VÔ THƯỢNG THẦN TRÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng thần trúc - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Người thần bí cứu

Lúc này lại có người nói không phát hiện thi thể gia chủ Lê Quang cùng con gái. Thành chủ đoán rằng ông ta bị đốt thành tro, còn có một số người cho rằng ông ta và con gái mình đã chạy thoát.

Cái diệt vong của nhà họ Lê khiến dân chúng và thành chủ đặt dấu chấm hỏi. Vì thế thành chủ đã mời quân lính đế quốc đến giúp,sau khi quân lính đế đến cũng rất hoang mang.

Tuy nhiên, người có thể đến vô ảnh đi vô hình trước mắt bao người cũng không phải đối tượng người bình thường có khả năng trêu chọc. Đám quân lính đế quốc ở lại thành Cổ Tư sau khi âm thầm suy tính thực lực của mình, phát hiện tiếp tục ở lại đây cũng không có bất kỳ ích lợi gì liền trở về.

Vì thế, sau năm mới, thành Cổ Tư dần dần khôi phục yên tĩnh.số Một đại gia tộc ngày xưa, hào môn thế gia tuyệt đối hôm nay chỉ còn lại gạch nát ngói vụn thật sự làm người ta than thở.

Chuyện này hoàn toàn kinh động cao tầng Đại Cồ Việt quốc, hoàng đế phái rất nhiều người tra xét việc này nhưng không tra được bất kỳ dấu vết để lại.

Thân phận đám người mặc đồ đen hoàn toàn trở thành một cái bí ẩn.

Cuối cùng, năm mới qua được ba ngày, chuyện này cũng vẫn thế không giải quyết được gì.

Thành Cổ Tư xuân tan hoa nở cũng dần dần khôi phục phồn hoa ngày trước,Ảnh hưởng do chuyện này mang tới dần dần yếu bớt.

Một buổi tối không trăng không sao, trên đống đổ nát Lê gia xuất hiện một bóng người yên lặng đứng trên đống đổ nát. Người này mặc một bộ quần áo dài trắng, thật lâu sau mới phát ra một tiếng gầm thét.

"là ai! Là đã làm chuyện này..." hai chân hắn gục xuống nền đất vang lên tiếng "rầm" ngửa mặt lên trời gào thét.

Người này chính là Trần Quân đã đột phá mấy ngày trước trong núi hoang. Hắn không thể nghĩ trận Pháp mình bố trí không một báo động bị phá vỡ. Lê gia là nơi Nhã Uyên đã sinh ra vì vậy hắn cũng muốn bảo vệ thật tốt, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện này.

"Cô gia!"

Giọng nói thiếu nữ mang theo vui mừng, thử kêu một tiếng.

"Tiểu Nhi! Nàng còn sống ư ta không nằm mơ đấy chứ! Uyên... Uyên nhi có bị gì không?" Trần Quân thấy người tới là tiểu nhi thì trong lòng có một tia hy vọng liền mạnh lên. Đi nhanh tới trước ôm thật chặt nàng vào lòng giống như thả ra là nàng sẽ biến mất vậy.

" Tiểu thư và gia chủ được người Áo đen cứu đi rồi. Nếu muội không đi ra mua đồ thì cũng đã chết rồi. Hu hu! " nói xong nàng liền khóc nức nở kể lại mọi sự việc

Thì ra vào 5 ngày trước trong thành có rất nhiều người ngoài vào thành, bỗng đêm hôm đó Nhã Uyên nhờ tiểu nhi đi ra ngoài mua món ăn đêm, Nhã Uyên tự nhiên rất thèm nên sai nàng đi. Tiếp theo nàng kể những ngày qua đã sinh sống như thế nào....

"Thì ra là vậy!" hắn biết được Nhã Uyên còn sống là hắn rất vui rồi.tâm trạng cũng thả lỏng không ít, Nhưng hắn lại hỏi tiếp

"theo lời nàng kể nàng cũng không thấy được người thần bí kia là ai."

"vậy người thần bí kia là ai đây"........

Ở một nơi núi rừng hoang vu cách thành về phía đông.

Núi sương mù phía đông thành Cổ Tư

Núi sương mù không cao lắm, nhưng suốt năm mây mù che đỉnh, nhìn qua có cảm giác mờ mịt hư áo, vì vậy được người trong thành Cổ Tư đặt cho cái tên Núi Sương mù.

Tại đây trong hang động có ba người đang ở bên trong.

"bà bà! Có thể đưa cháu về gặp Trần Quân được không" thiếu nữ năng nỉ nói.

Người thần bí ngồi ở đối diện nàng mặc bộ quần áo dài, trên tay mang theo một bao tay lụa mỏng màu đen, trên mặt cũng che bằng khăn lụa màu đen, trên dưới toàn thân, không có một chút da thịt lộ ra bên ngoài.

"Trần Quân là ai?" giọng nói mang theo một ít gì đó già nua hỏi.

"Trần Quân là chồng của cháu... Làm ơn đưa cháu về đi, chắc lúc này anh ấy đang lo lắng cho cháu lắm đấy"

Giọng nói làm nũng trong trẻo như tiếng hót chim hoàng oanh, thật là êm tai.
"chỉ là một người phàm sao xứng với ngươi. Không cho đi " người bộ đồ đen lạnh lùng nói.

"anh ấy không phải là người phàm đâu. Anh ấy là tiên nhân đó bà" thiếu nữ nói.

"đi mà! Bà"

"Thôi được rồi! Ta cũng muốn xem tên nhóc nào đã lấy được cháu gái ta" nhìn thiếu nữ nũng nịu, làm người mặc bộ đồ đen cũng không đành lòng.

........

Phía namThành Cổ Tư, trong một tiểu viện có một nam một nữ đang ở. Tiểu viện không lớn quá bao nhiêu, gia đình bình thường đều có thể mua được dạng như vậy.

Hàng xóm chung quanh đối với người nhà này gần như không hiểu biết gì. Dường như bọn họ cũng không ra khỏi cái tiểu viện này. Nếu như không phải ngẫu nhiên thấy thanh niên dáng người khôi ngô kia đi ra ngoài mua một ít vật tư sinh hoạt cùng với khói bếp mỗi ngày thì thậm chí ai cũng cho rằng tiểu viện này không có bóng người.

Hai người này tự nhiên là Trần Quân và Tiểu Nhi

Sau khi từ Lê Gia an toàn trở về, hai người bọn họ dùng tên người khác mua một tiểu viện đã rất lâu năm liền rất ít đi ra ngoài. Nhưng mọi chuyện xảy ra trong thành Cổ Tư đều trong khống chế của bọn họ.

Ở trong sân trước cửa nhà có chất một ít củi đun, trên dây phơi có mấy cái quần áo. Ai cũng cảm thấy được đây là một nhà thuộc loại sung túc bình thường.

Lúc này có một thiếu nữ đẩy cửa đi vào cũng có loại cảm giác này.

Đột nhiên Tiểu Nhi cất bước đi ra, trong tay còn bưng một cái chậu gỗ, bên trong có mấy món quần áo vừa giặt xong. Nàng Đợi ở đây 5 ngày, mỗi ngày ru rú trong nhà quả thực buồn muốn chết, tuy nhiên từ hôm qua Trần Quân trở về làm nàng rất vui.

Lạch cạch!

Chậu gỗ rơi xuống đất vỡ thành mấy mảnh, bên trong truyền tới giọng nói của người thanh niên nhưng rất ôn nhu dễ nghe vọng ra.

"Tiểu Nhi!! Có chuyện gì vậy?"

TIỂU Nhi đưa bàn tay đẹp đẽ trắng trẻo của mình lên dùng sức dụi mắt, bỗng nhiên phát ra một tiếng thét chói tai hưng phấn, vồ mạnh hướng thiếu nữ.

"Tiểu Thư! Sao bây giờ người mới trở lại. Cô gia rất lo cho người đó" ôm thân hình thiếu nữ vào người, Tiểu Nhi ở trên vai nàng vui mừng nói.

Chương 42: Gặp lại rồi ly biệt

Lúc này Trần Quân vội vàng đi ra, thấy người tới là Thiếu nữ hắn liền chạy nhanh tới phía nàng hô:.

"Uyên Nhi!! Ta rất lo lắng cho nàng, ta định hôm nay dù có phá tan cái thành này, nhất quyết tìm ra nàng"

Trần Quân đứng nhìn hai chủ tớ ôm nhau mà muốn nhào vô, nhưng hắn cũng biết tình tỷ muội lâu năm của hai nàng, sống qua kiếp nạn gặp lại tất nhiên phải ôm ấp rồi nên để cho họ không gian riêng tư.

Hai thiếu nữ ôm ấp cũng đã lâu, lúc này thiếu nữ kia nghe tiếng thì quay sang.

Nhìn thấy là Trần Quân, Nhã Uyên nhảy ào vào ngực hắn khóe mắt chảy ra vài giọt nước mắt:

"Quân Chàng! Ta tưởng sẽ không gặp lại được chàng nữa, ta rất sợ"

Trần Quân bị biểu hiện nàng làm cho động lòng, cảm động ôm chặt lấy nàng cũng không nói gì, Nhã Uyên cũng nằm trong lòng tình lang khiến nàng quên hết mọi thứ.

Sau một quãng thời gian ôm ấp khá dài Trần Quân mới hỏi:

" mấy hôm nay nàng đi đâu, còn cha nàng có bị sao không"

Lúc này từ ngoài cổng bước vào một người phụ nữ mặc một bộ quần áo tơ lụa mỏng màu đen Tôn lên thân hình đẩy đà, làm rộ ra đường cong tinh tế đầy quyến rũ của người phụ nữ.

Trần Quân đang nói chuyện bỗng nghe tiếng chân bước vào, hắn ta định thần nhìn kỹ, người đó là một người vóc dáng trung bình, mặt che khuất vuông lụa màu đen, chỉ để lộ ra hai lỗ thủng đủ để nhìn.Từ hai lỗ thủng ấy hai tia sáng sắc lạnh bắn về phía cậu ta.

Một giọng nói không kém lạnh lùng từ sau vuông lụa vang lên:

"nhãi con, dám đánh cắp trái tim của cháu gái ta, ngươi làm sao giải thích với ta"

Nhã Uyên ở bên thấy vậy liền chạy qua kéo tay áo làm nũng nói:

"bà bà! Thôi mà, anh ấy rất yêu con và con rất yêu anh ấy, bà đừng giận"
Trần Quân lúc này mới kịp phản ứng nhấc chân chạy tới vui cười nói:

"Trần Quân ra mắt bà nội, cháu là chồng của Nhã Uyên, chúng cháu yêu nhau thật lòng mong bà hợp tác cho hai đứa"

"cháu có thể mất đi bất kỳ thứ gì thậm chí cháu có thể chết, riêng Uyên nhi thì không thể"

Nghe hai người nói qua nói về bà nội Nhã Uyên cũng thấy có gì đó mềm lòng, bà cũng là một người con gái, biết nếu chia lìa đôi lứa chỉ làm khổ cho tất cả.

Với lại bà cũng nhìn thấy thanh niên trước mặt này anh tuấn bất phàm căng cơ rất tốt, là một tiềm năng đang tỏa sáng.

Nhưng bà vẫn muốn thử lòng trần quân liền nói:

" muốn làm Lê gia con rễ đâu có dễ, phải biết Lê gia ta ở thần.. À không! Lê gia ta là một gia tộc rất là nghiệm khắc trong việc kết thân ngươi có cái gì mà đòi lấy cháu ta"

Trần Quân nghe xong có chút sững sờ nhưng liền cười "ha ha" thanh đổi sắc mặt quang minh lẫm liệt trả lời:

"cháu mặt dù bây giờ chưa có thế lực, không có nắm quyền thiên hạ, nhưng cháu tin tưởng mình một ngày nào đó dẫm lên thế giới này. Người phản đối giết"

Tâm trạng Hắn quá là không vui, mình như một con kiến đi tới đâu cũng gặp người khinh thường, còn bị người ta trả thù không có cách nào chống đở. Trần Quân quyết định đợt này phải luyện đan luyện khí, thực lực mới tăng lên được.

Chương 43: Tiến Về Hoa Lư

Một ngày mới, yên lặng đến gần. Ánh sáng ngoài phòng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi bên trong, khiến cho ngọn đèn trên bàn tỏ ra ảm đạm vô quang.Trần Quân ngồi tĩnh lặng cạnh bàn, đang nhìn hai mỹ nữ mỹ lệ kiều diễm. Hai nữ tử vẫn lặng yên khỏa thân ôm nhau ngủ, có điều Trần Quân biết bọn họ sắp tỉnh lại rồi.hắn hơi ngẩn ngơ nhìn lên chiếc giường, đêm qua hắn không ngủ được chút nào.

Trần Quân hồi phục tinh thần, thấy bọn nàng đều đã tỉnh lại, khuôn mặt cũng lộ ra vẻ vui mừng. Tiến lên nhẹ nhàng ôm hai thiếu nữ một tả một hữu vào lòng, nhẹ giọng nói:

"Hay lắm, kết cuộc bọn nàng đã tỉnh rồi. Phu quân ta sớm đã muốn ôm bọn nàng, tỷ mỉ ngắm nhìn kiều thê mỹ lệ của ta để sau này bớt nhớ."

Dường như hai nữ tử không ngờ hắn sẽ đồng thời ôm cả hai người. Hai người còn chưa mặc áo quần đây này, bởi vậy hai nàng tỏ ra vô cùng xấu hổ, nhẹ nhàng giẫy giụa muốn đẩy cánh tay hắn ra. Trần Quân thấy vẻ thẹn thùng của hai nữ tử, hiểu rõ bọn nàng vẫn chưa quen bị mình ôm cùng lúc, định cố gắng ẩn giấu sự lúng túng này. Hai tay Trần Quân khép chặt, ôm chắc hai nữ tử nói:

"thế nào xấu hổ à? Ở lâu như vậy rồi hai nàng còn xấu hổ làm gì. Có khi sau này cả ngày ta không cho mặc áo quần"

Hai nữ tử đỏ mặt không nói, thấy vùng vẫy không thoát, bèn nhẹ nhàng tựa đầu lên vai hắn.

Nhã Uyên ở tựa bên vai phải của Trần Quân, tay với tới cạnh giường lấy ra một hộp gỗ, đưa cho Trần Quân nỉ non nói:

"Quân!! Đây là vật gia truyền của Lê gia muội, hy vọng có thể giúp chàng"

Trần Quân "ờ" một tiếng, cũng không quan tâm bên trong có cái gì để qua một bên.

Ba người ôm nhau cũng lâu, liền dạy Tắm rửa. Ăn cùng nhau bữa cuối, ba người vừa đi ra sảnh đường gặp được bà nội của Nhã Uyên, theo như thông tin có được người mỹ phụ này tên Lê Phương Hắc Nguyệt. Thấy ba người tiến đến, Hắc Nguyệt không quan tâm đến Trần Quân trực tiếp đến bên cạnh Nhã Uyên cùng Tiểu Nhi.

"Chúng ta đi."

Hắc Nguyệt nhanh chóng dẫn Hai người Nhã Uyên rời khỏi, trước sự bỡ ngỡ của 3 người. Trần Quân cười khổ không thôi, Hắc Nguyệt này dường như sợ hắn bắt cóc lấy Nhã Uyên chạy trốn đi.

Hắn cũng không quá bận tâm,Nhã Uyên được về gia tộc có lẽ được bồi dưỡng hơn khi ở bên hắn. có lẽ không lâu sau hắn sẽ đi tới nơi gia tộc họ Lê một chuyến, gặp 2 nữ nhân của hắn.

......
Mặt trời tháng một đã rất nóng rồi, ngọn lửa ác độc chiếu lên đất đai khô khốc, mặt đất bay lên từng làn khí nóng, khiến người đi đường khổ cực khó nói nên lời, mồ hôi chảy đầy mặt. Con đường dưới núi Một Cờ vào giờ ngọ cũng có không ít người đi đường. Dưới ánh mắt trời chói chang này, mỗi người đi đường đều phải há mồm ra mà thở, tinh thần không tốt, không sao đi dưới sức nóng gay gắt của mặt trời được.

Thẳng theo con đường có thể đi tới Hoa Lư, nơi đó chính là tam triều cố đô, phồn hoa náo nhiệt. Vì vậy người qua lại trên con đường này cực nhiều, mà phần lớn là kẻ buôn bán lấy Hoa Lư là nơi giao dịch. Nơi này cách thành Hoa Lư chừng ba trăm dặm, muốn tới đó cũng phải mất vài ngày, nếu nhanh nhất, đi xe ngựa cũng phải hết nửa ngày.

Gần giữa ngọ, người đi đường dần dần thưa thớt, từ xa trông tới, trên mảnh đất kia chỉ có mấy người còn đi dưới ánh mặt trời nóng bỏng. Trong đám người đến gần có một thiếu niên mặc áo màu trắng.

Thiếu niên khoảng chừng hai mươi,hai mốt tuổi phong thái bất phàm, khí vũ hiên ngang, vẻ tuấn tú hiếm thấy trong Đại lục này. Khiến người khó quên nhất là ánh mắt của hắn, trông rất kỳ quái, nhìn vào giống như một vùng tinh không hư vô,nhưng nếu để ý lâu hơn sẽ phát hiện ẩn giấu trong đôi mắt thấu lộ ra vẻ quái dị không thể tả, có chút bá đạo ở trong đó. Ánh mắt thiếu niên hiện ra ba phần kỳ dị, ẩn ước có thần thái dụ người, vạn phần cuốn hút.

Khi thiếu niên đến gần, có thể thấy được sự khác biệt của hắn. Người ta đầu đầy những giọt mồ hôi lớn, nhưng trên mặt hắn dấu vết một giọt mồ hôi cũng không có, trên người kẻ khác đầy vẻ xông pha gió bụi, mà trên người thiếu niên không có một hạt bụi, thực là kỳ quái.

thiếu niên áo trắng khóe miệng ngậm cười thong thả bước trên đường, khi không có ai, coi bước chân chậm chạp lại nhanh đến kỳ lạ. Không lâu hắn đã đi được hai mươi dặm, tới một quán rượu nhỏ ven đường. Thiếu niên dừng lại nhìn quán rượu, ngẫm nghĩ xem nên tiến vào ngồi một lát, hay là tiếp tục lên đường.

Lúc này trên đại đạo truyền lại tiếng vó ngựa gấp gáp từ xa, nháy mắt đã đến trước mặt, rõ ràng ngựa chạy rất nhanh. thiếu niên áo trắng còn đang suy xét, đã thấy bốn người phóng như bay tới, xoay người xuống ngựa, tiến vào quán rượu.

Thiếu niên thấy trong bốn người có ba nam một nữ, tuổi tác đều không cao lắm. Nữ nhân là người mà hắn chú ý nhất, nữ nhân chừng hai bảy hai tám tuổi, cả người mặc đồ vàng, hết sức nổi bật, Khuôn mặt mỹ lệ hiện ra ba phần tươi tắn, khóe mắt có một chút ngạo khí, có thể là vì tự hào với vẻ mỹ lệ của mình đây. Nhìn kiểu đầu, đã là thiếu phụ có chồng, quần áo bó chặt toàn thân hiện ra vóc người lồi lõm lung linh, mê hoặc mắt người. Gương mặt đẹp như ngọc phối hợp với màu áo vàng chói, càng thêm ba phần kiều diễm, ba phần khí chất tôn quý.

Lúc này trên đại đạo truyền lại tiếng vó ngựa gấp gáp từ xa, nháy mắt đã đến trước mặt, rõ ràng ngựa chạy rất nhanh. Lam y thiếu niên còn đang suy xét, đã thấy bốn người phóng như bay tới, xoay người xuống ngựa, tiến vào quán rượu.

Chương 44: Tiến đến Hoa Lư 2

Quán rượu vốn không lớn, chỉ bày ra bốn cái bàn rách nát, khi thiếu niên áo trắng đến, đã ngồi hết ba bàn, lúc này đột nhiên thêm bốn người thì không có bàn trống rồi. thiếu niên áo trắng nhìn bóng người áo vàng, trong mắt lóe lên hào quang kỳ dị, khóe miệng khẽ giương, phù hiện ra vẻ tà khí không dễ nhận thấy, ẩn núp dưới nụ cười.

Nhẹ nhàng bước vào quán rượu, thiếu niên áo trắng lướt nhìn ba bàn kia, hai cái đã có năm - sáu người ngồi chật, không thể tìm được một chỗ. Cái còn lại chỉ có hai người ngồi, hắn quan sát hai người này, trong mắt hiện ra ý cười kỳ dị. Đó là hai người áo xám tuổi trên bốn mươi, chẳng có điểm nào đáng để mắt tới, nhưng hắn nhìn ra hai người này đều là người trong tu đạo, chỉ không biết vì sao giấu giếm tu vi của mình.

thiếu niên áo trắng đi đến cạnh hai người cười nói:

"xin hỏi hai vị huynh đây, tiểu đệ muốn mượn chỗ ngồi, không biết các vị thấy thế nào?"

Một trong hai người nhìn hắn, ánh mắt tức thì ngây ra, rất nhanh thì khôi phục. Nhẹ giọng đáp:

"ra khỏi nhà thoải mái, mọi người đều là kẻ kiếm ăn, tiểu huynh đệ không cần khách khí, ngồi xuống đây uống hai chung."

thiếu niên áo trắng cười nói: "Đa tạ, nếu hai huynh đây đồng ý hôm nay tiểu đệ xin làm chủ, tiền rượu này tính cho tiểu đệ."

Người mặc áo tro cùng bàn đáp:

"Tiểu huynh đệ chớ nên khách khí, uống với bọn ta một chung rồi nói."

thiếu niên áo trắng một mặt uống rượu, mặt khác chú ý động tĩnh trong quán. Trong quán không ít người nhưng rất yên tĩnh, không biết vì sao. Hắn khẽ hỏi:

"danh tính hai huynh là gì?"

Người áo tro đáp: "Đừng danh tính này nọ, bọn ta là người thô lỗ, ta gọi là Ngô Bá, hắn là Lý Tiêu. Tiểu huynh đệ nhất biểu nhân tài, thế giới hiếm thấy, vẫn chưa hỏi thăm nhỉ?"

thiếu niên áo trắng cười đáp: "Tên của tiểu đệ có chút không lọt tai, hai huynh nghe xong đừng cười, tiểu đệ tính Trần, Trần trong trần trời (ha ha đùa thôi, ko biết), đơn danh chữ Quân, Quân trong Quân Vương."Ngô Bá và Lý Tiêu nghe nói sắc mặt có phần kinh dị, nào ngờ hắn lấy danh tự Quân Vương Trần trời, đây thực là muốn nghịch với trời. Ngô Bá cười nói:

"Quân tiểu đệ tên này hay lắm, người không làm vua sao sướng cuộc đời, tên của tiểu huynh đệ kết hợp với người, thực là thiên hạ vô song."

Trần Quân cười nhạt một tiếng đáp: "Đa tạ khen ngợi, nào uống rượu đi." Nói xong lặng lẽ uống rượu, trong quán tỏ ra rất yên tĩnh.

Thiếu niên này chính là Trần Quân vừa mới chia tay với Nhã Uyên và Tiểu Nhi, sau khi rời khỏi hai nữ tử, thẳng theo một đường đi tới, giờ ngọ thì đến nơi này.

Trần Quân im lặng nhìn bốn người cưỡi ngựa vừa đến, cũng không rõ lai lịch của bọn họ. Vẻ đẹp của thiếu nữ áo vàng hấp dẫn ánh mắt của Trần Quân. Hắn thầm nhủ:

"Nhìn dáng vẻ của cô gái này, thực là không có nhiều mỹ nhân như thế, đặc biệt là nét mặt ẩn chứa khí chất cao quý, cực kỳ dụ người, coi tuổi nàng thì phải là người trên giang hồ "

Trần Quân lẳng lặng để ý động tĩnh của bốn người, lúc này chỉ nghe thiếu niên áo xanh khẽ nói:
"Sau khi ăn no, bọn ta lập tức quay về, nhất thiết phải đuổi theo những người đằng trước, quyết không để bọn chúng cắt đứt đường lui của chúng ta."

Ba người cùng bàn sắc mặt ngưng trọng gật đầu không nói. nữ nhân áo vàng lướt nhìn trong quán, ánh mắt dừng trên người Trần Quân một lát, tựa hồ cũng bị thần thái của hắn làm cho rung động.

Trần Quân đang nhìn nữ nhân, ngay khi ánh mắt nàng ngó đến trong mắt hắn hàm chứa vẻ cười kỳ dị, tĩnh lặng đối mắt với nàng. nữ nhân áo vàng nhìn ánh mắt Trần Quân, trong lòng nổi lên cảm giác kỳ quái không thể tả. Có điều lại ghi nhớ hình dáng của Trần Quân vào lòng.

Không lâu sau, bốn người này đã rời khỏi. Lúc đi nữ tử áo vàng lại nhìn Trần Quân một cái, gặp ngay lúc hắn cũng đang nhìn nàng, ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, trong mắt nữ nhân tựa hồ thoáng qua vẻ thẹn thùng, vội vàng rời đi.

Trần Quân nhìn hai người cùng bàn nói:

"Hai đại huynh đi nhiều trên con đường này, có nhận ra bốn người đó là ai không?"

Lý Tiêu đáp: "ta thấy ngươi lần đầu tiên ra khỏi nhà thì phải, thấy Thiếu nữ xinh đẹp thì nhìn chăm chăm. Ta bảo cho ngươi biết một câu thực lòng, ngươi tiếp tục như vậy nữa tương lai rất có thể xảy ra chuyện. Đi ra ngoài nhiều ngươi sẽ hiểu những người đó rất ít nói lý lẽ, muốn giết người không cần phải lý do, hắn chỉ cần nói ngươi nhìn đạo Lữ của hắn, nói ngươi đúng thì sẽ động thủ giết chết ngươi, biết chưa, đây chính là cái mà người ta gọi là tu chân, về sau tốt nhất ngươi nên chú ý."

Trần Quân lại không nghĩ là Lý Tiêu sẽ nói những lời này, đành phải cười nói:

"Đa tạ huynh nhắc nhở, coi bộ đại huynh biết bọn họ là ai rồi, tiểu đệ rất muốn biết rõ để tăng thêm kiến thức, mong đại huynh chỉ điểm."

Ngô Bá nói: "Cứ để ta nói cho ngươi biết vậy, bốn người vừa rời khỏi là những người trong năm đại gia tộc cách đây ngoài trăm trượng, cực kỳ có danh vọng tại đây, thiếu niên áo xanh là thiên tài dòng chính thanh danh hiển hách trong Hoa Lư, gọi là Chưa Chiến Đã Thắng Lý Thông, bài danh thứ tư trên mười vị thiên kiêu mười năm trước, trẻ tuổi tài cao, hơn nữa anh tuấn bất phàm, nên y đã kết thân được Kim Mai Hoa Đinh Hoàng Oanh liệt thứ sáu trên mười Mỹ nữ đẹp nhất kinh đô mười năm trước, mà không biết bao nhiêu người hết sức hâm mộ về làm vợ. Hai người kia cũng là cao thủ của "Đinh gia", gọi là Ngô Vĩ và dương Lâm."

Trần Quân vừa nghe nữ tử áo vàng là vị thứ sáu trên mười Mỹ Nhân đẹp nhất kinh đô mười năm trước, Kim Mai Hoa Đinh Hoàng Oanh, trong lòng cũng cảm thấy tiếc, cô gái đẹp đẽ như thế bị Lý Thông lấy mất. Nhìn hai người cùng bàn, Trần Quân hỏi:

"Hai Đại huynh bây giờ cũng đi Hoa Lư hả? Nghe nói nơi đó hết sức sầm uất."

Chương 45: Động phủ cường giả

Ngô Bá đáp: "Đúng là đang đi đến đó, thế nào ngươi cũng muốn đến đó à?"

Trần Quân cười trả lời: "Không, ta chỉ đi qua thôi, hiện tại cơm no rượu đủ rồi, tiểu đệ đi trước một bước, ngày khác có duyên lại gặp. Cáo từ" Nói xong để một nắm bạc vụn lên bàn, hắn liền rời khỏi.

Nhìn Trần Quân đi xa, Lý Tiêu nói: "Ngươi coi người này thế nào, có phải vì chuyện đó mà đến không?"

Ngô Bá đáp: "Điều này rất khó nói, tên Trần Quân này có chút cổ quái, không những danh tự quái mà người cũng có vài phần quái, đáng tiếc ta nhìn không thấu hắn, về sau gặp hắn phải cẩn thận. Đừng để hắn phá hoại hảo sự của bọn ta."

Trần Quân thuận theo đường lớn hướng về Hoa Lư đi tới. Hắn không nghe thấy hai người Ngô Lý nói thầm, cũng không biết hai người nói về việc gì.

Trời chiều, khách đi đường qua lại rất ít, trên mặt Trần Quân hiện ra nụ cười tươi, thi triển chân khí phiêu dật tiến về trước. Rời khỏi quán rượu không đến năm dặm, sau lưng bỗng chốc có hơn chục thớt khoái mã phóng như bay đến, coi bộ là đang truy đuổi người nào, tỏ ra rất cấp bách.

Trần Quân nhìn những người này, toàn là người trong tu chân giắt theo binh khí. Bọn họ gấp rút như thế không biết là tìm bảo vật gì? Nghĩ hoài không ra, rốt cuộc vẫn tiếp tục lên đường.

Lần này mình đi Hoa Lư thứ nhất là vì đại biểu cho tìm nơi mua lô luyện đan,thứ hai là điều tra tin tức hai nhà Đoàn và Mộ, cuối cùng là tùy tiện đến Hoa Lư coi thử, chính là có thể xem đệ nhất mỹ nhân trên mười người, vừa có thể nghĩ ra biện pháp trả thù hai nhà vừa luôn tiện thu Mỹ nữ.

Sau khi Trần Quân đi không đến mười dặm nữa lại có ba đội phi hành yêu thú bay gấp qua, xem ra đúng là có chuyện gì rồi. Khi trời tối, Trần quân đi thêm được năm dặm đường thì đến một tiểu trấn, nơi này cách "Dải Núi Mã Yên" chưa tới một trăm dặm. kiếm được một Quán trọ, hắn lên ngồi gần cửa sổ trên lầu hai.Quan trọ buôn bán không tệ, lầu hai có mười hai bàn thì chín bàn đã ngồi đầy người, tỏ ra ồn ào náo động. Trần Quân lặng lẽ ăn uống, tai chú ý lắng nghe mọi người trên lầu nói chuyện, hắn biết ở đây rất dễ nghe ngóng tin tức quanh vùng, bởi vậy hắn mới đến đây.

Trần Quân nghe một hồi, kết cuộc trong mớ âm thanh ầm ĩ hỗn tạp hắn nghe được tiếng nói chuyện rất nhỏ, làm nảy sinh hứng thú của hắn. Chỉ nghe một người khẽ nói:

"tiểu đệ có biết gần đây Hoa Lư phát sinh đại sự gì hay không?"

Một người khác cất lời:""Phát sinh chuyện gì?"
Nhìn thấy người bên cạnh hiếu kỳ đặt câu hỏi, người kia nói:"Có biết dãy núi ngăn cách giữa Hoa Lư và các thành thị khác không?"

"Dải núi Mã Yên? Nơi đó xảy ra chuyện gì?"

Người bên cạnh có chút kinh ngạc hỏi.

"Có người phát hiện một cái Động Phủ ở Dải núi Mã Yên."

Ps: Hoa Lư có Hai núi. Một núi MÃ Yên và Núi Một Cờ. Các bạn muốn biết thêm thì GG tìm 🙂.

Trần Quân nghe bọn họ nói chuyện, cũng đang nghĩ Động Phủ đáo để có vật gì nhiều người muốn đi tới như thế, trong lòng cũng có hơi hiếu kỳ, hắn quyết định ngày mai đi coi náo nhiệt. Lúc này bên tai lại vọng đến thanh âm của hai người.

Chỉ nghe người thứ hai nói:"Động phủ? Của ai?"

Người kia nói:"Năm Tuổi của cái Động phủ kia quá xa xưa, nhưng mà nghe nói đây là Động phủ của một cường giả Địa Hoàng."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau