VÔ THƯỢNG THẦN TRÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng thần trúc - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Vòng nước xoáy kỳ lạ

Nếu như so sánh mà nói, hoàn cảnh hiện tại có điểm giống như khung cảnh trong phim "con tàu ma". Nhân vật chính cũng tiến vào trong phiến không gian kia, lọt vào trong tầm mắt cũng là một mảnh tuyết trắng, cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ bất quá nơi đó không có sương mù ngăn cản đường nhìn, thế nhưng đường nhìn ở đây đã bị cách trở trong vòng mấy tấc.

Tuy rằng không quá lo lắng bản thân sẽ bị khí độc trong sương mù ảnh hưởng, thế nhưng cẩn thận là trên hết, Trần Quân cùng mọi người vẫn mang bình oxy, cái gì cũng không suy nghĩ, cái gì cũng không làm.

Cũng không biết trải qua thời gian bao lâu, bên tai đột nhiên truyền tới thanh âm của đoàn trưởng:

"Đã vượt qua phiến sương mù dày đặc này rồi, mọi người ơi"

Nghe vậy, Trần Quân mở mắt nhìn về phía trước, mới chỉ quét qua một lượt, toàn thân ngây dại.

Đây là loại thế giới như thế nào a? Thế giới này đã không hề bị sương mù dày đặc bao phủ nữa rồi, mà phảng phất giống như một thế giới chân thực, bầu trời là một loại trạng thái đỏ bừng, phảng phất giống như bị lửa thiêu đốt, đám mây trên không trung biến hóa muôn hình muôn dạng, khi thì giống như con ngựa phi nước đại, khi thì giống như đầu mãnh hổ hét lớn giận dữ, khi thì giống như cá chép vượt long môn...

Thế nhưng mặc kệ đám mây bày biện ra ngoài hình dáng như thế nào đều là màu sắc giống như máu tươi không chút ngoại lệ, khiến người khác nhìn phải sợ, khiến tim đập nhanh, tinh thần khủng hoảng, bầu trời đỏ như máu treo cao ngoài khơi màu xanh lam, nối liền thiên và địa, khiến mỗi một cá nhân cảm giác bản thân mình trong đó đều có một áp bách cường liệt, thậm chí có một loại cảm giác mê muội.

Toàn bộ thiên địa này thực giống như một đầu sử tử đang gầm gừ.

Có thể nói, tiến vào nơi này phảng phất giống như tiến vào vùng trời máu, ngay cả hô hấp đều không nhịn được có chút gấp gáp.

Quay mắt nhìn lại, hai tròng mắt của Trần Quân run rẩy, bởi vì phía sau mênh mông vô bờ, hoàn toàn trống không, căn bản không hề nhìn thấy phiến sương mù dày đặc lúc vừa mới tiến vào, chỉ có không gian biển rộng màu xanh lam không bờ không bến.

Mọi người trong thuyền lo lắng hô:

"đoàn trưởng"

Mọi người cảm giác tiếng nói của chính mình có chút run run, hiện tại có một thứ gì đó khiến tâm hồn cảm giác rất không rõ ràng, giống như đang nằm mơ.

Ánh mắt những người trong thuyền nhìn về phía đoàn trưởng,chỉ thấy đoàn trưởng cũng bất an nói:

" Mới vừa tiến tới thấy hiện tượng vậy thôi chứ chắc không sao đâu, mọi người yên tâm. bên ngoài xác thực là có một phiến sương mù dày đặc, chỉ là không biết vì sao, từ khi đi vào nhìn ra bên ngoài lại không thấy. Ngược lại từ bên ngoài nhìn vào bên trong lại bị phiến sương mù này ngăn cách. Ta nghĩ điều này đại khái là do hoàn cảnh tự nhiên tạo thành, khiến vùng hải vực này thậm chí một loại cảm giác như lọt vào trong sương mù, không dễ dàng bị người khác phát hiện, đây là một vách chắn thiên nhiên tạo thành ".

Đoàn trưởng hiểu rộng biết nhiều mọi người cũng biết nên không ai nói gì.

Thần kỳ như vậy? Trần Quân thầm sợ hãi than, xem ra những chuyện chính mình tiếp xúc thực sự quá mức ít ỏi rồi. Thiên nhiên có thể có chỗ thần kỳ ma mị như vậy, đây là trình độ bất cứ nhà khoa học nào cũng không nghiên cứu được, bất cứ kẻ nào cũng không không thể than "sợ hãi". Lại quay đầu nhìn, Trần Quân nhìn thấy một vực thẳm hình vòng cung.

Không phải là vùng vực thẳm nhỏ mà là vách tường diện tích phi thường rộng rãi, kéo dài chừng hơn trăm dặm, to lớn như một phiến lục địa, lẳng lặng khoanh tròn trên mặt biển.

Đây chính là hải vực phía cuối chân trời?

Trên vách vực mây trắng phau một mảnh, trên không trung cư nhiên còn lưu lại tuyết trắng phất phơ, khiến tảng đá to xung quanh bị nhuộm thành một màu trắng bạc vô cùng chói mắt, nhìn qua xinh đẹp không thể nào tả xiết.

Thế nhưng tại vị trí trung ương vực thắm có một hố to sâu trăm trượng, xung quanh đỏ bừng, nằm sừng sững như tồn tại hàng vạn năm. Hải vực này có hình vòng tròn, sườn vách trơn nhắn, hai bên vách không hề có một ngọn cỏ, miệng vực cư nhiên không ngừng bốc lên khói lửa dày đặc, càng quỷ dị hơn nữa chính là, tất cả mọi thứ đều bao trùm bởi một tầng đỏ chót, thế nhưng xung quanh hải vực này lại thoáng vô cùng, căn bản không hề có bất luận không khí ô nhiễm, ẩm ướt nào.

Sắc trời kinh khủng, hải vực quỷ mị, trong lúc nhất thời trần quân thầm cảm thấy cột sống lạnh lẽo rét run.

Nhìn tới trước đoàn trưởng, Trần Quân rụt rè hỏi thăm:

" đoàn trưởng hải vực này còn sống hay chết rồi?"

"chỉ là hải vực bình thường, còn phân biệt sống hay chết sao?"

Trần Quân nghĩ nếu như hiện tại hắn muốn giải thích cái gì là núi lửa sống, cái gì là núi lửa chết, tự nhiên là nói không thông, chỉ có thể thay đổi một phương thức hỏi:"Cháu muốn biết hải vực này có thể còn hải sản sinh sống hay không?"

"Điều này ngươi yên tâm được rồi, nếu như nó đã ở trên biển thì có hải sản, cho tới bây giờ ta chưa thấy qua hải vực mà không có tôm, cá.., ta năm đó đi tới vùng biển kia còn tồi tệ hơn thế này, vùng biển kia có một chỗ lõm rất sâu, đứng trên thuyền nhìn tới thậm chí có thể nhìn thấy một ít vòng xoáy tử thần,không khí nóng bức hơn ở đây, ta nghĩ cho dù là dân lâu năm trong nghề đi vào trong đó phỏng chừng chỉ có một kết quả tay không trở về. Có khi là chết ".

Trần Quân lau mồ hôi lạnh trên trán, theo như lời suy đoán của đoàn trưởng, vùng hải vực này nhất định là hải vực bình thường rồi. Nếu như đang đánh cá đột nhiên, tất cả mọi thứ trong phương viên vài trăm dặm đều bị sương mù cho nuốt hết. Đến lúc đó ở đây không còn là hải vực gì gì đó nữa rồi.

Nghĩ vậy, trong lòng Trần Quân có chút sợ hãi, vạn nhất như tại thời điểm chính mình thả lồng bên trong, sương mù đột nhiên che kín thì làm thế nào cho phải? Bất quá ngẫm đi ngẫm lại, đến lúc đó rồi tính, khẳn định có cách khác.

Vừa nghĩ như vậy, tâm tình khẩn trương mới trầm tĩnh lại.

Không bao lâu sau, thuyền đã đi tới gần cuối. Mọi người tăng tốc độ của thuyền thì bỗng dưng mọi người cùng hô:

"đoàn trưởng phía trước bên phải có đá ngầm!"

Đoàn trưởng đang giải thích với Quân và mọi người thì nghe như vậy chợt nhìn, chỉ thấy phía trước không xa có những tảng đá to giống như trôi nỗi trên mặt biển bị sương mù che lấp. Ông chợt hô nhỏ "không ổn rồi" vội nói:

"nhanh.. Nhanh nhanh bẻ lái và thả neo."

Mọi người nhanh chân nhanh tay rối ra rối rít chạy khắp thuyền. Nhưng chuyện này chưa xong chuyện khác đã đến, lại thấy nước cuốn nhanh hơn làm cho thuyền trôi đi với vận tốc rất nhanh.

"ầm". " ầm " con thuyền va vào tảng đá ngầm làm cho một lỗ thủng to hai mét bên cạnh mạng thuyền, nước vô "ào". "ào".

Không biết ai trên thuyền hô to:

"không tốt, mọi người nhanh nhảy".

Trong lúc tất cả mọi người ai nấy xuắn xuýt tìm những thứ có thể nổi để nhảy khỏi tàu.

khoảng hơn 6 giờ thời gian mây yên biển lặng, Trần Quân ôm một chiếc phao kiếu hộ trôi dạt sát vực thẳm. Bây giờ trần quân đã mệt mỏi chỉ còn sức bám chặt chiếc phao thôi,cứ để nó trôi đi. Đột nhiên gần đó bỗng xuất hiện một vòng xuáy khổng lồ, xoay theo chiều ốc vít. Đang tới gần...

Chương 7: Hòn đảo nằm dưới đáy biển

Vòng xoáy to lớn nuốt chửng Trần Quân vào trong đó. Trần Quân lúc này vùng vẫy cũng vậy muốn thoát ra là rất khó vì thế chỉ có bám chắc vào phao cứu sinh, bỏ mặc cho dòng xoáy đưa đẩy.

Không biết bao lâu,không biết ngày hay đêm. Trần Quân cảm thấy mình đã đi qua một cái đường hầm hoặc là một thông đạo nào đó dẫn đến nơi nào đó...

Mở mắt ra, Trần Quân cảm nhận được toàn thân đau ê ẩm. Nhìn lên chỉ thấy nơi đây lại là mặt hồ, xung quanh hồ bao phủ cỏ cây xum xuê. Xa xa những đỉnh núi xanh biếc phảng phất giống như không phải rất xa, nhưng thực sự bước về phía ngọn núi cần phải tiêu tốn gần nửa canh giờ mới bước tới chân núi.

Chỗ Trần Quân nằm mặt hồ gần ngay thác nước. Ở giữa ngoại vi cùng nội vi của vùng đất này có chỗ giao tiếp, từ phía trên quan sát xuống, một cái vách ngăn như thiên địa đã có từ trước đem hai giới ngăn cách ra, phảng phất như là một đao hoặc một kiếm uy lực khôn cùng của thượng thiên bổ ra mà thành, lộ ra vẻ cực kỳ đáng sợ u tối.

Trong một tòa núi ở ngoại vi gần vách ngăn nhất, giữa rừng rậm tràn đầy mê vụ nồng đậm, một mảnh trắng xóa, phảng phất bị phủ thêm một cái giải lụa màu trắng, như nhân gian tiên cảnh, lộ ra vẻ cực kỳ thần thánh lại thần bí.

Từ bên ngoài chợt nhìn, phần lớn mọi người mới đến đây sẽ bị sơn vụ mỹ lệ này mê hoặc, nhưng mà những người từng trải qua nguy hiểm nếu đến nơi này cũng phải lo lắng.

Trần Quân bò lên bờ, quan

Sát xung quanh một lát. Cố gắng lấy thân thể mình đi về những đám cây cổ thụ gần đó. Hái ít quả dại ngồi ăn, trần quân ăn ngấu nghiến bởi vì đói bụng quá lâu. Không biết những trái cây có độc hay không có độc, trần quân cũng phải ăn cho dù độc đi nữa cũng phải ăn. Người ta thường nói "cho dù làm ma no cũng còn hơn ma đói".

Nằm nghỉ ngơi nữa ngày Trần Quân cảm thấy người khỏe hơn một ít. Trần Quân rất bình tĩnh làm hết mọi việc vì cho dù có ra sao cũng phải sống xót trước đã, lo lắng hoang mang đi nữa cũng vậy.

Tìm kiếm trên đảo một ít củi lửa khô ráo, lại bắt được hai con cá khá to ở trong hồ, trực tiếp mổ bụng tẩy rửa bên hồ, sau đó gác lên bếp lửa nướng. Ân may trần quân đi biển quen rồi, phòng ngừa lạc vào đảo hoang nên khi nào cũng đêm một cái bật lửa zippo theo mình, cậu bọc bên ngoài những lớp ni lông dày đặc cuốn quanh một sợi dây cước thắt bên hông..
Diện tích của hòn đảo này không nhỏ, hoàn toàn không giống như hoang đảo trước kia chính mình gặp phải, tiểu đảo lần trước trần quân phải 3 năm trước mới thực sự là tiểu đảo danh đúng với thực, bên trên ngoại trừ một ít cây cỏ linh tinh ra, căn bản không hề có bất cứ thực vật nào khác, càng không cần nói với động vật dã thú.

Nếu như ngừng lại tại tiểu đảo như vậy, đừng nói là bắt động vật sơn dã nướng, thậm chí ngay cả nhóm lửa cũng không có khả năng.

Một mặt nướng cá, một mặt quan sát động tĩnh hết xung quanh. Trần Quân phát hiện sức lực trong cơ thể hắn trở nên ổn định và khoang khoái hơn. Linh hồn như muốn bay lên, hình như đã vượt ra khỏi vòng khống chế của hắn, khi thì bay cao lên không trung, khi thì lại thu liễm xuống dưới, trong vòng địa phương mười trượng bên cạnh hắn, mặt đất bao phủ một mảnh màu xanh lục, ngay cả mặt đất còn muốn xanh hơn.

Qua hồi lâu, linh hồn bạo động trong cơ thể mới bị hắn áp chế xuống, xa xa có một đám khỉ đang leo trèo. Trần quân không kinh động bọn nó, chỉ lẳng lặng nướng cá bên cạnh.

tại lúc bóng đêm phủ xuống trên tiểu đảo, trần quân cũng đã tìm thấy một hang động nho nhỏ trong vách núi ngủ nghỉ qua đêm nay...

..... Sáng sớm, Ánh mặt trời chợt chiếu vào hang động làm cho hang động sáng chói một vùng nhỏ. Trần Quân giật mình tỉnh lại. Những ngày qua đi trên biển gặp mưa giông gió lốc, không biết vì sao rơi vào vòng xoáy đi đến chỗ này, làm cho trần quân kiệt sức.

Trải qua những chuyện như vậy đã lấy đi gần như hết sức lực của trần quân làm cho đêm qua cậu ngủ rất ngon, quên cả trời đất.

Cậu ngồi dạy, chà chà con mắt có chút thâm ngó ra ngoài.mặt dù trên trời chiếu sáng nhưng phía dưới một khoảng vòng cung lại che phủ bởi không khí dày kịt, Không, còn hơn cả không khí có khi thành một loại nào đó sương mù.

Tự nhiên trên đỉnh núi ở nội vi có một chòm sáng bỗng dưng xuất hiện giữa không khí dày đặt này làm cho nơi này trở nên quỷ dị hơn.

Trần Quân chợt kinh hỉ, có ánh sáng chắc có đường ra. Vội vàng đứng dạy chạy nhanh ra ngoài. Cậu nghĩ:

" thằng xuyên và mọi người khẳng định rất lo lắng cho ta, không biết xuyên lé bây giờ có khóc cho ta không, lúc ta chụp lấy chiếc phao nhảy xuống thì vừa lúc có dòng nước cuốn tới, không biết mọi người có cho rằng ta đã bị nước cuốn đánh tan xương nát thịt rồi hay không nữa?"

" Nếu như thằng Xuyên thực sự cho rằng ta đã chết thì sẽ rất thương tâm bởi vì hai đứa từ nhỏ cùng lớn lên, ăn chung vui chung mà sống. Nếu nó thấy ta chết không chừng mỗi ngày nó còn dùng nước mắt rửa mặt nữa. Vòng xuáy chết tiệt này, đều là tại ngươi, ta bị ngươi nuốt vào bụng đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại đến nơi này?"

" Không được, ta phải cố gắng nhanh chóng trở ra, không thể để thằng Xuyên và mọi người cho rằng ta đã chết được, không thể để người thân ta đau lòng được…"

Nghĩ đến đây, Trần Quân liền cảm thấy toàn thân tràn đầy khí lực đứng lên, tìm trái cây sau đó lại không ngừng ăn.

Chương 8: Những loài thú chưa từng biết

"lên đường nào."

Trần Quân tự nói với mình.

Mang theo một ít trái cây dại quanh đó Trần Quân không ngừng đi xâu vào bên trong.Lúc trời tối, trần quân vẫn không ngừng lại, hắn đốt một bó đuốc lớn, tiếp tục nướng thịt, ở trong hòn đảo này tìm kiếm thức ăn không khó vì ở đây môi trường thích hợp cho các loài sinh trưởng và phát triển nhanh hơn ….

Đói bụng thì ăn một miếng thịt gà rừng cùng với trái cây dại ven đường, hoặc ăn sống, hoặc nướng lên ăn….

Khát thì uống một ngụm nước suối, ngay cả giọt nước bên trong khúc tre cũng bị Trần Quân uống sạch sẽ. trước khi đi cậu tìm được mấy khúc tre cạnh bờ hồ chặt xuống để đựng nước.

Ngày đêm liên tục như vậy mà qua Trần Quân cũng không cảm thấy mệt mỏi, giống như sức lực vô cùng vô tận vậy, chỉ có điều hắn vẫn cảm thấy trong thân thể có chút xao động.chắc là do không khí ở đây chăng?

Cứ như vậy ba ngày, Trần Quân những ngày này mặt mày ủ rũ cuối cùng cũng lộ ra chút mừng rỡ, nhưng lúc hắn ngẩng đầu lên nhìn xung quanh thì sắc mặt đột nhiên đại biến.Chỉ thấy bốn phía xung quanh, từng đàn thú với những thân hình kì lạ đông nghịt đang vây đến….

Đám thú nhiều như quân đoàn xung quanh như vậy, là lần đầu tiên Trần Quân nhìn thấy, cho tới bây giờ cũng chưa từng nhìn thấy nhiều quái thú có hình thù kỳ lạ như thế.

Một con thoạt nhìn giống như sói, nhưng hình thể so với Tinh Tinh thì còn lớn hơn, bộ dạng như heo. Còn một con người đầy lông giống như gấu đen nhưng lại cực kỳ khổng lồ.

Một con dã thú thì vừa giống hổ vừa giống sư tử, mắt như chuông, có sáu chân. Còn có chuột bạch to bằng ba người trưởng thành gộp lại, ngoài ra còn có rắn, mà rắn này lại là rắn một đầu hai thân….

Giữa những con dã thú cỡ lớn này còn có những con dã thú cỡ nhỏ, mặc dù hình thể của chúng nhỏ, thế nhưng lại lóe lên ánh mắt hung tàn như muốn uống máu, lại nói bọn chúng rất nguy hiểm, ví dụ như con nhện quái dị, chuột, con rết đầu to….

Hơn nữa, đoàn dã thú này màu sắc không giống nhau, có đỏ thẫm, có đen kịt, có tím tro, có xanh đen, có trắng tuyết. Trong miệng một vài ma thú còn có hỏa diễm, kim quang rực rỡ, còn có con thì phun ra sương mù kết thành băng….

Chứng kiến hình ảnh này, đầu trần quân như muốn to ra gấp đôi, thân thể không tự chủ được mà run rẩy, khẽ lẩm bẩm:"đi nhầm về thời tiền sử à? Tại sao lại nhiều ma thú như vậy, những loài thú hung tàn này trí thông minh tuyệt đối không thấp, hơn nữa đều độc lai độc vãng, trời sinh khát máu. Dã thú tính tình hung tàn thích cắn xé lẫn nhau, tại sao bây giờ mình còn lại bình an vô sự như vậy?"

Trong đầu Trần Quân lập tức xẹt qua những ý niệm này,ánh mắt xoay chuyển thầm nghĩ "mấy ngày này mình luôn nướng thức ăn, khói bốc lên nên dẫn tới những hung thú này. Haiz mình thật ngu mà". Trần Quân lúc này không có thời gian mà cảm khái, Lực chú ý của hắn lúc này đều tập trung vào phía trước..

Động tác của Trần Quân cực kỳ cẩn thận, nắm chặt lấy quần áo, nhẹ nhàng rón ra ron rén đi lùi về bên phải, sau đó đem toàn bộ tinh lực cân nhắc làm thế nào để mở đường máu từ trong bầy thú này….

"Grào…"

Một tiếng gầm lớn trong miệng của con dã thú vừa giống hổ vừa giống sư tử vang lên giống như tiếng hiệu lệnh, các con ma thú còn lại cũng phát ra đủ tiếng rít gào, âm thanh chói tai quanh quẩn giữa tòa đảo.

Ma thú ở trước mặt xông về phía trước, trần quân lập tức lùi về sau chạy ra phía vách núi nhưng ma thú đằng sau cũng đang xông về phía trước, trần quân bị rơi vào tình cảnh mười phía vây công khiến hắn vô cùng phẫn nộ, nhưng hắn lại càng hiểu rõ bản thân mình phải tỉnh táo, nếu không tỉnh táo thì chắc chắn sẽ trở thành thức ăn trong bụng đám ma thú này, nếu quả thật như vậy thì đúng là chết không toàn thây….

"Tỉnh táo, tỉnh táo, nghĩ biện pháp, nghĩ biện pháp…." Trần Quân hít sâu mấy hơi, dã thú càng lúc càng đến gần.

Đột nhiên, Trần Quân phát hiện hung quang trong mắt những dã thú này chợt thịnh. đang tham lam nhìn chằm chằm vào bắp đùi của cậu. Vì sơ ý trên đường đi đến đây cậu bị thương mà không biết, vết thương bị sướt qua thôi nhưng vẫn rỉ máu chảy xuống chân.

Trong nháy mắt, trong lòng Trần Quân thầm than không tốt.Trần Quân không chậm trễ chút nào, nắm chặt túi đồ trong tay, sau đó không quan tâm đến có thể tới chỗ ánh sáng kia nữa mà cứ như vậy liều mạng cướp đường bỏ chạy như điên.

Phía sau những con hung thú vì tranh nhau thức ăn, dẫm đạp cắn xé lẫn nhau.

Trần Quân liền nhân cơ hội bỏ chạy về phía nam, đó là hướng gần vách núi nhất.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt, cậu quay đầu nhìn cảnh tượng hung thú chém giết lẫn nhau thì lại càng dốc sức chạy về phía trước, thân thể giống như có thêm khí lực., cứ như vậy xuyên qua khu rừng.

Không biết đã chạy bao lâu, trần quân không rõ lắm, nhưng hắn biết rõ hắn đã bắt đầu hít từng ngụm lớn, thân thể vốn tràn ngập khí lực đã bắt đầu suy kiệt.

Dù vậy nhưng Trần Quân vẫn không ngừng lại, vẫn liều mạng chạy về phía trước….

Cứ chạy cho đến khi hắn không còn nghe thấy tiếng gào thét chói tai nữa, hắn dừng bước lại, thở phào một hơi thầm nghĩ:

" Ta cách đám hung thú này có lẽ rất xa rồi."

Sau đó, Trần Quân quay đầu lại nhìn….

Chương 9: NGUY HIỂM & QUẢ KỲ LẠ

Vừa nhìn lại, Trần Quân liền nhìn thấy một màn thiếu chút nữa khiến hắn hộc máu. một con chuột to màu trắng vẫn theo sau hắn, hai con mắt của nó như muốn lòi ra. giống như nó nhìn thấy thứ gì món ăn ngon vậy.

- "Ta cũng không phải là đồ ăn, mà là bạn của mày, thịt của ta không thể ăn được!"

Trần Quân cười khổ lắc đầu, lúc hắn nói những lời này thì hắn đã quên rằng bản thân là con người chứ phải dã thú đâu.

Chỉ thấy "chuột to màu trắng" khi nghe được lời nói của Trần Quân thì lập tức nó mở cái miệng rộng lớn đầy răng nanh ra, trong nháy mắt thì một mùi vị tanh tưởi từ sâu trong cổ họng của nó tràn ra, cứ như vậy lao thẳng về phía Trần Quân.

Trần Quân không còn cách nào khác nữa, lại quay người bỏ chạy.

Ở"Chuột to màu trắng" bị động tác của hắn khiến cho có chút sững sờ, trong cổ họng lập tức phát ra tiếng "ọc ọc"

Nhanh như thiểm điện nhảy đến trước mặt Trần Quân.

Còn không đợi Trần Quân kịp ổn định thân hình, thì "Chuột to màu trắng" đã mở miệng nhào về phía Trần Quân ….

" XÍU...UU!!"

"Chuột to màu trắng" chạy nhanh, làm cho gió tạo nên lốc cuốn.

"đậu phụng con chuột nhắt, ông đây cho dù chết cũng kéo ngươi đệm lưng!"

Trần Quân tự biết lần này không có mây mắn như vậy, lúc này một tay của hắn đã nắm cục đá, vừa rồi mới nhặt lên, vội ném về phía " chuột to màu trắng".

"XÍU...UU!!"

"Chuột to màu trắng" chạy tới gần Trần Quân. Đột nhiên bị ném đá, tránh không được.

"ô. ô" vài tiếng, nhưng sau vẫn vọt tới Trần Quân.

Trần Quân la lớn một tiếng" đậu mè " vội vàng tránh né nó. nhưng!

" Oanh!"

Trần Quân bị đánh trúng và bay xuống vách núi, phát ra một tiếng kêu thảm thiết, một ngụm máu tươi phun giữa không trung.

Giữa không trung, Trần Quân đã mất đi ý thức. Chỉ có thể thả mình rơi vào trong vực sâu....

Vào thời khắc Trần Quân sắp rơi vào vùng tối đen kia, thì trong lòng cậu hét lớn một tiếng" ông trời, tại sao lại đối với tôi như vậy".

Bùm!..... Tủm!

.............

Nửa ngày sau, dưới vực sâu vạn trượng.

Dưới vực sâu tối tăm, gió lạnh thổi qua, từng đợt khí tức âm hàn ăn mòn thân thể thổi qua.

Trên mặt đất một người thanh niên trẻ tuổi đang nằm đó, không phải Trần Quân thì ai nữa?

Không bao lâu, Trần Quân tỉnh lại.

Khi Trần Quân ý thức chậm rãi tỉnh lại, mở mắt lúc ấy, mới phát hiện mình nằm trên mặt đất, không hẳn là mặt đất mà là bùn lầy

“Nơi này là địa phương nào? A, đau quá...” trên mảnh đất này nhiều một cái ý nghĩ, hoặc là nói một ý nghĩ đã hôn mê, rốt cục cũng thức tỉnh.Trần Quân không còn kịp suy tư về cảm giác trước đó đau nhức, đưa tay chật vật xoa xoa con mắt. giống như nói: không đúng, chẳng lẽ Địa Ngục là cái hình dạng này sao?

" đậu mè! Hai lần rồi đều uống một bụng đầy nước. Thiệt là tức chết mà."

Trần Quân Động mạnh làm đau đến vết thương trên vai, làm hắn đau nhức không thôi, thậm chí còn ứa ra nước mắt nữa.

Người tại sau khi bị thương, muốn càng nhanh khôi phục thương thế, chỉ có đi ngủ là nhanh nhất, đây cũng là nhân thể bản năng phản ứng.

Lập tức Trần Quân quan sát bốn phía một chút, giống như xác định lại, nơi này là không phải Địa Ngục vậy.

Chỉ thấy trong hạp vách, nồng vụ bao phủ, cho dù đôi mắt Trần Quân có sáng tới bao nhiêu, nhiều nhất có thể nhìn chừng năm mét, ở dưới chân cũng là mông lung một mảnh, hai mắt nhìn tới gần chỗ phía trên vách đá xám trắng, cũng mơ hồ không thấy rõ.

Trước mắt Trần Quân từ chỗ này thấy rõ nhất một chỗ đó là, chỗ kia tại trên vách hạp có một khe đá, từ những khe đá bên trong mọc ra nhiều cây cổ tùng kỳ lạ.

Nhưng lá cây lại cũng không phải là lá màu xám bạc, lá cây to cỡ bàn tay, lá cây toàn thân màu đỏ, cũng không biết trên cây có cái gì tồn tại. Cho dù có, bất Quá cũng không có thể thành thục được? Dù sao, hiện tại còn vẻn vẹn mới là mùa hạ, cũng không có đến mùa thu hoạch nha.

Nhìn chân mình phía trước,lại nhìn hai bên, hiện tại cũng chỉ còn lại có đằng sau không có thể nhìn.

Đang lúc Trần Quân chuẩn bị quay lưng lại thì, toàn thân truyền đến đau đớn một hồi. để Trần Quân nhịn đau không được hô ra tiếng.

“Móa, vì sao như thế đau nhức?” Trần Quân nhịn không được tức giận mắng một tiếng, đồng thời xác định nơi này cũng không phải là Địa Ngục.

Trần Quân không kịp vui sướng, bởi vì từng trận đau nhức đã xâm nhập thần kinh của hắn.

Trần Quân cẩn thận cảm thụ một chút toàn thân, lập tức cười khổ một tiếng: “Xem ra có một cái cây không biết tên khi mình rơi xuống, đã cứu mình một mạng. Rơi xuống với tốc độ như vậy không chết cũng nát toàn thân, bất quá bỏ ra tiền vốn cũng cao không ít. xương sườn gãy mất ít nhất năm cái, nếu sờ lên có thể sờ đến gãy xương vết nứt,vốn là vết nức xương bắp chân rất nhỏ bây giờ nứt càng lợi hại hơn...”

Trần Quân cười khổ thêm phần bất đắc dĩ, đưa ra còn tính hoàn chỉnh tay phải sờ lên cái trán một chút, lập tức trong mắt lóe lên một đạo khiếp người Ý nghĩ oán độc.

Bởi vì trên trán chẳng những có một cái bọc lớn, mà còn có một vết thương rất chi là lớn, hắn lấy tay sờ điều có thể cảm giác được. vết thương dữ tợn giống như là bị người dùng dao khứa một cái vậy, thật là kinh khủng.

“Xem ra, ta Trần Quân thật không chết được, bất quá...” Trần Quân tuyệt vọng lắc đầu.“Coi như không chết, thì có ích lợi gì? Ta ngay cả người không thể động đậy được, cho dù tay chân có thể cử động, lại như thế nào? Nơi này hẳn là vách núi sâu không thấy đấy. Lại tăng thêm thị giác nhìn ra đại khái đạt tới chừng năm mét, lại có cái nồi gì dùng? Đây không phải chơi ta sao? Dm ông trời, ngươi đây không phải chơi ta sao? Hụ khụ khụ khụ...”

Trần Quân nói xong lời cuối cùng, không khỏi giận dữ hét lên, đáng tiếc hắn nói như nói với chính mình thôi,bởi vì tức giận nói gấp cho nên vết thương càng đau.

“Lột cột”

“Đây là cái gì âm thanh? Chẳng lẽ nơi này còn có người hay sao?” Đột nhiên một tiếng mơ hồ" lột cột" âm thanh truyền vào lỗ tai Trần Quân, hắn trong lòng lập tức vui mừng.

Liền muốn kêu to lên! thì lại truyền tới một tiếng "lột cột" âm thanh, Trần quân sắc mặt như mướp đắng, cười khổ nói: “Móa nó, nguyên lai là bụng phát ra kêu đói! Thế nhưng là, ta ngay cả động người cũng không cách nào động, lại có thể như thế nào đi xung quanh tìm ăn? Dm ông!

ngươi đây rõ ràng liền là muốn cho ta sống không bằng chết, cuối cùng còn làm một cái ma chết đói đi! móa nó ngươi cũng quá khi dễ người đi?”

Tức giận mắng nửa ngày, Trần Quân chỉ cảm thấy càng thêm miệng đắng lưỡi khô, bụng cũng đói đến giống như dính liền với thịt.

Nếu là người khác đã sớm chết. Trần Quân sở dĩ còn chưa chết, nguyên nhân chính lại là tại cạnh hồ hắn ăn những trái cây dại kia, lúc này mới chèo chống đến bây giờ.

Trần Quân có thể vào lúc này đây tỉnh lại, đoán chừng hẳn là do thân thể bản năng thôi? Bởi vì thể nội không có thể tiếp tục cung cấp nuôi dinh dưỡng cho cơ thể nên mới tỉnh.

"Ta động lại không thể động người mình, lại đi chỗ nào tìm ăn? Coi như có đồ ăn, với thương thế hiện tại làm sao đi lên? Lại nói, trời mới biết cái này vách núi cheo leo đến cùng cao bao nhiêu?” Trần Quân cho dù lại không chịu thua, lại không buông bỏ, nhưng tại thực tế như chứng minh, Trần Quân lại có thể thế nào chống đỡ?

Chờ chết sao? Trần Quân phẫn hận nghĩ đến.

"chít chít"

Đột nhiên một tiếng tiếng thú vang lên, Trần Quân lại ngay cả mí mắt cũng không muốn nhấc một chút, bởi vì bây giơ hắn một chút sức lực để nhất mí mắt còn khó đây! Mặc kệ nó là loài gì động vật. con chó sủa con sói gào? Thích thế nào kệ nó cứ vậy đi thôi!

"chít chít" hai tiếng

Đột nhiên có một hình bóng màu đen tiến đến bên cạnh, nhất thời da đầu Trần Quân tê rần. Một hình ảnh với hình dáng một con chồn, ở bên cạnh đang liếm đầu của hắn.

Lúc này Trần Quân mới cực lực mở mắt ra. Khi nhìn thấy trước mắt hình dáng màu den hơi tỏa ánh sáng lại giống như một con chồn con.

Con chồn kích cỡ tương đương bộ dáng con mèo nhỏ, đứng trước tại bên cạnh cái trán hắn , lệch ra cái đầu nhìn lấy Trần Quân.

“Vừa hồi nẫy ngươi con chồn nhỏ này liếm ta? Phải không Hả?” Trận Quân đột nhiên sững sờ, hai chữ liền xuất hiện trong đầu: Thịt chồn!

Nghĩ đến đây Trần Quân, trong lòng cầu sinh không ngừng mạnh lên, cũng không biết hắn lấy sức lực từ nơi nào, nâng tay phải lên liền muốn chụp ngay con chồn nhỏ (tạm thời gọi chồn nhỏ đi!).

Đáng tiếc,lúc nãy Trần Quân đã đói không chịu được, chỉ còn bộ não còn chút sức lực để suy nghĩ thôi, làm sao có thể bắt nó nổi được?

"Vèo" một tiếng, con chồn nhỏ màu đen nhánh “Phẫn nộ”. giơ chân lên chạy đến một cái cây khác gần đó, "chít chít chít" tiếng kêu lên.

Mà lúc này, Trần Quân trong con mắt đã sáng lên, có lẽ là vừa vặn động tác của con chồn làm cho hắn phát hiện khoảng đỏ chót lá cây bao trùm, một quả to bằng nắm tay trẻ em màu đỏ.

Một trái cây màu đỏ cực kỳ mê người liền xuất hiện trước mặt Trần Quân, thậm chí hắn có thể ngửi thấy mùi hương thơm nồng nặc của quả đó. Hương thơm ấy thẳng hướng mũi của hắn bên trong chui vào!!!

“Ta còn thực sự là quá ngu đi! Chỉ là trong lòng suy nghĩ làm sao có đồ ăn. Không tự nhìn hết xung quanh! Vừa mới một trận đói bụng làm ta không thể suy nghĩ gì, xem ra là quá ngu!” Trần Quân ảo não tự trách một tiếng,nhấc mình bò qua, vươn tay hái được một cái trái cây màu đỏ, cũng mặc kệ sạch sẽ không sạch sẽ, có hay không độc, ở trên người chà xát mấy lần, liền trực tiếp ném bên trong miệng của mình....

Ps:con sóc hay được gọi con chồn. Việt nam mình nhiều miền người ta gọi khác nhau

Chương 10: Hang động

“Ây... Trái cây đâu?” Trần Quân đột nhiên sững sờ, hắn vừa mới rõ ràng đem trái cây màu đỏ bỏ vào trong miệng mà, thế nhưng là, vì cái gì không có cảm giác được đâu?

Đang lúc Trần Quân ngạc nhiên, bỗng dưng cảm giác được toàn thân trào lên một dòng nước nóng, hướng chảy bốn bộ phận, chạy theo nội phủ, hướng chạy toàn thân kinh mạch điều hòa, một loại cảm giác sảng khoái không tên nhập vào đại não của Trần Quân.

Hắn không biết là ảo giác hay là thật, có thể hay không có chuyện như vậy.

Cảm giác đói bụng hồi nãy vậy mà biến mất tiêu! Liền ngay cả sức lực cũng có rất nhiều! ngay cả thương thế trên người hắn cũng tốt lên trông thấy, chí it không đau đớn như hồi nãy thì phải?

“Quá tốt rồi, quá tốt rồi, ha ha, chí ít bây giờ ta có thêm hy vọng sống tiếp!” Trần Quân không khỏi vui sướng cười lên.

Trần Quân ngẩng đầu nhìn con chồn nhỏ vẫn luôn đứng chỗ đó cảm kích nói nhỏ: “Ngươi thật sự chính là ân nhân cứu mạng của ta mà. Nếu có kiếp sau ta sẽ đãi ngươi một bữa thịt con sóc!” trong đầu của hắn cũng vang lên ý nghĩ điên rồ. Liền kiếp sau làm Anh em gì gì đó... Trần Quân hơi cảm thấy có chút buồn cười.

"chít chít"

"chít chít"

Chú chồn con có lẽ là cảm giác được Trần Quân đang nhìn nó, lập tức "chít chít" trong miệng kêu lên.

“Ha ha, ngươi có phải đang cùng ta nói chuyện? Hiện tại ta cũng có sức lực liền đứng dạy thử xem ".

" Hả? Đây là cái gì? Giống như từ chân bên dưới leo lên?"

" Khỉ thật, là rắn!” Trần Quân đột nhiên quay đầu, vừa hay nhìn thấy một con rắn hổ mang to bằng nắm tay trẻ em đang nhìn lấy hắn mà lè lưỡi, đang không ngừng bò lên.

"Tê tê tê!"

Rắn hổ mang màu xanh xẩm dường như cảm ứng được nguy hiểm, khàn giọng thanh minh kêu lên.

Đồng thời nó cũng mở cái miệng màu đỏ lớn đưa hai chiếc răng nanh ra hướng phía gương mặt Trần Quân cạp tới.

“Ba”

Một tiếng vang nhỏ

Tay cầm đuôi con rắn hổ mang Trần Quân liền ném đi, khi nó bị ném lên không trung thì liền phun nọc rắn về phía hắn,sau đó nó liền hướng về nồng vụ chỗ sâu bò vào trong.

khi thấy con rắn phun về mình một cỗ nọc độc rắn Trần Quân sắc mặt đại biến. Hắn vừa muốn né tránh đi, đột nhiên nổi lên một trận gió, thổi bay rất nhiều cành lá lắc lư.

Một cỗ Nọc độc rắn này cũng có thể đủ để giết hơn trăm người, cũng bị thổi tan, vẩy vào trên mặt đất. Mặt đất bùn trong chút lát, giống như là bị rút mất sinh mệnh tạo nên một mảng lớn đất khô, cấp tốc biến xám vàng, sau đó nhanh nhanh tróc ra, vỡ vụn.

Một màn này làm Trần Quân bị hù ra một thân mồ hôi lạnh. không có một trận gió quái dị thổi bay đi nọc rắn thì có lẽ hắn tựa như mảng đất kia ăn mòn rơi cả cơ bắp. sau đó chết không thể chết lại được. Ngay cả đất cũng bị vậy thì mình ra sao?

Trần Quân chợt ngây ngẩn cả người!“Vừa rồi con rắn này là ta ném đi sao?”

Trần Quân nhìn hai tay mình trở nên càng rắn chắc

, sững sờ tự nói.

“Đúng rồi, cũng may có cơn gió quái dị kia thổi đi Nọc độc, không thì nó liền phun lên người mình rồi, nếu là chậm đi 1 giây thôi thì mình cũng phải chết khô nơi đây đi. a đúng rồi! con chồn nhỏ kia đâu rồi?” Trần Quân tự nói.
Hắn Ngẩng đầu nhìn, con chồn nhỏ vẫn đứng y nguyên nơi đó không nhúc nhích. lại phát hiện chú chồn nhỏ biểu hiện câu mày ủ rũ đứng ở phía gốc cây, giống như là mất đi một thứ gì đó.

“Chậc chậc! chồn nhỏ ơi chồn nhỏ, lúc nãy ngươi có chút choáng váng đúng không? Thật sự là một cái đồ hèn nhát! Bất quá, nếu là cái kia cỗ nọc độc phun ở trên người của ngươi, chỉ sợ ngươi trong nháy mắt liền hóa thành một con chồn khung xương đi?” Trần Quân chậc chậc hai tiếng, tự giễu cười nói.

Trần Quân không biết vừa rồi là nó cứu hắn.

Thân hình chồn nhỏ không thể nhận ra "rung rung" "lắc lắc" nó nâng lên đầu nhỏ, nhìn thoáng qua Trần Quân.

Lúc này Trần Quân nếu là nhìn kỹ hơn mà nói, nhất định sẽ từ trước mặt chú chồn nhỏ trong mắt nhìn thấy vẻ tức giận. Bất quá, cũng có một khả năng khác:là nó đang Chớp mắt.

Vừa mới nhìn như thật lâu, kỳ thật thời gian cũng mới đi qua một phút đồng hồ nhiều hơn chút mà thôi.

Trần Quân nhìn thoáng qua con chồn nhỏ đang còn rung rẫy, bình phục một ít tâm tình, cảm thấy mình trên người xác thực có chút sức lực, lúc này mới nhấc tay nâng thân mình bò lên.

“xiít. Vẫn là đau thật!” Trần Quân nhếch nhếch miệng, nói thầm một tiếng, sau đó cầm lấy nhánh cây khô gần đó chống người hắn dạy.

Lại tìm trên cây còn nhiều phân nhánh cành cây chưa tìm hết, tại ở giữa lá cây tìm một ít quả, nhìn có thể hay không lại tìm thấy quả nào không.

Đáng tiếc cái cây này toàn là màu đỏ, lá cây cũng như quả đều cùng một màu sắc cho nên đặc biệt khó tìm. Bất quá trời không phụ người có lòng, rất nhanh Trần Quân nhìn thấy bên cạnh con chồn nhỏ màu đen có vài quả, hắn liền muốn bò qua đi hái. Thì bỗng nhiên con chồn nhỏ màu đen liền mở miệng cạp về quả kia hắn đang định lấy.

“ê. Ê. Ê, đó là của ta, của ta mà.. Định mệnh, cứ như vậy ăn sao? Ngươi con thú này, ta làm sao lại có cảm giác ngươi lại muốn cùng ta đối nghịch vậy?” Trần Quân trợn trắng mắt, có chút buồn bực nói nhỏ.

Trần Quân không thể nào nghĩ được, một trái to như bàn tay như vậy nó có thể ăn hết sao? Con chồn nhỏ chỉ to 10 cm mà thôi làm thế nào ăn hết được quả to kia nhỉ?

Trần Quân Khôi phục một chút sức lực, cũng không so đo với con chồn nhỏ màu đen đã cướp đi quả màu đỏ lúc nãy, hắn tiếp tục tại lá đỏ tìm lấy thêm ít trái cây màu đỏ. (...)

Chỉ chốc lát thời gian sau, Trần Quân liền tìm được mười lăm quả trái cây. lại muốn tìm tiếp thì phát hiện căn bản không phải mình bây giờ có thể với tới, bởi vì tay có thể với đến đã bị mình toàn bộ hái xong hết.

Liền xem như có cũng đều tại ngọn cây trên đỉnh chóp, không nói có thể hay không chuyển được thân mình, chỉ riêng nói thân thể của mình, căn bản là trèo không lên nổi.Trần Quân muốn đem mười lăm quả màu đỏ bỏ vào quần áo trong túi quần, thế nhưng xem xét mới biết được quần áo của mình đã bị nhánh cây kia cho móc rách nát hết. Cái túi tự nhiên cũng liền dùng không được rồi.

Trần Quân trực tiếp dứt khoát cởi những mảnh rách trên áo quần xuống. chọn lấy mấy tấm vải còn xài được, đem mười lăm quả trái cây màu đỏ trân trọng bao bọc lại, ôm vào trong ngực.

ĐÂY chính là ít ỏi đồ ăn về sau duy trì sinh mệnh của hắn , vô cùng quý giá không cẩn thận cũng không được nha.

Trần Quân cảm thấy xung quanh không còn cái gì nữa, lúc này mới quay đầu hướng phía sau lưng xoay qua xoay lại tìm đường. Nếu là có đường vậy cũng tốt!.

Vừa nhìn Trần Quân liền vui sướng:

“Ha ha, nguyên lai ở nơi này có cái hang đá mặc dù không có đường ra nhưng là có cái che gió che mưa xem như nhà ở tạm vậy, dù sao cũng so nằm sấp dưới tàng cây muốn tốt hơn rất nhiều đi!” Trần Quân kích động lẩm bẩm.

Sau đó hắn ném đi trong tay nhánh cây, đem 15 quả trái cây bao bọc lại bên trong. tìm lấy đầu mối vải "cột lại" cố định tại vòng eo trên người, từ từ đi tới.

“Móa nó, vậy phải làm sao bây giờ? Nếu là ta không có cách đi lên, nếu là lại gặp được hồi nãy con rắn hổ mang, chẳng phải là chết chắc rồi? Không được, phải nghĩ biện pháp mới là quan Trọng!” Nghĩ đến con rắn hổ mang kịch độc thì Trần Quân cũng cảm giác cái ót phát lạnh.

Trần Quân nhìn vách đá trơn bóng, nhíu mày trầm tư.

Trần Quân không có nghĩ ra, dưới vách núi đá làm sao mọc ra một cái cây nhiều quả như vậy?Không có ánh sáng quang hợp mà. Vì sao?

" chít chít"

Trần Quân nghe được tiếng chồn nhỏ, hơi ngẩng đầu xem xét, kém chút không bị tức ngất đi!

Nguyên lai lúc này con chồn nhỏ đã đại khái khôi phục lại dáng vẻ lanh lợi, vậy mà đứng bên trên hang động, giơ chân nhỏ đưa về phía hắn kêu lên "chít chít".

Trần Quân cảm giác nghe như có vẻ bị một loại nào đó chế giễu hắn. Hắn có thể không tức giận sao?

“chồn thúi, ít ở nơi đó phách lối, nếu là ta cũng thể trèo lên như ngươi, ta. Ở đây.....” Trần Quân đột nhiên dừng lại, liền dừng lại không còn nói nữa. Nói đùa nếu là hắn có thể trèo lên, không phải người chồn sao? Cái này cùng mắng chính mình có cái gì khác nhau?

Bỗng nhiên hai con mắt Trần Quân sáng lên, nhìn sau lưng cái cây kia, nhịn xuống vết thương trên người đau nhức liền đi tới, trong chốc lát, Trần Quân liền đi tới gần cái cây, tìm nhánh cây nào dẻo giai. Níu cong xuống tìm ít giây leo đóng cọc dưới đất thuần thục đặt bẫy, để thêm một quả trái cây vào. sau đó lại quay trở về, đi thẳng vào trong hang đá không ngó lại nữa.

Tiến vào hang đá Trần Quân không kịp xem xét xung quanh hoàn cảnh , liền bị xương sườn trên người truyền đến kịch liệt đau nhức, đau khiến cho sắc mặt trắng bệch.

“xiíit! Thật đau!” xương sườn đứt gãy nơi ấy truyền đến kịch liệt đau nhức.

Sau khi tiến vào hang đá Trần Quân kinh dị phát hiện, trong thạch động này cùng thiên địa bên ngoài hoàn toàn không giống nhau. Bên trong cũng không có bao phủ bốn phía nồng vụ.

Mà lại cửa hang cũng không phải rất lớn, cao rộng ước chừng tầm khoảng 5-6 mét.

Theo ánh mắt từ trái đến phải quét hết một lượt, khi thấy trong động hết thảy lúc này, Trần Quân ngây ngẩn cả người.

Hơn 500 mét vuông rộng rãi hang đá. Có 12 cột trụ to xếp vòng tròn đều theo một quy luật nào đó. Trong động tất cả đều là vật liệu làm bằng một loại màu sắc bích ngọc.

"Những thứ này tất cả đều là bích ngọc sao?....."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau