!!"

Một giọng nói uy nghiêm lạnh lùng cất lên vang vọng trong hư không như tiếng sấm rền vang, như cuồng phong bão táp càn quét hết toàn bộ quảng trường.

Cùng với đó là một uy áp mạnh mẽ phát ra như một bàn tay vô hình khổng lồ đè đến cho người ta không thể thở nổi.

Liên tục có người không chịu được mà quỳ rạp xuống, chẳng mấy chốc quảng trường hơn một vạn người chỉ lắt nhắt hơn trăm đầu còn đứng vững. Đáng chú ý hơn cả là La Hầu và Thanh Phong ung dung thoải mái như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Không tệ!!!"

Trung niên nam tử liếc mắt một cái rồi nhẹ nhàng gật đầu, ngay sau đó là thu lại toàn bộ uy áp.

Uy áp vừa rút đi, không ngừng có tiếng thở dốc vang lên, người thì mặt mày tái mét, người thì kinh hoàng sợ hãi, đủ mọi trạng thái hiện diện, duy chỉ có La Hầu và Thanh Phong biểu hiện vẫn thong dong tự nhiên.

"Ngươi không tệ, La Hầu." Thanh Phong rảnh rỗi quăng cho một câu nói tán dương.

"Điện hạ vẫn hơn ta." La Hầu bình tĩnh mà ứng đối.

Hừm...So ra vẫn kém rất xa người đó. Thanh Phong nhẹ nhàng cười, ánh mắt tập trung vào trung niên nam tử, trong đầu thầm nghĩ.

Chương 2: Bắt đầu khảo trắc

Trung niên nam tử sau khi thu lại uy áp, mắt quét hết một lượt quảng trường, lạnh lùng nói ra:

"Tự giới thiệu ta là Trần Lâm đồng thời cũng là người chủ trì đợt kiểm trắc năm nay."

Ngay khi câu nói vừa dứt, không ngừng lục tục có người đứng lên, tuy nhiên vẫn còn rất nhiều người chưa hoàn hồn, mặc dù vậy Trần Lâm cũng chẳng bận tâm mà tiếp tục nói.

"Năm nay cũng như mọi năm là sẽ có hai đợt kiểm tra đó là kiểm trắc thiên phú và kiểm trắc ngộ tính."

Trần Lâm nhếch miệng cười: "Không cần nói chắc các ngươi cũng biết đợt kiểm trắc này quan trọng đến như thế nào đi."

Nói đến đây Trần Lâm dừng lại, ngước nhìn ra xa xăm, ánh mắt huyền ảo khó có thể nhìn thấu, rốt cục một lúc sau hắn cũng nói tiếp nhưng giọng trở nên trầm hơn:

"Lần kiểm trắc thiên phú này sẽ quyết định cực lớn tương lai của các ngươi. Là đạo bàng tự do bay lượn trên trời cao hay là chim sẻ sống chật vật dưới mặt đất đều do các ngươi quyết định."

"Ta chính thức tuyên bố đợt kiểm trắc năm nay được bắt đầu."

Oanh!!! Toàn trường trong nháy mắt tĩnh mịch rồi triệt để oanh động.

Bắt đầu rồi...

Cuối cùng thời khắc này cũng đến...

Hay lắm...

...

"Im Lặng!!!" Trần Lâm quát lớn.

Sau khi quảng trường không còn một âm thanh nào nữa, im phăng phắc, Trần Lâm mới nói:

"Ngồi xếp bằng tại chỗ, tâm thần thả lỏng, thư thái thoải mái, không căng thẳng."

Như đã biết từ trước, không ai dục ai, cẩn thận chọn một chỗ mà ngồi xuống, ngay cả Thanh Phong cùng La Hầu cũng không nói nhiều mà tuân theo.

Ừm!!! Trần Lâm vẫy tay ra hiệu cho đằng sau: "Mang Lên."

Ngay sau đó, hơn năm vị ăn mặc chiến giáp chỉnh tề cẩn thận khiêng ra một cái gương đồng khổng lồ.

Từng đừng nét cổ kính, như đã trải qua vạn năm tuế nguyệt mà thành, tang thương cùng cổ lão khí tức không ngừng tỏa ra khiến cho người ta nhìn vào cũng phải một trận rung động không nhẹ.

Trần Lâm không chậm trễ mà tiến lại, bàn tay gân guốc chắc nịch đặt lên mặt gương, chân nguyên trong đan điền điều động cuồn cuộn như giang hà chi thủy một dạng ào ào chảy vào bên trong gương đồng.

Cho đến khi Trần Lâm mặt mày trắng bệch ra động tác mới dừng lại, thu tay về, y đứng ra một bên điều động pháp quyết.

Ong!!!

Ong!!!

Nương theo lấy thanh thúy âm thanh vang lên, gương đồng chấn động nhè nhẹ đồng thời quanh thân có bạch sắc lưu quang chớp động, một cảm giác khó tả vô hình chung hình thành.

"Đi!!!" Trần Lâm quát lớn.

Ong!!! Theo tiếng nói rơi xuống, một đạo to lớn bạch sắc đám mây từ gương đồng bay ra bao trùm lấy toàn bộ người ngồi trên quảng trường, trong phút chốc đã chín phần bị bao phủ hoàn toàn.

Vào đúng lúc này vẫn yên tĩnh trên lầu các bất ngờ bay ra một đạo tia sáng nhanh đến kinh khủng vụt qua dung nhập vào gương đồng.

Hmmm!!! Hơn mười đạo khủng bố ánh mắt khác nhau từ xa cũng chú ý đến nhưng ngay sau đó nhận ra điều gì nên rút về.

Trầm Lâm cũng cảm nhận được điều gì đó khác lạ nhưng hắn không phải người ngu, ẩn ẩn đoán được nên vẫn giả vờ như chưa thấy, tự nhiên tiếp tục pháp quyết.

Khi bạch sắc đám mây bao phủ hết quảng trường cũng là lúc Trầm Lâm dừng động tác, nhanh chóng ngồi xếp bằng hô hấp thổ nạp ý đồ hồi phục lượng chân nguyên đã mất, nhiệm vụ của hắn đến đây là hết, không cần thiết phải tiếp tục hao phí thời gian để quan sát.

Độ khoảng năm phút sau, dị biến bất ngờ phát sinh.

Những đám bạch sắc đám mây bắt đầu lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được co rút lại.

Một phần...

Hai phần...

Ba phần......

Chín phần...

Cuối cùng bạch sắc đám mây cũng đạt đến giới hạn tận cùng không thể co rút lại, ngay sau đó từng đoàn từng đoàn bất ngờ tách ra dung nhập vào đầu những người đang ngồi xếp bằng.

Tuy nhiên lượng bạch sắc đám mây dung nhập vào mỗi người lại khác nhau, nhiều hay ít khó đoán được.

Chỉ thấy kinh khủng hơn là gần một nửa lượng bạch sắc đám mây là bị Thanh Phong hút mất, hoàn toàn tự nhiên không gượng ép, thậm trí đến bên cạnh là La Hầu cũng chỉ khiêm tốn thu về một phần nhỏ càng không nói đến là những người còn lại, ít đến đáng thương.

...

"Tiêu tốn một viên cửu nguyên thánh thạch, hi vọng đừng để cho ta thất vọng, Thanh Phong."

...

Nếu như bên ngoài mọi chuyện vẫn cứ thế trôi qua thì lúc này Thanh Phong lại ở một trạng thái khó có thể diễn tả bằng lời.

Thoải mái nhưng không thoải mái.

Khó chịu nhưng không khó chịu.

Ta...

Là ai...

Ta ở đâu...

Thật lạ...

Mọi thứ như bao bọc bởi làn sương mù dày đặc mất hết phương hướng, không thể nhận biết, bên ngoài là một mảnh hư vô bóng tối bao trùm không thấy điểm kết thúc.

Thanh Phong cứ như vậy trầm luân trong mê muội, mơ mơ màng màng, cho đến khi hắn thấy một điểm sáng nhỏ ở phương xa.

Điểm sáng theo thời gian tăng trưởng ngày một to hơn, ánh sáng theo đó tỏa ra lan rộng ra xung quanh, xua tan sương mù, đuổi đi hắc ám, đưa mọi thứ hướng tới bình minh.

Thanh Phong cảm xúc cùng nhận biết một lần nữa quay lại phun trào.

Cố gắng mở ra đôi mắt nặng trĩu hạt, quang cảnh trước mặt dần dần hiện ra.

Trong xanh bầu trời, tươi mát cây cối cùng gió nhẹ không ngừng thổi qua. Một tòa địa đảo bốn bề là nước, mà Thanh Phong hắn lại đang ở trên một mỏm đá nổi lên cao ở chính giữa đảo.Từ nơi này hoàn toàn có thể quan sát hết được toàn bộ khung cảnh trên đảo.

Thanh Phong nặng nhọc đứng dậy, ngón tay xoa xoa đôi mắt, khó chịu nói ra: "Quả nhiên như mẫu thân nói. Mà nơi này là đâu."

Ngó ngang ngó dọc đánh giá nhưng hắn hoàn toàn bất lực, không tìm ra manh mối nào cả.

Bất chợt vào đúng lúc này, trên bầu trời xuất hiện hai đạo bóng đen, lấy một tốc độ nhanh khủng khiếp bay về phía đảo.

Thanh Phong đồng tử co rụt lại, lông tóc dựng đứng hết lên, cả thân hình điên cuồng hướng ra xa mà tiến.

Không kịp, bóng đen quá nhanh, chẳng mấy chốc đã xuất hiện trước mặt Thanh Phong.

Rầm!!! Một âm thanh trầm đục vang lên, đại địa ầm ầm chấn động nứt vỡ, sóng xung kích từ trung tâm lan tỏa ra xung quanh, khói bụi đất đá bay mù mịt.

"Ặc!!!" Thanh Phong căn bản không thể chống lại được lực đẩy, cả thân hình nhỏ bé bị gió cuốn bay ra xa vài mét đụng gẫy vô số thân cây mới dừng lại.

Chờ cho khói bụi dần tán đi, khung cảnh đẹp đẽ lúc trước bị tàn phá nặng nề, một vùng rộng lớn cây cối đất đá hóa xa mạc, nóng rực khí lưu quanh quẩn, mà chính giữa là hai đạo bóng đen hố to.

Theo ánh sáng chiếu đến hiện ra hai tấm bia đá tràn ngập tang thương cùng cổ xưa khí tức, không gian xung quanh ẩn ẩn có cảm giác tịch diệt.

Chật vật đứng lên, Thanh Phong biểu hiện vẫn bất biến, không hoảng sợ cùng lo âu, bình chân như vại.

Thân thể của hắn cứng rắn hơn bình thường rất nhiều, nhất lưu võ giả không phải đồ chơi, chút va chạm này nhằm nhò gì.

Khi ánh mắt của hắn vừa hiện lên trên một tấm bia đá bất ngờ một giọng nói già nua cổ lão vang lên, vọng khắp hư không, quanh quẩn bên tai Thanh Phong.

"Ngươi có mười năm để lĩnh ngộ hai chữ Hoang cùng Cô. Sau mười năm, tự động trục xuất khỏi nơi này."

Ong!!!

Âm thanh kết thúc Thanh Phong trong đầu gông cùm xiềng xích như bị phá bỏ hoàn toàn.

Ra vậy.

Ra là vậy.

Hắn hiểu rồi.

Thanh Phong cười nhạt lắc đầu: "Mẫu thân vẫn chưa nói hết cho ta, có lẽ là muốn ta tự tìm hiểu đi."

Mười năm bên trong có lẽ chỉ so với một giây bên ngoài.

Như mộng như ảo, thật giả khó phân, ai rõ ai minh, không biết được.

"Mười năm có là gì...Ta đã từng vô vị trải qua hơn ba mươi năm rồi." Thanh Phong ngũ vị phức tạp, ánh mắt thâm ảo nhìn lên bầu trời.

Đúng thế, hắn có một bí mật động trời, bí mật không thể cho ai biết được cho dù là người thân nhất của mình.

Thanh Phong hắn là một người xuyên việt giả, chuyện tưởng chừng như chỉ có trong tiểu thuyết nhưng bây giờ lại thành sự thật.

Hắn đã từng sống hơn ba mươi năm trên địa cầu, sống một cuộc sống nhạt nhẽo vô vị không cảm xúc.

Cho đến một ngày hắn vô tình chết đi mà xuyên đến đây.

Cố gắng chấp nhận, cố gắng sống sót, cố gắng ẩn nhẫn, đến nay đã mười năm có hơn.

Thật không dễ dàng gì.

Hoàng tộc đúng là hang rồng hang cọp, khắp nơi là nguy hiểm trùng trùng, sẩy chân một chút cũng vạn kiếp bất phục.

Thanh Phong cảm khái nhớ lại, bất chợt hắn cười lớn, ánh mắt chứa đầy chiến ý, quyết tâm sục sôi.

"Mười năm, được mười năm."

Chương 3: Kết thúc

Bây giờ là buổi trưa, ánh mặt trời tỏa ra gay gắt, không khí ẩn ẩn cảm giác nóng rát bức bối, theo hướng ánh nắng chiếu đến, mặt nước không ngừng bị thiêu đốt không ngừng bị bốc hơi, hơi nước theo gió bay lên ngưng tụ thành từng đám mây trôi nổi bồng bềnh trên khoảng trời rộng lớn.

Phóng mắt từ trên nhìn xuống, chú ý kĩ sẽ thấy một hòn đảo nhỏ phủ đầy màu xanh nổi lên trên một vùng bao la là nước, hòn đảo này sinh cơ bừng bừng, sức sống mãnh liệt đối nghịch hoàn toàn với khung cảnh xung quanh như một điểm sáng nhỏ tồn tại trong một khoảng không hắc ám vô tận.

Bên ngoài cùng hòn đảo được bao phủ bởi vô số đá tảng, gồ ghề mà gấp khúc, càng tiến sâu vào bên trong sức sống hiện ra càng rõ rệt, màu xanh của lá cây phủ bạt ngàn, không khí mát mẻ thoáng đãng.

Ngay tại trung tâm là nơi tọa lạc của hai tấm bia đá khổng lồ, trên tấm bia rêu xanh phủ đầy, từng đường nét thô kệch, hao mòn, vết rách loang lổ như đã trải qua vô tận năm tháng.

Tang thương cỡ nào.

Uy nghiêm cỡ nào.

Khí thế cỡ nào.

Nếu thật sự có một bậc cường giả sống ngàn năm nhìn thấy khung cảnh này chắc cũng không thể kiềm chế nổi cảm xúc mà trào dâng nhiệt lệ, cảm thán mà hoài nhớ về quá khứ.

Hai tấm bia như hai tôn đế vương, bá khí, thủ tọa tại đây, uy áp tỏa ra trấn giữ toàn đảo, xung quanh là sương mù lượn lờ, lúc ẩn lúc hiện, hư hư thực thực.

Tạo phía đối diện với tấm bia cách đó không xa, một loạt âm thanh trầm đục vang lên đều đều, không hề có dấu hiệu dừng lại.

Phanh, phanh, phanh, phanh...

Hàng loạt đạo tàn ảnh quyền đầu giáng lên một thân cây to lớn, mỗi một quyền hạ xuống đều nhằm đúng một chỗ mà tiến, nhìn qua tưởng chừng như bất nhập lưu, nhưng nếu có cao thủ về quyền pháp nhìn thấy sẽ phải kinh ngạc mà thốt lên.

Quyền tưởng như chậm mà nhanh, nhanh mà chậm, biến đổi khó lường, dị lực bất lợi đều bị triệt tiêu đến tột cùng, tinh thuần đến cực điểm.

Bất chợt, quyền ảnh như chậm dần lại, từ giống như cuồng phong mưa rào một dạng chuyển thành mưa rơi rả rích.

Tuy nhiên chất lượng theo đó càng ngày càng cô đọng, xúc tích lại, như muốn lột xác, thuế biến đến cảnh giới cao hơn.

Đón lấy sự chờ đợi là một quyền cuối cùng.

Nhanh nhẹn uyển chuyển không kém phần nguy hiểm, như bao trùm vô số các loại quyền ý cảnh vào trong, cương mãnh mà cuồng bạo, nhu hòa mà chớp nhoáng.

Bịch!

Nhẹ nhàng thanh âm vang lên, quyền đã thu lại tự bao giờ, khung cảnh trong nháy mắt tĩnh mịch rồi phá lệ mà phun trào.

Rắc! Rắc! Rắc!...

Trên thân cây bất ngờ xuất hiện từng vết rạn nứt, không ngừng tăng trưởng lan rộng ra xung quanh, chẳng mấy chốc vết rách đã chằng chịt trải dài từ đầu tới cuối, nhìn mà kinh sợ.

Theo lấy thân ảnh quay người bước đi, phía sau cây cổ thụ đã hoàn toàn phá toái, phân liệt ra vô số mảnh vụn nhỏ rơi lả tả trên mặt đất.

Thân ảnh chậm rãi từ trong bóng tối bước ra, dần dần ánh sáng chiếu đến nhìn rõ dung mạo.

Thân hình cao đến mét tám, người ở trần để lộ ra làn da sạm đen vì nắng, từng khối cơ hiện lên chắc nịch mà tinh xảo, không hề gượng ép mà thanh thoát, gương mặt anh tuấn tiêu sái cùng với mái tóc đen dài để xõa tung bay theo gió càng làm cho khí chất trở lên xuất trần, tuấn dật.

Nếu nhìn kĩ, dù chỉ có vài nét giống nhưng cũng phải khẳng định một điều rằng, người này không ai khác chính là Trần Thanh Phong, nam hài khi xưa bị đưa đến đây, chỉ có điều giờ đã trưởng thành thành một nam tử phải khiến cho phái nữ điên đảo, bấn loạn, hận không thể nằm trong vòng tay của hắn.

Đáng chú ý hơn là khí thế của hắn đã biết thu liễm tới mức giới hạn, dù chưa đạt tới phản phác quy chân nhưng cũng cách không còn xa.

Thanh Phong bất chợt ngẩng đầu, ánh mắt âm trầm nhìn hai tấm bia đá cổ lão mà trong lòng ngũ vị phức tạp, cảm xúc khó có thể diễn tả thành lời.

Mười năm.

Đúng thế, hắn đã ở đây được mười năm rồi.

Mười năm phải trải qua vô số khó khăn cùng mệt mỏi, dầm mưa dãi nắng, cô đơn tịch mịch.

Thanh Phong hắn có cảm giác nếu không phải mình còn có kí ức của ba mươi năm kiếp trước nếu không thì thật cũng phát điên hóa rồ mất.
Chính vì đọc vô số tiểu thuyết xuyên không cùng tu chân mà hắn nhận ra một điều.

Đây là thiên đại cơ duyên, hiếm có vạn năm có một.

Hắn cảm nhận được cô độc.

Hắn sống trong cô độc, hắn tận hưởng cô độc cùng không ngừng hoàn thiện tính cách của mình.

"Đến lúc rồi." Thanh Phong nhàn nhạt nhạt nói.

Theo sau đó là phong vân biến sắc, thiên địa dị tượng ầm ầm nổi lên, quang mang liên tục chập chờn mờ ảo.

"Mười năm đã hết, ngươi bị trục xuất." Giọng nói già nua, lạnh lùng mà quen thuộc một lần nữa vang lên, vọng khắp hư không.

Nương theo lấy một tiếng sấm thật lớn, vô số đạo tia chớp vừa thô vừa to dứt khoát vô tình đánh thẳng xuống hòn đảo, đại địa ầm ầm rung chấn, thiên địa như tối sầm lại, tầm mắt trước mặt bóng tối bao phủ, ngũ giác bị phong tỏa không thể nhận biết.

...

"Bệ hạ, tam hoàng tử..."

"Ừm!" Nam tử mặc hoàng kim đạo bào hơi hơi mở mắt nhìn xuống dưới quảng trường, thần sắc bất biến, băng băng lãnh lãnh tràn đầy khí phách của một bậc đế vương.

Ánh mắt của hắn như nhìn thấu thế gian vạn vật, quét hết một lượt quảng trường rồi dồn sự chú ý vào một nam hài mặc thanh y đang ngồi xếp bằng bất động.

Thời gian chuyển rời sau đó, chỉ thấy nam hài đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt bất ngờ mở rộng ra, đen láy sâu thăm thẳm như miệng giếng cổ nhìn không thấy đáy.

"Về rồi sao...Thật dài chỉ trong phút chốc." Thanh Phong miệng nhỏ nhắn nỉ non, một cảm giác cô độc, tang thương vô hình từ chính người hắn tỏa ra làm cho hắn càng nổi bật hơn bao giờ hết.

"Thú vị!!! Đạt đến mức này sao..." Nam tử mặc hoàng kim đạo bào toát ra kinh ngạc thần sắc, phải biết rất ít thứ có thể kinh động hắn vậy mà giờ đây Thanh Phong làm được, kinh khủng bậc nào.

Cảm nhận được ánh mắt chú ý đến mình, Thanh Phong không tử chủ nhìn lên.

Mặt đối mặt, hai mắt nhìn nhau.

Một giây.

Hai giây.Ba giây.

Đến giây thứ bốn, Thanh Phong rốt cục vẫn không chống đỡ được mà tự động thoái lui, hai tay chẳng biết lúc nào đã nắm chặt lại mà run rẩy, trên mặt mồ hôi không ngừng chảy.

Bao nhiêu tự tin lúc trước hoàn toàn tan vỡ, Thanh Phong miệng lưỡi đắng chát, cười khổ.

Cứ ngỡ ta đã đi đến gần đỉnh núi cuối cùng mới phát hiện ra ta vẫn dậm chân tại chân núi.

Trần Minh Đế, tộc trưởng trần gia và cũng là hoàng đế của Hắc Nguyên đế quốc, một bậc cường giả chấn giữ một phương, tên tuổi vang vọng khắp Quy Nguyên đại lục và được thế nhân gọi là Trần Đế.

"Ông ta quá mạnh, mạnh đến khiến người khác phải run sợ nhưng ta không tin mình không đạt đến đẳng cấp đó được." Thanh Phong từ sâu trong nội tâm chốt hạ một câu, tự tin vỡ vụn dần dần ghép lại khôi phục thậm chí có chút lớn hơn so với ban đầu, ánh mắt tràn đầy một lòng quyết tâm, ý chí sục sôi.

"Không tệ." Trần Đế tán thưởng một câu đồng thời tiếp tục hứng thú theo dõi.

"Bệ hạ, cái này rốt cuộc tam hoàng tử bên trong đó đã trải qua những gì mà mới được như thế này." Giọng nói khàn khàn vẫn vang lên đều đều.

Trần Đế lạnh nhạt mà nói: "Không quan trọng quá trình diễn ra, quan trong là nó đã đạt được cái gì mới là mấu chốt, và nó bước đầu không làm ta thất vọng."

"Bệ hạ, tiêu nhân cái nhìn nông cạn mong ngài tha thứ."

"Bỏ đi, quan sát tiếp."

"Vâng."

...

Sau Thanh Phong không ngừng có người lục tục tỉnh dậy, tuy nhiên trở nên khác nhau một trời một vực như lúc ban đầu giống hắn thì không có một ai kể cả La Hầu.

Khi đến người cuối cùng tỉnh dậy, Trần Lâm mới thoát ra trạng thái nhập thiền đồng thời đứng lên, không chậm trễ khuấy động chân nguyên trong đan điền, miệng quát lớn:

"Thu!!!"

Âm thanh vừa dứt, từng đám mây bạch sắc từ trong đầu mỗi người không tự chủ bất ngờ bay ra điên cuồng hướng về phía gương đồng mà tiến.

Ong, Ong, Ong,...gương đồng chấn động mạnh mẽ tham lam hấp thu tất cả, cảnh tượng này tất cả mọi người đều chứng kiến nhưng rất ít người tỏ ra kinh ngạc.

Không phải đợi lâu, khi gương đồng hoàn toàn quá trình, bao la liên miên không dứt chùm tia sáng từ trên mặt gương bắn ra phân biệt trên đỉnh đầu mỗi người đứng trên quảng trường.

Thiên phú cùng ngộ tính đảng cấp cùng phân thành linh giai, hoàng giai, huyền giai, địa giai, thiên giai và trong truyền thuyết thần giai.

Linh giai ứng với màu trắng.

Hoàng giai ứng với màu xanh.

Huyền giai ứng với màu xanh thẫm.

Địa giai ứng với màu cam.

Thiên giai ứng với màu tím.

Còn thần giai chính là màu đỏ.

Nếu là như vậy Thanh Phong chính là sở hữu...

Thiên giai thiên phú cùng thiên giai ngộ tính.

Chương 4: Hoán khí đan

Hai đạo tử sắc cột sáng từ đỉnh đầu chiếu thẳng lên trời, tỏa ra quang mang chói mắt, thu hút vô số ánh mắt chú ý lại.

Nhìn thấy thế Trần Lâm kinh hãi lắp bắp nói: "Thiên...Thiên giai thiên phú cùng thiên giai ngộ tính, đây chẳng phải là sánh ngang với bệ hạ sao, bực nào kinh khủng."

Đúng thế, Trần Đế năm xưa thức tỉnh ra thiên giai thiên phú cùng thiên giai ngộ tính oanh động toàn bộ cao tầng Hắc Nguyên đế quốc đồng thời lan rộng ra cả Quy Nguyên đại lục.

Mười tuổi tiên thiên.

Năm mươi tuổi thông linh.

Một trăm tuổi thành tựu huyền đan trở thành bán tiên trẻ tuổi nhất Quy Nguyên đại lục, tên tuổi lưu danh sử sách, người người biết đến.

Đến nay đã hai trăm năm trôi qua, thực lực Trần Đế chỉ có tăng không có giảm, ngày càng thâm ảo khó dò, sâu không lường được, thậm chí có vô số nguồn tin cho rằng Trần Đế đã đột phá bình chướng thành tựu chân tiên.

Tuy không có gì là chắc chắn nhưng cũng phải khẳng định một điều rằng phần lớn nhờ vào thiên phú cùng ngộ tính Trần Đế mới có ngày hôm nay.

Điều này đủ thấy Thanh Phong rất có thể sẽ trở thành Trần Đế thứ hai, thậm trí có một tia hy vọng nhỏ bé vượt qua, nhưng điều kiện tiên quyết là Thanh Phong hắn không chết nửa đường.

...

"Bệ hạ, tam hoàng tử đã thức tỉnh thiên phú cùng ngộ tính mạnh như vậy, thật không uổng công ngài mong chờ." Âm thanh khàn khàn vang lên.

"Ở lại thêm chút nữa cũng vô nghĩa, phí thời gian."

Trần Đế lạnh lùng đáp lại, đồng thời đứng lên quay người rời đi.

Như thấy vậy, một giọng nói trong trẻo cùng thanh thúy vang lên:

"Bệ hạ, ngài rời đi như vậy sao, không ở lại quan sát Phong nhi thêm một chút nữa."

Lần theo giọng nói thì người nói chính là một nữ tử, theo hình dáng mà đoán nàng mới chỉ ba mươi xuân, nàng đẹp như hoa như nguyệt, mỹ lệ vô cùng, nàn da trắng noãn như sữa, đôi mắt đẹp lung linh huyền ảo cùng với lông mi cong vút càng thêm vẻ quyến rũ, một thân mặc áo lụa mỏng che đi cặp bông đào đầy gợi cảm.

Nữ tử này là Ái Lệ quý phi đồng thời cũng là mẹ của Trần Thanh Phong.

Chỉ thấy sau câu nói của Ái Lệ, Trần Đế vẫn vô tâm bước tiếp đầu không ngoảnh lại, từ đầu đến cuối Trần Đế chỉ nói vỏn vẹn một câu: "Không cần thiết."

Ái Lệ cắn chặt răng, đầu hơi cúi xuống mà kiềm chế tâm tình của bản thân, nàng tức giận, nàng phẫn nộ nhưng không thể làm được gì, nam nhân kia thực sự quá vô tình.

Cố gắng gạt bỏ đi cảm xúc tiêu cực, Ái Lệ nhìn xuống Thanh Phong, bất chợt tâm tình dịu đi phân nửa thay vào đó là lòng yêu vô bờ bến.

"Phong nhi."

...

"Hai đạo màu tím, tức là thiên giai." Thanh Phong miệng lẩm bẩm bên trong nội tâm tĩnh lặng bằng phẳng không một gợn sóng.

Đi rồi. Bất chợt Thanh Phong ngẩng đầu lên nhìn rồi nhanh chóng thất vọng mà lắc đầu: "Là do ta nghĩ nhiều rồi."

Bên cạnh La Hầu, trên đỉnh đầu hiện diện hai đạo cột sáng màu cam, tức địa giai cả thiên phú lẫn ngộ tính. La Hầu nở một nụ cười tươi, chắp tay mà nói:

"Điện hạ, chúc mừng ngài thức tỉnh thiên giai thiên phú cùng thiên giai ngộ tính, tiền đồ sau này vô lượng."

Thanh Phong hơi gật đầu đáp lại: "Ừm ngươi cũng vậy, địa giai không phải rau cải trắng, không tệ."

So với ban đầu La Hầu có vẻ ăn nói nhẹ nhàng hơn rất nhiều, có thể thấy sự chênh lệch thiên giai và địa giai không chỉ gấp đôi đơn giản như vậy.Thanh Phong trong đầu ý niệm không ngừng cọ sát trao đổi, suy nghĩ. La Hầu thiên phú cùng tố chất rất phù hợp làm làm cánh tay phải của hắn, chỉ có điều đại huynh cùng nhị huynh có để yên không thì không chắc.

Thế lực Thanh Phong hắn cũng cần.

Tuy nhiên giờ chưa phải lúc, có việc quan trọng hơn cần làm.

Như đã quyết định cái gì Thanh Phong tự động li khai chỗ này rời đi quảng trường, không một ai dám ra ngăn cản.

Thanh Phong li khai không lâu, Trần Lâm cũng tổng kết xong đợt kiểm trắc này, đoàn người bắt đầu giải tán mỗi người một ngả, bức màn cũng dần dần khép lại.

Sau đợt này có thể sẽ còn chấn kinh cao tầng của hắc Nguyên đế quốc, gây ra làn sóng càn quét không nhỏ địa vị của các phe phái, nhưng Thanh Phong có cái rắm quan tâm đến.

...

Rời khỏi quảng trường, Thanh Phong ngay lập tức trở về Thanh Phong viện, chỉ thấy tại trước viện, một tên thái giám đã đợi sẵn ở đấy, mà y lại chính là người đã đưa thanh phong đi kiểm trắc.

Vừa nhìn thấy Thanh Phong tên thái giám nhanh chóng tiến lại, bình tĩnh nói: "Điện hạ, quý phi nương nương giao cho ta đưa cái này tận tay cho ngài, quý phi còn nói ngài phải cố gắng tu luyện và bảo vệ sức khỏe, có như vậy quý phi mới yên lòng."

Đồng thời tên thái giám cũng lôi ra một hộp gấm khảm ngọc bên trên đưa cho Thanh Phong rồi cung kính rời đi.

Cầm lấy hộp gỗ Thanh Phong không nói gì, ánh mắt nhàn nhạt nhìn, cước bộ không giảm tiếp tục tiến vào trong.

Có một chuyện mà Thanh Phong hắn luôn luôn tự nhắc chính mình bất kể khi nào, bất kể ở đâu.

Hắn không có người thân.

Bất kể kiếp trước hay bây giờ, hắn vĩnh viễn không có người thân.

Ngoài mặt có thể tỏ ra yêu thương nhưng trong lòng tuyệt đối không có tình cảm.

Ái Lệ dù có yêu thương hắn, sẵn sàng hi sinh vì hắn như thế nào đi chăng nữa thì hắn cũng không coi nàng là mẹ, hắn chỉ đang lợi dụng nàng mà thôi.Ác độc, lòng lang dạ thú.

Ha, không quan trọng, hắn là vậy đó.

"Điện hạ!"

"Điện hạ!"

Ba nữ tì từ phía trước hớt hải chạy đến, mỗi người trong họ đều là nhan sắc chim sa cá lặn, tinh thông cầm kì thi họa, được sàng lọc tuyển chọn kĩ càng, là nổi trội nhân trong nhân.

"Điện hạ, thay y phục thôi." Ba người các nàng cung kính nói, đôi tay uyển chuyển cởi bỏ y phục bên ngoài cho Thanh Phong, động tác thuần thục đến cực điểm.

Sau khi thay xong y phục, Thanh Phong một mình tiến nhập mật thất, tĩnh tâm đả tọa mà cầm hộp gấm ra quan sát.

Hộp gấm được chế tác tinh xảo, hoa văn uốn lượn rất đẹp mắt, nhìn bề ngoài tưởng chừng chỉ là giống như bao hộp gỗ khác nhưng chú ý kĩ sẽ nhận ra điểm khác biệt.

Khi Thanh Phong tay tiếp xúc với hộp gấm, một vòng sáng nhỏ nhè nhẹ xuất hiện nổi lên rồi biến mất ngay sau đó không lâu, liên tục làm hành động tương tự thì kết quả vẫn y như vậy.

Hộp gấm này không đơn giản, là được bao phủ bởi trận pháp, hành động không cẩn thận có thể khiến trận pháp tự bạo mà yên diệt, rước lấy họa vào thân.

Như đã quá quen thuộc, Thanh Phong từ trong ngực áo lấy ra một cây trâm cài tóc cùng cây trâm bình thường không khác nhau là mấy, nhẹ nhàng đặt cây trâm lên hộp gấm Thanh Phong thu lại tay lặng yên chờ đợi.

Ngay sau đó không lâu, từng đạo phù văn huyền ảo nổi lên nối đuôi nhau di chuyển vòng quanh hộp gấm, liên tục như vậy cho đến khi đến xuất hiện đạo thứ năm thì dừng lại.

Bá! Bá!

Một thanh âm nhỏ nhẹ vang lên, từng đạo phù văn theo đó tan vỡ biến mất.

Xong. Thanh Phong hơi động, tay không do dự mở hộp gấm ra, kinh ngạc mà nói.

"Đây là Hoán khí đan, còn có địa giai Thanh Dương công, huyền giai Bạo liệt quyền."

Thanh Phong nhìn hết một lượt không khỏi cảm khái nói: "Có chỗ dựa to lớn là đây, lợi ích nhiều vô số kể. Chậc, người mẹ trên danh nghĩa này cũng thật là quan tâm đến ta."

Cấp bậc tu luyện của võ giả chia thành hạ, trung, thượng, đỉnh.

Hạ là võ giả từ tam lưu đến nhất lưu, cương khí hộ thể, da thịt cứng rắn, một quyền có thể nặng lên đến năm trăm cân.

Trung là võ giả hậu thiên, tiên thiên, luyện khí, cương khí bị chuyển hóa hết thành chân khí có thể li thể đánh ra các loại thuộc tính võ kĩ, tuổi thọ hơn xa người thường.

Thượng là võ giả thông linh, huyền đan, chân tiên, chân khí hóa chân nguyên, có thể tự do phi hành, tuổi thọ đại tăng mấy cái cấp bậc viễn siêu người thường.

Đỉnh chính là trong truyền thuyết lưu truyền, đại đế cấp bậc, rất ít thông tin nói về cảnh giới này, chỉ có điều xua nay chưa từng có ai đạt đến, mà đã đạt đến thì chắc chắn sẽ trở thành chủ nhân của Quy Nguyên đại lục, hô phong hoán vũ chỉ là chuyện nhỏ.

Thường thường muốn chuyển đổi từ hạ sang trung hay trung sang thượng thì bắt buộc phải tu luyện công pháp, phẩm giai càng cao tốc độ chuyển đổi hay tăng trưởng càng mau.

Mà hoán khí đan là đan dược có thể ngay lập tức chuyển hoàn toàn cương khí thành chân khí, giúp võ giả thành tựu hậu thiên mà không hề có tác dụng phụ.

Chính vì điều này mà hoán khí đan rất hiếm, chỉ có cầu mà không có cùng, một số ít đại thế lực mới có thể sở hữu, mà lấy thân phận quý phi của Ái Lệ thì kiếm được cũng không phải chuyện gì lạ.

Chương 5: Thần bí tử sắc ấn

Cầm lên hoán khí đan, Thanh Phong tỉ mỉ quan sát.

Đan dược tròn to bằng đầu ngòn tay cái, một màu đen tuyền.

Không nói nhiều, Thanh Phong bỏ đan dược vào trong miệng đồng thời ngồi xếp bằng xuống, hai tay đan vào nhau, tâm thần liên thông.

Khi đan dược đi qua miệng trôi xuống dưới dạ dày, ở đây đan dược không ngừng bị hòa tan chuyển hóa thành dược lực thẩm thấu qua thành dạ dày đi đến từng ngõ ngách của kinh mạch.

Tiếp xúc với cương khí, dược lực bất ngờ nóng bỏng lên, phả ra từng luồng nhiệt hơi điên cuồng hấp thu, luyện hóa cương khí.

Lúc này bên ngoài, Thanh Phong cả cơ thể đỏ ửng lên như một tôn hình người bằng đồng trong hỏa lô, cảm giác thật sự quá khó chịu, như hàng nghìn, hàng vạn con kiến lửa lúc nhúc trong kinh mạch mà cắn mà đốt.

May mắn Thanh Phong xưa đâu bằng nay, trải qua mười năm sống cực khổ trong hòn đảo đó, ý chí của hắn hiện giờ kiên cường hơn bao giờ hết, cứng rắn như sắt thép, chỉ thấy hắn vẫn cắn răng chịu đựng, mồ hôi tuôn ra như mưa thấm đẫm y phục mới thay, khuôn mặt nhăn nhó mà biến dạng.

Cảm giác cực hình này giằng co kéo dài ba canh giờ thì kết thúc.

Thanh Phong dần dần rời khỏi trạng thái tĩnh tâm, thở phào một hơi nhẹ nhõm cười nói: "Cuối cùng cũng đột phá đến hậu thiên, thật không dễ dàng gì."

Cơ thể các khớp xương bắt đầu kêu răng rắc, hình thể Thanh Phong cao thêm một cái đầu.

Tùy tiện Thanh Phong vung ra một quyền, bất chợt hư không lưu ngân, quyền khí không tiêu tan bay đến đánh thẳng lên mặt tường đá.

Rầm! Một âm thanh trầm đục vang lên, tường đá lõm xuống một đạo hố sâu, đủ thấy lực đạo lớn cỡ nào.

Nhìn thấy vậy Thanh Phong gật đầu hài lòng, quyền vừa rồi của hắn tưởng chừng như tùy ý nhưng thực chất hắn đã thêm vào trong đó một tia quyền ý cảnh cùng một chút chân khí bao khỏa, nếu không lực phá hoại cũng không đạt tới mức đó.

Vào đúng lúc này một màn dị biến phát sinh, tầm mắt Thanh Phong vặn vẹo biến hóa trong phút chốc rồi bất ngờ khôi phục bình thường.

Không gian lúc này một khoảng hư vô, màu xanh dương trải rộng không thấy điểm đầu điểm cuối, mà Thanh Phong hắn đang trôi nổi trong đó.

Không còn ở mật thất tăm tối ngột ngạt, một nơi hoàn toàn xa lạ nhưng kì lạ thay Thanh Phong đang cười, đúng thế hắn đang cười, cười như đang chờ đợi điều gì.

"Bất diệt thần ấn, để ngươi phải đợi lâu rồi, thật ngại quá."

Khi giọng nói vừa dứt, nương theo lấy một tiếng ong nhè nhẹ, một đạo văn tự từ hư không xuất hiện tỏa ra tử sắc quang mang, hai chữ bất diệt sừng sững hiện ra, một loại thuộc về thần uy vô hình chung lan ra xung quanh.

Nêu như nói thần uy của Trần Đế có thể làm cho vạn người triều bái, vạn người kính ngưỡng thì thần uy của đạo văn tự này có cảm giác có thể làm cho con người ta gột bỏ tạp chất, gột rửa linh hồn, hướng tới cái gọi là bất tử bất diệt, thọ cùng trời đất, trời diệt, đất diệt, duy ta không diệt.

Chính vì vậy Thanh Phong mới gọi đạo văn tự này là bất diệt thần ấn.

Thần uy của bất diệt ấn dù rất mạnh nhưng lại không hề bài xích Thanh Phong, mặc cho hắn tự do hành động.

Chỉ thấy Thanh Phong chậm rãi tiến lại, tay nhẹ nhàng chạm lên thần ấn, khuấy động chân khí vừa hình thành trong đan điền, róc rách như dòng suối một dạng chảy vào thần ấn.

Ngay lập tức thần ấn bất ngờ sáng chói, trong phút chốc cả một khoảng không rộng lớn tràn ngập tử sắc quang mang.

Khi quang mang tán dần đi hiện rõ ra toàn cảnh, Thanh Phong tay phải phía trên đang trôi nổi mười đạo văn tự nhỏ, mỗi một đạo văn tử đều là kim sắc óng ánh, chứa một tia nhỏ thần uy của thần ấn.

Như đã đạt thành mục đích, Thanh Phong thu lại mười đạo văn tự vào trong cơ thể, ý niệm trong đầu vận chuyển, ngay lập tức tầm nhìn một lần nữa vặn vẹo mà khi đã hoàn toàn bình thường thì đã trở lại mật thất lúc trước.

Không khí lưu chuyển một chút ẩm ướt, ánh lửa bập bùng bên bốn góc tường, không gian yên tĩnh đến tĩnh mịch, chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đều.

Hô! Thở ra một ngụm trọc khí, Thanh Phong bất chợt mặt mày tái mét, miệng lưỡi khô khốc, chân khí trong đan điền hoàn toàn cạn kiệt.Nhưng khí xòe lòng bàn tay ra, mười đạo kim sắc minh ấn bất thình lình xuất hiện lưu động hình thành một vòng tròn nhỏ phía trên, nhìn thấy vậy mệt mỏi như tan biến, Thanh Phong nở một nụ cười thỏa mãn.

"Kim sắc minh ấn tới tay."

Hành động của Thanh Phong từ đầu đến cuối đều rất nhanh chóng, không hề gặp một chút sai sót nào cả, điều đó đủ hiểu hắn đã từng trải qua rồi, hay nói đúng hơn là lâu dài trải qua.

Bất diệt thần ấn công dụng cơ bản đầu tiên mà Thanh Phong biết đó chính là tạo ra kim sắc minh ấn, đồng thời điều kiện tiên quyết là tu vi phải đạt đến hậu thiên mới kích hoạt được.

Còn kim sắc minh ấn chỉ có công dụng duy nhất là kí sinh cùng hấp thụ.

Nói đơn giản, võ giả tu vi không vượt quá Thanh Phong ba đại cảnh giới thì kim sắc minh ấn hoàn toàn có thể kí sinh vào.

Mà đã kí sinh vào rồi thì kim sắc minh ấn sẽ không ngừng hấp thụ thiên phú cùng ngộ tính của người đó rồi chuyển về cho Thanh Phong đến khi mà người đó trở thành phế nhân mới kết thúc.

Hấp thụ ở đây còn một vấn đề nữa là khi võ giả bị kí sinh tu luyện thì một phần mười thành quả đạt được sẽ thông qua kim sắc minh ấn chảy vào đan điền của Thanh Phong mặc hắn sử dụng.

Nói như vậy Thanh Phong có mười cái kim sắc tử ấn tương đương tốc độ tu luyện gấp lên viễn siêu bình thường.

Thiên giai thiên phú đã mạnh mà còn như vậy chẳng khác nào đột phá giống như ăn cơm uống nước một dạng, đơn giản là không gặp bình cảnh.

Thu hồi tâm tư, Thanh Phong mệt nhọc đứng lên, chậm rãi rời khỏi mật thất.

Bên ngoài, ánh sáng chói lóa đập vào mắt khiến cho hắn tạm thời chưa thích ứng được, chỉ thấy Thanh Phong từ từ mở ra đôi mắt, hít thở thật sâu mà cảm khái.

Mật thất mặc dù rất yên tĩnh nhưng không khí lại không mấy dễ chịu bằng bên ngoài, chỉ có điều Thanh Phong hắn không bận tâm tâm đến điều này.

"Điện hạ, ngài đã tu luyện xong." Một giọng nói trong trẻo vang lên làm cho Thanh Phong hơi quay đầu lại mà nhìn.

Đó là một thiếu nữ tràn đầy xuân xanh, thân mặc một bộ y phục màu hồng dành cho nữ tì, nàng dù không được đẹp khuynh nước khuynh thành nhưng lại rất sắc xảo, đôi môi căng mọng đỏ chót hơi mấp máy."Tiểu Thúy, ta đói rồi, chuẩn bị cho ta bữa trưa tại chỗ cũ." Thanh Phong lạnh lùng nói rồi tiếp tục bước đi.

"Vâng điện hạ, ngài vui lòng chờ một lúc."

Tiểu Thúy hơi hơi gật đầu, ánh mắt hơi động nhìn lên, sau đó nàng ngay lập tức rời khỏi.

"Điện hạ cao lên rồi."

...

Thanh Phong viện rộng hơn trăm mẫu, người hầu trên ngàn, thủ vệ vô số. Nơi đây cũng là nơi Thanh Phong diễn ra sinh hoạt hàng ngày.

Tại phía bắc của Thanh Phong viện là một quảng trường nhỏ, nền sân được tạo thành bởi vô số đá hoa cương ghép lại, trên đó dụng cụ luyện tập thông dụng của võ giả nằm la liệt khắp nơi, hai bên quảng trường cây xanh mọc um tùm, không khí mát mẻ thoáng đãng rất dễ chịu.

Chẳng biết lúc nào Thanh Phong đã đứng giữa quảng trường, hai chân thủ thế, hai tay huy từng đường quyền lên hư không, quyền pháp ảo diệu, thoắt ẩn thoắt hiện, thoáng chốc đã hơn trăm đạo quyền ảnh được vung ra, nhanh đến kinh hồn bạt vía.

Khi cơ thể bắt đầu toát ra mồ hôi Thanh Phong mới dừng lại, cũng là lúc đồ ăn được mang đến.

Cách quảng trường hai đến ba mét là một căn nhà gỗ lớn, đơn sơ mộc mạc. Thanh Phong cũng nhanh chóng mà tiến vào trong.

...

"Điện hạ đồ ăn đến." Tiểu Thúy cung kính đứng một bên chỉ đạo ba bốn nữ tì khác.

Tất cả đều là sơn hào hải vị, của ngon vật lạ hiếm có trên đời, thường nhân bình thường có nằm mơ cũng không thể chạm vào được.

Thanh Phong nhàn nhạt nhìn, lạnh lùng nói:

"Tiểu Thúy, ta đã đạt tới hậu thiên cảnh rồi từ nay không thiết ăn phàm vật nữa. Cái ta cần là thịt yêu thú."

Tiểu Thúy một trận kinh ngạc mà nhìn Thanh Phong.

Không có chân khí ba động.

Nhưng điện hạ đã nói vậy thì là vậy, nàng cũng không làm quá.

"Chúc mừng điện hạ đạt hậu thiên cảnh, tiểu Thúy đáng trách mắt mù không nhìn ra."

"Không cần thiết, ngươi có thể rời khỏi được rồi." Thanh phong nhẹ phẩy tay ra hiệu.

Tiểu Thúy là người được hắn tin dùng nhất nên chuyện nào cho qua thì cho qua không cần thiết phải trách phạt.

Nhìn xuống sơn hào hải vị trên bàn, Thanh phong nội tâm có chút thất vọng.

Chân khí cạn kiệt cần thịt yêu thú để khôi phục một cách nhanh nhất, thịt phàm vật căn bản cùng gân gà giống nhau.

Ăn thì vẫn phải ăn, chỉ có điều tác dụng đạt được là số không thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau